BUÔN DÂN BÁN NƯỚC
Sự kiện dâng hiến đất đai cho Trung Cộng nói lên sự bất lực của Đảng
Cộng Sản Việt Nam khi nắm chính quyền. Hết buôn dân đến bán nước, dường
như họ không nghĩ ra được cách nào khác. Nếu nói phải chịu áp lực của
một nước láng giềng quá mạnh thì tại sao những nước cùng giáp giới với
Trung Cộng không làm như Việt Nam. Chỉ vì họ không phải do một đảng cộng
sản cầm đầu.
Vì vậy có thể kết luận ngay rằng, do bản chất của đảng cộng sản vốn ngu
si đần độn, vốn cộng sản không phục vụ dân và bảo vệ dân mà chỉ là ngu
dân để lợi dụng dân hy sinh vô lối trong chiến tranh cũng như trong hòa
bình, vốn tham quyền cố vị, bè lũ bao che với nhau để tồn tại, tồn tại
để càng ngày càng bóc lột xương máu của dân mà sống phè phỡn theo một
giai cấp mới là "tư bản đỏ". Ngắn gọn, buôn dân bán nước là những gì
Đảng Cộng Sản Việt Nam đang làm mà ai cũng thấy được rõ ràng, còn những
gì Đảng Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền hoàn toàn láo khoét.
-- Còn Cộng Sản Thì Việt Nam Còn Ngheò Đói và Lạc Hậu (Dân Chủ Cho Việt Nam @ Dân ChủVN.net), January 15, 2005
Thành Tích Buôn Dân của Đảng Cộng Sản Việt Nam không thiếu. Bạn
đọc cứ nhìn xem và suy ngẫm:
Nuôi cá hồi là thả cá đi khắp bốn phương trời để có ngày cá béo mập
sẽ trở về nguồn, đem tài sản và trí tuệ về nuôi sống đảng. Cả triệu
người dân Việt đã phải bỏ nước ra đi sau khi cộng sản xâm chiếm miền
Nam tự do để đặt lên đầu người Việt hiền hòa một gông cùm hà khắc.
Cùng đi với những người tìm tự do còn có bao nhiêu người khác không
dính dáng gì tới chính quyền cũ, là những người có óc kinh doanh nên
đã tạo cho mình một cơ sở làm ăn vững chắc, họ cũng đã ra đi để tìm
môi trường sinh hoạt mới tốt đẹp hơn.
Và cột đèn cũng ra đi! Những con cá hồi đó không chỉ vì cuộc sống
phồn vinh ở hải ngoại mà là vì họ là thành phần ưu tú của đất nước,
vì họ có hiểu biết nên sớm nhận chân được cái bạo tàn vô nhân đạo
của cộng sản sẽ không cho phép họ tự do làm ăn sinh sống nữa. Họ đã
bỏ lại bao nhiều cơ nghiệp nhiều năm gầy dựng mà không tiếc rẽ, vì
họ tin ở sức họ có thể sống được sung túc hơn ở bất cứ nơi nào trên
thế giới. Nhưng họ cũng là những người có lương tri, có lòng trắc
ẩn, khi nghe đồng bào hay thân bằng quyến thuộc ở quê nhà bị nghèo
đói, bị thiên tai, kể cả bị cộng sản bắt chẹt làm tiền, thì họ cũng
không nề hà gì mà gửi về cho một số tiền để cho gia đình được yên
thân. Đó là mối lợi "nuôi cá hồi" của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đó là
một cách buôn dân, tuy không có người bán và người mua có hợp đồng.
Xuất khẩu lao động là hình thức thứ hai, là buôn dân. Bán sức lao
động của người Việt Nam cần cù chịu khổ, Đảng Cộng Sản Việt Nam thủ
hai món lợi lớn. Từ trong nước, người tự bán mình bằng cách đút lót
cho chính quyền cộng sản một số tiền để được chọn đi Liên Sô hay
Đông Âu để có cơ hội làm ra nhiều tiền mà nuôi gia đình trong hoàn
cảnh khó khăn. Làm việc ở nước ngoài, công nhân Việt Nam chỉ hưởng
một phần nhỏ tiền công, còn bao nhiêu thì nạp cả cho đảng. Khi các
nước Đông Âu mở mắt bỏ rơi đảng cộng sản, các công nhân Việt chới
với ngoài vùng đất lạ quê người, có ai ngó ngàng tới. Thậm chí nước
Đức còn phải mặc cả và bù lỗ cho Việt Nam để nhận cho một số người
do đảng gởi đi mà đã trở thành lưu manh bất trị, làm xáo trộn an
ninh nơi xứ người. Phải chăng đây cũng là một cuộc buôn dân, chỉ có
lời, không có lỗ. Ngoài cái lợi về tiền bạc, người công nhân còn có
thể mang về một số kiến thức thu hoạch được ở xứ người. Như vậy khỏi
phải tốn công đào tạo mà được sử dụng.
Gả con gái Việt cho ngoại kiều đã trở thành một thứ buôn dân vô nhân
đạo nhất thế giới. Cứ $5,000 cho một gái quê mùa, mà gái chỉ lấy
nhiều lắm là $2,000 cũng là quí cho gia đình gái lắm rồi. Gả ra
ngoài làm vợ lẽ người ta được vài tháng thì bị bán sale lại cho một
chàng háo sắc mới. Và cứ thế mà "tiến nhanh tiến mạnh tiến vững
chắc" vào "nhà thổ". Nhưng sống chết mặc bây, tiền thầy ông bỏ túi.
Và còn nhiều thứ nữa, bạn đọc có thể viết ra cho nhiều người biết
với. Như những vụ "làm xâu" trong nước, gọi thơm tho là "nghĩa vụ
lao động". Cả triệu dân đã vào vùng kinh tế mới để Đảng Cộng Sản
Việt Nam tiện việc gom góp tài sản họ để lại một cách danh chính
ngôn thuận. Họ đi phát rừng làm rẫy mưu sinh mà không được một hồi
báo cụ thể nào ngoài khoai sắn để sống còn làm tiếp cuộc đời nô lệ
cho bao tử mình. Nhưng công tác khai phá là công của đảng, không bỏ
tiền mà làm nên. Đó có phải là bán sức lao động của dân cho đảng
hưởng công. Cả triệu người đi nông trường, hoặc đào kinh trong Đồng
Tháp, hoặc mở Đường Cao Tốc Trường Sơn, những người mà ăn cơm nhà
vác ngà voi đã từng nghe khi nước ta còn bị Tàu xâm chiếm. Những
công trạng vĩ đại đó, chắc đảng cũng không ngại lấy công. Những
người dân có chút ít tiền thì thay vì cho con đi nghĩa vụ lao động
có thể nạp tiền thay vào để đảng mướn người thay thế. Nhưng tiền đó
đi đâu, có ai mà biết được. Điều chắc chắn là đảng chỉ ra lệnh là
thu được tiền. Tuy không trực tiếp bán dân vì có ai mua đâu, nhưng
đảng có tiền vào nhờ dân đóng góp "tự nguyện".
Thậm chí bắt tội dân đưa vào tù cũng có thể biến dân thành công cụ
sản xuất cho đảng. Tù tập trung thì có kế hoạch đẻ ra tiền đã đành,
tù "cải tạo không giam giữ" còn đẻ ra nhiều tiền hơn. Không bị giam
giữ thì có thể sống với gia đình. Đảng chỉ định cho một mãnh ruộng,
cho giống và phân bón, cuối vụ phải nạp cho đủ theo chỉ tiêu. Thế là
è đầu è cổ ra làm, mà không đạt chỉ tiêu thì bù lỗ vào. Chắc chắn
chỉ tiêu không thấp đối với thửa ruộng trời ơi đất hỡi mà đảng giao
cho. Rốt cuộc rồi đảng cũng có lời, mà lời rất chắc. Còn tội gì mà
phải làm như vậy thì thiếu gì cách để buộc tội, không cần một tòa án
nào, không cần một chứng cớ gây tội nào, cái gì đảng cũng có thể ban
cho, đó là tội.
Gần đây, trong Tập San Kinh Tế Viễn Đông (Far Eastern Economic
Review)phát hành ngày 25 tháng 1-2002, có bài nói về nghĩa vụ quân
sự tại Việt Nam hiện thời. Tuy không có chiến tranh nhưng đảng luôn
luôn lấy cớ quốc phòng mà bắt dân phải râm rấp nghe theo. Tới tuổi
thì phải đi lính, và lính có thể điều động vào khuông khổ nhà binh
để hoạt động có kỷ luật, nếu không, giết không tha và tiền trảm hậu
tấu theo luật thời chiến. Rồi đoàn quân tiến vào những khu rừng sâu
nước độc để mở đường, đào kinh. Ở cấp cơ sở thì đảng cũng có người
chực sẵn, chọn nhà có tiền mà bắt chẹt đòi bắt con đi lính để tiền
phải ói ra mà cứu con. Cái gì cũng khó, nhưng cái gì cũng dễ khi có
tiền, nên câu hỏi "đầu tiên" nói lái lại thành "tiền đâu". Nói lên
những mánh mung nhỏ nhặt thì mới hiểu rõ bản chất của đảng.
Hết buôn dân rồi bán nước:
Khai thác dầu hỏa là tài sản của đất nước, của muôn dân. Tại sao bao
nhiêu năm nay, dầu thô thì có bán, mà tiền lọt vào tay ai? Người dân
cũng chưa thấy được nhân dân ta có dầu mà trong nước lại phải mua
với giá đắt đỏ của những người khai thác dầu của ta. Thứ nhất là vì
tiền bán dầu thì ta tạm gửi ở các ngân hàng thế giới cho nó vững và
cho tiện để con của đảng ra ngoài phè phỡn. Thứ nhì là dầu thô thì
không dùng ngay được vì ta chưa có xưởng lọc dầu. Thềm lục địa có
trữ lượng dầu cao, là phần tài nguyên thiên nhiên mà tổ tiên ta để
lại. Tổ tiên ta cũng gồm có các cha nội thời Việt Nam Cộng Hòa đã
bắt đầu tìm kiếm ra. Nhưng nay thằng con lại không mấy ngoan, có của
chỉ biết mang ra xài bậy. Bán tháo bán bỏ để có chút đút vào túi
riêng. Vì vậy nên tuy có dầu mà như không có gì. Nghèo là dân nghèo,
chứ đảng thì sung túc.
Hoàng Sa và Trường Sa sở dĩ mất là do mấy cái giếng dầu mà ra. Trung
Cộng thấy các đảo ngoài xa bờ, đã biết Việt Nam không tài gì giữ nỗi
nên giữ giùm. Mà nói tới đảo là nói tới thềm lục địa. Không biết
chừng nào sẽ mất luôn các giếng dầu ngoài khơi khi thềm lục địa lại
không còn thuộc ta nữa.
Ải Nam Quan nay thuộc về Tàu, không biết khi nào Mũi Cà Mau cũng bán
tất. Những chuyện như vậy, chỉ có mượn sức Trời làm cho đất sụp cả
xuống biển cho đỡ tức, để Trung Cộng không còn là hiểm họa muôn đời.
Đảng chắc chắn cũng tức tối lắm, nhưng không biết làm sao. Trước kia
thì còn lấy Liên Sô quân bình cán cân với Trung Cộng, nhưng nay thì
chỉ còn hy vọng có Mỹ tiếp tay. Khổ nỗi trong ta có nhiều phe chống
đối nhau. Vì hồi nào tới giờ đã từng rêu rao "đánh cho Mỹ cút, đánh
cho Ngụy nhào", lẽ nào giờ đây lại xin anh Mỹ giúp một phen. Mỹ cũng
đã mớm cho rồi, nhưng đảng vẫn một mực thà chớp tiền ngay chứ không
tính chuyện lâu dài. Bao nhiêu lần Mỹ thăm dò chữ "tín" (credit) của
Việt Nam, lần nào đưa tiền vào đầu tư cũng đều bị mánh mung chiếm
đoạt. Một khi đã mất chữ tín rồi thì mọi chuyện khác Mỹ không ngó
ngàng tới nữa. Mặc sức Trung Cộng xua hàng vào Việt Nam bán phá giá
mọi thứ để ngày nay, hàng Trung Cộng tuy không tốt bằng hàng Mỹ,
nhưng cũng đã tràn ngập thị trường trong nước. Việt Nam đang bị
Trung Cộng đô hộ về kinh tế, với sự tiếp tay của Đài Loan, vì họ đều
là Tàu cả. Sự việc đã đến nỗi này, có dâng đất hay không dâng đất
cũng là nô lệ cho Tàu rồi.
Có những con đường "đi không bao giờ đến" như con đường xây dựng xã
hội "xã hội chủ nghĩa".
Có những con đường "có đi, nhưng không bao giờ trở lại"(point of no
return) là con đường "cắt đất hiến dâng người."
Đảng Cộng Sản Việt Nam phải nhận lấy trách nhiệm trước lịch sử. Nhân
dân Việt Nam phải bừng cơn ngái ngủ mà vùng lên tự cứu lấy mình. Vì
bản chất của đảng là cướp bóc tham tàn, lãnh đạo đất nước theo
khuông mẫu của một cướp núi, lừa bịp nhân dân vô tội. Vì đảng chỉ
chọn thành phần ngu dốt nhất mới tuyệt đối trung thành với đảng, còn
thành phần trí thức hay con ông cháu cha thời phong kiến hay thực
dân là bị đảng trấn áp nay cũng chẳng còn ai, như Võ Nguyên Giáp,
Trường Chinh...Trong khi đó, người lãnh đạo sáng suốt phải thuộc
thành phần ưu tú (élite) của xã hội mới phải. Vì vậy, đảng viên
chính họ phải thức tỉnh. Vì vậy, các tổ chức lực lượng võ trang như
Bộ Đội và Công An phải thức tỉnh để thật sự bảo vệ dân và cứu nước
khỏi cảnh lầm than, khốn đốn. Vì vậy, các bậc hiền nhân phải mạnh
dạng đứng lên mà nói tiếng nói trung thực của lòng mình và tiếng nói
của dân. Bây giờ, dân chỉ biết khóc thì không khi nào thấy được mặt
trời soi sáng cho đất nước chúng ta.
DÂN NGHÈO ĐẢNG MẠNH
Ăn Xin Dưới Mưa
Ký Tên Bán Nước
Cựu Tù
-- Còn Cộng Sản Thì Việt Nam Còn Ngheò Đói và Lạc Hậu (Dân Chủ Cho Việt Nam @ Dân ChủVN.net), January 15, 2005.
------
Nhục Mất Nước
Không
nhục nào bằng cái nhục mất nước
Không
hận nào bằng căm hận nô vong
Thân
phận nô đau xót tự trong lòng
Còn
sống đấy nhưng khác nào chết đấy!
Bọn
Tàu ô quậy cho thành nát bấy
Diệt
những người yêu nước biết thương dân
Chính
sách chung là chúng để cho đần
Cho
ngu dốt, người Việt thành mê muội
Dùng
Việt gian, chúng huýt chó vào bụi
Hãm
hại dân, đánh giết thực dã man
Được
Tàu tin, bọn
cẩu trệ làm càn
Cướp
tài sản, chúng ngang nhiên hành động
Bọn
Tàu ô càng ngày càng làm lộng
Bắt
dân học chữ Hán, nói tiếng Tàu
Thanh
niên ta bắt làm việc hơn trâu
Bao
thóc lúa chúng chở về mẫu quốc
Thiếu
nữ ta những người xinh, nhan sắc
Bắt
lấy chồng là bọn Chệt Tàu ô
Đẻ
con ra là nòi Hán, Sở, Ngô…
Chỉ
mươi năm là thành Chệt ráo trọi!
Văn
hóa Việt Nam, chúng cố tình hủy hoại
Cưới
hỏi, tang ma, ẩm thực theo đúng Tàu
Sách
vở Việt chúng đốt bỏ từ lâu
Chữ
Quốc ngữ sẽ dần dần mai một…
Các
anh hùng bị chúng đem đi nhốt
Trẻ
em ta không học Sử nước nhà
Chúng
dạy các em: nòi giống ông cha
Chính
là Tần, Sở, Ngụy, Ngô Trung quốc
Nhạc
của ta sẽ là nhạc Trung quốc
Áo
quần ta, giầy dép sẽ y chang
Đường
phố ta, tên thành thị, tên làng
Dần
dần đổi để thành tên Chệt Cộng
Đám
chó săn càng ngày càng làm lộng
Chúng
xun xoe lấy điểm với quan thầy
Bọn
công an man dã đánh giết người
Hiếp
phụ nữ, làm triệu trò quỉ mị
Bọn
Tàu ô xiết dân ta thật kỹ
Mấy
nghìn năm chúng tơ tưởng Việt Nam
Chúng
ngày nay được lũ tớ hèn, tham
Cơ
hội tốt, bỏ qua thật quá uổng!
Nước
mất rồi, đồng bào ơi, tình huống
Ta
bị đâm vì chính kẻ nội thù
Những
thằng Việt gian: Minh, Duẩn, Giáp, Khu…
Hậu
duệ chúng đang cha truyền con nối…
Phải
vùng lên kẻo sau này sẽ hối
Dẹp
Cáo Minh, diệt chính kẻ nội thù
Biển
đất ta, ta lại cố gom thu
Nước
Việt Nam trả người Việt: chính nghĩa!
22-2-2012
Bút
Xuân Trần Đình Ngọc
Cựu
Dân Biểu Quốc Hội VNCH
---
ÔI VIỆT NAM
XỨ SỞ LẠ LÙNG !
Ôi Việt Nam xứ sở lạ lùng
Đến Trương mỹ Hoa cũng có sáu tấm bằng
Nguyễn thị Hằng cũng hóa thành tiến sĩ
Dốt như Nông cũng cưỡng chiếm ngai vàng!
Không đâu, tất cả đều có nguyên do
Trương mỹ Hoa phó chủ tịch nước
Nguyễn thị Hằng Bộ trưởng Thương binh
Còn Nông là con Hồ chí Minh
Quá dễ hiểu, cha truyền con nối!
Với đảng, không có gì phải bối rối
Đảng làm được hết mọi việc
Ngay cả cải tử hoàn sinh
Thằng tù kia tội chết đinh ninh
Muốn cho sống, đảng kiếm thằng bắn thế!
Lũ trẻ con đảng viên muốn thành tài cũng dễ
Chẳng cần học, cứ rong chơi
Chưa xong tiểu học cũng thành tiến sĩ
Mới lớp Ba cũng đứng dạy đại học
Đảng không cần phải có thực học
Thực học đấy mà lập trường không dứt khoát
Không quyết tâm làm tôi mọi đảng ta
Cũng như không, như phản động, gian tà
Cái học ấy đảng đem vùi xó bếp!
Tư tưởng phản động sẽ tù chết không ra
Đảng nặn trăm
ngàn tiến sĩ, chuyên gia
Học vị đầy mình chỉ tội rất dốt
Tiến sĩ hầu hết chỉ dựa cột
Chẳng biết đầu đuôi xuôi nguợc ra sao!
Ôi xứ sở lắm người học cao
Mà dốt nát thua phường con nít!
Đó là kết quả đi theo ông Mác, ông Lê, ông Xít!
Bằng rất nhiều nhưng chữ thì rất ít!
Hỏi vài câu cái dốt nó lòi ra
Nhưng tìm trong lý lịch đám ông cha
Lại quá tốt vì đứng bến, lưu manh, du đãng!
Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ
30-4
MẤT CẢ CUỘC ĐỜI
Những mất mát kể từ một thế kỷ
Mất tự do là mất cả cuộc đời!
Người nhìn người như một lũ đười ươi
Lo tố cáo, lo lấy lòng đảng, bác!
Trường sơn đông, Trường sơn tây dâng xác
Cả trăm ngàn ra nghĩa địa, tha ma
Để được chi? Vừa ý bọn Tàu- Nga
Để chém giết đồng bào không suy nghĩ!
Chúng dối gạt bằng những điều kỳ vĩ
Bừng mắt ra chỉ thấy những cùm gông
Đau nhục thay nô lệ mảnh cờ hồng
Tên xung kích cho quan thày Lê-Mác
Chưa từng thấy một chế độ cực ác
Lại phỉnh lừa, trâng tráo với dối gian
Mở mồm ra cách mạng với nhân dân
Tay thủ sẵn cùm gông, còng số tám!
Bao ruộng đất đều nằm trong tay hạm
Chúng ngang nhiên cướp đoạt của nhân dân
Chúng làm giầu trên xã hội giai tầng
Công nông đói rách, trí địa hào chết thảm!
Chưa thời nào nước Việt bị vây hãm
Bởi bọn người quá táng tận lương tâm
Hãy vùng lên! Ta có thế nhân dân
Quyết sống mái một phen cùng quỉ Đỏ!
Hãy vùng lên! Nòi Lạc Hồng không hổ
Hãy cùng nhau ta giải phóng nhân dân
Được Tự do, được Dân chủ, đa nguyên
Và xứng đáng ngẩng mặt nhìn thế giới!
Hãy tiến lên! Hồn thiêng sông núi đợi!
Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC