We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 28 April 2009

Đỉnh Cao Trí Tuệ của Đảng Cộng Sản Việt Nam



* Source: http://www.huyenthoai.org/Tailieu/Ta...ngcongsan.html
ÐÌNH CÔNG BÃI THỊ ÐỂ CHỐNG NGOẠI XÂM


Sau khi ngang nhiên bán đất, dâng biển cho Trung Cộng bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của nhân dnâ trong và ngoài nước, Cộng sản Việt Nam lại lún sâu vào trong vũng bùn tội lỗi bán nước . Chúng cho phép Trung Cộng đổ người Tàu vào Tây nguyên để khai thác Bô xít , một chuyện làm cực kỳ ngu xuẩn có tác dụng tai hại đến vấn đề địa dư, quân sự và ngay cả văn hóa nữa. Chúng bỏ ra ngoài tai mọi lời phản kháng vì chúng đã biến thành một thứ Lê chiêu Thống thời đại, chỉ còn biết làm tay sai cho Tàu cộng để được Tàu cộng bảo hộ cho địa vị thống trị của chúng. Một làn sóng chống đối từ mọi tàng lớp nhân dân như quân đội, nhà văn, cựu chiến binh, chuyên viên địa chất trong nước nổi lên mãnh liệt trước hiểm họa mất nước qua vấn đề Cộng sản Việt Nam cho phép Tàu cộng khai thác bô-xít ở Tây nguyên. Nói chung phê phán chống đối thì nhiều nhưng đưa ra biện pháp đối phó với chuyện bán nước của Cộng sản Việt Nam thì chưa thấy ai. Chỉ ngoại trừ Hòa thượng Quảng Ðộ đã mạnh dạn ra đưa ra kế hoạch " biểu tình tại gia " nhằm đối phó với nguy cơ mất nước. Cần phài triển khai thêm lời kêu gọi của hòa thượng để cho mọi người thấy rõ con đường đấu tranh phải đi trước hiểm họa mất nước đã gần kề.
Những người lên tiếng phê phán sự sai trái trong chuyện để cho Tàu cộng khai thác bô-xít ở Tây nguyên có Tiến sĩ Nguyễn thành Sơn, cựu thiếu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, cựu Ðại tướng Võ nguyên Giáp, nhà văn cựu chiến binh Phạm đình Trọng, Tiến sĩ Lê đăng Doanh, công dân Lê phú Khải . Những người này đều lên tiếng nói rõ sự nguy hại về vấn đề đất đai, môi trường sinh thái, quân sự và ngay cả văn hóa nữa. Nhưng rồi xem ra những lời kêu gọi này cũng chỉ là một thứ " nước đổ đầu vịt " không có một ảnh hưởng gì đến quyết định đem Tàu cộng vào Tây nguyên khai thác bô-xít của Cộng sản Việt Nam. Một đặc điểm của chế độ cộng sản Việt nam là cái quán tính ù lì không muốn thay đổi trước những phê phán sai trái hay góp ý chân thực . Vì luôn kiêu hãnh tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ nên Cộng sản Việt nam đã có những chính sách sai lầm, đã phạm những tội ác với đồng bào và với đất nước Việt Nam.. Chúng chỉ sửa sai khi không còn cách cứu chữa và chống chế gì nữa. Chuyện Hồ chí Minh xin lỗi nhân dân miền Bắc sau khi đã phạm nhiều tội ác trong Cải cách ruộng đất là một ví dụ cụ thể.

Tác giả Lý Nam Bình trong bài viết "Thị trấn Bô-xít ở Lâm Ðồng" đã viết những lời thống thiết như sau :

" ….Rồi nay 20 năm nữa, vùng hạ lưu sông Ðồng Nai, sông Sài Gòn, và hồ Trị An sẽ nhiễm độc và các cháu bé bại liệt, què quặt, ngây ngô chắc sẽ được công kênh qua Tàu để kiện Bắc Kinh chăng? Những người đang nhẫn tâm đặt bút ký đủ loại quyết định cho Trung Quốc vào khai thác Bô-xít ở Trung Nguyên liệu lúc đó có còn sống để thấy hậu quả việc họ làm không?"

Nếu bọn lãnh đạo Bắc bộ phủ mà nhìn xa thấy rộng như tác giả Lý nam Bình thì diễm phúc cho dân tộc Việt Nam biết bao nhiêu. Tiếc rằng đây là một bọn trâu bò ngựa chó, chỉ biết đặt quyền lợi của chúng lên trên quyền lợi dân tộc nên chúng bỏ ra ngoài tai mọi lời can gián và quyết tâm đi theo con đường " phản quốc hại dân " của chúng cho đến ngày chúng bị nhân dân đứng lên trừng trị. Khó có thể có một đường hưỡng giải pháp nào khác để giải quyết nhanh chóng và tốt đẹp vấn đề bô-xít nhức nhối hiện tại vì chính quyền Việt Cộng hiện nay đả bị Trung Cộng lèo lái và dẫn dắt. Chuyện cho xuất bản tác phẩm " Ma chiến hữu " mới đây trong nước ca tụng bọn lính Tàu đỏ xâm lăng biên giới Việt Nam và chuyện nghiêm cấm sinh viên, dân chúng Việt nam biểu tình chống Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa, Trường Sa đã cho thấy Trung Cộng đã nắm phần chủ động sai khiến chính quyền Cộng sản Việt Nam.

Giữa lúc vận nước đen ngòm, sinh linh nức nở thì có một vầng hào quang chói lọi xuất hiện. Ðó là sự lên tiếng của vị sư già Quảng Ðộ. Từ Thanh Minh thiền viện ở Sài gòn , thầy đã dõng dạc đưa ra Lời Kêu Gọi một tháng biểu tình tại gia đề chống việc lấy Vàng dân tộc đổi nhôm nước ngoài. Lời kêu gọi đã có tiếng vang rất lớn trong nhân dân trong và ngoài nước. Khác với những vị thức giả chỉ biết phân tách lợi hại, chỉ rõ nguy cơ khai thác bô-xít, lời kêu gọi của Hòa thượng Quảng Ðộ đã chỉ rõ ra biện pháp để đối đầu với bọn nội xâm Cộng sản Việt Nam nhẫn tâm bán nước cho bọn ngoại xâm Trung Cộng một cách không thương tiếc. Kế hoạch đưa ra rất hợp tình hợp lý để cho bất cứ một người Việt Nam nào, dù ở trong hay ngoài nước, cũng có thể theo đó mà hành động để cứu dân cứu nước một cách cụ thể theo hoàn cảnh riêng của từng người. Ðứng giữa vòng vây quân thù Cộng sản, thầy Quảng Ðộ đã cho thấy tinh thần vô úy của con nhà Phật, không nao núng trước bất cứ thế lực yêu ma gian ác nào. Tấm gương chói lọi của thầy là tấm gương để cho nhiều thế hệ người Việt trông đó mà noi theo.

Lởi Kêu gọi của thầy Quảng Ðộ có những điểm chính cần nêu ra như sau :

"Nguy cơ mất nước bắt đầu.

Lần này không chỉ Bắc thuộc một nghìn năm, mà là ba nghìn năm hay lâu hơn nữa khi lãnh đạo nước nhà không là Lý thái Tổ, Trần nhân Tông, Lê thái Tổ, mà là một chính quyền ly khai dân, lệ thuộc nước ngoài, từ ý thức hệ đến cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước, làm đảo loan xã hội và nhân văn Việt Nam

Chỉ còn lại tiếng nói của toàn dân mới có cơ cứu vãn.Trước là chận đứng việc lấy Vàng, tức dân tộc, đồi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng

…. Sống dưới chế độ độc tài, công an trị, người dân đã mất quyền biểu tình công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, thì nay hãy BIỂU TIÌH TẠI GIA như một thái độ bất tuân dân sự: Nông dân không ra đồng, Công nhân không đến xưởng, thương gia, tiểu thương không đến chợ. Sinh viên học sinh không đến trường. Chúng ta có một tháng 4 để chuẩn bị lương thực cho gia đình nhằm thực hiện tháng 5 BẤT TUÂN DÂN SỰ- BIỄU TÌNH TẠI GIA..

.. Tháng 5 BẤT TUÂN DÂN SỰ BIỂU TÌNH TẠI GIA sẽ là thái độ dũng cảm nói lên mối ưu tư bảo vệ sinh thái và vẹn toàn lanõn thổ của toàn dân trong giai đoạn cấp cứu của lịch sử. Dân chủ là tiếng nói, một tiếng nói đối thoại và tranh luận khi quê hương nguy biến để tiến tới giải pháp cứu nguy dân tộc. Nay là cơ hội và thời điềm sinh tử để tiếng nói cất lên thông qua một tháng BIỂU TÌNH TẠI GIA.

Kính xin đồng bào các giới trong nước hưởng ứng THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA trong suốt tháng 5- 2009 và đồng bào các giới ở hải ngoại hưởng ứng bằng việc không về du lịch và không gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng 5- 2009, ngoại trừ những trường hợp riêng tư khẩn cấp hay bất khả.

Kính xin các cơ quan truyền thông, báo chí giúp đỡ chuyển vận Lời kêu gọi này của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đến các giới đồng bào trong và ngoài nước.

Thanh minh thiền viện, Sài gòn ngày 29 tháng 3 năm 2009
Sa môn Thích Quảng Ðộ."

Dĩ nhiên chuyện kêu gọi đồng bào xuống đường rầm rộ để biểu tình là chuyện đấu tranh lý tưởng nhưng nên nhớ trong một chế độ cộng sản độc tài toàn trị thì chuyện đó là chuyện bất khả thi. Là một chứng nhân sống , đấu tranh, tù tội trong suốt mấy mươi năm qua ở quê nhà, Hòa thượng Quảng Ðộ đã nhìn thấy điều đó nên thay vì kêu gọi đồng bào xuống đường sẽ không thành công, thầy kêu gọi mọi người tham gia chiến dịch " đình công bãi thị " . Chiến dịch này trong có vẻ nhẹ nhàng nhưng sức công phá sẽ không thua gì những cuộc xuống đường rầm rộ vì nếu người dân nhân được thông tin và nhiệt tình tham gia chuyện " đình công bãi thị " như Hòa thuong Quảng Ðộ tha thiết kêu gọi thì sẽ đem đến sự tê liệt guồng máy vận hành xã hội và sẽ có sức ép rất lớn đến chính quyền Cộng sản. Hoặc là bọn chúng phải thay đổi đường lối đang đi về chuyện bô-xít xấu xa, hoặc là chúng sẽ bị tiếp tục hứng chịu những cuộc " đình công bãi thị" kế tiếp sẽ có nguy cớ làm tê liệt guồng máy cai trị của chúng và chuyện này dần dần sẽ đưa đến sự sụp đổ chế độ.

Ðường lối đấu tranh đã được vạch ra rõ ràng minh bạch. Bổn phận của người dân trong và ngoài nước chỉ còn có quyết tâm thi hành thì mới mong cứu được đất nước và con người khỏi họa ngoại xâm và diệt vong. Tình thế rất bức bách và nghiêm trọng, mong sao lòng yêu nước trong mỗi người Việt Nam vẫn còn tiềm tàng và lúc này sôi sục nổi dậy để hành động nhằm cứu lấy đất nước, quê hương và con người Việt Nam.

Trong cuốn hổi ký của Giáo sư Nguyễn đăng Mạnh được lưu truyền trên Internet, Giáo sư Mạnh cho biết nhà văn Nguyên Ngọc ( nguyên là một đại tá Cộng sản ) đã nói với ông rằng " Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào ?" Xin góp ý với nhà văn Nguyên Ngọc là nếu chiến địch " đình công bãi thị " do Hòa thượng Quảng Ðộ được phát động liên tục và được toàn dân hăng hái và dũng cảm tham gia thì chế độ Cộng sản Việt nam sẽ sụp đổ vì chính quyền tê liệt không còn đûủ sức và khả năng cai trị do những cuộc " đình công bãi thị " gây ra. Dĩ nhiên sẽ không ai nhỏ một giọt nước mắt để tiếc thương cho bọn cầm quyền bán nước hại dân là bọn Cộng sản Việt Nam.

Giờ hành động đã điểm, mọi sự chần chờ do dự bị coi là một tội ác đối với tổ quốc. Mong mọi công dân Việt đứng lên hành động vì sự chậm trễ đồng nghĩa với họa diệt vong gây ra bởi bọn ngoại xâm được bọn nội xâm bán tháo bán đổ cho chúng mảnh giang sơn gấm vóc Việt Nam một cách không thương tiếc và khốn nạn.

Xin kết thúc bài viết với mấy câu thơ của Hà sĩ Phu để mọi người thấy rõ hơn bộ mặt tối bại xấu xa của bọn bán nước hiện nay ở Bắc bộ phủ :

"LỬA BÔ-XÍT

Giặc đã ngự trên lưng tổ quốc
Bô-xít tuôn lệ đỏ, khóc sơn hà
Hồn dân tộc Triệu Trưng về đốt lửa
Thiêu lũ hèn Chiêu Thống cháy ra ma !"

Ðúng vậy ! Số phận nhục nhã khốn nạn của vua Lê chiêu Thống ngày xưa lúc cuối đời cũng sẽ là số phận của bọn cầm đầu Bắc bộ phủ hiện nay. Không có con đường nào khác dành cho bọn chúng ngoài con đường bị đào thải vào đống rác của lịch sử trước sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân dân Việt Nam.

Los Angeles, một đêm hoang vắng lạnh lẽo đầu tháng 4 năm 2009
TRẦN VIẾT ÐẠI HƯNG
Email: dalatogo@yahoo.com

Sunday, 26 April 2009

Ðảng Bô Xít Việt Nam

Hàng ngàn người Việt Nam, ở trong nước và bên ngoài, đã ký tên vào bản kiến nghị yêu cầu đảng Cộng Sản Việt Nam ngưng vụ khai thác các mỏ bô xít (bauxite) ở cao nguyên Trung phần. Việc khai mỏ này đe dọa môi trường sống và tài nguyên kinh tế ở các vùng từ Tây nguyên xuống bờ biển miền Trung nước ta. Mỗi ngày càng nhiều người hưởng ứng cuộc tranh đấu của những nhà trí thức đại diện cho lương tâm dân tộc Việt. Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản vẫn cương quyết khai thác bô xít và chưa chịu lùi bước. Nông Ðức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng đều tuyên bố đó là một “đường lối lớn” của đảng, cho nên từ bây giờ có thể gọi tên nhóm người này là đảng Bô Xít.

Trước phong trào phản đối ngày càng lan rộng, ông Thủ Tướng Bô xít Nguyễn Tấn Dũng đã bay qua đảo Hải Nam để xin ý kiến của các đồng chí từ Bắc Kinh bay xuống. Nếu người Việt Nam ở Úc Ðại Lợi (Australia) có thể mô phỏng dư luận nước này mà phong cho ông Nguyễn Tấn Dũng làm phó đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội. Giống như ông Thủ Tướng Úc Kevin Rudd đang được các đại biểu đối lập trong Quốc Hội phong cho tước hiệu Ðại sứ Lưu động của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Thủ Tướng Rudd đang tính chấp thuận cho công ty Nhôm Trung Quốc (China Aluminium Corporation, viết tắt là Chinalco) mua và khai thác các quặng mỏ ở Úc, trong đó cũng có cả quặng bô xít. Tháng Sáu này hội đồng chính phủ phụ trách việc cho phép các công ty ngoại quốc đầu tư vào Úc mới quyết định về việc cho phép Chinalco mua 18% cổ phần của công ty Rio Tinto, để trở thành cổ đông với phần hùn lớn nhất hay không. Nhưng hiện nay phong trào phản đối trong dân chúng Úc đang lên cao, chắc chắn là gây ồn ào náo nhiệt hơn ở Việt Nam vì dân Úc được tự do viết báo, lên đài bầy tỏ ý kiến.

Trung Quốc có chiến lược tìm tài nguyên khắp thế giới. Từ hàng chục năm qua, Bắc Kinh cho người đi mua quyền khai thác quặng mỏ kim loại và dầu lửa ở Châu Phi, Châu Á và Nam Mỹ. Tuần báo Economist đã viết một bài nhan đề “Thực Dân Mới” với hình bìa là một đoàn người Trung Quốc cưỡi ngựa và lạc đã đi trên sa mạc ở Phi Châu, người dẫn đầu trương cao ngọn cờ ngũ tinh mầu đỏ của Trung Quốc. Trong thời đại kinh tế toàn cầu hóa này các nhà thực dân mới không cần dùng súng đạn đi xâm chiếm đất nước khác như đám thực dân vào thế kỷ 18, 19 - trừ khi họ đã dùng súng chiếm từ trước, như Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, và chiếm thêm Trường Sa năm 1988. Nhưng họ không thể sử dụng đường lối đó với các quốc gia độc lập khác. Bây giờ họ phải dùng thị trường thay cho bãi chiến trường, lấy tiền bạc (tốt nhất là dùng đô la Mỹ) làm khí giới, qua các thị trường chứng khoán họ mua cổ phần của các công ty về quặng mỏ và dầu lửa. Hoặc điều đình trực tiếp mua luôn quyền làm chủ tất cả một công ty, để được hưởng những tài nguyên mà công ty đó được quyền khai thác. Giống như năm 2005 công ty CNOOC của Trung Quốc đã toan mua Unocal của Mỹ để mua lấy quyền khai thác dầu khí của Unocal ở Trung Á, Miến Ðiện và Úc. Hồi đó các đại biểu Quốc Hội đã buộc chính phủ Mỹ phải tìm cách ngăn cản, cho nên Cnooc đành bỏ cuộc khi thấy gặp khó khăn.

Năm ngoái, tổng số tiền mà Trung Quốc đã chi vào việc đầu tư ở nước ngoài là 52 tỷ Mỹ kim, bằng hai phần ba tổng sản lượng nội địa của Việt Nam; trong đó hai phần ba là để nắm quyền khai thác tài nguyên thiên nhiên. Trong ba tháng đầu năm 2009 họ đã bỏ ra 23 tỷ Mỹ kim trong 65 vụ thương thuyết đầu tư kiểu này. Dùng cơ cấu thị trường đi mua tài nguyên nước khác là phương pháp làm ăn lương thiện, tôn trọng luật chơi kinh tế. Nhưng chính phủ một nước mạnh như Trung Quốc vẫn có thể dùng biện pháp khác, gây ảnh hưởng trực tiếp trên chính quyền các nước khác để được ưu đãi trực tiếp khai thác lâm sản, đá quý (Miến Ðiện và Lào) hoặc quặng mỏ (như ở Việt Nam, Congo). Trong trường hợp đó họ chỉ dùng “diễn biến hòa bình” chứ không dùng vũ lực, mà lại không tốn tiền như khi phải mua cổ phần trên các thị trường.

Vụ Chinalco mua Rio Tinto trở thành một đề tài chính trị ở Úc vì báo chí và các đại biểu Quốc Hội Úc tìm ra rằng chưa đầy một tuần sau khi ông chủ tịch Chinalco ký giấy thuận trả gần 20 tỷ Mỹ kim để mua 18% cổ phần của Rio Tinto, thì ông ta được thăng lên cấp phụ tá bộ trưởng trong chính phủ Bắc Kinh, với trách nhiệm đi mua thêm tài nguyên các nước khác. Một điều ai cũng biết nhưng ở Úc từ trước không ai nêu ra, là Chinalco không phải là một công ty kinh doanh thuần túy. Như tất cả các xí nghiệp lớn ở Trung Quốc, họ là những cánh tay nối dài của đảng Cộng Sản và nhà nước có nhiệm vụ thực hiện các mục tiêu chính trị. Cộng Sản Trung Quốc dùng các xí nghiệp quốc doanh như những đạo quân đi chiếm tài nguyên của thế giới qua thị trường kinh tế tư bản. Ông chủ tịch công ty Chinalco đóng vai trò một nhà kinh doanh khi ra nước ngoài mua bán, nhưng trong đảng Cộng Sản thì ông là một cán bộ do Bộ Chính Trị điều động.

Ông Tiêu Á Khánh (Xiao Yaqing) 49 tuổi tốt nghiệp kỹ sư vào lúc Ðặng Tiểu Bình bắt đầu tư bản hóa kinh tế nước Trung Hoa. Ông leo lên dần dần trong guồng máy, được Giang Trạch Dân và Chu Dong Cơ chiếu cố cất nhắc, năm 2004 được lên làm bí thư đảng ủy công ty Chinalco. Năm đó ông đã tranh mua với 10 công ty quốc tế khác, thắng cuộc đấu thầu mua một quặng mỏ bô xít ở Úc với giá 3 tỷ đô la Mỹ. Ðó cũng là thời gian Trung Quốc bắt đầu chú ý tới mỏ bô xít ở Việt Nam. Mỏ bô xít này nằm bên vùng khai thác mỏ của Rio Tinto, công ty khai thác khoáng sản lớn thứ ba trên thế giới. Năm 2007, Chinalco cộng tác với một công ty Á Rập Sau đi mua mỏ đồng ở Peru từ một công ty Canada. Họ tranh thắng dễ dàng vì họ không quản ngại trả giá cao để đạt mục đích chính trị.

Cuối năm 2007, công ty khai thác mỏ lớn nhất thế giới BHP Billiton của Anh đề nghị mua các cổ phần để chiếm đa số kiểm soát công ty Rio Tinto. Lúc đó ai cũng biết Rio Tinto đang mang những món nợ lớn tới 38 tỷ đô la Mỹ, sau khi vay để mua công ty nhôm Alcan của Canada, món nợ này khiến nhiều cổ đông lo sợ muốn bán cổ phần của họ. Nếu thành công, BHP sẽ làm chủ những mỏ sắt lớn nhất thế giới. Rio Tinto không muốn bị BHP “nuốt” cho nên đi tìm các công ty khai mỏ khác điều đình bán cổ phần cho họ, hy vọng rằng làm như vậy BHP sẽ không thể chiếm được đa số cổ phần với khả năng áp đảo. Nghe tin đó, Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Quốc đã họp khẩn cấp các công ty khai mỏ, nằm trong guồng máy dưới sự điều hợp của Cơ Quan Phát Triển và Ðổi Mới (NDRC) của Bắc Kinh. Chinalco được trao nhiệm vụ đóng vai “phò cứu” cho Rio Tinto bằng cách mua cổ phần của hãng này.

Ðể thực hiện “diễn biến hòa bình” trên, Chinalco được hai ngân hàng nhà nước Trung Quốc tài trợ, một ngân hàng do con ông Chu Dong Cơ đứng đầu, ngân hàng kia có con một người phụ tá của ông Ðặng Tiểu Bình điều khiển. Tiếu Á Khánh đã mời công ty nhôm Alcoa của Mỹ hợp tác, góp một phần nhỏ trong cuộc đầu tư này để khỏi lộ liễu.

Ðêm 31 Tháng Giêng năm 2008, sau khi thị trường New York và London đều đóng cửa, đích thân ông Tiếu Á Khánh cùng với các chuyên viên thị trường của công ty cố vấn đầu tư Mỹ Lehman Brothers thức suốt đêm đặt mua các cổ phần của Rio Tinto trên các thị trường quốc tế. Cứ như vậy, họ thu mua được 9% số cổ phần của Rio Tinto với số tiền 14 tỷ Mỹ kim, ngày hôm sau Chinalco trở thành cổ đông có số cổ phần lớn nhất của công ty khai mỏ Anh-Úc này. Sau đó, BHP bỏ ý định mua Rio Tinto. Nhưng cũng từ đó giá cổ phần các công ty mỏ và kim loại tụt xuống vì kinh tế thoái trào khắp nơi khiến nhu cầu kim loại đột ngột giảm bớt. Có lúc giá cổ phần xuống thấp đến mức số tiền đầu tư của Chinalco đã mua cổ phần Rio Tinto chỉ còn trị giá 4 tỷ Mỹ kim, lỗ khoảng 10 tỷ.

Nhưng địa vị của ông Tiếu Á Khánh không bị lung lay. Trái lại, ông còn nghe lời khuyên của công ty cố vấn Mỹ J.P. Morgan đề nghị tăng gấp đôi số cổ phần Chinalco làm chủ. Dịp may vừa tới, công ty Rio Tinto đang mang những món nợ lớn và tới Tháng Mười năm 2009 sẽ phải trả gần 9 tỷ đô la tiền nợ. Tháng Mười Hai năm 2008, ông Douglas Rithcie, giám đốc chiến lược của Rio Tinto đã nói chuyện với đại diện của Chianlco ở Úc, để nhờ giới thiệu với các ngân hàng Trung Quốc ngõ hầu có thể vay nợ mới trả nợ cũ.

Chinalco lúc nào cũng sẵn tiền, đã đề nghị cho Rio Tinto vay hơn 7 tỷ Mỹ kim dưới hình thức trái khoán “khả hoán” (convertible bonds), mà các trái khoán nay có thể đổi thành cổ phần của công ty Úc. Ngoài ra, Chinalco sẽ bỏ ra thêm hơn 12 tỷ đô la mua một số mỏ quặng của Rio Tinto. Ban giám đốc của công ty Úc đã chấp thuận đề nghị này, thay vì bán thêm cổ phiếu trên thị trường để gây vốn lấy tiền trả món nợ đáo hạn Tháng Mười năm nay.

Nhưng khi báo chí loan tin Chinalco sắp bỏ thêm 19.5 tỷ đô la để làm chủ 18% số cổ phần của Rio Tinto, dư luận Úc và cả thế giới phải chú ý. Người ta thấy đây không phải là một cuộc mua bán hoàn toàn vì lý do kinh tế mà đằng sau còn những ẩn ý chính trị. Nhất là khi nghe tin ông Tiếu Á Khánh được thăng quan tiến chức, thì mối nghi ngờ trên càng lớn, khiến các đại biểu Quốc Hội Úc phải chất vấn ông thủ tướng, một người nói thông thạo tiếng phổ thông Trung Quốc và đã từng làm nhà ngoại giao của Úc ở Trung Quốc trước đây. Vì vậy ông Kevin Rudd được dân Úc phong làm Ðại sứ Lưu động của chính phủ Trung Quốc!

Tại Úc Nghị Sĩ Barnaby Joyce lên ti vi đặt câu hỏi: “Chính phủ Trung Quốc không bao giờ cho phép chính phủ Úc mua một mỏ kim loại ở Trung Quốc! Tại sao chúng ta lại để cho người Trung Quốc mua và kiểm soát một tài sản chiến lược của nước ta?” Ở Việt Nam nhiều người cũng muốn đặt câu hỏi giống như vậy, nhưng họ không bao giờ được nói công khai trên báo, trên đài. Vì đảng Bô Xít Việt Nam kiểm soát tất cả các phương tiện truyền thông, bịt miệng tất cả những ý kiến chống Bô xít.

Ðến Tháng Sáu này chúng ta mới biết sau cùng tham vọng làm chủ một phần năm tài sản Rio Tinto của đảng Cộng Sản Trung Quốc có thành công hay không. Trong kinh tế thị trường theo lối tư bản, hiện tượng một công ty nước này làm sở hữu chủ các xí nghiệp của nước khác không làm ai ngạc nhiên. Vì đồng tiền có được tự do tìm chỗ đầu tư sinh lời cao nhất thì kinh tế thế giới mới phát triển mạnh. Nhưng trong trường hợp các công ty Trung Quốc đầu tư thì khác. Vì ai cũng biết các công ty này chỉ là dụng cụ của chính phủ Bắc Kinh để thực hiện tham vọng gây ảnh hưởng chính trị của họ.

Trong vụ khai thác Bô xít ở Việt Nam, họ có tham vọng gì, chắc chỉ có Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Quốc ở Bắc Kinh biết với nhau thôi, mà Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam ở Hà Nội chưa chắc đã biết. Nhưng khi hàng ngàn nhà trí thức ở trong nước và hải ngoại đã lên tiếng yêu cầu ngưng ngay việc này, nếu đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn nhất định bịt tai không nghe thì phải đổi tên họ thành đảng Bô xít thật.

Giáo Sư Tôn Thất Thiện đang cư ngụ ở Canada đã đề nghị người Việt hải ngoại nêu vấn đề môi trường sống ở Tây nguyên bị tàn phá nếu khai thác bô xít để yêu cầu các tổ chức bảo vệ môi trường quốc tế điều tra, can thiệp và can ngăn các lãnh tụ đảng Bô xít Việt Nam. Ðó là một phương pháp đấu tranh mới mà chúng ta cần vận dụng.

Friday, 24 April 2009

Mặt trái bài viết “Lựa chọn khó khăn” của tác giả Thanh Hương [Audio]




Mỗi một con người từ lúc sinh ra, đến tuổi trưởng thành đều phải trải qua những bước ngoặt quan trọng. Tại những bước ngoặt (ngả rẽ) đó, đòi hỏi con người sáng suốt lựa chọn những quyết định. Nếu lựa chọn đúng, con người sẽ thăng tiến, hạnh phúc. Ngược lại, bạn sẽ đối diện với nguy cơ thất bại, bất hạnh. Đây là quy luật của con người. Với người Âu, quy luật này diễn ra bình thường. Nhưng với người Á nói chung và người Việt nói riêng, quy luật này diễn ra rất phức tạp.

Ở Việt Nam, khi mới chào đời, đến tuổi cắp sách đến trường tiểu học rồi trung học, các bạn trẻ gần như không có được lựa chọn. Từ việc nhỏ như chọn sữa, chọn quần áo, đến những việc lớn hơn là chọn bạn, chọn trường đều do người lớn làm thay. Ngay ở cái tuổi đẹp nhất, lúc đã sinh viên, sự lựa chọn của bạn cũng bị đánh cắp bởi sự áp đặt của hệ thống giáo dục lỗi thời của Việt Nam và sự chăm sóc quá đáng của phụ huynh. Lựa chọn cấp thấp như trên bị đánh cắp phần nào có thể chấp nhận được, nhưng lựa chọn cao hơn như quyền được tham gia các đoàn thể, hoạt động xã hội, đấu tranh chống bất công, chống chủ nghĩa bành trướng hiện đại Trung Quốc,… mà cũng bị tước đoạt thì không thể chấp nhận được. Ngày 16 tháng 12 năm 2008, với tôi là bước ngoặt là ngả rẽ cuộc đời. Ngày ấy, tôi cùng nhiều bạn sinh viên Trường Đại học Hồng Bàng bất chấp khuyến cáo của nhà trường, tập trung trên vĩa hè đường Nguyễn Thị Minh Khai, đối diện Tổng lãnh sự Trung Quốc hô to khẩu hiệu Hoàng Sa, Trường Sa là đất thiêng của Việt Nam, hát vang những bài ca cách mạng. Lúc ra về, mặc dù cổ khản đặc, nhưng tôi và các bạn rất vui vì lần đầu tiên làm được việc lớn. Sau đó, như các bạn đã biết, dù rất muốn, nhưng bảng hiệu “cấm tụ tập” đáng ghét trước Tổng lãnh sự Trung Quốc đã không cho phép chúng tôi tiếp tục thể hiện lòng yêu nước.

Sau khi bị cản trở, có một vài ý kiến đặt vấn đề cần nghiên cứu nhóm Tập hợp thanh niên dân chủ do anh Nguyễn Tiến Trung sáng lập, vì nhóm này chủ trương chống Trung Quốc bành trướng. Sau khi vào blog của Trung và web của Tập hợp thanh niên dân chủ, một vài ý kiến cho rằng nhóm này tập hợp con nhà giàu, du học. Đã là con nhà giàu, ắt hẳn là con của quan chức tham nhũng, thảo dân làm gì có tiền cho con đi du học, vào được Hồng Bàng là may mắn rồi. Nhiều bạn phỏng đoán nhóm này là cánh tay nối dài của Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh. Vì vậy, ngày 16 tháng 12 năm 2008 đâu thấy bóng dáng Nguyễn Tiến Trung. Sau đó, mọi người ngạc nhiên khi biết Trung tham gia bộ đội. Có bạn nói đùa rằng sau khi có bằng Thạc sỹ, Trung đi bộ đội nằm trong lộ trình đào tạo cán bộ “nguồn”. Ở Việt Nam, thông thường con cái có truyền thống nối nghiệp cha mẹ, ít xãy ra đối nghịch. Cuối cùng, nhóm bạn chúng tôi quyết định chưa tham gia nhóm Nguyễn Tiến Trung vội, cần nghiên cứu thêm. Sau đó, có bạn phát hiện trên báo Thông Luận điện tử số 218 ra ngày 10 tháng 10 năm 2007 đăng tải bài viết “Nghĩ gì về những xáo trộn trong hàng ngũ đối lập” của tác giã Nghiêm Văn Thạch. Theo bài báo, thì Nguyễn Tiến Trung là người giả dối, đóng tiền đi dự một bữa ăn gây qũy rồi khoe là được Tổng thống Mỹ tiếp đón, đi theo đoàn cử tri Canada gốc Việt đến gặp Thủ tướng Canada lại khoe mình được Thủ tướng tiếp đón (!). Gần đây nhất, báo Công an thành phố Hồ Chí Minh đăng tải bài viết về đảng Nhân dân hành động do Nguyễn Sỹ Bình và Nguyễn Xuân Ngãi lãnh đạo. Bài báo có đề cập đến một du học sinh NTT được ông Ngãi, Bình bên Mỹ đưa về nhà riêng. Rất có thể NTT chính là Nguyễn Tiến Trung, vì tế nhị nên báo Công an phải viết tắt ấy mà. Nếu đúng như vậy, có hai giả thiết được nêu ra: một, Trung là người của Công an Việt Nam cài vào tổ chức Bình, Ngãi; hai, Trung là con bài của Bình, Ngãi, được cấp tiền về Việt Nam phát triển lực lượng thanh niên, phục vụ cho mưu đồ chính trị của họ. Hai giả thiết này có mẫu số chung là Trung không có được sự lựa chọn cho riêng mình, số phận của Trung nằm trong tay hoặc là Công an Việt Nam, hoặc là các ông Bình, Ngãi. Những tưởng, sau khi Trung đi du học sẽ khôn ra, tự quyết định ngả rẽ cuộc đời, nào ngờ bạn ấy tự phó thác cuộc đời mình cho người lớn.

Lựa chọn, quả thực là một quy luật chẳng hề dễ giàng gì đối với các bạn trẻ Việt Nam. Sự lựa chọn sai lầm của bạn, bạn tự chịu đã đành, nhưng thử hỏi biết bao bạn trẻ khác phải gánh chịu hậu quả. Riêng nhóm sinh viên Hồng Bàng chúng tôi, nếu vội vàng lựa chọn Trung làm thần tượng sẽ có chung số phân. Mong rằng bạn Nguyễn Tiến Trung hãy lắng nghe vào thấu hiểu. Thế là một lần nữa, chúng tôi lại đứng trước lựa chọn khó khăn cho nhóm mình. Nếu lựa chọn Tập hợp thanh niên dân chủ của anh Nguyễn Tiến Trung để thực hiện lý tưởng của mình, có thể sẽ đi vào ngõ tối, thậm chí còn tệ hơn Đoàn thanh niên CSHCM. Bởi, đoàn thanh niên CSHCM là cánh tay của đảng CSVN, một tổ chức chính trị đã có công giải phóng dân tộc, đang nổ lực canh tân đất nước, đang từng bước nới rộng quyền con người, nới rộng ước mơ của tuổi trẻ. Trong lúc đó, Tập hợp thanh niên dân chủ là cánh tay của một nhóm người di tản, thất trận, nuôi chí phục hận trong ảo tưởng. Và điều quan trọng hơn là thủ lĩnh Nguyễn Tiến Trung thiếu vắng sự minh bạch về nhân cách và lý tưởng, con đường chính trị của anh ấy sao mà ngoằn ngèo, bí hiểm quá.

Để tiếp tục thực hiện ước mơ dâng hiến của tuổi trẻ, chúng tôi buộc phải lựa chọn con đường và ngọn cờ phía trước, chưa đủ tự tin để đi chung đường với Tập hợp thanh niên thanh niên dân chủ Việt Nam do anh Nguyễn Tiến Trung làm thủ lĩnh.

Sài gòn những ngày đầu tháng 3 năm 2009
Thanh Hương

Thursday, 23 April 2009

“QUỐC GIA THUA ÐỂ THẮNG, CỘNG SẢN THẮNG ÐỂ THUA”
Ðúng 34 năm trước đây, ngày 30 tháng 4 năm 1975, cuộc chiến tranh Quốc-Cộng giai đoạn 2 tại Việt Nam đã chấm dứt sau 21 năm diễn biến khốc liệt (1954-1975). Một cuộc chiến tranh kéo dài và khốc liệt như thế, nhưng đã kết thúc nhanh gọn và khá bất ngờ với cả hai phe bản xứ tham chiến: Việt Quốc và Việt Cộng.
Sau cuộc chiến, đã có nhiều cách lý giải và đánh giá về sự kết thúc chiến tranh Việt Nam một cách không bình thường. Riêng chúng tôi, nhân ngày 30 tháng 4 lần thứ 34 hôm nay, chỉ xin đưa ra một cách đánh giá tổng quát để quý thính giả cảm nghiệm xem có đúng với những gì đã và đang xây ra trên thực tế hay không. Ðó là “ngày 30-4-1975: Quốc gia thua để thắng, Cộng sản Thắng để thua”. Vì sao? Vì cả lý luận lẫn thực tiễn, chẳng cần đợi sau 34 năm, mà đã từ lâu, ngày một khẳng định cho sự đánh giá tổng quát này.
Thật vật, vào ngày 30-4-1975 chấm dứt chiến tranh và một thời gian sau đó, quả thực nhiều người đã nghĩ rằng: Ðảng CSVN và chế độ độ XHCN độc tài Miền Bắc đã thắng người Việt Quốc Gia và chế độ VNCH ở Miền Nam Việt Nam. Ðiều này dễ hiểu, vì dưới cái nhìn hiện tượng, trong một cuộc chiến giữa hai phe, bên nào tiêu diệt được đối phương chiếm được mục tiêu sẽ là kẻ chiến thắng. Công sản Bắc Việt đã đạt mục tiêu thôn tính Miền Nam bằng chiến tranh vào ngày 30-4-1975,thì như vậy cứ nhìn hiện tượng rõ ràng phe CSVN đã thắng phe Quốc Gia Việt Nam (QGVN). Tuy nhiên chẳng bao lâu sau đó, thực tế đã dần dần ghi nhận và cho đến hôm nay có thể khẳng định không sợ sai lầm rằng: “Cộng sản đã THẮNG để THUA”. Cái chiến thắng mà họ có được, chỉ là “chiến thắng biểu kiến” (giả tạo). Và ngày 30-4-1975 chỉ là điểm mốc thời gian của một quá trình đưa CSVN đến sự thua bại hoàn toàn vào cuối quá trình này.Vì sao?
Vì CSVN vốn là công cụ bành trướng chủ nghĩa thực dân mới của Ðế quốc Ðỏ Nga Xô. Do đó ý đồ và mục tiêu của đảng CSVN không thể khác ý đồ và mục tiêu của đảng Cộng Sản Nga Xô (CSNX). Như vậy, thực tế sau ngày 30-4-1975 CSVN phải được Nga Xô và các nước “Xã Hội Chủ Nghĩa anh em” hổ trợ tích cực, toàn diện và vô điều kiện để xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội tại thuộc địa kiểu mới Việt Nam, phát huy thắng lợi để tiếp tục đẩy mạnh “Chiến tranh Cách Mạng”, “Chiến tranh Giải phóng” đến các nước trong vùng như Thái Lan, Miến Ðiện, Mã Lai. Phi Luật Tân.v.v...Thế nhưng thực tế hoàn toàn khác: Tất cả những điều đáng lẽ phải xẩy ra đó đã không xẩy ra sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc.
Thực tế sau đó Nga Xô đã thất bại trong nỗ lực “Cải Tổ” đi đến sụp đổ, kéo theo sự tiêu vong các nước XHCN Ðông Âu. Trung Cộng thực hiện chính sách “Mở cửa” làm ăn với Tư Bản. Công cụ CSVN vội đưa ra chính sách “Ðổi Mới” theo gương “Cải Tổ” Liên Xô (1986). Rồi vội cầu hoà với Trung Cộng và học tập lý luận sáng tạo mới của nước đàn anh xấu bụng và có tham vọng bá quyền này, rằng: “Chủ Nghĩa Xã Hội cũng có thể áp dụng kinh tế thị trường” được Việt cộng hoá thành con đường “Ðổi mới” theo “Kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa”.
Ðây là lối lý luận ngụy biện, cưỡng ép nhằm che đậy thực trạng và chiều hướng mới không thể đảo ngược tại Việt Nam cũng như toàn cầu: Chủ nghĩa xã hội đã phá sản, đã tiêu vong tại Nga Xô, đang tiêu vong tại Việt Nam và các nước XHCN còn lại (Trung Cộng, Bắc Hàn và Cuba). Quá trình tiêu vong CNXH tại Việt Nam khởi đi từ ngày 30-4-1975 là ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam. Là lối lý luận cưỡng ép, ngụy biện, vì nó trái ngược với thực tế. Thực tế phát triển trong môi trường kinh tế thị trường không thể định hướng XHCN, mà tất yếu sẽ phát triển theo hướng tư bản chủ nghĩa. Trong môi trường này, tất yếu nhà nước XHCN sẽ bị tư bản hoá, chế độ chuyên chính vô sản sẽ được dân chủ hoá, và các cán bộ đảng viên cộng sản đã và đang được tư sản hoá trở thành những nhà tư bản Ðỏ. Chiều hướng phát triển này đã được thể hiện ngày càng rõ nét trên thực tế tại Việt nam, ai cũng có thể thấy được.
Và như thế rõ ràng là ngày 30-4-1975 “Cộng sản THẮNG để THUA” cuộc thực sự vào cuối quá trình của sự tiêu vong chế độ XHCN về mặt bản thể. Bởi vì, cuối cùng thì mục tiêu và lý tưởng của những người CSVN đã không đạt được. Trái lại, thực tế đã thúc ép, dẫn dắt và buộc được CSVN phải đi vào quỹ đạo (Tự do, kinh tế thị trường) của đối phương và thực hiện theo đúng lý tưởng của người quốc gia (Tư do, dân chủ, nhân quyền)và mục tiêu tối hậu (Dân chủ hoá Việt Nam, phát triển toàn diện đất nước trong nền kinh tế thị trường) của đối phương.
Thật vậy, đối phương của Việt cộng là những người Việt Quốc Gia, lý tưởng và mục tiêu đấu tranh trước sau như một: tiêu diệt độc tài, xây dựng chế độ dân chủ tự do, xã hội công bằng, phát triển toàn diện đất nước đến phú cường, văn minh tiến bộ theo kịp đà tiến hoá chung của nhân loại.
Và vì vậy, kể từ sau ngày giành được độc lập từ tay thực dân Pháp vào năm 1954, mong muốn chân thành của những người Việt Quốc Gia ở Miền Nam Việt Nam, kẻ cầm quyền cũng như dân giả, là thiết lập một chế độ độc lập dân tộc, dân chủ tự do (Việt Nam Cộng Hoà) và phát triển toàn diện Miền Nam đến giầu mạnh. Thành quả mong muốn này sẽ tạo thành sức mạnh tổng hợp chính trị (dân chủ), kinh tế (giầu mạnh), xã hội(công bình) khả dĩ đánh bại chế độ của những người Cộng sản Bắc Việt: chính trị (độc tài toàn trị), kinh tế (nghèo đói), xã hội (áp bức, bất công), mà không cần xử dụng sức mạnh quân sự tiêu diệt đối phương.
Nói cách khác, thay vì dùng chiến tranh để áp đặt mô hình chủ nghĩa quốc gia hay chủ nghĩa xã hội, hai chế độ chính trị đối nghịch trên hai Miền Bắc, Nam sẽ có thời gian và cơ hội thi đua thực hiện mô hình chính trị, kinh tế, xã hội của mình, chờ cơ may thống nhất đất nước một cách hoà bình, thông qua con đường dân chủ. Lúc đó, mô hình xây dựng và phát triển đất nước nào có hiệu quả thực tiễn sẽ ưu thắng, sẽ được nhân dân hai miền chọn lựa bằng lá phiếu của đa số trong một cuộc trưng cầu dân ý tự do thực sự, có giám sát quốc tế nếu cần.
Thế nhưng ước muốn chân thành và hết sức có lợi cho đất nước và dân tộc trên đây của những người Việt quốc gia ở Miền Nam đã không được những người CSVN ở Miền Bắc đáp ứng. Bởi lý tưởng và mục tiêu của những người CSVN hoàn toàn khác biệt với lý tưởng và mục tiêu của người Việt quốc gia. Sự khác biệt rõ nét nhất là Người Quốc Gia hành động tất cả vì Quốc Gia Dân Tộc, cho Tổ Quốc Việt Nam, trong khi những Người Cộng Sản Việt Nam hành động tất cả vì Quốc Tế Cộng Sản, cho Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Xô. Do đó, để làm tròn nghĩa vụ công cụ bành trướng hầu áp đặt chủ nghĩa cộng sản trên cả nước, đảng CSVN đã phát động và tiến hành cuộc chiến tranh thôn tính Miền Nam, đẩy chính quyền và nhân dân Miền Nam Việt Nam vào một cuộc chiến tranh tự vệ và Hoa Kỳ có cớ can thiệp ngày càng sâu rộng vào chủ quyền VNCH. . . Cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn này đã kéo dài hơn 20 năm, sát hại hàng triệu sinh linh, tàn phá đất nước, di hại lâu dài nhiều mặt cho đất nước và dân tộc.
Nhưng rồi sau cùng thì cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn đã kết thúc một cách không bình thường, do sự sắp xếp tiền định của ngoại bang, đã để cho CSBV “thắng” cuộc chiến một cách dễ dàng, không cần chiến đấu (vì đối phương bị ép buộc đầu hàng) không cần giữ đất và không đủ người để tiếp thu (vì bất ngờ, tốc độ rút lui nhanh hơn tốc độ tiến quân của VC)
Chính vì sự kết thúc chiến tranh không bình thường này, mà ngay từ những ngày tháng năm đầu, khi cuộc chiến vừa tàn, người Việt Quốc Gia ở Miền Nam không khỏi nghĩ lại nhận định có tính tiên liệu của hai ngoại nhân. Một là Tướng độc nhản Moise Dayan, Bộ Trưởng Do Thái lúc bấy giờ khi đến thăm Miền Nam; hai là Sir Wilson, một chuyên viên Anh quốc làm cố vấn về du kích chiến cho Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam; Cả hai ngoại nhân này đều có chung nhận định “Muốn chiến thắng cộng sản tại Việt Nam, nên cộng sản hoá Nam Việt Nam”. Nay thì Miền Nam Việt Nam đã bị cộng sản hoá sau ngày 30-4-1975. Chế độ cộng sản đã thiết lập 34 năm qua trên toàn cõi Việt nam. Như vậy phải chăng “Quốc gia đã THUA để THẮNG” và “Cộng sản THắng để thua” ? Nếu đúng như vậy thì tại sao và QUỐC thắng CỘNG như thế nào?
1.- Tại vì mục tiêu và lý tưởng đấu tranh của người Việt Quốc Gia trước sau như một, vẫn là chân lý tất thắng của thời đại (độc lập dân tộc, tự do dân chủ, nhân quyền và chủ nghĩa quốc gia), có chính nghĩa, đáp ứng đúng khát vọng toàn dân (Ðộc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc). Chân lý, chính nghĩa và khát vọng ấy, nếu người Việt Quốc Gia đã mất cơ hội thành đạt trước 30-4-1975, trong chiến tranh tự vệ, trên chiến trường, thì hôm nay, sau 34 năm kiên trì tiếp tục cuộc đấu tranh cho lý tưởng và mục tiêu của mình, đã và đang buộc được CSVN phải tự thú sai lầm, phải sửa sai và từng bước lùi dần về phía dân chủ, trả lại dần dần cho nhân dân quyền tự do và các quyền dân chủ, dân sinh và nhân quyền căn bản.. Mặc dầu cho đến lúc này, đảng CSVN chưa dám công khai thú nhận sự chọn lựa con đường XHCN là SAI LẦM, tác hại toàn diện cho đất nước và dân tộc. Ðồng thời họ cũng chưa dám công khai thừa nhận lý tưởng và mục tiêu đấu tranh của người Việt Quốc Gia theo đuổi từ bao lâu nay là ÐÚNG, có lợi cho đất nước và dân tộc. Thế nhưng, tất cả những gì chế độ CSVN đã và đang thực hiện, đem lại phần nào những hiệu quả thực tế hôm nay, chính là họ đã làm theo sách của người Quốc Gia. Nghĩa là những người CSVN đã và đang bị buộc phải làm, không thể khác hơn, những gì mà lý tưởng, mục tiêu và con đường mà người Quốc gia theo đuổi. Ðối với người Việt Quốc gia quan niệm chiến THẮNG trong cuộc đấu tranh, không nhất thiết phải là lật đổ, tiêu diệt đối phương để độc quyền thực hiện lý tưởng và mục tiêu đấu tranh của mình, mà chỉ cần bất cứ ai, lực lượng nào, kể cả đối phuơng VC thực hiện được lý tưởng của mình. Vì vậy nếu người cộng sản Việt nam chỉ cần thực hiện đúng lý tưởng và mục tiêu đấu tranh của người Việt Quốc Gia, thì điều đó đủ yếu tố xác định “QUỐC ÐÃ THẮNG CỘNG” và cuộc đấu tranh chống cộng sẽ chấm dứt.
2.- Vậy QUỐC thắng CỘNG như thế nào?
Chế độ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam do đảng CSVN áp đặt tại Việt nam đã và đang trên quá trình tiêu vong và đã bước vào giai đoạn cuối cùng: Tiêu vòng hoàn toàn về mặt bản thể trong “Môi trường mật ngọt kinh tế thị trường theo định hướng tư bản chủ nghĩa”. Trong môi trường mật ngọt này, cán bộ đảng viên CS được tư sản hoá, nhà nước Cs được tư bản hoá và chế độ được dân chủ hoá. Ðó là quá trình tiêu vong tất yếu của đảng và chế độ CSVN, xác định sự toàn thắng của các lực lượng quốc gia, dân tộc, dân chủ Việt nam. Sự tất yếu này đến mau hay chậm là tùy thuộc vào ba lực đẩy, lực xoay chủ yếu:
- Một là sự tự hủy do phân hoá nội bộ đảng và chế độ CSVN.
- Hai là cường độ và hiệu quả thực tế của các hình thức đấu tranh của các lực lượng quốc gia, dân tộc, dân chủ trong cũng như ngoài nước, thu hút được quần chúng, tạo ra cao trào đấu tranh đòi dân chủ, dân sinh, nhân quyền của nhân dân trong nước.(Chủ lực)
- Sau cùng là áp lực trên đảng và chế độ CSVN của các cực cường, các chính quyền dân chủ Liên Hiệp Quốc, các tổ chức kinh tế tài chánh quốc tế và các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế.
Dưới áp lực của ba mũi giáp công trên đây, đã thúc ép được chế độ độc tài toàn trị hiện nay lùi dần về phía dân chủ. Chất dân chủ đã và đang đẩy lùi chất độc tài và tích lũy. Khi lượng dân chủ tích lũy đủ triệt tiêu hoàn toàn chất độc tài, thì theo qui luật duy vật biện chứng mà những người cộng sản Việt nam từng tin như giáo điều, rằng “Lượng đổi, chất đổi”, thì chế độ độc tài toàn trị hiện nay sẽ tiêu vong hoàn toàn bản thể để hình thành chế độ dân chủ tại Việt nam.
Tóm lại: 34 năm trước đây, ngày 30-4-1975 cuộc chiến tranh Quốc-Cộng tại Việt Nam đã kết thúc không bình thường đã chỉ đem lại một chiến thắng biểu kiến cho cộng sản Việt Nam. Thực tế đã ngày một khẳng định cuộc chiến tranh kết thúc như thế không phải là thắng lợi của phe này đối với phe kia, mà chỉ là do nhu cầu thay đổi thế chiến lược quốc tế mới của các cường quốc nắm các trung tâm quyền lực thế giới. Do đó, thực tế đã ngày một khẳng định ngày 30-4-1975 chỉ là khởi điểm một quá trình đưa CSVN đến sự tiêu vong về bản thể, để hình thành một chế độ dân chủ mai hậu tại Việt nam theo chiều hướng mới KHÔNG THỂ ÐẢO NGƯỢC : Dân chủ tất thắng độc tài. Một khi chế độ độc tài cộng sản tiêu vong về mặt bản thể, lý tưởng và mục tiêu đấu tranh của những người CSVN đã không đạt được, nay phải xoay chiều cố thực hiện những điều mà người Việt Quốc Gia đấu tranh chưa đạt. Và như thế có thể kết luận rằng: 30-4-1975 “Quốc Gia đã thua để Thắng và Cộng sản đã Thắng để Thua”.

Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, Một Bảo Vật Lịch Sử


Một cơ hội đặc biệt vì đây là lần tiên, hai bảo vật của Việt Nam Cộng Hòa xuất hiện cùng lúc trong ngày Liên Hiệp Quốc kiểm điểm tình trang nhân quyền của cộng sản Việt Nam tại Genève. Đó là lá Quốc Kỳ lớn treo trên chiến hạm của Hải Quân Việt Nam trước năm 1975 và Đại Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, bảo vật của Tòa Đại Sứ VNCH tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn (Mỹ) đã sử dụng đến ngày cuối cùng 30.4.1975. Bảo vật Đại Quốc Kỳ chiều ngang 15 Ft (5 mét), chiều dài 25 Ft (8 mét), cân nặng khoảng 7 Kg và được dệt bằng một loại lua đặc biệt. Đại Quốc Kỳ nầy được một nhân viên tòa Đại Sứ cất giữ từ 33 năm qua kể từ ngày bị cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam. Mãi đến ngày 07.3.2008 Đại Kỳ đã được trao lại cho Bảo Tàng Viện Fresno Discovery Mesium ở California , USA.
Đại Kỳ VNCH lịch sử đại diện cho Chính Phủ và Nhân Dân Việt Nam tại Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ trước ngày 30.4.1975, đã được sử dụng trong đại lễ, tiếp đón nhiều vị quốc khách, nhiều chính khách tên tuổi trên thế giới. Đại Kỳ đã một thời biểu trưng cho sức mạnh hào hùng, ý chí bất khuất và tinh thần yêu chuộng Tự Do Dân Chủ của nhân dân miền Nam trước 1975.
Đây là một báu vật của dân tộc Việt Nam, của cộng đồng người Việt xuất hiện lần đầu tại Âu-Châu, chúng tôi kêu gọi các đoàn thể, tổ chức cũng như cộng đồng dành ngày 08.5.2009, đến biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc để :
1. Cùng đứng chung dưới Đại Kỳ lịch sử để chứng minh cho thế giới biết rằng nước Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn tồn tại trên hành tinh nầy và người Việt hải ngoại ngày đêm đang tranh đấu để mai kia sẽ cùng Đại Kỳ trở lại kiến thiết quê hương.
2. Cùng đứng chung dưới Đại Kỳ lịch sử để đặt vấn đề Nhân Quyền với đảng cộng sản cũng như đỏi hỏi LHQ phải có biện pháp với nhà nước Việt Nam hiện nay là một tập đoàn đang chà đạp lên quyền sống, quyền làm người của 80 triệu dân trong nước.
Đáp lời mời của Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do, một phái đoàn thanh niên từ Hoa Kỳ sẽ rước Đại Kỳ qua Genève cùng tham dự ngày kiểm điểm nhân quyền trước trụ sở Liên Hiệp Quốc. Chúng tôi xin chân thành cảm tạ các bạn trẻ, bảo tàng viện Fresno Discovery Mesium Caligfornia đã chấp thuận yêu cầu của chúng tôi.
Cầu xin hồn thiêng sông núi và vong linh những anh hùng đã xả thân dưới màu cờ, hãy phù hộ cho cuộc tranh đấu của chúng ta chóng đến ngày thành công.
Đinh Lâm thanh
* Thư mời đính kèm
ACVL
HỘI VĂN HÓA NGƯỜI VIỆT TỰ DO
54 Rue Carnot, 94700 Maisons-Alfort – France
WALDEC W941004713
Tél : +339.5101.7234
Paris, April 22th 2009
Messrs. The Administrators
FRESNO DISCOVERY MUSEUM
C/o The Manager
Fresno, California USA
Re: Requesting the honour to move and fly the Grand Flag of the Former Republic of Vietnam at The Palais Des Nations, UNO Geneva, Switzerland on May 8th 2009.
Dear Sirs,
In the first place, we want to avail ourselves of this opportunity to present to you our best compliments.
We are aware that on March 7th 2008 your distinguished Establishment was given the honour of safeguarding the Grand Flag of the former Republic of Vietnam.
The reception ceremony thereof impressed and moved immensely hundreds of guests and thousands of TV spectators.
We are writing now to request your kind permission to move this Flag to Geneva, Switzerland and to exhibit it on May 8th 2009 at the Palais Des Nations, UNO Headquarters on the on the occasion of the Gathering of the overseas Vietnamese communities from the world over in support of human rights and territorial integrity of Vietnam still communist dictatorship since April 30th 1975.
Looking forward to hearing soon from you and with best regards we beg to remain.
Yours most faithfully.
Mr. Dinh Lam Thanh
Chairman

Tuesday, 21 April 2009

Cầm quyền Hà Nội muốn gì khi tiếp tục chiếm đất Giáo xứ Thái Hà ?

Những ngày qua, chính quyền Hà Nội ngang nhiên chỉ đạo cho một đơn vị đem các cọc bê tông tới thi công trên khu vực đất Hồ Ba Giang của giáo xứ Thái Hà, bất chấp pháp luật, dư luận và những sự việc vừa mới xảy ra tại giáo xứ. Sự kiện này đang gây nên tâm trạng bức xúc cho các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà.

Nhiều người đang tự hỏi chính quyền Hà Nội muốn gì khi ngang nhiên lấn chiếm đất của giáo xứ Thái Hà như vậy?

Lịch sử khu đất

Khu đất này nằm sát ngay sau Gò Đống Đa, thuộc địa giới hành chính phường Quang Trung, quận Đống Đa, Hà Nội.

Khu đất này rộng 18.230 m2, thuộc sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế từ năm 1928, ban đầu là khu ruộng cấy, sau vì lý do lấy đất san lấp nền tu viện và nhà thờ, các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã đào lấy đất đắp nền và biến khu vực thành hồ cá.

Những năm 1970- 1980 của thế kỷ trước, linh mục Vũ Ngọc Bích cho ông Ba Giang thuê thả cá và trồng rau và từ đó, hồ được các cư dân quanh vùng đặt tên là “Hồ Ba Giang”.

Sau khi ông Ba Giang mất, giai đoạn từ 1980 – 1985, giáo xứ cho hợp tác xã Nam Đồng thuê để thả cá. Sau đó, vì không quản lý nổi, hợp tác xã Nam Đồng đã trao trả lại cho Dòng Chúa Cứu Thế quản lý.

Suốt từ năm 1928 cho tới nay – năm nhà dòng mua khu đất này, thì khu đất này vẫn do Dòng Chúa Cứu Thế quản lý. Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà, luôn đứng tên đăng ký trước bạ và trong các lần kê khai tài sản theo chính sách, chủ trương của chính phủ, thì giáo xứ và tu viện luôn kê khai đầy đủ khu vực hồ Ba Giang vào trong địa bạ.

Bên cạnh đó, các công văn của chính quyền các cấp, sở, ban, ngành từ thành phố tới quận luôn khẳng định khu đất hồ Ba Giang hiện do giáo xứ Thái Hà đang quản lý:

- Báo cáo của Sở Địa chính Hà Nội, số 387/BC- SĐCNĐ, ngày 11/5/1999, khẳng định: “Khu đất Hồ Ba Giang hiện do giáo xứ Thái Hà đang quản lý”.

- Công văn số 64/CV-UB- ĐĐ, ngày 30/1/1996 của UBND quận Đống Đa, về việc giải quyết hồ Ba giang, cũng khẳng định “Khu đất của giáo xứ Thái Hà đang quản lý và cho mượn”.

Lúc sinh thời, linh mục Vũ Ngọc Bích đã nhiều lần tuyên bố công khai trước hàng ngàn giáo dân về quyền sở hữu của Nhà Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà trên khu vực này và khẳng định ngài không hề ký cho hay chuyển nhượng bất cứ mét vuông đất nào của giáo xứ tại hồ Ba Giang.

Có thể nói cho tới giờ này, Dòng Chúa Cứu Thế vẫn đang là đơn vị quản lý và là chủ sử dụng hợp pháp toàn bộ khu đất hồ Ba giang này.

Tuy nhiên, trong thực tế, những năm đầu của thập niên 90 thế kỷ trước, chính sách mở cửa đã kéo dân cư các tỉnh thành về Hà Nội làm ăn sinh sống. Quỹ đất trở nên eo hẹp, các quan chức chính quyền địa phương và nhân dân thi nhau san lấp khu vực để lấy đất làm nhà và bán chác chia nhau.

Năm 1994, khi nhận thấy tình hình lấn đất của giáo xứ trở nên nghiêm trọng, linh mục Vũ Ngọc Bích đã làm đơn lên các cấp chính quyền yêu cầu can thiệp và đề nghị các cấp chính quyền giải quyết ổn định trật tự tại khu vực.

Khoảng năm 1998, chính quyền Hà Nội lập dự án qui hoạch khu vực thành khu nhà ở di dân, nhưng thực chất là để chia lô bán chác. Tình hình khu vực trở nên hỗn loạn, một số người đã lợi dụng tình hình mua qua bán lại khu đất này.

Cuối năm 2004, một vụ án hình sự đã được khởi tố và kết quả bị can Phạm đình Bổng đã bị chết bất ưng trong tù.

Thời điểm này, giáo xứ Thái Hà tiếp tục kiên trì gửi đơn lên các cấp chính quyền yêu cầu chính quyền giải quyết trao lại cho giáo xứ và Nhà Dòng khu đất để phục vụ cho mục đích tôn giáo và từ thiện và dự án bị treo từ đó tới nay.

Chính quyền Hà Nội muốn gì?

Việc chính quyền Hà Nội ngang nhiên cho thi công trên phần đất của giáo xứ bất chấp những cơ sở pháp lý vừa nêu, trong bối cảnh giáo xứ vừa bị chính quyền cướp khu đất dệt thảm len, khiến các giáo dân hết sức bất bình. Đây quả là một việc làm đầy ngạo mạn và tiếp tục thách thức pháp luật, thách thức những người thiện chí.

Người ta đang tự hỏi, chính quyền Hà Nội muốn gì khi thực hiện dự án vào lúc này?

Sau khi phân tích tình hình chính trị và xã hội những ngày gần đây, thì nhiều người cho rằng, chính quyền đang muốn mượn tay giáo xứ Thái Hà để làm dịu đi tình hình người dân bất mãn với chính phủ khi thực hiện dự án Bô – xít Tây Nguyên, bởi đó vẫn là con bài mà chính quyền cộng sản thường sử dụng để lèo lái dư luận hướng sang một điểm nóng khác.

Người khác thì cho rằng, sau khi không thể thực hiện được dự án xây nhà và trung tâm thương mại tại khu đất dệt thảm len nhắm chia chác, chính quyền quận Đống Đa phải kiếm một khu đất khác để hoàn trả cho đối tác và khu đất ấy phải thuộc địa giới hành chính quận Đống Đa. Đống Đa bây giờ không còn đất trống nữa ngoài khu đất hồ Ba Giang và vì thế, chính quyền quận Đống Đa nhắm mắt làm liều khu đất này của giáo xứ Thái Hà.

Cũng có ý kiến cho rằng trong cuộc trả lời phỏng vấn các phóng viên báo đài, ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng Ban tôn giáo Chính phủ, có nhắc tới một “thế lực thứ ba” mà ai cũng hiểu đó là thế lực trong nội bộ đảng, chính thế lực này đang rắp tâm thúc đẩy dự án, đưa các đồng chí của mình ra đương đầu với giáo dân để “ngư ông hưởng lợi”, vì sắp tới đại hội đảng bộ thành phố.

Mấy giáo dân nhiệt thành thì lại cho rằng, tại Thái Hà, Thiên Chúa đã khởi đầu công cuộc đi tìm công lý và sự thật cho dân Việt, vì thế, sau vụ xử phúc thẩm giáo dân Thái Hà, Ngài lại làm cho lòng Pharaon ra chai đá, để giáo dân có lý do hợp pháp mà thắp nến cầu nguyện và tiếp tục lên đường đi tìm công lý.

Dù là lý do gì, thì việc chính quyền thành phố Hà Nội bất chấp pháp luật và dư luận, tiếp tục lấn chiếm đất đai của giáo xứ Thái Hà, là một việc làm chẳng nên trong thời điểm hết sức nhạy cảm này của lịch sử.

17/4/2009

An Dân

Các Sinh Viên Đã Biểu Tình




Ngày hôm qua có một tin nhỏ nhưng lạ: Các sinh viên Ðại học Hồng Bàng ở Tân Bình, Sài Gòn biểu tình phản đối việc tăng học phí, và họ đã thành công. Ðiều lạ không phải việc sinh viên biểu tình. Trước đây các sinh viên đại học Hà Nội đã từng biểu tình phản kháng ban giám đốc về những vấn đề chỗ ăn ở trong trường. Hiện tượng lạ là phản ứng của giới lãnh đạo trường. Ngay sau khi một trăm sinh viên họp nhau trương biểu ngữ và hô khẩu hiệu phản kháng việc tăng tiền học ngày 18 Tháng Ba thì ban giám đốc trường này chịu thua ngay. Họ rút lại quyết định tăng học phí và trả lại tiền số tiền dư cho những sinh viên đã đóng rồi. Hoan hô tinh thần tranh đấu của các bạn sinh viên. Ở đời, không tự mình đứng lên thì người ta cứ coi thường mình mãi!


Nhưng xưa nay những người nắm quyền hành ở Việt Nam chưa bao giờ lại nhượng bộ lẹ như thế! Tại sao ông hiệu trưởng đại học này nhanh chóng nhượng bộ các sinh viên biểu tình, những sinh viên mà chính ông chủ tịch trung tâm hỗ trợ sinh viên của nhà trường công khai bêu xấu! Cái ông trùm “hỗ trợ sinh viên” đã tố các người biểu tình chỉ là những sinh viên “học yếu kém” và “chỉ ham tụ tập và đi chơi,” “điểm chỉ có 4 phẩy” (gọi là “dưới trung bình”). Tóm lại, theo ông ta đó là những sinh viên vừa dốt vừa lười, mà những đại học đứng đắn thường không ai thèm thu nhận, trừ khi chỉ nhận vào để thu tiền học phí!

Nhưng tại sao ông hiệu trưởng lại chịu lùi bước “một cách khẩn trương” trước những sinh viên vừa dốt vừa lười mà lại thiếu tiền đóng học phí như vậy? Bình thường, giới lãnh đạo ở Việt Nam sẽ tìm cách xoa vuốt những người biểu tình, tìm cách cho họ thỏa mãn một phần nào, vừa nhu cầu thực tế, vừa tự ái của họ. Rồi sau đó công an sẽ “làm việc” tiếp với những người khởi xướng. Nhưng lần này, ông hiệu trưởng đã chịu thua tức khắc!

Cho nên đây là một dấu hiệu cho thấy đảng Cộng Sản Việt Nam đang run. Họ rất lo sợ trước cảnh các bạn trẻ biểu tình phản kháng, dù phản kháng về bất cứ vấn đề lớn hay nhỏ nào, có lý do đúng hay không. Vì Ðảng Cộng Sản chỉ muốn các thanh niên này chấm dứt ngay, không kéo dài việc biểu tình. Cứ biểu tình mãi, sẽ tập thành thói quen nguy hiểm.

Cuối năm 2007 có những cuộc biểu tình “chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa,” công an đã phải dùng đủ mọi thủ đoạn từ mềm đến cứng mới tạm yên được. Hiện giờ giới trẻ trong nước lại đang sôi máu lên vì những biến động mới ngoài biển Ðông. Ðảng Cộng Sản phải ngăn ngừa trước không cho ngọn lửa yêu nước đó bùng lên trở lại.

Ðảng có thể ra lệnh cho đại học này hay không? Ðại học Hồng Bàng tuy được lập nên với tính cách một trường tư, nhưng đã được biến thành một trường của đảng. Cho nên, dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, trường đại học này đã khoe thành tích tổ chức thi hoa hậu sinh viên vào năm ngoái. Trong mạng lưới của trường còn có cả mục “Tìm hiểu tử vi” quan trọng không kém gì các phân khoa; quý vị cứ gửi ngày sinh tháng đẻ vô đó, có các vị “giáo sư tiến sĩ” xem bói cho. Cũng trong mạng lưới đó có phần khoa học huyền bí, mở ra thấy chuyện một vị đi tìm mộ người em đã chết nhờ khoa học huyền bí. Ngoài ra, trường cũng quảng cáo cả chương trình MBA, cộng tác với các đại học Mỹ và Âu Châu nữa.

Nhưng nếu quý vị nhìn vào cơ cấu tổ chức trong địa chỉ mạng lưới của trường này thì thấy Ðảng Bộ nhà trường ngồi trên đầu tất cả các bộ phận, các chức trưởng. Dưới đó, hai cơ quan của đảng đứng ngang hàng hiệu trưởng, là công đoàn trưởng và đoàn Thanh Niên Cộng Sản. Tất cả các hiệu phó, các trưởng phòng, các khoa nằm bên dưới. Trong các phân khoa một đầu thấy Khoa Tin học, đầu kia thấy Khoa Mác Lênin. Ở giữa có một khoa tên là Nhật-Trung-Hàn. Không có khoa nào học về Việt Nam. Nhưng rõ ràng là tất cả phải răm rắp nghe lệnh đảng. Cho nên, nếu đảng cảm thấy “bức xúc” trước vấn đề sinh viên biểu tình, nhà trường phải chịu thua ngay. Tức là chuyển cuộc tranh đấu của sinh viên sang bên công an giải quyết theo phương pháp của công an!


Tuy nhiên, cuộc biểu tình của sinh viên thành công nhanh chóng cũng là một hiện tượng tốt. Nó khuyến khích những người khác, trẻ cũng như già, nhìn thấy rằng khi muốn những kẻ cầm quyền phải lắng nghe nguyện vọng của mình thì chính mình phải đứng dậy và lên tiếng. Những người bị ép bán nhà, bán đất, những người phải đút lót quan chức để chạy chọt giấy tờ, những người bị đuổi đường, đuổi chợ, tất cả, ai có nỗi oan khuất nào, thì phải lên tiếng tập thể. Các sinh viên đã mở đầu một cuộc phản kháng, họ không hát nhưng ai cũng nghe thấy: Dậy mà đi, hỡi đồng bào ơi!

Trong một nước Việt Nam có hàng triệu người bị oan khuất, hàng ngàn vấn đề dân đang tranh đấu với nhà nước. Trong số đó chỉ có một số người, một số vấn đề đủ nóng để gây nên những cuộc biểu tình. Ðảng Cộng Sản có thể theo lối cũ, làm thỏa mãn hoặc mua chuộc từng nhóm một, có khi từng người một, để dẹp yên, rồi đâu lại vào đó, kéo dài năm này sang năm khác.

Nếu người dân một nước muốn cải thiện đời sống chung, của tất cả mọi người, về lâu về dài, thì không thể chỉ theo phương pháp “van xin” như vậy. Dù cứ biểu tình và “làm đơn khiếu nại” mãi, rồi mai mốt lại tiếp tục khiếu nại và biểu tình, cũng không bao giờ thay đổi được quy chế “xin, cho” mà người Việt Nam đã chán ngán. Làm như vậy là theo lối sống thời quân chủ, phong kiến. Vào thế kỷ 19 ở nước ta, một người dân thường như bà Bùi Hữu Nghĩa dám đi từ Nam ra Huế, tới tận cửa triều đình gõ trống khiếu nại, vì chồng bà bị kết tội oan. Bà đã thành công, nhưng không vì thế mà giảm được những cảnh oan khuất cho những người dân khác; mà không phải ai cũng can đảm như bà.

Ðiều phân biệt giữa lối sống văn minh trên thế giới bây giờ, khác với chế độ quân chủ chuyên chế ngày xưa cũng như chế độ độc đảng chuyên chế ở Việt Nam, là các công dân một nước tự do dân chủ có quyền tham dự vào việc nước, trước khi nhà nước quyết định, chứ không phải chờ các vua quan quyết định rồi bị oan thì khiếu nại!

Cho nên người Việt chúng ta cần làm thế nào để mọi người dân Việt được “tham dự” vào những quyết định chung, trước khi những người cầm quyền quyết định. Một phương pháp tham dự giản dị là chính người dân được tự do chọn những người quyết định việc chung. Phải có bầu cử tự do. Việc góp ý kiến phải diễn ra một cách tự nhiên, giống như một công việc bình thường ai cũng phải làm, chứ không cần phải tổ chức biểu tình hoặc vác đơn đi khiếu oan. Muốn vậy thì phải có tự do phát biểu, tự do báo chí. Và việc tham dự phải thực hiện từ dưới lên trên, một cách cụ thể. Dân một xã phải được góp ý kiến về công việc xây dựng đường sá trong xã mình. Dân một nước phải được góp ý kiến vào việc quản trị tài nguyên nước mình, co nên cho người ngoài vào khai thác khoáng sản như bô xít hay không. Phải có những “kênh” cho các ý kiến khác nhau được cơ hội bầy tỏ. Ðó là những hội đoàn tự do và tự nguyện, các sinh hoạt của xã hội công dân, những mạng lưới và báo chí, truyền thanh truyền hình độc lập. Tất cả tạo ra lối sống tự do dân chủ.


Cho nên sau khi đã thành công trong việc đòi ngưng tăng học phí, các bạn sinh viên Ðại học Hồng Bàng có cơ hội nhìn xa hơn các quyền lợi thiết thực của mình, nhìn tới những nhu cầu của cả dân tộc. Các sinh viên học là để đi làm. Tại sao nước Việt Nam chậm tiến so với các nước Á Ðông khác? Quốc nạn tham nhũng vì chế độ độc tài là một chướng ngại ngăn cản phát triển kinh tế, có ai không biết? Tại sao những năm thời 1970 sinh viên Hàn Quốc và Ðài Loan phải biểu tình liên tiếp năm này sang năm khác để đòi tự do dân chủ? Cơ cấu chính trị độc đảng ở Việt Nam hiện nay có giải phóng cho các lực lượng sản xuất trong nước được tự do phát triển để tạo thêm công việc làm hay không?

Chúng ta cần đào tạo những chuyên viên giỏi để xây dựng nước Việt Nam. Ðây là một vấn đề các sinh viên phải quan tâm. Cơ cấu giáo dục do một đảng độc quyền cai trị hiện nay có nâng cao được trình độ học vấn của các thanh thiếu niên theo nhu cầu phát triển kinh tế hay không? Ông Barck Obama ở Mỹ đang tìm cách buộc những người giầu nhất nước Mỹ phải đóng thêm thuế để cải tổ y tế và nâng cao giáo dục. Nước Mỹ mà nó còn lo cải tổ như vậy. Còn ở nước ta, các đại gia giầu nhất nước có biết nhiều người Việt không bao giờ biết đến nhà thương bao giờ hay không? Một đại gia ở Việt Nam mới cho nhật báo Wall Street biết mỗi năm ông ta tiêu tốn 400,000 đô la Mỹ riêng trong việc sử dụng chiếc máy bay của ông ta mà thôi. Số tiền 400 ngàn Mỹ kim sẽ nuôi, dạy và chích ngừa bệnh được bao nhiêu học sinh tiểu học ở thôn quê? Người có tiền thì được phép tự do tiêu tiền, không ai cấm. Nhưng ông ta hiện đóng bao nhiêu thuế cho công quỹ, và phải góp bao nhiêu tiền hối lộ bỏ vào túi riêng của các quan chức? Nếu những người Việt khá giả như ông muốn làm việc thiện như ông Bill Gates ở Mỹ thì họ có quyền tự do lập hội thiện độc lập với đảng Cộng Sản hay không?

Cuối cùng, các bạn sinh viên nên nhớ: Nhu cầu chung lớn nhất của nước ta là thay đổi cơ cấu tổ chức cả xã hội cho hợp lý và công bằng. Trước hết là phân bố lại quyền chính trị. Không thể tập trung quyền hành vào tay một nhóm người, nhất là những người đã nổi tiếng là bất lực và tham nhũng!



Ngô Nhân Dụng

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI LOS ANGELES NGÀY 20.4.2009

Hội luận tại chùa Điều Ngự, Nam California, Hoa Kỳ về Lời Kêu gọi “Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

LOS ANGELES, ngày 20.4.2009 (PTTPGQT) - Chiều chủ nhật, 19.4.2009, trên 1000 đại diện các tổ chức, hội đoàn, tôn giáo, đảng phái, cơ quan truyền thông, báo chí, nhân sĩ, trí thức và đồng bào các giới đã đến tham dự cuộc Hội luận do Văn phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tổ chức tại Chùa Điều Ngự, thành phố Westminster, miền Nam California, Hoa Kỳ.

Sau lễ chào quốc kỳ Hoa Kỳ, Việt Nam và một phút mặc niệm, dưới ánh nắng gay gắt, tất cả mọi người im lặng lắng nghe tiếng Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đọc toàn văn băng thu Lời Kêu gọi Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia chống việc khai thác quặng bô-xít gây đại nạn sinh thái và uy hiếp an ninh quốc phòng.

Buổi hội luận được đặt dưới sự chứng minh của chư Tăng đại diện Văn phòng II Viện Hòa Đạo : Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc, Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức, Hòa thượng Thích Thiện Hữu, Thượng tọa Thích Viên Lý, Thượng tọa Thích Viên Thông, Thượng tọa Thích Viên Huy, Đại đức Thích Viên Chánh. Ban Tổ chức chuyển lời Đức Phó Tăng thống Thích Hộ Giác chào mừng quan khách và tạ lỗi không thể góp mặt trong cuộc Hội luận vì ngài đang dẫn đầu phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo sang Châu Âu tiến hành Phật sự.

Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc và Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức chủ tọa cuộc Hội luận. Sau đạo từ khai mạc của Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc, Giáo sư Võ Văn Ái được mời nói lời dẫn nhập cuộc Hội luận. Ông Ái cho hội trường được biết cuộc đấu tranh chống nguy cơ mất nước tùy thuộc vào ý chí bảo vệ non sông của người Việt, chứ không là vấn đề khả thi hay không khả thi của một cuộc Biểu tình Tại gia. Diều hâu sà xuống cắp gà con, thì bản năng bảo vệ con của gà mẹ là xòe đôi cánh che chở gà con như một bản năng tự vệ và chiến đấu. Cũng thế khi quân Minh xâm lược nước ta vào thế kỷ XV, thì nhóm kháng chiến Lê Lợi - Nguyễn Trãi tất cả chỉ có 19 người tuyên lời thề chống xâm lược tại Lũng Nhai đưa việc bào toàn lãnh thổ và chủ quyền tới cuộc toàn thắng. Gà mẹ cứu con hay lời thề cứu nước của Lê Lợi - Nguyễn Trãi không hề đặt vấn đề khả thi hay không khả thi.

Về nguy cơ mất nước được ông Ái trình bày cụ thể qua việc có mặt của hàng chục nghìn công nhân khai thác bô xít ở Tây nguyên và hàng nghìn cái gọi là “lao động phổ thông tại các nhà máy nhiệt điện ở Quảng Ninh, Hải Phòng, Nông sơn (Quảng Nam) và Cà Mau như tung đội thứ năm. Đặt biệt ở Tây nguyên là yết hầu quân sự của Việt Nam, khi chúng ta biết rằng ảnh hưởng Trung quốc cũng đang tràn ngập ở Cam bốt, đồng thời với việc Trung quốc vừa thuê dải đất tỉnh Munbunkin trong vòng 99 năm ở Lào, và thuê trong vòng 50 năm mẩu đất tại Vạn tượng để xây dựng phố Tàu với sự hiện diện của 50.000 người Hoa.

Ngoài ra ông Ái cũng cho biết phản ứng dữ dội, khiếm nhã và vu cáo của bài báo đăng trên Công an Nhân dân – An Ninh Thế giới hôm 18.4 gọi Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ là “khẩu Phật tâm xà khi ngài kêu gọi Tháng 5 Biểu tình Tại gia. Báo Công an vu cáo Hòa thượng quên đi sự phát triển phồn thịnh kinh tế của nhà nước. Nhưng báo công an lại lờ đi sự lên tiếng chống đối việc khai thác bô xít là một dự án phản kinh tế, uy hiếp an ninh quốc phòng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, các nhà nghiên cứu, khoa học gia, nhà văn như các ông Nguyễn Thanh Sơn, Phan Duy Hiền, Nguyễn Trung, Nguyên Ngọc, v.v… Ông Võ Văn Ái nhấn mạnh sự kiện vô hình trung đã có sự đồng thuận của toàn dân như một Hội nghị Diên Hồng vô hình trước nguy cơ mất nước của người Việt dân tộc thông qua trên 200 hội đoàn, tổ chức, đảng phái, nhân sĩ trên năm châu ký tên hậu thuẫn Lời kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Trong khi ấy giới thân chính trong nước bao gồm các nhà trí thức, khoa học gia, giáo sư đại học, nhà văn, nhà nghiên cứu gồm 135 người ký Kiến nghị chống khai thác bô xít tại Tây nguyên gửi ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trước khi kết thúc ông Ái ngỏ lời kêu gọi Công đồng Người Việt khắp năm châu đáp ứng Cơ sơ Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam đến Genève tham dự cuộc biểu tình ngày 8.5 trước trụ sở LHQ vào lúc Phái đoàn Hà Nội phúc trình trước Hội đồng Nhân quyền LHQ về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam để yêu sách sự tôn trọng nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo tại Việt Nam, nói thay cho 86 triệu dân không có tiếng nói trong nước.

Sau đó cuộc Hội luận hết sức sôi nổi, hào hứng và đồng tâm quyết liệt hưởng ứng Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ thông qua sự phát biểu của Ký giả Hoàng Phúc, báo Saigon Times, Luật sư Nguyễn Thành, ký giả Vi Anh, Giáo sư Đỗ Anh Tài, đại diện Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại, ông Phan Thanh Châu, chủ tịch Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông Trần Trọng Đạt, Chủ tịch Ban Chấp Hành Trung ương Đại Việt Quốc Dân Đảng, cựu Dân biểu Nguyễn Hữu Thời, Bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam Nam California, bà Võ Thị Thu Vân, Phó chủ tịch đặc trách Phụ nữ, Liên Minh Dân chủ, Ký giả Đoàn Trọng, Take2Tango, cựu Đại tá Lê Khắc Lý, Dược sĩ Bùi Như Hải, ông Lê Phương, Diễn Đàn Paltalk, v.v…

Ngay từ lúc đầu ký giả Vi Anh, cũng là cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân, nhấn mạnh rằng ông không phát biểu như một ký giả, mà như người công dân Việt Nam. Ông nói rằng chúng ta họp nhau hôm nay là để hành động chứ không phải bàn việc lý thuyết. Rồi ông đề nghị chúng ta lấy ngay quyết định tích cực ủng hộ Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Vậy ai đồng ý xin đưa tay. Tất cả hội trường đều đồng loạt giơ cao tay đồng thanh cất cao tiếng nói : Ủng hộ ! ủng hộ !

Sau đó Giáo sư Đỗ Anh Tài thay mặt Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại tuyên đọc Bản Lên tiếng của Phong trào ủng hộ Lời Kêu gọi Một tháng Biểu tình Tại gia để chống việc lấy Vàng dân tộc đổi Nhôm nước ngoài của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Sau nhiều giờ dài hội luận phát biểu, có ý kiến yêu cầu nên viết thành văn bản Quyết Nghị lưu lại để phổ biến đến các cơ quan truyền thông, báo chí, dù ngay từ đầu đã đồng tâm hậu thuẫn. Thượng tọa Thích Viên Lý thay mặt Ban tổ chức mời Giáo sư Lưu Trung Khảo, ký giả Vi Anh, cựu Dân biểu Nguyễn Hữu Thời, Bình luận gia Lý Đại Nguyên và Giáo sư Võ Văn Ái họp riêng để thảo văn bản Quyết Nghị.

Sau mười phút chuẩn bị, Giáo sư Võ Văn Ái thay mặt toàn ban tuyên đọc bản dự thảo Quyết Nghị gồm 5 điểm. Đọc xong, ông Ái yêu cầu ai đồng ý xin đưa cao tay. Tất cả hội trường nhất tề giơ cao tay đồng ý. Ông Ái lại hỏi ai không đồng ý xin vui lòng đứng lên. Nhưng tuyệt đối không một người phản đối, nên Quyết Nghị được toàn thể tuyệt đối thông qua.

Chúng tôi xin đăng tải toàn văn Quyết nghị cùng tên tuổi các đoàn thể, tổ chức, đảng phái, nhân sĩ lên bàn chủ tọa ký tên. Lúc này là lúc cuối phần hội luận nên có một số người vì công việc phải ra về trước đó không kịp ký tên đầy đủ.

QUYẾT NGHỊ 5 ĐIỂM
hậu thuẫn Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại giacủa Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

Trên 1000 đồng bào các giới, gồm quý vị nhân sĩ, tổ chức, hội đoàn, tôn giáo, đảng phái tham dự cuộc Hội luận tại chùa Điều Ngự, trụ sở Văn phòng II Viện Hóa Đạo, tại thành phố Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt Tị nạn Cộng sản

ĐỒNG THANH QUYẾT NGHỊ

Thứ nhất, tuyệt đối hưởng ứng Lời Kêu gọi Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ để chận đứng việc nhà cầm quyền Hà Nội lén lút cho các nhà thầu Trung quốc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên gây đại nạn sinh thái, hủy phá nền văn hóa lâu đời của đồng bào Thượng, và uy hiếp nền an ninh quốc phòng đưa tới nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng ;

Thứ hai, hậu thuẫn ba yêu sách nêu qua Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ :

1. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) trước ngày quy định của LHQ, là ngày 13 tháng 5 năm 2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc.

Nếu Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ trước quyền lợi của tổ quốc, thì xin các Cộng đồng Người Việt hải ngoại cấp tốc thành lập Ủy ban Bảo vệ Lãnh hải Việt Nam, thu tập hồ sơ, vận động quốc tế và can thiệp trực tiếp đến Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) để bảo vệ quê hương.

2. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp ước Biên giới trên đất liền và trên biển ký kết giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1999 và 2000, kèm theo các bản đồ bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.

3. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên.

Thứ ba, kêu gọi người Việt trên khắp năm châu hưởng ứng Lời Kêu gọi nói trên bằng cách sử dụng các cơ quan truyền thông, báo chí, Internet, điện thoại và thư từ chuyển Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ về trong nước cho bà con, bạn hữu để có sự tham gia đông đảo cuộc Biểu tình Tại gia trong suốt tháng 5 ;

Thứ tư, yêu cầu các cơ quan truyền thông tạm ngưng quảng cáo du lịch và gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng 5 ; yêu cầu đồng bào hải ngoại không về du lịch và gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng 5 ;

Thứ năm, kêu gọi hình thành Ủy ban Bảo vệ Vẹn toàn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam để mở cuộc vận động quốc tế bảo vệ quê hương, và ủy thác Giáo sư Võ Văn Ái làm Tổng ủy viên điều hợp việc tiếp xúc với tổ chức Liên Hiệp Quốc và các Diễn đàn quốc tế để bảo vệ Vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam.

Làm tại Little Saigon, ngày 19.4.2009

Đồng ký tên :

Lê Huỳnh, Đài Việt TV-USA; Trần Trọng An Sơn, Trung Tâm Trưởng Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại; Hoàng Phúc, Saigon Times; Mai Thanh Truyết, Đại Việt Quốc Dân Đảng; Nguyên Huy, Nhà Báo; Tâm Quý (Lý Trường Trân), Cựu Dân Biểu; Lý Đại Nguyên, Bình Luận Gia; Lê Tử Hà, Tổng Thư Ký Phong Trào Đấu Tranh Đòi Tự Do Tôn Giáo và Dân Chủ Nhân Quyền cho Việt Nam; GS Lưu Trung Khảo; Nguyễn Bá Tùng, Mạng Lưới Nhân Quyền; Tiến Dũng, VAN-TV, Đoàn Thế Cường, Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ; Tâm Giác, Ban Đại Diện Cộng Đồng San Jose; Chế Văn Thức, Chủ Tịch Ban Giám Sát Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Los Angeles; ÔB Ngọc Trân, Đại Việt; Nguyễn Văn Thanh, Chủ Tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính TRị Nam Cali; Viễn Việt, Hội Tù Chính Trị Nam Cali; Vũ Hoàn, BS Nguyễn Xuân Vinh, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali; Nguyễn Hữu Thời, Cựu Dân Biểu; Phan Đại Nam, Đài Truyền Hình SET; Dương Sum; Harbor Nguyễn; Nguyễn Ninh Thuận, Việt Magazine USA; Nguyễn Thanh Huy, Việt Báo; Nguyễn Vĩnh Phúc; Nguyễn Hoàng Long, Ủy Viên Thông Tin Cộng Đồng VN Nam Cali; Nguyễn Tấn Lạc, Chủ Tịch Cộng Đồng VN Nam California; Võ Thị Thu Vân, Phó Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ; Trần Văn Hao; Phúc Lê, Nguyễn Xuân Kế, Hội Trưởng Hội Đồng Hương Ba Mê Thuột; Thái Ngọc Hòa, Phó Chủ Tịch Hội Quốc Gia Hành Chánh Nam Cali; Nguyễn Thúy Vân; Kristy Nguyễn; Hoàng Thị Ngọc Thảo; Trong THị Trương; Nguyễn Thị Cúc; Thúy Nguyễn; Nguyễn Xuân Chiểu, Phái Đoàn Đồng Hương Đà Lạt-Lâm Đồng-BMT-Darlac; LS Nguyễn Thành; Gia Văn Lê, Hội Tù Nhân Chính Trị Nam Cali; Lê Như Hùng, Cựu Trung Tá; Hội Đồng Hương Ban Mê Thuột; Nguyễn Thị Bạch Tuyết; Ngọc Hùng; Nguyễn Chí Thiện, Nhà Thơ; Đinh Kim Phương; Phan Thanh Châu, Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ); Trần Trọng Đạt, Đại Việt Quốc Dân Đảng; Bùi Văn Nhân, Cựu Dân Biểu Phật Giáo Hòa Hảo; Điệp Hà; Phúc Nguyễn; Phạm Văn Duy; Toan Nguyễn; Phục Nguyễn, Thanh Niên Cờ Vàng; Hồ Học; Hoàng Vinh; Nguyễn Nghe; Đỗ Anh Tài, Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại; Mimosa Nguyễn; Trần Vệ; Hoàng Hoan; Đoàn Minh; Annie Đỗ; Đinh Kiêm; Nicole Nguyễn; Tăng Thục Anh; Quí Nguyễn; Lương Thanh Nỉ; Mai Tuyết An; Hoàng Thị Tánh; Trần Hoàng Quân; Võ Khôi; TT Thích Thiện Dũng, Phật Giáo Nguyên Thủy; Văn Hữu Nuôi; Đặng Thị Hương; Lê Ngọc Diệp, Ủy Ban Bảo Vệ & Phát Huy Chính Nghĩa Quốc Gia; Tống Phước Hiến, LS Nguyễn Thành, Hội Thân Hữu Đà Lạt; Trần Văn Xê và Gia đình; Nguyễn Hải Dương; Đinh Quang Truật; Nina Ngo; Đinh Tuấn; Phan Kim; Thọ Nguyễn; Nguyễn Lưu; Liên Bùi; Nguyễn Quốc Hùng, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại; Lý Kiêm Lỹ; Nguyễn Thị Giàu; Hoàng Thị Liệu; Nguyễn Thái Hòe; Tinh Văn; Nguyễn Thị Kim Ngân; Huệ An; Huệ Phúc; Huệ Phước; Huệ Trí; Nguyễn Thị Nho; Nguyễn Ngọc Hồ; Nguyễn Ngọc Thiệp; Hoàng Ngọc Bảo; Yvonne Thúy Lê; Bình Phú Lê; Trần Văn Tiền; Đoàn Trọng, Take2Tango; Bùi Bỉnh Bân, Đài Người Việt Quốc Gia TV; Dung Phạm; Lê Khắc Lý; Lê Bá Khiếu, Cựu Đại Tá; Phạm Xuân Hanh; Nguyễn Văn Thư; Lê Tường Vân; Lâm Quốc Bửu; Nguyễn Thị Minh Tiếu;Lê Kiêm Toàn; Trương Nghiệp Hải; Từ Liêu; Phan Anh Việt; Mai Triều Sơn; Nguyễn Quang; Quan Cẩm Huệ; TRần Trung Dũng, Đảng Việt Tân Nam California; Phan Đa Văn, Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Riverside; Bùi Thị Lang; Lê Thị Xuân; Việt Đức; Gia Đình Ngọc Liệu; Nguyễn Văn Giáp; Trịnh thị Như Ý; Đặng Xuân San; Nguyễn Ngọc Vân; Quy Em Nguyễn; Lê Xuyên Sơn; Dũng Trần; Bill Lê; Khanh Bùi; Long Hoàng Nguyễn, Bích Hường Neldeer; Lê Như Hùng; Nguyễn Thị Huệ; Nguyễn Thị Xuân; Harbor Nguyễn; Nguyễn Hữu Cúc; Võ thị Thúy Ba; Nguyễn Thị Hiệp; Nguyễn Hương Cẩm; Võ Trọng Thu; Phạm Ngọc Dao; Châu Lưu; Huỳnh Ngọc; Đoàn An Lạc; Andrea Đặng; Hồng Ngọc Hòa, Chù Tịch Khu Bộ Đông Nam Hoa Kỳ Liên Minh Dân Chủ Việt Nam; Nguyễn Thị Vinh; Đặng Uynh; Liên Ái Phạm; Lan Han; Lý Vĩnh Phong, Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali; Lê THanh Vân, Doàn Thanh Niên Phan Bội Châu; Nguyễn Huy Diên; Tha Nhân Trần Chương Lương; Trần Đình Nam; Nguyễn Thị Dau; Phan Kế Thiện; Phạm Xuân Văn; Lam Đình Đỗ; Phạm Ngọc Khôi, Hội Đền Hùng Hải Ngoại; Phạm Lê Văn, Hội Đền Hùng Hải Ngoại; Tin Nguyễn; Nga Phạm; Trần Sơn; Khuôn Hội Phật Giáo San Diego; Phương Lê; Lana Lê; Nguyễn Quang Tùng; Nguyễn Văn Lô; Phạm Bích Ngọc; Diệu Hảo Trần; Nguyễn Trọng Từ, Ngô Tuyết Nhung; Lê Anh Kim; Lê H. Đức; Lê Kiều Hương; Nguyễn Văn Như; Nguyễn van Luân; Phạm Thanh Liêm; Nguyễn Thanh Tước; Hòa Đào; Nancy Vũ; Michelle Nguyễn; Lan Nguyễn; Nguyễn thị Thái; Đinh thị Xinh; Đỗ thị Dung; Đỗ Kiều Anh; Khoa Lê; Trần Hoàng Lan; Trần Hoàng Dũng; Alexander Phạm; Ngô Xuân Hậu; Cao Thanh Diêu; Siêu Văn Hoàng; Hậu; Lý Ánh Nguyệt; Phan Thanh Nga; Phan Thanh Liêm; Trần Ngọc Hoàn; Nguyễn thị Nhuột; Tam Liên; Nguyễn Lộc; Trần Hoàng Hùng; Nguyễn Dzuy; Bạch Mai; Tâm Nguyễn; Phước Võ; Phạm Thịnh; Võ Minh; Du Văn Khiều; Trần Cúc; Lý Du; Kim Oanh T. Dao; Cao Tuệ Anh; Phạm Văn Nuong; Thu Hậu; Phan Nguyệt Lê; Bùi Văn Thủy; Phan Hương; Diệu Hảo Trần; Hải Nguyễn; Thi Lê; Tâm Đăng Nguyễn Đức Truyền, Khuôn Hội Phật Giáo San Diego; Tống Phươc Xuân Hiền Trương Minh; Kelly Nguyễn; Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm, Chương Trình Bạch Đằng Giang Radio; Steven Nguyễn; Nguyễn Ngọc; Đàm Kim Thư; Quỳnh Đặng; Nguyễn Tiến Mão; Lê Thị Thanh Phương; Sâm thị Hoàng.

Bài Xem Nhiều