We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 16 February 2009

HỒ CHÍ MINH, CON NGƯỜI BẤT DŨNG VÀ BẤT NHÂN, BẤT TRÍ VÀ BẤT TÍN

Trong khi giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam không ngừng ca tụng Hồ chí Minh, thì có rất nhiều người Việt Nam cho rằng họ Hồ là người vừa bất dũng và bất nhân, vừa bất trí và bất tín. Có phải như vậy hay không ?

Người tây phương có câu : « Xét một cái cây, người ta chỉ cần xét cái quả của nó. » Nếu quả ngon ngọt, lợi cho sức khỏe con người, thì người ta nói cái cây đó tốt ; nếu quả đó không những đắng mà còn độc hại cho sức khỏe , thì người ta nói cái cây đó xấu.

Con người là tổng số kết quả những việc làm và suy nghĩ của nó. Nếu kết quả những việc làm và suy nghĩ có lợi cho gia đình nó, có lợi cho quốc gia, dân tộc, thì người ta nói con người đó tốt ; nếu kết quả những việc làm, suy nghĩ mà có hại cho gia đình và quốc gia dân tộc, thì người ta nói con người đó xấu.

Xét kết quả những việc làm, những suy nghĩ của Hồ chí Minh, chúng ta thấy con người này là một con người xấu, tai hại không những cho gia đình, vợ con, mà còn tai hại cho quốc gia, dân tộc; vì con người này vừa bất dũng và bất nhân, vừa bất trí và bất tín.

I ) Hồ chí minh bất dũng và bất nhân

Sau hiệp định Genève 1954, Hồ chí Minh về sống ở Hà nội, có ý lấy vợ ; nhưng bị Bộ chính trị đảng Lao Động tức đảng Cộng sản Việt Nam phản đối, viện lẽ rằng vì bác là « cha già của dân tộc », « một đời hy sinh cho dân tộc », nên không thể lấy vợ. Họ Hồ đã nghĩ lấy vợ người Tàu, cho người nói với Chu ân Lai kiếm cho một người vợ Tàu. Nhưng Chu ân Lai biết nhóm Lê Duẫn, Lê đức Thọ, Trần quốc Hoàn không chịu, nên làm ngơ. Tuy nhiên nhóm người này có tìm cho « bác « một cán bộ hộ lý, người vùng Cao Bằng, Lạng Sơn, nơi « bác « rất quen thuộc, ẩn náu xưa kia. Đó là cô Nông thị Xuân. Mấy năm đầu thì mọi việc êm xuôi. Cô Xuân có con với « bác « và còn đang mang dạ chửa. Người con hiện nay còn sống tên là Nguyễn tất Trung, lúc đầu do ông tướng Chu văn Tấn nuôi, sau do ông Vũ Kỳ. Thế rồi không hiểu làm sao, cô Xuân bị Bộ Chính trị vu cáo cho là làm gián điệp, phải chăng Trần quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công An lúc bấy giờ, thấy cô Xuân, vợ bán chính thức của « bác « , gái một con, trông mòn con mắt, động lòng trắc ẩn, muốn ngủ với cô ta, nhưng bị từ chối, nên vu cáo.. Trước lời tố cáo của Trần quốc Hoàn, « bác « không có một tý gì là Dũng, để bênh vực cô ta, hay làm sáng tỏ vấn đề. Trần quốc Hoàn được thế, làm tới, thường lui tới hiếp cô ta, trước mặt ngay cả người em gái, tên Nông thị Vàng ; sau đó, vì hiếp chán rồi, lại sợ vụ việc bại lộ nên Trần quốc Hoàn đã cho người đập đầu chết cô Xuân, rồi vất ra một ngã tư ở ngay Hà nội, định che dấu sự thật là cô bị đụng xe. Sau đó cô em thì phải trở về Cao bằng, nhưng Trần quốc Hoàn còn sợ, sai người giết chết Nông thi Vàng, rồi ném xuống sông. Không dè cô này có một người yêu đi lính, cô đã kể hết sự việc cho người yêu mình nghe. Sau đó anh này đã viết một bức thư cho Nguyễn hữu Thọ, Chủ tịch quốc hội lúc bấy giớ. Ông này giữ kín bức thư lúc ban đầu, sau đó thì công bố. Thêm vào đó, nhà văn Vũ thư Hiên, con của ông Vũ đình Huỳnh, có thời cũng làm thư ký riêng cho « bác « , có viết quyển Đêm Giữa Ban Ngày, nói về vụ này.

Qua sự việc trên, chúng ta thấy họ Hồ vừa bất dũng, vừa bất nhân, bất dũng vì, bề ngoài thì chúng tâng bốc lên, bề trong thì chúng coi thường, coi khinh, mà « bác « ngậm căm như hến ». Họ Hồ còn bất nhân ở chỗ là bình thản thấy người mà mình muốn lấy làm vợ, có những 2 con với mình, một con đã sinh và một con đang mang dạ chửa, bị tay em mình hiếp dâm, đánh đập, rồi giết.

I I ) Hồ chí minh bất trí vì đã đi theo Đệ Tam Quốc tế Cộng sản mà chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam là gì, thêm vào đó còn tuyên bố : “ Tôi không có tư tưởng gì cả, tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao nghĩ hộ.”

Thật vậy, trong quyển sách « Những mẫu chuyện về đời họat động của Hồ chủ tịch « , nhà xuất bản Sự thật, Hà nội, 1975, tác giả là Trần dân Tiên, chính là Hồ chí Minh. Ở đây chúng ta không nói đến một con người quá vô liêm sỉ, tự lấy tên người khác, rồi tự viết sách, tự khen mình ; chúng ta chỉ nói đến một sự kiện trong quyển sách, đó là khi dự hội nghị Tours ở Pháp năm 1920, họ Hồ thú nhận nghe chữ Pháp chữ được chữ chăng, thế mà có một số trí thức và tay em Hồ cho rằng ông viết và nói thông thạo nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Pháp, đến mức độ mà ngày cả « Bản án thực dân « , viết bằng tiếng Pháp, khi họ Hồ đưa cho Ban Thư ký hội nghị Versailles họp trước đó một năm, năm 1919, cũng là của Hồ. Cũng chính trong hội nghị Tours, họ Hồ thú nhận không hiểu Đệ Nhị và Đệ Tam quốc tế Cộng sản là gì ; thế mà ông vẫn lao đầu đi theo Đệ Tam. Đó là bất trí. Trong khi đó thì cụ Phan bội Châu đã hiểu rõ nếu đi theo Đệ Tam thì có nghĩa là từ bỏ chủ quyền quốc gia, vì tổ chức này chủ trương kỷ luật sắt từ trên xuống dưới, chính như Lénine nhiều lần tuyên bố, cũng như đã được ghi rõ trong điều 16 và 17 của nội qui tổ chức này..

Họ Hồ còn bất trí ở chỗ không ý thức nổi sự nguy hiểm của chủ nghĩa duy vật biện chứng, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, một lời kêu gọi nội chiến triền miên, đưa đến cảnh con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau, biến xã hội thành một xã hội thú vật, cấu xé lẫn nhau.

Ngoài nội chiến, họ Hồ và con cháu còn đưa đất nước chúng ta vào cảnh ngoại chiến, biến nước Việt thành bãi chiến trường cho cuộc tranh hùng tư bản - cộng sản ; dân Việt là nạn nhân.

Người xưa có nói : « Việc binh là việc nguy hiểm ; nên dùng tạm chớ nên dùng lâu !

« Việc binh như lửa. Dùng lửa lâu ngày có hại vào thân . »

Chúng ta thấy trong lịch sử cận đại vừa qua, ba quốc gia bị chia đôi : Đức, Hàn và Việt Nam. Giới lãnh đạo Bắc Hàn và Đông Đức là những người có trí, hiểu sự tàn hại của chiến tranh, nên không gửi quân qua đánh Tây Đức và Nam Hàn. Trong khi đó Hồ chí Minh và những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam là những kẻ bất trí, không những gửi quân đánh vào miền Nam, mà còn gửi quân đánh Căm Bốt, rồi hăm he đánh cả Thái Lan vào những năm của thập niêm 80. Họ là những kẻ không nghĩ đến dân, đến nước, và còn hãnh diện đi làm tay sai ngoại bang ; như họ Hồ bất trí tuyên bố : « Tôi không có tư tưởng gì cả, tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao nghĩ hộ . » Còn Lê Duẫn thì trâng tráo nói : « Chúng tôi đánh đây là đánh cho Liên Sô và Trung Cộng. »

I I I ) Hồ chí Minh bất tín

Khi cướp được chính quyền, họ Hồ đã hứa với dân là sẽ mang lại độc lập, tự do, hạnh phúc cho dân, với tiêu đề: “ Việt Nam dân chủ, cộng hòa, độc lập, tự do, hạnh phúc “. Suốt trong thời kỳ họ Hồ nắm chính quyền và cho tới ngày hôm nay, chúng ta thấy gì ? Việt Nam có dân chủ, tự do không ? – Không. Việt Nam có độc lập không ? – Không. Dân Việt có ấm no, hạnh phúc không ? – Không.

Việt Nam hiện nay không những không độc lập chính trị, mà còn bị lệ thuộc Trung Cộng về kinh tế và văn hóa, hàng hóa, phim ảnh Trung Cộng bày bán khắp nẻo đường Việt Nam.

Việt Nam hiện nay để theo kịp Nam dương phải mất 51 năm, theo kịp Thái lan, phải mất 95 năm, theo kịp Tân gia ba , phải mất 158 năm.

Dân Việt hạnh phúc cái gì, khi 70 đến 80% dân trong nước khi bệnh thì không có thuốc uống, hay không dám đi bác sĩ, nhất là đi nhà thương, đây là do chính Bộ Y tế Cộng sản Việt Nam thông báo. Hạnh phúc gì khi mà dân Việt phải tha hương cầu thực, phải bán thân nuôi miệng ở Căm bốt, đi làm nô lệ ở khắp mọi nơi trên thế giới.

Ông Đặng Dung, một nhà chí sĩ, có làm một bài thơ, trong đó có 2 câu: “ Thời lai đồ điếu thành công dị. Vận khứ anh hung ẩm hận đa.” Có nghĩa: Gặp thời thì những kẻ hèn mạt, chỉ đáng sách dép, bưng điếu cho người khác cũng dễ thành công. Nếu thời cơ qua, thì anh hung nhiều khi phải ôm hận. Hồ chí minh con người bất dũng, bất nhân, bất trí, bất tín, con người trên thì đội ngoại bang, gọi K. Marx và Lénine bằng cụ, trong khi đó thì gọi đức Thánh Trần bằng bác, mặc dầu đức Trần hưng Đạo sống cách Marx và Lénine cả sáu bảy trăm năm. Con người hèn mạt, bất dũng, bất nhân, bất trí, bất tín này cũng như những tay em của nó như kẻ giết người Phạm Hùng, anh hoạn heo Đỗ Mười, cai phu đồn điền Lê đức Anh, tên bất nhân Lê đức Thọ, đã trở thành quỉ. Nói như ông Lê xuân Tá, cựu Phó Trưởng ban Khoa học và Kỹ thuật Trung Ương đảng Cộng sản Việt Nam:

“ Sự ngu dốt và thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, thì nó trở thành quỷ nhập tràng.

“ Và con quỉ này, nó ý thức rất rõ và mau lẹ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó, chính là sự hiểu biết, trí thức, văn hóa và văn minh; nên nó đã đánh những thứ này một cách dã man, tàn bạo, không thương tiếc. Nhân Văn giai phẩm ở Việt Nam là vậy; Cách mạng Hồng vệ binh ở bên Tàu là thế. Nhưng những ngu dốt và thấp hèn đã trở thành sỏi thận, sỏi mật, sơ gan, cổ trướng trong lục phủ ngũ tạng của chế độ cộng sản, khiến cho chế độ này không ai đánh mà tự chết. “


Đất nước Việt, dân Việt đang bị những quỉ lãnh đạo, thì làm sao khá đuợc. Để khá đuợc, chỉ còn con đuờng duy nhất, đó là làm thế nào để bọn quỉ không còn nữa, để nhường chỗ cho những người có tài, có đức, qua những cuộc bầu cử dân chủ thực sự, chứ không phải là những cuộc bầu cử giả dối: “Đảng cử dân bầu. “

Hoang Van
Paris ngày15/02/ 2009

Những Điều Trông Thấy Mà…Đau Đớn Lòng!





Những Điều Trông Thấy Mà…Đau Đớn Lòng!
Lịch sử Việt Nam thời cận đại đã chứng kiến 2 lần di cư vĩ đại của người dân Việt. Lần thứ nhất, tháng 7 năm 1954, 1 triệu đồng bào miền Bắc bỏ nơi chôn nhau cắt rốn di cư vào Nam khi Cộng Sản Việt Nam (CSVN) chiếm được quyền lực tại miền Bắc. Lần thứ hai, CSVN cưỡng chiếm được toàn bộ miền Nam vào ngày 30 tháng 4, 1975 khiến hàng trăm ngàn người đã phải chạy nạn CS bằng mọi phương tiện. Hơn chục năm sau ngày 30 tháng 4, 1975, người dân miền Nam vẫn tìm mọi cách lánh xa chế độ CS mặc dù chúng tô điểm cho quốc gia của chúng bằng những tính từ rất đẹp đẽ: độc lập- tự do- hạnh phúc…

Trong cuộc vượt thoát tìm tự do này cả trăm ngàn người đã bỏ thây trong rừng sâu hay trên biển cả vì gặp bão táp, bị cướp bóc,hay bị hải tặc hãm hại… Lý do nào đã khiến cả triệu người bỏ tất cả mọi thứ quý giá nhất trên đời của họ: người thân, tài sản, thậm chí cả thân mạng để đi tìm một vùng đất mới xây dựng lại cuộc đời? Họ là những người yêu chuộng lý tưởng tự do, dân chủ và muốn sống cuộc sống xứng đáng có nhân phẩm. Họ không bao giờ có thể sống chung với những người Cộng Sản, những kẻ đã du nhập chủ thuyết ngoại lai Marxist-Leninist vào nước ta, bần cùng hóa nhân dân và nô lệ họ dưới mọi hình thức. Họ không chấp nhận chế độ CS độc tài, toàn trị đã gây ra bao tội ác cho người dân lành vô tội.

Nhờ lòng nhân ái của người dân và chính phủ các nước tự do, người dân Việt tỵ nạn CS đã được giúp đỡ để xây dựng lại cuộc sống mới và tìm đưọc nơi chốn họ có thể gọi là quê hương thứ hai của họ. Với hai bàn tay trắng, họ can đảm làm lại từ đầu. Từng bước một, họ đã sống còn và vươn lên từ từ. Rất nhiều người tỵ nạn đã tìm cách bảo lãnh cho người thân tại VN được đoàn tụ với họ tại hải ngoại. Rồi các quân, cán chính của VNCH từng bị CSVN cầm tù trong các trại tập trung cũng lần lượt được chính phủ Mỹ cho định cư tại Mỹ theo chương trình nhân đạo gọi là H.O. Trẻ lai Mỹ cũng được đưa về Mỹ và giúp đỡ để xây dựng tương lai…Tất cả các nhóm di dân nói trên đã họp nhau lại thành một cộng đồng những người Việt tỵ nạn CS, đông nhất là tại Mỹ, Canada, Úc châu và Âu châu, lên đến tổng số khoảng 3 triệu người.

Những người Việt này được các chính quyền địa phuơng cho nhập cư vào nước họ chính vì họ đã phải trốn chạy CS. Nếu không trốn thoát, chắc chắn họ sẽ bị CS bách hại vì nhiều lý do khác nhau: vì là sĩ quan trong quân lực VNCH, là viên chức trung và cao cấp của chính phủ VNCH, là các thương gia mà VC kết án là “tư sản mại bản” làm giàu bằng cách bóc lột người dân… Tóm lại, họ là các người “tỵ nạn chính trị”, không phải là thành phần “tỵ nạn kinh tế”, bỏ quê hương ra đi vì không tìm được kế mưu sinh tại quê hương nghèo khổ của họ. Tại các văn phòng phỏng vấn ở các trại tỵ nạn nếu không chứng minh được sự liên hệ của họ với chính quyền VNCH, họ đâu có được nhận cho đi định cư tại 1 quốc gia thứ ba; không chừng còn bị trả về VN như một số đông người Việt trong thập niên 80 nữa. Bản thân hay thân nhân ruột thịt đã từng bị CS giam tù, cướp bóc tài sản hay hãm hại, đa số những người Việt tỵ nạn CS này đều có chung một lý tưởng yêu chuộng tự do, dân chủ được nuôi dưỡng từ những năm tháng sống và chiến đấu chống lại cuộc xâm lăng tàn bạo của CS tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Dù phải vất vả trong cuộc mưu sinh để nuôi sống bản thân và gia đình, giáo dục con cháu trong môi trường sống mới đầy khó khăn và thử thách, người Việt tỵ nạn vẫn tìm đến nhau để tiếp tục duy trì cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ mà họ đã bỏ dở, hy vọng một ngày nào đó họ sẽ giải thể được chế độ độc tài hiện nay đang thống trị trên quê hương cũ của họ.

Cùng một tinh thần là không chấp nhận chế độ CS, người Việt Tỵ Nạn CS đã cùng nhau góp công, góp của làm được một số việc làm có ý nghĩa. Chiến dịch vinh danh Cờ Quốc Gia Nền Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH thành công tốt đẹp. Tại Hoa Kỳ 14 tiểu bang, 7 quận hạt và 89 thành phố đã công bố các nghị quyết công nhận Cờ VNCH là lá cờ Di Sản của Tự Do, Dân Chủ và là biểu tượng chính thức của người dân Việt Tỵ Nạn CS . Các nghị quyết này chứng tỏ sự độc lập về chính trị của khối dân Việt tỵ nạn CS tại Hoa Kỳ. Họ không phải là công dân của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam do Đảng CSVN khai sinh ra. Do đó CSVN không thể áp dụng bất kỳ một thứ chính sách hay luật lệ nào đối với họ. Ngoài ra, đồng hương Việt còn góp công, góp sức để xây dựng các đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt-Mỹ trên nhiều tiểu bang để nhớ ơn các chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tự vệ của miền Nam Việt Nam chống quân xâm lược CS (1954-1975). Những năm gần đây họ còn góp sức nhau lại tổ chức các Đại Nhạc Hội gây quỹ giúp các thương binh VNCH, những người đã bị CSVN đẩy ra bên lề xã hội sau khi cuộc chiến chấm dứt vào ngày 30 tháng 4, 1975.

Tinh thần kiên quyết chống Cộng của họ còn thể hiện ở chỗ họ kiên quyết chống các đoàn văn công do VC gửi ra nước ngoài, các ca sĩ VC trình diễn tại hải ngoại nói là để “hát cho đồng bào” nghe nhưng thực chất chỉ là để tuyên truyền cho VC, để đồng bào mềm lòng mà quên chúng là kẻ thù của họ và để họ từ từ tìm đường trở về quê hương. Các viên chức CS công du tại hải ngoại không thoát được sự truy lùng ráo riết của họ. Dù ở cách nhau rất xa, đồng bào Việt tỵ nạn CS vẫn hăng hái rủ nhau tham dự các cuộc biểu tình để đả đảo bọn chúng khiến chúng phải thay đổi và giấu kín lộ trình khi di chuyển, phải nhục nhã đi vào nhà bằng cửa hậu.. Họ còn tham gia các cuộc biểu tình chống việc trưng bày các biểu tượng CS như Cờ Máu của CS và hình già Hồ (vụ Trần Trường tại Nam Cali năm 1999 và mới đây vụ triển lãm của VAALA cũng tại Nam Cali). Họ liên tục biểu tình đả đảo các tờ báo có bài viết hoặc hình vẽ ca tụng CS (như tờ Việt Weekly và báo Người Việt tại Nam California). Người Việt Tỵ Nạn CS đã biểu lộ 1 tinh thần chống Cộng không mệt mỏi. VC dù dùng trăm phương ngàn kế vẫn không mua chuộc được khối người Việt chống Cộng kiên cường này.

Nhìn chung các người Việt tỵ nạn CS đã tập họp với nhau thành 1 mặt trận , cương quyết duy trì lằn ranh Quốc-Cộng để kẻ thù không xâm nhập được vào phòng tuyến của chúng ta và lũng đoạn hàng ngũ của chúng ta, làm ảnh hưởng không tốt đến công cuộc tranh đấu lâu dài của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta còn gặp rất nhiều khó khăn trở ngại một phần do kẻ thù và một phần do chính chúng ta gây nên.
Năm 1995, chính phủ Mỹ quyết định bình thường hóa việc bang giao với CSVN. Nhu cầu của tài phiệt Mỹ cần phát triển kinh doanh tại VN đã mang 2 kẻ cựu thù lại với nhau. Kể từ đó công cuộc chống Cộng của chúng ta cũng gặp rất nhièu khó khăn. Lợi dụng tình trạng này, VC đã liên tục gửi nhiều phái đoàn, nhiều cán bộ sang Mỹ. Chúng len lỏi cài tay sai nằm vùng vào các nơi có đông người Việt. Chúng dùng tiền mua chuộc các người Việt nhẹ dạ hay tham lợi để họ hợp tác với chúng hay thậm chí trở thành các cơ sở kinh tài của chúng . Sách báo, băng đĩa ca nhạc, cải lương và các văn hóa phẩm khác của VC tràn ngập thị trường hải ngoại. Các ca sĩ, người mẫu VC được gửi ra nước ngoài “phục vụ khúc ruột ngàn dặm” trong các chương trình quy mô nhu “Duyên Dáng Việt Nam”. Việt Cộng có cả 1 chương trình dài hạn để tìm cách chiếm lĩnh Cộng Đồng VN Hải Ngoại qua kế hoạch mang tên Nghị Quyết 36 khởi đầu từ năm 2004.

Khó khăn không chỉ đến từ phía kẻ thù của chúng ta mà còn từ chính đồng bào của ta, những người ngày xưa đã từng quyết tâm không đội trời chung với CS. Thời gian qua mau. Chẳng phải họ không nhớ mình là nạn nhân của CS . Nếu năm xưa họ từng bị CS giam hãm tù đầy tại các trại tù gọi là “trại cải tạo” hay bị tù vì đi vượt biên, bị đánh tư sản, bị đuổi đi vùng kinh tế mới, bị đuổi không cho làm việc chỉ vì là con cháu của “ngụy quân, ngụy quyền”, con cháu họ từng bị hải tặc hãm hiếp hay mất mạng trên biển cả, thiết nghĩ họ không thể nào quên được những điều ác mà kẻ thù CS đã gây ra cho họ và đồng bào. Tuy nhớ, nhưng một số đông vẫn làm mặt vui để trở về VN với đủ mọi lý do. Chẳng mấy ai còn nhớ đến những ngày năm xưa mình rời VN trong hoàn cảnh nào, mình đã khai những gì với các phái đoàn phỏng vấn dân nhập cư, đất nước mình còn mắc nạn CS hay không? Thử nhìn vào con số người Việt trở về VN hàng năm và số tiền họ gửi về VN hàng năm chúng ta sẽ ý thức được cộng đồng chúng ta tại hải ngoại đang mắc phải 1 nạn lớn. Theo thông báo của VC, năm 2008, có khoảng 400,000 người Việt về VN. Số tiền họ gửi về VN lên đến 8 tỷ USD (hơn năm 2007 1 tỷ USD). Hãy thử so sánh với số tiền 300 triệu USD mà chính phủ VNCH tha thiết yêu cầu Quốc Hội Mỹ thuận chi để giúp VNCH sống còn vào đầu năm 1975 mà đã bị thẳng tay từ chối. Tấm lòng của người Việt Tỵ Nạn CS quả là bao la hiếm có đối với 1 chế độ vô lương, vô đạo còn đang tồn tại ở quê nhà.

Nhiều người đã ca tụng cho việc “về VN” và “gửi tiền về VN”của mình. Thân nhân ta sống dễ thở hơn, người nghèo được giúp đỡ, đất nước được phát triển… Họ ca tụng các thành phố bây giờ đẹp hơn xưa nhiều với các khách sạn 4, 5 sao, các nhà máy với số lượng nhân công lớn, xe máy và xe hơi tràn ngập các đô thị, các tours du lịch thật nhiều, tiện lợi và thật rẻ… Đây chỉ là bề nổi, một phần rất nhỏ của tảng băng hà đang ngập sâu dưới lòng đại dương mà nhiều người trong chúng ta không nhìn thấy được.

Đồng bào Việt tỵ nạn CS “về VN, gửi tiền về VN, và đầu tư ở VN” rất nhiều năm rồi nhưng việc làm của chúng ta có thực sự giúp đỡ cải thiện cuộc sống cho phần lớn của 85 triệu dân VN hiện nay hay không? Trừ các thành phố lớn có bộ mặt phồn vinh (chẳng biết có phồn vinh thật sự hay chỉ là phồn vinh giả tạo) còn tại các đô thị nhỏ và vùng nông thôn, đời sống của người dân thật là khốn khó vì vật giá leo thang, vì lạm phát gia tăng, vì tham nhũng hoành hành, vì bị cán bộ tham ô cướp ruộng nương, đất đai… Nếu người dân không nghèo, họ đâu thể nào đành lòng để con trai phải đi bán sức lao động rể mạt tại nước ngoài; và đau lòng hơn nữa là để con gái bán thân tại các quốc gia lân bang như Tàu, Đại Hàn, Mã Lai, Tân Gia Ba…(dưới các từ đẹp đẽ là lấy chồng nước ngoài). Các dịch vụ căn bản để phục vụ quảng đại quần chúng đều thiếu sót nên dân đau ốm mà không được chăm sóc y tế , trẻ con trong tuổi đi học mà không được cắp sách đến trường, người già không được quan tâm săn sóc…

Chúng ta có thể khẳng định được 1 điều tuy đau lòng nhưng vẫn phải nói ra là đồng tiền chúng ta gửi về không đạt được điều chúng ta mong muốn, tức là không giúp phát triển được đất nước, không cải thiện được đời sống của dân nghèo.. Trong khi đó có 1 điều chúng ta biết rõ là túi tiền của giới quan chức lãnh đạo thì nặng thêm và cuộc sống của chúng càng ngày càng huy hoàng. Chúng có đủ tiền để cá độ thể thao cả triệu đô la, để mua xe hơi bạc triệu, để gửi con cái sang Mỹ du học ngay từ bậc trung học, để xây nhà cả triệu đô la an hưởng tuổi già, để du lịch nước ngoài bất cứ khi nào chúng muốn…Hình ảnh nhà Lê Khả Phiêu, cựu tổng bí thư đảng CSVN cho mọi người thấy lối sống xa hoa, vương giả của giai cấp lãnh đạo CSVN. Chúng ta có chắc là cuộc sống đế vương của lũ sâu dân mọt nước này không phải phần nào do đồng tiền của đồng bào hải ngoại góp vào ư. Vậy thì chúng ta cũng có 1 phần trách nhiệm trong việc nuôi dưỡng nền kinh tế của bạo quyền, giúp chúng thực hiện các công trình do chúng hoạch định và giúp chúng củng cố quyền lực cho 1 đảng đã phạm quá nhiều tội ác đối với đất nước và dân tộc.

Tiền tài là huyết mạch nên đổ tiền vào VN là tiếp máu cho đảng CSVN sống mạnh. Chúng càng sống dai thì nhân dân càng thống khổ và đất nước VN chẳng bao giờ có 1 tương lai sáng đẹp, chẳng bao giờ có tự do, dân chủ và nhân quyền như chúng ta hằng mong đợi. Những việc làm thiếu suy nghĩ của chúng ta còn có 1 hệ quả tai hại nữa là “mặc 1 lớp áo chính nghĩa” cho bạo quyền CS. Ngày xưa dân Việt ồ ạt bỏ nước ra đi khiến chúng xấu hổ với cộng đồng thế giới, do đó ra sức ngăn chặn bằng cách bắn giết, bắt bớ, tù đầy, nhục mạ.. Cả thế giới đồng ý CS là 1 đại nạn cho dân chúng miền Nam nên họ mới ra tay nghĩa hiệp thu nhận người Việt bỏ nước ra đi, lánh nạn CS. Ngày nay, đồng bào Việt tỵ nạn CS lại lũ lượt kéo nhau về thì mặc nhiên chúng ta đang chứng tỏ với thế giới “tại nước Việt ngày nay không còn nạn do CS gây ra nữa, CS đã lột xác, tôn trọng dân quyền và nhân quyền nên những nạn nhân năm xưa đã tha thứ cho chúng và trở về trong vòng tay đón nhận của chúng”. Chúng ta hết còn là “người Việt tỵ nạn CS” và CSVN hết còn là “kẻ gây tội ác”. Mọi chuyện đều được xí xóa. Nhưng sự thực có đúng như thế không? Luật sư Lê Thị Công Nhân (hiện đang bị CSVN giam tù), một trí thức trẻ tuổi, đầy dũng cảm dám đứng lên tranh đấu cho quyền tự do, dân chủ của người dân thấp cổ bé miệng đã kêu gọi chúng ta điều gì? Cô kêu gọi:” Đồng bào ơi, nếu không có lý do thực sự chính đáng thì đồng bào đừng về VN, đừng gửi tiền về VN trong lúc này!” Phải có 1 lý do nào đó thì 1 người Việt đang sống trong nước mới kêu gọi chúng ta, những người Việt đang sống tại hải ngoại đừng trở về quê cha đất tổ chứ.

Việc chúng ta thi nhau về VN và đổ tiền của vào VN còn có một hệ quả rất tai hại trong cộng đồng của chúng ta tại hải ngoại. Vì nghĩ đến việc về VN, một số người “tỵ nạn CS” đã e ngại không dám đi biểu tình chống Cộng, không dám đóng góp tiền cho các hội đoàn chống cộng… Trong 2 năm vừa qua 1 số tăng sĩ trụ trì ở 1 số ngôi chùa tại hải ngoại đã tách khỏi hệ thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vì GHPGVNTN đang tranh đấu cho tự do tôn giáo tại VN và đang bị đàn áp khốc liệt tại VN. Hoạt động của các tổ chức chống cộng tại hải ngoại gặp rất nhiều khó khăn vì những điều “e ngại” này.

Tình trạng này cũng gây hoang mang cho giới trẻ trong cộng đồng, những người chúng ta đang rất cần để họ tiếp nối lý tưởng tranh đấu cho tự do, dân chủ, để họ tiếp bước cha anh trong đại cuộc vì đất nước, vì dân tộc. Họ tự hỏi việc chống cộng mà cộng đồng đang theo đuổi có còn cần thiết nữa hay không? Nếu thực sự là cần thiết thì tại sao rất nhiều bậc cha chú, ngay cả những người đã từng là nạn nhân của CS cũng về VN? Chúng ta nói gì với những bạn trẻ đó, những người tuổi đời còn rất trẻ so với chúng ta, những người có quá ít kinh nghiệm sống với CS, những người không có quá khứ “thù hận” với CS. Họ sống trong môi trường tự do từ khi mới sinh ra hay ít ra thì cũng trong những năm tháng trưởng thành của cuộc đời nên họ có tận mắt thấy tội ác của CS đâu! Chúng ta không thể thuyết phục được họ bằng lời nói suông mà phải bằng chính hành động của chúng ta.

Than ôi nhiều khi lời nói và việc làm của nhiều người trong cộng đồng những người Việt tỵ nạn CS lại không đi đôi với nhau. Có 1 trung tâm băng nhạc phần trước của 1 chương trình thì vinh danh chiến sĩ VNCH xả thân chống CS xâm lược, mời cả 1 nhạc sĩ có thành tích chống cộng kiên quyết lên diễn đàn phát biểu ý kiến nhưng đến phần sau của chương trình lại cho 1 ca sĩ VC đã từng có những lời phái biểu hỗn láo với những người Việt tỵ nạn, hát 1 bài hát của một nhạc sĩ VC hiện còn đang sống trong nước! Đúng là tình trạng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”làm nhiều người thấy thật khó chịu.

Phải công nhận 1 điều khi người Việt hải ngoại ở tại quê hương thứ hai, họ như “cá lội trong nước”. Họ không có gì phải lo sợ nếu sống theo đúng luật pháp, không làm điều trái luật. Họ chẳng phải lo hối lộ ai để đượïc việc cho mình. Họ được luật pháp bảo vệ khi muốn phát biểu ý kiến nên tự do đi biểu tình chống cán bộ CSVN, tự do hô đả đảo CS. Chính tại nơi đây mọi nỗ lực của CSVN đều thất bại trong các mưu toan của chúng như việc ngăn chận các nghị quyết vinh danh Cờ VNCH, việc xây đài tưởng niệm chiến sĩ Việt-Mỹ trong cuộc chiến tranh bảo vệ miền Nam Việt Nam… Tuy nhiên, khi những người này về đến VN, thế thượng phong của họ không còn nữa. Họ phải cẩn thận tối đa để khỏi mang họa vào thân, phải tỏ ra biết xã giao với mọi cấp cán bộ … Ở hải ngoại, VC phải sợ ta, bây giờ về VN, ta phải sợ chúng! Chúng ta không còn là “cá lội trong nước” mà lại thành “cá nằm trên thớt”. Những chuyến về VN rất dễ tạo điều kiện để VC móc nối, mua chuộc, đánh lừa hoặc gài bẫy chúng ta.

Những năm gần đây trong cộng đồng người Việt hải ngoại tại Mỹ, chúng ta chứng kiến một số sự kiện khiến chúng ta phải suy nghĩ nhiều và đau lòng rất nhiều. Tháng 8, năm 2007, tuần báo Việt Weekly tại Nam California đã cho đăng những bài báo nhục mạ quân lực VNCH và các bài ca tụng Hồ Chí Minh, tên tội đồ của dân tộc. Năm 2006, Xuân Bính Tuất, nhật báo Người Việt, 1 tờ báo lớn tại Orange County, Nam California cho đăng 1 bài thơ Xuân ca tụng 8 nhân vật chóp bu của CSVN. Năm 2008, trong giai phẩm Xuân Đinh Hợi, báo Người Việt lại cho đăng hình cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH trong chậu rửa chân. Năm nay 2009, tổ chức VAALA (Hội Văn Hóa Nghệ Thuật của người Mỹ gốc Việt), 1 tổ chức ngoại vi của nhật báo Người Việt lại đứng ra tổ chức 1 cuộc triển lãm lấy tên là “Nghệ Thuật Lên Tiếng” (Art Speaks) trong đó có 1 số bức hình gây phẫn nộ cho người Việt Tỵ Nạn CS: 1 tấm ảnh của Brian Đoàn chụp hình 1 cô gái mặc áo hình cờ đỏ sao vàng đứng bên cạnh tượng Hồ Chí Minh đặt trên bàn, 1 bức vẽ cờ VNCH màu vàng với 3 sợi kẽm gai đỏ … Người Việt tỵ nạn CS tại Quận Cam đều phản ứng quyết liệt đối với các sự kiện nói trên. Các cuộc biểu tình trước tòa soạn Việt Weekly đã dạy cho tờ báo này 1 bài học và khiến Ban Biên Tập không còn dám táo bạo như trước nữa. Báo Người Việt đã bị biểu tình chống đối liên tục gần cả năm nay vì tờ báo vẫn ngoan cố không chịu nhận khuyết điểm trước đồng hương và không chịu dứt khoát đứng về phía những người Việt tỵ nạn CS chân chính mặc dù vẫn phải sống bằng tiền quảng cáo của đồng hương Việt tỵ nạn CS. Cuộc triển lãm của VAALA đã lôi cuốn 1,000 đồng hương biểu tình trước trung tâm triển lãm, khiến chính quyền phải tìm cách đóng cửa cuộc triển lãm ngay, với lý do là Ban Tổ Chức triển lãm không có giấy phép triển lãm!

Các sự kiện nói trên nói cho chúng ta biết điều gì? Thứ nhất chúng ta đang ở trong 1 mặt trận quyết liệt với kẻ thù là CSVN. Chúng quyết phá ta bằng mọi phương tiện, trên mọi mặt trận, từ chính trị, văn hóa, văn nghệ, tôn giáo, xã hội… Cuộc chiến này là 1 cuộc chiến không khoan nhượng, 1 mất một còn. Nếu chúng ta thua, chúng ta sẽ không còn vùng đất nào để mà đi tỵ nạn CS nữa. Chúng ta sẽ rơi vào vòng kiểm soát như thiên la địa võng của chúng ngay tại vùng đất của chính chúng ta. Chúng ta sẽ chứng kiến cờ đỏ sao vàng bay phất phới trong cộng đồng của chúng ta? Chúng ta sẽ được VC mời đóng góp cho các quỹ từ thiện lập ra do sáng kiến của chúng? Lằn ranh Quốc-Cộng sẽ trở thành mờ nhạt. Công cuộc chống cộng của chúng ta tại hải ngoại sẽ gặp nhiều khó khăn hơn nữa. Tình trạng này sẽ có ảnh hưởng không tốt đến công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ của những nhà đối kháng trong nước. Chúng ta cũng thấy rõ là giới trẻ đang bị chúng cố gắng mua chuộc (Ban Biên Tập Việt Weekly và ban tổ chức triển lãm VAALA đều là những người trẻ, thậm chí có người còn là con cháu của các cựu tù nhân chính trị sang Mỹ theo chương trình H.O. ).

Để đối phó với tình trạng bi quan này chúng ta nên nhìn lại 1 số việc làm của bản thân và gia đình để tìm cách chấn chỉnh. Đây không phải là một việc làm dễ dàng vì nó đòi hỏi ta phải chiến đấu với trước tiên là bản thân của chúng ta. Nếu thay đổi được chính mình rồi ta mới hy vọng thuyết phục người khác thay đổi họ. Nếu muốn thuyết phục đồng hương “không về VN”, “không gửi tiền về VN” ta nên làm gương trước. Không hẳn những gì nhiều người quanh ta làm đều là những việc đúng. Về quê hương nơi chôn nhau, cắt rốn ai chẳng muốn về. Nhưng có những lúc ta chưa thể về được vì việc trở về của chúng ta vào lúc này khi bạo quyền còn bạo trị trên quê hương chỉ đem lại 1 số lợi ích nhất thời cho bản thân và gia đình chúng ta mà lại có hại cho đại cuộc, cho tương lai đất nước và cho dân tộc. Chúng ta có cam tâm thụ hưởng điều lợi ấy hay không? Tại sao chúng ta không tự kềm chế mình chờ đợi đến khi sự đoàn kết 1 lòng của tất cả những người Việt tỵ nạn CS tha hương sẽ tạo thành 1 sức mạnh vũ bão cuốn trôi chế độ toàn trị của CS ra khỏi quê hương yêu quý. Ngày đó chúng ta cùng rủ nhau về trong niềm vui chan hòa của mọi giới đồng bào, để các chiến hữu năm xưa của chúng ta khỏi ngậm ngùi rơi lệ khi nhìn thấy chúng ta đang diễn kịch bản “áo gấm về làng”. Ngày về đó mới thực sự là một ngày về huy hoàng của người Việt Tỵ Nạn CS. Vạn sự khởi đầu nan nhưng không có nghĩa là mọi chuyện khó tới mức chúng ta không thể nào làm được. Có khó khăn nào bằng khó khăn liều chết trốn chạy CS những năm xưa mà ta còn làm được. Có khó khăn nào bằng những năm tháng bị giam tù trong bàn tay bạo tàn của CS mà ta cũng đã vượt qua. Không lẽ giờ đây ta không thể chiến thắng được chút danh, chút lợi, chút lòng mong cầu của bản thân và gia đình để phục vụ cho đại cuộc hay sao?

Trong hoàn cảnh khá bi quan hiện nay chúng ta vẫn còn niềm hy vọng vì giới trẻ sáng suốt và có trách nhiệm trong cộng đồng người Việt hải ngoại ngày càng gia tăng. Mặc dầu một số nhỏ đã bị CS và tay sai nằm vùng mua chuộc nên đã có lời nói và hành động chống lại Cộng Đồng và các bậc cha chú đã nhiều năm tranh đấu chống cộng trong khó khăn gian khổ, một số đông giới trẻ đã và đang tiếp nối bước đi của cha anh đúng như lòng chúng ta mong ước. Họ tham gia quân đội để bảo vệ lý tưởng tự do, dân chủ tại các vùng đất xa xôi. Họ đã hy sinh thân mạng vì cùng 1 lý tưởng tự do, dân chủ như cha anh họ đã hy sinh ngày xưa tại quê hương VN. Nhóm trí thức trẻ tại San Jose, bắc California đang góp công sức để hoàn thành việc bãi nhiệm Madison Nguyễn, một nghị viên do người Việt tỵ nạn CS bầu lên nhưng lại có hành động phản dân chủ phục vu cho quyền lợi của những kẻ đang làm ăn buôn bán với VC. Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng tại Nam California được Cộng đồng tín nhiệm giao cho việc tổ chức biểu tình chống cuộc triển lãm biểu tượng CS của VAALA.. Và gần đây nhất 1 nhóm kỹ sư trẻ tại Detroit, tiểu bang Michigan đã tiên phong trong việc vận động đồng hương tham gia chiến dịch “Không về VN và không gửi tiền về VN trong Tháng 4 đen năm 2009”, khởi đầu của chiến dịch cắt đứt nguồn sống cho 1 cơ thể bệnh hoạn cần phải tiêu diệt là chế độ độc tài toàn trị của đảng CSVN.

Mong rằng chúng ta sẽ tích cực hỗ trợ họ để nêu 1 gương sáng bằng chính hành động thực tiễn của mình, đừng vì vô tình để xảy ra tình trạng “người xây, kẻ phá”. Chúng ta cần đoàn kết không chỉ bằng lời nói mà phải bằng hành động để khỏi làm nản lòng giới trẻ, lớp hậu duệ sẽ giúp chúng ta thực hiện được giấc mơ dân chủ hóa nước nhà và giấc mơ được trở về cố hương trong hạnh phúc và vinh quang.

Nguyễn Quốc Đống
Tháng 2, 2009

Bài Xem Nhiều