We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 24 March 2009

Quay đủ 180 độ

Việt Cộng đang “đằng sau … quay”, quay đủ 180 độ. Mặt Trận Tổ Quốc của chúng đang đeo lên cái mặt nạ mới để lớn tiếng khuyến khích văn nghệ sĩ, ký giả sáng tác và viết theo hướng động viên lòng yêu nước, kêu gọi mọi người sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ tổ quốc.

Việc “vật đổi sao dời” này làm không làm tôi ngạc nhiên, vì hàng ngày theo dõi tin tức, tôi hiểu nguyên nhân đổi hướng của chúng.

Nhưng tôi vẫn ngồi thần ra hình dung phản ứng của những nhà báo, nhà văn quốc nội khi họ nghe những lời vận động đúng mà sai này.

Ðúng, vì viết hịch hài tội quân xâm lược là việc làm phải đạo, việc họ thích làm, thích viết, thích sáng tác, dù có vì sáng tác mà vào tù ra khám như trong những năm vừa rồi, họ vẫn cứ sáng tác.

Sai, vì Mặt Trận, cơ quan tráo bài “tổ quốc” của Việt Cộng, phải “khuyến khích” chuyện mà mới vài bữa trước chúng còn cấm đoán, còn bỏ tù blogger viết chống Trung Cộng, bỏ tù sinh viên xuống đường phản đối “zụ ziệc nhậy cảm” lãnh thổ, lãnh hải.

Tôi cũng cố hình dung phản ứng của quý vị giáo sư, giáo viên về huấn thị cho phép họ dạy sinh viên, học sinh về địa lý lịch sử Việt Nam. Tôi nghĩ, cũng như văn nhân, ký giả, nhiều giáo chức đang lợm giọng trước cảnh các lãnh tụ Việt Cộng nuốt vào cục đờm chúng đã nhổ xuống đất từ mấy chục năm nay.

Gớm nhờm, nhưng hãy tận hưởng quyền tự do yêu nước mới toanh, vừa được tháo khoán, hãy ra sức ca tụng tiền nhân bốn lần quật khởi đánh đuổi quân Tầu về nước, và chuẩn bị tinh thần cho cuộc Bắc phạt lần thứ 5.

Người tạo ra tinh thần yêu nước cho đám Mạnh, Triết, Dũng là đô đốc Robert Willard, tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ. Ông “tình cờ” đến thăm Việt Nam hôm Chủ Nhật mùng 8 tháng 3, vài ngày sau cuộc hải chiến bắn bằng súng nước giữa chiếc tiểu hạm Impeccable và 5 tiểu hạm của Trung Cộng.

Lính thủy Mỹ bắn súng nước vào chiếc tiểu hạm đến gần họ nhất, lính thủy Trung Cộng trên tầu bị bắn tuột quần tắm bằng nước vòi rồng. Cuộc “hải chiến” không gây một tổn thất nhỏ nào cho trên dưới 200 thủy thủ của 2 nước; nhưng không vì không tổn thất mà là chuyện nhỏ.

Câu chuyện lớn hơn vài ngày hôm sau, ngày thứ Năm 12 tháng Ba, khi ngoại trưởng Trung Cộng Dương Khiết Trì được tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama tiếp kiến.

Ông Trì lấc cấc phản đối việc tầu dò mìn Impeccable xâm nhập “hải phận” Trung Cộng mà không xin phép; ông không hát tuồng cương, không phản ứng tùy hứng, mà thận trọng từng tiếng nói, nhất nhất làm theo lệnh của chính phủ ông; thái độ của ông được yểm trợ bằng việc thủ tướng Ôn Gia Bảo lên tiếng “nhắc” một trillion tiền Hoa Kỳ nợ Trung Cộng.

Nhưng vận rủi của Trung Cộng là họ bắt chẹt đúng vào ông tổng thống “chịu chơi” của Hoa Kỳ; Obama không trả lời cả Ôn Gia Bảo lẫn Dương Khiết Trì, mà chỉ ra lệnh cho Đô đốc Williard sang thăm Việt Nam, họp báo ngay tại Hà Nội để nói ông thấy kế hoạch canh tân hóa hải quân Trung Cộng cũng ngồ ngộ, nhưng không dễ thực hiện; ông đánh giá tối thiểu Trung Cộng phải bỏ ra vài trillion nữa và vài thập niên nữa để theo kịp tình trạng hiện tại của hải quân Mỹ.

Nói bô bô như vậy ngay tại Hà Nội mà không ngại đề tài “nhạy cảm”, Williard làm Trung Cộng mất mặt; và không thể không có phản ứng. Họ phái chiếc tầu tuần 311 vào gần hải phận Việt Nam.

Chiến hạm 311, dài 100 thước, trọng tải 4,450 tấn, vận tốc 37 cây số / giờ, có thể được coi là một loại “tầu lớn, súng dài” nếu hải chiến xẩy ra với hải quân Việt Cộng; nhưng hải chiến chưa xẩy ra thì Ðệ Thất Hạm Ðội đã phái chiến hạm USS Chung-Hoon vào biển Ðông để bảo vệ chiếc tầu dò mìn Impeccable.

Chung Hoon là loại chiến hạm nhỏ của Hạm Ðội 7, trọng tải 9,200 tấn, dài 155 thước, vận tốc 30 hải lý (56 cây số/giờ) được võ trang bằng hải pháo và hỏa tiễn. Trên mọi tiêu chuẩn, chiếc Chung Hoon lớn gấp rưỡi, mạnh gấp rưỡi, lẹ gấp rưỡi chiếc 311, và trong hải chiến tương quan đó không thể giao tranh được.

Không cần có mặt trong buổi họp mật giữa Đô đốc Williard và 3 tay lái buôn chính trị Hà Nội, tôi cũng biết ông Williard bảo họ “don’t worry, we will be on time” (chớ ngại gì cả, chúng tôi sẽ đến đúng lúc).

Rồi Williard khoe cuốn album chụp đủ hình 58 chiến hạm của Ðệ Thất Hạm đội, chuyên chở khả năng tác chiến khiếp đảm của 350 phi cơ nằm sẵn trong lòng các hàng không mẫu hạm, và 60,000 lính thủy và lính TQLC Hoa Kỳ.

Tôi không tin chiến tranh Hoa - Việt sắp xẩy ra, không phải vì tin tưởng vào tình môi hở răng lạnh giữa Trung Cộng và Việt Cộng, mà tin vào tài “thả” bàn toán của Trung Cộng, và tài tính bằng computer của các con buôn Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ sẽ không để Trung Cộng tung hoành trên Thái Bình Dương mà một phần lớn bị họ gọi là biển Trung Hoa (China Sea) và tung hoành trên Biển Ðông, vùng biển cả mà họ gọi là Nam (Hoa) Hải (South China Sea).

Và đó là lý do khiến ký giả, văn nhân, nghệ sĩ Việt Nam tha hồ sáng tác những bài thơ oai hùng, những nhạc phẩm yêu nước, tha hồ viết những bài báo chống Trung Cộng, trường học được cho phép dạy đúng về biên giới lãnh thổ và lãnh hải.

Tôi mừng nhưng cũng bùi ngùi vì tác động “đằng sau … quay” của Việt Cộng.


Nguyễn Ðạt Thịnh

“KHÔNG VỀ VIỆT NAM TRONG THÁNG TƯ ĐEN ”

XIN GÓP NHAU MỘT LỜI KÊU GỌI CÙNG MỞ CHIẾN DỊCH: “KHÔNG VỀ VIỆT NAM TRONG THÁNG TƯ ĐEN 2009”


Trong một bài báo đăng cách đây không lâu trên NB Người Việt, chúng tôi có đ
ặt vấn đề mâu thuẫn là chúng ta bỏ nước ra đi vì Cộng Sản, chúng ta chống Cộng, chúng ta phản đối Cộng Sản Việt Nam dâng lãnh thổ thân yêu cho Trung Cộng, phản đối Cộng Sản đàn áp tôn giáo, lên án Cộng Sản trong vụ chiếm đất và đán áp đồng bào ở Thái Hà... mà gia đình, bà con, bạn hữu và cả chúng ta vẫn đi về Việt Nam đều đều tiếp máu và tạo cơ hội tuyên truyền cho Việt Cộng: “Chúng ta có sức mạnh của đô la mà chúng ta chưa xử dụng hết mười phần công lực của nó. Nhà nước Cộng Sản thương yêu gì đồng bào hải ngoại đã bỏ nước ra đi, họ chỉ yêu đồng tiền của chúng ta như thành ngữ “đồng tiền liền khúc ruột”, khúc ruột đó là “khúc ruột ngàn dặm” trong “bài ca con cá”. Chúng ta ủng hộ công cuộc đấu tranh dân chủ, ủng hộ Thái Hà, chống Việt Nam dâng đất dâng biển cho Trung Quốc mà vẫn về Việt Nam nườm nượp, vẫn đi qua các phi trường, kẹp tờ $10.00 vào trong pass-port, nở một nụ cười “xã giao” với bọn “công an cửa khẩu”. Chúng ta xử dụng sức mạnh của chúng ta thử một lần, dù là một lần thôi. Tôi không dám đề nghị đồng hương tỵ nạn Cộng Sản đừng về Việt Nam nữa, về thời gian nào cũng được, mà hiệp sức cùng không về Việt Nam trong một tháng thôi, như một ví dụ, đó là tháng 4-2009. Chúng ta đã gọi là “Tháng Tư Ðen” vì sao chúng ta lại về Việt Nam trong tháng đó, chúng ta gọi là “mất nước” thì nước đâu nữa mà về? Nếu trong tháng 4-2009, tất cả đồng bào tỵ nạn hải ngoại không về thì chuyện gì sẽ xẩy ra ở Việt Nam ? Phi trường vắng vẻ, khách sạn ế khách, hải quan đói meo, hàng quán thưa thớt, mãi lực của Saigon xuống thấp. Ðiều này có thể ảnh hưởng đến quần chúng lao động của các dịch vụ, nhưng đây là lúc đồng bào trong nước chia xẻ tâm tình hải ngoại và họ đang biết hải ngoại đang muốn gì, chống lại điều gì của đảng Cộng Sản trong nước, tùy theo điều mà chúng ta muốn chống hay muốn tỏ thái độ như việc Cộng Sản dâng Hoàng Sa cho Tàu, việc Cộng Sản đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ hay đây là dịp bày tỏ biểu đồng tình với đồng bào Thiên Chúa giáo Thái Hà.”(trích đọan“Về Việt Nam ”tạp ghi của Huy Phương) May mắn là chúng tôi đã có những lời đáp ứng như sau đây: Cũng như anh và bao nhiêu người Việt ở hải ngoại, tôi rất đau lòng trước tình trạng đất nước ngày càng xuống dốc, sự toàn vẹn lãnh thổ càng ngày càng bị đe dọa bởi Trung Cộng, truớc sự tham ô và nhu nhược của tập đoàn CS bán nước. Trường Sa - Hoàng Sa đã mất, tin mới đây ở www.Vietland.net cho biết VN sắp mất thêm bãi Tục Lãm thuộc tỉnh Quảng Ninh!!! Tương lai của nước VN thật bấp bênh, trong tình trạng vô cùng nguy hiểm. Khoảng 3, 4 năm trước đây vài người bạn và tôi dự định sẽ phổ biến chiến dịch tương tự như trong bài viết của anh. Có người nói là không "khả thi", vì không thể nào cản được người muốn về thăm nhà, tội nghiệp cho một số người dân bị mất nguồn sinh nhai, ...Thế rồi vì thiếu nhân lực, nên vấn đề bị gác qua một bên. Nay đọc bài viết "Về Việt Nam"của anh, tôi thấy phấn khởi, nghĩ rằng thời điểm đã đến để thực hành chiến dịch này, và nếu có sự hợp tác của anh thì hay lắm. Tôi có một số bạn ở vài tiểu bang ở Mỹ, Canada, Úc, Pháp,...mà tôi có thể nhờ họ tiếp tay phổ biến tin tức. Tôi nghĩ người Việt ở hải ngoại có thể làm được rất nhiều việc để giúp cho quê hương của mình. Một niềm tin vững mạnh và tấm lòng yêu quê cha đất tổ là hai yếu tố cần thiết. Như trong bài viết của anh, người Việt ở hải ngoại có thể tưởng niệm tháng Tư Ðen 2009 bằng cách không du lịch và không gửi tiền về VN trong tháng này. Tôi sẽ hợp tác thảo ra một flyer về chiến dịch này và kêu gọi mọi người tham gia. Dĩ nhiên là sẽ không được 100%, nhưng với phương tiện truyền thông sẵn có: emails (khắp năm châu), truyền thanh, báo chí và có thể truyền hình, flyers dán ở chùa, nhà thờ, hội chợ Tết,... Tôi nghĩ chiến dịch này sẽ mang đến một kết quả đáng kể, nếu chúng ta dốc lòng thi hành. Thái độ của cộng đồng tỵ nạn tại hải ngoại sẽ là một thông điệp mạnh mẽ gởi về cho dân chúng trong nước. Hiện tại tôi đang liên lạc với các bạn của tôi để giúp trong chiến dịch này. Nếu tất cả chúng ta đoàn kết và hiệp lực, tôi tin rằng lời kêu gọi này sẽ có kết quả. Kính, Kim Ánh)” Bằng những suy nghĩ phát ra từ tấm lòng của một người lính VNCH, một người tù dưới chế độ Cộng Sản, giờ đây phải từ bỏ quê hương, chúng tôi xin kêu gọi trước hết là các chiến hữu, những người đã hy sinh cả tuổi trẻ cho công cuộc chiến đấu chống Cộng Sản và chịu cảnh tù đày trong các trại tập trung cũng như quý đồng hương đã chịu gian khổ trên đường bỏ nước ra đi, cùng chúng tôi xin cùng quyết tâm không về Việt Nam trong “Tháng Tư Đen -2008”. Chúng tôi không dám xin đồng hương tuyệt đối không về Việt Nam, hay ngừng gởi tiền về Việt Nam (trong năm 2008, chính quyền Cộng Sản đã ước tính hải ngoại đã gởi về “giúp nước” 5 tỷ đô la), nhưng đây là một bước khởi đầu để chứng tỏ sức mạnh của Cộng Đồng người Việt và đây là một thái độ chính trị cần tỏ bày với đồng bào trong nước và nói thẳng với chính quyền Việt Cộng. Kính xin mong Quý Hội Đoàn Cựu Quân Nhân, các Tổ Chức tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, các tổ chức chống Cộng, các Hội Ái Hữu Đồng Hương Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại góp sức cùng chung tiếng nói và quyết tâm cho chiến dịch: “KHÔNG VỀ VIỆT NAM TRONG THÁNG TƯ ĐEN -2009

Bài Xem Nhiều