We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 26 March 2009

Đê hèn và nhục nhã


Các giáo dân Thái Hà kháng cáo bản án sơ thẩm sắp phải ra toà phúc thẩm tại Hà Đông - Hà Nội. Đây là vụ án thu hút nhiều quan tâm của người dân toàn xã hội Việt Nam chứ không chỉ có giáo dân.

Cấp chóp bu VN nghĩ rằng không ai biết hoặc không ai chú ý đến những trò ma giáo của mình nên vẫn cứ tưởng mình đang múa tay trong bị. Những người nghĩ ra các trò ma giáo tưởng rằng như đã từng làm với các đồng chí, đồng đội của mình được thì áp dụng ra xã hội không ai biết.

Thực tế thì ngược lại, người dân khắp nơi chú ý đến những hiện tượng, hành vi không bình thường của “ông nhà nước” đối phó với vụ này.

Kiểm lại những việc mấy ông nhà nước đã làm thì thấy cũng đã rất công phu để che giấu cái đuôi chồn hôi của mình. Nhưng những hành động của “ông nhà nước” vừa qua đã tự bóc cái bộ mặt nham nhở trước dư luận nhân dân trong và ngoài nước.

Cứ xem xét những động tác của hệ thống chính trị, công an từ Nam đến Bắc vừa qua đối phó với vụ án “mấy con kiến” này đủ thấy ai đang là người bị động, lúng túng và vi phạm pháp luật.

Ai cũng biết, việc các cơ quan nhà nước kết hợp với nhau nhịp nhàng nhằm đánh hội đồng ông Luật sư Lê Trần Luật - người dũng cảm bảo vệ công lý cho những người dân Thái Hà thấp cổ bé miệng - đã nói lên sự bất l&##7921;c và hèn hạ của một hệ thống đã không còn bám víu được chút nào vào chính nghĩa, Công lý và Sự thật. Chúng đã nhắm vào một ông luật sư với những con bài không thể dùng ngôn từ nào đúng đắn hơn là kinh tởm và hạ đẳng.

Cũng qua đó bộc lộ bản chất của nhà nước thống trị này đang đứng chỗ nào, ánh sáng hay bóng tối, lòng dân hay kẻ thù của nhân dân.

Một công dân, một trí thức dám đương đầu với những đe doạ với bản thân để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người dân là chuyện đương nhiên trong mọi xã hội, nhưng là chuyện lạ lùng trong xã hội Việt Nam Cộng sản.

Nhưng cả một hệ thống nhà nước và các bộ sậu của nó được huy động để giở trò đểu với một cá nhân không có gì trong tay ngoài sự thật và công lý cùng một tấm lòng cháy bỏng ủng hộ những người thấp cổ bé miệng là một sự đê hèn, là một sự nhục nhã.

Một nhà nước mà phải đê hèn, hạ đẳng như vậy sao? Đó có phải là sức mạnh của chính nghĩa hay đó là sức mạnh của ma quỷ, tà thần?

Vụ án kết tội các giáo dân được công khai xử kín ở Hà Nội cuối năm ngoái đã trở thành một biểu tượng, một cách thể hiện sự lúng túng và hoảng loạn của những người chỉ có trong tay súng đạn mà không có chính nghĩa. Phiên toà đó cũng là biểu tượng của lòng dân vốn đã mất hết những gì họ đã từng được ru ngủ và tin theo nay đã bừng tỉnh.

Để tới phiên toà phúc thẩm này, ông nhà nước đã tốn phí bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu mưu ma, chước quỷ đã được hiến… nhưng kết cục sẽ nhận được những gì?

Giáo dân đã quyết đi tìm và đòi lại sự thật, công lý và quyền lợi của mình thì họ đã không từ nan. Giáo dân đã chấp nhận nhà tù, súng đạn, thậm chí là hi sinh cả mạng sống mình cho những ước vọng của họ.

Nhà nước có thể mạnh tay đàn áp, bắt bớ hoặc tống tù tất cả, có thể làm cho họ đau đớn, mất mát và khổ sở. Nhưng để làm cho họ khiếp sợ thì chắc chắn là không. Chính vì thế dù được “khoan hồng” với bản án treo, cảnh cáo… họ vẫn quyết tâm đi đến cùng đích đòi lại sự thật.

Phải làm gì với họ là câu hỏi cần được giải đáp nhanh chóng.

Thói thường, nhà nước có thể giải quyết bằng bạo lực hoặc nhà tù, kể cả áp đặt cho ông luật sư vài ba cái tội như ghẻ ruồi, hoặc tội trốn thuế như ông Blogger Điếu Cày để tống giam, tặng cho cô Tạ Phong Tần và các cộng sự khác cái tội chống lại nhà nước... rồi sau đó khủng bố từng cá nhân một cho hết bọn dám nói dám làm những điều trái ý nhà nước.

Cũng có thể tặng thêm cho mấy giáo dân một bản án thật nặng để chừa cái tội “giỡn mặt nhà nước cộng sản”, cho vào tù thật cho biết tay mà kinh đến bảy đời nhà kiến.

Cách đó là cách đơn giản nhất, chẳng cần họp bàn gì nhiều, người thì sẵn có, công an, quân đội thiếu gì, tiền bạc nhiều như của chùa, xài bao nhiêu được bấy nhiêu. Chẳng những thế còn tạo được công ăn việc làm cho đống người đang có nguy cơ thất nghiệp trong các cơ quan nhà nước vì khủng hoảng kinh tế hiện nay.

Nhất cử lưỡng tiện nhé.

Nhưng càng làm cách đó, chẳng những nhà nước không thể giải quyết được vấn đề êm đẹp như mong muốn, trái lại càng làm cho những mối lo ngày càng phình to khó bề kiểm soát.

Càng làm cách đó, giáo dân càng được dịp thể hiện bản lĩnh của mình, còn những mưu ma chước quỷ thì có dịp phơi bày ra cho thiên hạ biết. Thời đại thông tin này, chẳng điều gì giấu được lâu, đến như ông Lê Khả Phiêu vốn được xưng tụng là người liêm khiết, chống tham nhũng triệt để nhất của đảng, ấy vậy mà vương cung của ông vẫn xuất hiện rất cụ tỉ (cụ thể, tỉ mỉ - theo cách gộp chữ của cán bộ Cộng sản) trên mạng toàn cầu cho thiên hạ lãm tường.

Để có được phiên toà phúc thẩm, chắc mấy ổng đã phải bàn mưu, tính kế nhiều phen. Bởi vậy mới có chuyện giáo dân phải sốt sắng đi đòi toà xử cho họ mấy lần mà vẫn bị chậm quá hạn theo luật định.

Một trong những khả năng về kết quả phiên toà phúc thẩm tới đây được bàn tới như sau:

Về người bào chữa: Giáo dân nhất định chỉ có tin tưởng vào Luật sư Lê Trần Luật bào chữa cho họ, ngoài ra còn có thêm các luật sư khác nhưng không thể thiếu luật sư Lê Trần Luật. Họ đã khẳng định bằng văn bản.

Vậy nhưng hiện ông Luật đang được sự quan tâm chăm sóc của các cơ quan nhà nước trong trận hội đồng “đập chết ăn thịt” đã được khởi động lâu nay. Lý do ông Luật vắng mặt ở phiên toà này có chính đáng hay không thì hỏi đứa trẻ con nó cũng trả lời rằng là không. Xin ông Toà đừng có trả lời thế kẻo lại thành giai thoại toà án VN.

Nếu ngày mai, ngày kia giáo dân vẫn cứ bị xử không có luật sư biện hộ theo quy định của pháp luật, bị tuyên y án thì đó là điều họ đã định liệu sẵn sàng. Giáo dân thừa biết nhà nước này có thể làm bất chấp mọi sự, trừ sự thật, để đạt được mục đích. Chắc chắn họ lại sẽ kháng án tới một phiên toà khác.

Bản án sơ thẩm đã không bị kháng nghị bởi Viện Kiểm sát (lý do là VKS cấp quận đề nghị thế nào thì Toà tuyên đúng như vậy, không sai một dấu phẩy thì kháng nghị cái gì được). Đã không kháng nghị, thì cấp phúc thẩm chỉ có thể giải quyết theo Bộ luật Tố tụng hình sự từ Điều 245 đến Điều 253, theo đó tại phiên toà này Toà phúc thẩm không có lý do gì để tăng mức án cho các giáo dân.

Hoặc công nhận bản án sơ thẩm là đúng, nhưng giáo dân còn kêu, thì xử lại xem có nặng quá không? Nếu nặng quá thì xem xét tuyên lại nhẹ hơn hoặc y án.

Nếu bản án sơ thẩm không đúng, sót người, lọt tội, xét thấy cần tuyên nặng hơn, thì phải huỷ án sơ thẩm mà điều tra, xử lại từ đầu. Vậy là sẽ còn nhiều phiên toà nữa và sự việc còn nhiều kịch tính.

Nếu toà cứ xử, cứ tăng nặng hình phạt theo nguyên tắc “luật ở chính miệng tao mà ra” thì một lần nữa, tự nhà nước tát vào bộ mặt vốn đã nham nhở của mình trước thiên hạ. Ở đất nước này thì điều gì cũng có thể xảy ra, kể cả những điều người ta không tưởng tượng được.

Nhưng cũng chẳng sao, chỉ thêm nhọc công cho giáo dân các xứ họ lại phải luân phiên nhau rồng rắn đi lên trại thăm giáo dân bị tù. Nhưng thế cũng vui, hằng tuần giáo dân VN được có thêm những buổi picnic thú vị.

Để chuẩn bị cho phiên toà mấy con kiến nhỏ, các bộ máy trong hệ thống nhà nước đã phải chạy hết công suất thời gian vừa qua. Công an được tăng cường giám sát luật sư, thuế má được lệnh chuẩn bị tài liệu, báo chí được lệnh kêu gọi những người thiếu đạo đức lên án ông luật sư đáng kính để “tập trung đấu tranh” nhằm vẽ cho ông một cái tội nào đó miễn là có…

Ở HN, đội ngũ công an tăng cường quan sát biến động của nhà thờ, giám sát giáo dân… Các giáo dân kháng cáo được cán bộ đến tận nhà làm việc và dụ dỗ… thôi thì đủ trò tốn tiền hao của.

Các cơ quan đoàn thể chuẩn bị các kế hoạch dự kiến hành động. Đoàn thanh niên cộng sản được khen ngợi, quần chúng được bồi dưỡng để sẵn sàng hành động dập tắt hy vọng đòi sự thật công lý của đám giáo dân ở phiên toà này…

Bộ máy tuyên truyền của đảng sau khi được khen thưởng vì thành tích bịa đặt, dựng chuyện và kết quả là tạo được hố sâu kỳ thị, ngăn cách tôn giáo trong lòng đất nước, nay đã được lệnh: “lên án mạnh mẽ và khai thác yếu tố vi phạm pháp luật của giáo dân”… tạo sự thu hút của dư luận nhân dân nhằm làm lu mờ yếu tố ngoại bang đang gặm nhấm từng hòn đảo, từng thước đất của đất nước và quên đi đội ngũ Tàu cộng đã vào tận mái nhà Đông Dương để thực hiện “chủ trương lớn của đảng và nhà nước”.

Tất cả đã sẵn sàng cho một cuộc chiến thật sự với công dân VN – mấy con kiến nhỏ, với đồng loại của mình, với những người chủ của đất nước.

Đó là cuộc chiến đê hèn và nhục nhã.

Đó là cuộc chiến có một không hai thể hiện bản chất của một nhà nước cộng sản đối với nhân dân đã từng đùm bọc, yêu thương mình và bây giờ đang phải trả giá cho lòng tin mù quáng.

25 tháng 3 năm 2009

Song Hà

Bài Xem Nhiều