We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 21 April 2009

Cầm quyền Hà Nội muốn gì khi tiếp tục chiếm đất Giáo xứ Thái Hà ?

Những ngày qua, chính quyền Hà Nội ngang nhiên chỉ đạo cho một đơn vị đem các cọc bê tông tới thi công trên khu vực đất Hồ Ba Giang của giáo xứ Thái Hà, bất chấp pháp luật, dư luận và những sự việc vừa mới xảy ra tại giáo xứ. Sự kiện này đang gây nên tâm trạng bức xúc cho các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà.

Nhiều người đang tự hỏi chính quyền Hà Nội muốn gì khi ngang nhiên lấn chiếm đất của giáo xứ Thái Hà như vậy?

Lịch sử khu đất

Khu đất này nằm sát ngay sau Gò Đống Đa, thuộc địa giới hành chính phường Quang Trung, quận Đống Đa, Hà Nội.

Khu đất này rộng 18.230 m2, thuộc sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế từ năm 1928, ban đầu là khu ruộng cấy, sau vì lý do lấy đất san lấp nền tu viện và nhà thờ, các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã đào lấy đất đắp nền và biến khu vực thành hồ cá.

Những năm 1970- 1980 của thế kỷ trước, linh mục Vũ Ngọc Bích cho ông Ba Giang thuê thả cá và trồng rau và từ đó, hồ được các cư dân quanh vùng đặt tên là “Hồ Ba Giang”.

Sau khi ông Ba Giang mất, giai đoạn từ 1980 – 1985, giáo xứ cho hợp tác xã Nam Đồng thuê để thả cá. Sau đó, vì không quản lý nổi, hợp tác xã Nam Đồng đã trao trả lại cho Dòng Chúa Cứu Thế quản lý.

Suốt từ năm 1928 cho tới nay – năm nhà dòng mua khu đất này, thì khu đất này vẫn do Dòng Chúa Cứu Thế quản lý. Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà, luôn đứng tên đăng ký trước bạ và trong các lần kê khai tài sản theo chính sách, chủ trương của chính phủ, thì giáo xứ và tu viện luôn kê khai đầy đủ khu vực hồ Ba Giang vào trong địa bạ.

Bên cạnh đó, các công văn của chính quyền các cấp, sở, ban, ngành từ thành phố tới quận luôn khẳng định khu đất hồ Ba Giang hiện do giáo xứ Thái Hà đang quản lý:

- Báo cáo của Sở Địa chính Hà Nội, số 387/BC- SĐCNĐ, ngày 11/5/1999, khẳng định: “Khu đất Hồ Ba Giang hiện do giáo xứ Thái Hà đang quản lý”.

- Công văn số 64/CV-UB- ĐĐ, ngày 30/1/1996 của UBND quận Đống Đa, về việc giải quyết hồ Ba giang, cũng khẳng định “Khu đất của giáo xứ Thái Hà đang quản lý và cho mượn”.

Lúc sinh thời, linh mục Vũ Ngọc Bích đã nhiều lần tuyên bố công khai trước hàng ngàn giáo dân về quyền sở hữu của Nhà Dòng Chúa Cứu Thế - giáo xứ Thái Hà trên khu vực này và khẳng định ngài không hề ký cho hay chuyển nhượng bất cứ mét vuông đất nào của giáo xứ tại hồ Ba Giang.

Có thể nói cho tới giờ này, Dòng Chúa Cứu Thế vẫn đang là đơn vị quản lý và là chủ sử dụng hợp pháp toàn bộ khu đất hồ Ba giang này.

Tuy nhiên, trong thực tế, những năm đầu của thập niên 90 thế kỷ trước, chính sách mở cửa đã kéo dân cư các tỉnh thành về Hà Nội làm ăn sinh sống. Quỹ đất trở nên eo hẹp, các quan chức chính quyền địa phương và nhân dân thi nhau san lấp khu vực để lấy đất làm nhà và bán chác chia nhau.

Năm 1994, khi nhận thấy tình hình lấn đất của giáo xứ trở nên nghiêm trọng, linh mục Vũ Ngọc Bích đã làm đơn lên các cấp chính quyền yêu cầu can thiệp và đề nghị các cấp chính quyền giải quyết ổn định trật tự tại khu vực.

Khoảng năm 1998, chính quyền Hà Nội lập dự án qui hoạch khu vực thành khu nhà ở di dân, nhưng thực chất là để chia lô bán chác. Tình hình khu vực trở nên hỗn loạn, một số người đã lợi dụng tình hình mua qua bán lại khu đất này.

Cuối năm 2004, một vụ án hình sự đã được khởi tố và kết quả bị can Phạm đình Bổng đã bị chết bất ưng trong tù.

Thời điểm này, giáo xứ Thái Hà tiếp tục kiên trì gửi đơn lên các cấp chính quyền yêu cầu chính quyền giải quyết trao lại cho giáo xứ và Nhà Dòng khu đất để phục vụ cho mục đích tôn giáo và từ thiện và dự án bị treo từ đó tới nay.

Chính quyền Hà Nội muốn gì?

Việc chính quyền Hà Nội ngang nhiên cho thi công trên phần đất của giáo xứ bất chấp những cơ sở pháp lý vừa nêu, trong bối cảnh giáo xứ vừa bị chính quyền cướp khu đất dệt thảm len, khiến các giáo dân hết sức bất bình. Đây quả là một việc làm đầy ngạo mạn và tiếp tục thách thức pháp luật, thách thức những người thiện chí.

Người ta đang tự hỏi, chính quyền Hà Nội muốn gì khi thực hiện dự án vào lúc này?

Sau khi phân tích tình hình chính trị và xã hội những ngày gần đây, thì nhiều người cho rằng, chính quyền đang muốn mượn tay giáo xứ Thái Hà để làm dịu đi tình hình người dân bất mãn với chính phủ khi thực hiện dự án Bô – xít Tây Nguyên, bởi đó vẫn là con bài mà chính quyền cộng sản thường sử dụng để lèo lái dư luận hướng sang một điểm nóng khác.

Người khác thì cho rằng, sau khi không thể thực hiện được dự án xây nhà và trung tâm thương mại tại khu đất dệt thảm len nhắm chia chác, chính quyền quận Đống Đa phải kiếm một khu đất khác để hoàn trả cho đối tác và khu đất ấy phải thuộc địa giới hành chính quận Đống Đa. Đống Đa bây giờ không còn đất trống nữa ngoài khu đất hồ Ba Giang và vì thế, chính quyền quận Đống Đa nhắm mắt làm liều khu đất này của giáo xứ Thái Hà.

Cũng có ý kiến cho rằng trong cuộc trả lời phỏng vấn các phóng viên báo đài, ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng Ban tôn giáo Chính phủ, có nhắc tới một “thế lực thứ ba” mà ai cũng hiểu đó là thế lực trong nội bộ đảng, chính thế lực này đang rắp tâm thúc đẩy dự án, đưa các đồng chí của mình ra đương đầu với giáo dân để “ngư ông hưởng lợi”, vì sắp tới đại hội đảng bộ thành phố.

Mấy giáo dân nhiệt thành thì lại cho rằng, tại Thái Hà, Thiên Chúa đã khởi đầu công cuộc đi tìm công lý và sự thật cho dân Việt, vì thế, sau vụ xử phúc thẩm giáo dân Thái Hà, Ngài lại làm cho lòng Pharaon ra chai đá, để giáo dân có lý do hợp pháp mà thắp nến cầu nguyện và tiếp tục lên đường đi tìm công lý.

Dù là lý do gì, thì việc chính quyền thành phố Hà Nội bất chấp pháp luật và dư luận, tiếp tục lấn chiếm đất đai của giáo xứ Thái Hà, là một việc làm chẳng nên trong thời điểm hết sức nhạy cảm này của lịch sử.

17/4/2009

An Dân

Các Sinh Viên Đã Biểu Tình




Ngày hôm qua có một tin nhỏ nhưng lạ: Các sinh viên Ðại học Hồng Bàng ở Tân Bình, Sài Gòn biểu tình phản đối việc tăng học phí, và họ đã thành công. Ðiều lạ không phải việc sinh viên biểu tình. Trước đây các sinh viên đại học Hà Nội đã từng biểu tình phản kháng ban giám đốc về những vấn đề chỗ ăn ở trong trường. Hiện tượng lạ là phản ứng của giới lãnh đạo trường. Ngay sau khi một trăm sinh viên họp nhau trương biểu ngữ và hô khẩu hiệu phản kháng việc tăng tiền học ngày 18 Tháng Ba thì ban giám đốc trường này chịu thua ngay. Họ rút lại quyết định tăng học phí và trả lại tiền số tiền dư cho những sinh viên đã đóng rồi. Hoan hô tinh thần tranh đấu của các bạn sinh viên. Ở đời, không tự mình đứng lên thì người ta cứ coi thường mình mãi!


Nhưng xưa nay những người nắm quyền hành ở Việt Nam chưa bao giờ lại nhượng bộ lẹ như thế! Tại sao ông hiệu trưởng đại học này nhanh chóng nhượng bộ các sinh viên biểu tình, những sinh viên mà chính ông chủ tịch trung tâm hỗ trợ sinh viên của nhà trường công khai bêu xấu! Cái ông trùm “hỗ trợ sinh viên” đã tố các người biểu tình chỉ là những sinh viên “học yếu kém” và “chỉ ham tụ tập và đi chơi,” “điểm chỉ có 4 phẩy” (gọi là “dưới trung bình”). Tóm lại, theo ông ta đó là những sinh viên vừa dốt vừa lười, mà những đại học đứng đắn thường không ai thèm thu nhận, trừ khi chỉ nhận vào để thu tiền học phí!

Nhưng tại sao ông hiệu trưởng lại chịu lùi bước “một cách khẩn trương” trước những sinh viên vừa dốt vừa lười mà lại thiếu tiền đóng học phí như vậy? Bình thường, giới lãnh đạo ở Việt Nam sẽ tìm cách xoa vuốt những người biểu tình, tìm cách cho họ thỏa mãn một phần nào, vừa nhu cầu thực tế, vừa tự ái của họ. Rồi sau đó công an sẽ “làm việc” tiếp với những người khởi xướng. Nhưng lần này, ông hiệu trưởng đã chịu thua tức khắc!

Cho nên đây là một dấu hiệu cho thấy đảng Cộng Sản Việt Nam đang run. Họ rất lo sợ trước cảnh các bạn trẻ biểu tình phản kháng, dù phản kháng về bất cứ vấn đề lớn hay nhỏ nào, có lý do đúng hay không. Vì Ðảng Cộng Sản chỉ muốn các thanh niên này chấm dứt ngay, không kéo dài việc biểu tình. Cứ biểu tình mãi, sẽ tập thành thói quen nguy hiểm.

Cuối năm 2007 có những cuộc biểu tình “chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa,” công an đã phải dùng đủ mọi thủ đoạn từ mềm đến cứng mới tạm yên được. Hiện giờ giới trẻ trong nước lại đang sôi máu lên vì những biến động mới ngoài biển Ðông. Ðảng Cộng Sản phải ngăn ngừa trước không cho ngọn lửa yêu nước đó bùng lên trở lại.

Ðảng có thể ra lệnh cho đại học này hay không? Ðại học Hồng Bàng tuy được lập nên với tính cách một trường tư, nhưng đã được biến thành một trường của đảng. Cho nên, dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, trường đại học này đã khoe thành tích tổ chức thi hoa hậu sinh viên vào năm ngoái. Trong mạng lưới của trường còn có cả mục “Tìm hiểu tử vi” quan trọng không kém gì các phân khoa; quý vị cứ gửi ngày sinh tháng đẻ vô đó, có các vị “giáo sư tiến sĩ” xem bói cho. Cũng trong mạng lưới đó có phần khoa học huyền bí, mở ra thấy chuyện một vị đi tìm mộ người em đã chết nhờ khoa học huyền bí. Ngoài ra, trường cũng quảng cáo cả chương trình MBA, cộng tác với các đại học Mỹ và Âu Châu nữa.

Nhưng nếu quý vị nhìn vào cơ cấu tổ chức trong địa chỉ mạng lưới của trường này thì thấy Ðảng Bộ nhà trường ngồi trên đầu tất cả các bộ phận, các chức trưởng. Dưới đó, hai cơ quan của đảng đứng ngang hàng hiệu trưởng, là công đoàn trưởng và đoàn Thanh Niên Cộng Sản. Tất cả các hiệu phó, các trưởng phòng, các khoa nằm bên dưới. Trong các phân khoa một đầu thấy Khoa Tin học, đầu kia thấy Khoa Mác Lênin. Ở giữa có một khoa tên là Nhật-Trung-Hàn. Không có khoa nào học về Việt Nam. Nhưng rõ ràng là tất cả phải răm rắp nghe lệnh đảng. Cho nên, nếu đảng cảm thấy “bức xúc” trước vấn đề sinh viên biểu tình, nhà trường phải chịu thua ngay. Tức là chuyển cuộc tranh đấu của sinh viên sang bên công an giải quyết theo phương pháp của công an!


Tuy nhiên, cuộc biểu tình của sinh viên thành công nhanh chóng cũng là một hiện tượng tốt. Nó khuyến khích những người khác, trẻ cũng như già, nhìn thấy rằng khi muốn những kẻ cầm quyền phải lắng nghe nguyện vọng của mình thì chính mình phải đứng dậy và lên tiếng. Những người bị ép bán nhà, bán đất, những người phải đút lót quan chức để chạy chọt giấy tờ, những người bị đuổi đường, đuổi chợ, tất cả, ai có nỗi oan khuất nào, thì phải lên tiếng tập thể. Các sinh viên đã mở đầu một cuộc phản kháng, họ không hát nhưng ai cũng nghe thấy: Dậy mà đi, hỡi đồng bào ơi!

Trong một nước Việt Nam có hàng triệu người bị oan khuất, hàng ngàn vấn đề dân đang tranh đấu với nhà nước. Trong số đó chỉ có một số người, một số vấn đề đủ nóng để gây nên những cuộc biểu tình. Ðảng Cộng Sản có thể theo lối cũ, làm thỏa mãn hoặc mua chuộc từng nhóm một, có khi từng người một, để dẹp yên, rồi đâu lại vào đó, kéo dài năm này sang năm khác.

Nếu người dân một nước muốn cải thiện đời sống chung, của tất cả mọi người, về lâu về dài, thì không thể chỉ theo phương pháp “van xin” như vậy. Dù cứ biểu tình và “làm đơn khiếu nại” mãi, rồi mai mốt lại tiếp tục khiếu nại và biểu tình, cũng không bao giờ thay đổi được quy chế “xin, cho” mà người Việt Nam đã chán ngán. Làm như vậy là theo lối sống thời quân chủ, phong kiến. Vào thế kỷ 19 ở nước ta, một người dân thường như bà Bùi Hữu Nghĩa dám đi từ Nam ra Huế, tới tận cửa triều đình gõ trống khiếu nại, vì chồng bà bị kết tội oan. Bà đã thành công, nhưng không vì thế mà giảm được những cảnh oan khuất cho những người dân khác; mà không phải ai cũng can đảm như bà.

Ðiều phân biệt giữa lối sống văn minh trên thế giới bây giờ, khác với chế độ quân chủ chuyên chế ngày xưa cũng như chế độ độc đảng chuyên chế ở Việt Nam, là các công dân một nước tự do dân chủ có quyền tham dự vào việc nước, trước khi nhà nước quyết định, chứ không phải chờ các vua quan quyết định rồi bị oan thì khiếu nại!

Cho nên người Việt chúng ta cần làm thế nào để mọi người dân Việt được “tham dự” vào những quyết định chung, trước khi những người cầm quyền quyết định. Một phương pháp tham dự giản dị là chính người dân được tự do chọn những người quyết định việc chung. Phải có bầu cử tự do. Việc góp ý kiến phải diễn ra một cách tự nhiên, giống như một công việc bình thường ai cũng phải làm, chứ không cần phải tổ chức biểu tình hoặc vác đơn đi khiếu oan. Muốn vậy thì phải có tự do phát biểu, tự do báo chí. Và việc tham dự phải thực hiện từ dưới lên trên, một cách cụ thể. Dân một xã phải được góp ý kiến về công việc xây dựng đường sá trong xã mình. Dân một nước phải được góp ý kiến vào việc quản trị tài nguyên nước mình, co nên cho người ngoài vào khai thác khoáng sản như bô xít hay không. Phải có những “kênh” cho các ý kiến khác nhau được cơ hội bầy tỏ. Ðó là những hội đoàn tự do và tự nguyện, các sinh hoạt của xã hội công dân, những mạng lưới và báo chí, truyền thanh truyền hình độc lập. Tất cả tạo ra lối sống tự do dân chủ.


Cho nên sau khi đã thành công trong việc đòi ngưng tăng học phí, các bạn sinh viên Ðại học Hồng Bàng có cơ hội nhìn xa hơn các quyền lợi thiết thực của mình, nhìn tới những nhu cầu của cả dân tộc. Các sinh viên học là để đi làm. Tại sao nước Việt Nam chậm tiến so với các nước Á Ðông khác? Quốc nạn tham nhũng vì chế độ độc tài là một chướng ngại ngăn cản phát triển kinh tế, có ai không biết? Tại sao những năm thời 1970 sinh viên Hàn Quốc và Ðài Loan phải biểu tình liên tiếp năm này sang năm khác để đòi tự do dân chủ? Cơ cấu chính trị độc đảng ở Việt Nam hiện nay có giải phóng cho các lực lượng sản xuất trong nước được tự do phát triển để tạo thêm công việc làm hay không?

Chúng ta cần đào tạo những chuyên viên giỏi để xây dựng nước Việt Nam. Ðây là một vấn đề các sinh viên phải quan tâm. Cơ cấu giáo dục do một đảng độc quyền cai trị hiện nay có nâng cao được trình độ học vấn của các thanh thiếu niên theo nhu cầu phát triển kinh tế hay không? Ông Barck Obama ở Mỹ đang tìm cách buộc những người giầu nhất nước Mỹ phải đóng thêm thuế để cải tổ y tế và nâng cao giáo dục. Nước Mỹ mà nó còn lo cải tổ như vậy. Còn ở nước ta, các đại gia giầu nhất nước có biết nhiều người Việt không bao giờ biết đến nhà thương bao giờ hay không? Một đại gia ở Việt Nam mới cho nhật báo Wall Street biết mỗi năm ông ta tiêu tốn 400,000 đô la Mỹ riêng trong việc sử dụng chiếc máy bay của ông ta mà thôi. Số tiền 400 ngàn Mỹ kim sẽ nuôi, dạy và chích ngừa bệnh được bao nhiêu học sinh tiểu học ở thôn quê? Người có tiền thì được phép tự do tiêu tiền, không ai cấm. Nhưng ông ta hiện đóng bao nhiêu thuế cho công quỹ, và phải góp bao nhiêu tiền hối lộ bỏ vào túi riêng của các quan chức? Nếu những người Việt khá giả như ông muốn làm việc thiện như ông Bill Gates ở Mỹ thì họ có quyền tự do lập hội thiện độc lập với đảng Cộng Sản hay không?

Cuối cùng, các bạn sinh viên nên nhớ: Nhu cầu chung lớn nhất của nước ta là thay đổi cơ cấu tổ chức cả xã hội cho hợp lý và công bằng. Trước hết là phân bố lại quyền chính trị. Không thể tập trung quyền hành vào tay một nhóm người, nhất là những người đã nổi tiếng là bất lực và tham nhũng!



Ngô Nhân Dụng

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI LOS ANGELES NGÀY 20.4.2009

Hội luận tại chùa Điều Ngự, Nam California, Hoa Kỳ về Lời Kêu gọi “Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

LOS ANGELES, ngày 20.4.2009 (PTTPGQT) - Chiều chủ nhật, 19.4.2009, trên 1000 đại diện các tổ chức, hội đoàn, tôn giáo, đảng phái, cơ quan truyền thông, báo chí, nhân sĩ, trí thức và đồng bào các giới đã đến tham dự cuộc Hội luận do Văn phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tổ chức tại Chùa Điều Ngự, thành phố Westminster, miền Nam California, Hoa Kỳ.

Sau lễ chào quốc kỳ Hoa Kỳ, Việt Nam và một phút mặc niệm, dưới ánh nắng gay gắt, tất cả mọi người im lặng lắng nghe tiếng Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đọc toàn văn băng thu Lời Kêu gọi Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia chống việc khai thác quặng bô-xít gây đại nạn sinh thái và uy hiếp an ninh quốc phòng.

Buổi hội luận được đặt dưới sự chứng minh của chư Tăng đại diện Văn phòng II Viện Hòa Đạo : Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc, Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức, Hòa thượng Thích Thiện Hữu, Thượng tọa Thích Viên Lý, Thượng tọa Thích Viên Thông, Thượng tọa Thích Viên Huy, Đại đức Thích Viên Chánh. Ban Tổ chức chuyển lời Đức Phó Tăng thống Thích Hộ Giác chào mừng quan khách và tạ lỗi không thể góp mặt trong cuộc Hội luận vì ngài đang dẫn đầu phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo sang Châu Âu tiến hành Phật sự.

Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc và Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức chủ tọa cuộc Hội luận. Sau đạo từ khai mạc của Đại lão Hòa thượng Thích Chánh Lạc, Giáo sư Võ Văn Ái được mời nói lời dẫn nhập cuộc Hội luận. Ông Ái cho hội trường được biết cuộc đấu tranh chống nguy cơ mất nước tùy thuộc vào ý chí bảo vệ non sông của người Việt, chứ không là vấn đề khả thi hay không khả thi của một cuộc Biểu tình Tại gia. Diều hâu sà xuống cắp gà con, thì bản năng bảo vệ con của gà mẹ là xòe đôi cánh che chở gà con như một bản năng tự vệ và chiến đấu. Cũng thế khi quân Minh xâm lược nước ta vào thế kỷ XV, thì nhóm kháng chiến Lê Lợi - Nguyễn Trãi tất cả chỉ có 19 người tuyên lời thề chống xâm lược tại Lũng Nhai đưa việc bào toàn lãnh thổ và chủ quyền tới cuộc toàn thắng. Gà mẹ cứu con hay lời thề cứu nước của Lê Lợi - Nguyễn Trãi không hề đặt vấn đề khả thi hay không khả thi.

Về nguy cơ mất nước được ông Ái trình bày cụ thể qua việc có mặt của hàng chục nghìn công nhân khai thác bô xít ở Tây nguyên và hàng nghìn cái gọi là “lao động phổ thông tại các nhà máy nhiệt điện ở Quảng Ninh, Hải Phòng, Nông sơn (Quảng Nam) và Cà Mau như tung đội thứ năm. Đặt biệt ở Tây nguyên là yết hầu quân sự của Việt Nam, khi chúng ta biết rằng ảnh hưởng Trung quốc cũng đang tràn ngập ở Cam bốt, đồng thời với việc Trung quốc vừa thuê dải đất tỉnh Munbunkin trong vòng 99 năm ở Lào, và thuê trong vòng 50 năm mẩu đất tại Vạn tượng để xây dựng phố Tàu với sự hiện diện của 50.000 người Hoa.

Ngoài ra ông Ái cũng cho biết phản ứng dữ dội, khiếm nhã và vu cáo của bài báo đăng trên Công an Nhân dân – An Ninh Thế giới hôm 18.4 gọi Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ là “khẩu Phật tâm xà khi ngài kêu gọi Tháng 5 Biểu tình Tại gia. Báo Công an vu cáo Hòa thượng quên đi sự phát triển phồn thịnh kinh tế của nhà nước. Nhưng báo công an lại lờ đi sự lên tiếng chống đối việc khai thác bô xít là một dự án phản kinh tế, uy hiếp an ninh quốc phòng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, các nhà nghiên cứu, khoa học gia, nhà văn như các ông Nguyễn Thanh Sơn, Phan Duy Hiền, Nguyễn Trung, Nguyên Ngọc, v.v… Ông Võ Văn Ái nhấn mạnh sự kiện vô hình trung đã có sự đồng thuận của toàn dân như một Hội nghị Diên Hồng vô hình trước nguy cơ mất nước của người Việt dân tộc thông qua trên 200 hội đoàn, tổ chức, đảng phái, nhân sĩ trên năm châu ký tên hậu thuẫn Lời kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Trong khi ấy giới thân chính trong nước bao gồm các nhà trí thức, khoa học gia, giáo sư đại học, nhà văn, nhà nghiên cứu gồm 135 người ký Kiến nghị chống khai thác bô xít tại Tây nguyên gửi ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trước khi kết thúc ông Ái ngỏ lời kêu gọi Công đồng Người Việt khắp năm châu đáp ứng Cơ sơ Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam đến Genève tham dự cuộc biểu tình ngày 8.5 trước trụ sở LHQ vào lúc Phái đoàn Hà Nội phúc trình trước Hội đồng Nhân quyền LHQ về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam để yêu sách sự tôn trọng nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo tại Việt Nam, nói thay cho 86 triệu dân không có tiếng nói trong nước.

Sau đó cuộc Hội luận hết sức sôi nổi, hào hứng và đồng tâm quyết liệt hưởng ứng Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ thông qua sự phát biểu của Ký giả Hoàng Phúc, báo Saigon Times, Luật sư Nguyễn Thành, ký giả Vi Anh, Giáo sư Đỗ Anh Tài, đại diện Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại, ông Phan Thanh Châu, chủ tịch Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông Trần Trọng Đạt, Chủ tịch Ban Chấp Hành Trung ương Đại Việt Quốc Dân Đảng, cựu Dân biểu Nguyễn Hữu Thời, Bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam Nam California, bà Võ Thị Thu Vân, Phó chủ tịch đặc trách Phụ nữ, Liên Minh Dân chủ, Ký giả Đoàn Trọng, Take2Tango, cựu Đại tá Lê Khắc Lý, Dược sĩ Bùi Như Hải, ông Lê Phương, Diễn Đàn Paltalk, v.v…

Ngay từ lúc đầu ký giả Vi Anh, cũng là cựu Dân biểu Bùi Văn Nhân, nhấn mạnh rằng ông không phát biểu như một ký giả, mà như người công dân Việt Nam. Ông nói rằng chúng ta họp nhau hôm nay là để hành động chứ không phải bàn việc lý thuyết. Rồi ông đề nghị chúng ta lấy ngay quyết định tích cực ủng hộ Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Vậy ai đồng ý xin đưa tay. Tất cả hội trường đều đồng loạt giơ cao tay đồng thanh cất cao tiếng nói : Ủng hộ ! ủng hộ !

Sau đó Giáo sư Đỗ Anh Tài thay mặt Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại tuyên đọc Bản Lên tiếng của Phong trào ủng hộ Lời Kêu gọi Một tháng Biểu tình Tại gia để chống việc lấy Vàng dân tộc đổi Nhôm nước ngoài của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Sau nhiều giờ dài hội luận phát biểu, có ý kiến yêu cầu nên viết thành văn bản Quyết Nghị lưu lại để phổ biến đến các cơ quan truyền thông, báo chí, dù ngay từ đầu đã đồng tâm hậu thuẫn. Thượng tọa Thích Viên Lý thay mặt Ban tổ chức mời Giáo sư Lưu Trung Khảo, ký giả Vi Anh, cựu Dân biểu Nguyễn Hữu Thời, Bình luận gia Lý Đại Nguyên và Giáo sư Võ Văn Ái họp riêng để thảo văn bản Quyết Nghị.

Sau mười phút chuẩn bị, Giáo sư Võ Văn Ái thay mặt toàn ban tuyên đọc bản dự thảo Quyết Nghị gồm 5 điểm. Đọc xong, ông Ái yêu cầu ai đồng ý xin đưa cao tay. Tất cả hội trường nhất tề giơ cao tay đồng ý. Ông Ái lại hỏi ai không đồng ý xin vui lòng đứng lên. Nhưng tuyệt đối không một người phản đối, nên Quyết Nghị được toàn thể tuyệt đối thông qua.

Chúng tôi xin đăng tải toàn văn Quyết nghị cùng tên tuổi các đoàn thể, tổ chức, đảng phái, nhân sĩ lên bàn chủ tọa ký tên. Lúc này là lúc cuối phần hội luận nên có một số người vì công việc phải ra về trước đó không kịp ký tên đầy đủ.

QUYẾT NGHỊ 5 ĐIỂM
hậu thuẫn Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại giacủa Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

Trên 1000 đồng bào các giới, gồm quý vị nhân sĩ, tổ chức, hội đoàn, tôn giáo, đảng phái tham dự cuộc Hội luận tại chùa Điều Ngự, trụ sở Văn phòng II Viện Hóa Đạo, tại thành phố Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt Tị nạn Cộng sản

ĐỒNG THANH QUYẾT NGHỊ

Thứ nhất, tuyệt đối hưởng ứng Lời Kêu gọi Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ để chận đứng việc nhà cầm quyền Hà Nội lén lút cho các nhà thầu Trung quốc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên gây đại nạn sinh thái, hủy phá nền văn hóa lâu đời của đồng bào Thượng, và uy hiếp nền an ninh quốc phòng đưa tới nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng ;

Thứ hai, hậu thuẫn ba yêu sách nêu qua Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ :

1. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) trước ngày quy định của LHQ, là ngày 13 tháng 5 năm 2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc.

Nếu Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ trước quyền lợi của tổ quốc, thì xin các Cộng đồng Người Việt hải ngoại cấp tốc thành lập Ủy ban Bảo vệ Lãnh hải Việt Nam, thu tập hồ sơ, vận động quốc tế và can thiệp trực tiếp đến Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) để bảo vệ quê hương.

2. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp ước Biên giới trên đất liền và trên biển ký kết giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1999 và 2000, kèm theo các bản đồ bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.

3. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên.

Thứ ba, kêu gọi người Việt trên khắp năm châu hưởng ứng Lời Kêu gọi nói trên bằng cách sử dụng các cơ quan truyền thông, báo chí, Internet, điện thoại và thư từ chuyển Lời Kêu gọi của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ về trong nước cho bà con, bạn hữu để có sự tham gia đông đảo cuộc Biểu tình Tại gia trong suốt tháng 5 ;

Thứ tư, yêu cầu các cơ quan truyền thông tạm ngưng quảng cáo du lịch và gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng 5 ; yêu cầu đồng bào hải ngoại không về du lịch và gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng 5 ;

Thứ năm, kêu gọi hình thành Ủy ban Bảo vệ Vẹn toàn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam để mở cuộc vận động quốc tế bảo vệ quê hương, và ủy thác Giáo sư Võ Văn Ái làm Tổng ủy viên điều hợp việc tiếp xúc với tổ chức Liên Hiệp Quốc và các Diễn đàn quốc tế để bảo vệ Vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam.

Làm tại Little Saigon, ngày 19.4.2009

Đồng ký tên :

Lê Huỳnh, Đài Việt TV-USA; Trần Trọng An Sơn, Trung Tâm Trưởng Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại; Hoàng Phúc, Saigon Times; Mai Thanh Truyết, Đại Việt Quốc Dân Đảng; Nguyên Huy, Nhà Báo; Tâm Quý (Lý Trường Trân), Cựu Dân Biểu; Lý Đại Nguyên, Bình Luận Gia; Lê Tử Hà, Tổng Thư Ký Phong Trào Đấu Tranh Đòi Tự Do Tôn Giáo và Dân Chủ Nhân Quyền cho Việt Nam; GS Lưu Trung Khảo; Nguyễn Bá Tùng, Mạng Lưới Nhân Quyền; Tiến Dũng, VAN-TV, Đoàn Thế Cường, Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ; Tâm Giác, Ban Đại Diện Cộng Đồng San Jose; Chế Văn Thức, Chủ Tịch Ban Giám Sát Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Los Angeles; ÔB Ngọc Trân, Đại Việt; Nguyễn Văn Thanh, Chủ Tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính TRị Nam Cali; Viễn Việt, Hội Tù Chính Trị Nam Cali; Vũ Hoàn, BS Nguyễn Xuân Vinh, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali; Nguyễn Hữu Thời, Cựu Dân Biểu; Phan Đại Nam, Đài Truyền Hình SET; Dương Sum; Harbor Nguyễn; Nguyễn Ninh Thuận, Việt Magazine USA; Nguyễn Thanh Huy, Việt Báo; Nguyễn Vĩnh Phúc; Nguyễn Hoàng Long, Ủy Viên Thông Tin Cộng Đồng VN Nam Cali; Nguyễn Tấn Lạc, Chủ Tịch Cộng Đồng VN Nam California; Võ Thị Thu Vân, Phó Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ; Trần Văn Hao; Phúc Lê, Nguyễn Xuân Kế, Hội Trưởng Hội Đồng Hương Ba Mê Thuột; Thái Ngọc Hòa, Phó Chủ Tịch Hội Quốc Gia Hành Chánh Nam Cali; Nguyễn Thúy Vân; Kristy Nguyễn; Hoàng Thị Ngọc Thảo; Trong THị Trương; Nguyễn Thị Cúc; Thúy Nguyễn; Nguyễn Xuân Chiểu, Phái Đoàn Đồng Hương Đà Lạt-Lâm Đồng-BMT-Darlac; LS Nguyễn Thành; Gia Văn Lê, Hội Tù Nhân Chính Trị Nam Cali; Lê Như Hùng, Cựu Trung Tá; Hội Đồng Hương Ban Mê Thuột; Nguyễn Thị Bạch Tuyết; Ngọc Hùng; Nguyễn Chí Thiện, Nhà Thơ; Đinh Kim Phương; Phan Thanh Châu, Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ); Trần Trọng Đạt, Đại Việt Quốc Dân Đảng; Bùi Văn Nhân, Cựu Dân Biểu Phật Giáo Hòa Hảo; Điệp Hà; Phúc Nguyễn; Phạm Văn Duy; Toan Nguyễn; Phục Nguyễn, Thanh Niên Cờ Vàng; Hồ Học; Hoàng Vinh; Nguyễn Nghe; Đỗ Anh Tài, Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại; Mimosa Nguyễn; Trần Vệ; Hoàng Hoan; Đoàn Minh; Annie Đỗ; Đinh Kiêm; Nicole Nguyễn; Tăng Thục Anh; Quí Nguyễn; Lương Thanh Nỉ; Mai Tuyết An; Hoàng Thị Tánh; Trần Hoàng Quân; Võ Khôi; TT Thích Thiện Dũng, Phật Giáo Nguyên Thủy; Văn Hữu Nuôi; Đặng Thị Hương; Lê Ngọc Diệp, Ủy Ban Bảo Vệ & Phát Huy Chính Nghĩa Quốc Gia; Tống Phước Hiến, LS Nguyễn Thành, Hội Thân Hữu Đà Lạt; Trần Văn Xê và Gia đình; Nguyễn Hải Dương; Đinh Quang Truật; Nina Ngo; Đinh Tuấn; Phan Kim; Thọ Nguyễn; Nguyễn Lưu; Liên Bùi; Nguyễn Quốc Hùng, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại; Lý Kiêm Lỹ; Nguyễn Thị Giàu; Hoàng Thị Liệu; Nguyễn Thái Hòe; Tinh Văn; Nguyễn Thị Kim Ngân; Huệ An; Huệ Phúc; Huệ Phước; Huệ Trí; Nguyễn Thị Nho; Nguyễn Ngọc Hồ; Nguyễn Ngọc Thiệp; Hoàng Ngọc Bảo; Yvonne Thúy Lê; Bình Phú Lê; Trần Văn Tiền; Đoàn Trọng, Take2Tango; Bùi Bỉnh Bân, Đài Người Việt Quốc Gia TV; Dung Phạm; Lê Khắc Lý; Lê Bá Khiếu, Cựu Đại Tá; Phạm Xuân Hanh; Nguyễn Văn Thư; Lê Tường Vân; Lâm Quốc Bửu; Nguyễn Thị Minh Tiếu;Lê Kiêm Toàn; Trương Nghiệp Hải; Từ Liêu; Phan Anh Việt; Mai Triều Sơn; Nguyễn Quang; Quan Cẩm Huệ; TRần Trung Dũng, Đảng Việt Tân Nam California; Phan Đa Văn, Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Riverside; Bùi Thị Lang; Lê Thị Xuân; Việt Đức; Gia Đình Ngọc Liệu; Nguyễn Văn Giáp; Trịnh thị Như Ý; Đặng Xuân San; Nguyễn Ngọc Vân; Quy Em Nguyễn; Lê Xuyên Sơn; Dũng Trần; Bill Lê; Khanh Bùi; Long Hoàng Nguyễn, Bích Hường Neldeer; Lê Như Hùng; Nguyễn Thị Huệ; Nguyễn Thị Xuân; Harbor Nguyễn; Nguyễn Hữu Cúc; Võ thị Thúy Ba; Nguyễn Thị Hiệp; Nguyễn Hương Cẩm; Võ Trọng Thu; Phạm Ngọc Dao; Châu Lưu; Huỳnh Ngọc; Đoàn An Lạc; Andrea Đặng; Hồng Ngọc Hòa, Chù Tịch Khu Bộ Đông Nam Hoa Kỳ Liên Minh Dân Chủ Việt Nam; Nguyễn Thị Vinh; Đặng Uynh; Liên Ái Phạm; Lan Han; Lý Vĩnh Phong, Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali; Lê THanh Vân, Doàn Thanh Niên Phan Bội Châu; Nguyễn Huy Diên; Tha Nhân Trần Chương Lương; Trần Đình Nam; Nguyễn Thị Dau; Phan Kế Thiện; Phạm Xuân Văn; Lam Đình Đỗ; Phạm Ngọc Khôi, Hội Đền Hùng Hải Ngoại; Phạm Lê Văn, Hội Đền Hùng Hải Ngoại; Tin Nguyễn; Nga Phạm; Trần Sơn; Khuôn Hội Phật Giáo San Diego; Phương Lê; Lana Lê; Nguyễn Quang Tùng; Nguyễn Văn Lô; Phạm Bích Ngọc; Diệu Hảo Trần; Nguyễn Trọng Từ, Ngô Tuyết Nhung; Lê Anh Kim; Lê H. Đức; Lê Kiều Hương; Nguyễn Văn Như; Nguyễn van Luân; Phạm Thanh Liêm; Nguyễn Thanh Tước; Hòa Đào; Nancy Vũ; Michelle Nguyễn; Lan Nguyễn; Nguyễn thị Thái; Đinh thị Xinh; Đỗ thị Dung; Đỗ Kiều Anh; Khoa Lê; Trần Hoàng Lan; Trần Hoàng Dũng; Alexander Phạm; Ngô Xuân Hậu; Cao Thanh Diêu; Siêu Văn Hoàng; Hậu; Lý Ánh Nguyệt; Phan Thanh Nga; Phan Thanh Liêm; Trần Ngọc Hoàn; Nguyễn thị Nhuột; Tam Liên; Nguyễn Lộc; Trần Hoàng Hùng; Nguyễn Dzuy; Bạch Mai; Tâm Nguyễn; Phước Võ; Phạm Thịnh; Võ Minh; Du Văn Khiều; Trần Cúc; Lý Du; Kim Oanh T. Dao; Cao Tuệ Anh; Phạm Văn Nuong; Thu Hậu; Phan Nguyệt Lê; Bùi Văn Thủy; Phan Hương; Diệu Hảo Trần; Hải Nguyễn; Thi Lê; Tâm Đăng Nguyễn Đức Truyền, Khuôn Hội Phật Giáo San Diego; Tống Phươc Xuân Hiền Trương Minh; Kelly Nguyễn; Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm, Chương Trình Bạch Đằng Giang Radio; Steven Nguyễn; Nguyễn Ngọc; Đàm Kim Thư; Quỳnh Đặng; Nguyễn Tiến Mão; Lê Thị Thanh Phương; Sâm thị Hoàng.

Bài Xem Nhiều