We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 5 May 2009

GENÈVE NGÀY 08.5.2009


HÃY THAM DỰ BIỂU TÌNH TẠI GENÈVE NGÀY 08.5.2009

Lần đầu tiên Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, một bảo vật lịch sử tham dự biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc nhằm ngày kiểm điểm tình trạng nhân quyền của cộng sản Việt Nam. Đại Kỳ nầy đại diện cho Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa trước Tòa Đại Sứ VNCH ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn (Mỹ) cho đến ngày 30.4.1975 và hiện giờ được trưng bày tại Bảo Tàng Viện Fresno Discovery Museum ở California, USA.
Chúng tôi kêu gọi các đoàn thể, tổ chức cũng như cộng đồng hãy đến biểu tình tại Genève ngày 08.5.2009 để :
- Cùng đứng chung dưới Đại Kỳ lịch sử để chứng minh cho thế giới biết rằng nước Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn tồn tại trên hành tinh nầy và người Việt hải ngoại đang tranh đấu ngày đêm để mai kia sẽ cùng Đại Kỳ trở về kiến thiết quê hương.
- Cùng đứng chung dưới Đại Kỳ lịch sử để đặt vấn đề Nhân Quyền với đảng cộng sản cũng như đòi hỏi LHQ phải có biện pháp với nhà nước Việt Nam hiện nay là một tập đoàn đang chà đạp lên quyền sống, quyền làm người của 80 triệu dân trong quốc nội.

Dr. LONG BA NGUYEN

SOS! A CAMPAIGN TO DISHONOUR AND HUMILIATE FATHER PETER NGUYEN VAN KHAI OF PARISH THAI HA IS BEING LAUNCHED BY THE COMMUNIST PROPAGANDIZING SYSTEM IN HANOI TO PREPARE PUBLIC OPINION FOR ARRESTING HIM

The Viet Democratic Side’s International Forum

According to VietCatholicNews (April 25, 2009), Father Peter NGUYEN VAN KHAI of Parish Thai Ha, Ha Noi has been "invited" several times by police Hanoi following a campaign of worshipping launched by Parish Thai Ha for JUSTICE, TRUTH and THE AWAKENING OF THE COMMUNIST LEADERS to stop the Bauxite Mining exploitation project in Central Highlands, Vietnam (using communist China’s technology and Chinese workers/technicians), in order to avoid the disastrous effects on environment (for the region) and national defence (for Vietnam). The two Fathers who hosted the worshipping ceremony on the night of April 25th at Thai Ha Church were Father Joseph NGUYEN VAN THAT and Father Peter NGUYEN VAN KHAI (Spokesperson for the Parish). In his lecture to the worshippers that reached thousands, Father NGUYEN VAN KHAI insisted the disastrous effects of the Bauxite project, of which the two major dangers everybody recognized were the destruction to the environment and the threatening to national defence. Immediately after the lecture, Father NGUYEN VAN KHAI received an "invitation" to present himself at Dong Da Police Station, Ha Noi, on the next day for answering the questions of the police.

According to news from Thai Ha, Father NGUYEN VAN KHAI refused to respond to the police invitation, as there were no reasons for inviting him to the police.

The communist authorities in Hanoi are launching a campaign to dishonour and condemn Father NGUYEN VAN KHAI as stubbornness, disregard of the police invitation, destroying national unity, and having activities against the Socialist Republic of Vietnam (such as hosting the worshipping ceremony on April 25 and lecturing on the dangers of the Bauxite project in Central Highlands). They intend to accuse Father NGUYEN VAN KHAI as a violator of Article 88 of the Penal Code of Vietnam to arrest him in the days ahead, the same thing that they had applied to arrest and imprison Lawyers Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan.

The communist newspapers and TVs in Hanoi are preaching for the Bauxite Mining exploitation project using the State’s arguments and accuse Father NGUYEN VAN KHAI as a liar and speaking evil of the state in what they say an excellent and essential project for the nation, a big and key plan of the Communist Party of Vietnam (while everybody is against, including the Most Ven. THICH QUANG DO (a nominee for Peace Nobel Prize, 2009), General VO NGUYEN GIAP, and numerous top scientists and researchers in Vietnam and abroad).

The communists intend to arrest Father NGUYEN VAN KHAI, as they launch the campaign to dishonour him, a familiar way to prepare public opinion to arrest the high-profile activists and religious leaders they commonly applied previously.

By this short message, the Viet Democratic Side’s International Forum and the Charter 2000 Movement call for the international community, the governments, the congresses/parliaments, the United Nations and international bodies, and the human rights organizations all over the world to pay attention to THAI HA and Father Peter NGUYEN VAN KHAI being subject to repression and arrest (especially Father KHAI). The arrest of Father KHAI can happen at any time, not to mention the illegal construction by the communists at Ho Ba Giang, a land belonging to Parish THAI HA.

We will submit this case to the attention of Prime Minister of Canada - the Right Honourable Stephen Harper; the Minister of Foreign Affairs: Hon. Lawrence Cannon; President Barack Obama, Secretary of State Hillary Clinton, and other leaders/politicians in Canada, U.S.A., and other countries, for help.

Overseas, this 28th Day of April, 2009

For the Charter 2000 Movement

 

 

Dr. LONG BA NGUYEN

Charter 2000 Spokesperson

VIỆT NAM SAU 34 NĂM CAI TRỊ BỞI ĐẢNG CỘNG SẢN


(Bài Thuyết Trình nhân ngày Quốc Hận thứ 34 Tại Paris)

Kính thưa Quý Vị,

Với sự tiếp sức của ngoại bang, cộng sản Hà Nội đã xua quân vào cưởng chiếm Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1975. Ba mươi bốn năm qua chúng đã dùng hàng rào kẽm gai, dùi cui, súng đạn, trại tù và ngay cả xương máu người dân để trấn áp đối lập, bóp chết tự do đồng thời vơ vét tài sản quốc gia cũng như tư hữu người dân nhằm phục vụ cá nhân cũng như tập đoàn cai trị. Cứ mỗi năm đến tháng ngày nầy chúng ta đều ôn lại những biến cố đau thương của tổ quốc trong cơn hấp hối cũng như nỗi uất hận của gần bốn chục triệu người miền Nam trong cuộc đổi đời.
Hôm nay, với thời gian ấn định của ban tổ chhức, tôi không đi vào chi tiết hoặc vẽ lại bối cảnh đau buồn ngày mất nước hay những cuộc vượt biên đi tìm tự do mà xin phép đề cập đến những điểm chính về tội ác của đảng cộng sản đồng thời kiểm điểm qua một vài nổ lực trong nước cũng như hải ngoại đối với việc tranh đấu nhằm giải thể chế độ Hà Nội.

A. ‘CÔNG’ VÀ ‘TỘI’ CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM SAU 64 NĂM CAI TRỊ ĐẤT NƯỚC.

Trên nguyên tắc, khi đánh giá một chế độ cầm quyền thì phải nói đến thành quả tốt cũng như xấu hay nói đúng hơn là đề cập đến ‘công’ và ‘tội’.

A1. "Công" của đảng cộng sản !

Một điều cần phải khẳng định ngay rằng đảng cộng sản chỉ có tội chứ không có công đối với đất nước cũng như dân tộc Việt Nam. Nhưng tôi đưa vấn đề nầy ra không ngoài mục đích trả lời cho những người trong nước, nhất là thành phần trẻ cũng như một vài cá nhân mất gốc ở hải ngoại. Đối với trong nước, khi đề cập đến ‘công’ của cộng sản thì không gì đáng ngạc nhiên vì sự hiểu biết của đồng bào quốc nội bị ‘đóng khung’ bởi những tài liệu tuyên truyền cũng như giáo dục của Hà nội, để rồi từ đó họ có những kết luận vội vàng, một chiều và đơn giản rằng…đảng cộng sản có ‘công’ lớn đối với Tổ Quốc, Quê Hương và Dân Tộc. Còn đối với thanh thiếu niên trong nước, đến giờ nầy vẫn còn một số ca tụng đảng cộng sản về ‘công’ qua việc giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước sau hai mươi năm chiến tranh ! Nhưng một điều đáng buồn là, ngay trong cộng đồng người Việt tỵ nạn, một vài người đã cho rằng ‘dù sao Hồ Chí Minh và đảng cộng sản cũng có công trong trong việc giải phóng và thống nhất đất nước’ !

Năm 1954, đảng cộng sản Việt Nam âm mưu bắt tay với Liên Sô, Tàu cộng cũng như Đồng Minh Pháp để cắt đôi Việt Nam ra thành hai quốc gia với hai chế độ đối nghịch nhau. Hiệp định Genève - không có chữ ký của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa - vừa ký xong thì không một người dân Miền Nam nào chọn chế độ cộng sản để ra Bắc lập nghiệp, ngược lại, trên một triệu đồng bào từ Bắc đã bồng bế nhau lìa nơi chôn nhau cắt rốn, bỏ mồ mả ông bà để chạy vào Nam trốn cộng sản. Lý do là những người nầy đã sống và biết so sánh hai chế độ tự do và cộng sản, nghĩa là chính họ đã nghe tận tai, nhìn tận mắt những gì cộng sản đã làm trong những vùng do chúng soát từ năm 1945 đến 1954. Còn lại những người sinh sau đẻ muộn, đào tại bởi văn hóa đỏ, chưa tiếp xúc với thế giới tự do bên ngoài thì hoàn toàn không biết thế nào là dân chủ, là bình đẳng, không biết thế nào là quyền tự do ngôn luận, quyền làm người, quyền sống trong một xã hội, nhất là những người sống ở các vùng thôn quê.

Kể từ sau hòa đàm Versailles, Mỹ đã quyết định rút lui nhưng Hà Nội vẫn lợi dụng danh từ ‘Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào’. Đây là chủ trương sặc mùi máu của Hà Nội để làm bình phong lừa bịp dân chúng miền Bắc. Việc kéo quân vào đánh Việt Nam Cộng Hòa là âm mưu cướp nước vì nhu cầu kinh tế hầu cứu miền Bắc thoát khỏi nghèo đói do hậu quả chiến tranh cũng như do sự lãnh đạo dốt nát của chế độ Hà Nội. Như vậy, năm 1975 Hà Nội xua quân vào Nam là vi phạm trắng trợn đến chủ quyền của nước Việt Nam Cộng Hòa. Phải nói rằng, dân miền Nam đang sống thanh bình thịnh vượng, hưởng tất cả quyền tự do con người thì đâu cần giải phóng để trắng tay trở thành ăn mày, đâu cần giải phóng để bị xua lên vùng kinh tế và nhường nhà cửa ruộng vườn của cải lại cho quân cướp nước ! Hà Nội vơ vét vàng bạc, ngoại tệ trong ngân khố quốc gia, tài nguyên miền Nam và của cải những người thuộc chế độ cũ rồi ngày đêm đưa về ra Bắc, xem như chiến lợi phẩm, bằng những phương tiện máy bay, tàu thủy, xe hơi, xe lửa của quân đội cũng như dân sự. Đảng viên, quân nhân, cán bộ thì kéo hết cả dòng họ vào cướp giật, hôi của như một lũ cướp, lấy nhà, lấy đất làm của riêng một cách trắng trợn hơn cả thực dân và Tàu đói vào chiếm đất và đô hộ nước ta trước kia. Như vậy tôi hỏi thẳng với một số người Việt Nam và thành phần trẻ, giải phóng và thống nhất đất nước ở chỗ nào ?

Vấn đề tiếp theo mà nhiều người, trong đó kể cả người Việt thường về Việt Nam du lịch cho rằng đảng cộng sản đã có công xây dựng đất nước, nâng cao phương tiện vật chất phục vụ đời sống như…nhà cửa cầu cống đường sá mọc lên từ thành thị đến thôn quê. Nếu nhìn một cách hời hợt thì bất cứ ai cũng có một kết luận như vậy. Nhưng hãy nhìn lại, kể từ ngày rơi vào tay cộng sản, miền Nam với một gia tài tiền rừng bạc biển, cọng với hàng chục triệu lao động cũng như hàng trăm tỷ ngoại tệ đổ vào nhưng cộng sản đã làm được gì ? Tất cả những công trình xây dựng từ cầu cống, đường sá, nhà cửa, dinh thự nếu không có bàn tay của nước ngoài nhúng vào - từ chất xám đến tiền của - thì Việt Nam vẫn ở trong tình trạng lạc hậu như ngày xưa không hơn không kém. Một điều đáng ghi nhận thêm, dù có bàn tay ngoại quốc giúp sức, giúp vốn nhưng với tình trạng tham nhũng của tập đoàn cộng sản, cầu xây chưa xong thì cầu sập, nhà chưa ở thì nứt tường, đường làm đoạn sau thì khúc trước sụp lỗ vân..vân. Vật chất trông bên ngoài thì hào nhoáng nhưng đời sống xã hội thật bi đát, người dân khi đau ốm không có nơi chữa trị, trẻ con thất học vì không có phương tiện đến trường, thanh niên nam nữ thất nghiệp phải bán mình làm đỉ và làm nô lệ khắp năm châu ! Nhà nước không sửa được hệ thống ống cống, không có chương trình sản xuất nước sạch, không giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường, không có kế hoạch ngăn ngừa bệnh dịch gia súc….là những chuyện rất nhỏ nhặt tầm thường thì chưa đủ khả năng nhưng lại chú trọng đến những chương trình vĩ đại đô thị hóa, xây cất nhà cửa, dinh thự, khách sạn, công viên, đường sá thành những sản phẩm thiếu an toàn, chắp vá rỗng ruột ?

Vậy sau 34 năm thống trị, đảng cộng sản đã làm gì cho Đất Nước hay chỉ là một băng đảng ăn cướp tội đồ của dân tộc Việt Nam. Chắc quý vị cũng đồng ý với tôi rằng câu hỏi vừa đưa ra và đã có trả lời !

A2. "Tội" của đảng Cộng sản!

Nếu đề cập về ‘tội’ của cộng sản, chắc chắn không bao giờ đủ sách vở để viết ra, tuy nhiên tôi xin trình bày một vài điểm đại cương thu gọn trong 6 tội :

A21. Đảng cọng sản đã bán đứng các nhà cách mạng yêu nước cho Tây, cho Nhật, đưa thuyết Cộng Sản về áp đặt lên đầu lên cổ nhân dân Việt Nam và chúng đã giết hại trên 12 triệu người từ Nam chí Bắc.

Già Hồ, chính là tên bán nước lừa thầy phản bạn trái ngược hẳn với những gì cộng sản thường rêu rao và một số người đã lầm tưởng. Điều quan trọng phải nhấn mạnh ở đây là chính Hồ đã mượn tay Tây, tay Nhật giết hại biết bao nhà cách mạng. Hay nói một cách chính xác hơn, Hồ và đảng cộng sản đã mật báo, chỉ điểm cho ngoại bang bắt và xử tử những người yêu nước có tinh thần quốc gia để chúng độc quyền đưa chủ nghĩa cộng sản vào. Các nhà cách mạng Phan Bội Châu, Trương Tử Anh, Nguyễn Thái Học, Lý Đông A, Đức Huỳnh Phú Sổ…đều là nạn nhân do chính già Hồ và đảng cộng sản giết hại hay bán đứng cho Tây, Nhật…Đây là tội phản quốc, tội phản bội dân tộc. Một điều chắc chắn rằng nếu không có đảng cộng sản và già Hồ, đất nước đã tự do độc lập thật sự kể từ ngày chúng ta yêu cầu Tây rút khỏi Việt Nam. Sau khi người Pháp rút khỏi miền Nam thì không còn người nước ngoài đến đô hộ, bóc lột mà chỉ có một mình đảng cộng sản, người cùng là dân Việt máu đỏ da vàng nhưng lại quá dã man vừa giết người, vừa cướp của sau khi cướp được chính quyền miền Bắc năm 1945 cũng như trò bịp giải phóng và thống nhất đất nước năm 1975 !

Già Hồ và đồng đảng cộng sản đã giết hại trên 12 triệu người Việt Nam. Theo tài liệu của Gs Nguyễn Văn Canh trong cuốn bạch thư tố cáo tội ác của đảng cộng sản đệ trình quốc hội Châu-Âu thì 5 triệu. Nhưng một tài liệu xác thực nhất đã tự tố cáo rằng HCM và đảng cộng sản đã thí trên 10 triệu thanh niên miền Bắc trong mưu đồ xâm chiếm miền Nam. Người trong nước đã nghe được câu trả lời nầy từ chính miệng vợ Lê Duẫn với nhà báo Xuân Hồng đài BBC vào tối ngày 23 tháng 12 năm 2008. Trong số 12 triệu người kể trên, tôi xin triệu nêu ra như sau : Mười triệu thanh thiếu niên sinh Bắc tử Nam là một cuộc thí quân thí dân của chế độ cộng sản cọng thêm gần 1 triệu dân miền Bắc bị giết qua các cuộc đấu tố là 11 triệu là ngưòi miền Bắc. Ngoài ra còn phải tính thêm hàng triệu người miền Nam (hy sinh trong chiến tranh từ 1954 đến 1975, những người vượt biên cũng như các cựu sĩ quan cũng như công chức trong các trại tù cải tạo…) đã chết dưới bàn tay cộng sản chỉ vì tham vọng của già Hồ và đảng cộng sản trong âm mưu cướp nước xâm chiếm miền Nam ! Kết luận, diệt chủng là tội thứ nhất.

A22. Đảng cộng sản là một tập đoàn tham nhũng vô độ, tẩu thoát tài nguyên quốc gia, bần cùng hóa dân tộc và bất chấp sự sinh tồi của nòi giống.

Theo tờ France Soir ngày thứ Năm 02 tháng Tư năm 2009, nhà báo Damien Delseny đã xác nhận rằng Việt Nam đứng trong TOP 10 về tội phạm chuyển tiền lậu của thế giới. Riêng với Tây, những vụ rửa tiền của đảng cộng sản Việt Nam trên lãnh thổ nước Pháp bị quan thuế bắt lên đến 7% trong năm 2008.
Theo các cơ quan truyền thông, tham nhũng tại Việt Nam hiện đứng đầu thế giới. Toàn bộ tập đoàn cộng sản chữ nghĩa không có, kiến thức cũng chẳng ra gì nhưng lại giỏi xử dụng kẽm gai, nhà tù và súng đạn để tẩu tán tài sản quốc gia và cướp bóc dân chúng. Ba triệu đảng viên cộng sản trở thành tỷ phú một cách thần thánh, mới ngày nào đầu nón cối chân dép râu, áo quần chỉ một bộ nhưng vừa cướp xong miền Nam thì trở thành những tỷ phú đứng vào hàng đầu thế giới. Trong một danh sách gần 300 đảng viên, cán bộ nhà nước, người có ít nhất là vài chục triệu và tên nhiều thì vài chục tỷ dollars nằm trong các ngân hàng nước ngoài. Đây là loại tài sản chìm. Phần kế tiếp, tôi trình bày với quý vị tài sản nổi của bọn chúng, đó là bất động sản mà cán bộ đảng viên đã cướp một cách công khai. Xin đưa ra bằng chứng tại Việt Nam cũng như ở ngoài xứ tự do nầy.

Sau 34 năm chấm dứt chiến tranh, cảnh phồn vinh bên ngoài có vẻ hào nhoáng nhưng thực ra là một đất nước còn yếu kém, nghèo nàn và lạc hậu. Thế giới đã đánh giá về cách biệt nếp sống giữa hai giai cấp, tình trạng đói khát và bệnh hoạn của dân chúng cũng như đã cảnh cáo nhà cầm quyền về nạn tham nhũng trầm trọng và những nguyên nhân tội lỗi. Về phương diện kinh tế xã hội, trên một nửa dân số hằng ngày vẫn nghèo đói, thiếu ăn thiếu mặc, khi bệnh thì thiếu thuốc và nhà tù cũng như trại cải tạo lại nhiều hơn trường học và nhà thương ! Dưới mắt một số Việt kiều hời hợt cũng như người ngoại quốc vô tư, thì, Việt Nam bây giờ đường sá, nhà cửa, lầu đài, tiệm ăn, khách sạn mọc lên như nấm từ quận huyện ra thành phố và từ trong Nam ra đến ngoài Bắc. Nhưng ai là chủ nhân của toàn bộ bất động sản nầy ? Một lối bóc lột và đục khoét tài sản quốc gia qua chương trình mỵ dân ‘đô thị hóa’, bằng thủ đoạn cướp đất của dân xây nhà cửa, dinh thự, khách sạn, khu giải trí, công viên…Hình thức nầy đem lại những gia tài khổng lồ bằng bất động sản cho cán bộ đảng viên từ cấp phường xã lên đến chủ tịch nước. Ngay cả thành phần ngồi chơi xơi nước hoặc đã về hưu…trong tay mỗi đảng viên cũng có vài chục mẫu đất, năm ba căn nhà…!
- Ví dụ thứ 1 : Do nhà báo Trần Khải Thanh Thủy phổ biến qua bài ‘Đại Loạn ở Huyện Trường Yên’ (Miền Bắc) xảy ra ngày 04.3.2009. Quận muốn lấy đất của dân thì bày trò phát triển quận lỵ bằng cách đuổi dân và bồi thường tiền một sào là 80 triệu đồng. Nhưng sau khi trừ các chi phí như thủ tục san lấp mặt bằng, tiền thuê người chưởng khế, tiền thủ tục giấy tờ…chủ đất chỉ được bồi thường 8 triệu đồng mỗi sào, nghĩa là dân chỉ được 10 phần trăm ! Bọn cán bộ hưởng 90 phần trăm !
- Ví dụ thứ 2 : Theo báo Effet tháng 3/2006 (đăng theo tài liệu của báo từ quốc nội), em Nguyễn Trọng Bằng (10 tuổi) đứng tên hai lô đất với diện tích 38.000 M2. Em Huỳnh Tấn Trạng (12 tuổi) đứng tên làm chủ 24.780 M2. Cả hai đều là con (1 đứa con vợ lớn, 1 đứa con vợ nhỏ - đứa sau lấy họ mẹ) của cán bộ Nguyễn Thanh Liêm ( !), chủ tịch ủy ban nhân dân quận Tân Phước, Tỉnh Tiền Giang. Đảng viên cấp quận nầy đã ngang nhiên đổi quyền sở hữu 146.000 M2 miền Nam trở thành của riêng cá nhân. Trong đó tên nầy trực tiếp đứng tên 42.700 M2, vợ tên Huỳnh Thị Thanh Hồng đứng tên 65.000 M3, còn lại do 2 đứa con như đã nói trên.
- Ví dụ thứ 3 : Các chủ tịch quận, tỉnh hay thành phố nhắm vùng đất nào có thể đem tiền về cho túi tham thì lập ngay dự án chỉnh trang, nới rộng hoặc ‘quy hoạch’. Trước chúng hết tịch thu nhà đất ruộng vườn của dân, bồi thường một số tiền nhỏ bằng tiền giấy Việt Nam, sau đó kêu gọi ngoại quốc đấu thầu bằng ngoại tệ lấy tiền hối lộ đấu thầu bồi thường cho người dân. Các vùng nầy sẽ xây theo kế hoạch đô thị mới, kiễu cách và phương tiện rập theo khuôn mẫu ngoại quốc, móc nối ăn chia với các công ty nước ngoài bằng hình thức ‘ba bảy’ hoặc ‘bốn sáu’, như vậy cán bộ đảng viên không mất một giọt mồ hôi, không tốn một xu nhỏ. Chất xám tiền bạc do các công ty nước ngoài cung cấp, vật liệu thì ăn cắp của công và mồ hôi là do người lao động xong rồi chúng bán lại cho bọn tỷ phú đỏ, Việt kiều cũng như người nước ngoài. Cứ mỗi chương trình chúng thu vào túi riêng, ví dụ một biệt thự hoặc nhà ở trong cao ốc giá hàng ngàn cây vàng, như vậy thử tính xem, trong mỗi dự án 1000 ngôi nhà hay biệt thự ở vùng Khánh Hội hoặc chung quanh thành phố Sàigòn, chúng có được 700 (7 phần 10) và mỗi biệt thự chừng 2000 cây vàng thì chúng sẽ có 1.400.000 lượng vàng, tính ra ngoại tệ là bao nhiêu dollars ? Trên toàn cỏi Việt Nam biết bao nhiêu trăm, ngàn công trình mị dân kiểu nầy và số vàng cũng như ngoại tệ mà đảng cộng sản đã cướp của dân là bao nhiêu ? Chúng ta thử tính ra để biết ! Ngoài số tiền chìm trong các trương mục nước ngoài, các lãnh đạo tập đoàn cộng sản còn mua hàng chục ngàn biệt thự, nông trại, cơ sở kinh doanh tại các thành phố lớn ở ngoại quốc, từ Cali, Houston, San Francisco đến Paris, Londre, Bruxelles, Amsterdam, Sydney…..để cho mướn hay đưa con cháu, người nhà sang trông coi. Ngay tại thành phố tôi đang ở (một thành phố nhỏ của ngoại ô Paris), đã có 8 ngôi nhà trị giá trên dưới 1 triệu Euros, do Việt cộng mua phá giá mà đa số trả bằng tiền mặt, không cần hồ sơ ngân hàng trả góp như bất cứ một người dân nào ở đây ! (Hồ sơ của Marie và notaire). Kết luận : Tẩu tán tài sản quốc gia, bóc lột của dân và tham nhũng là tội thứ hai

A23. Đảng cộng sản đã hủy hoại thế hệ trẻ Việt Nam :

Dưới chế độ cộng sản thì chỉ có ‘con ông cháu cha’ mới là rường cột nước nhà và tương lai của đảng. Nếu là con cháu của những người dân bình thường thì tương lai cũng thành thứ dân trong xã hội, phải đổ mồ hôi đổ máu để kiếm miếng cơm manh áo. Mỗi năm hàng trăm ngàn học sinh sinh viên bỏ học vì chế độ bóc lột giới trẻ ngay trong chương trình đào tạo chất xám bằng hình thức đặt nặng vấn đề học phí, thi cử…do đó sinh vên sẽ thất nghiệp sau khi rời ghế nhà trường. Thành phần nầy bị đẩy ra đời quá sớm thì sẽ gây hiểm họa cho xã hội. Cộng sản đã giải quyết bằng cách bán hàng triệu thanh niên thiếu nữ chữ nghĩa thiếu hụt, nghề nghiệp không có nầy ra xứ ngoài làm đỉ và làm nô lệ.

Để chứng minh về chủ trương của đảng cộng sản đối với thế hệ trẻ Việt Nam, tôi xin trích nguyên văn một phần trong tài liệu mật của trung ương đảng (phần chữ nghiêng) ra lệnh cho thuộc cấp về những biện pháp đối phó và hủy diệt tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đây là một bằng chứng hùng hồn và cụ thể đã nói lên đầy đủ chủ trương tiêu diệt nòi giống.
Chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ.. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, họ sẽ trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết’. Hãy nghe tiếp những lời vàng ngọc mà đảng cộng sản đã đánh giá thành phần ‘rường cột nước nhà’: Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì “tinh thần dân tộc” chỉ còn le lói sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt mà thôi. Và cộng sản ra lệnh cảnh giác và triệt hạ tinh thân yêu nước của thanh niên : Đây là con dao hai lưỡi đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình. Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp. Và cuối cùng là biện pháp của cộng sản đối với giới trẻ Việt Nam : Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như “dân oan biểu tình”, “công nhân đình công”… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.
Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta. Kết Luận : Đầu độc và làm băng hoại tuổi trẻ Việt Nam là tội thứ ba

A24. Đảng cộng sản đã hủy hoại hoàn toàn nền văn hoá nhân bản

Người làm chính trị sai lầm thì đưa đất nước đến chỗ diệt vong và người làm văn hóa sai lầm là giết luôn cả một vài thế hệ. Như vậy đảng cộng sản Việt Nam đã phạm hai trọng tội. Thứ nhất, sai lầm chính trị nên đã đưa đất nước Việt Nam đi đến chỗ tự tiêu diệt trước đà tiến hóa của nhân loại và bị tiêu diệt bởi Tàu cộng phương Bắc. Thứ hai, chủ trương dùng văn hóa đỏ để phục vụ đảng là mang tội đối với dân tộc, là giết chết tính nhân bản và tinh thần dân tộc của người Việt Nam. Của cải vất chất mất đi thì có thể gầy dựng lại trong năm, mười năm, nhưng một khi đạo đức con người bị hủy hoại thì phải mất hàng thế kỷ mới hy vọng khôi phục trở lại.

Văn hóa đỏ đã biến bản chất người Việt Nam từ hiền lành nhân hậu, trọng đạo lý, có nhân cách thành những tội phạm xã hội, thiếu tình người, mất đạo đức và ‘thiên đường cộng sản’ thì dùng đồng tiền vật chất làm thước đo địa vị thứ bậc con người trong xã hội. Văn hóa đỏ đã biến con người còn tệ hơn cả loài vật, anh em trong gia đình chỉ vì một quyền lợi nhỏ đã thẳng tay đâm chém nhau, cha mẹ vì một miếng ăn mà nhẫn tâm bán con đi làm điếm, hàng xóm bất đồng ý kiến một vấn đề gì đó lại nở tâm ám hại luôn cả gia đình !

Một tình trạng tội phạm xã hội mà đảng cộng sản không giải quyết. Đó là chất độc trong thức ăn mà thế giới đã lên tiếng báo động và ban hành lệnh cấm xử dụng tất cả các loại thực phẩm nào xuất xứ từ Việt Nam. Đây là một điều xấu hổ cho dân tộc chúng ta. Vì lòng tham vô đáy, con người đã nhẫn tâm trục lợi trên sức khỏe và sinh mạng của nòi giống. Bất cứ chất độc hại nào có thể đem về nguồn lợi trong kinh tế cũng như thương mãi, giới nông nghiệp và con buôn Việt Nam đã pha chế vào thực phẩm để bán cho người bản xứ xử dụng cũng như xuất khẩu ra ngoài ! Tại sao những hành động giết người nầy vẫn được bành trướng mà đảng cộng sản không có biện pháp để chận đứng ! Thật ra, muốn giải quyết thật ra không khó khăn gì, chỉ cần giam tù dài hạn hoặc bắn bỏ tức khắc những tên giết người đó là xong ! Nếu Việt Nam dám thi hành đem một tội phạm kinh thế và thương mãi (như trường hợp bỏ chất độc vào thức ăn) ra tử hình thì tôi nghĩ tình trạng pha chế chất độc vào thức ăn sẽ chấm dứt tức khắc, nhưng điều trớ trêu là chính cán bộ đảng viên đã nuôi dưỡng tệ trạng đó. Đối với cộng sản bắn bỏ một người thì chẳng có gì đáng nói, nhưng nếu phải bắn bỏ những kẻ gây nên tội ác, thì trước hết phải treo cổ từ tên chủ tịch nước, thủ tướng đến những tên trong bộ chính trị trung ương đảng trước rồi sau đó mới tính đến chuyện xử tử người khác !
Kết luận : Nền văn hóa nhân bản của dân tộc Việt Nam bị phá sản là tội thứ tư.

A25. Đảng cộng sản đã làm nhục quốc thể và hạ phẫm giá người Việt trước quốc tế.

Công dân của nước nào cũng hãnh diện về quốc gia dân tộc cũng như những nhà lãnh đạo của họ, ngoại trừ độc nhất một xứ trên trên hành tinh nầy, đó là Việt Nam. Ở xứ ngoài, thành phần ngoại giao và nhân viên sứ quán không dám vỗ ngực là đại diện cho Việt Nam cộng sản, chúng chỉ giỏi việc hạch sách, ăn hiếp, gây khó khăn và làm tiền đối với ai mang trên người hộ chiếu Việt cộng, nhất là với những người đi lao động chui, đi du học cũng như những người đi thăm con cái người thân ở nước ngoại quốc. Dân bản xứ đi đâu cũng lo ngại ngoại quốc nhận ra mình là người Việt Nam, xấu hổ với cuốn ‘thông hành sao đỏ’. Đó chưa kể trường hợp ai trong nước đến Singapor, Mãi Lai, Đại Hàn là những nơi mà người địa phương đã có ấn tượng rằng tất cả người Việt Nam đều là dân ‘nô lệ’ và ‘gái điếm’. Nếu đến Nhật, Úc Đại Lợi, Nam Phi thì người mang sổ thông hành Việt Nam không dám ngửng đầu lên về những thành tích buôn lậu, ăn cắp của nhân viên ngoại giao. Tôi còn nhớ một vị giám mục Việt Nam đã than thở rằng, ông thật xấu hổ khi mang trong người cái visa của Việt cộng ! Hơn nữa sau vụ đảng viên cán bộ nhà nước ăn cắp tiền trong các chương trình hợp tác với chính phủ Nhật cũng như người Nhật khám phá ra tổ chức Air Việt Nam và nhân viên đại sứ quán ăn cắp hàng trong các siêu thị đưa về tiêu thụ tại nội địa thì họ cho rằng ‘đảng cộng sản Việt Nam là một bọn giòi bọ’. Điều nầy thật đúng và chính xác chứ không sai chút nào ! Kết luận : Làm ô danh dân tộc Việt Nam là tội thứ năm

A26. Đảng cộng sản đã bán nước cho ngoại bang, đồng lõa với Tàu đỏ để chúng đồng hóa dân tộc Việt Nam.

Già Hồ đã nói rằng : Thà mất nước chứ không thể mất đảng ! Do đó, vì quyền lợi đảng và ngai vàng của tập đoàn cầm đầu, đảng cộng sản đã bán đứng đất nước Việt Nam cho Tàu cộng. Đây là sự thật không thể chối cãi trước lịch sử. Đảng cộng sản đã ký giấy nhượng cho ngoại bang vùng bờ biển trong đó có Vịnh Bắc Việt và các quần đảo Hoàng Sa Trường. Riêng các vùng ranh giới các tỉnh cực Bắc chúng bán cho Tàu cộng với giá 2 tỷ Dollars (Xin đọc bài ‘Tài liệu tình báo về việc bán đất cho Tàu cộng’ qua các hệ thống internet) - Do đó, chúng ta không ngạc nhiên khi Tàu cộng ngang nhiên đưa công an qua dằn mặt dân Sàigòn trong ngày Việt Nam tổ chức rước đuốc Thế Vận 2008 ! Cờ Tàu cộng tràn ngập thành phố, hàng ngàn du đảng dưới lốt vận động viên và bảo vệ ngọn đuốc đi ngông nghênh như chốn không người. Người Việt nước ngoài theo dõi và cảm thấy đau lòng khi cộng sản thẳng tay ngăn chận và trừng trị các bạn trẻ yêu nước tổ chức biểu tình chống đối. Hãy nhìn kỹ việc Tàu cộng được cộng sản cho phép đưa hàng triệu người vào đất nước chúng ta dưới hình thức công nhân khai thác quặn mỏ, di dân, du lịch không cần chiếu khán và có quyền di chuyển, cư trú từ các vùng cực Bắc đến quận cuối cùng tỉnh Cà Mau. Bọn Tàu nầy cướp đất, dành dân, khai thác kinh tế thương mãi thì đất đai, công việc còn đâu nữa để cho người Việt Nam sinh sống ! Chúng chọn Cao nguyên vì đây là vùng màu mở, tài nguyên phong phú và cũng là điểm chiến lược quan trọng của Việt Nam. Ai làm chủ được vùng nầy thì sẽ khống chế một cách dễ dàng miền duyên hải Trung phần, miền đồng bằng Nam bộ cũng như hai quốc gia láng giềng Lào và Cao Miên. Rồi từ Cao nguyên, điểm chiến lược quan trọng nầy Tàu đỏ sẽ xữ dụng ba mặt giáp công (từ biển Đông, các tỉnh cực Bắc và Cao nguyên), cọng thêm chiến lược phá sông Đồng Nai (Tàu cộng sẽ xả đập nước đầu nguồn trên lãnh thổ của chúng) để thôn tính Việt Nam thì chỉ trong vòng một ngày đất nước chúng ta đã nằm hẳn trong bàn tay của chúng ! Tàu cộng đã xây sẵn xa lộ, phi trường dọc theo hướng đông Trương Sơn với mục đích quân sự hơn là việc xử dụng kế hoạch kinh tế. Kết luận : Bán nước và rước kẻ thù truyền kiếp về dày xéo quê hương là tội thứ sáu

B. HOẠT ĐỘNG TRONG NƯỚC CŨNG NHƯ HẢI NGOẠI TRONG 34 NĂM QUA :

34 năm qua là quảng thời gian quá dài, quá lâu mà người dân phải âm thầm chịu đựng trước họng súng bạo quyền của độc đảng cộng sản. Nhưng một khi tức nước thì vỡ bờ, và hôm nay trong nước toàn dân đã bắt đầu đứng lên hỏi tội nhà cầm quyền Hà Nội. Đây là thời điểm đã chín mùi, việc tranh đấu phải bùng nổ toàn diện để thành công. Chính đảng cộng sản đã trèo lên cây và tự buộc giây vào cổ khi chúng ngang nhiên bán đất bán biển cho quan thầy Tàu cộng thì chúng ta phải hiệp sức để siết giây và xô chúng nó xuống. ‘Thiên’ đã cho thời cơ, ‘Địa’ đã tạo thuận lợi thì ‘Nhân’ là phải do chính chúng ta, đừng bỏ lở cơ hội và cũng đừng trông chờ vào ai.

Niềm tin và sức mạnh đoàn kết là vũ khí cần và đủ để đánh bại cộng sản. Chính niềm tin vào lý tưởng, vào khả năng, vào đạo lý, vào tiền đồ dân tộc sẽ giúp tất cả mọi người nhận ra mục cuộc tranh đấu và sẵn sàng đứng chung một thuyền, đi về một hướng thì đó chính là một sức mạnh phi thường của chúng ta mà cộng sản đang lo sợ.

B1. Điểm mạnh cũng như điểm yếu trong nước (xin lướt qua vài điểm chính)

Điểm mạnh : Sau hàng chục năm dài chịu đựng áp bức, kềm kẹp dưới gông cùm cộng sản, người dân đã gậy gộc xuống đường chống lại hàng rào kẽm gai súng đạn và chống trả lại công an bằng vũ lực ngay từ các quận lỵ hẻo lánh đến ngay trung tâm những thành phố lớn cũng như thủ đô Hà Nội. Đối với hình thức bất bạo động, xin vắn tắt đưa ra năm trường hợp điển hình :

1. Thành phần cộng sản trước đây cũng như một số chạy theo cộng sản sau nầy đã sáng mắt như phong trào ‘dân oan’ phát xuất từ miền Bắc kéo vào đến trong Nam.

2. Nhiều phong trào Dân Chủ thành hình. Những nhà lãnh đạo dù bị tù đày nhưng vẫn kiên trì chịu đựng cho công cuộc tranh đấu chung của dân tộc.

3. Tôn giáo nhập cuộc, từ vấn đề đòi đất ở Thái Hà miền Bắc cho đến biểu tình bất bạo động do Hòa Thượng Thích Quảng Độ phát động trong tháng 5 nầy.

4. Điểm quan trọng nhất chính là giới trẻ đã bừng tĩnh trước bạo quyền Hà Nội, trước hành động tham nhũng cũng như việc bán nước cho quan thầy Tàu cộng. Sinh viên trong nước đã phát động các phong trào chống đối ngay tại các trường đại học từ Hà Nội vào đến Sàigon, Cần Thơ. Tổ chức xuống đường chống Tàu cộng nhân ngày rước đuốc thế vận ngang qua Sàigòn mới đây. Những bài báo, bích chương được bí mật chuyền tay trong giới trẻ từ các trường trung đại học đến các nhà máy, cơ quan, xí nghiệp. Ngoài ra, những điểm nổi bật khác cần phải ghi nhận là một số biểu ngữ chống đối nhà cầm quyền cộng sản đã được treo nên những nơi công cộng. Cờ Vàng Quốc Gia cũng được vẽ lên trên đường phố tại Sài gòn trong tháng vừa qua.

5. Sau vụ Hoàng Sa Trường Sa và Bauxite, giới trí thức và quân sự trong nước đã phản ứng dưới nhiều hình thức. Thành phần nầy can đảm xuất hiện bằng những bản tuyên bố phản đối nhà cầm quyền với đầy đủ tên tuổi, chức vụ số điện thoại cũng như địa chỉ cư trú. Đây là hành động chính thức ra mặt đối đầu với nhà cầm quyền cộng sản

Điểm yếu : Những điểm yếu làm chậm bước tiến chương trình tranh đấu tại quốc nội trên đà phát triển :

1. Thiếu tài chánh : Không có quỹ yểm trợ tranh đấu khả dĩ giúp đở phần nào cho người tổ chức có thể sống cầm hơi và vững tâm hướng dẫn quần chúng kéo dài các cuộc xuống đường. Nếu tất cả các hoạt động trong nước đều phải tự lực cánh sinh thì người dân không thể nhịn đói dài hạn để tiếp tục đòi tự do dân chủ. Tinh thần có nhưng vật chất thiếu hụt nhất là đối với thành phần tiểu thương, làm nghề tự do, nghề chui…ngày kiếm được đồng nào ăn đồng đó thì thật khó khăn cho hoàn cảnh của họ khi phải dành nhiều thời gian cho việc xuống đường tranh đấu.

2. Thiếu phối hợp : Hiện giờ thì những cuộc xuống đường trong nước đang vây quanh các vần đề : Dân oan đi đòi nhà nước trả công trả của mà nhà nước đã tịch thu. Giáo dân đòi trả lại những bất động sản của giáo hội. Công nhân biểu tình đòi lên lương thay đổi quy chế lao động. Sinh viên chống việc bán đất dân biển cho ngoại bang. Mỗi nhóm, mỗi tổ chức xuống đường theo thời cơ và hoàn cảnh của họ : Dân oan do những người trước đây có công với chế độ, cán bộ bị thất sũng cầm đầu các bà mẹ chiến sĩ, mẹ các người nằm vùng. Linh mục hướng dẫn con chiên xuống đường. Sinh viên tổ chức biểu tình tự phát một khi có cơ hội…Tất cả những cuộc xuống đường đều riêng rẽ, thiếu phối hợp, thiếu tổ chức do đó dễ bị đàn áp.

3. Thiếu lãnh đạo : Thiếu sự phối hợp lãnh đạo ! Các ‘đảng đối lập’ đâu ? Các ‘phong trào dân chủ’ đâu ? Các đoàn thể ‘tập hợp thanh niên dân chủ’ đâu không thấy xuất hiện bên cạnh với dân cũng như sinh viên trong các cuộc xuống đường. Chúng tôi thường theo dõi nhưng chưa thấy các tổ chức nầy xuất hiện. Các bản tuyên bố lên án không ăn nhằm gì với đám cộng sản ngoan cố và lỳ lợm nầy.

B2. Điểm mạnh cũng như điểm yếu hải ngoại (Xin lướt qua vài điểm quan trọng)

Điểm mạnh : Một khi người tỵ nạn chạy trốn cộng sản đi tìm tự do thì trong thâm tâm đã có sẵn tinh thần chống cộng và dứt khoát một ngày nào đó sẽ trở về giải phóng quê hương. Dù bận rộn làm lại cuộc đời và lo tương lai cho con cháu nhưng những ai ra đi vì lý do chính trị đều tìm cơ hội phát triển tinh thần yêu nước, quyết tâm góp công sức để đánh đổ bạo quyền cộng sản Hà Nội. Những thành quả nổi bật của các cộng đồng người Việt tự do trên thế giới đã thực hiện được từ 34 năm qua :

1. Đánh tan cờ máu Đỏ Sao Vàng trên những vùng có người Việt tỵ nạn. Đây là một thành công lịch sử lớn lao của khối người Việt tự do khi các cộng đồng đã làm sống lại hình ảnh và tinh thần cờ Vàng Quốc Gia ở khắp năm châu. Cờ vàng đã tung tay trên khắp năm châu để chứng tỏ cho thế giới biết rằng nước Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta vẫn còn sống mãi với lịch sử, với lòng người cũng như với niềm tin của dân tộc và một ngày rất gần những người xa xứ sẽ quay về dựng lại ngọn cờ chính nghĩa ngay trên mảnh đất thân yêu của mình ngày trước.

2. Các cộng đồng người Việt tự do đã kết hợp chặt chẽ với nhau trong mọi lãnh vực. Điều nầy đã tạo thành một lực lượng hùng mạnh về tinh thần, chất xám và khả năng nhân sự cũng như vật chất nhằm tranh đấu chống bạo quyền Hà Nội và yểm trợ các phong trào dân chủ trong nước.

3. Giới trẻ hải ngoại đã nhập cuộc. Vấn đề quan trọng, giới trẻ đứng dậy tiếp nối sự nghiệp của bậc cha chú, những người thuộc thế hệ thứ nhất đã xã thân bảo tồn tinh thần quốc gia, xây dựng con đường tranh đấu, để hôm nay, thế hệ trẻ nhận ra nguồn gốc của mình và mai kia sẽ quay về phục vụ quê hương dân tộc. Thế hệ trẻ đã đứng dậy vinh danh và bảo vệ cờ vàng, góp mặt trong việc lành mạnh hóa cộng đồng bằng các hình thức phản đối thành phần trẻ cộng sản đang lợi dụng các tổ chức giáo dục các và văn hóa để chống lại người Việt tư do.

4. Các nổ lực đưa đảng cộng sản Việt Nam ra trước công lý. Dù Cộng đồng người Việt hải ngoại, trên nguyên tắc chúng ta không đủ tư cách pháp nhân, nhưng đây là những sự kiện lịch sử để trình bày với thế giới và vạnh trần tội ác của tập đoàn cộng sản cũng như già Hồ. Các tổ chức nầy đang tiến hành các thủ tục để đưa những vấn đề nhân quyền, Hoàng Sa - Trường Sa và Bauxit ra trước dư luận quốc tế cũng như trước các tổ chức LHQ.

Điểm yếu : Tuy nhiên các cộng đồng người Việt tự do hải ngoại vẫn còn những điểm yếu :

1. Tự ái (cái tôi) cá nhân, đoàn thể và đảng phái quá lớn. Không nghe và nhường nhịn nhau, từ đó gây ra tranh chấp, tỵ hiềm và kẻ thù lợi dụng nhảy vào phá thối. Nếu tất cả mọi người biết chuyển cái tự ái cá nhân của mình thành tự ái chung của dân tộc, biết đặt quyền lợi quốc gia lên trên gia đình đảng phái thì phải hòa mình ngồi chung lại với nhau, lắng nghe và chấp nhận ý kiến của những người khác. Việc ngồi lại với nhau không bắt buộc phải từ bỏ cương lĩnh, chủ trương đường lối của mình để trở thành một khối duy nhất nhưng điều quan trọng nhất là lấy lý tưởng tự do quốc gia dân tộc làm mục đích để xích lại gần nhau. Không đi đêm, không xé lẻ bắt tay hòa giải hòa hợp với kẻ thù. Mục đích chính phải đồng tâm hiệp lực để giải thể chế độ công sản. Muốn vậy, tất cả phải phân biệt rõ ràng ‘bạn’ – ‘thù’, phải đứng trong hàng ngũ quốc gia và lấy cờ Vàng Ba Sọc Đỏ làm biểu tượng của dân tộc, thì dù đi đường nào, tranh đấu dưới hình thức nào, ở trong khả năng và hoàn cảnh nào chúng ta cũng đi đến cùng một mục đích.

2. Vẫn còn tình trạng áo gấm về làng và bơm tiền cho chế độ cộng sản. Đây là một hình thức đâm vào lưng cộng đồng người Việt tỵ nạn. Có người hôm trước biểu tình đá đảo cộng sản thì ngày sau lén lút đi về Việt Nam. Chúng ta không đề cập đến những trường hợp ngoại lệ về Việt Nam cần thiết như lo việc tang chế hiếu thảo với cha mẹ, chăm sóc mồ mả ông bà tổ tiên. Đằng nầy có người một năm đi về Việt Nam nhiều chuyến để thỏa mãn cái tự ái mà ngày trước mang mặc cảm thua thiệt với bà con lối xóm hoặc đi tìm những nơi ăn chơi rẻ tiền của thiên đường cộng sản. Thật ra cộng sản chỉ kêu gọi được thành phần chợ trời ngày trước, mất gốc vượt biên vì vấn đề kinh tế đi về Việt Nam du hí, hợp tác, đầu tư... Hạng người thiếu đầu óc nầy không đáng quan tâm vì đó là những khối thịt biết đi, trong đầu chí có đôi đũa và cái giường không hơn không kém !. Nỗi đau của chúng ta là những kẻ nầy mang danh người Việt tự do nước ngoài nhưng lại đem tiền bạc về hà hơi tiếp sức cho cộng sản để chúng có phương tiện đánh lại cộng đồng chúng ta. Đây là vấn đề tủi nhục và đau đớn cho tất cả những người bỏ xứ ra đi vì dứt khoát chống lại chế độ cộng sản.

3. Mất niềm tin và bị tự ty mặc cảm : Thời gian trước đây trong lúc csVN chưa đưa toàn lực ra đối đầu với cộng đồng người Việt tự do hải ngoại thì tinh thần chống cộng của một số người ở nước ngoài lên thật cao độ. Nhưng sau ngày cộng sản tung ra nghị quyết 36 với hàng trăm triệu dollars qua các chương trình kiều vận, văn hóa vận, truyền thông vận ra đời cọng thêm một đội ngũ gồm hàng vạn nhân viên tình báo, công an chìm, cán bộ tuyên truyền đội lốt du sinh, cán bộ khủng bố nằm vùng để đánh vào cộng đồng người Việt thì một số (tôi nói một số nhỏ) bị mặc cảm và dị ứng với công cuộc tranh đấu rồi sau đó mất luôn niềm tin… Cộng sản với trăm phương ngàn kế, từ hứa hẹn, mua chuộc bằng tiền bạc hoặc tình dục chúng không chừa một hình thức nào để gài bẫy và chụp lấy bằng cớ lỗi lầm những ai đã ngữa tay đón nhận ân huệ của chúng. Ngoài ra, một số bị mặc cảm, khúm núm cầu cạnh đám cộng sản mỗi khi về Việt Nam đều hối lộ, thưa trình, bẩm dạ với những tên cán ngố từ phi trường về đến khu phố xóm làng để xin hai chữ ‘bình an’ trong thời gian ở tại Việt Nam ! Và cuối cùng những người về Việt Nam thường bị mặc cảm phản bội khi phải đối diện với đồng đội ngày trước cũng như ra đường gặp bà con, bạn bè anh em và đồng bào tỵ nạn. Bình thường những người bị mặc cảm thường rút vào bóng tối an phận nhưng cũng có lúc hung hăng ra mặt chống lại cộng đồng hầu khỏa lấp những điều xấu xa đã phạm. Do đó không lạ gì khi cộng đồng chúng ta mất dần những chiến hữu tranh đấu ngày trước cũng vì vấn đề đi về Việt Nam. Một điều ngạc nhiên nữa là trong lúc cộng sản cũng như cộng đồng người Việt tự do hải ngoại đang dồn tất cả nổ lực để đánh ván bài chót với cộng sản thì một số người mất niềm tin, núp trong bóng tối lớn tiếng phê phán hoặc kêu gọi bắt tay bỏ qua quá khứ, hòa giải hòa hợp. Đối với những người mất niềm tin và muốn hòa giải hòa hợp với cộng sản nầy, tôi xin thưa rằng, mầm mống cộng sản là một loại siêu vi khuẩn độc hại cần phải diệt tận gốc. Và một khi đã diệt cộng sản thì đừng khinh thường phải đánh đến cùng, nếu chữa không đúng cách, chúng sẽ quật trở lại một cách mãnh liệt như trường hợp con bệnh chích ngừa thiếu dung lượng hay uống thuốc không đúng tiêu chuẩn..

C. NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI LÀM GÌ ?

Để kết luận bài thuyết trình hôm nay, tôi xin đưa ra bốn điểm :

1. Thay đổi đường lối tranh đấu ? : Có vài vị cho rằng chung ta tranh đấu đã 34 năm nhưng vẫn chưa đi đến đâu, cần phải thay đổi đường lối tranh đấu. Thật ra đây là một quan niệm tốt, nhưng thay đổi bằng cách hợp tác với cộng sản, có cơ hội thuyết phục để rồi đi đến một giải pháp chung là thay đổi chế độ và hợp sức để đòi lại các vùng biển cũng như đất liền đã bị Tàu cộng xâm chiếm. Nhưng theo tôi đây là một giải pháp không thể chấp nhận. Thứ nhất, phải đặt cộng sản ra ngoài vòng hợp tác thương lượng. Thứ hai, các vùng biển và đất liền đều do đảng cộng sản Việt Năm dâng hiến và bán cho Tàu cộng, thì, cộng sản phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc. Việc đòi lại các vùng lãnh thổ trong tay Tàu cộng là trách nhiệm của Hà Nội. Đừng nghe lời đường mật của cộng sản làm công cụ đổ vỏ cho bọn chúng.

2. Giữ vững niềm tin : Cuộc chiến giữa người Việt Tự Do với đảng cầm quyền cộng sản đang đi vào giai đoạn quyết liệt, toàn dân phải dồn tất cả nổ lực vào những giây phút cuối cùng nầy. Cần phải giữ niềm tin, hâm nóng ngọn lửa tranh đấu và phải thực hiện lòng yêu nước bằng hành động cụ thể. Mất niềm tin là mất tất cả. Mỗi cá nhân thể hiện tinh thần tranh đấu dưới nhiều hình thức, tùy theo hoàn cảnh, khả năng và môi trường của mỗi người. Không ai có quyền nhân danh hai chữ chống cộng để ép buộc tất cả mọi người phải thể hiện việc hành động rập theo ý cá nhân.

3. Ngồi lại với nhau : Trước tiên xin hãy ngồi lại với nhau. Có ngồi lại với nhau trong tình thần cởi mở hiểu biết để nghe ý kiến của người khác thì hy vọng sẽ giải quyết và khai thông những khúc mắc đoàn kết từ trước đến nay. Có đặt quyền lợi của quốc gia dân tộc lên trên tự ái cá nhân đoàn thể thì mới hy vọng có thể ngồi chung trong tinh thần huynh đệ của những người cùng chí hướng.

4. Kiên định lập trường : Cuộc chiến giữa Quốc-Cộng ngay nay đã vượt qua hình thức cổ điển. Kẻ thù ở ngay trong hàng ngũ chúng ta, nếu không kiên định lập trường rõ rệt chúng ta sẽ bị chao đảo về lý tưởng, về mục đích, về hình thức để rồi hành động sẽ đi đến chỗ sai lệnh mà kẻ thù đang giăng sẵn cái bẫy. Người nào không có lập trường vững chắc thì sẽ bị lôi cuốn vào hỏa mù hứa hẹn của cộng sản để rồi trở thành những công cụ mà kẻ thù dùng người của chúng ta để đánh lại chúng ta !

Xin chân thành cám ơn quý vị.

Paris, ngày 30.4.2009

Chương trình phát thanh của Hội Võ Bị Washington DC ngày 30.04.2009

Chương trình phát thanh của Hội Võ Bị Washington DC ngày 30.04.2009. Đã phát thanh trên Little Saigon Radio, Saigon Dallas Radio, đài VN hải ngọai




vinhdanhqlvnch.tk

Ngày Thuyn Nhân T Nn VN

http://www.congdongnguoiviet.fr/Images/DiTan&VuotBien.jpg

Trong lúc người Mỹ hân hoan kiểm điểm thành tích 100 ngày đầu tiên của Tổng Thống Obama, nguời Việt Nam cũng hãnh diện với thành tích 100 ngày đầu tiên của dân biểu Cao Quang Ánh : bản Nghị Quyết đầu tay của ông ấn định “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam”.

“Nghị quyết này để tưởng nhớ ngày Người Việt Tỵ Nạn đến Hoa Kỳ, để ghi nhận kinh nghiệm khổ đau và những thành quả của họ trên quê hương mới, và để vinh danh Hoa Kỳ, quốc gia đón nhận họ và vinh danh những tổ chức tự nguyện giúp đỡ thuyền nhân, tạo dễ dàng cho họ gia nhập vào giòng sinh hoạt của xã hội Hoa Kỳ”, ông Ánh nói về tác phẩm vô cùng ý nghĩa của ông.

Bản Nghị Quyết mang số 342 ấn định ngày mùng 02/05/2009 là ngày “Người Tỵ Nạn Việt Nam”, được 67 dân biểu đỡ đầu và đuợc toàn thể Hạ Viện đồng thanh thông qua.

Vào ngày “Người Tỵ Nạn Việt Nam” sở Á Châu của thư viện quốc hội sẽ cùng với nhiều tổ chức Việt - Mỹ trên toàn liên bang tổ chức một cuộc hội thảo mang tên là “Hành trình đi tìm tự do : hoài niệm của thuyền nhân”.

Biện giải cho bản nghị quyết của mình, dân biểu Ánh nói, “Như nhiều người tỵ nạn khác tôi cũng đến Hoa Kỳ. Ngày 28/04/1975, đúng 34 năm trước, trong lúc Sài Gòn gần thất thủ tôi leo lên một chiếc C- 130 trực chỉ Hoa Kỳ và trực chỉ cuộc sống mới của tôi”.

Ông Ánh nói, sau chiến tranh có khoảng 2 Triệu thuyền nhân Việt Nam đã phân tán đi khắp nơi trên thế giới. Ðến năm 2006, đã có đến 72 % những người này vào quốc tịch Mỹ, tỉ lệ này cao nhất so với mọi nhóm người Á Châu khác.

Người Mỹ gốc Việt đã đóng góp đáng kể vào sự phát triển văn hoá và kinh tế của Hoa Kỳ; họ trở thành những nghệ sĩ, những khoa học gia, những phi hành gia, những chủ nhà hàng, những lực sĩ, giáo sư, và luật sư; và ngày 05/02/2009 được chọn làm ngày “người tỵ nạn Việt Nam” là để vinh danh cuộc hành trình tìm tự do của họ.

“Qua việc làm này, chúng tôi đặt vào tim và vào tri thức của người Mỹ những câu chuyện kiên trì bi thương, hùng tráng và cao cả, và cuộc tìm kiếm tự do của hàng triệu người tỵ nạn Việt Nam, để bảo đảm là những câu chuyện này sẽ tạo hứng khởi cho những thế hệ mai sau của Hoa Kỳ”.

Nỗ lực của dân biểu Ánh vinh danh người tỵ nạn được nhiều đoàn thể Việt Nam đón nhận nồng nhiệt, và nếu có một cuộc thảo luận về cái giá mà nguời tỵ nạn Việt Nam đã trả trong hành trình đi tìm tự do, như ý định cửa Thư Viện Quốc Hội, thì cuộc thảo luận đó có thể dài đến vô tận, vì thảm cảnh trên biển Ðông không bao giờ nói hết, và cũng không bao giờ phai nhạt trong ký ức của thuyền nhân.

Phóng viên Thanh Quang của đài Á Châu Tự Do vừa viết một bài rất hay về những nỗi thống khổ của người vượt biển.

“Khỏang một triệu người may mắn đến được những nơi họ muốn đến, thì cũng chừng ấy người đã vĩnh viễn ở lại dưới lòng biển cả”, Thanh Quang viết. “Mỗi năm cứ mỗi lần đến thời điểm 30 Tháng Tư là Người Việt Tỵ Nạn tại Hải Ngoại không khỏi bùi ngùi nhớ lại thân nhân, bạn bè hay chính mình đã trải qua những chuyến vượt biển thập tử nhất sinh”.

Anh viết tiếp, “Riêng với những thuyền nhân sống sót, không ít người gặp phải thảm cảnh trên biển khơi, tiêu biểu nhất là bị bão, hải tặc hay tàu chết máy.

“Chẳng hạn như, chị Nguyễn Thị Hoa Hương, hiện đang định cư tại Hoa Kỳ, đã ra sức tìm đến bến bờ tự do hồi năm 1989 và gặp nạn, như chị mô tả sau đây :’Mình không có chỗ nằm, mình chỉ ngồi mà co hai chân lại, ngồi đủ chỗ thôi. Lâu lâu mình duỗi được cái chân thôi chứ không có được nằm. Đó là một kỷ niệm mà em không bao giờ quên khi mà tàu đi 7 ngày trên Thái Bình Dương thì đã bị bão biển rất là lớn và đã đánh tan chiếc tàu ra, chỉ còn lại thân chiếc tàu, còn đầu tàu và đuôi tàu thì bị đứt ra.

‘Trong cơn nguy cập đó thì người ta đã chuyển tất cả mọi người vô giữa thân của con tàu. Lúc bấy giờ sự chết kể như 90 % rồi, tại vì bão kéo dài mấy ngày trời liên tục. Con tàu không còn bộ phận lái gì hết, tự con tàu trôi đi thôi. Trong mấy ngày như vậy thì lương thực hết rồi, mọi người bắt đầu nhịn đói, chỉ có những giọt nước để dành lại và mọi người chia nhau ra để mà uống.

‘Có những tiếng la khóc bởi vì sự chết đã đột tới (khóc). Bắt đầu có những người bị kiệt sức quá mà bắt đầu xỉu, trong đó cũng có em mê man không biết gì hết, chỉ nhớ là những người xung quanh đọc kinh cầu xin nhận cho nếu mà có bị chết thì xin cho linh hồn được siêu thoát một cách nhẹ nhàng.

‘Trong lúc trôi như vậy thì một sự may mắn đến với tất cả những con người trên tàu đó là được tàu của Hạm Đội VII Mỹ đang tập trận ở Thái Bình Dương cứu vớt. Khi cứu lên sàn tàu thì các phụ nữ và trẻ em đều vô phòng cấp cứu bởi vì đã bị kiệt sức quá rồi, không còn sự sống.

‘Một kỷ niệm mà nếu những ai đi con tàu đó thì chắc không bao giờ quên là các người Mỹ họ đã săn sóc, họ điều trị những người chết đi sống lại, cho phục hồi sức khoẻ rồi mới bắt đầu đưa vô Thái Lan. Trại đó là trại Banatnikhon. Em ở đó là gần 9 năm”.

Một thảm cảnh khác trên Biển Đông có liên quan đến chị Lê Thị Sen, hiện cũng đang ở Mỹ. Tàu chị Sen gặp cướp biển như chị cho biết :"Trên đường vượt biển thì gặp cướp biển. Ở trên tàu nó thả canô xuống qua tàu mình. Mấy người đàn bà con gái bị họ hãm hiếp và họ định đập cho tàu mình chìm nữa. Tiền bạc vòng vàng ai mà có đều nộp cho họ hết. Khi bị cướp xong chạy được một hồi thì tới dàn khoan của Mã Lai. Dàn khoan nó mới kéo tàu vô. Nếu mà không gặp dàn khoan đó thì chắc chìm chết rồi vì tối hôm đó sóng gió quá chừng, mà tàu thì cũng nhỏ nữa, giống như mấy chiếc thuyền đánh cá, mà ở dưới tàu là 126 người nằm sát nhau. Có nhiều đứa bé nó ói quá con mắt trắng dờ tưởng như nó chết rồi”.

Bài viết của Thanh Quang còn rất dài, tôi chỉ trích ra hai truờng hợp để đề cập đến buổi hội thảo về “ngày tỵ nạn Việt Nam”, và để đề nghị với anh Thanh Quang, với dân biểu Cao Quang Ánh, và với quý vị văn nhân, ký gỉả sưu tập vài chục, vài trăm trường hợp trong hàng ngàn, hàng chục ngàn trường hợp thê thảm đã xẩy ra 34 năm trước hầu viết lên vinh danh hàng triệu nguời đã bỏ xác duới lòng biển cả, vinh danh thái độ quyết liệt bảo vệ và mưu tìm tự do của người tỵ nạn Việt Nam.

“Ngày người tỵ nạn Việt Nam” sang năm, ngày 05/02/2010 chúng ta sẽ in tác phẩm này, bằng Việt ngữ, bằng Anh ngữ và bằng ngôn ngữ của mọi quốc gia đang có người tỵ nạn, quyển sách có thể dầy hàng ngàn trang, và chắc chắn sẽ được hàng chục, hàng trăm ngàn người đón nhận để “đặt vào tim và vào tri thức của người Mỹ, người Pháp, người Úc, người Gia Nã Ðại, những câu chuyện kiên trì bi thương, hùng tráng và cao cả, và cuộc tìm kiếm tự do của hàng triệu người tỵ nạn Việt Nam” như dân biểu Cao Quang Ánh nói.

Bài Xem Nhiều