We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 7 May 2009

TRỊNH CÔNG SƠN VÀ NHỮNG HOẠT ĐỘNG NẰM VÙNG


(Liên Thành)

(1)

Trong mấy tuần qua, tôi có đọc 2 bài viết của Trịnh Cung, tức Nguyễn văn Liễu, và bài của anh Bằng Phong Đặng Văn Âu, viết về nhạc sĩ TCS

Trịnh Cung viết: “Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị.

Bằng Phong Đặng văn Âu viết:“Nhạc Sĩ Trinh Công Sơn. Một Thiên tài đồng lõa với tội ác”

Hai tác giả với hai bài viết nói về TCS, nội dung khác nhau, nhưng hầu như cả hai đều đưa ra chỉ một vài dữ kiện, hoặc khách quan, hoặc chủ quan, qua tình bạn của họ đối với nhạc sĩ TCS. Để rồi, Trịnh Cung và Bằng Phong Đặng văn Âu đều không kết luận được, hoặc là không muốn kết luận, một điều quan trọng nhất: Trịnh Công Sơn bên nào? Bên này ? Bên kia? Hay nói trắng ra là: Trịnh công Sơn là ai? Quốc gia hay cộng sản?

Đã bao năm qua, kể từ sau 1975, và mãi đến những ngày gần đây, tôi vẫn giữ thái độ im lặng. Nhưng sau khi đọc xong bài của Trịnh Cung, cũng như của Bằng Phong Đặng văn Âu, tôi quyết định lên tiếng về những gì, mà vì lý do nghề nghiệp, tôi đã phải nắm rất tường tận về TCS. Lý do thì cũng đơn giản, quý vị có thể hiểu được khi đọc xong bài này.

Cuối cùng thì giờ đã điểm. Qua bao nhiêu ca ngợi, bao nhiêu tranh cãi, lý luận, có lẽ, đã đến lúc TCS nên trở lại với những gì của TCS. Đó là SỰ THÂT VỀ CON NGUỜI TCS. Trong một bối cảnh mà đất nước đang nghiêng ngã tang thương bỡi nhiều vấn nạn, cộng với một thảm họa tày trời: SỰ XÂM LĂNG CỦA TOÀN BỘ LỰC LUỢNG CS QUỐC TẾ, ĐẶC BIỆT LÀ TRUNG CỘNG, QUA BÀN TAY CS HÀ NỘI, Trịnh Công Sơn đã cống hiến gì cho quốc gia?

Giữ nhiệm vụ trưởng cơ quan an ninh tình báo Thừa Thiên- Huế từ 1966 đến đầu 1975, tôi có bổn phận phải chịu trách nhiệm chính về vấn đề gìn giữ an ninh trật tự, bảo vệ sinh mạng và tài sản cho đồng bào trong tỉnh. Và trên hết mọi chuyện, là đối phó với cục Tình Báo chiến lược Bắc Việt, lồng vào đó là một mạng lưới tinh vi và dày đặc CS nằm vùng tại Huế. Thật không sai khi nói Huế là một ổ nằm vùng. Do vậy, có lẽ chúng tôi là người “may mắn”(?!) PHẢI có bổn phận “BIẾT” rất “kỹ” về TCS và toàn bộ những phần tử hoạt động CS khác của Huế. Tôi biết TCS và nhóm người nối giáo cho giặc này, dưới tất cả các khía cạnh khác nhau.Từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, từ thói quen đến phẩm hạnh, đến tiểu sử, đến gia đình, thậm chí, nếu cần, thì cả gia phả vv, tôi đều có bổn phận phải biết. Và tôi sẽ lên tiếng một cách thẳng thắn, về những sự việc, thông tin, dữ kiện mà chúng tôi có được về đương sự trong bài viết này. Hy vọng, sẽ cung cấp cho lịch sử, và cho những ai quan tâm đến vấn đề TCS, cũng như các hoạt động chung của đương sự với các phần tử nằm vùng khác tại Huế, mà dù yêu, dù ghét, dù hận thù, dù ngưỡng mộ tôn sùng, dù căm phẫn.... những thông tin chính xác và cần thiết, để quý vị có thể tự mình thẩm định, lại một cách đúng đắn, về con người TCS. Bởi vì, mỗi con người chúng ta, dù thế nào đi nữa, không ai muốn bị BỊP cả!

Trịnh công Sơn bên nào: Bên này ? hay bên kia ? Quốc gia?, Cộng sản?

Trước khi xác nhận cũng như công bố nhiều chuyện liên quan đến TCS, xin được phác họa lại tình hình an ninh và nội chính của Thừa Thiên-Huế, sau ngày 1/11/ 1963:

Sau đảo chánh, ảnh hưởng và thế lực chính trị của PG Ấn Quang, và đặc biệt Trí Quang, Đôn Hậu đối với chính quyền trung ương cũng như địa phương, và trong hàng ngũ tín đồ Phật giáo tại miền trung, nhất là tại Huế, QUÁ MẠNH!

Chùa Từ Đàm trở thành Dinh Độc Lập II, đó là trung tâm quyền lực thật sự cho cả Miền Nam VN. Tại miền trung, chùa Từ Đàm là tàn cây cổ thụ đầy bóng mát, che chở cho mọi hoạt động của các cơ quan dân vận, tôn giáo vận, trí thức vận, tổ chức học sinh, sinh viên “Giải Phóng” thành phố thuộc Đại Học Huế và các trường Trung học. Tất cả đều nằm dưới sự điều động của tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế và Thành ủy Việt cộng.

Hầu như không có một cơ quan an ninh nào của chính phủ VNCH dám sờ vào các ổ nằm vùng gần như công khai này. Họ chỉ lấy vải thưa để che mắt thánh, nhưng thật tình không ai dám đụng đến họ cả. Nếu đụng đến họ, sẽ bị lu loa là “tàn dư Mật Vụ Nhu Diệm”, là “đàn áp Phật Giáo”, là TÀN ĐỜI! Mọi tổ chức, mọi cơ sở nội thành của Việt Cộng được phát triển hết năng xuất. Tất cả là nhờ tài điều binh khiển tướng của Trung Tá điệp Viên Hòang Kim Loan, thuộc Cục Tình báo Chiến lược Bắc Việt. Trung gian liên lạc là bí thư thân tín của Thích Trí Quang: Nguyễn Khắc Từ. Sau 1975, Nguyễn Khắc Từ lộ diện là viên đại tá Việt Cộng. Hổ trợ tận tình cho Hoàng Kim Loan là Trí Quang, Đôn Hậu.

Có thể nói từ 1963, sau đảo chánh, đến 1966, là thời gian nỗi lọan Miền Trung của Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu. Ba năm oan nghiệt này là thời đại mạt vận của tất cả các cơ quan tình báo dân sự cũng như quân sự của chính phủ VNCH. Trí Quang, Đôn Hậu và hệ thống rất lớn các “thầy tranh đấu” của họ, đã xóa sổ các cơ quan tình báo xuất sắc của chính phủ, tại nhiều nơi. Đặc biệt thảm hại nhất là tại Thừa Thiên- Huế. Hủy diệt các cơ quan tình báo có nghĩa là mở đường cho CS tự do ra vào, có nghĩa là sinh mạng Miền Nam đang hấp hối!

Trước 1963, Đoàn Công Tác Đặc Nhiệm Miền Trung do ông là do ông Dương văn Hiếu làm trưởng đoàn. Nhưng, người chỉ huy thật sự bên trong lại là ông Ngô đình Cẩn. Ông là một người có năng khiếu thiên phú về tình báo, dù chưa hề qua một trường lớp đào tạo chính quy nào. Có thể nói đây là một năng khiếu bẩm sinh kỳ lạ của ông, đặc biệt là năng khiếu chống du kích chiến và chống dấy loạn trong thành phố. Cơ quan tình báo tinh nhuệ này đã phá vỡ và bắt giữ hầu như toàn bộ các cán bộ tình báo cao cấp của Bắc Việt gởi vào miền Nam. ĐCTĐNMT đã bẽ gãy mọi mưu toan của Hà Nội về chính trị cũng như quân sự, nhất là mục đích phá rối chính trị để làm suy sụp Miền Nam. Xin dẫn chứng tài năng và công lao rất lớn của ông Ngô đình Cẩn, qua lời nói của đối thủ: đại tướng CS Văn Tiến Dũng: “ Dưới thời Diệm, ta đã gởi vào Miền Nam 60 ngàn cán bộ, cuối cùng chỉ còn 5 ngàn, như vậy là thiệt hại đến 90%”. Sau khi ông anh là TT Diệm bị đảo chánh, bị đám tuớng lãnh phản loạn bất chấp luật pháp, bất chấp kỷ cương phép nước, bất chấp đạo lý, bất chấp tình người ,giết, thì ông em út cũng bị cùng chung số phận! Tòa án gì đây? Luật pháp gì đây? luật của Trí Quang? Luật của Đôn Hậu? Luật của cái gọi là“ Phật Giáo đấu tranh”?? Tội gì thưa quý vị? Tội bắt nhiều CS! Ông Dương văn Hiếu, nhờ có ông Cẩn thế mạng rồi, nên quý thầy hơi khó làm áp lực giết thêm nữa. Sau đó, nhờ “đế quốc Mỹ xâm lược” can thiệp, nên chỉ bị tù.

Một cơ quan tình báo tinh nhuệ, đặc biệt, và bí mật khác, do ông Phan Quang Đông chỉ huy cũng bị xóa sổ. Cơ quan này hoàn toàn chỉ liên quan đến những điệp vụ quan trọng ngoài bắc mà thôi. Họ không hề dính dáng gì đến chuyện đàn áp Phật Giáo cả, cũng bị Thích Trí Quang vu vạ rồi giết. Theo lệnh Hà Nội, Trí Quang áp lực, yêu cầu chính phủ đương nhiệm, qua trung gian Nguyễn Chánh Thi, tử hình Phan Quang Đông, một viên chức chỉ huy tình báo tài ba xuất sắc, với tội “ Mật vụ Nhu Diệm”!

Cơ quan tình báo thứ 3 họat đông rất hữu hiệu tại Huế, là Ty Công An Thừa Thiên của chính phủ VNCH. Số phận cơ quan này cũng bi thảm không kém. Ông Lê Văn Dư Trưởng ty bị bắt giữ.

Hầu hết nhân viên phụ trách tình báo của 3 cơ quan này, hoặc bị sa thãi, hoặc bị bắt, hoặc bị thuyên chuyển khỏi các chức vụ trọng yếu. Tất cả cũng với tội danh tương tự: “ Mật vụ Nhu-Diêm, đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy v,v…”

Sau khi loại trừ sạch các thành phần “Mật vụ Nhu Diệm ác ôn”, các thầy liền thay vào cái bình cũ là cơ quan tình báo của VNCH, loại rượu mới do quý thầy bào chế ra, đó là “rượu nằm vùng”!!

  1. Nguyên Quận Trưởng Cảnh Sát Nguyễn văn Cán, một cơ sở tình báo rất quan trọng của Trung tá điệp viên CS Hoàng Kim Loan, được phong làm truởng ty CSQG Thị xã Huế. Ngoài ra, Nguyễn văn Cán còn là cơ sở nuôi dưỡng tên Phan Nam, Thành ủy viên thành ủy Việt Cộng Huế, đặc trách an ninh của cơ quan thành ủy VC, trú ngụ thường xuyên trong nhà của Nguyễn văn Cán. Sau 1975 Phan Nam làm Chủ Tịch Ủy ban nhân dân thành phố Huế.

  2. Trần văn Cư, đệ tử thân tín của Ông Đôn Hậu, được phong làm trưởng ty Công An Thừa Thiên. Trần văn Cư chính là người thẩm vấn thụ lý nội vụ ông Phan Quang Đông. Thừa lệnh CS Hà Nội, Đôn Hậu, và Trí Quang ngầm ra lệnh cho chính quyền, xử bắn Phan Quang Đông tại Sân Vận Đông Tự Do, thuộc quận III thị Xã Huế, với tội danh : ” Mật vụ Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo thủ tiêu Quí thầy,v.v…”

Đau đớn và cười ra nước mắt, là từ 1966 đến 1968, hai ty Cảnh Sát lại giao cho hai tay nội tuyến Việt Cộng: Ty CSQG tỉnh Quảng Trị thì Trưởng ty lại là Đại Úy Lê Cảnh Thâm, làm việc cho cơ quan Quân Báo của VC. Ty CSQG Thừa Thiên-Huế thì Trưởng ty là Đoàn Công Lập, nhân viên thuộc cấp của Trung tá điệp viên CS Hoàng Kim Loan.

Khoảng thời gian dài này là thời hoàng kim tuyệt đỉnh của các hoạt động CS nằm vùng. Chỉ cần dán nhãn hiệu “ Mật vụ Nhu Diệm đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy” cho kẻ thù, là mọi việc xong ngay! Cả Miền Nam hoang mang, lo sợ, điêu đứng, biết bao thân phận bị vùi dập, cũng vì cái khẩu hiệu này.

Sau khi 3 cơ quan tình báo trọng yếu và vô cùng hữu hiệu này bị “các thầy” xóa sổ, các tổ chức cơ sở Việt Cộng trong thành phố Huế sinh sôi nẩy nở, phát triển tự do như rạ, như nấm . Chính quyền tuy biết, nhưng không dám đụng đến, vì sợ đụng chạm đến Phật Giáo. Sợ đến kinh hoàng mấy chữ “ Mật thám Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo”. Quý thầy đã thật sự thành công trong việc tự tôn, tự đồng hóa “CÁC THẦY LÀ PHẬT GIÁO”. Nói đến đây tôi không khỏi không bật cười, nhớ đến chuyện cũng tương tự như vậy. Đó là chuyện trên 30 năm nay, đảng CSHN cũng đã tự đồng hóa mình là tổ quốc! Và CS cũng đã thành công! Quý thầy cũng thành công!

Đại đa số các tổ chức CS như thế và hầu hết những kẻ tham gia trong các tổ chức đó, đều đã được Trí Quang, Nguyễn Khắc Từ, Hoàng Kim Loan bọc cho cái vỏ tôn giáo. Tỷ dụ như Liên Đoàn Học sinh, Sinh viên Phật tử, công chức Phật Tử, Quân nhân Phật tử, Cảnh sát Phật tử, Tiểu thương Phật Tử chợ Đông Ba v..v...

Thành phố mọc lên như rạ những địa điểm hội họp, tiếp xúc, của nhiều trí thức, giáo sư , sinh viên, học sinh, họat động cho các tổ chức trí thức vận, tôn giáo vận của Thành ủy Huế. Những địa điểm nầy trong danh từ chuyên môn chúng tối gọi là những “căn cứ lõm” của địch, tỷ như:

1- Quán Café “Bạn Tôi.”

Ở đường Đào duy Từ , tại vùng Đập Đá thuộc quận III thị xã Huế.

Thành lập bởi Lê văn Sâm, SV luật khoa, chũ quán. Có Ngô Kha, vợ chồng Giáo sư Đỗ Long Vân ở Pháp về, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn hữu Ngô, nhà văn Túy Hồng, Phan Duy Nhân, Trần Quang Long.

2- Lực lượng Giáo chức tranh đấu tại Huế:

Chũ tịch, kiêm chủ bút diễn đàn báo Dân là Hoàng Phủ Ngọc Tường. Phó chũ tịch là Giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm.

    Ngoài ra còn có tờ Sinh Viên Huế của tổng hội SV Huế, và tờ Lập Trường của nhóm trí thức đại học Huế, do giáo sư Tôn Thất Hanh làm chủ nhiệm. Chũ trương: Chống lại cái gọi là “Chế độ Diệm mà không Diệm”.

    Quý vị độc giả, ai là người uyên thâm, xin hãy diễn giải và dẫn chứng rành rẽ, cụ thể, chứng minh dùm tôi, cụm từ “ Diệm mà không Diệm” này! Tôi chịu thua. Những lộng ngôn này là do ai làm ra? Ai sáng tác? Ai nghe theo? Mục đích là gì? Phá nát tất cả các chính quyền Miền Nam? Bất kể là ai lãnh đạo?

    Tổng thống Ngô đình Diệm đã bị họ gián tiếp giết, phong cho danh hiệu mang đầy tính tội ác, rùng rợn, răn đe: “Mỹ Diệm”, “Mật vụ Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy”. Đất nước sau đó tang thuơng đổ vỡ, chính trị rối loạn, nhưng vẫn chưa vừa lòng. Thừa thắng xông tới, họ răn đe các chính quyền kế tiếp khác bằng khẩu hiệu mang tính bình mới rượu cũ: “ Diệm mà không Diệm”. Chỉ đơn giản vậy, nhưng buồn cười thay, một loạt các chính quyền sau đó đều xếp re, không dám hó hé với nhóm “ Phật Giáo Đấu Tranh” này

3- Tuyệt Tình Cốc.

Nằm tại hẽm Âm Hồn thuộc quận I thị xã Huế. Nguyên là ngôi nhà của cha mẹ Hòang Phủ Ngọc Tường, Hòang Phủ Ngọc Phan. Sau khi hai ông bà dời nhà ra gần cửa Đông Ba, anh em Tường, Phan biến nơi nầy thành trung tâm hội họp hoạt động của đám sinh viên, trí thức cơ sở thành ủy VC Huế.

Tuyệt tình cốc là một ngôi nhà tranh, trong một khu vườn nhỏ có cây ngoc lan. Đến mùa hoa nở, hương thơm ngát.

Nhóm Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Ngọc Phan đã đặt tên cho cây ngọc lan này là “Cây hoa tình”, và ngôi nhà kia là “Tuyệt tình cốc”,vay mượn trong tác phẩm kiếm hiệp Thần điêu đại hiệp của tác giả Kim Dung

Tuyệt tình cốc thường xuyên do anh em Hòang Phủ Ngọc Tường chủ trì sau nầy còn có họa sĩ Đinh Cường.

Trịnh Công Sơn, nữ văn sĩ Túy Hồng, Ngô Kha, Trần vàng Sao, Trần Quang Long, Nguyễn Đắc Xuân, Trân Xuân Kiêm, chũ tịch tổng hội sinh viên Huế, cũng đã xuất hiện nhiều lần tại đây. Hầu hết đám này là cơ sơ sinh viên và trí thức vận của thành ủy Huế

Tuyệt tình Cốc cũng là nơi xuất bản tờ báo Việt Nam Việt Nam của nhóm trên, trong khoảng thời gian phong trào tranh đấu Miền Trung của Thích Trí Quang, giai đọan cao điểm vào đầu hè 1966.

4-Căn phòng của Lê Văn Hảo,

Giáo Sư nhân chủng học, Đại Học Huế cũng là nơi mà Hoàng phủ Ngọc Tường và đám sinh viên họat động cho Thành ủy VC dùng làm nơi viết và xuất bản báo chí.

Vô số những trí thức, học sinh, sinh viên hoạt động cho VC tại thành phố Huế. Họ tham gia sách động, trong vai trò lực lượng quần chúng: Cách Mạng đấu tranh của biến cố 1963, rồi cuộc tranh đấu bạo động 1966. Hãy nhìn, để phải giật mình tự hỏi: “Huế không mất vào tay CS trước Mậu Thân 1968 thì quả thật là một phép lạ.”. Hãy nhìn danh sách một ổ việt cộng nằm vùng dưới đây:

- Nguyễn Thiết Sinh viên Luật Khoa phụ trách Thanh niên Thành ủy Huế thóat ly lên Mật khu 1965

- Trần Quang Long: SV Việt Hán Đại Học sư phạm thoát ly năm 1968.

- Lê Minh Trường Sinh Viên Mỹ Thuật: vượt ngục lên mật khu, sau đó xâm nhập tái họat đông bị lực lượng CSĐB phục kích bắn chết tại làng Hải Cát Hạ, quận Nam Hòa.

- Vĩnh Kha. SV văn Khoa: chũ tịch Tổng hội SV , đoàn trưởng đoàn Sv Phật Tử.

- Hoàng Phủ Ngọc Tường: giáo sư.

- Hòang Phủ Ngọc Phan: SV y khoa.

- Nguyễn Đính: SV văn khoa, bút hiệu Trần vàng Sao.

- Phạm thị xuân Quế: bác sĩ. Chủ tịch hội phụ nữ thành phố Huế.

- Thái Thị Ngọc Dư , sau này đậu Tiến sĩ Địa lý học tai Pháp

- Trần Anh Tuấn: Tiến sĩ Luật Khoa tại Mỹ

- Hoàng văn Giàu. Phụ khảo đại học văn khoa Huế. Đoàn Trưởng đoàn SV Phật Tử Huế. Hiện ở Úc Châu

- Thái thị Kim Lan: sinh viên văn khoa , sau du học đậu Tiến Sĩ triết học tai Đức

- Nguyễn Đắc Xuân: SV việt hán, đại học sư phạm.

- Hùynh sơn Trà: SV y khoa, thoát ly 1968

- Nguyễn văn Sở: Đại học Sư phạm Anh văn. Thóat ly 1968

- Lê Thanh Xuâ: thoát ly 1968.

- Ngô Yên Thi: SV văn Khoa. Thoát ly 1968.

- Nguyễn hữu Ngô SV Mỹ thuật

- Trần Hoài SV Việt Hán: Đại học sư pham .Thóat ly 1972

- Nguyễn Đức Thuận VS đại học sư phạm Anh văn. Thóat ly 1968

- Trần bá Chữ: SV đại học sư phạm toán. Thoát ly 1968

- Nguyễn thị Đoan Trinh ,SV dược khoa Đại học Saigòn, sát thủ Mậu Thân 1968. Y thị trực diện đeo băng đỏ, nổ súng, hạ sát rất nhiều người. Thoát ly ngay sau CS bại trận Mậu Thân

- Lê văn Tài: SV Mỹ thuật, thoát ly 1968. Hiện ở Úc Châu.

- Nguyễn văn Mễ: học sinh lóp 12 Quốc Học. Thóat ly 1968

- Lê Phước Thúy: SV đại học Sư phạm .thóat ly 1968

- Lê Công Cơ SV đại học khoa học .thóat ly 1968

- Lê khắc Cầm: sinh viên, em giáo sư Lê khắc Phò

- Lê văn Hảo: giáo sư nhân chủng học Đại Học Huế.

- Bà Đào thị Yến, tức Bà Tuần Chi nguyên Hiệu trưởng trường nữ trung học Đồng Khánh và cũng là tình nhân của Thích Đôn Hậu. Thoát ly ra bắc cùng với Thích Đôn Hậu, sau Mậu Thân, cùng với Giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm. Giáo sư Lê văn Hảo v…v…

- Bửu Chỉ: sinh viên Mỹ thuật.

- Phan Duy Nhân: Sinh viên.

Và còn rất nhiều nữa….

Những cơ sở này, hiệp lực cùng với Thích Trí Quang, Thích Thiện Siêu, Thích Đôn Hậu, Thích Chánh Trực, bí thư thân tín của Thích Trí Quang là Đại Tá tình báo cộng sản Nguyễn Khắc Từ, Hoàng Kim Loan, Trung tá điệp viên cục tình báo chiến lược Hà Nội, như thế đủ để phá nát Huế chưa? Thưa, Quá đủ!……..

Vì thế, miền trung, đặc biệt Huế, đang bị nhuộm đỏ cách mạng, vừa hồng vừa chuyên. Miền Trung đang sôi sục lửa đấu tranh căm thù giai cấp! đang là địa ngục của một mạng lưới CS nằm vùng khổng lồ, bán mình cho quỷ

Ngày 23-1-1965 Thích Trí Quang cho lệnh học sinh sinh viên, đồng bào biều tình kéo đến đốt tòa tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại số 4 đường Đống Đa. Sau đó đoàn biểu tình kéo đến đốt phòng Thông tin văn hóa Hoa Kỳ (USIS) tại số 8 đường Lý Thường Kiệt ,thuộc quân III thị xã Huế.

Ngày 27-2-1965 đám này họp báo ra mắt “Phong Trào Tranh Đấu Bảo Vệ Hòa Bình và Hạnh Phúc Dân Tộc” và “Phong Trào Dân Tộc Tự Quyết”.

Chũ tịch là Thượng Tọa Thích Quãng Liên. Các thành viên: Bác sĩ Thú y Phạm văn Huyến, thân sinh bà Phạm Thị Thanh Vân ,tức bà Ngô Bá Thành. Nhà báo Phi Bằng, tức Cao Minh Chiến, Luật sư Trịnh Đình Thảo. Giáo sư Tôn Thất Dương Kỵ. Bác sĩ Lê Khắc Quyến khoa trưởng Đại Học Y Khoa Huế cũng bí mật nằm trong tổ chức nầy.

Về Phong Trào Dân Tộc Tự Quyết, chủ tịch là Luật Sư Nguyễn Long. Các đoàn viên chủ chốt là kỹ sư Hồ văn Bửu, kỹ sư Tô văn Can.

Hai Tổ chức nầy đều đòi hỏi:

  • Quân đội Hoa Kỳ phải triệt thoái khỏi miền Nam việt Nam.

  • Vấn đề thống nhất của Việt Nam phải để cho người Việt Nam tự quyết.

Ngày 1-3-1965, Thủ tướng Chính phủ VNCH, bác sĩ Phan Huy Quát, ra lệnh cách chức gần 50 công chức và khoảng 30 người bị bắt giữ. Trong đó có Cao Minh Chiến, giáo sư Tôn thất Dương Kỵ và Thú Y sĩ Phạm Văn Huyến.

Ba nhân vật nầy được giải ra Huế. Tướng Nguyễn Chánh Thi muốn thả dù nhóm này qua bên kia vỹ tuyến 17. Thủ Tướng Phan Huy Quát phản đối vì sợ báo chí và dư luận quốc tế xuyên tạc.

Ngày 19-3-1965, Tướng Nguyễn Chánh Thi chũ tọa một buổi lễ ngay tại bên này cầu Hiền Lương, sau bài diễn văn, Cao Minh Chiến, Tôn Thất Dương Kỵ và bác sĩ thú y Phạm văn Huyến được dẫn từ phía bên nầy cầu, thuộc vùng chính phủ VNCH, sang đến giữa cầu, giao cho Cộng sản Hà Nội. Cả ba lặng lẽ đi qua phía bên kia cầu phân chia biên giới Nam Bắc.

Tình hình Huế mỗi ngày mỗi trầm trọng. Ngày 6-6-1966 lúc 12 giờ trưa, trên đài phát thanh tranh đấu tại Huế, Thích Trí Quang, tên cờ gian bạc lận, buôn thần bán thánh này, rút con bài cuối cùng: “Bàn thờ Phật”. Trí Quang chơi xã láng canh bạc cháy túi, không kể gì đạo đức tối thiểu: Đưa bàn thờ Phật xuống đường! Phật nào đồng ý cho hành động này?... Ngược lại, Phật đã độ trì người con trung nghĩa xứ Huế: đại Tá Nguyễn Ngọc Loan và lực luợng Đặc Nhiệm dẹp loạn miền Trung

Chỉ sau hai tuần lễ kể từ ngày 9-6-1966 toàn bộ lực lượng tranh đấu của Thích trí Quang đã bị dẹp tan. Thích Trí Quang và đồng bọn, Tướng Nguyễn Chánh Thi Tư Lệnh QĐI. Chuẩn Tướng Phan Xuân Nhuận Tư Lệnh Sư Đòan I. Tất cả bị Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan bắt giữ.

Tôi liên tục mở các cuộc hành quân cảnh sát, bắt giữ toàn bộ đám cơ sở việt cộng nằm vùng cài trong Phật giáo, trong các tổ chức giáo chức, học sinh , sinh viên thuộc lực lượng tranh đấu của Thích Trí Quang. Một số lớn bọn chúng bị bắt giữ ngay, nhưng cũng có một số ít đã được Trung Tá điệp Viên Hoàng Kim Loan gởi giao liên và đưa lên mật khu. Điển hình hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân.

Chuyện khám phá ra TCS hoạt động nằm vùng, là do chúng tôi theo dõi anh em họ Phan. Cuộc đào thoát của hai anh em Hoàng phủ Ngọc Tường Hoàng Phủ Ngọc Phan đã may mắn làm bộc lộ chân tướng của Trịnh Công Sơn.

Người đứng ra thi hành là giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm, và Lê Cảnh Đạm, lúc đó là Tổng Thư Ký Đại Học Y Khoa Huế. Tôn Thất Dương Tiềm và Lê Cảnh Đạm là cán bộ trí thức vận của cở quan thanh ủy VC Huế.

Và tôi đã vô cùng bàng hoàng, buồn bả ngẩn người, khi thấy Trịnh Công Sơn dính trong vụ này.

Lực lượng CSĐB đã bám sát theo dõi hai mục tiêu Tường và Phan từ lúc bọn này ẩn trốn tại nhà sách Khánh Quỳnh tại ngã tư Anh Danh, thuộc Quận I thành phố Huế. Tiệm sách nầy là của gia đình Tôn Thất Dương Kỵ một cán bộ cộng sản gộc tại Huế.

Sau đó, bọn chúng di chuyển qua trốn tại số 66 đương Phan Chu Trinh Quân III thị xã Huế. Đây là nhà an toàn của cơ quan Thành ủy VC Huế. Chủ nhân cũng là cơ sở nội thành, tên là Nguyễn Chính. Số 66 Phan Chu Trinh nằm ngay ngã tư Phan Chu Trinh Nguyễn Trường Tộ, ngay đầu cầu Phủ Cam. Bên này cầu Phủ Cam là nhà tên Chính, và bên kia cầu Phủ Cam là nhà Trịnh Công Sơn, nằm trên đường Nguyễn Trường Tộ, đối diện với tòa Tổng Giám Mục Huế.

Đó là một dãy chung cư. Căn của Trịnh Công Sơn và gia đình trú ngụ là: 11/3 Đường Nguyễn Trường Tộ. Quận III, thành phố Huế.

Tôi nhớ không lầm thì đó là ngày 11/6/1966. Trời nhá nhem tối, tôi chỉ huy điệp vụ, đứng hơi xa hiện trường. Hai anh em Hoàng phủ Ngọc Tường từ nhà Chính, bên này cầu Phủ Cam, đi rất nhanh sang nhà Trịnh Công Sơn, bên kia cầu Phủ cam. Trịnh Công Sơn đã có kế hoạch chuẩn bị trước cho hai tên này ăn cơm tối tại nhà. Sau đó, một chiếc xe hơi màu trắng đến đón Tường và Phan đi ngay.

Tài xế là Lê Cảnh Đạm. Hộ tống là giáo sư Tôn thất Dương Tiềm. Họ lên chùa Thiên Mụ, và sau đó đi bộ vượt Long Hồ, Ngọc Hồ, vượt nguồn tả sông Huơng đến mật khu sau núi Kim Phụng.

Thêm một tuổi giỗ đời lưu vong, 30 tháng 4 năm 2009

Công Luận


Bây giờ nói đến đời lưu vong có vẻ lạc hậu, thật vậy mỗi ngày , mỗi tuần đều có các chuyến bay thẳng từ hải ngoại về du lịch Việt Nam . Nhưng về hay đi ? hình như là đi ? chính xác là Đi !

Quê hương đó , xứ sở đó, chủ quyền của riêng một số người thôi, nó không còn thuộc sở huu~ của dân tộc Việt Nam, cả dân tộc mất chủ quyền lãnh thổ , đúng nhất là mất cả quyền làm người thì còn thứ gì không mất .



Mua một vé khứ hồi ,đem theo vài ngàn dollars đi VN du lịch, quá dễ dàng đối với mọi người dân Việt hải ngoại. Nhưng tại sao có rất nhiều người vẫn không đi ? tại sao ? Vì về nơi đó bước vào phi trường là gặp cảnh khó chịu và bất công rồi , những cặp mắt cán bộ hải quan sẽ nhìn bạn bằng cái nhìn hình thù viên đạn vì chưa thấy dollars trong passport , họ sẽ nhìn chúng ta bằng tiền , họ sẽ cư xử với chúng ta tùy theo tờ dollar lớn hay nhỏ trong passport, bước ra khỏi phi trường thì phải đề phòng đủ các loại bất trắc và gạt gẫm , cướp giựt, đủ các thành phần chung quanh sẵn sang chôm tất cả những gì bạn có . Họ có thể chôm luôn cả nhân quyền và tự do của bạn , ở một nơi mà nhà cầm quyền là bọn cướp , chính quyền làm du đãng thì còn ai bảo vệ cho du khách hoặc người dân .



Đất nước ViệtNam là vậy đó sao ? luật lệ đâu ? nhân viên bảo vê trị an đâu ? chính quyền đâu ? Một đất nước có nhiều ăn xin ăn mày nhất thế giới , có nhiều người bệnh và thất học nhất thế giới , đất nước tôi bây giờ cái gì cũng nhất.



Nếu đảng Việt cộng tiếp tục cai trị đất nước ,VN sẽ chẳng bao giờ nhường ngôi vị hạng nhất nghèo đói, bệnh hoạn , thất học và lạc hậu , một đất nước có quá nhiều ăn mày , đĩ điếm và trộm cướp từ trên xuống dưới . Nhưng để bài trừ các tệ đoan xã hội đó không phải là không làm được , có một thứ bệnh mà không tri đuợc bằng pháp luật bằng công lý .

Bệnh đó do là cái đảng Việt cộng đang độc quyền cai trị đất nước gây ra , nó ăn cướp công khai , nó cướp hết tài nguyên quặng mỏ quốc gia, nó ăn luôn xương máu người dân , nó bán gái ra làm điếm cho ngoại bang, nó bán thanh niên đi làm culi cho thế giói , nó ăn luôn nhân quyền của dân, nó nuốt luôn dân chủ , tồi bại nhất là nó biết đem dân đi ngửa tay xin viện trợ thế giới nhân đạo, nó đem cả các bệnh nhân đi xin viện trợ nhân đạo y khoa rồi tất cả khoản viện trợ nhân đạo cả thế giới đều lọt vào mồm chúng nó trong khi người dân vẫn đói lòi xương , người bệnh cứ vô tư qua đời vì không tiền mua thuốc không có ai điều trị ! Điều nguy hiểm hơn hết là nó đã và đang bán các hải đảo và lãnh thổ cho Tàu cộng !

Các bệnh đó phải trị bằng một cuộc cách mạng nổi dậy của toàn dân ViệtNam, bệnh đó phải chính người dân trong nước mới trị được , không thể ngồi chờ ai giúp được , vì cả thế giới ngày nay chỉ có thể giúp được vài câu nói, vài thông cáo , vài bản tố cáo của Liên Hiệp Quốc , của lưỡng viện Hoa Kỳ của liên quốc hội Âu Châu mà suốt mấy chục năm qua họ đã không trị được căn bệnh của dân tộc VN . Sau rồi vì quyền lợi kinh tế bang giao họ sẽ cười cười bắt tay vì quyền lợi hai bên , và chẳng còn ai thắc mắc và quan tâm đến căn bệnh hiểm nghèo của hơn 80 triệu sinh linh đăng nằm dưới ách cai tri của đảng Việt cộng ! Nếu như ViệtNam có nhiều mỏ dầu, thì chắc chắn VN đã được Hoa Kỳ giải quyết như Iraq ! và lúc ấy chẳng còn một thằng VC nào sống xót và cũng không có quốc hận 30/41975. Rất tiếc đất nước VN tài nguyên chỉ đủ nuôi bọn đảng cướp VC , kết quả VN ngày nay là một bãi rác khổng lồ nhầy nhụa các loại vi trùng do đảng việt cộng thải ra. Đi VN du lịch để vui sướng hay hãnh diện trên đống rác người ? câu trả lời tùy vào lương tri mỗi người còn liêm sỉ .



34 năm lưu vong, cùng số tuổi với miền Nam bị Việt cộng xâm lăng chiếm đoạt , miền Bắc họ bị xâm lăng từ 1945 va` trước nũa trở lui đến thập niên 1930’s . Có đôi lúc tiếp xúc với một số người trong nước , tôi bàng hoàng từ suy nghĩ tư tưởng của họ, không phải chỉ nhìn về các khía cạnh luật pháp chính trị kinh tế hay xã hội , mà điều quan trọng là sự thành thật . Thiếu sự thành thật thì làm sao có thể chấp nhận sự thật của cốt lõi để giải quyết mọi vấn đề là nhu cầu của đời sống , cuộc đời và tương lai của chính họ ? Đời sống của nhân loại được định nghĩa và thực thi bảo vệ trước nhất là Nhân Quyền sau đó mới đến các thứ quyền khác và luật lệ mới được thiết lập thi hành .



Việt Nam cần Nhân Quyền , muốn có điều này thì ai cũng hiểu không thể đứng chung , ngồi chung hoặc sống chung với cộng sản mà có nhân quyền . Không có nhân quyền thì không có dân chủ , không có dân chủ sẽ không có dân luật , không có dân luật thì suốt đời suốt kiếp người dân chỉ là thứ nô lệ cho cái đám cai tri và nói thẳng là đảng Việt cộng hiện tại , vì nó làm luật để cai trị nô lệ , chính nó làm luật , nó làm quan Tòa , nó làm cảnh sát , nó làm luôn quân đội, chứ nó không có ngu xuẩn làm luật để trừng trị chính nó bao giờ ! từ trên xuống dưới ,Việt cộng ăn cướp công khai đó , ai xử Việt cộng ? chẳng có luật lệ quốc tế nào can thiệp được cả , chỉ có toàn dân Việt Nam mới đủ sức và đủ tư cách để xử tội cái đảng VC đó mà thôi . Cứ nhìn các vụ bán đất bán biển cho Tàu cộng thì cái quân đội nhân dân đó và lực lượng cảnh sát công an làm được gì để bảo vệ lãnh thổ hoặc an ninh cho dân ? quân đội các lực lượng vũ trang đó chính là viêt cộng , nó chỉ bảo vệ cho đảng của nó và đã tỉnh bơ trước các vụ bán đất bán biển và ngay cả rất nhiều vụ án Tàu cộng ra tay giết dân Viêt công khai trong vịnh Bắc Việt v.v.



Gần đây nhất , VC cho lập bia tưởng niệm các thằng lính Tàu cộng trước kia xâm lăng và tử trận tại VN ! lập bia tưởng niệm quân xâm lăng quốc gia mình , vậy thì cái đám VC đang cai trị đất nước ViệtNam họ là ai ? họ là Tàu cộng hay là thứ nô lệ cho Tàu cộng ? hành động đó cho thấy nó không còn là người ViệtNam , nó không có lương tri của người ViệtNam .



Kỷ niệm 34 năm miền Nam mất nước , không phải chỉ có người tỵ nan cộng sản ở hải ngoại mất nước mà thôi , với tôi cả dân tộc ViệtNam trong và ngoài nước tất cả đã mất nước .



Tôi muốn mời anh về

Thăm lại ngục tù quê hương



Tôi muốn mời anh về

Thăm lại hàng mộ chiến hữu tan hoang



Ở đây không gian u tối

Ở đây không mang công lý

Ở đây không vương nắng hồng

Và anh, và em , và chúng ta không có tiếng người



Tôi muốn mời anh về

Đem lại đồng loại yêu thương



Tôi muốn mời anh về

Gieo lại hạt vàng nắng ấm tươi vui



Về xua tan đi u tối

Về mang con tim bác ái

Về chia cho nhau tình người

Và anh, và em, và chúng ta xây lại cuộc đời



Tôi muốn mời anh về

Thức dậy ngàn triệu con tim

Tôi muốn mời anh về

San bằng độc tài dối trá bất công



Về xua tan đi u tối

Về mang con tim bác ái

Về chia cho nhau tình người

Và anh, và em, và chúng ta xây lại cuộc đời





Trước khi dừng lại , xin thắp một nén hương lòng kính dâng các vị Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh cho công cuộc giũ nước và đấu tranh chống lại bạo quyền sắt máu cộng sản . Tổ Quốc Ghi Công - Toàn Dân Tộc Tri Ân Quý Vị . Sử sách lưu danh muôn thuở, trang sử hào hùng được viết bằng máu xương của những người Lính Bảo Quốc An Dân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa muôn đời .



Công Luận

LA April08,09

Bài Xem Nhiều