We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 23 May 2009

Truyện Thằng Lớn

Nhất da nhì dáng!


Không biết cô nào bà nào đã nói thế. Dáng Hà thanh và đẹp, còn da đã trắng, nàng lại mặc cái áo kimono chế tạo tại Tokyo bằng lụa mỏng mầu trắng phớt hồng trông thật hấp dẫn. Hai cái áo này là do một khứa lão người Việt từ Anh về tặng, mỗi cái để trong một cái hộp thật sang trọng. Khứa lão này vào tuổi cổ lai hi, vợ mới chết ba tháng, về Việt Nam chơi giối già, bao Thanh Hà đi tour với lão 3 tuần từ Saigon ra Hà Nội, đi Champa, đi Đồ sơn, cả Vịnh Hạ Long. Lão không có vợ lại khá tiền nên lão tha hồ vung vít.



Chuyến ấy, Hà kiếm được khá tiền, sau khi giữ một ít cho mình, Hà mang về biếu mẹ 1,000 đôla. Nhưng khổ nỗi, Hà có máu bài bạc, bao nhiêu tiền làm được, Hà nướng trong sòng bài đỏ đen.

Sau trận tình nồng cháy, Tony ngả xuống ngủ khò là Hà vào phòng tắm, thói quen của Hà mỗi khi gặp đàn ông không thì Hà cảm thấy nhếch nhác không sao ngủ được. Hà có mang đủ sì-líp, sú-chiêng thứ deluxe của Pháp, Anh và Hoa Kỳ nhưng nàng không có thói quen mặc đồ lót khi lên giường dù là ngủ với bạn tình, với khách, với bạn gái hay ngủ một mình.



Hà không thích cái gì vướng víu vào người, ngay chiếc nhẫn, chiếc đồng hồ, bắt buộc thì phải đeo chứ không thích. Hồi cặp bồ với tay cấp lớn, ông ta tặng Hà một đôi vòng ngọc thạch mầu đỏ rất hiếm quý vô cùng đẹp, nói là của bà Dược sư Trang H. tỉ phú thời Việt Nam Cộng hoà, bà này bỏ của chạy lấy người, kim cương, hạt xoàn, đá quý đựng đầy một cái mũ cói không đem theo được, một số vào tay ông lớn “chồng hờ” của Hà.



Dạo đó, thấy Hà không đeo, ông lớn một bữa bảo:

“Sao em không đeo đôi vòng ngọc thạch quý anh tặng?”

Hà bẽn lẽn trả lời:

“Xưa nay em không thích đeo cái gì vào người, ngay cả đồng hồ, nhẫn cưới.”

Ông kia bảo Hà lại ngồi trên lòng ông, ông hôn, vuốt ve đôi bàn tay đẹp rồi bảo:

“Đời anh, anh chưa cưng ai như cưng em vì em là Mị Nương, Huyền Trân, Kiều Nguyệt Nga, Dương vân Nga của anh. Em hãy ráng đeo đôi vòng ngọc, nó càng tôn nhan sắc em lên để anh ngắm. Em cũng phải đeo chiếc nhẫn ma-dê hạt xoàn anh tặng để người lạ biết hoa đã có chủ kẻo mấy thằng ba búa tán tỉnh mất công! Nghe không em?”

“Dạ nghe!”

Ông lớn hừng chí hôn đánh choét vào má Hà một cái. Xong ông bảo Hà đi lấy quần áo cho ông thay để đi họp. Hình như ông ta họp suốt ngày, Hà thầm nghĩ, bởi lúc nào ông cũng nói phải đi họp.



Thanh Hà vâng vâng dạ dạ với lão già cho qua chuyện chứ thực lòng Hà tởm y vô cùng. Một thằng nhà quê học chưa xong lớp Ba trường làng, mồm vẩu ra chỉ thấy răng là răng, mỗi cái to như cái bàn cuốc, mắt ốc nhồi, đôi lông mày chổi xể, tướng hung ác, hút thuốc suốt ngày, ăn nói bậm trợn, gặp thời gặp thế nên chó nhảy bàn độc, chứ chả có tài cán chi. Y có con vợ cả, nghe gia nhân nói là mụ dữ dằn chằn ăn trăn cuốn. Đôi khi chán ngán, Hà tính đi làm ôshìn bên Đài Loan cho rồi nhưng suy đi tính lại, cũng là bán cái thân nhưng bán cho mình thằng già vô học này còn hơn bán cho cả lũ cả lĩ bọn tàn phế, mua về cốt chỉ để gỡ cho đủ vốn đủ lời với cả gia đình thằng chồng gần chục thằng đàn ông già trẻ lớn bé không có đàn bà vì chúng đã giết hết các bé gái từ khi mới sinh.



Với Hà, đời đã dạy cho nhiều từ khi bố chết, mẹ đi bán chợ trời rồi bán bún riêu. Cái áo cổ thìa của Nhật mặc ban đêm là mặc để làm gái, để õng ẹo cho đàn ông mê mẩn hơn (sẽ có tiền nhiều hơn), khó khăn hơn khi muốn vòi vĩnh chứ thực ra nó chẳng che đậy được cái gì nhất là người con gái không thích mặc đồ lót như Thanh Hà. Trái lại nó thoáng hiện, thoáng ẩn bộ ngực tròn căng đang độ tuổi xuân đầy nhựa sống, vun cao, trắng nhễ nhãi như cả vầng trăng mười sáu lồ lộ trên đó. Cái áo cũng cho thấy thấp thoáng cặp đùi trắng mát như hai khúc giò lụa, tròn lẳn, gợi hứng cực kỳ; nó còn cho người đàn ông cảm giác trơn nhẫy, mát rượi bàn tay khi anh ta xoa trên đùi, trên mông, trên cặp vú căng tròn, đầy sinh lực. Chiếc áo thực đắc dụng trong phòng the, phụ nữ nào chưa biết nó là chưa biết chiều chồng và chưa biết sống! Còn Hà, Hà đã học được nhiều!



Hà lên giường nằm, suy nghĩ, cố giữ yên cho Tony ngủ. Nàng nhớ lại Tony hỏi nàng có muốn sang Na Uy sống với anh không? Thực ra đi khỏi nước, đi nơi nào cũng được miễn có cuộc sống no cơm ấm áo vì Hà đã chán ở đây quá; nhưng vừa gặp lại, Hà đâu có rõ tính tình và khả năng của Tony? Liệu anh ta nuôi nổi mình không? Ở một mình thì sao cũng được chứ đã mang tiếng lấy chồng, cuộc sống chẳng ra gì, thì thà ở một mình. Ở một mình muốn đi đâu thì đi, muốn chơi với ai mặc ý, muốn bắt bồ với anh con trai nào vừa mắt, chẳng ai cấm đoán lại không sướng bằng mười lần lấy chồng?



Thanh Hà đang suy nghĩ thì bỗng có hai tiếng gõ ở cửa. Đó là mật hiệu các “cò” làm việc với Hà. Tony vẫn ngủ say sưa. Hà nhẹ nhàng nhón bước hé cửa nhìn ra. Tên Sửu “đầu bò” đứng ngay cửa. Hình thù thấp lùn và to ngang của y chần dần trước cửa, che lấp ngọn đèn hành lang làm tối một khoảng lớn. Hà giang rộng thêm cánh cửa rồi lách mình ra ngoài, khép cửa lại. Sửu “đầu bò” hỏi ngay, giọng rất nhỏ:

“Xong chưa?”

“Xong sao được? Đêm nay người ta mua trọn gói mà.”

“Nó ngủ hay thức?”

“Ngủ.”

“Vậy cứ để nó ngủ. Thay quần áo lẹ lẹ rồi tôi chở đi. Mối này sộp lắm!”

“Không được đâu. Nó ngủ nhưng biết đâu nó thức dậy bây giờ! Tiền nó chung đủ cho chị Chín Sặc rồi!”

“Đây cũng là lệnh chị Chín. Chị Chín bảo Hà đi theo tôi! Mối này quen lớn với chỉ có uy tín lắm, không từ chối được.”



Hà bảo:

“Gọi ghế khác đi, anh đi gọi con Đoan Trinh, con Sophia, con Làn, con Mùi, con Thanh Lan, con Tường Vân...còn cả đống đấy!”

“Đứa nào đêm nay cũng ngậm (bận) rồi. Vả lại lão già này mới ở Pháp về, lão o-đơ đích danh Hà, không hiểu lão đã nhìn thấy Hà ở đâu. Đưa ghế (gái) khác, lão biết ngay. Chị Chín Sặc coi bộ nể lão lắm vì lão là anh em cọc chèo với một tay cấp lớn lắm!”



Thanh Hà nhăn nhó:

“Người này là bạn học từ xưa, anh ta cất công từ Na Uy về kiếm tôi, làm vậy coi không được tí nào!”

Sửu “đầu bò” nói chắc nịch:

“Nhưng mối sộp nhất định phải kêu cho bằng được Hà đêm nay! Mối sộp lắm nên chị Chín bắt tôi phải đưa Hà đến. Không nghe lời chỉ, chỉ giận cho mà coi. Chỉ cũng cho hay chỉ chia phần hơn cho Hà! Nào lẹ lên kẻo thằng kia nó thức, lỡ hết. Xong việc tôi đưa Hà trở lại đây!”



Phần hơn đây là hơn một nửa, 55% hay 60%, lẽ ra Hà chỉ được 40 hay ít hơn. Hoặc đã bao lương tháng (lúc đắt lẫn lúc ế) thì không có đồng nào.

Thanh Hà bảo Sửu:

“Mấy giờ rồi?”

“Hai giờ 35.”

“Anh chờ tôi thay áo.”

Thanh Hà rón rén trở vào phòng. Tony vẫn ngủ say sau mấy ly rượu và thoả mãn. Chỉ 5 phút, Hà trở ra với bộ quần áo mặc lúc ban tối, đôi giầy đen cao gót, chút son môi và chút má phấn. Hà đã có kinh nghiệm, không thể mặc bộ khác, lỡ lúc về khứa đã dậy, có hỏi đi đâu về thì cứ nói thấy đói bụng, xuống cổng coi xem có hàng quà chưa? Nếu thay bộ quần áo khác sẽ bị nghi.



“Sợ chỉ giận chứ mấy đêm nay tôi ít ngủ, mệt lắm.” Hà bảo tên Sửu.

Hai người xuống chỗ để xe. Sửu “đầu bò” nổ máy, Thanh Hà ngồi phía sau ôm lấy eo Sửu, Sửu rồ máy rồi cho xe lao đi. Chiếc Suzuki phân khối lớn kêu to quá trong đêm khuya Saigon, giờ này mới là giờ họ nhà vạc làm việc: nhậu khuya, nhảy đầm, thuốc lắc, ma tuý, gái gẩm, nhiều áp-phe bí mật khác không ở trong nghề không biết được.



o0o



Hà trở về khách sạn Mỹ Kim vào lúc hơn 5 giờ sáng nghĩa là chỉ ở trong “Khách sạn 84” chưa đến hai tiếng đồng hồ.

Tên ông này là Lung, ông nói dối ở Pháp về nhưng thực sự là từ Mỹ, có người anh em cọc chèo làm rất lớn, người này khá quen biết với chị Chín Sặc nên mọi chuyện dễ dàng. Thực ra mới về vài lần, ông Lung làm sao biết Thanh Hà nhưng nhờ một người bạn già của ông ta tên Cang, cũng từ Mỹ về, đã đến động của chị Chín Sặc, ông Cang dụng tâm ăn cắp được một tấm ảnh của Hà, Cang liền khoe với Lung, Lung mê ngay. Đêm nay, Lung ó-đơ đích danh Thanh Hà.



Hai vợ chồng ông Lung từ Mỹ về thăm Sàigòn mới được dăm ngày. Đêm đó, nhờ người anh em cọc chèo nói dối và chở đi, bà vợ không nghi ngờ gì. Tay làm lớn dùng cell liên lạc với chị Chín Sặc, chị nói ai chớ xếp lớn thì đàn em phải phục vụ hết mình. Mọi việc xong xuôi, tay làm lớn dặn ông Lung cứ thoải mái đợi ở khách sạn 84, xong y đi du hí nơi khác.



Lẽ ra ông Lung thích đóng tiền cho cả đêm nhưng chị Chín Sặc nói Hà ngậm rồi, vài tiếng thì chị giúp, không thì để lúc khác. Ông Lung chẳng còn cơ hội nào đi nữa nên sao cũng ưng và Hà đã gặp ông ta trong gần hai giờ đồng hồ.



o0o



Sửu “đầu bò” thả Hà xuống bãi đậu xe xong rú ga đi thẳng. Gần sáng rồi, hắn cũng buồn ngủ quá. Hà leo thang lên lầu, người như mất máu. Rã rời vì mất ngủ mấy đêm liền, Hà lẻn vào phòng như đứa ăn trộm.Tony ngủ say như chết, cái máy lạnh vẫn chạy rè rè. Hà chỉ còn kịp cởi bỏ quần áo nhẹ nhàng lên nằm cạnh Tony, đắp cái chăn đơn đến ngực, đi vào giấc ngủ sau vài phút.



Có lẽ cũng được một giấc dài, mê mệt chẳng biết trời đâu đất đâu, khi Hà vẫn đang ngủ bỗng cảm thấy có hai cánh tay ôm gọn lấy mình làm Hà chợt thức giấc. Hà biết đó là Tony.

“Để em ngủ tí nữa, em mệt quá!”

Giọng Tony mơn trớn:

“Ừ, cứ ngủ đi. Để anh ru cho em ngủ!”

“Nhưng nằm bên anh khó ngủ lắm!”

“Em cũng yêu anh sao?”

“Sao không? Anh là tình yêu đầu đời của con bé ngây thơ trong trắng ngày xưa là em. Anh về đây làm em nhớ lại quãng đời đáng sống ấy, em cứ tiếc hùi hụi.”



Tony vỗ nhè nhẹ vào mông Hà nhưng Hà không ngủ lại được. Im lặng một lúc, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng tư. Lát sau:

“Anh còn yêu em hông, Tony?”

“Có lúc nào anh ngớt yêu em đâu?”

“Vậy hãy nghe em. Hãy thôi yêu em đi. Đừng yêu em nữa!”

“Sao lạ vậy, Thanh Hà?”

“Vì...vì...em không còn xứng đáng với anh nữa!”

Tony lấy tay bịt miệng Thanh Hà:

“Hà đừng nói vậy. Nghề em phải làm là vì miếng sống, không phải vì sa đoạ. Có biết bao kẻ là mệnh phụ phu nhân, là phụ nữ đứng hàng đầu trong xã hội, tiền bạc, chức tước dư thừa nhưng truỵ lạc, sa đoạ, nhờm gớm triệu lần hơn những cô gái đáng thương vì hoàn cảnh như em. Nếu em hứa sống với anh thì anh sẽ yêu em suốt đời cho đến khi đầu bạc răng long. Em tin anh đi!”



“Nhưng em vẫn thấy thế nào ấy. Em không còn gì để làm vợ anh nữa!”

“Em còn nhiều cái cho anh. Nếu được nằm với em thế này đến mãn đời, đổi cái gì anh cũng chịu.”

Tony xoay mặt Hà sang phía mình, hôn vào môi Hà say đắm. Hà nhớ lại ông già vừa nãy, ông ta như con cọp đói, thô bỉ và nhà quê chứ không nhẹ nhàng, tư cách như Tony. Hà trọng Tony hơn nhiều. Hà say sưa hôn trả Tony rồi hỏi:

“Mấy giờ rồi anh?”

Tony giơ tay coi đồng hồ:

“Gần 8 rưỡi rồi em à!”

“Anh ngủ ngon không?”

“Chẳng biết trời đâu đất đâu. Chưa bao giờ từ ngày ra hải ngoại anh ngủ ngon thế. Nhờ em cho anh tình yêu đấy! Em ngủ ngon không?”



Hà nói dối:

“Em cũng ngủ một lèo như anh.”

“Đi sang Na Uy với anh nhé! Lần này chúng ta không mất nhau nữa!”

“Cám ơn anh, nhưng bây giờ chúng ta chẳng còn gì cho nhau anh ạ!”

Tony luồn tay làm gối cho Thanh Hà, tay kia anh ôm chặt lấy tấm thân mát rượi, một chân anh quàng lên đùi Thanh Hà. Anh vùi mặt vào mái tóc Thanh Hà. Mái tóc đen mun rậm và dài thật lẳng, thật đẹp, xoã xuống hai bên ngực mỗi khi đứng. Mùi tóc thơm mùi shampoo chanh Hà mới gội làm Tony lại nổi hứng.

“Anh không thích em cứ nói mãi câu đó. Hãy quên quá khứ! Chỉ tính đến tương lai. Mảnh bằng Kỹ sư ở Na Uy của anh đủ bảo đảm cho em một cuộc đời khá giả như mọi người. Em sẽ cho anh một đứa con. Em sẽ là nguồn hạnh phúc to lớn của anh.”



Hà đổi đề tài khi nghe ngoài đường có tiếng rao:”Ai tiết canh lòng heo đây.” “Ai bánh cuốn Thanh Trì”:

“Tony, anh đói chưa? Anh muốn ăn sáng chưa?”

“Không, anh chưa muốn ăn gì. Anh ước cứ nằm mãi thế này với em.”

Tony tung cái chăn đơn ra. Thân thể người yêu trắng nhễ nhãi dưới ánh đèn néon. Mắt nàng khép hờ, đôi môi khẽ hé hai hàm răng trắng, làn tóc mây xoã xuống gối nệm trắng phau. Mùi nước hoa Taboo từ nệm, gối thoảng lên như những lời mời mọc. Một trận mưa hôn lên thân thể nóng rực của Hà. Sau giấc ngủ dài, Hà lại cảm thấy dồi dào sinh lực, Hà lại muốn ân ái với Tony để xoá đi những gì xấu xí dơ bẩn đã diễn ra với ông già Lung.



Hình như từ lúc đi ăn ở Mỹ Cảnh, Tony có cái ma lực làm Hà không cưỡng nổi dù Hà đã có kinh nghiệm với hàng trăm người đàn ông. Những người kia (như ông Lung, sao thô bỉ quá) chỉ là vì tiền mà phải bán thân, sao có thể sánh với Tony là người yêu đầu đời vừa trẻ trung, thơm tho, vừa phong độ và tư cách, Tony lại yêu Hà tha thiết và thực tình. Một tình yêu trong sáng, vô vị lợi.



Hà ghì chặt Tony như sợ Tony biến mất. Tony đáng yêu quá! Hà hôn Tony cuồng nhiệt. Quả là từ ngày biết đàn ông, Tony mới là người trong mộng của Hà còn những “ông nội, ông ngoại” kia, Hà nghĩ đến mà rùng mình.

Cả hai lại mê đi trong cơn bão tình cuồng loạn chẳng còn biết trời đâu đất đâu!



o0o







Hai bữa sau, ba cha con ông Tú lấy taxi trở lại nghĩa trang Đồng Sạn. Con bé Ti đi bán vé số chưa về. Thím Cải đi làm mướn cho một nhà hàng ngày nào cũng tối mịt mới về. Chú Cải thất nghiệp nằm chèo queo ở nhà còn con Tí cho đi ở giữ em cho một người quen ở Bình Dương. Nó đã 10 tuổi, con Ti 13 và nếu Lớn còn sống, nó đã 16, có thể đi làm phụ thợ hồ cũng được ngày hai bữa cơm và dăm chục ngàn, hơn đi bán vé số nhiều.



Ông Tú về kỳ này có vài công việc. Bà mẹ vợ bệnh trầm trọng hai năm trước (dạo thằng Lớn bị xe đụng) ông về ở cả tháng bà không khỏi, cũng không đi. Khi ông trở lại Mỹ được khoảng 10 ngày thì mấy người em báo tin bà qua đời. Dù muốn về đưa mẹ nhưng ông Tú đã hết vacation, ông đành phải gửi ít tiền về cho mấy người em vợ ông lo đám ma cho bà già. Vợ ông mất tại Mỹ, cách đây đã dăm năm, ông gà trống nuôi con cho đến ngày nay. Về Việt Nam hai chuyến, nhiều người mai mối cho ông những cô gái còn rất trẻ , có nhan sắc và có cô đang học Đại học nhưng ông Tú từ chối. Ông nói không kham nổi. Ông cũng sợ lại có thêm con ra, rồi con anh, con em nó đánh con chúng ta thì rất phiền. Có phụ nữ chỉ cần sang Hoa Kỳ, họ chịu mất tiền cho ông Tú để làm hôn thú giả, sang tới Hoa Kỳ sáu tháng là xé nhưng ông Tú sợ pháp luật và sợ tù. Ông bảo thôi ít tiền thì chịu vậy, tham ăn tiền đâu chẳng thấy rước cái lo vào mình.



Việc thứ hai ông Tú cần làm là dò hỏi để kiếm cho vợ chồng người bạn thân chưa có con một đứa con nuôi. Vợ chồng ông Bào lấy nhau đã lâu, mong một đứa con nhưng bà vợ không sao có bầu. Họ bàn với ông Tú. Ông Tú nói hay là kiếm một đứa con nuôi? Hai vợ chồng ông Bào đồng ý giải pháp này nhưng phân vân không biết nên xin một đứa bế ngửa hay đứa đã lớn?



(còn tiếp)

Xuân Vũ Trần Đình Ngọc

Mời đọc thêm bài thơ mới:



Giết Trí Thức





Giết trí thức! Bàn tay không phút nghỉ!

Lê công Định, Nguyễn văn Lý, Luật Trần

Lê trí Tuệ, Khải Thanh Thuỷ, Công Nhân

Và khắp hết những đứa nào “bức xúc”!





Cho chúng câm để biết rằng đảng ức

Đảng ra tay chèo chống vẫn không xong

Cố giữ cho danh dự lá cờ hồng

Phải ép lòng vì đàn anh phương Bắc





Hồ cẩm Đào bọc nhung bàn tay sắt

Mộng xâm lăng thì đã quá rõ rồi

Nhưng làm sao ta có thể, trời ơi!

Hồ chủ tịch đã hiến dâng tất cả!





Gậy tầm vông làm Tây cười ha hả!

Chiếm miền Nam bằng mã tấu thôi a?

B52 Mỹ tạo những mồ ma

Dọc Trường sơn triệu anh hùng ngã xuống!





Nhìn cơ nguy, đào sâu vào tình huống

Nên bác Hồ phải quỳ mọp lòn trôn

Xin Xít-Mao hãy cố giúp, ra ơn

Viện trợ đủ xe tăng và đại pháo!





Ruộng không cày nên người không có cháo!

Quá đói lòng biển người đánh làm sao?

Cũng xin vâng, bác phải ký toẹt vào

Nợ, nợ, nợ lấy cơm khô, gạo sấy!





Hoàng, Trường Sa đồ rẻ mạt chứ mấy

Thằng Cộng Hoà đang trấn giữ lâu nay

Bảo Khiêm, Đồng công hàm liệu ký ngay

Dâng thiên tử còn hơn thuộc Mỹ-Nguỵ!





Núi liền núi, sông liền sông kỳ vĩ

Ta không xài thì để Bắc Kinh lo

Đã đại đồng, sống đâu cũng một lò

Lò Lê-Mác, lò Mao-Hồ đều sướng!





Đảng chủ trương không bao giờ biết ngượng

Bởi Vô thần chỉ biết có ngày nay

Khi chết đi, mặc con cháu tụi mày

Dù nô lệ, dù nhục nhằn, kệ xác!





Triết, Mạnh, Dũng... chúng tao không phải ác

Đã quên đi cái Tổ quốc, tổ cò

Dù nhân dân suy nghĩ với chung lo

Chúng ta mặc miễn bảo toàn tài sản!





Hãy coi xem vài, ba triệu người Hán

Họ sinh sôi nẩy nở khắp Tây Nguyên

Gái Việt Nam tha hồ nhé, thuyền quyên

Sẽ sinh sản hàng hàng và lớp lớp!





Nếu chúng ta nói những lời sì tốp

Thì cái đầu rơi khỏi cổ, làm sao?

Dũng, Trọng kia vẫn cứ phải ừ ào

Liều độc dược vẫn chờ một buổi tối!





Nó mà ngoan, trăm triệu đô bỏ túi!

Vợ mười con cũng thả cửa mà chi

Thở những lời phản Hán, chút là nguy

Nó có muốn sớm gặp Hồ chí Mén?





Giết giết giết bàn tay nào vun quén

Tất những thằng yêu Tổ quốc, tổ cò

Tao cho hay cả nước chẳng dám ho

Bởi chúng bây vẫn còn ham sống lắm!





Tao nói thật, phải khen từ cái r... !!!



Sao Y từ Bắc Bộ Phủ

2-7-2009

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

(thực sự được mời có tên trong

Hội Nhà Văn, Nhà Thơ VN lừng lẫy

ở Hà Lội)



Tôi Thằng Hèn



Tôi chửi tôi, không chửi ai sốt

Nhớ mua sách!Mại dô!Mại dô!



Tôi thằng hèn và một thằng láu cá!

Xưa tôi thờ..... Hồ, Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh

Là đảng viên, đảng Cộng sản Việt Minh

Tôi khen Hồ, Chinh, Duẩn, Đồng gẫy lưỡi





Điều vào Nam, tôi đi không nghĩ ngợi

Có mẹ cha, có em gái, nhiều người

Tôi công đồn, đả viện. uấn chết thôi

Dân miền Nam tôi bắn gục xả láng





Tôi yên tâm theo bác Hồ chiến thắng

Trái tim tôi cùng khối óc trao Người

Tết Mậu Thân, tôi chém giết tơi bời

Tôi góp tay chôn bảy ngàn người Huế!





Bọn Ngọc Tường và Ngọc Phan dễ nể

Tôn thất Tiềm và Dương Kỵ thua tôi

Những thân người tôi đã chém đứt đôi

Cha Bửu Đồng và ...kể sao cho xiết!





Bác Hồ thương...ban thưởng tôi hết biết

Ngôi sao vàng, ngôi sao bạc, sao xanh

Tưởng thưởng tôi một nhạc sĩ lừng danh

Ấy Nụ cười sơn ...ca xưa tôi viết!





Ba mươi tháng tư, vui mừng hết biết

Tôi vào Nam gặp lại cả gia đình

Em gái tôi, từ chưa tỏ bình minh

Dẫn tôi viếng, nơi cha nằm...yên giấc...





Ủa cái gì, thằng Nguỵ này thật xấc!

Nó để tên trên bia mộ cha tôi

Giận lôi đình, tôi hò hét một thôi

Rồi cầm búa, tôi đập tan bia mộ!





Ới cha ơi, sao cha không xấu hổ?

Nằm dưới tên một thằng Nguỵ vốn theo

Giặc Mỹ kia, bác coi chúng như heo

Con trộm phép đập mả cha con đó!





Ôi đời con thực biết bao khốn khó

Nay Tàu phù lại chiếm hết Tây Nguyên

Cái kiểu này bác dâng cả ba miền?

Ôi khốn lịn! Thì ra nà bán lước???





Tôi láu cá, nhanh hơn người ba bước

Tôi thằng hèn, viết hồi ký để đời

Tám mươi năm đâu phục vụ khơi khơi?

Nay mới biết tôi mê lầm, ngu quá!





Xin đồng bào miền Nam ơn đại xá

Tha cho tôi ...tội đã giết bao người

Kể từ nay tao bá ngọ, Hồ ơi!

Lá cờ máu, tao liệng vào đống cứt!!.



Quận Cam, Ca ngày Từ phụ 21-6-2009

Thằng quá hèn, nhưng chưa giết người hải

ngoại nào! Xin mua sách mau kẻo

hết! Mại dô! Mại dô!

Bút Xuân Trần Đình Ngọc







Ngàn Năm Nữa



Thơ này chính tôi viết

Tôi không đạo của ai

Dù tôi bị ăn hiếp

Dù tôi chẳng đủ tài





Không phải Trần dzân Tiên

Tôi không phải bậc hiền

Không là Võ đại tướng

Cũng chẳng phải thằng điên





Tôi không phải T. Lan

Tôi người dân rất xoàng

Từ ra đời đau khổ

Súng bên tai đì đoàng!





Nhiều lần tôi xuýt chết

Vì Cộng Việt đánh miết

Tôi Quân đội Quốc gia

Giữ miền Nam khẩn thiết





Dù tôi giữ rất chì

Nhưng người vẫn cho đi

Quê hương tôi toàn Hán

Ngàn năm nữa, ai bi!!!



BX/Trần Công Tử


(tiếp theo - 4)

Bài Xem Nhiều