We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 7 June 2009

Đánh lận con đen từ chính trị đến tôn giáo

1) Đánh lận con đen ở lĩnh vực chính trị:

Trong lần trả lời phỏng vấn cách đây vài ngày, Trần Văn Truyền - Tổng thanh tra chính phủ của bộ máy nhà nước cộng sản Việt Nam lại lần nữa đánh lận con đen – Xin trích nguyên văn:

Ông có kiến nghị gì về cơ chế kiểm soát, xử lý liên quan đến hoa hồng?

Trần Văn Truyền - Tổng thanh tra chính phủ: Phải nói là giữa hoa hồng và hối lộ có ranh giới chưa rõ ràng. Người ta thì nói đó là hoa hồng còn mình thì nói là hối lộ. Hoa hồng thì người ta coi là bình thường còn hối lộ là phạm tội. Cái nào là hoa hồng, cái nào là hối lộ cũng cần rõ ràng trong cơ chế quản lý. Việc này cần bàn kỹ với các cơ quan chức năng.

Ví dụ ở Mỹ, từ nhân viên khách sạn đến các nhà hàng họ đều đòi tiền boa và coi đó là bình thường nhưng ở ta nếu một nhân viên đòi hay nhận tiền boa, tiền hoa hồng thì sẽ bị lên án ngay – (Hết trích).


Trư Bát Giới "Trần Văn Truyền"

Chỉ cần một người có kiến thức sơ đẳng về luật pháp cũng thấy cái mà Trần Văn Truyền gọi là “chưa có ranh giới rõ ràng” thì ngay cả luật pháp ngụy quyền lực nhân dân của csvn cũng đã qui định rõ ràng rồi. Ở góc độ lập pháp, vấn đề phân định rõ ràng giữa “tiền hoa hồng” và “tiền hối lộ” là rất dễ, dễ đến mức một sinh viên luật từ năm thứ tư trở đi đã có thể làm được.

Cái khó không phải ở chỗ phân định khái niệm, mà là ở góc độ quản lý, ngăn ngừa kẻ gian, đấu tranh chứng minh tội phạm nhận hối lộ. Kẻ nhận hối lộ đương nhiên bất hợp tác với cơ quan điều tra. Kẻ đưa hối lộ cũng thường bất hợp tác với cơ quan điều tra. Do đó cả hai thường ngụy tạo việc đưa - nhận hối lộ dưới hình thức “tiền hoa hồng”.

Trần Văn Truyền cố tình đánh lận trách nhiệm xây dựng khái niệm trong các văn bản luật của cơ quan lập pháp - Với trách nhiệm quản lý, trách nhiệm điều tra của cơ quan hành pháp. (Xin chú giải thêm: Trong bộ máy nhà nước cộng sản, cơ quan điều tra nằm trong hệ thống cơ quan hành pháp).

Cơ quan lập pháp ở Việt Nam là quốc hội bù nhìn, toàn những kẻ không chuyên nghiệp, chẳng có hiểu biết gì về kỹ năng xây dựng pháp luật cả… Mỗi lần hội họp cãi nhau om tỏi, chỉ vì không hiểu các thuật ngữ pháp lý… Những người có chuyên môn thấy rất nực cười.

Như thế làm sao qui trách nhiệm cho các đại biểu quốc hội? Nói gì đến truy cứu trách nhiệm họ??? Đổ tội lỗi lên đầu mấy ông “bình vôi” là hoà cả làng, chẳng ai việc gì, chẳng ai phản ứng… Quốc hội làm luật không rõ “tiền hoa hồng” với “tiền hối lộ” thì chính phủ làm sao mà ngăn chặn tham nhũng được? Lỗi này không thuộc cơ quan hành pháp.

Đánh lận đến thế mà Trần Văn Truyền vẫn chưa yên tâm, ông ta còn cố vớt vát thêm bằng việc so sánh cái gọi là tiền “boa” ở bên Mỹ và ở ta (Việt Nam) với ngụ ý xã hội Mỹ đâu đâu cũng đòi tiền boa, còn ở ta không có chuyện đó, nếu ai đòi hỏi thì bị lên án ngay… Thật là bôi bác. Một người có hiểu biết, có đầu óc phân tích, dùng ngay câu chữ trong lời văn của Trần Văn Truyền cũng lý giải được âm mưu đánh lận con đen này:

Đúng là ở Mỹ nhân viên khách sạn, nhà hàng sau khi phục vụ thêm theo yêu cầu của khách, họ xin tiền boa cho cá nhân họ thật. Nhưng đó là các việc làm trên mức nhiệm vụ của họ và có yêu cầu của khách. Xin lưu ý là chỉ có nhân viên nhà hàng khách sạn thôi, chứ không phải cả nhân viên nhà nước Mỹ đâu nhé - Nhưng cách phát biểu của Trần Văn Truyền làm cho người ta cảm giác là ở Mỹ mọi nơi, mọi chỗ, mọi nhân viên đều đòi tiền boa.

Còn ở ta, thì sao? Thực tế các khách sạn nhân viên vẫn được tiền boa, vẫn xin tiền boa từ khách nếu giúp họ khuân vác đồ lúc đến lúc đi… Còn trong các nhà hàng, nếu ai đó nhờ nhân viên chạy đi mua bao thuốc lá mà trong nhà hàng không có… họ cũng vẫn cho nhân viên đó tiền boa… Những việc này ở ta (Việt Nam) chẳng khác gì ở Mỹ. Làm gì có ai lên án nhân viên nhà hàng khách sạn ở ta xin tiền boa như vậy đâu? Cũng chẳng có ai keo kiệt không trả tiền boa trong trường hợp này cả.

Những việc này ở Mỹ, hay ở ta đều bình thường chứ không phải như Trần Văn Truyền nói, chỉ có ở Mỹ mới bình thường, còn ở ta là không bình thường. Vấn đề là ở chỗ tư cách người đòi tiền boa, tiền hoa hồng – Nhân viên nào? Nhân viên nhà hàng khách sạn hay nhân viên nhà nước? Họ có phải làm những việc ngoài nghĩa vụ của họ hay không?

Vậy âm mưu đánh lận con đen của Trần Văn Truyền ở đây là gì? Đó là ông ta ví nhân viên khách sạn nhà hàng bên Mỹ với Nhân viên nhà nước ở Việt Nam. Nếu nhân viên nhà nước mà đòi tiền boa, thì không chỉ ở Việt Nam, mà bất cứ nơi nào trên thế giới cũng đều là bất hợp pháp đều bị lên án cả. Nhưng cách ăn nói ví von này của Trần Văn Truyền làm cho người nghe thấy rằng ở ta đạo đức xã hội ngặt hơn, nghiêm hơn, trong sạch hơn, nặng hơn ở Mỹ…

Như thế Trần Văn Truyền đánh lận nhiều lần, giữa 2 tư cách, 2 sự việc, 2 bản chất xã hội với nhau:

• Đánh lận trách nhiệm của cơ quan lập pháp - với trách nhiệm của cơ quan hành pháp.
• Đánh lận tư cách giữa nhân viên khách sạn nhà hàng - với nhân viên nhà nước.
• Đánh lận hành vi đòi tiền boa, với hành vi đòi tiền hối lộ.
• Đánh lận bản chất xã hội Mỹ với bản chất xã hội Việt Nam.

Đánh lận con đen để giảm tải, giảm áp lực dư luận xã hội lên bộ máy nhà nước, lên cán bộ đảng viên cộng sản đang tham nhũng tràn lan, trộm cướp tiền bạc sống trên xương máu của nhân dân…

Đánh lận con đen như là “tài năng” của người cộng sản. Ngay cả những hành vi, những việc làm đã mịt mùng trong thời gian, khi cần cũng vẫn được cộng sản lôi ra “xào xáo” rồi phao lên những “giá trị” rất mới, rất hợp thời … Như vụ việc Hồ Chí Minh tiếp xúc với một viên phi công Mỹ, bị Nhật bắn rơi trên không phận chiến khu của Việt Minh năm 1945 - Vụ việc chỉ có thế, rồi ông Hồ ra lệnh cho thuộc cấp thả viên phi công Mỹ này về Hà Nội để hồi hương. Vậy mà đến nay, bộ máy tuyên truyền của việt gian cộng sản úp mở kể lại chuyện cũ với hàm ý, Hồ Chí Minh khi xưa đã muốn theo Mỹ… Nhưng người Mỹ đã bỏ lỡ một cơ hội hợp tác với Việt Nam. Nay csvn theo Mỹ cũng là một việc làm không nằm ngoài những dự tính của Hồ. Giọng điệu của những kẻ chuyên nghề đánh lận con đen!

2) Đánh lận con đen trong lĩnh vực tôn giáo:

Trong chính sách đối với các tôn giáo ở Việt Nam, khởi đầu của việc đánh lận con đen, là người cộng sản triệt để khai thác các yếu tố khác biệt của tôn giáo với truyền thống văn hoá dân tộc. Triệt để khai thác sự khác biệt giữa các tôn giáo với nhau… Để đẩy tôn giáo vào thế đối lập với nhân dân, mâu thuẫn với nhau. Rồi chính quyền cộng sản tìm cách đồng hoá mình với giá trị cao đẹp của các tôn giáo – Họ lôi kéo người dân theo như theo một tôn giáo thay thế… Như thế chưa đủ - Nhà nước cộng sản tiếp tục đánh lận các lễ nghi có hình thức bên ngoài, với sự giáo dục về giáo lý, về lương tâm bên trong của các tôn giáo. Họ cho các lễ nghi hình thức được thoải mái hơn trong khi cấm đoán nền giáo dục của tôn giáo đó. Rồi họ phát ngôn rằng đó là tự do tôn giáo. Ai cũng biết, và csvn cũng thừa hiểu làm như thế, các tôn giáo sẽ ngày càng mờ nhạt, và chỉ là các tổ chức mang tính hình thức.

Tự dân tộc Việt Nam của chúng ta, từ xưa đến nay không khởi phát được một tôn giáo nào. Các tôn giáo lớn như Đạo Phật, Đạo Công Giáo, Đạo Hồi… Đều được truyền từ những nơi khác, bởi các giáo sĩ khác huyết thống với chúng ta mang đến… Đạo Phật khi truyền vào nước ta cũng phải trải qua thăng trầm, cũng có lúc bị nhà nước phong kiến sơ khai của cha ông chúng ta cấm đoán, thậm chí giết chóc… Nhưng cũng có lúc Đạo Phật trở thành quốc giáo, các hoà thượng được trọng vọng… Đạo Công Giáo thì lịch sử đã ghi nhận rất đầy đủ, thậm chí đến cả ngày giờ, danh tánh giáo dân tu sĩ tử đạo… Và sử sách của chính cộng sản hôm nay cũng phải vinh danh những giáo sĩ Công Giáo đã giúp dân tộc ta bộ chữ quốc ngữ, xây dựng nền văn minh mới, có phương tiện nắm bắt rất nhanh chóng, thuận tiện khoa học kỹ thuật tiên tiến của nhân loại…

Nhưng csvn lại úp mở phân định ra đạo này thì gần dân tộc Việt hơn, đạo kia thì theo Tây… Và bắt đầu đánh lận giữa vấn đề tôn giáo với vấn đề dân tộc. Giữa cách mạng giải phóng dân tộc với cuộc bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Trong cuộc cách mạng vô sản đẫm máu của người cộng sản, những gì tốt đẹp đều được cộng sản giành lấy. Những gì là sai lầm hậu quả… Họ đều tìm cách đổ lên đầu những nhóm người khác… Và giáo dân tu sĩ các tôn giáo luôn được họ “ưu tiên”… Họ lợi dụng các tu sĩ nhẹ dạ cả tin cho các mưu đồ chính trị. Nhưng xong việc họ thẳng tay phế bỏ, thậm chí thủ tiêu…

Khi lên cầm quyền chính thức vào năm 1945 cộng sản coi tôn giáo như một thế lực thù địch. Nhưng csvn cũng biết rằng nếu để lộ chân tướng vô đạo, giết người không gớm tay… Sẽ không thể lừa bịp được người dân Việt vốn có truyền thống coi trọng đạo nghĩa, khinh bỉ những kẻ vô đạo, vô luân. Cho nên csvn áp dụng triệt để thủ đoạn đánh lận con đen, để tự đặt họ vào vị thế như là một tôn giáo, như một đạo pháp.

Khởi đầu, Hồ Chí Minh gặp gỡ các giáo sĩ Công Giáo, chụp hình thân mật, rồi ông ta phát biểu rằng: Chúng tôi với các cụ đều giống nhau. Các cụ thì thì lo cho dân cuộc sống ngày sau trên thiên đàng. Còn chúng tôi lo cho dân cuộc sống ngày nay như thiên đàng. - Bởi Hồ biết rằng cộng sản quá mỏng trong lòng con người khi so với một tôn giáo hàng ngàn năm… Nên ông ta đánh lận việc làm của ông ta với việc làm của các tu sĩ Công Giáo… Thật là trơ trẽn, một tên cộng sản lưu manh mà lại giống một tu sĩ ư ???

Đối với Phật Giáo, csvn có vẻ mềm mỏng hơn, nhưng thực chất thì rất thâm hiểm và cũng chẳng nương tay nếu các tăng ni phật tử làm trái ý… Ngày nay csvn đang tìm cách đưa Phật Giáo Quốc Doanh lên hàng Quốc Giáo với việc cất chùa, đúc tượng, mở lễ hội, trưng bày tượng… Y như mở lễ hội hoa anh đào, hay trưng bày kỹ nghệ tin học mới vậy.

Csvn can thiệp thô bạo vào các hoạt động mở lớp tu học phật pháp. Kiểm soát chặt chẽ việc mở lớp dậy giáo lý cho Phật tử… Đến cuốn Phật Quang Đại Tự Điển của Hoà Thượng Thích Quảng Độ biên dịch trong tù, khi Ngài mãn hạn, giám thị trại giam không trả gây khó khăn và làm mất công sức mấy năm trời của Ngài. Đến nay csvn vẫn không cho xuất bản, cuốn sách phải xuất bản tại hải ngoại Trong khi đó chính luật pháp ngụy quyền cộng sản cũng không liệt cuốn sách vào danh mục cấm xuất bản, cấm phổ biến.

Csvn đánh lận việc xây chùa, đúc tượng với việc dạy giáo lý nhà Phật – Nhưng giáo lý nhà Phật dậy rằng Phật Giáo hoàn hoan mỹ khi không còn chùa không còn tượng - Tức là lúc Đạo Phật đã ăn vào tâm khảm con người - Phật tử dần chuyển thành Phật… Thiếu giáo dục, thiếu tu luyện giáo lý, thì xây bao nhiêu cái chùa, đúc bao nhiêu pho tượng để một người phá được u minh ngộ được đạo Phật đây?

Từ chính sách của csvn, hình thành lớp người trong xã hội cộng sản tự cho là mình theo Đạo Phật nhưng không nắm bắt được giáo lý nhà Phật, họ lập luận đơn sơ rằng: Chỉ cần thành tâm khấn vái là Phật sẽ phù hộ. Ngay như câu tụng cửa miệng: Nam mô Adi Đà Phật - Họ cũng không hiểu được ý nghĩa của nó. Thậm chí, có nơi, có người còn hiểu theo “khảo cứu” của các “nhà văn hoá”, của các giáo sư tiến sĩ XHCN với nghĩa là: Nam vô Adi Đà Phật - Tức nước Nam không có đạo Phật. Sau 1986, csvn cưỡng bức tất cả các tăng ni Phật Giáo vào một “hợp tác xã Phật Giáo” với cái tên rất kêu là Giáo hội Phật Giáo Việt Nam – Nhưng lại là thành viên của mặt trận tổ quốc.

Cùng với các tăng sĩ quốc doanh csvn chế ra đủ thứ khẩu hiệu nhằm đánh lận con đen, lừa bịp Phật Tử, điển hình là câu khẩu hiệu: “ĐẠO PHÁP – DÂN TỘC - CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” . Dân tộc và chủ nghĩa xã hội thì họ đã đánh lận với nhau từ trước rồi. Nay thêm vào ĐẠO PHÁP nữa là xong. Họ để đạo pháp lên đầu cho có vẻ quan trọng. Nhưng cơ chế một xã hội luôn là nền móng của mọi thiết chế, kể cả tôn giáo. Trong cơ chế XHCN thì đạo pháp ở đầu hay ở cuối cũng chẳng có nghĩa gì… Nhưng làm như thế, họ đã đạt được mục đích đánh lận con đen trong câu từ tuyên truyền lừa dối nhân dân, những người thiếu thốn đủ thứ không có phương tiện kiểm chứng chứ chưa nói đến phương tiện phản bác các vấn đề cộng sản áp đặt…

Với Công Giáo, csvn khó “chế tạo” tu sĩ, khó làm giả giáo dân hơn, thì họ tìm cách đánh lận chính sách tiêu diệt Công Giáo của đảng cộng sản với cái gọi là quần chúng tự phát “Bức xúc của người dân về một tôn giáo phản động”. Đến tận khi đang viết bài này, người viết còn nhận được tin tức về việc công an cộng sản Hà Nội xua đám quần chúng nhân dân xông vào nhà thờ Thái Hà lớn tiếng đe doạ linh mục tu sĩ, cấm không cho thổi kèn đánh trống, hát lễ… kể cả trong khuôn viên nhà thờ vì làm điếc tai chúng… Đây là kế xúi nguyên dục bị, mượn tay giết người - Một kiểu đánh lận con đen đểu cáng nhất trong giới lưu manh.

Với Phật Giáo Hoà Hảo, và với Đạo Cao Đài. Csvn dựng lên những tu sĩ do họ bổ nhiệm, trao các cơ sở thờ tự cho những tu sĩ này quản lý và chỉ cho nhưng tu sĩ này hành lễ… Rồi họ quay phim chụp hình những buổi “hội - lễ” đó, và biện minh rằng đó là tự do tôn giáo. Ngay như xương cốt Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc của Đạo Cao Đài, được Ngài di chiếu trước khi chết tại Camphuchia là chỉ khi nào Việt Nam là thể chế trung lập mới được đưa Ngài về. Nhưng năm 2007, Nhà nước csvn làm mọi áp lực với Camphuchia và cho đám tu sĩ tay sai đưa cốt Ngài về với trống dong cơ mở… và sự có mặt của cả chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết… Thật là quá lố. Các tu sĩ và giáo dân Cao Đài trung thành với tín lý nguyên tổ của đạo thì bị bỏ tù, bị giam lỏng, bị sách nhiễu… Chẳng thể phản đối được cách hữu hiệu…

Sẽ không bao giờ có thể liệt kê cho đủ những thủ đoạn đánh lận con đen của đảng cộng sản, của người cộng sản, của nhà nước cộng sản trong suốt quá trình họ cầm quyền ở Việt Nam…

3) Sự thực và lương tâm tôn giáo sẽ làm phá sản mọi âm mưu đánh lận con đen để giải thoát người dân Việt:

Cộng sản Việt Nam đánh lận con đen trong lĩnh vực chính trị, rồi lấy kinh nghiệm này để áp dụng sang lĩnh vực tôn giáo. Nhưng thật khốn nạn cho âm mưu đen tối của họ. Tôn giáo, lương tâm tôn giáo là lĩnh vực chưa có thế lực vật chất nào có thể lý giải cho đủ, chứ chưa nói đến việc có thể cưỡng bức được… Csvn sống nhờ vào đủ thứ giả dối nên rất sợ sự thực. Lương tâm tôn giáo thì diễn biến khôn lường cho cộng sản và chẳng run sợ khi cộng sản mang cái chết ra đe doạ…

Sách nhà Phật đã viết: Giặc đến Bồ Đề giặc tự tan. Phúc Âm Thiên Chúa Giáo cũng ghi: Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng còn bởi những lời do Chúa phán ra. - Cộng sản Việt Nam kiểm soát lời nói của Chúa bằng cách nào? Vậy mà họ đang hung hăng tiến đến Bồ Đề…

Đánh lận con đen là một thủ đoạn lừa dối tinh vi. Nó chỉ vô hiệu khi chính những người bị lừa dối nhận ra. Muốn họ nhận ra, xin những ai đã biết, đừng chỉ trích, đừng nói nặng lời với những người dân lành còn mê muội trong xã hội cộng sản… Như thế chỉ càng làm họ xa lánh nguồn tin sự thực mà thôi…

Hãy bằng mọi cách có thể, loan đi sự thực, đem tin tức sự thực đến với người dân Việt trong nước. Sự thực sẽ làm con người tỉnh ngộ. Khi họ tỉnh ngộ, họ sẽ giải thoát chính họ, và giải thoát xã hội, giải thoát dân tộc… Hãy loan truyền sự thực một cách không ngừng không nghỉ đó chính là yêu nước và cứu dân tộc trong giai đoạn hiện nay.

Lê Sáng
Nguồn: VietCatholic News

VIỆT CỘNG Đập Phá Tu Viện Công Giáo

An Giang:


Việt Báo Thứ Bảy, 6/6/2009, 12:00:00 AM

LONG XUYÊN - Năm 1931, Đức Cha Valentin Herrgott (1864-1936), Giám mục Phnom Penh đã cho sáng lập Dòng Các Tu Huynh Giảng Viên Giáo Lý Thánh Gia Banam (Frères de la Sainte Famille de Banam, viết tắt là FSF, quen gọi là các Thày Dòng Banam). Dòng Các Tu huynh Giảng viên Giáo lý Thánh Gia Banam vẫn giữ mục đích của trường Giảng viên giáo lí. Cha Blondet, MEP (1870- 1941) là Bề Trên tiên khởi của Dòng.Nhưng Dòng thực sự khởi sắc với sự cải tổ của cha Giuse Vulliez (1912- 1975) từ năm 1939. Cha Giuse Vulliez soạn Hiến pháp, Tập quán pháp, chương trình đào tạo,…Ngài vẫn giữ mục đích của trường Giảng viên Giáo lí: đào tạo các giảng viên giáo lí. Tuy nhiên cha Giuse Vulliez đã mở rộng thêm sứ vụ của Hội dòng: mở các trường dạy học.Năm 1967: Một Tổng nghị được mở ra trong Hội dòng để canh tân theo tinh thần Vat II với những sửa đổi thích nghi bộ Luật dòng (Cf. Tờ bướm 1971).Năm 1968, Tu huynh Jean Nguyễn văn E đắc cử Bề trên và là Bề trên tiên khởi người Việt. Từ đó, cha Vulliez rút lui, trao lại toàn bộ Hội dòng cho người Việt Nam điều hành.Ngay từ năm 1936, các tu huynh đã được gửi đi khắp nơi trong Giáo phận để mở các thí điểm truyền giáo và dạy giáo lí.Trong suốt thời gian gần 40 năm (1931- 1970) trên đất Chùa Tháp, Dòng Thánh Gia đã cung cấp cho Giáo Hội Campuchia và Việt Nam hàng trăm tu sĩ tích cực góp phần đắc lực với các Linh mục Thừa sai trong việc mở mang Nước Chúa. Vào đầu năm 1970 xảy ra cơn chính biến tại Campuchia, với chiến dịch “cắp Duôn” (chém giết người Việt) vô cùng dã man và tàn bạo. Tất cả các Tu sĩ Thánh Gia, vì là người Việt nên đã bị trục xuất về Việt Nam.Sau khi hồi hương, ngày 12/08/1970, Dòng được Tòa Thánh cho phép chính thức sát nhập vào Giáo Phận Long Xuyên.Tòa Giám Mục đã trao cho Dòng một miếng đất tại địa chỉ: 603/47 Bình Đức 3, Bình Đức, TP. Long Xuyên- An Giang.Cuối năm 1970, nhà Dòng đã xây dựng cơ sở vật chất tại địa chỉ trên để sinh hoạt và đào tạo tu sĩ cho Dòng. Đến cuối năm 1971 hoàn thành việc xây dựng cơ sở.Năm 1984, lại một biến cố nữa đã xảy ra, toàn bộ tài sản của Dòng “được” nhà nước quản lý, các tu huynh cũng được nhà nước “nuôi” trong các trại “học tập cải tạo”. Đến cuối năm 1987, nhà nước trả tự do cho các tu sĩ Thánh Gia và trả lại một phần đất đai tài sản cho Dòng nhưng vẫn giữ lại một phần đất và dẫy nhà chính của các tu huynh để làm trường học với lý do “mượn tạm” (?!). Nhà Dòng đã nhiều lần xin lại ngôi nhà này nhưng chưa được giải quyết, phía nhà trường đã tự ý xây thêm 2 gian nhà, một lầu nữa nối với ngôi nhà cũ. Mới đây nhà nước đã đồng ý trả thêm một phần đất nhưng chưa giao lại cho Dòng. Như đã nói trên, từ 1987 ngôi nhà chính này đã được mang tên trường trung học cơ sở Trần Hưng Đạo, trực thuộc sở Giáo dục An Giang trong khi giấy tờ vẫn do nhà Dòng đứng tên! Bỗng dưng không biết vì lý do gì, Ngày 04/06/2009 vừa qua, nhà trường đã cho người vào đập phá (xem hình) mà không nói gì với nhà Dòng? Phải chăng đây là hành động của các nhà giáo dục?Chúng tôi đang cần các cấp chính quyền làm rõ, giải quyết thỏa đáng cho chúng tôi và trả lại ngôi nhà này vốn là một Tu viện Công giáo chứ không phải là một trường học.Dòng Thánh Gia./-

Nhà Văn Nhà Báo

Công Tâm giữ công đạo .

Công Tâm giữ công đạo .

Công đạo đang cần người minh trí .
Tách phân sự kiện lý tình ra .
Ai vì chính nghiã quốc gia .
Lầm mưu Cộng sản . Gà nhà hại nhau .
Mặt trận Hải ngoại thau vàng lộn .
Thừa nước đục trà trộn văn đàn .
Văn nô Hà nội đánh càn .
Công Tâm nhận định rõ ràng vàng thau .
Đồng bào quốc nội đau hằng bửa .
Đang sống trong nhà lửa tù đày .
Mong người nghĩa sĩ những ai .
Thủ tranh công đạo an bài giúp dân .

Hàn Sỹ .

Hòa Thượng Thích Quảng Độ và Giáo Hội Phật Giáo Việt NamThống Nhất giữa hai lằn đạn


[1]

Nói với Trần Tú Uyên

Chúng tước đoạt cái quyền-chống-Cộng

“Vì trước đây lỡ chống nhà Ngô”!

Rõ là lý luận điên rồ

Tay sai Cộng Sản ma cô nằm vùng

Ai cấm được Yeltsin chống Cộng

Đem tự do giải phóng nước Nga?

Thưa rằng: Đồng Chí Đảng ta

Mà nay chống Đảng, phúc nhà mới to!

Thầy Quảng Độ chăm lo chống Cộng

Há chẳng mong Phật sống an bang

Dẫu xưa Giáo Hội Ấn Quang

Mà nay chống Cộng lại càng hoan nghênh

Lũ ngu dốt mặt vênh mày váo

Ra cái điều nhà báo nhà văn (!):

Khôn ngoan diệt Cộng, diệt căn

Chống người-chống-Cộng mà ăn giải gì ?!

[2009]

Hồ Công Tâm

[2]

Gởi nhà thơ Trần Tú Uyên

aka Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ, quân nhân biệt phái

Từng đi tù lao cải mấy năm

Mà nay đầu óc tối tăm

Bạn, thù loạng quạng, tơ tằm rối ren

Cộng mở cửa, mon men về lại

Nịnh Đảng ta ăn cái dải gì (!)

Xun xoe bày đặt nâng bi

Ống tiêu ngậm thổi sướng chi cho đành?

Bắc Mỹ Thuận khánh thành Cầu Mới

Lệ mần thơ ca ngợi kỳ công (!!!)

Thi nô, ai mướn, lạ không (?!)

Lệ ơi, Đảng trả mấy đồng mà mơ?

Thầy Quảng Độ rõ giờ chống Cộng

Lệ nỡ nào đóng cổng rút cầu

Đặt điều bới chuyện tóc râu

Gieo muôn tiếng ác lên đầu Phật gia!

Austin, May 18, 2009

Hồ Công Tâm

[3]

Hỏi Trần Tú Uyên

Đem bụng dạ tiểu nhân hung dữ

Mà đo lòng quân tử cao sâu

Nằm vùng kiếm chuyện tóc râu

Lèm bèm đánh phá bấy lâu lộ rồi

Lũ chó đẻ cò mồi, con rối

Vẹm lòn trôn phản bội quốc gia

“Quốc Doanh” chúng bảo phe ta

“Tu mà chống Cộng” bảo là “ác tăng”!

Thầy Quảng Độ, chúng rằng “phản động”!

Chỉ vì Ngài chống Cộng mà thôi!

Mồ cha mả mẹ cò mồi

Cái mồm xoen xoét… chìa vôi, chích chòe!

Thơ với thẩn chực lòe thiên hạ

Hỏi lệ mày đá cá lăn dưa

Phải thằng dắt chó mắc mưa

Cho nàng Thu Huệ năm xưa trở về

[2009]

Hồ Công Tâm

[4]

Trong Cơn Pháp Nạn

Thầy Quảng Độ phải đâu là thánh

Đã là người khó tránh sai lầm

Phê bình ta phải công tâm

Kẻo vô tình lại sập hầm Vi-Xi!

Là biểu tượng Từ Bi chống Cộng

Nên kẻ thù vu khống cho Ngài

Bao năm quản thúc trần ai

Bởi không chấp nhận chiêu bài Quốc Doanh

Cờ Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

Lửa từ bi bất khuất sáng ngời

Qua cơn Pháp Nạn, đổi đời

Ma vương quỷ đỏ rụng rời tay chân

Hãy cảnh giác lời quân báng bổ

Đánh phá Thầy Quảng Độ bấy lâu

Nếu cần vạch mặt ma đầu

Tay sai Cộng Sản diều hâu nằm vùng

[2009]

Hồ Công Tâm

[5]

Đạn phía sau bắn tới!

Góp nhặt chuyện đầu Ngô mình Sở

Thả bom hơi, ngạt thở, thúi ình!

Phe ta ám hại phe mình

Cáo cầy chẳng chết, chết tinh gà nhà!

Đánh võ miệng ta bà thế giới

Đảng vỗ tay hồ hởi ban khen

Trường văn trận bút bon chen

Gió tanh mưa máu, trống kèn thúc quân

Chủ báo Chợ chẳng cần thua, được

Miễn có bài đăng trước khỏe re

Có thêm quảng cáo mầu mè

Tiền thâu rủng rỉnh, giật le vũ đài

Chuyện tham nhũng độc tài trong nước

Ai đương đầu gặp bước gian nan?!

Hùa nhau chó má sủa càn

Con nào lớn họng Đảng ban thưởng tiền!

Austin, May 22, 2009

Hồ Công Tâm

[6]

Độc Quyền Chống Cộng

Cộng rất sợ đảng viên chống Đảng

Há ngán gì lũ Kháng Chiến ma

Nói chi cái đám “Ngụy già”

Chạy ra hải ngoại chúng ta bây giờ

Không thiếu kẻ còn mơ áo gấm

Gục mặt về cố đấm ăn xôi

Nguyễn Cao Kỳ đấy, nhục thôi!

Việt kiều nuôi Đảng béo ôi thiếu gì

Lũ khốn nạn ngu si loạng quạng

Tung hỏa mù la hoảng, đánh nhầu

Hỡi ơi địch chẳng thấy đâu

Nhè lưng chiến hữu húc đầu mà đâm

Thầy Quảng Độ âm thầm chống Cộng

Chúng đặt điều vu khống cho Ngài

Rõ nhanh nhẩu đoảng, không sai!

Độc quyền chống Cộng, ai tai (!) khó lòng!

Austin, May 19, 2009

Hồ Công Tâm

[7]

Loạn Đả

Lúc Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

Đang một còn một mất gian nan

Nỡ nào bôi mặt đánh càn

Về hùa với lũ Công An Thành Hồ?!

Nơi Làng Lưới ma cô thao túng

Nổ rùm trời trật trúng mặc ai

Đứa tung đứa hứng dài dài

Đâu người tâm huyết miệt mài đấu tranh?!

Ban Tôn Giáo Quốc Doanh lớn mạnh

Chẳng ma nào xúm đánh, khỏe re!

Thương thay dưới búa trên đe

Riêng thầy Quảng Độ, chúng ghè chết thôi!

Ôi vận nước tới hồi bát nháo

Lũ cháu con Tào Tháo “thừa sai”

Được phen loạn đả lôi đài

Phe ta lợi dụng bớp tai phe mình!

Austin, May 28, 2009

Hồ Công Tâm

[8]

Góp phần lập công!

Lấy tài liệu Công An công bố

Xuyên tạc thầy Quảng Độ gớm thay

Bới bèo ra bọ kiểu này

“Đánh trâu” bất kể trâu cày ruộng sâu

Người trực diện lưỡng đầu thọ địch

Kẻ đứng ngoài chỉ trích phá hôi

Hỡi người yêu nước thương nòi

Nằm gai nếm mật đứng ngồi không yên!

Phía trước mặt kên kên soi mói

Phía sau lưng chó sói gầm gừ

Phen này “chúng khẩu đồng từ”

Gặp phường bát nháo “ông sư mắc nàn”!

Phụ họa báo Công An nhà nước

Lũ ma đầu hỗn xược bất nhân

Ngoài vòng nói thánh nói thần

Giả danh “chống Cộng”, góp phần lập công!

Austin, June 1, 2009

Hồ Công Tâm

Bài Xem Nhiều