We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 15 June 2009

Thông Cảm Cho "Ba Dũng" !

Việt Hoàng

Thưa bà con cô bác, nhất là bà con cô bác ở Miền Nam, quê hương của Ba Dũng.

Ba Dũng đây tức là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng "của chúng ta".

Nhớ hồi nghe tin Ba Dũng được "đảng ta" chọn làm thủ tướng, nhiều bà con cô bác trong chúng ta cảm thấy hồ hởi, hy vọng và tin rằng Ba Dũng sẽ làm được cái gì đó cho mọi người.

Niềm tin và hy vọng vào Ba Dũng nó mong manh như làn sương buổi sáng sớm, bởi vì có nghe Ba Dũng hứa hẹn hay vận động tranh cử hoặc thăm viếng bà con cô bác như mấy ông làm chính trị bên các nước tư bản giãy chết đâu.

Cái niềm tin mơ hồ đặt vào Ba Dũng là do Ba Dũng người Miền Nam, mà con người Miền Nam vốn trung thực, thẳng thắn, phóng khoáng, nói được làm được... Thế nhưng bà con ta vốn từ lúc "hy vọng" vào Ba Dũng đã chuyển sang giai đoạn "thất vọng" và rồi đã đến lúc "tuyệt vọng".

Tuy nhiên vì lòng yêu mến Ba Dũng nên hôm nay Hai Lúa tui có mấy lời thanh minh cho Ba Dũng, hy vọng là nghe xong mấy lời của tui mà bà con cô bác hết sức "thông cảm" cho Ba Dũng.

Chắc bà con vẫn chưa quên những lời nói của Ba Dũng khi mới lên làm thủ tướng? Ba Dũng nói rằng "tôi yêu nhất sự trung thực và ghét nhất sự giả dối", tui tin là ổng nói thật lòng. Còn ổng không làm được như ổng nói chẳng qua là vì "cơ chế", vì "hoàn cảnh" mà thôi.

1. Vụ đầu tiên mà ai có thể quên chứ bà con nông dân Miền Nam thì không thể quên được, đó là hồi năm ngoái (2008), khi giá cả nguyên vật liệu toàn thế giới leo thang, đặc biệt là lương thực. Nông dân mình đang hí hửng vì giá gạo xuất khẩu tăng, bà con sẽ kiếm thêm được ít tiền cho con cái ăn học thì đùng một cái Ba Dũng kí ngay một cái công điện cấm xuất khẩu gạo để "đảm bảo an ninh lương thực". Việt Nam đang là một trong hai nước xuất khẩu gạo đứng đầu thế giới bỗng nhiên muốn... thiếu gạo! Giá gạo tăng vù vù mỗi ngày, trong các siêu thị lớn mỗi người dân chỉ được mua tối đa là 10 kg gạo, một cơn "sốt gạo" đã diễn ra nhiều ngày mà không thấy Ba Dũng có ý kiến gì. Sau đó một thời gian gạo rớt giá thê thảm, bà con muốn bán lỗ để lấy tiền chi tiêu sinh hoạt cũng không có ai mua. Vụ đó bà con cô bác thiệt hai hàng chục tỉ đồng.

Chắc bà con nhiều người giận Ba Dũng lắm, nhưng xin bà con "thông cảm" cho Ba Dũng. Vụ này không phải Ba Dũng mắc mưu các "thế lực thù địch" đâu mà do "dự báo" của chính phủ sai (vì cái cơ chế của ta nó quan liêu), Ba Dũng và ông bộ trưởng nông nghiệp và phát triển nông thôn Cao Đức Phát đã "nghiêm túc tự kiểm điểm" trước Quốc hội rồi. Bà con đừng nghe lời bọn "phản động" nói rằng Ba Dũng ăn tiền của bọn con ông cháu cha, phụ trách Tổng công ty Lương thực ở Miền Nam lợi dụng cơ hội để kiếm chác. Ông Danh Út, phó đoàn đại biểu quốc hội tỉnh Kiên Giang "nói xấu" Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) là coi chừng mắc mưu "các thế lực thù địch" đấy nghen.

2. Vụ thứ hai mà Ba Dũng phải chịu rất nhiều điều tiếng oan, là vụ thiếu tướng công an Phạm Xuân Quắc, thượng tá công an điều tra Nguyễn Văn Huynh và hai nhà báo là Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải, bị khởi tố và tống giam. Đành rằng trước khi bắt Nguyễn Việt Tiến, tướng Quắc cũng đã xin chỉ thị của Ba Dũng và Ba Dũng đã đồng ý rồi. Chắc bà con còn nhớ là khi Ba Dũng lên làm thủ tướng có hứa chống tham nhũng mà lị. Không ngờ vụ đó cánh công an điều tra và cánh nhà báo làm dữ quá, khiến Nguyễn Việt Tiến ê chề vì quá nhục nhã. Dân đen hay bọn "hoạt động dân chủ" thì phải "im lặng chịu đòn" chứ Nguyễn Việt Tiến đâu phải người tầm thường, y là đàn em thân tín của đức vua Nông, nên mọi chuyện mới ra nông nỗi như vậy. Trước khi bị khởi tố chắc tướng Quắc gọi cho Ba Dũng đến nóng cả máy điện thoại nhưng lệnh "vua ban" ra rồi Ba Dũng đâu làm gì được? Ba Dũng tuy làm thủ tướng nhưng cũng phải tuân thủ "điều lệ đảng" chứ. Mong tướng Quắc và mọi người hiểu và thông cảm cho Ba Dũng. Ba Dũng cũng muốn chống tham nhũng lắm chứ, nhưng sau vụ này thì Ba Dũng... cạch đến già.

3. Vụ thứ ba do sơ xuất mà Ba Dũng cũng bị mang tiếng oan, là vụ Thái Hà. Trước khi hai khu đất của Thái Hà biến thành công viên thì Ba Dũng cũng đã muốn giải quyết cho êm đẹp nên mới tới thăm Tòa Khâm Sứ và Ba Dũng đã được đích thâm tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt tiếp đón và dẫn Ba Dũng đi thăm khu đất đang tranh chấp. Sau đó Ba Dũng còn vi vu sang tận La Mã để hội kiến với giáo hoàng Benedict 16. Được gặp giáo hoàng là niềm vinh dự cho bất cứ ai, cho nên giáo dân Thái Hà hy vọng tấm lòng của giáo hoàng, của đức giám mục Ngô Quang Kiệt sẽ làm cho Ba Dũng thành tâm ra tay giúp đỡ, giải quyết có tình có lý hai khu đất đang bị tranh chấp đó.

Hai Lúa tôi tin rằng Ba Dũng đã đưa vấn đề này ra ở bộ chính trị nhưng mà "đảng ta" luôn xem "tôn giáo là thuốc phiện ru ngủ quần chúng" nên không thể đội trời chung và không thể buông tha cho các tôn giáo. Ba Dũng rất buồn vụ đó nhưng vì cơ chế của "nhà nước ta" là "tập trung dân chủ". Ba Dũng phải tuân lệnh của tập thể bộ chính trị nên đành đứng nhìn cảnh "đảng ta" đem công an và chó nghiệp vụ tới "nói chuyện phải quấy" với giáo dân xứ Thái Hà. Sự việc xảy ra là ngoài ý muốn của Ba Dũng. Mong bà con giáo dân thông cảm.

4. Mấy vụ trên tuy có làm sứt mẻ tí chút uy tín của Ba Dũng nhưng vẫn không nghiêm trọng bằng vụ bô-xít trên Tây Nguyên. Chắc bà con cô bác cũng đã nghe nhiều về chuyện này rồi. Oan cho Ba Dũng quá. Nhưng cũng không còn cách nào khác. Không làm vụ này thì cả "đảng ta" đi tong, lấy đâu ra tiền để trả lương cho quân đội, công an và bộ máy hành chính khổng lồ của "nhà nước ta" ? Lấy tiền đâu để trả lương cho đám "tôi tớ" phục vụ bà con cô bác? Tuy Ba Dũng biết vụ bô-xít này "lợi ít, hại nhiều" nên đã chần chừ rất lâu không gật, mặc kệ lão vua họ Nông ký kết các thông báo chung từ gần chục năm nay với người anh em Trung Quốc. Thế nhưng khủng hoảng kinh tế thế giới đến bất ngờ quá. Ngân sách nhà nước, của đảng ta thâm hụt nặng nề, thu không đủ chi. Ba Dũng dù gì cũng là thủ tướng, đứng đầu chính phủ, không lẽ để "đắm thuyền" à? Ba Dũng đành phải làm cái việc "Lê Lai cứu Đảng". Ba Dũng phải "tả đột hữu xông" khác gì Tôn Ngộ Không tái thế.

Ba Dũng biết là bà con cô bác cũng như các tướng lĩnh và các quân nhân của quân đội nhân dân Việt Nam oán trách Ba Dũng nhiều lắm. Nhất là vụ Ba Dũng "lừa" tướng Giáp. Ba Dũng có nhận được hai lá thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp can ngăn việc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên nhưng Ba Dũng không trả lời cụ được vì Ba Dũng đâu thể làm khác? Hợp đồng đã ký với người anh em rồi, mà nó là thằng anh, lại đầu gấu nữa. Giờ Ba Dũng không nghe nó, nó "tẩn" cho bỏ mẹ đi chứ. Hôm đến thăm cụ Giáp dù Ba Dũng đã lơ vụ đó đi rồi mà cụ Giáp cứ xoáy vào khiến Ba Dũng phải hứa bừa là sẽ "nghiêm túc tiếp thu ý kiến của cụ", tối đó về "người anh em Trung Quốc" và mấy đồng chí trong bộ chính trị chửi Ba Dũng không ra gì cả khiến hôm sau xuống Hải Phòng Ba Dũng phải đính chính lại rằng "sẽ biến việc khai thác bô xít thành ngành công nghiệp lớn".

Thưa bà con, oan cho Ba Dũng quá đi. Việc khai thác bô-xít là nhằm bảo vệ sự nghiệp thần thánh của đảng ta, là sự nghiệp chung của "toàn đảng, toàn dân ta" thế mà chả thấy ai lên tiếng ngoài Ba Dũng cả ? Thành ra Ba Dũng mới thành cái bung xung cho thiên hạ chửi.

Ngay cả mấy ông trong bộ chính trị ngoài vua Nông và ông Nguyễn Phú Trọng chả có ai lên tiếng "chia lửa" cho Ba Dũng! Thế mới đau, chúng cứ đổ hết lên đầu Ba Dũng vì cho rằng Ba Dũng là thuyền trưởng, để tàu chìm là tội của Ba Dũng, thế mới khổ cái thân Ba Dũng. Cũng may nói mãi, vãi cả bọt mép ra mới "vận động" được Trần Đình Đàn, chủ nhiệm văn phòng quốc hội đứng ra nói đỡ cho mấy câu, nhưng tên này chỉ số IQ quá thấp, quốc hội chưa kịp họp nó đã bảo là "Quốc hội hoàn toàn đồng ý với việc khai thác bô-xít trên Tây Nguyên", chẳng có lớp lang, bài bản gì cả. Chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa.

Bà con thấy đó, làm thủ tướng cực lắm chớ bộ ? Còn khổ hơn đi cấy lúa.

Còn mấy cái vụ mà thiên hạ đồn vớ đồn vẩn như việc Ba Dũng xây khu nhà thờ họ to như cung vua, tốn hàng chục tỉ đồng, rồi chuyện vì làm khó dễ tên tài xế chở đôi hạc về nhà thờ tổ Ba Dũng mà trưởng phòng cảnh sát giao thông tỉnh Kiên Giang bị mất chức, hay việc Lê Thanh Hải đem hàng trăm tỉ đồng ra Hà Nội để hối lộ cho mấy chục vị trong bộ chính trị để họ bỏ qua vụ tham nhũng vốn ODA của Nhật mà bản thân Ba Dũng cũng nhận được 3 triệu đô trong đó... Bà con cô bác đừng có nghe bọn không ưa Ba Dũng nên bày đặt chuyện nói xấu Ba Dũng.



Thật ra Ba Dũng buồn và lo lắm nên dù làm thuyền trưởng của con tàu mang tên "Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam" nhưng mà Ba Dũng đâu có tin gì vào cái tương lai mà con tàu sẽ mang bà con cô bác đến. Ba Dũng đành đem cả hai đứa con gửi sang đế quốc Mỹ du học, đứa con gái "sắc nước hương trời" cũng gả cho tên Việt Kiều Mỹ, tức Henry Hoàng (Nguyễn Bảo Hoàng).

Ba Dũng có tâm sự với Hai Lúa tui rằng không biết hồi nào con thuyền "đảng ta" sẽ chìm nên phải lo phòng thân. Mai này có chuyện gì xảy ra thì Ba Dũng cũng đã có nơi nương náu, đó không phải là Trung Quốc (Ba Dũng ghét bọn này lắm) mà là Hoa Kỳ. Ba Dũng sẽ sang đó theo diện "đoàn tụ gia đình". Nơi đó sẽ là chốn bình yên dành cho Ba Dũng. Kể ra Ba Dũng cũng cay cú tên blogger "Chúng ta cần thay đổi" (Change We Need), nó cứ đem chuyện thâm cung bí sử của đảng ta và Ba Dũng ra huỵch toẹt tất cả cho mọi người đều biết, đám cưới của công chúa con gái Ba Dũng với Henry có báo nào trong nước dám đưa tin đâu, thế mà rồi thiên hạ ai cũng biết khiến Ba Dũng không biết ăn nói thế nào với mấy bọn bảo thủ trong đảng, khiến chúng nó cứ hoạnh họe Ba Dũng mãi.

Mấy lần buồn chán Ba Dũng có tâm sự với Hai Lúa và hỏi Hai Lúa: nên làm thế nào? Hai Lúa tui thật lòng bảo với Ba Dũng rằng nếu lịch sử đã đến hồi sang trang thì Ba Dũng nên thuận theo ý trời, cố chống lại mệnh nước và lòng dân cũng đâu có được? Con tàu mà Ba Dũng đang làm thuyền trưởng đã quá mục nát, mà bão tố thì đang vần vũ xung quanh, trước sau nó cũng chìm.

Trước khi chia tay Hai Lúa tui, Ba Dũng có phân bua rằng hãy hiểu và thông cảm cho Ba Dũng, dưới cái chế độ này kể cả thủ tướng cũng đâu có cái quyền muốn làm gì thì làm, Ba Dũng cũng hiểu rằng con thuyền mục nát không sớm thì muộn sẽ chìm nhưng Ba Dũng không đủ dũng khí để nhảy xuống nước mà đành nhắm mắt chờ đến lúc... tàu chìm.

Hai Lúa tôi không biết nói gì hơn nữa, đành an ủi Ba Dũng một câu rằng: "thà làm dân đen một nước tự do còn hơn làm thủ tướng một nước độc tài cộng sản".

Ba Dũng nghe nhưng im lặng, không thấy nói gì...


Tô Hải có hèn không?


Ngô Nhân Dụng

Tôi đã đọc hết cuốn hồi ký của Nhạc sĩ Tô Hải. Hơi tiếc, vì ông viết ngắn quá; chỉ có hơn 500 trang giấy in. Vừa đọc vừa tiếc. Vì có lúc đang theo ông qua những đoạn đường, trong bụng chờ sắp được nghe ông kể tiếp một chuyện đang nói nửa chừng, thì ông lại nhảy sang chuyện khác. Tiếc, và trách tác giả không để thêm thời giờ kể rõ ngọn ngành cho người đọc biết thêm. Nhưng khi nghe Tô Hải giải thích trong cuộc phỏng vấn với Ðinh Quang Anh Thái (sắp đăng trên báo này) thì hiểu tại sao. Tô Hải không có ý kể câu chuyện cuộc đời mình. Ông bảo, trong cuốn sách này, “tôi chủ ý chỉ viết về cái hèn của tôi thôi.”

Như vậy thì hiểu được, vì tên cuốn sách đầy đủ là “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn,” như những lời thú tội về cái hèn của mình, một cái hèn đeo mãi trên một con người, kéo dài hơn nửa thế kỷ. Ðến năm gần tuổi 70, con người đó mới chợt thấy phải kể lại mình đã sống hèn như thế nào, và bắt đầu thú nhận.

Một điều cảm động, là tác giả muốn thú tội với thân phụ của ông trước hết. Vì trước khi ông bỏ nhà đi rồi gia nhập đảng Cộng Sản vào năm 17 tuổi, cụ thân sinh đã bảo thẳng người con trai lớn đó là đã “bị Cộng Sản nó lừa.” Không những thế, cụ còn dọa mai mốt có trốn cộng Sản chạy về nhà thì cụ sẽ đuổi đi, không nhận làm con nữa. Cả cuộc đời hai lần Tô Hải mong được gặp lại cha mẹ và các em, một lần năm 1954 khi trở về Hà Nội, và lần sau năm 1975 khi tìm vào Sài Gòn.

Cuối cùng thì ông chỉ gặp lại cụ thân sinh trên những trang giấy của cuốn hồi ký này. Ông đã kể lại một đời sống cam tâm chịu hèn không phải của riêng ông mà còn bao nhiêu những người trí thức bị trói buộc trong guồng máy “chuyên chính vô sản” nên họ đành phải làm tay sai cho đảng Cộng Sản.

Cuốn hồi ký kể biết bao nhiêu câu chuyện như một bức bích họa cho thấy tấm thảm kịch đổ lên đầu dân tộc Việt Nam trong thế kỷ trước, nó hủy hoại nền tảng đạo lý trong xã hội và làm tê liệt lương tâm của từng cá nhân.

Tai họa đó là do cách cai quản con người đã được Stalin sáng chế và Mao Trạch Ðông biên cải cho thích hợp với văn hóa phong tục Á Ðông, rồi được Hồ Chí Minh hết lòng áp dụng nước ta. Ðó là một guồng máy kiềm thúc, cai quản, ràng buộc đó đã biến hàng triệu con người trở thành những tên hèn, ngay cả những người đóng vai kiểm soát những người khác.

Có một đoạn chúng ta không thể nào quên, là năm 1956 khi Tô Hải đi “liều mạng” trở về Thanh Hóa tìm “cứu đứa con trai.” Hai vợ chồng ông đều phải đi làm công tác văn nghệ với quân đội trong thời kháng chiến cho đến sau khi hòa bình, cho nên họ đã gửi đứa con thứ hai này cho ông bà ngoại nuôi. Ông kể,

“Gia đình vợ tôi chẳng có một tấc đất nào, nhưng bị đẩy lên... (hàng) địa chủ.”

Trong thời gian cải cách ruộng đất đó, các cố vấn đã chỉ thị mỗi làng phải có mấy phần trăm là địa chủ, mấy phần trăm là phú nông, bao nhiêu là trung nông, vân vân, đúng như tỷ số theo thống kê từ bên Trung Quốc đã làm. Nếu một làng không đủ người đúng tiêu chuẩn vào mỗi hạng thì những người ở hạng dưới được “đôn lên” hạng trên.

Nhưng thân phụ bà Tô Hải là cụ Nguyễn Ðăng Quỳ vốn không phải là địa chủ, cũng không phải người ở vùng quê Thanh Nghệ này. Ông đã đi theo Nam Bộ Kháng Chiến chống Pháp. Sau đó ông đã bỏ tất cả gia sản ở miền Nam đưa gia đình chạy ra Bắc, sống ở thành phố Vinh.

Tô Hải kể, “Khi Vinh bị tiêu thổ kháng chiến, ông mua một mảnh vườn sát chân núi Diễn Châu.”

Nhưng Ðội Cải Cách đã “lôi ông già ra đấu,” họ tra hỏi ông tại sao mua đất, làm vườn ở nơi không phải quê quán mình, “Có phải để bóc lột nông dân hay không?” Họ đặt ra những lời kết tội bịa đặt khác, mà tác giả viết, “Tất cả lý lẽ đưa ra chỉ nhằm mục đích chiếm bằng hết những gì có thể chiếm: Giường tủ, bàn ghế, quần áo, mâm đồng, chậu thau, bát đĩa, ấm chén,... Phải kiếm cho ra một cớ gì để trấn lột công khai. Tôi thì chụp cho (ông cụ) cái mũ ‘kẻ thù giai cấp’ là xong.”

Sau khi bị cướp mất hết, từ cái quần cho đến cái bát đã mẻ, cả gia đình cụ Nguyễn Ðăng Quỳ bị giam tại chỗ ở chân núi, chỉ còn cách sống bằng ăn rau, lá kiếm được trên núi, trong cánh đồng. Hình phạt này là cách bắt những người bị tố chết đói hoặc tự tử. Nhiều người đã tự tử.

Gia đình ông cụ có hai con trai và một con rể (tức Tô Hải) đi bộ đội đánh nhau với Pháp. Khi cụ ông bị đem đấu tố thì Tô Hải và một người con trai của cụ đều biết nhưng không ai dám về thăm bố. Họ phải “dứt khoát với kẻ thù giai cấp” để bảo toàn mạng sống của chính họ và gia đình nho nhỏ của họ.

Nhưng vợ chồng Tô Hải còn đứa con bé gửi ông bà ngoại, đứa bé cũng đang nằm trong “vòng vây của những ông bà nông dân.” Họ phải cứu lấy con! Tô Hải may mắn nhờ một người bạn cũ giúp, ông này là một cán bộ lớn thuộc Ðoàn Ủy Cải Cách Ruộng Ðất. Người bạn nhân danh chức vụ đó viết một tấm giấy ra lệnh tên địa chủ Nguyễn Ðăng Quỳ phải trả cho “Ông bộ đội Tô Ðình Hải” đứa con trai của ông đã gửi ở nhà tên địa chủ dù không có họ hàng thân thích gì hết.

Tô Hải kể, “Sáng sớm chưa rõ mặt người, tôi thấy bố vợ tôi mặt mày sưng vù, răng cửa rụng gần hết vì bị đánh, mang tới trụ sở một thằng bé, không, một cái xác trẻ con gầy guộc xám ngoét. Ðó là thằng con yêu quý của tôi. Nó chỉ còn thở thoi thóp sau bảy ngày chỉ sống nhờ những lá rau lang, mà ông bà ngoại ngắt về từ mấy luống khoai trồng trước nhà, mớm cho.... Tôi cắn răng ôm lấy con, không kịp nói một lời an ủi bố vợ. Vì các ông bà nông dân đã đuổi quầy quậy ngay sau khi ông trao trả cháu ngoại...”

Cảnh ông ngoại trả cháu cho bố nó mà không được dặn dò, thăm hỏi một câu; người con rể không dám nói một lời cảm ơn bố vợ; đó là hình ảnh người đọc không thể nào quên được.

Cả xã hội Việt Nam đã phải sống với nhau như vậy trong những năm “long trời lở đất” khi Hồ Chí Minh quyết tâm theo đường lối cách mạng của Mao Chủ Tịch. Chính Tô Hải đã soạn một bản nhạc ca tụng Hồ Chí Minh lấy nền dựa trên giai điệu của bài Ðông Phương Hồng mà bên Trung Quốc dùng để ca ngợi Mao Trạch Ðông!

Liệu ai trong chúng ta có can đảm hành động khác với Tô Hải trong khung cảnh đó? Có ai nhất định phải sống ngay thẳng, sống có đạo nghĩa, không chịu sống hèn hạ từ bỏ cả cha mình hay không? Không biết được. Người không sống trong guồng máy kìm kẹp tàn bạo của Stalin thì không thể biết mình sẽ ứng xử như thế nào cho xứng đáng làm người. Người bạn giúp Tô Hải tấm giấy giới thiệu cho đi “đòi con” chính anh ta sau này cũng bị khai trừ khỏi đảng Cộng Sản, và “khai trừ khỏi... mặt đất” khi bị thất sủng.

Nhưng chúng ta có thể biết chắc là nhạc sĩ Tô Hải không hèn. Ông đã dành hàng chục năm cuối của cuộc đời kể tội chính mình. Ông nằm trên giường bệnh nhưng vẫn vào mạng lưới Internet, trở thành người giữ blog lớn tuổi nhất Việt Nam, nêu gương sáng cho lớp thanh niên. Thông điệp ông gửi cho giới trẻ, cho đồng bào, cho cả những người từng là đồng chí của ông còn trong đảng Cộng Sản, là: Chúng ta không được phép sống hèn nữa. Thế giới đã thay đổi. Phải trở lại làm người!

Phải can đảm phi thường thì một người ở tuổi 83 mới làm được công việc đó. Nhất là trong lúc guồng máy di sản của Stalin và Hồ Chí Minh tuy đã xộc xệch sắp tàn nhưng vẫn còn ngự trị trên đất nước chúng ta. Tô Hải đã thú tội với thân sinh ông. Với nhạc phụ ông. Bao giờ thì những người trong cả guồng máy kìm kẹp trên cũng biết ăn năn thú tội?


Bài Xem Nhiều