We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 16 June 2009

Bắt luật sư Định: Một Hành Động Vô Lại, Một Thách Thức Mới của CSVN Đối Với Lương Tri Nhân Loại

Lê Diễn Đức

Theo Vietnamnet, trưa 13/6, an ninh cộng sản Việt Nam đã bắt luật sư Lê Công Định. Lý do bắt anh được Phó Tổng cục An ninh Vũ Hải Triều cho biết là theo “điều 88, Bộ Luật hình sự, do có các hành vi cấu kết với bên ngoài chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Vũ Hải Triều cũng cho hay “đã thu được nhiều tài liệu, chứng cứ” và “luật sư Định hoạt động chống nhà nước từ nhiều năm nay”. Tiếp theo là loạt các cáo buộc, như luật sư Định gặp một số người mà phía nhà cầm quyền Hà Nội cho là thù địch, phản động; lợi dụng bào chữa cho những người hoạt động dân chủ như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Điếu Cày để biến toà án thành nơi công kích chế độ; lợi dụng vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, bauxite Tây Nguyên, v.v… để kích động dư luận chống đối chính quyền. Bản tin cũng cho hay, luật sư Định đã “viết bài có nội dung bôi nhọ một số lãnh đạo Đảng, Nhà nước, trong đó tập trung vào Thủ tướng” và “luật sư này đã tích cực tham gia biên soạn cuốn sách mang tính chất cương lĩnh hành động của nhóm với tựa đề “Con đường Việt Nam” và trực tiếp soạn thảo “Tân Hiến pháp” gồm 9 chương 106 điều để chuẩn bị cho chính quyền mới sau khi lật đổ chính quyền hiện nay”.

Cũng theo Vietnamnet, điều 88 Bộ luật Hình sự quy định các tội danh như sau: 1) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; 2) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; 3) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Thử biện hộ cho luật sư Định: 1) “Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân”Tôi cho rằng tập đoàn cộng sản Ba Đình sẽ không chứng minh được luật sư Lê Công Định “tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân”. Bản thân tập đoàn cộng sản Ba Đình tự tôn cho mình cái tên “chính quyền nhân dân” đã là hết sức bôi bác, láo lếu, trơ trẽn. Nhân dân nào? Đảng cử, bắt dân đi bầu biểu diễn cho vui, phe đảng dựng lên bộ máy cai trị mà là “chính quyền nhân dân” cái nỗi gì? Đây là một tập đoàn maphia, phản bội lại giai cấp công nhân và nhân dân lao động, tham nhũng đầy mình, ô nhục nhất trong lịch sử Việt Nam vì đã bán đứng quyền lợi của đất nước, danh dự của Tổ tiên cho Bắc Triều để kiếm tiền bỏ túi. Tập đoàn này không đáng “phỉ báng” sao? Nhưng ngay cả như thế, là người trí thức ôn hoà, luật sư Lê Công Định chưa bao giờ thái quá trong thái độ, cũng như trong ngôn ngữ của mình. Ngược lại những phân tích, nhận định của anh về thể chế chính trị của đảng cộng sản Việt Nam luôn nghiêm túc, trong sáng, nhân bản và xây dựng. Ta hãy xem vài ý kiến của anh: - “Sự thành công của đa nguyên kinh tế đang đòi hỏi một mô hình khác của đa nguyên chính trị. Liệu Đảng Cộng sản dám chấp nhận thách thức của thời đại, vì quyền lợi chung của dân tộc, đưa nền chính trị đa nguyên hiện tại dấn thêm một bước? Làm được điều đó là vượt qua cái bóng của chính mình và sẽ để lại tiếng thơm muôn đời. Bản lĩnh và trí tuệ của một đảng cầm quyền là nhận thức được bước ngoặt lịch sử này để quyết đoán đề ra và thực thi một sách lược thích hợp. Ngược lại, nếu cứ cố thủ trong những thành trì lý luận lung lay sẽ càng chuốc thêm thất bại tất yếu của lịch sử, mà có khi phải trả giá bằng máu của biết bao nhiêu người”. [Trích “Tại sao không nên sợ đa nguyên”, BBC, 13/4/2006] - “Việc điều hành hệ thống quản lý nhà nước với cơ chế thông qua những quyết sách quan trọng và bầu chọn nguyên thủ quốc gia, mà trên thực tế do một đảng chính trị quyết định, dù là đảng cầm quyền, một lần nữa cho thấy Đảng, chứ không phải nhà nước, đang cai trị quốc gia. Thể chế chính trị như vậy, trong ngành chính trị học, được định danh là “đảng trị”, chứ không phải “pháp trị”. [Trích “Bàn về chính danh trong thể chế pháp trị”, BBC, 04/7/2006]. - “Thách thức lớn nhất của thời đại -WTO là, chính phủ có đủ dũng khí thực hiện những thay đổi cần thiết nhằm tự nâng mình và nâng cả dân tộc lên một tầm cao mới hay không. Hơn bao giờ hết, chúng ta thật sự cần những nhà kỹ trị trong bộ máy lãnh đạo quốc gia. Không có họ, khó có thể có được một chính quyền chuyên nghiệp, quản trị quốc gia một cách khoa học.

Trở ngại ở đây là lề lối lựa chọn nhân sự cho vị trí lãnh đạo các cơ quan công quyền.” [Trích “Tầm vóc thuyền trưởng, tầm vóc dân tộc”, Tuổi Trẻ, 15/12/2006]. - “Trong lần đọc lại sử sách nước nhà năm nay, không hiểu vì sao tôi lại quan tâm nhiều đến các nhân vật “thân bại danh liệt” như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống và Hoàng Cao Khải, rồi tự hỏi không biết 30 năm nữa, nếu còn sống, tôi sẽ biết thêm những cái tên nào tương tự như vậy trong lịch sử hiện đại của dân tộc. Bất giác tôi cầu mong điều đó đừng xảy ra…” [Trích “Đọc sử để nhìn lại hôm nay”, BBC 205//2009] 2) “Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân”Tôi rất thích câu nói của nhà trí thức dân chủ Adam Michnik, cựu lãnh đạo Công đoàn Đoàn kết Ba Lan, hiện là tổng biên tập nhật báo Ba Lan lớn nhất Gazeta Wyborcza, nói tại Cuộc toạ đàm “Trí thức và Dân chủ” tổ chức ở Moskva vào ngày 4 tháng 3 năm 2009: “Đối với người trí thức thì chính trị là lựa chọn mang tính đạo đức. Người trí thức bước vào chính trị là để lấy sự thật chống lại dối trá của bộ máy, lấy sức mạnh của niềm tin chống lại thói vô nguyên tắc của bộ máy”. Tôi nghĩ rằng, anh Lê Công Định đã lựa chọn chính trị vì lý do nói trên.

Tuy nhiên, điều càng tôi quý trọng anh hơn, đó là anh phải đối diện trực tiếp với bạo quyền ngay trong nước, hiểm nguy luôn luôn rình rập. Sự can đảm của anh cao hơn gấp nhiều lần những người sống ở nước ngoài, như tôi. Ta hãy nghe anh chuyển đạt đến mọi người tiếng nói chân tình, những trăn trở trước xã hội, mà tập đoàn maphia, những tên cướp ngày gọi là “luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân”: - “Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị. Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa. Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa. Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách. Để che giấu mặc cảm do nhu nhược, khắp nơi người ta kể nhau nghe những bài vè châm biếm hoặc lớn tiếng dè bỉu chuyện cung đình tồi tệ, nhưng lại trong… quán nhậu! Chí khí kiểu “sĩ phu Bắc Hà” ấy liệu sẽ giúp ích được gì cho công cuộc chấn hưng đất nước đang lúc cần hào khí Diên Hồng năm xưa?” – [Trích bài “Trả lại hào khí Diên Hồng”, báo Pháp Luật Tp. HCM ngày 5/3/2006]. - Dân trí chỉ có thể được “khai hóa” khi người dân được cung cấp kiến thức và thông tin đa chiều để tự mình thẩm định và tiếp nhận nội dung của kiến thức và thông tin ấy. Trường lớp, một công cụ của giáo dục, chỉ thủ giữ vai trò hướng dẫn và cung cấp phương pháp tư duy và phân tích cho đối tượng của nền giáo dục. Người dân, khi tranh luận, thậm chí thách thức, những kiến thức và thông tin sai lệch sẽ không gặp rắc rối về phương diện pháp lý với nhà cầm quyền, hay tối thiểu cũng nhận được sự bảo đảm và bảo vệ của luật pháp. Chỉ như vậy thì nền giáo dục mới hoàn thành được trọng trách “khai dân trí” của mình. [Trích bài “Khai dân trí”, http://www.tiasang. com - hiện không còn hoạt động]. 3) “Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Tôi tin rằng, những cái gọi là “tài liệu, văn hoá phẩm” được nói đến là những bài báo, bài viết của anh Lê Công Định được đăng công khai trên các phương tiện truyền thông đại chúng, trên cả báo trong nước dưới sự kiểm soát của Đảng. Có thể có thêm thư từ điện tử với người quen, bè bạn trao đổi về dân chủ xã hội, về nhân quyền, về những bức xúc trước tình trạng bất hạnh hiện nay của đất nước… Chúng ta chẳng mảy may ngạc nhiên khi tập đoàn Ba Đình cho rằng tất cả những tài liệu trên “có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Đây là kiểu cả vú lấp miệng em, vu khống trắng trợn, gắp lửa bỏ tay người. An ninh, viện kiểm soát, toà án của cái gọi là ngành Tư pháp CHXHCN Việt Nam đã học nằm lòng, sẵn sàng áp đặt cho bất kỳ ai “chống đối nhà nước” chỉ cần họ nêu lên chính kiến khác với Đảng cầm quyền, hoặc vạch ra cho dân chúng biết được sự thật xấu xa của đội quân đạo tặc đội lốt “đầy tớ nhân dân”. Một điều khôi hài cho màn gán tội là, những chứng cứ trong các trường hợp dính dáng đến chính trị, tranh đấu dân chủ đều bị nhà cầm quyền giấu như mèo giấu cứt. Bị tung hoả mù, dư luận trong nước không có cơ hội phân tích, phản biện, bào chữa và vì thế một bộ phận đông đảo dân chúng vì thiếu thông tin bị ngộ nhận về người bị xử oan. Đây là thứ an ninh, viện kiểm soát, toà án lưu manh và vô nhân đạo. Là một luật sư, thành viên của Hội luật sư châu Á, anh Lê Công Định có quyền viết sách về lĩnh vực tư pháp, phác thảo bản “Tân Hiếp Pháp” hay gì đó. Đây có thể là thú vui, là cảm hứng sáng tác, là suy ngẫm xuất pháp từ bệnh nghề nghiệp. Gán cho anh “chuẩn bị cho chính quyền mới sau khi lật đổ chính quyền hiện nay”, không có gì khác hơn là sự ấu trĩ, ngu xuẩn. Kết luậnCó sự trùng hợp trong vụ này: Lý Nguyên Triều, nhân vật chóp bu của Ban tổ chức Đảng cộng sản Trung Quốc đang có mặt tại Việt Nam. Nghe theo lệnh thầy? Món quà tặng thầy? Không có gì hợp lý hơn cho câu trả lời: “Đúng như vậy!”. Tao đã chịu nhục thì cả dân tộc này cũng phải chịu nhục theo! Thằng nào ngẩng cao đầu, thằng đó sẽ lãnh đủ! – Nguyên lý đầy đủ nhất hiện nay của Ba Đình. Qua các sự kiện Hoàng Sa, Trường Sa và đỉnh cao là vụ Bauxite Tây Nguyên, tập đoàn Ba Đình đã nhìn thấy nguy cơ phản kháng của giới trí thức Việt Nam bắt đầu lan rộng lên toàn xã hội, mà biểu hiện gần nhất đây, 19 em học sinh phổ thông ở Hà Đông đã ký tên vào danh sách kháng nghị.

Giới cầm quyền độc tài không sợ những phản ứng nổi loạn tự phát mà sợ nhất sự chống đối của dân chúng có tổ chức. Người Việt chúng ta thường hèn nhát khi đơn độc nhưng lại rất anh hùng khi có đám đông. Khi cả đám đông vùng lên, tất cả đều có thể là anh hùng! Adam Michnik có nói rằng, mọi cuộc cách mạng đều từ trên xuống, nhưng muốn có thành công phải có sức mạnh từ dưới lên. Thời điểm nhạy cảm hiện nay có thể lĩnh hội cả hai điều kiện, khiến Nguyễn Tấn Dũng và bè đảng lo sợ và tìm cách dập tắt mọi khả năng tổ chức của giới trí thức Việt Nam từ trên xuống. Một làn sóng bạo hành mới, bắt đầu từ luật sư Lê Công Định. Một thử thách mới với trí thức Việt Nam có suy nghĩ và muốn tìm định hướng tương lai cho đất nước. Nếu chúng ta đầu hàng, không cương quyết cùng nhân dân và dư luận thế giới chặn đứng bàn tay bán nước cầu vinh của Nguyễn Tấn Dũng và bè đảng, sẽ phải lâu lắm nữa chúng ta mới có cơ hội mới. Ai biết được khởi điểm một cuộc đàn áp trí thức rất có thể sẽ là sự kết thúc số phận những tên độc tài, tham quyền, cố vị và phản bội dân tộc?

Lê Diễn Đức

Quê hương VN hôm nay đã được BẦN CÙNG HÓA XONG RỒI

Bài tường thuật ngắn của tờ Sài Gòn Giải Phóng tôi trích ra đây không đúng ngay ngày hôm nay như tôi viết trên tựa, nhưng cũng chỉ là tuần trước, tờ báo đề ngày 30 tháng 5/2009; tác giả bài báo, phóng viên Giang Phương, viết:
Không ít những bà mẹ già từ quê lên Sài Gòn kiếm sống chỉ mong có miếng cơm qua ngày để không làm vướng bận cho con cháu. Dù ban ngày hay ban đêm, những tấm lưng còng ấy vẫn có mặt, lang thang đôi chân trần khắp đất Sài Gòn sinh sống bằng đủ thứ nghề. Có chút vốn thì đi bán vé số, hàng rong, còn không thì ngồi lặng lẽ bên những góc phố, ngả đường xin ăn.

Giang Phương kể một trong hàng vạn thảm cảnh:
“Trời vừa tảng sáng, trên lề đường Bạch Đằng (Q. Bình Thạnh), có một bà cụ nay đã gần 90 tuổi ngồi bán mấy trái xoài chín. Chẳng ai biết tên thật của bà, người dân quanh vùng nơi bà sống, buôn bán thường gọi bà là bà Năm Xoài. Bà Năm Xoài ít nói, chỉ ngồi lặng lẽ bên cạnh mấy trái xoài chín mọng, đó là tất cả nguồn sống trong một ngày của bà.
Chỉ vài trái xoài chín và chiếc xe đạp cà tàng, cuộc sống của hai mẹ con chú K. cứ thế tồn tại
Trên miếng ni lông, bà bày mấy trái xoài chín mọng, bà già yếu bắt đầu công việc bán trái cây để mưu sinh. Ngồi lom khom trên vỉa hè, bà cụ như bị lẩn mất trong đám bụi đường và tiếng xe cộ ồn ào.

Đội cái nón lá đã sờn, bà cụ ngồi bệt trên vỉa hè cạnh mấy trái xoài, đôi mắt trắng đục của bà cụ đăm đăm chờ khách. Khi có người khách ghé lại mua giúp bà ký xoài, đôi bàn tay nhăn nheo bà chậm rãi mò mẫm những trái tròn, to rồi bỏ vào bịch đem cân.
Tôi ước chừng, tất cả số xoài cộng với mấy trái sa pô chê chừng 3 ký, nếu bán được hết chắc cũng chỉ có được một bữa cơm; thế mà qua ngày này tháng kia, bà cụ già vẫn cặm cụi mưu sinh.”

Giang Phương không nói bà cụ 90 có đạp xe đạp đi bán xoài không, nhưng trong tấm ảnh và lời chua dưới hình có chiếc xe đạp; tôi lạnh người hình dung bà cụ chậm chạp đạp xe giữa biển xe gắn máy, xe hơi của Sài Gòn hôm nay. Thật ra không cần phải đạp xe đạp trong thành phố, bà cụ chỉ ngồi suốt ngày dưới sức nóng khiếp đảm của Sài Gòn mà vẫn còn sống cũng đã đủ là phép lạ rồi.
Hoạt cảnh thứ nhì:
Cụ Đoàn Thị Sáu phải mưu sinh trên cầu Ông Lãnh (Q.4) với những chiếc bao đựng cả “gia tài” của bà
Rời quê Bến Tre lên Sài Gòn kiếm sống, hơn 3 năm nay, hằng đêm, bà Đoàn Thị Sáu, 86 tuổi, đi làm về đều phải bỏ ra 10.000đ (khoảng 75 xu) để đóng tiền trọ. Bà cụ trọ cùng một số người khác trong một tiệm sửa xe dưới chân cầu Ông Lãnh. Mỗi sáng, khỏe thì bà “đi làm”; nếu không thì bà cũng phải cặm cụi mang hết đồ đạc ra ngoài để nhường lại chỗ cho chủ nhà làm tiệm sửa xe.
Hôm chúng tôi có mặt, hơn 20 giờ, trời mưa nhẹ hạt dần, bà lão gầy gò, tóc bạc trắng ngồi lê trên vỉa hè cầu Ông Lãnh (Q.4) mừng rỡ cởi bỏ áo mưa và tiếp tục cuộc mưu sinh với những tờ vé số.

Ngồi trên vỉa hè, bà chìa mấy tờ giấy vé số ra đường mời khách. Biết hoàn cảnh của bà, có người còn ghé biếu bà tiền hoặc cho đồ ăn tối…
Gỡ chiếc nón lá xuống, chỉ cho tôi xem một cục u trên đầu, bà giải thích: “Bữa trước tôi bị chóng mặt té đập đầu xuống đất giờ u một cục, nhưng cũng phải ráng làm để mà sống nữa chứ”. Dưới ánh đèn đường chỉ nhìn thấy một bà cụ nhỏ thó ngồi trên một góc cầu. Thỉnh thoảng, bà lôi từ trong chiếc bao đựng đồ một hộp cháo và húp xì xụp cho qua buổi tối. “Tuổi già, sức yếu, con cái đứa nào cũng nghèo. Nó còn chưa lo được cho nó thì làm sao đỡ đần mình được nên cũng ráng làm để sống”, bà cụ than thở. Mỗi ngày bà hy vọng bán được khoảng 1, 2 chục tờ vé số thì mới có tiền để ăn.

Một người đàn ông trung niên, đi xe máy, chở một người phụ nữ tấp vào lề, dúi vào tay bà cụ vài ngàn đồng. Những lời cảm ơn thỏ thẻ của bà làm ai cũng xúc động. Tôi thoáng nghĩ, chắc cũng còn không ít những con người dù tuổi già sức yếu nhưng phải lăn lộn với cuộc sống như vậy ở đất Sài Gòn này.”

Trước 1975 Sài Gòn cũng đã nghèo, cũng đã có những bà cụ buôn gánh bán bưng, nhưng chưa bao giờ tôi thấy những hoàn cảnh khốn khổ đến như cảnh cụ Năm Xoài, cụ Sáu vé số. Hướng “đi lên” của Sài Gòn sau 34 năm “phỏng dái” quả là thê thảm.
Nói hộ ông nhà nước Việt Cộng về những thành quả “hoành tráng” của chương trình “xóa đói, giảm nghèo”, bà cụ Ðoàn Thị Sáu bảo phóng viên Giang Phương, “… con cái đứa nào cũng nghèo. Nó còn chưa lo được cho nó thì làm sao đỡ đần mình?”

Tôi chân thành xin lỗi cụ Sáu vé số, xin lỗi cụ Năm Xoài, và xin lỗi cả các con các cháu hai cụ, những người đang phải đói khổ vì tôi làm họ mất nước.

Nguyễn Ðạt Thịnh

Một ngày không như mọi ngày!

Chủ nhật, 14 tháng 6 vừa qua là một ngày dài... rất dài cho C.

Sau khi trao đổi khá lâu với cảnh sát thành phố Rotterdam và biết được tin lễ thượng kỳ tại hàng cờ danh dự tại Maasboulevard (đại lộ sông Maas) sẽ được tổ chức ngày hôm sau C làm việc liên tục. Anh thông báo với Ban Thường Vụ CĐ và trong khi chờ kết qủa cuộc họp, anh liên lạc với những anh em khác, làm việc tiếp với cảnh sát để tiến hành thủ tục xin giấy phép biểu tình, v.v... 5 giờ 30 chiều cùng ngày, thơ kêu gọi biểu tình của anh Nguyên, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ CĐ đã được phổ biến và cùng đêm đó, một truyển đơn ngắn gọn đã được anh Lộc, Tổng Thư Ký CĐ soạn thảo xong. Việc chuẩn bị cho cuộc biểu tình chớp nhoáng cho ngày hôm sau coi như hoàn tất.

Sáng thứ hai, 15 tháng 6, anh Tấn, Phó Chủ Tịch Nội Vụ cùng chú Lê Quang Kế, Trưởng ban Cố Vấn CĐ (cùng Chủ Tịch Hội Gia Đình Quân Cán Chính VNCH/HL) đã có mặt thật sớm tại địa điểm biểu tình với dàn cờ vàng ba sọc đỏ thật hùng hậu và bộ máy âm thanh. Dù chỉ được thông báo trong thời gian ngắn kỷ lục và thứ hai đầu ngày xin nghỉ rất khó nhưng vẫn có những đồng hương cố gắng hết sức để đến tham dự. Trân trọng biết bao với những tấm lòng của qúy vị có tên như anh C và 2 cháu YX, anh chị B, anh X, anh Le, anh Nguyên, anh Lộc, anh Tấn, chú Kế trong CĐ và chị Miên Thụy, người đã có công chụp hình lá cờ VC và thông báo tin này đến CĐ. Ngoài ra chị Miên Thụy cũng là người thực hiện phóng sự bằng hình về ngày biểu tình.

Được biết đã gần 3 tháng qua lá cờ máu của đảng CSVN treo tại hàng cờ danh dự tại thành phố Rotterdam và trong thời gian này đã có những nổ lực từ phía CĐVNTNCS/HL và đồng hương nhằm kêu gọi chính quyền thành phố hạ lá cờ này xuống. Trong quá khứ CĐ đã thành công trong việc thương thuyết để vận động hạ lá cờ này xuống nhiều lần. Tuy nhiên tình hình hiện nay với Thị Trưởng mới cùng một BTV/CĐ mới và áp lực từ phía tòa Đại Sứ VC lá cờ máu đã hiện diện trở lại trên bầu trời Rotterdam. Chúng rút kinh nghiệm và quyết tâm phục hận sau chuyến công du đầy ê chề nhục nhã của Phó Thủ Tường VC Phạm Gia Khiêm đến thành phố Rotterdam vào năm ngoái với hàng cờ dài vắng lá cờ máu.

Nắm vững những dữ kiện vừa kể chúng ta sẽ thấm thía hơn sự khó khăn và phức tạp của công tác trước mặt. Diễn tiến xẩy ra trong tương lai thế nào và kết qủa ra sao không ai biết chắc. Tuy nhiên cuộc biểu tình ngày hôm nay đã đạt được một số kết qủa khích lệ qua những sự kiện cụ thể như sau:

1- Về tâm lý: Những người Hòa Lan hiện diện kể cả lực lượng cảnh sát đông đảo (đông hơn đoàn người biểu tình) đều biểu lộ thiện cảm và đồng tình với anh chị em biểu tình.

2- Sau khi được trình bầy rõ ràng về mục đích biểu tình: không nhằm chống thị trưởng hay chính quyền thành phố Rotterdam mà chỉ nhằm biểu lộ sự bất đồng ý kiến và cảm giác bị xúc phạm khi lá cờ máu được treo "như lá cờ đại diện" cho người VN tỵ nạn Cộng Sản tại thành phố này. Ông cảnh sát trưởng nhóm đã trao đổi lại với ông chánh văn phòng của Thị Trưởng Thành Phố và ông này đã chuyển lại lời đề nghị làm một cuộc hẹn với CĐVN để trao đổi về vấn đề trên.

3- Có sự quan tâm của giới truyền thông Hòa Lan (đài TVRijnmond). Ngoài phỏng vấn truyền thanh được phát ra trưa cùng ngày, còn có một phóng sự được chiếu trên trang nhà internetcủa đài truyền thông nói trên và một bài viết ngắn. Qua cuộc phỏng vấn mà cách trình bầy cho thấy phóng viên nghiêng hẳn về phía CĐVN có một câu hỏi khá tế nhị liên quan đến việc dùng biện pháp mạnh để hạ lá cờ đã được trả lời rằng đó không phải là chủ trương của CĐVN - chúng ta luôn chủ trương đối thoại trong tinh thấn trao đổi tương kính. Để có một khái niệm về sự kiện này có thể xem phóng sự truyền hình và phỏng vấn truyền thanh trong link dưới đây:



Trong hoàn cảnh như đã dẫn, những gì đạt được trong cuộc biểu tình vừa qua nằm ngoài dự kiến. Quả thật ít nhất chúng ta đã chiến thắng trong mặt trận công tâm và dư luận. Sự kiện này chứng minh một lần nữa sự thật rầt hiển nhiên: Sinh hoạt đấu tranh cũng như làm việc thiện. Bao giờ làm cũng có kết quả, không ít thì nhiều. Chỉ có khi nào không làm gì thì sẽ không có kết quả. Yếu tố quyết định khác cho thành công hôm nay là Nhiệt Tình - Quyết Tâm và sự ĐOÀN KẾT của mọi người.

Mong sao những yếu tố Tối-Cần-Thiết kể trên sẽ được củng cố và phát triển rộng rãi hơn trong công tác khó khăn trước mắt!!!

Đằng Liên tường trình từ Rotterdam
15-06-09









Cựu chủ tịch ngoại vụ Nguyễn Điền Lăng (người mặc áo xanh )





Sau Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm, nay nhà cầm quyền muốn giải tỏa luôn Nhà thờ giáo xứ Thủ Thiêm

VietCatholic News (16 Jun 2009 08:31)
Giấy mời cha Lê Đăng Niêm của chính quyền phường Thủ ThiêmSAIGÒN - Nhà cầm quyền bắt đầu công khai phơi bày ý muốn giải toả nhà thờ giáo xứ Thủ Thiêm, Tổng giáo phận Saigòn

LM chính xứ Lê Đăng Niêm và LM phó Quốc Huy
Ngày 5/6/2009, cùng với việc gửi giấy mời Hội Dòng MTG Thủ Thiêm ra UBND phường ngày 11/6/2009 để “tiếp xúc hiệp thương việc di dời cơ sở tôn giáo”, UBND quận 2 cũng đã gửi cho cha G.B Lê Đăng Niêm, Chính xứ Thủ Thiêm, một giấy mời tương tự.

Cha Chính xứ Thủ Thiêm rất bất bình trước thư mời này. Ngài cho biết lý do: Nhà thờ Thủ Thiêm đã và đang tồn tại hợp pháp từ 150 năm nay. Chưa bao giờ chính quyền chính thức đề cập đến vấn đề giải toả nhà thờ. Cũng chưa bao giờ có vấn đề ngài đồng ý di dời nhà thờ. Vậy mà bất ngờ từ trên trời rơi xuống cái giấy mời ngài đi ra phường để “hiệp thương việc di dời cơ sở tôn giáo”.

Mặc dù vậy, chiều ngày 11/6/2009, Cha Chính xứ Thủ Thiêm đã cho một giáo dân ra UBND phường Thủ Thiêm để nghe xem nhà cầm quyền nói gì rồi về báo cáo lại cho ngài biết. Các cán bộ quận 2 và phường Thủ Thiêm đã không chấp nhận sự hiện diện của giáo dân này.

Cương quyết muốn gặp cha Chính xứ, ngay trong ngày 11/6/2009, UBND quận 2, TP/HCM đã cho cha G.B Lê Đăng Niêm thư mời thứ 2. Nội dung “mời” ngài ra UBND phường Thủ Thiêm lúc 8 h 30 ngày 16/6/2009 với lý do: “Tiếp xúc cơ sở tôn giáo trong khu đô thị mới Thủ Thiêm”.

CTV CSSR

Nói Như Vẹm


Nói Như Vẹm



“Nói dối lem lẻm, nói dối không biết ngượng miệng, nói dối từ trên xuống dưới, đã là chủ trương đường hướng của đảng, quyết sách của nhà nước độc tài để thống trị đất nước qua từng giai đoạn cách mạng…” Đó là nỗi ám ảnh, day dứt của tác giả “Tìm lại cái tôi đã mất” (Đại tá nhà văn quân đội nhân dân Nguyễn Khải). Xin được mượn tâm tình để lại của ông như một viện dẫn, cũng là lời chứng cho bài viết này!

Xem ra cái “truyền thống” nói như vẹm đã sử dụng từ những thập kỷ 50 của thế kỷ trước vẫn được phát huy và tận dụng tối đa cho đến nay. Lại còn có phần trâng tráo bỉ ổi hơn bao giờ hết với những chiêu lừa bằng cách bịa đặt bóp méo sự thật ! Tuyên truyền áp đặt của báo chí một chiều bưng bít dư luận nhắm tới mục đích mị dân qua các phương tiện truyền thông báo chí như một cứu cách để duy trì thể chế.

Ngay từ nhửng năm 70, Lưu Qúy Kỳ phụ trách truyền thông báo chí nhận chỉ thị từ tuyên giáo trung ương đã có lời trong buổi giao ban, ông khẳng định: “ Phóng viên phải là người lính xung kích bằng ngòi bút xây dựng bảo vệ chế độ, củng cố dược lòng tin của quần chúng vào sự lãnh đạo của đảng, sự sống còn của đất nước là ở ngòi bút của báo chí…” Tiếp lời ông, Trần Lâm, tổng giám đốc đài tiếng nói Việt Nam còn lên tiếng mạnh mẽ hơn: “Các đồng chí nói một lần người ta chưa tin thì phải muôn lần, trăm lần và có phải nói sai sự thật để ngưới ta tin yêu vào đảng thì đó là thằng lợi thành công của báo chí, kể cả có phải nói sai, miễn là tuyên truyền có lợi cho đảng, đó là hoàn thành nhiệm vụ mà sự nghiệp báo chí yêu cầu…”

Người thực hiện bài viết này không đưa ra một nhận định,cùng chẳng cần có một lời bình luận nào, có chăng chỉ thêm vào như một lời chứng. Cái chính yếu là chứng từ của những “người trong cuộc”. Vào những năm 80 khi nhà nước Việt Nam chưa mở cửa thì Việt Phương, thư ký của cố thủ tướng Phạm văn Đồng “đã mở cửa lòng” bằng những vần thơ “Cửa mở”. Ông hổ thẹn về đường lối thông tin áp đặt thống trị đến giáo điều, ngô nghê “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ / Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ…” Từ trong cái đất nước xã hội ảo bởi mạng lưới thông tin đã thành luật định mà ông là một nạn nhân như thể bị lừa gạt, ông than thở qua những vần thơ tiếp… “Đã tưởng đồng chí là tốt cả / Ta phải trả giá đau để tụ học cách nhìn…”

Trong những cái nhất chỉ có ở Việt Nam thì truyền thông báo chí cũng được xếp hạng là cơ quan tuyên truyền thủ đoạn tồi tệ nhất. Vì lẽ đó mà mang tiếng Việt Nam một quốc qia có mức tăng trưởng nhì thế giới, nhất khu vực vẫn phải chịu số phận là một trong những quốc gia nghèo nàn, lạc hậu và tụt hậu.

Một khi báo chí là công cụ tuyên truyền tối tăm thì đảng đã khai sáng nuôi dưỡng biến nó thành sức mạnh, là vũ khí để tấn công bắn phá vào mọi bình diện xã hội từ tôn giáo, văn hóa, kinh tế miễn sao đạt được cái gọi là chủ trương chính sách lớn của đảng và nhà nước thỏa mãn nhu cầu cá nhân “mãi quốc-thí dân”

Với ý thức hệ vô thần, đảng chủ trương dùng báo chí truyền thông tuyên truyền để thay thế niềm tin tôn giáo bằng niềm tin vào lãnh tụ, vào đảng, không chịu nhìn nhận tôn giáo là một động lực tích cực hữu hiệu góp phần canh tân xây dựng đất nước. Đảng hằn học xem tôn giáo là một thế lực thù địch cần phải hủy diệt. Cụm từ tự do tôn giáo đích thực chỉ là ngôn ngữ xa xỉ phẩm nhằm đánh bóng bộ mặt chế độ mà thôi.

…Nhìn lại những vụ việc đã xảy ra thời gian qua bằng thái độ hằn học, nhà nước CSVN đã huy động lực lượng tối đa bằng bạo lực và các phương tiện truyền thông, mở chiến dịch tấn công thẳng tay đàn áp Giáo Hội, vùi dập Giáo Hội với những hành vi thô bạo, đê tiện, mất nhân tính. Đó là những lời vu cáo bày đặt, bớt lời dựng chuyện, đặt hàng ngũ Giáo Phẩm Giáo Hội Việt Nam trong tầm ngắm, đặc biệt GM. Ngô Quang Kiệt, Lm. Vũ Khởi Phụng, Nguyễn Văn Khải, Lê Quang Uy bị báo chí truyền thông lăng mạ bôi nhọ đủ điều. Họ đã cáo buộc với lời lẽ của những bồi bút cam tâm reo rắc hận thù để loại trừ, gạt bỏ Giáo Hội ra bên lề xã hội như: Phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc …không nghĩ đến công lao, máu xương của bao người đã đổ xuống để có ngày hôm nay vv…và vv… Những lời lẽ ngụy tạo biện minh cho cả một chương trình được chỉ đạo của nhà nước qua Ban tuyên giáo đề ra để cô lập, vô hiệu hóa sự hiện hữu của Giáo Hội trên quê hương đất nước là một hiện thực mà không thể một thế lực nào phủ nhận được.

Nhà thơ Nguyễn Duy, đại tá quân đội nhân dân Việt Nam đứng dậy từ hầm địa đạo đất thép Củ Chi trong cuộc chiến tranh năm xưa … hôm nay bước đi trên chặng đường đổi mới! Trước hiện tình là thảm trạng đất nước, từ những góc nhìn là tâm tư trĩu nặng như nỗi đau chẳng lành trong bài thơ “Đất nước nhìn từ xa” là gian dối lừa lọc “Đổi thật hay giả vờ đổi mới / Máu nhiễm trùng có thể thay chăng”. Bất bình lên án kẻ vô lương đã giày xéo lên mồ mả ông cha, quên công đức của tiền nhân, ông viết: “Đất nước đau thương sao lắm kẻ ăn mày / Mẹ liệt sĩ đội mồ con lên đi kiện / Nạng gỗ thương binh khua rỗ mặt đường làng”. Thơ ông điểm gương mặt người bần cùng, với kẻ cho là cao đạo làm nô lệ cho ngòi bút cao rao giáo lý của đảng như thần thánh nhờ đó mà được thăng quan tiến chức hiến thân cho sự nghiệp “Đĩ cấp thấp bán thân nuôi miệng / Đĩ cấp cao bán miệng nuôi thân”. Trĩu nặng ưu phiền tìm về một cõi tâm linh để nương tựa cho lòng thanh thản thì ôi thôi! Nhà thơ đã phải thốt lên: “Tượng phật khóc đức tin lưu lạc / Đánh quả tù mù trấn lột cả thân linh”.

Đến đây hẳn chúng ta chẳng phải thêm bớt một lời mà hãy lắng nghe tự sự của nhạc sỉ Tô Hải, một chiến sĩ làm âm nhạc đã một đời sống trong day dứt, không dám sống thật với mọi người và với cả chính lòng mình. Ông đã thắp lên ngày hôm nay, lúc này một ngọn sáng ấm áp của tin yêu trong “Hồi ký của một thằng hèn”. Không, ông không hèn. Những gì ông đã ký gửi là hạt giống đáng quý, đáng trân trọng! Điều ộng mong muốn hôm nay: “Mong có những nhạc sĩ viết lên bản trường ca ghi nhớ công ơn những người đã vì khúc quanh, hoàn cảnh lịch sử đã phài hy sinh nằm xuống cho đất mẹ ở cả hai phải bên này bên kia. Đó là nghĩa cử hòa hợp hòa giải dân tộc. Đảng hãy mở lòng lắng tai nghe, đó là tiếng gọi để xây dựng một khối đại đoàn kết đích thực như báo đài từng “ báo hại”.

Và chỉ tử “đỉnh cao chói lọi” được vén mở một phần sự thật được tỏ hiện cùng tác giả Dương Thu Hương chúng ta nhận diện được cái trắng đen, sự sáng tối bấy lâu trong mập mờ hoang tưởng. Nhưng “vải the chẳng che được mắt thánh.”

Sự thật ! Chỉ có sự thật mới giải phóng con người qua khỏi nộ lệ, những ràng buộc bận tâm thái quá. Mượn đôi dòng thơ trong bài “Lời mẹ dạy” của Phùng Quán làm hệ kết bài viết này :

“… Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nòi yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng không khó bằng nhà báo nhà văn
Suốt đời đi trên đường chân thật
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Giấy bút kia ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá…”

Những mong người cầm bút hôm nay, bằng lương tri trách nhiệm, để xứ sở con dân nước Việt không là những thân phận nàng Kiều khổ đau bĩ cực bởi “Tên xưng suất là thằng bán tơ”. Hãy sống và sống sao cho nên người tử tế là trách nhiệm đói buộc người cầm bút hôm nay.

Hoàng Trung Thanh

Đố Ai Không Cười??? Ở Tù Cộng Sản!!!


Chúng ta đã đọc và đã nghe rải rác đây đó những chuyện cười, đặc biệt là lối nói ám chỉ, ẩn dụ, ví von, nhân cách hóa và nói lái trong ngôn ngữ Việt của Trần Khải Thanh Thủy.

LTS: Đây là bài của Đỗ Thông Minh đăng trong "Thư Đông Kinh" 01-06-2009)

Lời Ngỏ

Chúng tôi không biết là có “duyên” hay có “nợ” với nhà giáo - nhà báo – nhà văn - nhà thơ - nhà đấu tranh dân oan, dân chủ Trần Khải Thanh Thủy hay không mà mới phát hành hai cuốn Hồ Chí Minh: Nhân Vật Trăm Tên Nghìn Mặt và Nghĩ Cùng Thế Sự của bà hồi tháng 11/2008, nay lại xuất bản thêm tác phẩm này.
Bà viết rất nhiều, nhiều về thể loại và về lượng, với khoảng 20 tác phẩm, qua các tác phẩm và qua bút hiệu Thoáng Hài trên các diễn đàn Paltalk, Internet… chúng ta đã đọc và đã nghe rải rác đây đó những chuyện cười, đặc biệt là lối nói ám chỉ, ẩn dụ, ví von, nhân cách hóa và nói lái trong ngôn ngữ Việt.
Như: vơ chửa (chưa vợ), vơ hại (hai vợ), vơ bạ (ba vợ), vớ bộn (bốn vợ), vớ tạm (tám vợ)…
Hay có ai hỏi:
- Ông bà được mấy cháu?
Thường nghe câu trả lời:
- “Trời cho” vợ chồng tôi 12 đứa!
Nhờ “trò chơi” vợ chồng mà sản xuất đều đều đủ một tá.
Nhưng mấy ai hiểu được đúng nghĩa “vợ chồng” hay gom chung “nghĩa vợ chồng”?
Không cần tìm hiểu sâu xa của “nghĩa vợ chồng” lúc về già tiếp nối “tình mặn nồng” lúc trẻ, mà nói chuyện nghĩa đen của chữ “vợ chồng”. Có thuyết mà Giáo Sư Việt Ngữ đại học Victoria, Úc là Nguyễn Hưng Quốc cũng đã nói tới trong bài “Tiếng Việt, dễ mà khó” cho rằng đó là tư thế “hai người ấy nhau”:
1- Chồng là xếp trên đè xuống.
2- Vợ nguyên là “bợ”, tức dưới đỡ lên.
Đã có sự biến âm giữa “b” và “v”. Người Bình Trị Thiên hay nói “bai” thay vì “vai”, “bải” thay vì “vải”… Tiếng Hán-Việt “bái” thành “vái”, “bản” thành “ván”…
Và như công an là bạn dân có nghĩa bận gian tối ngày, bị công an khởi tố là khổ tới, luật pháp Việt Nam chồng chéo, nên người dân cứ phải chèo chống tứ tung, nhà nước ra cả rừng luật nhưng toàn sử dụng luật rừng, ủy ban nhân dân là ủy ban nói dối, quan tòa thật bí ẩn vì toàn là ý bẩn: cứ hỏi tiền đâu, là đầu tiên xóa án, tại sao luật pháp Việt Nam cứ liên tục tạo sai trái? Nhà nước dùng hộ khẩu thì người dân thành hậu khổ, khổ suốt đời, số dân mình khổ nên lo giấy má, giá mấy cũng cố lo để đi nước ngoài cho bằng được. Toàn những kẻ văn hóa i tờ, thoát mù ở cổng trường tiểu học, lên cầm đầu, làm gì mà đất nước chẳng thành đất nát, nhà nước thành nhà nát.
Bà Trần Khải Thanh Thủy là cả một “kho tàng sống” về loại này. Và bà đã có dịp trình bày kho tàng ấy bằng cái giá cũng rất đặc biệt: “Ở tù Cộng Sản!!!”. Bà bị bắt như một tội phạm nguy hiểm, ngay cả khi đang ốm thập tử nhất sinh, ho ra máu và tiểu đường kéo dài, tim loạn nhịp, đầu choáng váng... Đã ở tù thì còn làm được gì? Thường là thế, nhưng bà là người năng động, không đầu hàng hoàn cảnh mà tận dụng thời gian quá ư là dư thừa này để khơi lại cái kho tàng ấy và kể cho chúng ta nghe. Vâng, thật vậy, tác phẩm đã được thai nghén đúng 9 tháng 10 ngày trong tù, giữa nghịch cảnh đầy oan kiên đó.
Dường như trong con người Việt Nam, ai cũng ít nhiều có máu cười. Khi chúng tôi xuất bản tác phẩm “Chuyện Cấm Đàn Bà”, là tuyển tập 600 chuyện cười của nhà văn Đặng Trần Huân (nay đã mất) năm 1995 và tái bản năm 1997, 2001 đã thêm phần phụ lục, trong đó ghi nhận sơ khởi khoảng 450 kiểu cười, trong khi cuộc sống có rất nhiều bất hạnh như vậy mà chỉ có khoảng 30 kiểu khóc. Người Việt mình vẫn bị nói là “Gì cũng cười. Chết đến đít cũng cười.”. Có lẽ người Việt mình thấm câu “Thức ăn bồi bổ thể xác, nụ cười bồi bổ tinh thần.” chăng? Càng khổ càng nghĩ ra nhiều chuyện để cười và cười đủ kiểu. Dân gian đã có lắm chuyên để cười, sống dưới chế độ Cộng Sản độc tài toàn trị, hủ hóa, tham lam và ngu dốt, đang làm quá nhiều chuyện nghịch lý thì lại càng đáng nực cười hơn.
Lạ một điều là chuyện cười Việt Nam hay thế giới đều thường hay lấy quan hệ nam nữ, nhất là phụ nữ hay “con ấy, cái ấy”… làm đề tài.
Thực tế, trong hoàn cảnh bị nhà cầm quyền trù dập một cách man rợ, khủng bố rất ư đê tiện, cô lập vô cùng khắc nghiệt hiện nay, bà phải làm gì? Có thể làm gì trong hoàn cảnh bênh tật? Bà chọn viết để kiếm sống và viết để chia sẻ những tâm tư, uẩn ức với độc giả, viết để tố giác tội ác Cộng Sản với dư luận. Với độc giả, đọc sách của bà cũng là cách để chia sẻ, đồng cảm, nâng đỡ, hỗ trợ một cách thiết thực.
Tác giả “Đố Ai Không Cười???”, vậy xin mời mọi người cùng chia sẻ và có câu trả lời thú vị cho riêng mình. Biết đâu quý độc giả có thể không chỉ cười vài lần mà cả trăm lần.
Nhà xuất bản Tân Văn một lần nữa xin rất hân hạnh được giới thiệu đến quý độc giả tác phẩm độc đáo này của bà Trần Khải Thanh Thủy.

Tháng 6/2009
Đông Kinh - Nhật Bản
Nhà xuất bản Tân Văn

Bài Xem Nhiều