We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 25 June 2009

HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN - Tô Hải

HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN

Tô Hải

ĐÔI ĐIỀU PHI LỘ VIẾT... SAU CÙNG

Tập “Hồi ký” này tôi đã viết xong từ năm 2000, nhưng do... hèn, tôi đã không dám cho nó ra mắt bạn đọc. Vâng, do... hèn, chứ chẳng phải do cái gì khác, tôi đã giấu nó đi, lại còn cẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa “Để xuất bản vào năm 2010”.

Như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã... chết!

Tới năm 2003, mang bản thảo ra đọc lại, thấy ngòi bút của mình sao vẫn còn rụt rè, vẫn còn lấp lửng. Mới biết mình vẫn còn chưa hết sợ sức mạnh tàn bạo của nền “chuyên chính vô sản” mà mình từng nếm trải. Nhất là sợ rồi đây vợ con mình sẽ phải chịu đựng những đòn thù bẩn thỉu của bầy dã thú đội lốt người, nếu chẳng may những gì mình viết ra rơi vào tay chúng.

Tôi thấy mình cần phải sửa lại cuốn sách - từ cách viết, từ cái nhìn chưa đủ tinh tường về những sự kiện lịch sử - và viết thêm về những con người cần được nhắc tới, mỗi người là một mảnh gương nhỏ, nhưng gộp lại người đọc có thể thấy hình ảnh một thời đại.

Và viết thêm một chương “TÔI ĐÃ HẾT HÈN”!

Nhưng đã đến chưa, cái thời cơ có thể đưa cuốn sách mà tôi ấp ủ bấy lâu ra trình diện người đọc? Vẫn còn chưa phải lúc chăng? Ngẫm ra, tuy viết là “Tôi đã hết hèn”, nhưng trong thực tế cái hèn vẫn còn đó, nó vẫn bám chằng chằng, như một bộ phận của cơ thể, cái sự mình khẳng định với mình rằng đã hết hèn mới chỉ là sự mạnh dạn với bản thân khi cầm bút mà thôi!

Còn đấu tranh trực diện với cái sức mạnh tăm tối đang cai trị đất nước, kìm hãm sự phát triển của cả một dân tộc là chuyện khác, không phải là điều ai cũng dám làm!

Đặc biệt, ba bốn năm gần đây tôi may mắn có điều kiện làm quen với Internet, nhờ đó mà được tiếp cận với rất nhiều người mà tôi vô cùng cảm phục. Dù đang sống ở trong nước, họ không hề sợ hãi trước đàn áp, ngục tù.

Đó là những Hoàng Minh Chính ([1]), Trần Độ ([2]), Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu. Bùi Minh Quốc, những Hoàng Tiến, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Thanh Giang, Vũ Cao Quận ([3])... Đó là những nhà sư, những linh mục thà chết không chịu đứng chung hàng với lũ tu sĩ “quốc doanh”, và nhiều, rất nhiều người khác nữa!

Cũng không thể không nói đến ảnh hưởng của hàng chục website cổ võ dân chủ trên khắp thế giới, cũng như những gì bạn bè tôi, đồng đội, “đồng chí” cũ của tôi như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên đã phải bỏ nước, bỏ cả vợ con ra đi để được viết lên Sự Thật, mở mắt cho bao người còn đang sống hèn như tôi. Không có những cái đó thì nhân dân còn tiếp tục bị lừa dối bởi lũ bồi bút cho đến nay vẫn ra rả ca tụng một chủ nghĩa đã lỗi thời với cả nhân loại.

Tôi cũng mong sao mỗi người trong các văn nghệ sĩ sắp giã từ cõi đời nhầy nhụa này hãy để lại một “bản di chúc” nói lên Sự Thật, dù chỉ là 1/1000 Sự Thật, để tạ tội với đồng bào, về những gì mình đã vì miếng cơm manh áo, vì yếu hèn mà phải cúi đầu làm thân trâu ngựa. Được như Ba Người Khác của Tô Hoài ([4]) cũng đã là tốt, làm được thế thì người viết cũng có thể được nhân dân “xá tội” cho phần nào.

Người đọc đang chờ xem “di cảo” của một Chế Lan Viên ([5]), một Nguyễn Đình Thi ([6]) — hai nhân vật đứng đầu bầy nô lệ cầm bút. Đáng ngạc nhiên là theo Nguyễn Đình Chính (con trai Nguyễn Đình Thi) thì cuốn hồi ký của Nguyễn Đình Thi sẽ chỉ được phép công bố vào năm... 2014?!

Sao lại lâu đến thế? Nguyễn Đình Chính vẫn còn sợ, còn tính toán thiệt hơn, còn bắt linh hồn người cha ở thế giới bên kia tiếp tục đóng kịch mãi sao? Hay là chính tác giả cuốn hồi ký doạ sẽ in năm 2014 vẫn còn chưa tin là chủ nghĩa cộng sản đã đến ngày tuyệt diệt?

Tôi sẽ phải đưa vào chương sẽ viết những nhận thức mới, tình cảm mới, những sự kiện bổ sung dưới ánh sáng mới, một chương gần như tóm tắt tất cả những gì tôi đã viết vào lúc chưa có được sự tiếp xúc và tiếp sức của phong trào đòi tự do, dân chủ, đòi quyền con người đang ào ào dâng lên mỗi giờ, mỗi ngày trong cái xã hội độc tài đảng trị đáng nguyền rủa.

Viết xong chương bổ sung cần thiết, tôi sẽ công bố cuốn hồi ký của đời mình trên mạng Internet toàn cầu để mọi người nếu đã biết rồi sẽ biết thêm về mặt trái với những góc khuất của một xã hội tồi tệ được sơn son thếp vàng bởi một lũ bồi bút hèn hạ, trong đó, than ôi, có cả bàn tay của kẻ viết những dòng này.

Tại sao lại phải công bố trên Internet?

Bởi vì không thể trông chờ sự xuất hiện của một nhà xuất bản tư nhân nhờ “ơn trên” nào đó sẽ ra đời trong một cuộc đổi mới giả hiệu, và tập hồi ký này sẽ được in. Trong cái quái thai “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, nhưng vẫn độc tài với tự do tư tưởng, với nhân quyền tối thiểu, chuyện đó quyết không thể xảy ra.

Thật tình, tôi những ước mong lời nhắn gửi của tôi sẽ đến tay đồng bào, bè bạn, đồng đội, “đồng chí” cũ của tôi, những thế hệ sau tôi, kể cả “kẻ thù” của tôi nữa, trong dạng một cuốn sách bằng giấy trắng mực đen hơn là một cuốn sách trên màn hình máy tính. Mạng thông tin toàn cầu cho tới nay vẫn còn là một cái gì xa lạ với tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam, kể cả nhiều người gọi là có học nhưng đã về già, không còn sức để đọc mấy trăm trang trên computer!

Cuối cùng, xin người đọc, nhất là các bậc thức giả, hãy lượng thứ cho những thiếu sót, những nhầm lẫn ở chỗ này chỗ khác về tên tuổi, địa danh, ngày, tháng... mà một cây bút “trẻ” ở tuổi 80, tài vốn hèn, sức đã kiệt, có thể mắc phải.

Sài Gòn ngày 1 tháng 5 năm 2007



[1] Hoàng Minh Chính, tên thật Trần Ngọc Nghiêm (1920-2008), từng giữ các chức vụ Phó chủ nhiệm Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin. Bị khai trừ khỏi ĐCS năm 1968 trong vụ “Nhóm "xét lại chống đảng". Những chú thích cần thiết để bạn đọc hiểu thêm về nhân vật được nhắc đến là của nhà xuất bản.

[2] Trần Độ (1923-2002), nhà văn, trung tướng, từng giữ các chức vụ phó chủ tịch Quốc Hội VNDCCH, trưởng ban Văn hoá Văn nghệ ĐCSVN kiêm thứ trưởng Bộ Văn Hóa. Về cuối đời,bị khai trừ khỏi ĐCS vì đấu tranh cho dân chủ hoá đất nước.

[3] Những người trong nước đấu tranh cho dân chủ được biết đến nhiều.

[4] Tô Hoài (1920), nhà văn nổi tiếng với những tác phẩm Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, O Chuột, Truyện Tây Bắc

[5] Chế Lan Viên (1920-1989), tên thật Phạm Ngọc Hoan, nhà thơ nổi tiếng với những tập thơ Điêu Tàn, Ánh Sáng và Phù Sa...

[6] Nguyễn Đình Thi (1924-2003), một nghệ sĩ đa tài, nhà văn nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhạc sĩ sáng tác, có nhiều tác phẩm trong mọi lĩnh vực.

Chương kế tiếp:Vì sao tôi viết hồi ký

Thủ đoạn chính trị

Ngày 19.6.2009, báo Công An Nhân Dân và đa số các báo khác ở trong nước đều loan tin “Sau khi bị bắt, Lê Công Định đã viết tường trình, khai rõ mọi hành vi vi phạm pháp luật và xin được khoan hồng...” Bản tin này đã làm nhiều người chống Cộng ở hại ngoại sửng sốt. Có người cho rằng Lê Công Định đã bị tra tấn hay áp lực nên đã làm như vậy và tuyên bố lời tự thú của Lê Công Định trong khi bị giam giữ không có giá trị.

Nhưng nói như thế là quên đi hay không biết đến thủ đoạn chính trị của CSVN.

NHẮC LẠI CHUYỆN CŨ

Năm 1978, khi chúng tôi đang bị giam ở trại Thanh Cẩm, Thanh Hoá, bổng nhiên vào một buổi sáng thức dậy chúng tôi thấy hai nhà giam sát nhà giam của chúng tôi đã chứa đầy các tù nhân mới, đa số là thanh niên, tuổi từ 16 đến 20. Ít tuần sau khi đi lao động, chúng tôi được gặp họ và hỏi họ đã làm cái gì mà bị bắt. Một vài người cho biết năm 1976, do sự yêu cầu của một số sĩ quan và các nhà hoạt động chính trị, Linh mục Trần Ngọc Hiệu, cựu tuyên úy quân đội, đã đứng ra thành lập Mặt Trận Phục Quốc và chiến khu ở Bàu Cá để chống Cộng. Khi ngài cho một số người đi tuyển một kháng chiến quân, thì Công An cũng dùng một số cựu sĩ quan VNCH để làm gióng hệt như vậy. Những tên cò mồi này đến gặp họ và cho họ biết lực lượng Phục Quốc của Cha Hiệu đang đo Đại Tá Tự, cựu tỉnh trưởng Phan Rang, chỉ huy (mặc dầu lúc đó Đại Tá Tự đã đi tù rồi!). Có người đã được họ đưa vào chiến khu gặp Đại Tá Tự (giả) và về tường thuật lại, nên anh em đều tin, nên đã xin gia nhập. Đợi khi tuyển mộ được một số đông, họ chia thành từng toán và dẫn vào chiến khu thì Công An đã chờ sẵn và bắt. Một cậu 17 tuổi cho tôi biết trước khi đi, cậu đã về nhà xin ông già được 20.000$. Thấy tiền trong túi cậu, công an hỏi tiền ở đâu mà có. Cậu cho biết ông già cho. Công an liền đi bắt ông già cậu luôn. Hôm sau cậu ta dẫn ông già đến giới thiệu với tôi, ông chỉ khóc ròng! Chiến khu Bàu Cá đã bị bộ đội CSVN thanh toán vào tháng 11 năm 1976 và Linh mục Hiệu đã bị xử bắn.

Ra hải ngoại, người Việt chống cộng, nhất là những người tự xưng là “đi guốc trong bụng Cộng Sản” và tự cho mình có sứ mạng đi dạy dỗ những người khác cách chống Cộng lại là những người bị sa lưới Công An dễ dàng nhất.

Trong bài “Lại trúng kế địch!” được phổ biến trên các báo chí và Internet ngày 16.3.2007 chúng tôi đã tố cáo: Đảng Thăng Tiến, Đảng Vì Dân, Liên Đảng Lạc Hổng... đều là những đảng dỏm do Bộ Công An cho tay chân bộ hạ thành lập để gài bẩy bắt Linh mục Nguyễn Văn Lý, hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Chúng tôi đã tường thuật đầy đủ từng chi tiết với những bằng chứng cụ thể.

Trường hợp của Luật sư Lê Công Định cũng chỉ là trường hợp của hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân được lặp lại. Trong bài “Bị sa vào luới Công An” phổ biến trong tuần trước, chúng tôi đã trình bày những nét chính về vụ này. Tuần này chúng tôi xin trình bày rõ nét hơi.

TRÌNH VỚI PHÓ ĐẠI SỨ MỸ

Báo Công An Nhân Dân ngày 21.6.2009, dưới đầu đề “Tổng cục An ninh trao đổi với Phó Đại sứ Mỹ về việc bắt khẩn cấp Lê Công Định” đã cho biết như sau:

“Đại diện Tổng cục An ninh khẳng định với bà Phó Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Virginia Palmer: Việc Cơ Quan Điều Tra bắt giữ, xử lý Lê Công Định là do những hoạt động vi phạm pháp luật của Định, không phải do việc Lê Công Định tham gia bào chữa cho một số bị cáo như thông tin của phía Mỹ và một số tổ chức khác.

“Theo tin từ Tổng cục An ninh - Bộ Công an, chiều 18/6, đại diện Tổng cục An ninh đã gặp Phó Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, bà Virginia Palmer, để trao đổi một số nội dung liên quan đến Lê Công Định, bị cơ quan An ninh điều tra Việt Nam bắt ngày 13/6 vì những hành vi vi phạm pháp luật, theo Điều 88 - Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam...

“Cơ quan điều tra của Bộ Công an Việt Nam đã có đầy đủ chứng cứ về những hành vi vi phạm pháp luật của Lê Công Định; bản thân Lê Công Định đã thú nhận vi phạm Điều 88 Bộ luật Hình sự Việt Nam và mong được Nhà nước Việt Nam khoan hồng. Những hoạt động đó đã được chính Lê Công Định thừa nhận trong bản tự khai của mình...”

Cần nhắc lại, trong vụ án này, có 5 người đã bị bắt: Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Trần Thị Thu và Lê Thị Thu Thu.

CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI

Báo Công An Nhân Dân đã viết khá nhiều bài về vụ Luật sư Lê Công Định tham gia các tổ chức “phản động” được nói là của Việt Tân và Nguyễn Sỹ Bình. Báo này nói về quan hệ giữa Lê Công Định và Việt Tân rất ít, trái lại đã nhấn mạnh đến sự quan hệ giữa Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức với Đặng Sỹ Bình.

1.- Quan hệ với Việt Tân?

Báo CAND cho biết theo lời khai của Lê Công Định, đầu năm 2007, nhận lời mời của Hà Đông Xuyến, thành viên tổ chức phản động Việt Tân, vào đầu tháng 3 năm 2009 Định đã sang Pattaya, Thái Lan, để dự lớp tập huấn 3 ngày về phương pháp "đấu tranh bất bạo động" do Việt Tân tổ chức.

Lê Công Định kể lại, từ đầu năm 2007, ông có quen một người tên Donna Liebeman, tự xưng là nhà nghiên cứu VN, từng nhiều lần mời luật sư này sang Hồng Kông hoặc Thái Lan để “nghiên cứu xã hội học”, nhưng ông đã từ chối. Qua nhiều lần trao đổi bằng điện thoại trong năm 2008, vào tháng 2/2009, vì tò mò “muốn biết rõ về công việc nghiên cứu của cô này”, Định quyết định nhận lời và đã sang Pattaya vào tối 29.2.2009

Đón Định tại Pattaya lại là Phương An. Tới lúc đó Định mới biết Phương An cũng chính là Donna Liebeman.

Sáng 1.3.2009, Phương An cùng chồng tên Châu đưa Định tới một phòng hội nghị tổ chức một buổi huấn luyện về phương pháp đấu tranh lật đổ bất bạo động theo kinh nghiệm của Serbia.

Có việc phải đi Bangkok, Định trở lại Pattaya vào ngày 3.3.2009, tiếp tục tham dự khoá học với chừng 10 người Việt Nam tham dự. Định cho biết “tất cả họ đều không dùng tên thật và tôi không biết họ trước đó”. Tại cuộc họp này, Định được biết một người tên Vinh, “do Lê Quốc Quân, người của tổ chức phản động Việt Tân giới thiệu”.

Cơ quan an ninh cho biết các lớp học này đều do các chuyên gia lật đổ bất bạo động người Serbia giảng dạy. Đây là những “bậc thầy” của tổ chức ACNC – Trung tâm quốc tế về đấu tranh lật đổ bất bạo động, từng đạo diễn cuộc “Cách mạng Màu” khiến hàng loạt nước thuộc khối XHCN Đông Âu sụp đổ trước đây.

Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn hôm 19.6.2009 của đài BBC, ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư đảng Việt Tân nói tuy tổ chức của ông ủng hộ các hoạt động của các nhà đấu tranh vì dân chủ, nhưng Việt Tân không hề có khóa tập huấn nào tại Thái Lan như tin Công An đã loan, và ông Lê Công Định không phải là thành viên của tổ chức này.

Điều này cho thấy cuộc huấn luyện dưới danh nghĩa của đảng Việt Tân tại Pattaya là một cuộc huấn luyện giả do Công An hay Cục Tình Báo Hải Ngoại của CSVN dựng lên để tạo bằng chứng và bắt Lê Công Định.

2.- Quan hệ với Nguyễn Sỹ Bình

Theo báo CAND, do sự giới thiệu của Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định đã tham gia tổ chức “Đảng Dân Chủ Việt Nam” do Nguyễn Sỹ Bình (Chủ tịch Đảng Nhân Dân Hành Động) đứng đầu và được mời làm thành viên Ban Thường Vụ.

Trong thời gian đi học ở Mỹ, Định đã được Nguyễn Sỹ Bình móc nối "bơm" lên thành "Nhân vật của Việt Nam thế kỷ XXI".

Tháng 2/2008, Nguyễn Sỹ Bình gửi cho Định bản "Tân hiến pháp VN" để Định nghiên cứu và góp ý. Đến tháng 9/2008, trong một dịp sang Mỹ họp với giới luật sư, Định gặp Nguyễn Sỹ Bình, rồi được Bình đưa cho bản "Điều Lệ Đảng Dân Chủ VN" để Định chỉnh sửa.

Vào ngày 26.3.2009, Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức đã sang Phuket, Thái Lan, gặp Nguyễn Sỹ Bình để thống nhất thành lập các tổ chức chính trị thay thế Đảng Cộng Sản VN khi xảy ra biến cố chính trị vào năm 2010. Cả ba quyết định thành lập thêm 2 đảng là Đảng Lao Động VN do Lê Công Định làm chủ tịch và Đảng Xã Hội VN do Trần Huỳnh Duy Thức đứng đầu. Cả hai lập 2 trang Blog cùng tên để tuyên truyền qua Internet.

Trần Huỳnh Duy Thức là Tổng giám đốc Công ty cổ phần internet “Một Kết Nối” (OCI).

Lê Công Định đã viết một bản tuyên cáo về việc thành lập Đảng Lao Động VN, tuy nhiên, “do lỗi kỹ thuật và chưa hoàn thiện và chưa công bố được thì tôi bị bắt”.

Khi từ Thái Lan trở về, đầu tháng 4/2009, Lê Công Định lập Blog "Đảng Lao Động VN" để ra tuyên cáo thành lập đảng này, rồi cùng Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Sỹ Bình viết một cuốn sách mang tên "Con Đường VN". Trong đó, Định viết phần cải cách tư pháp, Thức viết phần cải cách kinh tế, Bình viết cải cách xã hội. Cả ba có chung email chihaichibachitu@... để làm làm địa chỉ liên lạc.

Theo báo CAND, tại Cơ quan Điều tra, Lê Công Định khai đã viết 20 bài với nội dung xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước VN rồi gửi cho đài BBC, cho Nguyễn Sỹ Bình đăng lên tạp chí "Phía trước", lên trang web của "Đảng Dân Chủ VN", đồng thời thường xuyên trả lời phỏng vấn của đài BBC, RFI, RFA.

Riêng Trần Huỳnh Duy Thức đã lập blog "Change We Need" rồi viết các bài như: "Lần sinh nhật thứ 79 của Đảng Cộng sản VN là lần cuối", "Gửi những người Cộng sản", "Điềm gở của triều đại Cộng sản", "Minh chủ sắp xuất hiện", "Bôxít tây nguyên, huyệt mộ triều đại Cộng sản tự đào chôn mình" với bí danh Trần Đông Chấn.

Đầu năm 2008, Thức lập blog "Trần Đông Chấn" và từ blog này, Thức quen Nguyễn Sỹ Bình. Sau đó, Thức lập tiếp blog "PsonKhanh". Cuối năm 2008, Thức đi Mỹ, gặp Bình ở Houston, bang Texas. Bình quy định bí danh liên lạc: Bình là "chị hai" (C2), Thức là "chị ba" (C3) và Định là "chị tư" (C4).

Theo báo CAND, tại Cơ quan Điều tra, Thức thừa nhận 49 bài viết đã đăng trên blog "Trần Đông Chấn", "Change We need", "PsonKhanh" với nội dung chống phá Nhà nước VN là của Thức, và 12 bài Thức chỉnh sửa của các đối tượng khác.

3.- Một vài nhận xét

Rất khó quan niệm được, với những tổ chức và hành động đơn giản như trên, Bình, Định và Thức có thể đi tới thay thế đảng CSVN hiện nay được. Hình thức hoạt động này xem ra gióng trò chơi của Công An khi thành lập các đảng Thăng Tiến, Vì Dân, Liên Đảng Lạc Hồng... để gài bắt Linh mục Nguyễn Văn Lý, hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Đó chỉ là những hư cấu.

HIỆN TƯỢNG NGUYỄN SỸ BÌNH

Báo Công An Nhân Dân online ngày 21.6.2009 đã viết một bài khá nặng về Nguyễn Sỹ Bình dưới đầu đề “Nguyễn Sĩ Bình và tổ chức “Đảng Nhân Dân Hành Động”, và cho biết sẽ còn viết tiếp, nhưng hôm sau, bài này và các bài liên hệ đến Nguyễn Sỹ Bình đã được lấy ra. Điều này cho thấy đang có những sự bàn luận trong Bộ Công An và Cục Tình Báo Hải Ngoại về lá bài Nguyễn Sỹ Bình.

Dầu sao, chúng tôi cũng đã lấy xuống được nhiều bài nói về hiện tượng Nguyễn Sỹ Bình, qua đó chúng tôi có thể nhận ra được nhiều vấn đề.

Mở đầu bài “Nguyễn Sĩ Bình và tổ chức “Đảng Nhân Dân Hành Động” báo CAND viết:

“Sau khi được Chính phủ Việt Nam khoan hồng, tha cho về Mỹ, Nguyễn Sĩ Bình không những không từ bỏ âm mưu chống phá đất nước, mà ông ta còn dấn thêm một bước nữa với những thủ đoạn tinh vi hơn và đểu cáng hơn. Rút hết tiền bạc trong tài khoản tiết kiệm của vợ là bà Võ Thị Khánh, Nguyễn Sĩ Bình cặp bồ - rồi sống chung như vợ chồng với Nguyễn Thị An Nhàn, bác sĩ, mà Bình giới thiệu là "trợ lý cho chủ tịch đảng".

Dựa vào những bài đăng trên báo CAND, chúng tôi xin ghi lại những nét chính về Nguyễn Sỹ Bình như sau:

1.- Vài hàng lý lịch

Báo CAND cho biết:

Nguyễn Sỹ Bình sinh năm 1955 tại làng Hội Phú, xã Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Tháng 7/1974, Nguyễn Sĩ Bình thi đỗ tú tài đôi (tốt nghiệp THPT bây giờ) rồi sau đó, ông ta ghi danh vào Trường đại học tư Minh Đức, cơ sở đặt tại quận Phú Nhuận. Tháng 4/1975, khi Sài Gòn sắp sửa được giải phóng, Nguyễn Sĩ Bình theo chân một số sinh viên khác - vốn hoạt động ngầm cho Phòng Thông tin Hoa Kỳ, chạy sang Mỹ.

Hai năm đầu trên đất Mỹ, Bình làm việc cho Hãng Golden Gate Petroleum Co. tại bang California. Tích lũy được ít tiền, Bình xin nghỉ việc để tiếp tục con đường học vấn. Lấy được bằng kỹ sư tại Đại học Maryland, Bình về làm cho Công ty Bechtel Power Corp. Được ít lâu, Nguyễn Sĩ Bình chuyển sang một lĩnh vực không liên quan gì đến chuyên môn nhưng dễ kiếm tiền - đó là quản trị tiếp thị cho Công ty kinh doanh địa ốc General Development ở Miami, bang Florida, có chi nhánh tại Virginia...

2.- Hoạt động “chính trị”!

Theo báo CAND, vào tháng 8/1990, Nguyễn Sỹ Bình đơn thân về Việt Nam dưới hình thức thăm gia đình để tìm hiểu tình hình. Sau khi tiếp xúc với những thành phần “cơ hội, bất mãn trong nước cũng đang hí hửng vì cho rằng "cờ đã đến tay", Bình trở lại Mỹ bàn bạc với Bùi Duy Sinh, Hoàng Trọng Hiệp về những kế sách nhằm làm "tan rã chế độ XHCN ở Việt Nam"

Sau đó, Nguyễn Sỹ Bình khai sinh cái gọi là "Đảng Nhân Dân Hành Động" mà cộng đồng người Việt ở Mỹ thường mỉa mai là "Đảng Nhân Dân Hành... Lạc", và tự phong cho mình chức "chủ tịch" với các bí danh như Nguyễn Hùng Vinh, Tư Vinh

Tháng 4/1991 Hoàng Trọng Hiệp chuẩn bị "Tài liệu sáng lập 91" cho Nguyễn Sỹ Bình và Bùi Duy Sinh mang về Việt Nam. Tại nhà mẹ ruột ở đường Cách Mạng Tháng Tám, phường 13, quận 10, Bình đưa bản tài liệu này cho các em của ông ta là Nguyễn Sĩ Tĩnh, Nguyễn Sĩ Linh A, Nguyễn Sĩ Linh B, cùng Trần Thị Bé Sáu (bạn của Linh A), đọc và góp ý kiến... Bên cạnh đó, Nguyễn Sỹ Bình còn bỏ tiền thuê nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác 2 bài hát "Hành khúc Việt Nam nhân dân hành động", và "Nỗi lòng người Việt" rồi in chung vào tập tài liệu.

Đầu tháng 10/1991, thông qua Linh B, Nguyễn Sĩ Bình kết nạp Lê Hoàng Lâm, giáo viên dạy tư ở Trà Ôn, Cần Thơ. Sau đó, Lâm lôi kéo được một số đối tượng như Dư Văn Thảnh, Lý Thanh Tòng, Nguyễn Thành Các, Cao Phước Tám, Nguyễn Sinh Từ - rồi tiếp theo là Lê Hà Hạp, Đặng Văn Được và Lê Hiền Lương, rồi hình thành nên "Nhóm Miền Tây".

Tại Sài Gòn, Bình còn dụ được Bạch Thị Xuân, Trần Thị Bé Sáu là bạn của mẹ và em gái ông ta, Xuân lại móc nối được Lâm Thiên Thu, Thông Minh Phước, nguyên là sĩ quan chế độ cũ.

Đầu năm 1992, Bình trở lại Việt Nam và dùng ngay nhà mẹ ruột của ông ta để tổ chức các lớp huấn luyện. Mỗi lớp kéo dài 3 ngày, gồm từ 5 đến 7 "đảng viên". Ai ở xa, Bình cho ăn, ở và 50 nghìn tiền đi đường…...

Ngày 25.4.1992, Cơ quan An ninh thuộc Bộ Công An bắt quả tang Nguyễn Sĩ Bình và 16 "đảng viên" khi tại lớp huấn luyện tại nhà mẹ đẻ Bình ở đường Cách Mạng Tháng Tám.

Báo CAND cho biết, sau khi bị bắt, Bình không còn tự đắc mà thành khẩn khai báo và xin tha. Bình cam kết: "Tôi đã vi phạm pháp luật Việt Nam. Nếu được tha, tôi cam kết sẽ không có những hành động gây hại cho an ninh đất nước...".

Ngày 26.6.1993, Bình được “khoan hồng” và cho trở về lại Mỹ.

Đọc câu chuyện trên chúng ta thấy rằng nếu quả thật Nguyễn Sỹ Bình về Việt Nam tổ chức làm “cách mạng” như thế, thì cách thức hoạt động của Bình quá ấu trỉ, sa lưới là chuyện đương nhiên.

CHỐNG CỘNG KIỂU ÔNG CỐ NỘI

Theo báo CAND, sau khi trở về Mỹ, Bình không thực hiện những lời đã hứa mà tiếp tục huênh hoang, móc nối với Bác Sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và phong cho ông ta làm “Phó Chủ Tịch Đảng Nhân Dân Hành Động”. Bác sĩ Ngãi sinh năm 1949 tại Quảng Ngãi và là một cựu trung úy của Quân Lực VNCH.

Báo CAND cho biết: Được sự trợ giúp của Bác Sĩ Ngãi, năm 1996, Bình tổ chức “Đại hội Đảng nhân dân hành động” lần thứ nhất và thứ hai tại Campuchia và Thái Lan, với âm mưu tuyển 500 người để huấn luyện rồi đưa vào Việt Nam.

Đây cũng là phương thức mà cán bộ CSVN Hoàng Việt Cương đã hướng dẫn Nguyễn Hữu Chánh làm năm 1999 dưới hình thức “Đại Hội Biên Thùy Đông Dương” tại Thái Lan để tập trung những thành phần chống đối còn lại ở Kampuchia và Thái Lan cho Công An hốt sạch.

1.- Câu các con mồi xuất đầu lộ diện

Theo tài liệu của Công An, tháng 10/1995, Bình cùng Nguyễn Thị An Nhàn, Nguyễn Lê Hiệt nhập cảnh vào Kampuchia, mang theo tài liệu... Sau khi tiếp xúc với Phan Văn Hy, Lê Văn Tính, Quang Minh, Nguyễn Tuấn Nam, Võ Hoàng Cương..., là những kẻ đã gia nhập "đảng", Bình mở lớp huấn luyện và lập "đảng bộ kiểu mẫu". Nhờ những thủ đoạn ấy, Bình lôi kéo được một số tên ăn không ngồi rồi tại Kampuchia,

Báo CAND nói rõ đầu tháng 2/1996, Nguyễn Sĩ Bình một lần nữa nhập cảnh Kampuchia với hộ chiếu mang tên Yao, tổ chức họp trù bị tại một ngôi chùa ở quận Chàm Kà Môn. Ngày 16.2.1996, Bình cho ra mắt cái gọi là "Đại Hội Đảng Nhân Dân Hành Động Lần Thứ Nhất”. Tuy nhiên, Bộ Nội vụ Kampuchia phát hiện có tổ chức chống phá Việt Nam nên đã truy bắt. Mặc dầu lúc đó ngành Công An ở Kampuchia đều do các cán bộ tình báo CSVN lãnh đạo, Nguyễn Sĩ Bình và Nguyễn Thị An Nhàn không bị bắt giữ mà chỉ bị trục xuất về Mỹ!

2.- Các con mồi bị sa lưới

Báo Sài Gòn Giải Phóng số ra ngày 12.9.1999, có đăng một bài tường thuật nói rằng sau khi bị trục xuất khỏi Việt Nam, Nguyễn Sỹ Bình đã qua Kampuchia, “tập hợp, lôi kéo một số phần tử phản động như Lê Văn Tính, Nguyễn Tuấn Nam, Bùi Đăng Thủy... thành lập một bộ phận của “Đảng Nhân Dân Hành Động” lấy tên là “Xứ Bộ Chùa Tháp” âm mưu về nước phá hoại. Đầu tháng 7/1997, các tên Bùi Đăng Thủy, Giáp Bảo An, Nguyễn Văn Sỹ, Đỗ Hữu Nam, Nguyễn Anh Hảo... lần lượt nhập cảnh trái phép về nước và bị bắt giữ.

Hãng AFP trích dẫn nguồn tin từ tòa án An Giang cho biết một nhóm 24 người thuộc Đảng Nhân Dân Hành Động đã bị truy tố và xét xử về tội “xâm nhập Việt Nam bất hợp pháp, và có hoạt động chống chính quyền cách mạng”. Theo bản án toà tuyên vào ngày 10.9.1999 sau ba ngày xét xử, ông Lê Văn Tính, 61 tuổi, một cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ Hoa Kỳ trở về, bị kết án 20 năm tù. Số 23 người còn lại bị kêu án từ 18 đến 20 năm tù.

Tính lại, từ năm 1990 đến 1999, ba tổ chức “kháng chiến” là Liên Đảng Cách Mạng của Hoàng Việt Cương, Chính Phủ Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh và Đảng Nhân Dân Hành Động của Nguyễn Sĩ Bình đã đưa vào lưới của Việt Cộng khoảng 320 người, trong đó có một số từ ngoại quốc trở về.

3.- Hợp thức hoá vai trò “chống cộng” của Nguyễn Xuân Ngãi

Mặc dầu năm 1997 các thành viên của Đảng Nhân Dân Hành Động đã bị bắt, đầu năm 1999, Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, Phó Chủ Tịch Đảng Nhân Dân Hành Động, vẫn được nhà cầm quyền CSVN chính thức cấp Visa cho về Việt Nam huấn luyện về kỷ thuật thông tim. Ông đã đến Sài Gòn ngày 22.2.1999. Chương trình huấn luyện được dự trù kéo dài từ 23.2.1999 đến 6.3.1999. Tuy nhiên, theo ông kể lại, khi thấy sự hiện diện của ông không thuận lợi, nhà cầm quyền chỉ bắt ông rời Việt Nam “sớm hơn dự định” mà thôi. Đây là một “thành tích chống Cộng” theo kiểu ông cố nội của thằng Việt Cộng!

THAY HÌNH ĐỔI DẠNG

Vì hoạt động của đảng Nhân Dân Hành Động đã gây nhiều nghi vấn trong cộng đồng người Việt hải ngoại, Nguyễn Sỹ Bình đã tìm cách thay hình đổi dạng.

Theo báo CAND, cuối năm 2005, ông Hoàng Minh Chính sang Mỹ để chữa bệnh, gặp Nguyễn Sỹ Bình và nhóm của y gồm Nguyễn Xuân Ngãi, Bùi Hữu Vị…. Qua lời xúi biểu của Nguyễn Sỹ Bình và các “chiến hữu”, năm 2006 ông Chính tuyên bố thành lập cái gọi là “Đảng Dân Chủ VN”. Mục đích của nhóm là kiếm một chỗ đứng mới.

Năm 2008, khi ông Hoàng Minh Chính qua đời, đã có những mâu thuẫn và tranh giành quyền lực trong “Đảng Dân Chủ VN” giữa nhóm hải ngoại và nhóm trong nước (gồm Nguyễn Tiến T, Trần Anh K, Trần K) về việc lãnh đạo “Đảng Dân Chủ VN”. Tuy nhiên, với khả năng tài chính của nhóm hải ngoại, ngày 9.8.2008 Nguyễn Sỹ Bình đã tiếm được vị trí Trưởng ban Thường Vụ, thay ông Hoàng Minh Chính điều hành “Đảng dân chủ VN”. Nhóm nội địa cho rằng Bình không xứng đáng và không thể nắm cùng một lúc hai chức vụ chủ chốt, vừa của “Đảng Nhân Dân Hành Động” vừa của “Đảng Dân Chủ VN”. Vì thế, ngày 23.8.2008, Bình phải tuyên bố rút tên ra khỏi Đảng Nhân Dân Hành Động để chuyên tâm lo “đại sự” của Đảng Dân Chủ VN.

Truong cuộc phỏng vấn của Phạm Khiêm, phóng viên đài BBC hôm 16.6.2009, Nguyễn Sỹ Bình nói rằng “ông không còn làm cho Đảng Nhân Dân Hành Động nữa, kể từ mùa hè năm trước” và việc “ông trao đổi với LS Lê Công Định chỉ là trên công việc riêng, và không có quan hệ gì với Đảng Nhân Đân Hành Động.”

Nhưng báo CAND cho rằng tuy hai nhóm đối tượng chống đối nêu trên có hai tên riêng biệt, “nhưng thực chất đều có chung số nhân sự và nguồn tài chính”.

LÊ CÔNG ĐỊNH BỊ TRÚNG KẾ

Theo các tin tức từ trong nước và các sự kiện chúng tôi vừa nêu trên đã cho thấy lớp tập huấn 3 ngày về phương pháp "đấu tranh bất bạo động" được nói là do Việt Tân (giả) tổ chức vào đầu tháng 3 năm 2009 tại Pattaya mà Lê Công Định đã tham dự, và cuộc gặp gỡ ngày 26.3.2009 giữa Nguyễn Sỹ Bình và Lê Công Định tại Phuket, Thái Lan, đều do Công An và Cục Tình Báo Hải Ngoại tổ chức. Lê Công Định tuy có nhiều nhiệt huyết, muốn làm một cái gì để đem lại những đổi mới trên quê hương, nhưng thiếu kinh nghiệm về hoạt động chính trị trong chế độ cộng sản, nên đã bị trúng kế. Cũng như Linh mục Nguyễn Văn Lý, Lê Công Định đã suy nghĩ rằng với tư thế và uy tín quốc tế mà anh đã lập được, không ai dám đụng đến anh, nên anh đã ung dung qua Thái Lan họp. Nhưng đó là một suy nghĩ sai lầm.

Tại nơi mở lớp huấn luyện và nơi gặp Nguyễn Sỹ Bình, nhân viên an ninh CSVN đã gài sẵn máy vi âm và máy quay phim. Do đó, khi nhân viên an ninh cho Lê Công Định nghe và xem lại những cuốn băng này, Lê Công Định không còn cách nào khác là nhận tội.

Dầu sao, Lê Công Định cũng đã nêu cao được gương can đảm của mình khi dám đưa ra những đòi hỏi làm cho chế độ nao núng và phải có biện pháp đối với anh. Chắc chắc sự can đảm và công lao của anh sẽ không trở thành vô ích.

Hôm 21.6.2008, khi báo Công An Nhân Dân cho phổ biến các tài liệu liên quan đến Nguyễn Sỹ Bình, nhiều người tin rằng con bài Nguyễn Sỹ Bình đã đến giai đoạn hết xài được nên sắp bị loại bỏ. Nhưng khi báo CAND và các báo trong nước đột ngột rút hết các tài liệu tố cáo Nguyễn Sỹ Bình xuống, chúng ta cần theo dõi kỹ vụ này một thời gian trước đi đưa ra những nhận định

Lữ Giang

(Ngày 23.6.2009)

NÔNG ĐỨC MẠNH-NGUYỄN TẤN DŨNG BÈ LŨ “CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ”

Liên tiếp trong Hai ngày 22 và 23/06/09, báo điện tử VietNamNet trong nước cho đăng bài phóng sự của các ký giả Vũ Điệp – Xuân Hoàng - Nhật Tân, hình ảnh của hàng 200 công nhân Trungcộng, đang xây dựng nhà máy xi măng tại khu kinh tế Nghi Sơn tỉnh Thanh Hóa đã dùng ống nước, cây gậy, gạch đá tấn công một số nhà dân Việtnam, làm cho nhiều người dân xã Hải Thượng, huyện Tĩnh Gia bị thương tích trầm trọng. Những hình ảnh đó làm chấn động tâm tư, tình cảm của người Việt ở trong và ngoài nước cực mạnh. Sự việc này không phải chỉ diễn ra một lần, mà kể từ tháng 11/2008, khi có nhiều lao động Trungcộng xuất hiện ở đây, đã xẩy ra nhiều vụ công nhân Trungcộng có những hành động thiếu văn hóa, lộng hành ngang ngược với người Việt, coi thường luật pháp và nhà cầm quyền địa phương, chúng tự cho chúng có quyền đứng trên luật pháp Việtnam, bắt 2 tên trộm vặt không giao cho phía công an Việtcộng xét xử, mà tự ý gia hình. Ngày 26/04/2009, khoảng 30 công nhân Trungcộng kéo đến bao vây ban điều hành nhà thầu Hànội trong khu vực, đánh một công nhân Việt của nhà thầu này, yêu cầu phải bồi thường do va chạm giữa 2 người Việt và Tầu với nhau.

Cũng trên trang mạng VietNamNet, nhóm phóng viên của báo này viết về một khu vực sống tập trung của người lao động Trungcộng ở xã Ngũ Lão, mà người dân Hải Phòng gọi là “Làng Trung Quốc”. Cách đó không xa, ở huyện Thủy Nguyên còn có một “khu ổ chuột” cho cả ngàn lao động Trungcộng không có hộ chiếu. Ở Hải Phòng còn có cả một “khu phố Tầu” với nhà hàng có bảng hiệu chữ Hán, như quán ăn, nhà nghỉ, karaoke, massage, tắm nước thuốc, làm tóc, nhuộm tóc, gội đầu … để phục vụ cho lao động Trungcộng, trong dự án Nhà Máy Nhiệt Điện Hải Phòng. Bên trong khu vực hành chánh nhà máy này, còn chia ra ba văn phòng là Hồ Bắc, Đông Phương. Quảng Tây. Tóm lại đây là một “biệt khu Trungcộng” trên đất Việt. Giống như những khu ở riêng biệt của người Mông Cổ, trong thời thống trị nước Trunghoa xưa, mà nay bọn Hồ-Ôn ( Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo) lại đang áp dụng tại Việtnam.

Như vậy, ngoài việc bọn Mancộng Hànội hiến đất, cắt biển, dâng tài nguyên, để Trungcộng độc quyền đem quân, dân sang khai thác bauxite ở vùng chiến lược yết hầu Tây Nguyên, giúp Trungcộng có cơ hội hỗ trợ cho các dân tộc Tây Nguyên vốn đang thù hận Việtcộng đòi được tự trị. Về mặt quốc phòng, chúng tạo điều kiện cho Trungcộng nắm gọn Việtnam trong tay. Về mặt kinh tế, chúng mở cửa khẩu cho hàng hóa Trungcộng tự do tràn ngập thị trường, giết chết nền kỹ nghệ sản xuất non trẻ của Việtnam, đồng thời để cho người Tầu di chuyển những nhà máy cũ mèm lổi thời, từng mua lại của Âu Mỹ, đem vào ráp đặt tại Việtnam, làm ô nhiễm môi trường sống của dân Việtnam, làm trì trệ nền kinh tế Việtnam. Và nguy hiểm hơn nữa, bọn Mancộng lại cho người Tầu thả giàn vào Việtnam làm ăn, lập làng, lấy vợ, nhằm đồng hóa hoàn toàn dân tộc Việtnam. Đúng là, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và bè lũ 15 tên trong Bộ Chính Trị Cộng Đảng Việt Nam là những tên “Cõng Rắn cắn Gà Nhà”. “Rước Voi dày Mả Tổ”. “Phản Bội Tổ Quốc” “Buôn Dân Bán Nước”.
Xét về mặt quyết tâm muốn tách ra khỏi ảnh hưởng của Trungcộng, thì bọn Nông Đức Mạnh và nhóm cầm đầu Việtcộng thua xa Kim Chính Nhất và nhóm lãnh đạo Hàncộng. Dù rằng cả thế giới lên án những sự điêu rồ của Kim Chính Nhất, bỏ mặc dân chúng Bắc Triều Tiên đói khổ, lạc hậu, cứ liều lĩnh sản xuất và thử bom nguyên tử, bắn hỏa tiễn, khiêu khích Mỹ, Nhật, Nam Hàn, coi thường lệnh lạc của Hội Đồng Bảo An LHQ. Sẵn sàn chấp nhận đánh nhau. Từ chối họp hội nghị 6 bên: Nga, Tầu, Mỹ, Nhật, Nam, Bắc Hàn tại Bắc Kinh, để chỉ một mực đòi được trực tiếp gặp riêng, nói truyện thẳng với Mỹ. Nghĩa là liều chết để được đi với Mỹ, muốn dứt khoát thoát khỏi cảnh làm đàn em khốn khổ của Trungcộng. Vì còn phải thảo luận với 6 bên thì kẻ chủ sự vẫn là Trungcộng. Mà làm đàn em của Trungcộng chỉ bị Trungcộng sai xử, nước vẫn nghèo, dân vẫn đói.

Nhưng, với Mỹ thì Bắc Triều Tiên vẫn là một nước phong kiến lạc hậu, “cha truyền con nối”. Dân nước nghèo nàn, mà Nam Hàn dù cùng là một dân tộc, nhưng chưa sẵn sàng gánh ‘cái của nợ’ này, như trường hợp Tây Đức thống nhất với Đông Đức cộng sản. Nam Hàn chỉ muốn đứng ngoài cùng với Mỹ và Quốc Tế giúp cho Bắc Triều Tiên tự vực dậy nền kinh tế quá tồi tệ đó, trong một thời gian cần thiết, trước khi tiến tới việc thống nhất đất nước bằng hòa bình. Chính vì vậy, mà cả Nam Hàn và Mỹ cần phải có sự hợp tác với Tầu, Nga, Nhật để giải quyết vấn đề bán đảo Triều Tiên. Riêng Kim Chính Nhất thì không cần thống nhất, mà chỉ cần thoát khỏi tay ma quái của Trungcộng, và muốn Mỹ phải trực tiếp giúp vực dậy nền kinh tế của mình, đồng thời bảo đảm cho địa vị cầm quyền của mình và con cháu mình không bị ‘cái mốt dân chủ’ của Mỹ tiêu diệt. Xét về cả 2 mặt kinh tế và quốc phòng, Bắc Triều Tiên chỉ có ảnh hưởng với vùng Bắc Á, trong đó, Nga, Tầu, Nhật, Nam Hàn đều là những cường quốc kinh tế, quân sự, họ đủ sức chủ động, tự vệ, đứng vững. Nếu có những căng thẳng trong vùng thì càng làm cho vai trò của Mỹ thêm cần thiết hơn.

Khác với vùng Đông Nam Á, mà Việtnam là đầu cầu trong âm mưu bành trướng của Bắc Kinh, cũng là ‘phên dậu’ ngăn bành trướng Trungcộng xuống Đông Nam Á, khu vực đang trên đà phát triển của Thị Trường Tự Do và Dân Chủ. Chính vì vậy, mà Hoakỳ đã có chủ trương cho Việtnam được hưởng quy chế Thương Mại Bình Thường với Mỹ trước Trungcộng. Nhưng bọn Việtcộng ngu si, không dám qua mặt quan thầy Trungcộng, nhường cho Trungcộng ký trước với Mỹ, để nhận được vốn đầu tư quốc tế ào ạt đổ vào, chỉ trong một thời gian không lâu, ngày nay đã trở thành cường quốc kinh tế đứng hàng thứ 3 trên thế giới, đủ sức trang bị vũ khí để thành cường quốc quân sự nhất nhì Á Châu, và không cần che dấu tham vọng Đế Quốc ‘tàm thực’ Việtnam, một mình nuốt trọn vùng Biển Đông, trong đó có thủy lộ quốc tế, giao thương từ Tây qua Đông, nối liền Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Nếu chỉ riêng đối với Việtnam, thì cũng như Bắc Hàn, có lẽ Mỹ cũng không quan tâm nhiều, nhưng vì Việtnam có liên hệ với toàn vùng Đông Nam Á, mà ở đây đa số các nước, cả về kinh tế lẫn quốc phòng, đều chưa đủ sức chủ động để tự vệ trước sức bành trướng của Bắc Kinh, nên Mỹ dù phải hòa hoãn với Trungcộng, mà vẫn cần quan tâm tới Việtnam và vùng Biển Đông nhiều hơn. Chính vì vậy, mà mặc cho Kim Chính Nhất có ‘cào đầu ăn vạ’, đòi “bỏ Tầu đi với Mỹ”, thì Mỹ cũng không thể để cho Trungcộng có cơ hội dùng món hàng Bắc Triều Tiên đối lấy món hàng Việtnam. Bọn Mancộng tay sai Trungcộng đừng tưởng bở. Tình thế Á Châu trong những ngày tới, đều xoay quanh vấn để Bắc Hàn và Biển Đông mà thôi.

LÝ ĐẠI NGUYÊN

Little Sàigòn ngày 23/06/2009.

Bài Xem Nhiều