We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 30 June 2009

Tội chính trị, phản động, tuyên truyền chống Xã Hội Chủ Nghĩa là gì?


TT. Thích Viên Định
Vừa qua, Công an Sài gòn đã mời tôi đến trụ sở làm việc, hạch xách việc tôi đọc bản Thông Điệp Phật Đản 2553 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) trong Lễ Phật Đản tại chùa Giác Hoa. Công an cho rằng, trong bản Thông Điệp đó có lồng vào một đoạn “Lời Kêu Gọi Bất Tuân Dân Sự Bảo vệ Tổ Quốc” của Đại Lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử Lý Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, mà nội dung “Lời kêu Gọi” có tính cách chính trị, Thông Bạch Phật Đản không được dính vào chuyện thời sự đất nước...

Nghe Công an nói rằng - Lời Kêu Gọi có tính cách chính trị. Tôi rất bất ngờ, nên hỏi lại: - Tại sao các anh cho rằng Lời kêu Gọi Bất Tuân Dân Sự, Bảo Vệ Tổ Quốc của GHPGVNTN là chính trị? Trung cộng sợ mất miếng mồi, nên nói xấu, xuyên tạc Lời Kêu Gọi của GHPGVNTN đã đành, chứ các anh là người Việt nam mà cũng nói như vậy à? Theo ý tôi, việc lập đảng phái, tranh cử, giành chính quyền, điều hành đất nước, mới là làm chính trị, còn việc biểu tình, chống xâm lăng, bảo vệ đất nước của người dân, sao các anh lại cho là làm chính trị? Đất nước đã bị Trung cộng bành trướng, xâm chiếm biên giới phía Bắc và các hải đảo Trường sa, Hoàng sa ở biển Đông, nay lại bày chuyện khai thác bau-xít, âm mưu chiếm cứ Tây nguyên của Việt nam, các anh không thấy hay sao? Vừa qua, tôi nói tiếp: - Các tướng lãnh, các nhà trí thức cũng đã lên tiếng phản đối việc Nhà cầm quyền Việt Nam cho Trung cộng vào Tây nguyên khai thác bau-xít, gây ra nhiều nguy hại về môi trường, văn hóa, xã hội, không có lợi về kinh tế, và nhất là rất nguy hiểm cho quốc phòng. - Các Dân biểu họp Quốc Hội cũng cho rằng, nhà nước “lách luật” để khỏi phải hỏi ý kiến Quốc Hội, trong việc cho Trung cộng khai thác bau-xít ở Tây nguyên. - Các anh không thấy hay sao? Công an trả lời rằng: - Trung cộng chiếm Hoàng sa, Trường sa thì có, chứ Tây nguyên thì chưa, nhưng Trường sa thì Việt nam vẫn còn giữ một số… vài ba hòn đảo, còn việc khai thác Bau-xit là chính sách của Đảng và Nhà nước, tôn giáo không nên dính vào việc này….

Tôi giải thích cho họ biết rằng, Phật giáo Việt nam có truyền thống từ hai nghìn năm nay, lúc nào cũng gắn liền với vận mạng thịnh suy của dân tộc. Phật giáo Việt nam tuy không ra tranh giành quyền lực thế gian, nhưng không vì vậy mà chỉ lo tu hành cho riêng cá nhân mình, chỉ lo cho đạo giáo mình, mà bỏ mặc, không lo lắng đến sự tồn vong của dân tộc, đến sự đau khổ của dân sinh. Trái lại, Phật giáo luôn sát cánh cùng dân tộc trong việc dựng nước và giữ nước, cùng gánh vác, trang trải mọi sự thịnh suy, thăng trầm với dân tộc.

Trong Thư Chúc Xuân Ất Dậu, năm 2005, gửi đến quí vị nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ và đồng bào, Đại Lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đã minh định: “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và trong cương vị Tăng sĩ, chúng tôi không làm chính trị, không tham gia chính trị. Nhưng chúng tôi phải có thái độ chính trị. Thái độ này thể hiện giáo lý nền tảng của đạo Phật, là cứu chúng sinh ra khỏi mọi nạn ách, khổ đau để tạo điều kiện giác ngộ. Hẳn nhiên thái độ ấy tùy thuộc các chính sách của Nhà nước có phục vụ quảng đại quần chúng nhân dân hay không”. Hòa thượng nhấn mạnh thêm: “Tuy không làm chính trị, nhưng Giáo hội ủng hộ mọi nỗ lực chính trị nhằm bảo vệ đất nước, bảo vệ truyền thống văn minh nòi giống, âu lo cho mỗi con người được sống đời no ấm, tự do, được hưởng trọn các quyền ghi trong Công ước quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết tại LHQ từ năm 1982”. Trái lại, giới “nam nữ Cư sĩ Phật tử tại gia sống giữa xã hội có toàn quyền tham gia và đóng góp trên mọi lĩnh vực của đời sống như kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học, kỹ thuật, chính trị, v.v... với tinh thần lợi tha bình đẳng”.

Gần đây, cá nhân tôi, cũng như nhiều Ban Đại Diện GHPGVNTN các tỉnh, thành trong toàn quốc, đã phúc trình về, cho thấy rằng, công an thường đem các tội “chính trị”, “phản động”, “nói xấu, tuyên truyền chống xã hội chủ nghĩa” để gán ghép, đe dọa các thành viên, các Phật tử, tín đồ thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Các đảng phái, các nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, sinh viên học sinh, những người biểu tình chống Trung cộng xâm lăng, những người vận động cho Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho Việt Nam cũng thường bị kết các bản án như vậy.

Ở Việt Nam, ai bị kết vào các tội “chính trị”, “phản động”, “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa”, bị bản án rất nặng. Từ khi Cộng sản nắm chính quyền, người dân trong nước, ai ai cũng khiếp sợ các bản án quái ác này.

Nhưng, tội “chính trị”, “phản động”, “tuyên truyền chống xã hội chủ nghĩa” là gì mà lại bị kết án nặng ?

1- Tội làm chính trị:

Làm chính trị tốt hay xấu? Ai được quyền làm chính trị?

Nếu cho chính trị là xấu, ai làm chính trị phải bị tù, thì các đảng viên Đảng cộng sản phải bị tù trước, vì đảng cộng sản, cũng là một đảng chính trị?!

Hay là, đảng Cộng sản được đặc quyền làm chính trị? Còn 85 triệu người dân Việt Nam, bị đảng khống chế, mất quyền công dân, không có quyền làm chính trị? Như vậy là nhà cầm quyền cộng sản đã vi phạm Điều 50, Chương V của Bản Hiến Pháp năm 1992: “Ở nước CH/XHCN Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân và được qui định trong Hiến Pháp và luật.”

Đã hơn 2 thế kỷ nay, tất cả các nước văn minh, người dân đã có Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, được ứng cử, bầu cử người lãnh đạo đất nước một cách công khai, hợp pháp. Trong khi đó, Việt Nam, suốt 100 năm bị thực dân đô hộ, rồi tiếp đến 60 năm bị cộng sản cai trị, người dân vẫn không có tự do, dân chủ, nhân quyền, không có quyền ứng cử, bầu cử, lựa chọn người lãnh đạo cho đất nước mình. Người dân Việt nam không có quyền phát biểu chính trị?!

2- Tội “Tuyên truyền chống xã hội chủ nghĩa”.

- “Xã hội chủ nghĩa” là gì?

Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, năm 1975, Nhà cầm quyền cộng sản hô khẩu hiệu: “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã hội chủ nghĩa”. Ở nông thôn, tiến hành cải cách ruộng đất. Tất cả ruộng đất đều phải vào hợp tác xã, không ai được phép làm riêng lẻ như trước. Ở thành thị, cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản, tư thương. Các nhà máy, xí nghiệp, cơ sở buôn bán tư nhân đều bị tịch thu, nhà cầm quyền quản lý tất cả mọi dịch vụ từ sản xuất đến buôn bán, giao dịch. Những ai chống đối thì bị tù tội, tử hình. Sau hết đến chiến dịch đổi tiền, mỗi nhà chỉ được đổi một số tiền giới hạn rất ít. Không ai còn làm ăn buôn bán gì được nữa. Toàn dân bỗng chốc trở thành vô sản.

Nhưng cũng vì làm tập thể, cha chung không ai khóc, không ai có trách nhiệm, kinh tế cả nước dần đi đến chỗ kiệt quệ. Suốt trong 10 năm, từ 1975-1985, người dân cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, bệnh tật không có thuốc thang, cả dân tộc chìm đắm trong cảnh cơ hàn, tuyệt vọng.

Sau 10 năm “ Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã hội chủ nghĩa”, thất bại về kinh tế, đưa đất nước đến chỗ kiệt quệ, nhà cầm quyền cộng sản đành “đổi mới”, xét lại, trở về cách làm ăn theo kinh tế thị trường tư bản như trước năm 1975, kinh tế dần được hồi phục. Nhưng vì độc tài, độc đảng, không có cơ chế kiểm soát, nên đất nước lại sinh ra nạn tham nhũng, cắt xén, hối lộ tràn lan, trở thành quốc nạn, làm cho kinh tế chậm phát triển, văn hóa, đạo đức suy đồi, xã hội băng hoại, đất nước càng ngày càng tụt hậu, tất cả mọi mặt đều thua kém các nước trong khu vực, làm sao theo kịp các quốc gia văn minh trên thế giới?

Trải qua 34 năm, qua hai giai đoạn, hai đường hướng kinh tế khác nhau, đối lập nhau. Giai đoạn đầu, theo vô sản, từ 1975-1985 và giai đoạn sau, theo kinh tế thị trường tư bản, từ 1986 đến nay. Không biết “ Nhà nước Xã hội chủ nghĩa” là nhà nước nào? ứng vào giai đoạn nào? Nhà nước vô sản? hay Nhà nước tư bản? Nhà nước nào là “Nhà nước Xã hội chủ nghĩa”? Không ai biết được “Nhà nước Xã hội chủ nghĩa” là gì, thì làm sao biết được tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội chủ nghĩa” là tội gì?

Một tội danh rất mờ ám, không rõ ràng! Nhưng rất nhiều người bị tù tội vì cái tội danh ác độc này. Trong thế giới văn minh, không người nào phải chịu tội mà mình không biết là tội gì.

3- Tội “phản động”

Phản là ngược lại, động là làm, hoạt động, nghĩa là làm ngược lại, ngăn cản xu thế tiến hóa của nhân sinh, của vũ trụ, hoặc làm trái với chủ thuyết, tôn chỉ, mục đích của đảng phái, tổ chức, đoàn thể mình đề ra. Ví dụ như:

Đảng Cộng sản Việt Nam theo chủ thuyết vô sản Mác-Lênin, chủ trương kinh tế tập trung, nhưng ngược lại, các đảng viên làm kinh tế theo kiểu tư bản, đó là một hành vi phản động?!

Đảng Cộng sản Việt nam chủ trương xóa bỏ giàu nghèo, mọi người đều bình đẳng, nay đảng viên cộng sản tham nhũng, hối lộ, giàu kếch xù, trở thành những nhà Tư bản đỏ, trong khi dân chúng vẫn đói rách, nghèo nàn, đó chính là phản động?!

Đảng Cộng sản chủ trương không có người bóc lột người, nay lại mời các nhà tư bản vào làm ăn, nhưng lại không cho công nhân thành lập công đoàn độc lập để tự bảo vệ quyền lợi của mình, tạo cơ hội, điều kiện cho các nhà tư bản dễ dàng bóc lột công nhân, đó là hành vi phản động?!

Tự do, Dân chủ, Nhân quyền là nguyện vọng, là mục đích theo duổi của toàn dân Việt trên một thế kỷ nay, đó cũng là xu thế chung của các dân tộc văn minh trên thế giới, vậy mà đảng Cộng sản Việt Nam lại viện lý do khác nhau về văn hóa, dân tộc, địa phương để phản đối, ngăn cản các ước mơ của dân tộc, đó chính là một hành vi phản động?!

Chưa có một cuộc trưng cầu dân ý nào để tìm hiểu xem dân tộc Việt nam có muốn đi theo chủ thuyết vô sản, độc tài toàn trị hay không. Tuy nhiên, qua 10 năm áp dụng hợp tác xã, làm chung, ăn chung, kinh tế xuống thấp rất rõ ràng, vì bị nhân dân tẩy chay, không hợp tác, việc đó là bằng chứng cho thấy, 85 triệu người dân Việt nam, trừ 3 triệu đảng viên cộng sản, không ai muốn theo vô sản, độc tài cả. Con người, ai cũng muốn giàu có, muốn tự do, dân chủ, nhân quyền. Đó là xu thế chung của các dân tộc văn minh ngày nay. Ước muốn đó là tự nhiên, là đúng đắn, là đúng qui luật, không thể gọi là phản động. Đảng phái nào, tổ chức nào cản trở tiến trình tự do, dân chủ, nhân quyền, hạnh phúc, văn minh của Dân tộc mới là đảng phái hay tổ chức phản động.

Gần 3 trăm triệu dân của Liên xô cũ, 100 triệu dân các nước Cựu Cộng sản Đông Âu đã từ bỏ chế độ độc tài, độc đảng, vô sản, vô thần, để đi theo con đường Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, văn minh, tiến bộ, đều là phản động cả hay sao?

Với hệ thống thông tin tối tân, nhanh chóng ngày nay, thế giới quần tụ thân tình và gần nhau hơn. Tin tức, hình ảnh, thời sự hằng ngày trên khắp thế giới được trình chiếu trên truyền hình, trên mạng Internet, nên người dân đã hiểu biết thế nào là tự do, dân chủ, nhân quyền, thế nào là vinh quang, thế nào là tủi nhục.

Hoạt động chính trị của người dân, của các đảng phái trong các nước trên khắp thế giới là việc làm bình thường. Nhưng Việt Nam, nhà cầm quyền cộng sản, lại cho là có tội, tội làm “chính trị”!

Chuyện chỉ trích, phê bình, bất đồng về việc làm của chính phủ, của đảng cầm quyền là chuyện bình thường trên khắp thế giới, thế mà Cộng sản Việt Nam lại gán việc đó vào tội “phản động”!

Nhà cầm quyền độc tài Cộng sản Việt Nam, từ năm 1986, đã từ bỏ vô sản chuyên chính, đi theo con đường kinh tế thị trường, không những, mời tư bản vào khai thác, mà còn đưa nhân công đi làm thuê, làm mướn khắp thế giới, để cho tư bản mặc tình bóc lột, chẳng còn gì gọi là “Xã hội chủ nghĩa” nữa, sao lại bịa ra cái tội “Tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa”?

Cho nên các tội “chính trị”, “phản động”, “tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa”, chỉ có trong 4 nước độc tài Cộng sản còn sót lại mà thôi. Những quyền, đương nhiên, của người dân ở các quốc gia dân chủ lại biến thành tội ở các nước độc tài Cộng sản.

Người dân Việt Nam vốn mang nặng tình đồng bào, đoàn kết, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Đa số dân Việt lại là Phật tử, với lòng từ bi thương xót, cứu giúp chúng sanh, không thụ động ai lo phần nấy, bỏ mặc nhân sinh, bỏ mặc dân tộc, an phận riêng mình. Đó cũng là tinh thần Lục Độ Tập Kinh: “Bồ tát thấy dân kêu ca nên xông vào chốn lửa dữ để cứu chúng sanh thoát khỏi ách nạn lầm than”.

Thích Viên Định

Lễ Tiểu tường Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang


Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
---------------------------------

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.6.2009
Lễ Tiểu tường Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang tại chùa Điều Ngự, bang California, ngày 26.7.2009 - Thượng tọa Thích Viên Định phản bác Công an Saigon về “tội chính trị phản động” - Viện Hóa Đạo công cử Thượng tọa Thích Phước Nhơn làm đại diện GHPGVNTN tại Úc Đại Lợi

PARIS, ngày 29.6.2009 (PTTPGQT) - Phòng Thông tin vừa nhận được ba văn kiện từ Văn phòng II Viện Hóa Đạo và Viện Hóa Đạo trong nước để phổ biến.

Đại lão Hòa thượng Thích Hộ Giác, Phó Tăng thống kiêm Chủ tịch Văn phòng II Viện Hóa Đạo, vừa ra Thông bạch về Đại lễ Tiểu tường Đức cố Đệ tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang tại trụ sở của Vắn Phòng II Viện Hóa Đạo ở Chùa Điều Ngự số 14472 Chestnut St., thành phố Westminster, CA 92683, Hoa Kỳ vào lúc 11 sáng Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2009. Và Ngài cung thỉnh chư Tôn đức giáo phẩm cùng kính mời quý Thiện hữu tri thức, đồng bào, Phật tử hoan hỷ quang lâm đến chùa Điều Ngự tham dự Lễ Tiểu Tường của đức cố Đệ Tứ Tăng Thống để tưởng niệm công hạnh sâu dày của Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang, là bậc xuất trần thượng sỹ, thạc đức cao Tăng.

Vừa qua Đại lễ Phật Đản cử hành tại chùa Giác Hoa, cũng là Văn phòng Tổng Thư ký Viện Hóa Đạo ở Saigon, Thượng tọa Thích Viên Định, Phó Viện trưởng kiêm Tổng thư ký Viện Hóa Đạo, đã tuyên đọc Thông điệp Phật Đản của Viện Tăng Thống. Thông điệp có nhắc đến “Lời Kêu gọi toàn dân Bất tuân dân sự và thực hiện cuộc Biểu tình tại gia trong suốt tháng 5” của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Vì lý do này, mà Trung tá Phạm Minh Tuấn, Trưởng phòng Công an quận Bình Thạnh gửi Giấy mời Thượng tọa đến “làm việc”. Tại đồn Công an, Thượng tọa Thích Viên Định bị quy kết “làm chính trị” với lý lẽ của công an, là “Thông Điệp đó có lồng vào một đoạn “Lời Kêu Gọi Bất Tuân Dân Sự Bảo vệ Tổ Quốc”, mà nội dung “Lời kêu Gọi” có tính cách chính trị, Thông Bạch Phật Đản không được dính vào chuyện thời sự đất nước”.

Thượng tọa đã phản bác tất cả luận điệu của công an về “làm chính trị”, “phản động”, “tuyên truyền chống Xã hội chủ nghĩa”. Trái lại, Thượng tọa chứng minh rằng “chính đảng Cộng sản mới là đảng phản động”. Điều lý thú là Công an xác nhận : “Trung cộng chiếm Hoàng sa, Trường sa thì có, chứ Tây nguyên thì chưa”.

Văn kiện thứ ba là Quyết định số 41 của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ký ngày 29.6.2009 “công cử Thượng tọa Thích Phước Nhơn vào chức vụ Tổng Ủy viên Liên lạc và Đại diện chính thức Văn phòng II Viện Hóa Đạo tại Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan”.

Dưới đây, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải toàn văn 3 văn kiện nói trên:

Lễ Tiểu tường Đức cố Đệ tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang:


VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ

THE VIETNAMESE AMERICAN UNIFIED BUDDHIST CONGRESS IN THE USA
HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH
14472 Chestnut St., Westminster, CA. 92683 - U.S.A
Tel : (714) 890-9513 ♦ Fax : (626) 286-8437 ♦ Email : vp2vhd@gmail.com

THÔNG BẠCH
Về Đại lễ Tiểu Tường Đức Cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang

Kính gởi : Chư Tôn đức Giáo phẩm Tăng Ni và quý Thiện tín Cư sỹ Phật tử
Thưa chư liệt vị,

Đức cố Đệ Tứ Tăng Thống thượng Huyền hạ Quang, nhà lãnh đạo kiệt xuất của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, bậc Thầy khả kính của nhiều thế hệ Tăng ni Phật tử, một biểu tượng ngời sáng trong công cuộc vận động cho tự do, dân chủ và nhân quyền Việt Nam đã an tường thị tịch cách đây một năm tại Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định.

Dù báo thân của Ngài không còn nữa, nhưng đạo hạnh siêu phàm bạc tục của Ngài vẫn trải dài qua năm tháng và trở thành biểu tượng huy hoàng trong dòng lịch sử truyền bá chánh pháp, đặc biệt trước hiện tình đen tối trong cơn Pháp nạn và Quốc nạn ngày nay.

Để tưởng niệm công hạnh sâu dày của bậc xuất trần thượng sỹ, thạc đức cao Tăng, Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ sẽ long trọng cử hành Lễ Tiểu Tường đức cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang lúc 11 sáng Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2009 tại Chùa Điều Ngự 14472 Chestnut St. Westminster, CA 92683.

Thay mặt Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ, chúng tôi thành tâm cung thỉnh chư Tôn đức giáo phẩm và kính mời quý Thiện hữu tri thức, đồng bào, Phật tử hoan hỷ quang lâm đến chùa Điều Ngự tham dự Lễ Tiểu Tường của đức cố Đệ Tứ Tăng Thống.

Ngoài ra, xin quý Tự viện và các đơn vị của Giáo hội trên khắp năm châu tùy theo hoàn cảnh tổ chức thật trang nghiêm Lễ Tiểu Tường đức cố Đệ Tứ Tăng Thống, đồng thời nhắc nhở đến hành trạng siêu việt của Ngài nhằm nêu gương cho đàn hậu tấn tiếp tục nỗ lực vận động phục hoạt Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất để đền đáp trong muôn một công ơn giáo dưỡng thâm trọng của Ngài qua suốt cuộc đời phụng hiến cho đạo pháp, dân tộc và nhân sinh.

Trân trọng,
Westminster, ngày 25 tháng 6 năm 2009
Phó Tăng Thống kiêm Chủ Tịch VPIIVHĐ
(ấn ký)
Sa Môn Thích Hộ Giác

Nơi nhận :
- Như trên “để tri hành”
Bản sao kính gởi :
- Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN “để kính thẩm tường”
- Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế “để phổ biến”
- Hồ sơ, lưu


GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ĐẠO

Thanh Minh Thiền Viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP Saigon

Phật lịch 2553 Số 41/VHĐ/VT

VIỆN TRƯỞNG VIỆN HÓA ÐẠO

- Chiếu Hiến Chương Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) được Ðại hội Khoáng đại kỳ V ngày 12.12.1973 tu chính.
- Chiếu Biên bản Đại Hội bất thường và thu hẹp tại Tu Viện Nguyên Thiều các ngày 28, 29, 30 và 01/10/2003, bổ sung và kiện toàn nhân sự Hội Đồng Lưỡng Viện.
- Chiếu Giáo Chỉ số 09/VTT/GC/TT của Đức Đệ Tứ Tăng Thống ban hành ngày 08.9.2007 và Thông Bạch Hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 09/VHĐ/TB/VT ngày 25.9.2007 của Viện Hóa Đạo.
- Chiếu nhu cầu Phật sự.

Quyết Định

Điều 1: Nay công cử Thượng tọa Thích Phước Nhơn vào chức vụ Tổng Ủy viên Liên lạc và Đại diện chính thức Văn phòng II Viện Hóa Đạo tại Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan

Điều 2: Các điều khoản và văn kiện trái với quyết định này đều hủy bỏ.

Điều 3: Văn Phòng Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo, Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, các Chánh, Phó Tổng thư ký, các Tổng Vụ chiếu nhiệm thi hành quyết định này.

Thanh Minh Thiền Viện, ngày 29 tháng 6 năm 2009
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo
(ấn ký)
Sa môn Thích Quảng Độ

Nơi nhận :
- Chư Tôn Giáo Phẩm Hội Đồng Lưỡng Viện
- Văn Phòng II Viện Hóa Đạo “ để liên lạc hỗ trợ”
- Phòng Thông tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris “để phổ biến”

Chúng tôi đã bị lừa


Lm. Lê Quang Uy

Sáng thứ hai 30.6.2009, mọi người báo cho chúng tôi biết có một bài viết trên báo CAND Online liên quan đến chuyện cái laptop của chúng tôi đang bị “người ta” thu giữ. Chúng tôi vào Internet và tìm được bài viết với tựa đề: Ông “linh mục” và những hoạt động vi phạm pháp luật, đọc đến những hàng cuối cùng thấy có ghi như sau: “Chiều 29/6, khi làm việc với Chi cục Hải quan cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, ông Lê Quang Uy đã ký vào biên bản, thừa nhận hành vi vi phạm luật pháp của mình”.

Vậy chúng tôi thấy là cần thiết phải lên tiếng ngay trước công luận về nội vụ. Trước hết tôi xin tường thuật mọi việc theo trình tự thời gian:

Ngày thứ bảy 6.6.2009:

Khi từ Mỹ quá cảnh Đài Bắc, về đến sân bay Tân Sơn Nhất, chúng tôi được mời vào phòng làm việc của Chi Cục Hải Quan. Có một Linh Mục quen biết ngẫu nhiên đi chung chuyến bay này, ngài cũng bị mời vào để khám xét toàn bộ hành lý, nhưng các cán bộ Hải Quan chỉ khám qua loa trong khoảng 10 phút rồi cho về, không thu giữ bất cứ hành lý nào. Đến phiên khám xét hành lý của tôi thì người ta làm kỹ lắm, phải đến cả tiếng đồng hồ mỗi người xăm xoi đọc từng trang sổ tay, mở từng quyển sách... Thì ra, người ta đã chuẩn bị sẵn, biết rõ ngày giờ về nước của mình để đón lõng ở sân bay.

Cuối cùng người ta giữ lại 10 CD và 1 máy laptop của chúng tôi, bỏ vào trong một thùng carton, dán niêm lại. Họ hẹn chúng tôi sáng thứ hai 8.6 sẽ làm việc tại Sở Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch để giám định về văn hóa nội dung các vật thu giữ nói trên.

Ngày thứ hai 8.6.2009:

10g sáng, như đã hẹn, chúng tôi cùng với một số Linh Mục anh em trong DCCT mặc áo Dòng cùng ra Sở Văn Hóa ở đường Đồng Khởi. Chúng tôi thấy ngoài các cán bộ của Sở còn có anh Tâm của Sở Công An Thành Phố cũng loanh quanh gần đó cùng với một số người mà sau này các cán bộ Sở Văn Hóa để lộ cho chúng tôi biết chính là các “trinh sát”.

Người ta chỉ cho một mình cha Đinh Hữu Thoại vào phòng trong cùng với chúng tôi, các cha còn lại phải ngồi đợi bên ngoài. Người ta mở máy laptop của chúng tôi để kiểm tra, nhưng chỉ được một lúc thì điện dự trữ trong máy cạn mà lại không có giây cắm điện. Cũng đến giờ phải nghỉ, nên người ta lại cho máy laptop vào thùng niêm lại.

Buổi chiều, chúng tôi quay trở lại làm việc tiếp, cũng chỉ có cha Thoại được vào trong với chúng tôi. Các cha khác phải ngồi ngoài. Họ mở các dữ liệu trong máy và chọn chép riêng ra một số bài viết liên quan đến các sự kiện Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Tây Nguyên Bauxite, Bảo Vệ Sự Sống – Chống Phá Thai, nói chung là những gì liên quan đến Công Lý và Sự Thật. Họ còn lấy thêm một ổ cứng để định sao chép toàn bộ dữ liệu trong máy sang, nhưng loay hoay mãi không xong. Đến 16g30 thì chúng tôi yêu cầu ngưng hết để ra về.

Khi trở ra đến bên ngoài, chúng tôi đang đi bộ ngược về phía Nhà Thờ Đức Bà để đón xe Taxi, có cha phát hiện một anh trinh sát Công An đã leo phía trong bờ tường Sở Văn Hóa để chụp hình lén anh em chúng tôi xuyên qua hàng rào kẽm gai. Chúng tôi cũng giơ máy lên chụp lại thì anh ta thụp đầu xuống.

Ngày thứ hai 22.6.2009:

9g sáng, chúng tôi được mời đến Sở Văn Hóa làm việc tiếp. Có cha Hữu Thoại cùng vào phòng. Cán bộ Nguyễn Thiếu Sơn đã đưa ra cho chúng tôi tất cả những bài viết chép từ trong máy laptop đã được in ra giấy, và yêu cầu chúng tôi ký xác nhận trên từng trang giấy in. Chúng tôi đã sai lầm khi đặt bút ký tên theo đề nghị của họ, cứ nghĩ đơn giản là xác nhận như vậy trên những trang bài viết đúng là của mình thì sẽ tránh được chuyện rủi ro là người ta sẽ có thể đưa thêm những “tài liệu bậy bạ” nào đó vào và bảo là của mình. Không ngờ, đây chính là chứng cứ để người ta buộc tội chúng tôi vi phạm sau này.

Ngày thứ tư 24.6 hay thứ năm 25.6.2009 ( không nhớ đích xác ):

Cán bộ Nguyễn Thiếu Sơn gọi điện thoại cho chúng tôi báo tin là đã hoàn tất việc giám định, tất cả 10 CD và máy laptop đã được trả lại cho bên yêu cầu giám định là Chi Cục Hải Quan, chúng tôi sẽ không cần phải đến Sở Văn Hóa làm việc nữa.

Ngày thứ sáu 26.6.2009:

Khoảng 14g trưa, Chúng tôi mới đi công việc về thì nghe báo có khách, ra phòng khách Nhà Dòng thì thấy có hai anh cán bộ không mặc quân phục nhưng tự giới thiệu là bên Hải Quan. Một anh tên Lê Minh Tuấn đưa cho chúng tôi giấy mời đến Chi Cục Hải Quan vào chiều thứ hai 29.6.2009 để kết thúc hồ sơ về vụ cái laptop.

Ngày thứ hai 29.6.2009:

Đúng hẹn 2g30 chiều ngày thứ hai 29.6.2009 mới đây, chúng tôi có đến Chi cục Hải Quan Tân Sơn Nhất, có một anh em Linh Mục DCCT và một người bạn Giáo Dân cùng đi. Cán bộ Lê Minh Tuấn ra ngoài đón, đưa cho chúng tôi 1 cái thẻ đeo cổ. Đến khi vào qua cửa an ninh, chúng tôi mới hiểu đây là biện pháp người ta ngăn không cho ai vào theo, chỉ một mình chúng tôi có thẻ thì mới được vào trong.

Vậy là lần này chỉ có một mình chúng tôi vào làm việc. Thật là một điều quá thất thế mà bây giờ chúng tôi mới nhận ra mình đã hết sức khờ khạo, đáng lẽ chúng tôi phải đặt vấn đề cả đoàn 3 người phải được cùng vào, nếu không thì thôi, sẽ bỏ về hết.

Đến khi làm việc thì chúng tôi lại bị rơi vào chủ quan khi thấy các cán bộ Lê Thị Minh Nguyệt, Võ Thị Thu Hà và Lê Minh Tuấn, ai cũng nói chuyện niềm nở, lịch sự, tử tế. Họ lại cho thấy họ cũng muốn nhanh chóng kết thúc để họ được tan sở sớm, còn chúng tôi thì kịp về Nhà Thờ để dâng Thánh Lễ chiều kính hai Thánh Phêrô và Phaolô.

Trong khi cán bộ Minh Tuấn ngồi viết Biên Bản Vi Phạm Hành Chính Trong Lĩnh Vực Hải Quan thì cán bộ Thu Hà thẩm vấn chúng tôi cho cán bộ Minh Nguyệt ghi một biên bản viết tay khác. Họ hỏi phần đầu như là lý lịch: họ tên, năm sinh, tên cha tên mẹ, địa chỉ, nghề nghiệp, nơi làm việc. Phần sau hỏi là máy laptop này dùng đã mấy năm ( chúng tôi bảo ít là 4 năm ), hỏi đi Mỹ làm gì, từ ngày nào đến ngày nào, máy laptop ngoài chúng tôi ra có thêm ai sử dụng nữa không ( chúng tôi bảo có, nhưng nhiều lắm, không nhớ là những ai và tên gì, lúc ở Việt Nam cũng như khi qua Mỹ, người ta thường mượn laptop của chúng tôi để đánh một văn bản, để vào gửi và nhận E-Mail, để truy cập Internet... ). Lại hỏi là các bài có trong laptop là do ai viết ( chúng tôi bảo bài nào chúng tôi viết thì chúng tôi ghi tên ở dưới, còn bài nào của người khác viết thì có đề tên người khác ). Họ hỏi thế chúng tôi có biết là nội dung những bài viết ấy vi phạm Pháp Luật không ( chúng tôi bảo không, vì đó toàn là những góp ý, cảnh báo trước các tệ nạn bất công xã hội, chỉ cốt xây dựng quê hướng đất nước mà thôi ).

Cuối cùng cán bộ Minh Tuấn đưa các biên bản cho chúng tôi ký vào. Chúng tôi lại sai lầm nghiêm trọng một lần nữa khi đặt bút ký. Mọi người đã nhắc nhở chúng tôi nhiều lần, bản thân chúng tôi từ lâu cũng luôn luôn cảnh giác, thế mà bây giờ chính mình lại mất cảnh giác, không còn tỉnh táo sáng suốt, đến nỗi lọt bẫy người ta một cách dễ dàng. Chúng tôi không biện bạch, tuy nhiên rõ ràng lúc ấy chúng tôi hoàn toàn bị cô lập với anh em của mình bên ngoài, lại bị thúc hối cho mau xong công việc để ra về kịp giờ Thánh Lễ.

Mặt khác, các cán bộ Hải Quan lúc ấy rất đông, quây chung quanh, đưa hết giấy này đến giấy kia để yêu cầu chúng tôi ký, tíu tít cả lên vì ai cũng muốn ra về sớm vì hết giờ làm việc. Họ bảo đây chỉ là biên bản thôi, còn đến ngày 2.7.2009, hẹn chúng tôi ra trụ sở Hải Quan số 2 Hàm Nghi, quận 1, gặp phòng Tham Mưu Xử Lý Vi Phạm, khi ấy mới bàn đến chuyện thế nào là vi phạm hay không vi phạm và vi phạm thế nào.

Chúng tôi có đọc thấy trong Biên Bản có nói nội dung các bài viết trong laptop vi phạm khoản 1, 2 và 4 trong điều 10 về Luật Xuất Bản. Chúng tôi hỏi luật ấy thế nào, người ta đưa cho chúng tôi đọc một xấp giấy, thì các khoản ấy nguyên văn như sau:

Điều 10. Những hành vi bị cấm trong hoạt động xuất bản

  1. Tuyên truyền chống lại Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam; phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
  2. Tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; kích động bạo lực; truyền bá tư tưởng phản động, lối sống dâm ô, đồi trụy, hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mỹ tục.
  3. Xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc; vu khống, xúc phạm uy tín cơ quan, tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân.

Chúng tôi có khẳng định là chúng tôi đâu có làm gì viết gì mà phạm vào những tội tày đình như thế, nhưng các cán bộ nhún vai tỏ ra vẻ đồng cảm, thậm chí xuề xòa như thể là nói thế thôi chứ không đến nỗi gì mà to chuyện đâu, đừng lo, bất quá thì đóng tiền phạt.

Chúng tôi cũng nghĩ thấy có chuyện kỳ cục, tư liệu trong máy laptop mà sao lại khép vào tội liên quan đến Luật Xuất Bản, trong khi cả một xấp tài liệu về Luật Xuất Bản lại chỉ nói về chuyện in ấn, hoạt động phát hành sách báo, xuất bản phẩm. Trong đầu chúng tôi đã nghĩ đơn giản là đến ngày 2.7.2009 mình sẽ ra trụ sở Hải Quan để tranh luận tới nơi tới chốn về vấn đề này. Thế là chúng tôi đã sai lầm mà vội vàng đặt bút ký vào dưới biên bản.

Bây giờ khi ngồi trong Nhà Dòng, các anh em trong Dòng xúm lại, đọc kỹ tờ Biên Bản mới phân tích là chúng tôi đã bị lừa một quả thật to rồi. Chúng tôi đã vô tình hấp tấp đặt bút ký ngay vào dưới hàng chữ Người vi phạm hoặc đại diện tổ chức vi phạm !

Vừa ký xong, người ta thu dọn các hồ sơ rất nhanh, cán bộ Minh Tuấn đưa chúng tôi ra khỏi phòng hết sức vội vã rồi quay ngoắt rất nhanh vào trong. Chúng tôi đi tìm mấy anh em Linh Mục cùng đi, lòng thở phào, nghĩ là xong một phần quan trọng, đợi đến ngày đi làm việc tiếp với bên Hải Quan. Nào ngờ...

Vâng, nào ngờ chúng tôi đã quá dại dột khờ khạo. Chúng tôi nhớ đến những bài học kinh nghiệm đắt giá của các anh em Linh Mục DCCT ở các nơi, nhất là ở Thái Hà, đó là:

1. Không bao giờ đi làm việc một mình ở cửa quan, luôn luôn phải đi đông người, ít là phải có thêm người thứ hai, để có được sự bàn hỏi, góp ý sáng suốt trước từng lời nói, từng quyết định. Nếu không thì tất cả sẽ cùng bỏ về, không làm việc nữa.

2. Không bao giờ đặt bút ký tên vào bất cứ một văn bản nào mà người ta đưa ra, vì luôn luôn thế nào cũng có một cạm bẫy, rồi người ta sẽ hô hoán lên trên các phương tiện truyền thông là mình đã nhận tội.

Chúng tôi viết lại tất cả những diễn tiến nói trên để công nhận duy nhất một điều, đó là chúng tôi đã bị lừa cho lọt bẫy một cách quá dễ dàng ! Đây sẽ là bài học nhớ đời, hết sức đắt giá cho bản thân chúng tôi khi phải đối chất trước một Nhà Nước có quá nhiều thủ đoạn xảo quyệt nhằm hại người, ghép tội cho người, bịt miệng không cho bất cứ ai có thể thẳng thắn lên tiếng trước các bất công xã hội.

Chúng tôi cũng khẳng định rằng: Chúng tôi không hề vi phạm vào các khoản 1, 2 và 4 của điều 10 Luật Xuất Bản, như người ta đã muốn gài chúng tôi, nghĩa là:

    • Chúng tôi không hề làm gì gọi là tuyên truyền chống lại Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam; không phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Ngược lại, chúng tôi thật sự yêu quý quê hương đất nước, đồng bào của chúng tôi, nhất là những người nghèo chịu những nỗi bất công oan khuất.
    • Chúng tôi cũng không hề tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; không kích động bạo lực; không truyền bá tư tưởng phản động, lối sống dâm ô, đồi trụy, hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mỹ tục. Ngược lại chúng tôi đã và đang nỗ lực mời gọi một lối sống yêu thương, lành mạnh, trung thực, nói không với tệ nạn phá thai

- Chúng tôi lại càng không hề xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc; không hề vu khống, xúc phạm uy tín cơ quan, tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân. Chúng tôi hết sức trân trọng Chân Lý, cố gắng nói và làm theo Chân Lý.

Cuối cùng, chúng tôi phải thú nhận rằng, đến bây giờ, khi chính mình bị lừa, bị lọt bẫy, bị đưa vào cuộc, chúng tôi mới thấm thía, cảm thông với tất cả những ai đã từng được các báo đài thông tin rằng họ đã nhận tội, đã “thừa nhận hành vi vi phạm luật pháp”, như cha Nguyễn Văn Lý, như luật sư Lê Công Định, và nhiều người khác nữa trong những ngày sắp tới...

Rất mong mọi người, tất cả những ai quan tâm đến vấn đề, những ai có một chút quý mến nào đó dành cho chúng tôi, xin tiếp tục hiệp thông cầu nguyện đặc biệt cho chúng tôi được... khôn ra, được luôn vững vàng can đảm trước các khó khăn có thể sẽ xảy đến cho mình !

Lm. QUANG UY, DCCT, trưa thứ ba 30.6.2009
Nguồn: DCCT

Bài Xem Nhiều