We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 July 2009

Cùng nhau đập tan ý đồ “nhuộm đỏ” Hải Ngoại của Việt Cộng

Khi ngồi bàn chuyện “chống cộng ” tại hải ngoại nhiều người nói rằng, ngày nay khó biết được ai thật lòng có cùng chung lý tưởng với mình. Điều này đúng chớ không sai. Và vấn đề càng trở thành nhạy cảm hơn, phức tạp hơn khi chung quanh chúng ta có quá nhiều thành phần gọi là “Người Việt hải ngoại”.

Để giải quyết từng cái khó, vấn đề ở đây là làm sao mọi người phải nhận ra được dã tâm của Việt Cộng, phải nhận ra được thành phần nào là người Việt tỵ nạn chân chính, thành phần nào là người Việt tỵ nạn cộng sản trá hình và thành phần nào là người Việt đang sống chung quanh chúng ta thuộc loại nguy hiểm cần phải cảnh giác, cần phải lưu ý tới. Nếu bình tâm giải đáp được từng gút mắc, thì chúng ta mới mong giữ được tuyến chống cộng về lâu về dài. Chớ còn lấp lững, cả nễ, lừng khừng thì tuyến phòng thủ sẽ bị Việt Cộng chọc thủng, dẫn đến thảm họa cho tiền đồ đấu tranh của dân tộc.

Hơn 30 năm qua, đến giờ phút này thì mọi người ai cũng nhìn thấy ý chí phấn đấu, lòng kiên trì chống cộng của người Việt quốc gia hải ngoại. Lẽ đương nhiên Việt Cộng trong nước cũng thấy được điều này và chúng đang tìm đủ mọi cách để tiêu diệt hàng ngũ người Việt quốc gia hải ngoại bằng mọi giá.

Nhìn chung, ai cũng nhìn thấy thành phần người Việt sinh sống tại hải ngoại gồm có:
- Những người tỵ nạn cộng sản chân chính.
- Những người làm kinh tế chớ không phải tỵ nạn cộng sản.
- Những cán bộ Việt Cộng được cài đặt nằm vùng và Việt gian đón gió trở cờ.
- Những du học sinh vừa còn đi học và sau khi tốt nghiệp chương trình học họ tìm đủ mọi cách để ở lại hải ngoại.

Người Việt tỵ nạn cộng sản chân chính, là thành phần có tư tưởng không chấp nhận Chủ Nghĩa Cộng Sản. Họ luôn luôn giữ vững trong lòng căn cước tỵ nạn chính trị và lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thân thương của đời mình. Thành phần này là Quân - Cán - Chính và một số Dân chúng miền Nam từng sống dưới chế độ tự do Việt Nam Cộng Hòa. Đây là những người có thể nói “không đội trời chung” với bọn Việt Cộng hại dân, bán nước. Họ chính là những nạn nhân trực tiếp hay gián tiếp của Việt Cộng mà bản thân và gia đình đã bị Việt Cộng “đã thương” làm cho sống dở chết dở từ trong cho tới ngoài, từ tư tưởng cho tới tài sản.

Những người vì lý do kinh tế, là những người không có lập trường chính trị. Thời buổi nào cũng vậy, đối với họ chỉ có tiền là trên hết. Chủ nghĩa quốc gia dân tộc, chủ nghĩa cộng sản, tự do, độc tài và cờ máu hôi tanh Việt Cộng hay cờ quốc gia không có gì khác biệt ngoài môi trường thuận lợi cho họ “hốt bạc”. Tại hải ngoại có rất nhiều hạng người này, họ vừa kiếm ăn tại Mỹ vừa đem tiền về đầu tư tại Việt Nam để kiếm thêm.

Thành phần cán bộ Việt Cộng nằm vùng là số đảng viên, cán bộ được giao phó công tác gián điệp từ lâu. Đây là số người đã được đảng và nhà nước VC cài đặt từ trước năm 1975, cho đến ngày nay bọn chúng hoạt động dưới quyền điều động của các Tòa Đại Sứ, Tòa Lãnh Sự VC. Bên cạnh bọn Việt Cộng có thẻ đảng là bọn Việt gian chó săn, chim mồi. Điển hình dễ thấy nhứt là đám người trong cái gọi là “sáu chính đảng”. Bọn người này đã từng là Quân - Cán - Chính và Dân chúng Việt Nam Cộng Hòa nhưng nay đã trở cờ làm tay sai, chạy hiệu cho Việt Cộng .

Cuối cùng là thành phần người ta tưởng rằng không đáng ngại, đang được người thân ùn ùn tìm cách đưa sang vì nghĩ rằng vô tội. Nhưng xét cho cùng, thành phần này hết sức nguy hiểm cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trong chuỗi dài đấu tranh chống cộng từ bây giờ cho đến về sau. Đó là những du học sinh.

Các Du học sinh Việt Nam có phải là những người trong Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh và họ đang là đối tượng để chuẩn bị vào làm đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam hay chỉ thuần túy là những du học sinh bình thường hay không ? Điều này không quan trọng bằng họ là ai, từ đâu họ xuất hiện trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Du học sinh có nhiều loại, như loại con giòng cháu giống chính thống ba đời của “bác và đảng”, loại dây mơ, rễ má với “bác và đảng”, loại nhân dân “có công với cách mạng”. Tuyệt nhiên trong các du học sinh không có loại con, cháu của “ngụy quân, ngụy quyền”. Cho dù dưới bất cứ hình thứ nào cũng không thể phủ nhận “Du học sinh là những người được đảng Cộng Sản Việt Nam ưu đải”. Họ được ưu đải có lý do. Lý do dễ thấy, dễ hiểu nhứt vì họ đã được huấn luyện trong môi trường vừa hồng vừa chuyên ngay từ thời “thiếu nhi quàng khăn đỏ” .

Nhiều người đã vội vả nghĩ rằng đời sống xã hội, sách vở về nhân bản, về tự do, về dân chủ tại hải ngoại là liều thuốc tiên sẽ chuyển hóa tư tưởng các du học sinh. Nên không chóng thì chày thành phần này sẽ “nghiêng” về lập trường tự do, nhân vị con người. Nói một cách khác các du học sinh sẽ ủng hộ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trên phương diện chống cộng, đấu tranh cho một nước Việt Nam không cộng sản. Nhưng bao giờ thì họ “chuyển hóa”. Không ai trả lời được, cũng như số người suy nghĩ như trên đã quên rằng khi lên đường du học, các du học sinh đã được đào tạo, đã được cấy sinh tử phù “Học tập và làm theo gương bác Hồ”. Hơn nữa, liều thuốc chuyển hóa không phù hợp với tâm lý của các du học sinh khi họ đang coi “bác và đảng” là thần tượng trong việc “chống Mỹ cứu nước” và là “ân nhân” của họ. Trong khi ấy, thử hỏi Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại đã giúp đở gì cho họ khi cha mẹ, anh em, bà con xa, gần của họ đang hưởng những đặc quyền, đặc lợi do đảng Cộng Sản Việt Nam cung cấp. Đây là giá trị thực tế các du học sinh không thể phủ nhận. Cho nên, những ai đặt vấn đề cảm hóa họ là chuyện ảo tưởng, là chuyện mộng mơ. Ngược lại, hình như nhiệm vụ các du học sinh được giao phó nếu không muốn nói là cảm hóa người Việt quốc gia nên quên dĩ vãng, quên quá khứ.

Nếu thấy rằng du học sinh là thành phần nguy hiểm trong CĐNVQGHN, thì chúng ta mới có cái nhìn đúng đắn trong đấu tranh. Với lòng bao dung, người Việt hải ngoại không thù hằn tuổi trẻ. Nhưng vì tiền đồ dân tộc trước hiểm họa xâm lăng của tàu Cộng từ biển cho tới đất liền chúng ta không thể dễ dãi, thờ ơ để cho kẻ thù lợi dụng tuổi trẻ. Cho nên sự sáng suốt, sự can đảm nhìn nhận sự thật để phanh phui tình cảm đúng mức là điều cần thiết. Có như vậy, thì người Việt quốc gia mới ngăn chận được ý đồ nhuộm đỏ cộng đồng người Việt hải ngoại của Việt Cộng.

Với số lượng du học sinh Việt Cộng cho đi ào ạt như hiện nay, đã cho thấy đây là một sự kiện nằm trong chiến lược khống chế CĐVNHN của Việt Cộng. Sự nguy hiểm mà mọi người cần phải quan tâm là du học sinh sống trà trộn trong nhà thân nhân, trường học, nhà hàng, chợ búa, tiệm tạp hóa v.v… được kể là mạng lưới tai mắt của VC. Chúng ta nên nhớ rằng khi cho các cựu tù nhân chính trị ra đi VC đã bắt làm 5,7 thứ giấy cam kết, thì các du học sinh chắc chắn sẽ không tránh khỏi có những ràng buộc chặt chẻ hơn khi sinh mạng của họ nằm trong vòng kiềm chế, kiểm soát, theo dõi và chỉ huy của các Tòa Đại Sứ, Toà Lãnh Sự.

Nếu cứ ngại ngùng, sợ gây ra ngộ nhận, sợ mất lòng để rồi ngậm miệng không dám nói lên những điều cần nói sẽ trở thành vô tình tiếp tay với âm mưu thâm độc của VC. Điều mà chẳng ai muốn. Cho nên nói thẳng để xây dựng, để bảo vệ tiền đồn chống cộng vững mạnh là điều cần thiết.

Chúng ta nghĩ sao, với sự kiện 10 năm gần đây cờ máu Việt Cộng xuất hiện ở những trường học từ trung học cho đến đại học nơi có du học sinh VN theo học. Chúng ta hình dung thế nào, về vai trò của các du học sinh ở những trường học này. Phải chăng đối với những du học sinh thì cờ đỏ sao vàng là biểu tượng thiêng liêng gần gủi với họ, còn cờ vàng ba sọc đỏ là một cái gì xa lạ. Nếu không muốn nói thêm, du học sinh đã được nhồi sọ “cờ vàng ba sọc đỏ là tàn dư xấu xa của Mỹ - Ngụy”!!!...

* Đặng thiên Sơn (09 tháng 7/2009)

Việt Cộng Ngu Dốt Ở Chỗ Nào (?)



Việt Cộng Ngu Dốt ở Chỗ Nào (?)
Có người nói rằng giới lãnh đạo cộng sản, từ Hồ chí Minh tới ngày hôm nay, rất là khôn ngoan, vì đã dựa vào ngoại quốc để cướp chính quyền và giữ chính quyền; và cũng nhờ đó mà ngày hôm nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ, vinh thân phì gia, nhà cao của rộng.

Ngược lại, nhà văn Dương thu Hương lại viết: « Dân tộc Việt Nam, dầu có mù chữ chăng nữa cũng thấy mặt giới lãnh đạo cộng sản vừa tối tăm, ngu dốt, vừa ác ôn, côn đồ và hèn hạ. » Ông Lê xuân Tá, cựu Ủy viên Trung Ương Đảng, cựu Phó Trưởng ban Khoa học và kỹ thuật Trung Ương, cũng viết :

« Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tị, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và con quỉ này nó ý thức rất mau lẹ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó, chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh ; nên nó đã đánh những thứ này một cách dã man, tàn bạo, không thương tiếc. Vụ Nhân văn giai phẩm ở Việt Nam là vậy ; Cách mạng Hồng vệ binh ở bên Tàu là thế. Nhưng chính vì nó là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này đã trở nên sỏi mật, sạn thận, sơ gan, cổ chướng, trong lục phủ, ngủ tạng của chế độ cộng sản, làm chế độ này không ai đánh mà tự chết. »

Chúng ta nghĩ thế nào ?
Sự ngu dốt của cộng sản bắt đầu từ Hồ chí Minh, qua sự kiện, đó là trong khi những người như cụ Phan bội Châu, tướng Tưởng giới Thạch đã nhìn thấy sự nguy hiểm của lý thuyết cộng sản và sự độc tài của Đệ Tam Quốc Tế ; thì Hồ chí Minh chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam, thế mà lại lao đầu đi theo, rồi nhập cảng lý thuyết Mác – Lê vào Việt Nam, tàn hại dân tộc và đất nước. (1)

Thật vậy, không ai chối cãi rằng Hồ chí Minh là con quan, thân sinh ông đậu đến phó bảng, làm quan dưới triều đình Huế. Tuy nhiên vì việc buồn gia đình, nên đã trở nên vũ phu, đánh đập vợ con và những người cấp dưới, đi đến chỗ đánh chết một nông dân, nên bị xử phạt, bị cách chức. Lúc đó Hồ chí Minh cũng đang học ở trường Quốc học Huế, vào khỏang lớp 6 lớp 7 bây giờ, tức vừa mới qua tiểu học, bị đuổi ra khỏi trường. Hai bố con rời bỏ Huế vào Nam, sống lang bạt kỳ hồ, nghèo khổ. Sau đó Hồ chí Minh xin làm « bồi « ở một chiếc tàu Pháp, rồi sống ở Anh, ở Pháp, làm nghề quét tuyết, quét rác. Chúng ta không có chê nghề xấu, nghề nào cũng được, miễn là làm ăn lương thiện để kiếm sống. Tuy nhiên cũng có nghề cao, nghề thấp. Hồ chí Minh là làm nghề thấp ; và trình độ học chỉ trên tiểu học. Nhân lúc Lénine vừa cướp được chính quyền ở Nga, lập ra Đệ Tam quốc tế cộng sản ; sau những thử nghiệm mô hình kinh tế tập trung bị thất bại Lenin thấy là không thể đối đầu thẳng với Tư bản mà tạm thời làm yếu tư bản bằng cách tạo ra những cuộc nổi dậy chống tư bàn tại những nước thuộc địa. Hồ chí Minh, con người vừa ngu, vừa thấp hèn này đã không ngần ngại đi theo cộng sản chỉ vì một tờ truyền đơn; ở đây chúng ta không so sánh họ Hồ với chúng ta, người dân thường, mà chúng ta so sánh với những người hoạt động chính trị cùng thời như với cụ Phan bội Châu. Họ Hồ theo Đệ Tam mà chưa ý thức nổi Đệ Tam và Đệ Nhị Quốc Tế Cộng sản là gì ; như chính ông tự thú trong quyển sách Những mẫu chuyện về cuộc đời của Hồ chủ tịch, tác giả là Trần dân Tiên, chính là ông. Ông viết khi dự Hội Nghị Tours năm 1920, chữ Pháp ông nghe chữ được, chữ không, ông không hiểu Đệ Nhị và Đệ Tam là gì. Ông còn riễu là không biết có Đệ Nhị Rưỡi hay không ?

Trong khi đó, thì ở bên Tàu, cụ Phan bội Châu cũng được những người của Lénine chiêu dụ, có đưa Nội qui của tổ chức này cho cụ đọc ; cụ đã ý thức rất rõ là nếu theo tổ chức này thì phải hoàn toàn từ bỏ chủ quyền quốc gia, như những điều lệ của tổ chức qui định. Cụ còn nhìn thấy rõ sự nguy hại của chủ nghĩa duy vật ; nên cụ nói : « Tôi chẳng duy vật, tôi chẳng duy tâm, tôi chỉ duy dân. » Vì vậy cụ đã từ chối.

Họ Hồ thì ngược lại, ngu dốt, nhắm mắt đi theo Đệ Tam, được tổ chức này huấn luyện, rồi đưa về cướp chính quyền vào ngày 19/8/1945. Quả là sự ngu dốt mà được trao quyền lực. Sau đó lại được cấy vào vi trùng ghen tị là lý thuyết Mác-Lê, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, xúi con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau.

Con người ngu dốt và thấp hèn Hồ chí Minh được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tị, nên đã trở thành quỉ.

Chúng ta đã biết quỉ là thế nào, là loài hút máu, làm hại đồng loại. Nó có thể biến thành một người con gái thật đẹp để dụ trai rồi hút máu hay ngược lại, hoặc nó có thể biến thành một cụ già thật đáng tội nghiệp, dụ người ta giúp đỡ, mang về nuôi, rồi giết.

Ở điểm này, chúng ta thấy cựu Hoàng Bảo Đại nhận xét về họ Hồ rất là chính xác :

« Chắc chắn, đây là một tay đóng kịch rất giỏi. Lúc thì tỏ ra như cha già, trìu mến, giúp đỡ, lợi dụng thân hình mảnh khảnh, tỏ ra thanh đạm, không thiếu trào phúng…. Những người Hoa Kỳ, người Pháp và ngay cả tôi cũng bị lầm về hắn lúc đầu…. Tôi đã biết rõ con người trước mặt tôi là ai, sau những mặt nạ của hắn. Một người đấu tranh mác xít, được tôi luyện hơn 30 năm đấu tranh, bị ràng buộc bởi đảng, nhưng đầy thủ đoạn. Có nhiều kiên nhẫn, rất lật lọng, biết rõ con người, nhất là đối phương với những yếu điểm của nó, và coi thường nó. » ( Le Dragon d’Annam - trang 156 và 157 -par S. M. Bảo Đại – Edition Plon – Paris 1980 ).

Nói đến tài an bang tế thế, đưa đất nước dân tộc đến chỗ thịnh vượng, phú cường, thì họ Hồ không có ; nhưng « tài « gian manh, quỉ quyệt, lật lọng, thì họ Hồ có thừa. Gọi cái này là « tài « , thì cũng được ; nhưng là tài hại dân, bán nước. Đối với tôi, người tài phải là người vừa có tài, vừa có đức, làm lợi cho dân, cho nước.

Sự ngu dốt của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, đó là trong khi thế giới đã nhìn thấy sự sai lầm, phá sản của lý thuyết cộng sản, trong thời gian gần 70 năm áp dụng, thế mà cộng sản Việt Nam vẫn bám lấy nó, vẫn cho rằng lý thuyết Mác-Lê là ánh sánh soi đường cho chế độ, như điều 4 Hiến pháp cộng sản đã ghi.

Thật vậy, con cháu của họ Hồ từ anh thợ thiến heo Đỗ Mười, anh cai phu đồn điền Lê đức Anh, anh chăn trâu, liên lạc viên Phan văn Khải, Nguyễn tấn Dũng, ngày hôm nay cũng chỉ là những kẻ ngu dốt, mặc dầu họ tự nhận là tốt nghiệp đại học này, có bằng tiến sĩ, cao đẳng kia nhưng chỉ là những bằng giả; cũng được trao quyền lực từ tay họ Hồ và vẫn không nhìn ra được rằng lý thuyết cộng sản đã hoàn toàn thất bại trong việc áp dụng nó, ngược lại chỉ mang lại đau thương cho quốc gia dân tộc. Những nước như Nga sô và những nước cộng sản Đông Âu cũ, ngày hôm nay họ lên án lý thuyết này mạnh mẽ. Bằng chứng là Nghi quyết 1481 của Quốc Hội Âu châu lên án chế độ cộng sản là một chế độ giết người, diệt chủng.

Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam ngu dốt ở chỗ không nhìn thấy rằng ngày hôm nay gần cả thế giới đi theo chế độ tự do, dân chủ, chấp nhận đa khuynh, đa đảng, thế mà Việt Nam vẫn duy trì chế độ độc tài, chủ trương độc khuynh, độc đảng.

Thật vậy, ngày hôm nay, thế giới đi theo mô hình tổ chức nhân xã tự do, dân chủ và kinh tế thị trường là trào lưu tiến bộ của văn minh nhân loại. Nhân loại đã trải qua 5 nền văn minh : văn minh trẩy hái, văn minh du mục, văn minh định cư nông nghiệp, văn minh thương mại và ngày hôm nay là nền văn minh tri thức điện đoán. Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, đầu óc lạc hậu, vẫn cố duy trì mô hình tổ chức lạc hậu quân chủ, phong kiến thời văn minh định cư nông nghiệp ; vì chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay cũng chỉ là một chế độ quân chủ trá hình. (2).

Giới lãnh đạo cộng sản ngu so với những giới lãnh đạo các nước chung quanh ở chỗ là họ không sợ Trung Cộng mà vẫn giữ được chủ quyền quốc gia dân tộc và còn làm cho nước họ phát triển hơn Việt Nam. Giới lãnh đạo cộng sản ngu dốt là đã dâng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, mà không ý thức được rằng mình đã mắc vào tội bán nước. Việc dâng đất nhượng biển không phải chỉ ngày hôm nay, mà bắt đầu từ thời Hồ chí Minh ra lệnh cho Phạm văn Đồng viết thư trả lời yêu sách của Trung Cộng, bức thư đề ngày 14/09/1958, thỏa mãn yêu sách 12 hải lý của Trung Cộng, làm cho Trung cộng có lý do đặt vấn đề với Việt Nam về chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường sa. Trên mặt công pháp quốc tế, lịch sử và địa lý, thì 2 quần đảo này hoàn toàn thuộc chủ quyền Việt Nam. Thêm vào đó 2 Hiệp ước với Trung Cộng, năm 1999 và năm 2 000, đã dâng cho Trung cộng cả ngàn cây số vùng biên giới, trong đó có ải Nam quan và thác Bản dốc ; cùng cả chục ngàn cây số vuông vùng biển. Dân Việt đang oán hận cộng sản không những làm cho cuộc sống của họ cơ cực, luân thường đạo lý đổi ngược, mà còn oán hận vì cộng sản là kẻ bán nước.

Giới trí thức hèn hạ cộng sản cố tình bên vực cho bạo quyền, vắt óc để tìm ra những lập luận bênh vực, như : Nước chúng ta nhỏ, thần phục Trung Cộng một nước lớn, là việc bình thường. Thử hỏi lịch sử oai hùng của dân Việt bao lần đánh đuổi quân bắc xâm để đâu. Hảy nhìn những nước nhỏ chung quanh như Phi luật Tân, Nam Dương, Thái Lan, Mã lai, Đài loan, đến 2 nước thật nhỏ là Brunei và Tân Gia Ba, giới lãnh đạo của họ có sợ Trung Cộng hay không ? Thần phục Trung Cộng chỉ là một thiểu số đảng đoàn cộng sản Việt Nam, chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân, gia đình, đảng đoàn, quên hết quyền lợi quốc gia, dân tộc, nên mới có thái độ quỵ lụy Trung Cộng như vậy.

Người Việt chúng ta có câu : « Một người thầy thuốc ngu dốt thì giết một người. Một ông thầy giáo ngu dốt thì giết một thế hệ. Một người lãnh đạo ngu dốt thì giết không biết bao thế hệ. » Dân Việt đã và đang chịu đựng sự ngu dốt của giới lãnh đạo cộng sản đã hơn 60 năm nay. Việc chính đó là hãy can đảm đứng lên đấu tranh để cho sự ngu dốt này không còn nữa. Chỉ như vậy, thì mới hy vọng có ngày mai tươi đẹp.

Chu Chi Nam

Bàn Về Việc Giám Định "Phản động"



LS Lê Trần Luật (phải) tham gia bào chữa cho các giáo dân Thái Hà tại phiên tòa ở Hà Nội.
Luật sư Lê Trần Luật

Trong một lần trả lời phòng vấn đài RFA, tôi có nói rằng việc tòa án chỉ dựa vào kết luận giám định để đi đến phán quyết một người nào đó phạm tội tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (NNCHXHCNVN) là việc làm hết sức tùy tiện và thiếu khách quan. Tôi cũng nói rằng, ranh giới giữa quyền bày tỏ chính kiến đối lập và tuyên truyền chống nhà nước là hết sức mong manh. Người bày tỏ chính kiến đối lập dễ bị phạm vào tội này. Mới đây rất nhiều báo đài Việt Nam đưa tin có đoạn: “kết quả giám định cho thấy, tài liệu của Lê Công Định có nội dung phản động, tuyên truyền chống NNCHXHCNVN”. Trong bài viết này tôi xin bàn về một số khía cạnh pháp lý của “kết luận giám định” trong những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.

Kết luận giám định là lời nhận xét có tính chất khẳng định của người hiểu biết chuyên môn khoa học, kỹ thuật được cơ quan tiến hành tố tụng trưng cầu để kết luận về vấn đề được yêu cầu giám định. Người giám định chỉ kết luận về chuyên môn khoa học đối với vấn đề được yêu cầu giám định chứ không có nhiệm vụ kết luận là bị can, bị cáo có thực hiện hành vi phạm tội hay không. Trong trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng không đồng ý với kết luận giám định thì có thể yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Tôi xin được nhắc lại rằng: “KẾT LUẬN GIÁM ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC PHÉP XÁC ĐỊNH MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ CÓ PHẠM TỘI HAY KHÔNG”.

Ở góc độ pháp lý, hiện nay đa số các chuyên gia luật gia luật sư đều cho rằng kết quả giám định là một dạng chứng cứ. Tôi không hoàn toàn đồng ý với quan điểm này vì một trong những thuộc tính của chứng cứ là tính khách quan, mà hiện nay các cơ quan giám định của Việt Nam đều do nhà nước thành lập. Ở Việt Nam chưa có tổ chức giám định tư nhân hay tổ chức giám định phi chính phủ. Thực tiễn áp dụng cho thấy, các quy định về giám định còn nhiều hạn chế, vướn mắc, nhất là vấn đề giám định lại. Các quy định còn thiếu và chưa cụ thể, gây khó khăn cho việc áp dụng, dẫn đến việc giải quyết nhiều vụ án bị kéo dài, nhiều vụ án thiếu chính xác, có vụ án dẫn đến tình trạng oan sai. Chính vì vậy mà nghị quyết số 08-NQ/TW của Bộ Chính trị đã nêu yêu cầu phải hoàn thiện các tổ chức giám định tư pháp và pháp luật về giám định tư pháp.

Trở lại vụ Lê Công Định, kết quả giám định: “CÁC TÀI LIỆU CỦA LÊ CÔNG ĐỊNH CÓ NỘI DUNG TUYÊN TRUYỀN CHỐNG NNCHXHCNVN”. Nội hàm của câu kết luận này cho thấy cơ quan giám định đã mặc nhiên thay toà án phán quyết luật sư Lê Công Định “có tội”. Điều này hết sức vô lý tùy tiện và thiếu khách quan.

Không riêng về vụ Lê Công Định mà hầu hết các vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN thì kết luận giám định đều ghi rất giống nhau, đại ý: “Tài liệu phản động, có nội dung chống nhà nước... hoặc lời lẽ có tính kích động lôi kéo, nội dung xuyên tạc đường lối chính sách...”

Trong vụ Phạm Bá Hải – tổ chức Bạch Đằng Giang, một luật sư đồng nghiệp của tôi mạnh dạn đề nghị: triệu tập giám định viên để tranh luận về kết luận giám định các tài liệu của tổ chức Bạch Đằng Giang có chống NNCHXHCNVN hay không. Tại tòa tôi cũng đã từng đề nghị giám định lại vì cho rằng các kết luận giám định không khách quan. Tất nhiên cả hai yêu cầu của chúng tôi không được tòa án chấp nhận. Kết quả Phạm Bá Hải bị xử 5 năm tù giam. Các vị có biết giám định viên ấy là ai không? “Anh ấy” làm cán bộ của: “Phòng xuất nhập khẩu”... gì đó thuộc Sở Văn Hóa Thông Tin Tp.HCM. Tôi hay nói đùa với bạn bè rằng: “Chính các giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin đã cho nhiều nhà hoạt động dân chủ đi tù chứ không phải tòa án”.

Tôi có một anh bạn là mục sư truyền đạo. Ngài thường cho in ấn Kinh Thánh để tặng cho bạn bè anh em. Ngoài ra, Ngài thường tặng nhiều kinh thánh cho nhiều vị lãnh đạo cấp cao của nhà nước. Thế là bị khởi tố và đi tù. Cũng may, các cán bộ giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin không thể nào giám định được các cuốn Kinh Thánh nên Ngài đã được đình chỉ vụ án và được trả tự do. Tưởng đã thoát rồi thì cơ quan giám định tâm thần của Sở Y Tế ra kết luận giám định: “Ngài bị tâm thần”. Với kết luận giám định này, mặc dù là người bình thường – một mục sư khả kính, Ngài không còn cách nào là vào “nhà thương điên” để “điều trị”.

Tôi xin kể một ví dụ khác để thấy sự tùy tiện trong việc giám định: Vào khoảng tháng 3 năm 2009, rất nhiều báo đài Việt Nam đều đưa tin: “Luật sư Lê Trần Luật có dấu hiệu lừa đảo, ăn quỵt, trốn thuế...” Trong những thông tin đó tôi đặc biệt chú ý một thông tin trên TTXVN: “Cơ quan chức năng đã có kết luận giám định số 70 là tôi chống NNCHXHCNVN và cục an ninh đã làm việc với Bộ Tư pháp”. Tôi nghĩ: “Quái, tôi đâu có làm ra hay tàng trữ tài liệu nào đâu mà có kết luận giám định...”. Đến giữa tháng 4, tôi liên tục nhận được giấy mời làm việc của cơ quan an ninh “Vì vi phạm công nghệ thông tin”. Tôi nói: “Các anh có nhầm không, tôi rất dốt vi tính, tìm một chữ A cả phút không thấy sao lại vi phạm công nghệ thông tin”. Họ cho tôi xem kết luận số 70, trong đó họ trưng cầu các bài bào chữa của tôi, bài bào chữa của Lê Công Định và một blogger tên gọi là Anh Ba Sài Gòn. Kết luận giám định dành cho ba chúng tôi đều giống nhau “phản động”, “chống NNCHXHCNVN”. Tôi nói: “Bài bào chữa là quan điểm của tôi biện minh cho thân chủ được tòa án cho phép và được trình bày công khai tại tòa, các anh giám định làm gì”. “Nếu giám định như vậy chẳng lẽ tòa án – những người trong Hội đồng xét xử đều là đồng phạm của tôi hay sao”. Tôi tức quá và nói tiếp: “Cho tôi một bản giám định để tôi khiếu nại các ông giám định viên này vì các ông ấy kết luận tôi phản động và công khai đứng về phe dân chủ. Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ biết phe XHCN, phe dân chủ là phe nào? Mà kết luận như vậy có nghĩa là nhà nước này là nhà nước độc tài hả? Vậy ông giám định viên đó “phản động” chứ không phải tôi”. Cách đây mấy hôm, cơ quan an ninh Việt Nam khẳng định khởi tố luật sư Lê Công Định không phải vì những bài bào chữa, tôi thở phào nhẹ nhõm vì những bài bào chữa của mình. Không biết giờ đây kết luận 70 đó giờ đây dùng để làm gì và nằm trong quy trình tố tụng nào.

Đây là quy trình tố tụng của những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.



Với một quy trình như vậy, thật khó cho luật sư khi bảo vệ cho thân chủ của mình là những người bị cáo buộc về tội tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.

Chỉ hy vọng rằng, họ vô tội trước công luận!

Sài Gòn, 7/7/2009

Đã đến lúc toàn dân Việt Nam phải đứng lên tiêu diệt Tập đoàn Hồ Chí Minh

Tội lớn nhất của đảng CSVN là"Ngư dân VN vái lạy trước họng súng của hải quân Trung cộng"
Ngư dân VN mang nước đá ra khơi đánh cá, thay vì dùng nước đá ướp cá mang về nhưng số nước đá kia được sử dụng để ướp xác ngư dân mang về nhà.. Đau đớn thay!
“中越北部湾渔业合作协定实施五周年联合监管巡航启航仪式”,6月30日上午分别在海南三亚、广西北海和广东雷州同时举行,而主会场设在三亚市凤凰岛码头。图为海上应急演练。中新社发郑小红摄
Trung Quốc truy đuổi tàu đánh cá Việt Nam


Photobucket
Những Gia Đình Có người thân bị Trung Quốc bắn hoặc bắt giam
Photobucket
Một ngư dân đang chỉ những lỗ đạn trên thân tàu
Photobucket
Xác ngư phủ được ướp đá mang về

Dongsongxanh xin lược dịch những nội dung chính trong bản tin truyền hình của phía Trung Quốc như sau:

Phát thanh viên đài truyền hình: Sáng hôm qua, Biên đội tuần tra liên ngành 3 tỉnh kết hợp giữa tàu ngư chính, cảnh sát biển và máy bay trực thăng từ 3 địa điểm Tam Á- Hải Nam; Trạm Giang- Quảng Đông; Bắc Hải- Quảng Tây đã hướng tới Vịnh bắc bộ để tiến hành nhiệm vụ tuần tra. Chiều hôm qua, tại đường phân giới lãnh hải Trung – Việt về phía lãnh hải Trung Quốc, Biên đội đã phát hiện một tàu đánh cá nước ngoài đang tiến hành hoạt động đánh cá bất hợp pháp.
Vào lúc 11h10 buổi sáng, sau hơn 2 giờ đồng hồ tuần tra liên ngành, trực thăng ngư chính 01 phát hiện trong khu vực thuộc phía ta (Trung Quốc) quản lý, tại vùng đánh cá chung Vịnh bắc bộ, trong phạm vi vùng biển cách đội tàu khoảng 50 hải lý có rất nhiều tàu cá nước ngoài đang tiến hành các hoạt động đánh bắt cá. Biên đội tuần tra lập tức tiến vào khu vực biển này để tiếp cận.
Nhân viên đội tuần tra đã dùng ống nhòm để kiểm tra xem các tàu đánh cá này liệu đã vượt quá phạm vi mốc đánh dấu khu vực cho phép khai thác cá chung hay không.
Phóng viên: “vào lúc 4h chiều ngày 1/7 , đội tàu tuần tra do tàu ngư chính 311 dẫn đầu đã phát hiện một tàu đánh cá nước ngoài, bây giờ các tàu sẽ cùng nhau tiến hành kiểm tra chiếc tàu kia”
Tuy nhiên chiếc tàu nước ngoài không mang bất kỳ dấu hiệu cho thấy được phép đánh cá này bất ngờ tăng tốc bỏ chạy hòng thoát khỏi sự kiểm tra. Tàu ngư chính 311 của Trung quốc lập tức đề nghị tàu cảnh sát biển hỗ trợ. Lúc này tàu cảnh sát 46041 cũng tiến tới phối hợp. Dưới sự hiệp đồng liên ngành của phía ta, các nhân viên ngư chính sử dụng tàu cao tốc cuối cùng đã tiếp cận được với tàu đánh cá nước ngoài.
Phóng viên: “sau một hồi truy đuổi, các nhân viên kiểm tra ngư chính đã thành công và bước lên tàu đánh cá nước ngoài để tiến hành kiểm tra. Sau khi xác nhận, được biết tàu này không có tư cách đánh cá trong vùng biển của Trung Quốc trên đường phận định Trung- Việt của Vịnh bắc bộ”.
Trên tàu đánh cá này có tộng cộng 7 người, không có giấy phép hành nghề, thuộc dạng đánh bắt cá trái phép. Thuyền trưởng tàu cá đã thừa nhận đánh bắt trái phép và cam kết không tái phạm. Nhân viên kiểm tra ngư chính căn cứ vào qui định đã tịch thu lưới võng, dụng cụ đánh cá bất hợp pháp, các sản phẩm đã đánh bắt và tiến hành giáo dục cho các ngư dân đánh cá. Sau cùng tiến hành trục xuất chiếc tàu ra khỏi khu vực biển nước ta.
Phóng viên Pan Bin Đài truyền hình Phương Đông đưa tin từ Vịnh bắc bộ.
Hết dịch.
Đoạn clip ngắn chưa tới 3 phút được tung lên mạng ngày 5/7/2009, nhưng có nhiều điều khiến chúng ta phải suy ngẫm:
Về phía Trung Quốc: Qua những hình ảnh trên, chúng ta đã thấy được dã tâm của nhà cầm quyền Trung Quốc. Đây là một chuỗi hành động mang tính chính trị có chủ ý của nhà cầm quyền TQ tiếp sau những động thái khẳng định chủ quyền đối với toàn bộ khu vực biển đông.
Cách thức tiến hành:
+ Vô cùng bài bản và qui mô bằng sự hiệp đồng tác chiến giữa 3 lực lượng: tàu tuần tra ngư chính, tàu cảnh sát biển và máy bay trực thăng.
+ Chủ động đưa theo phóng viên truyền hình để đưa tin tại chỗ về các hoạt động mà họ cho là “bảo vệ vùng biển của TQ”.
+ Tiến hành truy đuổi 1 chiếc đánh cá nhỏ bé yếu ớt đóng bằng gỗ của phía Việt Nam bằng một đội tàu sắt công suất lớn hùng hậu cùng sự tham gia của cảnh sát biển và những chiếc trực thăng hiện đại.
+ Tịch thu các phương tiện hành nghề của ngư dân, tiến hành “giáo dục” tại chỗ cho ngư dân Việt Nam và sau cùng trục xuất khỏi “lãnh hải của Trung Quốc”.
+ Tiến hành quảng bá công khai trên thế giới về các hoạt động mà họ cho là phía Việt Nam đã xâm phạm lợi ích của mình.
+ Thái độ bá quyền, ngang ngược, bất chấp công lý quốc tế, dùng mạnh hiếp yếu của TQ.
Về phía Việt Nam:
+ Ngư dân quả thật là những người đang ở vào vị trí yếu thế, thân cô, thế cô không có sự bảo vệ từ phía chính quyền Việt Nam. Họ ra khơi mà không biết có ngày về, hoàn toàn phó mặc vào sự may rủi của thiên nhiên cũng như sự đe dọa từ phía Hải tặc có giấy phép nước ngoài.
+ Chính quyền Việt Nam đã hoàn toàn đứng ngoài cuộc, phủi tay và quay lưng trước những tổn thất về người và vật chất mà ngư dân Việt Nam đang phải gánh chịu suốt những năm qua, đặc biệt là những động thái gần đây từ phía Trung Quốc.
+ Chính quyền Việt Nam tiếp tục giữ thái độ im lặng khó hiểu, không lên tiếng phản đối Trung Quốc, không đưa vụ việc ra công luận thế giới nhằm tìm kiếm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

Dongsongxanh

Bài Xem Nhiều