We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 14 July 2009

Linh mục Lễ lật mặt Hồ Cộng

Linh Mục Lễ


Linh mục Lễ lật mặt Hồ Cộng
Ta nên khen, nên khuyến khích cha
Xung quanh đâu thiếu tà ma
Chúng hằng bôi bẩn cùng là chê bai
Cho thế giới ngày nay được thấy
Một thằng Hồ đàng điếm thối thây
Hồ cùng bè lũ dựng xây
Việt Nam nghèo đói trắng tay, bần cùng
Hồ hiếp dâm một trăm phụ nữ
Chưa kể bồ: Minh, Lạc, Khai, Xuân...
Chơi xong Hồ lệnh âm thầm
Thằng Hoàn hươi búa một thân người về...
Ngày hôm nay vấn đề rất lớn
Là Tàu vào đóng khắp nước ta
Trù dập, chúng tỉu nhà ma
Đánh giết dân Việt, cho mà thất kinh!
Việt gian vái lậy chó Minh
Người Việt yêu nước thiệt tình: ném phân!
Xin đừng nghi hoặc phân vân!


Bút Xuân Trần Công Tử

Việt Nam: Chặt cầu để tiến lên?


http://www.thegioinguoiviet.net/PageHtm/TaiLieu/HuyenThoaiHCM/ImagesHCM/HCMToiDoSo1.jpg
Ts Vũ Minh Khương (Đại học Quốc gia Singapore)

Chuyện xưa kể rằng: Trong một trận đánh quyết liệt có tính sống còn, nhưng quân sĩ cứ lui dần, lui dần đến bờ sông. Để thể hiện ý chí quyết tâm, các vị tướng đã quyết định chặt đi cây cầu duy nhất để không còn đường rút. Sau đó, khi giặc đến, tất cả đều hét vang xông lên can trường chiến đấu với ý chí vô song. Trận đánh thắng lợi và quyết định của các vị tướng khi đó đã trở thành một bài học lịch sử cho sự phát triển.

1hcm1.jpg image by vietnam60

Dựa trên tích cổ này, trong một bài viết, TS. Vũ Minh Khương đã chọn tựa đề: Việt Nam: Chặt cầu để tiến lên? nhằm thể hiện dũng khí của thế hệ người Việt Nam chúng ta hôm nay. Tuần Việt Nam xin trân trọng giới thiệu bài viết đầy tâm huyết này để mọi người cùng suy ngẫm.

I. Định lượng nỗi đau dân tộc:

Mỗi con người khi thấy dân tộc mình ở vào vị thế thấp kém so với tiềm năng đều mang trong mình một nỗi đau. Nỗi đau này dù không ai giống ai hoàn toàn và không thể đo đếm chính xác. Thế nhưng, nó cũng có thể ước định được ở một chừng mực nhất định. Dưới đây là một phương cách đơn giản.

http://www.michaelpdo.com/Image/HCM.jpg

Mỗi người hãy tự trả lời bốn câu hỏi sau:

1. Chúng ta có thấy xót xa hổ thẹn về vị thế hiện nay của dân tộc mình không?
2. Chúng ta có thấy lo lắng cho tương lai của đất nước mình không?
3. Nếu có cơ hội, thế hệ chúng ta có đủ sức đưa dân tộc mình đến một vị thế vẻ vang (hơn mức hiện nay rất nhiều) không?
4. Cơ chế hiện thời có cho bạn làm được điều mà bạn hết lòng khao khát làm cho đất nước mình không?

Với mỗi câu hỏi, câu trả lời “có” được điểm 1 và câu trả lời “không” được điểm 0. Theo cách này, nỗi đau dân tộc của mỗi con người được đo bằng tổng số điểm của ba câu hỏi đầu trừ đi điểm của câu hỏi 4. Ví dụ, người mà câu trả lời là “có” cho cả ba câu hỏi đầu và “không” cho câu hỏi 4 sẽ có mức đau bằng 3 (1+1+1-0=3); đó là nỗi đau ở mức tột cùng. Trái lại, người mà câu trả lời là “không” cho cả ba câu hỏi đầu và “có” cho câu hỏi 4 sẽ có mức đau bằng -1 (0+0+0-1= -1); trong trường hợp này, người trả lời không có nỗi đau gì và thấy rất hài lòng với hiện tại.


Trong tập thể hàng triệu người, mức đau này có thể khác nhau, nhưng có lẽ, nhiều người cùng chia sẻ một cảm nhận là mức đau trung bình của hàng triệu người Việt chúng ta cũng không thấp hơn quá xa so với mức tột cùng nói trên. Người viết bài này mong rằng Quốc hội và Ban chấp hành trung ương Đảng khi có dịp hội họp có tổng hợp và báo cáo với quốc dân đồng bào nỗi đau này của mình. Nếu mọi người thấy không đau mà lại tự hào vì thấy dân mình được “xếp hạng hạnh phúc hàng đầu thế giới”[1] thì cũng là điều đáng suy nghĩ lắm.

II. Định lượng nguy cơ mất nước:

Một thước đo khác có tính cấp bách hơn là về nguy cơ mất nước. Người xưa gợi ý ba thước đo về nguy cơ mất nước của một quốc gia:

1. Thứ nhất, người trên sai mà quan chức dưới đều nín lặng.
2. Thứ hai, người được giao trọng trách không thấy việc mình đảm nhận là thiêng liêng và gian khó mà lại coi đó là đặc quyền đặc lợi để vinh thân, phì gia, và kết bè kéo cánh hưởng lộc.
3. Thứ ba, người người đua chen, từ quan đến dân, lao vào cách làm ăn chụp giật và vụ lợi cá nhân trong sự xem thường đạo lý và sự tê liệt lòng tin vào công lý.

Theo người xưa, nếu điều 1 là đúng thì nước này đang ở vào thế suy vi; nếu điều 2 là đúng thì nước này sẽ khốn khó trong sự chia rẽ lục đục; nếu điều 3 là đúng thì nước này sắp loạn. Nếu cả ba điều trên đều đúng thì nước mất đến nơi rồi.


III. Tình thế nước ta và đôi điều trăn trở

Công an Việt Công vẫn ngang nhiên
giết hại dân lành như thế này đây


Ai đã sống ở nước Nhật chắc đều ấn tượng về sự sâu sắc và cẩn trọng trong hành xử của dân tộc này. Họ đã làm nên những điều kỳ vĩ trong cải cách Minh Trị trong nửa cuối thế kỷ 19 và sự vươn lên kỳ diệu từ đống tro tàn sau thế chiến thứ Hai.

Điều đặc biệt đáng nói là Nhật Bản đã và đang là quốc gia có sự đồng cảm và giúp đỡ Việt Nam nhiều nhất trong công cuộc phát triển vừa qua. Thế nhưng, dường như sự kỳ vọng cao của họ về một dân tộc Việt Nam có thể so sánh được với Hàn Quốc hay Nhật Bản có lẽ đang tắt dần. Quan sát động thái hợp tác của Nhật Bản với nước ta có thể giúp chúng ta thấy phần nào cảm nhận của bè bạn thế giới về tương lai của nước Việt chúng ta.

Năm 2006, tại Tokyo, Nhật Bản và Việt Nam có tuyên bố chung rất long trọng và ấn tượng khẳng định hai bên cam kết xây dựng mối quan hệ đối tác chiến lược[2]. Viện trợ của Nhật Bản cũng từ đó tăng lên.

Thế nhưng, Việt Nam, khác với những quốc gia và vùng lãnh thổ có công cuộc phát triển kỳ vĩ (như Hàn Quốc hay Đài Loan), viện trợ nhiều lên không làm chất lượng thể chế của chúng ta tốt lên, mà trái lại sa sút trong sự so sánh với thế giới (hình 1). Đáng buồn hơn nữa, tháng 12 năm 2008, Nhật Bản thông báo tạm ngừng viện trợ cho Việt Nam vì vấn đề tham nhũng và tin này công bố rộng rãi khắp thế giới.[3]


Nguồn: số liệu về ODA Nhật bản (khoản cho vay) từ bộ ngoại giao Nhật bản; số liệu về hiệu lực chính phủ từ Ngân hàng Thế giới. (Click vào để xem hình lớn)

Ví dụ trên cho thấy sự sa sút của chúng ta không phải do ai chống phá, mà chính do sự yếu kém trong hệ thống trước công cuộc phát triển của dân tộc.

Trong thực tế hiện nay, chúng ta không thể đổ lỗi cho cá nhân cụ thể nào mà phải thấy đây là “lỗi hệ thống” như nhiều người đã từng nêu ra. Bản chất của lỗi hệ thống là sự khủng hoảng về hệ thức tư duy[4]. Nguyên nhân gốc rễ của sự khủng hoảng này là do những định đề và thiết kế tổ chức kiểu cũ đã trở thành lực cản cho quá trình nhận thức của tư duy và cải biến của xã hội sang khung thức vận hành mới.

Nếu hệ thống quản trị xã hội không chủ động tạo sự chuyển dịch có tính hồi sinh sang khung thức phát triển mới thì xã hội chắc chắn sẽ trải qua giai đoạn khủng hoảng trong sự suy tàn của hệ thống cai trị hiện thời. Trái lại, nếu hệ thống biết chủ động nắm bắt quy luật, mạnh dạn bước vào công cuộc hồi sinh thì nó có thể bước vào trạng thái khởi phát (xem Bảng 1 dưới đây).

Bảng 1. Đặc trưng Hệ thống trong Lựa chọn Chuyển đổi: Suy tàn hay Khởi phát

Vận hành của hệ thống

Thụ động, thúc thủ, thậm chí tê liệt (trên bảo dưới không nghe)

Có định hướng mạnh mẽ vào các mục tiêu chiến lươc; sáng tạo, cộng hưởng, và hợp tác gắn bó.

Hệ thống thông tin

Mập mờ, sai lệch, thậm chí bị ém nhẹm, giấu giếm

Minh bạch, chính xác, có hệ thống với chất lượng và khả năng tiếp cận ngày một nâng cao với sự phản hồi và đóng góp chặt chẽ của công dân.

Tiêu chí

Suy tàn

Khởi phát

Tầm nhìn

Bị che mờ bởi hào quang quá khứ và sự lú lẫn của tư duy cũ được gia cường bởi lợi ích cá nhân và phe nhóm.

Hướng về khát vọng tương lai chia sẻ sâu sắc bởi mọi tầng lớp nhân dân. Đó là ước mơ đời đời thúc giục, người người khao khát.

Chiến lược

Mơ hồ; chủ yếu xoay xở để giữ ổn định bằng cách gia cường các chốt hãm tạo bởi những định đề có từ quá khứ.

Dựa trên sự trỗi dậy của nguyên khí dân tộc trong tầm nhìn thời đại và ý thức trách nhiệm với tương lai.

Phong cách lãnh đạo

Sự vụ, đối phó, né tránh sự thật.

Khơi dậy sự phấn khích của toàn dân bằng hoài bão lớn, phẩm chất hiến dâng, sự trân trọng từng con người, và khả năng qui tụ hiền tài.

Văn hóa tổ chức

Mọi người, dù là có chức vụ cao đều thấy không có quyền lực.

Trong đáy lòng, thực tế không còn những giá trị thiêng liêng để tôn thờ. Ngậm miệng ăn tiền.

Hệ thống không ghi nhận đóng góp hay qui trách nhiệm cho cá nhân về mỗi nỗ lực thực hiện.

Ai ai cũng thấy trách nhiệm và khả năng đóng góp của mình vào sự nghiệp chung.

Mọi người đều chia sẻ những giá trị thiêng liêng gắn với tiền đồ và danh dự dân tộc

Vai trò cá nhân được đặc biệt coi trọng. Mỗi mặt trận đều có vị tướng lĩnh xuất chúng.







Sử dụng nguồn lực

Phung phí, dàn trải.

Luôn cảm thấy thiếu hụt tài chính và nguồn lực vật chất; trong khi coi thường giá trị con người.

Vô thức trong việc lãng phí tài nguyên và vay nợ nước ngoài.

Tiết kiệm, chiến lược, và tập trung trong sử dụng nguồn lực.

Trọng dụng người tài để nguồn lực luôn đến dồi dào, sinh sôi và phát huy mạnh mẽ.

Chỉ dùng đến tài nguyên và nợ nước ngoài cho những mục tiêu đặc biệt chiến lược và tính thấu đáo mọi hậu quả của nó.


IV. Làm gì để vượt lên

Không ít bè bạn đã có thời tin rằng, Việt Nam là một dân tộc có tinh thần quật khởi và là một ứng viên làm nên những kỳ tích phát triển ở nửa đầu thế kỷ 21. Trong thế kỷ 21 này, động lực cho sự phát triển thần kỳ chỉ có thể có được nếu ba điều kiện sau hội đủ:

1- Toàn dân tộc đồng tâm trong khát vọng vươn lên sánh vai các dân tộc vẻ vang của thời đại.

2- Hiểm họa an ninh quốc gia ngày càng gay gắt.

3- Hệ thống chính trị nhận thức được lòng dân là ánh sáng mặt trời và văn minh nhân loại là quy luật của trời đất. Trong nhận thức đó, lãnh đạo phải là người có thể ngẩng cao đầu đón ánh mặt trời của lòng dân và lái con thuyền dân tộc vượt qua biển cả trong sự thuận hòa của qui luật trời đất.

Kinh nghiệm của Indonesia với thắng lợi vang dội của Tổng thống Yudhoyono trong cuộc bầu cử toàn dân đầu tháng 7 vừa rồi là điều đáng suy nghĩ. Ông được đánh giá là đã làm xuất sắc cương vị tổng thống trong năm qua (2002-2009) với nỗ lực ấn tượng trong củng cố nền móng phát triển của Indonesia và chương trình chống tham nhũng với lời nói và hành động nhất quán và mạnh mẽ.

Cũng nhờ vậy mà trong mấy năm qua, Indonesia đã vượt lên từ sự sa sút sau sụp đổ của chính quyền độc tài Suharto và trở thành quốc gia tăng trưởng nhanh nhất trong các nước Đông Nam Á trong những tháng đầu năm 2009. Cũng trong bối cảnh dân chủ sống động, ở Malaysia, Thủ tướng mới Najib nhận được sự đồng thuận cao của người dân (65% tín nhiệm) sau 100 ngày cầm quyền nhờ những cải cách đặc biệt ấn tượng.

Trong nỗ lực cải cách hệ thống ở Việt Nam, với xu thế tất yếu hướng tới một nền dân chủ do dân và vì dân, chúng ta trước hết cần đặc biệt chú ý áp dụng một số cải tiến kỹ thuật, tuy nhỏ nhưng có ý nghĩa cực kỳ then chốt. Dưới đây là hai ví dụ nhỏ.

1- Lưu trữ và minh bạch thông tin lịch sử

Trong bối cảnh không dễ dàng đổi thay một cơ chế hay một hệ tư duy, việc lưu trữ và minh bạch thông tin lịch sử có tác dụng quan trọng.

Bài học này có từ kinh nghiệm của Tổng thống Abraham Lincoln khi ông còn là một luật sư. Khi đó nước Mỹ có luật là người lớn không thể đòi khoản nợ mà người vị thành niên vay mình. Điều luật này lập tức bị nhiều nhiều thiếu niên lạm dụng: họ vay tiền rồi từ chối trả nợ. Nhiều chủ nợ cay đắng chấp nhận vì luật pháp không ủng hộ họ.

Trong tình thế này, luật sư Lincoln cũng không có cách nào khác để giúp thân chủ của mình đòi nợ ngoài việc đề nghị tòa án lưu giữ hồ sơ là cậu thiếu niên này đã quỵt nợ và ghi rõ cậu đó sẽ không bao giờ được coi là người lớn nếu không trả món nợ này. Lo sợ về đề xuất này được thực hiện, cậu thiếu niên này và gia đình đã vội vã xin trả món nợ và tình trạng quỵt nợ kiểu này từ đó không còn nữa.

Bài học này cho thấy, con người ta sẽ thường chỉ có hành vi lạm dụng khi trốn lủi được sự phán xét. Do đó, chúng ta đề nghị có đạo luật để Đảng, Quốc hội, Nhà nước, và Chính phủ phải lưu trữ thật tốt mọi luận bàn và quyết định quan trọng về chính sách phát triển và bổ nhiệm nhân sự để toàn xã hội được biết trong một thời hạn sớm nhất có thể. Khi đó, ai đề xuất hay quyết định những việc gì, dù tốt đẹp cho dân cho nước hay làm hại dân hại nước; dù đề bạt người hiền tài hay nâng đỡ kẻ tham nhũng sẽ đều được sự phán xét nghiêm minh của lịch sử.

2- Lựa chọn và đánh giá lãnh đạo dựa trên phân loại khoa học

Việc lựa chọn cán bộ lãnh đạo và chủ chốt có ý nghĩa sống còn với công cuộc phát triển. Công việc hệ trọng này nên dựa trên một sự phân loại khoa học, có hệ thống. Tối thiểu cần dựa trên hai tiêu chí: Phẩm chất hiến dâng và Tư duy cải cách. Trên mỗi tiêu chí, cho điểm từ 1 đến 5 (1=rất thấp so với mức trung bình; 2=thấp hơn mức trung bình; 3=mức trung bình; 4=cao hơn mức trung bình; 5=vượt xa mức trung bình).

Để lựa chọn người cho một cuộc bầu cử chính thức, một tổ chức (dù là Đảng, Quốc hội, hay Chính phủ) nên có phân loại khoa học theo hai tiêu chí trên. Ví dụ: (i) Ban Chấp Hành Trung ương đánh giá về các ủy viên Bộ Chính trị hiện tại hoặc các ủy viên dự kiến cho khóa tới; (ii) Quốc hội đánh giá các bộ trưởng và các vị giữ trọng trách cao hơn.

Hình 2: Phân loại và đánh giá cán bộ chủ chốt (Click vào để xem hình lớn).



Tổng hợp đánh giá của cả tập thể về một cán bộ chủ chốt sẽ cho phép phân loại cán bộ theo hình vẽ 2 nêu trên.

Theo đó, chỉ người có mức điểm trung bình cao (nghĩa là trên 3,0) trên cả hai tiêu chí: “Phẩm chất hiến dâng” và “Tư duy cải cách” (ô I) mới được lựa chọn vào bầu cử cho các cương vị cao như ủy viên Bộ chính trị hay bộ trưởng và các vị trí cao hơn. Đảng và Quốc hội, nếu muốn có lòng tin của dân cần công khai các chỉ số này cho cán bộ chủ chốt ở cả Trung ương và địa phương.

Theo đánh giá của nhiều người, có nhiều cán bộ chủ chốt của ta ở ô III (có năng lực nhưng cơ hội, tham nhũng) và ở ô IV (vụ lợi cá nhân, bảo thủ). Điều đặc biệt đáng nói là cách đánh giá này không chỉ xác đáng còn tạo động lực để mỗi cán bộ đều tự rèn luyện và tốt hơn lên. Mục tiêu cuối cùng của chúng ta là, tất cả những ai được đứng trong hàng ngũ lãnh đạo, thậm chí chỉ là cán bộ trong bộ máy Nhà nước, đều phải ở ô I với độ tin cậy cao của toàn dân về phẩm chất hiến dâng và tư duy cải cách.


V. Thay lời kết

Khó khăn trong quyết định của mỗi người chúng ta hôm nay không phải là làm cách gì để đất nước tiến lên mà là làm gì để chúng ta không lùi tiếp nữa, bởi đường lùi của chúng ta còn rộng rãi thênh thang lắm.

Dã Nhân HỒ CHÍ MINH đang giao cấu với Dã Nhân Đực

NÔNG ĐỨC MẠNH theo truyền thống văn hóa Tạp giao của loài Dã Nhân

http://danchutudo.files.wordpress.com/2009/01/0109.jpg

Ông cha chúng ta để lại cho chúng ta đất đai ở vị thế đẹp và nhiều tài nguyên quý giá. Thế giới lại thương cảm chúng ta đã trải qua những cuộc chiến tranh khốc liệt. Thế hệ chúng ta chỉ cần cho nhượng thuê đất trong các dự án đầu tư dễ dãi, bán tài nguyên, và vay nợ quốc tế cũng đủ sống xênh xang được 20-30 năm nữa. Ta nhượng đất của ông cha làm sân golf và dân ta sẽ không thể đói nhờ nghề nhặt bóng và đánh giày. Mỗi chúng ta, dù sao hãy cùng trả lời một câu hỏi day dứt: Dân tộc Việt Nam ta hôm nay có đủ lòng quả cảm “chặt cầu để tiến lên không?”


____________________

[1] Tổ chức New Economic Foundation vừa đưa ra xếp hạng chỉ số hạnh phúc năm 2009, trong đó Việt Nam xếp hạng 5. Điểm tốt của cách xếp hạng này là khuyến khích các nước tiêu dùng ít vật chất hơn. Điểm hạn chế là phương pháp dễ gây ngộ nhận cho các nước nghèo. Thứ nhất, họ dùng khảo sát mức độ hài lòng với cuộc sống thực hiện năm 2005 (nghĩa là 5 năm trước đây) và khảo sát này chủ yếu dựa vào một nhóm nhỏ người sống ở thành phố. Thứ hai, họ chia chỉ số hài lòng cho lượng vật chất tiêu dùng; nói một cách nôm na, chỉ số hài lòng của người Mỹ là 8 nhưng vì họ đi ô tô nên chỉ số hạnh phúc của họ thấp hơn Việt Nam với chỉ số hài lòng là 6,5 nhưng đi xe máy.

[2] “Japan-Vietnam Joint Statement: Toward a Strategic Partnership for Peace and Prosperity in Asia”; October 19, 2006; Ministry of Foreign Affair, Japan; URL: http://www.mofa.go.jp/region/asia-paci/vietnam/joint0610.html, xem ngày 11/07/2009.

[3] “Japan Suspends Aid to Vietnam, Citing Corruption”; URL: http://www.bloomberg.com/apps/news?pid=20601080&sid=aTIhAZGLZ2Ko&refer=asia, xem ngày 11/07/2009

[4] Xem thêm Elgin, D. (1977), “Limits to the management of large complex systems”, Assessment Of Future National and International Problem Areas, Stanford Research International, Palo Alto, CA.

Linh mục Nguyễn Văn Lý vẫn bất khuất trong lao tù


(Bản tin ngày 13-07-2009)

Sáng ngày 09-07-2009, chị ruột của linh mục Nguyễn Văn Lý là bà Nguyễn Thị Hiểu và một người cháu gái đã từ Quảng Biên ra trại K1, xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, thị xã Phủ Lý, tỉnh Hà Nam để thăm vị tù nhân lương tâm. Cuộc gặp bắt đầu từ 9g và kéo dài đến gần 10g30.

Sau khi hỏi han tin tức gia đình và bạn bè, linh mục Lý cho biết:

Hôm 13-05-2009, phái đoàn 6 người thuộc Ủy hội Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ đã đến thăm cha tại trại. Ban đầu cuộc gặp được ấn định là 30 phút nhưng rốt cục kéo dài một tiếng rưỡi. Vừa chào hỏi xong, linh mục Lý phân trần:

- Quý vị đừng thấy tôi mặc áo tù sọc dưa này [xin xem hình bên dưới, do phái đoàn chụp] mà bảo tôi chấp nhận mình là phạm nhân. Tôi đã không muốn gặp Quý vị với bộ đồ tù này, nhưng vì nghĩ tình Quý vị đã vất vả xin phép nhà nước rồi lặn lội đến đây thăm tôi, nên tôi mới nén lòng mặc nó mà ra tiếp Quý vị.

Trước tiên phái đoàn hỏi là Tòa Tổng giám mục Huế, kể từ 30-03-2007 cho tới hôm nay, đã đi thăm linh mục bao nhiêu lần. Nghe cha Lý đáp là “hai”, phái đoàn cười !?! Lại hỏi: “Thế còn gia đình?” - “Hai tháng thăm một lần” - “Vậy là vẫn ít” - “Gia đình tôi ở xa, cách đây hơn cả 1000 cây số!”. Tay công an canh gác -thiếu tá Nam- xen vào: “Nhưng hàng tháng vẫn có gởi quà! Yêu cầu Anh Lý nói điều này cho phái đoàn rõ” !?! Chế độ ta nhân đạo lắm chứ !?!

Phái đoàn hỏi tiếp: “Linh mục có muốn phiên tòa được mở lại có luật sư không?” vì họ đã rõ vụ xử án ngày 30-03-2007 tại Huế là phi pháp, quái đản, vì không luật sư, không thân nhân, không nhân chứng, kể cả không quyền tự biện hộ. Linh mục Lý trả lời:

- Theo luật Việt Nam, nếu muốn kháng án thì chỉ trong vòng 15 ngày. Nhưng nay đã hơn hai năm rồi. Kháng án chi được nữa!!! Mà có luật sư cũng chỉ từng ấy!!!

- Chúng tôi sẽ yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ngay cho linh mục, sau đó phải để linh mục đi làm việc tự do, không được quản chế!

Linh mục Lý nhận định với bà chị (và cháu gái): “Họ nói thế chứ em không hy vọng gì, vì lúc này em đang căng với nhà nước lắm!” Rồi cha kể tiếp: “Cách đây 2 hôm, tức ngày 07-07, lần đầu tiên em được nhà tù cho đọc báo Nhân Dân. Số báo đọc lần đầu này ra ngày 06-06, trong đó có bài “Một việc làm sai lầm”. Tác giả nói hôm 1-7-2009, một số Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đã khơi lại phiên tòa xử em qua bức thư gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Họ yêu cầu xem lại những thiếu sót nghiêm trọng trong tiến trình bắt giữ, xét xử và giam em cùng các bạn. Họ còn yêu cầu nhà nước phải lập tức trả tự do vô điều kiện cho em và cho phép em trở về nhà, tiếp tục công việc linh mục, không bị hạn chế các quyền tự do đã được quốc tế công nhận.

“Em thấy đòi hỏi này là chính đáng và em xin cảm ơn các Thượng nghị sĩ. Tuy nhiên bài báo đó có hai điểm sai lầm mà kẻ đáng trách không phải là tác giả nhưng là viên Tổng biên tập [xin mở ngoặc: 700 tờ báo Việt Nam hiện chỉ có một Tổng biên tập duy nhất!?!]. Một là chi tiết: “Nguyễn Văn Lý xô ngã hai công an áp giải”. Không hề có chuyện đó! Khi bị hai công an xốc nách hai bên đẩy vào tòa án [xin xem hình bên dưới], em chỉ rì lại, không chịu đi, để bày tỏ sự phản kháng phiên tòa, chứ với hai tay bị cùm thì làm chi mà xô ngã được họ. Láo! Họ giữ chặt, bóp chặt đến độ ngày hôm sau, hai cánh tay em còn bị tím bầm. Chi tiết thứ hai: “đạp đổ vành móng ngựa”. Đúng là em có đưa chân đá vào nó, khiến nó lệch một chút [băng video còn ghi lại rõ ràng], để tiếp tục bày tỏ sự phản đối và đả đảo tòa án phi pháp, vô luật của Cộng sản. Làm chi mà có chuyện vành móng ngựa bị đạp đổ! Chị và cháu về nhớ nói lại với mọi người là đừng bao giờ đọc báo Nhân dân cả! Đó là một tờ báo nói láo chuyên đời. (Vừa nói, linh mục Lý vừa đập mạnh xuống bàn, trước mắt viên thiếu tá công an canh gác!).

“Một chuyện đáng phản đối khác mà em muốn nêu ra đây là nội quy “cấm truyền đạo” của nhà tù. Quốc tế người ta có bao giờ cấm như vậy đâu! Thậm chí người ta còn cho phép đem sách Thánh kinh của đạo (Công giáo, Hồi giáo, Tin lành giáo) vào tù, còn cho phép tổ chức việc cầu nguyện theo tôn giáo mình nữa”. Quay sang viên công an, linh mục Lý nói thẳng: “Tôi phản đối quy định này”.

Quay lại với hai người thân, linh mục Lý bảo: “Xin về nói với bà con là đừng trông mong tôi ra tù sớm. Cứ chịu khó đi thăm nuôi cho đến năm 2015. Lo giữ gìn sức khỏe để mà đi thăm! Cũng đừng sợ tôi sẽ lung lay, chao đảo! Có bao giờ tôi nhận mình là phạm nhân, mắc tội với nhà nước, với luật pháp Cộng sản đâu! Bằng cớ là từ mấy lâu nay, họ bắt tôi cứ ba tháng làm kiểm điểm một lần. Có chi mà kiểm điểm! Tôi kiểm điểm nhà nước này thì có! Nhưng vì họ ép quá, nên mỗi lần như thế, tôi đều viết vỏn vẹn 5 chữ: “Tôi vui vẻ ở tù!”

[Xin mở một dấu ngoặc: Ngoài 1 Tuyên ngôn, 9 Lời Kêu gọi, 2 Lời Chứng trước các cơ quan quốc tế mà linh mục Lý từng viết ra từ cuối năm 2000 đến đầu năm 2001, thì kể từ ngày 27-02-2001 tới ngày 09-05-2001, mỗi lần công an đến giáo xứ An Truyền, Huế, để chất vấn, lập biên bản, thì linh mục Lý lại lập biên bản về công an và ĐCSVN, tổng cộng 19 biên bản, với tiêu đề “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam: Thiếu Độc lập, Mất Tự do, Không Hạnh phúc” lên án ĐCSVN tội phản quốc, vi phạm nhân quyền, chà đạp tín ngưỡng, ức hiếp các Giáo hội (xin xem một biên bản tiêu biểu bên dưới). Có lẽ đây là trường hợp vô tiền khoáng hậu trong chế độ phi nhân gian dối và bạo tàn như chế độ CSVN].

Linh mục Lý cũng cho hay mình có nghe tin Hội đồng Giám mục Việt Nam đi Rôma viếng mộ hai thánh Tông đồ, có biết vụ việc Luật sư Lê Công Định cùng nhóm bạn rồi ông Trần Anh Kim và Nguyễn Tiến Trung bị nhà cầm quyền CS bắt. Linh mục nhận định đó là những công dân yêu nước, việc đấu tranh dân chủ của họ đáng ca ngợi và ủng hộ. CS vì sợ mà bắt họ thôi!

Sau khi nói chuyện được một giờ, viên công an thúc giục linh mục Lý đi vào. Nhưng cũng như mọi lần, linh mục cự nự lại và ngồi nói chuyện tiếp 30 phút nữa.

Giã từ bà chị và cô cháu gái, linh mục dặn lần sau nhớ mua cho mình thuốc trị cao huyết áp hoặc gởi cho thức ăn gì giảm huyết áp cao (nay có khi lên tới 16), vì nếu chỉ gởi dụng cụ đo huyết áp (kiểu y tá bác sĩ thường dùng) và dụng cụ xông mũi như lần này thì không đủ. Linh mục cho biết: thời gian gần đây, trại giam có cho linh mục một số thuốc men nhưng chẳng có mấy hiệu quả nào. Điều này chẳng có gì lạ. Ở ngoài đời, thuốc do bảo hiểm y tế cấp còn chẳng ra chi, huống nữa là trong nhà tù cộng sản. Trường hợp bệnh tình luật sư Lê Thị Công Nhân hiện nay với sự chữa chạy tồi tệ trong nhà tù chứng nhận thêm chuyện ấy. Điều đó cho thấy tình trạng sức khỏe của vị tù nhân lương tâm đang có vấn đề. Xin đồng bào khắp nơi, đặc biệt giới y sĩ, tiếp tục quan tâm theo dõi, vận động, đồng thời giúp lời cầu nguyện.

Nhóm Phóng viên FNA và 8406 tường trình từ Huế lúc 17g30 ngày 13-07-2009 *http://www.nhandan.org.vn/tinbai/?top=0&article=151588




Lm Nguyễn Văn Lý ngày ra tòa tại Huế và hiện nay trong nhà tù Ba Sao


Một trong 19 biên bản Lm Lý lập ra để kết tội Cộng sản

Bài Xem Nhiều