We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 25 July 2009

Giáo xứ Tam Tòa, GP Vinh: CATP Đồng Hới, Quảng Bình Thực Hiện Một Tiểu Thiên An Môn


Giáo xứ Tam Tòa là một Giáo xứ lâu đời, Nhà thờ Tam Tòa đứng bên bờ biển Nhật Lệ, có khuôn viên thoáng mát, rộng rãi và các cơ sở mục vụ. Nơi đây, nhiều văn sỹ, trí thức và nhiều người nổi tiếng đã sinh ra và được chịu phép rửa tội như nhà thơ Hàn Mặc Tử…

Qua những năm chiến tranh, năm 1968 nhà thờ bị đánh sập, chỉ còn phần tháp chuông trơ trọi.

Người dân Quảng Bình và Giáo dân đã tin rằng sau chiến tranh chấm dứt, đất nước sẽ được xây dựng lại “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn’ “hơn mười ngày này” như lời Hồ Chí Minh vẫn thường hứa hẹn mà họ đã bỏ xương máu, công sức ra để hi sinh, phấn đấu.

Nhưng thực tế thì không phải vậy. Sau ngày chấm dứt chiến tranh, chính quyền Quảng Bình ngang nhiên chiếm đoạt khu đất toàn bộ khuôn viên nhà thờ và các cơ sở mục vụ nhằm mục đích triệt hạ Công giáo nơi đây với lý do “làm khu di tích tội ác Đế quốc Mỹ”. Toàn bộ khuôn viên xung quanh nhà thờ đã bị chiếm đoạt làm các công trình khác nhau.

Sau một thời gian đề nghị trả lại đất đai của Giáo xứ Tam Tòa không được nhà nước chấp nhận. Cả một Giáo xứ giữa Thành phố Đồng Hới đã không còn một chỗ nào sinh hoạt tôn giáo (Lưu ý là Thành phố Đồng Hới hiện nay là vùng trắng, không có một Nhà thờ nào sau khi Nhà thờ Tam Tòa bị triệt hạ).

Tòa Giám mục Giáo phận Vinh đã nhiều lần có đơn, có các buổi làm việc để yêu cầu chính quyền trả lại cho Gíao dân để có nơi tiến hành phụng tự, bởi không thể ngang nhiên chiếm đất của nhà thờ để làm một việc là ghi lại mối hận thù không phù hợp với đường lối “đem yêu thương vào nơi oán thù” của người Công giáo.

Khi có đơn từ Giáo phận, chính quyền Quảng Bình đã giở chiêu bài kéo dài thời gian để thực hiện sách lược “để lâu, cứt trâu hóa bùn”. Vì vậy họ vẫn hứa hẹn lần này đến lần khác bằng đủ mọi lý do.

Không có nơi thờ tự, giáo dân đã phải họp nhau thờ phượng tại gia đình một giáo dân và đã bị chính quyền ngăn cản bất chấp mọi luật lệ.

Không còn cách nào khác, các giáo dân và linh mục quản xứ phải dân lễ ngoài bãi cỏ, ngoài đường. Có lẽ không có một thành phố nào trong cả nước có những buổi lễ được cử hành như ở nơi đây, một thành phố đông đúc người qua lại. Đây cũng là những buổi hành lễ hiếm có, đạt kỷ lục trên thế giới về nơi thờ tự ở một đất nước luôn rêu rao về tự do tôn giáo. Họ dâng lễ trong vòng vây của cảnh sát các loại canh giữ.

Giữa nắng rát Quảng Bình, bà con giáo dân, linh mục đã phải phơi dầm giữa trời đất bao năm nay.

Mới đây, trước nhu cầu bức xúc về nơi thờ tự, giáo dân đã cùng nhau tiến hành làm một chiếc lán để che mưa nắng khi phụng vụ.

Ngày 20/7/2009, giáo dân đã tiến hành dựng ngôi lán tạm trên nền đất cũ của nhà thờ. Việc xựng nhà bằng khung thép, lợp mái xong thì bất ngờ hàng loạt công an được huy động đến với số lượng áp đảo so với khoảng 1000 giáo dân Tam Tòa và các giáo xứ lân cận. Các giáo dân đã bị Công an TP Đồng Hới đàn áp trắng trợn và dã man bằng dùi cui, gậy gộc, lựu đạn hơi cay, xe bắt tù…

Họ dùng xe kéo đổ sập ngôi lán mà giáo dân đã dựng lên để cướp tất cả mang đi khỏi khu vực nhà thờ mà không có bất cứ thông báo nào. Họ đã ngang nhiên thể hiện quyền lực của súng đạn trước giáo dân hiền lành.

Trước cảnh cướp bóc trắng trợn diễn ra, bà con giáo dân đã anh dũng bảo vệ tài sản của mình bằng cách giữ lại những tài sản đó, công an đã dùng dùi cui và công cụ hỗ trợ đánh thẳng vào mặt giáo dân không thương tiếc và lôi xềnh xệch những người đó ra xe, những người khóc than, kêu gào cũng bị đánh đập và điệu lên xe khủng bố. Thậm chí, ngay cả sau khi lên xe, họ vẫn bị đánh đập tiếp.

Khi Thánh Giá bị hạ xuống có một em bé đã nhào đến ôm lấy cây Thánh Giá và em đã bị đánh đập dã man nhất, bị thương nặng, hiện không thể liên lạc được với em và những nạn nhân đang bị bắt.

Đến trưa 20/7/2009, Công an TP Đồng Hới, Quảng Bình đã bắt đi 19 người, hiện các thân nhân chưa được tiếp xúc với các nạn nhân, các nạn nhân bị đánh đập dã man trong đó có nhiều phụ nữ, trẻ em vẫn chưa biết có được điều trị hay không.

Tất cả khung nhà, máy móc và những dụng cụ thi công đã bị cướp đoạt mang đi. Tất cả giáo dân mang máy ảnh, máy quay phim… ghi lại hình ảnh đã bị trấn áp và cướp đoạt toàn bộ.

Việc dùng vũ lực trấn áp một cách bất chấp luật pháp của nhà cầm quyền Quảng Bình với giáo dân Tam Tòa, là một cú đánh nhằm thách thức giáo dân và giáo quyền Giáo phận Vinh vốn nổi tiếng mạnh mẽ và can đảm. Họ đã lợi dụng số giáo dân Tam Tòa sau mấy chục năm không có nơi thờ tự nên đã thưa vắng mà ra tay. Họ đã dùng đòn này nhằm thăm dò giáo dân và giáo quyền ở đây để chuẩn bị cho những vụ việc khác đang nổi cộm trong Giáo phận như vụ ở Giáo xứ Cồn Cả, mấy hôm nay giáo dân đang tập trung đến trụ sở UBND xã đòi thả người và trả tài sản, cũng như những vụ việc đã xảy ra tại Lập Thạch, tại Yên Lý thời gian qua.

Và họ đã thực hiện một đợt diễn tập cho việc sử dụng bạo lực, một tiểu Thiên An môn tại Việt Nam nhằm thử sức giáo dân và giáo quyền ở Địa phận này.

Tuy nhiên, đó là một tính toán sai lầm của nhà cầm quyền.

Họ không biết rằng, với hơn nửa triệu Giáo dân Giáo phận Vinh mạnh mẽ thông công và hiệp nhất, họ phải trả giá trước hành động dã man này. Những hành động trấn áp dã man giáo dân, là những mồi lửa khêu lên sự căm hận đối với nhà cầm quyền Cộng sản mấychục năm nay đã thi thố trên giáo phận này nói riêng và đất nước này nói chung.
Ngày 20/7/2009
CTV Thái Hà


Thánh lễ ngoài đường






Giáo dân dự lễ






Cảnh sát tuần tra


Công an canh giữ


Giáo dân nô nức dựng lán






Lán dựng xong đã bị san bằng và mang đi

Nguồn: DCCT

tuyentapttqt

Ngày mai 26/7/2009: Nửa triệu giáo dân GP Vinh tập trung cầu nguyện cho Tam Tòa

Theo tin mới nhận được từ Tòa Giám mục Xã Đoài, ngày mai 26/7/2009, đúng 7 giờ sáng, tất cả gần 500.000 giáo dân Giáo phận Vinh sẽ tập trung cầu nguyện cho nạn nhân Tam Tòa, Đồng Hới, Quảng Bình.

Mục đích của cuộc cầu nguyện này, nhằm cầu xin Thiên Chúa ủi an các nạn nhân bị Công an Quảng Bình bắt giữ, đánh đập và hiện đang bị giam cầm. Cùng cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo Quảng Bình sáng suốt biết phân biệt lẽ phải, sự thật, công lý, hòa bình trong việc hành xử với các nạn nhân và giáo dân.

Tất cả giáo xứ sẽ không có lễ sáng, mọi giáo dân sẽ kéo về nhà thờ của 19 Giáo Hạt trong toàn giáo phận để tập trung cầu nguyện.

Tất cả các Thánh đường, cơ sở tôn giáo của các Giáo xứ, Giáo họ, Giáo hạt sẽ được căng băng rôn khẩu hiệu: Cầu nguyện cho các nạn nhân bị công an Quảng Bình đánh đập, bắt giữ.

Đây sẽ là cuộc tập trung cầu nguyện rầm rộ nhất, lớn nhất trong toàn Giáo phận Vinh từ trước tới nay.

Xin mọi người yêu chuộng công lý, sự thật và hòa bình, cùng con cái Giáo phận Vinh khắp nơi hiệp ý cầu nguyện với toàn thể giáo phận.

19h Ngày 25/7/2009

* J.B Nguyễn Hữu Vinh

-------------------------

VỤ ÁN PHÚ TÚC: CSGT ĐÁNH NGƯỜI VẪN NHỞN NHƠ NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT

Ngày 24/7/2009 tôi tham dự từ đầu đến cuối phiên tòa lưu động sơ thẩm xét xử 15 nạn nhân bị truy tố về cái gọi là “gây rối trật tự công cộng” tại Trung tâm văn hóa xã Túc Trưng, Định Quán, Đồng Nai. Sau đây là một số nhận định về phiên tòa có nhiều điều khuất tất này.

Cổng vào nơi xử án

Các nạn nhân trước tòa

Trước hết là giờ khai mạc phiên tòa bị chậm lại hơn hai tiếng đồng hồ nhưng không có một lời giải thích của HĐXX: lẽ ra bắt đầu lúc 8g00 nhưng mãi đến 10g20 mới khai mạc. Cuối phiên tòa “bị cáo” Trần Ngọc Lâm cho biết xe chở 15 nạn nhân bị tai nạn nhưng may mắn thoát chết! Người dân cho hay chiếc xe tù này bị lật trên đường đến nơi xử án, lúc đó khoảng 7g15 và cách nơi xử án khoảng 6 km. Điều này cho thấy cách làm việc thiếu minh bạch của tòa án huyện Định Quán khi không thông báo cho dân biết nguyên nhân việc khai mạc trễ. Đáng trách hơn đó là sự vô tâm của bà chủ tọa phiên tòa: các nạn nhân vừa bị tai nạn lật xe, mình mẩy ê ẩm và đau đớn thế mà vẫn bị buộc phải đứng rất lâu trong thời gian xử án, như thể những người khỏe mạnh. Tại sao không để cho họ được ngồi? Đây chính là sự thể hiện tính nhân đạo của toà án Việt Nam đó sao? Đúng là “khẩu phật tâm xà”!

Hội đồng xét xử

Trong phần thủ tục, khi luật sư Nguyễn Thị Dư thuộc đoàn luật sư TP. HCM yêu cầu tòa triệu tập nhân chứng tên Hoàng Yến là người có liên quan nhưng hiện nay vắng mặt trước tòa thì HĐXX cho biết cơ quan điều tra đã triệu tập nhiều lần nhưng người này vẫn không đến và hiện vắng mặt tại địa phương! Chẳng lẽ nghiệp vụ của cơ quan điều tra công an huyện Định Quán kém đến thế sao? Thế mà tòa còn ngụy biện một cách tinh vi rằng “sự vắng mặt của họ không làm ảnh hưởng tới phiên tòa”.

Phần bào chữa của luật sư Nguyễn Thị Dư rất tuyệt vời. Những người dân tham dự phiên tòa đều khen. Chị cho rằng trong vụ án này HĐXX chỉ giải quyết “phần ngọn” mà quên đi “phần gốc”. Nguyên nhân gây ra việc làm cho người dân bức xúc và dẫn đến tụ tập đông người chính là việc CSGT Nguyễn Trường Giang đánh bị thương Trần Ngọc Lâm. Nếu công an tiến hành lập biên bản vụ việc va chạm giữa CSGT Giang và Lâm theo đề nghị của một số người khi xảy ra sự việc (như bà Đặng Thị Huệ và những người khác) thì chắc chắn sẽ không có việc người dân tụ tập lâu giờ ngoài đường gây cản trở giao thông đến hơn hai tiếng mà giờ đây họ phải bị khung hình phạt khá nặng theo khoản 2c, điều 245 bộ luật hình sự là từ 2 đến 7 năm tù. Nếu không giải quyết phần gốc thì quả là một thiệt thòi cho các bị cáo ở đây. Luật sư Dư đề nghị HĐXX trả lại hồ sơ vụ án và yêu cầu Viện kiểm sát điều tra bổ sung.

Luật sư Nguyễn Thị Dư là người ngồi giữa

Đáng tiếc là bà Thẩm phán Phạm Thị Thanh Thủy, chủ tọa phiên tòa không chấp nhận điều này. Bà cho rằng việc CSGT đánh người được tách ra thành một vụ án khác. Đây là kiểu lập luận “lấp liếm” và lợi dụng quyền Thẩm phán để lách luật. Khi nào thì vụ án “CSGT đánh người” được khởi tố? Việc tách vụ án của bà Thẩm phán Thủy là không thể chấp nhận được. Việc CSGT đánh người xảy ra trước sao không được xét xử trước? Nhiều người dân tham dự bày tỏ sự phẫn nộ khi nghe bà lập luận: phiên tòa này chỉ xét xử tội ‘gây rối trật tự công cộng’ của các bị cáo chứ không xét đến việc bị cáo Lâm có bị CSGT Giang đánh bị thương hay không? Vậy chẳng lẽ nếu CSGT giết chết một người dân, vì việc này nên những người chứng kiến bức xúc đã tụ tập gây cản trở giao thông tương tự như vụ này, thì bà cũng tách ra để chỉ xử “phần ngọn”, còn “phần gốc” thì để “xử lý nội bộ” hay sao? Thật là bất công và vô nhân đạo! Như thế mà vẫn cứ ngồi ở vị trí “cầm cân nẩy mực”.

Bà Phạm Thị Thanh Thủy, chủ tọa phiên tòa

Bà Thủy còn đòi hỏi vô cùng ngớ ngẩn là nếu luật sư Dư cung cấp cho bà những đoạn phim có cảnh Nguyễn Trường Giang đánh Trần Ngọc Lâm thì HĐXX mới cứu xét! Chắc bà tưởng rằng Giang đánh Lâm trong một khoảng thời gian đủ dài để có người đến quay phim chụp hình hay sao? Khi CSGT đánh dân thì ai biết trước mà quay phim chụp hình? Một thẩm phán như bà mà đòi hỏi điều đó thì thật là… bó tay! Bà lập luận rằng trừ bà Huệ ra (nếu có) thì không ai thấy CSGT đánh dân mà chỉ nghe nói; và các bị cáo vì căn cứ vào một điều “không rõ thực hư” mà tụ tập làm tắc nghẽn giao thông thì bị coi là vi phạm tội ‘gây rối trật tự công cộng’. Chẳng lẽ bà Huệ nhìn thấy CSGT đánh dân chưa đủ hay sao mà bà còn đòi hỏi gì nữa hỡi bà thẩm phán?

Về phía các luật sư bào chữa, chỉ một mình Luật sư Dư thực hiện vai trò bào chữa của mình cho thân chủ một cách xuất sắc, đúng nghĩa chức năng của một luật sư. Ba luật sư còn lại là Ngô Văn Dũng, Phan Mạnh Hoàng và Bùi Quang Vui đều chỉ làm một công việc duy nhất là xin HĐXX giảm án cho các thân chủ của mình vì lý do này lý do kia. Việc này các bị cáo còn lại không mời luật sư đều có thể tự làm được, vì họ thực hiện quyền bào chữa của họ chỉ để xin giảm án vì thế này thế khác. Những người tham dự cảm thấy buồn cho ba luật sư tuy là “phận trai” nhưng lại không bằng một luật sư nữ.

Nếu xét xử một cách công tâm thì CSGT Nguyễn Trường Giang và các đồng nghiệp cũng giữ vai trò “đồng phạm tích cực” khi để xảy ra tình trạng dân chúng tụ tập đông gây cản trở giao thông nghiêm trọng, vì họ có thể chủ động giải quyết được tình trạng này nhưng đã không làm. CSGT mà không khai thông được xe cộ ngay nơi họ đang làm nhiệm vụ thì trách nhiệm của họ tới đâu trong vụ này? Chắc chắn không tránh khỏi “đồng phạm”.

Lương tâm của bà Thẩm phán Phạm Thị Thu Thủy trong việc xét xử ngày 24/7/2009 như thế nào sau vụ án này? Liệu bà có ăn ngon ngủ yên được không khi đã đưa bà Đặng Thị Huệ vào tù với mức án 2 năm chỉ vì bà Huệ là người nhìn thấy CSGT Nguyễn Trường Giang đánh người dân đã yêu cầu lập biên bản vụ việc. Ai đã chỉ đạo cho bà Thẩm phán đã chà đạp lên sự thật và sự lương thiện của bà Huệ? Từ nay có lẽ không ai còn dám lên tiếng trước những bất công trong xã hội nữa, để khỏi phải tù tội. Gia đình bà Huệ không biết sẽ đi về đâu khi bị tước đi một lao động chính là bà. Có lẽ hai đứa con thơ của bà Huệ sẽ khó mà tha thứ cho sự bất lương của tòa án này.

Lương tâm của CSGT Nguyễn Trường Giang và các đồng nghiệp ra sao? Họ có cảm thấy hổ thẹn khi họ đã hứa trước tòa là nói sự thật? Sự thật khách quan đó như thế nào thì chính lương tâm của họ biết hơn ai hết. Họ đã làm gì để che đậy hành vi phạm tội của mình để cho nhiều người vô tội phải vô tù?

5 CSGT làm “nhân chứng”, Nguyễn Trường Giang mặc áo thun màu nâu

Chính phiên tòa của lương tâm sẽ phán xét họ.

HIẾU MINH



Bài Xem Nhiều