We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 5 September 2009

BÊN KIA BẾN HẢI

Ðặc biệt có những chỗ ghi rõ tuổi tân binh có nhiều em dưới 18 tuổi. Các chú lính mới chưa được huấn luyện và cán bộ quân sự đã dạy bắn hay ném lựu đạn lúc còn ở dưới hầm trong Cổ Thành. Họ lùa tất cả đám lính mới qua sông rồi sẽ huấn luyện sau. Cuộc sống của hàng ngàn bộ đội dưới hầm là một thế giới cực kỳ gian khổ. Các hầm đều ngập nước. Không đủ nước uống. Không đủ ăn. Ðiều kiện vệ sinh hết sức khốn nạn.



Kéo cờ Việt Nam Cộng Hòa
Ủy hội quốc tế thăm cầu Hiền Lương

Hình chụp từ miền Nam (Viet Museum photo)
Hình chụp từ miền Bắc ngó qua. (Viet Museum photo)

BÊN KIA BẾN HẢI

Ðây là bài viết thứ 8, trong loạt bài viết về Quảng Trị mùa hè 72.

Bài này viết về trận Quảng Trị, nhìn từ phía bên kia.

Ði tìm tài liệu.

Thời kỳ trước 1975, khi tôi có dịp phụ trách về binh thư tại bộ Tổng Tham Mưu, thường qua bên Phòng Nhì hoặc Trung ương tình báo tìm đọc các sách báo của miền Bắc. Ðọc và ghi chép lại, thêm 1 chút nhận xét, nhưng không phê phán. Ðôi khi phải tóm lược lại để trình lên hay phổ biến nội bộ nhưng tuyệt đối không viết thêm những lời tuyên truyền hay lên án.

Ngày nay trên đướng đi tìm tài liệu cho trận Quảng Trị, chúng tôi giữ các nguyên tắc đó.

Bây giờ xin quý vị cùng chúng tôi tìm hiểu về miền Bắc Việt Nam thời kỳ đầu thập niên 70.

Ðể chuẩn bị cho trận mùa hè 72, Hà Nội bắt lính từ năm 1970. Sau khi vét hết nông dân, qua năm 1971 tổng động viên toàn bộ nhân lực thành thị. Các học sinh

Cũng trong thời gian này, Nga và Tàu hoàn toàn đồng ý viện trợ cho Hà Nội đánh Mỹ. Trong lúc Hoa kỳ rút quân, bên ta Việt Nam hóa chiến tranh thì Nga Sô viện trợ tối đa cho miền Bắc qua Trung Cộng.

Ngay sau trận mùa hè 72, Phan nhật Nam viết cuốn “Mùa hè đỏ lửa” thì 33 năm sau Hà Nội mới cho ra đời 2 cuốn sách viết về Quảng Trị. Ðại tá pháo binh quân đội nhân dân ra đời cuốn “Mùa Hè Cháy” ghi lại con đường nhận pháo Nga Sô từ biên giới Tàu đem về Hà Nội đưa vào đến Quảng Bình, rồi qua Quảng Trị trong trận mùa hè.

Với số lượng pháo đủ loại và hỏa tiễn, 5 sư đoàn Bắc quân đã được yểm trợ tối đa để tấn công miền Nam trực tiếp qua Bến Hải.

Tất cả đều ghi rõ trong tác phẩm “Mùa Hè Cháy” và chính từ tác phẩm này tôi có thể đối chiếu với tài liệu còn lưu giữ để có được những trang sử gần chính xác về phía Việt Nam Cộng Hòa. Cũng vào năm 2005 một tác phẩm khác tựa đề “ Một Thời Hoa Lửa” đã ra đời, cũng nói về đề tài Quảng Trị. Bài viết này sẽ ghi lại rất nhiều chi tiết từ Hoa Lửa do các tác giả miền Bắc sáng tác.

Cầu Hiền Lương 1970 (Viet Museum)
Cầu Hiền Luong 2006 (Viet Museum)

“Mãi mãi tuổi 20”

Bên lề tài liệu chính kể trên, tập hồi ký được Hà Nội nhắc nhở đến nhiều nhất là: “Mãi mãi tuổi 20,” hồi ký của 1 thanh niên tên Nguyễn văn Thạc. Anh là sinh viên đại học Tổng hợp Hà Nội. Ði lính binh nhì truyền tin ngày 6-9-1971 và hy sinh tại chiến trường Quảng Trị ngày 30-7-1972, chưa đầy 20 tuổi và chưa đủ 1 năm lính.

Anh bị pháo cắt ngang đùi trái, mất máu nhiều quá nên đã chết. Chôn ngay tại mặt trận Quảng trị .Thạc để lại cuốn nhật ký 260 trang, viết trang cuối vào ngày 27-7-1972. Ba ngày sau tử trận. Tháng 5-1973 tức là gần 1 năm sau, gia đình chưa có tin tức của đơn vị, nhưng được đồng đội về báo tin. Sau tháng 4-1975 gia đình không có phương tiện đi tìm xác. Phải chờ đến cuối năm 1976 mới có điều kiện đi tìm. Cải táng từ quận Triệu Phong về huyện Từ Liêm, gần Hà nội vào dịp tết 1977.

Tôi đã đọc 2 lần 260 trang sách nhưng không tìm được những dữ kiện về trận Quảng Trị. Hồi ký ghi lại 10 tháng trong quân ngũ của 1 thanh niên miền Bắc, nhưng mới vào trận đã bị thương rồi chết.

Nội dung là lời lẽ chân thành đơn giản nhưng không có tình tiết hấp dẫn. Tác phẩm này được giới trẻ tìm đọc vì đã nhắc đi nhắc lại đến tình yêu tuổi học trò với cô bạn học Như Anh. Cô này hiện nay là di dân sống tại Ðức quốc. Vì tác phẩm nặng về tình yêu và thiếu quyết tâm nên đã không được phổ biến suốt 33 năm. Phải chờ đợi đến thế kỷ thứ 20, nhạc vàng miền Nam chinh phục hoàn toàn nền văn hóa vô sản thì hồi ký tình yêu của Nguyễn văn Thạc mới được phổ biến và quảng bá mạnh mẽ.

“Một Thời Hoa Lửa”

Ðây là tên 1 tác phẩm, đồng thời cũng là tên 1 chương trình do đài truyền hình Việt Nam tạiHà Nội và công ty viễn thông quân đội nhân dân phối hợp tổ chức vào ngày 31 tháng 10 năm 2005. Ban tổ chức mời tất cả bộ đội đã tham dự trận Quảng Trị trên 1.000 người về lại Thành Cổ để dự 1 chương trình văn nghệ. Cùng 1 lúc họ tập hợp lối 5.000 sinh viên Hà Nội tại sân trường đại học Khoa học, Xã hội, Nhân văn cùng tham dự.

Báo Nhân dân đã ghi lại là vào ngày 6 tháng 9 năm 1971 tại 30 sân trường đại học và cao đẳng, tổng cộng 10.000 sinh viên lên đường nhập ngũ.

Như vậy là 34 năm trước đảng cộng sản đã động viên hầu hết các sinh viên miền Bắc để tấn công miền Nam. Có nhiều trường đại học sau đó đóng cửa, các giáo sư cũng vô lính với học trò. Hầu hết có được 4 tháng huấn luyện và đầu năm 1972 tất cả lên đường vào Nam tham dự vào 3 mặt trận. An lộc, Kontum, và Quảng trị. 70% bộ đội hy sinh hoặc bị thương. Gần như hy sinh toan bộ các đơn vị thuộc Mặt trận giải phóng miền Nam và bộ đội tập kết.

.

Tác phẩm Hoa Lửa, Mỹ B52 Hà Nội, Trung Ương đảng Mãi mãi tuổi 20

Hà Nội xuất bản 2005 cộng sản Việt Nam tổng động viên

Hà Nội xuất bản 2005

toàn thể sinh viên thanh niên miền Bắc

vào đánh miền Nam. Hình chụp thanh

niên Hà Nội tháng 8-71 nhận lệnh nhập

ngũ. Phần lớn hy sinh tại chiến trường

(Photo from Tim Page)

Qua đến trận Mùa hè 72 đảng cộng sản Việt Nam hy sinh khối nhân lực trí thức tương lai của miền Bắc. Người có quyết định sắt máu đó là Lê Duẩn.

81 ngày lịch sử :

Vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày 30/3/1972 trung đoàn pháo Bông Lau khai hỏa trận địa pháo vào căn cứ Carroll, Ái tử và Mai lộc. Ngày 2 tháng 4-1972 căn cứ Carroll đầu hàng. Sau đó Ái Tử, Mai Lộc rồi Quảng Trị đều rút quân. Một tháng sau, ngày 1 tháng 5-1972 Bắc quân chiếm đóng toàn thể tỉnh Quảng Trị từ sông Bến Hải đến sông Mỹ Chánh. Xác người và di sản chiến tranh vẫn còn trên quốc lộ số 1 đã trở thành đại lộ kinh hoàng.

Hội nghị hòa đàm Paris bước vào năm thứ 4. Hoa kỳ đơn phương rút quân. Khối cộng sản Nga Sô và Trung Cộng đổ chiến cụ và tiếp viện tối đa vào miền Bắc.

Mở đầu cho giai đoạn thử thách Việt Nam hóa chiến tranh, quân lực Việt nam Cộng hòa hành quân Lam Sơn 72, Nam quân vượt sông Mỹ chánh ngày 28 tháng 6-1972 và kết thúc việc chiếm lại Cổ Thành Quảng Trị ngày 16 tháng 9-1972. Sau 81 ngày tại một chiến trường khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam.

Báo chí miền Bắc gọi là Cuộc đụng đầu của lịch sử. Hơn 30 năm qua và cho đến ngày nay, Hà Nội luôn luôn nhắc đến chiến tích đã cầm cự được 81 ngày .

Tại viện bảo tàng lịch sử Cổ Thành hiện nay có bảng tưởng niệm với 81 tờ lịch ghi dấu 81 ngày trong cuộc chiến mùa hè 72. Thêm vào đó có 11 tấm phù điêu tiểu sử 11 chiến binh đã có mặt trong Cổ Thành và còn sống đến ngày nay. Mỗi người đều ghi lại cuộc đời sinh viên, nhập ngũ, chiến đấu và trở về. Ðó là phù điêu gọi là Dương bản. Còn Âm bản là mộ bia tưởng niệm chung trên 10.000 bộ đội đã hy sinh.

Trong đêm văn nghệ Hoa Lửa 31/10/2005 họ đã dùng 81 nhạc công trong ban hòa tấu để nhắc lại ý nghĩa của 81 ngày lịch sử.

Cổ Thành gian khổ :

Cũng theo tài liệu của miền Bắc, tuyển tập Hoa Lửa ghi lại bút ký, bài viết và lời phát biểu của gần 100 nhân vật về trận mùa hè 72.

Sách xuất bản năm 2005 ngôn ngữ Hà Nội đã khác biệt với tài liệu tuyên truyền phổ biến trước và sau 1975. Không còn những lời miệt thị miền Nam. Họ gọi quân lực Việt Nam Cộng Hòa, tổng thống Nguyễn văn Thiệu, trung tướng Ngô quang Trưởng. Ðồng thời qua tài liệu với nội dung mở rộng đã có đề cập đến số tổn thất, thương vong khủng khiếp, nỗi sợ hãi, việc đào ngủ của chiến binh.

Ðặc biệt có những chỗ ghi rõ tuổi tân binh có nhiều em dưới 18 tuổi. Các chú lính mới chưa được huấn luyện và cán bộ quân sự đã dạy bắn hay ném lựu đạn lúc còn ở dưới hầm trong Cổ Thành. Họ lùa tất cả đám lính mới qua sông rồi sẽ huấn luyện sau.

Cuộc sống của hàng ngàn bộ đội dưới hầm là một thế giới cực kỳ gian khổ. Các hầm đều ngập nước. Không đủ nước uống. Không đủ ăn. Ðiều kiện vệ sinh hết sức khốn nạn. Người sống ở chung với thương binh và người chết. Trên 20% thương vong khi vượt sông Thạch Hãn. Sau đây là 1 đoạn nguyên văn của cán bộ quân sự viết lại :

“ Trong 81 ngày đêm đó, trung bình hàng đêm có 1 đại đội tăng cường hơn 100 người vượt sông và cũng từng đó con người đã ra đi không trở về. Máu thịt hòa vào nước sông trôi ra cửa Việt “.

Một chiến binh khác viết về những ngày sau cùng :

Ðêm 13/9/1972 Hồ tú Bảo là sinh viên đại học toán, làm trinh sát cho sư đoàn 325 được lệnh qua sông vào tiếp viện. Suốt 2 ngày 13 và 14 tháng 9 không vượt được sông Thạch Hãn, Ngày 15 tháng 9-72 chuẩn bị vượt sông nhưng bến đáp cả 2 bờ Bắc Nam không còn nửa. Trong thành vẫn có súng nổ. Ðến ngày 16 /9 /72 thì Cổ Thành Quảng Trị đã hoàn toàn im tiếng. Chỉ còn những ngọn khói bốc lên.

Ðơn vị được lệnh rút về và hiện nay anh lính trinh sát sư đoàn 325 trở thành giáo sư tin học tại đại học Hà nội.

Cờ bay trên Thành Cổ :

Phía Việt Nam Cộng Hòa rất hiểu rõ ý nghĩa của việc tái chiếm Cổ Thành để dành thắng lợi trên bàn hội nghị. Phía Hà nội cũng ghi nhận đây là điểm quan trọng nhất. Hòa đàm Paris dự trù tái nhóm ngày 13 tháng 7-1972. Tài liệu của miền Bắc ghi lại rằng : “ Tướng Ngô quang Trưởng đôn đốc nhẩy dù phải chiếm bằng được nhà thờ Tri Bưu ngày 12 và sau đó chỉ còn 500 thước đến Cổ Thành thì phải cắm cờ vào ngày 13/7/72. Kết quả quân Dù của VNCH chiếm được Tri Bưu nhưng quân ủy trung ương Hà Nội ra lệnh trung đoàn 48 và 2 tiểu đoàn địa phương, trung đoàn 95 của sư đoàn 325 phải sẵn sàng để chống vụ cắm cờ bằng mọi giá.

Một trang báo dài của đại tá Nguyễn hải Như, tham mưu trưởng trung đòan Thạch Hãn đã mô tả về trận quân Dù đánh xong Tri Bưu nhưng thất bại trong việc treo cờ Cổ Thành ngày 13/7/72. Sau trận đánh đẫm máu mà lính mũ đỏ hy sinh rất nhiều. ( 80 cáng khiêng ra )

Tài liệu của cộng sản cũng ghi rỏ cách đánh rất dũng mãnh của cả 2 binh đoàn nhẩy dù và thủy quân lục chiến trong trận Cổ Thành.

Bên Việt Nam Cộng Hòa có lợi thế thay quân. Ðánh rồi ra nghỉ. Ðưa thương binh tử sĩ ra khỏi trận địa. Trong khi phía miền Bắc không có điều kiện thuận tiện vì thay quân là phải qua sông và thương vong trên sông Thạch Hãn rất cao.

Sau cuộc chiến. Cũng từ tài liệu của miền Bắc ghi lại, trên toàn thể Việt Nam, Quảng Trị là nơi có 2 nghĩa trang liệt sĩ lớn nhất. Nghĩa trang Trường sơn và nghĩa trang Quảng Trị. Phần lớn chiến binh cộng sản tử trận được gom lại chôn tại Quảng Trị. Một số lớn còn thất lạc.

Các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa khi qua Mỹ được hỏi về di hài lính Mỹ cũng đã tiết lộ thêm về các mộ phần của bộ đội tại miền Nam do bên ta chôn cất. Phía Hoa Kỳ có chuyển tin tức này cho Hà nội. Tuy nhiên về việc tìm kiếm mộ phần của phía Việt Nam Cộng Hòa trước 75 bao gồm thêm di hài tù tập trung “ cải tạo “ hiện vẫn chưa được chính quyền Hà Nội lưu tâm.

Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn Nghĩa trang liệt sĩ Quảng Trị

Gần 35 năm sau tháng 4-1975 dân Việt tỵ nạn đã có cả triệu lần trở về cùng với hàng tỷ mỹ kim gửi quà hàng năm, nhưng vết thương chính trị vẫn còn là gánh nặng nên chưa giải tỏa được con đường vào chốn tâm linh.

Cho đến nay hồ sơ Nghĩa trang quân đội Biên Hòa do tôi gửi đến thủ tướng chính phủ cộng sản chưa được trả lời.

Ông Nguyễn đặc Thành, một HO can đảm đang đặt vấn đề cải táng di hài tù chính trị. Hồ sơ qua tòa đại sứ Hoa Kỳ gửi cho Hà Nội vẫn chưa được chính phủ cộng sản cứu xét.

Thuần túy trên lãnh vực tâm linh, nghĩa tử nghĩa tận, chỉ có chính quyền Hà Nội mới có thẩm quyền và trách nhiệm tối thiểu đối với di hài chiến sĩ miền Nam.

Với danh nghĩa người Mỹ gốc Việt, với sự cộng tác mạnh mẽ của tòa đại sứ Mỹ tại Việt Nam, việc tìm kiếm tảo mộ di hài chiến binh miền Nam đưa về nguyên quán hay chôn tại Nghĩa trang Biên Hòa với sự bảo quản tối thiểu, không có gì khó khăn.

Hà Nội đã bước vào kỷ nguyên mới, phải ý thức được những điều phải làm trong trách nhiệm với lịch sử dân tộc, theo trào lưu tiến hóa của nền văn minh nhân loại.

Ðể kết luận câu chuyện về Quảng Trị, chúng tôi xin kể hầu quý vị 1 câu chuyện.

Năm 1992, hai mươi năm sau mùa hè 72, Hội VMA ( Vietnam Memorial Association ) gồm các cựu chiến binh Hoa Kỳ muốn hàn gắn thương đau của Việt Nam hậu chiến. VMA dự trù xây trường học tại các nơi hẻo lánh cả 2 miền Nam Bắc. Ban quản trị họp để tìm 1 địa điểm đầu tiên. 8 ông bà Hoa Kỳ bàn về các địa điểm. Ý kiến khác biệt, Cô Kiều Chinh là người Việt duy nhất, đồng sáng lập viên của VMA đã đề nghị ngôi trường đầu tiên sẽ xây tại Quảng Trị. Nơi mang vết thương lớn nhất của chiến tranh Việt Nam. Nơi chia cắt 2 miền suốt 21 năm. Toàn thể VMA đều đồng ý chọn đất cho ngôi trường tại Ðông Hà coi như món quà của người phụ nữ Việt Nam tỵ nạn cộng sản gửi lại quê hương. Bức thông điệp đẹp đẽ biết dường nào. Năm 1954, cha của cô bị Việt cộng bỏ tù không bản án và chết trong tù. Thêm một ngôi trường được xây cất tại làng Mọc, quê hương của ông Nguyễn Cửu, thân phụ của cô Nguyễn thị Chinh, tên thật của tài tử Kiều Chinh. Cô ra đi lúc còn nhỏ 1954 và từ đó không bao giờ thấy được mặt cha.

Ðến nay VMA đã xây dựng được 41 ngôi trường kể cả 1 trường tại Côn Sơn. Trong phim “Người tình không chân dung” có đoạn Kiều Chinh quay tại nghĩa trang Biên Hòa cũng vào năm 1972. Một ngày nào đó, cô sẽ lên thăm lại nghĩa trang quân đội miền Nam, nơi có rất nhiều chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại chiến trường Quảng Trị mùa hè 72. Không thiếu bất cứ 1 quân binh chủng nào, không thiếu bất cứ màu cờ sắc áo nào. Kể cả lính Dù chết dưới chiến hào với cờ vàng pha máu và lính thủy quân lục chiến hy sinh trong thành nội 10 ngày sau cùng, chưa thấy được lá cờ bay trên trời xanh của Cổ Thành Quảng Trị.

Phía bên kia Bến Hải một thời, có câu chuyện của họ. Bây giờ đến lượt chúng ta phải kể lại câu chuyện của mình. Nếu anh không nói, ai nói. Bây giờ không nói, bao giờ.

Vì vậy sau khi nghe chuyện bên kia, chúng ta hãy nói chuyện bên này

Rồi mai đây, vào năm 2025, nửa thế kỷ sau cuộc chiến, sử Việt sẽ ghi rằng chiến tranh Việt Nam đã làm chết 2 triệu dân trên khắp các miền đất nước. Riêng tại Quãng Trị, mùa hè năm 1972 cuộc chiến dằng xé điên cuồng đã giết chết 50 ngàn thanh niên của cả hai miền Nam Bắc. Lịch sử sẽ không cần ghi phần tổn thất hay thắng bại của các đơn vị.

Sau này những đóa hoa tưởng niệm thả xuống dòng Thạch Hãn hay con sông Bến Hải sẽ cùng trôi ra biển Ðông. Thể hiện tấm lòng của thế hệ tương lai gửi chung cho tất cả linh hồn các chiến binh đã hy sinh cho cuộc chiến tương tàn cuối thế kỷ thứ 20 tại Việt Nam

Giao Chỉ (VietTribune)

Ðịa chỉ liên lạc

IRCC, Inc. 1445 Koll Circle # 110 San Jose CA 95112, tel: (408) 392 9923

irccsj@yahoo.com giaochisanjose@sbcglobal.net

Chúng tôi thách thức Đảng Cộng sản, nhà đương quyền ở Việt Nam

Đã trên 60 năm cầm quyền tại miền Bắc Việt Nam, đã trên 30 năm cầm quyền trên cả nước Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là một nhóm người ăn hại, độc tài, độc đoán, bán nước cầu vinh, chẳng làm được gì ích nước lợi dân, còn trái lại. Đó là cái nhìn của chúng tôi, nhận xét của chúng tôi và cũng căn cứ theo yêu cầu của người dân trong nước, để đòi lại một ít công bằng, một phút tự chủ, một tấc vuông đất, một hơi thở tự do,

thế mà các ông thẳng tay đàn áp bằng dùi cui, bắt nhốt, rồi lớn tiếng đổ thừa thế lực dân chủ phản động trong nước, thế lực thù địch bên ngoài... xúi dục. Làm như người dân Việt Nam là những đứa trẻ lên ba ?

Đảng Cộng sản Hà nộì rất khinh thường nhơn dân Việt Nam, xem người dân Việt Nam là những kẻ ngu dốt, những tên hèn nhát! Tất cả công dân Việt Nam – không phải đảng viên cộng sản - đều bị đánh giá như thế !... Nếu giáo dân Thái Hà ngu dốt, giáo dân Tam Tòa ngu xuẩn, phật tử Bát Nhã khờ khạo, tín hữu Hòa Hảo khù khờ, tín hữu Tin lành dốt nát... nên bị xúi dục đã đành !
Công nhơn lao động lại còn ngu xuẩn hơn, nhẹ dạ nghe lời của chúng tôi, (bọn phản động thù địch) đình công đòi bọn chủ nhơn tư bản đối đãi tử tế, đòi tăng lương, tăng bực, đòi tôn trọng những luật lệ lao động !.. Tất cả là bọn vô ơn bạc nghĩa, Đảng Cộng sản, nhà nước Xã hội chủ nghĩa đã “vận dụng trí tuệ đỉnh cao” dụ khị mấy “thằng” tư bản nước ngoài vào đầu tư ở Việt Nam, tạo công ăn việc làm cho “lao công” Việt Nam, tạo của cải cho Đảng Cộng sản Việt Nam, và làm giàu cho các đại cán bộ Cộng sản... Thế mà bày đặt đòi cái này, hỏi cái kia, thật nhảm nhí! Hãy so sánh: Trước kia dưới thời Mỹ ngụy của Miền Nam, có được bao nhiêu cái sân golf ? Trước kia, trước năm 1975, làm gì có các đại khách sạn cao cấp resorts, năm sao, mười sao? Trước kia con gái Việt Nam đâu có giá, làm sao bán ra ngoại quốc được, nay con gái Việt Nam rất đắt giá! Được mời đi đấu xảo, thi hoa hậu Á đông, hoa hậu Hoàn vũ,… thiếu nữ Việt Nam nhờ tài quản lý của “đỉnh cao trí tuệ” nên nay đã thành món hàng cao cấp. Các đại gia Tàu, Đài loan sắp hàng dài dài, “mua”, nắn nót, lựa chọn đem về làm vợ. Thế giới sắp hàng, đầu tư xin làm “rể Việt Nam”. Thế mà dân Việt Nam chẳng những không biết ơn về các sáng kiến đó, trái lại, ngu xuẩn nghe lời (chúng tôi – thế lực nước ngoài) biểu tình chống đối, chống đối ở trong nước chưa đủ, còn đình công cả ở nước ngoài, làm mất mặt những nhơn viên Sứ quán Việt nam. Nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã có sáng kiến giải phóng các cô gái đồng quê Việt Nam khỏi phải dầm mưa giải nắng làm việc đồng áng cực khổ, được đi du lịch các xứ xa. Đảng đã có sáng kiến xuất cảng sức lao động tài tình của “lao nô” Việt Nam. Không có Đảng Cộng sản, thì làm sao các cô gái miền Nam “nước mặn đồng chua”, những cô gái Miền Trung “đất cày lên sỏi đá” biết được đâu là xứ Jordan, đâu là Malaysia, và đâu là Đài Loan và cả Trung Hoa vĩ đại, núi liền núi sông liền sông ... Trước đây mảnh ruộng, miếng vườn, mấy ai ngó tới ! Ngày nay nhờ Đảng cho đảng viên cán bộ thâu mua để quy hoạch. Những chủ nhơn ấy “chó ngáp phải ruồi” đã bán được miếng đất với giá ngon lành, ... Thế mà, nay dại dột nghe lời bọn phản động trong nước và bọn chống đối ở hải ngoại, làm đơn, xuống đường, khiếu kiện, đòi bồi thường. Mà bồi thường cái gì ??? Đã bán rồi, đã lấy tiền rồi còn đòi bồi thường nỗi gì ???. Nói tóm lại, nếu không có bọn phản động trong nước và bọn thế lực bên ngoài - xúi dục, thì “dân ngu” Việt Nam đã sống yên lành, sung sướng !
Dân chúng ngày nay có tự do, con nít muốn đi học thì đi học, tiền học miễn phí, chỉ tốn tí tiền sắm đồng phục, khăn đỏ, tí tiền sơ sơ để mua sách, mua tập. Nếu muốn có điểm cao thì phải học tư với cô, thầy giáo. Nhưng cái ấy là tại dốt nên phải học thêm, Nhà nước đâu có bắt buộc! Còn không thích đi học, muốn kiếm tiền thì đi bán mía ghim, vé số, đi đánh giày, cứ… tự do nghỉ học, ra đời bán sức lao động vị thành niên để giúp cha, giúp mẹ - làm business. Muốn lè phè ở nhà giữ trâu, “nằm trên minh trâu, phất ngọn cờ lau, mà miệng hát nghêu ngao... ” thì cứ tự nhiên, không ai bắt buộc trẻ con đi học cả. Như vậy, dân chúng thật là hoàn toàn độc lập, không cần nô lệ vào máy móc, vào cơ giới, đầy tự tin ở sức mình: “Sức người sỏi đá biến thành cơm” mà. Tự túc, tự lực, tự cường. Dẫn thủy nhập điền ?, “ruộng cao gàu đôi, ruông thấp gàu sòng”, hay đạp nước... Nếu cần, ta nhịn ăn tí tí là ta có ngay tài sản dư thừa để xuất cảng. Việt Nam ta nhờ vậy mà có thể xuất cảng, nào gạo, nào cà phê, nào trà... Ngày nay dân ta hết đói, chỉ có… thiếu ăn thôi.

Tây Nguyên giàu Bô Xít, tài nguyên đầy. Không lẽ bỏ không, phí của. Đảng ta nhờ người bạn Tàu giúp khai thác, bạn Tàu “hữu nghị” lắm, tử tế lắm, chẳng những giúp công còn bỏ thêm của ra, hơn nữa, vì “láng giềng tốt” nên cả ngàn “nhơn công có tay nghề” xung phong tình nguyện đến Việt Nam, giúp ta khai thác bô xít. Thế mà ... cả trong nước từ tên Đại tướng già lú lẫn, sống hoài không chịu chết, ăn cháo đá bát, đã về vườn từ lâu, không chịu yên phận chờ chết, bày léng phéng chỏ mồm chỉ trích, ... chí đến các tên tiến sĩ, thạc sĩ mà Đảng bỏ tiền ra mua bằng cho, cũng dại dột nghe lời xúi giục của bọn phản động hải ngoại, hô hào phản đối.

Còn biên giới, hải đảo nữa, xá gì mấy cái đảo cỏn con, xá gì mấy ngọn núi hiểm trở. Đảng Cộng sản Việt Nam ta đã phát huy “đỉnh cao trí tuệ”, nhờ người bạn Tàu nó giữ gìn giùm. Vì là anh em cách mạng xã hội chủ nghĩa, núi liền núi, sông liền sông. Đảng viên Cộng sản Tàu đã từng chết cho Đảng Cộng sản Việt Nam “đánh Tây, đánh Mỹ” cướp quyền cai trị Việt Nam cho Đảng Cộng sản… quốc tế cơ mà ! Nếu chẳng may Đế quốc Mỹ và thế lực thù địch Tư bản có ý đồ xâm chiếm Hải đảo của chúng ta, thì Hồng quân Tàu sẽ hy sanh để giữ Hải đảo cho ta. Đúng ra ta phải biết ơn Đảng Cộng sản anh em Tàu.

Còn việc cấm ra khơi đánh cá là một thái độ khoa học để giữ tài nguyên hải sản của biển Đông. Cũng chỉ vì ngư dân ta quá dại dột, nghe lời xúi dục của thế lực thù địch bên ngoài không tuân lệnh cấm ra khơi đánh cá, nên mới có những cảnh ngư dân Việt Nam bị bắt. Nhưng một lần nữa, do sự lèo lái khéo léo, cũng như nhờ vận dụng “uy tín lớn” của Đảng Công sản Việt Nam, nên các ngư dân vô kỷ luật kia mới được “người anh em phương bắc nể mặt”, cho về nhà!


Hôm nay, chúng tôi công khai thách Đảng Cộng sản Việt Nam thử làm một bảng tổng kết: Đối với Tổ quốc và tiền đồ dân tộc, đối với Nhơn dân và Giang sơn Việt Nam mà Đảng Cộng sản tiếm danh, tiếm quyền. Đối với Tương lai, Vận mệnh, Nền Độc lập và sự Toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, đưa lên bàn cân xem CÔNG/TỘI nặng nhẹ thế nào ?.

Chúng tôi, những người tỵ nạn Cộng sản Việt Nam ở các nước ngoài; chúng tôi, những người đấu tranh đòi dân chủ, tự do, bình đẳng phải được trả lại cho người công dân Việt Nam; chúng tôi, những người đấu tranh đòi quyền sống của mỗi con người, đòi những quyền căn bản của mỗi công dân, phải được trao lại cho mỗi người Việt Nam trong nước và ngoài nước. Chúng tôi thách thức Đảng Cộng sản Việt Nam tự làm kiểm điểm bằng một bảng tổng kết. Chúng tôi không làm, vì chúng tôi không muốn làm Quan tòa buộc tội Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúng tôi muốn các ông, mỗi đảng viên Cộng sản tự vấn lấy lương tâm, tự vấn lòng. Thử tự vấn lòng một lần trong đời các ông ! Hãy tự lấy tự chủ một lần trong đời các ông. Các ông hãy lấy tất cả can đảm nhìn vào sự thật, và làm Bảng tổng kết trong tất cả thời gian cầm quyền của Đảng Cộng sản. Thử một lần trong đời đảng viên các ông, các ông không phải chờ lịnh trung ương, chờ lịnh trên truyền xuống, chờ “các ổng ở trển nói, các ổng nghĩ, các ổng bàn giùm”, các ông hãy tự suy nghĩ, tự lấy ý kiến, tự hành động, tự phát ngôn. Các ông hãy can đãm, dám lấy quyền dân chủ một lần đi. Vì đất nước đang lâm nguy. Dân tộc Việt nam sắp bị nô lệ. Việt Nam đang bị Hán hóa dần dần, và quốc gia Việt Nam đang lần lần trở thành An Nam đô hộ Phủ.

Nếu các ông cảm thấy khó khăn, chúng tôi đề nghị cái sườn làm việc, và bắt đầu việc, các ông vẫn giữ cái nhìn của các ông, cái nhìn cộng sản, lý luận công/tội đối với Đảng Cộng sản (có phải chăng cái cốt lõi của đảng CS là Trung với Đảng?). Nào ta vào việc, hai cột kế toán, cột trái Công: Làm giàu cho một tiểu thiểu số Đảng viên cao cấp của Đảng Công sản Việt nam, đó là Trung với Đảng đấy!. Bên phải Tội: Làm nghèo đại đa số người dân Việt Nam, đúng là Hiếu với dân, không nên để nó giàu, nó sẽ bị bịnh. (* Để tránh hiểu lầm, một lần nữa chúng tôi lập lại, hai chữ Công/Tội đây là với cái nhìn của người đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam). Nói tóm lại, Đảng Cộng sản Việt Nam, đã vơ vét tất cả của cải gia tài của hơn 80 triệu người Việt Nam, trút cả vào túi tham không đáy của các Đảng viên cao cấp. Đó là Công/Tội đối với cái nhãn quan người Cộng sản, thật quá dễ dàng với các ông. Nhưng có công bằng và đạo đức hay không ? Đó là quan niệm lương tâm của các ông, nếu các ông còn có lương tâm?.

Sau khi làm xong, bấy giờ các ông sẽ thấy rõ rằng đất nước đang lâm nguy. Việt Nam thân yêu của chúng ta đang bị xâm lăng bởi anh láng giềng “hữu nghị” và bạn bè xã hội chủ nghĩa “tốt” của các ông. Trong nước, người Tàu có mặt từ biên giới cực Bắc của Việt Nam đến cực Nam xứ Cà Mau thân yêu của đất nước chúng ta, công nhơn Tàu giựt, chiếm đoạt công ăn việc làm của người thợ Việt Nam, hàng hóa Tàu tràn ngập, giá rẻ vì bán phá giá (dumping), giết hại công nghiệp Việt Nam vì không thể cạnh tranh nổi. Hàng hóa rẽ, thiếu phẩm chất, giày dép làm sưng chân người lớn, sữa giết con trẻ, tương chao, xi dầu đầy chất ác - xít làm hại sức khỏe. Giết nền kinh tế, cướp công ăn việc làm chưa đủ, thợ thuyền Tàu còn phá hoại gia phong đạo đức, phá làng phá xóm và lũng đoạn đời sống người dân lành Việt Nam. Còn ngoài nước, Hải quân Tàu bế môn tỏa cảng Việt Nam, blocus không cho ngư dân Việt Nam đánh cá, tàu bè thương thuyền đến Việt Nam đều bị Hải quân Tàu kiểm soát.

Vài thí dụ:
- Năm 2007, vào giữa tháng 7, tàu bệnh viện USS Peleliu của Huê Kỳ, trên đường công tác nhơn đạo, ghé qua cảng Đà Nẳng, thuộc lãnh thổ Việt Nam, thế mà Trung Cộng buộc nhà nước Việt Cộng cấm, chẳng những cấm binh sĩ hải quân Mỹ lên bờ du lịch đã đành, còn cấm cả nhơn viên phục vụ tàu bệnh viện - y sĩ, y tá - không được lên bờ khám bệnh nhơn đạo; hơn thế, cấm cả Huê kỳ dùng trực thăng để di chuyển bệnh nhơn. Trước những sự việc ấy - trên lãnh thổ Việt Nam- các ông có cảm thấy nhục không ?
- Ngày 13/6/2009, trong chuyến đi thăm Hà nội, ông Lý Triều Nguyên, Ủy viên Bộ Chánh trị, Bí thơ Ban Bí thơ và Trưởng ban Tổ chức Đảng Cộn sản Tàu đã ký thỏa thuận với Ông Nông Đức Mạnh, chương trình đào tạo cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam, giai đoạn 2009/2015. Đáng nhục chưa? Các ông đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam có chấp nhận từ nay, mọi sắp xếp nhơn sự trong Đảng của các ông sẽ do một anh Tảu đảm nhiệm, hẳn các ông cũng biềt vai trò một Trưởng ban Tổ chức Đảng nó thế nào rồi ! Trong dịp đó, Nông Đức Mạnh không hết lời ca ngợi quan hệ 2 bên được nâng lên “tầm cao mới” và hứa sẽ “làm hết mình” (BBC 13/6/2009). Các ông nghĩ sao, chúng tôi thì hết ý kiến, ngao ngán và thương hại cho dân tộc Việt Nam không biết kiếp trước ăn ở làm sao để phải lãnh cái thảm họa về sự hiện diện của các ông ?
- Mạng internet vietnamchina.gov.vn của Nhà nước Việt nam (Cộng sản), với cái đuôi gov.vn theo luật quốc tế internet quy định, là của chủ quyền Nhà nước (.gov) Việt Nam (.vn), do Nhà nước Việt Nam độc quyền chủ quản, vì nó tiêu biểu cho độc lập, chủ quyền và sự quản lý của đất nước. Cái computer chủ PHẢI được đặt trên đất của Việt Nam. Thế nhưng trang mạng này có máy chủ đặt ở bên Tàu. Một lần nữa chúng nhường cho cac ông phát biểu ý kiến. Nói nhỏ với cac ông; làm như vậy Đảng Cộng sản Việt Nam của cac ông đã phạm luật quốc tế về internet, và khi nội dung mạng nầy lại tuyên truyền cho sự bành trướng của Tàu, như tên Tần Cương tuyên bố chủ quyền không thể chối cải được của Tàu ở Tây Sa và Nam Sa (tức là Hoàng Sa và Trường Sa), Đảng của các ông đã phạm Điều 88 bộ Luật Hình sự của Nhà Nước Việt Nam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Các ông phải cho Công An bắt ngay tay chủ nhiệm Đảng là Nông Đức Mạnh.


Các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam ơi ! Mau mau tỉnh dậy ! Tây Nguyên, Hoàng Sa - Trường Sa, Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan đang réo gọi các ông. Đất nước đang réo gọi dân tộc Việt Nam. Các ông sợ những hiệp ước, những lời hứa ký kết giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Tàu ràng buộc các ông ? Các ông sợ sức mạnh của Tàu, cũng như nhận định và phân tách của hai nhà trí thức bình luận nổi tiếng, trả lời hai bài phỏng vấn của một ký giả - khá nổi tiếng của một tờ báo khá nổi tiếng - của người Việt hải ngoại chúng tôi rằng: Đảng Cộng sản Việt Nam hiện cầm quyền nước Việt Nam rất khôn ngoan, biết sức mình yếu, không muốn làm dân chết chóc đau khổ về chiến tranh, tội nghiệp, nên giả dạng khù khờ, lòn trôn qua ải, để giữ độc lập và quyền tự chủ của mình. Xin lỗi các ông, chúng tôi xin không tin lòng nhơn đạo của các ông. Lúc xưa khi cần giết, “Giết nữa đi, cho bàn tay không phút nghỉ - Cho ruộng đồng lúa tốt mau xong - Cho Đảng bền lâu cùng rợp bước chung lòng, THỜ MAO chủ tịch, THỜ XI TA LIN vĩ đại”. Giết để Đảng thờ Mao, thờ Xi Ta Lin, các ông vẫn giết. Khi cần xua dân Bắc vào chết trong Nam, các ông không ngần ngại... Các ông nào có thương dân, các ông KHÔNG bao giờ thương dân.

Nhưng chúng tôi, vẫn hy vọng, hy vọng một tia ánh sáng cuối cùng, cái nỗi nhục mất nước. Cái nỗi nhục khi các ông nhìn thấy con cháu của các ông đang biến thành người Tàu. Các ông hãy rùng mình, tỉnh ngộ đi. Tình hình Việt Nam tương đối chưa trầm trọng lắm. Đất nước Việt Nam còn có vận may: trong khi lãnh đạo Việt Nam qụy lụy Tàu, thì tinh thần ái quốc của mọi từng lớp quần chúng đang vượt qua sợ hãi. Đông đảo các trí thức, học giả đang cất cao tiếng nói của mình. Người dân Việt Nam một lần nữa chứng minh sức mạnh dân tộc của mình. Lúc xưa ông cha ta chỉ dựa vào sức của toàn dân để đánh Tàu giành độc lập. Sức mạnh quần chúng đã được chứng tỏ một cách rõ rệt qua sự thành công của các cuộc cách mạng ôn hòa ở nhiều nước trên thế giới trong những năm tháng gần đây. Bởi vì “lòng bảo vệ quốc gia dân tộc của dân chúng bao giờ cũng là chánh nghĩa sáng ngời”. Chúng ta phải tin rằng dân tộc Việt Nam không bao giờ khuất phục. Đó là chơn lý.

Các ông Đảng Viên Đảng Cộng sản Việt Nam muốn chứng minh rằng các ông vẫn còn là những người con của Việt Nam, các ông muốn còn là những phần tử yêu nước. Các ông phải:

- Giải thể ngay Đảng Công sản Việt Nam và từ chức ngay, không cầm quyền Nước Việt Nam. Việc ấy rất có lợi, vì trong cái khốn khổ cũng có cái may. Tên Tàu quá khôn nhưng cũng rất khờ, vì cả 2 Đảng Cộng sản không tin vào dân, nên, mọi ký kết, lời hứa, cam kết quan hệ ngoại giao giữa Hà nội và Tàu đều là quan hệ ngoại giữa hai Đảng Cộng sản, không có ràng buộc giữa 2 Quốc gia (Nation), vì Quốc gia là Dân. Khi Đảng Công sản Việt Nam giải thế, từ chức, thay thế bởi một chánh quyền dân chủ có đại diện nhiều thành phần quần chúng đa nguyên, đa đảng, với một Hiến pháp và một Quốc hội Thiệt, thật sự có những người đại diện các từng lớp quần chúng, đại diện thực sự một quốc gia, thì Chánh quyền mới ấy có quyền phủ nhận những ký kết không nhơn danh quốc gia. Giải thể Đảng Cộng sản Việt Nam, đưa Đảng Cộng sản Việt Nam ra ngoài Pháp luật, sẽ giúp đỡ Quốc gia Việt Nam phủ nhận (rendre caduc) tất cả những văn kiện ngoại giao do Đảng Cộng sản ký kết.

Ngay từ bây giờ các ông hãy can đảm trao quyền lại cho người dân, cho phép thanh niên sanh viên học sanh xuống đường phản đối hành động bành trướng của Tàu. Biểu tình đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa. Ngay tại Liên Hiệp Quốc lên án thái độ bành trướng và trịch thượng của Tàu. Và để cắt mọi khó khăn ngoại giao, Đảng CS VN trao quyền lại cho một Ủy Ban Quốc Gia tạm thời quản lý đất nước, trong thời gian để thành lập một Hiến Pháp dân chủ hơn, bầu lại Quốc Hội. Nói tóm lại thành lập, một nền Đệ Tam Cộng Hòa, để tiếp hai nền Cộng Hòa Dân Chủ và Xã Hội Chủ Nghĩa của Miền Bắc và hai nền Đệ Nhứt và Đệ Nhị Cộng Hòa Miền Nam.


Nền Đệ Tam Cộng Hòa ấy là sự tiếp nối lịch sử của một giai đoạn có vinh có nhục, có sai có trái, có giận có hờn, có vui có sướng. Vì vậy nó lấy tên là Đệ tam vì nó là tiếp nối của quá khứ; nó có gốc có nguồn.

Các đảng viên Đảng Công sản phải làm công việc tự giải thể và tự giải nhiệm ấy đi ! Vì các ông đang cầm quyền, các ông đang có trách nhiệm, các ông phải lấy trách nhiệm ra đi, trả quyền công dân lại cho công dân Việt Nam. Các Ông muốn làm lịch sử ư, ? đấy là làm lịch sử. Ôn hòa. 

Các ông cầm quyền quá lâu, các ông đã tước cái quyền ấy của người dân quá lâu. Đừng viện cớ, sợ cách mạng sẽ có nguy hiểm đổ máu. Các ông đã từng làm cách mạng. Các ông không sợ đồ máu cơ mà. Giao lại cho Nhơn dân, trở về đứng bên cạnh người dân các ông sẽ trở lại với dân tộc Việt Nam. Mikhai Gorbatchev năm 1989 từ chối không gởi xe tăng qua Đông Đức và các nước Đông Âu, (trái với Nikita Kroutchev năm 1956 ở Budapest, và 1968 ở Praha) vì Mikhai Gorbachev tìn vào tinh thần dân tộc, và đức tánh ôn hòa của dân chúng các quốc gia Đông Âu. Các ông cũng vậy, các ông cũng phải tin tưởng vào lòng yêu nước và tánh ôn hòa của nhơn dân Việt Nam, và phải tin tưởng vào sức mạnh sanh tồn của dân tộc Việt Nam. Một ngàn năm Bắc thuộc, một trăm năm Tây thuộc không lay chuyển được sức mạnh của tinh thần dân tộc sanh tồn. Tinh thần ấy đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam tồn tại đến ngày nay.
Hãy vững tin lên đi !
Chúng tôi thách thức các Ông đấy !
Các ông hãy trở về bên cạnh dân tộc Việt Nam đi !
Chưa muộn đâu !./.

Phan Văn Song

Bài Xem Nhiều