We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 9 September 2009

“Đạo đức Hồ Chí Minh” là gì?

Tháng 3 năm 2003, Trung ương Đảng đã phát động một đợt ‘học tập tư tưởng Hồ Chí Minh’. Ba năm sau, Bộ Chính trị quyết định mở rộng đợt học tập này. Theo một chỉ thị do Tổng Bí thư Đảng CSVN ký thì sau khi học tập ‘tư tưởng Hồ Chí Minh’, toàn Đảng, toàn dân còn cần học tập và làm theo ‘tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh’ từ năm 2007 cho tới hết nhiệm kỳ Đại hội X của Đảng CSVN, mãi tới đầu năm 2011 mới kết thúc” (*1). Một trong những kết quả đợt học tập ấy là: “Tại tỉnh Vĩnh Long, qua gần ba năm thực hiện ‘Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh’, cán bộ, đảng viên của tỉnh đã có những chuyển biến tích cực trong đạo đức, lối sống. Đến nay, cuộc vận động đã lan sâu vào lĩnh vực tôn giáo. Nhiều gương tiêu biểu ở các chùa cho thấy rằng, những vị sư sãi đã bắt đầu học tập, làm theo gương Bác từ những việc làm hết sức thiết thực và cụ thể” (*1).

Hiện nay, uy tín của đảng CSVN trước quốc dân Việt Nam đang bị xuống dốc trầm trọng, người dân ngày càng thấy rõ thực chất của đảng CSVN là một đảng cướp đúng nghĩa nhất, độc ác và nham hiểm nhất, nhưng lại quy mô nhất… Và người dân ngày càng cảm thấy không thể để cho cái đảng cướp này cứ nắm quyền cai trị để bóc lột đồng bào đến tận xương tuỷ mãi. Trong lòng người dân đang cháy lên ngọn lửa bất mãn và ngày càng cháy bùng lên. Trước nguy cơ toàn dân nổi dậy hầu quét sạch bọn cướp ngày gian ác này, đảng CSVN hết sức lo sợ nên đã tìm cách đối phó. Một trong những cách đối phó của họ là đưa ra và đề cao “tư tưởng Hồ Chí Minh”, trong đó có “đạo đức Hồ Chí Minh”, hầu hâm nóng lại sự trung thành đối với đảng vốn đang nguội lạnh dần nơi các cán bộ cộng sản.

Trước cách đối phó ấy, thiết tưởng người dân Việt trong và ngoài nước cần phải hiểu thật rõ “đạo đức Hồ Chí Minh” là gì? Bản chất của thứ gọi là “đạo đức” đó là gì?

Đạo đức của một dân tộc, một xã hội hay một nền văn hóa luôn luôn phải đặt trên một nền tảng hay một tiêu chuẩn nào đó để dựa vào đó, người ta có thể xác định một quan niệm, tư tưởng, lời nói hay hành động nào đó là có đạo đức hay không. Đối với Lão Tử, tác giả cuốn “Đạo Đức Kinh”, và những người theo ông thì “Đức” là cái gì phù hợp với “Đạo”, là sự thể hiện của “Đạo” trong tư tưởng, lời nói và việc làm của con người. Người có “Đức” là người quan niệm, suy nghĩ, nói năng, hành động và sống phù hợp với “Đạo” của Trời Đất, của Con Người. Từ ngữ “đạo đức” và ý nghĩa của nó có lẽ xuất phát từ quan niệm này của Lão Tử. Đối với Đức Phật hay Phật giáo, đạo đức là phẩm chất của những tư tưởng, hành động phù hợp với sự giác ngộ về “Bản Lai Diện Mục”, “Chân Tâm” hay “Chân Như Phật Tính”. Nói cụ thể hơn ‒ đương nhiên cũng sẽ hạn hẹp hơn ‒ cho những người thích cụ thể, thì đạo đức là những gì phù hợp với giáo huấn của Đức Phật. Đối với Thiên Chúa giáo thì Thiên Chúa là trên hết. Tất cả những gì phù hợp với vị trí tối thượng của Thiên Chúa, với thánh ý và giáo huấn của Ngài ‒ được cụ thể hoá bằng tình yêu đối với Thiên Chúa và đồng loại ‒ thì gọi là đạo đức.

Vậy, đối với người Cộng sản, đạo đức là gì? Thưa: Đạo đức là những gì phù hợp với việc đặt quyền lợi của đảng cộng sản lên trên hết. Do đó tất cả những gì có lợi cho sự nắm quyền cai trị vô thời hạn và sự trường tồn của đảng Cộng sản thì đó là đạo đức, là thiện, là tốt. Ngược lại, những gì bất lợi cho sự độc quyền cai trị và quyền lợi của đảng cộng sản thì đều là vô đạo đức, là ác, là xấu. Có hiểu như thế chúng ta mới có thể cắt nghĩa được tại sao ông Hồ Chí Minh được coi là gương mẫu “đạo đức” của người Cộng sản, cho dù ông đã từng:

‒ ra lệnh giết oan hàng trăm ngàn người vô tội trong phong trào “Cải Cách Ruộng Đất”;

‒ lấy hàng chục người vợ cách bí mật mà vẫn cứ công khai tuyên bố mình độc thân để mọi người lầm tưởng rằng ông hy sinh hạnh phúc gia đình hầu toàn tâm toàn ý lo cho hạnh phúc của toàn dân; đã thế, ông còn để thuộc hạ giết chết vợ mình là Nông Thị Xuân khi bà này đòi công khai cuộc hôn nhân giữa hai người;

‒ mạo danh tác giả Trần Dân Tiên để viết cả một cuốn sách tự ca tụng mình cách hợm hĩnh;

‒ ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký công hàm năm 1958 công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VNCH thuộc chủ quyền của Tàu cộng;

‒ nướng hàng triệu thanh niên nam nữ miền Bắc trong chiến trường miền Nam để gieo đau thương tang tóc cho đồng bào miền Nam suốt từ 1959 đến 1975 và suốt từ 1975 đến nay;

‒ ra lệnh đánh phá miền Nam vào ngay ngày đình chiến tết Mậu Thân 1968, trong đó bộ đội của ông giết và chôn sống hàng ngàn người dân vô tội ở Huế cách hết sức dã man, và ông vui mừng coi đó là một chiến thắng vẻ vang;

‒ lập ra một đảng cướp gọi là “đảng Cộng sản Việt Nam ” để cướp chính quyền, để sau đó cướp hết quyền tự do, quyền con người của người dân, quyền tự quyết của dân tộc, hầu tha hồ giết người cướp của cho đầy ắp túi tham của mình…

Theo quan niệm bình thường của đại đa số người dân trên thế giới, những hành vi ấy của Hồ Chí Minh đều là những tội ác tày trời. Thế nhưng đảng CSVN lại coi ông là người “đạo đức” nhất, đáng làm gương cho tất cả mọi đảng viên cộng sản noi theo. Và đảng CSVN gọi thứ “đạo đức” ấy là “đạo đức Hồ Chí Minh”. Tại sao vậy? Vì như đã trình bày ở trên, đối với đảng cộng sản, bất kỳ hành vi nào có lợi cho sự nắm quyền cai trị vô thời hạn của đảng trên dân tộc mình, đều là “đạo đức” hết. Mà tất cả những tội ác tày trời vừa kể của Hồ Chí Minh đều có đặc tính là đặt quyền lợi của đảng cộng sản lên trên hết, đều nhắm đến việc bảo vệ sự trường tồn thống trị của đảng cộng sản trên dân tộc Việt Nam. Nên đó chính là những hành vi “đạo đức” theo quan niệm của người cộng sản.

Theo quan niệm của đảng Cộng sản, giết oan người vô tội cách dã man mà có lợi cho đảng thì đó là đạo đức. Nói dối, lường gạt mọi người dù trắng trợn hay trơ trẽn nhất để có lợi cho đảng thì đó là đạo đức, là nói đúng sự thật. Bán hết cả đất nước cho kẻ thù, làm cho toàn dân tộc phải điêu linh đau khổ, nhưng nếu điều ấy có lợi cho sự cầm quyền của đảng, thì đó là đạo đức. Giết người, cướp của, hối lộ… nhưng trung thành với đảng, sẵn sàng làm những gì có lợi cho sự tồn tại của đảng thì đều là công đức, đáng khen thưởng.

Do đó, cần phải hiểu cho chính xác một số thuật ngữ ‒ liên quan đến các giá trị ‒ mà cộng sản thường dùng trên các phương tiện truyền thông của họ. Người cộng sản hiểu nội dung những thuật ngữ này hoàn toàn khác với cách mọi người trên thế giới thường hiểu:

Tổ quốc”, “quốc gia”, “quê hương”, “nhân dân”, “dân tộc luôn luôn được đồng hoá với đảng cộng sản. “Trung thành với tổ quốc” hoàn toàn đồng nghĩa với trung thành với đảng. Ai đứng về phe nhân dân, bênh vực quyền lợi của người dân, bảo vệ lãnh thổ quốc gia, nhưng nếu hành động ấy có hại cho quyền lợi của đảng thì người đó vẫn bị kết án là “phản bội tổ quốc”, là “chống lại nhân dân”… Những tội như “xâm phạm an ninh quốc gia” hoàn toàn không có gì liên quan đến “quốc gia” hay “dân tộctheo nghĩa ta thường hiểu, mà chỉ có nghĩa là “xâm phạm đến sự an toàn của đảng cộng sản” hoặc “đe doạ độc quyền cai trị của đảng cộng sản”. Đối với người cộng sản, từ ngữ “quốc gia”, “dân tộc” ‒ theo nghĩa chung mà mọi người thường hiểu ‒ đều không là gì cả, không có giá trị bao nhiêu. Nó chỉ được coi là một thực thể đáng quan tâm khi nó được đồng hoá với “đảng cộng sản”. Do đó, xâm phạm tới lợi ích của đảng cộng sản thì luôn luôn bị họ kết án là “xâm phạm lợi ích quốc gia”. Có hiểu như vậy, ta mới thấy rằng đảng cộng sản cho việc Tàu cộng vào khai thác bauxit hay việc nhường biển và lãnh thổ cho Tàu cộng là không hề nguy hiểm gì cho “an ninh quốc gia” cả; trái lại đó là cách “bảo vệ an ninh quốc gia” vì nó bảo vệ cho sự cai trị vĩnh cửu của đảng cộng sản. Những người như cô Phạm Thanh Nghiên, blogger Người Buôn Gió, hay những sinh viên biểu tình chống Tàu cộng chiếm Hoàng Sa Trường Sa, phản đối việc Tàu cộng khai thác bauxit ở Tây Nguyên đều bị đảng coi là “xâm phạm an ninh quốc gia”. Sao vậy? Vì điều đó cản trở việc Tàu cộng bảo trợ cho độc quyền cai trị của đảng CSVN. Khi Tàu cộng đang bảo trợ cho sự cai trị của đảng, thì ai chống Tàu là chống đảng, mà chống đảng chính là “chống lại quốc gia dân tộc”.

Sự thật lớn nhất theo quan điểm của người cộng sản phải được phát biểu đại khái thế này: “Đảng cộng sản là đảng tốt nhất trần gian, xứng đáng được mọi người phục vụ hơn bất kỳ một tập thể nào cho dù tập thể đó là quê hương dân tộc; và đảng cộng sản xứng đáng cai trị đất nước hơn bất kỳ đảng phái nào”. Tất cả những phát biểu nào ngược lại với “sự thật” ấy thì đều là “giả dối”, là “sai lạc”. Từ đó suy ra: tất cả những gì có lợi cho quyền lực của đảng, cho sự cai trị vô hạn của đảng, dù những điều ấy hoàn toàn trái ngược với thực tế, đều được coi là “sự thật”. Còn tất cả những gì có khuynh hướng coi đảng cộng sản là xấu, kém, tồi, hoặc những gì bất lợi cho sự cầm quyền của đảng, cho dù có đúng với thực tế 100% cũng đều bị coi là “xuyên tạc”, là “bóp méo sự thật” hết! Dân gian thường bảo: “nói dối như vẹm”, nhưng người cộng sản không hề cho rằng họ nói dối, dù những điều họ đang nói hoàn toàn trái ngược với thực tế. Họ cho những điều họ nói là hoàn toàn có lợi cho đảng của họ, nên đó chính là “sự thật”. Hiện nay, cả thế giới đều biết Việt Nam là một nước tụt hậu nhất, kém dân chủ nhất, vi phạm nhân quyền nhiều nhất, và đảng cộng sản là kẻ đàn áp và khủng bố người dân nhiều nhất. Nhưng bất kỳ ai nói lên điều ấy thì đều bị kết án là “xuyên tạc”, “vu khống”, “nói sai sự thật”, và kẻ ấy… đương nhiên vào tù! Có quan niệm như thế chúng ta mới dễ hiểu câu tuyên bố công khai của ông Nguyễn Tấn Dũng trước thế giới: “Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và tôi cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối”, mặc dù ai cũng biết rằng ông nói dối như cuội. Từ ngữ “sự trung thực” trong câu của ông không có nghĩa nào khác ngoài “những gì có lợi cho sự cai trị của đảng CSVN”, còn “sự giả dối” chỉ có nghĩa là “những gì ngược với quyền lợi đảng CSVN”.

Tự do là tình trạng hay khả năng làm tất cả những gì phù hợp với quyền lợi hay sự cai trị của đảng. Người có khuynh hướng làm ngược với quyền lợi của đảng là người “không có tự do”, là hạng “nô lệ” cần được “giải phóng”. Theo nghĩa đó, trước 1975, miền Bắc Việt Nam được coi là “vùng tự do”, còn miền Nam là “vùng nô lệ”, nên miền Bắc phải “giải phóng” miền Nam để miền Nam được “tự do”. Các cán bộ cộng sản hiện nay thường nói một cách rất vô tư, thành thật, không hề ngượng miệng: “Nước Việt Nam ta tự do gấp triệu lần những nước khác”. Tại sao? Vì quả thật hiện nay, họ được tha hồ làm bất cứ điều gì ‒ ăn cướp, hối lộ, tham nhũng, giết người, đánh đập, hiếp dâm… ‒ miễn sao điều đó có lợi hay ít nhất là vô hại cho sự cai trị của đảng CSVN, và miễn sao họ tỏ ra trung thành với đảng là được. Ở những nước khác mà làm như vậy thì vô tù ngay tức khắc! Vì thế, chúng ta thấy các cán bộ cộng sản cứ cướp đất cướp nhà của dân, hết nhà này tới nhà khác, mà vẫn sống phây phây, chẳng toà án nào kết án họ cả! Sao vậy? Vì họ luôn luôn tỏ ra trung thành với đảng, sẵn sàng bảo vệ đảng, nên đối với đảng họ là những người “đạo đức”. Còn những người dân bị cướp nếu cứ kêu oan, cứ kiện tụng hoài làm mất mặt đảng thì đều bị kết án là vi phạm pháp luật, là “vô đạo đức”.

Hoà bình là tình trạng của một xã hội đã được cộng sản nắm quyền cai trị, bất chấp người dân trong đó thường xuyên bị khủng bố, luôn luôn sống trong sợ hãi vì có thể bị giết, bị tù, bị cướp bất cứ lúc nào. Theo quan niệm của cộng sản, miền Nam Việt Nam chỉ bắt đầu có “hoà bình” kể từ năm 1975 về sau.

Đoàn kết là cùng hợp nhau củng cố quyền lực cho đảng cộng sản, dưới sự lãnh đạo của đảng. Do đó “phá hoại đoàn kết” hay “phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc” là có những hành động làm cho người dân nhận ra sự thật về bản chất gian dối và độc ác của đảng, khiến họ không còn tin tưởng hay chấp nhận sự lãnh đạo của đảng, dẫn đến việc không cộng tác với đảng, xa rời đảng hay chống lại đảng.

Thế lực thù địch là bất kỳ thế lực nào không chấp nhận hoặc gây bất lợi cho sự cai trị vô thời hạn của đảng cộng sản trên đất nước mình. Dù thế lực ấy có yêu nước và có làm lợi cho quê hương đất nước tới đâu, nhưng hễ gây bất lợi cho sự cai trị của đảng cộng sản thì đều bị coi là “thế lực thù địch” cần phải tiêu diệt. Những thế lực đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, công bằng xã hội cho người dân ‒ điều này đương nhiên bất lợi cho sự cai trị của đảng ‒ dù ở trong hay ngoài nước, đều là những “thế lực thù địch”.

Đó chỉ là một vài từ ngữ điển hình. Vì giới hạn của bài, tác giả không thể kể hết ra đây tất cả những từ ngữ được cộng sản dùng với những ý nghĩa hết sức khác với nghĩa chung mà mọi người trên thế giới thường hiểu.

Đạo đức Hồ Chí Minh” mà đảng CSVN hiện nay đang hô hào toàn đảng toàn dân học tập và thực hành, trong thực tế chính là những gì mà mọi người có lương tri trên thế giới đều hiểu là dã man, tàn bạo, độc ác, gian trá, tráo trở, lường gạt… Giữa “đạo đức Hồ Chí Minh” và đạo đức của các tôn giáo hay của lương tri con người hầu như luôn luôn có một sự trái ngược: Điều được coi là thiện, là tốt, là chân thực trong thứ đạo đức này thì lại là ác, là xấu, là giả dối trong thứ đạo đức kia, và ngược lại. Vì thế, mặc dù được đảng CSVN đề cao và hô hào học tập từ nhiều thập niên trước, nhưng thứ “đạo đức” ngược hẳn lại lương tri này đã bị dân chúng tẩy chay và đi vào quên lãng. Nay trước nguy cơ bị dân chúng nổi dậy lật đổ, đảng CSVN lại đề cao thứ “đạo đức” ngược đời này và ô hào các cán bộ, đảng viên của mình học tập và thực hành. Mục đích của họ là động viên và thúc đẩy các cán bộ, đảng viên sẵn sàng làm tất cả những gì độc ác, tàn bạo nhất với những người dân nào không chịu nổi sự đàn áp của đảng CSVN nên muốn nổi dậy lật đổ chế độ phi nhân, hầu bảo vệ và duy trì sự cai trị của đảng CSVN trên toàn dân tộc. Tất cả những hành vi tàn bạo độc ác nhất nhằm bảo vệ chế độ đều được CSVN coi là “đạo đức”, thứ đạo đức được mệnh danh là “đạo đức Hồ Chí Minh”.

Nguyễn Chính Kết
Houston, 9-9-2009

Phép lạ truyền thống Á Ðông


Ở nước Mỹ có những nơi người ta không có thó quen khóa cửa xe khi đậu ngoài đường ban đêm. Tại Brattleborrough, tiểu bang Vertmont, khi tôi cẩn thận khóa cửa xe trước khi vào nhà, người bạn Mỹ cười: “Anh vẫn làm như ở thành phố lớn nhỉ?” Tại thị xã Dubuque, Iowa, có 100,000 dân, gia đình con gái tôi cũng không quen khóa xe khi đậu trước cửa nhà qua đêm. Ban ngày, cả nhà đi làm hoặc đi học, lúc đi cũng không khóa cửa nhà. Tất nhiên trong các thành phố lớn thì khác.

Nhưng ở Nhật Bản, thủ đô Tokyo là một thành phố lớn 26 triệu người, một ký giả Mỹ ở đó 5 năm trời, cũng ngạc nhiên vì trong xóm không ai lo nạn trộm cắp. Các con anh đi xe đạp về nhà bỏ xe trước cửa không bao giờ phải khóa. Và không bao giờ bị mất. Ðứa con gái 9 tuổi được một cô bạn Nhật rủ đi chơi sở thú, mỗi chuyến đi xe điện mất 90 phút, đổi tầu ba lần, nhưng cha mẹ cô bé người Nhật không tỏ vẻ gì lo âu. Anh coi đây là một phép lạ!

Sau những năm 1970, chúng ta thường nghe nói đến “Phép lạ kinh tế” của những con rồng nhỏ Á Ðông: Những nước Ðài Loan, Nam Hàn, Singapore và lãnh thổ Hồng Kông phát triển kinh tế nhanh chóng. Một nhà báo Mỹ đã nhìn thấy một thứ phép lạ khác: Phép lạ xã hội trong vùng đất này.

T.R. Reid đã sống nhiều năm ở Nhật Bản và đi khắp miền Ðông Châu Á. Năm 1997 có một cuộc khủng hoảng tài chánh và khủng hoảng kinh tế ở vùng này. Năm sau, Reid giúp hướng dẫn một đoàn quay phim Mỹ đi làm một phim tài liệu về ảnh hưởng của tình trạng kinh tế suy sụp trên xã hội Nhật Bản. Ði mãi, nhà sản xuất hỏi nhà báo: Ðâu? Khủng hoảng đâu? Ði tìm những nơi tụ tập người vô gia cư coi? Phải tìm ra một cảnh gia đình tan vỡ để phỏng vấn chứ? Ðoàn quay phim thất vọng.

T. R. Reid kể vào giữa thập niên 1990 anh đã chứng kiến cảnh suy sụp của thị trường chứng khoán Tokyo và bao nhiêu người phá sản vì trái bong bóng trong thị trường địa ốc cũng bể vỡ. Ba bốn năm sau kinh tế vẫn tiếp tục đi xuống, anh đã tới phỏng vấn vị tổng giám đốc cảnh sát quốc gia, để hỏi xem số người phạm pháp đã tăng lên như thế nào. Người chỉ huy cảnh sát cả nước Nhật lễ phép trả lời anh rằng số tội phạm đã giảm xuống trong 20 năm qua, và trong hai năm gần đây vẫn tiếp tục giảm. Reid giải thích rằng theo các cuộc nghiên cứu xã hội học ở Mỹ thì khi kinh tế xuống tình trạng phạm pháp, số gia đình ly dị thế nào cũng tăng, vì thế anh mới đặt câu hỏi. Ông cảnh sát trưởng chỉ biết gật đầu một cách lịch sự: “À, ra thế.”

Sau khi đi thăm các quốc gia khác trong vùng, T.R. Reid khám phá ra một phép lạ khác ngoài phép lạ kinh tế, đó là một “phép lạ xã hội” mà các dân tộc này đã thực hiện được, mà người Tây phương chưa nhìn thấy. Kinh tế không quyết định lối sống của con người trong xã hội khi đối đãi với nhau. Những số thống kê cho thấy tỷ lệ tội phạm ở nhiều thành phố Mỹ cao gấp hàng chục lần, có nơi hàng trăm lần tỷ lệ ở Tokyo. Trong những năm kinh tế khủng hoảng sau năm 1997, số người phạm pháp ở Nhật Bản, Nam Hàn và Ðài Loan, từ tội sát nhân đến trộm cắp không tăng lên. Những quốc gia này đã tạo được một nền tảng tinh thần vững chắc, từ hàng ngàn năm, nền tảng đạo đức đó không lên xuống theo chỉ số thị trường và thống kê về tổng sản lượng nội địa. Ðó là một phép lạ xã hội làm một người Tây phương kinh ngạc.

Reid nhận thấy nền tảng đạo lý truyền thống trong các nước Á Ðông này là do lối giáo dục Khổng Giáo. Vì ông hàng xóm người Nhật của anh luôn luôn giải thích các điều anh thắc mắc về cách cư xử của người Nhật bằng một câu mở đầu: “Ðức Khổng Tử nói rằng...”

Những nhà kinh tế Nhật Bản mà tôi đọc giải thích cả nền đạo lý của nước họ là do ảnh hưởng đạo Khổng, được dậy theo lối các triết gia đời Tống bên Trung Quốc. Những quy tắc sống như Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ được các ông Trình, ông Chu đề cao đã tạo nên tinh thần các võ sĩ đời xưa cũng như cách hành động của các doanh nhân bây giờ. Lề lối quản trị xí nghiệp cũng như guồng máy hành chánh đều theo tinh thần Tống Nho. Nhiều tác giả Việt Nam trước đây hay trút hết mọi suy đồi trong xã hội mình vào thế kỷ 19 là do Tống Nho gây nên. Nhưng thứ Tống Nho đã gây ra tình trạng trì trệ về trí thức và ỷ lại về tinh thần đó thực ra do những Âu Dương Tu, Tư Mã Quang để lại. Ho đã củng cố chế độ nhà Tống bằng cách thiết lập một kỷ cương cho chế độ quân chủ tập quyền; họ ấn định phương pháp tuyển mộ quan lại bằng khoa cử, dần dần sinh ra bọn hủ Nho trọng khoa cử và bằng cấp, chỉ biết học thuộc lòng rồi lập lại nhưng điều học trong sách; còn trong hành động thì chỉ biết vâng lời vua quan. Chính đó là mầm mống gây nên cảnh suy đồi của giới trí thức Nho Giáo ở Trung Quốc và Việt Nam, trong nhiều thế kỷ. Người Nhật cũng theo Tống Nho nhưng không tổ chức thi cử, trọng thực tài và thực dụng, chỉ dậy nhau các đạo nghĩa sống ở đời theo “Trình Chu sự nghiệp.”

Ðến thế kỷ 20 vừa qua, hai nước Việt Nam và Trung Hoa đã thay đổi bằng cách du nhập chủ nghĩa Mác Lê Nin và đem guồng máy cai trị kiểu Stalin vào áp dụng trong việc chính trị. Những định chế thượng tầng này trong bản chất không khác gì chủ trương tôn quân và lối học từ chương nô lệ đời trước. Các chế độ Cộng Sản chỉ thay thế ông Vua bằng Ðảng. Các cán bộ, đảng viên đóng vai trò các hủ nho mới, tuyệt đối trung thành với đảng, cố học thuộc lòng các khẩu hiệu do các lãnh tụ nói ra, và không chấp nhận cho ai bất đồng ý kiến.

Cuốn sách mà Mao Trạch Ðông đọc hàng ngày không phải là sách của Karl Marx mà của Tư Mã Quang. Chế độ chính trị mà đảng Cộng Sản Trung Quốc lập ra không khác gì chế độ nhà Thanh, trừ các tên gọi. Cũng một chính quyền tập trung quyền hành, cũng một guồng máy thư lại làm tay sai cho Vua, hoặc Ðảng, và cả nước phải tôn thờ những ông thánh mới, học thuộc lòng cuốn Sách Ðỏ của Mao Chủ Tịch coi là một cuốn sách vạn năng. Nhà Nguyễn ở nước ta đã thiết lập một chế độ theo khuôn khổ nhà Thanh cai trị dân Hán. Luật Gia Long thay thế Luật Hồng Ðức cũng đề cao quân quyền; đề cao quyền của người đàn ông và giảm quyền phụ nữ; cũng ngăn cấm không cho học trò được viết những ý kiến mới dù chỉ cho bạn bè cùng đọc; cũng cấm dân không được phê bình quan lại, vân vân. Ðó là một guồng máy cai trị của một nhóm thiểu số ở Trung Quốc dùng để kiểm soát khối dân đa số. Nhưng đã được áp dụng vào nước ta từ thế kỷ 19.

Chủ nghĩa Mác Lênin gieo vào Trung Quốc gặp đúng mảnh đất đã được nhà Mãn Thanh chuẩn bị, chỉ cần hô ra những khẩu hiệu mới. Hồ Chí Minh theo đúng con đường mà Mao Trạch Ðông vạch ra; không khác gì Vua Gia Long theo Thanh triều. Hai nước cộng sản Trung Hoa và Việt Nam đả kích Khổng Giáo để thay thế ý thức hệ cũ bằng chủ nghĩa Cộng Sản. Nhưng họ học Mác Xít theo lối dậy của Stalin cho nên vẫn là lối học nô lệ cũ. Như Hồ Chí Minh thường nói với các cán bộ: Bác Stalin không thể nào nhầm được. Vì tinh thần nô lệ tư tưởng và “suy tôn Ðảng như suy tôn Vua” như vậy cho nên các chế độ Cộng Sản đã không giúp được hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa thoát khỏi nền nếp mà đám hủ Nho đã tạo ra trên hai quốc gia này trong các thế kỷ trước.

Trong khi đó, các nước Á Ðông khác may mắn không theo chủ nghĩa Cộng Sản và tự giải phóng khỏi những gông xiềng quá khứ. Họ không tôn thờ Nho học nữa, mà cũng không cần nhập cảng một chủ nghĩa, một lý thuyết nào thay thế Nho Giáo. Nhưng vì các quốc gia này vẫn bảo vệ truyền thống cho nên những tinh túy trong nền đạo lý cũ vẫn được cả xã hội đề cao. Lễ Nghĩa Liêm Sỉ là cách sống với mọi người. Chính nền đạo lý mà Nho Giáo đã tạo ra ở các nước Á Ðông là một nguyên nhân giúp các nước này bước vào thế kỷ 21 với sức mạnh kinh tế và niềm tự tin vào dân tộc của họ.

Ðọc cuốn sách “Ông Khổng Tử bên hàng xóm” của T.R. Reid (Confucius lives next door), thấy ký giả này thán phục khi mô tả những đức tính của người Nhật trong việc cư xử với láng giềng, trong trường học, trong sở làm, đối với người ngoại quốc, vân vân. Người đọc phải thấy là người Nhật được cha mẹ, ông bà dậy dỗ những điều chẳng khác gì người Việt Nam mình, ít nhất là trong các gia đình Việt Nam vẫn giữ lễ giáo. Mà trong tất cả các trường học ở miền Nam trước năm 1975 các thầy cô cũng dậy học sinh như vậy. Phải tôn trọng của công? Phải giữ lời hứa? Phải kính trọng người lớn tuổi? Phải hòa thuận với xóm làng? Phải lễ phép với thầy giáo, cô giáo? Phải giúp đỡ người hoạn nạn? Nếu ai đã được học Gia Huấn Ca thì đều biết đó là những quy tắc luân lý bình thường mà gia đình Việt Nam nào cũng phải dậy con cái. Hiện nay ở nước ta các gia đình có lễ giáo vẫn dậy con cái như thế, không khác gì người Nhật Bản cả. Mà hàng ngàn năm trước đây, người Việt Nam vẫn dậy con như thế. Vậy tại sao một người ngoại quốc như T.D. Reid đã thán phục xã hội Nhật Bản sống đạo đức và an hòa trong khi hiện nay chính nhiều người Việt Nam cũng nhiều lúc đau lòng vì phong hóa, đạo đức xuống dốc? Khi so sánh nước mình với các con rồng Nhật Bản, Nam Hàn, Ðài Loan, Singapore, chỉ có một điểm khác biệt lớn, là các nước đó không sống dưới một chế độ độc tài Cộng Sản như ở nước ta.

Cho nên nếu có một chế độ chính trị thích hợp, dân tộc Việt Nam vẫn có thể phục hồi được truyền thống Lễ Nghĩa Liêm Sỉ không khác gì các nước Á Ðông khác. Phải có một chế độ đề cao chữ Tín thì trẻ em đến trường học chữ Tín dễ dàng hơn. Phải xóa bỏ hệ thống tham nhũng, thì trẻ em và người lớn mới tin ở điều Thiện. Phải chấm dứt chế độ độc quyền chính trị thì những người có thiện chí và có khả năng mới được tiến lên thay thế những người chỉ quen nịnh hót và luồn lọt. Chúng ta có thể tin tưởng rằng dân tộc Việt Nam có khả năng đó.

Một điều đáng lo là nhiều người quá quan tâm đến vấn đề kinh tế, chỉ muốn bắt chước các con rồng Á Ðông trên mặt phát triển kinh tế mà quên mất mối lo về xã hội. Sức mạnh của các quốc gia đó nằm trong truyền thống đạo lý của họ, tạo nên phép lạ mà một người Mỹ phải kính trọng. Dân Việt Nam cũng có đủ các hạt giống tốt đó, chỉ cần được tưới tẩm, vun trồng trở lại mà thôi.

Sẽ có ngày người dân Việt sống ở một thị xã như Cà Mau, Hội An, Bắc Giang có thể để xe trước cửa nhà mà không cần khóa, đêm không khóa cổng cũng vẫn ngủ ngon. Người ta ra đường không lo bị trấn lột. Trẻ em biết lễ phép, làng xóm sống hòa thuận. Sẽ có ngày phép lạ xã hội cũng xuất hiện với nước ta.

Ngô Nhân Dụng

Cảm Nghĩ của Hồ Thị Bích Khương Sau Khi Coi Phim Sự Thực Về Hồ Chí Minh

Vài suy nghĩ và những cảm nhận chân thật của tôi
sau khi xem bộ phim "Sự thật về Hồ Chí Minh"!





Thời gian bị "tai nạn giao thông" bí ẩn và đau ốm phải nghỉ quá dài của tôi, thật tiếc rằng cơ thể vẫn chưa bình thường được như trước. Riêng cái đầu tôi đến nay vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, vì nó đã có triệu trứng lúc nhớ, lúc quên và nhất là thường xuyên đau buốt không thể làm việc lâu được trên máy tính.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi tự ngóc đầu lên nhờ chống tay ngồi dậy được một mình mà không cần phải có người đỡ nữa. Tôi là ngồi ngay vào chiếc bàn có đặt bộ máy tính đã được kết nối với mạng toàn cầu ngay tại nhà sau ít ngày tôi hết án được ra tù hôm 26/4/2009. Tôi cũng không nhớ rõ lúc đó mình đã vào trang website nào trên mạng nữa, chỉ nhớ là vừa lướt qua vài hàng chữ hiện trên màn hình thì đập vào mắt tôi là tựa đề cuốn phim trên DVD có tên gọi : "Sự thật về Hồ Chí Minh"…Một cuộc đời gây nhiều tranh cãi mà tôi luôn luôn muốn lịch đất nước mở rõ sự thật ra sao. Tôi nhấn con chuột máy tính, bộ phim được phát ra lần lượt với những hình ảnh, nhạc âm thanh, tiếng nói khá rõ ràng do như đang xem trên truyền hình trước mặt vậy. Bộ phim này nói về cả cuộc đời thật hoạt động chính trị và đời thường của ông Hồ Chí Minh do các nhà tranh đấu ở hải ngoại dầy công mất mấy năm liền chịu trách nhiệm sản xuất ra. Đây quả thật là một trong những tác phẩm điện ảnh có giá trị độc đáo và rất xuất sắc.

Mặc dù từ trước tôi đã được biết cũng khá nhiều thông tin về ông Hồ Chí Minh (HCM) sau mấy năm liền được tham gia Phong trào đấu tranh dân chủ, và nhất là tôi cũng vào được mạng để xem các bài viết về sự thật cả cuộc đời sống và hoạt động chính trị của ông ấy. Thế nhưng cuốn phim này vẫn làm cho cái đầu của tôi đau choáng và tê dại thêm khá nhiều, bởi những chứng từ, hình ảnh, tài liệu, những bằng chứng của các nhân chứng còn sống đem ra trong đó rất thuyết phục, có giá trị lịch sử. Thực sự, thì tôi đã là một người đã từng thẳng thừng đấu tranh vạch trần sự gian ngoan, độc ác, man trá của chế độ độc tài Cộng Sản Việt Nam, thế mà khi được xem những thước phim đó vẫn còn bị quá xốc đến kinh hoàng. Bất giác, tôi tự nhận thấy rằng mình thật là yếu kém, lạc hậu so với các anh chị em dân chủ khác trong phong trào tranh đấu chung quá nhiều...

Tôi không thể đổ lỗi cho ai với cú xốc này mà chỉ thấy rằng mình có "hèn yếu" và có "kém cỏi" hơn họ, bởi vì khi tiếp xúc với các nhà dân chủ ở ngoài Hà Nội khá nhiều, tôi cũng đã được đọc, rồi được nghe nói rất nhiều về nhân vật Hồ Chí Minh mà vẫn chưa thật tin lắm những tài liệu viết về ông ta. Quả thật là, tâm trạng suy nghĩ trong tôi trước khi được xem phim vẫn chưa nhận định rõ để được dứt khoát thoát khỏi sự giáo dục dối trá quá dài hàng chục năm của bộ máy tuyên truyền cộng sản kiểu nhồi sọ lớp lớp các thế hệ người Việt Nam ngay từ tấm bé về Hồ Chí Minh…
Các nhân vật trong bộ phim như nhà báo, nhà văn, cựu đại tá quân đội NDVN, phó tổng biên tập báo Nhân Dân của ĐCSVN- ông Bùi Tín tức Thành Tín; ông Nguyễn Minh Cần cựu phó bí thư thành ủy, kiêm phó chủ tịch ủy ban hành chính thành phố Hà Nội; nhà văn Vũ Thư Hiên - con trai cụ Vũ Đình Huỳnh, một cán bộ lão thành CSVN, (cụ này nguyên còn là thư ký kiêm bí thư riêng của CT Hồ Chí Minh trong những năm cách mạng CSVN còn trứng nước); Linh mục Phan Văn Lợi, một nhân chứng sống biết rất rõ vụ thảm sát dã man gần 6000 đồng bào vô tội tại TP - Huế trong vụ " Tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968"; …vv…và vv…

Đấy là tôi chưa kể đến tên tuổi các trí thức là các học giả, các sử gia, nhà báo, ký giả, các nhà hoạt động chính trị nổi tiếng ở hải ngoại và của quốc tế đã cùng tham gia phát biểu trong cuốn phim này nữa vì danh sách có thể quá dài mà khuôn khổ bài báo này không thể cho phép thống kê tất cả ra một cách đầy đủ.

Ấn tượng đáng kể còn phải kể đến phát biểu của các bạn trẻ là sinh viên, lưu học sinh, nghiên cứu sinh người Việt Nam được chính phủ và nhà nước CHXHCN VN cử sang học tập tại "các nước XHCN anh em cũ" như Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung Ga Ri, Liên Xô…vv… Thế nhưng thật trớ trêu là, khi họ được cử ra nước ngoài thuộc phe XHCN cũ để học tập, nghiên cứu khoa học, làm luận án… Thì chính họ đã càng biết rõ hơn nữa rất nhiều về mọi sự thật của cuộc đời ông Hồ Chí Minh tại Châu Âu, Châu Mỹ, Trung Quốc, Thái Lan...vv…qua các tư liệu lịch sử mang tính khoa học, trung thực và khách quan. Do đó tất thảy số trí thức trẻ này xuất phát từ lương tâm chân chính và nhận thức đúng đắn của mình, nên họ cũng đã đồng loạt lên tiếng đóng góp cho bộ phim tăng thêm tính giá trị và thật sinh động, chân thực.

Cho đến bây giờ, mặc dù đã xem mấy lần bộ phim đó rồi. Cho dù rằng không có một cách ngụy biện nào có thể phủ nhận được rằng chính ông Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm trong việc ra lệnh trực tiếp giết chết hàng loạt người dân lành vô tội khi ông ta đang trên đỉnh cao nhất của quyền lực của hệ thống toàn trị độc tài suốt bao năm trị vì. Mà trong số các nạn nhân đó có cả những người trong dòng dõi họ Hồ của thân tộc và gia quyến chúng tôi ở tại quê nhà, và những tang tóc đau thương này đã diễn ra trong những năm cải cách ruộng đất đẫm máu nhất, kinh hoàng nhất giai đoạn những năm 1953-1958.

Từ xưa đến nay khi nói đến Hồ Chí Minh, chỉ có một suy nghĩ của tôi, đó là khi nào trang sử của dân tộc Việt Nam được minh bạch, công khai, được mở ra tất cả thì tự mình sẽ phán xét về Hồ Chí Minh là nhân vật có công hay có tội với đất nước, với nhân dân Việt Nam kể từ khi chủ nghĩa cộng sản toàn trị được du nhập vào đây do ông ta và chính đảng của những người như ông thực hiện. Sự thực tôi cũng từng nghĩ rằng, chắc gì đến lúc nhắm mắt xuôi tay để phải đi về thế giới bên kia thì ta đã biết được câu trả lời ấy một cách rõ ràng nhất về nhân vật Hồ Chí Minh !?
Ông Hồ Chí Minh (HCM) có là người xấu xa, vì đã gieo giắc biết bao tội lỗi cho nhân dân và đất nước Việt Nam hay không, thì khi tôi đang sống trong chế độ độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam nắm quyền, chắc chắn không bao giờ nhà cầm quyền này dám đem tất cả những sự thật kinh hoàng và quá ghê tởm này cho bàn dân thiên hạ biết rõ.

Nhưng sự thật có bao giờ không bị phơi bày khi đã có bàn dân thiên hạ biết rõ tường tận và bất kỳ sự dối trá nào chỉ dấu giếm được thành công trong thời gian ngắn nào đó mà thôi. Những sự thật chỉ có thể bị chôn vùi biến mất đi vĩnh viễn khi nó chỉ có một người biết và người đó đột ngột cũng mất đi mà thôi. Đằng này còn có biết bao những nhân chứng, vật chứng, tài liệu, thủ bút lịch sử của chính ông đang được cất giữ tại các thư viện ở thủ đô Paris nước Pháp, hay còn nguyên trong các viện lưu trữ về tư liệu của ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Liên Xô ở thủ đô Matxcơva của nước Nga hiện nay, mà những hồ sơ này đều là có giá trị lịch sử, cùng bao nhiêu nhân chứng đã biết quá rõ thì làm sao mà đảng CSVN có thể giấu diếm, lừa bịp được cả dân tộc này mãi mãi về ông ấy được nhỉ !!!???

Sự thật tày trời về con người này, về cuộc đời thật của ông Hồ Chí Minh sẽ được phơi bày ra ánh sáng công luận để cho toàn thể nhân dân Việt Nam ngay trong nước biết tỏ tường nhất như một phần bộ phim đang có tại hải ngoại mà tôi vừa xem, thì theo tôi nghĩ chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi chứ không gì có thể cản ngăn được vĩnh viễn. Bởi mọi sự thật sẽ mãi mãi sẽ vẫn là sự thật và sự dối trá mãi mãi sẽ vẫn là dối trá.

Trong thời gian tôi đang bị ốm đau này, về những phần xương bị gãy trên bả vai phải mổ xẻ để đóng đinh ghép cố định lại, tôi cảm thấy không đáng lo là mấy. Nhưng do bị chấn thương ảnh hưởng đến não bộ thì tôi không thể cho phép mình làm gì nhiều hơn, nếu có suy nghĩ muốn làm cũng phải tạm tránh xa. Khi xem "Sự thật về Hồ Chí Minh", tôi muốn viết những gì tôi muốn viết mà không viết được nhiều, bởi rất đơn giản, đó là khi ngồi vào bàn máy tính rồi chỉ mới viết được vài dòng thôi là đã chóng mặt và choáng váng, tối tăm mặt mũi không muốn làm thêm gì nữa… Sau đó tôi phải gọi người bạn thân trong thôn xóm đến để cùng họ xem phim, tiếp đó nữa là tôi nhờ người bạn mua một ít đĩa DVD để bạn ấy cóp pi vào lưu trữ nhằm tặng bà con hay bạn bè thân thiết. Mục đích của tôi là để cho những người dân không có điều kiện ra mạng internet xem sẽ có điều kiện thưởng thức sự thật về ông Hồ Chí Minh, một tác phẩm điện ảnh chân thực nhưng bị xếp là quá nguy hiểm và bị coi là hàng quốc cấm trong nước hiên nay. Khi đó tôi sẽ cảm thấy dân chúng trong thôn xóm nghèo quê tôi, vốn cũng là những người dân quê gốc đồng hương với ông Hồ Chí Minh trên mảnh đất "huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An lịch sử" này biết rõ những điều cần thiết. Đó là họ phải được cảm nhận, phải được biết đến thế giới bên ngoài với các thông tin từ hai chiều và nhiều chiều thật phong phú, thật chân xác mà bao năm qua đã bị chế độ cộng sản này bưng bít, che đậy và thực thi thành công chính sách ngu dân, bịp dân rất tinh vi, trắng trợn.

Đã chục ngày nay khi có dịp gần gũi những người dân được tiếp xúc với cuốn phim "Sự thật về Hồ Chí Minh" đang phổ biến rộng trên mạng, tôi thấy có kẻ cười chê, có người tê tái, bàng hoàng, phẫn uất đến cao độ do bị lừa dối quá lâu. Những người cười chê qua cuốn phim này là những người phần lớn họ đã từng trải về chế độ bất công, dối trá đầy rẫy mà mọi người trong số họ đã đều nhìn thấy trong chế độ cộng sản hôm nay. Còn những người đau đớn, tái tê đến sững sờ là những người dân liền lành, chăm chỉ, chất phác và tận tụy quanh năm ngày tháng chỉ lo việc mưu sinh "đầu tắt mặt tối", rồi bị thụ động phải nghe những thông tin tuyên truyền trên báo, đài của đảng và nhà nước CSVN ra sức để nhồi nhét, để tống tọng đêm ngày vào sâu trong đầu óc của họ rất nhẫn tâm, rất vô trách nhiệm...

Trong số những người được thưởng lãm trọn vẹn cuốn phim này thì không ít người đã từng cho rằng chính ông Hồ Chí Minh chẳng qua cũng chỉ là nạn nhân của chế độ cộng sản toàn trị mà thôi. Khi xem phim xong, họ không thể thoát khỏi sự bàng hoàng, kinh hãi về "vị lãnh tụ thiên tài", về người "cha già kính yêu của toàn thể dân tộc" đã được bộ máy tuyên truyền của nhà nước độc tài CSVN tốn bao tiền của, công sức của công quỹ để xây dựng, để hư cấu biến ông ấy như "thần tiên", như "thánh sống"….Thì nay bỗng dưng chính ông phải bị "cởi tấm áo thánh thiện" ra để trở về quỷ dữ chỉ trong một thời gian quá ngắn, chỉ hơn 1 giờ 48 phút đồng hồ, tức là ngắn bằng đúng thời lượng của bộ phim "Sự thật về Hồ Chí Minh" được công chiếu mà thôi !!!


Vâng ! Cho đến giờ phút này khi ngồi viết các dòng chữ này tôi vẫn còn choáng váng, mà có lẽ là do cả vụ "tai nạn" có tính chủ ý của những kẻ ác giấu mặt tổ chức thực hiện nên vừa xảy ra hôm 14/7/2009 mới đây. Hậu quả của vụ nạn này đã có ảnh hưởng khá nặng đến não trạng của tôi nên đến nay nó chưa được hồi phục, và cả vì sự thật bỉ ổi trong bộ phim nêu trên đem lại càng làm cho tình trạng bệnh thêm nặng hơn cho tôi.

Tôi có được các anh Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội và Đỗ Nam Hải trong Sài Gòn cho biết qua điện thoại nhờ liên hệ hàng ngày với họ về tác giả làm ra bộ phim này. Đó là các vị như : Linh mục tranh đấu, cựu tù nhân tôn giáo kiên cường - Nguyễn Hữu Lễ khả kính và nhà hoạt động chính trị Trần Quốc Bảo đã bỏ ra nhiều công sức, trong đó có nhiều tài lực do đồng bào hải ngoại sẵn vốn có thiện tâm đóng góp để chung sức làm ra cuốn phim trong mấy năm liền, để rồi đến nay cho công bố trước công chúng toàn cầu gây nên tiếng vang rất lớn đã dội ngược vào cả trong nước và rất có hiệu quả !!!

Sức công phá ghê gớm của cuốn phim "Sự thật về Hồ Chí Minh" đã làm lung lay của thể chế CS tại quốc nội mạnh đến nỗi họ đã phải chỉ đạo và các bồi bút CS chuyên nghiệp sản xuất ra hàng loạt bài viết trên các báo của đảng, nhà nước và công an CSVN nhằm đáp lại những ảnh hưởng rất tai hại cho nền thống trị độc tài..

Bộ phim "Sự Thật về Hồ Chí Minh" bị phơi bày không phải do các nhà sử học thuộc sự lãnh đạo và quản lý của nhà nước cộng sản Việt Nam đem ra trên thực tế lại càng làm cho người dân căm phẫn và coi thường chế độ cộng sản nhiều hơn nữa. Nhưng vì bản chất gian dối tột đỉnh của đảng cộng sản, kèm theo chính sách luôn luôn dựa vào bạo quyền áp đặt, cho nên dù thế nào thì sự thật hiển nhiên về cả cuộc đời mấy chục năm của nhân vật chính là ông Hồ Chí Minh cũng đã được vạch mặt phần lớn trước người dân trong nước bao lâu nay vẫn bị nhồi nhét vào đầu óc, tư tưởng không đúng sự thật lịch sử chút nào.

Những người trong cuốn phim, bao gồm những nhân chứng, những nhà nghiên cứu về lịch sử đã phát biểu đưa ra các chứng cứ đanh thép khó mà CS Hà Nội có thể chối cãi được, hay cứ cho rằng họ là kẻ thù không đội trời chung với đảng cộng sản VN đi chăng nữa, và cho dù họ là những kẻ "phản động lưu vong" như ĐCSVN vẫn gán ghép cho họ đi nữa… Nhưng tôi vẫn tin chắc rằng, với một tổ chức văn hóa lớn có uy tín của Liên hợp quốc trên thế giới như UNESCO sẽ không bao giờ lặng im để cho các nhân vật này xuyên tạc sai sự thật những gì liên quan đến tổ chức của mình. Và tệ hơn nữa để rồi mặc cho những người làm phim và cả những nhân vật là nhân chứng sống trong phim nữa làm mất uy tín, danh dự của mình nhiều nghiêm trọng đến như vậy được.

Khi có điều này xảy ra thì tôi tin chắc chắn rằng, với tư cách một chính phủ đương quyền và họ đang còn là 1 thành viên chính thức của LHQ thì nhà nước CSVN này sẽ có ngay văn thư chính thức để phản kháng mạnh mẽ đến tổ chức UNSCO, và cả chính Liên Hợp Quốc mà họ không ngần ngại gì ai. Nhưng cho đến nay mọi người đều biết rằng chính phủ CSVN độc tài này chỉ im re, miệng câm như hến mà không phản ứng gì việc này là tại sao thế nhỉ ?

Là một người dân ở nông thôn đã từng buôn bán làm và dạy nghề, rồi biết bao tai họa do chế độ cộng sản gây ra cho mình, cuôi cùng phải làm ruộng rồi đến lúc phải nhặt phân trâu bò kiếm, nhặt rác kiếm sống để đeo đuổi khiếu kiện và bước vào con đường đấu tranh. Gia đình chúng tôi trải qua nhiều thế hệ hàng trăm năm nay rất gần với gia tộc ông Hồ Chí Minh trên dải đất miền trung xứ Nghệ này. Mặt khác tôi lại đang phải sống dưới chế độ độc tài cộng sản cai trị, gia đình và bản thân tôi bị cướp phá tài sản, bị đàn áp đã quá dã man, tàn bạo nhiều lần rồi trong mấy chục năm qua. Thế nên, trong tâm tư suy nghĩ của tôi là luôn luôn rất mong muốn giải thể thật sớm hoàn toàn cái chế độ độc tài cộng sản phi nhân, bạc ác này thật nhanh chóng, càng sớm, càng tốt để cho dân, cho nước được nhờ, mong muốn được thực sự đổi thay cuộc đời của tất cả nhân dân trong đó có mình. Bởi tội ác chồng chất và cũng là bản chất thật của chế độ toàn trị này sản sinh ra không ngừng nghỉ, chứ không phải bằng hình thức áp đặt sai sự thật mà bộ máy tuyên truyền gian dối của đảng CSVN hiện nay vẫn ra rả không ngớt đêm cũng như ngày buộc dân chúng phải nghe theo.

Tôi chưa viết được nhiều và có thể là lời lẽ cũng chưa được chặt chẽ vì cả về trình độ nhận thức còn có hạn. Tôi rất muốn xem nhận xét hai chiều về những lời bình luận hai chiều của thông tin trên mạng, thế nhưng tại sao khi tôi tìm các tư liệu liên quan đến Hồ Chí Minh thì không sao tìm ra được kết quả như mong muốn. Cụ thể là khi tôi vào máy tính đánh dòng google.com.vn/ :" Bình luận về video sự thật Hồ Chí Minh " thì chỉ có trang báo điện tử của cộng sản Việt Nam là mở được ra những bài như: "www.cpv.org.vn - Những thước phim trái sự thật, trái đạo lý", còn hàng loạt bài các trang khác tôi không mở được là vì sao, vì sao đây ? Các cơ quan thông tin tuyên truyền trong nước của nhà cầm quyền CSVN cần phải công bằng, minh bạch, đàng hoàng, vì chúng tôi cần phải được xem thông tin hai chiều chứ sao lại làm độc đoán như vậy. Hãy để cho người dân chúng tôi phải được tìm hiểu, tự hiểu, tự đánh giá, nhận xét và phán xét về các sự kiện lịch sử đã diễn ra xung quanh, chứ không nên bưng bít, nhồi sọ che đậy sự thật khách quan nhằm bịt mắt, bưng tai dân chúng như bao năm qua. Tại sao tôi chỉ mở được các bài trong những trang web phản đối cuốn phim của ĐCSVN như vậy nhỉ ? Đây không phải là nhà cầm quyền cộng sản đang muốn tiếp tục nhồi nhét vào sọ não của chúng tôi những thông tin sai lệch nghiêm trọng không đúng sự thật thì là gì ???

Một trong những điều đơn giản để ĐCSVN phản bác lại bộ phim, sẽ thuyết phục được lòng dân và bảo vệ được an toàn đối uy tín, danh dự của lãnh tụ "thiên tài", của một "tấm gương" về "đạo đức sáng ngời" của ông Hồ Chí Minh như là 1 "ông bụt" hay "ông tiên" như những gì nhà nước VN cộng sản tuyên truyền bấy lâu nay là đúng đắn, là nghiêm túc hay là do bè lũ "phản động bán nước điêu ngoa xuyên tạc" !!!??? Có một chi tiết quan trọng rất dễ phản bác trong phim thật quá dễ dàng đơn giản làm được ngay trước mắt. Đó là hãy ngay bây giờ nhà cầm quyền độc tài CSVN này nên trưng bày ngay ra cái văn bản quyết định hay nghị quyết gì gì đó về việc đã "vinh danh Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới của tổ chức UNESCO" trước công luận, để từ đó bè lũ "phản động hải ngoại" kia phải lặng im, câm nín và không thể hé miệng dù nửa lời là xong ngay thôi. Nếu việc Hồ Chí Minh đã có nghị quyết vinh danh là danh nhân thế giói được thi hành, thì tôi nghĩ quốc tế đã phải được trao cho nhà nước cộng sản Việt Nam ngay sau khi họ họp hành ra nghị quyết từ lâu rồi. Thế thì tại sao ĐCSVN đến nay lại không dám làm việc giản đơn như trở bàn tay này ??? Nhân dân Việt Nam và ngay chính tôi người đã từng bị chế độ đè nén bao năm qua khi đó sẽ là người thanh thản, thoải mái hơn vì đã biết được sự thật về cuộc đời và sự nghiệp chính trị thật của ông Hồ Chí Minh. Lúc ấy chính tôi cùng những người dân Việt Nam sẽ lên tiếng phản ứng với nhà làm phim cùng những gì mà nhân chứng trong phim đã "bôi nhọ" ông Hò Chí Minh cho dù tất cả các ông bà ấy là ai, chứ không cần phải cố sức cản trở những tư liệu, thông tin như việc đảng cộng sản cố tình đang làm hiện nay…

Về việc nghị quyết vinh danh Hồ chí Minh không được thi hành này, tôi đã nhờ anh Đỗ Nam Hải và anh Nguyễn Khắc Toàn tìm kiếm giúp các tư liệu, dẫn chứng lịch sử để làm sáng tỏ việc có hay không việc tổ chức UNESCO đã chính thức " vinh danh Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới và anh hùng giải phóng dân tộc" như tuyên truyền không đúng sự thật của mấy cái loa tại Hà Nội. Thì kết quả là cho đến nay thấy rằng bộ phim này đã trình bày hoàn toàn đúng 100% và là sự thật hiển nhiên. Đến khi nào nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trưng bày ra được cái nghị quyết vinh danh của UNESCO thì hẵng tiếp tục thanh minh cũng dân chúng.

Sự thực đối với tôi thì người đã chết quá lâu rồi việc bới móc và chưởi rủa họ thì có được gì đâu trên trần thế này nữa. Biết đâu được ở dưới trần thế địa ngục ấy ông ta lại đang bị tra tấn cực hình đến khổ sở không sao tả xiết, như đang phải ngâm mình trong những vạc dầu sôi cháy bỏng…Những đọa đầy ấy đến với thân xác của con người này bởi vì những gì mà ông ấy đã gây nên trên thế gian khi còn sống và nắm quyền lực như cuốn phim đã trình bày về toàn bộ cuộc đời ông. Hơn nữa, những gì mà ĐCSVN đang tiếp tục lừa dối, che dấu nhân dân sẽ không có cơ hội cho Hồ Chí Minh chuộc lại lỗi lầm để hương hồn ông được siêu thoát hoàn toàn. Tôi nghĩ rằng sự gian giối này của đảng cộng sản không những làm đau lòng gần 90 triệu nhân dân Việt Nam mà còn hành hạ luôn một tội đồ đã phải sang thế giới mới bên kia cũng không có cơ hội để mà sám hối về những tội ác mình đã gây ra cho chính dân tộc này.

Tôi nghĩ trách nhiệm của ĐCSVN bây giờ là phải trả lại Hồ Chí Minh được trở về sự thật của những gì vốn dĩ mà HCM đã có, làm điều đó chính là để Hồ Chí Minh còn có cơ chuộc tội mọi lỗi lầm trong quá khứ chứ. Nhà cầm quyền cộng sản vẫn không trả Hồ Chí Minh về sự thật, không những có tội với toàn thể nhân dân Việt Nam mà còn có tội với cả chính ông HCM nữa, vì đã cố tình bắt Hồ Chí Minh ngàn đời sau mãi mãi vẫn là quỷ dữ.

Tôi đã suy nghĩ định viết bài này nhưng khi gọi điện thoại ra Hà Nội mấy lần để trao đổi công việc với nhà báo Nguyễn Khắc Toàn thì anh ấy chưa tán thành là mấy, bởi lẽ anh ấy muốn tôi tập trung vào viết nhanh các phần tiếp theo của tập hồi ký trong lao tù của tôi để bạn đọc đang theo dõi không bị gián đoạn. Anh ấy cũng thông báo cho tôi biết là website Người Việt online và nhà báo Nguyễn Tuyển,cho biết chỉ còn đăng 2 kỳ nữa là hết những nội dung tập tự chuyện trong lao tù CSVN mà 2 năm qua tôi đã trải qua đã được gửi đến tòa soạn từ mấy tháng qua để đăng tải lần lượt.

Trong tâm tư thật sự của anh Nguyễn Khắc Toàn còn muốn rằng sau khi tập hồi ký "Bước đường tranh đấu vì công lý và dân chủ của tôi" được kết thúc đăng trên website Người Việt, thì anh ấy còn rất mong muốn có nhà xuất bản nào đấy ở hải ngoại sẽ tập hợp lại để in thành một cuốn sách nhỏ. Bởi cuốn sách này sẽ có giá trị cho phong trào đấu tranh dân chủ trong nước hiên nay. Anh Nguyễn Khắc Toàn nói với tôi : " Sau khi có cuốn hồi ký trong tù ra đời sẽ giúp cho anh chị em dân chủ trong nước và cả tôi nữa có thể phổ biến rộng rãi ngay tại quốc nội nhằm truyền bá và hun đúc thêm tinh thần, ý chí đấu tranh kiên cường vì nhân quyền, dân chủ và công lý mạnh mẽ thêm lên cho quần chúng"

Với tôi chỉ viết ra sự thật, thực sự tôi không đánh giá được cuốn hồi ký đó ra đời có tác dụng gì trong phong trào đấu tranh. Đưa những việc tôi làm viết ra rồi in thành cuốn sách đây là điều tôi chưa dám nghĩ đến. Tôi chỉ nghĩ việc làm bình thường, hành động của tôi cũng là những hành động rất bình thường, đó là lẽ tất yếu của một người đã phải sống và nhìn thấy những cuộc đời phải chịu nhiều bất công của chế độ. Tôi không muốn bất kỳ ai hành hạ thân xác mình, cũng không muốn lặng câm trước mọi sai trái trên đời chứ thật ra tôi rất tầm thường và nhỏ bé. Tôi cũng không có tình độ của một nhà văn hay nhà báo chuyên nghiệp để dám ước mơ như ý muốn của anh Nguyễn Khắc Toàn giúp tôi trở thành là sự thật. Nhưng nếu việc tầm thường của một công dân tầm thường như tôi đã viết ra những trang hồi ký giản dị này có tác dụng tốt cho cuộc đâu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền và công lý thật sự, thì tôi cũng mong muốn nhờ các nhà xuất bản xem xét để xét duyệt và hỗ trợ. Lúc đó tôi sẽ muốn chỉnh sửa lại và bổ sung cho nội dung cuốn sách này thật hoàn thiện hơn nữa trước khi đến tay bạn đọc khắp nơi !

Cũng qua đây, sơ bộ cho tôi xin trân trọng cám ơn tất cả những tấm lòng của đồng bào người Việt chúng ta ở khắp nơi trên địa cầu đã không quản xa xôi, cách trở ngàn vạn dặm, đã phải gạt mọi khó khăn để chia sẻ, động viên và gửi quà về giúp đỡ tôi trong cơn hoạn nạn thập tử nhất sinh vừa qua. Danh sách cụ thể những tổ chức, cá nhân, đoàn thể, các gia quyến ở Úc Châu, Hoa Kỳ, Ca Na Đa, ở Âu Châu và tại Việt Nam nữa đã hỗ trợ bản thân tôi vượt qua được trong hoàn cảnh hiểm nghèo do "vụ tai nạn" đáng ngờ mới rồi. Làm điều đó để tôi được tri ân tới tất cả mọi tấm lòng của các quý vị. Bức thư chân tình cám ơn này sẽ được tôi viết và công bố trong thời gian sắp tới đây.

Tôi cũng xin phép được nói thêm là chính anh Nguyễn Khắc Toàn cho rằng, nếu tôi được tập trung vào viết tiếp tập tự chuyện trong nhà tù cộng sản này thì sẽ cống hiến cho bạn đọc những tình tiết hấp dẫn, gay gắt, quyết liệt và lôi cuốn mà toàn bộ đó là sự thực của tôi đã tranh đấu trong địa ngục trần gian của lao tù cộng sản ra sao một cách liên tục nhất. Tuy nhiên do hoàn cảnh bệnh tật, đau yếu triền miên, sức khỏe giảm sút như hiện nay đã không cho phép tôi làm việc được thời gian quá dài rất mong bạn đọc cảm thông thật nhiều. Thế nhưng, do chính vì nỗi niềm quá bức xúc, do những ẩn ức ngập tràn trong lòng không thể kiềm chế được nữa sau khi được xem bộ phim "Sự thật về Hồ Chí Minh" đã làm tôi không thể không viết bài cảm nghĩ này để nêu các cảm tưởng của riêng mình và sau nữa để phổ biến rộng rãi mong được mọi người cùng chia sẻ.

Khi viết xong suy nghĩ của mình, tôi gửi ra được cho 2 nhà tranh đấu dân chủ ở 2 đầu đất nước biết trước bản thảo mà tôi rất tin tưởng, gửi gắm để được họ tham gia góp ý, sửa chữa cho thật hoàn chỉnh. Tôi thật cám ơn sự nhiệt tình của các anh, đặc biệt trong đó có nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã tốn công sức để góp phần hoàn thành. Nhưng tôi thấy trình độ tôi có hạn, có nhiều điều điều tôi chưa thể nhận định đánh giá được hết, nên tôi có bớt đi một ít của các anh. Rất mong các anh và quý bạn đọc xa gần có điều gì thiếu xót hãy thứ lỗi.

Cuối cùng xin tạm biệt và gửi lời kính chào thắm thiết đến tất cả, xiết chặt tay tất cả !!!

Viết từ ngày 23/8 2009 – đến ngày 2 tháng 9 năm 2009
Hồ Thị Bích Khương
(Thành viên Phong trào đấu tranh Dân chủ và Khối - 8406 tại Việt Nam)
Xóm 2, xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An
(Đây là địa chỉ tôi đang tạm trú để dưỡng bệnh)

Hồ Thị Bích Khương

Sydney: Biểu Tỉnh Chống Tổng Bí Thư đảng CSVN tại Nghị viện tiểu bang NSW (Sydney)

Sydney, ngày 8/9/2009

Đây là cuộc biểu tình thứ nhì sau cuộc biểu tình trước tiền đình Quốc Hội tại Canberra hôm Thứ Hai (7-09-2009) để phản đối Tổng Bí Thư CSVN Nông Đức Mạnh đến Úc. Khoảng 4 giờ 30 chiều gần 1,500 đồng hương đã tập trung trước Nghị viện tiểu bang NSW. Bắt đầu chương trình là nghi thức chào cờ Úc-Việt và phút mặc niệm, sau đó là phát biểu của các đại diện Cộng Đồng và Hội đoàn để phản đối Nông Đức Mạnh đến Úc và chính phủ Úc đã tiếp đón và bang giao với CHXHCHVN - một trong 5 quốc gia CS còn sót lại trên trái đất nầy, một quốc gia dùng bạo quyền để đàn áp người dân vô tội.

Nông Đức Mạnh đến Úc cầm đầu một phái đoàn không ngoài mục đích tuyên truyền, tìm kiếm ngoại tệ và bang giao với một quốc gia tự do, dân chủ. Trong khi đó Việt Nam sau 60 năm cầm quyền của CS, người dân vẫn cơ cực, lầm than, không có tự do, không có tiếng nói của mình cho bản thân mình và cho đất nước. Nông Đức Mạnh có trách nhiệm trong việc bóp chặt tự do báo chí, tự do ngôn luận của người dân. Hình ảnh và ghi âm dưới đây ghi lại hình ảnh và tiếng nói của đồng hương Úc Châu đồng lòng lên án chế độ CSVN phi nhân. Biểu tỉnh kết thúc lúc 6giờ 30 chiều.

Trần Văn Thinh - Phóng sự hình ảnh và ghi âm biểu tỉnh tại Sydney

Copy xuống http://www.lyhuong.org/webdata/thauthanh/tuongtrinh/BieuTinh_NongDucManh_denUc.mp3























Tôi Ðã Biết:Phải xé tan cờ đỏ sao vàng

Tôi Ðã Biết:Phải xé tan cờ đỏ sao vàng


Ðã nhiều lần tôi đứng nghiêm trong đoàn quân
Chào lá cờ đỏ vàng sao,
Mà ngỡ lá cờ đào của thời Quang Trung Nguyễn Huệ.
Tai thoáng nghe lời Bác:
"Màu đỏ chính chuyên vô sản là màu quyết tử của toàn dân;
Và sao vàng là Ðảng đại biểu Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh.

Ðảng sẽ vì dân đấu tranh cho Ðộc Lập, Hòa Bình,
Hạnh phúc, Tự Do dân tộc."

Và thế hệ chúng tôi đã bao người ngã gục,
Xác thân phủ lá cờ Ðào mà lòng còn vương mơ ước:
Một ngày nào trong cả nước ngập tràn cờ đỏ vàng sao.

Tôi đứng trước đoàn quân
Nhìn cờ đỏ vàng sao mà lòng thầm tự hỏi:
Ðã hơn ba mươi năm Bắc Nam thôi chinh chiến
Sáu mươi năm thanh bình nước nhà còn đói khổ
Còn cơ cực điêu linh.

Vẫn tra tấn dã man, vẫn đàn áp, tội tình
Của lũ giám công Ðại Hàn, Taiwan,
Lũ ngoại quốc khinh người, ngạo mạn,
Đang cưỡi cổ, đè đầu dân bản xứ làm thuê.
Bọn chúng "chung tiền" nên được Ðảng bao che.
Những người bị cướp đất, cướp công
Nếu có biểu tình, phản kháng, kiện tụng nhiêu khê,
Thì kẻ đánh đập lần này chính là Ðảng.

Khoảng cách giữa Ðảng và dân càng ngày càng rộng
Giữa đày dãy bất công bao kẻ sống vỉa hè,
Thất học, không nghề,
Ðám trẻ nhỏ bê tha, đứng lề đường, chờ bán trôn nuôi miệng.
Trong khi Ðảng còn khệnh khạng,
Vờ lơ láo; vẫn lụa là, xe, pháo, mã, phủ phê.

Trước hiểm họa Bắc Xâm mỗi lúc một gần kề,
Chúng đã cướp đất hai lần,
Đoạt Trường Sa, và đang lấn biển
Cả nước xôn xao trước cơn quốc biến
Ðảng vẫn thản nhiên như không phải chuyện nước mình;
Còn sai công an bắt bớ đàn áp, giải tán những đám biểu tình...
Hình như Ðảng đang trên đà hủ hoá...
Tôi thật lấy làm lạ.
Tôi đã nhận ra bộ mặt thật của Ðảng
Và thâm ý của hai lão Hồ, Mao,
Khi xem bản đồ thế giới với hai lá cờ Hoa -Việt để sát vào nhau,
Trên trục Bắc- Nam của qủa địa cầu.
Trong nền cờ cùng đỏ như máu
Sáu vì sao vàng cùng năm cánh như nhau.
Ở trên cao: bốn tiểu hung tinh Hồi, Mông, Mãn, Tạng
Cam phận chư hầu cùng chầu dưới chân một đại hung tinh:
Ðại Hán gian phương Bắc.
Chỉ trong khoảnh khắc tôi biết ngay
Ngôi sao vàng bệnh hoạn Nam Phương sẽ phải hướng về đâu!
Khi ở trong cùng bầu trời đỏ máu giống như nhau.

Lá hồng kỳ "ngũ tộc triều Thiên"
Gói tròn giấc mơ hoang tưởng của bắc phương "Hán tộc bá quyền"
Chuyên rình "Hán hóa" đám "man di"
Đám Việt, Hồi, Mông, Mãn, Tạng
Nhận chìm trong máu lửa tóc tang.
Lá cờ đỏ sao vàng của Ðảng chỉ là mụn giẻ lá cờ Hoa
Mà Hồ, Mao, mưu mô phác họa giả cờ Ðào dối gạt dân ta.

Lá cờ đỏ ma giáo tạm dấu bớt năm sao
Chỉ chừa lại một sao
Bác chế ra cờ sạo Ðảng đem về gò, cạo,
Tô, vẽ rắn thêm chân để gạt đám dân đen
Lường trí, phú, địa, hào
Mưu cáo gian thập thành lọc lừa bao thế hệ:
Giữa quốc biến, nguy nan người người mơ Nguyễn Huệ
Mê áo vải cờ Ðào Mà tin lầm "thằng khùng xứ Nghệ"
Tin lầm vào đảng "cờ đỏ vàng sao"
- Ðảng của lũ Việt gian mưu toan bán nước cho Tàu.
Ðảng Cộng Sản Việt Nam: đám tham ô, vô loại
Chuyên hút máu đồng bào,
Đám tay sai của Bắc Kinh bạo tàn, xâm lược.
Chúng vâng lệnh Thiên Triều
Phá tan hoang đất nước hòng dâng đất Việt cho Tầu.

Chúng ló đuôi phò Bắc Kinh
Tiếp nối mộng Hồ, Mao, mưu chiếm nốt Thái, Miến, Miên, Lào,
Chờ đợi thời cơ Vô sản hóa toàn cầu;
Hay ít ra là Châu Á.
Cờ đỏ sao vàng chỉ là đại họa,
Là nhãn hiệu chư hầu xin nội thuộc nòi Hoa.
Chỉ vì nó mà người Việt thịt nấu nồi da,
Suốt sáu mươi năm qua chửi rủa, chém giết lẫn nhau
Không tiếc thương cũng chỉ vì cờ Vàng, cờ Ðỏ.

Ðã đến lúc chúng ta cần phải nhìn cho rõ lá cờ đỏ sao vàng
Là cờ của chúng nó; nào phải của dân ta.
Sáu mươi năm Ðảng trị: sáu mươi năm xót xa
Sáu mươi năm máu Việt tưới thắm mảnh cờ Hoa!

Tôi nhìn cờ đỏ vàng sao ở bên này bản Giốc,
Bên kia là cố quốc cũng phất phơ cờ đỏ vàng sao
Và tôi biết một ngày nào
Cờ đỏ vàng sao của bọn Bắc- Bộ -phủ
Cũng sẽ quay về hội tụ
Với lá cờ đỏ lắm sao vàng của Hán tộc, nòi Hoa.
Ngày đó không xa;
Khi đất Việt ngập tràn cờ đỏ vàng sao... Hoa lục
Cũng là lúc toàn dân Việt lọt vào trong hỏa ngục
Cùng: Mông, Hồi, Mãn, Tạng
Sống đời ô nhục dưới gót giầy đô hộ của Hán tộc ngoại xâm.
- Trong thiên niên kỷ hai ngàn năm
Ta lùi về thời Bắc thuộc một ngàn năm???

Tôi chẳng còn nghe những rung động hôm nào
Của ngày mùa thu cách mạng
Khi đứng trước lá cờ đỏ vàng sao;
Chỉ nghe như bao hồn tử sĩ thét gào:
Phải dẹp tan Cộng Ðảng
Rửa hờn cho giòng máu đỏ da vàng.
Lời sông núi cũng vang vang:
Phải xé tan cờ đỏ sao vàng,
Cho đất Việt có ngày tươi sáng.
Tôi, người chiến binh vệ quốc
Sáu mươi năm trót tin vào Ðảng
Bàng hoàng trước những dối gian
Của Bác và Ðảng Cộng Sản

Tôi không phải nhà văn, không mộng làm thi sĩ
Nhưng huyết quản tim gan sục sôi giòng chính khí
Chẳng còn súng, còn gươm để giết loài vô sỉ
Tôi dùng chữ thay tên bắn thẳng lũ lưu manh
Đang bán đứng quê hương
Đang dày xéo dân lành
Cho thế giới biết tin, cho Ðảng xanh máu mặt
Cho đám trẻ hậu sinh nhận chân ra Ðảng giặc
Cho Hán tộc Bắc kinh ngừng chơi trò đạo tặc
Cho người Việt ngủ vùi phải nhớ lại họa Bắc xâm
Phải ngước mặt lên cao xây lại mộng Quang Trung
Cho con cháu dân Nam tránh khỏi nạn xiềng gông
Cho TỰ -DO phải được chảy xuôi dòng trên đất Việt.

Người chiến binh vệ quốc

Bài Xem Nhiều