We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 25 September 2009

Buôn Dân Bán Nước


Cả mấy chục năm sau, người dân ở Miền Bắc CS mới biết, Thủ Tướng CS Hà nội gởi công hàm dâng hai đảo Hoàng sa và Trường sa cho Trung Cộng. Vì rằng lúc bấy giờ trong thời chiến tranh, dưới chế độ Xã hội Chủ nghĩa CS kiểm soát nghiệt ngã truyền thông đại chúng và xa lộ Internet trên thế giới chưa có. Còn bây giờ thì khác. Thủ Tướng Việt Cộng Nguyễn tấn Dũng bí mật nhận 50 tỷ Đô la của CS Bắc Kinh với cái giá trao chủ quyền gần hết Biển Đông của VN cho TC, nhượng đất ở Cao Nguyên cho TC vào lập làng, lập chợ, lập xưởng khai thác bauxite ở Cao Nguyên Trung phần VN, và tạo mọi dễ dàng cho hàng hoá, công ty và con người của TC vào VN. Hành động buôn dân bán nước đó - chưa đầy hai năm -- đã bị "lòi chành té bứa". Nói theo tiếng của địa phương mà người Miền Tây Nam Việt thường nói, nói khá lâu rồi về hành động và con người CS phản quốc, mải quốc cầu vinh là Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng này.

Bây giờ dư luận xầm xì ở VN về Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng nhạn của CS Bắc Kinh 50 tỷ Đô la nay đã "chạy nhựt chình" quốc tế, thành thông tin, nghị luận thế giới rồi. Báo điện tử Asia Sentinel ngày Thứ Hai 21 tháng 9, năm 2009 có một bài "Việt Nam bịt miệng những người chỉ trích Trung Quốc", với chủ đề "Những nhà báo trên mạng và bogger hãy cẩn thận. 'Đại Ca' đang canh chừng. Nơi nguy hiểm nhất đối với những người công kích chính quyền Trung Quốc là nước Việt Nam".
Báo này đưa ra sự kiện chứng minh CS "Hà Nội đã bí mật nhận của Bắc Kinh một số tiền khổng lồ 50 tỷ đô la cứu nguy... đó là lý do Hà Nội phải ra tay triệt hạ những tiếng nói chống âm mưu xâm lấn của Trung Quốc." Và củng cố lập luận về sự kiện nhận tiền 50 tỷ Đô la của TC đó bằng hành động mới đây của CS Hà nội ngửa tay xin vay của Ngân Hàng Phát Triển Châu Á, 500 triệu đô la để cứu nguy ngân sách, là một dấu hiệu cho thấy chính phủ CS Hà nội không thể nào từ chối tiền cứu nguy của TC. Để mimh hoạ thêm.

Báo Asia Sentinel còn dẩn chứng thêm một số sự kiện khác. Như nhiều nhà đầu tư đã rút khỏi Việt Nam. Đầu tư trực tiếp từ nước ngoài giảm đến 82%. Việt Nam bị thâm thủng mậu dịch với Trung Quốc rất nặng nề. Ngân sách quốc gia của CS Hà nội khiếm hụt trầm trọng; năm nay khiếm hụt tương đương với 10,1% GDP, chớ không phải 9,8% như dự tính.

Theo báo trên mạng Asia Sentinel, CS Hà nội nhận 50 tỷ đô la của CS Bắc Kinh. Đổi lại CS Hà Nội cam kết để cho doanh nhân Trung Quốc sang Việt Nam làm ăn, và đó là nguyên nhân phải chiều lòng đàn anh Hoa Lục bằng cách trấn áp người có tư tưởng chống đối Trung Quốc. Tháng tư 2009, Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng đi Bắc Kinh cam kết với thủ tướng Ôn Gia Bảo là sẽ cho các công ty Trung Quốc làm ăn dễ dàng tại Việt Nam. Nên không còn lạ gì khi nghe vị Thủ Tướng VC này "trước sau như một" tuyên bố khai thác buxite là "chủ trương lớn" của Đảng Nhà Nước.
Tác giả bài báo nói một số nhà bất đồng chính kiến tin rằng TC đã mua gọn chính phủ CS Hà nội bằng cách cho Hà Nội 50 tỷ đô la vào lúc khủng hoảng tài chính lên đến mức cao điểm. Cái gói tiền to này cho CS Hà nội sẽ làm cho vấn đề Hoàng sa và Trường sa nhỏ đi. Sự thật đã chứng minh. Trong bản đồ thềm lục địa CS Hà nội nạp cho Liên Hiệp Quốc và Uy ban Thềm lục địa quốc tế ở Jamaica, hai đảo này không còn nằm trong biển VN nữa. Trái lại cái lưỡi bò của TC liếm gần hết Biển Đông của nước VN.

Người dân Việt yêu nước ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngoại tin rằng việc Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng đi Bắc Kinh cam kết với thủ tướng Ôn Gia Bảo là sẽ cho các công ty Trung Quốc làm ăn dễ dàng tại Việt Nam, phần thua thiệt, thiệt thòi sẽ là đất nước và nhân dân VN. Người Tàu qua VN khỏi chiếu khán nhập cảnh sẽ trở thành kiêu binh của đội quân thứ năm của TC. Các công ty TC vào Cao Nguyên khai thác sẽ tàn phá môi sinh, văn hoá đồng bào Thượng và chiếm cao điểm và hành lang an ninh quốc phòng của VN như Đại Tướng Võ nguyên Giáp của CS đã nói. Hàng gian, hàng giả, hàng độc của TC bị hai thị trường lớn nhứt thế giới là Au và Mỹ chê bai, tẩy chay, xưởng hàng hoá của thế giới là TC sẽ tuồng tràn ngập lãnh thổ VN, giết kỹ nghệ VN vừa mới manh nha, làm nhân công VN thất nghiệp, nông dân VN càng làm càng lỗ.

CS Hà Nội đã lệ thuộc TC lại càng thần phục CS Bắc Kinh. CS Hà nội tưởng đã nắm chặt hơn 700 tờ báo thì giấu nhẹm được. Nhưng đâu có dè tiềm thức phấn đấu vươn lên của VN bị 1000 năm giăc Tàu bùng lên khi TC lập huyện Tam sa bằng hai đảo Hoàng sa và Trưòng sa của VN mà CS Hà nội đã bí mật nhượng và cho TC vào khai thác bauxite ở Cao Nguyên. Không vận dụng được báo chí do CS nắm, nhiều nhà báo xé rào viết blog chánh trị trên Internet, CS rất khó kiểm soát. Khó vì những người viết blog chánh trị đánh du kích, trà trộn trong 21 triệu người có Internet ở VN trong đó có 4 triệu người viết blog.

CS Hà nội một mặt lo ngại có lộn xộn trước đại hội đảng vào năm 2011 thường là cơ hội đổi thay ba người cầm đầu đảng nhà nước. Nên trước đại hội CS Hà nội mở một cuộc càn quét, định làm im tiếng nói của những người bất đồng chánh kiến. Từ tháng 12 năm rồi, CS Hà nội đã ra quyết định kiểm soát blog để chận đứng những nhà đấu tranh cho dân chủ dùng blog để bàn về chánh trị dưới bí danh. Công an đã bắt Ong Nguyễn xuân Nghĩa một nhà vận động dân chủ và Ô Lê công Định, một luật sư nhân quyền nổi trội. Mặt khác CS Bắc Kinh bực bội và chỉ thị CS Hà nội phải làm im những tiếng nói người Việt trong và ngoài Đảng Nhà Nước càng ngày phê bình, chỉ trích, chống đối càng nhiều, càng mạnh người láng giềng khổng lồ phương băc xâm lấn VN và nhà cầm quyền CS Hà nội quá yếu hèn.

Việc chống TC nguyên do chánh người Việt trong ngoài đảng, tổ chức nhà nước, không phân biệt tôn giáo chống TC và CS Hà nội hiện thời không phải là sự rạn nứt của tình "đồng chí" hay sự trổi dậy của tinh thần bài ngoại của người Việt. Vì rằng người Việt bản chất ít bài ngoại, nhứt là người Miền Nam ở ngả tư quốc tế và từng tiếp xúc rất sớm với người Tây Phương. Nhưng với người Tàu thì rất dè dặt và rất dễ hiểu; do 1000 năm bị giặc Tàu cai trị. Bao đời khởi nghĩa danh lưu muôn thuở đều chống giặc Tàu, giành độc lập là chánh: Hai Bà Trưng, Ba Triệu, Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê. Dè dặt như trong lịch sử cận đại, thời Đệ nhứt VNCH cấm không cho người Hoa làm một số nghề. Thời Đệ nhị Cộng Hoà buộc trường Tàu phải dùng tiếng Việt làm chuyển ngữ.

Nguyên do chánh phong trào chống TC thời CS Hà nội chỉ vì CS Hà nội bán đất, dâng biển cho TC để lấy đồng la xanh, chỉ tệ mạnh. Chống cả TC và VC vì cả hai đều là chánh phạm. Tội buôn dân, bán nước, mãi quốc cầu vinh là một tội tày trời đối với người dân Việt, một tội trời không dung, đất không tha, dân không để.

Vi Anh

Khi chất phế thải tan rữa

Như quý vị biết, chưa bắt đầu mùa Thu mà đã có nhiều nơi ở California đã xẩy ra nhiều trận cháy rừng, sở cứu hỏa phải lo vấn đề đó, cho nên mới có một bản tin trên báo L.A. Times. Ðọc bản tin này, tôi chợt nghĩ tới di hài của ông Hồ Chí Minh. Chỉ nghĩ thoáng qua thôi, vì nói đúng ra, tôi nghĩ tới tình trạng của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay nhiều hơn.

Bản tin nói rằng khi những chất phế thải (thí dụ như phân) của loài vật tàn rữa thì nó sinh ra tình trạng rất bất ổn, bấp bênh (volatile). Phân và xác súc vật tan rữa phát sinh ra các loại khí, trong đó có khí mê tan (methane) có thể tích tụ lại ở những nơi không được gió thổi tới. Khi trời nóng quá loại khí bất ổn đó rất dễ bốc cháy và phát nổ, có thể gây ra nạn cháy rừng.

Nhưng khi đọc tin trên thì, tự nhiên không tránh được, tôi nhớ mới đọc bản tin nào đó mới nói cái di hài ông Hồ Chí Minh gần đây được các chuyên gia người Nga đem ra xét nghiệm lại vì sợ nó bị rữa nát nếu không được bảo trì đầy đủ. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua thôi; cái di hài của một người đã chết từ lâu không còn quan trọng nữa, điều đáng suy nghĩ hơn là tình trạng cái di sản mà Hồ Chí Minh còn để lại, là đảng Cộng Sản đang cai trị nước Việt Nam.



Gần đây cái đảng cầm quyền này có nhiều hành động rất lạ lùng. Họ nói năng cũng tỏ ra lúng túng, không còn giảo hoạt như những anh quản giáo lên lớp hồi xưa nữa. Họ giống như những người tâm thần bất định vậy. Làm sao mà cái mạng lưới chính thức của đảng “lãnh đạo nhà nước và xã hội” Việt Nam (theo điều 4 trong Hiến Pháp) mà lại hớ hênh viết những lời công nhận Hoàng Sa là lãnh thổ Trung Quốc, để cho tất cả những người Việt Nam biết chữ đều phải bất bình? Một người tỉnh táo thì nếu trong bụng có nghĩ như thế nhưng ngoài miệng cũng phải giả bộ nói cách khác để khỏi chọc tức, chọc giận các người Việt Nam còn yêu nước chứ? Ðây là một hiện tượng lạ. Người ta vẫn nói “Nói dối như Vẹm!” Bao nhiêu mánh khóe tuyên truyền do “Bác” dậy, họ quên hết rồi hay sao? Các cụ nói, “Hết khôn dồn ra dại” là như thế này chăng?

Một hành động có vẻ tâm thần bất định nữa là việc bắt bớ những người làm mạng lưới phê bình các chính sách của đảng đối với Trung Quốc trong những vụ Hoàng Sa hoặc Bô Xít. Cả thế giới bỗng nhiên biết tên những ông Ðiếu Cầy, Người Buôn Gió, cô Mẹ Nấm, vân vân. Làm gì mà phải cuống quít lên như vậy? Hàng trăm triệu người khắp thế giới người ta làm mạng, người ta vào mạng, vì nhu cầu tự nhiên và kỹ thuật sẵn sàng ở đó ai dùng cũng được. Làm sao mà bịt miệng được cái mạng lưới tin học đang như gió nổi lên khắp bốn phương trời này? Kế đến lại cái quyết định số 97 chi đó, bắt buộc các tổ chức nghiên cứu khoa học không được công bố các công trình của họ trước khi trình lên các cơ quan nhà nước! Ðúng là một quyết định tối dạ, ngu dốt, “phản khoa học, phản tiến bộ và phản dân chủ” như ông Tiến Sĩ Nguyễn Quang A nhận xét không oan chút nào. Những người tỉnh táo không làm như vậy, nhất là họ có thể làm cách khác đạt cùng một mục đích. Vì quyết định 97 này mà ai cũng phải công nhận là ông Nguyễn Tấn Dũng tính bịt miệng cả nước. Nhưng làm sao bịt được miệng cái mạng lưới toàn cầu?

Không phải chỉ những người lãnh đạo chóp bu trong đảng Cộng Sản mới luẩn quẩn. Cả những đảng viên về hưu còn rất nhiều thiện ý muốn giúp đảng tìm đường cho tai qua nạn khỏi cũng nghĩ quẩn lo quanh nữa. Ông Tống Văn Công, cựu tổng biên tập báo Lao Ðộng, đã viết một bức thư tha thiết kêu gọi đảng của ông thay đổi mạnh hơn nữa. Bức thư rất nhiệt thành, rất sắc bén, trừ một vài chỗ lẫn cẫn. Những lời ông phê bình đảng của ông đều rất đúng, ai cũng thấy như vậy cả. Nhưng các đề nghị của ông để “xây dựng đảng” thì nó không đâu vào đâu cả.

Thí dụ, cái tội lỗi lớn nhất gây ra tai họa cho nước Việt Nam là thể chế chính trị độc tài, ông Tống Văn Công cũng biết vậy. Nhưng ông không dám yêu cầu bỏ cái điều số 4 trong Hiến Pháp là căn bản của chế độ độc tài độc hại đó. Ông chỉ khép nép xin “luật hóa” điều 4 này. Nhưng bao nhiêu thứ luật mà đảng Cộng Sản đã đặt ra, từ Luật Cải Cách Ruộng Ðất do ông Hồ làm theo ý kiến các cố vấn Trung Quốc, làm xong rồi lại long trọng thông báo với đồng chí Stalin, cho tới Luật Báo chí của ông Nguyễn Tấn Dũng, đến quyết định số 97 gần đây, tất cả là những công trình biến quy tắc “chuyên chính” thành ra luật cả. Chưa đủ sao mà bây giờ còn “luật hóa” thêm cái gì nữa?

Bức thư của ông Tống Văn Công chứa rất nhiều tâm tư đáng kính trọng, tuy nhiên cách suy nghĩ vẫn là “lẫn,” như khi chúng ta nói các cụ già lẫm cẫm. Ông vẫn lập lại cái ý của nhiều đảng viên già: “Nếu như Bác còn sống.” Ý nói, nếu còn sống thế nào “Bác” là con người khôn ngoan sáng suốt cũng thi hành những đề nghị đổi mới mạnh bạo của ông. Nhưng cũng trong bức tâm thư đó, ông viết về những sai lầm của đảng Cộng Sản, có câu: “Tuy nhiên, vào đầu những năm 50 trở đi đã nảy mầm tai họa:

- Nhầm đồng minh giai đoạn là đồng minh chiến lược, trong khi Bắc Kinh từ đầu đã có ý đồ bành trướng của chủ nghĩa Ðại Hán.

- Ðường lối cách mạng uốn dần theo ý thức hệ cộng sản.”

Thế thì vào những năm 1950, 51 “Bác” của ông còn sống nhăn, còn đầy đủ sức khỏe và đóng vai trò quyết định, thì ai là kẻ gây ra những mầm tai họa này? Lúc đó “Bác” chỉ cần phán một câu, “Ðồng chí Stalin nói như vậy” là tất cả tất cả các cán bộ đảng viên phải im thin thít (ông Nguyễn Văn Trấn là một nhân chứng)! Thế thì ai là người làm cho “Ðường lối cách mạng uốn dần theo ý thức hệ cộng sản,” mà lại là thứ cộng sản kiểu Mao? Kẻ nào đã phạm lỗi “nhầm đồng minh giai đoạn là đồng minh chiến lược,” đưa hình ông Mao ông Xít (sau đổi thành ông Ma lăng cốp) lên bàn thờ bắt cả nước tôn sùng, thờ cao hơn hình ông bà ông vải? Ai là người lú lẫn không biết điều mà ông Tống Văn Công cho là ai cũng phải biết: “à trong khi Bắc Kinh từ đầu đã có ý đồ bành trướng của chủ nghĩa Ðại Hán?”

Thế thì “Bác” khôn ngoan sáng suốt hay là “Bác” cũng lú từ lâu rồi?

Ông Tống Văn Công còn đưa ra một giải pháp lạ lùng là chia đảng Cộng Sản thành hai đảng. Dân chúng Việt Nam sẽ được tự do bỏ phiếu chọn một trong hai đảng đó cho nắm quyền, còn đảng kia thua sẽ đóng vai đối lập. Tức là cái đảng hiện nay sẽ bầy ra trò bầu cử như chơi xóc đĩa, trong đó chẵn thì đảng cũng thắng, lẻ đảng cũng ăn! Nếu như thế thì tại sao không chia luôn ra làm ba đảng, bốn đảng cho nó có vẻ dân chủ hơn nữa? Ðọc những ý kiến như vậy thì chỉ muốn vỗ vai con người có Thiện Ý này, kêu lên: “Cụ lẫn rồi cụ ơi!”

Ngày xưa ông Nguyễn Khắc Viện đã thấy những tai hại mà đảng ông gây ra cho dân tộc, cho nên ông đã đề nghị đảng Cộng Sản trả lại quyền bầu chọn chính phủ cho dân Việt Nam, cho người khác cai trị, còn đảng của ông sẽ quay về lo việc đối lập, tranh đấu cho quyền lợi của dân. Ðề nghị của ông Nguyễn Khắc Viện rất không tưởng, nhưng cho thấy cái tâm lành của một nhà trí thức.

Có thể ông Tống Văn Công chủ trương chia đảng làm hai vì cũng “lẫn” như ông Nguyễn Minh Triết hồi ông sang Mỹ lần đầu. Hồi đó ông Triết bênh vực chế độ độc đảng ở Việt Nam, nói rằng mỗi nước có một tổ chức chính trị khác nhau. Ông còn hỏi tại sao nước Mỹ chọn chế độ “lưỡng đảng” chỉ có hai đảng thôi thì không bị ai chỉ trích hết? Ông Triết tưởng rằng luật lệ nước Mỹ chúng nó chỉ cho phép hai đảng chính trị hoạt động, còn thì cấm hết, không cho ai tranh giành với hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ! Trời đất ơi, dốt ơi là dốt! Ông không biết rằng mỗi lần bầu tổng thống ở Mỹ có hàng tá ứng cử viên, hàng chục đảng ra tranh giành! Hy vọng tháng tới này khi tới Mỹ gặp ông Obama ông Triết sẽ ít nói hơn, nếu không thì lại nhục cho cả nước Việt Nam lần nữa!

Nói chung, những suy nghĩ của một đảng viên lão thành như ông Tống Văn Công cũng luẩn quẩn như trong giới lãnh tụ đang cầm quyền. Chúng ta còn nhìn thấy tình trạng tinh thần hoảng loạn trong những tài liệu chính thức của đảng Cộng Sản Việt Nam về chủ trương đường lối của họ nữa. Tài liệu học tập các nghị quyết Hội Nghị Trung Ương 6, khóa 10, Nhà Xuất Bản Chính Trị Quốc Gia in năm 2008, trang 33 viết giải thích chủ trương kinh tế của đảng như thế này:

“Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là một nền kinh tế vừa tuân theo quy luật của kinh tế thị trường vừa chịu sự chi phối bởi các quy luật kinh tế của chủ nghĩa xã hội” (trích lại từ bức thư của ông Tống Văn Công, ông dẫn ra để chỉ trích là nó sai lầm).

Ðọc câu đó xong, chắc ông Tống Văn Công không cười. Nhưng chúng ta đọc thì có thể chợt thấy hiện ra hình ảnh một người bệnh tâm thần đi ngoài đường, lẩm nhẩm nói một mình: “Con bò là con bò. Con heo là con heo. Con bò heo vừa là con bò cũng vừa là con heo. Con heo bò vừa tuân theo quy luật của con bò mà cũng vừa chịu sự chi phối bởi các quy luật con heo! Mời quý khách xơi cho nó nóng!”

Ðó là sản phẩm của những đỉnh cao trí tuệ đang bị rữa từ bên trong, không còn tự làm chủ tâm thần mình nữa.

Khi những chất phế thải của loài thú tan rữa thì nó sinh ra các loại khí rất bất ổn, bất định. Có thể bốc cháy. Có thể nổ. Hình ảnh đó có gợi cho quý vị nghĩ tới tình trạng hiện nay của đảng Cộng Sản Việt Nam hay không?

Ngô Nhân Dụng

Bản tường trình Chuyến Đi Thăm Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý tại Trại tù Ba Sao, tỉnh Hà Nam

HUẾ - Sau lần thăm nuôi linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý trở về, chị ruột ngài, bà Nguyễn Thị Hiểu, đã cho Tòa Tổng Giám Mục Huế biết những thông tin về sức khỏe không được tốt của ngài. Hai Đức Cha và các Cha trong Giáo Phận đã cầu nguyện nhiều cho ngài luôn được mọi sự bình an.

Tòa Tổng Giám Mục Huế đã cử hai linh mục đại diện Giáo Phận, là linh mục Gioan Baotixita Lê Quang Quý, Quản xứ Nhà thờ Trí Bưu, kiêm Hạt Trưởng Hạt Quảng Trị, và linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lý Nhà Chung, đi thăm linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý vào ngày 17 tháng 9 năm 2009.


Trước khi gặp linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, hai linh mục đại diện Giáo Phận đã gặp Ban Giám Đốc Trại tù và Bộ Công An, và đã trao đổi những điều như sau:

1/ Tòa Tổng Giám Mục yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù cho linh mục Nguyễn Văn Lý đi bệnh viện khám và chữa bệnh.

Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù đồng ý theo yêu cầu của Tòa Tổng Giám Mục Huế, là để linh mục Nguyễn Văn Lý được đi chữa bệnh bên ngoài Trại tù với điều kiện linh mục Nguyễn Văn Lý yêu cầu.

2/ Tòa Tổng Giám Mục Huế yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù xem xét để linh mục Nguyễn Văn Lý sớm trở về với Giáo Phận Huế.

Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chưa có ý kiến.

3/ Tòa Tổng Giám Mục Huế đề nghị Trại tù hãy tạo mọi điều kiện để linh mục Nguyễn Văn Lý được làm phận vụ của một linh mục và tạo điều kiện cho gia đình của ngài được phép thường xuyên thăm nuôi.

Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chấp thuận.

Sau khi hai linh mục đại diện đã trao đổi với Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù xong, linh mục Nguyễn Văn Lý được mời lên để nói chuyện.

Trước mặt đại diện Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù, hai linh mục của Toà Tổng Giám Mục Huế nói lại ba điều đã đề nghị trên đây để cho linh mục Nguyễn Văn Lý nghe và xin ngài cho ý kiến.

Linh mục Nguyễn Văn Lý rất vui vẻ khi được hai linh mục đại diện Tòa Tổng Giám Mục Huế ra thăm với tình anh em linh mục. Ngài nhờ hai linh mục đại diện chuyển những lời sau đây đến hai Đức Cha và các Cha:

“Con rất vui sướng khi được Hai Đức Cha và các Cha Giáo phận Huế lo lắng và cầu nguyện cho con rất nhiều, đặc biệt là hình ảnh của Hai Đức Cha đã yêu thương con, hình ảnh mà con thấy rõ như hôm nay, là khi nghe tin con đau chưa biết thật hư thế nào, hai Đức Cha đã thu xếp gởi hai cha đến đây và còn gởi quà cho con nữa. Xin hai Đức Cha và quý Cha trong Giáo phận nhà tiếp tục cầu nguyện cho con. Mỗi ngày, trong khi con dâng lễ, hình ảnh hai Đức Cha và quý Cha cũng như mọi người trên Đất Nước Việt Nam, luôn hiện diện trong tâm trí con. Con xin dâng lên Thiên Chúa tất cả mọi ưu tư của Giáo Phận vì Thiên Chúa là tình yêu”.

Trong cuộc nói chuyện, linh mục Nguyễn Văn Lý còn cho hai linh mục đại diện biết thêm vài suy tư của ngài như sau:

“Con xin cám ơn Tòa Tổng Giám Mục Huế đã đề nghị những ý kiến với Trại và vị đại diện Bộ Công An để con được khám và chữa bệnh ở bên ngoài Trại. Đối với con, con chưa thấy có nhu cầu vì con vẫn chưa đến nỗi gì, trong lúc bên cạnh con, biết bao anh em khác cũng đang đau ốm, nhưng không được săn sóc cách đặc biệt như con. Con được Trại cử một bác sĩ giỏi để khám bệnh và phát thuốc cho con mỗi ngày. Trong thâm tâm, con thấy cũng áy náy vì làm phiền Trại và bác sĩ hơi nhiều. Nên con có đề nghị với Trại rằng từ nay, xin bác sĩ khám bệnh cho con mỗi tuần một lần là đủ rồi, để thì giờ lo cho các anh em khác”.

“Mỗi ngày, con được Trại cấp thuốc tai biến để uống. Thế là từ nay, thứ thuốc này sẽ gắn liền với cuộc đời của con như hình với bóng. Còn loại thuốc bổ não mà Trại cấp cho con uống, thì không hạp lắm vì đôi lúc con cảm thấy khó chịu, nên con đã tâm sự với bác sĩ để xin thay loại thuốc này. Trại đã đồng ý, thế là con xin gia đình mỗi lần thăm, thì đem thuốc ra cho con uống, vì uống nhiều thuốc tây quá, cũng không tốt. Hơn nữa, con cũng muốn cho gia đình con có tinh thần chia sẻ bớt gánh nặng cho Trại vì Trại không chỉ có một mình con, mà còn có nhiều anh em khác nữa. Con biết rằng con chỉ là hạt cát nhỏ của vũ trụ bao la này, một cơn gió thoảng qua, cũng làm nó biến đi, nhưng sao Chúa lại thương con như thế! Biết bao người hiền lành đạo đức, nhưng họ cũng bệnh tật đau yếu rồi chết, nên con xem những ngày trong tù là những ngày tháng con tĩnh tâm để nhận ra tình Chúa vẫn yêu con”.

“Con cũng nói cho hai cha biết sự việc con bị tai biến xảy ra như thế nào”.

“Lần thứ nhất, vào ngày 13/5/2009, con đi lui đi tới trong phòng để lần hạt, thì con thấy máu đen rơi vãi dưới nền nhà, nhưng không biết do đâu, vì mình có bị thương tích gì đâu mà chảy máu. Tìm mãi thì máu bẩm đó xuất ra từ dưới bìu. ... Con gọi bác sĩ đến thì bác sĩ đã cho con uống thuốc và xức thuốc để cầm máu, và con thấy mình vẫn không sao. Lần này, con có viết thư gởi về gia đình để nói sự việc như vậy, nhưng không rõ vì sao mà gia đình lại không nhận được tin do con gởi”.

“Lần thứ hai, vào ngày 25/5/2009, con lại bị nặng hơn bởi vì ngày hôm đó, con nhận được tờ báo Nhân Dân, nội dung trong đó có mục nói láo trắng trợn về con như sau: nói con có những hành vi xấu, chống đối Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa khi ra tước Tòa án vì con đã đạp đổ vành móng ngựa, vung tay chống trả lại người thi hành công vụ..., nhưng lúc đó, sức đâu mà con chống cự, khi con bị người ta giữ chặt và cách con hai mét, làm sao mà con đạp đổ vành móng ngựa được. Bức xúc vì những lời nói xuyên tạc trên tờ báo nầy, con đã bị choáng ngợp, rồi bị té ngửa, chảy máu một chút sau đầu do bị rách da. Sau đó, con thấy tay chân mình hơi bị cứng đi, nhưng các bác sĩ cũng đã kịp thời để chữa trị cho con. Ngày 14/7/2009, con viết một lá thư xin gia đình ra thăm con vào dịp đầu tháng 8/2009, mặc dù chữ viết của con lần này không được đẹp lắm vì căn bệnh tai biến. Con nói thế để hai cha biết rõ sự việc”.

“Hai cha biết không, mặc dù ở trong Trại, nhưng con biết cũng khá nhiều tin tức bên ngoài, như chuyện ở giáo xứ Loan Lý, chuyện ở Tam Tòa và nhiều chuyện khác nữa. Con nói vậy để hai cha biết rằng con luôn hiệp thông và cầu nguyện cho Giáo Phận nhà”.

Khi hai linh mục hỏi thăm đời sống của ngài thế nào ở trong Trại tù, thì linh mục Nguyễn Văn Lý nói:

“Con cho hai cha biết sơ qua, là giờ giấc ngủ thì tự do, lúc nào mệt là ngủ thôi, sáng thức dậy, làm xong phận vụ của mình, là coi ti vi và đọc báo, trồng cây cảnh chơi trong vườn, rồi đem chưng trong phòng cho có màu xanh. Chỗ ở thì phòng ốc cũng khá lắm, được lót men và có phòng vệ sinh tắm rửa đàng hoàng. Ăn uống thì đôi lúc cũng không có giờ giấc cho lắm vì vừa ăn, vừa xem ti vi, vừa đọc báo, nên đôi lúc, con cũng làm khổ bác sĩ đôi chút”.

Trước khi kết thúc buổi gặp mặt, linh mục Lê Quang Quý giải tội cho linh mục Nguyễn Văn Lý.

Hai linh mục đại diện Toà Tổng Giám Mục Huế chia tay linh mục Nguyễn Văn Lý, sau một giờ thăm viếng.

Tường trình từ Huế, ngày 20 tháng 9 năm 2009
Linh mục Gioan Baotixita Lê Quang Quý, Quản Xứ Trí Bưu, Hạt Trưởng Hạt Quảng Trị
Linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lý Nhà chung

Nguồn:
VietCatholic News

100% công chức cấp cao là Tiến sĩ thì dân ta đi ăn mày!






Nhìn cái tiêu đề “Có bằng Tiến sĩ mới đột phá tư duy” của bài báo, tôi nghĩ Vietnamnet phịa chuyện giễu chơi cho vui.

Nhưng khi thấy báo trích dẫn nghiêm túc một ông Tiến sĩ, quan chức cấp cao của Sở Nội vụ Hà Nội, thành viên Ban soạn thảo chiến lược cán bộ công chức khối chính quyền thành phố Hà Nội, thì tôi thực sự phát hoảng. Làm gì có sự ngu đần đến thế được? Hay là báo viết bậy, người ta nói một đằng lại viết một nẻo? Nếu thế thì Vietnamnet phải cải chính ngay đi không là gay đấy! Cũng chẳng hiểu báo đã liệt kê hết các chức danh vô cùng quan trọng của ông ấy chưa? Chưa liệt kê hết cũng có thể bị khó dễ khi làm việc với Sở của ông ta đấy! Dưới đây tôi viết với giả thiết những điều báo viết là đúng.

Sau vài phút bàng hoàng, tôi bình tâm lại và thấy chắc Vietnamnet viết đúng. Với cách làm nhân sự của các cơ quan nhà nước từ xưa đến nay thì quá dễ hiểu: không có những điều kì quái mà ông Tiến sĩ ấy nói ra mới là lạ!

Hayek đã phải dành hẳn một chương (chương 10) trong cuốn The Road to Serfdom từ 1944 của ông (Bản dịch của tôi là Con đường dẫn tới chế độ nông nô còn bản dịch mà NXB Tri thức mới xuất bản có tựa đề Đường về Nô lệ; tôi nghĩ dùng từ “về” chưa lột hết nghĩa, cảnh nô lệ không đáng “về” và không phải ở quá khứ mà ở ngay trước mắt nếu…) để trả lời cho câu hỏi cũng là tựa đề của chương: “vì sao kẻ tồi nhất leo lên đỉnh”. Có thể tranh luận về các lí giải của Hayek, bạn đọc nên đọc chương đó và tự đưa ra lí giải của mình.

Hãy quay lại ý kiến của ông Tiến sĩ. Theo ông người ta đã tiêu (không rõ bao nhiêu) tiền đóng thuế của dân để tiến hành một “đề tài khoa học”. Đúng là loạn “đề tài khoa học”.

Có một sự lầm lẫn khái niệm ở đây.

Việc của công chức là công việc hành chính, là việc công. Công chức là người được bầu hay được chỉ định để phục vụ, để làm các việc công đó. Việc của công chức không phải là việc “nghiên cứu khoa học”. Nhân dân đóng thuế để nuôi họ làm việc công, không phải để họ nghiên cứu khoa học. Sự lẫn lộn khái niệm dẫn đến những hệ lụy khôn lường.

Xã hội chỉ phát triển nếu có sự phân công lao động hữu hiệu (nôm na là ai giỏi việc gì thì làm việc ấy). Vậy cớ chi vẽ ra lắm “đề tài khoa học” để cho các quan trở thành các “nhà nghiên cứu khoa học” hay chỉ để có thêm kinh phí cho các quan “cải thiện”. Nếu đó là công việc thuộc bổn phận của họ phải làm mà lại “vẽ ra” đề tài “nghiên cứu khoa học” thì có thể xem xét liệu có chuyện lạm quyền, tham nhũng hay không. Hãy minh bạch những chuyện đó, dần dần người dân sẽ hiểu, quan chức sẽ hiểu họ phải làm gì và không được làm gì.

Các nhà nghiên cứu khoa học thường làm việc tại các viện nghiên cứu và các trường đại học. Họ không phải là các công chức, họ là các viên chức có thể ăn lương từ ngân sách, họ không thuộc cơ quan công quyền. Cần phải rạch ròi chuyện này. Về cơ bản chỉ các nhà nghiên cứu khoa học thật sự đó mới viết luận văn Thạc sĩ, Tiến sĩ. Những người khác, các công chức, người dân thường cũng có thể tự do nghiên cứu khoa học và kiếm bằng Tiến sĩ nếu họ muốn, nhưng phải với tư cách cá nhân. Phải tuyệt đối cấm công chức dùng thời gian và tiền bạc của Nhà nước để “được đào tạo” thành Tiến sĩ. Phân công lao động xã hội hiện đại không đòi hỏi họ là nhà nghiên cứu. Nếu họ vẫn muốn, nên để họ thi tuyển vào các viện nghiên cứu và các đại học, nếu họ có khả năng thực sự và được nhận. Nếu các tổ chức nghiên cứu này là các tổ chức nghiên cứu thực sự, tôi tin 99,9% số Tiến sĩ ở các cơ quan công quyền sẽ không được nhận vào làm.

Công chức gương mẫu, mẫn cán, làm tốt công việc của mình được xã hội công nhận và danh tiếng xã hội của họ có thể khác, nhưng cũng có thể chẳng kém gì của các Giáo sư hay Tiến sĩ tử tế. Cái bằng không làm nên con người, danh tiếng của một người chỉ phụ thuộc vào những cống hiến thực sự của họ cho xã hội, dẫu họ có biết đọc biết viết hay không, chứ chẳng nói họ có cái mảnh bằng (thường là rởm) hay không. Sự đánh giá, tuyển dụng, cất nhắc nhân viên không theo công trạng chắc chắn sẽ dẫn đến sự lụn bại của tổ chức sử dụng họ, dẫu đó là một doanh nghiệp, một cơ quan hay Chính phủ.

Lầm lẫn khái niệm, đi biến cơ quan công quyền thành nơi “nghiên cứu khoa học” rởm cũng chẳng khác việc bắt thợ nề làm thợ mộc và cái nhà do họ xây chắc chắn sẽ bị sụp. Và người gánh chịu hậu quả của kiểu “trọng dụng nhân tài” này sẽ là những người đóng thuế, là nhân dân và cả dân tộc. Nếu vẫn lấy mảnh bằng làm thước đo khi tuyển chọn và đánh giá, cất nhắc; nếu chỉ lấy lòng “trung thành” với cái gì đó rất mơ hồ mà thực chất là trung thành với sếp; nếu vẫn làm nhân sự theo cách cũ, thì đất nước sẽ lụn bại. Nếu chỉ cần 15% chứ chưa nói đến 100% công chức chủ chốt có bằng Tiến sĩ thì chắc chắn dân ta đã phải chịu số phận ăn mày. Những người có bằng Tiến sĩ ấy sẽ “đập phá tư duy” đưa chúng ta đến chỗ chết.
Người dân đóng thuế nuôi các quan chức không thể để họ xài tiền của mình một cách phí phạm như vậy. Các Tiến sĩ hãy thi thố trên mặt trận khoa học. Tôi kiến nghị ông Chủ tịch thành phố Hà nội hãy để 56 Tiến sĩ hiện có trong bộ máy công quyền chuyển về các cơ sở nghiên cứu thực sự, nếu họ có năng lực khoa học và các cơ sở đó chịu nhận mà không có sức ép nào, còn nếu không thì nên để họ ra khỏi cơ quan, hãy để họ thử làm các nhà nghiên cứu tự do, tự làm, tự kiếm sống, xem họ có thể sống bằng cái “mảnh bằng Tiến sĩ” của mình hay không.

_____________________________________
Ông "Đột Phá"

Tiến sĩ giấy ơi
Tôi gọi ông là “ông đột phá”
Đột vào đâu, và phá cái gì? - Đột vào nơi bày toàn những ghế
Phá nơi nào cất giữ lương tri !
Thân giáp bảng sinh từ mảnh giấy
Bụng to đùng, đầu nhỏ tí ti
Khốn nạn dân lành được ông cưỡi cổ
Như cưỡi rùa bái tổ vinh quy.
“Trăm phần trăm đều là Tiến sĩ”
Ủy ban thế ấy Ủy ban gì?
Học đòi “đột phá tư duy”
Khỉ “đột” nó “phá” thì nguy giống nòi.

20-9-2009
Thái Hữu Tình

VGCS đưa xe ủi phá tượng Đức Mẹ La Vang ở nghĩa trang họ Bàu Sen, Xứ Chầy, Quảng Bình

Nhà Nước đưa xe ủi phá tượng Đức Mẹ La Vang ở nghĩa trang họ Bàu Sen, Xứ Chầy, Quảng Bình
VietCatholic News (24 Sep 2009 12:45)
Tôi, linh mục Gioan Nguyễn Văn Hữu, linh mục quản xứ Chày, giáo phận Vinh (giáo xứ Chày, Phúc Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình, Việt Na, thiết tha kêu gọi anh chị em tín hữu và những người thiện tâm, thiện chí cầu nguyện cho giáo dân xứ Chày.



Sau những ngày giáo dân Quảng Bình phải chứng kiến thảm cảnh đau lòng hai linh mục và giáo dân Tam Tòa, Đồng Hới, Quảng Bình, bị công an chính quyền Quảng Bình đánh đập, thì hôm nay giáo dân xứ Chày chúng tôi phải chứng kiến cảnh chính quyền Quảng Bình đưa công an, xe ủi, xe húc đến để làm công tác chuẩn bị cho việc hạ tượng Đức Mẹ trên đỉnh núi.

Ngày 04 tháng 03 năm 2008 giáo dân giáo họ Bàu sen, xứ Chày dựng Tượng Đức Mẹ Lavang trên đỉnh lèn thuộc đất Nghĩa Trang của giáo họ Bàu sen, sau khi đặt tượng xong chính quyền huyện Bố Trạch, Quảng Bình đến yêu cầu giáo dân hạ tuợng Đức Mẹ xuống vì đặt ngoài cơ sở thờ tự. Sau nhiều lần họp dân Chính quyền yêu cầu hạ xuống nhưng giáo dân một mực bảo vệ Tượng Đức Mẹ.

Ngày 21 tháng 09 năm 2008 UBND huyện Bố Trạch, ra quyết định cưỡng chế để hạ tượng Đức Mẹ xuống (sau 5 ngày kể từ ngày ra quyết định) thế mà hôm nay mới 2 ngày chính quyền đã nôn nóng đưa máy đến để quyết tâm hạ tượng Đức Mẹ.

Chúng tôi linh mục quản xứ và toàn thể giáo dân xứ Chày kêu gọi anh chị em tín hữu hiệp thông cầu nguyện cho chính quyền Quảng Bình biết tôn trọng tự do tín ngưỡng và cho giáo dân chúng tôi đủ sức chịu đựng cảnh đau thương này.

Xin Thiên Chúa và Mẹ La vang trả công cho mọi người.

Kính báo,

Linh mục quản xứ Chày
LM Gioan Nguyễn Văn Hữu

Hà Nội sắp "ra ngõ đụng… tiến sĩ"





"…Bỏ ít tiền đầu tư cho cái bằng "tiến sĩ tư duy", rồi sau đó lấy lại vốn bằng tiền bồi dưỡng "tư duy" một vốn 100 lãi chẳng đi đâu mà thiệt. Chỉ làm vẻ vang cho cái nước dân chủ gấp triệu lần tư bản thôi…"

Câu tục ngữ "ra ngõ gặp gái" để chỉ sự xui xẻo bất ngờ. Mai kia nếu ở Hà Nội, người ta phải đổi câu này thành "ra ngõ đụng... tiến sĩ". Chẳng mấy chốc, tiến sĩ sẽ "bò lổm ngổm như lợn con" đầy Hà Nội.

Theo một kế hoạch được ông Tiến Sĩ Lê Anh Sắc, "chuyên viên cao cấp của Sở Nội Vụ Hà Nội", thành phố Hà Nội đang soạn thảo kế hoạch nhân sự cán bộ công chức "khối chính quyền" thì từ nay đến năm 2020 "Hà Nội phấn đấu có 100% cán bộ diện thành uỷ quản lý có trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ diện UBND thành phố quản lý có trình độ trên đại học, trong đó một nửa cần đạt trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ chủ chốt xã, phường, thị trấn có trình độ đại học, trong đó 50% trên đại học".

Nếu kế hoạch này thi hành thì chắc Việt Nam sẽ vượt xa nước Mỹ. Hiện nay người ta không có thống kê nào cho thấy có bao nhiêu viên chức chỉ huy cấp thành phố hay cấp quận ở Mỹ là các ông bà tiến sĩ. Chắc không nhiều. Cũng không thấy họ có một kế hoạch nào như vậy cho đến năm 2020.

Ông Tiến Sĩ Lê Anh Sắc là "thành viên soạn thảo chiến lược cán bộ, công chức khối chính quyền thành phố" Hà Nội. Theo ông này, qua lời phát biểu trong cuộc phỏng vấn của ký giả Cao Nhật, báo điện tử VietnamNet ngày 16 Tháng Chín, 2009, cho rằng: "Trong hệ thống đào tạo của ta hiện nay cũng như thông lệ quốc tế thì đề xuất ra cái mới, có khả năng tư duy đột phá phải là những người đã được cấp bằng tiến sĩ, được công nhận bởi một hội đồng khoa học cấp nhà nước".

Có thật vậy không? Phải là tiến sĩ mới nghĩ được cái mới, tư duy mới "đột phá"?

Có người hỏi rằng ông Sắc đã "đột phá" cái gì chưa mà cả làng cả nước chưa ai nghe thấy, nhìn thấy? Hay cái ý tưởng phải có 100% cán bộ quận huyện quản lý có bằng tiến sĩ là cái "đột phá" của ông Tiến Sĩ Sắc?

Người ta chỉ biết ông Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Giáo Dục Nguyễn Thiện Nhân (cũng là một ông tiến sĩ) đưa ra chương trình đào tạo tiến sĩ bị nhiều người chỉ trích. Ông Nhân còn nổi tiếng với câu tuyên bố, đa số các trường học lớn nhỏ ở Việt Nam không có cầu tiêu thì đừng hỏi ông ấy.

Một cách gián tiếp, ông Sắc cho thấy các quan chức của nhà nước Hà Nội dốt nát ù lỳ, chẳng biết gì "đột phá". Nay phải rước về thật nhiều tiến sĩ cho nó "đột phá". Ấy gọi là chương trình "tiến sĩ đột phá".

Sao lại đột phá vào thành phố nhiều thế! =>

Ký giả Cao Nhật của VietnamNet khi phỏng vấn ông Tiến Sĩ Lê Anh Sắc ngày 16 Tháng Chín, 2009 có "đột phá" cái phong bì nào không? Vì mới ngày 25 Tháng Tám, 2009, ký giả Thoại Mi, cũng của VietnamNet, cũng đã có bài viết về cùng đề tài này mà lại còn chi tiết hơn nữa.

Trong bản tin của ký giả Thoại Mi, tác giả này viết "Trước mắt, trong thời hạn ngắn hơn (đến 2012), Hà Nội đặt mục tiêu phấn đấu 100% cán bộ khối chính quyền diện thành uỷ quản lý có trình độ trên đại học, trong đó 50% là tiến sĩ; tất cả cán bộ diện thành phố quản lý (chi cục trưởng, phó chi cục trưởng; trưởng phòng, phó trưởng phòng các sở, đơn vị trực thuộc sở và tương đương; trưởng phòng, phó trưởng phòng các phòng thuộc UBND quận, huyện, thị xã và đơn vị trực thuộc) trình độ trên đại học, trong đó 25% thạc sĩ, 25% tiến sĩ".

Vậy thì chỉ trong vòng ba năm, Hà Nội đã có đầy trí thức làm cho nhà nước rồi, nhà cầm quyền cũng có lẽ vì thế mà không cần trí thức "phản biện" nên ông Nguyễn Tấn Dũng mới ra cái quyết định 97/QÐ/TTg buộc đám trí thức IDS từ ngày 15 Tháng Chín, 2009 muốn nói gì, chỉ được phép nộp phản biện cho quan chức (sẽ toàn là trí thức tiến sĩ), còn nghe hay không tuỳ họ, chứ không được hô hoán lên cho thiên hạ!

Hai năm trước, Bộ Giáo Dục Việt Nam có kế hoạch đề nghị đào tạo 20,000 tiến sĩ trong 10 năm, nhiều người chê là không thực tế. Nhưng nếu hiểu cái vận hành của hệ thống hậu đại học ở Việt Nam thì làm được chứ sao không? Bởi vì, như một ông (cũng là) tiến sĩ hiệu trưởng một trường đại học ở Việt Nam nhìn nhận qua lời kể của ông Nguyễn Thiện Nhân như thế này: "Có lần tôi gặp hiệu trưởng một trường ÐH có uy tín về đào tạo tiến sĩ. Tôi có hỏi trong luận án tiến sĩ của NCS ở trường có gì mới không. Vị hiệu trưởng này trả lời không có gì mới cả. Vì những cái mới, thế giới đã làm hết rồi". (theo báo Tổ Quốc quốc doanh).

Còn tờ Thể Thao & Văn Hoá hồi Tháng Giêng, 2006 viết một bài về tình trạng đào tạo tiến sĩ ở Việt Nam với rất nhiều đặc điểm không thể có trên thế giới.

Sau khi dẫn lời ông Nguyễn Thiện Nhân nhìn nhận Việt Nam có 2,500 tiến sĩ "yếu", Thể Thao & Văn Hoá viết, "Bằng cấp với nhiều người chỉ để làm đẹp hồ sơ, tạo cơ hội cho sự thăng tiến. Có 1001 lý do để ra đời những thế hệ ‘tiến sĩ giấy’".

Tờ báo này kể, "Một nghiên cứu sinh cho biết: ‘Việc cơ quan nhàn rỗi, quan hệ vợ chồng trục trặc, không có gì hay ho nên đi học tiến sĩ cho vui!’. Không phải là chuyện tiếu lâm Việt Nam, mà là chuyện thật 100%".

Chuyện nhờ người khác viết luận văn, thuê người "chép" luận văn của người khác không phải là chuyện hoạ hiếm.

"Học sinh phổ thông quay cóp đã đành, tiến sĩ cũng quay cóp. Ði thi đầu vào còn quay cóp, thế nên chuyện xào luận văn người khác, ăn cắp chất xám của người khác cũng không phải là chuyện hiếm. Vì không phải hiếm nên nhiều người làm mà không xấu hổ". TT&VH viết.

Tờ TT&VH thuật cuộc họp tổng kết về đào tạo sau ÐH của Bộ GD-ÐT, Thứ trưởng Bộ GD-ÐT Bành Tiến Long đã thừa nhận: "Nhiều cơ sở đào tạo đã chạy theo số lượng, tổ chức tuyển sinh chưa nghiêm, chưa ngăn chặn được các hiện tượng tiêu cực trong thi cử, các điều kiện dự tuyển được xử lý mang tính đối phó với quy chế. Bởi vậy không ít cơ sở đã cho 100% nghiên cứu sinh dự tuyển đỗ cả, không hề có sự sàng lọc".

Còn ông GS Lê Quang Minh, hiệu trưởng Trường ÐH Cần Thơ, cho biết, "Nếu như ở các nước, đánh giá để ‘chấm’ một tiến sĩ, người ta căn cứ vào nhiều thứ... thì theo quy định của Việt Nam, các cơ sở chỉ đánh giá thông qua đề cương nghiên cứu của nghiên cứu sinh".

GS Minh kể cho một thí dụ: "Tôi mới trực tiếp chấm 5-6 luận án, thì có đến 2 luận án đề cập đến cùng một vấn đề. Như vậy nếu xét ở số lượng luận án lớn hơn, số trùng nhau sẽ nhiều đến thế nào?!"

Chương trình đào tạo tiến sĩ ở Việt Nam là thế đó, nên nếu thành phố Hà nội có lập kế hoạch trong 3 năm nữa, nếu cái thủ đô này muốn tất cả cán bộ công chức đều có bằng tiến sĩ cả, thì cũng làm được chứ sao! Bỏ ít tiền đầu tư cho cái bằng "tiến sĩ tư duy", rồi sau đó lấy lại vốn bằng tiền bồi dưỡng "tư duy" một vốn 100 lãi chẳng đi đâu mà thiệt. Chỉ làm vẻ vang cho cái nước dân chủ gấp triệu lần tư bản thôi.

Tư Ngộ

Phiên tòa xử nhà tranh đấu Phạm Văn Trội bị hoãn, bị cáo không được cho biết


medium_VN_PhienToaPVT_DinhHoan_1_092409.JPG





Hình bên: Một số thân hữu đứng bên ngoài tòa án sau khi biết phiên tòa xử ông Phạm Văn Trội bị đình hoãn. (Từ trái qua phải) Bà Vũ Minh Khánh (vợ LS Nguyễn Văn Ðài), bà Hồ Thị Bích Khương, LS Huỳnh Văn Ðông, chị Xuân, bà Trần Thị Lệ (mẹ nữ luật sư Lê Thị Công Nhân) và nhà tranh đấu dân chủ Lê Ái Quốc. (Hình: Nguyễn Khắc Toàn).




HÀ NỘI (NV) Tòa án thành phố Hà Nội đã hoãn xử ông Phạm Văn Trội, thành viên Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam, nhưng không cho ông biết và luật sư cũng như vợ ông chỉ được biết khi đến tòa buổi sáng ngày có phiên xử 24 Tháng Chín, 2009.

“Phiên tòa đã được đình hoãn và chúng tôi chỉ được biết khi đến làm nhiệm vụ luật sư biện hộ cho anh Trội.” Luật Sư Huỳnh Văn Ðông nói với báo Người Việt. “Lý do đình hoãn thì chúng tôi được giải thích làà vì lý do khách quan.”

Theo lời Luật Sư Ðông, viên chức tòa án cho biết có thể phiên tòa mới sẽ diễn ra chừng hai tuần lễ nữa chứ không biết đích xác bao giờ.

Bà Nguyễn Thị Huyền Trang, vợ ông Phạm Văn Trội, cũng xác nhận như vậy và nói với báo Người Việt là buổi chiều cùng ngày Luật Sư Huỳnh Văn Ðông đã được gặp mặt thân chủ.

“Sáng nay, tôi và luật sư đến tòa án thì mới biết hoãn xử chứ không nhận được thư thông báo, hay là điện thoại thông báo gì cả. Tới chiều, LS Ðông đã gặp anh Trội được khoảng một giờ. Anh Trội vẫn trước sau như một, tinh thần rất tốt, rất vững vàng.” Bà Huyền Trang nói. “Khi gặp Luật Sư Ðông thì anh Trội mới biết là phiên tòa xử mình bị đình hoãn.”

Trong một lần được thăm chồng một tháng trước đây, bà cho hay ông Trội đã nói, “dù ngày mai phải ra pháp trường, hôm nay anh vẫn không đổi.” Tức ông không nhận làm điều gì sai trái với Hiến Pháp của nhà nước cũng như các quyền con người ghi trên bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền và công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà chế độ Hà Nội đã đặt bút ký cam kết tuân hành.

Trái với trường hợp phiên tòa xử ông Trội bị dời lại mà cả bị cáo, luật sư, thân nhân đều không được cho biết trước, phiên xử 6 người đấu tranh dân chủ khác dự trù diễn ra ở Hải Phòng cùng ngày thì đã được thông báo hai ngày trước.

Trong một bức thư phổ biến trên mạng lưới, ông Ðỗ Nam Hải, một thành viên Ban Ðiều Hành Khối 8406, hiện đang bị canh chừng gắt gao ở Sài Gòn, phát biểu, “Theo tôi, việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (NCQ CSVN) phải hoãn phiên xét xử 8 người đấu tranh dân chủ hôm nay là do 2 nguyên nhân chính:

1) Phái đoàn của ông Nguyễn Minh Triết đang ở Liên Hiệp Quốc - New York - Hoa Kỳ.

2) Cũng hôm nay, Hội Ðồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc sẽ họp tại Geneva, Thụy Sỹ để thông qua bản báo cáo quốc gia về nhân quyền của Việt Nam.

Rất có thể do tòa án Việt Nam đã sơ ý quên hoặc do không biết trước 2 sự kiện quan trọng này, nên đã ấn định ngày xử án trùng với 2 sự kiện trên. Nay nhà cầm quyền CSVN thấy bất lợi cho họ nếu đưa ra xử trong dịp này nên đã chỉ thị cho “Tòa án nước CHXHCNVN” tạm hoãn phiên tòa đó lại. Lý do ông Nguyễn Văn Tính ốm chỉ là cái cớ không có sức thuyết phục (ông Tính ốm và xử ở Hải Phòng. Còn 2 người: Nguyễn Vũ Hùng & Phạm Văn Trội không ốm và xử trên Hà Nội, thế nhưng vẫn hoãn xử). Qua sự kiện này cũng cho thấy: nhà cầm quyền CSVN đã ngày càng lo sợ trước những áp lực mạnh mẽ của quốc tế.”

Cùng ngày có vụ đình hoãn phiên xử, thân nhân của 8 tù nhân lương tâm (Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Văn Trội, Nguyễn Vũ Hùng, Nguyễn Văn Túc, Trần Mạnh Sơn, Ngô Quỳnh, Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Văn Tính) đã gửi một văn thư đến Tổng Thư Ký LHQ Ban Ki-Moon kêu gọi ông và các vị nguyên thủ quốc gia dự phiên họp của Ðại Hội Ðồng LHQ can thiệp trực tiếp với ông Nguyễn Minh Triết “yêu cầu chính phủ Việt Nam tuân thủ các ký kết về nhân quyền với LHQ, chấm dứt đàn áp các nhà bất đồng chính kiến tôn trọng nhân quyền và trả tự do cho thân nhân của chúng tôi.”

Bức thư viết rằng, “Tất cả thân nhân của chúng tôi đều bị kết tội ‘tuyên truyền chống lại chế độ’ theo điều 88 Luật Hình Sự, chỉ vì họ lên tiếng kêu gọi bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải và hải đảo cho Việt Nam và đòi tự do, dân chủ, nhân quyền.”

Bức thư cũng xác định rõ thân nhân của họ “Là những người yêu nước, tranh đấu ôn hòa cho lý tưởng tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.”

Trong khi đó, từ Luân Ðôn, tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International-Viết tắt là AI) phổ biến bản tuyên bố kêu gọi chế độ Hà Nội trả tự do cho những người nói trên.

Theo AI, trong ngày 24 Tháng Chín, 2009, đại diện CSVN tại Liên Hiệp Quốc (trụ sở Geneva) đã thẳng thừng bác bỏ những điểm chính yếu trong khuyến cáo của Hội Ðồng Nhân Quyền LHQ yêu cầu chế độ Hà Nội hủy bỏ hay sửa đổi điều 88 Luật Hình Sự và nói chung những điều luật đi ngược lại quyền tự do diễn đạt, tự do hội họp và lập hội.

Nhà cầm quyền Hà Nội “không ủng hộ 40 đề nghị của các nước khác, bao gồm việc bãi bỏ hay điều chỉnh những điều khoản về an ninh quốc gia trong Luật Hình Sự 1999 để bảo đảm là tương ứng với luật lệ quốc tế, bãi bỏ những giới hạn sự phổ biến bài viết, tranh luận, đối lập chính trị, tự do hội họp, và phải thả tù lương tâm. Nhiều nước đòi CSVN phải cải cách luật lệ để bảo vệ quyền tự do diện đạt và hội họp một cách rõ rệt hơn và phải thực hành sự bảo vệ tự do diễn đạt và tụ họp rõ ràng hơn bao gồm sự sử dụng Internet.” AI viết trong bản tuyên bố như vậy và nói đại diện CSVN bác bỏ các đề nghị.

Theo AI, từ khi có phiên họp để duyệt lại tình hình nhân quyền Việt Nam hồi Tháng Năm 2009 đến nay, chế độ Hà Nội đã gia tăng các hành động khủng bố, bắt giữ ít nhất 11 người gồm luật sư độc lập, người viết báo mạng cá nhân (bloggers) hay tất cả những ai giám xuất hiện đả kích chính sách của nhà nước. (TN)


Nguồn: báo Người Việt


Hình ảnh các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà ra UBND quận Đống Đa làm việc chiều ngày 24/9/2009

Cầu nguyện trước khi lên đường

Chính quyền quá 'cẩn thận' điều động các công an, dân phòng canh chừng ở đường Nguyễn Lương Bằng trước cổng vào Bệnh viện Đống Đa

Một nhân viên an ninh quay phim đứng trong chốt bảo vệ của phường Quang Trung, trước cổng bệnh viện Đống Đa.

Và những tấm hình sau cho thấy chính quyền chuẩn bị rất 'chu đáo' để đón các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà (ảnh chụp trước UBND quận Đống Đa):

"Chu đáo" bên ngoài nhưng bên trong sân UBND thì rất lạnh nhạt, không thấy ai tiếp!

Trong phòng "đối thoại"

Đội ngũ quay phim, chụp hình cũng rất 'chu đáo'

CTV dcctvnnet

KHÔNG SAO! TAO CŨNG NHƯ MÀY.

Năm 1975,khi các "đồng chí, đồng rận bọ đói cu hồ" đã "phỏng giái" được miền Nam ruột thịt, vì sau thời gian qua dài đói khổ, vào Miền nam thấy cái gì cũng thèm nhỏ dãi, nên các "đồng chí, đồng rận bọ đói cu hồ" chúng ta tận tình "vơ vét và vội vã vù về". Một đơn vị "Bộ đói cụ hồ" được vào tiếp thu "Thảo cầm Viên Sài Gòn" (mà dân bọ đói gọi là sở Thú Sài Gòn). Nhìn những con thú được nuôi nấng đầy đủ mập mạp, béo tốt, trong khi bọn "bọ đói" thì gầy gò, khô đét như "con cá mắm" đúng là "6 thằng V.C. đeo cành đu đủ không cong" thật chẳng ngoa!

Tên thủ trưởng của đám "bọ đói cu hồ" này nhìn thấy những con thú ăn uống no đủ, chơi giỡn thỏa thuê thì tức và thèm, một bữa không nhịn được, hắn mới nói với các "đồng rận cu hồ" của hắn:
- Đ. . mẹ! chúng ông chiến đấu gian khổ, đói khát cả năm không được một tí thịt, trong khi mấy con thú ở đây được ăn uống no nê, béo tốt, tại sao các "đồng chí" không thịt mẹ nó cái con "khỉ giả nhân" kia đánh chén một bữa cho đã thèm, để nó cứ nhẩy nhót, thấy ghét, lại còn chọc giận chúng mình nữa.
Vốn đói khổ và thèm khát từ lâu, nay nghe "đồng rận thú trưởng" nói vậy, các "đồng chí cu hồ" reo mừng, cùng nhau vào chuồng khỉ ra công đưởi bắt cho bằng được con khỉ giả nhân lớn nhất để làm thịt "đánh chén" gọi là ăn mừng "miền nam Phỏng Giái". Sau khi đã đánh chén con khỉ giả nhân rồi, bọn "cán ngố bọ đói cu hồ" thấy "phấn khởi", đang định "dề xuất" "Thú Trưởng" cho thịt một con thú khác để "bồi dưỡng" đoàn quân "bọ đói cu hồ". ý kiến chưa kịp đưa ra đã bị tên "thú trưởng" chửi cho một trận thậm tệ.
- Đ. . mẹ các 'đồng chí, với đồng rận, chỉ biết an với đớp thôi., Ủy Ban Quân Quản mới kiểm điểm tôi vì thấy lúc này người vào xem sở thú giảm đi, có lẻ do ta thịt mất con khỉ giả nhân, các đồng chí tính sao đây? thế là một cuộc họp khẩn và tối mật (giống như cuộc họp của liên Hội CS Bịt Miệng tại SD. cũng xét thẻ đảng, cấm quay phim, chụp hình, (quên lúc đó làm mẹ gì có máy móc mà quay với chụp?) cấm ghi chép. . . ) để tìm con khỉ khác thay cho con giã nhân đã bị đánh chén? có rất nhiều ý kiến, ý cò đưa ra như tìm mua một con khỉ khác thay thế, nhưng mua ở đâu, tìm đâu ra? cuối cùng có một ý kiến khả thi là tìm mướn một tên "ngụy' nào đó để hàng ngày nó mặc bộ da của con khỉ để làm trò thay thế con Giả nhân! Thế là một thông cáo tuyển nhân viên sở thú được đưa ra; Sở Thú Sài Gòn cần tuyển mộ gấp một nhân viên làm tại khu chuồng Khỉ, lương 03 kg gạo và 06 kg khoai hay sắn. ưu tiên cho "ngụy". Thông Cáo ra cả tuần lễ mà chẳng thấy ma nào đến xin việc? (vì đâu có ai nhận mình là Ngụy?) Tình cờ Vũ Dân Công đi qua, đọc được thông cáo này hắn mừng mở cờ trong bụng, thế là V.D. Công bèn núp vào một lùm cây vuốt tóc, sửa bộ và vào xin việc.

Nhìn bộ mặt tái mét, điệu bộ lấm la lấm lét và khúm núm của hắn rất giống con khỉ, thế là tên "thú trưởng cu hồ" thâu nhận ngay. Được nhận làm việc V.D. Công mừng lắm, nhưng cũng hơi lo vì không biết làm gì? có khó không? nên hắn ấp úng tính hỏi: Dạ . . . kính thưa đồng chí . . . liền bị tên "thú trưởng" nạt; Đ. . Mẹ! ai chí rận với mày? nghe rõ đây: mỗi ngày sáng sớm mày vào đây nhận bộ da khỉ này mặc vào và chui vào chuồng giả nhân để làm trò khỉ, biết chưa? nếu mày đóng trò tốt, thì ngoài đồ ăn, khoai, chuối người ta cho mày, mày được cất đem về nhà cho vợ con ăn, và chúng ông sẽ bồi dưỡng thêm, còn nếu mày làm trò dở, không ai xem, chúng ông sẽ phạt bằng cách trừ khẩu phần gạo hay khoai, sắn của mày, biết chưa? Ông cấm tuyệt đối mày không được gọi hay xưng là "đồng chí", đồng rận" với chúng ông nghe chửa? V.D. Công vâng dạ lia lịa. . .
Từ đó, người ta thấy trong Thảo cầm Viên Sài Gòn có con Khỉ Giả Nhân mới, con này nhảy nhót, làm trò khỉ hay hơn con Giả Nhân cũ, và nó còn biết làm nhiều trò khỉ khác nữa, nên người ta kháo nhau vào xem khá nhiều, nhờ chịu nhục làm khỉ (vẫn còn đỡ nhục nhã và bị khinh bỉ hơn khi VDC. ghen tuông bắn chết đồng môn?) nhờ vậy V.D. Công không đói khổ như những anh em khác!!!

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, việc làm của Vũ Dân Công mỗi ngày tiến bộ, nhưng bỗng một hôm, gần tới giờ về, con khỉ VDC. đang phấn khởi vì hôm nay bội thu (khoai, chuối người ta cho khá nhiều) và lát nữa đây lại được lãnh lương!!! nên con khỉ Vũ D.Công nhảy nhót và la chí chóe. . . Nhưng mắt hắn bỗng tối sầm lại vì hình ảnh của một đôi trai gái từ xa đang đi lại, sao người đàn bà đang ngả ngớn với tên cán ngố kia lại giống "Nông Thị' vợ của hắn quá vậy? con Khỉ VCD. cố gắng kìm hãm lại để nhìn cho kỹ, với hy vọng hắn nhìn lầm, nhưng khi đôi nam nữ càng lại gần thì hắn lại càng điên lên, vì đúng là "thị Ấn" vợ hắn đang cặp kè và ngả ngớn với một tên "cán ngố, bọ đói cu hồ"! con khỉ VCD. nghiến răn: "Nếu ở ngoài thì ông sẽ cho mày một viên đạn mã tử như đồng môn của ông.' nhưng trong tình trạng làm khỉ, Vũ Dân Công chỉ biết nhảy nhót điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống tên cán ngố và mụ "Nông Thị" vợ hắn!

Thế rồi do một cú nhảy quá mạnh, khỉ Vũ Dân Công mất đà và rơi tọt sang chuồng Gấu bên cạnh! Thấy vậy, mọi người ù té bỏ chạy hết, Lúc này khỉ V.D.C. mới hết hồn, tỉnh ngộ, nhưng đã trễ, Khỉ VDC. tự nhủ thôi thế là hết! Nhìn con gấu to đùng đang lừ lừ nhìn mình, hồn vía lên mây, nhưng khỉ VDC. tự nhủ, không lẽ mình đứng im chịu chết, thôi cứ liều tấn công trước đễ kéo thời gian với hy vọng có ai đi qua sẽ kêu cứu. Nhưng sau một hồi quân thảo với con Gấu khá mệt, khỉ Vũ Dân Công đuối sức, bị con Gấu tát cho một cái khá mạnh và tay Gấu vướng vào cái "giây kéo" và kéo bộ da khỉ xuống lòi cái mặt tái mét của Vũ dân Công. Lúc đó khỉ Vũ Dân Công nhắm mắt chờ chết, bỗng nghe có tiếng người : "không sao đâu, Tao cũng như mày !!!" Khỉ Vũ Dân Công mở mắt ra nhìn thấy con Gấu đang đưa tay lên kéo bộ da Gấu xuống để lòi ra mặt người. Định thần nhìn kỹ, Khỉ Vũ Dân Công vui vẻ reo lên: "Niên Trưởng Lê Phàm Ăn, phải NT Lê Phàm Ăn không? Gặp được NT em mừng quá, không ngờ chúng mình là đồng nghiệp".

Con Gấu Lê Phàm Ăn và Con Khỉ Vũ Dân Công mỗi con trở về chuồng mình gom đồ "bố thí" của bá tánh và khoác vai nhau đi tìm chỗ nhậu, kể từ đó đến nay, tư cách của hai "dương vật" này một tên thì hàm hồ, dữ dằn và nhất là hỗn như gấu. còn một tên Vũ Dân Công thì tóc tai như khỉ, ra đường lấm la lấm lét sợ người ta nhận ra hắn là khỉ.

Xuyên Tâm Liên

( BÀI LẤY RA TỪ BÀN RA TÁN VÀO )

Bài Xem Nhiều