We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 14 October 2009

Ðại hội lần 9 Mạng Lưới Nhân Quyền VN:

‘Ðẩy mạnh hơn nữa cuộc đấu tranh cho nhân quyền’
Nguyên Huy/Người Việt





<>

Hình trên: Một số thành viên trong MLNQVN trình diện trước quan khách trong đại hội 9. Từ trái: nhà báo Huỳnh Lương Thiện, nhà văn Nguyễn Quang Huy, bà Ðỗ Thị Thuấn, ông Nguyễn Bá Tùng, Giáo Sư Ðỗ Anh Tài, Bác Sĩ Nguyễn Văn Ðức, kỹ sư Ðỗ Như Ðiện, Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang, Luật Sư Ðoàn Thanh Liêm và ông Ðoàn Thế Cường. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Hình dưới: Cô Lily Ngọc Hiếu, đại diện Dân Biểu Loretta Sanchez trao phóng ảnh thư của các dân cử Hoa Kỳ tranh đấu nhân quyền cho Việt Nam. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)



WESTMINSTER - Tối 9 Tháng Mười, khoảng 200 quan khách Việt Mỹ đã đến tham dự đại hội lần thứ 9 Mạng Lưới Nhân Quyền, tổ chức tại nhà hàng Paracel Seafood, California.

Trong số quan khách tham dự, có nhiều vị đến từ Pháp Quốc, như Tiến Sĩ Phan Văn Song, bà Quản Mỹ Lan, từ Lubbock, Texas như Bác Sĩ Vũ Hữu Bao, từ Houston, Texas, như Bác Sĩ Trần Văn Thuần, từ Indiana như M.S. Phương Thi, từ San Diego như ông Nguyễn Văn Lực, bà Ðặng Kim Trang và phái đoàn Hội Ðền Hùng San Diego.

Giới dân cử có Dân Biểu Trần Thái Văn, Dân Biểu Rohrabacher, Dân Biểu Ed Royce và đại diện các nghị sĩ Barbara Boxer, Lou Correa và Dân Biểu Loretta Sanchez.

Hội Ðồng Liên Tôn với các Mục Sư Trần Thanh Vân, Hòa Thượng Thích Như Nguyện và Giáo Sư Nguyễn Thanh Giầu cũng có mặt.

Phía quan khách trong cộng đồng người Việt ở Nam California có Tổng Hội Sinh Viên VN Nam California và Ðoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Nam California, bà Nguyễn Minh Nguyệt...

Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang, trưởng ban Phối Hợp Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam thay mặt anh em trong mạng tường trình khá chi tiết về những hoạt động của Mạng Lưới Nhân Quyền trong hai năm qua.

Theo Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang, MLNQVN không là một tổ chức như thường thấy mà chỉ là sự phối hợp những hoạt động của tất cả những nhà hoạt động cho nhân quyền Việt Nam ở khắp nơi kể cả trong nước, đã khiến cho nhiều tổ chức tranh đấu nhân quyền cho Việt Nam ra đời như Khối 8406, như Hiệp Hội Công Nông, báo điện tử Tự Do Ngôn Luận ở trong nước.

Những phong trào này nẩy sinh rầm rộ được là vì vào năm 2006, CSVN phải ngơ đi để có thể vào được tổ chức WTO. Nhưng ngay sau khi được kết nạp thì Hà Nội không giữ lời hứa, gia tăng đàn áp những tiếng nói đòi hỏi nhân quyền, kiểm soát gắt gao báo chí, dù báo chí trong nước đều là báo đảng.

Ðặc biệt về tôn giáo, CSVN thi hành những biện pháp trấn áp tàn bạo đối với các mục sư Tin Lành như M.S. Nguyễn Công Chính, trù dập bắt bớ giáo dân, linh mục trong các vụ đòi hỏi công chính, chia rẽ phân hóa triệt hạ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, giải tán nơi tu hành là chùa Bát Nhã, Lâm Ðồng...

Tệ hại nhất là hành xử thô bạo, bắt bớ giam cầm những tiếng nói dân chủ, nhân quyền ở trong nước qua hàng loạt các vụ bắt giam các nhà trí thức trẻ trong nước nói lên tiếng nói dân chủ, đòi bảo vệ sự nguyên vẹn lãnh thổ. Trong khi đó thì nhà cầm quyền CSVN lại quá hèn nhát, bất lực trước sự xâm lăng lãnh hải, lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc.

Trước tình trạng nhân quyền bị chà đạp tệ hại, MLNQVN gia tăng hoạt động. Sau 12 năm, mạng lưới lập được một Website rộng lớn để phổ biến tin tức đến khắp nơi, xuất bản được Luật Quốc Tế về nhân quyền để cho các nhà hoạt động nhân quyền trong nước có cơ sở hành động.

Mạng lưới cũng tổ chức được nhiều cuộc hội thảo gây ảnh hưởng đến bang giao của nhiều chính phủ với nhà nước CSVN, tổ chức được giải Nhân Quyền hàng năm để khích lệ những tiếng nói đòi hỏi dân chủ và nhân quyền ở trong nước.

Các thành tựu khác có thể kể đến sự thành lập những phái đoàn tới Liên Hiệp Quốc hàng năm để tường trình về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam để LHQ áp lực Hà Nội phải tôn trọng những gì mà Hà Nội đã ký kết, tham dự nhiều hội nghị nhân quyền quốc tế, vận động các chính phủ các nước tự do áp lực với Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền và can thiệp đòi trả tự do cho những nhà tranh đấu dân chủ, nhân quyền trong nước.

Ðặc biệt, MLNQVN từ nhiều năm nay đã kín đáo trợ giúp tài chánh, thuốc men cho những nhà hoạt động dân chủ nhân quyền và những tổ chức tranh đấu ở trong nước.

Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang, đại diện Mạng Lưới Nhân Quyền, kết luận rằng, mạng lưới đạt được những hoạt động có kết quả như vậy là nhờ sự tiếp tay, giúp đỡ của cộng đồng người Việt chúng ta ở hải ngoại và cả ở trong nước.

Tiếp sau đó, các nghị sĩ dân biểu đã lần lượt lên phát biểu ý kiến, nhận định về các hoạt động của MLNQVN, đồng thời lên án nặng nề tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.

Phụ giúp phần văn nghệ đấu tranh trong đại hội này, ban Tù Ca Xuân Ðiềm hợp ca nhiều bài nhạc có nội dung tranh đấu cho nhân quyền do chính ban Tù Ca sáng tác. Ghi nhận sự đóng góp tích cực của ban Tù Ca Xuân Ðiềm trong hai năm qua với MLNQVN, Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang cũng đã gửi đến những anh chị em trong ban tù ca lời cảm ơn nồng nhiệt về những đóng góp này.
..


div style="COLOR: rgb(0,0,153)" align="center">Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam
VIETNAM HUMAN RIGHTS NETWORK

14550 Magnolia Street, Suite 203, Westminster, CA 92683
Tel.: (714) 897-1950; (858) 837-2152 / Fax: (619) 291-3807
Email: vnhrnet@...

THÔNG CÁO BÁO CHÍ

Ngày 11 tháng 10 năm 2009

Đại Hội kỳ IX của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) đã được tổ chức tại Little Sàigòn, California, Hoa Kỳ, trong hai ngày 9 và 10 tháng 10 năm 2009. Đại hội quy tụ 30 thành viên từ nhiểu địa phương và quốc gia.

Đại hội bắt đầu bằng lễ khai mạc tối ngày 9 tháng 10 với sự hiện diện của hơn 200 quan khách và thân hữu đồng hương tại Nam California. Về phía chính giới Hoa kỳ có Dân Biểu Liên Bang Rohrabacher, Dân Biểu Liên Bang Ed Royce, Dân Biểu Tiểu Bang Trần Thái Văn, và đại diện các Nghị Sĩ Liên Bang Barbara Boxer, Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez, và Nghị Sĩ Tiểu Bang Lou Correa.

Trong thời gian đại hôi, các đại biểu đã duyệt xét tình hình nhân quyền Việt Nam trong hai năm qua, kiểm điểm các hoạt động của MLNQVN để rút ưu khuyết điểm, và đề ra sách lược và các công tác quan trọng cho nhiệm kỳ 2009-2011.

Đại Hội đã bầu lại Ban Điều Hợp và Ban Giám Sát cho nhiệm khóa mới. Đại Hội đã tín nhiệm Tiến sĩ Nguyễn Bá Tùng trong vai trò Trưởng Ban Phối Hợp và Bác sĩ Nguyễn Văn Đức trong vai trò Trưởng Ban Giám Sát.

Sau cùng Đại Hội đã thông qua quyết nghị trước tình hình nhân quyền hiện nay tại Việt Nam. Sau đây là nguyên văn Bản Quyết Nghị:

QUYẾT NGHỊ
Của MẠNG LƯỚI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM


Đại Hội kỳ IX của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam tổ chức tại Little Sàigòn, California, Hoa Kỳ, trong hai ngày 9 và 10 tháng 10 năm 2009

NHẬN ĐỊNH:

1. Sau khi được Hoa Kỳ cho ra khỏi Danh Sách “Các Quốc GiaCần Được Quan Tâm” (về tự do tôn giáo) (CPC) để được gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế từ đầu năm 2007, nhà cầm quyền Việt Nam đã không những không giảm bớt mà còn gia tăng đàn áp, bắt giam nhiều nhà bất đồng chính kiến và những người dám nói lên sự thật về tình hình đất nước, kiểm soát báo chí gắt gao hơn, ngăn cản tự do thông tin qua Internet và thường xuyên phá sóng các đài phát thanh từ nước ngoài.

2. Tình trạng vi phạm tự do tôn giáo đã trở nên rất tồi tệ hơn trước. Công an đã liên tục khủng bố và tấn công các tu sĩ và tín đồ Tin Lành tại cao nguyên Trung phần. Họ đã hành hung và bắt giam nhiều Linh Mục và tín đồ Công Giáo tại Hà Nội, Đồng Hới và Huế. Trong bốn tháng qua, nhà chức trách Lâm Đồng đã sử dụng công an mặc thường phục và bọn côn đồ hàng ngày đến đập phá thiền viện Bát Nhã, hành hung và xua đuổi 400 tu sinh không cho họ tiếp tục tu học tại Bát Nhã mà buộc phải trở về nguyên quán.

3. Nhà cầm quyền Hà Nội đã tỏ ra bất lực và hèn nhát trước tham vọng bành trướng của Trung Quốc, từ hành động lấn chiếm hàng ngàn cây số vuông lãnh thổ tại biên giới Việt-Hoa và hàng vạn cây số vuông lãnh hải Việt Nam, đến việc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và khai thác bô-xít tại Tây Nguyên. Không những thế, Hà Nội đã tìm mọi cách bịt miệng, đàn áp và bỏ tù những người yêu nước vì họ đã tố cáo âm mưu thâm độc của kẻ thù phương Bắc và nguy cơ mất nước của chúng ta.

QUYẾT NGHỊ:

1. Đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam phải tôn trọng Nhân Quyền của người dân, và trả tự do ngay lập tức vô điều kiện cho tất cả các tù nhân lương tâm như các tu sĩ, luật sư và những người yêu nước đã lên tiếng đòi dân chủ và báo động về các nguy cơ của tổ quốc;

2. Vận động các quốc gia dân chủ trên thế giới và các tổ chức Nhân Quyền quốc tế áp lực Hà Nội tôn trọng và thực thi Nhân Quyền của người dân, đặc biệt là các quyền Tự Do Tôn Giáo, Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Lập Hội;

3. Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam sẽ gia tăng yểm trợ tinh thần và tài chánh cho các chiến sĩ và phong trào tranh đấu cho Nhân Quyền và Dân Chủ cho toàn dân Việt Nam.

4. Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cực lực lên án mọi hành động chà đạp nhân quyền, đặc biệt là việc bắt giam các chiến sĩ nhân quyền và dân chủ một cách phi pháp và dùng những thủ đoạn khủng bố buộc họ phải công khai nhận tội trước khi tòa án xét xử.

Làm tại Little Sàigòn, California, ngày 10 tháng 10 năm 2009.
Đại Hội kỳ IX Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam

Chuyện kể của những ngư dân trở về từ cõi chết

Bọn Việt gian Cộng Sản chỉ biết hà hiếp, dã man, bóc lột nhân dân, chúng làm tay sai cho Tàu, không giúp gì cho thuyền đánh cá Việt Nam bị Tàu hải quân công khai đánh cướp.


Đã hơn 7 ngày trôi qua, trên gương mặt của những ngư dân trở về từ cõi chết nơi biển khơi xa vẫn chưa hết bàng hoàng. Bởi hơn 200 ngư dân của 17 con tàu đánh bắt không chỉ bị bão quật tơi bời, mà còn bị đánh đập, trấn cướp hết tài sản.

Bị sóng biển quần xéo suốt 3 ngày đêm trôi dạt tứ tán trên đường về với đất liền, những ngư dân đã kể lại cho phóng viên VietNamNet nghe những giờ phút kinh hoàng trên biển, đó là 3 lần thoát chết, hơn 192 giờ nghẹt thở vì cái chết treo lơ lửng trên đầu…

Nỗi kinh hoàng giữa biển xa

Hơn 2 ngày đêm bị bão dữ đuổi chạy giữa biển khơi xa, đến khi cùng đường, 17 chiếc tàu đánh cá của hơn 200 ngư dân đảo Lý Sơn và xã Bình Châu, huyện Bình Sơn Quảng Ngãi đành chạy vào trú bão tại đảo Hoàng Sa lúc chiều tối ngày 28-9.

Lão ngư Nguyễn Văn Bay, vừa thoát chết trở về cùng 10 thuyền viên trên tàu QNg-5012 vẫn chưa hết bàng hoàng khi tận mắt chứng kiến những giờ phút kinh hoàng mà theo lời ông kể là chưa từng thấy bao giờ. Lão ngư Nguyễn Văn Bay là một tài công cứng cựa đã từng lướt sóng cưỡi gió, ngạo nghễ trước những trận cuồn phong giữa biển khơi hơn 3 chục năm nay.

Ngu dan 3.JPG
Tàu anh Trương Minh Quang ở Bình Châu, Bình Sơn, Quảng Ngãi trở về trong tơi tả vì bị bão đánh và bị cướp

Nhưng điều vừa làm ông bàng hoàng đó là cách con người ứng xử với nhau. Ông đã tận mắt chứng kiến những người mặc sắc phục hải quân Trung Quốc đã nhẫn tâm đánh đập, hành hạ những bạn nghề của ông ngay tại đảo Hoàng Sa khi ông cùng hơn chục tàu cá vì cùng đường phải táp vào tránh cơn bão dữ hôm 28-9.

"Nhận được tin báo bão ngày 27-9, lúc đó tui đang điều khiển tàu ở toạ độ 16,04 độ vĩ bắc và115,01 độ kinh đông. Nhận được tin báo bão, tui cùng thuyền trưởng Nguyễn Văn Tàu ra lệnh cho tàu nhổ neo tìm nơi trú ẩn", lão ngư nhớ lại.

Người đàn ông chưa từng biết khiếp sợ trước thiên tai kể rằng: Lúc đó bão chưa đến, nhưng gió đã bắt đầu săn lắm rồi. Sóng biển đánh trùm cả buồng lái, không thể chạy kịp về đất liền. Tui cùng anh em tát nước cố giữ tàu để chạy về đảo Hoàng Sa trú bão. Bão đuổi sát phía sau. Lúc đó tàu chết máy, không còn đường nào khác, tui gọi tàu QNg-90078-TS do anh Trương Minh Quang làm thuyền trưởng quay lại kéo tàu.

Thuyền trưởng, kiêm chủ tàu QNg-90078-TS Trương Minh Quang bất chấp hiểm nguy quay trở lại kéo tàu QNg-5012 bị chết máy trên đường chạy bão đuổi phía sau cùng với 14 tàu của bà con Lý Sơn đến trước khu cảng Cẩu tại quần đảo Hoàng Sa lúc đó khoảng 15 giờ chiều ngày 28-9. Lập tức đạn từ trên các tàu quân sự đang neo đậu trong cảng bắn ra xối xả.

Tài công Nguyễn Văn bay kiểm tra lại tàu bị cướp sau khi trở về đất liền
Tài công Nguyễn Văn bay kiểm tra lại tàu bị cướp sau khi trở về đất liền

Thuyền trưởng Trương Minh Quang, người đồng nạn với ông Bay tiếp lời: “Trong lúc bấn loạn bão đuổi sau lưng, đạn bắn trước mặt, anh em trên các tàu quyết định đưa tàu ra xa cảng neo đậu. Đồng thời gọi điện về báo cáo với các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Ngãi để can thiệp giúp đỡ.

Đến 21 giờ tối cùng ngày, gió giật mạnh, sóng lớn đánh trùm cả 17 tàu với hơn 200 con người (Trong đó 14 tàu của bà con đảo Lý Sơn và 3 tàu của xã Bình Châu, huyện Bình Sơn-P.V). Không chịu nổi với gió giật, lại mất liên lạc với đất liền. Không còn đường nào khác, anh em trên các tàu quyết định treo cờ trắng, đồng loạt nổ máy lao vào đảo Hoàng Sa mới có cơ may sống sót.

Rất may lúc đó gió thổi quá mạnh, đạn trên các tàu quân sự không bắn nữa, anh em trên các tàu của tụi tui mừng húm, ôm nhau khóc và bảo: Sống rồi…”

Thoát bão, gặp cướp

Sau hơn 2 ngày đêm trú tại đảo Hoàng Sa bị bão đánh tơi bời, bị người lạ xua đuổi, nhưng may mắn tất cả đều bình yên vô sự. Bão tan, trời yên, biển lặng, cả đoàn 17 tàu hối hả nhổ neo rời cảng để tiếp tục hành trình ra khơi.

Khi cả đoàn tàu nhổ neo chuẩn bị rời cảng thì bất ngờ một tàu chiến mang số hiệu 1312 đứng chắn ngang đường. Đồng thời một nhóm người lạ mặt mặc sắc phục hải quân Trung Quốc với súng ống trên tay cùng búa tạ, rìu, xà beng…nhảy sang các tàu của bà con ngư dân kiểm tra giấy tờ và lục soát.

Thuyền trưởng Trương Minh Quang và thuyền viên Lê Trầm kể chuyện tàu bị bão đánh và bị cướp khi trú bão

Theo mô tả của thuyền trưởng Trương Minh Quang: “Lúc đó tui quá bất ngờ, chỉ nghe được một câu của nhóm người từ trên tàu chiến nhảy sang bảo: Thuyền trưởng đâu? Tui bước lên thì lập tức những họng súng đen ngòm chĩa vào bắt tui đưa tay lên đầu.

Một người lực lưỡng tiến đến bóp cổ tui và bắt đầu lục soát trên người tui và lấy đi chiếc đồng hồ, dây chuyền vàng cùng khoảng trên 800.000 đồng trong túi. Quá hoảng sợ, tui bảo anh em lột hết đồ đưa cho họ để khỏi bị đánh và giữ mạng sống. Còn người là còn của mà…”

Một ngư dân khác cùng tàu với anh Quang là Trương Văn Trầm có lẽ trông to con, nên bị đánh phủ đầu bằng mấy bạt tai ngã chúi xuống sàn tàu và bị bóp cổ. Chưa hết, chúng nhẫn tâm lột nốt chiếc đồng hồ trên tay người ngư dân đáng thương này.

“Họ đông quá, lại có vũ khí cùng rìu, búa…, tui sợ quá núp sau buồng lái thì một người cao to bước đến giáng thẳng vào mặt tui hai bạt tai, máu chảy tràn lên mặt, tui bất tỉnh ngã ra sàn tàu…” Anh Trầm kể lại trong nỗi bàng hoàng.

Chưa buông tha, những người này còn dùng búa đập phá một số phi đựng nước và không quên cướp luôn mấy thùng dầu, máy Icom đường dài, máy tầm ngư, máy định vị. Rồi họ còn thẳng tay dùng búa chặt đứt toàn bộ dây lặn và cướp toàn bộ số hải sản trước khi bỏ sang tàu khác. Rất may là chiếc la bàn gắn trước buồng lái bọn chúng không lấy, nên còn cái để mà biết phương hướng tìm đường chạy về.

Cùng chung số phận với tàu của anh Quang, chiếc tàu gặp nạn chết máy trên đường chạy tránh bão được anh Quang kéo chạy tránh bão của ông Nguyễn Văn Tàu cũng cùng chịu chung thảm nạn cướp giật, đập phá, và thuyền viên bị đánh bầm dập.

Cũng theo lời ông Quang: nhóm của ông vẫn may hơn nhiều ngư dân trên các tàu ở Lý Sơn. Do các tàu này đã tìm cách cất giấu tài sản trước khi bọn cướp ập đến, vì không thấy đồ có giá trị, nên nhóm lính này đánh đập các ngư dân rất dã man bắt khai chỗ giấu máy móc và tài sản.

Nhiều thuyền viên trên tàu của ngư dân Lý Sơn bị đánh tơi bời rất thương tâm. Câu chuyện kinh hoàng trong những ngày tránh bão số 9 tại Hoàng Sa được cha con ông Dương Văn Thọ kể lại với gương mặt vẫn chưa hết kinh hoàng.

Sáng 30.9, khi tàu chuẩn bị nhổ neo ra khơi thì tàu ông bất ngờ bị một toán người súng ống lăm lăm trên tay nhảy lên. "Lúc đó, tui và anh em trên tàu bất ngờ, vì cứ đinh ninh rằng tàu của bà con mình cũng như tàu các nước khác vào tránh bão xong là đi, nên chắc không bị tra hỏi.

Ai ngờ cả chục nòng AK chĩa vào, mọi người chỉ còn biết quỳ xuống, giơ hai tay lên đầu. Đi cùng toán cướp là một viên sĩ quan nên không ai bị đánh đập, nhưng đồ đạc bị thu gom một cách nhanh chóng: máy Icom, máy đo nước, bốn cuộn dây lặn, định vị…Toàn bộ tài sản trên tàu bị cướp sạch chỉ còn lại duy nhất con tàu với chiếc la bàn. Cướp xong, toán người này bỏ sang các ghe khác…”, ông Thọ vẫn nhớ tường tận.

Thấy người lạ nhảy lên các tàu phía ngoài, các ông Lê Đủ, ông Nguyễn Lưu…đã tranh thủ tìm cách cất giấu tài sản khi nhóm người này chưa kịp tiến đến gần. Do vậy khi không thấy tài sản, họ đã xông vào đánh đập dã man các thuyền viên.

Khi nhóm cướp nhảy lên tàu cầm dao dí vào mặt hỏi máy Icom đâu? Ông Đủ lắc đầu trả lời không biết. Cùng lúc đó sợi dây chuyền trên cổ ông lòi ra. Lập tức một tên đứng gần lao vào giật sợi dây đút ngay vào túi.

Các tên khác trong nhóm cướp ra hiệu cho mọi người trên tàu lột đồ trong túi. Biết sẽ bị đánh, nên ông Đủ móc điện thoại và số tiền còn để chúng không đánh bạn ghe.

Vậy mà trước khi bỏ đi, nhóm người này còn cầm búa bằm nát tám cuộn dây lặn. Nhưng hai tên trong toán quay lại hỏi máy móc, ông Đủ chỉ sang ghe bên cạnh nói hai ghe đi chung nên chỉ có một máy (đã bị thu).

Tàn nhẫn hơn, khi thấy em Lê Hợp (con út ông Đủ, 15 tuổi) nhỏ bé nhất, hai tên xốc thằng bé đặt nằm vắt mình bên cửa cabin tàu bắt đầu tra tấn.

Hai tên to vật vã bắt đầu đấm đá, tát tai làm em tối tăm mặt mũi. Rồi giày đinh thi nhau đá vào mạn sườn, em bị ngất lúc nào không hay. Đến lúc đó bọn chúng mới bỏ đi…” Em Lê Hợp kinh hãi kể lại.

Thấy toán lính nhảy xuống các tàu bên, hai cha con ông Lưu đã kịp thời chôn máy móc, điện thoại vào thùng gạo ở gầm tàu.

Khi toán lính ập vào, thấy cục sạc pin điện thoại ở góc, tất cả lao vào tra tấn những người trên tàu để tìm điện thoại. Cả hai cha con bị đánh rất nặng, đứa con tên Tâm, 19 tuổi, sau hàng loạt cú đấm vào mặt máu chảy đầm đìa và giày đinh đá vào mạn sườn không chịu nổi đòn đau đã phải khai ra nơi cất giấu.

Trận đòn cứ thế tiếp diễn và càng nặng hơn. Cả hai cha con ông Lưu và 12 thuyền viên trên tàu bị đánh nặng nhất vì tội “nói dối, không chịu khai”.

Ông Lưu nhớ lại: “Hơn 30 phút đánh đấm trên tàu, khi 13 thuyền viên trên tàu mặt đầm đìa máu và ngã gục vì ngất, cuối cùng đám lính cũng bỏ đi, nhưng không quên đập phá những gì có thể và cướp tất cả đồ đạc, trừ chiếc la bàn gắn trên cabin, vì nó không có giá trị…”

Ngu dan 2.JPG
"Toàn bộ máy móc thiết bị đều bị cướp..." thuyền trưởng Trương Minh Quang kể và chỉ vị trí bị đánh cướp trên tàu

Cuộc bố ráp, cướp bóc, đánh đập tàn nhẫn các ngư dân trên 17 tàu của bà con xã An Hải đảo Lý Sơn và Bình Châu, Bình Sơn Quảng Ngãi diễn ra từng chiếc tàu một. Xong tàu này, chúng nhảy ngay sang các tàu khác.

Vẫn điệp khúc đánh, đe doạ bằng vũ lực, bằng những họng súng đen ngòm, bằng dao, búa, xà beng và cướp tất cả những gì trên tàu có thể cướp được. Đập phá tất cả những gì chúng nhìn thấy, từ máy móc, thực phẩm, thùng chứa nước ngọt đều bị băm thủng, đập bể.

Tính bình quân, tài sản gồm máy móc phục vụ đánh bắt như Icom, định vị, dây lặn, dầu…mỗi tàu bị mất khoảng 80 triệu đồng. đó là chưa kể những thiệt hại khác không thể tính được bằng tiền.

Sau hai ngày đêm bị bão đánh tơi tả. Khi bão tan, lại bị cướp và bị đánh, 17 tàu đánh bắt của bà con ngư dân lại càng tả tơi hơn. Trên đường trở về đất liền, các tàu đánh bắt không còn máy móc liên lạc, chỉ trông chờ vào chiếc la bàn nhỏ xíu dò dẫm tìm đường về và tiếp tục bị sóng biển sau bão tiếp tục đánh trôi dạt tứ tán.


Nghe lời kể của ngư dân bị nạn

Thu thập thông tin ngư dân bị ngược đãi

Trao đổi hôm 13/10 về thông tin hơn 200 ngư dân VN khi trú bão số 9 tại quần đảo Hoàng Sa bị người phía Trung Quốc đánh đập, cướp bóc, cả ông Nguyễn Việt Thắng, Chủ tịch Hội Nghề cá Việt Nam và ông Trần Cao Mưu, Tổng thư ký Hội, đều cho biết đã biết thông tin về vụ việc này.

Theo ông Trần Cao Mưu, đến chiều tối 13/10, Hội vẫn chưa nhận được báo cáo hay văn bản chính thức từ phía chính quyền tỉnh Quảng Ngãi về vụ việc. Tuy nhiên, lãnh đạo Hội đã cơ bản nắm bắt được tình hình.

Dù chưa nhận được báo cáo, nhưng theo ông Mưu, nếu đúng như những gì báo chí đưa tin thì đây là sự việc nghiêm trọng và lãnh đạo Hội đã thống nhất: Khi nhận được báo cáo chính thức của Quảng Ngãi, Hội Nghề cá Việt Nam sẽ có văn bản chính thức gửi Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam để phản đối hành động ngược đãi ngư dân.

Ông Mưu cho rằng hành động ngăn cản, không tiếp nhận và cứu hộ người bị nạn khi gặp bão trên biển của bất kỳ ai đều là hành động không nhân đạo, không tuân thủ quy định quốc tế về cứu hộ người gặp nạn trên biển.

Đặc biệt, ngược đãi, đánh đập ngư dân, trong đó có trẻ em và cướp bóc, phá hoại tài sản, ngư cụ của ngư dân sau khi đã cho trú tránh bão là một hành động dã tâm.

Theo Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi Trương Ngọc Nhi, UBND tỉnh Quảng Ngãi đã chỉ đạo Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng tỉnh phối hợp với huyện Bình Sơn và huyện đảo Lý Sơn để thu thập thông tin từ các ngư dân bị phía Trung Quốc hành hung, tịch thu tài sản trong lúc 21 tàu xa bờ vào quần đảo Hoàng Sa trú bão số 9.

Ngay sau khi thu thập đầy đủ thông tin, tỉnh Quảng Ngãi sẽ có văn bản báo cáo chính thức gửi Bộ Ngoại giao và Hội Nghề cá Việt Nam để có giải pháp can thiệp, bảo vệ quyền lợi cho ngư dân. (Tuổi Trẻ)


Tại Sao Họ Khinh Người Việt Nam?

Tại Sao Họ Khinh Người Việt Nam?

Ngô Nhân Dụng

http://files.myopera.com/dadaocongsan/albums/742455/NguyenMinhTriet-01.jpg

Vua Lê đánh thắng giặc Minh, Nguyễn Trãi viết trong Bình Ngô Ðại Cáo, là “tuyết thiên cổ vô cùng chi sỉ,” rửa sạch mối sỉ nhục ngàn năm chưa nguôi. Rửa nhục, không phải vì đã đánh được giặc Minh, giết được nhiều quân Minh. Nỗi nhục đã rửa “sạch lầu lầu” vì Lê Thái Tổ đã tha mạng cho tướng sĩ nhà Minh, lại còn cho hộ tống về Tầu để khi đi dọc đường không bị dân chúng căm giận mà ngầm giết bớt.http://thongtinberlin.de/diendan/photo/Nguyen_Tan_Dung_16b_-4.jpg Vua Lê nói: “Ví bằng giết đi cho hả giận một lúc, để gánh lấy tiếng xấu giết kẻ quy hàng đến muôn đời; chi bằng hãy cho sống vạn ức mạng người để dứt mối chiến tranh đến muôn thủa, công việc sẽ chép vào sử sách, tiếng thơm sẽ truyền mãi đến ngàn thu, há chẳng lớn ư?”

http://www.baoanhdatmui.vn/vcms/media/photos/2006/10/30.10/tin/thu-tuong-1.jpg

Nguyễn Tấn Dũng đi rước voi về dày mã Tổ

Nhiều người Trung Hoa không đọc đoạn sử trên, trong Ðại Việt Thông Sử (bản dịch của Ngô Thế Long, in năm 1978 ở Hà Nội, trang 70). Họ không biết thiện chí của Lê Thái Tổ muốn “dứt mối chiến tranh đến muôn thủa.”

410a8d70.jpg image by diendantudodanchu

Cuối tháng trước, hàng trăm ngư phủ Việt Nam vừa mới bị lính Tầu đóng trên cảng Cần Cẩu cướp bóc, đánh đập, tra tấn sau khi ghé vào trốn bão trên hòn đảo vốn thuộc nước ta nay đã bị Trung Quốc chiếm. Bọn lính Trung Cộng chiếm đóng Hoàng Sa đã cư xử như loài hải tặc chứ không phải quân đội chính quy của một quốc gia. Hàng trăm ngư dân từ đảo Lý Sơn và Bình Châu bị đánh đau, nhưng hàng triệu người Việt Nam cảm thấy nhục nhã. Một vụ bạo hành phi pháp như vậy mà người cầm quyền không ngăn cản được dù có 3, 4 ngày để hành động, thì đúng là “thiên cổ vô cùng chi sỉ,” một mối nhục ngàn thu không biết bao giờ rửa sạch!

Nông Đức Mạnh đang bàn giao giang sơn Đại Việt cho Thiên Triều Đại Đế HỒ CẨM ĐÀO

Tại sao quân đội Trung Quốc cho phép tầu Nhật Bản, Hồng Kông vào cảng Cần Cẩu tránh bão một cách trật tự, còn tầu Việt Nam thì bị bắn để ngăn cấm suốt ba ngày; sau cùng phải liều mạng chạy đại vô mới tránh được gió bão? Trong ba ngày đó, cái gọi là Bộ Ngoại Giao của chính quyền Hà Nội đã làm gì? Sau đó, họ đã làm gì khi dân trở về cho biết họ bị bọn “hải tặc” đánh đập, tra tấn, cướp bóc? Ở một nước dân chủ tự do thì Quốc Hội đã lập một ủy ban điều tra độc lập để tìm hiểu cho rõ ngọn ngành.



Nông Đức Mạnh đang rước voi về dày mã Tổ

Nếu chính quyền biết trọng danh dự của dân tộc thì phải lập thức gọi đại sứ Trung Quốc tới Bộ Ngoại Giao lớn tiếng phản đối ngay từ ngày 30 Tháng Chín khi các ngư phủ Việt Nam về tới bến. Phải yêu cầu họ điều tra, trừng phạt những tên lính Trung Cộng phạm tội và bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân. Trong khi chờ đợi, phải triệu hồi đại sứ mình về nước để tỏ thái độ phản đối cho tới lúc nào giải quyết ổn thỏa mới thôi.

http://www.vietchange.com/forum/attachment.php?attachmentid=

Nguyễn Minh Triết đang bàn giao giang sơn Đại Việt cho Hồ Cẩm Đào

Phải thưa kiện Trung Cộng trước tòa án quốc tế và họp báo chính thức lên án trên những tên hải tặc mặc quần áo lính Trung Quốc! Nhân dịp này, nêu lại vấn đề chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước công luận thế giới. Ðó là những hành động tối thiểu, cần thiết để bảo vệ danh dự quốc gia. Các nước văn minh đều hành xử như vậy.

http://www.tin247.com/tienphong/080912023345-118-674.jpg

Nguyễn Minh Triết đang rước voi về dày mã Tổ

http://www.geocities.com/emeritus_it/images/HoangSa02.jpg

Người Trung Quốc cũng đang tranh chấp với Nhật Bản về chủ quyền trong vùng biển Ðông của họ, là Ðiếu Ngư Ðài với mấy hòn đảo diện tích tổng cộng chỉ có 7 cây số vuông, hiện do người Nhật chiếm đóng, đặt tên là Senkaku.

Ngay sau vụ các thanh niên Nhật Bản tới xây hải đăng trên đảo những năm 1978 và 1996, có những đoàn thanh niên từ Hồng Kông, Ðài Loan, rồi sau đó đến người Trung Quốc tổ chức đi thuyền đến Ðiếu Ngư Ðài cắm cờ quốc gia của họ lên đảo.



Tháng Ba năm 2004 một nhóm bẩy thanh niên từ lục địa Trung Quốc đổ bộ lên Ðiếu Ngư Ðài, họ bị quân tuần phòng Nhật Bản bắt. Tình cảnh những người này không giống như các ngư phủ Việt Nam đã bị Trung Cộng bắt giữ gần đây, vì những người Việt bị bắt hoàn toàn vô tình, không ai có ý tiến vào Hoàng Sa để xác nhận chủ quyền. Nhưng năm 2004 chính phủ Bắc Kinh phản đối, buộc Nhật trả các thanh niên của họ về nước.

Ðài Loan là một nước nhỏ so với Nhật Bản, mà hai bên giao thương rất mật thiết, quyền lợi kinh tế rất lớn. Nhưng không phải vì thế mà chính phủ Ðài Bắc khiếp nhược, im lặng và tảng lờ khi dân Ðài Loan bị xúc phạm vì Ðiếu Ngư Ðài. Tháng Sáu năm 2005 một chiếc tầu đánh cá tư nhân của Ðài Loan tới gần Ðiếu Ngư Ðài bị tầu tuần duyên Nhật Bản ngăn chặn, giữ để xét hỏi. Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc đã phản đối kịch liệt, gửi một chiến hạm tới quanh Ðiếu Ngư Ðài để bầy tỏ sự tức giận của dân chúng Ðài Loan. Trên chiếc tầu này có ông bộ trưởng quốc phòng và vị chủ tịch Quốc Hội, cho thấy chính quyền một nước tự do dân chủ tự nhiên phải chứng tỏ họ biết lo chung mối lo của nhân dân.

So sánh các biến cố trên với những vụ các “tàu lạ” đâm vào mạng sườn tầu Việt Nam giữa đêm, hoặc bắt cóc các ngư dân Việt Nam đòi tiền chuộc trong vùng Hoàng Sa, và đến vụ đánh đập, cướp bóc các ngư dân Lý Sơn và Bình Châu bây giờ, thì thấy khác nhau xa. Khác không phải vì người Nhật biết cư xử lịch sự văn minh hơn người Trung Quốc. Khác không phải là chính phủ Nhật biết kính nể dân Trung Hoa dù ở lục địa hay ở Ðài Loan. Khác là vì từ chính phủ Bắc Kinh cho đến những người lính Trung Cộng đóng ở cảng Cần Cẩu không ai cần tỏ ra biết kính trọng dân Việt Nam.

Chúng ta phải tự hỏi tại sao quân Trung Cộng trong cảng Cần Cẩu biết kính trọng luật hàng hải quốc tế để đối xử với tầu, thuyền nước khác theo lối loài người văn minh, mà lại trở mặt, biến thành những hải tặc dã man khi gặp người Việt Nam?

Không thể nghĩ rằng chính phủ Bắc Kinh có chính sách kỳ thị, ra lệnh cho quân lính của họ coi người Việt Nam như quân thù. Chính quyền một nước lớn thường vẫn phải tỏ ra họ tôn trọng những luật pháp quốc tế. Ngoài ra, chính phủ nào cũng phải ra lệnh cho quân lính cứu người trong lúc lâm nạn, không để quốc gia họ bị mang tiếng bất nhân. Hành động dã man của quân lính Trung Cộng có thể do họ vẫn được lệnh đối xử với ngư dân Việt Nam như vậy, để cho mọi người Việt Nam khác phải sợ mà lánh xa. Hoặc chính những người lính này thấy cơ hội có thể cướp bóc thì không ngần ngại ăn cướp ngay. Khi không ăn cướp được thì tra tấn. Quân lính Trung Cộng chiếm đóng Hoàng Sa thì cũng là người, những người được huấn luyện quân phong, quân kỷ. Tại sao họ đang tâm cướp bóc, đánh đập người Việt Nam như thế? Người Việt đã làm gì để đến nỗi bị họ thù ghét?

Xem cách họ táng tận lương tâm, tra khảo man rợ thì thấy không phải là họ chỉ thù ghét mà đúng ra là họ khinh rẻ. Họ coi khinh các ngư phủ Việt Nam, khinh mọi người Việt Nam. Ðối với kẻ thù, người ta cũng còn có khi tỏ lòng kính trọng và ra tay giúp đỡ khi hoạn nạn để chứng tỏ mình hào hiệp. Chỉ khi nào trong lòng khinh bỉ, nhìn những người trước mặt mình mà không coi đó là những con người ngang hàng, thì họ mới đối xử theo lối của loài muông thú.

Vậy tại sao những người lính Trung Cộng lại coi khinh người Việt Nam như thế?

Năm 1974 sau khi đánh chiếm được Hoàng Sa, quân Trung Cộng còn kính trọng những người lính Hải quân Việt Nam Cộng Hòa bị bắt; đưa tù binh về Hải Nam chữa vết thương và cung cấp lương thực, rồi trả các tù binh trở về theo quy luật quốc tế, mặc dù hai nước không có quan hệ ngoại giao. Người lính Trung Cộng hồi 35 năm trước khác người lính bây giờ hay sao? Hay là cách họ nhìn người Việt Nam từ đó tới nay đã thay đổi?

Chúng ta cứ nhìn thấy cách chính quyền Bắc Kinh đối xử với chính quyền Hà Nội mà suy ra. Ðối với chính quyền Bắc Kinh, đảng Cộng Sản Việt Nam là một bọn người vô ơn bạc nghĩa. Lê Duẩn đã sửa cả hiến pháp ghi những lời lên án Trung Quốc, rồi hoàn toàn thần phục Liên Xô để chống Trung Quốc, gây nên hai cuộc chiến tranh biên giới. Mười năm sau, Liên Xô và các nước Cộng Sản Ðông Âu sụp đổ, viện trợ giảm dần cho tới lúc cạn kiệt. Từ năm 1992, đảng Cộng Sản Việt Nam đã “quy hàng” một cách nhục nhã. Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười, xin được vào triều kiến nhưng Ðặng Tiểu Bình chỉ cho phép đến thành phố Thành Ðô gặp gỡ, lại bắt phải đem Phạm Văn Ðồng đi theo. Suốt những năm trước guồng máy tuyên truyền ở Hà Nội vẫn gọi ông ta là Ðặng Lưu Manh, bây giờ toàn bộ nhóm lãnh đạo mất chỗ dựa ở Mát Cơ Va nên phải trở lại cầu cạnh Ðặng Lưu Manh. Hỏi có ai thấy thế mà không khinh bỉ?

Thái độ khinh bỉ đó đã thấm từ trên xuống dưới. Cho nên dân Trung Hoa bây giờ nhiều người cũng coi thường mọi người dân Việt Nam. Ðọc các bản hồi ký của những viên cố vấn Trung Cộng đã sang giúp Việt Nam đánh Pháp chúng ta thấy thái độ khinh thường đó. Tất cả các hồi ký đều mô tả những quyết định và chuẩn bị chiến lược, việc thi hành các trận đánh, áp dụng các chiến thuật, đều do các cố vấn quyết định, từ trận Cao Bằng đến Ðiện Biên Phủ. Tướng sĩ Việt Nam thì bị mô tả là sợ khó, chóng mệt mỏi, phải có các cố vấn Trung Quốc thúc đẩy mới đánh tiếp. Có lúc Trần Canh dọa nếu không đánh tiếp thì ông ta về Bắc Kinh, không trở lại nữa, thế là phải nghe lời ông ta! Không những thế, các tướng cố vấn Trung Cộng như Trần Canh, Vi Quốc Thanh, lúc nào cũng điện về Bắc Kinh hỏi ý kiến, được Quân ủy Trung ương Trung Cộng chuẩn ý trước khi cho bên Việt Nam thi hành. Người Việt Nam biết tự trọng tất nhiên phải nghi ngờ các lời tự thuật đó, không thể tin là đúng hoàn toàn. Nhưng điều đáng nói ở đây là thái độ của giới quân sự Trung Quốc đối với Việt Nam là một thái độ khinh thường, coi rẻ. Các bạn trẻ ở Việt Nam hãy tìm trên mạng lưới sẽ đọc được tất cả những thứ hồi ký đó để tự mình suy xét.

Cũng giống như thái độ của quân đội, nhiều dân thường bên Trung Quốc cũng mang lòng khinh rẻ người Việt, nước Việt. Chúng ta đã thấy trên nhiều mạng lưới của giới trẻ Trung Quốc họ đưa lên những kế hoạch đánh chiếm Việt Nam như thế nào, dùng bao nhiêu quân, đánh vào những đâu. Rồi họ bàn cãi, tranh luận với nhau, coi chuyện đánh Việt Nam như một trò chơi điện tử.

Trước các hành vi đó, chính quyền Cộng Sản Việt Nam không dám ngỏ một lời phản đối. Trái lại, mỗi khi có người Việt Nam nào dám đặt vấn đề với Trung Quốc thì chính quyền Cộng Sản bắt bớ, bỏ tù. Báo chí cả nước không được nói đến những vấn đề “nhậy cảm.” Nhìn thấy cách cư xử đó, người không khinh cũng phải sinh lòng khinh rẻ.

Trong vụ lính Trung Quốc cướp và đánh các ngư dân Việt Nam tránh bão, mạng lưới một tờ báo vừa cho đăng tin này, với những hình ảnh và lời phỏng vấn, tường thuật, thì chỉ vài giờ sau đã bị cắt ngay. Nhật báo Người Việt đã đọc và lưu lại bài đó trước khi bị cắt cho nên mới có cơ hội loan tin.

Tư cách chính quyền một nước hèn hạ như vậy, làm sao người ta không khinh được?

Mối nhục “thiên cổ vô cùng chi sỉ” ở đó mà ra!

Ngô Nhân Dụng

CÓ RÚT RA ĐƯỢC BÀI HỌC NÀO CHƯA?: Sự Thật Về Thích Trí Quang


..."Đồng thời chúng tôi cũng sẽ nói đến nghi vấn về sự liên hệ cha con? chứ không phải Cậu cháu của Thích Trí Quang ( tên tục Phạm Văn Quang ở Lệ Thủy Quãng Bình) và Thích Tuệ Sỹ ( Tên tục Phạm Văn Thương quê quán Quãng Bình) đang cầm đầu Thân Hữu Già Lam cùng Lê Mạnh Thát đang viết lại giáo lý nhà Phật (thành giáo lý nhà Hồ) cùng Ráo Sư Trần Quang Thuận Thủ tướng hụt của Thích Trí Quang trong công cuộc cướp chính quyền Nam VN bất thành trong những năm 1963,1964, 1965 và 1966..."

Gần đây chúng tôi đã nhận rất nhiều email và điện thoại về cùng một câu hỏi " Tại sao Phật Giáo mình lung tung vậy ?"


Khi một số người con Phật thắc mắc về đạo của mình đang ở vào tình trạng "lung tung" tức là ở đó họ đang cần thấu hiểu hiện thực của tình trạng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) .


Cho đến nay trước những mưu toan xâm chiếm GHPGVNTN bắt nguồn từ những vị Sư Quốc Doanh đã trà trộn trong Phật Giáo VN đã từ từ lộ diện. Tuy những tổ chức trá hình Thân Hữu Già Lam, Nhóm Tăng Ni Hải Ngoại đi từ Giao Điễm, Giao Điễm Về Nguồn đã cho thấy lực lượng Sư Quốc Doanh trong GHPGVNTN đã lặn sâu để hôm nay nhất định phải trèo cao hầu thực hiện giai đoạn chót của những kẽ đạo tặc trong GHPGVNTN đang biến Đạo Vào Đảng hôm nay.
Một khi nói đến giai đoạn chót chắc chắn chúng ta phải nhắc đến giai đoạn đầu : Giai đoạn của các Sư Quốc Doanh thực hiện kế hoạch đưa Đảng vào Đạo.


Cho dù đứng dưới lăng kính nào. Cho dù bất cứ một suy nghĩ nào dù cho các vị cao tăng trong GHPGVNTN cũng phải đồng ý ngầm một điều rằng bất cứ những biến cố nào đang xảy ra hôm nay cũng đều được điều hướng bởi "Thái Thượng Hoàng" . Một Thái Thượng Hoàng mà trong bức tâm thư cùa TT Thich Chơn Tâm đã gởi ra cách đây không lâu đã có nhắc đến trước âm mưu soán ngôi của Đại Lão Hoà Thương Thích Quãng Độ của nhà thơ , nhà tu , nhà ước mơ Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây ca khúc khải hoàn Thích Tuệ Sỹ.
Thái Thượng Hoàng đó mà Thích Chơn Tâm ám chỉ là ai? Xin thưa cùng qúi vị đó chính là Thích Trí Quang. Một thời đã "chống Mỹ cứu nước lẫy lừng " qua biến cố Miền Trung 1963-1966.


Thích Trí Quang hiện đang cư ngụ tại Chùa Già Lam của Thích Trí Thủ,ở Việt Nam.
Cho nên khi qúi vị có ý nghĩ là " Sao Phật Giáo mình lung tung", đó chính là ý đồ của Việt Cộng muốn tạo ra cho qúi vị sự suy nghĩ đó, để chúng dễ dàng đánh phá Phật Giáo, giam giữ qúi vị cao tăng chánh tâm cầu đạo hay thảm sát qúi vị chân tu , bức tử đầu độc qúi Thầy sau khi nhìn ra chân tướng của chúng trong kế hoạch Biến Đạo Phật vào Đảng tiếp nối một giai đoạn lịch sử của Phật Giáo qua Biến Cố Phật Giáo tại Miền Trung năm 1963 -1966.


Sau việc chỉ huy điều hành Thanh niên và Sinh Viên Phật Tử Tại Huế để lật đổ chính quyền Đệ Nhất VNCH và cuộc thảm sát cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Người dân Miền Trung đã không còn nhìn thấy Thích Trí Quang là hình ảnh của một ông Thầy Tu mà là một hình ảnh của một vị TưóngTrận Bận Áo cà Sao để thao túng chính trường Nam Việt Nam.


Nếu bảo là Chính quyền Đệ Nhất VNCH đàn áp Phật Giáo và Thích Trí Quang phải lãnh đạo cuộc xuống đường để bảo vệ Giáo Pháp? Vậy thì sau khi chính quyền Đệ Nhất VNCH sụp đổ và Cố TT Ngô Đình Diệm đã bị Tướng Dương Văn Minh thảm sát, Thích Trí Quang vẫn tiếp tục xuống đường đuổi Mỹ về nước, tiếp tục chống đối Chinh Quyền Đệ Nhị VNCH với mục tiêu gì?


Trở lại giai đoạn thương đau đó, nếu chính quyền Đệ Nhị VNCH không cương quyết với Thích Trí Quang thì chắc chắn Nam Việt Nam đã bị bọn VC "Giãi phóng" sớm hơn 1975 mười năm.


Kính mời qúi vị Phật Tử nói riêng và Tập Thể Người Việt Quốc Gia quyết tâm diệt Cộng trở lại vụ biến cố Miền Trung do Thích Trí Quang chỉ huy chiến trường bạo động:


Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã bị Tướng Dương Văn Minh lấy chỉ thị từ Thich Trí Quang thảm sát cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm vào ngày 2 thánng 11 năm 1963 . Ngay sau đó, Thích Trí Quang và Liên phái Phật Giáo họp tại chùa Xá Lợi vào 2 ngày 31 tháng 12 năm 1963 và ngày 1 tháng 1 năm 1964 để thành lập Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất và đã được ông Dương Văn Minh ký giấy cho phép hoạt động ( Tất cả qúi Thầy chánh tâm cầu đạo và Sư Quốc Doanh (trong thời gian này chưa lộ mặt) đã cùng chung một mái nhà Giáo Hội.
Sau hai ngày ký giấy phép hoạt động cho GHPGVNTN,Tướng Dương Văn Minh trong ngày 16 tháng 1 năm 1964 đã ra lệnh thả hết tù Việt Cộng trong đó có tên gián điệp Vũ Ngọc Nhạ và tên Bảy Liêm chí huy tổ đặc công của VC tại Sài gòn Chợ Lớn chuyên ám sát và phá hoại chính quyền VNCH.


Người Mỹ biết Tướng Dương Văn Minh là "Đệ tử thứ thiệt " của Thích Trí Quang và lấy chỉ thị của Thích Trí Quang để thi hành do đó họ rất quan tâm trước hành động thả tù VC của Dương Văn Minh. Trước hiện tình đó người Mỹ đã liên kết với Tướng Nguyễn Khánh để làm cuộc Chỉnh lý ngày 30 tháng 1 năm 1964 loại trừ những Tướng VN thân với Giáo Hội Phật Giáo lúc bấy giờ.


Trước cuộc Chỉnh Lý chớp nhoáng của Tướng Nguyễn Khánh, Thích Trí Quang rất tức giận và hụt hẫng cho kế hoạch tiếp nối . Sau khi tiêu diệt Tổng Thống Ngô Đình Diệm một cách thành công tốt đẹp, Thích Trí Quang chỉ chờ Tướng Dương Văn Minh thi hành kế hoạch tiếp nối thì Miền Nam cũng từ tay Tướng Dương Văn Minh đã bị " Giãi Phóng" sớm hơn 10 năm.


Nhưng người Mỹ đã phá tan kế hoạch của Thích Trí Quang và vì không đạt được mục tiêu chính trị , do đó Thích Trí Quang phản công người Mỹ bằng một công cuộc " Chống Mỹ cứu nước" và công khai đánh phá chính quyền Nam Việt Nam và Người Mỹ dưới cái lốt Áo Cà Sa.


Kính mời qúi vị Phật Tử nói riêng và Tập Thể Người Việt Quốc Gia quyết tâm diệt Cộng trở lại vụ biến cố Miền Trung do Thích Trí Quang chỉ huy chiến trường bạo động:


Trong cuốn " Việc Từng Ngày" của học giả Đoàn Thêm đã có ghi chép rằng:


Ngày 27 tháng 3 năm 1964 Thích Trí Quang ra lệnh thành lập Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc tại Huế. Sau đó thành lập thêm Lực Lượng Tranh Thủ cách Mạng (LLTTCM) với mục đích đấu tranh bằng vũ trang bạo động với mục đích chiếm được Thừa Thiên Huế. Sau khi chiếm được Thừa Thiên Huế thì đã có Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc tiếp quản và cai trị ( Mô Phật).


Ngày 20 tháng 11 năm 1964 Thích Trí Quang cùng một số họ Thích khác mở đầu một cuộc tuyệt thực để xách động Phật tử tại Saigòn và quần chúng đến biểu tình tại Toà Đại Sứ Hoa Kỳ. Trong cuộc biểu tình này có khẩu hiệu đòi hỏi " Hãy để cho dân tộc VN tự quyết".
Ngày 23 tháng 11 năm 1964 Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng của Thích Trí Quang đã điều động và chỉ huy một đoàn biểu tình gồm Thanh niên Sinh Viên Phật Tử kéo đến Phòng Thông Tin Mỹ Tại Huế, đốt cháy thư viện Mỹ. Phó lãnh sự Mỹ là ông Anthony Lake đến chửa cháy đã bị ném đá khủng khiếp.


Ngày 8 tháng 3 năm 1965 trong khi các toán quân Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đầu tiên đổ quân tại Đà Nẵng thì Thích Trí Quang chỉ thị Thích Quảng Liên mở một cuộc thuyết pháp và trong buổi thuyết pháp đó đã kêu gọi là Mỹ không được đổ bộ đến VN và đòi hỏi vấn đề nam VN phải để cho người VN tự quyết.


Ngày 9 tháng 4 năm 1965 Hội thảo tại Dinh Gia Long giữa Quốc Trưởng, Thủ Tướng và Chủ Tịch Hội Đồng Quốc Gia Lập Pháp về cuộc khủng hoảng chính trị do Phật Giáo VNTN dưới sự điều hướng của Thích Trí Quang gây ra.


Để ổn định tình hình tại Nam VN do Thích Trí Quang thao tung qua chiếc áo cà sa một chính quyền Quân Sự đã ra đời qua sự thành lập của Hội Đồng Tướng Lãnh và Trung Tướng Nguyễn văn Thiệu giữ chức Uỹ ban Lãnh Đạo Quốc Gia, Thiếu Tướng Không Quân Nguyễn Cao Kỳ giữ chức Uỹ Ban Hành Pháp Trung Ương.


Ngày 21 tháng 3 năm 1966 Thích Trí Quang điều động Thanh niên, sinh viên Phật tử xuống đường, biểu tình liên miên chống " Chính quyền Quân phiệt" Nguyễn Văn Thiệu Nguyễn Cao Kỳ và chống Mỹ không cho yễm trợ chính quyền Nam VN (Tu sao không ở trong chùa mà sao cứ đi gây rối cho chính quyền miền Nam chi vậy hả Thích Trí Quang. Thiệt tình).


Ngày 13 tháng 3 năm 1966 Thích Trí Quang chỉ thị cho Viện Hoá Đạo họp báo và ra lệnh cho chính quyền Nam VN là các tướng nào có công với cách mạng ( là lật đổ cơ cấu đệ nhất VNCH và giết TT Ngô Đình Diệm như Tướng Dương Văn Minh lúc bấy giờ ở nước ngoài hay ở trong nước như Tướng Tôn Thất Đính, Tướng Trần văn Đôn, Tướng Mai Hữu Xuân ,Tướng Lê Văn Kim phải được trở lại quân đội để lập chính phủ đoàn kết (Mô phật không biết Thích Trí Quang tu cái kiểu gì đây ?)


Ngày 31 tháng 3 năm 1966 Thích Trí Quang qua danh hiệu PGVNTN Ấn Quang đã xách động thanh niên sinh viên Phật tử đã tổ chức một cuộc biểu tình vĩ đại trước chợ Bến Thành ngay tại Quãng Trường Quách Thị Trang với những biểu ngữ " Down with U.S. ostruction. We want independence” và hình nộm của hai Tướng Thiệu Kỳ bị treo trước pháp trường cát trước chợ Bến Thành ( Không biết Thích Trí Quang có vừa tụng kinh cầu siều vừa muốn giết 2 tướng Thiệu Kỳ không nhỉ??)
Cũng cùng trong ngày đó, tại Đà Nẵng, tại Huế cũng có biểu tình với những câu khẩu hiệu như trên)


Ngày 3 đến ngày 7 tháng 4 năm 1966 Lực Lượng Tranh Thủ Cách mạng của Thích Trí Quang tổ chức biểu tình đồng loạt và hô to khẩu hiệu " Đuổi Mỹ về nước" ( cái này sao giống y chang VC với chiêu bài Chống Mỹ cứu nước phải không qúi vi?)


Ngày 4 tháng 4 năm 1966 Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng của Thích Trí Quang biểu tình đốt cháy Đài Phát Thanh Đà Lạt


Ngày 5 tháng 4 năm 1966 tại Huế và tại Đà Nẵng Lực Lượng Tranh Thủ cách mạng của Thích Trí Quang đã võ trang dao gậy để chận đường vào thành phố Đà Nẵng . Bác Sĩ Mẫn đệ tử thứ thiệt của Thích Trí Quang Thị trưởng Đà Nẵng đã đem 400 binh sĩ theo Lực Lượng cách mạng của Thích Trí Quang đóng quân tại chùa Phổ Đà ( Lại Phổ Đà tổ chức đại hội tiếm danh) xách động quần chúng dao gậy chống lại chính quyền. Cũng cùng ngày đó tên Bác Sĩ Mẫn đệ tử thứ thiệt của Thích Trí Quang đã bị cách chức và bị bắt.


Ngày 8 tháng 4 năm 1966 Lực Lượng Tranh Thủ cách Mạng của Thích Trí Quang nhất định đòi hỏi chính quyền của 2 Tướng Thiệu Kỳ phải rút lui.


Ngày 9 tháng 4 năm 1966 sau khi Tướng Tôn Thất Đính được cử ra Huế thì ngày 17 tháng 4 Thích Trí Quang bay từ Sài Gòn ra Huế để trực tiếp chỉ đạo cuộc đấu tranh bằng bạo lực và cũng trong ngày 17 tháng 4 đó Lực Lượng Tranh Thủ Cách Nạng của Thích Trí Quang đã bắt giữ ông Nguyễn Hữu Chí Tỉnh Trưởng Tỉnh Quãng Nam và ông Quận Trưởng Quận Hoà vang cùng một số rất đông được coi là thân chính quyền Quốc Gia.


Ngày 16 tháng 5 năm 1966 Tướng Đính đào ngũ vì vắng mặt không có lý do bỏ nhiệm sở do đó chính quyền Trung Ương đã điều động Tướng Huỳnh Văn Cao ra thay thế Tướng Đính. Vừa khi máy bay của trực thăng chở Tướng Cao đáp xuống thì một Thiếu Úy Phật tử tên Nguyễn Đại Thức đã nổ súng bắn máy bay trực thăng. Xạ thủ của trực thăng sợ Thiếu uý đó nổ súng giết Tướng Cao nên đã hạ Thiếu uý đó tại chỗ. Hai ngày sau, Thích Trí Quang ra lệnh cho sinh viên Phật tử khiêng xác của Thiếu Uý Thức đi cùng khắp thành phố Huế với mục đích gây ấn tượng căm thù Mỹ để xách động quần chúng xuống đường cướp chính quyền.



Ngày 20 tháng 5 năm 1966 Quân Đội của Chính phủ VNCH không thể để cho Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng của Thích trí Quang ngang nhiên nổ súng bắn giết trong thành phố nhất là bắn hạ một chiếc máy bay quan sát L19 trong khi Lực Lượng Tranh Thủ của Thích Trí Quang khai pháo tấn công chính quyền VNCH tại chùa Vĩnh Hội Đa Nẵng.


Trước sự bắn giết dân chúng một cách vô tội vạ của Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng của Thích Trí Quang. Quân đội của chính quyền địa phuơng đã trực diện công khai đối đầu với sự bạo động bằng võ trang của LLTTCM của Thích Trí Quang.
Thích Trí Quang bèn gọi Tổng Thống Johnson yêu cầu can thiệp. Đòi Mỹ phải bảo vệ Thích Trí Quang nếu không Thích Trí Quang sẽ phá nát phi trường Đà nẵng . Đồng thời Thích Trí Quang đòi hỏi chính quyền phải rút quân ra khỏi Đa Nẳng và bắt buột Thiệu-Kỳ phải từ chức ngay ( Mô Phật tu cái kiểu chi ri không biết?) .


Ngày 21 tháng 5 năm 1966 cảnh sát đã tịch thu rất nhiều truyền đơn đòi đưa Thích Trí Quang lên làm Tổng Thống và Ráo sư ý quên Giáo Sư Trần Quang Thuận làm Thủ Tướng ( Mô Phật còn ai thắc mắc về GS Trần Quang Thuận nữa không? và Tại sao Thích Tuệ Sỹ phải nhất quyết đòi đưa GS Trần Quang Thuận thay thế Ông Vo Văn Ái)


Ngày 25 tháng 5 năm 1966 Thích Trí Quang lần thứ ba lại kêu gọi Tổng Thống Johnson và Quốc Hội Mỹ ủng hộ Phật Giáo VN Thống Nhất Ấn Quang và đừng có ủng hộ chính phủ Thiệu- Kỳ ( Sao lạ vậy. Thích Trí Quang biểu tình liên miên chống Mỹ cứu nước sao lại đi kêu gọi Mỹ giúp đỡ?? cái này người ta gọi là gì thưa qúi vị? Vừa đánh, vừa đàm phải không?)
Tội nghiệp Thích Trí Quang kêu Mỹ 3 lần mà Mỹ chả thèm trả lời trả vốn chi cả.
Cũng trong ngày 25 tháng 5 năm 1966 một Đại Đức "tu" ở chùa bạc Liêu bị Cảnh Sát bắt đã cung khai là Cán bộ của Mặt Trận Giãi Phóng Miền Nam, có nhiệm vụ sửa soạn chiến dịch " Nước Lũ" của VC kéo Phật Tử ùa về Sài Gòn cướp chính quyền


.Trong cuộc " đại náo bạo động võ trang" của Thích Trí Quang Thượng Tọa Thích Tâm Châu đã nhiều lần can gián, nhưng Thích Trí Quang có công tác riêng , do đó sự ôn hoà của Thích Tâm Châu là con đường trở ngại cho Thích Trí Quang. Do đó Thích Trí Quang xài chiêu Tiên hạ thủ vi cường gieo nghi ngờ vào các Thích khác bằng cách cho rằng Đại Đức Thích VC Nhất Trí là do Thích Tâm Châu mật chỉ với cảnh sát để bắt.


Từ đó Phật Giáo VN Thống Nhất đã chia hai phe: Việt Nam Quốc Tự do Thượng Toạ Thích Tâm Châu lãnh đạo Và Ấn Quang do Thích Trí Quang cầm đầu.


Ngày 3 tháng 6 năm 1966 nhóm Tăng Ni Phật Tử phản đối chính sách ôn hoà của Thích Tâm Châu và Thích Trí Quang ra thông cáo Thích tâm Châu chỉ là kẽ thừa hành. Sau đó cà Thích Tâm Châu từ chức cùng với Thích Hộ Giác.


Ngày 6 tháng 6 năm 1966 Thích Trí Quang vẫn phát động Phong Trào Chống chính phủ QG và kêu gọi Phật tử đem bàn thờ Phật xuống đường để cản lối đi trong thành phố hầu làm trở ngại lưu thông.


Nhận thấy hành động của Thích Trí Quang đã làm cho chính quyền bất ổn, xã hội bất an, đời sống dân chúng càng ngày càng xáo trộn trong khi Cộng sản Bắc Việt đang sửa sọan tấn công. Do đó Thiếu tá An Ninh Quân Đội Chu Văn Sáng đã đề nghị bắt Thích Trí Quang giãi về Sài gòn thì mới ổn định được tình thế.
Ngày 21 tháng 6 năm 1966 Thích Trí Quang được đưa về Bịnh Viện của BS Tài trên đường Duy Tân và có Cảnh Sát canh giữ bên ngoài.
Kính thưa Qúi Vị.. bài viết đã quá dài và độc giả cũng đã phàn nàn như vậy. Anh Bùi Đạt Chủ Tịch câu Lạc Bộ LÍnh ở Houston Texas nói mỗi lần đọc bài của chúng tôị mất 15 phút ngồi trên NET. Cho nên yêu cầu viết ngắn lại. Do đó chúng tôi xin dừng lại ngang đây và trong kỳ tới chúng tôi sẽ bàn tiếp kế hoạch thứ hai của CSVN trong việc chiếm GHPGVNTN để Biến Đạo thành Đảng hầu sau này có bị toàn dân VN lật đổ thì bọn CS sẽ cạo đầu bận áo cà sa trốn vào chùa cho qua cơn tai nạn để sau đó ra sao thì qúi vị biết quá rồi. VC mà, như con đĩa hút máu có bao giờ chịu nhả ra.
Chúng tôi cũng sẽ bàn tới cái chết của Thích Trí Thủ có nghi vấn do Thích Trí Quang đầu độc cũng như Thích Trí Quang đã ra lệnh bắt cố Hoà Thượng Thích Thiện Minh và đã bị Công An VC đánh cho tan xương, nát thịt, vỡ óc , chết tức tưởi vì không chịu giãi tán GHPGVNTN như Thích Trí Quang chỉ thị.


Đồng thời chúng tôi cũng sẽ nói đến nghi vấn về sự liên hệ cha con? chứ không phải Cậu cháu của Thích Trí Quang ( tên tục Phạm Văn Quang ở Lệ Thủy Quãng Bình) và Thích Tuệ Sỹ ( Tên tục Phạm Văn Thương quê quán Quãng Bình) đang cầm đầu Thân Hữu Già Lam cùng Lê Mạnh Thát đang viết lại giáo lý nhà Phật (thành giáo lý nhà Hồ) cùng Ráo Sư Trần Quang Thuận Thủ tướng hụt của Thích Trí Quang trong công cuộc cướp chính quyền Nam VN bất thành trong những năm 1963,1964, 1965 và 1966.


Đó là những nhân vật đang điều hợp Phật Giáo Về Nguồn và Đại hội Tam Hợp sắp tổ chức nay mai tại Việt Nam . Trên đây chúng tôi xin trả lời một số độc giả là Phật giáo ta không phải lung tung mà là đang ở trong cơn pháp nạn .


Pháp nạn hôm nay của GHPGVNTN cũng là Quốc nạn cho dân tộc VN như tác giả Đinh Nguyên đã trình bày trước đây .


T.N.H.H .

Bài Xem Nhiều