We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 18 October 2009

Bàn Ra Tán Vào: 34 NĂM RỒI, SỐNG NHƯ VẦY THÀ CHẾT CÒN HƠN!

( LTS: Sau bài chửi...Phạm Duy và bọn Thợ Sủa ở VN, với gần 800 lượt người vào đọc chỉ trong chưa đầy 48 giờ. Có một vài ý kiến cho rằng Bạn Sài Gòn dùng chữ " nặng" quá, riêng chúng tôi và đa số Độc giả, đặc biệt ở Hải Ngoại, hơn 30 năm rồi, cũng đã ù tai với những bài tham luận tràng giang đại hải, thuyết giảng về học thuyết này, cương lĩnh nọ. " Đậm đà" hơn nữa là những bài chụp mũ, vu khống cá nhân đầy rẫy trên các báo giấy, báo Điện tử..Lại rất mê bài của Sài Gòn.

Bạn Sài Gòn, đã bằng bầu máu nóng Quốc gia, khi từng phút từng giờ phải sống chung với bọn Cướp nước, bạn viết ra những ấm ức, suy nghĩ trước cảnh đảo điên quá quắt của một Di sản do Hồ Chí Minh để lại...
Những bài bạn Sài Gòn viết đều mang tâm trạng của một người ái quốc, nóng lòng muốn phải " đạp luồng sóng dữ, chém cá tràng Kình" và ước mơ của bạn, muốn có một đấng Minh Chủ, để tạo thời thế đem lại tự do, dân chủ và nhân vị cho đất nước. Về việc chót này. Một thành viên của chúng tôi đang viết cho Sài Gòn một lá thư, thư vui thôi, về chuyện này. Tiếc rằng bạn ấy đang bị cúm nên...chưa xong...
Mời bạn đọc ở Hải ngoại xem 2 bài ngắn nhưng " đậm đà " của Sài Gòn mà độc giả và chúng tôi rất thích vì nghĩ rằng: " Văn Tại Ý, Bất Tại Ngôn.." HNPĐ

Việt Cộng là Sâu Bọ lên làm người
Đúng vậy! Tụi nó không phải là con người thì làm sao biết quý trọng con người được!. Nó giết người như giết sâu bọ, côn trùng vậy! Vì sâu bọ không có bộ não như con người!!!
Vì vậy, Tụi nó bất tài vô dụng không biết sử dụng bộ não (linh hồn) con người mà tạo hóa đã tạo ra để cai trị loài người, cho nên chúng chỉ có 1 cách là “Tàn Ác” để giữ chính quyền cướp được. Chúng chỉ cai trị, tra tấn cái thể xác này chứ chúng đâu có giữ được cái linh hồn này. Ở những nước tiên tiến dân trí cao những người nắm “chính quyền” đều phải ăn học đến nơi đến chốn, có trình độ cao hơn người dân. Cho nên mới hiểu hết được ý nguyện, việc làm của dân
Hãy nhìn cho thật kỹ trong “tà quyền” VC có thằng nào là có học từ nhỏ đến lớn không?. Những thành phần phục vụ cho tụi nó là ai? Nên nhớ: đi theo VC không cần có học gì cả mà chỉ cần “Ác” là đủ , dám làm những chuyện mà loài người không dám làm!(sâu bọ ) rồi tự tụi nó cấp bằng Học Đại tại chức chuyên tu gì đó lên chức lớn hơn. Đến khi bầu cử thì cũng chính tụi nó phát lên loa phóng thanh cho dân nghe là có bằng “Lý Luận chính trị tư tưởng Marx Lenin Cao Cấp…”, có 8 bằng cấp Học Đại trong vòng 5 năm , mỗi năm học 2 bằng!!!!, tiếp đến là công trạng hành hạ, đánh bắt dân. Trong đầu óc của tụi sâu bọ VC chỉ có “Búa Liềm” thì Ai mà lên tiếng là “Đập Đầu Cắt Cổ” (Ông Nội tui bị tui VC thúc ké ra sau lưng dẫn đi lấy đá đập đầu cho đến chết )
Chỉ có một số “trí ngủ” vì miếng ăn tồi tàn hèn hạ, chút danh vọng thấp hèn mà cam tâm bán rẽ lương tri để phục vụ cho tụi Đảng CS VC lớp 3 lãnh đạo, sai khiến, bị chửi như chó vậy đó. Thế mới là người VN
Vì người việt QG sống quá quân tử, cao thượng! cho nên không lường trước được những trò tráo trở, bỉ ổi, tiểu nhân của mấy thằng VC đâu ! nên miệng hô la chống cộng nhưng tay cứ gởi tiền làm ăn nuôi sống chúng? Thì đến bao giờ VC mới chết. “Thế mới là Người Việt Nam kia chứ”
Nên nhớ: CHỈ CÓ NGƯỜI VN MỚI HIỂU HẾT NGƯỜI VN, CHỨ CÁC VỊ DÂN BIỂU HK, CÁC TỔ CHỨC CHÍNH TRỊ, HMR W, KHÔNG BIÊN GIỚI,… KỂ CẢ LHQ CHỈ LÊN TIẾNG CHO CÓ VẬY THÔI!. CÁI CHÁNH LÀ NGƯỜI VN TỰ GIẢI QUYẾT VỚI NHAU! NGAY CẢ HIỆP ĐỊNH BA LÊ 1973 MÀ ĐÁM VC CÒN ĂN GIAN, TRÁO TRỞ, LẬT GỌNG VỚI VNCH. VÌ VẬY NGƯỜI VIỆT Ở HN PHẢI ĐOÀN KẾT, SÁNG SUỐT , CÓ LẬP TRƯỜNG THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ PHÂN BIỆT RỎ RÀNG, KHÔNG THỜ Ơ, BA PHẢI. CHÂM NGỌN LỬA, NGÒI NỔ CHO DÂN VN TRONG NƯỚC (BỞI VÌ LÀ SỐ ĐÔNG RẤT LỢI HẠI).
HÃY CHÚ Ý: NGƯỜI DÂN VN CHỈ CẦN BỊ BỎ ĐÓI THỰC SỰ THÌ MỚI CHỊU ĐỨNG LÊN LẬT ĐỔ VC, CHỨ CÒN CHO ĂN ĐƯỢC 1 BỮA THÌ VẪN CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC, KHÔNG CHỊU ĐỨNG LÊN ĐÂU!. ĐÂY LÀ MỘT ĐIỂM RẤT QUAN TRỌNG SỐ 1!!! PHẢI THỰC HIỆN NGAY SẼ CÓ KẾT QUẢ NGAY!!! THÀ CHỊU ĐAU MỘT LẦN ĐỂ CẮT BỎ CÁI MỤC NHỌT UNG THỐI CÒN HƠN LÀ ĐỂ NÓ ĐAU HOÀI RỒI CHUYỂN SANG UNG THƯ ?
HÃY BỎ ĐÓI DÂN VN MỘT THỜI GIAN NGẮN THÔI, TỤI TUI CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC MÀ! ĐỂ LẬT ĐỔ, DẸP BỎ CÁI CHẾ ĐỘ CS VIỆT CỘNG THỐI THA NÀY ĐI!!!, CHỨ BÂY GIỜ TỤI TUI SỐNG CŨNG NHƯ CHẾT, SỐNG MÀ BỊ VC HÀNH HẠ, ĐÓI RÁCH, ĂN MÀY, VẤT VƯỞNG, BỮA ĐÓI, BỮA NO, BỮA NAY LO BỮA MAI TỪ NGÀY NÀY QUA NGÀY NỌ, NĂM NÀY QUA NĂM NỌ, 34 NĂM RỒI, SỐNG NHƯ VẦY THÀ CHẾT CÒN HƠN!
NHƯNG TRƯỚC KHI NHẮM MẮT PHẢI MUỐN THẤY MẤY THẰNG VIỆT CỘNG NÓ CHẾT NHƯ THẾ NÀO THÔI

II/ Bài này về Tên Thợ Sủa Đàm Vĩnh Hưng

Đàm Vĩnh Biệt ca khào khào như Vịt Xiêm
Không hiểu trình độ thưởng thức nhạc của toàn thể Vkiều HNgoại như thế nào mà lại đi mua vé coi cái đám ca sĩ trong nước ra HN trình diễn, Cái Thứ nhạc của tụi nó tầm thường quá mà!!. Thật không hiểu nổi cái đám VK HN, mang tiếng ở xứ sở thiên đàng nước Mỹ sống 34 năm rồi mà dân trí còn thấp quá!!!, thằng “Đàm Trong Cổ Họng” của nó nhiều quá cho nên nó ca “khào khào” giống như con “vịt xiêm”, “con heo bị thọc huyết”, “giống như có ai bóp cổ tụi nó vậy”, ca không nỗi mà đòi làm ca sĩ?. Xem Tư cách đi, đứng ở sân khấu của tụi nó có bằng ca sĩ ở HN không?? Hay ở chổ nào hả quý vị??? Đó là chưa nói đến lời lẽ trong bài hát chả mang ý nghĩa gì?. Ở VN tụi nó chỉ đi ca chùa không có tiền để được cấp bằng nghệ sĩ u đầu, hay nghệ sĩ đói nhăn răng gí đó. Cho nên chúng ra Hải Ngoại để dụ dỗ, kiếm ăn. Bởi vậy tại sao tui nói người VN chỉ vì miếng ăn, coi trọng miếng ăn tồi tàn mà bất chấp tất cả, kể cả bán đứng dân tộc đất nước VN. Do đó trên thế giới coi thường, xa lánh dân VN là vậy đó!
Ở VN nhạc vàng, nhạc lính, nhạc sáng tác trước 1975 đều bị cấm. bắt buột phải ca nhạc khát máu của tụi VC. Cho nên mấy thằng ca sĩ trong nước chỉ có ca mấy loại nhạc nhảm nhí, vô thưởng vô phạt, không đụng đến ai, cuối cùng thì ca mấy bài nhạc thiếu nhi, con nít!! Thì bảo đảm không đụng tới mấy thằng VC. Người lớn cũng biến thành con nít luôn cũng nên! Cái sân khấu của tụi nó ca đều có công an bảo vệ , lố nhố, lộn xộn giống như nồi cháo heo?. Chứ không phải như sân khấu của Asia trịnh trọng đàng hoàng.
Xem phong cách biểu diễn của mấy thằng Ca sĩ quốc doanh do XHCN đào tạ ra thấy bắt cười lắm!, nó không ra làm sao cả? Trong 12 con giáp thì Nó không giống con giáp nào cả? Thử xem phải không?. Tụi nó là ca sĩ Mì Ăn Liền nẽn chỉ chụp giật túi tiền của những người ngu dốt thấp hèn, chứ Trí Thức ai mà coi tụi nó như con Khỉ múa vậy đó!. Nhạc của tụi VC là nhạc bố thí, ca, nhạc chùa miễn phí!
Tui cũng buồn khi thấy có ca sĩ HN lại bắt chước, bị đồng hóa bởi tụi ca sĩ trong nước, từ phong cách trình diễn, cho đến trang phục. Nhiều nhất là TT Thúy Nga, TT Vân Sơn. Không thể hòa hợp với tụi nó được.
“Trâu đi đường trâu, Ngựa đi đường ngựa” , không đội chung trời với tụi nó được. Vì tụi VC nó khác mình từ lời ăn tiếng nói, ăn mặc, cử chỉ,… Người Việt QG sống với nhau rất thiệt tình, khi có tụi nó chen vào thì lộn xộn khác hẵn liền
Các ca sĩ ở HN hãy cố gắng giữ những gì mà VNCH đã huấn luyện, ca sĩ “trời phú cho” chứ không phải mua mà có. Trong 20 năm VNCH chinh chiến chống VC đã tạo ra rất nhiều ca sĩ hay vô cùng, cống hiến , để lại cho đời sau những giọng ca bất hủ!! Mà ca sĩ thế hệ sau 1975 nhân tài như lá mùa thu!
Hãy tẩy chay mấy thằng ca sĩ trong nước, không cho tụi nó ăn một cắc! Nhớ Nhớ, đừng quên!

Sài Gòn 1. 18-10-2009 03:48



HNPD

CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG SẼ TÀN,

Lịch sử đã chứng minh rằng, một chế độ dù độc tài, chuyên chế đến đâu, cũng có ngày phải sụp đổ. Thực vậy, chế độ nào độc tài, chuyên chế và dã man bằng chế độ quân chủ của Tần Thủy Hoàng, chế độ Phát Xít của Đức Quốc Xã và chế độ Cộng Sản của Liên Sô ? Vậy mà tới ngày tàn, cũng phải xụp đổ. Vậy thì một chế độ phản động, độc tài và dã man như chế độ Cộng Sản Việt Nam ngay nay, thì dù chuyên chế tới đâu, dù tàn bạo tới đâu chắc chắn cũng sẽ có ngày phải tàn và phải xụp đổ. Nhưng câu hỏi được đặt ra là bao giờ thì nó xụp đổ? Có người căn cứ vào lời nói của ông Ngô Đình Nhu, cho rằng chỉ hai năm nữa là nó xụp đổ. Thượng Toạ Thích Thiện Minh, người đã ở trong tù Cộng Sản 27 năm, trong bài “Dự đoán vận nước” thì cho rằng tôí đa là 5 năm nữa (2014). Có người thì căn cứ vào sấm Trạng Trình nói rằng phải 8 năm nữa (2017) nó mới xụp đổ. Không biết có ai tiên đóan đúng hay không, nhưng chúng ta phải làm gì chứ chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi chờ đợi như một lũ trẻ ngồi dưới gốc cây xung chờ xung dụng?

Có người cho rằng, ngày xưa, chúng ta có binh hùng, tướng mạnh, có cả một khối thế giới tự do hỗ trợ, vậy mà chúng ta cũng còn thua chạy. Vậy thì bây giờ chúng ta có gì mà làm? Và sẽ làm được gì? Nếu có, chắc chỉ người trong nước mà thôi. Điều này đúng. Vì chính bọn Cộng Sản đã nói “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Có đấu tranh thì sẽ có nổi dậy. Mà người dân có nổi dậy thì chúng mới sụp đổ. Nhưng muốn người dân nổi dậy, thì phải làm sao cho người dân không những nhận thức được Cộng Sản Việt Nam không có chính nghĩa, và Hồ Chí Minh cùng bè lũ không những chỉ là một bọn mãi quốc cầu vinh mà còn phải khơi dậy lòng yêu nước của họ vì sau bao năm sống dưới chế độc cộng sản, lòng yêu nước của họ đã bị đui chột và bị đồng hóa với tình yêu chủ nghĩa xã hội.
I/ Trước hết, chúng ta cần nhận định tình trạng dân trí trong nước.
Qua truyền thông, báo chí, truyền hình, Internet, diễn đàn điện tử v.v…, bất cứ chuyện gì xẩy ra tại Việt Nam bây giờ, không những tại các thành phố lớn, mà ngay ở tại các quận khỉ ho cò gáy, chúng ta cũng đều biết. Nào là vụ dân Thái Hà ở Hà Nội, cả chục ngàn người biểu tình đòi đất cho xứ đạo và vụ Tam Toà ở Vinh, cả trăm ngàn người biểu tình đòi đất cho nhà thờ. Nào là vụ ngụy quyền Cộng Sản dùng xã hội đen hành hung dân đi khiếu kiện ở giáo sứ Kẻ Mui (Hà Tĩnh). Nào là vụ dân Tiền Giang kéo nhau về Saigon đòi nhà đất năm 2007, vụ dân tỉnh Bình Thuận kéo nhau ra Hà Nội biểu tình chống tham nhũng vào năm 2007. Vụ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bị vứt phân chung quanh nhà và mới đây bị đánh đập dã man ngay tại trước nhà v.v….Vì thế nhiều người tưởng rằng hầu hết người dân trong nước đã hiểu, đã sáng mắtvà họ đã nhận chân được Cộng Sản là gì, Hồ Chí Minh là ai và họ đã dám lên tiếng chống đối và biểu tình dám phản kháng.

Thực ra không phải vậy, có thể nói, không phải 99% mà là 99.99% họ vẫn chẳng hiểu biết gì cả. Họ vẫn sợ sệt. Không phải ở các vùng thôn quê hẻo lánh, mà ngay cả tại các thành phố cũng vậy. Thực vậy, nếu có dịp về Việt Nam và nếu chịu khó làm một cuộc phỏng vấn nhỏ, không cần hỏi ai xa lạ, cứ hỏi thẳng những người thân của chúng ta xem họ có biết gì về vụ dân Thái Hà ở Hà Nội và vụ dân Tam Toà ở Vinh không? Họ có biết gì về vụ ngụy quyền Cộng Sản dùng xã hội đen hành hung dân đi khiếu kiện ở giáo sứ Kẻ Mui (Hà Tĩnh) không hay vụ dân Tiền Giang kéo nhau về Saigon đòi nhà đất , vụ dân tỉnh Bình Thuận ra Hà Nội biểu tình chống tham nhũng không? Họ có biết gì về việc bọn nguỵ quyền Cộng Sản Việt Nam căt đất, dâng biển cho Trung Cộng không? Hay họ có biết Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Luật Sư Lê Công Định, Luật Sư Lê Trần Luật, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng, nhà dân chủ Phạm Thanh Nghiên, cựu Trung Tá Trần Anh Kim, Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức v.v.. là ai không và tại sao họ bị bắt, bị tù? Chắc chắn rằng họ sẽ trả lời rằng không, họ chẳng biết gì cả hoặc chỉ nghe nói hoặc cùng lắm là trả lời theo kiểu báo chí loan tin là “Những người này phạm tội phản động nên bị tù. Thế thôi.
ÌI/ Tại sao vậy?
1/ Dân chúng chỉ biết tin tức qua báo chí, truyền thanh, truyền hình, mà báo chí, truyền thanh, truyền hình là của nhà nước nên chỉ nói, chỉ viết những gì có lợi cho chính quyền. Số người có internet rất ít và đa số cũng chỉ dùng vào công việc riêng hoặc để “chat” vớ vẩn với nhau. Số người vào Internet để theo dõi tin tức hay tìm hiểu những hoạt động chính trị của những người bất đồng chính kiến thật là hiếm hoi.
2/ Dân chúng hầu hết bị tuyên truyền, nhồi sọ, có mắt như mù, có óc nhưng vô tri. Hơn nữa, tối ngày phải lo kiếm sống, nên không có thì giờ đâu để tìm hiểu tại sao mình lại khổ thế này, chính quyền này là chính quyền của ai? Họ có làm gì cho dân, cho nưóc không? Tại sao dân mình đách cá ngay trong hải phận của mình mà cũng bị Trung Cộng cấm đoán, bắt bớ và đòi tiền chuộc? Tại sao học sinh, sinh viên đi biểu tình để biểu lộ lòng yêu nước lại bị cấm đoán và bắt giam? Tại sao một số nhà trí thức lên tiếng chống đối bọn Trung Cộng xâm phạm chủ quyền Việt Nam, lấn đất, lấn biển của Việt Nam lại bị bỏ tù?
3/ Một số giầu có, nhờ tham nhũng hay buôn lậu, móc ngoặc, dù là đảng viên hay không phải là đảng viên, dù có biết mất đất, mất biển dĩ nhiên cũng phải lơ đi để lo bảo vệ nồi cơm, để hưởng thụ chứ dại gì chống đối để vào tù.
4/ Sinh viên, học sinh thì bị nhồi sọ chủ nghĩa Mác Lê không tưởng, tư tưởng bác Hồ dối trá nên mất hướng đi. Bọn sinh viên con nhà giầu, con cán bộ đảng viên tham nhũng đa số cũng chỉ lo ăn chơi, hủ hoá. Những sinh viên con nhà nghèo thấy vậy cũng tìm cách để có tiền ăn diện nên đã đua nhau làm nhân tình các ông lớn, làm vợ bé các đại gia.
Tóm lại, hầu hết tinh thần người dân Việt Nam bây giờ là như vậy. Và đó cũng là mục đích của bọn ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam, vì có như vậy, chúng mới dễ trị. Chỉ có một số rất ít là có ý thức và có lý tưởng. Nhưng xuất hiện được người nào là bọn cầm quyền CSVN nếu không tìm cách vu vạ để bỏ tù thì cũng doạ dẫm và tìm cách cô lập.

III/ Vậy thì chúng ta, những người Việt tỵ nạn Cộng Sản phải làm gì?
Những công việc như đòi hỏi tự do, dân chủ, báo chí, tôn trọng nhân quyền, đa nguyên, đa đảng, tôn trọng luật pháp là công việc của những nhà hoạt động chính trị. Việc nhờ các tổ chức quốc tế về Nhân Quyền, các Hội Văn Bút Quốc Tế, Hội Luật Gia Thế Giới, các dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ và các nước can thiệp với ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam phải thả các tù nhân chính trị, các nhà bất đồng chính kiến v.v…cũng là công việc của các chính trị gia, các đảng phái chính trị, các tổ chức nhân quyền. Còn chúng ta chỉ là những cá nhân hoặc là những nhóm nhỏ, không có mục đích hoạt động chính trị thì chúng ta cũng có thể làm được những việc nhỏ nhưng cũng rất quan trong như:
1/ Làm cho người dân trong nước nhận thức được rằng bọn Công Sản Việt Nam không có chính nghĩa, mà chỉ là bọn Việt Gian bán nước và Hồ Chí Minh không phải là người yêu nước mà chỉ là một tên nô lệ, tay sai của Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế, tay sai của Trung Cộng.
2/ Nói cho người dân trong nước biết bọn ngụy quyền CSVN đã bán đất, dâng biển cho Tâu Cộng như thế nào. Những hành động nô lệ và hèn nhát của chúng như thế nào.
3/ Khơi dậy lòng yêu nước của người dân trong nước để họ nhận thức được ai là kẻ nội thù của dân tộc và nhiệm vụ của họ là phải làm gì.
Với một cái máy computer, chúng ta có thể gửi về nước cho báo chí, cho các cơ quan công quyền của Việt Cộng cũng như của tư nhân những bài viết về những vấn đề nói trên. Người nhận được, không dám tự ý vứt đi mà phài đọc rồi trình lên cấp trên. Cấp trên của họ cũng không dám vứt đi mà phải trình lên thượng cấp của họ và thượng cấp của họ cũng phải đọc để nghiên cứu và tìm cách đôi phó. Như vậy là không những ta đã đạt được mục tiêu mà còn tao sự nghi ngờ giữa bọn chúng với nhau, giống như việc chúng đã xâm nhập vào các hội đoàn của chúng ta để gây chia rẽ. Nếu có thể, ta tiến xa một bước nữa, gọi thẳng điện thoại về đối thoại với bọn chúng. Tố cáo những việc làm xấu xa, hèn hạ của chúng, những hành vi bán nước của bọn lãnh đạo CSVN. Những bài vở về những vấn đề này, không thiếu gì trên các diễn dàn, các website.


Nếu nhiều người chúng ta cùng làm, thì đây chính là một mặt trận Văn Hóa chống Cộng bằng bằng email và bọn chúng sẽ vất vả vì phải đối phó hàng ngày với đống tài liệu chúng ta fax hoặc email cho chúng, và ngày tàn của bọn chúng chắc chắn sẽ tới mau hơn.
Để bảo vệ an toàn, tránh trường hợp chúng gửi virus phá hoại computer của chúng ta, chúng ta nên:

1/ Có thêm một đia chỉ email đặc biệt và chỉ dung email đặc biệt này để post các comments hay paste các bài vở gửi về Việt Nam và tuyệt đối không bao giờ mở email đặc biệt này để chống sự xâm nhập của virus..
2/ Vào thẳng các website của chúng, click vào “Liên hệ” hoặc “Góp ý” hoặc click thẳng vào email của họ, nếu có thể được, rồi post các comments của mình hoặc paste bài mình muốn gửi cho họ.
3/ Nếu có ô “cc” để gửi đi những nơi khác thì mình nên đánh thêm một số emails ở VN vào đó. Như vậy, chỉ cần vào một website của chúng là mình có thể gửi cho được nhiều nơi trong nước mà mình muốn gửi.
4/ Chúng ta nên lập một folder riêng trong đó có chứa sẵn những bài vở mà chúng ta muốn gửi đi và một list những emails mà chúng ta muốn gửi tơi để đỡ mất công tìm kiếm.
Đây là một công việc tự nguyện, không ai bắt buộc ai và cũng chẳng làm phiền hà ai, trừ bọn Việt Cộng bán nước. Chúng ta có thể tự làm một mình hoặc hợp với nhau thành một nhóm nhỏ để hỗ trợ nhau cùng làm việc cho đỡ tốn thì giờ lại đạt được hiệu năng cao.
Dưới đây là một website của các trường đại họa tại VN, chúng ta có thể vào website của bất cứ trường nào rồi click vào hai chữ “Liên hệ” hoặc “Góp ý” hoặc Email của trường đó để post những comments của chúng ta hoặc paste những bài mà chúng ta muốn gửi về Việt Nam:
http://www.webometrics.info/university_by_country.asp?country=vn, hoặc vào
http://www.SaigonBao.com, rồi click vào tên các báo của Việt Cộng ở nơi cột thứ 3 để post các comments hoặc paste các bài mà chúng ta muốn gửi cho chúng.
Tôi đã có sẵn một số các email của các trường đại học ở Việt Nam, ai ngại mất công tìm kiếm, xin cho tôi biết, tôi sẽ cung cấp./-


Lê Duy San

KIẾP SAU ? Xin được làm thiên nga!

Mấy tháng vừa qua, tôi không yên vì một sự kiện liên quan trực tiếp đến tôi. Khởi đầu từ bài “ Mặt trận miền tây chưa yên tĩnh” vào gần cuối tháng Chín và liên tiếp sau đó là những bài “ Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”, “ Những người trẻ muốn vào hang cọp”, “ Đài Phát Thanh có nhiệm vụ chiêu hồi VC không” và tuần qua “Tâm tình gửi các anh chị báo chí vùng Hoa Thịnh Đốn”. Năm bài bắt buộc viết với cái tên Hoàng Lan Chi, một bút hiệu mà từ 2006, tôi tự nhủ chỉ để dành cho các sinh hoạt văn nghệ.

Sự việc này đến nay tạm coi như kết thúc. Bài viết tạm coi cuối cùng này để tách bạch mọi chuyện và khép lại một giai đoạn không vui.

Tôi được ông Dương Văn Hiệp mời cộng tác cho Việt Nam Hải Ngoại khi ông chứng kiến tôi tường thuật “live” với Đinh Quang Trung nhân ngày biểu tình chống Phan văn Khải năm 2005. Năm 2006, tôi không cộng tác với Việt Nam Hải Ngoại nữa vì quá bận với việc làm “Vietnamse media coordinator” trong đó bao gồm cả Chủ bút nguyệt san Mạch Sống cho Ủy Ban Cứu người Vượt Biển. Năm 2008, thất nghiệp, tôi quay về Đài Phát Thanh “volunter”.

Xét về quan hệ tình cảm, tôi thân với Phó Giám đốc Đinh Quang Trung nhất, sau đó với Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng. Tôi không biết nhiều về ÔB Giám Đốc Tài Chánh Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc.

Tháng Sáu năm 2009, nhà báo Hồng Phúc, nguyên Giám Đốc chương trình của Việt Nam Hải Ngoại từ nhiệm. Ông muốn ra đi lặng lẽ nhưng Đài Phát Thanh đã làm những hành động không đúng, đưa đến sự việc HP phải công bố lý do trong diễn đàn nội bộ. Điều tố cáo của ông Hồng Phúc rất quan trọng, đó là sự giao du mật thiết với Tòa Đại Sứ VC của hai vợ chồng ÔB Giám đốc (tài chánh và giao tiếp) Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc.

Nhận thức sự quan trọng của vấn đề, vài cộng tác viên đã yêu cầu Ban Giám Đốc triệu tập một buổi họp khẩn cấp ở DC để “ba mặt một lời” nhưng BGĐ từ chối bằng nhiều cách. Sự việc đẩy đưa, trong đó lỗi ở BGĐ nhiều hơn đã khiến Hồng Phúc đưa vấn đề lên internet. Sau đó, BGĐ liên tiếp có những hành vi không đúng như để các cộng tác viên “cùng phe” với mình sử dụng làn sóng để bôi bẩn, lăng nhục và cả chụp mũ Hồng Phúc là thi hành nghị quyết 36! Với cộng tác viên lên tiếng nói trung thực thì bị “bịt miệng” ở khoảng phút thứ 10 và tắt tiếng trong 45 phút ngay trong chương trình cùa mình (và Đài Phát Thanh giải thích vì trục trặc kỹ thuật). Sau đó một vài cộng tác viên, đại diện địa phương tuyên bố không hợp tác để bày tỏ sự phản đối Đài Phát Thanh về những hành vi thiếu dân chủ.

Tôi là người trong diễn đàn nội bộ, chứng kiến tòan bộ sự việc từ đầu đến cuối với bằng cớ là các e-mail qua lại. Với bài đầu tiên “Mặt trận miền tây chưa yên tĩnh”, tôi hy vọng Đài Phát Thanh hiểu tình đạt lý. Nhưng không, họ sử dụng nhiều chiêu bài kỳ cục. Có lẽ họ nghĩ rằng khi đối phương không nói được và chỉ mình họ “độc thoại” trên làn sóng thì họ sẽ chiến thắng. Bất bình trước các hành vi của họ, đau lòng vì niềm tin bị bội phản, tôi chính thức viết e-mail từ giã ông Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng, trả cell phone mà Đài Phát Thanh cung cấp cho tôi sử dụng từ năm 2005. Từ đó, công lý được lên tiếng trong diễn đàn nội bộ với người phụ nữ già có bút hiệu Hoàng Lan Chi!

Công lý xướng bởi Hoàng Lan Chi cũng được vang lên ở các diễn đàn internet để yểm trợ cho nhà báo Hồng Phúc, người đang đơn độc chiến đấu với cả một hệ thống truyền thông. Tiếng nói này của Hoàng Lan Chi hoàn tòan trong sáng bởi vì Đài Phát Thanh thừa hiểu tôi không thù oán cá nhân với bất cứ ai của đài và tôi càng không thân thiết gì ông Hồng Phúc. Không, Hoàng Lan Chi lên tiếng vì lằn ranh quốc cộng!

Đầu tháng 10, dựa vào tình thân, tôi đã e-mail riêng cho ông Đinh Quang Trung, đề nghị một giải pháp cứu vãn Đài Phát Thanh. Đó là ông Đinh Quang Trung là Giám Đốc Điều Hành, ông Ngô Ngọc Hùng không được giữ Tổng Giám Đốc nữa mà chỉ là Giám Đốc Kỹ Thuật, ÔB Dương Văn Hiệp tạm thời lui, vẫn làm việc nhưng không có một “titlle” nào để xoa dịu dư luận. Sau một năm đoái công chuộc tội, ÔB Dương Văn Hiệp sẽ trở lại. Đương nhiên họ không được giao du với Tòa Đại Sứ VC nữa. Nhưng đề nghị đó không thành vì ÔB Dương Văn Hiệp nhất quyết không lui!

Đã nhiều lần tôi khẩn thiết Ban Giám Đốc mở một cuộc họp báo công khai ở Hoa Thịnh Đốn để giới truyền thông đặt câu hỏi với cả đôi bên ( Ký giả Hồng Phúc - ÔB Dương Văn Hiệp, Lưu Lệ Ngọc) nhưng họ từ chối. Tôi cũng đã xin phỏng vấn Đài Phát Thanh để có tiếng nói hai chiều, họ cũng lặng thinh!

Thứ Năm ngày 15 tháng 10 năm 2009, ÔB Dương Văn Hiệp gửi một e-mail từ chức và sau đó được phổ biến rộng rãi ở internet. Hình thức thật bết bát khiến nhiều người không thể tưởng, sản phẩm đó là của ông Giám Đốc Giao Tế đài Việt Nam Hải Ngoại! Về nội dung, ông Dương Văn Hiệp vẫn ngoan cố cho là ký giả Hồng Phúc chụp mũ ÔB giao du mật thiết với VC!

Không thể tưởng tượng được, ba sự việc rành rành: 1)TGĐ Ngô Ngọc Hùng kể rằng ÔB Dương Văn Hiệp liên quan đến việc tổ chức tiệc cám ơn các thuơng gia đã tặng tiền cho Đài Phát Thanh để cứu trợ đồng bào bị bão Katrina. Ngô Ngọc Hùng đã gặp cán bộ Tòa Đại Sứ VC! 2) Tân Giám Đốc chương trình Đinh Quang Trung thừa nhận trên làn sóng trong giờ Thư Tín rằng cá nhân ông đã bị gặp cán bộ Tòa Đại Sứ VC trong một buổi tiệc tất niên tại tư gia ÔB Dương Văn Hiệp 3) Ông Hồng Phúc được bà Lưu Lệ Ngọc bất ngờ đưa đến tiệc sinh nhật của bà ở nhà hàng, cũng bị gặp cán bộ Việt Cộng VC là đệ tam tham tán Tòa Đại Sứ VC Nguyễn Sỹ Tuệ (do tên này ngang nhiên đưa danh thiếp cho ông Hồng Phúc khi ông hỏi hắn làm việc ở đâu. Ông Hồng Phúc sau đó đã giữ danh thiếp để làm bằng cớ; báo cáo ngay với FBI để chứng tỏ sự trong sạch của mình đồng thời để FBI theo dõi ÔB Dương Văn Hiệp).

Để biện minh cho việc tiếp xúc với cán bộ Tòa Đại Sứ VC, ông Dương Văn Hiệp viết như sau:

“Thưa Quí Vi, làm công tác Truyền Thông,chúng tôi phải tiếp xúc với đủ mọi thứ người nếu chúng tôi có phải tiếp với DU HOC SINH,với CAN BO VIET CONG, là để TRANH LUAN, là để GIAO DUC, là để TIM HIEU...hầu lấy đủ kiến thức thông tin. Có như thế chúng tôi mới có điều kiện phục vụ thính giả hữu hiệu hơn và nhất là tạo kiến thức đầy đủ hơn trong CONG CUOC DAU TRANH KHONG DON GIAN này.
(Dương Văn Hiệp)”

Tôi không biết nói gì hơn. Thôi thì họ đã công khai nhìn nhận các hành động giao du với VC, và khoác lên đó cái vỏ “tiếp xúc để tranh luận, giáo dục và tìm hiểu” thì đó là quyền của họ!

Tôi viết cho ĐQT: “Qua lá thư từ chức của ông Dương Văn Hiệp, từ sự biện minh của ông ta, người Việt quốc gia tị nạn VC sẽ rút ra cho mình một kết luận. Kết luận đó không ai giống ai vì tùy thuộc vào trình độ, tuổi tác, nhận thức và quan điểm của mỗi người. Cá nhân chị đã có kết luận, và chị vĩnh biệt đài Việt Nam Hải Ngoại!”

Riêng với những cộng tác viên của đài Việt Nam Hải Ngoại, tôi xin được tâm tình:

Nếu Quý Anh Chị đã có nghề riêng để sống, việc lên làn sóng chỉ để cho vui thì hãy can đảm bày tỏ lập trường của mình. Với căn cước tị nạn VC, anh chị có chấp nhận hành động chống cộng trước mặt và “ăn nhậu” với Vc sau lưng và bảo đó là để tìm hiểu, để giáo dục VC, hay không? Với số tiền thù lao 400 Mỹ kim/tháng/4 buổi phát thanh, có đáng để anh chị không dám lên tiếng không?

Với các cộng tác viên do ông Hồng Phúc mời, (có thù lao hay không) tôi xin mạn phép đưa vài điều:

1) Ông Hồng Phúc đã trân trọng tài năng của Quý Anh Chị và trân trọng mời Quý Anh Chị cộng tác với Việt Nam Hải Ngoại thông qua ông.
2) Khi ông Hồng Phúc tố cáo ÔB Dương Văn Hiệp giao du với Tòa Đại Sứ VC, theo Quý Anh Chị, thái độ nào của Quý Anh Chị là đúng đắn nhất? Im lặng hay đặt vấn đề cho Ban Giám Đốc phải trả lời?
3) Hiện nay Ô Dương Văn Hiệp công khai cho biết ông giao du với VC là để tìm hiểu, giáo dục VC, thái độ của Quý Anh Chị thế nào? Vì hơn ai hết, Quý Anh Chị thừa hiểu trình độ lý luận, tầm kiến thức, khả năng ăn nói của ô Dương Văn Hiệp ra sao và việc ông Dương Văn Hiệp đòi chiêu hồi một cán bộ đệ tam tham tán đặc trách móc nối với người Việt hải ngọai, có hợp lý không? (Qua phần điều tra trên web site Tòa Đại Sứ VC của Tommy Nguyễn, Nguyễn Sĩ Tuệ đảm trách bộ phận liên lạc với người Việt hải ngoại).

Vâng, chọn lựa thái độ sống, như một thiên nga hay vịt, như chim đại bàng hay chim sẻ, là quyền tự do của mọi người trong đó có các cộng tác viên Việt Nam Hải Ngoại do ông Hồng Phúc mời!

Tôi, dù nhỏ nhoi, dù già nua, tôi vẫn mong ước mình là thiên nga!

Sắp tới đây, những bài viết về thời sự của tôi sẽ được ký bút hiệu Trương Duy Linh.



Hoàng Lan Chi

Bài Xem Nhiều