We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 21 October 2009

VIỆT CỘNG Xuất Cảng Giáo Dục "Xã Hội Cướp Ngày" (XHCN).

Trong mọi xã hội, giáo dục đóng một vai trò hết sức quan trọng: Là cơ sở đào luyện con người về nhân cách và tri thức. Tri thức hậu thuẫn cho nhân cách để tránh cho con người khỏi bị lợi dụng vào những mục đích bất thiện hoặc phi nhân bản, đồng thời nhân cách cũng trợ giúp biến tri thức của con người trở thành những phát minh, những công trình, hữu ích cho cuộc sống và cũng tạo môi trường cho con người gần gũi nhau hơn, bởi trong thế giới loài người dù phát triển ở mức độ nào, mọi sinh hoạt của họ đều có tính hổ tương lẫn nhau.


Chế độ cộng sản không coi giáo dục là nền tảng quan trọng của xã hội với mục tiêu đào luyên con người về cả nhân cách lẫn tri thức mà chỉ nhằm đào tạo họ thành những con người chỉ biết cúi đầu tuân phục, biết hô khẩu hiệu và biết dối trá một cách có hệ thống, biết đánh lừa người khác và biết đánh lừa luôn cả nhận thức của bản thân, vì lẽ này mà trong các xã hội do cộng sản cai trị không thể có những công dân đích thực mà chỉ có những thần dân như những con rối không hơn không kém mà thôi.
Từ năm 1945 ở miền Bắc và sau năm 1975 ở miền Nam, nhiều thầy cô giáo giàu lòng tự trọng đã mạnh dạn rời khỏi bục giảng, chấp nhận mưu sinh bằng tất cả mọi việc làm nặng nhọc và bần hèn nhất trong xã hội, bởi chính cái sỹ của những kẻ sỹ đã không cho phép họ phủ nhận chân lý, bóp méo sự thật, bôi đen hay tô hồng cho lịch sử để tào tạo thế hệ trẻ thành những con rối, những thần dân chỉ biết cúi đầu tuân phục. Một số khác vì sự sống còn của bản thân và gia đình mà chấp nhận uốn lưỡi mình để nói theo chủ trương đường lối của đảng dù từ sâu thẳm trong nhân thức của cá nhân, họ hiểu rằng họ đang dối trá, họ đang đánh lừa lương tri của họ và đang nói hoàn toàn dối trá với các thế hệ đàn em, thế hệ cháu con, bởi đảng và nhà nước đang cho họ bước đi trong một hành lang thật thấp, thật hẹp, họ không thể ngẩng đầu, cũng không thể quay trái, ngoảnh phải, bởi chính từ các buổi “quán triệt” nghị quyết của cấp trên đảng và nhà nước vẫn luôn nhắc nhở họ rằng “sách giáo khoa là pháp lệnh!”


Bởi thực tế này khiến gần 50 năm theo đảng, để đến những ngày tháng cuối đời, tướng Trần Độ phải ngậm ngùi và uất nghẹn nói ra những tâm tư của mình liên quan đến vấn nạn giáo dục ở quê nhà rằng: “Bộ máy quản lý xã hội đã thực hiện một nguyên tắc chuyên chính tàn bạo hơn tất cả các thứ chuyên chính. Đó là chuyên chính tư tưởng, được thực hiện bởi một đội ngũ nòng cốt là “những lưu manh tư tưởng”. Nền chuyên chính tư tưởng định ra những điều luật tàn khốc để bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói. Nó làm cho tất cả trí thức không dám suy nghĩ gì, hay ít nhất cũng không muốn suy nghĩ. Từ đó làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của dân tộc và biến họ trở thành những con rối, chỉ biết nhai như vẹt những nguyên lý bảo thủ giáo điều. Nó cũng làm cho nền giáo dục khô cứng, làm cho các hoạt động văn học nghệ thuật nghèo nàn, mất hết cơ hội sáng tạo và mất hết cảm hứng. Nó cũng làm cho các hoạt động khoa học bị khô cứng và nô dịch. Nó tạo ra và nó bắt buộc nhân dân phải có một tâm lý lệ thuộc đảng, lệ thuộc nhà nước, lệ thuộc cán bộ, và một tâm lý phải tuân phục, kể cả người cao nhất cũng phải tuân phục vào một cái gì bí và hiểm. Nói chung, nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là một tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thủy Hoàng cùng các vua quan tàn bạo của Trung Hoa phong kiến, cộng với tội ác của các chế độ độc tài phát xít. Nó tàn phá cả một dân tộc, hủy hoại tinh anh của nhiều thế hệ. Suy cho cùng, đó là tội nặng nhất về sự vi phạm nhân quyền. Vì không phải nó chỉ xâm phạm đến quyền sống của con người, mà nó còn hủy hoại đời sống tinh thần, đời sống tư tưởng của cả một dân tộc. Nó đang làm hại cả một nòi giống”.
Từ sau khi cướp chính quyền từ tay thực dân Pháp năm 1945 cũng như sau khi cưỡng chiếm hoàn toàn Miền Nam vào tháng 4 năm 1975, chính sách giáo dục của lãnh đạo Cộng sản Việt nam trên toàn cõi Việt Nam là nhằm mục tiêu phục vụ chính trị, nhằm đào tạo những thế hệ thần dân để tuân phục họ, trong khi dối trá ích kỷ với mọi người chung quanh. Giáo dục, chẵng những không giúp tuổi trẻ khai phá óc sáng tạo, trái lại chính sách của chế độ đã bịt mắt bịt tai bịt miệng tuổi trẻ và mọi người, đồng thời trừng phạt những ai suy nghĩ khác, làm khác, nói khác với những gì đảng dạy. Nói chung, để giữ vững vai trò độc tôn lãnh đạo của đảng, nhà nước cộng sản Việt nam đã và đang áp đặt lên xã hội một hệ thống giáo dục giáo điều cho cả người dạy và người học mà để tồn tại, để được trọng dụng thì cả người dạy và người học phải nhất nhất tuân theo cho dù những điều họ phải nghe, phải nói, phải nhìn là dối trá, là bịp bợm, là ngược hẳn với các quy luật của tự nhiên và trái hẵn với chân lý, với sự thật.
Hệ lụy của hệ thống giáo dục giáo điều này mà theo tài liệu của một nhà giáo dục trong nước, tiến sỹ Bửu Sao thì:
“Hiện nay, trong cả nước, hệ giáo dục trung học, gồm cả hai bậc trung học cơ sở và trung học phổ thông có khoảng 17.600.000 học sinh. Đa số trong số hơn 17 triệu học sinh này có trình độ rất thấp về kiến thức xã hội, kỹ năng thực hành, và vận dụng kiến thức trong tinh thần sáng tạo. Đội ngũ giáo viên giáo sư trong tình trạng vừa thiếu lại vừa thừa, thiếu về số lượng và thừa vì trình độ thấp nên không sử dụng được bao nhiêu. Giáo dục trung học chuyên nghiệp, có 1.500.000 học sinh. Kiến thức chuyên nghiệp không cao so với đòi hỏi của thị trường lao động. Trong hằng chục năm qua đã đào tạo được khoảng 1.500.000 chuyên viên, nhưng khả năng của họ không thích ứng với nhu cầu việc làm, đã dẫn đến tình trạng “thầy không phải thầy mà thợ cũng chưa phải thợ”, họ đành phải làm những công việc không phải là những gì mà họ đã học mấy năm trong trường. Giáo dục bậc đại học, có 1.030.000 sinh viên. Số lượng giáo sư vào khoảng 40.000 nhưng trình độ còn thấp, chỉ khoảng 45% có trình độ thạc sĩ mà đa số trong số này đều cao tuổi. Cơ sở vật chất nghèo nàn chất lượng giáo dục thấp. Tình trạng “học thì giả mà bằng thì thật” khá phổ biến trong xã hội Việt Nam ngày nay. Trong mấy chục năm qua, lãnh đạo đảng với lãnh đạo nhà nước xem Giáo sư với Phó Giáo sư đại học là “học hàm” do nhà nước phong, chớ không phải tước vị của người giảng dạy có trình độ đại học trở lên. Muốn được nhà nước phong chức “học hàm” này, cho dù có mấy cái bằng đại học đi nữa mà không có bằng chính trị do Học Viện Chính Trị Quốc Gia cấp, vẫn không được phong chức vị đó!”.
Cũng theo Tiến sỹ Bửu Sao: “Việt nam hiện nay có khoảng 6.384 Giáo sư và Phó Giáo sư, mà một số đáng kể trong số này không đọc được một tờ báo ngoại ngữ. Thêm nữa, có khoảng 75% số nhân sỹ có học hàm giáo sư và phó giáo sư này lại không giảng dạy trong ngành giáo dục, trong khi ngành này chưa bao giờ đủ giáo sư. Hiện thời Việt nam đang có khoảng 20.000 thạc sĩ, và dự tính đến năm 2010 sẽ tăng lên 38.000 thạc sĩ và 15.000 tiến sĩ. Xem ra bằng cấp đại học và trên đại học khá nhiều, nhưng đa số là bằng cấp giả, hoặc những bằng cấp loại đặc cách, hữu nghị với vài năm đại học là có bằng tiến sĩ.”


Một điển hình cho nhận định này đó là giáo sư Cao Xuân Hạo, khi làm phản biện cho một luận án tiến sĩ ngôn ngữ học dài 380 trang, trong tờ trình lên Bộ Giáo Dục, có đoạn ông viết: “Là tiến sỹ phải hơn một học sinh trung học. Nghiên cứu sinh này không bằng một học sinh lớp 3 thì làm sao trở thành một tiến sỹ?” Thế nhưng Bộ Giáo Dục vẫn cho nghiên cứu sinh này bảo vệ luận án, và Bộ cử 3 vị gọi là trong làng “ngôn ngữ học” vào Hội Đồng Phản Biện, kèm theo cái lệnh “bằng mọi cách phải giúp nghiên cứu sinh đó có bằng tiến sỹ!”
Khi nói về những trường hợp đặc cách, hữu nghị cho những học hàm, học vị này, tiến sỹ Dương Thiệu Tống, giảng dạy tại trường đại học Bách Khoa Hà Nội, mỉa mai rằng: “Thật ngược đời, khi có những người không có trình độ về chuyên môn lẫn đạo đức lại được cử vào Hội Đồng Phản Biện, còn người không có trình độ trung học lại có bằng tiến sĩ”.
Cũng bởi chính sách giáo dục giáo điều nhằm đào tạo con người thành những con rối, những thần dân hơn là đào luyện công dân này mà xã hội Việt nam đã băng hoại đến mức không còn có thể băng hoại hơn được nữa, từ những bảo mẫu trong các nhà trẻ mẫu giáo dùng nhục hình với trẻ thơ ở Biên Hòa Đồng Nai, cho đến công an tra tấn học sinh lớp 4 ở Châu Thành Đồng Tháp vì bị giáo viên chủ nhiệm nghi học sinh này đánh cắp 47 ngàn đồng tiền quỹ lớp. Từ các học sinh ở Đông Ngạc, Từ Liêm Hà nội và ở Cái Bè Tiền Giang đâm trọng thương thầy cô giáo ngay trong giờ học cho đến sinh viên ở Đại Học Nông Lâm, Sài gòn đâm chết thầy giáo, từ phó chủ nhiệm khoa ở trường cao đẳng phát thanh truyền hình ở Nam Hà gạ tình sinh viên để đổi diểm thi tốt nghiệp cho đến hiệu trưởng trường trung học Việt Lâm, Vị Xuyên Hà Giang đã mua trinh hàng chục học sinh tiểu học… và còn nhiều nhiều nữa, còn vô số nữa những hành vi vô đạo, trụy lạc, suy đồi của thầy cô giáo và sinh viên học sinh trong các cơ sơ giáo dục ở Việt nam cho thấy rằng lời tiên báo của cụ Tú Xương nay đã trở thành hiện thực: “Sự học ngày nay đã hỏng rồi….”.
Với chính sách giáo dục bưng tai bịt mắt của đảng, những thầy cô giáo ở Việt nam không còn là những nhà mô phạm, những gương vàng thước ngọc như ngày xưa nữa, học sinh sinh viên cũng không còn là những sỹ tử, những thầy khóa dung dị mà đạo mạo của ngày nào nữa rồi và theo đó, những ý niệm mới cũng xuất hiện để thay cho những ý niệm về chuẩn mực đạo đức của những người thông qua dạy chữ để dạy người của thuở nào mà ngày nay bị coi là xưa cũ lạc hậu như là tàn dư của nền giáo dục phong kiến, chẳng hạn, những nhà mô phạm ở Việt nam hiện nay được hiểu là những con người mà “ở bất cứ chổ mô cũng phạm” hay sư phạm là một ngành học đào tạo ra những con người “ăn như sư và ở như phạm”…


Ấy vậy mà gần đây đảng và nhà nước Việt nam có chủ trương xuất cảng giáo dục sang các nước phương tây nơi có đông đảo các cộng đồng người Việt đang sinh sống để thông qua dạy chữ mà dạy cho con em người Việt hải ngoại thành những thần dân chỉ biết tuân phục đảng và bác, biết dối trá, bịp bợm, biết đâm chém thầy cô giáo, biết dùng nhục hình với học sinh, biết gạ tình sinh viên để đổi lấy điểm thi, biết mua bán trinh tiết học sinh tiểu học. Hay bằng chính sách xuất cảng giáo dục này, đảng và nhà nước chỉ đơn thuần để vươn vòi bạch tuộc ra hải ngoại để truyền bá tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh để đào tạo con em người Việt hải ngoại thành những thần dân kệch cỡm biết dùng nhiều bút danh bút hiệu khác nhau để tự đánh bóng cho mình, biết tự tôn mình lên thành bậc “Cha già dân tộc”, biết dùng xảo ngôn để có thể đi qua đời hàng trăm thiếu nữ, để có đến hàng chục đứa con rớt con rơi và rồi cũng biết cách để không thừa nhận chúng…
Ôi đảng ơi, chính sách giáo dục của đảng áp dụng trên đất nước này mấy chục năm qua đã làm băng hoại cả xã hội Việt nam này rồi, hãy có ngay những giải pháp nào thật hữu hiệu cho cái thực trạng đau thương này đi để còn kịp cứu lấy giống nòi.

Con em của cộng đồng người Việt hải ngoại hiện biết rất rõ tại sao cha anh của họ đã phải bỏ nước ra đi và tại sao họ lại phải trở thành những người Mỹ người Pháp, người Úc… da vàng… Xin đừng cố gắng làm băng hoại họ bằng chính sách giáo dục theo mô thức bịt mắt bưng tai của đảng nữa./-
Huế những ngày đầu Thu 2009

Nguyễn Phúc Bảo Ân

Ai về hội nghị Chuột Kiều

Sau ngày 30 tháng 4 những ai đã vượt chạy lánh nạn cọng sản bằng đường biển,bằng đường bộ chắc hẳn đã có ý nghĩ trong lòng là người chạy trốn đảng đuổi.Nếu không sợ đảng thì đã ở lại quê nhà đùa dai với đảng rồi phải không nhỉ?

Ba mươi bốn năm ròng rã. Đảng ăn phân bón có lần đảng gọi là “đế quốc” “phản động”

Đảng uống nước đái “khúc ruột ngàn dặm” mà có lần đảng vẫu mỏ suả “lủ bồi tay sai ngoại bang”. Đảng nhổ nước miếng ra rồi đảng liếm lại ngon ơ.

Từ Nam chí Bắc khi chó chạy rong toàn bờ cõi . Đảng hung hăng con bọ xít. Đảng bắt đầu đổi màu lông lá.Từ màu *** ngựa Trường Sơn tây khóc Trường Sơn đông ra màu vàng óng phơi phới luá gạo miền Nam.Từ màu đá cục kịch hợm hỉnh hang Pắc Bó thành màu đỏ chói tư bản lợn xề.

Đảng mời băng đạo chích “răng hở môi lạnh”Bắc phương xây lâu đài trên cát Trường Sa,Hoàng Sa. Đảng cố sức cổ xúy ngư dân “vươn ra biển lớn” làm mồi chó cá mập “lạ” cắn tàu , đục thuyền tơi tả “Mông mênh tình dân”. Đảng đội nón quai thao lên Bản Giốc đo đạc cắt bớt suối nguồn dâng đoàn tàu ô “dạy cho bài học’ thuở nào.Hai bên đều có lợi người ta xây khu du lịch thì mình cầm hai cái ngà voi treo lủng lẳng trong nhà kỷ niệm những ngày buôn thúng bán giang san.

Đảng là “đỉnh cao trí tuệ” đuổi dân lấy đất xây sân gôn cho ông lớn bà nhỏ xuống núi lên đồi. Đảng nhe răng cười ngạo nghể nhìn người mất ruộng vườn đứng ngoài hàng rào làm khán giả xem thảo khấu múa nhảy với banh.Nhà văn ,nhà báo,nhà tranh đấu đi lề trái khui hủ mắm Ba Đình phải chịu cảnh tru di tam tộc .Cở như bà Trần Khải Thanh Thủy bị ném *** vô nhà là chuyện nhỏ.Rờ mò ,bóp “của” tăng sinh Bát Nhã ngay cả ông thầy tám phương ta bà còn phải lập lờ đánh lận con đen tráo tên xin xỏ tới thất điên bát đảo cái đầu trọc “ba trăm ngàn Bến Tre.”vẫn còn có ni cô mất quần ,tô hô cái miệng con tạo xoay vần.Phật ngồi trên chánh địện còn bị đạp đổ liệng ra đường .Nửa đêm tối trời tắt lửa Làng Đêm cũng tiếp nối gậy gộc bể đầu sứt núm vú. Nói chi tới Làng Mai tiếp hiện con cào cào.

Cở như cựu trung tá Trần Anh Kim đảng đưa vô khám ngồi để hiểu làm người là “trung với đảng” cướp.Bỏ tù là đảng còn ban cho chút ơn thể diện đấy.Như vị đại tướng có lần vui vẻ đi giữ “giây thun”mất cả cân đai áo mũ mới đau như hoạn.Càng cầm quần chị em càng nhớ ngày hành quân ra mặt trận cùng bác.Bác đi rồi tôi còn ở lại đây còn anh hò tôi hét còn phần tranh giải Bô xít Trung nguyên.Khổ một nổi là đảng đã trúng giải Hán treo rồi.Ba lá thư vàng mã bộ chính trị ngu gì mà vất sọt rác. Đưa ra ba mươi sáu phố phường nhờ hàng mã sơn son đế quốc ,trét thêm năm ngôi sao đỏ chói đem về lăng đốt cúng âm binh cho bác để bác ấm lòng con nhện giăng tơ xã hội chủ nghĩa một nhà của chung ấy mà.

Anh Điếu Cày đảng cài tội trốn thuế được đi tù ,vợ bị làm khó dể khi thăm nuôi là chuyện lẻ tẻ nhằm nhò gì.Trước 75 đảng đưa người vô Nam xúi quẩy thầy,cha nhẹ dạ xuống đường đòi cải thiện chế độ lao tù để có cơ hội mở cửa cho Vẹm lên thiên đường. Đảng là thầy đạo diễn “mánh mung” hơn cả dân dao búa chợ ông Tạ đấy.Cở yêu nước như anh ĐiếuCày dám đụng tới tổ tiên trời Bắc cuả đảng bị xộ khám là ắt phải có một duyên hai nợ.Cái nợ viết lách móc họng.Coi đảng không có chút gờ ram lông vịt . Đảng chụp mũ cho đi đếm lịch cho biết người tay không xấu hay băng chống gậy mã tấu xấu.Chuyện đảng hút hết xương máu có ai dám tính thuế bắt đảng.Chỉ có thập nhị sứ quân Bắc kinh phủ mới bắt đảng đóng thuế đất ,biển ,hạ thủ bất hòan.

Chỉ có đảng mới mang quỷ đỏ làm “sấm dậy trời Nam” Chứ 80 mươi triệu dân con giòng của giống thì ai cũng phải đứng lên đáp lại “đái tưới phương Bắc” đó mà lị.

Đảng hơn cả Tề Thiên Đại Thánh.Bảy mươi hai phép là chuyện đếm đầu ngón tay. Đảng biến ba ngàn phép chôn sống Mậu Thân Huế. Đảng hoá buà thần thông đẩy cả triệu người lên núi rừng hiểm hóc gỏ đá làm kinh tế mới thời tiền sử . Đảng bủa vây hàng trăm ngàn người bỏ vợ con,cha mẹ “lên non tìm động hoa vàng ngủ say”cùng Phạm Thiên Thư. Đảng biến mười ngày cơm đầm gạo bới thành “ngàn năm mây bay”.Có người gửi thân cho cát bụi thuở hòa bình.Có người trở về như thây ma ngồi đầu đường xó chợ mà hát ca “khi đất nước tôi thanh bình tôi sẽ đi thăm lăng bác có mấy tầng địa ngục”

Khi đảng đứng vào góc tường. Đảng vẻ bùa làm phép cho “Việt Kiều yêu nước”bơm xăng cho xe đảng chạy phom phom. Đảng bấm độn quẻ góp ý kêu gọi trí thức nhào dô khoan hò khoan.Khi đảng nắm đủ tên tuổi sinh quán ,người trong đảng,hay những con mồi ngoài đảng. Đảng giăng câu thả lưới từ từ theo thời gian mà nhổ lông lột da cắt máu làm tiết canh người . Cở như mấy thầy thọc huyết lò heo Chánh Hưng chưa đáng làm con nuôi đảng ,vì tay nghề còn yếu lắm. Đảng phăng dao ra là hàng trăm hàng ngàn con “quốc” yêu nước tan nát xác thịt như chơi.Tim cật phổi phèo đảng bắc nồi nước “xã hội chủ nghĩa” luộc một cái là đi tàu suốt lên sáu tỉnh biên giới chôn chung lòng heo dồi chó chiến trường 79.

Đảng chơi xiệc nhiều pha rất ngoạn mục. Đảng chiêu dụ Việt hải ngoại về quê hương họp ăn chùm khế ngọt đảng ban. Đảng tay cụng ly tay móc túi .Rồi đảng đá giò lái cho mà biết mặt dân chơi Cầu Giấy . Ông Mã lai ông Nam Dương vác buá đập dùm cho đảng mấy cái đài tưởng niệm thuyền nhân trôi sông lạc biển. Đảng vuốt đô la xanh xanh đỏ đỏ, đảng gỏ cho tan nát âm hồn vong linh .Người tỵ nạn chết ,đảng chưa tha .Bởi bản chất của đảng là “chiụ chơi” với người sống trở về nuôi đảng kia mà. Đánh người nghèo trong nước,bóp cổ người bằng cấp chữ nghĩa yêu nước thương dân. Đảng hiện thân là băng cướp ,mà băng cướp thì mấy cái “ngân hàng Việt Kiều hội nghị” là đích nhắm rồi còn gì thắc mắc ?
Cứ về lót gạch cho đảng .Chưa bị chết đau đớn như bà Nguyễn thị Năm?
thời kỳ cải cách ruộng đất ,thì chưa biết nuôi ong tay áo là thế nào.

Ba ông táo Ba Đình có cái thói quen là thay phiên nhau đi hội Bắc kinh hát chầu.Hồ Cẩm Đào khoái trồng tre nuôi Panda.Thằng dân đen tui tức cảnh sinh tình làm “thơ” thẩn ví von cho vui cửa Thần hoàng:

“Cẩm Đào có cái cọc tre
Mạnh thò miệng ngậm hả hê ngọt bùi
Dũng chui đầu đội hòn bi
Triết ve vuốt nước đái loài Bắc phương
Xã hội chủ nghĩa một phường
Chèo qua bước lại lật lường nhỏ to…”

Đó.Chúng họp đàn đại khái như thế.Về nước thì đội nón cọp .Hết bắt thành phần này,thì lại chụp cổ người dân kia.
Chúng ngồi trên đầu cổ 34 cái muà Thu xơ xác lá.Lê Thị Công Nhân ngồi trong cái nhà tù nhỏ nhìn trăng hắt hiu xuyên qua lổ thở mà trở trăn yêu nước thương nhà con quốc quốc.Nguyễn Trang Đài đêm lại đêm nhìn qua vệt sáng cuối phòng để vẫn thấy trăng thanh lung linh lều vải lòng đất ấm thương tình quê hương.Linh Mục Nguyễn Văn Lý đứng trong hầm địa ngục vẫn mãi mãi mở cửa hồn rửa tội tập đoàn phù thủy ma trơi .Dòng sông An Cựu nắng vẫn đục mưa vẫn trong.
Vườn hoa Mai Xuân Thưởng lá “khiếu kiện” lác đác rơi .Nước mắt chảy giữa công trường.Mưa ngập đường Hà Nội,nước đọng lối Sài Gòn.
Bão thiên nhiên.Bão trong lòng.

Cho những ai đi hội nghị Chuột Kiều

Anh ở hải ngoại trước hay sau Bảy Lăm
Không được ăn phở Đỏ
Món này dành riêng băng đầu sõ Ba Đình
Anh muốn về hội nghị
Anh phải biết chôm chiả cửa hàng siêu thị
Rành sáu câu mở chợ trời buôn bán gian thương
Mang về quê hương chia đảng
Như người tòa đại sứ
Được tự do ra vào
Chất sừng tê giác ào ào vô xe
Anh lái máy bay rồng lộn rồng e
Chở hàng trộm cướp chia bè lưu manh
Nếu anh không làm như thế
Anh không đạt được “tư tưởng Hồ chí Minh”
Không phải là người con yêu cuả đảng

Những người đồng hương anh vừa quen hôm qua
Mang hộ chiếu Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa
Làm điếm ở Cam Bốt
Làm nô lệ dục tình trong nhà Đài Loan,Hàn Quốc
Xa chồng xa con làm “con sen” Mã Lai Á
Ở cái xứ sở cọng nô
Sáu mươi bốn năm rúc đầu vào hố thẳm
Làng xóm láng giềng đảng dạy đấu tố nhau
Làm sao biết tên công an đấm đá
Vừa ăn cướp vừa la hối hả
Xe đảng đi nhà đảng ở
Villa năm bảy tầng đóng kín
Dân ai dám đến hỏi thăm
Phật còn phải nhường bệ “bác” nằm
Hàng trăm nhà thương điên mù mịt tối tăm
Không đủ chứa người mất đất
Hàng ngàn cái bệnh xá
Làm sao đủ chỗ trị bệnh si đa
Hàng triệu đứa trẻ không nhà
Ngủ bờ sông , sống bến chợ
Học nền văn hóa dép râu
Chuông trống Bát Nhã du thủ liệng ra đường
Họ đạo con chiên
Đứng giữa trời cầu nguyện Chúa
Từ quê nhà có người vô tù vì tranh đấu
Mặc cho đảng cắt thịt lột da
Từ quê người gần xa
Có kẻ về ngậm “vòi” thổi kèn cho đảng
Càng mút càng hào sảng “khí” ma vương
Những bộ mặt khom lưng
Tiếp tay tung hô tập đoàn man rợ
Thảm hại thay lủ mặt dày bưng “bô” đầy tớ !

Nếu anh là kẻ điếc tai mù mắt
Anh về hội họp xin đảng bố thí miếng ăn
Góp bàn tay cái đảng bóc lột bạo tàn
Trên đường về ghé đài tưởng niệm thuyền nhân
Mã Lai ,Nam Dương
Lấy gạch vụn vô Ba Đình xây lăng hòa giãi
Anh hỏi sao đảng bỏ rơi Đoàn Văn Toại
Đảng rút cầu đánh phủ đầu Nhất Hạnh Làng Mai
Anh cầu cơ thầy Thích Thiện Minh về bói quẻ
Tại sao phải bị chết trong tù

Đảng chụp mũ anh thằng trộm cướp ma cô
Anh trở về làm thân Việt Kiều yêu quái
Khúc ruột ngàn dặm thối tha
Phát huy đỉnh ngu trí tuệ
Anh là kẻ sĩ cùn
Đứa mặc áo doanh nhân chơi bài ba lá
Nếu vợ củ anh là người lách luồn sấp ngã
Anh về lạy lục xin hộ khẩu bán Phở Ta
Nếu là nhạc sĩ đào hoa
Anh về xin chỗ trú thân thuê gái tơ đấm bóp
Anh mặc áo gấm Chuột Kiều về họp
Bàn tay dài độc đảng nối thêm xa

Lê Hải Lăng
Ngày 20-10-2009, giờ 09:37

MGP

ĐCSVN: Niềm vinh dự hay sự nhục nhã của dân tộc


Bài viết này chúng tôi xin dành trọn tâm tư cho đồng bào hải ngoại, bởi vì, chúng tôi thiết nghĩ nếu đã là người Việt Nam dù ở trong hay ngoài nước, tất cả cũng đều có chung một dòng máu Lạc Hồng, tất cả cũng phải tự hào về sự vẻ vang của lịch sử mà tiền nhân xưa đã anh dũng tạo nên. Bất cứ một hành động nào dù nhỏ nhưng gây tổn hại cho đất nước thì vẫn phải có tội trước non sông tổ quốc.

Trong suốt chiều dài 4000 năm lịch sử, dân tộc Việt Nam đã trải qua rất nhiều chế độ lãnh đạo, từ phong kiến với nền thống trị vua chúa cha truyền con nối cho đến nền dân chủ đa nguyên mà miền Nam trước 1975 đã có, mặc dù nó vẫn còn trong thời gian phôi thai, nhưng đó cũng là một điểm đáng mừng vì ít ra nhân dân miền Nam vẫn còn có một thời gian hòa mình cùng nền văn minh thế giới. Vẫn còn đó một thời của miền Nam tuy hàng ngày phải chịu sự tàn phá của chiến tranh, nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước lân bang trong cùng khu vực, đặc biệt thủ đô Sài Gòn của miền Nam còn được mệnh danh là con rồng của Đông Nam Châu Á.

Về chính trị thì với thể chế đa nguyên, nhân dân miền Nam được hưởng mọi quyền tự do dân chủ gấp vạn lần bây giờ. ĐCSVN đã nhờ hệ thống dân chủ đa nguyên còn trong thời kỳ phôi thai và mới mẻ này của miền Nam cho nên mới được sống còn, để ngày hôm nay họ mới có cơ hội thực hiện con đường phản dân hại nước của họ. Cũng vì sự độc tài lãnh đạo theo chủ nghĩa cộng sản mà hàng trăm ngàn người dân vô tội miền Bắc phải chịu chết oan trong các đợt đấu tố gọi là cải cách ruộng đất (1954-1956), cũng vì sự độc tài lãnh đạo cho nên mới có cuộc thanh trừng các nhà trí thức trong phong trào Nhân văn Giai phẩm (1956-1957), cũng vì sự hiếu sát theo kiểu cộng sản cho nên mới có những mồ chôn tập thể ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân 1968. Chúng tôi rất đau lòng khi đọc bài viết “
Hố chôn người ám ảnh” của nhà văn Trần Đức Thạch, người vừa bị tòa án kết án 3 năm tù và 3 năm quản chế về cái “tội” treo biểu ngữ phản đối các hành động xâm lăng của Trung Quốc và kêu gọi chính quyền CSVN thực hiện tự do dân chủ, (ông là phân đội trưởng trinh sát thuộc tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341, quân đoàn 4, bộ đội miền Bắc) kể lại sự tàn sát đồng bào của đơn vị ông theo lệnh của cấp trên ở ấp Tân Lập, huyện Cao Su, tỉnh Đồng Nai vào tháng 4/1975.

Quốc tế đã không biết hay cố tình không biết trước những sự tàn bạo của CSVN. Quốc tế, nhất là Hoa Kỳ đã quá nhu nhược trước sự vi phạm hiệp định Paris của ĐCSVN, dẫn đến việc chính quyền VNCH của miền Nam bị bức tử phải thua CS, để ngày hôm nay hơn 2 triệu đồng bào Việt Nam phải chấp nhận cuộc sống tha hương trên khắp thế giới, trong đó, cũng có hàng trăm ngàn đồng bào phải chịu chết ngoài biển cả trên bước đường đi tìm tự do.

Kể từ khi CSVN chiếm được miền Nam, trong giai đoạn đầu thời quân quản, họ đã áp dụng chính sách ngu dân bằng các phương cách như sau:

-
Về giáo dục: Nhồi sọ học sinh, sinh viên bằng cách triệt tiêu hoàn toàn sách giáo khoa trong sáng của chính phủ miền Nam để thay vào sách giáo khoa của ĐCSVN sặc mùi chính trị và thù hằn. Bậc tiểu học và trung học thì bắt buộc học sinh phải tin vào những chuyện không có thật như: con ong đánh Mỹ, con trâu chém Mỹ, anh hùng Lê Văn Tám, bác Hồ là bậc thánh suốt đời vì dân vì nước, sống độc thân không có vợ con, bác là danh nhân thế giới được Unesco/LHQ công nhận, bậc đại học thì bắt buộc phải học chủ nghĩa Marx-Lênin cho tất cả các ngành nghề chuyên môn…v.v…, học sinh vào đại học đã được xét lý lịch tới 3 đời.

-
Về kinh tế: Trong thời gian đầu CSVN đã mở chiến dịch đánh tư sản mại bản, tất cả tài sản của các nhà giàu, có cơ sở kinh doanh đều bị tịch thu sung vào công quỹ, nhưng thực tế là cán bộ đảng viên tự do chia nhau xài theo từng chức vụ. Nhà cửa của các cấp chỉ huy quân đội và chính quyền VNCH đều được sang tên cho các cấp chỉ huy và cán bộ của đảng. Tài sản và nhà cửa của số người vượt biên đều bị tịch thu để cho cán bộ đảng viên làm chủ vì đây là thành phần bị đảng cho là phản quốc. Đảng đã thu gom và quản lý toàn bộ đất nông nghiệp rồi phân chia theo khẩu phần do đảng ấn định. Dĩ nhiên thân nhân gia đình của cán bộ đảng viên thì sẽ ưu tiên hưởng những phần đất tốt, toàn bộ máy móc, dụng cụ sản xuất nông, công nghiệp đều được đưa vào hợp tác xã do đảng quản lý.


Kinh tế mới sau 1975

Từ bàn tay trắng, đảng đã nắm toàn bộ mọi sinh hoạt trong xã hội qua chương trình cải tạo công thương nghiệp. Dân chúng thành thị được tập trung vào các vùng kinh tế mới nơi đồng khô cỏ cháy, khiến cho cuộc sống của nhân dân càng ngày càng khổ đau và bi đát. Với bản chất gian manh sẵn có các nhà lãnh đạo ĐCSVN đã tự chia nhau 16 tấn vàng và các tài sản quý giá khác của miền Nam rồi tuyên truyền trong nhân dân là ông Thiệu đã mang đi.

-
Về chính trị: ĐCSVN đã ngang nhiên tự cho mình là độc nhất lãnh đạo đất nước, tự cho mình có toàn quyền hoạch định các chính sách và bắt buộc mọi người dân phải răm rắp tuân theo không có quyền phản đối. Sau khi tập trung tất cả những thành phần quân nhân và viên chức chính quyền của VNCH vào các trại cải tạo, ĐCSVN lại giải tán luôn các tổ chức do chính đảng lập ra như: Mặt trận Giải phóng Miền Nam, Chính phủ Cách mạng Lâm thời, Ðảng Xã Hội, Ðảng Dân Chủ…, đây là những tổ chức đã giúp cho CSVN chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam. Tất cả các cơ quan truyền thông báo chí đều nằm dưới sự chỉ đạo của đảng.

- Về tôn giáo: Với sự tham gia và cúi đầu để cầu danh cho riêng mình của một số vị xuất gia tu hành trong hàng ngũ lãnh đạo các tôn giáo, ĐCSVN đã thành lập riêng từng giáo hội dưới sự điều hành và lãnh đạo của Ban tôn giáo chính phủ và Mặt trận Tổ quốc. Các vị tu hành chân chính chỉ muốn độc lập với chính quyền để tu hành thì bị đảng đặt ra ngoài vòng pháp luật, điển hình là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo thuần túy…vv…

Trong suốt thời gian quân quản và bao cấp, CSVN đã đưa đất nước và nhân dân lùi xa hàng thế kỷ so với các nước cùng khu vực. Năm 1986, với nền kinh tế tập trung theo kiểu XHCN đang đến thời kỳ phá sản cho nên đảng bắt buộc phải chấp nhận nền kinh tế thị trường, cũng từ đó kiểu làm ăn theo cách tập đoàn sản xuất và hợp tác xã dần dần được thay thế bằng tư nhân hóa trong một số ngành nghề kinh doanh, nhưng về chính trị thì đảng vẫn độc tôn quyền hành lãnh đạo theo hệ thống CNCS. Cũng từ đây đã xuất hiện những thành phần tư bản đỏ tung hoành làm lũng đoạn đất nước, đảng viên được tự do kinh doanh và tệ nạn tham nhũng lan tràn khắp nơi từ thượng tầng xuống hạ tầng không sao cứu vãn nổi.

Cũng vì không có một cơ quan thanh tra, giám sát độc lập đủ thẩm quyền để trừng trị những vụ tham ô, móc ngoặc từ các thành phần cán bộ, đảng viên giữ các chức vụ cấp cao trong hàng ngũ trung ương đảng, cho nên những vụ tham nhũng có tầm vóc quốc gia vẫn chìm vào quên lãng như các vụ PMU18, TC2, PCI trong chương trình viện trợ ODA của Nhật khiến cho chính phủ Nhật phải cúp viện trợ một thời gian.

Ðất đai của nhân dân được chính quyền tự do quy hoạch và đền bù không thỏa đáng khiến cho hàng trăm ngàn dân oan phải sống trong cảnh dở khóc dở cười mà không biết phải kêu cứu đến ai, cũng như đất đai và tài sản của các tôn giáo, chính quyền CSVN đã dùng luật rừng để cướp đoạt, hình thức dùng xã hội đen và chiêu bài quần chúng tự phát để hợp thức hóa cho việc làm của mình là kế sách tồi bại nhất hiện nay của họ. Một vấn nạn bất công và đen tối cho tương lai đất nước trước việc học giả bằng thật để cho các thành phần dốt nát tiếp tục giữ các chức vụ lãnh đạo trong chính quyền. Chương trình học tại chức, chuyên tu và từ xa đã tạo ra những con người, mà ngày hôm qua trình độ chưa qua bậc tiểu học thì hôm nay lại có mảnh bằng đại học, thạc sĩ, tiến sĩ để lãnh đạo, điển hình như đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thoát ly gia đình để làm du kích năm 14 tuổi, học vấn chỉ có lớp 3 trường làng, nhưng hôm nay lại có bằng tiến sĩ luật.

Hiện nay trong tất cả các chức vụ lãnh đạo dù là cấp thấp nhất nếu muốn được làm trưởng thì phải là đảng viên. Do đó, việc mua quan bán chức là chuyện bình thường. Với những con người tài đức không có mà vẫn được trọng dụng thì làm sao họ đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi cá nhân của họ được. Vì thế cho nên, không bao giờ ĐCSVN chấp nhận hệ thống đa nguyên chính trị để cho những người trí thức có tâm huyết với đất nước được tự do cạnh tranh công bằng dân chủ. Việc chính quyền CSVN tình nguyện tham gia ký kết vào bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, vào các công ước quốc tế cũng như ban hành các điều khoản trong hiến pháp cho phù hợp với sự đòi hỏi của cộng đồng quốc tế là để làm lá chắn cho sự độc tài, độc đoán của họ mà thôi. Thực tế, không bao giờ họ thi hành bất cứ những gì mà họ đã hứa. Họ tự đặt ra điều 88 trong bộ luật hình sự, "tuyên truyền chống nhà nước XHCN", để trù dập, bắt bớ và bỏ tù bất cứ ai dám nói lên cái sai của đảng bởi vì, họ quan niệm đảng là Nhà nước, đảng là Tổ quốc. Chúng tôi nghĩ rằng những nhà trí thức yêu nước đang ở tù trong gông cùm của CSVN là những vì sao sáng soi rọi lương tâm những ai còn có tinh thần dân tộc, còn có chút tình với đất nước.

Các thành phần bảo thủ của đảng đang lãnh đạo đất nước hiện nay đã thực sự tuân phục bọn xâm lăng Trung Quốc rồi. Sở dĩ chúng tôi khẳng định như thế là bởi vì trong thời gian qua bất cứ những ai phản đối các hành động xâm lăng của Trung Quốc đều bị trù dập, bắt bớ và giam cầm, trong khi đó, lại câm lặng trước các hành động ngang ngược trắng trợn của Trung Quốc đối với quyền lợi của đất nước và nhân dân mình.

Đất đai và các vùng biển đã được âm thầm giao cho Trung Quốc bằng các hiệp ước, hiệp định mà nhân dân không bao giờ được biết như: Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm….., những công trình quan trọng ảnh hưởng đến sự mất còn của đất nước cũng được Trung Quốc tự do khai thác, điển hình là đại dự án khai thác Bô-xít Tây Nguyên mà kiến nghị của gần 3000 nhà trí thức, nhà khoa học có đầy đủ chuyên môn xác nhận rằng khai thác bô-xít trong giai đoạn này là đùa với lửa, sẽ ảnh hưởng đến tương lai và sự mất còn của cả dân tộc. Ðại tướng Võ Nguyên Giáp, một đại công thần cùng rất nhiều các tướng lãnh của chế độ cũng đưa kiến nghị phản đối, nhưng rồi chuyện để cho Trung Quốc tự do khai thác bô-xít vẫn cứ tiến hành. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn ngang nhiên ra quyết định 97 triệt tiêu luôn tiếng nói phản biện công khai của các nhà trí thức khiến cho Viện nghiên cứu và phát triển (IDS của GSTS Hoàng Tụy phải tự giải tán. Mười năm nhân vật trong BCT/ĐCSVN đã đưa đất nước và nhân dân đi từ khổ đau này đến khổ đau khác. Nhân dân vừa phải gánh chịu nạn ngoại xâm từ bọn bá quyền Trung Quốc, vừa ôm hận khi các ngư dân đánh cá trong vùng biển của mình mà vẫn bị hải quân Trung Quốc bắn giết và cướp tài sản. Trong khi đó, hàng ngày trên các cơ quan ngôn luận và truyền thanh, truyền hình lúc nào cũng ca ngợi Trung Quốc, lúc nào cũng trung thành với 16 chữ vàng và 4 tốt đối với Trung Quốc.

Vì thế, việc tờ báo điện tử của ĐCSVN đăng bài xác nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của TQ, trang web của Bộ công thương hợp tác với Trung Quốc mang tên miền …vn lại để cho TQ đăng bài nói xấu Việt Nam…. cũng không có gì là lạ. Hiện nay hầu hết những thành phần giàu có trong nước đều là những đảng viên, cán bộ cùng thân nhân và các thế lực cấu kết trong guồng máy chính quyền được gọi là tư bản đỏ, còn đại đa số nhân dân không thế lực thì vẫn sống cảnh nghèo nàn bữa đói bữa no. Hãy nhìn danh sách gởi tiền của hàng trăm nhân vật của ĐCSVN trong ngân hàng nước ngoài được công bố trên các trang web trước đây thì sẽ rõ.

Thời gian gần đây có 2 sự kiện nhạy cảm đang được cả thế giới quan tâm là sự đàn áp vô nhân đạo đối với 397 tu sinh tại tu viện Bát Nhã tỉnh Lâm Đồng, cùng với tấm hình ngụy tạo một cách vô lý và ấu trĩ của công an khi dùng một bức hình chụp ngày 28/2/2005, rồi dùng phần mềm photoshop chỉnh sửa lại thành ngày 09/10/2009 để kiếm cớ bắt giam nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy đã được đăng trên các trang web toàn cầu. Ðiều này chứng tỏ rằng chính quyền CSVN đã không từ bỏ bất cứ một hành động đê hèn nào hết, họ cũng xem thường luôn cả sự hiểu biết của cộng đồng quốc tế. Chúng tôi xin dẫn chứng những sự xảo ngôn của các nhà lãnh đạo CSVN như sau:

- Chủ tịch Nguyễn Minh Triết lúc công du ở Hoa kỳ có phát biểu: tại Việt Nam bất đồng chính kiến là chuyện bình thường, nhưng khi về nước thì lại nói rằng: bỏ điều 4 HP là đồng nghĩa với chúng ta tự sát.
- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: Tôi yêu nhất, thích nhất là trung thực, giận nhất, ghét nhất là giả dối. Nhưng khi ký QĐ 57 cấm báo chí tư nhân thì lại nói đó là theo ý nguyện của toàn dân, ký QĐ 167 cho Trung Quốc tự do khai thác Bô xít Tây nguyên một cách thầm lén không thông qua Quốc hội, không tôn trọng ý kiến của các nhà trí thức khoa học, ký QĐ 97 bịt miệng trí thức thì cho đó là đúng luật pháp. Trong lần trả lời phóng viên ngoại quốc tại Hungary về vấn đề tài sản của Giáo hội Công giáo Việt Nam thì lại quẹo sang là tài sản của Tòa thánh Vatican…v.v…
- Còn lời phát biểu của phái đoàn Quốc hội CHXHCHVN tại Na Uy: tại Việt Nam vấn đề dân chủ nhân quyền được hiểu là cơm no áo ấm.

Đặc biệt, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của Bộ ngoại giao nói với quốc tế rằng: không có chuyện chính quyền Việt Nam ép 400 tăng ni rời khỏi Bát Nhã trong khi, sự đàn áp 400 tăng ni này xuất phát từ công an mặc thường phục cấu kết với nhà sư quốc doanh Thích Ðức Nghi và thuê mướn xã hội đen hành hung, đánh đập tu sinh và phá nát tu viện là một sự thật 100% được tường thuật đầy đủ trên các trang web toàn cầu có kèm theo hình ảnh và nhân chứng đàng hoàng trước các cơ quan ngôn luận quốc tế.

Khi các tăng ni Bát Nhã đến tá túc tại chùa Phước Huệ thì hàng ngày đài truyền thanh Bảo Lộc cứ phát đi phát lại những bản tin là số tăng ni trẻ Bát Nhã làm chính trị, công an thì bao vây chùa 24/24 kiểm soát mọi phật tử đến thăm viếng chùa kể cả thân nhân của các tăng ni. Còn báo Thanh Niên đăng lời phát biểu của ông Nguyễn Thanh Xuân,
Phó Trưởng Ban Tôn giáo chính phủ là công an không có đàn áp và bắt các tu sinh, sự việc xảy ra ngày 27/9/2009 cũng như vụ đánh HT Thích Thái Thuận bị thương trước đó là do số phật tử của Bát Nhã bất bình nên hành động như thế và công an đến để bảo vệ tăng ni mà thôi.

Kỳ thật, số người đánh sư bị thương, phá tượng Bồ Tát Quan Thế Âm, đập phá tu viện, trục xuất 397 tăng ni trong lúc trời mưa bão…, cho đến giờ này số người gây án đó không có ai bị bắt, bị xử lý cùng với hành động mà chính quyền đang áp dụng tại chùa Phước Huệ nơi các tu sinh Bát Nhã đang tá túc thì thử hỏi lời nói của bà Nga và ông Xuân có tin được không? còn 3 thầy Pháp Hội, Pháp Sĩ, Pháp Tụ được xe công an chở đi ngày 27/9 cho tới nay không biết ở đâu và còn sống hay đã chết? Chúng tôi thiết nghĩ, nếu vì áp lực quốc tế mà CSVN bắt buộc phải công nhận tập thể tu sinh Bát Nhã được tiếp tục có nơi tu hành, nhưng sau này chắc chắn họ sẽ tạo ra những chứng cứ gian xảo khác để triệt hạ mà thôi, cũng như họ đã từng ngụy tạo ra những bằng chứng giả để bắt giam các nhà yêu nước. Chúng tôi cũng rất cảm kích Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Lâm Đồng, nhất là HT Thích Thái Thuận trụ trì chùa Phước Huệ, HT Thích Toàn Đức, mặc dù chịu sự quản lý của chính quyền, nhưng đã thể hiện được tinh thần vô úy của đạo Phật để cưu mang và che chở số tăng ni Bát Nhã.
- Còn tòa án tối cao khi trả lời đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của LS Cù Huy Hà Vũ thì nói rằng: luật pháp Việt Nam không có điều khoản nào xử thủ tướng.

Hầu như mọi sự phản đối của cộng đồng quốc tế đã không làm cho CSVN chùn bước. ĐCSVN đã có bửu bối trong tay là sẵn sàng ban tặng cho họ mọi quyền lợi trong đầu tư cũng như sẵn sàng dâng hiến đất đai của đất nước cho Trung cộng để được yên thân về chính trị. Do đó, trong thời gian qua mặc dù quốc tế có phản đối về sự vi phạm dân chủ nhân quyền, nhưng vẫn gia tăng viện trợ và đầu tư cho CSVN, quốc tế đâu biết rằng số tiền cho Việt Nam vay để phát triển đất nước thì vào túi quan tham gần hết, tiếp tục hàng thế kỷ nhân dân Việt Nam và con cháu sau này trả nợ đến bao giờ mới hết.

Đối với cộng đồng người Việt hải ngoại thì CSVN đã có Nghị quyết 36 và các mánh khóe như: "Khúc ruột ngàn dậm", "Việt kiều yêu nước", "Hòa hợp hòa giải dân tộc", "Xóa bỏ hận thù".... để moi tiền những người nhẹ dạ cả tin. Giả sử nếu cộng đồng người Việt hải ngoại mà nghèo không có tiền gởi về quê nhà giúp cho CSVN có ngoại tệ mỗi năm từ 6 đến 10 tỷ đô la thì họ sẽ đối xử với cộng đồng ra sao? Tin chắc rằng mọi người đểu hiểu. Bằng tất cả tâm tư, niềm tin và hy vọng chúng tôi xin được đề nghị sự tiếp tay, giúp đỡ của người Việt hải ngoại thân yêu, cho phong trào đấu tranh ở quê nhà sớm được thành công. Bước đầu tiên có thể là thời gian 3 tháng không về thăm, không gởi tiền về Việt Nam không tiếp xúc với các tòa đại sứ, tổng lãnh sự Việt Nam trong quốc gia có người Việt sinh sống, không đi phi cơ của Hàng không Việt Nam. Chúng tôi nghĩ thời gian 3 tháng quí vị và thân nhân của quí vị cũng không gặp nhiều khó khăn, nhưng nó sẽ là một nhát dao đánh thẳng vào đầu não của ĐCSVN, nó cũng là một món quà vô giá cho phong trào đấu tranh trong nước. Ngoài ra, không cộng tác, không xài hàng hóa do CSVN kinh doanh, không tham gia bất cứ phong trào nào do ĐCSVN tổ chức như xem văn nghệ chẳng hạn.

Dù sao đi nữa thì những con người lòn cúi CSVN để được tặng bằng khen và cho về nước kinh doanh như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Trần Trường…v.v… cũng không nhiều. Một sự đoàn kết chung lòng từ trong và ngoài nước của dân tộc Việt Nam chắc chắn sẽ thành công và con đường đi đến tự do dân chủ là điều tất yếu.

Việt Nam, ngày 21/10/2009
Hương Trà và nhóm bạn trẻ
(Email:
huongtra13@gmail.com)

Tuyên Cáo Phản đối Đại nhạc hội ca-sĩ từ Việt Nam tại Dallas


Cộng Đồng Và Các Hội Đoàn Người Việt Quốc Gia
Dallas - Fort Worth
Tuyên Cáo
Phản đối Đại nhạc hội ca-sĩ từ Việt Nam tại Dallas
1. Chiếu tình thần cuộc họp khoáng đại của hai cộng đồng, các hội đoàn và đồng hương ngày 18 tháng 10 năm 2009, tại trụ sở Cộng đồng Dallas, để thảo luận về Đại nhạc hội với thành phần ca-sĩ từ Việt Nam, trong đó có các nghệ sĩ thuộc đoàn văn nghệ "Duyên dáng Việt Nam" của CSVN, sẽ tổ chức tại Garland (Texas) trong dịp lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) năm 2009.
2. Sau hơn 2 tiếng đồng hồ thảo luận sôi nổi, phân tích cặn kẽ âm mưu nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tị nạn hải ngọai, qua Nghị quyết 36 và Quyết định số 210/199/QĐ của CSVN, hội nghị đã biểu quyết với đa số tuyệt đối, đồng thanh tuyên cáo.
Thứ nhất :
Cực lực phản đối và không chấp nhận Đại nhạc hội sẽ tổ chức ngày 28 tháng 11 năm 2009, tại Special Events Center, đường Naaman, Garland (Dallas), Texas 75040. Đặc biệt phản kháng sự hiện diện của ca-sĩ Đàm Vĩnh Hưng, người đã nhục mạ cộng đồng Dallas-Forth Worth.
Thứ hai :
Kêu gọi quí đồng hương, các bạn trẻ và giới hâm mộ văn nghệ hưởng ứng tẩy chay Đại nhạc hội nói trên.
Thứ ba :
Kêu gọi quí cơ quan truyền thông báo chí , đài phát thanh, truyền hình tiếp tay hợp tác với hai cộng đồng và các hội đoàn để vô hiệu hóa Đại nhạc hội dẫn thượng.
Thứ tư :
Ủy nhiệm Ủy ban Phát huy Chính nghĩa Quốc gia tổ chức một cuộc biểu tình rầm rộ tại địa điểm trình diễn Đại nhạc hội trong ngày 28 tháng 11 năm 2009 tại Garland (Dallas).
Thứ năm :
Cương quyết đập tan âm mưu của CSVN, qua Nghị quyết 36 tiếp tục xâm nhập lũng đọan tinh thần đoàn kết và làm xáo trộn cuộc sống an bình của cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại.

Làm tại Dallas, ngày 18 tháng 11 năm 2009
TM. Đại hội khoáng đại cộng đồng, hội đoàn Dallas-Fort Worth
Chủ tọa đoàn
Thái Hóa Tố Nguyễn Du Nghi Nguyễn Kinh Luân

THƯƠNG QUÊ HƯƠNG, BAO GIỜ HỒI HƯƠNG????

>
THƯƠNG QUÊ HƯƠNG, BAO GIỜ HỒI HƯƠNG????

Bài Xem Nhiều