We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 18 December 2009

LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

span style="COLOR: rgb(0,0,0)">Talking
LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ




Về đâu học sinh Việt Nam?

“… Một chế độ hủy diệt Tình Yêu mà tôn thờ đánh đấm chiến tranh là một thứ chế độ rặt màu tội ác, với non sông, với nhân loại, và chắc chắn họ sẽ phải trả lời chất vấn của lịch sử, một ngày không xa …”

1
Những vần thơ quỷ

Sáng nay, lẽ ra cũng sẽ trôi qua lặng lờ như bao buổi sáng khác trên đô thành Sài Gòn ô nhiễm bụi khói chen chúc điên loạn này, trên quê hương X(uống) H(ố) C(ả)N(út) khốn khổ này, thì bỗng trở nên bi sầu hơn đối với tôi, khi, vì có việc phải “lạng” vào một trường học, mượn chỗ để dạy nhạc cho mấy học trò (đã lớn, đã có việc làm) dễ thương của tôi.

Thật bất ngờ, sáng nay thầy trò tôi ngẫu nhiên “bị” tra tấn bởi một thứ nhạc “lên gân” đã một thời xa: “Hò Kéo Pháo”.

Nhìn ra sân tôi thấy một “Thầy” vừa chỉ chỉ trỏ trỏ, xung quanh là một đám học trò nhỏ ngây ngô vừa nghịch vừa “tập” theo một hoạt cảnh tả sự “kéo pháo” –bản nhạc cộng này tả việc kéo pháo lên núi mà tấn công quân Pháp trong trận Điện Biên Phủ hồi 1954. Có lẽ cả bọn đang tập cho một bữa “văn nghệ” nào đó…

Mấy em học trò của tôi vẫn chăm chú học, riêng tôi, không khỏi thấy khó chịu, bứt rứt mỗi khi cái máy hát lặp đi lặp lại cái thứ âm thanh sắt máu kia phát vang vang không gian! Tôi thấy xót lòng, quá thương cho các em nhỏ kia, thương cho cả cha mẹ chúng, bởi tất cả đang bị nhiễm độc mà không hay biết… Dù gì thì gì, ta cũng phải thấy rằng, thời của chiến tranh đã quá xa, dù gì thì gì, chiến tranh vẫn là lầm lỗi tệ hại lớn nhất của con người. Hôm nay, khi dạy học sinh, người cộng sản mong điều gì, toan tính điều chi, khi vẫn khăng khăng một mực không hề thay đổi, là rèn cho lớp nhỏ cái tinh thần hiếu chiến man rợ kia? Có người (nhà văn Dương Thu Hương) bảo là họ (CSVN) là lũ người sống bằng cách ĂN xác chết, ý nói họ đem cái quá khứ chém giết xưa ra mà kể công với dân với nước, hòng hợp lí hoá việc ngồi xổm trên vận mệnh quê hương mà độc quyền ăn, nói kèm theo với bạo lực là họng súng của họ (nhà thơ Nguyễn Đức Sơn có lần đã nói “cộng sản, có nghĩa là một tên du kích, vừa cầm súng, vừa chĩa vào công chúng, vừa la: “Mày nói đi, tin tao đi, nếu không tin tao, tao bắn!”).

Ngày mai bắt đầu từ hôm nay, con ạ!


Bạn hãy bỏ 1 giờ vào nhà sách lục các sách giáo khoa của họ muốn nhồi nhét cho học sinh, từ Sử, Địa cho tới văn chương (giờ học Ngữ văn) sẽ thấy một công tác chính trị hoá, đoàn thể hoá khổng lồ mà họ đã tạo tác trên sách giáo khoa mọi cấp một cách hoàn toàn cố ý. Nhưng với một cách thế rẻ tiền, vô bằng, vô lí nhiều khi đến buồn nôn, buồn cười… Rặt một giọng điệu nào là “phe ta”, “kẻ thù”, nào là xã hội chủ nghĩa, thế lực thù địch, nào là trung thành với tổ quốc, với đảng! Họ cứ nói, cứ in như thể một bọn người hoang tưởng cuồng mơ nào, nói tuỳ thích, nói không cần bằng chứng, không hề liêm sỉ khi nói láo!

Bứt rứt mãi một lúc tôi chịu hết nổi, bèn tâm sự với mấy học trò mình (chỉ lớn hơn các học sinh đang “tập” văn nghệ ngoài kia độ 6, 7 tuổi). Tôi như người chết đuối, muốn tìm sự đồng cảm với các em nhỏ này để yên tâm rằng chung quanh ta còn có con người.

Nói những suy nghĩ -ở trên- với mấy em xong, sợ mấy em chưa hiểu hết, tôi thêm: “Các em thử kể ra những bài thơ tình nào đã được học thời phổ thông?”. Hình như mấy em không hiểu tại sao tôi lại liên hệ tới đề tài thơ tình như vầy? nhưng vẫn trả lời. Có em kể Xuân Diệu với bài
“Vội Vàng”, có em kể Nguyễn Bính với “Mưa Xuân”, với cả những bình luận của mình. Và chỉ có thế.


Thực ra tôi biết rõ trong chương trình giáo khoa, người cộng sản chỉ dạy cho học trò như thể học sinh là những đảng viên cùng sinh hoạt với họ trong một đảng phái –tức là một tổ chức tư nhân, có nhu cầu biểu thị lập trường tư riêng của một nhóm người nào đó trong xã hội mà thôi, mà cái đảng kia là loại tổ chức thoát thai từ KHỦNG BỐ, sống bằng chiến tranh, và bây giờ khi đất nước đã im tiếng súng 34 năm, họ vẫn còn gào lên những lời lẽ hiếu chiến như thế thì làm gì có tình yêu thương?

Sở dĩ con người ta còn biết kính trên nhường dưới, gìn giữ tí chút gì giềng mối tôn ti khi xử kỷ tiếp vật trong đời sống là nhờ ở người ta có thành NGƯỜI hay không, và một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp ta thành người là Tình Yêu.

Ta có thấy bồi hồi khi đọc:
“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc,
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường…”

(Nguyên Sa,
“Tuổi mười ba”)
thì ta mới nghe ra niềm xúc cảm ẩn mật trong ta khi yêu nó ra sao, và cũng từ Tình Yêu đối lứa ấy, ta biết yêu con người, biết thương Cha kính Mẹ, yêu giống nòi, trọng nghĩa đồng bào, biết yêu Thiện lìa Ác, trọng Chân thù Giả…"
Có như thế khi rời trường, xa Thầy vắng bạn, con người ta sẽ còn ôm ấp mãi một kỷ niệm tràn đầy nhân tính thưở thiếu thời, một hành trang không thể thiếu để làm NGƯỜI trong chặng dài mai hậu.

Do đó ta không lấy làm lạ khi ngày nay, sau bao nhiêu năm ra rả chính trị hoá học đường, người cộng sản đã đổ vấy trên quê hương này bao căn bệnh tai quái của lớp trẻ: học trò Lớp 9 giết người vì tranh gái hay đua xe gắn máy, thuốc lắc, nhậu, ma túy…


Do đó ngày nay ta không lấy làm lạ khi một số khá lớn người trẻ, từ học trò trung học cho đến “đại học” ở trong nước, khi nói tới, nghĩ tới Tình Yêu là các em chỉ thuần chú mục vào Tình Dục:
Tin Nhắn Sex tung hoành nơi trường học
Học sinh lớp 6 tập xxx như trên phim”
[*]

Như chưa đủ, các nhà xuất bản do họ độc quyền nắm giữ còn đổ thêm thuốc độc vào "đối tượng" học sinh này: Truyện tranh sex đang “công diễn” khắp lề đường, quán sách.

Nói chuyện một lúc, thấy các em đã dần hiểu ra ý mình, tôi bèn cho mấy em hay rằng, cái nhà thơ tình yêu Xuân Diệu kia cũng từng làm những "câu thơ" rợn tóc gáy này:
"Ai về Bố Hạ,
nhắn với vợ chồng thằng
thu
,
Rằng chúng bây là lũ quốc thù..."
(chú ý: chữ thu không viết hoa, là Ngô Xuân Thu, bố đẻ Xuân Diệu. XD làm khá nhiều "thơ" loại này trong những chiến dịch giết người cướp của man rợ của cộng sản ở Miền Bắc từ 1952, 53 đến 1956 với tên gọi: Cải Cách Ruộng Đất), rằng Nguyễn Bính lừng danh với Lỡ Bước Sang Ngang, Mây Tần, Một Ngàn Cửa Sổ, Người Con Gái Ở Lầu Hoa... đã bị trù dập, hãm hại suốt sau chiến dịch Nhân Văn-Giai Phẩm 1956, cho đến trước lúc mất 1966, về làm một nhân viên quèn ở TTVH tỉnh Hà Nam. Rất nhiều tin văn nghệ của các bạn từng sống miền bắc thời gian đó kể lại là Nguyễn Bính, Quang Dũng thường xuyên bị đói, thiếu ăn, và Nguyễn Bính mất vào đêm giao thừa tại nhà một người bạn thơ ở Hà Nam năm 1966 là do bị trúng thực -ăn nhiều sau một thời gian dài bị đói.

Sau cùng, tôi đọc mấy em nghe một “tuyệt tác” (!) của Tố Hữu. Bài thơ “Đời đời nhớ Ông” như sau:
"Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Xít Ta Lin bên cạnh nhi đồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Trên đồng xanh mênh mông

Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Hướng thẳng về tương lai
Hai Ông cháu cùng nhìn

Xít Ta Lin! Xít Ta Lin!
Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xít Ta Lin
Mồm còn thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hòa bình trắng trong

Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột, xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao Ông đã, làm sao mất rồi

Ông Xít Ta Lin ơi! Ông Xít Ta Lin ơi!
Hỡi ôi Ông mất đất trời có không
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười..."
Hỡi ôi, những vần thơ...

Một chế độ hủy diệt Tình Yêu mà tôn thờ đánh đấm chiến tranh là một thứ chế độ rặt màu tội ác, với non sông, với nhân loại, và chắc chắn họ sẽ phải trả lời chất vấn của lịch sử, một ngày không xa.

Lê Tùng Châu
Sài Gòn, 1/12/2009

Hãy Quên Quá Khứ Để Hướng Về Tương Lai

Tôi đã đọc câu này ra rất nhiều lần - cả trăm lần - để chắc mình không hiểu lầm!




Hãy quên quá khứ...

Tại hải ngoại, CSVN không ngừng kêu gọi người Việt hãy quên quá khứ để hướng về tương lai. Trong Tâm Sinh Lý học, quên quá khứ là chuyện không thể làm được. Cái gì đã đi vào bộ não thì sẽ ở đó cho đến khi con người lìa đời? Một đôi khi chấn thương sọ não hay tinh thần có thể làm gián đoạn dẫn truyền của hệ thống thần kinh. Nhưng khi hồi phục thì người ta vẫn nhớ lại... Ngày nay, với tất cả thành tựu của con người trong mọi lãnh vực, văn minh trong cả khía cạnh vật chất lẫn tinh thần là nhờ quá khứ đấu tranh của cả mấy ngàn năm không chỉ qua những thành công mà chính là nhờ những thất bại. Thế thì tại sao phải quên quá khứ?

Nhưng "hãy" quên cái quá khứ nào? - Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ tù đày trong những trại học tập không biết ngày mai, bị sỉ nhục mỗi ngày mà vẫn phải cám ơn "cách mạng" đã khoan hồng? Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của gia đình bị hăm dọa đẩy lên vùng kinh tế mới để nhà cửa còn lại cho "cách mạng" tịch thâu và khi trở về phải ngủ dưới hầm cầu, trên vĩa hè của chính nhà mình? Quá khứ hãi hùng hể bị chụp mũ là tư sản thì đời kể như tiêu tùng, thân bại danh liệt, tài sản tịch thu, thân tù đày? Quá khứ hãi hùng trên biển cả, khiếp đảm trong bìa rừng Thái, Lào mà mỗi gia đình người Việt ngày nay ở hải ngoại đều có 1 câu chuyện như là một phần đời... xa hơn nữa, có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của cuộc cách mạng địa chủ năm 1954 đã hành quyết hàng chục ngàn người hay là cuộc chôn sống tập thể cả 5 ngàn người vào Tết Mậu Thân tại Huế năm 1968? Ngược lại, có những quá khứ không nên quên bao giờ chẳng hạn như cuộc cách mạng muà Thu, Đại Thắng Mùa Xuân, những hy sinh vô bờ bến của Hồng Quân Liên Sô và Trung Quốc...?

Mỗi lần nghĩ về lịch sử oai hùng của dân tộc và những hy sinh của tiền nhân trong công cuộc dựng nước và giữ nuớc là tôi thấy hãnh diện và sung sướng. Nhưng không phải quá khứ nào cũng huy hoàng và không có lý do gì tôi chỉ nên nhớ những huy hoàng ấy và bỏ qua những sai lầm như một trốn chạy. Còn như để quên quá khứ như một người mất trí thì hướng về tương lai để làm gì? Ngay tại Việt-Nam ngày nay, nhiều người đã muốn quên quá khứ như mượn rượu để giải sầu. Có người còn muốn quên cả hiện tại. Phải chăng đây cũng là phản ảnh của hiện tượng hút xách, ăn nhậu, chơi ngông ? thêm vào đó chính quyền còn giúp cho đại đa số dân chúng một cuộc sống phải vật lộn với miếng cơm manh áo hàng ngày một và một hệ thống giáo dục tẩy não để họ không có thời giờ nhớ về quá khứ hay phương tiện để tra cứu?

***

Hãy xoá bỏ hận thù...

Có lẽ người nói câu hãy quên quá khứ để hướng về tương lai muốn nói là hãy xóa bỏ hận thù để hướng về tương lai? Vì quá khứ là một "hiện thực" khách quan nên không thể quên được. Nhưng hận thù là sản phẩm của tâm tư con người nên con người có thể khắc phục được. Hận thù đưa đến trả thù sẽ làm cuộc sống máu me dơ bẩn. Hận thù làm tâm linh ta khốn khổ, cuộc sống mất đi cái hồn nhiên vô gía và hướng thượng... và ngay cả sau khi trả được mối thù, cái bàn tay nhuốm máu ấy vẫn không bao giờ rửa sạch... Nhưng chính người cộng sản Việt-Nam đã lấy hận thù để làm cách mạng. Có cái lòng hận thù nào để giáo dục cho con cháu như thế này: hôm qua dân quân ta bắn rơi 2 máy bay của Mỹ Nguỵ. Hôm nay dân quân ta lại bắn rơi thêm 3 chiếc nữa. Vậy tổng cộng ta đã bắn rơi bao nhiêu chiếc cả thảy? Họ đã lấy hận thù để tiêu diệt tất cả các đảng phái không cùng chính kiến với họ. Sau khi toàn thắng ở miền Nam, thay vì dùng cái cơ hội bằng vàng này để nêu cao chính nghĩa dân tộc và hòa giải quốc gia, họ nhìn ở đâu cũng thấy toàn kẻ thù. Cái tâm lý bệnh hoạn và sợ hãi củng cố chế độ đã làm họ phải quyết định bế môn tỏa cảng trong cả 10 năm đầu. Hậu quả thì như ai cũng biết, nước Việt-Nam đã trở thành 1 trong 10 nước nghèo đói nhất của thế giới. Đánh động được lương tâm của con người qua những viện trợ nhân đạo, chính họ cũng phải nới lỏng nền kinh tế chỉ huy thiếu hiện thực, như đã từng được chứng minh qua các cuộc cách mạng ở Liên Sô và Trung Quốc. Nhưng khi tình hình đã được khả quan hơn nhờ những trao đổi với bên ngoài, họ trở lại nhìn thấy thêm kẻ nội thù, từ chính người dân của họ, những đồng chí mà cách đây không lâu đã hy sinh cuộc đời cho sự nghiệp "giải phóng" dân tộc do họ chủ xướng. Ngoài những lực lượng thù nghịch, họ đã đặt để thêm những kẻ thù trong những "diễn tiến hoà bình" - nỗi lo sợ và lời buộc tội đã mâu thuẩn với chính danh xưng của những biến chuyển mà nghe ra rất khách quan trong phát triển tự nhiên của con người. Họ khuyên người ta hảy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù nhưng chính họ thì không bao giờ, - vì hận thù vốn là sức sống, là linh hồn, là nền tảng của sự an toàn trong tư tuởng và lý luận của những người cộng sản Việt-Nam khi đi làm các mạng!

Nhưng có những hận thù nào ta không nên quên chăng? cho dù cả ngàn năm sau? như hận thù của 2 bà Trưng Trắc Trưng Nhị trước cảnh nước mất nhà tan mà rồi cuối cùng vẫn phải nhảy xuống sông tự vẫn? Trong đấu tranh cho Chủ Nghĩa Xã Hội, người vô sản có nên quên mối thù không đội trời chung với bọn tư bản bóc lột? Không hận thù thì làm gì có cách mạng? những ai còn phân vân với tính chuyên chính vô sản này thì cứ tìm đến ông Tô Huy Rứa để nghe lời giải thích. ... Hay là chỉ có người cộng sản mới được quyền hận thù?

Mới đây thôi, trong bài diễn văn đọc trước Quốc-Hội Hoa Kỳ, bà Thủ Tướng nước Đức đã nói gì? Cần nhắc lại, bà Merkel đã sống và lớn lên trong xã hội cộng sản Đông Đức mà vẫn trở thành Thủ Tướng của nước Đức thống nhất là một bằng chứng của sự xóa bỏ hận thù: "Nhưng đừng có ai nhầm lẫn: Khoan dung không có nghĩa là thế nào cũng được. Không khoan dung với những ai không tôn trọng và chà đạp các quyền vô giá của con người".

Xóa bỏ hận thù không có nghĩa là đồng lõa với tội ác. Không chịu nhìn thẳng vào cái gì đã gây ra hận thù nhưng chỉ biết kêu gọi xoá bỏ, cũng như họ kêu gọi đoàn kết nhưng không chỉ cho thấy cái gì đã gây ra chia rẽ là một sự lường gạt ấu trĩ và rẽ tiền !.

*****

Để hướng về tương lai...

Có ai trong chúng ta sống mà không để hướng về tương lai?. Ngay cả trong tu dưỡng cá nhân cũng để cho một sự ra đi thanh thản khi từ giã cuộc đời. Tất cả người Việt chân chính đều mong muốn thấy được một nước Việt-Nam giàu mạnh, công bằng và nhân bản. Nhưng một lần nữa chúng ta đang nói về một tương lai nào? Một sự thành công của Chủ Nghĩa Xã Hội tại Việt-Nam và trên toàn thế giới? Quên quá khứ để hướng về tương lai trong diễn dịch của nhà cầm quyền CSVN là quên hết (như người mất trí?) và chấp nhận trở về làm việc cho họ. "Bằng lòng đi em về với quê hương". Những người cộng sản Việt-Nam đã nói rõ ràng rồi: Yêu nước là yêu Chủ Nghĩa Xã Hội. Danh từ "đoàn kết" có nghĩa là từ bỏ vị trí chống đối hoặc không đồng chính kiến để trở về dưới sự lãnh đạo của họ. Không có hòa hợp hòa giải gì cả. Hãy thành thật với nhau như chút liêm sĩ còn lại mà chúng ta đều hiểu: không ai có tư cách mặc cả với chế độ CS hiện nay cả!

Tôi không tin là cho đến bây giờ những người gọi là Việt Kiều Yêu Nước vẫn chưa biết mình đang nói cái gì? Xin các Việt-Kiều Yêu Nước đừng lừa dối thế hệ trẻ ngày nay vì họ không có cơ hội để kiểm chứng. Xin đừng tiếp tục làm dơ bẩn những ý tưởng cao đẹp của lòng nhân đạo, tình quê hương là những giá trị cao quýcủa dân tộc. Nhắm mắt lại như con đà điểu chui đầu vào cát? - những người tự gọi là Việt Kiều yêu nước đi về Việt-Nam xây vài lớp học, đào vài cái giếng rồi giáo dục những người Việt khác cũng nên yêu nước như mình... Chính người viết bài này cũng đã và đang gởi tiền về Việt-Nam để giúp đỡ bạn bè thân nhân khốn khổ của mình... nhưng yêu nước và "chỉ là" lòng nhân đạo khác nhau rất nhiều! Hãy nhìn cho rõ cái nguyên nhân chính đã đưa đến tình trạng hiện nay. Đó là hậu quả của một chế độ chính trị lỗi thời đang ngự trị trên cái quê hương khốn khổ này. Con đường đi đã sai lầm rồi thì càng đi càng xa cái đích dù đi bằng cách nào đi nữa. Trong mặt tiêu cực, càng đi càng lãng phí, càng phá hoại như chúng ta đã nhìn thấy xã hội hiện nay. Dù có bao nhiêu nghị quyết, bao nhiêu "rà soát" cũng chỉ là "mị dân" mà thôi.

Chính cái chế độ chính trị này trong hơn 30 năm qua đã đưa đất nước thụt lùi, cụ thể là so với các nước khác trong vùng. Trong lãnh vực xã hội, chính cái chế độ chính trị này đã tạo ra 1 giai cấp thống trị mà giờ đây chẳng khác gì một loại băng đảng, bao che cho nhau và sống trên mồ hôi nước mắt của tuyệt đại đa số người dân còn lại. Cái hậu quả của chế độ chính trị này đã và đang thấy tại các quốc gia đi theo cùng một chế độ chính trị. Tại Việt Nam, để bảo tồn quyền lực, băng đảng này đối với các thế lực cường quốc thì lạy dạ run sợ nhưng đối với chính người dân khốn khổ của mình thì thẳng tay đàn áp. Người cộng sản nói rất rõ: Chế độ nào cũng là chế độ độc tài của giai cấp thống trị. Trong chế độ XHCN, đó là giai cấp vô sản. Cho nên chế độ XHCN là chế độ độc tài của giai cấp vô sản. Người cộng sản cười thầm khi những kẻ theo đuôi họ cứ ráng giải thích tính dân chủ tư sản của chế độ cộng sản.

Nhưng thực tế chúng ta thấy gì? - chế độ của họ ngày nay quả là chế độ độc tài của 1 giai cấp lãnh đạo, nhưng không phải vô sản mà là 1 loại siêu tư sản, được bảo vệ một cách công khai bởi hệ thống chính trị và chính quyền. Điều này không chỉ thấy ở Việt-Nam mà trong hiện thực của tất cả các nước cộng sản ngày nay. Trong kinh tế , nhờ vào quyền lực sẵn có, họ hội tụ tài sản của cả quốc gia vào trong tay tập đoàn lãnh đạo của họ. Cho nên nhóm bè đãng lãnh đạo của bọn họ rất giàu trong khi quốc gia thì vẫn èo ọt và tuyệt đại đa số người dân thì vẫn nghèo đói.

Trong chính trị, băng đảng của họ có quyền lực không khác mấy thời của những lãnh chúa... cái chế độ như cha truyền con nối là những ngạo mạn, thách thức đối với lương tri của con người. Nếu họ vẫn còn đó và có lẻ phải còn chờ lâu nữa cho đến khi trình độ dân trí của dân ta đủ mạnh để chiến thắng những khó khăn và sợ hãi của cuộc sống thì xã hội sẽ tiếp tục như vậy. Đó là cái tương lai mà Người Việt Yêu Nước muốn hướng về? Còn nếu không, hãy quên bất cứ quá khứ nào cũng được để hướng về 1 tương lại vô định thì nếu người nói không mù quáng là có ý xem thường khả năng phán đoán của người nghe rồi. Một số người Việt khác quả quyết họ vẫn yêu quê hương bằng một con đường hợp tác khác, như con đường của một Tôn thọ Tường thì tôi chỉ còn biết tặng họ lại hai câu thơ của cụ Phan văn Trị:

Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết?
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng...

Vào lứa tuổi của tôi có bạn đã chết, đang bị đày đoạ trên chính quê hương của mình, đã vùi thây trong Thái Bình Dương bao la, trong những bìa rừng âm u ở Thái, Lào hay đang lạc lỏng trên những mãnh đất xa lạ nào đó ở Châu Phi, ở Trung Đông... so với họ tôi may mắn hơn nhiều. Hơn 30 năm đã qua. Vì nhiều lý do: An ninh bản thân và gia đình, an toàn khi có dịp về thăm quê nhà, miếng cơm Tây, manh áo gấm khiến tôi đã vô tình im lặng và tránh né. Giờ đây tóc đã hai màu, còn chút tình mà vẫn không dám nói thì đợi đến bao giờ? Riêng đối với các chiến sĩ VNCH trong đó có hàng cha anh chú bác của tôi, những người đã chết cho cho một chính nghĩa đã bị chối bỏ và chưa bao giờ được nhìn nhận, họ sẽ được những người CSVN viết lại trong lịch sử như những tội đồ ... tôi có thể nào quên họ, quên cái quá khứ có sự hy sinh vô bờ và cô đơn của họ? Trong tự do của hôm nay tội vẫn nên tiếp tục "hy sinh", không nên nói lên những khát vọng của những người bạn, của đại đa số đồng bào kém may mắn hơn tôi đễ giữ an toàn và phồn vinh cho thiểu số còn lại chấp nhận đổi đời? Tôi không có tư cách để khuyên mọi người nên nói như tôi nói. Nhưng tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn khi khuyên họ không nên làm như thế bởi vì với tôi, viết là để công bằng trả lại cho đời chút ân tình mà tôi đã nhận, dù chỉ là ngọn lửa của một que diêm, như một người bạn của chúng tôi có nói, sẽ không đủ sức để sưởi ấm cho cả một mùa đông băng giá này!.

Võ Trang
Dec.14-2009

Tẩy chay và tham dự biểu tình phản đối CSVN tổ chức


Thư Kêu Gọi

Tẩy chay và tham dự biểu tình phản đối CSVN tổ chức

cái gọi là „Hoa Hậu Việt Nam Tại Âu Châu“





Kính gửi đến: Quý đồng hương người Việt tỵ nạn cộng sản tại Đức và tất cả mọi người yêu chuộng sự thật, công lý, tự do, dân chủ và nhân quyền.



Kính thưa quý vị,



Trong suốt thời gian qua, nhà cầm quyền CSVN, với việc ban hành nghị quyết 36, luôn kêu gọi hòa hợp hòa giải xóa bỏ hận thù để cùng nhau xây dựng đất nước, nhưng thực tế họ luôn tiến hành phá hoại bằng mọi cách: Đưa người len lỏi, xâm nhập vào cộng đồng người Việt nhằm mục đích theo dõi, lũng đoạn, gây ảnh hưởng xấu, khiến chia rẽ cộng đồng, ép buộc phá hủy hai tấm bia Tưởng niệm Tỵ nạn tại Mã Lai và Nam Dương. Mới đây nhất họ lại tiếp tục tìm cách gây áp lực hủy bỏ luôn di tích hai trại tỵ nạn tại Galang ngõ hầu xóa bỏ hoặc che dấu tất cả những chứng cớ, vết tích của hàng triệu người dân Việt, Cam Bốt, Lào trước đây 30 năm đã bất chấp mọi hiểm nguy, trốn chạy chế độ cộng sản vô nhân bản.



Riêng trong nước thì nhà cầm quyền CSVN lộ rõ bản chất yếu hèn, tham quyền cố vị cắt đất, nhượng biển cho đàn anh Trung cộng, thẳng tay đàn áp, bỏ tù những người yêu nước đòi hỏi tự do dân chủ, bảo vệ chủ quyền quốc gia như linh mục Nguyễn văn Lý, hòa thượng Thích Quảng Độ, luật sư Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân… Mới đây nhất họ đã đưa 9 người yêu nước ra tòa chỉ vì biểu tình phản đối Trung cộng, xác quyết Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Về mặt kinh tế thì nhà nước khả năng kém cỏi, tham nhũng hối lộ, bóc lột tận xương tủy người dân, gây thảm cảnh đa số đói nghèo, phải lưu lạc khắp nơi, ra nước ngoài lao động trong những điều kiện khổ cực, vô nhân đạo, mọi quyền lợi bị bóp chẹt, chẳng cơ quan nào quan tâm đến.



Nhưng đối với ngoại quốc thì họ luôn cố gắng che dấu hoặc vẽ vời, tô điểm cho chế độ thối nát trong nước, đánh lừa dư luận quốc tế và cộng đồng người Việt ở hải ngoại về một đất nước Việt Nam xinh tươi, yên ấm, tự do, dân chủ và thịnh vượng. Trong mục đích này, nhà cầm quyền CSVN đã ra lệnh cho bọn tay sai nằm vùng hưởng lợi phối hợp với Lãnh sự quán tại Đức tổ chức cái gọi là „Thi Hoa Hậu Việt Nam Âu Châu“ hòng tiếp tục lừa bịp thế giới và ru ngủ mọi người.



Để vạch trần bản chất gian manh của CSVN cho tất cả mọi người yêu chuộng sự thật, công bình, tự do và dân chủ cùng biết nên chúng tôi thỉnh cầu quý vị: Hãy kêu gọi mọi người thân thích, bạn bè quen biết, tẩy chay các buổi trình diễn mang tính chất dối trá, che đậy, cùng nhau đến tham dự các cuộc biểu phản đối được tổ chức tại



Meistersingerhalle - Münchenerstr. 21 - 90478 Nürnberg lúc 19 giờ ngày 26.12.2009



Bürgerzentrum - Bruckerstr. 2 – 82216 Maisach – Gernlinden lúc 19 giờ ngày 09.01.2010



Mọi Người Việt Tự Do chúng ta hãy đồng tâm bày tỏ lập trường dứt khoát với chế độ và nhà nước CSVN!



Trân trọng kính chào



Ban Tổ Chức



Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Bayern, Tel. 0173-6508789 eMail: CDNVTN.Bayern@...

Tổ Chức Người Việt Quốc Gia Tại München, Tel. 0160-93770538 eMail: NVQG-Munich@...

Hội Người Việt Tỵ Nạn Nürnberg & Mittelfranken, Tel.0911-8148754 eMail: van-tan.bui@...

Cơ Sở Đảng Việt Tân Vùng Nam Đức, Lý Văn Xuân Tel.089-23542236 eMail: ViettanMuenchen@...

Văn phòng Thăng Tiến Nam Đức, Phạm Bá Hoàng eMail: vpthangtiennamduc@...


( Thư này sẽ được dịch ra Đức ngữ ).

VIỆT CỘNG TRÌNH DIỄN “MÀN QUỐC PHÒNG”

Trước hành động hung hăng bành trướng sức mạnh quân sự của Trungcộng tại biển Đông. Trước tinh thần quyết liệt phản ứng của toàn dân, toàn quân về thái độ hèn nhát của nhóm cầm đầu Việtcộng đối với Trungcộng đang cưỡng nhận chủ quyền tại Hoàngsa, Trườngsa, và còn để cho Trungcộng đem dân, quân trà trộn vào Việtnam qua việc độc quyền trúng thầu khai thác bauxit ở Tây Nguyên và nhiều công trình trọng điểm khác của Việtnam. Bởi vậy, giới cầm đầu Việtcộng, kể cả bọn Mancộng tay sai của Trungcộng cùng cuống cuồng chữa cháy. Nào là ngày 25/11/09, chúng ra lệnh cho Quốc Hội bù nhìn, chấp thuận việc thành lập một đội dân quân để bảo vệ chủ quyền trên biển đảo. Theo Lê Quang Bình, chủ tịch ủy ban Quốc Phòng và An Ninh của Quốc Hội thì: “Lực lượng dân quân sẽ được thành lập để bảo vệ ngư dân, quyền lợi và chủ quyền của Việtnam chứ không nhằm chống lại bất cứ ai”. Thế rồi, Trungcộng cứ ngang nhiên bắt ngư dân, tịch thu thuyền đánh cá và tài vật của ngư phủ Việtnam đang kiếm sống tại vùng biển Hoàngsa thuộc chủ quyền Việtnam, mà hải quân, dân quân, bộ đội biên phòng và ngay cả nhà nước Việtcộng cũng trơ mắt ra mà nhìn, chỉ vì ‘không nhằm chống lại bất cứ ai’ thôi sao? Đúng! đây là một màn trình diễn không thực chất.



Màn trình diễn thứ 2, không thực chất nữa là, hai ngày 26 và 27 tháng 11/09 hơn 50 học giả và các nhà nghiên cứu từ 19 quốc gia, tham dự cuộc hội thảo “Cách Tiếp Cận Mới về Biển Đông”. Mặc cho phía Việtnam đem ra các chứng cứ về lịch sử, và thềm lục địa không thể chối cãi, Hoàngsa, Trườngsa là của Việtnam, và những tranh chấp nóng bỏng hiện nay tại biển Đông. Trong khi đó các nước bày tỏ quan ngại trước sự gia tăng hoạt động quân sự với tốc độ mạnh bạo của Trungcộng, nhiều người đánh giá là ‘chưa từng thấy ở biển Đông’. Phía Trungcộng có 6 chuyên gia và học giả tham luận. Gs Lý Quốc Cường, phó Giám Đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Sử Địa Biên Giới thuộc Viện Khoa Học Xã Hội Trungcộng nói với đài BBC: “Chúng tôi muốn thông qua sự giao lưu giữa các học giả của các quốc gia khác nhau, chúng tôi sẽ tìm cách hoà giải bất đồng giữa các nước tại biển Đông”. “Muốn đạt được an ninh biển Đông, các nước phải nỗ lực xây dựng lòng tin với nhau”. Ông Lý Quốc Cường khẳng định: “Cuộc hội thảo lần này chỉ mang ý nghĩa học thuật không trông đợi một giải pháp thực sự nào”. Lẽ tất nhiên, lòng tin sẽ chẳng bao giờ có giữa ‘kẻ cướp và người bị cướp’.



Người bị cướp, nước bị cướp không muốn đánh lại kẻ cướp thì mình phải đủ sức tự vệ. Phải đoàn kết được ý chí và sức mạnh toàn dân. Quân đội phải là quân đội của Quốc Gia, để bảo vệ Tổ Quốc, Đất Nước, Dân Tộc, Toàn Dân, phải được trang bị đầy đủ về tinh thần, kỹ năng, kỹ thuật và vũ khí hiện đại của Quân Đội Nhà Nghề, để đủ sức làm cùn nhụt tham vọng của kẻ cướp. Đàng nay, ở Việtnam hiện nay, đảng Việtcộng cướp quyền công dân nhằm độc quyền lãnh đạo quốc dân. Biến quân đội thành Quân Đội của Đảng, nhằm bảo vệ độc quyền lãnh đạo đất nước, độc quyền tham nhũng, cam làm tay sai Trungcộng để bảo vệ quyền lợi của Cộngđảng, thì làm gì có thể đoàn kết Quốc Gia, làm gì có sức chống lại với kẻ xâm lược Trungcộng.

Trong Hội Nghị Toàn Quân 2009 diễn ra hai ngày 05-06/12/2009 nhằm mục đích xiết chặt quân đội dưới sự lãnh đạo của Cộngđảng, kêu gọi quân đội ‘giữ vững ổn định’ và ‘chống diễn biến hòa bình’. Theo Việtcộng thì : “Gần đây, xuất hiện một số quan điểm không chính thống về tính chuyên nghiệp của quân đội Việtnam, nhất là trong thời đại hội nhập toàn cầu”. “Dòng quan niệm này cho rằng cần tách quân đội ra khỏi sự chỉ đạo của Đảng, biến phục vụ trong quân đội thành một nghề”. Tóm lại vẫn dùng quân đội để phục vụ đảng. Rồi ngày 08/12/09, Nguyễn Chí Vịnh viên tướng tay sai Trungcộng, công bố Sách Trắng Quốc Phòng, nhằm mục đích khoe khoang là: “Thực hiện chính sách quốc phòng độc lập, tự chủ, Việtnam xây dựng sức mạnh quốc phòng bằng nguồn lực mọi mặt của đất nước và con người Việtnam”… Nhưng, theo Nguyễn Chí Vịnh thì: “Những thế lực thù địch vẫn sử dụng chiêu bài dân chủ, nhân quyền, kích động lực lượng bên trong chống phá Đảng, Nhà Nước Việt Nam”. Có nghĩa là Việtcộng luôn luôn dùng quân đội làm công cụ để chống lại nhu cầu của toàn dân Việtnam là đòi Tự Do, Nhân Quyền và Dân Chủ Hóa chế độ, nhằm vận động ý chí và sức mạnh Dân Tộc Độc Lập Tự Chủ chống lại cuộc xâm lăng nguy hiểm của Trungcộng hiện nay.



Để chứng thực điều trên. Trong 3 ngày từ 12 đến 14/12/09, một cuộc hội thảo lý luận của 2 đảng Việtcộng và Trungcộng đã diễn ra tại Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến của Trunghoa. Trưởng đoàn đảng Việtcộng là Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, chủ tịch hội đồng lý luận, cùng với người đồng nhiệm trưởng đoàn Trungcộng, Lưu Vân Sơn. Hai bên đều có bài phát biểu về cuộc khủng hoảng kinh tế, tài chánh toàn cầu. Đài Tiếng Nói Việt Nam trâng tráo tuyên truyền rằng: “Các đại biểu đã thống nhất chỉ ra những nguyên nhân dẫn tới khủng hoảng; chỉ ra sự phá sản tất yếu của chủ nghiã tự do mới, đồng thời tự hào về sức sống mãnh liệt của chủ nghiã Mác”. “Cuộc hội thảo còn khẳng định, kinh nghiệm ứng phó khủng hoảng kinh tế của Việtnam và Trungquốc cho thấy chế độ xã hội chủ nghĩa tỏ rõ sức sống to lớn”. Nếu Trungcộng, Việtcộng bị quốc tế cấm vận, không cho hội nhập với nền kinh tế thị trường tự do toàn cầu hoá thì số phận 2 nước xã hội chủ nghĩa này đã chết tiệt từ lâu rồi. Vấn đề ở đây là bọn Việtcộng chỉ muốn chứng tỏ đảng Viêtcộng luôn luôn trung thành với quan thầy Bắckinh, dù chính sách quốc phòng của Việtnam có phải tỏ ra cầu cạnh với Mỹ.



Trong khi đó, Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng Việtcộng sang Mỹ từ ngày 13 đến 18/12/09 để hội đàm với bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, Robert Gates, nhằm tăng cường quan hệ quốc phòng giữa 2 nước. Nhân dịp này đại diện chính quyền Mỹ cho biết là Hoa Thịnh Đốn đang xem xét khả năng bán các loại vũ khí không sát thương cho Việtnam. Trong cuộc họp báo tại Washington, phó đô đốc Mỹ, Jeffrey Wieringa, lãnh đạo Cơ Quan Hợp Tác về An Ninh Quốc Phòng Mỹ cho biết: “Việtnam có bờ biển dài, cần đến các loại phi cơ tuần tiễu và hệ thống radar cho vùng duyên hải”. Về khả năng hợp tác quốc phòng song phương. Theo ông: “Sau tiến trình dậy tiếng Anh cho sĩ quan Việtnam, tiếp theo là thực hiện chương trình huấn luyện và giảng dậy quân sự quốc tế, qua việc đào tạo các sĩ quan đến từ những nước đồng minh và các nước có quan hệ hữu hảo với Hoakỳ. Khi mối quan hệ hợp tác đã chín muồi, thì bước tiếp theo có thể là việc bán vũ khí không sát thương”. Nhưng điều đáng buồn cho Việtnam là cái đảng đáng chết Việtcộng vẫn còn nằm trong tay Trungcộng, nên Mỹ không dễ gì trao thứ kỹ nghệ quốc phòng tối tân của mình, để Việtcộng nộp cho Trungcộng được. Đây là lúc Việtnam phải chủ động lựa chọn. Không thể nhập nhằng huê dạng mãi nữa.


LÝ ĐẠI NGUYÊN

LÀNG MAI CÓ PHẬT RIÊNG ? TỔ QUỐC RIÊNG?

Người ta có nói đến sự làm ăn sòng phẳng trong cuộc đời bằng một câu tục ngữ chính xác nhất là câu "tiền trao cháo múc". Là nhà tu, sư ông NHẤT HẠNH tuy là một cao tăng Phật Giáo về Đạo Pháp nhưng.... không phải là một "cao tay" về gian thương, cũng không phải là một phù thủ "cao tay ấn"' để trừ tà. Do đó, khi Sư Ông bước ra khỏi "bồ đàn" bắt tay với thế giới yêu quái HỒ tinh, Sư Ông đánh mất tất cả những gì mà Sư Ông có và Sư ông có cái mà Sư Ông không bao giờ mong đợi.
Gặp tổ sư yêu quái mọc lông đỏ, Sư Ông đã mất công xúc tép khắp bốn phương về nuôi cò. Sư ông muốn bắt mánh với bọn VGCS để "chia 3 thiên hạ" thị trường Phật Giáo ở Việt Nam (Quốc Doanh - Sư ông - Phật giáo thuần tuý; để có đất cắm dùi lúc ban đầu, bên này Sư chià đô la và bên kia chià đất chuà PHƯỚC HUỆ. Tiền chi ra đủ mà cháo chưa được múc, trong lúc ma tăng hý hởn chờ phần cháo thì qủy tăng VĨNH NGHI đưa ma tăng vào tròng để tìm cách trấn lột nốt vốn liếng cuả sư Ông còn lận theo ở trong người!
Trong trận đấu phép này, ma thua qủy là cái chắc. Sư ngỡ sẽ biến thái chuà Phước Huệ thành Làng Mai; không ngờ Phật giáo Quốc doanh đã úm ba la biến LÀNG MAI thành LÀNG.... MA, nghĩa là bao công trình xây cất vẽ vời đều bốc hơi. Sư Ông trong một giây.... húp cháo lú tin ở kinh Mác Lê gieo hoạ cho hàng 500 tăng ni và tăng nhân bị khủng bồ cả từ tinh thần tới thể xác.
Trong khi nạn nhân cuả Sư Ông tơi tả như đàn gà con lạc mẹ bị bầy diều hâu săn đuổi, Sư Ông "đáo nơi neo" ở tổ con tu hú nào có lẽ Sư Bà Chân Không cũng không biết.
Là Phật Tử, đã đành chưa bao giờ "Quy tại gia", nhưng chấn động từ Phước Huệ dội sang đã làm tôi lưu ý; tôi đã có chương trình viếng LÀNG MAI trên đất Pháp để tham quan thực tế tại chỗ; trăm nghe không bằng mắt thấy!
Tôi chưa kịp đi thì may mắn quá, Làng Mai đến vùng tôi ở. Nhân ngày QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN, Làng Mai kéo về Trụ sở Quốc Hội ở Âu Châu để dâng thỉnh nguyện thư kêu oan gì đó, chắc khiếu oan vụ bị nhà nước VGCS cướp mất sạch tài sản ở chuà BÁT NHÃ và phá tổ cuả đàn chim non Làng Mai nơi cội rễ. Tìm hiểu thêm tôi mới được biết rằng, hình như có trình Thỉnh nguyện thư xin với tổ chức Quốc Hội Âu Châu can thiệp với nước Pháp cho phép 500 tăng ni, tăng nhân ở chùa Bát Nhã được tới cư ngụ tại nước PHÁP để được tiếp tục sự nghiệp Tu học theo "giáo phái Làng Mai". Một Giáo phái rất dễ.... tu vì sự cấm đoán giới luật khắt khe cuả Phật Giáo đã được sư ông sửa chữa! "tháo khoán" nhẹ nhõm đến mức ai tu cũng được; chỉ cần thuộc bài vở và biết cách trình diễn, như học sinh đi học về ngành kịch nghệ vậy.Tu học kiểu này không càn phảì theo giới luật cuả chân tu vì thế tình báo Vẹm tha hồ lộn sòng vào chọn tu hành là một nghề nghiệp.
Nghe tôi kể những giòng như trên, trước hết là Sư Ông rồi sau đó đến sư Bà Chân Không và các đệ tử điếu đóm cuả thày sẽ "bá ngọ" tôi mù mịt; nhưng hỏi thực Sư Ông nhé, nếu thật sự là nhà tu theo pháp giới nghiêm túc cuả PHẬT GIÁO, sư Ông có được phép ăn gian nói dối như cuội không? Nếu không là thành phần gian dối lường đảo như Vẹm thì xin Sư Ông cảm phiền chỉ cho đồng bào và tôi biết có dấu ấn gì ở BẾN TRE máy bay MỸ ném bom tàn sát cả hàng trăm ngàn đồng bào không? Thành tâm mà nói, trong kỹ thuật xử dụng cái lưỡi lắt léo và trên lãnh vực gian trá, xem ra Sư Ông còn đáng bậc sư phụ cuả cán Vẹm đấy!
Nghe nói ngày 16 -12 Quốc Hội Âu Châu cũng có thể được ví như cổng chuà Phật giáo mở rộng đón những linh hồn cô quả. Họ đến chốn cao qúy này không để xin ăn như ma đói, nhưng họ tới để nhờ cơ quan này dùng quyền lực và ảnh hưởng can thiệp với những nhà nước cuả các Quốc gia mà nhân dân các nước đó sống cuộc sống đầy bất chắc như sống ở xã hội Maifia. Do đó, nạn nhân đến đây từ nhiều nước, hầu như đa số đòi chính phủ cuả họ phải trả lại cho dân những gì mà cường đạo đã tước đoạt cuả nhân dân CaoQúy nhất là quyền TỰ DO -DÂN CHỦ - QUYỀN LÀM NGƯỜI v.... v.... Dĩ nhiên riêng trong TỰ DO đã đương nhiên có những quyền tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, tự do đi lại, tự do diễn đạt tư tưởng v... v.....
Cũng theo nguồn tin trên tôi được biết thêm rằng đến QUỐC HỘI ÂU CHÂU để khiếu oan năm nay, vềphiá nạn nhân cuả nhà nước VGCS, ngoài Phật Giáo Làng Mai ra còn có một tổ chức khác tổng quát hơn, mục đích tranh đấu cho quyền lợi Quốc gia nhiều hơn, vì người hơn vị kỷ.
Đó là một phái đoàn đại diện đa dạng cả từ Tôn Giáo đến các đại diện những tổ chức dân sự, cùng mục đích đấu tranh chống tham nhũng, độc tài, cầm tù những nhà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam và nhất là đấu tranh cho sự vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam.
Phái đoàn đại diện này có khoảng 50 người, gồm 5 nhà sư, một linh mục và thành phần còn lại là những đại biểu đại diện ở nhiều tỉnh hoặc ở nhiều nước đại diện từ xa về xa hoặc từ xa về . Tất cả, dưới sự hướng dẫn cuả Hoà Thượng THÍCH MINH TÂM, (Chủ tịch Giáo Hội Phật Giáo VNTN ÂU Châu) và Hoà Thượng THÍCH TÁNH THIỆT (Phó CT)
Là một đoàn đại diện đa dạng có tầm vóc lớn tranh đấu cao cả nên sự tổ chức bề thế và trang nghiêm: có bàn thờ TÔ QUỐC mà trước bàn thờ có 2 lá cờ xác định rõ ràng mầu sắc chính trị là cờ Việt Nam Tự do và cờ Tây Tạng tự do, 2 bức tranh lớn xác định rõ ràng xác định thành phần Tôn giáo có đại diện chính thức trong phái đoàn này: Đại kỳ Phật giáo và Đại tranh ĐỨC PHẬT; Đại hình Linh Mục LÝ bị bịt miệng ngay trong phiên Toà ở HUẾ. Khu đất dùng để ngồi cầu nguyện nằm ở vị trí đông người qua lại và chiêm ngưỡng nhất.
Phái đoàn Làng Mai có khoảng 30 người, ngoài thành phần khung là chư tăng ni lớn tuổi có cả tu sĩ là người Pháp, Mỹ v... v..vì mục tiêu tranh đấu có tính cách cục bộ, vị kỷ nên tầm vóc tổ chức cũng không mấy được bề thế.
Không hiểu vì lý do gì, mặc dù tối hôm trước nơi phái đoàn ngụ là chuà PHỔ hiền, sư Bà đã dàn xếp để đoàn này cùng sẽ đến cầu nguyện trước bàn thờ TỔ Quốc và tụng kinh trước hình Phật cuả phái đoàn trên. Nhưng có thể vì lá cờ Quốc Gia tung bay phất phới nơi này nên trở thành là lá buà ngăn bọn tà ma lai vãng. Tăng nhân và tăng ni Làng Mai chỉ lượn lờ ngoài xa, thờ ơ vô hồn như khách từ xa đến vãng cảnh du lịch!
Sau khi khiếu nại với Cảnh Sát trật tự nơi đó đòi dời phái đoàn PGVNTN Âu Châu và Mỹ cùng bàn thờ cuả họ đi chỗ khác không thành công, phái đoàn Làng Mai đã tự rã ngũ phân tán từng tốp nhỏ đi.... thư dãn, giữ thái độ hoàn toàn xa lạ, xa lạ đến lạnh lùng, hầu như vô cảm.
Sau khi tiếp xúc với một thành phần Quốc Hội Âu Châu xong, họ tự tan biến vào hư vô, hình đức Phật vẫn đau lòng nhìn một thành phần nhỏ những đưá con cuả đạo không giữ được giới đạo lắm.
Thái độ thờ ơ hờ hững với Đạo Pháp và với bàn thờ Tổ Quốc cuả nhóm tăng sinh Làng Mai ấy không phải là nẩy sinh tại chỗ cuã nhóm người này mà phải đến tử nguồn, vì tất cả cùng một hành động, như cuả một đoàn quân chuyên nghiệp. Họ đã được "tu hành" từ khởi đầu là thế!
Có điều người đứng bên ngoài Làng Mai không thể hiểu được, khi Sư Ông đã chọn.... một Phật khác làm tượng trưng cho "tôn giaó Làng Mai" , một bàn thờ TỔ QUỐC khác mà nhang khói bốc lên không phảng phất có hồn thiêng sông núi với vua HÙNG, với các danh nhân tiên tổ như Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Đức Thánh Trần v.... v.... thì cần gì phải đi tỵ nạn? Hay chỉ là cái cớ để nhà nước VGCS nhở Thế giới Tự do "nuôi hộ" như giữ dùm cánh tay nối dài từ trong nước để sau này với ra ngoại quốc?



NHỮ - VĂN - ÚY

"Đàn bò khóc Kim Nhật Thành & các Nãnh Tu. Nớp 3 Truờng Nàng Xuống Hàng Chó Chết" .

Quan chức Bắc Hàn phải khóc như bò rống, khóc còn hơn khi cha mẹ nó leo lên bàn thờ ngồi .
Thằng nào khóc càng lớn thì càng càng mau lên chức .
Nhìn kỹ thì không thấy nước mắt ... cá sấu.
Mời xem
màn khóc của Bộ đội và Nhân dân Bắc Cao Ly,
khi Kim Nhật Thành, ông già của Kim Jong Il
về chầu Lénin ..
http://www.youtube. com/v/QDsv7HIAdB g&hl=en&fs=1&color1=0xe1600f&color2=0xfebd01% 22%3E%3C/ param%3E% 3Cparam

Bài Xem Nhiều