We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 6 January 2010

Bao giờ đám ma chế độ cộng sản?

Tôi thường liên lạc đều đặn với bạn bè ở Việt Nam. Mới đây, nhân dịp Noel, một người bạn đã viết, “Sống ở Việt Nam bây giờ không có gì là an toàn cả.” Một người khác viết, “thật kinh hoàng.”

Họ không biết nói gì thêm được nữa. Giữa một biển người đang chen chúc nhau để sống, mạng sống một con người là một điều vô nghĩa.

Trong cái cảnh bát nháo ấy, ta mới hiểu ra được một chân lý muôn đời: “Khi có độc tài bạo lực thì có sức đề kháng tiêu cực chống lại bạo lực bằng cách nói KHÔNG.”

Đó là vũ khí của kẻ yếu, nhưng lại có sức hủy diệt khôn lường.

Nó biểu trưng một sức đề kháng dội ngược lại một chế độ độc tài, một lối phản kháng của cá nhân trở thành phản kháng vô thức tập thể của đám đông. Nó như dòng thác lũ sói mòn, cuốn phăng tất cả chế độ ấy.


Sức đề kháng của vô thức tập thể ra ngoài sự kiểm soát của chính cá nhân và sự kiểm soát của trật tự xã hội. Hết rồi cái thời chính sách “nắm bao tử” đã biến con người thành “thuần hóa” tới mức hết khả năng phản kháng.

Theo ý của bài khảo luận Gía của tự do luôn luôn cao của tác giả Trần Nhu gửi. (Trần Nhu là một nhà văn sống trong lòng chế độ CS, bị tù 20 năm sau sau thời kỳ Nhân Văn Giai phẩm, hiện ông cư ngụ tại San Jose từ năm 1982).

Sức đề kháng ấy biểu hiện rõ nét qua sự đề kháng tiêu cực về những luật lệ, những cấm đoán.

Việt Nam hiện nay là xã hội có nhiều luật lệ nhất nhì thế giới, nhưng pháp luật ấy đã bị xuyên thủng từng ngày, bị người dân vô hiệu hóa. Dân không thi hành luật, nhà nước bất lực mau chóng đưa ra luật lệ mới.

Nhưng luật pháp chỉ hữu hiệu khi được tuân hành. Bằng không thì luật sẽ đẻ ra luật đến độ rối mù không biết đâu mà theo nữa.

Thực tế ở Việt Nam cái gì cấm thì người ta làm. Càng cấm càng làm. Càng cấm càng vô hiệu quả.

Các lệnh cấm ấy hầu hết hiện nay đang xảy ra ở Hà Nội và khắp nơi, xuống tới từng địa phương. Luật không được tuân thủ trở thành vô hiệu quả nên dân chúng xài “luật rừng” để tự xử lý, tự thay thế pháp luật .

Đó là thứ “pháp luật đen” như một thứ “quyền lực đen” từ đó hình thành một xã hội đen.

Chẳng hạn chính quyền cộng sản đã cấm bán hàng rong ở Hà Nội đã từ mấy chục năm nay. Nay vẫn vậy, vẫn cấm vẫn bán, đuổi đầu này thì xuất hiện đầu kia. Nhà văn Huỳnh Dũng Nhân trong tập truyện Tôi đi bán tôi đã viết như thế này:

"Việc lấn chiếm vỉa hè Hà Nội đã ô nhiễm toàn bộ không khí Hà Nội. Song đáng tiếc anh bạn tôi thống kê không xuể vì tốc độ giấy bút điều tra không thể nhanh bằng tốc độ lấn chiếm vỉa hè (...)

Ngày xưa kẻ sĩ về ở ẩn, ngày nay kẻ sĩ về bán quán."

Muốn vậy phải có quán. Phải chiếm lấy mặt tiền, phải cho thuê mặt bằng.

Có thể nào xã hội đi lên từ những tủn mủn ấy?

Rõ ràng, đây là thời kỳ “cực thịnh” của ngành thương nghiệp, nhưng ác thay lại là “thương nghiệp nhân dân.”

Hà Nội đang trở mình, trăn trở lột xác lớn lên .. Nhưng cùng lúc ấy khối lượng người không việc làm đang cầy nát các vỉa hè cũ kỹ để tìm kế sinh nhai”

Trích tập truyên Tôi Đi Bán Tôi, Huỳnh Dũng Nhân, trang 117.

Mức sống người dân khá lên từ những cái ghế, cái bàn xập xệ ở quán, từ những thúng mủng, gồng gánh trên vai mà có một thời chúng ta đã ra sức “ giải phóng đôi vai.”

Cấm đổ rác thì rác đổ tràn lan

Cá nhân xả rác, nhà xả rác, cái gì bẩn thì vứt ra ngoài đường. Rác cá nhân, rác công nghiệp. Công ty thì xả xà bần, nước thải như trường hợp sông Thị Vải.

Cạnh đó là những rác thông tin, rác báo chí, rác văn hóa, rác học đường, rác buôn bán, rác giao thông, rác kinh tế, rác chính trị và cuối cùng là rác con người.

Nhà nước càng bất lực thì các lệnh cấm càng nhiều trở thành kinh dị. Như cấm mặc áo ba mảnh, cấm lấn chiếm vỉa hè, cấm người có ngực lép điều khiển xe máy … Xe máy số lẻ chỉ được phép chạy ngày lẻ, xe máy số chẵn chạy ngày chẵn. Cấm trai gái hôn nhau chỗ công cộng.

Để thực hiện các lệnh cấm trên thì phải tuyển hàng ngàn, hàng vạn nhân viên “đội chống hôn”, hàng ngàn “chuyên viên đo ngực”?

Kết quả là tôi nhận được những hình ảnh cuối năm không phải chỉ trai gái hôn nhau mà hình ảnh một cô gái đứng trên xe máy và cởi chuồng, hở hết cả cửa mình cho mọi người coi. Cô tươi cười hãnh diện và không thấy xấu hổ.

Cô gái cởi chuồng không phải vì muốn cởi chuồng, nhưng là một phản kháng tiêu cực, vô thức của cả một xã hội đề kháng tiêu cực.

Đó là cái nguy cơ phá sản mất còn của xã hội Việt Nam bây giờ.

Thật quái đản. Trong tương lai, ai có thể mường tượng ra xã hội Việt Nam nó như thế nào? Phải chăng nó trở thành một nền văn minh xa mạc,(Civilisation désertique) trong tình trạng hỗn mang mà sự tranh đấu sống còn, man dại, cơn mê điên cuồng, với quy luật rừng?

Nói một cách trí thức thì đó đó là một xã hội “Bất tuân phục”. Nhưng xét về mặt xã hội thì đó là một xã hội đang lao mình vào sự tự sát tập thể làm tan hoang đất nước này .

Nhà nước Cộng sản Việt Nam dù đã sử dụng tối đa bạo lực để đàn áp các trí thức, các nhà văn bất đồng chính kiến, các tôn giáo, v.v... Họ có thể thành công về mặt này.

Nhưng xem ra cho thấy họ bất lực trước một xã hội bất tuân phục tập thể như một dòng thác lũ không gì ngăn chăn được.

Phần nhà nước, họ mất khả năng quản lý “Người” của đất nước này rồi.

Phần tôi bây giờ, cứ nghĩ đến Việt Nam là tôi sợ. Không phải sợ chính quyền mà sợ tương lai đất nước này sẽ đi về đâu?

Bao giờ người dân cử hành một đám ma chế độ cộng sản? Hy vọng đam ma cũng lịch sự, đầy đủ nghi lễ như trong các đám ma cộng sản Liên Xô, Đông Đức vậy.

Nguyễn Văn Lục

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều