We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 31 October 2010

NỀN GIÁO DỤC VIỆT NAM DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN

Vào GOOGLE.COM đánh máy ba chữ "ĐI HỌC THUÊ" vào ô SEARCH sẽ thấy hàng chục trang quảng cáo trên báo VN/VC về TÌM MƯỚN người đi hoc thuê và người TÌM VIỆC bằng cách đi học thuê. Tìm mướn người học thuê là viên chức nhà nước và con cái đại gia. Tìm việc học thuê là người đã tốt nghiệp đại hoc mà đang thất nghiệp.
Mời xem một quảng cáo dưới đây trên mang, kinh hoàng quá:
Tiêu đề tin: dịch vụ đi học thuê giá rẻ bất ngờ(07-09-2010 00:19:00)(Xem 85 lần)
Người đăng: nguyễn đức tiệp Điện thoại liên hệ: 01653384752
Địa chỉ: 21/97 đường lán bè, phường lam sơn, quận lê chân, hải phòng
Email: noiyeuem_duchimotlan_hp@yahoo.com

Nội dung
Với mong muốn phục vụ các anh, chị, em đang bận bịu với công việc và không có nhiều thời gian.
Hiện tại, chúng tôi mở ra dịch vụ đi học thuê từ đại học chính quy đến các hệ văn bằng 2 hoặc tại chức.
Về mặt chất lương, chúng tôi xin đảm bảo tuyệt đối.Dịch vụ của chúng tôi không chỉ là nhận tiền của các bạểnồi đến lớp ngồi không mà còn phải đảm bảo ghi chép bài đầy đủ, làm bài kiểm tra điều kiên cho mỗi học ký đạt được kết quả cao...
Về mặt giá cả, chúng tôi xin gửi đến các bạn dịch vụ giá rẻ bất ngờ:
+ Với 1 buổi học có thời gian 1,5 đến 2h chỉ lấy 20k còn đối với 1 buổi học cả buổi 5 tiết thì lấy với giá hữu nghị hơn 30k.
+ Đối với mỗi bài kiểm tra điều kiện bộ môn thì chúng tôi lấy các bạn với giá 15k/bài.Còn nếu các bạn bao trọn gói cả kỳ thì giá sẽ là 50k/kỳ/môn.
+ Nếu ngành học của các bạn yêu cầu phải làm tiểu luận thì chúng tôi cũng có dịch vụ với giá rất hữu nghị.Bài tiểu luận còn phụ thuộc vào đặc thù ngành học của các ban nên giá cả sẽ bàn sau
Vậy anh, chị, em nào có nhu cầu xin hãy liên hệ với tôi.
Tuy rằng đây là 1 việc tiêu cực nhưng tôi tin anh, chị nào đến với dịch vụ này đều là những người thông minh.Bạn không cần học mà vẫn có bằng và có thời gian lo cho công việc cũng như nhu cầu giải trí của mình.goog luck
"không có việc gì khó
chỉ sợ tiền không nhiều
đào núi và lấp biển
không làm được thì thuê"

Mặc định cần người đi học thuê vào buổi tối

mình vừa nhập học lớp tại chức kinh tế khoa kế toán nhưng do công việc nên không đi học được.
đang cần thuê người học vào các buổi thứ 2,3,5,6
thời gian học từ 18h đến 20h.
địa điểm gần sân bóng mỹ đình,
vì mình là nam sinh năm 1983 nên yêu cầu cũng phải là nam tuổi ngang ngang mình.
ai có nhu cầu làm thêm xen liên hệ 0936997798
lương thỏa thuận ạ

Văn hoá kỷ lục



Con đường gốm sứ ở Hà Nội

Khoảng trên dưới 10 năm nay, người Việt Nam dường như có một đam mê mới: lập kỷ lục. Đọc báo chí trong nước, chúng ta thường xuyên bắt gặp những kỷ lục này kỷ lục nọ với vẻ đầy tự hào. Từng cá nhân, từng công ty, từng hội đoàn thi nhau lập kỷ lục. Hết chiếc gùi lớn nhất thì đến chiếc cốc lớn nhất, hết chai dầu ăn lớn nhất thì đến ly rượu làm bằng gỗ sồi lớn nhất, hết bức thư pháp Truyện Kiều lớn nhất thì đến cuốn thơ in trên giấy dó lớn nhất, hết bài thi (về 60 năm nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) nặng nhất thì đến lá cờ lớn nhất, hết chiếc bánh chưng lớn nhất thì đến chiếc chiếu lớn nhất; hết tượng con gà lớn nhất thì đến cuốn almanach về phụ nữ dày và nặng nhất, v.v…

Ngay trong dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội vừa rồi, người ta cũng cố gắng lập kỷ lục: lễ hội hoành tráng nhất, buổi diễu hành đông nhất, buổi đốt pháo hoa lâu nhất và đẹp nhất, con đường gốm sứ dài nhất, v.v…

Tâm lý thích những cái nhất như vậy hầu như ngự trị khắp nơi, từ cá nhân đến chính phủ. Ai cũng thích lập kỷ lục. Chủ trương biến trường đại học Việt Nam, vào năm 2020, được lọt vào danh sách 200 trường đại học đứng đầu thế giới cũng nằm trong thứ văn hóa kỷ lục ấy. Rồi chuyện đào tạo mấy chục ngàn tiến sĩ trong vòng 10, 15 năm nữa, cũng vậy.

Đằng sau những giấc mơ lập kỷ lục ấy là thứ tâm lý thích chơi trội. Thật ra thì cũng chả có gì đáng trách. Đó là tâm lý của nhân loại nói chung. Ai mà lại không thích nổi trội hơn người khác? Học trong lớp, ai lại không thích đứng nhất? Đi làm, ai lại chẳng thích trở thành người giỏi nhất trong sở, trong công ty, hoặc tham vọng hơn, trong ngành? Ngay trong giới cầm bút, tôi không tin là không có người nào không ôm ấp giấc mơ trở thành một nhà văn hay nhà thơ hàng đầu, thậm chí, dẫn đầu. Giấc mơ ấy không có gì đáng chê trách cả. Nó là động cơ để người ta không ngừng nỗ lực vượt lên người khác và vượt lên cả chính mình. Ở Tây phương, người ta rất khuyến khích những tham vọng như thế. Trong giáo dục, người ta dạy cho trẻ em, ngay từ những năm đầu tiên của trung học, về thuật lãnh đạo (leadership), trong đó yêu cầu quan trọng nhất là vừa có tham vọng và tự tin lại vừa có khả năng làm việc với người khác để đạt được những thành tích xuất sắc. Tuyển nhân viên, không ai muốn nhận những người quá an phận thủ thường, không có chút tham vọng tiến thân nào cả: người ta cho đó là dấu hiệu của sự thiếu tự tin và lười biếng. Đối với giới làm chính trị, người ta xem tham vọng là một đức tính. Người nào thiếu tham vọng lãnh đạo người đó bị xem là thiếu can đảm và không đáng tin cậy.



Tham vọng lập kỷ lục là điều chính đáng. Nhưng cách thức lập kỷ lục mới đáng bàn. Trong cách thức lập kỷ lục ở Việt Nam, có hai vấn đề lớn: thứ nhất là không thật, và thứ hai là không cần thiết.

Xin bàn về chuyện không thật trước. Đã có nhiều người phanh phui trên báo chí trong nước về những sự giả dối đằng sau nhiều kỷ lục. Nổi tiếng và tai tiếng nhất là vụ độn xốp vào cái bánh chưng được xem là lớn nhất trong lịch sử. Thay vì chỉ có nếp và nhân, người ta độn xốp vào giữa cái bánh chưng để nó đồ sộ hơn. Đó là chưa kể nhiều cái bánh mới bày ra nhân đã hư hết, không thể ăn được. Ngay cái con đường gốm sứ được xem là dài nhất thế giới được khai trương nhân lễ hội 1000 năm Thăng Long - Hà Nội cũng vậy. Mới hoàn tất đã xuất hiện vô số những vết rạn và vết nứt loang lổ rồi! Rồi chuyện tiến sĩ cũng vậy. Người ta muốn Việt Nam có thật nhiều tiến sĩ, nhưng cùng lúc đó, người ta lại phát hiện ở Việt Nam có vô số bằng tiến sĩ ma, tiến sĩ giấy, tiến sĩ học trong vòng vài ba tháng, tiến sĩ không cần viết luận văn và thật ra, cũng chẳng cần nghiên cứu, chẳng cần có chút kiến thức gì cả; những bằng tiến sĩ được cấp bởi các cơ sở chuyên chế tạo bằng dỏm bị xem là bất hợp pháp trên thế giới.

Nhưng quan trọng nhất là chuyện: liệu trong hoàn cảnh và điều kiện Việt Nam hiện nay, người ta có cần những kỷ lục như vậy hay không? Liệu chúng có ích gì không? Ví dụ: chuyện một trường đại học nào đó của Việt Nam được lọt vào danh sách 200 trường đại học hàng đầu thế giới có ích gì khi nguyên cả hệ thống giáo dục Việt Nam, từ tiểu học đến trung học và đại học đều bị xuống cấp trầm trọng? Liệu việc chúng ta có cả hàng chục ngàn tiến sĩ có ích gì không khi cả hàng triệu học sinh trung học không được trang bị những kiến thức tối thiểu, chuyện hàng trăm ngàn sinh viên chỉ học chay và thiếu cả những kỹ năng nghiên cứu căn bản nhất? Liệu việc tổ chức rầm rộ và tốn kém cái lễ hội 1000 năm Thăng Long - Hà Nội có ích gì không khi ngay cả chút tự hào, thậm chí, tự trọng dân tộc tối thiểu, ở cả giới lãnh đạo và giới làm văn hoá, cũng không có? Liệu những tuyên dương và tuyên truyền ồn ã về lịch sử và văn hoá Việt Nam có ích gì không khi ngay cả chút ý thức vệ sinh và tôn trọng của công thông thường như không xả rác bừa bãi, không dẫm đạp lên hoa và cây cảnh cũng không có?

Tất cả những điều nêu trên không phải là ý kiến của tôi. Rất nhiều trí thức trong nước đã phát hiện và phát biểu điều đó. Trong bài “Đừng say sưa với các kỷ lục”, nhà phê bình Vương Trí Nhàn viết:

“Trong dịp Đại lễ, hàng loạt những kỷ lục được công bố liên tục khiến người xem thực sự “chóng mặt”. Nhưng đáng buồn là có những kỷ lục vẩn vơ, không có ý nghĩa gì cả.

Một bài thơ đầu tiên viết về một cây cầu sẽ chẳng có giá trị gì nếu chỉ là nó đang tồn tại trên đời. Cái quan trọng là nó hay như thế nào thì không mấy ai để ý đến.

Trong dịp Đại lễ có rất nhiều kỷ lục được xác lập và công bố rộng rãi. Tuy nhiên, Các kỷ lục rất ít về chất lượng, chỉ chú ý đến số lượng, to nhất, lớn nhất, dài nhất... còn cái kỹ càng nhất, đẹp nhất thì không ai ghi nhận cả.” http://danviet.vn/17754p1c30/dung-say-sua-voi-cac-ky-luc.htm

Nhà văn Nguyên Ngọc, trong bài “Kiểm điểm văn hoá” đăng trên báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 18/10, cũng có quan niệm tương tự dù từ cách nhìn khác. Sau khi so sánh sự hoành tráng của ngày lễ hội 1000 năm Thăng Long - Hà Nội và bãi rác khổng lồ sau đó, Nguyên Ngọc đã gọi những ý đồ lập kỷ lục này nọ chỉ là những trò “nhố nhăng” và “vớ vẩn”. Ông xem đó như là một biểu hiện của tình trạng xuống cấp văn hoá trầm trọng và nguy hiểm ở Việt Nam. Ông viết:

“Có phải có một điều gì đó không cách xa nhau lắm, không thật sự khác nhau giữa cái diêm dúa, phô trương, ồn ĩ, xa xỉ, phản cảm, cả vô cảm nữa (trước đại lũ miền Trung) của lễ hội… với cái bừa bãi xấu xa đáng buồn ngay sau lễ hội. Cái này chỉ là tiếp tục lôgíc của cái kia. Theo cách nào đó thì cả hai thứ ấy là đồng bộ, là cùng một văn hoá, một xuống cấp văn hoá. Cũng là đồng bộ với văn hoá quyết chí trở thành thủ đô rộng lớn thứ nhì hay thứ ba thế giới – chỉ sau Tokyo (Tokyo đông đến thế là từ tác động của công nghiệp hoá một thời; nhân loại văn minh ngày nay đã biết rằng hạnh phúc nhất là được sống trong những thành phố nhỏ chứ không phải những thành phố khổng lồ), đồng bộ với các cuộc đua tranh kỷ lục Guinness nhố nhăng, những đường gốm sứ dài nhất thế giới, những nhà cao nhất, đại lộ rộng nhất và dài nhất, bánh chưng, bánh giầy cũng lớn nhất nước, lại có cả tượng Lý Thái Tổ đội mũ Tàu… Tốn kém, kỳ dị bao nhiêu, mà rồi để làm gì? Chẳng lẽ Thăng Long Hà Nội sau nghìn năm đã trở thành trẻ con đến mức ấy để lao vào các trò ganh đua vớ vẩn?” http://sgtt.vn/Van-hoa/131138/Kiem-nghiem-van-hoa.html


Tượng Lý Thái Tổ đội mũ Tàu

Rồi ông cảnh báo:

“Chúng ta vẫn nói đi nói lại bao nhiêu lần rằng dân tộc đã tồn tại được qua tất cả các thách thức khốc liệt và uy hiếp nặng nề, thâm hiểm nhất là vì văn hoá, nhờ văn hoá; nhưng hình như lại không thật sự lo sợ trước sự xuống cấp văn hoá hiện nay, thể hiện chẳng hạn trong sự phô trương loè loẹt suốt mười ngày và trong cuộc tàn phá kỳ quặc, vô lý sau mười ngày ồn ào vừa rồi. Kỷ niệm một nghìn năm Thăng Long là một kiểm nghiệm, kiểm nghiệm trước hết về chính văn hoá ấy. Và kết quả kiểm nghiệm thì quả đáng buồn, thậm chí báo động.”

Chúng ta cần làm gì trước kết quả kiểm nghiệm đáng buồn và đáng báo động ấy?

Xin nhường câu trả lời cho những người khác. Ở đây, tôi xin xin nhấn mạnh một điều: làm gì thì làm, nhưng điều cần làm trước tiên là đừng né tránh sự thật.

Không thể thay đổi điều gì cả nếu chúng ta cứ tiếp tục tự lừa dối mình.



Nguyễn Hưng Quốc
VOA

Người phụ nữ bị bệnh Eczema


California, Oct. 28, 2010.
Thưa Bác Sĩ HOÀNG,
Diễn Đàn Phố Nắng.
Cách nay vài tuần, tôi nhớ Bs Hoàng có đưa lên Diễn Đàn một trường hợp có một nữ lưu nào đó bị bệnh Eczema (bệnh Chàm bội nhiễm) trong lòng bàn tay và rất đau nhức, bị rỉ nước, ngứa và đã chữa nhiều nơi mà không lành bệnh.
Những bệnh như thế, hoặc bệnh ngoài da như bị Vẫy Nếm, lác trâu (chỗ lác da dày lên đen và nứt ra như da trâu), bị sâu quảng tức là bị thúi thịt ăn sâu vào bên trong... và nhiều trường hợp khác nữa mà bệnh nhân đi chữa nhiều nơi, rất tốn kém nhưng không lành. Thế nhưng tôi đã từng giúp cho nhiều người lành bệnh mau chóng với một chi phí chỉ US$20.00 mà thôi. Nhiều người bị bệnh Gout (bệnh thống phong) mà Việt Nam hay gọi là bệnh "Gút", làm chân sưng cục, nhức buốt không đi được.. Đa số chỉ dùng 1 chai là hết bệnh ngay. Ở đây tôi không nói tới tên sản phẩm vì tôi không muốn ai nghĩ rằng tôi quảng cáo. Sản phẩm nầy là duy nhất của thế giới, sản xuất tại Hoa Kỳ, có giấy phép Free Sale Permit, có sự chấp thuận của các cơ quan USDA, IOM, GRAS, U.S. Food Codex, NSF, GMPs... là những chỉ định của FDA Hoa Kỳ.
Vậy xin Bác sĩ Hoàng liên lạc với vị nữ lưu nào đó gỏi Email cho tôi địa chỉ, tôi sẽ giở tặng cho người đó một sản phẩm hoàn toàn thiên nhiên chứ không phải là Thuốc Tây, Thuốc Tàu hay Thuốc Ta gì cả.. Sản phẩm nầy được khắp thế giới ca ngợi là "chất nước thần tiên" vì đã giúp cho nhiều người lành bệnh một cách mau chóng, mặc dầu không phải là thuốc.. Mọi loài sinh vật từ cỏ cây, thảo mộc đến muông chim cầm thú và con người, nếu không có chất nầy sẽ không có sự sống. Nếu thiếu thì bị các loại bệnh tật.
Tôi xin gởi tặng vị nữ lưu đó 1 chai sản phẩm loại nầy. Khi nhận được, đề nghị người đó xức lên chỗ bệnh Eczema mỗi ngày từ 4 tới 5 lần; cùng lúc pha vào nước hay cà-phê, nước ngọt hoặc bất cứ loại nước nóng hay lạnh gì cũng được
miễn là uống vào bụng. Có thể thấy ngay kết quả trong một vài ngày đầu. Vì không phải là thuốc nên không có phản ứng phụ, vô độc hại (có chứng chỉ FDA GRAS
- Generally Recognized as Safe), có thể uống chung với các loại thuốc khác mà bệnh nhân đang uống theo chỉ định của Bác Sĩ của họ.
Liều lượng: - Trẻ sơ sinh uống 1 giọt/ngày pha vào sữa hay nước uống.
- 1 đến 5 tuổi: 2 đến 6 giọt/ngày.
- 6 đến 10 tuổi: 7 đến 12 giọt/ngày.
- 11 đến 16 tuổi: 13 đến 20 giọt/ngày
- từ 17 tuổi đến người lớn: 20 đến 30 giọt/ngày.
Nên uống chỉ 5 giọt/lần và chia ra nhiều lần trong ngày thì tốt. Không nên uống quá 10 giọt/lần vì uống nhiều sẽ gây đi tiêu phân loãng.
- Những người cao niên nên uống lối 20 giọt/ngày là đủ.
- Những người bị Cao Máu mà không thể ăn phở hay thức ăn mặn được thì nên uống mỗi lần lối 3 giọt/lần trong giai đoạn đầu. Lý do là sản phẩm có vị hơi mặn nên người Cao Máu có thể bị bừng bừng nóng mặt. Sau thời gian ngắn thì có thể giúp cho nạn Cao Máu được giảm rất tốt và có thể uống vo1ơ số lượng nhiều giọt hơn trong mỗi lần.
Những người già lớn tuổi hay bị đau lưng, sưng nhức đầu gối, đau cần cổ phía sau gáy.. có thể bôi lên chỗ đau và xoa bóp trong vòng 15 đến 20 phút sẽ hết đau nhức lúc đó. Nhưng muốn hết đau nhức, trị bệnh mất ngủ kinh niên thì phải uống mới khỏi bệnh.
Bị bệnh ngoài da, Eczema, ghẻ lở, lác, lang ben, vẩy nến thì phải xức và uống. Khi xức hơi bị rát vì có chất mặn.
Cách đây lối 2 tuần, có một vị Bác Sĩ Nha Khoa tên tuổi ở San Jose bị trường hợp lác da trên đầu làm ngứa và rụng tóc cả một khu vực mà vị Bác Sĩ nầy chữa trị đã lâu mà không lành. Tôi tặng vị Bác Sĩ đó một chai nhỏ sản phẩm nầy và ông ta rất hài lòng vì chỗ bệnh đã hoàn toàn lành, tóc mọc lên xanh mướt. Vị Bác Sĩ đã lên Truyền Hình cám ơn tôi về sản phẩm nầy và còn khoe là khi uống thấy tăng thêm khả năng sinh lý rất tốt.
Tôi không quảng cáo ở đây nên không nói tên sản phẩm, chỉ xin Bác Sĩ Hoàng cho tôi biết địa chỉ của vị nữ lưu nào đó đang bị bệnh Eczema để tôi có thể gởi một chai sản phẩm đến tặng hoàn toàn miễn phí cho người đó, dù người đó đang ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Tôi sẽ trả luôn tiền Shipping & Handling gởi đến tận nhà.
Có một thanh niên ở San Jose là chủ nhân một Công Ty Real Estate đã đến gặp tôi để đề nghị đăng quảng cáo trên một tờ nhật báo mà tôi phụ trách. Trong lú
c nói chuye5ê, cứ 15 hay 20 phút thì người thanh niên nầy xin lỗi để đi WC một lần. Tôi hỏi thật anh ta đang bị bệnh gì? Anh ấy cho biết là đã nhiều tháng rồi anh ta bị bệnh rất đau bụng và đi tiêu ra máu tươi. Tôi hiểu rằng anh ta bị bệnh Trĩ nội và rối loạn acid trong dạ dày. Anh ấy nói là đã đi nhiều Bác Sĩ Mỹ và tốn kém vô cùng nhưng không hết bệnh. Anh cũng cho biết đứa con trai của anh 3 tuổi thì bị bệnh nứt da và ngứa ngáy vô cùng ở cả hai cánh tay. Anh cho biết đã đưa con đến tận một Tiểu Bang rất xa để nhờ một Bác Sĩ Mỹ chữa trị vì nghe tin Bác Sĩ nầy trị bệnh ngoài da rất thần kỳ..! Anh nói rằng làm ra bao nhiêu tiền thì tiêu vo àviệc trị bệnh cho anh và con trai nhưng tiền mất mà tật thì cứ mang ! Nghe vậy tôi đưa cho anh một chai nhỏ snả phẩm nầy và bảo anh về uống 30 giọt/ngày và cho con anh uống 5 giọt/ngày; đồng thời bôi lên da ở hai tay cuủ con trai anh ngày lối 5 lần và sẽ hết bệnh trong lối 1 tuần. Anh hỏi tôi giá bao nhiêu tiền một chai sản phẩm? Tôi nói US$20.00/Chai. Ở xa trên Hoa Kỳ mua từ 1 đến 4 chai phải kèm theo US$5.00 tiền cước gỏi qua Bưu Điện; mua từ 5 chai trở lên sẽ miễn cước phí gởi. Anh ta cười nhếch mép không tin tưởng. Tôi nói rằng tôi tặng anh ta để cứu anh ta.. Thế nhưng sau đó anh ta mua thử.. và toôi đó anh ta uống thử.. Ngày hôm sau và cho đến nay đã lâu rồi căn bệnh đia tiêu ra máu tươi của anh ta hoàn toàn biến mất. Anh ấy lên Youtube nói lên trường hợp của anh và anh ta tham gia bán sản phẩm nầy. Conòcon trai của anh ta sau khi xức và uống cũng đã hết bệnh ngoài da mà lâu nay không Bác Sĩ nào chữa trị được.
Dĩ nhiên bệnh tình mỗi người một khác; cơ thể và hoàn cảnh mỗi bệnh nhân một khác... nhưng qua kinh nghiệm tôi thấy nhiều người lành bệnh nhờ chất thiên nhiên nầy. Thế nên khi tặng cho vị nữ lưu nào đó theo lời kêu cứu của người đó được Bác Sĩ Hoàng chuyển lên Diễn Đàn, tôi không cam đoan rằng trường hợp của vị nữ lưu sẽ chắc chắn lành bệnh. Nhưng tôi hy vọng rằng có nhiều cơ may cho người đó hết bệnh mau chóng như nhiều người mà tôi đã giúp họ.
Tôi định gởi lời nhắn tin nầy lâu rồi, nhưng tôi bận quá nên hôm nay mới viết được thì tìm lại cái Email mà Bác Sĩ Hoàng gởi lên Diễn Đàn đã bị xóa mất. Nhưng tôi nhớ là địa chỉ Email của nguời đưa tin lên Diễn Đàn là hoang4eb@gmail.com. Nếu như không phải là Bác Sĩ Hoàng, thì tôi thành thật xin lỗi Bác Sĩ Hoàng; và vị nào đã đưa tin lời kêu cứu của một bệnh nhân bị Eczema trong lòng bàn tay, xin hãy giúp tin cho họ gởi Email cho tôi về dvanhanh@yahoo.com, tôi sẽ gởi sản phẩm đặc biệt nầy đến tặng người đó ngay. Biết đâu trong một duyên may, người đó sẽ lành bệnh và quý vị sẽ nghe một tin vui. Tôi cầu mong cho người đó lành bệnh và vui tươi hạnh phúc !
Nếu Bác sĩ Hoàng cũng muốn có một chai sản phẩm để thử xem là loại gì thì cũng vui lòng gởi Email về địa chỉ riêng của tôi là dvanhanh@yahoo.com và cho tôi biết địa chỉ của Bác Sĩ Hoàng thì tôi cũng kính tặng một chai. Các cô các bà nên pha hơi loãng và dùng bông gòn thấm bôi lên mặt mỗi tối trước khi ngủ rồi sáng ra rửa mặt bình thường thì tôi bảo đảm chỉ trong vòng 1 tuần lễ sẽ có làn da hồng hào, mịm màng không hề bị mụn nhọt gì cả.
Trân trọng,
HANH DUONG
VietPress USA
Cell. 408-591-6574
Cell. 714-602-1535
VietPressUSA@yahoo.com

Wednesday, 27 October 2010

LÁ CỜ V.N.C.H


LÁ CỜ V.N.C.H

Nét sắc đường thanh tô vẻ đẹp
Nền vàng sọc đỏ sáng hồn thơ
Em ơi tổ quốc nhờ em đó,
Mau lớn khôn lên giữ cõi bờ.

Nguyễn Thái Bình

Tôi chăm chú theo dõi đứa bé...

Em bé ấy chỉ chừng 13, 14 tuổi gì đó với đôi mắt sáng và một khuôn mặt thông minh. Tôi bắt đầu chú ý tới em đó khi tôi phát giác ra là em đang chen lấn vào trong đám người đến tham dự buổi chợ tết hôm nay để nhặt những lá cờ rơi trên sàn của khu phố thượng mại này, nơi chợ tết mọi năm vẫn thường được tổ chức.

Những khi tay em đã có đầy những lá cờ thì em đưa lại cho một người đàn bà mà tôi đoán có lẽ là mẹ của em. Rồi em lại cứ tiếp tục công việc ấy. Thỉnh thoảng tôi lại thấy em dừng công việc nhặt cờ và đứng trầm ngâm nhìn một tấm ảnh nào đó trên những tấm bảng được dùng để triển lãm tranh ảnh của QLVNCH trước năm 1975. Rồi em lại tiếp tục.

Sau một hồi lâu tôi không dằn được sự hiếu kỳ và cho đến lúc em bé ấy đứng lại nhìn bức hình một lần nữa thì tôi bước đến hỏi em :
- Em thích bức hình này lắm phải không?
Em giật mình ngó lên và một hồi sau em trả lời :
- Dạ, con thích tấm hình này lắm.
- Tại sao em lại thích bức hình này?
- Dạ, tại hình này có ba con trong đó.
- Ba em là lính phải không?
- Dạ, ba con là lính xe tăng.

Lính xe tăng. Lính của sư đoàn thiết kỵ lừng lẫy chiến công qua những địa danh oai hùng. Tôi bế em lên và hỏi :
- Em tên gì?
- Dạ, con tên Trần Hoài Việt.
Thế Việt chỉ hình bà cho chú coi đi.
Việt đưa tay chỉ vào một người lính sĩ quan đứng chung với một số bạn đồng ngũ với một nụ cười kiêu hãnh. Và em nói :
- Ba con đó.
Em thốt lên ba chữ đó với một niềm kiêu hãnh mà có lẽ chính tôi, một trong những người trong binh nghiệp đã quên mất từ lâu rồi. Tôi thả bé Việt xuống và hỏi tiếp :
- Ba Việt đâu? Việt dẫn chú lại gặp ba được không?
- Dạ, ba con chết rồi. Mẹ con nói ba con đi đánh giặc bị chết rồi.
Tôi bàng hoàng với câu trả lời của Việt. Tôi hỏi tiếp :
- Thế Việt dẫn chú lại gặp mẹ Việt được không?

Việt gật đầu và nắm tay tôi dẫn về phía một người đàn bà đang ngồi trước một chiếc bàn nhỏ xếp lại những lá cờ mà Việt đã nhặt được. Việt lay nhẹ vai người đàn bà đó và nói :
- Mẹ ơi, chú này muốn gặp mẹ.
Tôi chợt Mĩm cười với lời giới thiệu ngộ nghĩnh của Việt. Người đàn bà, không, người thiếu phụ, ngước lên nhìn tôi Mĩm cười gật đầu chào và nói :
- Tôi là mẹ của bé Việt. Chắc là Việt làm phiền ông phải không?
Tôi lắc đầu trả lời :
- Thưa không. Tôi mới làm quen với Việc cách đây không lâu. Tôi muốn được hân hạnh tiếp chuyện với bà. Tôi tên là Trường.
- Tôi tên là Trân. Xin ông đừng gọi tôi là bà, có vẻ xa lạ quá. Cho phép tôi gọi anh là anh Trường nhé.
- Vâng, xin bà... à không, xin chị cứ tự nhiên cho.
Tôi đưa mắt nhìn bé Việt và nói tiếp :
- Tôi muốn gặp chị để được nói với chị đôi lời cảm phục chân thành của mình.
- Cảm phục tôi?
- Vâng, tôi rất lấy làm khâm phục khi thấy chị đã dạy được cho một em bé biết tôn trọng lá cờ Việt Nam. Tôi xin được hỏi là làm sao chị dạy cho Việt được như thế.
- Tôi nghĩ là tốt hơn hết anh nên hỏi bé Việt câu này thì đúng hơn. Rồi quay sang bé Việt, Trân nói tiếp :
- Việt con trả lời cho chú Trường tại sao con thích lá cờ Việt nam đi con.
Bé Việt nghe lời mẹ ngó qua tôi và nói :
- Dạ, tại lúc ba con chết mẹ con nói người ta đã phủ lá cờ này lên người ba con. Mẹ con nói nếu con thương ba thì con phải biết thương lá cờ này.
Trong khi tôi đang ngỡ ngàng vì câu trả lời chững chạc và chân thành đó, mẹ Việt lại tiếp lời :
- Tôi đã suy nghĩ thật nhiều về cái chết cu/a anh Duy, chồng tôi. Tôi nghĩ đến một ngày nào đó, nếu có ai hỏi cha Việt ở đâu hoặc tại sao cha Việt chết thì Việt biết câu trả lời và thấy tự hào về câu trả lời đó.
Tôi bỗng thấy kính trọng người thiếu phụ, người mẹ hiền đang ngồi trước mặt tôi. Lúc đó bé Việt lại đưa xấp cờ giấy mà em vừa nhặt cho mẹ và nói :
- Mẹ xếp dùm con nhé. Con đi nhặt nữa nhé mẹ.
Tôi nắm lấy tay Việt và nói với Trân :
- Xin phép chị tôi cùng đi với Việt để xem coi mình có làm bằng Việt không.
Mẹ Việt gật đầu trong khi Việt nắm lấy tay tôi kéo đi.

Chúng tôi đang thi đua xem coi ai nhặt được nhiều lá cờ hơn thì có một bàn tay lay nhẹ vai tôi. Tôi quay lại thì thấy Doãn, thằng bạn trong quân ngũ và cũng là bạn học khi xưa, hỏi tôi :
- Mày làm gì đó Trường?
- Tao đang nhặt những lá cờ này.
- Ừ, tao cũng đang bực mình vì những lá cờ này. Mày thấy mà làm trước tao là hay đó.
Tôi chỉ bé Việt và nói :
- Tao có hay ho hơn mày cái gì đâu. Bé Việt là người đầu tiên đó. Làm tao mắc cỡ quá. Mình già cả đầu rồi mà không ý thức được gì cả, thật là đáng trách.
Nhìn đôi mắt Doãn đang ngạc nhiên nhìn bé Việt trong sự thắc mắc, tôi bèn đem câu chuyện vừa rồi kể lại cho Doãn. Doãn nghe xong quay lại nhìn phía mẹ Việt một hồi lâu rồi nói :
- Được rồi. Mày cứ tiếp tục đi, tao sẽ có giải pháp.
Rồi Doãn bước đi với một nét mặt cương quyết mà tôi chưa bao giờ thấy từ ngày tôi và nó cùng bước xuống con tàu ra khơi.

Mười phút sau...
Trong khi tôi và bé Việt vẫn còn đang nhặt những lá cờ thì tôi chợtt nghe giọng nói của Doãn phát ra từ những cái loa được đặt chung quanh nơi này:

- Kính thưa quí vị, tôi xin được mạn phép tạm ngưng chương trình văn nghệ mừng xuân trong giây phút để được có đôi lời thưa cùng quí vị. Nếu quí vị nhìn về phía tay tôi chỉ thì quí vị sẽ thấy có một em bé đang nhặt những lá cờ. Thưa quí vị, em bé ấy tên là Việt và em nhặt những lá cờ đó vì cha em là một cựu chiến sĩ của QLVNCH đã bỏ mình cho lá cờ này. Cho nên em rất kính trọng lá cờ này mà không nỡ để cho nó nằm rải rác trên sân hoặc bị dẫm lên. Kính thưa quí vị, hẳn quí vị còn nhớ là ở phần đầu chương trình chúng ta đều đã mặc niệm trước lá cờ để tỏ lòng thương tiếc các chiến sĩ cũng như các đồng bào đã bỏ mình cho hai chữ tự do. Để rồi ngay sau đó ta lại vứt bỏ và thậm chí còn dẫm lên trên những lá cờ đó. Thật là mâu thuẩn phải không quí vị. Riêng tôi, với tư cách của một cựu quân nhân, chỉ biết nói lên đây sự hổ thẹn về những sơ ý của mình. Sau hết là tôi xin được tỏ lời khâm phục bé Việt và nhất là chị Trân, mẹ của em đã dạy dỗ nên một người con mà chúng ta ai ai đều có thể hãnh diện cho nhau.

Nói xong Doãn đứng ngay người và đưa tay chào Trân theo lối quân đội.

Rồi Doãn bước xuống từ sân khấu và bắt đầu nhặt những lá cờ gần nhất. Mọi người yên lặng trong giây phút rồi không ai bảo ai đều ngừng lại mọi hoạt động và cùng nhau nhặt lên những lá cờ chung quanh mình. Không biết ai đó bỗng xướng lên hát bài "Việt Nam, Việt Nam". Rồi mọi người cùng nhau đều hát lên. Thú thật, cả đời tôi đã hát bài ca đó không biết bao nhiêu lần rồi mà chưa lần nào tôi hát một cách say sưa như thế cả. và tôi đưa mắt nhìn chung quanh thì tôi đã lấy làm cảm động khi thấy có những người già, có những thành niên đã không cầm được giòng lệ nóng, Nhưng dù đang khóc, tay họ vẫn nhặt những lá cờ và họ vẫn hát, hát say sưa, hát nhiệt thành. Chưa bao giờ tôi thấy người Việt Nam gần nhau như thế. Tất cả chỉ vì một hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của một đứa bé. Đưa mắt nhìn lên bàn thờ tổ quốc nơi sân khấu, tôi thấy mình đang bước về trên những con đường quê hương. Và tôi thấy một niềm hãnh diện đang lên làm tôi nghẹn ngào.
Và mắt tôi chợt ướt. Và môi tôi chợt mặn.

Rồi buổi chợ tết đã chấm dứt...
Sau khi dọn dẹp tất cả và những lá cờ còn sót đã được nhặt hết, tôi bước ra bãi đậu xe. Vừa đi tôi vừa nghĩ đến câu chuyện mà tôi và bé Việt đang dở dang trước khi Doãn gặp tôi. Lúc đó bé Việt hỏi tôi :

- Mặc niệm là gì vậy chú?
- Khi ta muốn tỏ lòng thương nhớ tới một người nào đã chết rồi thì thường yên lặng để nghĩ đến những người đó và cầu nguyện cho họ. Việt hiểu không?
- Dạ hiểu. Thế con mặc niệm cho ba con được không chú?
- Được chứ Việt.
- Tại sao mọi khi mặc niệm người ta thường ngó về lá cờ vậy chú?
- Là bởi vì lá cờ Việt Nam tượng trưng cho hai chữ tự do. Bởi vì nhiều người đã chết vì hai chữ đó Việt biết không. Những đồng bào vượt biển vì muốn được tự do, những người ngày xưa đã chiến đấu để bảo vệ tự do cho mọi người như cha Việt và bạn bè của chú. cho nên người ta mới nhìn về hướng lá cờ để tỏ lòng biết ơn tất cả qua lá cờ đó Việt.
- Thế sao người ta kính trọng lá cờ mà người ta còn vất nó đi vậy chú? Có người còn dẫm lên nữa vậy chú?

Tôi đang ấp úng trước câu hỏi thì Doãn gọi tôi. Câu chuyện được dừng lại ngay lúc đó. Và giờ đây tôi nghĩ lại câu hỏi cuối cùng của Việt mà lòng thật phân vân vì thật ra, chính tôi cũng không biết tại sao nữa.

npn

CÀNG SAU, CÀNG ĐAU

1.11.1963

Ngày Tổng Thống nướ

c Việt Nam Cộng Hoà bị giết, lão đã ở “tuổi biết buồn”, tuy có khóc thương Ông nhưn

g chỉ khóc thương trong lòng, chứ không có được nguồn tình cảm lớn lao và trong sáng của con người xã hội chủ nghĩa khóc tổ sư sáng lập ra cái Xã Hội Chết Ngộp ấy, với nước mắt dầm dề banh.. tả lót như đại văn hào Tố Hữu mà những lời khóc thương ai oán thảm não là những áng thơ bất hảo lấp lánh trong bầu trời văn chương cho muôn đời con cháu mai sau soi vào để tưởng nhớ “sự nghiệp, công ơn” bác .

Ngày ấy, 47 năm về trước, cả thôn làng của lão chỉ có được hai cái radio của hai gia đình, một ở Xóm Trong và một Xóm Ngoài. Khi tin dữ được loan ra, dân làng sững sốt , lo âu, chạy nhốn nháo nhà này sang nhà khác báo tin cho nhau và kéo nhau tập trung tại nhà có “đài”. Hồi hộp, cầu nguyện , hy vọng, chờ đợi tình hình đảo ngưọc. Radio ban sáng phát ra hầu hết những bản nhạc hùng tráng; thỉnh thoảng lời kêu gọi của “Cách M ạng”; càng về chiều danh sách những thành phần ủng hộ “Cách Mạng” càng dài hơn , và nhịp độ lập đi lập lại “khí thế Cách mạng” càng nhanh hơn. Càng về khuya, dân làng càng thất vọng trong nỗi lo âu cho số phận của anh em ông Tổng Thống. Suốt đêm hôm ấy, trên nền xi măng trong ngôi nhà ba gian mái tôn vách ván có radio ấy, lão cùng với nhiều dân làng ngồi tựa lưng nhau thì thầm cầu nguyện cho anh em Ông.

Ngày ấy dân làng không hề bị tổ chức nào bắt ép, hoặc bị cá nhân ai xách động kêu gào “làm chuyện đó”. Họ chỉ là những dân quê mộc mạc, biết “ăn quả nhớ kẻ trồng cây, ăn cây nào rào cây ấy” hơn là chuyện chính trị chính trường.

Họ nhớ ơn Ông đã đưa họ đến đây xây dựng lại cuộc đời sau khi thoát khỏi cơn hồng thủy Đỏ. Năm 1966 thôn làng hãy còn là một dãi đất nhỏ bé hình dạng không có trong môn hình học, giữa chốn đèo heo hút gió đất đỏ cao nguyên, với số dân khoảng trên dưới hai trăm gia đình; hẵn nhiên làm gì có ánh điện ở nơi như thế lúc bấy giờ.Vậy mà đêm Noel năm ấy bên những túp lều vải,Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hoà đã bất thần đến cùng họ dâng thánh lễ đón mừng Chúa Giáng Sinh, dưới mưa phùn gío lạnh. Ngày ấy lão chỉ là cậu bé tuổi mười hai,nhưng đã thấy ấm lòng làm sao khi bắt gặp ánh mắt của Tổng Thống lúc Ông đưa máy lên chụp hình dân làng đang cố xích lấn đến gần với khuôn mặt vỡ oà hạnh phúc.Chụp xong, Tổng thống đưa máy cho người cận vệ (?) và khoảng vài phút sau là có tấm hình màu được đưa cao cho mọi người xem.Với lão cho đến bây giờ, đó là món quà Noel tuyệt vời nhất cho dân làng.

Dần dà theo năm tháng, thôn làng thay đổi bộ mặt , từ những túp lều vải lên nhà tranh vách lá rồi mái tôn mái ngói; đường sá rộng rãi thẳng tắp; trường học nhà thờ; người người hòa thuận; làng thôn yên lành. Cuộc sống thật là, đúng như lời ai hát, “ấm no an lành”.

Năm ấy, Tháng ấy, sáng ngày mùng 2 “Cách Mạng” loan tin Tổng Thống và bào đệ đã “nạp mình ở nhà Thờ Cha Tam và sau đó đã tự tử chết”. Dân làng không ai tin hai ông tự tử, nhưng hầu hết tin Tổng Thống và ông Cố Vấn đã chết, bị giết chết.

Dân làng bẽ bàng. Trách phường phản nghịch. Tại sao người ta làm như thế với Tổng Thống và cả anh em của Tổng Thống.

Thế rồi nỗi tiếc thương nơi dân làng đối với người vừa “trồng cây” vừa “mang quả” đến cho ăn nguôi ngoai dần theo thời gian và dối gian dồn dập.

“Bà con ơi hãy cầm ngang tờ giấy bạc 5 Đồng lên mà xem : rõ ràng hình con mụ Trần Lệ Xuân đang nằm trần truồng . Vào dinh Diệm mà xem phòng làm việc của Diệm ăn thông với buồng ngủ mụ Nhu. Đến Dinh Gia Long mà ngắm: toàn những hầm tra tấn thủ tiêu đối lập. Nào Kinh tài Diệm Nhu; Nào kỳ thi Phật Giáo, vào chuà bắt tăng ni , đưa xe Thiết Giáp đi cán chết trẻ em Phật Tử nơi Đài Phát Thanh Huế; Ra mà xem cậu Cẩn hiếp dâm mụ Luyến ;Ngô Đình Thục.vân vân và vân vân “

Nhưng “Thiên bất dung gian”: Ngày 28.2.2003, văn khố Mỹ đã công bố đoạn băng ghi lại cuộc nói chuyện giữa Tổng Thống Johnson với Thượng Nghị Sĩ Eugene McCarthay trong đó có đoạn như sau:

Ngài nhớ, lúc đầu họ nói với tôi về Diệm. Ông ta tham nhũng và ông ta phải bị giết. Vì thế, chúng ta đã giết ông ta. Tất cả chúng ta đã họp lại với nhau và xử dụng một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa để hạ sát ông ta...”

Ít phút sau, ông lại nói với Tướng Maxwell D. Taylor như sau:

Họ khởi đầu và nói: ‘Chúng ta phải giết Diệm, bởi vì ông ta không tốt. Chúng ta hãy, chúng ta hãy lật đổ ông ta. Và chúng ta đã làm.”

Còn ông William R. Corson xác nhận:

“Mọi chỉ thị từ Averell Harriman... Các lệnh đưa đến cái chết của ông Diệm và bào đệ của ông ta phát xuất từ Harriman và được phụ tá quân sự của Henry Cabot Lodge thực hiện.”

Ngày nay, chính Tướng Trần Thiện Khiêm cũng đã thú nhận ông làm theo lệnh của CIA.”

Dần theo thời gian ngót nghét nửa thế kỷ trôi qua, hồ sơ mật được bạch hóa; sự thật được phơi bày ngày một thêm rõ trắng đen.Những biện minh cho hành động của “bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa”( cách gọi của TT Mỹ Johnson) toàn là những lời bịa đặt vu khống nạn nhân và lưà phỉnh lương dân, đồng bào chất phác. Chúng ác ôn côn đồ không chỉ với một vị Tổng Thống do dân bầu lên theo Hiến Pháp, vừa là vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội của chúng, ác ôn côn đồ với một gia đình họ Ngô, mà chúng ác ôn côn đồ cả với một đất nước, một dân tộc .

Lão nhìn qua khung cửa sổ. Bên ngoài, những ngọn cây đang đưa vai gánh từng cơn bão rớt, lưng cong oằn. Lão nhìn những lá vàng lả tả rơi, nghe lòng chơi vơi . Lão cũng chỉ là chiếc lá trên cành đang thoi thóp với những sợi diệp lục èo ọt cuối muà. Những chiếc lá rơi về cội của chúng. Lão thì sẽ rơi về nơi đâu.

Từ sau ngày ấy, “Cách Mạng” phá tung hàng rào (Ấp Chiến Lược), và lang sói thênh thang đường vê.Cuộc sống an lành bị đe dọa. Trai tráng phải ra đi bảo vệ thôn làng , và dần dà phố thị. Chính quyền thay thế chính quyền bằng những “Chỉnh Lý”, Biểu Dương Lực Lượng” liên tục.Giặc không lo đánh; chỉ lo đánh nhau. Quân nước ngoài tràn ngập thì trấn, không phân biệt được gái làng chơi bản xứ với đám nữ sinh trên đường đến trường học. Đồng Đô La Đỏ ( phát cho quân đội Mỹ phục vụ ở VN, thay thế cho Đô La Xanh ) làm tan nát không ít gia đình. Trật tự xã hội đảo lộn, khi “nhất tướng nhì sư tam cha tứ đĩ”, khi “nhất đĩ nhì sư tam cha tứ tướng”. Ký giả chống gậy ăn mày; bàn thờ Phật xuống đường.Sói vào giữa chợ. Mìn, lựu đạn nổ trong rạp hát, hoả tiễn 122 ly của địch rớt xuống nhà dân từ các tỉnh thành đến thủ đô không còn là chuyện hiếm hoi. Đồng minh đổi giọng. Giặc đến ngoài ngõ .Tổng thống của nền Đệ Nhị Cộng Hoà từ chức với cặp mắt ngấn lệ.

Lão không bao giờ quên được thái độ của mấy người lính đối với vị TổngTư Lệnh Quân Đội của họ mà lão chứng kiến. Đó là một buổi tối, lão ghé câu lạc bộ dành cho Hạ Sĩ Quan và Binh Lính trong quân Trường có nhiệm vụ tái huấn luyện các đơn vị tan hàng từ Vùng I và Vùng II. Khi thấy TT. Thiệu xuất hiện trên TV và nói điều gì đó , mấy người lính liền quay mặt sang chỗ khác va giận dữ nói lớn như cố ý cho lão nghe, “Chưa đánh đã bắt chạy, nói gì nữa mà nói”.

Và những người lính ấy đã cùng đơn vị lão đã chiến đấu cho đến giờ phút cuối cùng. Lão nghĩ, giá như Tổng Thống Ngô Đình Diệm không bị giết, chắc chắn lão đã không phải sống cuộc đời lưu lạc hiện tại. Lão ví mình như chiếc lá vàng trên cây, mùa Thu sắp tàn mà cội nguồn xa tít bên kia bờ Thái Bình Dương .

Lão nhớ đến những người đã về bên “kia thế giới”, gồm những người ruột thịt thân yêu, những bạn bè, những đồng đội năm xưa chết trên chiến trường, chết trong ngục tù cộng sản... Nỗi buồn đau mất mát rồi cũng nguôi ngoai theo năm tháng; nước mắt khóc thương tiếc nuối rồi cũng thôi trào; và ai cũng đã có ngày giỗ đoạn.

Nhưng chỉ riêng ông Ngô Đình Diệm, Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hoà , theo lão có lẽ không có ngày giỗ Đoạn Tang” cho Ông. Bởi lẽ dù đã gần nửa thế kỷ rồi,mà mỗi năm mỗi thêm người khóc thương nuối tiếc Ông; và lòng càng đau hơn ,lệ đổ nhiều hơn và lệ như cay hơn, khi tưởng niệm Ông trong Ngày Quốc Tang 1.11.1063.

Tâm sự của một Bác sĩ bị nghẻn mạch tim

Thần chết chẳng tha một ai , kể cả ông thày thuốc:

Một vị bác sĩ Quân Y gần 40 năm trong nghề cứu nhơn độ thế , vừa né thoát lưỡi hái của tử thần trong đường tơ kẽ tóc. Ông thuật lại những giờ phút hãi hùng mà ông đã trải qua, để bà con rút kinh nghiệm.

Theo ông, phân biệt được heart attack với heart burn đã là năm ăn năm thua rồi đấy .Nói dại, nếu các bạn thây tim đau nhói, hãy đo áp huyết ngay.. Áp huyết mà tụt xuông thì đúng là " Thần chết " gõ cửa đấy . Liệu mà ới 9-1-1 là vừa.

Tưởng cũng nên nhắc lại , trong tuần qua nhà tôi có gửi tới quí vị một e-mail khuyên chớ quên thủ vài viên aspirin ở gần giường nằm.Đêm hôm lỡ lâm cảnh ngộ trên, cứ uống một viên là có thể kéo dài thời gian cầm cự ..

Người quân tử bao giờ cũng phải lấy chuyện phòng thân làm đầu mà...

Sau đây là lời khuyên của ông " tu bíp":

Thưa các bạn

Tôi , tên là Đức, đã trải qua một cú heart attack ngày Chúa nhật 23/08/2009, khi đưa vào đến ER ( cấp cứu ) của bệnh viện Gagfield medical center, sau khi check bằng Echo.Cardiogram, và đưa ngay lập tức xuống Cath Lab để tiến hành thông tim bằng Angiogram, ở động mạch vành chính của tim bị nghẽn 99%, là nguyên nhân chính gây ra cơn đột quỵ, khó khăn để thông và đã suýt chút nữa là Đức tui theo ông bà rồi, Code blue bật lên, tôi còn tỉnh nhưng tay chân lạnh vô cùng, tim đập trên 120 nhịp/phút. Vị bác sỉ về tim đã nhanh chóng chích thuốc để làm nhịp tim chậm lại, qua cơn nguy, nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm, cuối cùng thông được 2 động mạch và đặt stein, chuyễn lên CCU ( Cardio Critical Unit ) nằm đến 7 giờ sáng hôm sau đưa xuống thông tiếp, lần này đau khủng khiếp vì sau một đêm thì vết xẻ ở đùi ( để đút catheter theo vein tỉnh mạch chính lên tim ) sưng tấy lên, may mắn cũng thông, nằm thêm một đêm với tình trạng thật flat, không nhúc nhích, kèm thêm bao cát 10 pounds đè lên vết thương không cho xuất huyết hematoma.!! Trưa thứ ba 25/09 xuất viện về nhà, chiều là lái xe chạy lòng vòng thăm bạn bè tỉnh như không có chuyện gì xảy ra, khác là trong tim có thêm 3 cái stein như lò so để nong 3 động mạch vành tim vừa bị nghẹt.!!

Bây giờ tui nói về phần chính yếu, thật ra do chúng ta không chú ý, cú đột quy xãy đến là do quá trình lâu dài trong tim của mình:

1. Thỉnh thoãng khi vận động, hay làm việc nặng... thấy nhói một cái ở vùng tim thì coi chừng, chính hắn đó chớ không phải như cô ca sỉ Minh Tuyết hát: Đôi khi nghe trong tim ta nhói đau, mong anh tha thứ bao lổi lầm..... không phải yêu iếc gì hết.!!! chuẩn bị cho heart attack đó.

2. Với các đấng yên hùng, nếu đột nhiên thấy gần đây khả năng vật lộn với phụ nữ tự nhiên giãm sút, thay vì như xưa, đụng trận thì đại bác bắn từng tràng, cả 10 phút mới ngưng tác xạ, còn bây giờ mới bắn có một hai phát là hết đạn kéo súng rút lui là coi chừng giống như phe ta bị tên đồng minh Mẽo cúp viện trợ.!!! là sắp tới giờ đứt phim 30/04 rồi đó, đó là dấu hiệu các mạch máu bị nghẽn ( chớ không phải đi ngã 3 chú ía " ăn phở " như các bà cứ nghi ngờ oan )

3. Khi bị đau vùng ngực hay chest pain, chest uncomfort... thì làm sao phân biệt cái nào là heart attack, cái nào là heart burn.??? giống nhau lắm quý vị, Đức tui cũng học qua, cũng trong nghề từ 72 tới giờ, bị rồi mới biết, và rất nhiều vị bác sỉ cũng lầm không phân biệt được, đúng là heart attack là đau vùng ngực, sau đó đau lan lên vai trái.... sách vở dạy như vậy, nhưng ngồi đó mà chờ coi nó có đau lan lên vai trái hay không là coi như đã lên thiên đàng rồi !! tui hổng thấy lên vai mà nó lại xuống lưng nên mới chần chờ trể nãi. Cách phân biệt theo Đức tui kinh nghiệm qua là heart attack thì huyết áp tuột xuống ( vì tim bị nghẽn động mạch không co thắt đủ mạnh để đẫy máu ra, còn heart burn do bao tử thì chỉ có đau ngực mà thôi. Cho nên khi đau vùng ngực thì làm ơn xách cái đo huyết áp tự động ( mua ở các pharmacy, ở drug store...khoãng 30 đô ) đo liền, thấy huyết áp từ trung bình khoãng 120/80 xuống còn dưới 90/60,( đừng đề xuống dưới 75/55 thường là co cẳng lên bàn thờ ngồi.!!!).

Trước đây có lúc chúng ta đã bàn đến phương pháp khi đột nhiên bị heart attack mà đang lái xe thì phải làm gì để lái xe về đến nhà, hoặc trong lúc ngồi chờ xe cứu thương đến, đó là hít hơi thật sâu 5 lần rồi ho mạnh 2 cái để điều chỉnh nhịp tim, điều đó đúng vô cùng với Đức, cái quan trọng trong cấp cứu đột quy là thở Oxygen, vì tim không đưa máu đủ ra phổi lấy oxy rồi đưa đến các cơ quan khác được cho nên phải thở oxygen là vậy, còn ho để tim trở lại trạng thái bình thường.

Bây giờ là những chuyện bên lề, trước hết Đức tui có nói kiểu positive là bịnh heart attack là hạnh phúc, thưa các bạn, có phải chúng ta ai cũng cầu xin và mong muốn rằng: Nếu ơn trên cho chúng ta sống thì được mạnh khoẽ, vui vẻ, còn khi nào phải ra đi thì đi cho nhẹ nhàn thanh thản, vâng thì heart attack là đó đó, sướng hơn các căn bịnh tiểu đường, cancer, stroke.... bại liệt nằm kéo dài cuộc sống khổ mình khổ gia đình phải không quý vị. Đức tui khi còn nằm trên CCU thì 1 vị Linh mục nhà thờ San Gabriel cùng đông đảo anh em bạn hữu sắp hàng dài chờ vào thăm vì mỗi lần thăm không quá 3 người, cả nhà thờ đã cầu nguyện cho Đức tui được Chuá nâng đở giữ gìn bình an, tui nói với vị Linh mục phó xứ là Cha Quyền là ngay trong giờ phút thập tử nhất sinh đó, Đức tui đã cầu xin với Chúa là: Lạy Chúa Jesus đầy quyền năng, con rất hạnh phúc lúc này khi vợ và con cái lo lắng chăm sóc cho con, xin Chúa nếu có thể gọi con về lúc này là perfect.!!!

Bà xả tôi bật khóc và tôi cũng nhận ra là mình quá ích kỷ, người ta cầu cho được sống, còn mình lại cầu xin ngược lại. Nhưng thật lòng là tôi cãm thấy Chuá đã cho tôi một người vợ tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc mà tôi không cầu mong điều gì hơn nữa.

Vài lời chia xẽ cũng hy vọng đem được điều gì có ích lợi thiết thực đến cho anh em bè bạn. Nếu có gì sơ sót cũng mong quý vị thông cảm cho Đức quân y.

Sunday, 24 October 2010

Một ngàn năm lệ thuộc


Nguyễn Trường Kỳ

“… nhưng những kẻ chiến thắng đã làm việc mà Gia Long đã làm hơn 175 năm trước đó là trả thù người anh em chiến bại …”


Nguyễn Ánh cầu viện Pháp và Xiêm La

Gần đây Hà Nội đã bỏ rất nhiều tiền của và công sức tổ chức rôm rả sự kiện 1000 năm Thăng Long-Hà Nội để đánh dấu câu chuyện lịch sử của Lý Công Uẩn quyết định dời đô từ Hoa Lư, Ninh Bình về thành Đại La, Kẻ Chợ năm 1010. Từ đó đến nay, lúc còn lúc mất, Hà Nội đã là Thủ Đô của cả nước. Đàng sau ý nghĩa lịch sử đó, đảng CS Việt Nam muốn dùng sự kiện này để khoe khoang công trạng và tính cách chánh thống của mình vì đã có công lãnh đạo công cuộc giải phóng dân tộc và thống nhất được đất nước sau cuộc nội chiến nồi da xáo thịt hơn 30 năm dài (45-75). Với họ, chỉ có Hà Nội, chứ không phải là Huế, hay Sài Gòn, có được cái vinh quang là trung tâm chính trị và văn hóa của đất nước trong 1000 năm . Điều đó không ai phủ nhận. Nhưng thay vì nói lên một sự kiện lịch sử có tính cách độc lập và tự chủ của toàn dân tộc, Hà Nội đã “cướp thời cơ” như đã làm trong mùa Thu năm 45 mà tự tuyên dương vai trò lãnh đạo của mình như thể họ đang tổ chức ăn mừng 1000 năm đã lãnh đạo đất nước của ĐCS . Để che dấu mặc cảm làm tay sai cho quốc tế vô sản và sự lệ thuộc nặng nề vào hai đàn anh lớn trong suốt 30 năm kháng chiến và 35 lăm năm sau hòa bình, họ đã tận dụng hết công suất bộ máy tuyên truyền đảng để đánh đồng tinh thần độc lập và khát vọng tự chủ của dân tộc trong 1000 năm dài dựng nước cũng là tinh thần chung của đảng CS. Họ đồng nghĩa đồng bào là đảng viên, quốc gia là xã hội chủ nghĩa và tất cả việc họ làm từ hơn 65 năm qua là đúng với lòng dân .

Hôm nay, sau khi hào quang tự nổ sáng đã tắt theo những ngọn pháo bông, và âm thanh của tiếng trống diễn hành biểu dương đã nhường chỗ cho tiếng sấm mưa lũ lụt đang đày đọa miền Trung. Chúng ta hãy bình tâm, từ sự kiện này thử nhìn lại lịch sử và nhìn lại chính mình, những người quan tâm tới tiền đồ tổ quốc rằng có quả thật chúng ta đã hoàn toàn đôc lập trong tư tưởng, không còn có tâm lý vọng ngoại, không cầu cạnh thế lực cho hành động của mình không?


Là một nước nhỏ, nằm bên cạnh một nước lớn và đã bị hơn 1000 năm Bắc thuộc, những triều đại làm chủ đất nước từ trước đến giờ vẫn luôn dựa vào thế kẻ mạnh ngoại bang mà duy trì quyền lực. Theo dòng lịch sử, lúc còn bị trị, các lãnh tụ khởi nghiệp đều có khả năng thuyết phục người dân Việt đồng lòng quật khởi để đánh đuổi ngoại xâm. Sau khi đã khôi phục được lãnh thổ,các triều đaị dựng nghiệp liền cuối rạp mình, chịu triều cống để nhận sắc phong. Đây là cách một phần là làm hòa với kẻ thù nhưng phần chính vẫn là muốn xin được công nhận vai trò làm chủ của mình, chứ không ai khác, để ra oai cho thiên hạ biết mình chính thống. Có triều đại xin được xưng đế một cách kín đáo, có triều đại tự hạ nhục mình trước ngoại bang để giữ vững ngai vàng. Não trang và tâm lý lệ thuộc kẻ mạnh đó đã ăn sâu vào xương tủy dân tộc Việt từ khởi thủy cho đến bây giờ.


Rõ ràng nhất là từ triều đại nhà Nguyễn. Nếu không nhờ đến lực lượng hải quân hùng hậu do Pháp giúp xây dựng thì liệu Nguyễn Ánh có thể đánh bại được nhà Tây Sơn mà lên ngôi báu không? Những đô đốc người Pháp chỉ huy các tàu chiến của Nguyễn Ánh thời đó có tên Việt thực sự là họ hy sinh gíup cho Nguyễn Ánh hay cho nước Phú Lang Sa. Đó là cái họa mà Nguyễn Ánh đã tròng vào cổ dân Việt trong suốt 100 năm “nô lệ giặc Tây”. Chủ trương của nhà Nguyễn là diệt nhà Tây Sơn trước rồi tính đến mối nợ với “mẫu quốc” sau.


Đoạn cuối của giai đoạn chống thực dân Pháp ở đầu thế kỷ 20, chúng ta lại thấy lịch sử lập lại. Với một Phan Bội Châu cầu viện Phát Xít Nhật để cho Nhật có cơ hội thực hành giấc mộng Đaị Đông Á. Với một Hồ Chí Minh đi theo quốc tế vô sản để đưa cả nước làm công cụ cho Liên Sô và Trung Quốc. Kẻ theo Tây, kẻ theo Tàu, người Việt giết nhau để dành lấy quyền bắt toàn dân lệ thuộc ngoại bang theo lựa chọn của mình.


Trước áp lực của quốc tế và phong trào kháng chiến chống thực dân, người Pháp đã dùng lá bài Bảo Đại để mong tìm đồng thuận trong những phe không cộng sản. Riêng những lãnh tụ của Nam Kỳ tự trị lúc này đã muốn tiếp tục lệ thuộc Pháp và đòi tách rời vùng lục tỉnh ra khỏi nước Việt để dâng cho Pháp. Con cháu của các thành phần này lấy tên Tây, nói tiếng Pháp thay vì tiếng mẹ đẻ. Họ đi lính và làm sĩ quan cho Tây để về sau khi Pháp trao quyền làm chủ nửa phần còn lại Việt Nam cho Mỹ sau năm 1954, họ nghiễm nhiên đuợc trở thành những lãnh tụ miền Nam theo Mỹ, chống cộng. Vai trò theo Tây, theo Mỹ của các lãnh tụ miền Nam đã bị nhóm theo Nga, theo Tàu miền Bắc chấm dứt năm 75. Chiến tranh huynh đệ tương tàn sau 30 năm tạm chấm dứt ở đây nhưng những kẻ chiến thắng đã làm việc mà Gia Long đã làm hơn 175 năm trước đó là trả thù người anh em chiến bại. Không những không hóa giải được hận thù Nam Bắc giữa người dân một nước với nhau đã có từ ngày Nguyễn Hoàng “vác gươm đi mở cõi », người cộng sản miền Bắc đã tiếp tục đào thêm hố sâu xa cách bằng những hành động trả thù dã man và tàn độc với ngưòi anh em miền Nam. Rõ ràng là những người trong tập thể tự nhận là “đỉnh cao trí tuệ” ấy đã chẳng học được những bài học lịch sử của quá khứ đau thương.



Trả thù người anh em chiến bại



Những lãnh tụ người Việt thoát được ra nước ngoài liền lập lại “một mảng miền Nam nối dài” trên xứ người. Họ coi Washington, Paris, Melbourne, Cali… là thành trì và tiếp tục công cuộc chống cộng để giành lại quyền làm chủ đất nước. Ai cầm cờ vàng, hát quốc ca là bạn, là chiến hữu, ai không làm như thế hay đứng ngoài là kẻ thù. Lại tiếp tục chuyện chia rẽ phỉ báng nhau giữa những người Việt tha phương, những tập thể chủ trương chống cộng không phân biệt được ai bạn, ai thù. Họ mù quáng chụp lên đầu những nạn nhân cộng sản chiếc nón cối và đẩy những người này vào thế chống lại hay bỏ cuộc và thờ ơ trước đại cuộc.


Tại sao chúng ta phải lâm vào tình trạng “bôi mặt đá nhau” mãi như thế này? Tại sao người Việt dễ thân thiện với người ngoại quốc hơn nhưng không dễ đồng cảm với người bản xứ? Có bài học lịch sử nào trong quá khứ cho chúng ta soi rọi để tìm ra nguyên nhân?


Có lẽ sau 1000 năm cam chịu phận làm nộ dịch cho Tàu, người Việt đã quen với lối hành xử “thượng đội, hạ đạp” rồi chăng? Với kẻ có quyền có chức thì họ a dua, nịnh bợ còn người yếu kém thì họ chà đạp, khinh khi. Thời Bắc thuộc cũng như thời Pháp thuộc, những kẻ theo giặc làm quan thì coi con dân như cỏ rác, nhưng trước quan lớn thì tự cúi rạp mình. Tinh thần vọng ngoại không thiếu trong quần chúng nghèo hèn mà ngay cả với người trí thức, khoa bảng . Bỡi thế nên thay vì chịu khó “nằm gai nếm mật” đoàn kết dân tộc để giải phóng quê hương như Lê Lợi đã làm, những lãnh tụ thời cận sử đã theo gương Gia Long mà dựng nghiệp. Những người tự nhận là lãnh tụ chống cộng ở hải ngoại vẫn còn nằm mơ là Mỹ sẽ giúp đưa họ lên ngôi khi thời cơ đến như Mỹ đã làm với Ngô Đình Diệm. Lệ thuộc vào ngoại bang sẽ mãi mãi là lệ thuộc, cho dù có tuyên bố độc lập nhưng thực chất đây là hình thức nô lệ trá hình, vì mọi hành động và quyết định ta không có quyền tự chủ. Làm cách mạng là làm từ ý dân và dựa theo lòng dân chứ không đến từ cây kiếm, họng súng hay tiền viện trợ.



Tiếng nói của cụ Phan Châu Trinh
không được nhiều người nghe theo


Sau thế chiến thứ I, phong trào đòi độc lập của các dân bị trị khắp thế giới vùng lên để giành lại đất nước từ tay thực dân, Phan Châu Trinh đã không vội vã như Hồ Chí Minh hay Phan Bội Châu ra nước ngoài cầu viện. Ông ý thức rằng vai trò làm chủ của Pháp ở Việt Nam sắp đến hồi kết thúc, nên ông lợi dụng thời gian này để nâng cao trình độ dân trí qua giáo dục. Ông quan niệm chỉ có ý thức, kiến thức, và sự thông hiểu người dân mới làm chủ được bản thân mình trước và rồi làm chủ đất nước sau. Không được gíao dục, người dân không biết mình là ai, không thể tự hào về giống nòi nguồn gốc thì làm sao tự quyết, tự lập và tự tồn trước áp lực của ngoại bang hay khi lịch sử sang trang. Rủi thay tiếng nói của ông không được nhiều người nghe theo nên đất nước Việt đã trở thành bãi chiến cho cường quốc tranh giành ảnh hưởng và người dân đã chịu qua bao tang thương, quốc gia đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội phát triển trong suốt một thế kỷ dài.


Một ngàn năm sau khi Lý Công Uẩn dời đô từ nơi Đinh Bộ Lĩnh tập trận cờ lau để về nơi đất ông đặt tên rồng thiên đến nay liệu người Việt ta đã biết tự hào về nòi giống và đất nước của mình chưa. Hay là sau 1000 năm bị đô hộ bỡi Bắc triều, tâm lý của dân tộc nhược tiểu chỉ biết cúi lòn, nhịn chịu rồi chờ ngày phục khởi rồi lại trở lại lệ thuộc. Ở thế kỷ 21 này liệu ta có dám vỗ ngực từ hào đứng lên, bắt tay người anh em một nhà để sẵn sàng sống chết với ngoại xâm. Muốn làm được thế thì trước hết trong mỗi người Việt phải biết quí trọng lẫn nhau, không kỳ thị, không chia rẽ, không vọng ngoại, không vong bản, không kỳ vọng vào ngoại nhân mà chỉ tin vào sức vóc của toàn dân Việt. Nếu chúng ta không làm được việc ấy thì chỉ còn mong sau 10 hay 20 năm nữa những người đã một thời “nhìn nhau qua lỗ châu mai đầu súng” này ra đi và thế hệ con em sinh ra sau năm 75 sẽ nối tiếp. Hy vọng với thế hệ trẻ sẽ học được bài học quí gía của tiền nhân và đi làm lịch sử. Lịch sử sau này sẽ không dựa vào sức mạnh ngoại bang, sẽ không viết bằng máu và nước mắt của người anh em ruột thịt của mình mà chỉ bằng bàn tay và khối óc của đại khối dân tộc Việt. Đất nước ta chỉ thật sự độc lập khi tư tưởng và hành động của chúng ta thống nhất và hoàn toàn độc lập.

Quên quên nhớ nhớ


Mười người Việt Nam bước vào văn phòng của tôi thì hết tám người than:
"sao tôi hay quên quá bác sĩ ơi!".
Hay quên, không kiểm soát được những việc mình làm, không tự chủ được mình, không chắc là mình có làm xong việc không, hay... lại quên nữa rồi, tạo cho chúng ta một cảm giác lo sợ, sợ làm lỡ những việc quan trọng, và sợ bị luôn bệnh quên lẫn (Alzheimer), hoặc bị bướu trong óc. Sợ mắc hai bệnh này là những nỗi lo thầm kín không nói ra (nói ra sợ xui xẻo) của nhiều người. Việc làm đầu tiên của tôi là trấn an mọi người.
Đúng như vậy, bị bệnh quên lẫn Alzheimer như ông Tổng Thống Reagan là chuyện tương đối hiếm. Nếu bị bướu não thì hay quên không phải là triệu chứng đầu tiên và cũng không phải là triệu chứng duy nhất. Chuyện xảy ra thường hơn nơi người cao niên, từ 50 tuổi trở lên là chuyện... đãng trí, do thiếu tập trung tư tưởng. Có bốn giai đoạn cần phải xảy ra trước khi một dữ kiện gì đó được ghi khắc vào trong trí nhớ ngắn hạn rồi sau đó vào trí nhớ dài hạn. Đó là
Chú ý (attention)
Tập trung (concentration)
Ghi nhận (registration)
Nhớ (memory)
Người cao niên bình thường hay quên vì thiếu chú ý hoặc thiếu tập trung (đãng trí), chứ không phải bị mất trí nhớ như người bị bệnh quên lẫn. Do đó, nếu chúng ta khắc phục được sự chú ý và tập trung tư tưởng, thì người lớn tuổi vẫn có thể làm việc hiệu nghiệm như người trẻ, hoặc hiệu nghiệm hơn cả người trẻ vì có nhiều kinh nghiệm và nhẫn nại hơn, tuy có thể chậm chạp hơn vì tuổi già.

TẠI SAO NGƯỜI CAO NIÊN HAY BỊ ĐÃNG TRÍ


Càng có nhiều chuyện phải lo nghĩ thì càng khó chú ý và tập trung.
Đãng trí cũng là một trong những suy giảm do tuổi già mang lại, cùng với những sự thay đổi khác, như chậm chạp hơn, thị lực kém hơn, lãng tai hơn, v.v... Người cao niên Việt Nam tại Hoa Kỳ lại còn phải đương đầu với biết bao những áp lực của đời sống và phải học hỏi thêm những điều mới lạ do nếp sống văn minh đem lại, như lái xe, ngôn ngữ, điện thoại cầm tay, giấy tờ an sinh xã hội, luật lệ mới v.v... Khi mình có rất nhiều công việc phải lo nghĩ, thì chắc chắn, khả năng chú ý và tập trung tư tưởng cho một công việc mới phải sút giảm. Người cao niên tị nạn còn mang theo trong tâm khảm những vết thương tâm hồn, do những sự mất mát chồng chất dần theo năm tháng (mất tài sản, địa vị, chia cách, mất quê hương, tù cải tạo v.v...). Những vết thương tâm hồn này, chắc chắn sẽ làm giảm sự chú ý và tập trung rất nhiều.

CÁCH ĐỐI PHÓ



Khi đã chấp nhận rằng chúng ta sẽ già hơn theo năm tháng, hay quên và đãng trí là chuyện đương nhiên, chúng ta sẽ thi hành một cách mạnh dạn những phương pháp giúp trí nhớ đểø hoàn tất công việc như sau:
Không dựa vào trí nhớ để nhớ những chuyện cần làm nữa: hãy dùng giấy viết, sổ sách, lịch tay, lịch treo tường. Văn minh hơn thì dùng Palm, organizer (muốn dùng các thứ này lại phải luyện tập để dùng và nhớ cách dùng). Để dành trí óc để suy nghĩ những việc trừu tượng hay giải quyết vấn đề. như chọn trường cho con, chọn nhà hàng, chọn nhà băng, chọn bác sĩ. Khi chọn rồi, làm hẹn thì ghi giờ hẹn, địa điểm hẹn vào sổ sách. Không nên cố gắng thuộc số điện thoại nếu điều này quá khó khăn, Nhưng nên ghi các số điện thoại cần thiết, ngày sinh, số an sinh xã hội và cất ở một nơi có thể lấy ra dễ dàng khi cần. Mỗi tối cần xem lại sổ lịch để nắm vững những chuyện phải làm ngày mai để chuẩn bị cho chu đáo.
Ngoài cái xách tay khá lớn để để những đồ dùng cần thiết, nên chọn một nơi duy nhất trong nhà làm nơi để các món đồ thường dùng, như chìa khóa, sổ lịch, điện thoại cầm tay, ví đựng bằng lái xe hoặc thẻ căn cước v.v... Khi tôi cởi đồng hồ hay nữ trang, tôi luôn để vào một nơi nhất định, cho dù phải đi lên lầu rất mất công. Tôi thà là cứ mang luôn khi rửa tay hay rửa chén, nếu không thuận tiện đi cất vào chỗ đã định trước, chứ không cởi ra để bên cạnh và nghĩ rằng mình sẽ nhớ. Tôi đã học bài học rất đắt tiền này.
Dành nhiều thì giờ để chuẩn bị trước cho những việc dự định làm, Không chờ nước đến chân mới nhảy. Không làm nhiều chuyện cùng một lúc. Thí dụ như khi làm giỗ thì cần làm danh sách khách mời, danh sách các món ăn, danh sách những chuyện phải làm và tuần tự thi hành dựa trên những gì đã viết.
Nếu ngày mai là một ngày quan trọng, nên chuẩn bị từ tối hôm trước những việc cần đem theo, để vào một nơi không thể quên được, như dưới chân cầu thang, hay trước cửa ra vào. Nếu đem được ra xe luôn là tốt nhất.

GIỮ GÌN BỘ ÓC VÀ TRÍ NHỚ
Làm những điều như trên, không có nghĩa là không sử dụng bộ óc nữa. Trái lại, bộ óc được bảo vệ để sử dụng vào những việc thích thú và hữu ích hơn, như suy nghĩ, tính toán, sáng tạo, học hỏi và thưởng thức đời sống. Nếu chúng ta cần tập thể thao cho thân thể khỏe mạnh thì bộ óc cũng cần được vận dụng mỗi ngày để luôn luôn sáng suốt và sắc bén. Thí dụ như đọc sách báo để cập nhật kiến thức, thảo luận với đồng nghiệp về những phát minh mới v.v...


Em đã viết thư tình trên Net
Gửi anh yêu nhưng không thấy Reply
Và mỗi lần em thử Retry
System hỏi User name và password......
Anh vội bước ra đi quên Logoff
Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby
Anh quên hết kỷ niệm xưa đã Add
Quẳng tình em vào khoảng trống Recycle Bin.
Em vẫn đợi trên nền xanh Desktop
Bóng anh vừa Refresh hồn em
Từng cú Click anh đi vào nỗi nhớ
Trong tim em... Harddisk .. dần đầy.
Em ghét quá, muốn Clean đi tất cả
Nhưng phải làm sao khi .. chẳng biết Username
Hay mình sẽ một lần Full Format
Anh đã change .. Password cũ còn đâu!
Em sẽ cố một lần em sẽ cố
Sẽ Retry cho đến lúc Error.
Nhưng anh hỡi làm sao em có thể ..
Khi Software em dùng... đã hết Free Trial
Hình bóng anh vẫn mãi Default...
Trái tim anh, em Select bằng Mouse
Chốn hẹn hò: Forum - Internet
Lời yêu thương truyền bằng phương thức Get
Nhận dáng hình qua địa chỉ IP
Nếu một mai anh vĩnh viễn ra đi
Em sẽ chết giữa muôn ngàn biển Search
Lời tỏ tình không dễ gì Convert
Lưu ngàn đời vào biến Constant
Em nghèo khó mang dòng máu Sun
Anh quyền quý với họ Microsoft
Hai dòng Code không thể nào hoà hợp
Dẫu ngàn lần Debug anh ơi
Sao không có một thế giới xa xôi
Linux cũng thế mà Windows cũng thế
Hai chúng ta chẳng thể nào chia rẽ
Run suốt đời trên mọi Platform.
Có nhiều lúc gục đầu trên Keyboard
Em vô tình nhấn Shift viết tên anh
Em yêu anh mà anh chẳng Open
Mở cửa trái tim và Save em vào đó
Cửa nhà anh mẹ đã gài Password
Suýt nữa em rách váy vì cố vượt Firewall
Giá như em có thể ấn Ctrl+Z
Để Undo những gì đã xảy ra
Ngay cả những lập trình viên quốc tế
Còn có thể mắc lỗi nữa là....
Giá như em có thể ấn Ctrl+Z
Một lần, chỉ đúng một lần thôi.
Em sẽ Debug những lỗi lầm đáng ghét
Anh sẽ hiểu em đâu phải bé tồi.
Giá như em có thể ấn Ctrl+Z
Thì khi này em đã ở bên anh
Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét
Những con Virus đang tràn ngập trái tim.
Nhưng em không thể ấn Ctrl+Z
Trong phần mềm có tên gọi là tình yêu
Chỉ có thể chọn Continue hay Exit
Và tất nhiên em chưa muốn xa anh.
Hãy hiểu cho lòng em anh nhé
Và xin anh, hãy rộng mở lòng anh
Khi mã nguồn trái tim không còn đóng
Em sẽ viết lên đó dòng tên anh


____________
Nguồn : e -mail

Friday, 22 October 2010

Rau cresson phòng ngừa ung thư



M
ón rau quen thuộc không chỉ mang lại 9 loại vitamin và khoáng chất, mà còn giúp xua đuổi căn bệnh ung thư vú - nỗi kinh hoàng của chị em, các nhà khoa học cho biết.

Telegraph và Foodconsumer cho biết, tìm hiểu trên một nhóm bệnh nhân ung thư vú sống sót, được ăn cải xoong mỗi ngày, nhóm nghiên cứu từ Đại học Southampton (Anh) phát hiện thấy, chỉ vài giờ sau khi ăn 80 gram cải xoong, hàm lượng hợp chất chống ung thư trong máu của họ đã cao hơn đáng kể.

Hợp chất này (có tên gọi phenethyl isothiocyanate - vốn tạo vị cay nóng cho cải xoong) đã "khóa" protein kích thích sản xuất hypoxia - tác nhân khiến khối u tăng sinh.

Cải xoong cũng giúp "tắt" các tín hiệu mà tế bào ung thư gửi đi để yêu cầu cơ thể cung cấp thêm máu và ôxy.

"Tôi ngạc nhiên khi thấy chỉ ăn một lượng nhỏ cải xoong mỗi ngày cũng làm thay đổi đáng kể hợp chất chống ung thư trong máu. Nó có tiềm năng tạo ảnh hưởng tương tự trên các loại ung thư khác", giáo sư Graham Packham, trưởng nhóm nghiên cứu cho biết.

Thực tế, đây không phải là lần đầu tiên cải xoong được phát hiện là có thể chống lại bệnh ung thư.

Năm 2007, công trình của các nhà khoa học Israel đã tiết lộ rằng ăn một lượng cải xoong mỗi ngày sẽ làm giảm những hư tổn ADN trong tế bào máu - được xem là những kẻ khơi mào cho ung thư.


Phạm Anh Thơ

KA sưu tầm

Mặt Thật (cũng là Mặt Trái) của Ban Việt ngữ BBC hiện tại



Ban Việt ngữ đài BBC và Việt Nam
Nguyễn Tường Tâm

Kỳ 1

Trong thời gian gần 10 năm trở lại đây, người Việt hải ngoại nhận xét với nhiều bất mãn cho rằng các nhân viên ban tiếng Việt của đài BBC là Việt Cộng, ý nói họ là nhân viên của nhà cầm quyền Việt nam, chuyên loan tin một chiều. Nhưng đó chỉ là những đồn đãi và bất mãn mà chưa ai nêu lên một bằng chứng nào. Nhưng qua dip tiếp xúc trực tiếp, một thành viên trong ban Việt Ngữ đài BBC đã vô tình hé lộ cho người viết rằng gần như họ làm việc khá chặt chẽ với sự chỉ đạo của nhà cầm quyền Cộng sản Việt nam.

Tác giả và Ban Việt Ngữ đài BBC 2001. Tác giả đứng thứ 3 từ bên phải - người đối đáp
với tác giả đứng thứ 3 từ bên trái. HÌNH DO TÁC GIẢ CUNG CẤP


Nghe giọng nói của các xướng ngôn viên trong ban tiếng Việt BBC trong gần 10 năm trở lại, người Việt hải ngoại nhận ra ngay đó là giọng nói của những người miền Bắc hay từ miền Bắc vào Nam sau 1975 hay con cháu của những người này dù được sinh đẻ trong Nam. Kể từ ngày 30/4/1975, cùng với hàng triệu người miền Bắc tràn vào Nam là giọng nói đặc biệt của họ, giọng của người Hà Nội hiện nay mà họ tự hào là một giọng nói chuẩn. Cộng đồng người Việt hải ngoại thì không cho rằng đó là giọng nói chuẩn của người Hà Nội trước 1954.

Nhưng với chương trình phát thanh Việt Ngữ của một đài hải ngoại như đài VOA mà người viết có thời gian làm việc thì nhận định của người Việt hải ngoại về giọng nói của người miền Bắc hiện nay không thành vấn đề. Điều quan trọng là các chương trình đó đang nhắm tới các thính gỉa trong nước và họ thấy rằng người Việt hải ngoại xa nước lâu ngày rồi, giọng nói không còn dễ nghe đối với người trong nước nữa, vì thế về lâu về dài họ muốn tuyển các xướng ngôn viên và biên tập viên từ trong nước để dễ tiếp cận thính giả trong nước hơn. Tuy nhiên hiện nay đại đa số nhân viên kỳ cựu của ban Việt ngữ đài VOA vẫn là người Việt hải ngoại thế hệ thứ nhất và cộng đồng người Việt hải ngoại thế hệ thứ nhất tại Hoa Kỳ, thông thạo cả tiếng Anh và tiếng Việt vẫn còn thừa khả năng cung ứng nhân lực cho nên ban Việt ngữ đài VOA chưa tuyển nhiều nhân viên từ trong nước.

Có lẽ đài BBC cũng có mục tiêu tuyển dụng nhân viên ban Việt ngữ từ trong nước như đài VOA. Đồng thời tại Anh quốc, đa số thuyền nhân thế hệ thứ nhất đều gốc miền Bắc, trình độ văn hóa thấp, lại không chịu và không có khả năng theo học đại học Anh quốc nên không cung cấp được đủ nhân lực thông thạo cả hai ngôn ngữ cho ban Việt ngữ đài BBC. Hai lý do vừa nêu khiến BBC phải tìm mướn những người trẻ tốt nghiệp đại học trong nước. Trong 10 năm qua, những giọng nói quen thuộc với thính giả từ trước 1975 của các xướng ngôn viên người miền Nam đã biến mất, chỉ còn các xướng ngôn viên gốc miền Bắc với giọng nói của đặc thù của họ.

Việc tuyển dụng người từ trong nước chính là đầu mối để nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thực hiện 2 mục tiêu: 1-Lợi ích cá nhân: Chỉ cho phép các con cái những cấp lớn được thu dụng vào BBC. 2-Lợi ích tình báo: Thực hiện chiến thuật cổ điển về tình báo của miền bắc là “Nằm sâu, leo cao” để thu thập tin tức của nước ngoài và dần dần tiến tới khuynh đảo cơ quan truyền thông nước ngoài, biến cơ quan truyền thông nước ngoài thành cái loa tại hải ngoại của truyền thông “lề phải” ở trong nước. Chiến thuật tình báo “nằm sâu, leo cao” đã được chính quyền miền Bắc áp dụng thành công trong rất nhiều trường hợp trong chiến tranh Việt nam, ví dụ họ đã cài được cả nhân viên tình báo làm cố vấn tổng thống miền Nam (điệp viên Huỳnh Văn Trọng) và cài được một nhà báo có uy tín trong giới báo chí quốc tế (điệp viên Phạm Xuân Ẩn.)

Việc đòi hỏi văn bản qui định trọng trách đảng giao cho các nhân viên ban Việt ngữ đài BBC gốc miền Bắc sẽ không bao giờ có. Nhưng tất cả những ai từng làm việc trong đảng hay chính quyền cộng sản đều biết một qui luật bất thành văn là đảng cộng sản có thói quen và khả năng lãnh đạo hữu hiệu không cần văn bản. Ví dụ mới nhất của lối cai trị không cần văn bản là vụ cấp trên (không biết là ai) chỉ thị miệng cho nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng ban Giám Khảo phải hủy bỏ giải nhất mà Liên Chi Hội Nhà Văn Đồng Bằng Sông Cửu Long đã trao cho bài thơ “Trăng Nghẹn” của Hoài Tường Phong (1)

Chính quyền Việt nam hiện nay có cơ quan chuyên quản lý những người làm việc cho cơ quan nước ngoài. Về mặt hành chánh không chính phủ ngoại quốc nào có thể chê trách việc nhà nước Việt Nam tổ chức một cơ quan như thế. Nhưng các cơ quan nước ngoài, với truyền thống tự do và trong sáng (transparency), họ không biết rằng nhiệm vụ chính thức của cơ quan này thực là đáng lên án. Với quyền điều tra lý lịch những người trong nước trước khi được cơ quan nước ngoài thuê mướn, trên danh nghĩa là để bảo vệ cơ quan nước ngoài, cơ quan an ninh & tình báo của nhà nước đã có quyền tuyệt đối trong việc quyết định ai được BBC tuyển dụng. Thật dễ dàng nhận ra rằng cơ quan an ninh Việt nam sẽ lợi dụng quyền tuyển dụng tối thượng này để gài đặt, ép buộc những người này phải làm thêm nhiệm vụ tình báo, thu thập các tin tức liên quan tới cơ quan nước ngoài để báo cáo về cơ quan an ninh trong nước.

Ở những văn phòng tại Việt Nam của nước ngoài hay cơ quan quốc tế, ngay cả những nhân viên thường như nhân viên hành chánh, hay lao công cũng bị ép buộc nhận thêm nhiệm vụ báo cáo định kỳ những tin tức của cơ quan họ làm việc. Đối với những cơ quan quan trọng về chính trị, truyền thông như Phòng thông tin Hoa Kỳ ở Hà Nội hay BBC, thì việc cơ quan an ninh Việt Nam cài người và ép buộc người được thu nhận phải làm thêm việc thu thập tin tức cho cơ quan an ninh là điều đương nhiên.

Bằng chứng của việc nhà cầm quyền Việt nam đã thành công trong việc gài các con ông cháu cha của họ vào ban Việt ngữ đài BBC thật dễ thấy khi thính gỉa còn nhớ cách nay khoảng hơn một năm, trong cuộc phỏng vấn một bộ trưởng trong nước, thay vì trả lời lịch sự với một phóng viên của cơ quan truyền thông có uy tín quốc tế như BBC, ông bộ trưởng nọ lại ăn nói với người phóng viên đó như với chính con em của ông ta. Ông ta dõng dạc lên tiếng dậy dỗ người phóng viên BBC phỏng vấn ông là, “Này, cần phải học hỏi thêm về văn hóa Việt nam đi nhá!” Tôi không nhớ chính xác câu “dậy dỗ” của ông ta, nhưng đại khái là như vừa trích dẫn. Rõ ràng vì anh phóng viên nọ là người của chính quyền cài vào cho nên vị lãnh đạo trong chính quyền mới coi thường và dám có giọng kẻ cả như vậy.

Việc muốn được Phòng thông tin Hoa Kỳ tại Hà Nội hay BBC thu dụng, thì người trong nước phải bị điều tra lý lịch và thi hành nhiệm vụ gián điệp do cơ quan an ninh trao phó đã được một thanh niên làm việc cho Phòng thông tin Hoa Kỳ tại Hà Nội và một thành viên trong ban Việt ngữ đài BBC xác nhận với tôi.

Năm 2000, khi tôi còn làm việc tại đài VOA ở Washington D.C., chợt thấy một thanh niên trẻ tới thăm đài tôi hỏi anh ta ở đâu tới thì anh ta cho biết làm việc tại Phòng thông tin Hoa Kỳ tại Hà Nội cho nên được cho sang Hoa Kỳ tham quan. Tò mò tôi hỏi trước khi vào làm cho Phòng thông tin Hoa Kỳ anh ta có bị điều tra lý lịch không thì anh ta nói là không. Tôi không tin nên nói với anh ta rằng trước 1975, ở miền Nam, rất là tự do, nhưng cho dù chỉ xin vào làm quét dọn cho các căn cứ Mỹ cũng phải qua cơ quan cảnh sát điều tra lý lịch, huống chi là ngày nay với đảng cộng sản mà anh lại được Phòng thông tin Hoa Kỳ tuyển dụng thì làm sao không khỏi bị cơ quan an ninh điều tra lý lịch. Anh ta cười thật thà cho biết, “Với em thì mấy bác ấy không phải điều tra nữa vì trước kia em làm ở cơ quan khác các bác ấy đã điều tra lý lịch của em rồi.” Tôi không hỏi trước kia anh ta làm cơ quan gì. Nhưng tôi hỏi tiếp, “Thế vào làm ở Phòng thông tin Hoa Kỳ tại Hà Nội anh có phải báo cáo thường xuyên cho cơ quan an ninh không?” Lần này thì anh ta không cố dấu nữa mà thú thật ngay, “Khi nào có gì thì mới báo cáo.” Như thế là đã quá rõ, và tôi không hỏi tiếp nữa.

Vài tháng sau, năm 2001, khi đi du lịch London, tôi ghé thăm ban Việt Ngữ đài BBC. Anh trưởng ban và các anh chị em trong ban tiếp tôi với thái độ niềm nở. Lúc bấy giờ trưởng ban là con em miền Nam và là một tiến sĩ ở Úc. Anh này rất trẻ, có lẽ mới ngoài 30, công dân Úc nhưng là thường trú nhân Hoa Kỳ. Anh cho biết sau khi hết khế nước với BBC anh sẽ tới sinh sống tại Nam California. Tất cả 8 nhân viên còn lại gồm có 5 nam và 3 nữ, đều rất trẻ. Tôi không thấy một nhân viên phát thanh nào người miền Nam trước kia mà tên tuổi đã được độc giả biết tới. Người miền Nam duy nhất tôi gặp là chị Lê Phan, con bác sĩ Phan Huy Quát. Nhưng lúc đó tôi thấy chị không làm phần hành phát thanh mà lại đang lo về mặt kỹ thuật, tức là cắt và lắp ráp các cuốn băng thu trước để chuẩn bị cho phát thanh.

Một thanh niên trẻ đang làm việc bên computer cho tôi biết anh đang theo học đại học tại London. Tôi không biết ai là sinh viên du học được BBC thu nhận ai là người được BBC thuê từ trong nước.

Trong câu chuyện, chị nhiều tuổi nhất có vẻ lanh lợi tiếp chuyện nhiều với tôi. Nhân đó tôi hỏi chị một câu như trước kia tôi đã hỏi anh thanh niên làm việc cho Phòng thông tin Hoa Kỳ tại Hà Nội, “Khi vào làm cho BBC anh chị có phải thường xuyên báo cáo cho công an không?” Tôi hỏi rất nhỏ nhẹ vì tò mò. Nhưng khi nghe câu hỏi, dường như chị bị sốc, bèn lên giọng “tấn công” tôi: “Báo cáo thì cũng như các anh phải báo cáo với CIA vậy.” Các anh chị khác nghe vậy không nói gì. Với tôi, câu nói của chị cũng là quá đủ để xác nhận “Quí anh chị làm cho ban Việt ngữ đài BBC đều phải thường xuyên báo cáo cho công an.” Tôi không giải thích sự hiểu lầm của chị về CIA mà chuyển sang đề tài khác vui vẻ hơn. Các anh chị trong ban Việt ngữ đài BBC không biết rằng, tại Hoa Kỳ, một xứ sở tự do, không một cơ quan an ninh nào (CIA hay FBI) có thể cưỡng ép một người nào làm việc cho họ. Thêm nữa tất cả các anh chị trong ban Việt Ngữ đài VOA trưởng thành trong nền giáo dục tự do của miền Nam, tương tự của mọi quốc gia tiền tiến phương tây, nên hiểu rõ đạo đức nghề nghiệp của người làm truyền thông cũng như hiểu rõ quyền tự do cá nhân trong một xã hội dân chủ Hoa Kỳ nên họ không bị đảng phái hay chính quyền nào ép buộc phải báo cáo mà chỉ chú tâm làm tròn nhiệm vụ truyền thông trung thực khách quan theo hướng dẫn của đài mà thôi.

Với quyền sưu tra an ninh, đảng cộng sản Việt nam đã thủ đắc một quyền tối thượng trong việc quyết định sự tuyển dụng người của BBC để khuynh đảo ban Việt ngữ đài này. Điều này thật dễ hiểu bởi vì lâu nay bằng biên pháp tương tự nhà cầm quyền Hà Nội đã khuynh đảo hàng giáo phẩm lãnh đạo giáo hội Thiên chúa tại Việt nam. Bài “Vatican, Việt Nam hy sinh một con người của chúa” của the Hanoist đăng trên trang mạng Asia Times Online ngày mùng 7-5-2010 viết, “Hà Nội chỉ cho phép một giáo hội Thiên chúa dưới sự kiểm soát của toà Thánh Vatican trên danh nghĩa. Trên thực tế nhà cầm quyền hạn chế việc phong chức các linh mục và chấp thuận tất cả mọi bổ nhiệm các tu sĩ. Điều này đưa tới việc hình thành một hàng giáo phẩm lãnh đạo giáo hội Thiên Chúa dễ bị khuynh loát tại Việt nam” (Hanoi allowed a Catholic church to exist under nominal Vatican control. In practice, Vietnamese authorities restricted the ordainment of clergy and cleared all appointments. This led to a generally pliant Catholic church leadership in Vietnam.-Nguồn: Vatican, Vietnam sacrifice a holy man Asia Times Online, by the Hanoist, 7 May 2010)

Một khi đã là công cụ của nhà cầm quyền Việt nam thì việc loan tin một chiều có lợi cho cộng sản Việt nam là điều đương nhiên.


Kỳ 2

Xét trên toàn bộ, các tin tức và bình luận của ban Việt ngữ đài BBC đã có tính cách một chiều khi giảm nhẹ những điểm yếu của xã hội Việt nam về mọi mặt nhất là về sự tôn trọng nhân quyền nói chung, trong đó có sự đàn áp các người bất đồng chính kiến, đàn áp các phong trào công nhân và nông dân khiếu kiện, đàn áp các tín đồ đòi tự do tôn giáo, đàn áp các người đòi tự do dân chủ v.v… Trái lại qua các bài vở của ban Việt ngữ đài BBC, thính giả thấy xã hội, chính trị Việt nam sáng sủa hơn thực tế. Nhưng để giúp giới lãnh đạo cao cấp nhất của BBC nhận ra được tính cách một chiều, không trung thực này thì thực là khó. Phải là người Việt nam chính gốc thì mới nhận ra được cái bầu không khí ngụy tạo của bản tin. Cho nên cổ nhân mới có câu “Ý tại ngôn ngoại”. Và người phương tây cũng có câu “Đọc giữa hai hàng chữ” (Read betwe.en the lines)

Nhưng thỉnh thoảng, nhân viên ban Việt ngữ đài BBC cũng để lộ rõ khuyết điểm loan tin không trung thực, một chiều. Tình trạng loan tin một chiều đó đã đủ nhiều để trong một chương trình phát thanh của người Việt hải ngoại “Little SRadio” do chị Mai Hân phụ trách đã phải mở cuộc phỏng vấn trưởng ban Việt Ngữ Nguyễn Giang về vấn đề này khi anh viếng thăm tiểu bang California cách nay vài năm. Trước câu hỏi này của chị Mai Hân, thay vì trả lời, anh Nguyễn Giang đã cao giọng, hỏi lại một cách thách thức những bằng chứng của việc loan tin một chiều đó. Vì người hỏi chỉ phản ảnh suy nghĩ của thính giả cho nên không có chuẩn bị các bằng chứng để trả lời Nguyễn Giang. Cuộc phỏng vấn cũng không sắp xếp cho thính giả gọi vào cho nên bằng chứng về việc ban Việt ngữ đài BBC loan tin một chiều lần đó không đưa đến một kết luận nào.

Nhưng lần này, bằng chứng rõ ràng nhất của việc loan tin một chiều là bài viết của ban Việt ngữ đài BBC về ngày 30/4/2010, có tựa đề “Nhớ về một ngày 30/4”, (cập nhật: 08:44 GMT – thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010.) Bài viết mở đầu với một tấm hình mô tả “rất là hoành tráng” cuộc diễu hành ăn mừng ngày “Giải Phóng Miền Nam” do chính quyền Saigon tổ chức.
Dưới tấm hình là cuộc phỏng vấn những người thuộc phe chiến thắng mà không một ghi nhận nào về tâm tư, suy nghĩ về ngày này của phe miền nam chiến bại. Ban Việt ngữ đài BBC cũng không có một ghi nhận nào về hành động, phát biểu của người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại liên quan tới ngày này.

Bài báo khiến những người thuộc phe miền Bắc chiến thắng hồ hỡi khi đọc những phát biểu về chiến cuộc và tình hình chính trị tại miền nam trước 1975 của mấy nhân vật nằm vùng là các ông Triệu Quốc Mạnh, luật sư, đảng viên cộng sản, từng giữ chức chỉ huy trưởng cảnh sát Sài Gòn-Gia Định trong chính phủ Dương Văn Minh, ông Nguyễn Thành Tài, cựu sinh viên nằm vùng, Phó Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh, bà Nguyễn Thanh Tùng, cựu biệt động Sài Gòn, anh hùng lực lượng vũ trang.

Để cho có vẻ cân bằng, bài báo có phỏng vấn ông Hoàng Văn Cường, một phóng viên nhiếp ảnh từng làm việc cho hãng thông tấn UPI của Hoa Kỳ. Nhưng để tránh hình ảnh chế độ mới đối xử tàn nhẫn với các cựu nhân viên nước ngoài tại miền Nam trước 1975, bài báo viết với những thông tin ngụy tạo rằng:
“Sáng 30/4, từ rất sớm tôi có mặt ở quốc lộ 1. Đến ngay ngã ba Vũng Tàu – Biên Hòa, tôi gặp một đoàn xe tăng T54 của Nga và linh cảm bảo tôi đó là đoàn tăng của Việt Cộng. Tôi vội vàng bỏ hết các quân trang mà tình cờ có trên người, chỉ đeo máy hình để đón chiếc xe tăng đầu tiên. Tôi trở thành người chỉ đường bất đắc dĩ vì họ không biết đường trong thành phố. Ngay cả quãng đường từ Ngã tư Hàng Xanh vào Dinh Tổng thống họ cũng không biết nên tôi đi theo xe tăng 390 để chỉ đường cho họ. Thực ra tôi đã từng gặp bộ đội Bắc Việt rồi nên không quá bỡ ngỡ. Năm 1972, tôi đã được đưa vào mật khu Hố Bò để tiếp xúc với bộ đội trong đó, xem họ sinh hoạt khó khăn vất vả như thế nào để chụp hình và viết bài.
Tháng Tư 1975, các phóng viên làm cho báo chí nước ngoài và người nước ngoài lần lượt đi nhiều, nhưng tôi quyết định ở lại vì nghĩ rằng mình là người Việt Nam.
Chiến tranh sắp chấm dứt, tôi phải có quyền ở lại, có quyền hưởng độc lập tự do.
Những năm đầu sau chiến tranh, tất nhiên tôi cũng gặp nhiều sự nghi ngờ, đố kỵ vì tôi làm cho hãng của Mỹ. Cải tạo thì chưa phải đi, nhưng mà cũng khổ lắm.”

Trong khi thực ra bài “Dưới bia hồi niệm” trên Tuổi trẻ online, một tờ báo của đảng xuất bản ở trong nước ngày Chủ Nhật mùng 1/5/2005, (
http://tuoitre.vn/chinh-tri-Xa-hoi/7...-hoi-niem.html) tường thuật nguyên văn, “Trong ngày đó, văn phòng hãng tin UPI tại Saigòn chỉ còn lại hai nhà báo tác nghiệp và một trưởng văn phòng. Từ tinh mơ, Hoàng Văn Cường đã lái xe ra xa lộ Biên Hòa để tìm kiếm sự kiện trước giờ G. Đến ngã ba Vũng Tàu, anh bắt gặp xe tăng giải phóng ầm ầm tiến vào Sài Gòn… Sợ bị bắn lầm, chàng phóng viên ảnh này bỏ xe và ra đứng giữa đường với máy ảnh đầy ngực vẫy tay chặn đoàn xe tăng rồi quá giang trở lại Sài Gòn. Quân giải phóng ngỡ anh là một phóng viên nước ngoài nên đã cho anh tham gia (một cách bất ngờ) vào lịch sử, và đó là cách để có mặt tại dinh Độc Lập của phóng viên Hãng UPI duy nhất.” Như vậy ông Cường mang đồ nghề phóng viên nhiếp ảnh đi đón đoàn quân giải phóng Sai Gòn từ ngã ba Biên Hoà-Vũng Tầu để tác nghiệp và ông chặn chiếc tăng đi đầu để xin quá giang trở ngược lại Saigon là để thu thập hình ảnh làm phóng sự cuộc tiến quân chứ không phải ông tình cờ tới đó hay ông hân hoan đi đón giải phóng quân như giọng văn của đoạn mở đầu tạo ra.

Vì tác giả bài báo của BBC cố tình bóp méo sự kiện nên để lộ mâu thuẫn ở hai giòng trong cùng một đoạn văn: Giòng trên BBC viết “Đến ngay ngã ba Vũng Tàu – Biên Hòa, tôi gặp một đoàn xe tăng T54 của Nga và linh cảm bảo tôi đó là đoàn tăng của Việt Cộng.”
Dưới đó 4 giòng, BBC lại viết, “Thực ra tôi đã từng gặp bộ đội Bắc Việt rồi nên không quá bỡ ngỡ. Năm 1972, tôi đã được đưa vào mật khu Hố Bò để tiếp xúc với bộ đội trong đó…”

Tác giả bài báo của BBC cũng bịa ra một chi tiết quan trọng mà mấy bài báo khác viết về sự kiện ông lái xe tới Ngã ba Biên Hoà –Vũng Tầu ngày hôm đó không nói tới là “Ông vội vàng bỏ hết các quân trang mà tình cờ có trên người.”
Cũng theo bài “Dưới bia hồi niệm”, ông Cường ở lại để tiếp tục làm công việc của một phóng viên nhiếp ảnh của UPI chứ không phải như bài báo của BBC bịa đặt rằng ông Cường “quyết định ở lại vì nghĩ rằng mình là người Việt Nam.” Ông cũng không suy nghĩ “Chiến tranh sắp chấm dứt, tôi phải có quyền ở lại, có quyền hưởng độc lập tự do.” như bài viết của BBC. Bài “The Stories: Cuong” trên mạng
http://www.pbs.org/vietnampassage/st....coung.01.html viết nguyên văn, “Cuối cùng khi hoà bình lập lại vào năm 1975, Cường nghĩ rằng đất nước cuối cùng sẽ hàn gắn đau thương (heal). Nhưng thay vì vậy, ông cùng 300,000 đồng bào miền nam của ông bị đau khổ và nhục nhã thêm bởi chế độ cộng sản mới thiết lập.” Những đau khổ và nhục nhã đó được mô tả chi tiết hơn trong bài “ONE JOURNALIST’S STORY của GRACE CUTLER, phóng viên đài VOA-TV, (http://ibb7.ibb.gov/thisweek/library...00/jounal.html). Theo bài này thì khi chiến tranh chấp dứt, chính quyền mới ở Việt nam coi ông ta như gián điệp. Chính bởi những tấm hình ông ấy chụp “gương mặt âu lo của một bà mẹ chạy nạn chiến tranh…một em bé đau khổ và sợ hại…các hình ảnh thù ghét chiến tranh… đã biến ông trở thành kẻ có tội (crime) khiến ông phải chịu 7 năm trong trại tù cải tạo. Ông nói rằng chính quyền mới canh chừng những kẻ như tôi vì họ không hiểu UPI là gì. Mà họ coi UPI, API, CIA đều như nhau. Họ gọi chung là những tên CIA.” Sau khi cộng sản chiếm miền Nam thì ông Cường, lúc đó là một phóng viên nhiếp ảnh trẻ có liên hệ mật thiết với kẻ thù cũ, phải chạy xuống đồng bằng sông Cửu Long ẩn trốn. Ông Cường thuật, “Trong năm năm tôi đi cầy ruộng, đi đánh cá, tôi mua một cái thuyền nhỏ và sống trên đó một mình…” Tới năm 1983 ông ta mới ra khỏi vùng ẩn trốn trở lại thành phố Saigon sống với gia đình. Chẳng bao lâu sau ông ta bị bắt và gửi đi tù cải tạo. Trong đó nhờ triết lý sống của ông (thiền) giúp ông sống sót. Như vậy kể từ sau ngày “giải phóng miền Nam” ông Cường bị đau khổ tổng cộng 12 năm chứ không phải như bài báo của ban Việt Ngữ đài BBC ngụy tạo là “Những năm đầu sau chiến tranh, …Cải tạo thì chưa phải đi, nhưng mà cũng khổ lắm.”

Tất cả những chi tiết vừa nêu cho thấy rõ bài báo “Nhớ về một ngày 30/4” của ban Việt ngữ đài BBC chỉ nhằm tô vẽ một chiều cho cho đảng cộng sản đương quyền tại Việt nam nhân ngày 30-4.
Trong khi đó, mỗi năm ngày 30-4 lại được hai cộng đồng người Việt Quốc Cộng đối lập nhau giải thích theo hai hướng khác nhau. Trong khi chính quyền tổ chức lễ hội ăn mừng ở trong nước thì ở hải ngoại cộng đồng người Việt lại tổ chức một ngày mà họ gọi là “để tang ngày đau thương cho đất nước”.

Vậy mà bài báo của ban Việt ngữ đài BBC tuyệt nhiên không đả động tới một người nào ở phía đối nghịch, là phe đang chiếm đa số tại miền nam và tuyệt đại đa số tại hải ngoại. Thành phần không “hồ hỡi” này thường gọi cái ngày lịch sử đó là ngày “30 tháng Tư Đen”. Thành phần đối nghịch với chính quyền hiện tại này rất đông đảo, nếu không muốn nói là chiếm đại đa số người dân miền Nam, không kể đến những người mới từ miền Bắc vào Nam sau 1975. Chính cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, một trong những người có công đầu trong việc đưa bộ đội miền Bắc vào miền Nam, cũng phải công nhận “ngày 30/4/1975 có nhiều triệu người vui thì cũng có nhiều triệu người buồn”. Không cần khó khăn để ước tính khá chính xác số lượng đông đảo người không hồ hỡi với ngày 30-4. Con số chính thức được Cao ủy tị nạn Liên Hiệp Quốc công bố cho thấy ngay sau ngày 30-4-1975 lúc chiếc xe tăng đầu tiên của quân Bắc Việt húc đổ cổng sắt Dinh Độc Lập, biểu tượng của chính quyền miền Nam, đã có gần 200 ngàn người được Hoa Kỳ giúp di tản ra khỏi nước. Và liên tục trong 20 chục năm sau đó, mặc cho nguy cơ chết chóc vì bão tố và hải tặc, đã có 1 triệu 436 ngàn 556 người (1,436,556) vượt biển thành công.

Dư luận quốc tế cũng ước lượng có con số tương đương những người bỏ xác trên biển khơi. Ngoài ra chắc chắn nhà nước Việt nam nắm rất rõ bao nhiêu triệu người vượt biên bất thành bị bắt cầm tù. Với từng đó triệu con người cùng với thân nhân họ, không ai có thể bảo rằng họ hồ hỡi với ngày 30-4. Thế nhưng ban Việt ngữ đài BBC làm ngơ tâm tư của số người đông đảo “bị thất trận” này trước những lễ lạc “hoành tráng” do nhà cầm quyền tổ chức trên toàn quốc.
Dư luận bất mãn với bài “Nhớ về một ngày 30/4” của ban Việt ngữ đài BBC thì khá nhiều. Dưới đây là 2 trong nhiều email người viết nhận được từ những diễn đàn (email group) mà tác giả là những người không quen biết:

Email 1: “Hinh nhu dai BBC ngay cang xuong cap? Xem ho tuong thuat ve ngay 30/4
http://www.bbc. co.uk/vietnamese /vietnam/ 2010/04/100430_ 30april_faces. shtml”

Email 2: “Đây là một điều xấu xa và nhục nhã cho dân tộc VN trong thời buổi tìm đúng lối đi cho đất nước khi có một cơ quan thông tin quốc tế nhưng lại chỉ loan tin một chiều, phỏng vấn một chiều, công bố những chuyện có lợi cho độc tài Cộng sản.

Đáng lý ra, BBC phải làm gương cho báo chí trong nước thay vì chỉ truyền thông như chính mình là công cụ là cái loa của nhà nước.

Tôi đề nghị mọi người ký tên một kiến nghị lên ban quản lý BBC, khiếu kiện ban Việt ngữ BBC, đề nghị thay đổi Ban Trị sự.”

Những bực bội của thính giả quả thực có duyên cớ bởi vì ban Việt ngữ đài BBC trong gần 10 năm nay ngày càng loan tin thiếu chuyên nghiệp, không trung thực, sai đường lối cố hữu của đài BBC, và nhiều khi bịa đặt (như đoạn báo vừa viện dẫn). Uy tín quốc tế lâu nay của của ban Việt ngữ đài BBC đang dần dần bị sói mòn làm tổn thương uy tín của BBC, một cơ quan truyền thông quốc tế có uy tín lâu đời. Chỉ khi nào ban lãnh đạo cao cấp nhất của BBC biết được điều này và tìm cách chống đỡ các biện pháp xâm nhập và khuynh đảo của cơ quan an ninh tình báo của Việt nam thì uy tín của BBC mới hy vọng được phục hồi.

Các thính giả của BBC, đặc biệt các thính giả Anh quốc, là những người đóng thuế tài trợ cho BBC, có thể viết thư cảnh báo về tình trạng này gửi về ban lãnh đạo BBC tới văn phòng của hai vị hiện trực tiếp lãnh đạo đài là ông Sir Michael Lyons (Chairman) BBC Trust và ông Mark Thompson (General-Director) (Chairman of the Executive Board). *

(1) Đọc ‘Trăng nghẹn’, nhớ ‘Lời mẹ dặn’ Trùng Dương Thứ Ba, 09 tháng 3 2010 (VOA)
http://www1.voanews.com/vietnamese/n...rang-nghen-nho -Loi-me-dan-03-09-10-87153522.html

Bài Xem Nhiều