We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 19 January 2010

ĐỒNG CHIÊM, CÁI BẪY SẬP

Tháng 01-2007, sau khi Nguyễn Tấn Dũng sang Roma gặp Đức Giáo Hoàng về, thì xẩy ra vụ tượng Đức Mẹ Pieta tại giáo xứ Đồng Đinh, Phát Diệm, bị đập phá.

Tháng 9-2009, cũng Nguyễn Tấn Dũng, đi Âu Châu để vận động đầu tư, tuyên bố tuyệt đối không trả lại các tài sản, đất đai lại cho Giáo Hội Công Giáo VN, khi trở về, thì ngôi trường học của giáo xứ Loan Lý tại Huế bị chiếm đoạt bằng bạo lực.

Tháng 12-2009, sau khi Nguyễn Minh Triết đi Roma yết kiến Đức Giáo Hoàng trở về chưa đầy một tháng, thì có việc nhà cầm quyền địa phương đưa công an lên Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm, gần Hànội, để chỉ triệt hạ cây Thánh Giá dựng trên đó. Điểm đáng ghi nhận là sự kiện này xẩy ra trùng hợp khít khao với lịch trình viếng thăm VN của một phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ, trong đó có dân biểu Cao Quang Ánh, một người VN tỵ nạn CS là thành viên. Điều lạ lùng là DB Ánh đang khi còn ở VN, đã không biết việc xẩy ra, nên không nói gì. Mãi cho tới khi trở lại Hoa Kỳ rồi, ông mới lên tiếng: “Tôi nghĩ đây không phải là việc làm của chính quyền, mà của một trong những người cấp nhỏ.”

Chuyện quan trọng xẩy ra, tại sao DB Cao Quang Ánh đã không biết để lên tiếng kịp thời. Tại sao về Mỹ ông mới lên tiếng, và còn lên tiếng để chạy tội cho bọn đầu lãnh Hànội như thế. Hành động đập phá Thánh Giá tại Đồng Chiêm là chủ trương của ban lãnh đạo trung ương đảng và nhà nước VGCS hay chỉ là việc làm tùy tiện của các cấp thừa hành tại địa phương như DB Cao Quang Ánh nhận định? Đây là vấn đề thật sự quan trọng, liên quan đến đường lối, chính sách của đảng VGCS chứ không phải chuyện tầm thường. Chỉ một chút hiểu biết về VGCS thôi, thì sẽ thấy rằng chúng giăng ra cái bẫy và đã mau chóng tóm gọn được con mồi.


Đồng Chiêm Trong Ngày Về Của Một Người Tỵ Nạn Thành Công

Chuyện xẩy ra tại giáo xứ Đồng Chiêm được báo chí tường thuật như sau: “Vào lúc 2 giờ sáng ngày 6 tháng 1 năm 2010, các lực lượng vũ trang của nhà cầm quyền Việt Nam vào khoảng 600 cho đến 1.000 người gồm dân quân tự vệ, công an, và cảnh sát cơ động với súng ống, chó nghiệp vụ, dùi cui, lựu đạn cay đã phong tỏa các giáo xứ Nghĩa Ải, Tụy Hiền, Đồng Chiêm, chặn lại tất cả các lối đi và khu vực Núi Thờ. Họ bắt đầu triệt hạ và đập phá Thánh Giá bằng bê tông trên núi này. Trước hành động phạm thánh như vậy, giáo dân Đồng Chiêm đã kêu gọi họ ngừng ngay những hành vi xúc phạm đó. Thế nhưng giáo dân đã bị cảnh sát ném lựu đạn cay và một số đã bị đánh đập tàn nhẫn trong đó có hai người bị thương nặng hiện đang còn phải nằm bệnh viện để điều trị.” (VietCatholic News 15-01-2010)

Trong nhiều ngày sau khi đã triệt hạ cây Thánh Giá, bọn công an côn đồ còn áp dụng nhiều hình thức đàn áp khác nhắm vào các linh mục, tu sĩ, và giáo dân liên quan đến vấn đề giáo xứ Đồng Chiêm, như bắt người, đánh đập linh mục và ký giả, đổ đá trục lộ giao thông để phong tỏa lối vào Đồng Chiêm, lục xoát nhiều nữ tu viện tại Hànội v.v. Với tất cả các hành vi đạo tặc và côn đồ trên được đem ra áp dụng, VGCS nhắm đến lợi lộc gì. Và đây là câu trả lời: “Giáo xứ Đồng Chiêm, một xứ đạo nghèo, riêng cái tên Đồng Chiêm đã nói lên sự đói nghèo ở mảnh đất ngập lụt này. Giáo dân đàn ông ở đây phải đi làm ăn xa xôi để nuôi sống gia đình. Việc đi làm ăn xa xôi, cô đơn và nhiều vất vả đã mang về giáo xứ này nhiều căn bệnh nguy hiểm. Có lẽ không nơi nào, một giáo xứ nhỏ, lại có nhiều người nhiễm HIV như ở đây. Ở đó không có tài sản để tranh chấp với ai, nhà nước và giáo xứ không có tranh chấp nào với Núi Thờ là nghĩa trang của giáo xứ cả hơn trăm năm nay. Ở đó cũng không có công trình quốc phòng, quân sự hay bất cứ dự án nào của quốc gia để ảnh hưởng….” (VietCatholic News 14-1-2010: Không thể là chuyện tranh chấp và không thể không lên tiếng - Song Hà)

Trong những vụ đàn áp khác trước đây tại Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Tam Tòa, Loan Lý và nhiều nơi khác, VGCS nhắm đến cái lợi trước mắt là tiền bạc, và cái lợi khác là gián tiếp triệt hạ ảnh hưởng của tôn giáo. Những mảnh đất hay cơ sở cướp được có thể đem bán thu về tiền tươi hàng triệu dollars, hoặc biến thành nơi kinh doanh kiếm lợi. Yên trí hơn, tôn giáo không còn phương tiện để sinh hoạt chống lại CS nữa. Dưới chân ngọn núi Chẽ (hay Núi Thờ) là một nghĩa trang lâu đời, có hàng trăm năm, của giáo dân Đồng Chiêm, với hàng ngàn ngôi mộ. Như thế bọn VGCS ban đêm kéo đến đập phá cây Thánh Giá trên đỉnh núi để ăn cái giải gì? Tìm kiếm lợi lộc gì ở đấy? Cây Thánh Giá dựng trên núi đã hàng mấy chúc năm, nếu cho là xây cất bất hợp pháp, thì tại sao không cấm ngay từ khi bắt đầu xây? Lại nữa, dưới chân Thánh Giá là khu nghĩa trang, mồ mả cũng xây thì có là bất hợp pháp không? Những người chết trong các ngôi mộ kia, họ nằm đấy hợp pháp hay bất hợp pháp? Những ngôi mộ có sổ đen sổ đỏ hay giấy tờ gì chứng minh là hợp pháp không? Người chết là tín hữu, và cây Thánh Giá là biểu tượng của Đấng mà họ tôn thờ. VGCS triệt hạ cây Thánh Giá, sao không triệt phá luôn cả các mồ mả là hai thực tại liên hệ với nhau và luôn luôn đi đôi với nhau. Nghĩa trang riêng của người công giáo có cái dấu hiệu là cây Thánh Giá. Đó là điều ai cũng biết. Tại sao bọn Việt gian côn đồ chỉ bứng cây Thánh Giá. Đó là sự vô lý của vấn đề. Điều đó cho thấy, VGCS chủ tâm hủy diệt biểu tượng tôn giáo, nói cách khác là “triệt phá đạo”. Đó là kết luận duy nhất hợp lý cho vấn đề.

Sự kiện Đồng Chiên xẩy ra đúng vào lúc một phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ đến thăm Việt Nam, trong đó có DB Cao Quang Ánh là một người VN tỵ nạn CS. Ngay khi DB Ánh còn đang công tác tại Việt Nam, tôi đã có viết một bài về chuyến đi của ông, nhan đề “Cậu Ánh Đi Sứ”. Bài này viết dưới dạng văn phiếm mục đích là tránh nặng nề và để cho dễ đọc. BD Ánh là một nhà tu xuất mới buớc vào làm chính trị đã thành công lớn liền, đắc cử làm dân biểu Quốc Hội Liên Bang. Tôi có cái nhìn về ông Ánh cũng giống như vói GS Nguyễn Chánh Kết, hai nhà tu xuất làm chính trị. Cả hai đều lương thiện, thành thật, có tâm hồn, nhưng lại ngây thơ, một đức tính rất dễ thương của con nít, và nếu có nữa thì chỉ nên có ở một nhà tu hành, nhưng người làm chính trị không nên và không bao giờ được có. Trong bài Cậu Ánh Đi Sứ, tôi kể câu chuyện rất xưa của nước Tầu thời Chiến Quốc, tể tướng Án Anh nước Tề đi sứ sang Tấn, hy vọng quí độc giả, đặc biệt DB Cao Quang Ánh, nếu muốn, có thể học hỏi được một cái gì hay trong đó chăng. Án Anh mặc áo rách, đi ngựa gầy, ngồi xe cà rịch cà tàng đi vào đền vua nước Tấn, nhưng đã làm cho vua tôi nước Tấn nể phục. Mặc dù ông thân hình nhỏ bé, nhưng cái tài lương đống của ông đã làm cho nước Tề trở nên cường thịnh. DB Cao Quang Ánh đi sứ VGCS, mặc dù là một người tỵ nạn, nhưng đã không gây rắc rối, mà còn củng cố thêm sự giao hảo giữa chánh quyền Mỹ và VGCS, được báo chí trong nước ca tụng là một chỉ dấu cho thấy. Đó là một thành công xét theo lập trường chính trị “Tôi ngay thờ Chúa, gái thờ chồng”. Nhưng trên quan điểm chống cộng của người tỵ nạn, tôi đã nói rất rõ, ông Cao Quang Ánh là một Dân Biểu Hoa Kỳ, ông được người dân Hoa Kỳ bầu lên và làm việc cho nước Mỹ, chứ không phải cho nước VNCH. Tôi còn nhấn mạnh, quyền lợi của dân tộc VN và của Hoa Kỳ chưa bao giờ đi song song và cùng chiều. Cho nên, người Việt tỵ nạn không nên kỳ vọng quá đáng vào đường lối của ông Ánh. Khi nói: “Dù còn bất đồng ý kiến trong một số vấn đề, nhưng tôi hy vọng hai bên sẽ hiểu nhau hơn và cùng làm việc cho tương lai của hai nước”, DB Cao Quang Ánh trên cương vị một Dân Biểu Mỹ không có gì đáng trách. Nhưng trên cương vị là một người VN tỵ nạn, ông Cao Quang Ánh đã không còn giữ quan điểm của người tỵ nạn nữa, và đã để mất đi phần nào cảm tình đồng hương dành cho ông. Lời tuyên bố trên cho thấy ông Ánh đi theo con đường mà chính quyền Mỹ luôn cổ võ và đẩy người tỵ nạn đi vào, là trở về phục tùng VGCS.


Đồng Chiêm Dưới Con Mắt Của DB Cao Quang Ánh

Cũng bởi DB Cao Quang Ánh là một con người thành thật như nhận xét của chúng tôi ở trên, nên mọi việc trong chuyến đi cũng như quan điểm và lập trường của ông liên quan đến các hoạt động trong chuyến đi đều được ông tuôn ra hết. Vì thế mà chúng ta mới biết được, trước các diễn biến nóng bỏng tại VN, ông suy nghĩ và hành động ra sao.

Trước hết nói đến mục đích của chuyến đi của ông, ông nói để nghiên cứu giải quyết vấn đề mìn bẫy mà quân đội Hoa Kỳ còn để lại sau chiến tranh. Nhưng đồng thời ông lại còn nói là để tìm hiểu những thay đổi tại VN. Vậy cái nào mới là mục đích chính. Nếu là để tìm hiểu thì ông tìm hiểu được những gì khi bị trói buộc bởi những điều kiện mà ông đã phải cam kết với kẻ cấp chiếu khán cho ông? Ông không được phép tiếp xúc với những nhà bất đồng chính kiến, không được thăm gặp các tù nhân lương tâm. Như thế thì ông hy vọng biết được cái gì? Chỉ tiếp xúc với các quan chức CS và thân nhân của ông thôi, sự hiểu biết của ông về những thay đổi tại VN được đánh giá như thế nào. Những tòa nhà cao tầng sang trọng, những cơ sở làm ăn khang trang cho ông thấy VN có phát triển, nhưng những cái đó thực sự nằm trong tay ai thì chắc chắn ông ông thể biết được. Chỉ hội họp, tiệc tùng trong những ngôi lầu son gác tía, tham quan, du ngoạn những chỗ xa hoa đài các, DB Ánh biết được cái gì. Chắc chắn ông không nhìn thấy hàng ngàn, hàng vạn những đứa trẻ thơ bị ném ra ngoài lề đường, không biết được người con gái VN phải bán thân làm đĩ tại khắp nơi trên thế giới, VN đứng đầu thế giới về nạn phá thai, ông cũng không thể hay rằng có nhiều sinh viên đại học phải bán đi một trái thận trong người để tiếp tục đèn sách v.v. Đấy là những nét thay đổi lớn tại VN. Nói chung VN có thay đổi thật, nhưng thay đổi theo chiều hướng đi xuống, căn cứ theo cái mốc khởi đầu là chế độ mà thân phụ của DB Cao Quang Ánh là một sĩ quan phục vụ.

DB Cao Quang Ánh đến Hànội ngày 5-01 thì ngay ngày hôm sau xẩy ra biến cố Đồng Chiêm. Một biến cố quan trọng như thế cả thế giới hay tin ngay sau đó. Không lý tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hànội không biết? Nếu tòa đại sứ biết, không thể nào họ không thông báo tin tức cho các vị dân cử của họ có mặt tại chỗ hay. DB Ánh không được thông báo, điều đó thậm vô lý. Khi được báo chí hỏi, DB Ánh trả lời là cho mãi tới khi ông qua Cam Bốt hay Lào mới biết được. Điều tệ hại hơn nữa là ông không nhớ nổi chắc chắn lúc biết sự kiện Đồng Chiêm, ông đang ở Cam Bốt hay ở Lào. Có thể nghi ngờ rằng DB Ánh đang tìm cách dấu quanh, nhưng câu trả lời của ông đã tố cáo ông. Không biết DB Cao Quang Ánh đã nhìn ra chưa, VGCS lưu manh đã giương bẫy để triệt ông. Ông là một vị dân cử công giáo, có tinh thần chống cộng. Điều đó ai cũng thấy và tất nhiên VGCS rất sợ. Ông trở về quê hương, chúng bầy ra trò triệt hạ cây Thánh Giá ở Đồng Chiêm, nhưng lại ra điều kiện không cho ông lên tiếng, không cho họp báo để bịt miệng ông. Vấn đề đáng lý phải lên tiếng cấp thời, thì ông đã không được phép mở miệng. Hệ quả là ông trở nên một người xa lạ đối với đồng bào của ông. Họ hết còn tin tưởng và ủng hộ ông nữa. VGCS chỉ muốn có thế, và chúng đã thành công.

Một điểm khác nữa là trong thái độ xử trí công việc, DB Cao Quang Ánh đã tỏ ra là một con người thiếu bản lãnh của một nhà chính trị. Bà DB Loretta Sanchez trước đây có lần sang VN về vấn đề nhân quyền, nhưng bà đã không chấp nhận các điều kiện của VGCS đòi hỏi để được nhập cảnh. Bà Sanchez tuy là một dân biểu nhưng bà đi với tư cách cá nhân, còn DB Cao Quang Ánh đi trong phái đoàn chính thức của Hạ Viện Mỹ. Hai tư cách đó khác nhau xa lắm. Ông Ánh là người VN. Bà Sanchez không phải là người Việt, mà còn là một phụ nữ. Ông là một đấng mày râu VN, nhưng tỏ ra hèn và nhát hơn một vị nữ lưu gốc Spanish. Trong lãnh vực hoạt động cho quyền lợi của VN, xem ra DB Cao Quang Ánh thua xa bà Loretta Sanchez.

Điểm sau cùng và cũng là điểm quan trọng. Trong cuộc họp báo sau khi trở về Hoa Kỳ, DB Cao Quang Ánh đã tuyên bố một câu hết sức ngớ ngẩn. Ông nói: “Tôi nghĩ đây không phải là việc làm của chính quyền, mà của một trong những người cấp nhỏ.” Bị bưng bít như thế nên chẳng biết được cái gì tại chỗ khi ở Hànội, thế mà DB Ánh dám tuyên bố, triệt hạ cây Thánh Giá Đồng Chiêm là việc làm của cấp dưới, chứ không phải của nhà cầm quyền trung ương. Kể cũng ẩu thật. Ông căn cứ vào đâu để đưa ra lời nhận định hồ đồ đó? Hồi năm 1956 (?), sau khi giết hại hàng vạn đồng bào bị qui tội địa chủ, Hồ Chí Minh ra trước công chúng nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, tuyên bố, đấy là việc làm sai lầm của địa phương chứ “bác” và trung ương không muốn thế. Thế là huề dzốn. Lũ dân đen khốn khổ lại nhắm mắt tin tưởng và yêu “bác” như xưa. Khi đi tù về, một người bạn kể lại với tôi, thân nhân của anh là một địa chủ sống sót từ ngoài Bắc vô thăm. Ông ta rưng rưng nước mắt nói với bạn tôi: “May mà nhờ có bác biết kịp thời và can thiệp, chứ không thì chúng tôi chết cả nhà rồi.” Cứ coi như một chuyện tiếu lâm. Mánh lới lừa bịp của VGCS siêu như vậy đấy. Vài giọt nước mắt, một câu nói của Hồ đủ sức rửa sạch hết mọi tội lỗi của hắn và lấy lại được lòng tin của quần chúng.

Câu hỏi đặt ra là việc bách hại giáo dân Đồng Chiêm thật sự là việc làm của cấp dưới, hay là chủ trương của trung ương đảng và nhà nước VGCS? Tự hỏi, nếu đó chỉ là việc làm của cấp dưới thì các vụ đập tượng Đức Mẹ Pieta, vụ cướp trường học Loan Lý, và rất nhiều vụ khác nữa, cũng đều là việc làm của cấp dưới cả sao? Thật là vô lý, cấp dưới làm ăn bậy bạ như thế mà không đứa nào bị xử phạt. Nhiều trường hợo liên tiếp xẩy ra như thế mà không hề bị ngăn chặn và sửa sai. Trái lại, bọn cầm quyền trung ương còn lấp liếm, bao che, dung dưỡng thuộc cấp, đổ tội trên đầu các nạn nhân và bao giờ cũng dành lẽ phải về phần mình. Như vậy, thì chuyện trung ương chủ trương hay cấp dưới làm bậy đã rõ ràng. Như thế mà DB Cao Quang Ánh không nhìn ra. Lời tuyên bố của ông thật sự là sự chạy tội cho bọn VGCS đầu sỏ tại Hànội. Ông vô tình hay cố ý, muốn biết cũng đòi hỏi phải có chút ít thời gian.


Kết Luận

Vừa qua, trang Web Take2Tango có đưa ra một bảng thăm dò (poll) bằng cách kêu gọi người đọc vote cho một trong hai ý kiến sau đây:
Câu 1 - Chúng ta cần “khẩn trương” gây quĩ để giúp DB Cao Quang Ánh tái đắc cử.
Câu 2 - Chúng ta “tẩy chay toàn diện” mọi sinh hoạt liên quan đến DB Cao Quang Ánh.
Kết quả bạn đọc vote cho câu 1 là 26%, cho câu 2 là 73%.

Vì không hiểu biết về kỹ thuật làm thăm dò, đàng khác nhận thấy cách đặt câu hỏi có vẻ gượng ép, không mấy thích hợp, chúng tôi thật sự không hoàn toàn tin tưởng việc thăm dò trên trang Web Take2Tango. Tuy nhiên kết quả thăm dò cũng cho thấy một chỉ dấu là DB Cao Quang đã mất đi phần nào sự tin tưởng và cảm tình mà đồng hương tỵ nạn dành cho ông. Những người trẻ trong cộng đồng tỵ nạn chúng ta như DB Cao Quang Ánh nên hiểu rằng khi dấn thân đi vào chính trường Mỹ, một đàng họ phải hành sử trách nhiệm dân cử theo con đường “tôi ngay thờ chúa, gái thờ chồng”, nhưng đàng khác, họ cũng nên giữ lấy cái nếp sống VN, nên thở hơi thở VN, và nên có trái tim đập theo nhịp sống của dân tộc VN.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Đế quốc Mỹ: một bọn đáng chết!


Kể từ ngày thoát khỏi được cái thiên đường Xã hội Chủ nghĩa Dáo Mác với Lưỡi Lê sang Mỹ đến nay, nói nào ngay, đã gần 20 năm rồi chớ có ít ỏi gì, nhưng khẩu vị của tôi vẫn chưa quen được với đồ ăn, thức uống của bản xứ như Hotdog, Hamburger hay Pizza, Coca, Pepsi mà vẫn cứ cá kho mặn, cải muối, dưa chua, ly trà Đổ Hữu Bảo Lộc, mới đã cái thần khẩu, no căng cái bụng nhà quê của mình. Bọn Việt cộng cứ lu loa rằng cái đám “khúc ruột ngàn dặm” bám chân đế quốc Mỹ để được “bơ thừa sữa cặn” thật ra chỉ là do cái bệnh mê Mỹ quá nặng nên “suy bụng ta ra bụng người” mà thôi. Cứ nhìn vào thái độ xun xoe mấy năm gần đây của đám lãnh đạo Bắc Bộ phủ, kéo cả lô, cả lốc bầu đoàn thê tử sang Mỹ để cầu cạnh, van xin tư bản Mỹ trở lại Việt Nam thì thấy rõ ai là kẻ muốn được “bơ thừa sữa căn”. Tuy không quen với “bơ thừa sữa cặn” của đế quốc, nhưng sống lâu ngày bên cạnh nó, dù muốn hay không, vẫn cứ bị lây cái mùi bơ sữa, giống như mấy anh Chà Và Ấn Độ, dẫu tắm xà bông thơm loại nào đi nữa mồ hôi vẫn cứ có mùi cà ri tỏa ra… điếc mũi. Vì lây cái mùi “bơ sữa” nên dần dà tôi quên mất tiêu mối hận lòng và cái “tội ác” của đế quốc Mỹ đã gây ra cho miền Nam. Duy chỉ có bài học trong trại tù “Cải tạo” do Cán bộ quản giáo dạy đi, dạy lại suốt gần 6 năm rằng “ta đánh cho đế quốc Mỹ cút khỏi Việt Nam vĩnh viễn, không bao giờ dám trở lại nữa” là không thể nào quên được. Quả nhiên Mỹ đã không trở lại thật. Chỉ đến khi Việt Nam anh hùng “chiếu lót đàng, vàng lót ngõ, thảm đỏ lót sân bay” trân trọng kính mời “Ngài”, thì Đại vương Biu Cờ Lin Tơn của đế quốc mới chịu dời gót ngọc hạ cố, sang chơi “thăm dân cho biết sự tình”. Kể từ cái ngày “Trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời đế quốc chói qua tim” ấy, cái ngày hai nước Việt Mỹ ô kê sa lem, xóa bỏ hận thù bất cộng đái thiên, bắt tay, ôm hôn nhau thắm thiết đến nay, lãnh đạo ta cứ xoành xoạch kéo nhau đi Mỹ cứ như đi chợ cầu Ông Lãnh. Con cái lãnh đạo ta cứ nhất định đổ xô du học Mỹ chứ không chịu sang Liên Xô, Trung Quốc hay các xứ Đông Âu như thời “Có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Mối bang giao Việt Mỹ vừa mới được chắp cánh, liền cành, tưởng đâu cũng giống như tình hữu nghị Việt Trung, đời đời bền vững như 16 chữ vàng y và 4 hảo lớ của Hán triều tặng. Ngờ đâu… Thấy dzậy mà không phải dzậy. Tay thì ngữa ra xin tiền mà mối thù đế quốc Mỹ của đảng ta ngày nào vẫn cứ còn nguyên khối trong bao tử. Mới đây, Ngài Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã cầm lòng không đậu cái ấm ức trong bụng lâu nay nên đã (cố ý) hớ hênh xì ra “ tui nói chuyện dzới ông Ô Ba Ma, dzừa động viên ổng mà dzừa phân hóa nội bộ nước ổng”. Ghê chưa! Nói có một câu ngắn ngủn mà phân hóa được nội bộ nước Mỹ. Quả nhiên là tài nghệ phi thường. An Nam sử ắt phải chép: “Trước Triết, sau Triết, chưa từng có ai làm được việc này!” Xưa nay chưa hề có nhà ngoại giao nào đến nước người ta vừa cầu cạnh, xin xỏ lại vừa tìm cách “phân hóa nội bộ” nước người ta lộ liễu, trắng trợn như thế. Tưởng đâu chỉ có ông Chủ tịch nước sểnh miệng nói bậy, ngờ đâu “nhân dân ta” trong nước cũng được đảng ta giáo dục nói đều như thế, nói y như thế. Mới rặc ròng đây, mối thù đế quốc Mỹ cũng đã được một ủng hộ viên “đá bóng” Việt Nam biểu lộ một cách rất “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” y chang Ngài Chủ tịch Triết, qua lời bình phẩm trận đá banh ở Lào, “giải trình” vì sao đội tuyển Ủ23 Việt Nam thua đội Malaysia 0-1 trong trận chung kết. Hai “sự cố” này xãy ra liên tiếp như “một cú hích” thúc cùi chỏ vô hông, làm cho tôi giật mình, tỉnh giấc “bơ thừa sữa cặn” để mà nhớ lại tội ác của đế quốc Mỹ lâu nay bị bỏ quên. Bán độ Theo thông tấn xã nhà nước TTXVN tường thuật: Ngày 17/12/2009 vừa qua, trong trận chung kết môn túc cầu nam của Đông Nam Á Vận hội, đã thua đội U23 Mã Lai với tỉ số 0-1 ở phút 84 của hiệp nhì, dù rằng trong trận đấu ở vòng bảng, VN đã thắng Mã Lai 3-1. Lời bình luận của ủng hộ viên nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam anh hùng như sau: “Trong môn thể thao lào cũng cần có tư duy chiến thuật, kỹ thuật và thể nực. Thể nực mạnh nà quan trọng trong môn bóng đá. Vậy thì muốn có một thể trạng tốt phải có sự ăn uống đầy đủ. Có một môi trường sinh khí tốt. Hay nà có một lền thể dục thể thao mạnh. Từ sau cuộc chiến tranh xảy ra đến giờ những cầu thủ của ta nà con cháu của những bộ đội trên chiến trường đi Trường Sơn vào Lam đánh Mỹ. Những người đi đánh Mỹ lày thường nà thể trạng yếu và có thể nà thương binh. Thương binh thể trạng yếu, họ nấy vợ sinh con, đẻ cái mất dinh dưỡng, vì vậy thể trạng của các cầu thủ lày không thể lào khoẻ được. Vậy nà Việt Lam thua nà hoàn toàn do đế quốc Mĩ chứ không phải do chính quyền hay do nhân dân Việt Lam không biết đá bóng.” (Nguyên văn được chép ra từ Youtube, luôn cả các chữ ngọng) Nhưng đàng sau trận chung kết với bàn thua kỳ lạ của đội Việt Nam, người ta đã đặt ra nhiều dấu hỏi: Có phải Việt Nam thua là do bán độ hay do thể lực yếu như người “iu lước” nói trên đổ lỗi lên đầu đế quốc Mỹ? Trên một blog (bshohai.blogspot.com) của bác sĩ Hồ Hải với bài viết nhan đề “Nói chuyện Triết học của người ngoại đạo: Bóng đá và Tiền” ghi lại nhận xét của mình chuyện nghe được từ môt cò cá độ bóng đá. Trích: “… Xem hiệp 2, tôi nghe bình luận viên thông báo: Nếu huy chương vàng, sẽ được thưởng nóng 200.000USD. Nếu huy chương bạc, cũng sẽ được thưởng nóng 100.000USD do một công ty truyền thông đình đám. Thấy hôm nay cả hiệp 1 các chàng trai Việt đá cứ như gà mắc tóc, dù có tấn công áp đảo. Tôi trộm nghĩ, nếu thế thì chỉ cần huề hai hiệp chính, chắc các cháu sẽ có một số tiền mà người ta thường gọi là bán độ. Rồi hai hiệp phụ sẽ thanh toán cũng chưa muộn. … Vào phút 60 trận đấu, một tay cò nói rằng: Nó bán cho thua luôn, vì kèo bây giờ là đá đồng Việt Nam lún tiến. Tôi hỏi lún tiền là sao? Cậu ta bảo: Bố ơi! Bố không hiểu thì đừng có hỏi, vì hỏi mà biết thì sẽ ghiền, mà ghiền thì sẽ hết nhà đấy bố. Cứ ngỡ cậu ta nói chơi. Ai ngờ là thật. Phút 84 định mệnh khi cậu hậu vệ biên có bóng, không chịu phá ra biên khi bóng quanh quẩn ở khu 16,50 mà lại đưa cho cầu thủ Malaysia. Điều gì đến đã đến. Thế là cầm vàng mà để vàng rơi… Với tình hình “ổn định chính trị” như hiện nay ở trong nước, mà nói theo kiểu Bs Hồ Hải thì đúng là luận điệu của bè lũ “phản động”, lợi dụng tự do ngôn luận, nghe lời xúi dục của bọn “chống cộng cực đoan” hải ngoại “nói xấu đảng và nhà nước ta”. Ta thua “nà do đế quốc Mỹ nàm cho thể nực ta yếu” chứ Nhà nước ta đâu có bán độ. Đế quốc Mỹ: đúng là một bọn đáng chết! -Nhưng lần trước, cách đây mấy năm, đội tuyển Việt Nam đã đoạt chức vộ địch SEAgames, tổ chức thi đấu ở sân Mỹ Đình một cách ngon lành thì thể lực sao lại tốt thế? - Đó nà do tài nãnh đạo của Đảng ta trong việc rèn cán, chỉnh đội theo tư tưởng Bác Hồ. Chẳng nghe câu: “Mất mùa nà tại thiên tai - Được mùa nà tại thiên tài đảng ta” sao? - Ừ nhỉ! Đúng quá đi chớ. Bán danh dự Miên man lại liên tưởng tới cái vụ kiện “chất độc da cam”. Đảng ta đi kiện Mỹ đến mòn cả giày, tốn hao tiền bạc không biết bao nhiêu mà kể, cù cưa, cú cứa hơn cả chục năm mà bọn đế quốc chẳng chịu sùy ra đồng nào để gọi là bồi thường an ủi. Kể cũng lạ, Mỹ sử dụng thuốc khai quang diệt cỏ trong những vùng rừng rậm ở miền Nam, từ vĩ tuyến 17 đến tận mũi Cà Mau, để lũ khỉ, đười ươi, dã nhân Việt cộng hết chỗ ẩn núp làm hang ổ, đêm đêm mò ra đào đường, đắp mô, gài mìn bẫy giết hại dân lành. Chất thuốc này được sử dụng lần đầu tiên vào ngày 12/01/1962, trong chiến dịch Ranch Hand từ 1962-1971. Giai đoạn từ 1967 và 1968, giai đoạn Hà Nội gia tăng cường độ quấy rối miền Nam rất khốc liệt, chất thuốc này được rãi nhiều nhất và thực sự chấm dứt vào 30/6/1971. Rãi thuốc ở miền Nam mà nạn nhân bị nhiễm độc lại là dân miền Bắc! Ngọn gió Mác Lê hay gió Mao Hồ biến thành gió chướng đã thổi ngược chiều từ Nam ra Bắc chăng? Hà Nội thành lập “Hội nạn nhân chất độc da cam” khai khống lên rằng hơn triệu người bị nhiễm chất độc với hậu quả là gây ung thư đến loạn thần kinh, từ 100 ngàn đến 150 ngàn trẻ em được sinh ra với tật nguyền, để đi kiện 37 công ty hóa chất Hoa Kỳ sản xuất ra chất khai quang. Có một chi tiết rất buồn cười bên lề chuyện Hà Nội đi kiện. Khi được tòa án Mỹ hỏi Việt Nam đã có cuộc khảo sát độc lập và uy tín để thẩm định dứt khoát sự hiện diện chất độc của dioxin trong những vùng đất và mạch nước ngầm ở những vùng đã bị khai quang chưa thì Hà Nội ú ớ trả lời rằng chưa vì có khó khăn trong việc nghiên cứu. Tòa hỏi tiếp: Thế thì sao gọi là chất độc da cam? Hà Nội lập tức trả lời mạnh mẽ: Việt Nam có đủ bằng chứng hẵn hoi là các thùng chứa thuốc độc đó còn đang nằm ở kho Tân Sơn Nhất và Long Bình. Chất đó có màu da cam! Cả toà án Mỹ hôm đó, ngày 10/3/2005, cười ngất. Sau khi giải thích cho phái đoàn Hà Nội biết rằng, sở dĩ nó có tên là “da cam” là vì công ty sản xuất chất khai quang đã sơn ký hiệu màu vàng cam trên thùng chứa để người xử dụng biết, tránh mọi sự nhầm lẫn với thuốc khác, chứ thuốc không có màu vàng cam. Các ông nói như thế là “Thầy bói sờ voi” không có cơ sở khoa học, không đáng để bàn cãi. Và dĩ nhiên tòa án Mỹ bác bỏ đơn kiện. Hà Nội vẫn cay cú như cà cuống chết đến đít vẫn còn cay, kháng cáo tiếp ngày 22/2/08, hy vọng rằng không được chì cũng được chài, không được củ mài cũng được củ khoai lang. Ai ngờ tòa án Mỹ cũng thẳng tay bác bỏ luôn. Vậy tại sao lắm trẻ em sinh ra sau chiến tranh lạibị dị tật như thế? Nhất là ở miền Bắc! Trái núi nằm sờ sờ trước mắt, cố tình không thấy, lại thấy hạt bụi trên lông mày! Đó là môi trường ô nhiễm và âm mưu của thâm độc của người bạn “tốt”: Đại Hán. Ngoài vấn nạn môi trường ô nhiễm ra, thực phẩm, trái cây, thuốc sát trùng, vật dụng độc hại… trăm thứ hằm bà lằng của “nước lạ”, của người anh em phương Bắc “rất quen”, rất thân thiết bên kia biên giới, ào ạt tràn ngập đất nước VN, giết dần, giết mòn người dân với sự tiếp tay che chở, bảo bọc của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội đã trực tiếp gây ra hậu quả mà VN cứ đổ riệt cho “Chất độc da cam” của Mỹ để lại. Bác sĩ Trần Thanh Thảo, Phó Giám đốc Y tế Tiền Giang, Sở Y tế Tiền Giang, Chi Cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm, vừa phát hiện(!) nhiều mẫu rượu, ít nhất là 14 mẫu, có chứa độc tố aldehyde, hàm lượng cao, gây chóng mặt buồn nôn, rối loạn nội tiết, có thể làm mất trí nhớ, gây ung thư và dị tật cho thai nhi. Những hệ quả tai hại do chất độc có màu cam của đế quốc Mỹ và thực phẩm có độc tố của “nước lạ” đã để lại và đang tiếp tục gây ra hàng ngày, hàng giờ cho xã hội Việt Nam ngày càng nhiều. Dễ nhận biết nhất là bệnh lãng trí, mất trí nhớ và si khờ. Bộ Y tế chưa có thống kê nào cho biết về con số có bao nhiêu triệu người trong nước mắc những chứng bệnh này nhưng chắc chắn một điều là hầu hết quan chức lãnh đạo của đảng ta hiện nay đều là con cháu của “bộ đội vượt Trường Sơn vào Lam đánh Mỹ” đã “bị sinh ra thiếu dinh dưỡng lên có thể nực yếu” đã mắc phải bệnh si khờ, lãng trí. Sau đây là vài chứng cớ điển hình còn nóng hôi hổi cho thấy bệnh si khờ đã vào tận xương tủy của Bộ Chính trị: Nhầm lẫn bán nước. Ngài Đào Duy Quát, Thường trực Phó ban Tư tưởng Trung ương kiêm Tổng biên tập báo điện tử Cộng Sản Việt Nam cho dịch và đăng lại nguyên văn từng chữ bài báo của Trung Quốc, tường thuật cuộc diễn binh, tập trận của hải quân chúng trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, cùng những lời tuyên bố ngạo mạn rằng đảo là của chúng. Sau khi bị nhân dân phát hiện và phản đối việc làm ngu xuẩn đó, Ngài Quát phân bua rằng “chuyện nhầm lẫn nhỏ thôi, không có gì!”. Biển đảo của mình bị giặc chiếm lấy lại a dua nói hùa theo rồi bảo là nhầm lẫn. Ôi! Chỉ có cái thứ ăn phân mới có thể mở mồm nói ra như thế mà thôi! Nhầm lẫn bán danh Vedan nhận giải, cộng đồng ngã ngửa. Công ty Vedan VN gây ô nhiễm môi trường suốt 14 năm, xả nước thải ra sông Thị Vải khiến cho hàng ngàn gia đình nông dân sống hai bên bờ sông điêu đứng, tán gia bại sản. Bộ Tài nguyên Môi trường đang loay hoay chứng minh thiệt hại về hành vi gây ô nhiễm của Vedan để đòi bồi thường cho nông dân, số tiền bồi thường thiệt hại lên đến 569 tỷ đồng thì hay tin Vedan VN nhận giải thưởng “Sản phẩm an toàn vì sức khoẻ cộng đồng 2009”. Tin này đã khiến cho “cộng đồng” “ngã ngửa”. Sau khi bị nhân dân phát hiện và phản ứng thì Ban Tổ chức bảo là “trao nhầm giải”. Nhưng “trao nhầm đến ba sản phẩm” một lúc cho công ty Vedan thì rõ ràng lãnh đạo nhà nước bị lãng trí cả đám. Theo bà Nguyễn thị Sinh, Giám đốc Trung tâm Tư vấn phát triển thương hiệu và chất lượng (NATUSI) cho biết đã có sự “nhầm lẫn” khi xét thưởng cho Vedan. “Do sự sơ suất từ nhân viên trung tâm chúng tôi trong quá trình xử lý hồ sơ và thông báo gửi giấy chứng nhận cho công ty Vedan. Chiều ngày 27/10, tại buổi họp báo tại Hà Nội do Bộ KH-CN tổ chức về giấy chứng nhận “Top 100 sản phẩm vì an toàn sức khoẻ cộng đồng” của công ty Vedan, ông Ngô Quí Việt, Tổng cục trưởng Tổng cục Tiêu chuẩn - Đo lường - Chất lượng khẳng định, việc cấp Giấy chứng nhận sản phẩm an toàn vì sức khoẻ cộng đồng 2009 là thiếu sót của Ban Tổ chức TN – MT, yêu cầu thu hồi giấy chứng nhận đã cấp cho doanh nghiệp này. Còn ông Bộ trưởng Bộ TN-MT, Phạm Khôi Nguyên, thì bảo rằng: “Hôm nay tôi mới biết việc Vedan được trao giải nên tôi không đánh giá, không bình luận”. Có điều khôi hài là, trong lúc bà Nguyễn thị Sinh khẳng định: “Vedan VN không được cấp giấy khen cho 3 sản phẩm này. Vedan VN lên sân khấu chỉ là để nhận chứng nhận ủng hộ 100 triệu đồng cho đồng bào bị bảo lụt”, thì ông Yeh Sheau Yeh (tên Việt là Diệp) Giám đốc thuộc văn phòng Tổng Giám đốc Vedan VN, đứng ngẫn tò te ra, đầy vẻ ngạc nhiên: “Ơ hơ!Sao lại bảo không cấp cho Vedan VN? Ba Giấy chứng nhận cho 3 sản phẩm, Cty còn cầm đây mà, chẳng lẽ lại là giấy giả? Buổi trao chứng nhận còn có cả một Thứ trưởng đại diện Bộ KHCN, 1 phó chủ tịch UBND TPHCM, đại diện VCCI (Phòng Thương mại công nghiệp VN) nữa mà!” Lãng trí bán miệng Ông Nguyễn Thành Rum Ông này là Giám đốc Sở Văn Hóa-Thể thao- Du lịch cũng mắc bệnh si khờ và lãng trí nên trả lời nhà báo những câu hỏi về chuyện dùng hình ảnh lính Trung Quốc thay cho bộ đội cụ Hồ trong dịp kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam một cách rất ngu ngốc. Mẫu pano được chọn để kỷ niệm có hình một đoàn quân mặc lễ phục, súng đeo trước ngực, mắt nhìn thẳng. Sau lưng đoàn quân này là bóng một vài cao ốc. Bên trên đoàn quân là lá cờ đỏ, quốc kỳ VN. Tuy hình ảnh đặt bên dưới với dòng chữ “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội Nhân Dân Việt Nam” nhưng các quân nhân ấy lại là hình lính Trung Quốc. Ông Nguyễn Quang Vinh, phóng viên báo Lao Động, sau khi biết chuyện, đã gọi điện cho ông Hoàng Tuấn Anh, Bộ trưởng Văn hóa-Thể thao-Du lịch và ông Phạm bá Hoa, Đại tá, Cục trưởng Cục Tư tưởng Văn hóa thuộc Tổng cục chính trị, Bộ Quốc phòng, để báo tin. Các ông này đã cho kiểm tra và những tấm pano theo mẫu “bậy bạ” từng được dựng nhiều nơi đã được tháo dỡ. Tuy nhiên, để trả lời thắc mắc chung của nhiều người là tại sao mẫu pano ấy ra đời và sẽ có những ai chịu trách nhiệm về chuyện này, Đài Á Châu Tự do, phóng viên Trân Văn đã hỏi ông Nguyễn Thành Rum và được ông trả lời rất “ngu ngốc và quan liêu” như sau: * “…À… Cái đó đó, có nghĩa là như thế này nè…đối với một số nhân viên của tôi đó. À… anh em nó có sơ suất cái chuyện đó nhưng nó đã, nó đã chỉnh sửa lại cái hình đó chứ không phải là nó lấy nguyên xi. Bị vì… anh… anh đã thấy lá cờ Việt Nam đúng không?Nhưng mà có điều là mình sử dụng cái hình ảnh của người khác là sai về nguyên tắc bản quyền. Cho nên cái đó là…là… sau khi anh em nó làm thì chúng tôi đã cho thu hồi cái đó. Và… chúng tôi có kiểm điểm anh em vì sao sử dụng như thế? Bị vì đó là mình sử dụng, mình phải tính toán đến tác quyền, tính toán đến cái sự thương lượng trao đổi với người ta về nhiều mặt.” Thật là ngu hết cỡ thợ mộc, ngu đến độ bó tay chấm cơm. Lãnh đạo văn hóa mà tệ hại như thế chẳng trách gì đạo đức xã hội ngày càng sa đọa, suy đồi. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng Trong lúc ngư dân Quảng Nam – Đà Nẵng tiếp tục bị lính hải quân Trung Quốc truy đuổi bắt giữ người, thu ghe thuyền, đánh đập dã man thì Ngài Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng lại vì bệnh lãng trí quên mất nổi khổ của ngư dân mình cứ ra sức ca tụng tình hữu hảo Việt Trung ngày thêm thắm thiết. Theo báo SàiGòn tiếp thị thì: Hồi cuối Tháng Chín vừa qua, nhiều tàu đánh cá của ngư dân Quảng Ngãi tránh bão Số 9 tại quần đảo Hoàng Sa đã bị lính Trung Quốc không cho vào đảo, và sau đó đánh đập, tra khảo, thu giữ tài sản của ngư dân Việt, khi tàu Việt Nam liều tấp vào đảo để tránh bão, “lính đảo bắn chóe lửa quá trời quá đất. Hai ghe đi đầu chạy dạt ra vì lo trúng đạn. Vài lần như thế, không còn ai dám mon men đến cửa cảng nữa.Neo từ ngoài khơi, những ngư dân Việt Nam “nhìn từng đoàn ghe tàu của Trung Quốc, Hong Kong, Nhật Bản chậm rãi vô tránh bão mà buồn bực.” Trong lúc ấy, Hãng Tân Hoa Xã trích lời ông Phó Chủ tịch Trung Quốc Tăng Khánh Hồng nói với Thủ tướng Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng rằng Trung Quốc sẵn sàng hợp tác với Việt Nam để ''giải quyết đúng đắn các vấn đề biên giới do lịch sử để lại và đẩy nhanh việc cùng khai thác trong các vùng biển Nam Trung Hoa (Biển Đông)''. Ông Nguyễn Tấn Dũng lúc đó đang ở Nam Ninh để tham dự Hội chợ Trung Quốc-ASEAN lần thứ hai từ ngày 19-22 tháng Mười, nói rằng Trung Quốc và Việt Nam đang ''tăng cường hiểu biết và tin cậy lẫn nhau'' và quan hệ song phương đã có những kết qủa tốt đẹp. Ông Dũng cũng hân hoan nhắc lại các nguyên tắc như ''ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng thân thiện và hợp tác toàn diện'' 16 chữ vàng trong quan hệ giữa hai nước. Thủ tướng mà bị bệnh si khờ, nói năng nhố nhăng như thế thì đất nước còn mong gì độc lập với tự do? Ách nô lệ ngoại bang kề cổ đã sắp đến ngày rồi! Đại tướng Phùng Quang Thanh Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng VN, sau khi sang Hoa Kỳ trở về, ba hoa xích thố với thông tấn xã VN và phóng viên trong nước rằng, trong cuộc gặp gỡ với thượng nghị sĩ James Webb ở thủ đô Washington DC, ông đã thuyết phục được ông này sẽ không ủng hộ, còn vận động để chống lại nghị quyết lên án Việt Nam về nhân quyền tại thượng viện Hoa Kỳ. Lập tức, văn phòng ông James Webb ra tuyên bố cãi chính là trong cuộc gặp với ông J.Webb trong tháng 11/09, tướng Thanh không hề nói gì đến chuyện này. Vậy là sao? Tại tướng Thanh bị bệnh mất trí nhớ nói nhầm chăng? Người dân kháo nhau rằng, trước khi tướng Thanh du Mỹ để “mở ra một giai đoạn hợp tác mới” với đế quốc Mỹ, Bộ chính trị đã mật giao cho tướng Thanh nhiệm vụ là phải cố gặp cho được nghị sĩ J.Webb, người vừa sang thăm Việt nam cùng bà vợ người Việt, hiện rất có thế lực, để vận động ông này cản trở việc thông qua nghị quyết rất tệ hại ấy. Không biết có phải vì bệnh “lãng trí” ông đã quên mất chuyện ấy. Khi về nước, sợ Bộ Chính trị vặn hỏi rồi mắng mỏ nên tướng Thanh “bốc phét” rằng mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Không ngờ bị lật tẩy “nói láo” quả tang. Thật là ê mặt cho một đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng của nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết Ví dụ điển hình về “bệnh lãng trí si khờ” trên của anh Rum và hai anh Thủ Dũng và tướng Thanh tuy “hoành tráng” thật, nhưng vẫn không “có chất lượng cao” bằng, nếu đem so với căn bệnh “ngớ ngẩn” thâm căn cố đế của Ngài Nguyễn Minh Triết. Hồi trước, mỗi khi nghe Ngài Triết ban phát lời vàng ngọc trên Tivi, trên đài nói, ai cũng nghĩ và cho rằng Ngài gốc nông dân, nên nói năng kiểu bình dân học vụ, thô thiển nôm na, nhà quê mách qué. Thiên hạ cười xòa, coi đó là chuyện tiếu lâm ông Chủ tịch nước vui tính pha trò cho nhân dân dzui dzẻ cả làng. Nhưng vừa qua, chỉ trong một thời gian ngắn có mấy tháng, Ngài Triết vận dụng hết mười thành công lực trong bí kiếp võ lâm “thọt lét” chọc cười thiên hạ, đã xuất chưởng đánh ngã hết một loạt các tay hề sân khấu, chuyên khều nách cho khán giả cười để hốt bạc cắc như Bảo Quốc, Hoài Linh, Chí Tài, Minh Béo…luôn cả Nguyễn ngọc Ngạn của Thúy Nga Paris. Sau chuyện đi Mỹ “dzừa động viên dzừa phân hóa nội bộ của Ô Ba Ma”, đến chuyện “Việt Nam dzới Cuba, một anh gác, một anh ngủ để canh chừng nền hoà bình thế giới” đã làm cho thiên hạ cười nôn ruột rồi, Ngài Triết hình như cho rằng như thế cũng chưa phát huy hết cái “tinh hoa” của mình đang “thời kỳ phát tiết quá độ”, nên về nước mở một “Đại hội Việt Kiều”, mời nhân tuyển “Dzịt Kìu yêu nước là yêu Xã hội Chủ nghĩa” của 101 nước trên thế giới về để xem và nghe Ngài diễu hài. Trong cái hôm tại hội trường Mỹ Đình, 900 Dzịt Kìu cùng cả ngàn “đại biểu” trong nước ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, miệng há hốc ra, mắt mở trừng trừng không chớp, tai vễnh lên, căng hết độ để theo dõi diễn viên hài Nguyễn Minh Triết trỗ tài. Trên sân khấu, Nguyễn Minh Triết miệng nói, cái đầu lúc quay bên trái, lúc nghiêng bên phải, đồng bộ theo cánh tay chém gió nhịp nhàng, cái mặt thì cứ ngơ ngơ trông rất quỷnh, rất Hai Lúa. Lúc ấy, dù ai khó tính cách mấy, dù cố giữ vẻ nghiêm trang trong hội trường cũng phải phì cười trong bụng. Sau khi “nổ sảng” về một chuyến “đại thắng lợi, đại thành công” về ngoại giao của mình trong chuyến Mỹ và Âu Châu du, Triết bắt đầu tiếu lâm về chuyện “tham nhũng” của Việt Nam như sau: “… Như vậy đó, tôi muốn nói dzới các đồng chí, dzới các quí vị rằng cái vai trò, cái vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng dzới người ta, cũng nói năng đúng mức, cũng đàng hoàng… Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có kinh nghiệm trong quản lý. Là ở nước người ta đó, thì muốn tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó vì cái hệ thống luật pháp nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham… Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá, thì em mượn một chút.Mượn thì hổng thấy ai đòi hết, thấy hông… thì em mượn thêm. Chứ hông phải người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới đâu… Nói một hồi thì thấy người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới, hông phải vậy.Cho nên tôi đề nghị quí vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này rồi nhìn về Việt Nam cũng đừng có hốt hoảng nghĩ rằng sao trong nước mình tiêu cực quá. Mà hồi xưa mấy ổng quánh giặc sao giỏi thế mà bây giờ mấy ổng tiêu cực thế. Đây là qui luật muôn đời.Con người ta trong mỗi người ai cũng có hỉ nộ ái ố hết trơn… Chúng ta là con một nhà, là con Lạc cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra. Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á…” Nhưng, sau cái “Đại hội Vịt Cừu” ấy, sau cái sự phát biểu “linh tinh” ấy, Ngài Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết lại bị sao quả tạ của Bộ Chính trị giáng xuống đầu tá hỏa tam tinh. Ngài bị buộc phải ngồi viết “bản kiểm điểm” “phê và tự phê” bản thân trước khi bị đá văng ra khỏi chức vụ trong nhiệm kỳ tới, vì đã phát ra những lời nói ngô nghê, ngốc nghếch rất thối khiến cho cả đám trong Bắc Bộ phủ bị bẻ mặt, ê càng có ông Chủ tịch nước quá ngu dốt. Riêng người viết lại thấy tội nghiệp và thương hại cho ông í lắm lắm. Bởi khả năng ông í có chừng đó, và còn nhiều ông tai to mặt lớn khác trong guồng máy lãnh đạo đảng ta cũng vậy nữa, khả năng cũng chỉ ở lớp ba trường làng, thì làm sao có tri thức, kiến thức bằng những nhà lãnh đạo khác trên thế giới mà bắt mấy ổng phải ăn nói đàng hoàng nghe cho lọt lỗ tai được. Vì lòng thương hại đó, người viết mách cho Bộ Chính trị một kế nhỏ rất có lợi cho việc đi kiện các công ty Mỹ đã sản xuất ra “chất độc da cam”, sẽ chuyển bại thành thắng, chuyển nguy thành an. Lợi dụng bệnh mất trí, si khờ nói nhăng nói cuội đó mà ta bảo đảm 100% thắng kiện. Cái sự mách nước này coi như làm việc nghĩa, mua phúc cho con cháu, hoàn toàn miễn phí. Sở dĩ Toà án Mỹ nhiều lần bác đơn khiếu kiện của Ủy ban “Hội chất độc da cam” do Hà Nội đâm đơn kiện ròng rả hơn 10 năm mà chẳng nên tích sự là vì Hội này trả lời ấm ớ hội tề, không có cơ sở khoa học chứng minh về di chứng chất độc da cam ngoài những đứa trẻ bị dị tật được mang theo làm chứng cớ. Lần này ta dắt theo một lô các nhân vật lãnh đạo của đảng ta, ít nhất là những người hùng được “vinh danh” trong bài viết này, để cho tòa án Mỹ phỏng vấn và thử máu. Những câu trả lời ngớ ngẩn, lờ khờ do máu bị nhiễm chất độc da cam khi vượt Trường Sơn trong thời gian đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào” của lãnh đạo ta sẽ là điều kiện “ắc có và đủ” để thắng kiện. Nhân chứng, vật chứng hiển nhiên, ba toà quan lớn Mỹ phen này thua là cái chắc. Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí, một công đôi ba việc, người viết vừa trả được thù xưa, cái tội phản bội đồng minh, bỏ của chạy lấy người, tiếp tay làm sụp đổ miền Nam, giờ bị thua kiện, phải bồi thường hàng tỷ đô la. Đám chóp bu Hà Nội sẽ tranh nhau số tiền khổng lồ này như chó tranh xương, cắn nhau chí chết. Quả là nhất tiễn song điêu. Đế quốc Mỹ đã chạy khỏi Việt Nam 34 năm rồi mà hậu chấn “bơ thừa sữa cặn” vẫn còn tác động đến chế độ Cộng sản VN dữ dằn đến thế. Chắc có người đọc xong bài này sẽ xoa tay, cười mím chi con cọp, phán rằng: * Đế quốc Mỹ: Thực là một bọn đáng chết!

Nguyễn Thanh Ty 02/01/2010

Tin tức tổng hợp

Bão tràn qua, Nhà cầm quyền Quảng Bình tiếp tục tháo gỡ tượng Đức Mẹ ở Bầu Sen
VietCatholic News (17 Oct 2009 19:28)
QUẢNG BÌNH - Bão đi qua, nhà cầm quyền Quảng Bình tiếp tục “công trình” tháo dỡ tượng Đức Mẹ ở họ giáo Bàu Sen, xã Phúc Trạch, huyện Bố Trạch, thuộc giáo xứ Chày, giáo phận Vinh.

Ngày 16/10/2009 nhà cầm quyền đưa máy móc cơ giới về tập kết ở chân lèn đá nơi có tượng Đức Mẹ đang tại vị.

Ngày 17/10/2009 nhà cầm quyền tiếp tục huy động thêm các xe cơ giới chở đất đá để làm con đường băng qua nghĩa trang tiến đến lèn đá nơi Đức Mẹ đang tại vị.

Ngày 21/9/2009 UBND huyện Bố Trạch ra quyết định số 3150 QĐ – CC “Cưỡng chế tháo dỡ, di dời tượng Đức Mẹ dựng trái phép về nơi thờ tự thuộc nhà thờ giáo họ Bàu sen”.

Ngày 23/ 9/ 2009 Chính quyền đã tiền hành làm đường cho xe cơ giới vào hạ tượng Đức Mẹ, song khi đang thực hiện thì phải đình chỉ vì bão số 9 hoành hành ở khu vực này.

Một cán mặt trận huyện Bố Trạch cho biết Tỉnh Quảng Bình đã thông qua kinh phí chi cho việc “cưỡng chế, tháo dỡ, di dời” này lên đến 1 tỷ 200 triệu đồng.

Qua hệ thống đài truyền thanh, chính quyền cấm chỉ giáo dân các xã trong huyện Bố Trạch tụ tập ở nghĩa trang Bàu Sen trong những ngày này.

Các cán bộ đoàn thể và CA còn đi vào từng nhà dân để “vận động” giáo dân không ra khỏi nhà, kèm theo là lời đe doạ “ai đi đến Bàu Sen trong những ngày hạ Tượng Đức Mẹ đều bị đán đập, ngăn cản, bị bắt bỏ tù…..”

Cha Gioan Nguyễn Văn Hữu, Chính xứ giáo xứ Chày, nơi có họ giáo Bàu Sen, một lần nữa kêu gọi anh chị em tín hữu và mọi người thiện tâm, thiện chí tiếp tục hiệp thông cầu nguyện cho giáo xứ.
CTV DCCT
-----------------

Cong An Huyện Bố Trạch phá tượng Đức Mẹ ở Bầu Sen, lại đòi LM chính xứ bồi thường

Ngang ngược: Huyện Bố Trạch đã phá tượng Đức Mẹ ở Bầu Sen, nay lại đòi linh mục chính xứ bồi thường!
VietCatholic News (18 Jan 2010 14:11)


Bầu Sen

Bầu Sen: Công văn ''nhắc nợ'' hay là Thư Tống Tiền của siêu cướp?
VietCatholic News (18 Jan 2010 17:16)
VIỆT NAM (19-01-2010) -- Ba giờ sáng nay đang lang thang trên mạng VietCatholic và vừa đọc xong bài "Vấn đề LM Phan Khắc Từ và những biến chuyển mới đang xảy ra tại Việt Nam" có chi tiết liên quan đến vụ Giáo xứ Đồng Chiêm, thì tôi lại tiếp tục được thưởng lãm trình độ "tư duy đống đất" qua Công văn số 08 CV/UBND của cái gọi là Ủy Ban Nhân Dân Huyện Bố Trạch, mà theo nội dung trong đó thì công văn này "tiếp tục yêu cầu ông Nguyễn Văn Hữu - Linh mục Quản xứ Chày, xã Phúc Trạch phải nộp các khoản chi phí tháo dở tượng Đức Mẹ vào ngân sách nhà nước." (Hết trích)

Ôi, thật là khôi hài thay cho công văn nọ, thứ được làm ra từ bộ óc của những "đỉnh cao trí tuệ". Thật hài hước khi chính quyền "đảng cử, dân bầu" tại Việt Nam mà cụ thể là "UBND" (Ủy Ban Nói Dối ?) Huyện Bố Trạch đã cho một lực lượng hùng hậu không kém gì lực lượng mà nhà cầm quyền tại Hà Nội đã dùng gồm quân đội, cảnh sát cơ động và cả một bầy chó nghiệp vụ (tổng cộng) lên đến cả ngàn "con" để đàn áp và phá Thánh Giá tại Núi Thờ (Giáo xứ Đồng Chiêm) hôm 06-01-2010 và những ngày sau đó. Cũng thế, hồi tháng 11 năm 2009, phải lối 'nửa ngàn' quân đội và công an cảnh sát Việt Nam ở tỉnh Quảng Bình với trang bị đầy đủ như khi chiến đấu gồm chó nghiệp vụ, khiên chống đạn, dùi cui, loa phóng thanh và cả trăm xe cần cẩu, ủi đất để...bứng cho bằng được tượng Đức Mẹ La Vang tại đỉnh núi ở Bầu Sen và chiến đấu với chính người dân mà họ luôn tự cho là dân nhân của mình, những giáo dân tay không mang tấc sắt, mình không áo chống đạn.

Ngay cả tượng Đức Mẹ mà dân tại xứ Chày hằng luôn mong muốn ngự trên đỉnh núi để dõi theo đoàn con của mình cũng bị phá. Nhân dân đã van khóc nài xin nhưng không thấu tai các "đầy tớ nhân dân". Thế đấy, đó gọi là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa luôn vì những "nguyện vọng chính đáng của nhân dân"?

Tin tức từ các cấp chính quyền và dân địa phương cho hay là số tiền chi cho dự án phá tượng thánh lên đến 1,2 tỷ Việt Nam đồng, đang khi Quảng Bình là một tỉnh nghèo của đất nước. Vậy phải chăng thật là "ân huệ" khi UBND Huyện Bố Trạch chỉ đòi Linh mục Nguyễn Văn Hữu trả một phần năm số chi phí, cụ thể là số tiền 276 triệu VND?

Nực cười quá đi, còn nơi đâu mà chính quyền là những diễn viên tấu hài siêu đẳng như tại Việt Nam? Chính quyền đã cho phá tượng Đức Mẹ nay lại bắt linh mục quản xứ ở đó bồi thường khoản chi phí mà chính quyền đã chi ra để phá tượng Mẹ của giáo dân và của cả linh mục.

Sẽ là ngược ngạo không nếu giả sử như có kẻ cướp đến bắt con cái trong một gia đình đi phá tượng Mẹ của mình. Khi yêu sách không được thỏa mãn thì kẻ cướp cùng bè lũ tay sai tự phá. Phá xong rồi thì chúng tống đạt một cái thư tống tiền đến nhà và bắt các con của người Mẹ kia phải trả tiền vì băng cướp đã "ứng trước" số chi phí phá tượng người Mẹ. Chúng lại còn dùng chiêu vừa ăn cướp vừa la làng khi hù dọa rằng nếu không trả tiền thì chúng sẽ kiện những người con này ra tòa và tiến hành cưỡng chế...theo pháp luật?

Người dân Việt Nam thì thừa biết cái pháp luật của quốc gia tự xưng là tự do và dân chủ gấp triệu lần các nước tư bản tự do, mà nói theo anh J.B. Nguyễn Hữu Vinh (ký giả Công giáo bị lực lượng của chính quyền đánh trọng thương trong vụ Đồng Chiêm) thì chúng ta đang sống trong chế độ cộng sản VN, một chế độ "ưu việt" hơn phần còn lại của thế giới. Hài hước hơn khi có người còn so sánh rằng: Dân chủ là một chế độ, nơi mà mỗi người dân đều có quyền nói chính quyền của họchính quyền không phải của họ là dân chủ. Vậy thì lấy gì làm hy vọng rằng trong cái pháp luật (rừng) đó có công lý? Người Công giáo lúc này và hơn bao giờ hết chỉ có thể đặt trọn niềm tin vào Đức Kitô - Niềm Hy Vọng của chúng ta (Christ Our Hope).

Trở lại tính hài hước của cái công văn trên. Quả thực, số tiền 276.485.732 (viết bằng chữ: hai trăm bảy mươi sáu triệu, bốn trăm tám mươi lăm ngàn, bảy trăm ba mươi hai ngàn đồng) không phải là nhỏ. Đặc biệt hơn, đó là một số tiền khổng lồ mà nằm mơ cả đời cũng không thấy đối với người giáo dân lam lũ quanh năm ở xứ Chày. Ấy vậy thì còn tình người không khi người ta tự nhiên nằng nặng làm cho bằng được cái chuyện phá tượng vô đạo đức đó rồi giờ lại bắt cha xứ và các giáo dân nơi đây đóng số tiền phi lý kia? Cha xứ thì đào ở đâu ra tiền nếu không phải là tiền của giáo dân? Linh mục cho dù ở xứ giàu có bậc nhất như Sài Gòn hoa lệ đi chăng nữa thì làm sao sở hữu được những hầu bao rủng rỉnh như các ông quan lớn ngồi trong ủy ban này nọ, huống chi là một ông linh mục nhà quê nghèo như cha Nguyễn Văn Hữu? Có mà cả đời của linh mục Nguyễn Văn Hữu cũng không đào đâu ra số tiền ngót 300 triệu đồng để cống nạp cho "quý ngài" đây.

Ủy ban huyện Bố Trạch đòi linh mục Nguyễn Văn Hữu "nộp đủ số tiền trên vào kho bạc nhà nước" là một yêu cầu hết sức phi lý và khôi hài.

Mới đây thôi, trong bài "GDP tăng 5%, nhưng ai hưởng?" của nhà báo kỳ cựu Bùi Tín. Tựa đề bài viết là câu hỏi nhưng cũng tự nó là câu trả lời. Không biết nếu toàn thể người dân cả nước (kể cả những người bị làm mê muội từ xưa tới nay) biết được tài sản khổng lồ mà các quan đang hưởng thì sẽ nghĩ gì. Riêng tôi thì xót xa lắm! Theo bài viết ước lượng theo tính toán của Forbes thì 0,4% dân số Việt Nam (là các quan chức, dòng họ, đảng viên, v.v...) đã chiếm hết 70% tổng số của cải của xã hội Việt Nam. 99,60% số dân kia, tức là hơn 85 triệu dân, chia nhau 30% số tài sản và thu nhập quốc dân còn lại, nghĩa là xương xẩu, "cơm vãi cơm rơi" của số trên. Bài viết còn nói: "Có bao giờ, có ở đâu sự bất công xã hội lại kinh hoàng đến thế. Thời phong kiến, địa chủ, thời thực dân, tư bản cũng không bất công, thối nát đến vậy! Có bao giờ hơn 99% công dân lương thiện vất vả lao động, nai lưng làm việc để cho chưa đến 1% người và gia đình, phe nhóm hưởng thụ một cách xa hoa, phung phí vô độ, khiêu khích toàn xã hội như hiện nay?"

Vâng, xót xa là thế, xót xa đến độ cười ra nước mắt khi dân đen phải tự chế ra bài thơ ngắn đọc cho vui nhưng cũng là để thấm thía với nhau khi biết mình là kẻ phận dưới, như sau:

Hay quá Việt Nam ! Một đất nước rất nhỏ nhưng có những xếp hạng rất to. Trong đất nước rất nhỏ đó có một thủ đô rất to. Trong thủ đô rất to có những con đường rất nhỏ. Bên những con đường rất nhỏ có những ngôi biệt thự rất to. Trong những ngôi biệt thự rất to có những cô vợ nhỏ. Những cô vợ nhỏ là của các ông quan to. Những ông quan to có cái cặp rất nhỏ. Trong những cái cặp rất nhỏ có những dự án rất to. Những dự án rất to thì hiệu quả lại rất nhỏ. Hiệu quả rất nhỏ nhưng thất thoát thì rất to. Thất thoát tuy rất to nhưng trách nhiệm rất nhỏ. Một đất nước rất nhỏ nhưng có nợ rất to. Nợ* tuy rất to nhưng dân lãnh phần nhỏ. Dân lãnh phần nhỏ còn các sếp lãnh phần to.

(*Nợ: ở đây là tiền chính phủ vay vốn của nước ngoài để đầu tư vào phát triển Việt Nam và đầu tư cho nhân dân được hưởng, theo cách nói của chính phủ).


Vậy đó, một đất nước mà tham nhũng là quốc nạn như Nguyễn Minh Triết đã biện hộ cho chế độ của ông rằng ở đất nước khác người ta “muốn tham nhũng cũng khó vì hệ thống luật pháp chặt chẽ” còn ở ta “không muốn tham cũng động lòng tham” nên tham nhũng ở ta là “quy luật muôn đời”.

Các quan tham nhũng là vậy, còn người dân thì nghèo mãi thôi. Nghèo hơn nữa là đối với dân đen Bầu Sen của Miền Trung hay gặp nhiều thiên tai nay lại vấp phải nhân tai ác nghiệt. Họ, và cha xứ của họ, làm gì có đủ số tiền khổng lồ như các quan ra yêu sách đòi hỏi. Khi ấy, ta phải nghiêm túc nhìn nhận rằng, chính quyền tỉnh Quảng Bình có đang trình diễn vở hài của thế kỷ hay không khi ra một công văn phi lý xét về cả tính nhân bản lẫn tính xác đáng của công văn trên.

Sau công văn này nếu linh mục Nguyễn Văn Hữu không nộp số tiền trên thì sao? Nhà cầm quyền Quảng Bình sẽ thi hành chính sách cưỡng chế bằng cách "kê biên những tài sản có giá trị tương ứng" với số tiền gần 300 triệu đó như trong công văn đã nói rõ chăng? Không biết rồi đây nhà thờ, đất nhà xứ hay các Chén Thánh và Hào Quang Chầu Thánh Thể sẽ lần lượt nằm trong danh sách kê đơn của nhà cầm quyền ư? Liệu giáo dân và chủ chăn nơi đây có ngoan ngoãn nghe theo điều phi lý để các "đầy tớ" cưỡng chế, kê biên hay không? Thế kỷ 21 rồi mà sao ngờ ngợ như chính sách ở thời cường hào, địa chủ của thế kỷ trước. Những ngày sắp tới sẽ có những diễn biến gì thì hạ hồi sẽ rõ. Tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu dưới sự dẫn dắt tài tình và sáng suốt tuyệt đối của Đảng?

Cuối cùng, ta vẫn phải đặt một câu hỏi lớn, 08 CV/UBND của UBND Huyện Bố Trạch là công văn yêu cầu bồi thường trả lại chi phí hay "THƯ TỐNG TIỀN" của siêu cướp?

Saigòn, ngày 19-01-2010,
là độc tài. Còn độc tài là một chế độ, nơi mà tất cả mọi người bị bắt buộc phải nói
Peter Nguyễn

Bài Xem Nhiều