We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 22 January 2010

Đánh Chúa: Hồi Giáo Taliban & Việt Cộng

Đánh Chúa: Hồi Giáo Taliban & Việt Cộng
< Đồng Chiêm: Câu Trả Lời Tự Do Tôn Giáo >




Chiều nay xem lại đoạn phim thời sự chiếu cảnh Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam triệt phá Tượng Thánh Giá trên nghĩa trang nhi đồng ở Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm, xã An Phú, huyện Mỹ Đức, Hà Nội vào ngày 6 tháng 1 năm 2010 tới nay, đã khiến cho người viết liên tưởng tới cuốn phim của Nhà cầm quyền Hồi Giáo Taliban phá hủy Tượng Phật, khắc trên núi đá ngàn năm ở Afghanistan.

Hành động đập phá tượng ảnh tôn giáo của quân khủng bố Taliban cũng đã bị thế giới lên án. Ngày 11 tháng 3 năm 2001, Tổng thống Nga V. Putin ký sắc lệnh trừng phạt Nhà cầm quyền Hồi Gíao Taliban để ghi vào Nghị Quyết của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc về hành động cực đoan và phi văn hóa của chính quyền man rợ này.

Tương tự hành động đánh phá biểu tượng tôn giáo vừa kể trên, thì Cộng Sản Việt Nam cũng đã lợi dụng thời điểm vắng mặt của linh mục quản nhiệm giáo xứ Đồng Chiêm đi dự họp tĩnh tâm ở Hà Nội. Thứ đến, lợi dụng thời gian ban đêm khó quan sát… chính quyền Hà Nội đã cử hàng ngàn cảnh sát công an và bộ đội dân phòng phối hợp cùng với bọn du côn du đảng “xã hội đen” trang bị hỏa lực và phương tiện tấn công như khiên chắn, dùi cui, roi điện, chó săn, lựu đạn, mìn phá… Lúc 2 giờ sáng ngày 6 tháng 1 năm 2010, bao vây giáo xứ Đồng Chiêm và đánh mìn triệt hạ Tượng Thánh Giá trên Núi Thờ. Tới khi giáo dân biết tin, nhiều cụ ông lão bà và trẻ em đã tiến ra nghĩa trang bảo vệ Thánh Giá bằng cách đọc kinh cầu nguyện. Ngay lập tức, chính quyền Hà Nội đã ra lệnh đánh đập dân lành một cách dã man, mọi rợ hơn cả Quân Khủng Bố Taliban. Ba giáo dân bị đánh trọng thương đã ngất xỉu rồi bị chính quyền giải đi nơi khác không ai biết họ đang bị giam cầm ở đâu. Nhiều giáo dân khác đã bị chính quyền Hà Nội đánh trọng thương, người gẫy chân kẻ gãy tay và máu đổ nhuộm thắm cùng với Thánh Giá Núi Thờ.

Trước những hành động đi cướp đất đai nhân dân của chính quyền Hà Nội nhằm xây cất cao ốc để buôn bán lấy lời, Quốc Hội Châu Âu cũng phải lên tiếng: “Việt Nam ngày nay đã là thành viên của Liên Hiệp Quốc, thì phải hành xử như một nhà nước văn minh và có trách nhiệm hiến định,” nhưng ngược lại, đã đàn áp bóc lột nhân dân một cách thâm độc. Bởi thế Quốc Hội Châu Âu ra Nghị Quyết tố cáo chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền với nội dung: Việt Nam sẽ làm Chủ tịch Hiệp hội Đông Nam Á (ASEAN) vào năm 2010, phải nêu gương và hành xử một cách tôn trọng nhân quyền. Bảy yêu sách như sau:

1. Yêu cầu Việt Nam chấm dứt mọi hình thức đàn áp những ai xử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng tôn giáo và tự do hội họp của họ, tương ứng với các tiêu chuẩn quốc tế liên quan đến nhân quyền và Hiến pháp Việt Nam; yêu cầu chính quyền Việt Nam tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế, bao hàm việc công nhận các cộng đồng tôn giáo và sự tự do hành hoạt tôn giáo cũng như hoàn trả mọi giáo sản thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Công giáo và mọi cộng đồng tôn giáo khác bị Nhà nước xâm chiếm tùy tiện;

2. Kết án cuộc trục xuất bạo động khỏi tu viện của 150 tăng, ni và coi như tình trạng ngày càng căng thẳng tiếp sau những hành động chống đối cộng đồng Phật giáo ôn hòa, là trái với sự mâu thuẫn nhạy bén đối với sự cam kết tôn trọng trên lĩnh vực quốc tế về tự do tôn giáo, đặc biệt ở trường hợp những cá nhân muốn hành xử các quyền của họ, mà chính quyền Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cam kết tuân thủ như thành viên của Hội đồng Bảo an LHQ và Chủ tịch tương lai của Hiệp hội Đông Nam Á (ASEAN);

3. Yêu cầu Ủy hội và Hội đồng Châu Âu, trong khuôn khổ của cuộc thương thảo hiệp ước đối tác và hợp tác mới với Việt Nam đang diễn, cho vào một điều khoản bó buộc và không nhập nhằng về nhân quyền và dân chủ, cũng như một cơ cấu để đối phó với sự bất tuân dân chủ và nhân quyền một cách quy mô;

4. Yêu cầu chấm đứt mọi hành vi đàn áp và sách nhiễu, các tăng, ni được quyền tu tập đạo Phật theo truyền thống thuộc cộng đồng của nhà sư Thích Nhất Hạnh ở Bát Nhã và các nơi khác;

5. Yêu sách trả tự do vô điều kiện cho Hòa thượng Thích Quảng Độ và phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và hàng giáo phẩm;

6. Yêu cầu chính phủ thiết lập một ủy hội quốc gia độc lập về nhân quyền, để tiếp đón và điều tra những viện dẫn về tra tấn hay các lạm dụng quyền hành của các công viên chức, kể cả những nhân viên công an, và hứa hẹn có những biện pháp bải bỏ án tử hình;

7. Mời chính phủ Việt Nam, trong cương vị thành viên Hội đồng Bảo an LHQ, ngỏ lời mời thường trực các Báo cáo viên đặc nhiệm LHQ, đặc biệt trên lĩnh vực tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, nạn tra tấn, những người bảo vệ nhân quyền, và bạo hành phụ nữ, cũng như Tổ Hành động chống bắt bớ trái phép của LHQ.

Trước mắt, Cộng Sản Việt Nam cũng đang lập lại những hành động chống phá tôn giáo của chính quyền Hồi Giáo Taliban vào đầu thế kỷ 21: Triệt hạ Tượng Thánh Giá Núi Thờ, và gạt bỏ nhiều điều khuyến thỉnh đề ra tại cuộc Kiểm điểm Thường kỳ Toàn diện Universal Periodic Review trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong tháng 5 và tháng 9 năm 2009 nhằm thăng tiến nhân quyền.

Sự kiện đánh phá biểu tượng tôn giáo, nhắc nhở nhân loại nhớ cảnh phá hủy Tượng Phật ở Bamiyan, theo lệnh của nhà cầm quyền Hồi Giáo Taliban: Không một tượng thờ nào được tồn tại trên lãnh thổ Afghanistan.

Để củng cố quyền lực trong nội bộ Taliban, giữa hai nhóm người theo đường lối cứng rắn và đường lối cởi mở ôn hòa, từ đó, họ đã đặt ra những luật quái gở nào là cấm em gái đi học, cấm phụ nữ làm việc, đất đai là quyền sở hữu của toàn dân… nhằm mục đích buôn bán lấy lời.

Và cuối cùng, tiếng nói của nhóm người theo đường lối quá khích đã thắng thế, do đó Liên Hiệp Quốc đã phải áp dụng các biện pháp trừng phạt chính quyền Hồi Giáo Taliban đúng vào thời điểm đang xảy ra cuộc khủng hoảng người tị nạn Afghanistan.

Cộng đồng lâu đời Hazaras của Afghanistan, đã luôn tự hào về truyền thống và di sản văn hoá của dân tộc mình. Đa số dân cư sống hiền lành chất phác trong vùng thung lũng Bamiyan. Chính quyền Hồi Giáo Taliban lại chỉ gồm các thành viên Pashtun, hồng hơn chuyên. Sau chiến tranh Taliban chiếm trọn lãnh thổ và lập phong trào tiêu diệt người Hazaras.

Do lòng tham của giới cầm quyền, nhân lọai đã chẳng quên sự kiện buôn bán đồ cổ kiếm lời của Taliban. Việc phá hủy Tượng Phật chỉ là khởi mào cho cuộc chiến chống lại nền văn hoá Phật giáo lâu đời. Nhưng thực ra, yếu tố cướp đoạt tài sản quốc gia để làm của riêng mới là động lực thúc đẩy lòng tham của giới cầm quyền thực hiện vụ việc bài bác tôn giáo.

Nếu như Việt Nam – tọa lạc trên một vị trí chiến lược trong thời đại kỹ nghệ của thế giới, với con đường biển chạy từ hải cảng Vladivostok của Nga, qua Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn, Đài Loan đến Phi Luật Tân, Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương, Án Độ, các nước hải đảo Thái Bình Dương và tận cùng là Úc Châu nên tạo sự tranh chấp chiến lược. Do đó các cường quốc đã mang võ khí kỹ nghệ đến Việt Nam với tất cả cao điểm của thời đại kỹ nghệ.

Thì Afghanistan – tọa lạc tại một vị trí của trung tâm thương mại quốc tế, hay còn gọi là “con đường tơ lụa.” Giao điểm của hai nền văn minh cổ đại và văn minh Phật giáo. Vào những thế kỷ đầu tiên, họ có nền văn hoá độc đáo Gandhara -- khu vực bao gồm Afghanistan, Pakistan và Trung Á -- những Tượng Phật được tạo theo phong cách điêu khắc La Hy và theo mô thức Atlases đội trời.

Năm 1920, Quốc vương Afghanistan cho phép những nhà học giả Pháp khai quật tượng đài để nghiên cứu khảo cổ. Và từ đó, người ta phát hiện ra không chỉ là các tác phẩm Gandhara cổ kính mà thôi, trong ruột còn chứa những hàng hóa độc nhất vô nhị: những bộ ngà voi quý xuất xứ từ Ấn Độ, những bộ thủy tinh đắt tiền được sưu tầm và mang về từ Alexandria, hay những bộ sưu tầm đồ gốm Trung Quốc từ thời Hán Vũ Đế, hoặc những qúy kim thuộc loại “một ngàn lẻ một đêm của Aladdin và cây đèn thần” đã sản xuất ra từ nền kỹ nghệ Ba Tư bao ngàn năm xa xưa.

Trước khi chế độ Najibullah xụp đổ vào năm 1992, đa số báu vật này được trưng bày ở Viện Bảo Tàng Cổ Học Kabul. Khi Lực Lượng Mujahedin chiếm trọn lãnh thổ, thì thành viên trung ương đảng cũng bắt đầu cấu xé, giành ăn nhau. Kẻ tự xưng là “tổng bí thư Lê Duẫn” chiến đấu vì tôn giáo, cũng hành động cướp đoạt tài sản quốc gia trong bảo tàng viện và mang về tư gia làm của riêng. Đầu tiên là những báu vật tham nhũng nho nhỏ, rồi từ từ to to tới những thứ lớn hơn… Tất cả đã đáp ứng thị hiếu của những nhà thương gia tư bản Âu Mỹ với giá hàng triệu Mỹ kim cho một tác phẩm cổ xưa. Đồng thời chính quyền Hồi Giáo Taliban cũng dựa và Tư Bản mà củng cố thế lực cai trị và bóc lột dân lành.

Theo phóng viên của báo Itogi, người tới Peshawa, một thành phố ở Pakistan là trung tâm buôn bán trái phép về đồ cổ của Afghanistan, việc buôn bán rất thịnh hành. Những du khách thương gia tới các địa điểm Phật giáo đều được đảng viên chính quyền Taliban chào mời với những pho tượng Gandhara giá rẻ. Các tiệm bán đồ cổ của các quan cầm quyền lớn bé đã cho du khách được xem những đồng xu cổ ngàn đời, những thanh kiếm lưỡi cong từ thời Mogul. Tất cả đều là những báu vật đánh cắp từ Bảo Tàng Viện Kabul, sự kiện này xảy ra cũng như tại Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 mà thôi.

Bởi thế nguyên nhân phá huỷ những bức tượng, đã không đơn thuần là sự kiện vi phạm nhân quyền hay tự do dân chủ, mà đàng sau chính quyền Hồi Giáo Taliban còn ẩn chứa cả một công cuộc đấu tranh vô sản ngao cò tranh ăn. Người dân sẽ chờ đợi gì, khi các quan “cách mạng” lớn nhỏ đang chia chác nhau từng tấc đất để xây cao ốc lấy lời hay buôn bán đồ cổ lấy lời!

Cũng như chính quyền Hồi Giáo Taliban, Cộng Sản Việt Nam cũng ra lệnh cho lực lượng vũ trang công an cảnh sát và quân đội dân phòng tiến công các xứ đạo vào ban đêm theo đúng bài bản của chiến thuật đánh du kích và bắn xẻ, từng xử dụng nhuần nhuyễn trong Chiến Tranh Việt Nam, với những điểm tương đồng, dị biệt:

- Hồi Giáo Taliban đánh ban ngày - Cộng Sản Việt Nam phá ban đêm.

- Hồi Giáo Taliban tuyên bố trước phá hoại sau - Cộng Sản Việt Nam phá hoại trước tuyên truyền tốt cho mình nhằm che dấu dư luận.

- Hồi Giáo Taliban chống Tây phương, Cộng Sản Việt Nam chống nhân dân Đồng Bào của mình. Máu đã đổ dưới chân Tượng Thánh Giá!

Cảnh người dân Đồng Chiêm hiền lành cầu nguyện trước họng súng, trước bạo lực, trước giặc nước trong dịp đầu xuân Canh Dần, chúng ta tự hỏi vì sao chính quyền Cộng Sản Việt Nam lại điên cuồng, bất chấp lương tri khi xúc phạm tới Thánh Giá – biểu tượng niềm tin của người Công giáo, phải chăng cũng như chính quyền Hồi Giáo Taliban?

Nghĩa trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa bị cày phá. Nghĩa trang Thanh Mai – Ao Đường, phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai là nơi có mộ phần của vị Anh Hùng Dân Tộc dày công cứu nước khi xưa cũng bị cày xới, và nhiều nơi khác nữa đang tụ làm thành vết thương đau nhức trong lòng dân Việt cũng như tố cáo hành xử gian xảo phi nhân của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Và hôm nay tới lượt Nghĩa trang nhi đồng vô tội của Đồng Chiêm cũng cùng chung số phận đập phá nhằm xây dựng những khu thương mại lấy tiền.

Con đường nào cho dân tộc Việt Nam bước đi để mưu cầu hạnh phúc cho trăm họ hay cho toàn dân, một khi chính quyền lại hành xử theo kiểu khủng bố của chính quyền Hồi Gíao Taliban?

Phạm Văn Bản

2009 Việt Nam Đã Vuột Mất Hai Cơ Hội

Cuối 2009, thử tính lại thành quả tranh đấu của người Việt Quốc Gia nhằm giải thể chế độ cộng sản, thì trong năm vừa qua chúng ta đã vuột mất hai cơ hội quan trọng. Đây là những dịp mà toàn dân có thể vùng dậy đồng loạt để lật đổ chế độ cộng sản. Tại quốc nội, những phong trào tranh đấu cần được đề cao nhưng trong đó phải kể đến một số tổ chức dân chủ còn mang tính cách tranh đấu salon, xuất hiện làm cảnh chờ thời và hành động đơn phương, rời rạc. Do đó nỗ lực nội địa không tạo được một sức mạnh khả dĩ có thể vận động quần chúng xuống đường đồng loạt dứt điểm chế độ cộng sản. Xét qua trong năm vừa rồi, chúng ta đã có được hai biến cố, có thể nói rằng, là những cơ hội hợp thời hợp lý, xảy ra đúng vào thời điểm sôi bỏng của cuộc tranh đấu chống chế độ cộng sản: Đó là dịp Trung cộng kéo dân quân qua khai thác bauxite sau khi đã chiếm xong các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa, và tiếp theo là, hai lần nổi dậy của giáo dân Thái Hà cũng như Tam Tòa.

A. Hai cơ hội

A1. Đảng cộng sản Việt Nam đã lộ hẳn bộ mặt bán nước cho quan thầy Tàu cộng. Chúng hết đường chối cãi khi Tàu tuyên bố Hoàng Sa Trường Sa thuộc chủ quyền của họ, đồng thời xua quân ngang nhiên xâm nhập hải phận cũng như đất liền của chúng ta. Đây chính là bằng cớ tội bán nước của đảng cộng sản Việt Nam mà chúng đã bưng bít từ lâu. Trước đây, giới trẻ cũng như sinh viên Việt Nam xuống đường chống Tàu cộng xâm chiếm các quần đảo cũng như nhượng 84.000 hecta đất thuộc phía Bắc (khu vực Ải Nam Quan và Bãi Giốc), ngụy quyền cộng sản đã vội vàng khống chế dập tắt các cuộc biểu tình để tránh mất lòng quan thầy. Mặt khác cộng sản âm mưu lái dư luận qua những biến cố thời sự khác, ví dụ việc tạo ra những mâu thuẩn trong các tổ chức tranh đấu tại quốc nội cũng như gây tranh cãi ở hải ngoại nhằm hướng dẫn tất cả mọi người hãy quên việc chống đối nhà nước đối với tội dâng biển và bán đất cho ngoại bang. Nhưng rồi kể từ ngày Tàu đỏ ồ ạt đưa từng sư đoàn chính quy cũng như công an và hàng vạn dân đói rách từ các tỉnh giáp ranh giới Việt Nam vào lập nghiệp, khai thác tài nguyên ngay trên quê hương của chúng ta thì lòng yêu nước của toàn dân đã bừng dậy sôi sục trở lại và sẵn sàng trong khí thế chiến đấu một mất một còn với tập đoàn cộng sản Hà nội. Đây là thời cơ để người trong nước cũng như hải ngoại đồng tâm kết hợp, siết tay nhau lật đổ đảng cộng sản hầu kết thúc cuộc chiến ý thức hệ đã kéo dài từ ngày chúng cướp được chính quyền năm 1945. Nhưng tiếc rằng cơ hội nầy đã vuột khỏi tầm tay !

A2. Vũ khí của cộng sản xứ nào cũng vậy, là dùng bao tử bao tử, tù ngục, súng đạn và tuyên truyền để thống trị người dân nhưng với Việt Nam, chúng đã vướng phải một trở ngại, đó là vấn đề tôn giáo. Nói một cách chính xác hơn, cộng sản xung khắc với tôn giáo: Nơi nào tôn giáo mạnh thì cộng sản không thể nẩy nở và tồn tại lâu dài. Lịch sử đã chứng minh, chính tôn giáo đã đánh sập thành trì cộng sản Đông Âu trong những thập niên trước đây. Đối với Việt Nam, để đối phó với một đất nước mà gần phần chín mươi trăm dân chúng đều theo tôn giáo, không Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Cao Đài Giáo, Đạo Hòa Hảo thì là Đạo thờ Ông Bà Tổ Tiên nghĩa là một đất nước có truyền thống văn hóa Văn Minh sâu đậm, mang tính chất Nhân Bản con người và có một đời sống tâm linh Hữu Thần. Đảng cộng sản đã nhanh chóng thành lập những giáo hội quốc doanh và giao cho những tên đảng viên cộng sản hay những người tu hành vẫn còn nặng nghiệp Tham Sân Si lãnh đạo, nhằm xé đôi tổ chức và chia rẽ các tôn giáo lớn. Kết quả cho thấy, hiện giờ tại Việt Nam, những tôn giáo lớn đều có hai hệ thống, một do cộng sản dựng lên để phục vụ chế độ và một vẫn là nơi quy tụ những người hữu thần nhằm bảo vệ đạo giáo chân chính của họ. Nói riêng vấn đề Thiên Chúa Giáo, hàng giáo phẩm dù bị chia thành hai khối nhưng người tín hữu vẫn trung thành với đạo giáo và biết nghĩ đến quyền lợi tổ quốc. Qua hình thức đòi đất của con chiên từ Thái Hà (Bắc) đến Tam Tòa (Trung), người công giáo Việt Nam, do một số linh mục, giám mục không nằm trong hệ thống quốc doanh lãnh đạo, đã xuống đường đồng loạt, biểu tình bất bạo động, từ hàng chục ngàn đến hàng trăm ngàn giáo dân không ngoài mục đích bày tỏ hai lý tưởng: Bổn phận của người tín hữu đối với đạo giáo và của công dân trước hiện tình đất nước. Hàng trăm ngàn người tuân lệnh chủ chăn xuống đường đòi tài sản của giáo hội. Nhìn bên ngoài là nhiệm vụ của giáo dân trước hành động chống lại tình trạng cướp cạn tài sản của tôn giáo, nhưng xét cho kỹ, thì chính giáo dân đã xử dụng quyền công dân của họ nhằm tạo thời cơ cho tất cả các tôn giáo khác cũng như toàn thể dân chúng xuống đường đồng loạt, không ngoài mục đích thúc đẩy cuộc bạo động chống cộng của họ càng ngày càng lan rộng từ thôn quê đến thành thị, từ Bắc vô Nam, đồng thời nhằm tạo điều kiện và tiếp sức cho các lực lượng trong bóng tối ra mặt hành động. Nhưng tiếc thay, cơ hội thứ hai nầy cũng vuột khỏi tầm tay !

B. Nguyên nhân

Trước khi đi vào tiết mục nhỏ nầy, tôi xin phép nhắc lại một điều căn bản trong chương trình tranh đấu: Đã chống là phải chống tới cùng, một mất một còn với cộng sản. Không thể lẫn lộn với hình thức ngoại giao, thương thuyết, van xin để đi đến việc hợp tác hòa hợp hòa giải. Phải đặt đảng cộng sản ra ngoài vòng phát luật, xem chúng là một tập đoàn ăn cắp tài nguyên quốc gia, cướp của người dân và bán nước cho nước cho quan thầy Tàu cộng. Vậy phải phải có lập trường dứt khoát rõ ràng minh bạch là tranh đấu để giải thể toàn bộ chế độ cộng sản, không thể đội chúng lên đầu vái lạy để xin một vài ân huệ ! Một khi tranh đấu kiểu VAN XIN thì trước tiên chúng ta đã mất hết chính nghĩa, trở thành những khối thịt chỉ biết vai mang bị gậy để làm chính trị, thì bọn chúng sẽ xem chúng ta là một nhóm ăn xin, chấp nhận thân phận thấp hèn, cúi rạp mình trước phủ của chúng để cầu cạnh xôi thịt không hơn không kém ! Một khi cộng sản chẳng những xem thường mà còn khinh bỉ những tổ chức tranh đấu cúi lưng VAN XIN thì Hà Nội chỉ cần tung tiền bạc, danh vọng ra để biến thành phần nầy thành công cụ phục vụ âm mưu cho chúng. Chúng ta hãy đứng thẳng dậy, dựa vào sức mạnh của toàn dân, vào lý tưởng quốc gia và tương lai của đất nước để buộc tội cộng sản là một tập đoàn bán nước hại dân và chúng ta tranh đấu để giải thể chế độ chứ không thể đóng vai kẻ thất thế quỳ gối một cách yếu hèn trước kẻ thù không đội trời chung. Do vậy năm vừa qua, chúng ta đã vuột mất hai cơ hội là do VAN XIN và NHÂN NHƯỢNG. Xin nhắc rằng chủ trương tranh đấu VAN XIN là lá bài đầu tiên trong kế hoạch hòa hợp hòa giải do cộng sản chỉ thị cho thành phần nằm vùng, cò mồi đón gió nhằm biến người Việt Tự Do hải ngoại trở thành những tổ chức ‘việt kiều yêu nước’ và những con bò ngoan ngoãn để cho chúng tự do vắt sữa.

Tranh đấu cho tự do đất nước, cho dân chủ nhân quyền người dân thì không dễ dàng và đơn giản như hành động ‘van xin’, mà phải áp dụng một hình thức tranh đấu bạo động. Tất cả mọi người, mọi giới phải chấp nhận đổ mồ hôi, đổ máu và hy sinh tính mạng mới tạo được thành quả. Chính máu của những người tranh đấu đổ ra mới cảnh tỉnh những thành phần lưng chừng, mới là ngọn lửa hâm nóng lòng yêu nước của toàn dân đồng thời xương máu chính là là vũ khí cuối cùng để bồi thêm sức mạnh cho những người đang xuống đường tranh đấu. Vai trò của các nhà lãnh đạo đảng phái, tôn giáo đoàn thể cần phải có mặt, chung vai sát cánh với quần chúng chứ không thể tụ họp với nhau trong salon uống trà, chờ xem rồi ra thông cáo.

B1. Khi toàn dân nhận ra tội bán nước của tập đoàn cộng sản qua việc nhượng biển, bán đất đồng thời Hà Nội trải thảm mời Tàu cộng vào định cư và khai thác bauxite, gây tác hại môi trường sinh thái vùng Cao Nguyên thì phản ứng của người dân đã bùng nổ thật sự. Từ đảng viên cộng sản, giới trẻ, trí thức đến thành phần lao động đều lên tiếng nhưng không có một cuộc xuống đường vĩ đại nào khả dĩ chứng tỏ được tinh thần đoàn kết và khả năng tranh đấu của người dân cũng như các khuynh hướng chính trị và màu sắc tôn giáo trong nước. Đáng lý các tôn giáo, đảng phái đối lập, giới trẻ, sinh viên, công nhân xí nghiệp cũng như các hội đoàn tranh đấu cho dân chủ nhân quyền phải thừa cơ hội nầy để tập hợp thành một khối lớn với hàng vạn hàng triệu người xuống đường biểu tình, thì cuộc tranh đấu của toàn dân đã đi vào khúc quanh của lịch sử. Ngoài vài vị dấn thân tranh đấu, chấp nhận tù đày đáng kính trọng ra, thì còn lại, có thể nói đa số những nhà tranh đấu trong nước vẫn còn mang thái độ ‘van xin’. Như vậy dưới mắt bạo quyền cộng sản, họ cũng chỉ là những tổ chức được xếp vào loại dùng để đánh bóng dân chủ cho chế độ. Hơn nữa, một số nhà tranh đấu vừa bị bắt đã vội vàng tự kiểm, ăn năn cam kết để xin được tha thứ thì đều nằm trong sách lược ‘trồng cấy’ người của cộng sản. Những ồn ào về vụ án dành cho những người vừa được thả ra sau khi ăn năn sám hối mà chúng ta vừa nghe, thì đó cũng chỉ là hình thức do cộng sản dọn đường cho các tổ chức cò mồi hoà hợp hòa giải hải ngoại để họ vận động quốc tế đưa những người nầy ra nước ngoài lãnh đạo tranh đấu, không ngoài mục đích nhằm chia năm xẻ bảy cộng đồng người Việt Tự Do hải ngoại. Quá khứ đã cho chúng ta thấy vài người được cộng sản dàn dựng xuất ngoại một cách thần thánh, vừa ra đến nước ngoài, một là lợi dụng tự do truyền thông làm trò cười, kêu gọi hòa hợp hòa giải, hai là sống bám theo các tổ chức nằm trong hệ thống ‘cánh tay nối dài của Hà Nội’. Trong giai đoạn cuối của cuộc tranh đấu chống cộng sản, toàn dân Việt Nam cần cán bộ, cần lãnh đạo ngay tại chiến trường nội địa. Người tỵ nạn cộng sản hải ngoại thấy không cần thiết khi các tổ chức trong nước gởi ra ngoài nhiều cán bộ để hướng dẫn công cuộc tranh đấu ở hải ngoại. Tất cả phải tập trung tại quốc nội để trực diện với bạo quyền Hà Nội, yểm trợ tinh thần những nhà tranh đấu trong nước đang bị tù đày đồng thời để chung vai sát cánh, chia sẻ với toàn dân trong giai đoạn cực kỳ quan trọng nầy. Trong năm vừa qua đảng cộng sản dâng Hoàng Sa Trường Sa, bán đất phía Bắc và trải thảm mời Tàu cộng vào khai thác Bauxite là dịp để cho toàn dân vùng dậy, nhưng tiếc thay cơ hội nầy đã vuột mất. Lý do chính là các tôn giáo, đảng phái và các tổ chức tranh đấu trong nước còn nghi kỵ lẫn nhau, thiếu tổ chức, thiếu phối hợp và nhất là những nhà lãnh đạo vẫn ngồi salon và chủ trương tranh đấu VAN XIN với bạo quyền Hà Nội ! Trong lúc đó ở nước ngoài thì thành phần nằm vùng hòa hợp hòa giải kêu gọi chúng ta đoàn kết mục đích là để chống Tàu (!) mà không nghe đề cập đến tội đồ bán nước của đảng cộng sản Việt Nam !!!

B2. Kể từ năm 1954 đến nay, đây là lần đầu khối công giáo Việt Nam đã xuống đường với một số tín hữu gồm cả trăm ngàn người để ra mặt chống cộng sản. Từ ngoài Thái Hòa kéo vào Tam Tòa qua hai cuộc xuống đường, những cuộc biểu tình trông bên ngoài thì ôn hòa bất động, nhưng thật ra bên trong chính là một khí thế sôi sục của những công dân yêu nước núp dưới bóng con chiên ngoan đạo. Họ tuyệt đối vâng lời các vị chủ chăn và sẵn sàng hy sinh xương máu hầu mở đường cho một cuộc nổi dậy toàn bộ chống chế độ cộng sản. Khí thế của hàng trăm ngàn giáo dân đang ùn ùn bốc lửa, các họ đạo từ Bắc chí Nam đang đợi phát súng lệnh của những vị chủ chăn để vượt qua giai đoạn thứ hai là tranh đấu bạo động. Những nhà tranh đấu, những tổ chức trong bóng tối cũng như hàng tỷ người Thiên Chúa Giáo trên thế giới đang chờ một ‘phản ứng đàn áp đẫm máu nào’ đó của cộng sản để họ có lý do nhảy vào vòng chiến. Nhưng trong lúc khí thế tranh đấu của giáo dân đang ào ào tiến lên cao độ thì bỗng dưng khựng lại như chiếc bong bóng đang bay bị xì hơi và từ từ đâm đầu rơi xuống ! Lý do chính của việc chấm dứt biểu tình khởi đầu từ Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và kết thúc bằng quyết định xuất phát từ Vatican. Đi sâu vào vấn đề là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam chỉ tranh đấu VAN XIN cho quyền lợi của giáo hội mà quên hẳn vai trò công dân của người Việt Nam. Hơn ai hết, các vị Giám Mục là những người đã và đang sống chung, đã biết chủ trương diệt tôn giáo cũng như đã hiểu rất rõ ràng âm mưu thâm độc của cộng sản nhưng các vị lãnh đạo tinh thần có lẽ đã ‘vướng chàm’ cộng sản qua tổ chức ‘giáo hội công giáo quốc doanh’ mà Hà Nội đã ân cần gầy dựng cho các vị giám mục. Vậy khi Hội Đồng Giám Mục Việt Nam dùng con chiên tranh đấu cho mục đích tôn giáo thuần túy hầu xin lại đất đai của nhà chung thì các vị giám mục chỉ làm được một trọng trách đối với giáo hội mà quên hẳn sứ mạng trọng đại mà Thiên Chúa đã đặt lên vai của các vị là trách nhiệm của một chủ chăn đối với đất nước, dân tộc và tổ quốc. Các Giám Mục là những vị học cao hiểu rộng, nhưng người Việt Quốc Gia không thể hiểu được câu nói mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã tuyên bố: Người cộng sản chân chính và người quốc gia chân chính thì có thể ngồi lại với nhau ! Cá nhân người viết không dám cho rằng vị Hồng Y nầy lặp lại những gì cộng sản đã nói. Nhưng xin thưa, đã là cộng sản thì không còn chân chính nữa ! Nếu có, thì họ đã nghĩ đến sự tồn vong của dân tộc, chăm sóc cho người dân no cơm ấm áo, bảo vệ từng tấc đất mà tiền nhân đã đổ xương máu gầy dựng và bảo vệ cả mấy ngàn năm nay. Và ngược lại, người quốc gia chân chính thì không thể ngồi chung với cộng sản, vì người chân chính không a tòng theo giặc cướp để chúng bóc lột dân nghèo, tham nhũng vô độ và bán nước cho ngoại bang. Chỉ có những ai hưởng ân huệ của cộng sản thì mới có ý nghĩ ngồi lại bắt tay với kẻ thù mà thôi. Có thể nói một cách vắn tắt rằng, người công giáo không thể nào bắt tay với cộng sản vì cộng sản là loài rắn độc đã loại tôn giáo ra khỏi đời sống của người dân. Người công giáo chân chính nhớ lời Đức Mẹ đã nhắc nhở nhiều lần khi Người hiện ra tại Fatima (đại ý rằng, cộng sản là loài rắn độc, chúng sẽ thống trị thế giới …). Như vậy chính Đức Mẹ đã khẳng định rằng cộng sản vô thần là loài rắn độc, phải trừ khử thì thế giới mới có hòa bình. Nhưng tại sao các vị giám mục Việt Nam lại kêu gọi bắt tay hợp tác hòa hợp hòa giải với chúng đồng thời ép buộc (hình như vậy) Đức Giám Mục Ngô Quang Kiệt phải từ chức vì chính ngài đã mạnh dạn đứng bên cạnh giáo dân và thách đố với chế độ cộng sản trong cuộc tranh đấu vừa qua. Không biết các vị giám mục Việt Nam khi vào nhà thờ có thấy tượng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae dùng giáo đâm vào ngực quỷ đỏ ? Có thấy tượng Đức Mẹ đạp đầu con rắn độc đang quấn ngang quả địa cầu ? Đó là điều khẳng định cộng sản là loài rắn độc, không thể chung sống hòa bình với con người. Đó là những hình ảnh nhắn nhủ người công giáo hãy đọc kinh cầu nguyện cho thế giới thoát nạn cộng sản, đồng hãy noi gương Tổng Lãnh Thiên Thần Micae và Đức Mẹ Maria chống loài quỷ cộng sản đến hơi thở cuối cùng. Vatican đã có nhiều kinh nghiệm với cộng sản, nhất là vị Giáo Hoàng đương nhiệm đã một thời giúp Đức Giáo Hoàng Gioan Paul II trong việc lật đổ chế độ cộng sản Balan. Nhưng tại sao ngày nay Vatican lại cản trở các cuộc xuống đường của giáo dân Thái Hà - Tam Tòa ? Có thể vì nguyện vọng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nên Vatican đã đi sai một nước cờ. Có phải Vatican can thiệp để chấm dứt các cuộc nổi dậy của người công giáo vừa qua để làm vừa lòng ngụy quyền cộng sản Việt Nam hầu được mở bang giao với Hà Nội ? Nếu vậy thì Vatican đã ‘Nhân Nhượng’ và ‘Van Xin’ vì quyền lợi của giáo hội La Mã mà quên mất nguyện vọng của 80 triệu người dân Việt Nam đã và đang đau khổ dưới ách thống trị của loài rắn độc cộng sản.

Cuối năm là cơ hội tính toán sổ sách, chúng ta phải can đảm nhìn vào sự thật để thấy những khuyết điểm của trong nước, ngoài hải ngoại cũng như từ các bạn đồng minh (Vatican-Mỹ) qua nhiều sai lầm để hiểu tại sao Việt Nam đã vuột mất những cơ hội tốt. 2010 là năm cộng sản sẽ quyết liệt gia tăng đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia về hai mặt văn hóa và truyền thông, đồng thời cũng là năm mà thế giới sẽ xảy ra nhiều biến chuyển trọng đại liên quan đến Việt Nam cũng như nội bộ đảng cộng sản. Chúng ta cùng nhau nghiên cứu những chuyện đã qua để tìm một hướng đi thật chính xác cho những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Cổ nhân đã dạy : Biết mình biết ta thì trăm trận trăm thắng thì xin đừng quên !

Đinh Lâm Thanh
Paris, 31.12.2009

* Bài viết đăng trong Nguyệt Báo KBC Hải Ngoại số Xuân Canh Dần, phát hành ngày 14.01.2010 tại Hoa kỳ.

Thông Cáo Báo Chí của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới

Ngày 20 tháng 1 năm 2010

Việt Nam – Tòa án kết án 4 công dân cộng đồng mạng và các nhà hoạt động dân chủ tổng cộng 33 năm tù.

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới kiên quyết phản đối bản án nhiều năm dành cho tổng cộng 7 bloggers, đối kháng mạng, và hoạt động nhân quyền trong những phiên tòa tạo dựng hấp tấp trong 2 ngày vừa qua. Bản án tổng cộng 33 năm tù đã được áp đặt cho 4 nhà đối kháng trong phiên tòa tại thành phố Saigon hôm nay.

"Nhà cầm quyền Việt Nam đã tiến hành một cuộc tấn công bôi nhọ toàn diện các nhà dân chủ và môi trường mạng mà khả năng gieo rắc thông tin đang làm nhà cầm quyền khiếp sợ." Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới tuyên bố. "Luận điệu về một âm mưu xúi dục bởi quốc tế là không có cơ sở. Những người hoạt động ôn hòa cho nhân quyền chỉ trả giá cho sự hoang tưởng và tranh giành quyền lực trong nội bộ của đảng CSVN trước khi đại hội của đảng này xảy ra vào năm tới".

"Làn sóng bắt bớ này sẽ không chấm dứt sự tranh cãi về tương lai của đất nước. Bốn nhà phản kháng đã trở thành biểu tượng khích động người Việt trong và ngoài nước đối với công cuộc đấu tranh cho tự do ngôn luận. Cộng đồng quốc tế phải phản đối bản án nặng nề này và tạo áp lực lên chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho những nhà hoạt động này."

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới cũng thêm rằng: "Đặc biệt, chúng tôi thúc dục Cộng Đồng Chung Âu Châu đình chỉ đối thoại về nhân quyền với Việt Nam cho đến khi các nhà hoạt động nhân quyền được thả và chúng tôi kêu gọi khối ASEAN bày tỏ mối quan ngại gia tăng theo sau các bản án này".

Phiên tòa xử đã kết án Luật sư nổi tiếng Lê Công Định 5 năm tù ở, nhà dân chủ Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức 5, 7 và 16 năm tù ở. Định, Trung, Long còn bị kết án 3 năm quản thúc và Thức 5 năm quản thúc sau khi mãn án tù.

Quan tòa đã được thuyết phục rằng 4 người này "ảnh hưởng nguy hại đến an ninh quốc gia" và "cấu kết với các tổ chức phản động nước ngoài" nhằm "thực hiện kế hoạch lật đổ chính quyền với sự trợ giúp của mạng điện tử". Thân nhân, các nhà ngoại giao và phóng viên ngoại quốc không được vào phòng xử nhưng được phép theo dõi phiên tòa qua TV ở một phòng kế cận. Nhiều công an được bố trí quanh khuôn viên tòa án.

Ls Lê Công Định và ông Nguyễn Tiến Trung bị áp lực phải nhận tội vi phạm pháp luật và bị ảnh hưởng những giá trị của phương Tây, nhưng phủ nhận là có ý định lật đổ chính quyền. Điều này đã được ghi nhận bởi quan tòa khi quyết định bản án. Ông Trần Huỳnh Duy Thức, người bị bản án nặng nhất, theo tin tức thì có thái độ thách thức phiên tòa và từ chối nhận tội.

Em trai của ông Trần Huynh Duy Thức đã nói với BBC rằng ông Thức chứng nhận trước tòa là ông đã bị rất nhiều áp xuất và bị ngược đãi trong thời gian bị điều tra và yêu cầu được xét xử bởi một quan tòa khác, một yêu cầu đã bị từ chối. Ông Thức cũng nhất quyết là vô tội. Mặc dù bị kết án là kẻ tòng phạm ông Lê Thăng Long cũng không nhận đã làm gì sai trái khi gửi bài vở cho một đài radio tại hải ngoại.

Gia đình của ông Nguyễn Tiến Trung, vốn đã du học tại Pháp, nói với Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới rằng "bản án quá nghiêm khắc" đối với những hoạt động cho dân chủ. Một thành viên của gia đình cũng bổ túc rằng "chúng tôi lên án sự kết án cho là Trung đã có ý định lật đổ chính quyền trong khi tất cả những gì anh làm là chỉ thể hiện quyền công dân. Mục tiêu của anh là một tương lai tốt đẹp hơn cho Việt Nam, một đất nước dân chủ tôn trọng nhân quyền. Chúng tôi sẽ tiếp tục vận động sự phóng thích ngay lập tức của anh".

Ba nhà hoạt động khác từng phổ biến quan điểm của họ trên mạng đã bị kết án ngày hôm qua là nhà thơ Phạm Văn Trội (4 năm tù), cựu giáo viên Vũ Văn Hùng (3 năm tù) và nhà thơ Trần Đức Thạch (3 năm tù).

Gửi Phan khắc Từ

Gửi Phan khắc Từ


Kính thưa đồng bào Việt Nam nội, ngoại, trong, ngoài nuớc,



"Cha" (Nội) Phan Khắc (Củ) Từ , Chánh Xứ Vuờn Xoài, có vợ 2 con...ruỡi. Ban ngày "Cha" Cu? Từ mặc áo lễ màu trắng tinh tuyền dâng thánh lễ Misa và buổi chiều Cu? Từ mặc áo chùng thâm ngồi tòa giải tội cho giáo dân. Đặc biệt "Cha" Cu? Từ "chuyên trị " phần giải tội cho các bà, các cô li dị, nửa chừng xuân, bỏ chồng và cắm sừng ông xã... Các phụ nữ có dăm bảy chục mối tình dang dở, dở dang, uớt át, mê li rụng rốn càng đuợc "Cha" Phan Cu? Từ "hồ hởi và kịch liệt phấn khởi" cho ho. sắp hạng ưu tiên số 1 vào tòa xưng tội "tout de suite" với "Cha" Củ Từ rât lâu, đôi khi hàng giờ đồng hồ, để "Cha Phan Củ Từ" mới có đủ thì giờ trổ tài "tâm lý chiến và khả năng Anh Văn nói viết lưu loát nhự..Mỹ (Bãi rác Vuờn Xoài) gỡ rối tơ lòng...thòng cho qúy bà, qúy cô giáo dân tội lỗi cùng mình" đuợc mau chóng sạch tội và bay cái vèo lên Thiên Đàng vui huởng nhan thánh Chúa đời đời .




Màn đêm vừa buông xuống "Cha" Phan Khắc Cu? Từ vén môi cuời hô hố rồi "hồ hởi" rúc tọt vô mùng hú hí, be he với cô vợ xồn xồn nái xề. Sáng sớm hôm sau đúng 6am "Ninh Mục" Chánh Xứ Vuờn Xoài Phan Khắc Cu? Từ "nại vùng... nên" dâng thánh lễ Misa tiếp tục, dài dài, đều đều, bền bền và mệt nghỉ.




Kính mời đồng bào thuởng thức bài thơ của thi sĩ Bút Xuân Trần Đình Ngọc bên duới nhận định thẳng thắn về hành vi bôi nhọ hết sức nhem nhuốc Giáo Hội và Giáo Sĩ Công Giáo Việt Nam của Qủy Vuơng Phan Khắc Từ.




Hình duới Qủy Chúa Satan Phan Khắc Củ Từ, tên quạ đỏ đen cực kỳ vô liêm si?, đang "Ta ra zan" nổi giận la mắng giáo dân Đồng Chiêm (Kèm 2 hình Qủy Vuơng).

Phan khắc Từ còn là người hay sói?

Trót gậm xương của Việt cộng ban cho

Mất hết lương tri, nhân tính tối mò

Xác thịt nặng nề, đi theo quỉ sứ!

Muốn lấy vợ thì hãy thôi cha xứ

Vừa tà dâm vừa dâng lễ làm sao?

Phạm thánh thiêng, tội ấy đáng thế nào?

Quỉ hỏa ngục đang chờ mi, Phan khắc!

Làm gương mù cho giáo dân quanh khắp

Làm tay sai cho bọn bán non sông

Từ đã mù nên đánh đĩ, tay trong

Phá rối Đạo, một tên hèn, hư hỏng!

Trương bá Cần cùng mi và Thiện Cẩm

Những tên tồi, phá nát Đạo cho hôi

Nhà chung nuôi, cho học mãi, hỡi ôi!

Để trở thành giáo gian, tay sai ma quỉ!

Nơi Đồng Chiêm, Thánh Giá bỗng dưng

bị hoại hủy!

Mi không một lời trách cứ Việt gian

Hàng trăm giáo dân bị đánh bạo tàn

Bị lựu đạn, bị chấn thương sọ não!

Phóng Viên Hữu Vinh gẫy răng, rách má

Cả chục người bị bất tỉnh, hôn mê

Là Linh mục giả câm điếc rất nghề

Ấy chính mi một thằng vô liêm sỉ!

Cây Thánh Giá vì sao bị hoại hủy?

Có động mồ động mả bọn giặc Minh?

Quanh Đồng Chiêm bao uất hận oan khiên

Đó tự do, độc lập và hạnh phúc!

Dùng roi điện, cùm gông, dùng xe xúc

Bắt nạt dân không tấc sắt trong tay

Hành vi đó của hạ tiện, ăn mày

Không xứng đáng gọi chính quyền, vương đạo!

Loa xung quanh ra rả lời Hồ cáo

Chẳng ai lạ gì tâm địa bọn dã man

Năm 45 y nói rất nghiêm trang

Công an với dân như cá với nước!

Triết, Dũng sang Rome, chúng đinh ninh trước

Đức giáo hoàng là Tôn giáo tự do

Sau vài tuần là chúng đã giở trò

Đem súng, mìn phá tan cây Thánh giá!

Có lẽ chúng nghĩ, đầu tiên phải hạ

Thánh giá biểu tượng, cả tỉ niềm tin!

Hành tinh này, còn một ngày cũng vẫn đinh ninh

Cây Thánh giá muôn đời không suy suyển!

Phan khắc Từ, mi là loài trư, khuyển

“Phần thưởng” mi, Chúa dành sẵn mi rồi

Mi chết đi thì cái bọn chết trôi

Sẽ đón mi ở hỏa ngục kinh khiếp!

Con cái mi sẽ gục mặt hết kiếp

Chúng nhục nhằn vì đã có người cha

Còn vợ mi, con trâu đánh, quạ tha

Thị xấu hổ không dám nhìn hàng xứ!

Hãy hồi tâm, tuổi mi không lâu nữa!

Hãy ăn năn, về nẻo chính, đường ngay

Bỏ Việt gian, chính một bọn cướp ngày

Chúng bán nước, buôn dân, rước voi về

dày mả tổ!

Nhìn giáo dân, mi có ngượng ngùng, xấu hổ?

20-1-2010

Bút Xuân Trần Công Tử

Báo Mỹ: VC Sẽ Sụp Vì Tư Bản Gia Tộc; Kinh Tế Tư Doanh VN Vẫn Do Đảng Viên Nắm

SAIGON - Mạng lưới quyền lực của nhà nước CSVN đã cấu kết chặt với mạng lưới tài sản, và bàn tay cứng rắn của CSVN có thể sẽ biến các tiến bộ kinh tế tại VN vào một thảm họa xã hội.
Việt Nam sẽ đi về đâu? Chắc chắn là sẽ không bình yên. Báo Foreign Policy (foreignpolicy.com) hôm 21-1-2010 có bài viết nhan đề “Vietnam’s New Money” (Đồng Tiền Mới của VN) cho thấy một viễn ảnh u ám của kinh tế và xã hội VN, và dịch tóm tắt như sau.
Nhà phân tích Bill Hayton mở đầu bài viết bằng hình ảnh ngày 16-11-2008, kể về đám cưới của 2 doanh nhân tại khách sạn sang trọng Caravelle ở Sài Gòn: Chú rể là Nguyễn Bảo Hoàng, 36 tuổi, quản trị công ty đầu tư IDG Ventures Vietnam, và cô dân là Nguyễn Thanh Phượng, 27 tuổi, chủ tịch quỹ đầu tư VietCapital. Hai công ty của cô dâu chú rể kết hợp quản trị 150 triệu đô la các khoản đầu tư ở VN.
Cô Phượng là con gái Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Chú rể là Việt kiều công dân Mỹ, con của một gia đình chạy khỏi VN năm 1975 để trốn chế độ CS, bây giờ trở về để cưới con của một trong những người quyền lực nhất nước.
Đám cưới này biểu hiện cho thấy Đảng CSVN vẫn khống chế cả khu vực công lẫn tư. Nhiều hãng tư thực ra nguyên là hãng quốc doanh cũ (SOE) hay vẫn còn thuôc quyền nhà nước quản lý, và hầu hết vẫn điều hành bởi các đảng viên.
Hầu hết những người chỉ huy kinh tế tư doanh hiện này là do đảng chỉ định, hay gia đình họ, hay bạn bè của họ. Giới thượng lưu CSVN đang biến chủ nghĩa tư bản VN trở thành một kinh doanh gia đình. Và nếu phiên tòa xử 4 nhà dân chủ tuần này về tội lật đổ chính phủ có dấu hiệu nào, thì tình hình củng cố quyền lực đảng là diễn biến kinh sợ cho tương lai VN.
Có nhìều điển hình về mối quan hệ gia tộc và tiền bạc, quyền lực tại VN: một trong những người giàu nhất VN là Trương Gia Bình, chủ tịch công ty tin học lớn nhất VN, hãng FPT. Bình cùng là ngưoòi duy nhất tại VN thường được nhắc với nhãn hiệu “cựu phò mã” bởi vì Bình từng kết hôn với con gai1í cuả tướng Võ Nguyên Giáp.
Một thí dụ khác là Đinh Thị Hoa, người VN đầu tiên tốt nghiệp MBA, cao học kinh doanh, tại Đaị Học Harvard. Đầu thập niên 1990s, khi Ngân Hàngthế Giới muối kích động nền kinh tế tư doanh ở VN, mới cấp học bổng cho tuổi trẻ, trong đó có Hoa. Khi về VN, Hoa sử dụng kiến thức để lập công ty có tên là Galaxy, bây giờ sở hữu một hãng PR (tiếp thị quảng cáo), chủ hầu hết các hệ thông tiệm ăn kiểu Tây Phương tại VN, một rạp hát lớn ở Sài Gòn, và cả một hãng sản xuất phim ảnh.
Trông thì đúng là mô hình kinh tế tư doanh thành công. Nhưng Galaxy là một trong nhiều công ty thuộc sở hữu của con cái các lãnh tụ đảng. Khi WB cấp học bổng cho Hoa, cha của Hoa là Thứ Trưởng Ngoaị Giao.
Việc kết hợp tài sản của cả nước vào tay các gia đình quyền thế tại VN đang bóp méo nền kinh tế này: kinh tế sẽ đi theo ý muốn của một số ít người, chứ không đi theo nhu cầu của đa số dân. Và mạng lưới chủ nghĩa xã hội bè cánh chia chác kinh tế đang trở thành một đe dọa cho ổn định tương lai VN. VN có cơ nguy gặp số phận của nhiều đứa con cưng trước kia của WB -- bùng nổ kinh tế, rồi sẽ sụp đổ.
Các hãng quốc doanh lớn nhất được hưởng nguồn tài trợ tiền không minh bạch cho các dự án tài chánh với rất ít hợp lý về kinh tế. Vào tháng 6-2008, tới 28 hãng quốc doanh xài 1.5 tỉ đô để thiết lập hay mua cổ phần trong các công ty quản lý tiền đầu tư, các hãng chứng khoán, các ngân hàng thương mại và các hãng bảo hiểm. Có 3/4 công ty tài chánh VN hiện sở hữu của các hãng quốc doanh lớn nhất (còn gọi là tổng công ty).
Với tiền dễ dàng xài như thế, nên mới xảy ra hiện tượng các hãng quốc doanh phải hối lộ khách hàng, cán bộ và thanh tra để nhắm mắt cho vi phạm luật. Câu hỏi là, vào thời khoảng khủng hoảng, Đảng CSVN có thể trừng phạt chính các đảng viên của họ không để đưa kinh tế đen naỳ trở lại vòng kiểm soát. Nhưng bao lâu nữa mới có thể làm thế?
Giới lãnh đaọ đảng CSVN có thể đứng kình với các công dân mới giàu đó hay không, và để đòi hỏi họ phải trao lại một phần tài sản xuyên qua đánh thuế để sẽ tạo phúc lợi cho những người nghèo ở các tỉnh xa hay không? Vụ kết án các nhà dân chủ tuần này có phaỉ là dấu hiệu cho thấy mạng lưới tham nhũng của đảng, của quyền lực và của đặc quyền hiện đã ra ngoaì vòng kiểm soát? Nếu thế, đồng tiền mới của VN có thể sụp đổ ngay dưới sức nặng của nó.

Bài Xem Nhiều