We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 19 February 2010

Cuối năm tản mạn về chữ TẶC

Cuối năm tản mạn về chữ TẶC




"Tặc" theo tiếng Hán có nghĩa là giặc, kẻ trộm.
Với mớ kiến thức không đầy chai dầu gió Nhị Thiên Đường, Đạt Lang tui hổng biết chữ "Tặc" có từ bao giờ, nhưng chắc phải từ thời tiền sử hay đời tám hoánh nào rồi, từ hồi loài người còn ăn lông, ở lỗ, nói theo kiểu của các "đỉnh cao trí tuệ" loài người là hồi còn chế độ cộng sản "nguyên thủy" khi của cải, vật chất, phương tiện sản xuất… chưa tập trung vào một số ít người (trong đảng cộng sản VN) như hiện nay.
"Tặc" thời kỳ xa xưa đó chỉ là những cá nhân hay một nhóm ít người vì đói khát, túng bấn mà làm liều, đi lấy trộm vài củ khoai, con gà, cái trứng… hoặc cùng lắm giết hại, cướp bóc vớ vẩn.
Theo thời gian, xã hội loài người phát triển, văn minh dần lên thì "Tặc" cũng theo đó mà sinh sôi nẩy nở hay hệ thống hóa thành nhiều loại khác nhau như: đạo tặc, hải tặc, không tặc, gian tặc, dâm tặc, cẩu tặc, lâm tặc, đinh tặc, tin tặc, khẩu tặc…
Nhân dịp cuối năm, có chút thời gian rảnh rỗi, Đạt Lang tui ba điều, bốn chuyện về chữ "Tặc".
Nói về các loại tặc, xin được kể theo thứ tự từ loại gây thiệt hại nhẹ đến nặng.
Loại tặc ít gây hại nhất có lẽ là "Dâm tặc." Bạn bè nhiều lúc đùa giỡn, cũng hay chửi nhau là đồ dâm tặc khi có người trong bọn, quen thói trăng hoa, gặp cô nào, bà nào có tí nhan sắc, mum múp chút đỉnh là giở trò tán tỉnh, thả dê.
Kế đến là "Cẩu tặc". Hồi nhỏ, lúc còn học tiểu học, lọ mọ đọc mấy truyện kiếm hiệp của Kim Dung, thấy mấy nhân vật trong truyện chửi địch thủ là loài cẩu tặc, Đạt Lang tui cứ tưởng cẩu tặc là loại người gian hùng, mê ăn… thịt chó nên hay lén đi đánh bã chó về mần thịt… nhậu, sau mới hiểu là hổng phải, cẩu tặc chỉ là chữ sỉ nhục những người hay đánh lén, cắn trộm người khác như chó.
Loại tặc thứ ba là "Đinh tặc". Đinh tặc có lẽ chỉ mới chào đời tại Việt Nam sau khi chế độ Cộng Sản mở cửa, bung ra làm ăn kinh tế thị trường. Số xe gắn máy nhập cảng tăng lên đến chóng mặt, nhất là ở các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Cần Thơ…
Đinh tặc tức là giặc… rải đinh ra đường. Các loại xe chạy qua chỗ đinh tặc phục kích, cán đinh, bể bánh, thế là phải đem vá ở một tiệm sửa xe nào gần đó do đinh tặc làm chủ.
Đinh tặc là tệ nạn xuất hiện bởi đời sống quá cùng cực, nghèo khổ, túng thiếu. Tác hại của đinh tặc thật ra không nặng nề cho lắm, bởi chỉ do những cá nhân, vì sự sống mà phải làm càn. Người bị đinh tặc hãm hại chỉ mất công đẩy xe tới chỗ, trả ít tiền ngồi chờ vá. Nặng lắm thì thay vỏ, ruột.
Loại tặc thứ tư là "Đạo tặc". Đạo tiếng Hán là đường, vậy đạo tặc là cướp đường hay là quân trộm, cướp giữa đường. Vậy còn mấy thầy, sư, linh mục, cha… trong đạo Phật, đạo Thiên Chúa, Tin Lành… làm bậy phải gọi bằng chi hỉ? Tôn tặc hay giáo tặc? Nghe không hợp lỗ nhĩ lắm, cứ như là dùi đục chấm mắm nêm.
"Hải tặc" thì Đạt Lang tui cũng như mọi người, chắc ai cũng biết. Hải tặc Thái Lan một thời đã gieo kinh hoàng cho người Việt vượt biên bằng đường biển từ cuối thập niên 70 đến khi chuyện vượt biên bằng tầu bè chấm dứt.
Còn "Không tặc" chắc ai cũng nhớ vụ tấn công vào Twin Towers ở New York ngày 11 tháng 9 năm 2001 với khoảng 3.000 nạn nhân.
Việt Nam hiện có một loại tặc mới rất đặc biệt mà ít nước nào trên thế giới có là "Lâm tặc".
Lâm là rừng, lâm tặc là giặc rừng hay lũ phá rừng, ăn trộm gỗ. Gỗ nặng thấy ông bà, ông vải. Cưa, chặt xong đem bán cũng phải có đầu mối, đường dây tiêu thụ, dù để nguyên cây cho thợ mộc làm bàn, ghế hay xẻ ra làm củi đốt, lại phải có phương tiện chuyên chở nữa. Lâm tặc vì vậy phải cần nhiều người để lập thành một tổ chức hẳn hoi. Lâm tặc có hai loại, bất hợp pháp và hợp pháp.
Lâm tặc bất hợp pháp là loại làm ăn cò con với quy mô nhỏ, vài anh thợ làm rừng tụ họp lại, lén lút đốn cây lậu, kiếm chiếc xe be hay xe máy cày, chở đi bán cho các xưởng cưa, đóng bàn ghế. Loại này thỉnh thoảng đụng độ với kiểm lâm của chế độ cộng sản, có khi đi đến đổ máu vì chung, chia không đều.
Lâm tặc hợp pháp là loại sừng sỏ, ăn chia với đảng viên, cán bộ cộng sản cao cấp, chính quyền địa phương. Cũng có thể chúng chính là thân nhân ruột thịt, gia đình của bọn này. Loại lâm tặc này là giặc có giấy phép phá hoại rừng, phá hoại môi trường, tài nguyên đất nước.
Chúng phá hoại rừng bằng cách cưa, chặt bất kỳ cây cối nào có thể bán được. Những loại gỗ qúy như cẩm lai, bằng lăng cườm , cẩm liên, cẩm thị, giáng hương, huỳnh đường, mun sừng, mun sọc… thì bọn chúng cho xẻ ra làm bàn ghế, đồ mỹ nghệ, chạm khảm… xuất khẩu. Loại thường thì đóng bàn ghế trong nước hay cưa thành củi để bán. Nhiều loại gỗ quý của rừng Việt Nam đang có nguy cơ diệt chủng vì lòng tham của bọn này.
Vì có giấy phép nên chúng coi trời bằng vung, phá rừng không cần biết đến hậu quả là có thể gây sụt, lở đất, lũ, lụt… cho các vùng chung quanh, nhất là ở các tỉnh cao nguyên.
Vụ lâm tặc gây xôn xao thủ đô Hà Nội xẩy ra vào năm 2007, bắt đầu với 3 cây gỗ sưa nằm trong sân UBND một xã ở Vĩnh Phúc, được cưa đi vì chắn lối trong khi xây dựng lại trụ sở. Khi xã rao bán cho dân, chẳng hiểu sao người dân lại ùn ùn kéo đến để mua, xã phải đấu giá, cuối cùng bán được cả tỉ VNĐ (50.000 USD).
Ngay sau đó, giá gỗ sưa tăng lên vùn vụt từ vài trăm ngàn/kg lúc ban đầu đến 1 triệu rồi 2 triệu/kg một cách lạ lùng, không ai hiểu được.
Thế là tin đồn gỗ sưa có thể trị được bá bệnh, từ ung thư đến tiểu đường, lan truyền râm ran trong dân chúng như xuyên tâm liên trước đây.
Nhiều gia đình ở Hà Nội có cây sưa trong nhà nghe tin đó mà sững sờ, bấy lâu nay trong nhà có một gia tài lớn mà họ không biết. Thế là họ thi nhau gọi bán gỗ sưa. Dân các làng quê thì đem đồ đạc, bàn ghế bằng gỗ sưa ra phát mãi. Cả Hà Nội và các vùng quê phụ cận lên cơn sốt vì gỗ sưa.
Khi gỗ sưa ở các vùng quê đã bị đốn sạch, các con buôn gỗ (ùn ùn) tiến về Hà Nội như đoàn quân giải phóng năm 1945. Họ thuê bọn lâm tặc bất hợp pháp đi mua, mua không được thì rình rập, lén lút cưa, chặt, bất cứ chỗ nào có cây sưa.
Thử đọc một vài đoạn tin về lâm tặc hay "sưa tặc" này ở blog Hà Nội Xanh:
"Lạ kỳ hơn nữa, khi cây sưa trăm tuổi trong công viên gò Đống Đa bị chặt hạ không phải do bàn tay và những nhát cưa của "sưa tặc". Báo chí và dư luận đã một thời bức xúc khi chính những người quản lý ở đây đốn cây sưa đó, với lý do "cây mục, tránh gây ảnh hưởng đến người dân".
Những người liên quan đã bị cơ quan công an khởi tố, nhưng nhiều câu hỏi vẫn được đặt ra. Tại sao chính những người bảo vệ cây xanh, bảo vệ văn hóa của Thủ đô lại làm ngược lại với những gì được giao? Tại sao lòng tham dễ dàng lấn át được trách nhiệm gìn giữ, bảo vệ mà họ mang trong mình? Không biết những người quản lý thành phố có biết được rằng khi những người được giao sứ mệnh bảo vệ cây xanh, bảo vệ văn hoá lại ngang nhiên tàn phá những thứ họ phải bảo vệ thì chuyện gì sẽ xảy ra?"


Nguồn: Blog Hà Nội Xanh.

Và đây là phản ứng của chính quyền khi "sưa tặc" lộng hành:
Cuối cùng, dư luận đặt ra câu hỏi thường… khó trả lời nhất. Đó là câu hỏi về trách nhiệm. Ai cũng biết, "sưa tặc đời 2009" manh động hơn hẳn "sưa tặc đời 2007". Nếu như năm 2007, chúng chỉ dám cưa trộm thì hiện nay, chúng sẵn sàng cướp trắng cây theo kiểu buộc dây thép vào cửa nhà dân, rồi dùng kiếm đe dọa; hay ngang nhiên cưa cây giữa phố phường đông đúc người qua lại…
Trước sự liều lĩnh của sưa tặc, một người dân sẽ rất sợ, hai người dân vẫn rất sợ chúng. Nhưng 3 triệu người dân Hà Nội với chính quyền và các cơ quan chức năng hùng hậu của mình không thể "sợ" một nhóm lâm tặc, dù chúng có manh động như thế nào!
Chính Bí thư Thành ủy Hà Nội đã đặt ra câu hỏi này: "Ai cũng thốt lên: sao lại có kẻ nỡ làm chuyện phá hoại ngang nhiên như vậy? Và rồi, một câu hỏi khác: thế chính quyền, các cơ quan chức năng, thanh tra giao thông, thanh tra xây dựng, công an thành phố, công an khu vực… và những người dân Thủ đô yêu quý cây xanh không lẽ chịu thua, chẳng lẽ để lâm tặc mặc sức hoành hành giữa lòng Thủ đô Hà Nội?".
Không chỉ là trách nhiệm quản lý đô thị, đích thân Bí thư Hà Nội đã kêu gọi, khơi dậy trách nhiệm của cả xã hội cùng tham gia bảo vệ cây sưa, bảo vệ tình yêu đối với những hàng cây xanh như là một giá trị văn hóa của Thủ đô. Nếu mỗi người dân cùng có chung một ý thức bảo vệ, chắc chắn, "sưa tặc" sẽ không còn đất để hoạt động…"


Nguồn: Blog Hà Nội Xanh.

Mẹ ơi! Con mắt các ngài lãnh đạo chế độ CSVN ở Hà Nội bị bù lạch ăn rồi chắc? Tại sao họ gai mắt vì cây thánh giá dựng ở Đồng Chiêm đến độ phải huy động 600 - 700 công an, quân đội, với đầy đủ vũ khí trấn áp, súng ống, lựu đạn cay, dùi cui, xe cơ giới… để nhổ cây thánh giá và trấn áp dân lành, nhưng lại khoanh tay, chịu thua những tay lâm tặc bất hợp pháp trang bị cưa, đục, búa… đi ngời ngời trên đường phố mấy tháng trời? Mãi đến khi bí thư thành ủy Hà Nội "bức xúc" quá, chính thức lên tiếng, mới bắt được chừng chục tên lâm tặc với vài cái cưa gỗ cầm tay chỉ trong vòng một ngày.
Thiệt đáng nể công an và quân đội nhân dân VN anh hùng, luôn Trung với Đảng (cộng sản), hiếu với dân (lâm tặc hợp pháp) khó khăn nào (dù là trấn áp, khủng bố dân lành…) cũng vượt qua, kẻ thù nào (ngoại trừ Tầu cộng) cũng chiến thắng.
Một loại Tặc khác, nguy hiểm và gây tác hại hơn lâm tặc nhiều lần vì tầm hoạt động của chúng không chỉ giới hạn vào cá nhân, trên bình diện xã hội, mà còn ảnh hưởng đến quốc gia và quốc tế. Đó là "Tin tặc".
Tin tặc chỉ bắt đầu có mặt hậu bán thế kỷ 20, khi Personal Computer được phát minh.
Computer virus, được Fred Cohen, tốt nghiệp đại học ở Southern California nghĩ ra vào tháng 11 năm 1983, sau đó đã được các tay tổ về software nhanh chóng phát triển thành phương tiện tấn công, phá hoại các hệ thống computer trên thế giới. Danh từ Hacker bắt đầu xuất hiện và Việt Nam ta gọi là "Tin tặc".
Vụ tin tặc nổi tiếng thế giới lần đầu tiên xẩy ra đầu tháng 5 năm 2000, thủ phạm đã dùng một computer virus có tên I Love You, tấn công và làm tê liệt hàng trăm ngàn computer ở khắp các lục địa qua hệ thống email.
Tin tặc có thể là một cá nhân (thủ phạm của I Love you virus là một sinh viên 19 tuổi), một nhóm, một tổ chức của một quốc gia, đặc biệt là các nước cộng sản còn sót lại trên thế giới như cộng sản Tầu, Cộng Sản Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba.
Đối với thế giới tự do, tin tặc là một loại phạm pháp nghiêm trọng (Schwere Verbrechen) nhưng lại được nhà cầm quyền các chế độ độc tài dùng như một vũ khí để chống lại dân chúng và các phong trào đòi hỏi dân chủ, tự do.
Internet ngày nay đã trở nên phổ biến trong dân chúng, các website cá nhân phát triển rầm rộ, các Blogs mọc lên như nấm, tin tức được truyền đi bằng tốc độ ánh sáng. Một việc làm bậy, môt hành động sai trái của một viên chức chính quyền, chỉ trong vài giây đã phổ biến khắp thế giới.
Không ngăn chận được trào lưu tiến hóa của văn minh, khoa học, chế độ độc tài các nước trên phải tìm cách bưng bít thông tin bằng cách khác. Họ lập tường lửa, ngăn chận người dân có computer sử dụng internet vào các website hay blog mà họ thấy có ảnh hưởng xấu cho chế dộ. Song song với việc đó họ thành lập các đội hacker chuyên nghiệp, tìm cách đánh phá các website, blog, ăn cắp thông tin cá nhân mà họ cảm thấy nguy hại cho chế độ.
Việc nhà cầm quyền Việt Nam luôn tìm cách đánh phá các diễn đàn tự do và mới đây nhất là trang Bauxite Việt Nam của giáo sư Nguyễn Huệ Chi là những bằng chứng hùng hồn nhất để kết luận nhà cầm quyền CSVN hoặc đứng sau lưng hoặc cấu kết với Tầu Cộng về các vụ tin tặc nói trên.
Xin đọc một đoạn trích từ thư của giáo sư Nguyễn Huệ Chi gửi bạn đọc vào trang Bauxite Việt Nam:

"Quả thật từ khi ra đời đến nay, trang Bauxite Việt Nam đã bị đánh phá ác liệt đến không dưới 5 lần, bởi những nhóm người lạ mặt. Không ai dám chắc đây là một nhóm vì họ đánh bằng nhiều cách. Có khi họ xâm nhập trang quản trị mạng và thay đổi hẳn phần hình ảnh trong một bài nào đó bằng hình ảnh của hải quân Trung Quốc. Có khi họ khống chế để bạn đọc không tài nào vào được trang chủ, biến trang chủ thành trang trắng. Lại có khi họ thay đổi mật mã khiến anh chị em biên tập viên "mất dấu". Nhưng lần này là tệ hại nhất: họ chưa vội làm gì ngoài việc khóa chặt một số bài không cho bạn đọc truy nhập và đặt trang quản trị mạng dưới sự giám sát 24/24, có lẽ để ngầm chuyển nội dung về một trung tâm nào đó. Họ quả có nhiều thủ đoạn khó lường.
May thay, chúng tôi đã kịp phát hiện và nỗ lực lấp các "lỗ hổng" trong vòng một tuần lễ để "thoát vòng vây". Sở dĩ thành công là do có nhiều bạn bè chí tình chỉ bảo và giúp sức, mặt khác cũng do biết đứng vững trên chủ kiến: Bauxite Việt Nam không phải là một trang chính trị đối lập mà chỉ là một trang mạng của trí thức lên tiếng góp ý xây dựng đối với đất nước, cũng không phải nhân danh một tập thể đứng trong tổ chức mà chỉ là một cá nhân chịu trách nhiệm cùng với nhóm cộng sự, nên chúng tôi giữ được lòng tin.
Vì vậy, xin kính báo để bạn đọc xa gần đều mừng và cùng nhau trở lại với các bài viết cùng lời bình ngắn thường ngày. Dưới đây, xin trân trọng đăng một trong số rất nhiều lá thư chia sẻ nỗi lo với chúng tôi trong suốt những ngày qua, do GS Vũ Cao Đàm thay mặt Nhóm giảng viên Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc ĐHQG Hà Nội gửi đến" .


Khi tôi viết những giòng chữ này thì trang Bauxite Việt Nam lại bị đánh gục, không vào được.
Một loại tặc khác cũng nguy hiểm không kém tin tặc là "Khẩu tặc", tức bọn đánh giầy bằng lưỡi. "Khẩu tặc" thường là bọn người có ăn học, bằng cấp dắt sau lưng hai ba cái, nói chuyện, viết lách điều gì cũng phải đưa ra vài cái tên như Karl Marx, Engels, Sigmund Freud, Friedrich Nietzsch, Jean Paul Sartre… để hù thiên hạ. Đi đi về về Việt Nam như đi chợ, gặp gỡ toàn những cớm chóp bu như Tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng hay ủy viên trong bộ chính trị đảng CS Việt Nam để… xin chữ ký.
Loại khẩu tặc này sử dụng kiến thức, sở học của mình làm shoe creme để đánh giầy bằng lưỡi, chuyên rót những lời ngọt ngào vào tai các ngài lãnh đạo đất nước Việt Nam, nên đã được tham dự phiên tòa xử 4 người đấu tranh cho dân chủ, tự do là Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long trong khi phóng viên báo chí ngoại quốc và ngay cả thân nhân các bị cáo bị cho chầu rìa.
Loại khẩu tặc này luôn tự hào là "biết cách nói" cho người cộng sản nghe… tai này đi qua tai kia rồi ra ngoài, đồng thời lẻo lự, ngụy biện cho những hành động trái với lương tâm, đạo đức của mình.
Bọn khẩu tặc này rất thạo nghề đánh giầy bằng lưỡi cho bọn tặc cuối cùng, nguy hiểm nhất, gian ác nhất, lưu manh nhất cho xã hội, cho dân tộc, đất nước… là bọn "Quyền tặc".
Khi một chế độ, một chính phủ có quyền lực, tiền bạc, quân đội, công an, vũ khí, phương tiện trong tay lại đi cấu kết với giặc ngoại xâm là Tầu cộng để củng cố địa vị, tham nhũng, hối lộ, làm giàu bất chính, đàn áp dân, giam giữ, tra tấn, kết tội những người dân yêu nước lên tiếng phản đối thái độ hèn nhát, nô lệ, phá hoại đất nước của mình, không gọi là "Quyền tặc" thì gọi là gì?
Do bởi có quyền lực trong tay, lũ quyền tặc này sử dụng bọn đạo tặc du thủ du thực, đầu trộm đuôi cướp… để trấn áp dân chúng qua những vụ Bát Nhã, Đồng Chiêm…
Dùng bọn lâm tặc hợp pháp để làm giầu, ăn chia với nhau bằng cách khai thác gỗ trên rừng vô tội vạ, không có kế hoạch tái thiết, gây ra hậu quả người dân phải gánh chịu là lũ lụt, thiên tai.
Dùng bọn tin tặc để bảo vệ chế độ bằng cách thiết lập các hàng rào lửa, ngăn chặn những thông tin bất lợi cho chúng, thả virus đánh phá các diễn đàn, website cổ vũ dân chủ, tự do đang phanh phui và tố cáo những hành vi bán nước của bọn người lãnh đạo.
Dùng khẩu tặc để đánh bóng chế độ, để lừa bịp người dân, che mắt thế giới qua những bài viết ca tụng chế độ là dân chủ, tự do, tòa án xử luôn đúng thủ tục tố tụng.
Như thế Quyền tặc tại Việt Nam hiện nay là loại tặc nguy hiểm nhất trong các loại tặc của xã hội cũng như trong lịch sử dân tộc, vì chúng là tổng hợp các loại đạo tặc, lâm tặc, tin tặc, khẩu tặc… kể trên.
Độc giả nào thích, cũng có thể gọi chúng là bọn "Quốc tặc"...



Thạch Đạt Lang


(Người Việt Năm Châu)

Bài Xem Nhiều