We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 20 September 2010

Ngàn Năm Thăng Long


“Tạo Hoá gây chi cuộc hí trường, Đến nay thấm thoát mấy tinh sương. Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo. Cảnh cũ lâu đài bóng tịch dương. Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, Nước còn cau mặt với tang thương. Ngàn năm gương cũ soi kim cỗ. Cảnh đấy lòng đây luồng đoạn trường.”
Nếu Bà Huyện Thanh Quan sống lại bây giờ sẽ còn “đoạn trường” hơn lúc làm bài thơ “Thăng Long Thành Hoài Cỗ” nữa. Nhà cầm quyền CS Hà nội đã xuất hàng mấy tỷ Đô la để làm lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long của VN để phục hưng quốc gia dân tộc Việt. Thế nhưng khi làm thì đầy màu sắc, bóng dáng, nội dung hình thức Tàu trong đó. Khiến hầu hết những người dân Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung ở hải ngoại ai mà theo dõi một chút thôi sẽ đau đứt ruột, tức thấu gan trước cái thiếu tinh thần văn hoá Việt nhưng thừa lòng tham tiền “rút ruột công trình” như Ông Thủ Tướng VC Võ văn Kiệt nói, của những người quyết định tổ chức lễ hội Ngàn Năm Thăng Long. Thí du như:
Một là bất chấp lịch sử, CS Hà nội nhập nhằng lấy kỷ niệm quốc khánh của Trung Quốc 01 tháng 10 mừng ngày kỷ niệm Ngàn Năm Thăng Long của VN, để phục vụ ý đồ chánh trị thần phục Anh Cả Đỏ. Theo Giáo sư Tương Lai, nguyên viện trưởng viện Khoa học Xã Hội Việt Nam CS nói trên RFA, “theo chính sử như Đại Việt Sử ký Toàn thư của Ngô Sĩ Liên, Khâm định Việt sử Thông giám Cương mục của Quốc sử quán triều Nguyễn và Việt Nam Sử lược của Trần Trọng Kim, thì việc xây cất thành Thăng Long khởi sự vào tháng 7 (âm lịch) đầu thu năm Canh Tuất (1010), tương đương với ngày 10 tháng 08 dương lịch. Như thế Đại lễ kỷ niệm phải được mừng vào mồng 10 tháng 08 năm 2010. Thế nhưng chính phủ đã tự ý chọn thời điểm khai mạc đại lễ vào ngày 01 tháng 10 là quốc khánh của Trung Quốc và bế mạc vào ngày 10 tháng 10 cũng là quốc khánh của Đài Loan.”
Hai là bộ phim truyền hình nhiều tập: “Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long” là một bô phim lai căng Tàu từù hình thức đến nội dung. Do vậy “vừa tung ra mắt một video clip ngắn vài phút trên mạng đã làm dư luận nổi lên gay gắt chống đối đến nỗi nhà nước phải hoãn lại chưa cho phép chiếu trên hệ thống truyền hình Việt Nam. Theo báo chí mô tả thì điều đáng nói ở đây toàn bộ ê kíp làm phim từ lớn tới nhỏ đều là người Trung Quốc. Từ đạo diễn Cận Đức Mậu và đạo diễn Triệu Lôi tới các chuyên gia hóa trang cũng là người Trung Quốc; Trường quay Hoành Điếm cũng tại Trung Quốc. Gần 700 bộ trang phục cổ được người Trung Quốc bao thầu; thậm chí diễn viên đóng thế và hàng trăm diễn viên quần chúng cũng đều là người Trung Quốc... Bỏ ra 10 triệu Đô la dể cho người Tàu bôi bác lịch sư, văn hoá, con người VN như vậy, người Việt sẽ nghĩ gì?”
Ba, CS Hà nội đại đa số nếu không bị CS Bắc Kinh thuần hoá thì cũng bị Hán hoá rổi. Đối với Đảng Nhà Nược, TC đã cấy sinh tử phù đặc quyền đặc lợi kinh tế chánh trị vào 15 ông hội tế của Bộ Chánh Trị Đảng rồi. Như thí dụ Gs Tương Lai cụ thể nói ra đây. “Bà Ngô Thị Thanh Hằng, phó chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, phụ trách văn hóa chỉ là một cô thanh niên không có nghề nghiệp nhưng hăng hái hoạt động phong trào thanh niên thế rồi được một vài người ưu ái đưa vào thành phó chủ tịch thành phố. Với trình độ như thế lại phụ trách một cái mảng rất quan trọng của thủ đô như thế thì cái việc sai lầm như chúng ta đang thấy là chuyện tất yếu thôi."
Đối với cấp địa phương, TC dùng quyền lực mềm, phóng tài hoá thu nhân tâm qua các họp đồng. xây dựng các nhà máy, phát triển ngành nông nghiệp hay cho vay ưu đãi... TC là nước nhận nhiều họp đồng thực hiễn công trình năng lương nhứt ở VN, theo diều tra của Tây Phương không phải vì TC giỏi, làm rẻ mà vì “hối lộ” giỏi.
Về văn hoá và lịch sử, TC âm thầm nhưng quyết liệt tốn bao nhiêu cũng tốn chứng tỏ Việt Nam khi xưa thuộc tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc. “Quảng Đông khi ấy là nơi tập trung dân Bách Việt, và Bách Việt chính là Đồng Choang, họ hàng với các sắc tộc Choang tại Quảng Tây ngày nay."
TC đã hơn một lần tổ chức cho người Việt gốc Choang sang Quảng Tây dự lễ kỷ niệm của Mã Viện. Họ tế Mã Viện, họ diển trò cho Hai Bà Trưng tế Mã Viện. Cán bộ đảng viên CSVN cũng “ điều” Văn công VN đóng vai Hai Bà Trưng, Bà Lê Chân, Thi Sách đọc văn tế và sì sụp bái lạy, cúng tế Mã Viện. Như đã làm ở Đông Hưng ngày 21/3/2010.. Và TC thu hình dưa lên mạng phổ biên toàn cầu.
Cay đắng hơn nữa, TC qua VN tổ chức viếng mộ quân Tàu chết trong cuộc chiến tranh biên giới do Đặng tiểu Bình dạy cho VN một bài học. Nhà cầm quyền trung ương và địa phương của CS Hà nội ra lịnh cho ban ngành, ủy ban phải đứng ra tiếp rước, tổ chức giúp TC và dự lễ tưởng niệm những người đã bắn giết quân dân VN.
“Truyền hình Việt Nam chiếu phim Trung Quốc chiếm đại đa số thời lượng phim. Hàng hóa tiêu dùng trong toàn xã hội từ cây đinh cho tới chiếc máy cày đều là sản phẩm Trung Quốc. Nhà nước vô tư treo tranh cổ động cho Quân đội nhân dân Việt Nam cũng sử dụng hình ảnh từ quân đội Tàu, tất cả những yếu tố này gộp lại vẽ nên một xã hội Việt Nam hôm nay không còn thuần Việt nữa.”
Theo Gs Tương Lai, “Vẫn biết những hình ảnh này không thể ngày một ngày hai làm cho lịch sử thay đổi, thế nhưng dưới âm mưu "mưa dầm thấm đất". Nhưng “Khi nhìn tấm gương Tây Tạng và Tân Cương người Việt Nam không thể không lo lắng. Hai dân tộc này có tiếng nói, chữ viết, văn hóa và cương vực hoàn toàn khác Trung Hoa thời cổ đại cũng như Trung Quốc ngày nay. Thế nhưng vì ở sát nách họ mà hai quốc gia này cam chịu mất nước.”

(Vi Anh)

'Hồn nước ta, da nước lạ?'

'Hồn nước ta, da nước lạ?'
Phim Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long

Tư Ngộ

HÀ NỘI - Ðúng ra, bộ phim này đã được trình chiếu trên hệ thống truyền hình của nhà nước rồi, có nhiều người hãnh diện, nở mày nở mặt rồi. Nhưng nhiều sự chỉ trích kịch liệt, diễu cợt động chạm tới nhiều chuyện “nhạy cảm” đã trì hoãn sự xuất hiện của bộ phim nhiều tập “Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long.”


Thiền sư Vạn Hạnh (trái) và Lý Công Uẩn trong phim Ðường Tới Thăng Long quay ở Trung Quốc. (Hình: Trường Thành Media)


Trong số nhiều phim lấy đề tài vua Lý Thái Tổ dựng đế nghiệp và dời đô ra Thăng Long cách đây một ngàn năm làm chủ đề, bộ phim nói trên chuẩn bị quay từ tháng 10 năm 2009 nhưng mãi tới tháng 3, 2010 mới thấy được bật mí. Tốn kém, không thấy công bố con số chính xác, nhưng bổ lên đầu dân số tiền trên dưới 200 tỉ đồng, tức trên dưới $10 triệu đô la giữa những đả kích là một bộ phim “Hồn nước ta, da nước lạ.”

Khác với những phim khác quay ở trong nước cũng rất nhiều tai tiếng xấu, “Thái tổ Lý Công Uẩn, Ðường Tới Thăng Long” là một bộ phim truyền hình 19 tập quay ở phim trường Hoành Ðiếm, tỉnh Triết Giang bên Trung Quốc.

Chế độ Hà Nội bỏ ra hàng chục triệu đô la tổ chức “đại lễ ngàn năm Thăng Long,” chuẩn bị suốt nhiều năm qua, muốn làm nở mày nở mặt, đánh bóng đảng Cộng Sản vào những tháng chuẩn bị đại hội Ðảng. Chi ra nhiều triệu đô la cho ngành điện ảnh quốc doanh làm phim mà phim nào cũng có nhiều tai tiếng từ trước khi khởi quay.


Ðạo diễn Cận Ðức Mậu (Trung Quốc) và ông Trịnh Văn Sơn - giám đốc Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành kiêm tác giả kịch bản “Thái tổ Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long.” (Hình: Trường Thành Media)


Bộ phim “Ðường Tới Thăng Long” đã quay xong, mang về nước, thay vì đem chiếu, báo điện tử VNExpress ngày 18 tháng 8, 2010 viết: “Trong 2 ngày 28-29 tháng 8, Hội Ðồng Trung Ương thẩm định phim truyện và lãnh đạo Cục Ðiện Ảnh đã tiến hành xem xét bộ phim 19 tập về đề tài lịch sử. Căn cứ vào ý kiến các thành viên hội đồng, Cục Ðiện Ảnh đã gửi công văn cho Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành - đơn vị sản xuất bộ phim. Nội dung công văn nêu rõ, tuy đã cố gắng bám sát những mốc lịch sử quan trọng, có tính chuyên nghiệp cao... nhưng do đa số cảnh quay thực hiện ở Trung Quốc nên Thái Tổ Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long dễ gây cho người xem cảm giác đây là bộ phim truyền hình Trung Quốc.”

Về nội dung, theo VNExpress, công văn của “Hội đồng thẩm định” nêu ra cho thấy nhóm làm phim đã bóp méo lịch sử, nhiều cảnh tái hiện “có dáng dấp dã sử Trung quốc,” “những lời thoại hoặc quá hiện đại hoặc mang màu sắc phim dã sử Trung Quốc...”

Nói với VNExpress về bộ phim Thái Tổ Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long, đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, thành viên Hội Ðồng Thẩm Ðịnh nhận định: “Ðây là một bộ phim Trung Quốc, không có gì để tranh cãi. Ðạo diễn Trung Quốc, biên kịch Trung Quốc.”




Vua Lý Công Uẩn và các bề tôi trong phim. (Hình: Trường Thành Media)


Nhưng Giáo Sư Ðinh Xuân Dũng, ủy viên thường trực Hội đồng Lý luận Phê bình Văn học Nghệ thuật Trung ương, cố vấn Hội đồng thẩm định kịch bản Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long lại cho rằng: “Phim có chất Việt Nam, thể hiện sinh động, với tình cảm sâu đối với lịch sử dân tộc, phản ánh trung thực với những nét cơ bản nhất bằng ngôn ngữ điện ảnh về giai đoạn Ðinh Tiền Lê và Lý với nhân vật trọng tâm là Lý Công Uẩn.”

Hội đồng thẩm định đòi hỏi hãng phim Trường Thành (nhà sản xuất) sửa chữa nhiều đoạn trong bộ phim. Theo VNExpress “ông Trịnh Văn Sơn - Giám đốc Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành - những chi tiết mà Cục Ðiện Ảnh yêu cầu cắt gọt, chỉnh sửa chỉ là những tiểu tiết, xử lý rất đơn giản, không ảnh hưởng nhiều tới nội dung phim. “Chúng tôi hoàn toàn làm theo chỉ đạo của Cục Ðiện Ảnh, hiện đã chuyển phần phim được chỉnh sửa lên cục chờ xét duyệt.” Không những vậy, ông Sơn còn cho biết ông “chính là người chấp bút cho kịch bản và nhà biên kịch Trung Quốc, Kha Chương Hòa chỉ là người cố vấn.”

Ngược lại những lời ông Sơn nói, blog Gốc Sậy đăng tải bản dịch và nguyên bản Hoa ngữ một bài viết trên blog về “bộ kịch truyền hình nhiều tập Lý Công Uẩn.” Bài viết này kể đã đón đoàn người của công ty Trường Thành ở “Hữu Nghị Quan” ngày 13 tháng 12, 2009 và bộ kịch truyền hình khởi quay từ ngày 9 tháng 1, 2010 ở phim trường Hoành Ðiếm.

“Vở kịch truyền hình này do Trung Quốc và Việt Nam hợp tác quay, đạo diễn Trung Quốc nổi tiếng Cận Ðức Mậu làm đạo diễn, nhà biên kịch kịch lịch sử Trung Quốc nổi tiếng Kha Chương Hòa chấp bút, đã hội tụ được nhiều diễn viên hàng đầu của Việt Nam tham gia quay, đội hình rất lớn. Ðạo diễn Việt Nam của vở kịch truyền hình này cũng tràn đầy tin tưởng khi lần đầu quay ở Trung Quốc.”

(dịch từ blog http://blog.ifeng.com/article/3973714.html)


Á hậu Thụy Vân, Tiến Lộc và diễn viên “nhí” Nguyễn Hoàng Nam (đóng vai Lý Phật Mã, con trai Lý Công Uẩn). (Hình: VNExpress)


Blogger này khi viết về bối cảnh lịch sử cuối thời tiền Lê, đầu triều Lý đã sử dụng những từ ngữ miệt thị con người và đất nước Việt Nam. Ifeng nói Lý Công Uẩn là người Trung Quốc gốc ở Phúc Kiến.

Ifeng nói: “Lý Công Uẩn thấy con trai Lê Hoàn không hề kém cạnh, dã tâm liền nảy sinh từ đó. Năm 1010, Lý Công Uẩn định đô ở Ðại Long Thành, kiến lập triều Lý trong lịch sử An Nam. Bản thân Lý Công Uẩn thực ra là người Trung Quốc. Cho nên, trong thời gian tại vị ông ta hết sức đề cao văn hóa nội địa Trung Quốc, mở rộng chính sách Hán hóa.”

Ngày 2 tháng 4, 2010, báo Dân Trí phỏng vấn ông Ðào Trọng Thi, chủ nhiệm Ủy ban Văn Hóa, Giáo Dục, Thanh Thiếu Niên của Quốc Hội Hà Nội. Ông này nói về việc thực hiện phim Lý Công Uẩn là “đã làm, thì phải làm hoành tráng.”

Một blogger phê bình trên blog govn là: “Em xem cả đoạn trailer của phim Lý Công Uẩn - Ðường Tới Thăng Long thấy mỗi đoạn chừng 1 hay 2 giây Lý Công Uẩn cưỡi trâu là còn tí Vietnamese còn lại là chinese hết. Nếu khán giả mà ít xem truyền hình cộng với không biết mặt diễn viên thì có lẽ họ tưởng phim tàu và sẽ khen phim này người nhà mình ‘lồng tiếng’ tốt thôi.”

Còn Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người từng làm đại sứ VN ở Trung Quốc thì phát biểu trên blog Nguyễn Xuân Diện: “Thật không thể được! Nếu tôi là bộ trưởng Bộ Văn Hóa Thể Thao Du Lịch, tôi sẽ cấm chiếu bộ phim này trên toàn cõi Việt Nam, bất kể trên truyền hình hay rạp.”

Vì Sao Anh Phải Chết?

Vì Sao Anh Phải Chết?



SOS- Cồn Dầu

1. Hình ảnh minh họa: Đêm Thắp Nến cho Cồn Dầu và chùa Giác Minh tại Nam California- Hoa Kỳ.





2. Bài đọc suy gẫm: Câu chuyện của người góa phụ hay cái chết của anh Tôma Nguyễn Thành Năm.

Phàm là con người, không ai tránh khỏi cái chết. Mỗi người có một cái chết khác nhau, người chết do già cả, kẻ do bệnh tật, người do tai nạn, chiến tranh hoặc thiên tai…
Có những cái chết dai dẳng và đau đớn, người nằm đó không thể chết được, với những người hiền lành, đó là sự thương tâm, với những người đã gây nhiều tội ác với đồng loại, người đời thường lấy đó để răn đe con cháu mình biết sống đúng lương tâm và tình nghĩa, với những người sống vô cảm với mọi người, người đời thường lãng quên họ.



Nghĩa trang Giáo xứ Cồn Dầu

Cũng có những cái chết nhẹ tênh và nhanh chóng, nhiều khi chỉ vì một viên công an thèm khát bạo lực như cái chết của thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang sau khi vào đồn công an Tân Yên chừng tiếng đồng hồ. Nhiều khi lại là cái chết không bí hiểm nhưng đầy sự khuất tất như những thanh niên đã chết tại Đồn Công an Quận Hai Bà Trưng, quận Hà Đông, Hà Nội mới đây và rất nhiều cái chết tương tự. Đến mức mà người ta tự hỏi và không thể hiểu nổi tại sao vì những lý do lãng nhách, nhân dân thường thích đến đồn công an, nhà tạm giữ để "tự vẫn" nhan nhản trên báo chí nhà nước?.
Cái chết man rợ nhất vẫn là cái chết do con người mang đến một cách mất nhân tính và vô pháp luật. Anh Toma Nguyễn Thành Năm có một cái chết như vậy. Anh bị trói, bị đánh đập cả đêm sau những ngày hoảng loạn vì những trận đòn trước đó trong đám tang bà Maria Đặng Thị Tân. Và chỉ về đến nhà mình một buổi sáng thì trưa ngày 3/7/2010 anh đã từ giã cõi đời ở tuổi 44 để lại người vợ trẻ và đoàn con bé bỏng.
Cũng là những cái chết, nhưng để đỡ oan tủi cho người chết, an ủi người còn sống, nhiều nghi thức tang lễ trang trọng được cử hành, nguyên nhân cái chết được làm rõ ràng. Nhưng có những cái chết mà người thân thích cũng không dám mở lời, không dám hé răng đành phải nuốt tủi nhục vào trong với sự đau đớn khôn cùng. Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã có cái chết như vậy.

Câu chuyện của người góa phụ

Chúng tôi đến nhà chị Đoàn Thị Hồng Anh, tại Cồn Dầu để gặp một góa phụ trẻ, mẹ của mấy đứa con nhỏ. Sau nén hương thắp cho người quá cố trong căn nhà nhỏ bên đường làng Cồn Dầu, chúng tôi ngồi nói chuyện trong buổi chiều tà.
Những xúc động ban đầu, những giọt nước mắt và uất nghẹn khi tiếp xúc với những người lạ lần đầu tiên tới đây chị vẫn cố giấu. Đến khi chúng tôi giới thiệu với chị rõ ràng rằng chúng tôi cũng là những giáo dân, nghe tin và tìm đến đây để biết sự thực thì chị mới cho chúng tôi biết về cái chết của anh.


Ngôi nhà nhỏ của người quá cố và góa phụ

Ngồi bệt giữa gian nhà trống trơn bên di ảnh của anh, chị Đoàn Thị Hồng Anh kể lại:








Chồng tôi vốn sống trong một gia đình mọi người khỏe mạnh, không bệnh tật. Kể từ khi xây dựng gia đình đến nay, anh không hề có bệnh tật gì. Anh là một thanh niên khỏe mạnh trong đội trợ tang của Giáo xứ Cồn Dầu.
Ngày 4/5/2010 anh cùng đội trợ tang của Giáo xứ và bà con giáo dân Cồn Dầu tham dự lễ an táng của Bà Đặng Thị Tân. Trước khi chết, bà Tân muốn được gửi nắm xương tàn bên cạnh người chồng thân yêu của mình trong nghĩa trang của Giáo xứ vốn đã có từ cả trăm năm nay.
Rạng sáng, cả đám tang bị tấn công tới tấp, anh là người đi trước trong đội trợ tang nên bị đánh nhiều nhất. Chứng kiến cảnh đàn áp đánh đập man rợ và bắt đi cả trăm người, sau đó một số người được tha về nhưng bị gọi lên đồn liên tục. Lên thì bị đánh họ nói "không có tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa".
Sau mấy lần bị gọi lên đồn như thế, anh Năm có biểu hiện sợ hãi. Đến lần thứ năm thì anh không dám lên nữa và anh trốn. Tâm trạng anh hoảng loạn và sợ hãi, chỉ cần nghe tiếng người anh đã thấy sợ và lẩn trốn.
Chiều tối ngày 2/7/2010, anh trốn xuống xóm dưới, đến đêm, chị xuống đi tìm anh, thì anh đang bị một dân phòng tên là Đề trói giật cánh khuỷu anh và bắt quỳ dưới ruộng nước.
Nhìn thấy cảnh ấy, chị khóc và hỏi: "Anh Đề, anh với anh Nam em không có một vấn đề gì, cũng là người quen biết sao anh trói ảnh như thế?". Ông ta trả lời: "Người ta báo ăn trộm, nên tôi trói anh ấy lại, khi nào công an xuống tôi mới thả anh ra".
Khi công an xuống, em dìu anh ấy đi mấy bước nhưng anh đi không nổi. Công an nói "Đấu tranh dồn dập""ảnh tên chi" em khai là "Nguyễn Thành Năm" anh hỏi là "Chị là cái chi" "Tôi là vợ ảnh", nhưng mà họ hỏi "tên chi" "là Đoàn Thị Hồng Anh".


nhưng em cũng không nói chi hết. Đến khi công an hỏi

Những ngọn nến đắp xây hình hài Việt Nam.


Nhà nước với những chính sách cướp đoạt đất đai của dân nhưng Trường Hoàng Sa và Ải Nam Quan chúng dâng cho nước "lạ".




Ban Tổ Chức trình bày (chiếu hình ảnh và tường thuật) những diễn biến tại Cồn Dầu.

Công an vô hết trong nhà một chặp mới ra lại đưa một anh dân phòng dìu một bên và em một bên dìu đưa anh vô nhà. Khi đó em khóc với anh Nam là anh đi trốn chi cho người ta trói ri. Họ nói là thôi chị dẫn anh đi về tắm rửa.
Khi nhờ chở về nhà họ không chở, khi đưa anh về đến nhà thì máu lỗ tai đổ ra. Em khóc kêu là "anh đi chi tội rứa" thì anh bảo "nó lấy cái cây nó đánh lủng qua".
Khi về đến nhà đã 1-2 giờ sáng, tắm rửa cho anh xong, anh nằm thì chỉ để một ngón tay lên trán. Trên cổ tay bị còng chảy máu, cả lưng đổ máu và ngực trầy xước hết.
Đến sáng, anh gọi hai mẹ con và bảo "Thôi, chắc quãng đời của tôi chỉ đến đây thôi, cố gắng ở lại nuôi mấy đứa con, còn tôi thì muốn thiêu thì thiêu, còn nếu muốn lấp đâu thì lấp". Em nghĩ anh nói thế thôi nên đi vào nhà nói chuyện với mẹ chồng.
Đến khoảng 8 giờ em đi tìm đôi dép cho anh, anh bảo là "họ lấy hồi khuya rồi", rồi đưa vào nhà mẹ em nằm.
Đến khoảng 11 giờ, em khuyên anh là "thôi, giờ đi bệnh viện" anh nói "Tiền bạc đâu mà đưa tôi đi bệnh viện".
Anh chỉ nói thế thôi, và một giờ chiều thì anh tắt thở, để lại một người vợ góa và mấy đứa con nhỏ cùng với nỗi oan dậy đất, làm xao động lòng người.
Sau khi anh chết, công an về rất nhiều và liên tục có mặt, họ bảo là nếu muốn sẽ đề nghị mổ tử thi.
Nhưng, cả làng xóm hoảng loạn sau cái chết của anh. Chứng kiến những gì đã xảy ra, gia đình chúng tôi biết là có mổ tử thi thì cũng là người nhà nước, chúng tôi không tin tưởng là có mổ tử thi thì mọi việc sẽ được làm sáng tỏ. Trong khi anh đã chết oan khuất như thế cả làng ai cũng biết, công an cũng biết nhưng những người đánh anh không hề hấn gì. Nếu mổ tử thi thì chỉ làm cho anh thêm đau đớn mà thôi.
Vì vậy gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thi.
Khi gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thì, thì họ đề nghị là "Nếu không mổ tử thi, thì phải nói là ảnh bị đột quỵ". Và chúng tôi phải chấp nhận nói là ảnh bị đột quỵ để được giữ xác anh nguyên vẹn khi về với đất. Đám tang của anh được sự quan tâm đặc biệt, không phải của bà con chòm xóm, mà chỉ là những người lạ mặt mà có họ, bà con chòm xóm không dán công khai đến thắp những nén hương cho người đã chết.



Đồng bào không phân biệt tôn giáo đều ngậm ngùi cất cao lời ca chung: Kinh Hoà Bình.




Bài ca với những lời kinh nguyện tuyệt diệu... "Để con đem ánh sáng vào nơi tối tăm..."


"Chiếu trông cậy vào nơi thất vọng..."


"Đem ủi an đến chốn u sầu...".



Sau những ngày đám tang của anh, tôi bị gọi nhiều lần lên huyện, nhưng tôi luôn bị đau đầu và con nhỏ nhà tôi nó phản ứng là bố đã bị chết như vậy, nếu cố tình gọi mẹ lên mà đổ xuống đó thì ai lo cho một đàn con. Họ kêu tôi lên để viết tường trình, nhưng tôi chưa lên và chưa viết.
Cho đến bây giờ, người giáo dân Cồn Dầu sống trong sợ hãi, nhiều người muốn đến thắp cho người quá cố một nén hương nhưng cũng không dám đến.
Nghe những lời kể của chính góa phụ này, chúng tôi hiểu rằng trong thời đại thông tin, vẫn có những vùng không phủ sóng văn minh và hiện đại. Vì phương tiện kỹ thuật hay bởi tại lòng người?
Cái chết của anh cũng đơn giản gần như cái chết của chàng thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang, nhưng Nguyễn Văn Khương đã có cả thành phố xuống đường đòi công lý cho anh, và kẻ thủ ác đã phải bị chỉ mặt. Còn anh, anh vẫn im lìm nơi nghĩa địa xa lạ và cô đơn với nỗi oan của mình.
Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, nhưng sáu người dân Cồn Dầu còn lại vẫn đang trong cảnh ngục tù và đối diện với những bản án mới. Lẽ nào để nỗi oan chồng lên nỗi oan?
Tạm kết
Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, đến hôm nay, anh đã về nơi chín suối được 49 ngày. Nỗi đau của anh còn đè nặng lên suốt cuộc đời người mẹ già, góa phụ và mấy đứa con thơ. Nỗi oan khuất của anh còn đè nặng lên tất cả những người có lương tri.


Con đường từ Cồn Dầu đến nghĩa trang Giáo xứ
Những người còn sống có thể yên chăng, khi những cái chết oan khiên kia không được chú ý đến trong một xã hội luôn nêu cao nhan nhản các khẩu hiệu "Sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật" trong một nhà nước luôn mệnh danh là "Nhà nước pháp quyền", trong một thành phố mà đi đâu cũng thấy đầy rẫy những lời kêu gọi "Học tập đạo đức Hồ Chí Minh"?
Có thể cái chết của anh, dù được ngụy trang dưới hai từ lạnh lùng và dối trá "Đột quỵ" rồi cũng sẽ qua đi như muôn ngàn cái chết khác được ngụy trang bằng những ngôn từ khác.
Nhưng, chắc chắn rằng, những con người biết sự thật này sẽ ám ảnh dai dẳng cho đến tận cuối đời khi đối diện với lương tâm mình câu hỏi: "Vì sao anh phải chết"? Và "vì sao tôi có thể vô cảm trước nỗi oan của anh"?.
Mời các bạn xem đoạn video câu chuyện kể lại cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm: You Tube



Hà Nội 22/8/2010
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Bài Xem Nhiều