We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 11 October 2010

Khi ông Trần Thiện Khiêm trở lại với cộng đồng!

Hồi còn nằm trong tù Cộng sản, anh em chúng tôi thường an ủi và khuyến khích nhau giữ vững tinh thần bằng những “hot news”, một thứ Anh ngữ tự chế để chỉ những tin tức nóng bỏng thẩm lậu từ ngoài vào trại qua con đường thân nhân thăm nuôi. Ở trong nghề, tôi hiểu những tin tức do những bạn tù với tôi đem vào trại sau những lần thăm gặp gia đình là những tin vô căn cứ, nhiều khi buồn cười vì mang nhiều tính khôi hài, do chính các bạn tôi “chế”ra, hoặc do chính thân nhân cũng chỉ nghe tin đồn đại thôi, nhưng vẫn nói cho người thân của mình biết để nuôi hy vọng hầu giúp họ vượt qua những hoàn cảnh khốn khó trong chốn lưu đầy.

Trong giai đoạn đầu, tôi nghiệm ra một điều. Ðó la,ợ hầu hết những tin tức đưa vào trại đều hướng vào những tin tức liên quan đến việc “trở về kháng chiến trong rừng sâu” của những ông như Nguyễn Cao Kỳ, Ngô Quang Trưởng, Dư Quốc Ðống, Bùi Thế Lân, Cao Văn Viên. Nào là ông Kỳ “râu” về Thái Lan và từ Thái Lan đã xâm nhập vùng U Minh Hạ lập căn cứ kháng chiến, nào là tướng Ngô Quang Trưởng về Rừng Lá Bình Tuy rải truyền đơn kêu gọi thanh niên gia nhập lực lượng Phục Việt, nào là tướng Dư Quốc Ðống được Mỹ hỗ trợ trở về thành lập sư đoàn nhảy dù Ðông Dương, nào là báo chí ngoại quốc đã chụp được hình tướng Bùi Thế Lân tại Bảy Núi Châu Ðốc vân vân và vân vân.

Tuy thế, có một điểm khá lạ là trong những “hot news”, các anh em bạn tù của tôi không bao giờ nhắc tới hai tướng lãnh, một là tướng Nguyễn Văn Thiệu và hai là Tướng Trần Thiện Khiêm. Có lẽ anh em tù cải tạo chúng tôi phần lớn là quân nhân và công chức nên vẫn còn lòng hờn giận nhà lãnh đạo hàng đầu của VNCH đã không giữ đúng cam kết ở lại chiến đấu bên cạnh quân đội mà bỏ đi không kèn không trống cho nên họ không còn kỳ vọng gì vào ông ấy nữa, nên cũng chẳng buồn chế ra trong tin. Còn Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm thì khỏi nói. Ông “thủ khẩu như bình” nổi tiếng trong hàng ngũ các thủ tướng của VNCH cho nên nhiệm kỳ thủ tướng của ông kéo dài từ 1969 đến 1975, và nếu không có biến cố 30 tháng 4-1975 và ông Thiệu không từ chức thì có lẽ ông Khiêm còn ngồi lâu hơn nữa.

Tướng Khiêm làm thủ tướng nhưng chưa bao giờ ông mở miệng có ý kiến về những dự luật được thảo luận ở Quốc Hội, chưa bao giờ lên tiếng hay đề nghị những phương thức chấm dứt nạn tham nhũng, nạn mua quan bán tước, chưa bao giờ tự mình đứng ra trả đũa những lời chỉ trích của phe đối lập. Hàng năm ông xuất hiện trên hệ thống truyền hình của chính phủ THVN-9 một lần để đọc thông điệp chúc tết đồng bào với nội dung vô thưởng vô phạt. Rồi thôi, rồi bắt vô âm tín. Ngoài ra, Tướng Trần Thiện Khiêm còn là một thủ tướng ít đi kinh lý hay thăm dân cho biết sự tình nhất. Vì thế, trong tù nếu có ai trong chúng tôi thắc mắc: “Không biết bây giờ ông Khiêm ở đâu ha?” sẽ bị kê tủ đứng ngay: “Mẹ kiếp, giờ này chắc người đang ôm vợ ở đâu trên đất cờ hoa, chúng mày còn trông mong gì ở cái anh ngậm miệng ăn tiền muôn năm ấy chứ !”.

Thế rồi thời gian từ 1989 đến 1992 là thời gian được thêm một tí tự do hơn ở cái nhà tù lớn hơn là Saigon, lũ chúng tôi sống nhếch nhác với nghề lao động chân tay kiếm sống. Tưởng không khí “hot news” sẽ qua đi, nhưng không, “hot news” còn bạo hơn và còn nhiều tin thú vị hơn. Công viên trước trụ sở Bộ Ngoại Giao cũ lúc nào cũng đông ngạt nguồn tin. Bọn tôi không thường xuyên đứng ngóng tin được ở công viên đó được, chỉ thỉnh thoảng ghé qua, nhưng mỗi lần ghé chiếc xích lô để đổ khách hàng đến Sở Ngoại Vụ tiện thể tạt qua đây là tôi có thể ôm một lô những bản tin “lèo” về nhà coi chơi. Tin nóng vào giai đoạn này là tin về chương trình H.O và số phận những người Việt Nam tị nạn ở các trại Ðông Nam Á và Hong Kong. Hồi đó anh em chúng tôi biết bà Nguyễn Văn Thơ, ông mục sư Nguyễn Xuân Bảo nhiều hơn là cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu hay cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm.

Rồi cũng đến ngày sang định cư ở Hoa Kỳ, vùng đất tự do và dân chủ nhưng cũng là nơi phơi bầy tất cả sự thật về những nhà lãnh đạo hàng đầu của VNCH nhanh chân chạy sang đây trước. Sang định cư đúng lúc xảy ra một vụ kiện cáo của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ở San Jose, rồi nghe bạn bè kể lại hoạt động của mặt

trận này, hoạt động của ông Thiệu, một số các ông tướng trung tâm của những “hot news” khi còn ở trong trại giam Cộng sản, tôi đâm ra hoài nghi sự thông minh của mình. Ngồi gặm những chiếc hamburger đầu tiên trên đất Mỹ, lòng tôi nặng trĩu lo âu không biết làm sao kiếm được công việc làm khi bắt đầu làm lại cuộc đời từ tuổi 51 và nghe các bạn bè nói đến chuyện đi tìm lãnh tụ với giọng khinh bạc: “Mẹ kiếp, lo kiếm chân bus boy, rồi sau đó tìm cách đi học lại đi con. Bọn mình đã tiêu phí quá nửa đời chỉ vì nghe lệnh mấy anh lãnh tụ này rồi. Sau khi chạy trước sang đây, họ chuyển sang người nhái tuốt luốt”. Tôi còn ngây thơ: “Già như vậy còn nhái nhiếc gì nữa?”. Một thằng cười hộc lên: “Nhái tức là lặn kỹ đó thằng ông nội này. Tù cộng sản lâu thế mà đ... vỡ ra được!

Thế rồi thời gian thấm thoát qua đi. Và phải đợi đến khi thế hệ chúng tôi có cháu nội, ngoại đầy đàn rồi mấy ông thợ lặn hàng đầu của VNCH mới xuất hiện gọi là “đến với cộng đồng” nhân cơ hội có một vài nhà hoạt động cộng đồng này vẫn chưa dứt được cái bệnh “thích tìm lãnh tụ xưa để suy tôn”. Hết lễ giỗ Ngô Ðình Diệm lại đến lễ giỗ Nguyễn Văn Thiệu. Mà ông nào cũng có người thương người ghét, ông nào cũng để lại nhiều nạn nhân, ít ân sủng. Vì thế mà cộng đồng cứ rối tinh rối mù, phe phái ngày càng nhiều, rạn nứt khắp nơi, khắp chốn. Gần đây, không biết lý do nào thúc đẩy mà mấy ông trong Tập Thể Chiến Sĩ lại đưa ông tướng 4 sao “thủ khẩu như bình” Trần Thiện Khiêm ra làm cái dù cho một hội đoàn cựu quân nhân được coi như quan trọng vào bậc nhất ở hải ngoại. Cái

tập thể của những người từng mặc áo lính này lúc đầu đưa ông Tướng Lê Minh Ðảo ra thì còn tạo được niềm hy vọng, vì dù muốn dù không ông Ðảo cũng là một vị tướng đánh trận đánh cuối cùng rất ngoạn mục và nổi tiếng thế giới trước 30 tháng 4 năm 1975. Ông cũng là vị tướng đương quyền vào lúc ấy không bỏ chạy trước địch quân và bằng lòng chung số phận thất trận rồi bị tù đầy rất lâu cùng với những sĩ quan và binh sĩ VNCH. Rồi đến tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh, hoạt động được vài năm thì cũng “cháy” luôn. Ðến nay tập thể chiến sĩ lại đưa một khuôn mặt xa lạ với cộng đồng với các hội đoàn quân đội ở đây là Tướng Trần Thiện Khiêm ra làm “bùa hộ mạng” thì đúng như nhận định của nhiều người “quả là hết thuốc chữa”. Bệnh đi tìm lãnh tụ của một số các ông cựu binh đã trở thành ngày càng nặng, không còn hy vọng gì chữa khỏi nữa khi cố tình đưa ông thủ tướng “ngậm miệng ăn tiền” ra làm mẫu mực lãnh tụ.

Có thể là vì không quen “ánh đèn sân khấu chính trị” ở quận Cam, hoặc vì xa rời đồng hương đến 35 năm rồi, nên Tướng Khiêm có vẻ “lạng quạng” ngay khi ông nói rằng ông nhờ ông Phan Tấn Ngưu tổ chức bữa cơm cho ông gặp mặt anh em cựu chiến sĩ VNCH để cám ơn họ đã chiến đấu để bảo vệ đất nước. Lập tức những lời lẽ của ông Trần Thiện Khiêm đã bị phản ứng ngay từ phía những người có thể là đồng đội với ông trước đây. Phản ứng ấy không có gì khó hiểu hay khó giải thích. Cách ông Khiêm đến với họ làm sự giận dữ trong lòng họ lại bùng lên. Lý do: từ ngày 25 tháng 4 năm 1975 tới nay, nghĩa là từ ngày gia đình ông và gia

đình ông Thiệu lên chiếc C-118 rời khỏi Việt Nam giữa lúc đất nước nghiêng ngửa tới tháng 9 năm 2010, ông chưa nói một lời nào gọi là chia sẻ những nỗi đau và những nỗi nhục mà các đồng đội của ông phải nhận lãnh sau ngày Miền Nam Việt Nam sụp đổ, chưa từng một lời an ủi các đồng đội của ông đang giam thân trong các nhà tù trên khắp lãnh thổ Việt Nam nhân chiến dịch nhân quyền mà Tổng Thống Ronald Reagan mở ra năm 1982, chưa một lần nào ông lên tiếng ái ngại, an ủi những người vợ lính có chồng, con đang bị trả thù trong chốn lưu đầy, chưa một lần ông lên tiếng hay có hành động trợ giúp, hoặc đến thăm những đồng hương tỵ nạn trên các đảo tỵ nạn ở Ðông Nam Á, Hồng Kông, chưa một lần nào ông quan tâm đến những đồng hương khi họ chân ướt chân ráo đến nước Mỹ, chưa một lần nào ông bỏ ra một vài chục đô la để gởi đến các thương phế binh VNCH còn kẹt tại quê nhà... Nghĩa là chạy sang được Ðài Loan, Anh rồi tới Mỹ, chưa một ngày nào ông cũng như ông Thiệu tỏ ra quan tâm chứ đừng nói gì đến sự giúp đỡ đồng hương và đồng đội của ông tại nước Mỹ cũng như ở Việt Nam. Làm lãnh đạo mà như thế thì ngày nay không trách được có những người viết trên e-mail, trên các trang mạng gọi ông Khiêm là cái “thây ma” đã rữa thối.

Cá nhân, cũng như rất nhiều bạn tù với tôi không hề giận dữ tướng Khiêm, nhưng chúng tôi cho rằng ông Khiêm không xứng đáng làm tướng, và càng không xứng đáng ngồi vào ghế lãnh đạo. Chúng tôi cũng thừa biết ông mang những 4 sao, ngồi vào ghế “thừa tướng” thời đại cũng chỉ do phe cánh và người Mỹ đặt

vào. Có điều chúng tôi rất ngạc nhiên, là với thành phần lãnh đạo chóp bu như thế mà mãi 30 tháng 4, 1975 Miền Nam Việt Nam mới rơi vào tay Cộng sản thì cũng là điều lạ. Nhưng suy đi nghĩ lại thì mới ngộ ra được rằng sỡ dĩ thượng tầng của VNCH thối nát, thiếu sáng suốt, dựa dẫm, phe phái mà VNCH vẫn đứng vững được cho tới hết tháng Tư năm 1975 được là nhờ sức chiến đấu, tinh thần, nhiệt tình và xương máu của quân đội VNCH. Nhưng nghĩ được như thế lòng lại đau thắt như có ai cắt từng đoạn. Hóa ra, một số các nhà lãnh đạo chóp bu của VNCH chỉ biết thổi kèn thúc quân và chúng tôi lao vào trận, đến khi nhìn lại để mong nhờ họ trợ giúp tinh thần giữa lúc đất nước nghiêng ngửa thì đã thấy các ông ấy lên máy bay rời khỏi Việt Nam mất hút! Than ôi !

Nhưng nghĩ cho cùng, thôi thì 35 năm đã trôi qua. Cộng đồng đã nếm trải nhiều cay đắng và phũ phàng vì sự thật diễn ra trước mắt. Ðất nước đã mất, cộng đồng đã nát tan vì chia rẽ, vì những trò múa rối chính trị, vì những mưu độc của Cộng sản, vì những tiếp tay của những kẻ lợi dụng chiêu bài chống Cộng để gây rối trong cộng đồng. Bây giờ, dù có chỉ trích cách mấy thì những tấn tuồng nói trên cũng sẽ lại tái diễn. Vấn đề của chúng ta ngày nay là bằng mọi giá hãy để những ông lãnh tụ trước đây của VNCH nằm yên trong những kho chứa. Bởi vì khi những “mummy” này được khóa vào đúng vị trí của nó và không ai có thể đem ra trưng bày được, thì sẽ không còn những tranh cãi trong cộng đồng nữa. Lúc ấy có hy vọng cộng đồng được sống bình yên và đồng hương có thể nắm tay nhau để chỉ hướng vào mục tiêu duy nhất: chống Cộng. (V.A.)

oOo

Việt Dzũng/STBN Phỏng Vấn Cựu Đại Tướng VNCH Trần Thiện Khiêm


http://www.sucmanhcongdong.info/index.php?option=com_content&view=article&id=671:khi-ong-trn-thin-khiem-tr-li-vi-cng-ng&catid=1:tin-ben-l&Itemid=1141


Nghe Nói Mà Mắc Cở


Năm 262 trước Công nguyên. Nhà Tần phái Đại Tướng Bạch Khởi tấn công nước Hàn, chiếm đất Dã Vương để cắt đứt quận Thượng Đẳng với Thủ đô nước Hàn. Quân dân ở Thượng Đẳng yếu kém không đương đầu nỗi với nhà Tần nhưng lại không muốn đầu hàng Tần do đó mới đem dâng địa đồ Thượng Đẳng cho nhà Triệu

Triệu Hiến Thành Vương đem quân tiếp thu Thượng Đẳng. Hai năm sau nhà Tần lại phái Vương Hột đem quân vây chặt thành Thượng Đẳng. Khi Liêm Pha mang hai vạn quân đến cứu Thượng Đẳng thì Thượng Đẳng đã bị Tần chiếm mất rồi.

Vương Hột còn muốn tiến quân thêm nhưng Liêm Pha lại trấn thủ lưu đồn, không bỏ chạy mà lại sai binh sĩ xây thành lũy, đào hào sâu để cầm cự với quân Tần viễn chinh từ xa đến.

Vương Hột nhiều lần khiêu chiến nhưng Liêm Pha không chịu ra nghênh. Vương Hột mới báo cáo với vua Tần là có làm cách gì Liêm Pha cũng không chịu ra đánh trả lại mà chỉ ngồi trong giữ thành. Bây giờ lương thực gần hết, nếu mà ở lâu hơn thì không biết ra sao".

Tần Chiêu Tương Vương hỏi ý kiến của Phạm Thư. Phạm Thư nói:
“muốn đánh bại nước Triệu thì phải tìm cách làm cho nhà Triệu điệu tướng Liêm Pha về" Tần Chiêu Vương mới hỏi làm cách nào mà thực hiện việc đó thì Phạm Thư bảo" Thần đã có cách"

Sau đó mấy ngày vua Triệu nghe thiên hạ xầm xì là :" Nước Tần chỉ sợ Triệu Quát là một tướng trẻ tài ba chỉ huy quân đội mới đối đầu lại với quân nhà Tần. Còn Liêm Pha già nua chẳng làm gì nỗi Tần và xem chừng cũng sắp đầu hàng"

Vua Triệu nghe đồn mới cho mời Triệu Quát vào. Triệu Quát là con của danh tướng Triệu Xa từ nhỏ đã học binh pháp nói chuyện đánh trận thì có vẽ nói đâu ra đó, tự cho mình là giỏi nhất thiên hạ mà danh từ hải ngoại có tên gọi là nổ như kho đạn.

Khi Triệu vương gọi Triệu Quát vào hỏi có đánh lui được quân Tần không thì Triệu Quát bảo:" Nếu nhà Tần cử Bạch Khởi thì thần còn phải nghĩ cách đối phó. Còn như Vương Hột hiện nay thì chẳng qua là đối thủ của Liêm Pha. Còn đối với thần việc đánh bại hắn không có gì lấy làm khó khăn"


Mọi người đã biết danh của Triệu Quát ngay cả như Mẹ của Triệu Quát cũng thỉnh cầu Vua Triệu không nên dùng Triệu Quát. Bà dâng sớ cho vua Triệu biết rằng:" Cha của Triệu Quát trước khi mất có dặn đi dặn lại là thằng Triệu Quát coi việc dụng binh đánh trận như trò chơi, nó nói tới binh pháp thì trên trời dưới biển, mục hạ vô nhân. Sau này Đại vương không xử dụng nó thì tốt, còn nếu dùng nó làm Đại Tướng thì e rằng quân Triệu sẽ vì nó mà bị tiêu diệt"

Vua Triệu không nghe để Triệu Quát thống lĩnh 40 vạn đại quân, hủy bỏ mọi quân lệnh của Liêm Pha, hạ lệnh cho tướng sĩ hể thấy quân tần tấn công thì nghênh chiến ngay. Nếu quân Tần thua bỏ chạy thì đuổi theo đánh cho chúng không còn manh giáp nào.

Phạm Thư nghe tin Triệu Quát đã thay Liêm Pha biết rằng kế phản gián của hắn ta có hiệu nghiệm bèn bí mật cử Bạch Khởi làm Thượng Tướng Quân sang chỉ huy quân Tần. Khi Bạch Khởi tới Trường Bình mai phục, cố ý đánh thua để nhữ Triệu Quát. Triệu Quát liều mạng đuổi theo mắc bẩy Bạch Khởi lọt vào ổ mai phục. Quân của Triệu bị phân tán sau hết lương thực quân lính đều than thở không còn lòng dạ nào để chiến đấu Triêu Quát đành phải phá vòng vây xông ra ngoài lãnh đủ 100 tên của quân Tần bắn chết. Quân Triệu thấy chủ tướng bị giết đành đua nhau vứt bỏ vũ khí xin đầu hàng. Bón mươi vạn quân Triệu dưới sự chỉ huy của Triệu Quát kẽ chỉ gỏi đánh giặc mồm cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn.

Quân lực VNCH cũng có một Đại Tướng nhưng chưa bao giờ đánh giặc cũng chỉ đánh giặc mồm như Triệu Quát và đã làm trên 300,000 thanh niên Nam Việt Nam thương vong trong cuộc chiến. Đại tướng của VNCH không xông ra mở vòng vây như Triệu Quát nhưng lại bỏ chạy trước quân dân và hiện nay lại tiếp tục đánh giặc mồm.

Trong buổi phỏng vấn của Việt Dzũng với cựu Đại Tướng Trần Thiện Khiêm vừa qua trên đài SBTN cựu Đại tướng Trần Thiện Khiêm đã nói:

1. Dù Cộng sản hay Không Cộng Sản thì họ cũng có tinh thần dân tộc yêu nước. Kết án bây giờ hẵn có sự sai lầm chăng? Mô Phật.

Thưa Đại tướng: Việt gian CS chúng chỉ có một tinh thần yêu Đảng và kính già Hồ. Đại tướng mà nói cái kiểu này thì lại tội cho cái tai nghe của con dân VNCH lắm lắm. Họ không tìm ra dòng sông nào trên quê hương lưu vong này để rửa tai sau khi nghe cựu Đại Tướng cựu Thủ Tướng VNCH nói đến tinh thần dân tộc yêu nước của Việt gian CS.

2. Kế đến đoạn 2 khi Việt Dzũng hỏi Đại tướng có thông điệp gì cho tuổi trẻ trong nước và hải ngoại thì Đại tướng Khiêm trả lời : Đảng cộng sản VN đang tổ chưc họp đảng và đang lấy từng ý kiến của người dân để thay đổi chế độ. Người dân cứ việc đưa ý kiến cho đảng cộng sản VN.

Nghe vậy Việt Dzũng luýnh quýnh thấy mà tội bèn phản ứng: Đưa ý kiến sao được Công An chúng sẽ tóm hết. Cụ Đại tướng thấy thái độ của Việt Dzũng bèn nói trớ là ở bên Pháp đã đưa ý kiến.

Bây giờ thì tôi phải Mô Phật và Lạy Chúa. Lạy Chúa ơi! Đêm đêm đã có biết bao oan hồn mơ màng gọi Chúa cứu rỗi khi tiếng chuông nhà thờ đổ từng hồi trên mặt đất tự do. Lạy Phật cúi xin Ngài giúp đở cho VN mai hậu không còn có những hình bóng Triếu Quất luân lưu.

Đại Tướng VNCH Trần Thiện Khiêm nói là Việt Gian CS sẽ lấy ý kiến người dân để thay đổi chế đô!.

Nếu vậy thì VGCS đã có dân chủ rồi như vậy hoá ra Đại Tướng đã vô hiệu hoá những công cuộc đấu tranh chống VGCS tại hải ngoại trong việc đòi lại tự do dân chủ và nhân quyền cho VN.

Có lẽ vì tin VGCS cũng yêu nước như vậy nên Đại Tướng đã từ chức sớm hơn để tìm đường bôn tẩu trong khi dân chúng Quảng Trị, Huế, Đà nẵng sợ hãi VGCS đã tìm đường trốn chạy. Tôi nói tháng 3 sóng vỗ ngậm ngùi trên từng góc biển. Đó là biển Sơn Chà khi Đại tướng bình an vô sự ở một góc trời tây thì ở nơi miền Trung nhỏ bé ấy có biết bao nhiêu cảnh tượng thương tâm trước những hình ảnh trẻ thơ rơi bùm bụp xuống biển khi hai chiếc phà đập vào nhau trước những tiếng thét kinh hoàng đau thương của cha của mẹ nhìn thấy cảnh con rôi trên biển hận. Biển hận từ tháng 3 trên sóng nước miền Trung tiếp nối những bi hận khác trãi dài trên sóng nước Thái Bình Dương. Và cuộc vượt thoát tìm tự do vì không tin VGCS yêu dân đó đã đưa con số tử vong của dân tộc VN đi tìm tự do lánh nạn Cộng Sản lên tới gần triệu người
Sóng vẫn âm thầm vỗ như không có gì xảy như Đại tướng hôm nay đang tin tưởng VGCS lấy ý kiến của người dân để thay đổi chế độ.

Có lẽ Đại tướng chỉ sống trong tháp ngà chưa bao giờ ra trận nên không thấy những sự mất mát bi thương của những người vợ trẻ mất chồng. Xin mời Đại tá nghe nhà thơ Lê Thị Ý khi đi nhận xác chồng:


“Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình......

Chiếc quan tài phủ cờ màu
Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng
Em không thấy được xác chàng
Ai thêm lon giữa hai hàng nến trong?
Mùi hương cứ tưởng hơi chồng
Nghĩa trang mà ngỡ như phòng riêng ai.”

Có hằng trăm hằng ngàn hằng vạn người thiếu phụ còn hồn nhiên đi nhận xác chồng những chiến sĩ VNCH đã vị quốc vong thân khi thấy nỗi đau thương mất mát cùng cực để không còn nhận được mình là ai? trong khi đó có người ngồi trong tháp ngà lại lên lon vùn vụt.

3. Đoạn chót khi Việt Dzũng hỏi Đại tá Trần Thiện Khiêm là có muốn lập đảng gì không thì cựu Đại Tướng bảo ông không lập đảng gì cả mà sẽ đi mọi nơi kêu gọi và hướng dẫn tuổi trẻ trên tinh thần LÃNH TỤ TRÁCH NHIỆM.

Khi nghe ĐT nói câu này cả nhà tôi cười ồ lên. Đại tướng là Tướng bỏ chạy là người vô trách nhiệm thì lấy trách nhiệm ở đâu mà giáo huấn thế hệ trẻ hôm nay.
Một người trần truồng đi giữa phố có đám con nít chạy theo sau liệng đá, hay vỗ tay trong khi kẽ đứng bên đường cón liêm sĩ chỉ biết cúi đầu, lặng thinh....

Xin Đại tướng đừng đánh giặc mồm như Triệu Quất nhưng ít ra Triệu Quất còn hơn Đại Tướng là đã chết giữa ba quân còn Đại tướng hiện đang vui duyên mới đang hưởng gia tài để lại của Mỹ....đen, thì hãy hưởng thụ những gì đang có và xin bớt nói cho con dân và Quân của VNCH đựơc nhờ. Vì càng nghe Đại tướng nói càng mắc cở lắm Đại Tướng ơi!

Tôn Nữ Hoàng Hoa
10/10/10





TRẦN THIỆM KHIÊM, TRÁI TIM PHẢN TRẮC.


Tran_thien_khiem
Lời người viết: Xé tập thể quân nhân quân lực VNCH hải ngoại ra làm hai, hoặc nhiều mảnh vụn, để sau cùng biến thành" bất khiển dụng", đoạn tan hàng, như ngày 30 tháng 4 ăm 1975, được thực hiện bởi: trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, đại tướng Dương Văn Minh, chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, đưa đến kết quả:" bàn giao tất cả vũ khí, trại lính và kể cả sinh mạng quân lính cho Việt Cộng trong vòng trật tự".

Ngày nay tại hải ngoại, Việt Cộng và tay sai cũng đang thực hiện đúng theo" mục đích yêu cầu" của Việt Cộng là gây phân tán lực lượng quân nhân, được Việt Cộng đánh giá là" thành trì vững chắc, mạnh nhất" sau cùng tai hải ngoại, nên phương cách đánh tan, đúng theo sách của Karl Marx dạy là khai thác tối đa:" mâu thuẫn nội tại" để lập bè, kết cánh và sau cùng là thành lập ra một hội quân nhân khác, mang tên Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, được hiểu là HÔI QUÂN NHÂN QUỐC DOANH, cũng do một số ít: " tướng, tá, úy" của ta, nhưng đối đầu với toàn thể quân ta; chẳng khác nào trong nước, Việt Cộng lập ra các Hội Tôn Giáo QUỐC DOANH, hoạt động song hành với các tôn giáo chính danh ( không bị đảng khống chế), với phương tiện tài chánh dồi dào, được ưu tiên nhiều mặt, là đòn tiêu diệt tôn giáo có bài bản, rất tinh vi, y như câu:" sư tử trùng thực, sư tử nhục", tức là không ai giết được con sư tử, chỉ có con vòi trong thịt nó là làm tan tành cơ thể cường tráng của nó.

Đây là thủ đoạn gian manh của Việt Cộng được" chuyền nhông" qua cánh tay nối dài Việt Tân ở hải ngoại. Kể từ ngày có cái gọi là:" đại hội toàn quân" lẹt đẹt vài tướng như Lên Minh Đảo, Nguyễn Khắc Bình, Hồ Văn Kỳ Thoại.. đại tá có Nguyễn Xuân Vinh, đại úy Đoàn Hữu Định...cũng qui tụ được một số mang tiếng là quân nhân, cấp bậc lớn nhỏ trong quân đội, nhưng theo Việt Tân là công nhận ba điều mà tất cả các quân nhân, hội đoàn, cộng đồng người Việt Tự Do cực lực, triệt để chống lại:

-Coi đảng Cộng Sản Việt Nam là thành phần dân tộc, tức là đi ngược lại hầu hết các bản nội qui của các tổ chức:" không công nhận Cộng Sản dưới bất cứ hình thức nào". Hãy đến các tổ chức để tìm bản nội qui, sẽ thấy được câu nầy, như là khởi đầu của tổ chức về lập trường, được coi là câu rất cần thiết, như hiến pháp vậy.

-Coi tên đại quốc tặc Hồ Chí Minh là có công với đất nước. Đây chỉ có đảng viên Cộng Sản và tay sai công nhận mà thôi. Vậy, Việt Tân là ai mà tôn sùng Hồ Chí Minh như người yêu nước, có công" đánh Tây, đánh Mỹ"?, nên cho tên khỉ Hồ nầy là có công với đất nước.

-Ngày quốc hận 30 tháng 4 hàng năm là đau buồn, thế mà băng đảng Việt Tân lại" hồ hởi phấn khởi để gọi là NGÀY DIỄN HÀNH CHO TỰ DO", là chúng cùng với giặc Cộng ăn mừng ngày" đại thắng mùa xuân 1975" ngay tại vùng đất tỵ nạn đấy; điều nầy chẳng khác một nhóm tàn dư của Hitler, ngang nhiên tổ chức ngày" tàn sát dân Do Thái" tại nước Do Thái hay trong một cộng đồng Do Thái ở hải ngoại, nơi đây phần đông là có thân nhân bị thảm sát trong các trại tập trung thời đệ nhị thế chiến. Như vậy mà vẫn có một số người gốc tỵ nạn Cộng Sản, trong đó có một số quân nhân, công chức, có bằng cấp cao, lại chấp nhận" diễn hành ăn mừng ngày kẻ thù Việt Cộng thắng thế", để kỷ niệm vui mừng cái ngày bị chúng" diễn hành cho ngày giải phóng" qua câu nói của tên Nguyễn Hộ:" nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ".

Lính gì mà đi theo một băng đảng như vậy, tự hỏi họ là:" bộ đội" chứ gì!. Cho nên từ nay, những quân nhân nào ủng hộ, tham gia hội quân nhân Quốc Doanh, đáng được gọi là:" bộ đội Khỉ Hồ" ở hải ngoại, chứ không thể mang danh là quân nhân quân lực VNCH, vì họ là thứ quân nhân" đồng sàng dị mộng", hay là" đám giòi" trong tập thể quân đội VNCH..

Thành quả " vượt chỉ tiêu" của đám" bộ đội khỉ Hồ" là xé tập thể quân nhân ra làm hai. Do đó, từ ngày có cái gọi là" đại hội toàn quân" thì Việt Cộng rất mừng, chứ nào phải" nghe tin lính tập trung mà Việt Cộng lẫn Trung Cộng rung sợ đâu", chúng ăn ngược nói ngạo đấy. Thành quả lập công dâng đảng cướp Việt Cộng là: từ nay, ngày quân lực 19 tháng 6 được tổ chức 2 nơi...như vậy mà có kẻ lếu láo là tạo tình ĐOÀN KẾT, kiểu nầy là quân nhân hải ngoại ĐẾCH CÒN tình" huynh đệ chi binh" vì" Việt Cộng và Việt Tân RINH mất rồi".

Do đó, những ai từng" khoát áo chiến binh" rất đau lòng khi thấy quân nhân chia hai, nhưng cũng có một đám" quân nhân quốc gia, theo ma Cộng Sản" là coi việc" xé quân nhân ra làm hai là ĐOÀN KẾT", đây là cách nói y như Việt Cộng, ăn đàng sóng nói đàng gió, chắc là bị lây bịnh nói lếu, phét biểu láo y như Việt Tân và Việt Cộng. Có ai gọi"chia hai" là đoàn kết bao giờ?.

  • Sau đây là bài viết về đại tướng Trần Thiện Khiêm, sau hơn 35 nằm im, bỗng xuất hiện trong hội quân nhân quốc doanh, đúng là:" đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu".

Đại tướng, kiêm thủ tướng chính phủ nền Đệ Nhị Cộng Hòa và cũng là" Người Di Tản SỚM" khi miền Nam bị thất thủ ngày 30 tháng 4 năm 1975, chớ nào phải là" Người Di tản buồn" như bài ca của nhạc sĩ Nam Lộc viết sau khi đến bến bờ tự do. Trần Thiện Khiêm, một đời nhung lụa, quyền hành, công thành danh toại trong suốt thời kỳ hơn 20 năm tại miền nam. Thuộc thành phần ưu tiên trong xã hội:

" Lúc vinh quang, sung sướng, phì da.
Khi hữu sự, đâm đầu chạy trước"

Ông đại tướng Trần Thiện Khiêm được coi là một trong số các nhân vật được nhiều người dân miền Nam biết nhiều từ năm 1954 đến 1975 và hơi hám hãy còn vương vấn chút" xú uế" tại hải ngoại sau khi Việt Cộng chiếm miền nam bằng chiến thắng thời cơ, mà cái gọi là: "đại thắng mùa xuân ĐỘT XUẤT" ngày 30 tháng 4 năm 1975, được bùng phát, cũng là do công lao đóng góp rất lớn của trung tướng, tổng thống, tổng tư lịnh quân lực VNCH Nguyễn Văn Thiệu phá nát quân lực VNCH ở hai quân khu 1 và 2 địa đầu giới tuyến bằng những lịnh lạc:" phi quân sự, phi chỉ huy, phi nhân" nên từ:" tái phối trí lực lượng" biến sang:" di tản chiến thuật", sau cùng đưa đến thảm họa cho dân chúng, gia đình quân nhân, sinh mạng binh lính nơi" đại lộ kinh hoàng", làm cho các đơn vị thiện chiến như Thủy Quân Lục Chiến, Dù, trở thành" bất khiển dụng" kèm theo mọt số lịnh" sáng rút, chiều tái chiếm", gây hoang mang, mất tinh thần chiến đấu, đưa đến hổn loạn, tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho giặc Cộng tiến quân như chỗ không người nơi các vùng đất tự nhiên bỏ ngõ; đó chính là nguyên nhân hiển hiện nhất cho sự tan hàng hơn 1 triệu quân, chỉ trong vòng 55 ngày.

Nếu không, thì các sư đoàn chính qui Bắc Việt và du kích khủng bố miền nam phải lãnh một trận tổn thất nặng nề hơn cả tết Mậu Thân 1968 khi chúng vào thành thị,thôn làng... ngoài chuyện đụng phải các lực lượng phòng thủ, kháng cự, còn có Nhân Dân Tự Vệ có mặt tại tất cả thôn xóm, làng, ấp và nhất là lòng dân hãy còn kinh hoàng trong trận Tết Mậu Thân, nên tinh thần chống giặc rất cao. Dù lúc đó đạn dược không nhiều, nhưng cũng đủ để cho mỗi chiến sĩ, mỗi nhân dân tự vệ bắn hạ ít nhất là vài tên Việt Cộng, khi ta là lực lượng phòng thủ, chúng xâm nhập vào một trận địa với thất lợi lớn là không am tường địa thế, dân tình. Do chiến thắng quá bất ngờ, do quân ta tự ý bỏ vị trí, Việt Cộng ngỡ ngàng tiến vào" tiếp quản", chúng không chuẩn bị trước, đành phải xài bọn đón gió" Việt Cộng ba mươi" để hướng dẫn, tiếp thu và điều hành guồng máy hành chánh miền nam... nên sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Việt Cộng đã" phản ánh" trung thực cái tâm trạng ấy qua bài ca mang tên" Mùa Xuân Trên Thành Phố Hồ Chí Minh" với câu ca:" Tuổi lớn rồi mà như ngây thơ, ba mươi năm ta mới gặp nhau, vui sao nước mắt lại trào".

Trần Thiện Khiêm, với trái tim phản trắc, trong cuộc sống" thủ đắc" nhiều quyền chức, lợi nhuận và mưu mô, đúng là một Nhạc Bất Quần thời đại. Tuy nhiên, ông ta là người rất khôn khéo, nên tới giờ nầy, còn có một số người ngưỡng mộ, kính trọng với cái địa vị cũ: đại tướng, thủ tướng chính phủ. Trong số nầy có những thuộc cấp củ, dù thượng cấp làm bậy, nhưng cũng nhắm mắt bao che, nhưng đây là chuyện" vải the che mắt thánh".

Thời đệ nhất Cộng Hòa, lúc đó miền nam chia thành 5 quân khu, đại tá Trần Thiện Khiêm từng được tổng thống Ngô Đình Diệm tin cậy, cho giữ chức vụ tư lịnh quân khu 5 ( sau nầy là quân khu 4). Năm 1960, sau vụ đảo chánh hụt của nhóm đại tá Nguyễn Chánh Thi, trung tá Vương Văn Đông...chính đại tá Trần Thiện Khiêm là người có công cứu giá, đập tan phản loạn, nên được tổng thống Ngô Đình Diệm tin hơn, được thăng cấp thiếu tướng.

Vợ của Trần Thiện Khiêm là Đinh Thị Yến, dân biểu quốc hội, lại có chân trong ban chấp hành Phong Trào Liên Đới Phụ Nữ, do bà cố vấn Ngô Đình Nhu ( Nhủ danh Trần Lệ Xuân), bà nầy rất cận kề với bà Nhu, càng được gia đình chí sĩ Ngô Đình Diệm tin tưởng hơn. Tuy nhiên, lòng người khó lường, không ngờ trong cuộc đảo chánh định mệnh ngày 1 tháng 11 năm 1963, thiếu tướng Trần Thiện Khiêm lại là một nhân vật quan trọng trong đám tướng tá phản loạn chủ chốt, cùng với trung tướng Dương Văn Minh, Trần Văn Đôn, các thiếu tướng như Mai Hữu Xuân, Tôn Thất Đính, Nguyễn Khánh, Lê Văn Nghiêm... đại tá Nguyễn Văn Thiệu, Đổ Mậu.... đưa đến thảm sát chí sĩ Ngô Đình Diệm và bào đệ cố vấn Ngô Đình Nhu.

Được biết, thời khí thế " cách mạng" đảo chánh ùn ùn, dưới trướng của tướng Trần Thiện Khiêm còn có: đại tá Trần Văn Trung là tham mưu phó nhân viên, đại tá Đặng Văn Quang là tham mưu phó tiếp vận, đại úy Phạm Bá Hoa, là chánh văn phòng ( Phạm Bá Hoa được lịnh tướng Khiêm cho lên mỗi người một cấp bực, một tuần sau đảo chánh) như vậy, đủ thấy quyền lực bao trùm của thiếu tướng Khiêm trong Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng như thế nào.

Sau khi đảo chánh xong, thì tình hình chính trị tại miền nam xáo trộn, lý do là hầu hết các phản tướng, phản tá, không có nhiệt tâm với đất nước, thiếu khả năng lãnh đạo, thiếu viễn kiến chính trị, hay cố tình phá hoại công trình" bình định nông thôn, ổn có thành thị, tố Cộng triệt để" của tổng thống Ngô Đình Diệm; nên họ bỏ ngõ quốc sách Ấp Chiến Lược, là gỡ lá bùa ếm bọn Việt Cộng tại các vùng nông thôn, nên chúng có cơ hội và điều kiện vùng dậy, đưa dần đến tình trạng mất an ninh, cho nên thời đệ nhị Cộng Hòa, trong danh từ quân sự, có thêm cụm từ" vùng xôi đậu" hay là" vùng oanh kích tự do" ghi trong các phóng đồ hành quân.

Sau khi đảo chánh, đến ngày 30 tháng 1 năm 1964, trung tướng Nguyễn Khánh làm một cuộc đảo chánh khác, gọi là CHỈNH LÝ, cũng có sự tham gia tích cực của trung tướng Trần Thiện Khiêm, đương kiêm tư lịnh quân khu 3, được đại tá Phạm Ngọc Thảo móc nối vì lúc đó Nguyễn Khánh làm tư lịnh quân khu 2, có quân đâu mà chỉnh lý?. Tuy nhiên sau đó, Nguyễn Khánh, cũng là thứ phản trắc, bắt tay ngầm với Việt Cộng, ông thả và đưa về mật khu con mụ Bùi Thị Nga, là vợ của tên Kiến Trúc Sư Huỳnh Tấn Phát, được Hà Nội phong làm con rối" chủ tịch Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam" .

Với cái quá trình đầy lọc lừa, phản trắc trong chính trường miền nam vào hai thời chính thể: đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa, đại tướng Trần Thiện Khiêm là một con người có nhiều thủ đoạn, nên rất khó tin, được cơ là thứ" lừa thầy, phản bạn", nhưng kín đáo, hành tung ít bị lộ.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến nay, suốt 35 năm qua, đại tướng, kiêm thủ tướng Trần Thiện Khiêm sống một cuộc đời thầm lặng nơi đất Hoa Kỳ. Ông được mọi người ghi nhận là không tham gia bất cứ sinh hoạt nào, ngay cả chút lưu tâm đến quân nhân, một tập thể từng tạo cho ông cái lon đại tướng, danh vọng tột đỉnh tại miền nam.

Đột nhiên, đại tướng Trần Thiện Khiêm xuất hiện với cái tổ chức mang tên Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, mà tổ chức nầy đã gây phân hóa, bị băng đảng Việt Tân" chủ trì, chỉ đạo", bị coi là quá bể, nên được Phan Tấn Ngưu hâm nóng theo kiểu" mì ăn liền" bằng Microwave.

Chủ tịch, đại tá, tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh rút lui với lý do" gia đình" để không ai thắc mắc, nhất là vớ được một" cháu" giai nhân, nên cần phải được yên thân, hưởng hạnh phúc trong những ngày còn lại, như trong bài ca của Phạm Duy, viết sau khi về làm dân Việt Cộng:" tình già trên đồi cỏ non". Do đó, để cho sinh hoạt hội quân nhân quốc doanh được tồn tại, nên họ cùng nhau" nhất trí" tín nhiệm phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, nhân vật nầy cũng có thành tích" tôn trọng chánh nghĩa khủng bố, cướp của, giết người của Việt Cộng" qua lời phát biểu trên đài phát thanh SBS tại Úc Châu vào cuối tháng 4 năm 2007, cũng là" nhà văn" với" can trường trong chiến bại".

Sự có mặt trong cái hội quân nhân quốc doanh nầy của đại tướng Trần Thiện Khiêm cũng có lý do, hình như đây là thời cơ để" thủ lợi" gì đây, hay là một mưu đồ phản trắc khác, do bản chất của ông ta, từng phản trắc nhiều lần, như câu tục ngữ:" non sông dể đổi, bản tánh khó chừa" trong cuộc đời công hầu khanh tướng tại miền nam trước 1975?.

Trước đây, tổng thống, trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, kiêm luôn danh hiệu: " chiến sĩ đào ngũ RA KHƠI", sau nhiều năm im lặng là vàng, nín thở để trốn trách nhiệm, nín luôn dù bị Việt Cộng gán cho tội: " mang theo 16 tấn vàng", rất là hèn, hay là ông Thiệu muốn chứng minh cho thế giới và lời tuyên truyền bôi nhọ của đảng Cộng Sản là: "bọn Ngụy quân, ngụy quyền tham nhũng" nên tổng thống bỏ chạy mà con bợ cả 16 tấn vàng, là tài sản của quốc gia ( sau nầy tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo mới tiết lộ là số vàng nầy được biến thành tài sản riêng của một số tên Việt Cộng lãnh đạo, trong đó có Lê Duẩn)... bỗng nhiên ông Thiệu nhào ra thành lập cái tổ chức gọi là:" Phong Trào Xây Dựng Dân Chủ và Tái Thiết Đất Nước" vào năm 1997, với mục đích bán đứng người Việt tỵ nạn hải ngoại lần nữa cho Việt Cộng qua chiêu bài: "hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa", đây là hệ quả của cuộc mật đàm với đại tá quân hại Nhân Dân" BUỒI TÍN", được hai bên cho là" Hội Đàm Paris 2", không ngờ sau đó, ông Thiệu đột ngột qua đời ở Hoa Kỳ.

Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, người" hùng phổi bò", lắm trò trình diễn, thích phô trương cái tôi, từng là chủ tịch ủy ban hành pháp trung ương, hô hào" bắc tiến", nhưng nay thì" tiến về Bắc" để liếm láp chút tàn dư" ao cá Bác Hồ", là đồ tay sai cho đám dốt ở Bắc Bộ Phủ, tôn thờ chủ tịch Khỉ Hồ Chí Minh, bị toàn quân, toàn dân khinh là đồ bất chánh, bất nhân, bất nghĩa.

Đại tướng, kiêm quốc trưởng Nguyễn Khánh, sau vụ đi đêm với Việt Cộng, thả vợ Huỳnh Tấn Phát vào mật khu, bị mất chức, phải lưu vong. Vào năm 1974, trong khi quân dân miền nam đang chống Cộng, bảo vệ an bình, thì Nguyễn Khánh lại kêu Mỹ phải rút quân, không can thiệp vào Việt Nam, để Việt Cộng sớm cướp chính quyền, y như mục đích yêu cầu của đảng Cộng Sản Việt Nam sau hiệp định Geneve 1973. Nguyễn Khánh cũng từng trở thành quốc trưởng của chính phủ Chú Chánh sau nầy, nay đã giải tán, hình như vẫn còn có mối quan hệ trong việc" mưu bá đồ vương" bằng con đường tắt là nhờ Mỹ đưa về làm vua...còn lâu đấy!.

Miền nam sau vụ đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, do các tướng tá phản loạn, đưa đến mất an ninh, tình hình bất lợi cho cuộc chiến đấy chống Cộng. Mặt khác, với những kẻ thay thế tổng thống Ngô Đình Diêm để lãnh đạo đất nước nêu trên: từ Dương Văn Minh đến Nguyễn Khánh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu, toàn là những kẻ như thế, đã đưa miền nam đến thất bại ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Quân lực VNCH dù là hùng mạnh, thiện chiến, nhưng tại bộ máy đầu não, bịt đụt khoét bởi đám GIÒI như Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Khánh, Trần Thiện Khiêm....thì đúng là" sư tử trùng thực, sư tử nhục", nên đành phải tan hàng một cách tức tưởi ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Một điều tồi bại nhất là: đám phản tướng, phản tá nầy lại hèn nhát, không dám nhận trách nhiệm, tội lỗi với đất nước, dân tộc. Họ đổ thừa cuộc đảo chánh năm 1963 là do Mỹ gây ra. Ngay cả tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, bộ trưởng kế hoạch của ông Thiệu, với quyển sách" khi đồng minh tháo chạy" để biện minh cho sự hèn nhát, trốn tránh trách nhiệm, chỉ cần đổ hết cho Mỹ là xong, sạch nợ sông núi và chạy hết tội lỗi hay sao?.

Trong cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, không thấy bất cứ đơn vị tác chiến nào của Hoa Kỳ tham dự cả, nhưng chỉ thấy toàn là quân lính VNCH do mấy ông tướng, tá chỉ huy, đánh với quân phòng vệ tổng thống phủ; oai hùng nhất về tài thao lược, phải kể đến đại tá Nguyễn Văn Thiệu, tư lịnh sư đoàn 5, nổi danh là:" đánh với phe ta giỏi hơn đánh với Việt Cộng" ( như vậy có nghĩa là: ông Thiệu không muốn đánh với VC, hình như có lý do thầm kín bên trong, một con người khó hiểu ấy).

Nếu Mỹ muốn đảo chánh, thay tổng thống Ngô Đình Diệm, vì bất đồng ý kiến, nhưng các tướng tá đều không ai muốn, một lòng trung thành với thể chế, biết đặt quyền lợi đất nước trên cá nhân, cùng nhau đoàn kết chống Cộng, thì Mỹ có làm gì được không?. Đám phản loạn nầy trốn chạy trách nhiệm từ năm 1963 đến nay, nhưng lịch sử không thể quên tội của chúng. Sau khi làm cho đất nước tàn lụi, các tướng tá phản loạn tung tin: đảo chánh do Mỹ cả, nên trong quân đội, dân chúng, có nhiều người tin thật. Chính cái lối tung hỏa mù nầy, gây nên những bất lợi sau đây:

-Dù Mỹ là đồng minh, giúp Việt Nam chống lại làn sóng đỏ, họ hy sinh 58 ngàn nhân mạng, hàng trăm tỷ Mỹ kim, sau giúp hàng triệu người Việt có nơi để làm lại cuộc đời mới sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng vẫn ghét Mỹ, thù Mỹ, có phải là" vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát" hay không?. Trong khí đó Việt Cộng coi" đế quốc Mỹ là kẻ thù số một" là tư bản cực kỳ phản động, vậy mà họ tìm cách" kề cận" với Mỹ để khai thác những chính sách của Mỹ mà thủ lợi.

Như vậy, cái hỏa mù" thằng Mỹ điếm, thằng Mỹ không tốt, tất cả thất bại miền nam đều do Mỹ cả"...gây ấn tượng không tốt về người bạn đồng minh ( dù sao Mỹ cũng tốt hơn Việt Cộng, Trung Cộng). Tại sao chúng ta không đi sát với Mỹ để khai thác những lợi điểm mà đối phó với Việt Cộng, Việt gian?.

Đó là lý do mà từ lâu nay, cộng đồng người Việt Tự Do đã bỏ ngõ, để nhường chỗ cho một lũ Việt Tân" thiểu số của thiểu số", bon chen gần Mỹ, trở thành đại diện cho người Việt hải ngoại, để tham gia các buổi họp ở Tòa Bạch Cung thời tổng thống George.W.Bush. Nên đảng trưởng băng đảng Việt Tân là Đổ Hoàng Điềm mới lếu láo: " từ năm 1990, Cộng Sản Việt Nam không còn phân biệt đối xử với người Việt quốc gia nữa", có phải là tai hại không?. Do đó, từ nay, người Việt hải ngoại cần phải dành lấy quyền đại diện chánh đáng, danh chánh ngôn thuận, khi quan hệ với chính quyền sở tại.

-Tung hỏa mù" Mỹ đảo chánh, làm sụp đổ đệ nhất Cộng Hòa" của chính mấy tên phản tướng giết chết chí sĩ Ngô Đình Diệm, cố vấn Ngô Đình Nhu, lại rơi vào đúng như sự tuyên truyền của Việt Cộng: " Ngụy quyền là tay sai của đế quốc Mỹ". Tức là đám tướng tá phản loạn, tự đưa banh cho Việt Cộng đá vào khuôn thành của mình.

Được biết, lúc cuộc chiến Việt Nam xảy ra, Hoa Kỳ vì quyền lợi giao thương và an ninh bên kia bờ Thái Bình Dương, nên muốn bảo vệ cả hai; thời mà các nước trong khu vực Á Châu hãy còn yếu về kinh tế, quân sự...nên Hoa Kỳ bắt buộc phải giúp miền nam chiến đấu bảo vệ quyền lợi của họ trước sự xâm lược của các lực lượng chính qui bắc Việt và bọn khủng bố du kích miền nam. Nên tổng thống Ngô Đình Diệm, dù có bất đồng ý kiến, Mỹ cũng không dám bỏ Việt Nam, đó là vị trí chiến lược nhằm bảo vệ quyền lợi và các nước đồng minh, kiêm" bạn hàng" trong khu vực, trong thời kỳ chưa vững mạnh, nên phải giúp miền nam Việt Nam ngăn chận làn sóng đỏ. Mặt khác, Hoa Kỳ tôn trọng quyền dân tộc tự quyết, điển hình là Do Thái, dù đôi khi không theo lời Mỹ, nhưng họ vẫn tồn tại, khi chính quyền do dân cử được quần chúng tín nhiệm.

Đại tướng Trần Thiện Khiêm đột nhiên xuất hiện, cũng có thâm ý và lý do thầm kín. Cũng cái màng tung hỏa mù, nghe đồn là Trần Thiện Khiêm có mối" quan hệ hữu cơ" với CIA, nhận lịnh Mỹ để đảo chánh hạ đệ nhất Cộng Hòa. Nay thì Mỹ dùng đại tướng Khiêm, cũng như những nguồn tin về nhân vật Bùi Diễm, cũng có hậu thuẫn lớn của Mỹ...cho nên, trong thời gian qua, có một số viên chức cao cấp cũ, với tin đồn là được Mỹ yểm trợ để trở về gầy dựng lại cơ đồ?. Hoa Kỳ đã biết rõ từng nhân vật miền nam, nay đã gần đất xa trời, không có năng lực, lại mất uy tín như Trần Thiện Khiêm. Do đó Mỹ không dại gì dùng những lá bài cũ đã bị lật ngửa. Mặt khác Mỹ cũng thừa khả năng để tự mình thực hiện những gì phù hợp với sách lược và quyền lợi. Mấy ông lãnh đạo, giới chức quan trọng như Bùi Diễm, Trần Thiện Khiêm....vì không đủ uy tín, lòng tin của dân Việt Nam, nên họ đành phải dùng" tàng lộng CIA" để thực hiện những mưu đồ, đó là lề thói mà một số ông lớn mất hết uy tín, nên đành phải tung hỏa mù do CIA hay chính phủ Mỹ muốn làm cái nầy, cái khác... để đưa Việt Nam tới dân chủ đa nguyên.

Điều nầy cũng chỉ là thứ: " tin tức khí tượng cho tàu chạy ven biển", được những kẻ có mưu đồ gian manh tung ra, nhằm" Recycle" chủ tướng Trần Thiện Khiêm, thực hiện việc bàn giao tập thể hải ngoại cho Việt Cộng lần nữa trong vòng trật tự, dọn đường cho Việt Cộng tiếp thu túi tiền của người Việt hải ngoại và" tiếp quản" luôn hơn 300 ngàn chất xám.

Đại tướng Trần Thiện Khiêm và đám quân nhân quốc doanh có chứng minh được một cách" cụ thể" về chính sách của Hoa Kỳ nhằm đưa mấy ông về thay Việt Cộng, hay " bật đèn xanh" cho Việt Tân về chia ghế trong quốc hội bù nhìn...nếu không có văn bản, bằng chứng và những cam kết có giấy tờ của chính phủ Hoa Kỳ, thì mấy vị quân nhân quốc doanh lại muốn bịp như Mặt Trận Hoàng Cơ Minh thôi.

Xin nhắc nhở là, ngày nay, ai cũng biết rất rõ: tập đoàn Việt Cộng là thái thú cho Trung Cộng, nếu muốn trở về giúp nước, thì cũng phải làm tà lọt cho đám dốt, như Nguyễn Cao kỳ.

Một con người đầy thành tích phản trắc như đại tướng Trần Thiện Khiêm, giao du còn rất ngại, ngay cả gia đình chí sĩ Ngô Đình Diệm còn bị phản, thì có ai dám chơi với ông nầy?. Do đó, cái tổ chức mà đại tướng" tham gia" cũng không phải là ngoại lệ, như câu tục ngữ:" ngưu tầm ngưu, mả tầm mả".

Họ không phải là những người đáng tin cậy, nhất là nào có nhiệt tâm với đất nước. Cho nên bất cứ sự vận động nào của tổ chức" cánh tay nối dài" của Việt Tân, đều mang lợi cho Việt Cộng, và những kẻ bất chánh thường mượn chiêu bài đấu tranh, chống Cộng để thủ lợi cùng với Việt Cộng, như câu:" lao tư lưỡng lợi", tức là Việt Cộng có tiền, mấy ông lớn trước đó có uy tín, tập hợp quân lại và bàn giao trong vòng trật tự, hay ít ra cũng xé tổ chức quân nhân ra làm hai và kích thích hai bên" gà nhà bôi mặt đá nhau" là bước đầu thành công trong việc tiếp thu hải ngoại đấy./.


Trương Minh Hòa

Bài Xem Nhiều