We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 27 October 2010

LÁ CỜ V.N.C.H


LÁ CỜ V.N.C.H

Nét sắc đường thanh tô vẻ đẹp
Nền vàng sọc đỏ sáng hồn thơ
Em ơi tổ quốc nhờ em đó,
Mau lớn khôn lên giữ cõi bờ.

Nguyễn Thái Bình

Tôi chăm chú theo dõi đứa bé...

Em bé ấy chỉ chừng 13, 14 tuổi gì đó với đôi mắt sáng và một khuôn mặt thông minh. Tôi bắt đầu chú ý tới em đó khi tôi phát giác ra là em đang chen lấn vào trong đám người đến tham dự buổi chợ tết hôm nay để nhặt những lá cờ rơi trên sàn của khu phố thượng mại này, nơi chợ tết mọi năm vẫn thường được tổ chức.

Những khi tay em đã có đầy những lá cờ thì em đưa lại cho một người đàn bà mà tôi đoán có lẽ là mẹ của em. Rồi em lại cứ tiếp tục công việc ấy. Thỉnh thoảng tôi lại thấy em dừng công việc nhặt cờ và đứng trầm ngâm nhìn một tấm ảnh nào đó trên những tấm bảng được dùng để triển lãm tranh ảnh của QLVNCH trước năm 1975. Rồi em lại tiếp tục.

Sau một hồi lâu tôi không dằn được sự hiếu kỳ và cho đến lúc em bé ấy đứng lại nhìn bức hình một lần nữa thì tôi bước đến hỏi em :
- Em thích bức hình này lắm phải không?
Em giật mình ngó lên và một hồi sau em trả lời :
- Dạ, con thích tấm hình này lắm.
- Tại sao em lại thích bức hình này?
- Dạ, tại hình này có ba con trong đó.
- Ba em là lính phải không?
- Dạ, ba con là lính xe tăng.

Lính xe tăng. Lính của sư đoàn thiết kỵ lừng lẫy chiến công qua những địa danh oai hùng. Tôi bế em lên và hỏi :
- Em tên gì?
- Dạ, con tên Trần Hoài Việt.
Thế Việt chỉ hình bà cho chú coi đi.
Việt đưa tay chỉ vào một người lính sĩ quan đứng chung với một số bạn đồng ngũ với một nụ cười kiêu hãnh. Và em nói :
- Ba con đó.
Em thốt lên ba chữ đó với một niềm kiêu hãnh mà có lẽ chính tôi, một trong những người trong binh nghiệp đã quên mất từ lâu rồi. Tôi thả bé Việt xuống và hỏi tiếp :
- Ba Việt đâu? Việt dẫn chú lại gặp ba được không?
- Dạ, ba con chết rồi. Mẹ con nói ba con đi đánh giặc bị chết rồi.
Tôi bàng hoàng với câu trả lời của Việt. Tôi hỏi tiếp :
- Thế Việt dẫn chú lại gặp mẹ Việt được không?

Việt gật đầu và nắm tay tôi dẫn về phía một người đàn bà đang ngồi trước một chiếc bàn nhỏ xếp lại những lá cờ mà Việt đã nhặt được. Việt lay nhẹ vai người đàn bà đó và nói :
- Mẹ ơi, chú này muốn gặp mẹ.
Tôi chợt Mĩm cười với lời giới thiệu ngộ nghĩnh của Việt. Người đàn bà, không, người thiếu phụ, ngước lên nhìn tôi Mĩm cười gật đầu chào và nói :
- Tôi là mẹ của bé Việt. Chắc là Việt làm phiền ông phải không?
Tôi lắc đầu trả lời :
- Thưa không. Tôi mới làm quen với Việc cách đây không lâu. Tôi muốn được hân hạnh tiếp chuyện với bà. Tôi tên là Trường.
- Tôi tên là Trân. Xin ông đừng gọi tôi là bà, có vẻ xa lạ quá. Cho phép tôi gọi anh là anh Trường nhé.
- Vâng, xin bà... à không, xin chị cứ tự nhiên cho.
Tôi đưa mắt nhìn bé Việt và nói tiếp :
- Tôi muốn gặp chị để được nói với chị đôi lời cảm phục chân thành của mình.
- Cảm phục tôi?
- Vâng, tôi rất lấy làm khâm phục khi thấy chị đã dạy được cho một em bé biết tôn trọng lá cờ Việt Nam. Tôi xin được hỏi là làm sao chị dạy cho Việt được như thế.
- Tôi nghĩ là tốt hơn hết anh nên hỏi bé Việt câu này thì đúng hơn. Rồi quay sang bé Việt, Trân nói tiếp :
- Việt con trả lời cho chú Trường tại sao con thích lá cờ Việt nam đi con.
Bé Việt nghe lời mẹ ngó qua tôi và nói :
- Dạ, tại lúc ba con chết mẹ con nói người ta đã phủ lá cờ này lên người ba con. Mẹ con nói nếu con thương ba thì con phải biết thương lá cờ này.
Trong khi tôi đang ngỡ ngàng vì câu trả lời chững chạc và chân thành đó, mẹ Việt lại tiếp lời :
- Tôi đã suy nghĩ thật nhiều về cái chết cu/a anh Duy, chồng tôi. Tôi nghĩ đến một ngày nào đó, nếu có ai hỏi cha Việt ở đâu hoặc tại sao cha Việt chết thì Việt biết câu trả lời và thấy tự hào về câu trả lời đó.
Tôi bỗng thấy kính trọng người thiếu phụ, người mẹ hiền đang ngồi trước mặt tôi. Lúc đó bé Việt lại đưa xấp cờ giấy mà em vừa nhặt cho mẹ và nói :
- Mẹ xếp dùm con nhé. Con đi nhặt nữa nhé mẹ.
Tôi nắm lấy tay Việt và nói với Trân :
- Xin phép chị tôi cùng đi với Việt để xem coi mình có làm bằng Việt không.
Mẹ Việt gật đầu trong khi Việt nắm lấy tay tôi kéo đi.

Chúng tôi đang thi đua xem coi ai nhặt được nhiều lá cờ hơn thì có một bàn tay lay nhẹ vai tôi. Tôi quay lại thì thấy Doãn, thằng bạn trong quân ngũ và cũng là bạn học khi xưa, hỏi tôi :
- Mày làm gì đó Trường?
- Tao đang nhặt những lá cờ này.
- Ừ, tao cũng đang bực mình vì những lá cờ này. Mày thấy mà làm trước tao là hay đó.
Tôi chỉ bé Việt và nói :
- Tao có hay ho hơn mày cái gì đâu. Bé Việt là người đầu tiên đó. Làm tao mắc cỡ quá. Mình già cả đầu rồi mà không ý thức được gì cả, thật là đáng trách.
Nhìn đôi mắt Doãn đang ngạc nhiên nhìn bé Việt trong sự thắc mắc, tôi bèn đem câu chuyện vừa rồi kể lại cho Doãn. Doãn nghe xong quay lại nhìn phía mẹ Việt một hồi lâu rồi nói :
- Được rồi. Mày cứ tiếp tục đi, tao sẽ có giải pháp.
Rồi Doãn bước đi với một nét mặt cương quyết mà tôi chưa bao giờ thấy từ ngày tôi và nó cùng bước xuống con tàu ra khơi.

Mười phút sau...
Trong khi tôi và bé Việt vẫn còn đang nhặt những lá cờ thì tôi chợtt nghe giọng nói của Doãn phát ra từ những cái loa được đặt chung quanh nơi này:

- Kính thưa quí vị, tôi xin được mạn phép tạm ngưng chương trình văn nghệ mừng xuân trong giây phút để được có đôi lời thưa cùng quí vị. Nếu quí vị nhìn về phía tay tôi chỉ thì quí vị sẽ thấy có một em bé đang nhặt những lá cờ. Thưa quí vị, em bé ấy tên là Việt và em nhặt những lá cờ đó vì cha em là một cựu chiến sĩ của QLVNCH đã bỏ mình cho lá cờ này. Cho nên em rất kính trọng lá cờ này mà không nỡ để cho nó nằm rải rác trên sân hoặc bị dẫm lên. Kính thưa quí vị, hẳn quí vị còn nhớ là ở phần đầu chương trình chúng ta đều đã mặc niệm trước lá cờ để tỏ lòng thương tiếc các chiến sĩ cũng như các đồng bào đã bỏ mình cho hai chữ tự do. Để rồi ngay sau đó ta lại vứt bỏ và thậm chí còn dẫm lên trên những lá cờ đó. Thật là mâu thuẩn phải không quí vị. Riêng tôi, với tư cách của một cựu quân nhân, chỉ biết nói lên đây sự hổ thẹn về những sơ ý của mình. Sau hết là tôi xin được tỏ lời khâm phục bé Việt và nhất là chị Trân, mẹ của em đã dạy dỗ nên một người con mà chúng ta ai ai đều có thể hãnh diện cho nhau.

Nói xong Doãn đứng ngay người và đưa tay chào Trân theo lối quân đội.

Rồi Doãn bước xuống từ sân khấu và bắt đầu nhặt những lá cờ gần nhất. Mọi người yên lặng trong giây phút rồi không ai bảo ai đều ngừng lại mọi hoạt động và cùng nhau nhặt lên những lá cờ chung quanh mình. Không biết ai đó bỗng xướng lên hát bài "Việt Nam, Việt Nam". Rồi mọi người cùng nhau đều hát lên. Thú thật, cả đời tôi đã hát bài ca đó không biết bao nhiêu lần rồi mà chưa lần nào tôi hát một cách say sưa như thế cả. và tôi đưa mắt nhìn chung quanh thì tôi đã lấy làm cảm động khi thấy có những người già, có những thành niên đã không cầm được giòng lệ nóng, Nhưng dù đang khóc, tay họ vẫn nhặt những lá cờ và họ vẫn hát, hát say sưa, hát nhiệt thành. Chưa bao giờ tôi thấy người Việt Nam gần nhau như thế. Tất cả chỉ vì một hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của một đứa bé. Đưa mắt nhìn lên bàn thờ tổ quốc nơi sân khấu, tôi thấy mình đang bước về trên những con đường quê hương. Và tôi thấy một niềm hãnh diện đang lên làm tôi nghẹn ngào.
Và mắt tôi chợt ướt. Và môi tôi chợt mặn.

Rồi buổi chợ tết đã chấm dứt...
Sau khi dọn dẹp tất cả và những lá cờ còn sót đã được nhặt hết, tôi bước ra bãi đậu xe. Vừa đi tôi vừa nghĩ đến câu chuyện mà tôi và bé Việt đang dở dang trước khi Doãn gặp tôi. Lúc đó bé Việt hỏi tôi :

- Mặc niệm là gì vậy chú?
- Khi ta muốn tỏ lòng thương nhớ tới một người nào đã chết rồi thì thường yên lặng để nghĩ đến những người đó và cầu nguyện cho họ. Việt hiểu không?
- Dạ hiểu. Thế con mặc niệm cho ba con được không chú?
- Được chứ Việt.
- Tại sao mọi khi mặc niệm người ta thường ngó về lá cờ vậy chú?
- Là bởi vì lá cờ Việt Nam tượng trưng cho hai chữ tự do. Bởi vì nhiều người đã chết vì hai chữ đó Việt biết không. Những đồng bào vượt biển vì muốn được tự do, những người ngày xưa đã chiến đấu để bảo vệ tự do cho mọi người như cha Việt và bạn bè của chú. cho nên người ta mới nhìn về hướng lá cờ để tỏ lòng biết ơn tất cả qua lá cờ đó Việt.
- Thế sao người ta kính trọng lá cờ mà người ta còn vất nó đi vậy chú? Có người còn dẫm lên nữa vậy chú?

Tôi đang ấp úng trước câu hỏi thì Doãn gọi tôi. Câu chuyện được dừng lại ngay lúc đó. Và giờ đây tôi nghĩ lại câu hỏi cuối cùng của Việt mà lòng thật phân vân vì thật ra, chính tôi cũng không biết tại sao nữa.

npn

CÀNG SAU, CÀNG ĐAU

1.11.1963

Ngày Tổng Thống nướ

c Việt Nam Cộng Hoà bị giết, lão đã ở “tuổi biết buồn”, tuy có khóc thương Ông nhưn

g chỉ khóc thương trong lòng, chứ không có được nguồn tình cảm lớn lao và trong sáng của con người xã hội chủ nghĩa khóc tổ sư sáng lập ra cái Xã Hội Chết Ngộp ấy, với nước mắt dầm dề banh.. tả lót như đại văn hào Tố Hữu mà những lời khóc thương ai oán thảm não là những áng thơ bất hảo lấp lánh trong bầu trời văn chương cho muôn đời con cháu mai sau soi vào để tưởng nhớ “sự nghiệp, công ơn” bác .

Ngày ấy, 47 năm về trước, cả thôn làng của lão chỉ có được hai cái radio của hai gia đình, một ở Xóm Trong và một Xóm Ngoài. Khi tin dữ được loan ra, dân làng sững sốt , lo âu, chạy nhốn nháo nhà này sang nhà khác báo tin cho nhau và kéo nhau tập trung tại nhà có “đài”. Hồi hộp, cầu nguyện , hy vọng, chờ đợi tình hình đảo ngưọc. Radio ban sáng phát ra hầu hết những bản nhạc hùng tráng; thỉnh thoảng lời kêu gọi của “Cách M ạng”; càng về chiều danh sách những thành phần ủng hộ “Cách Mạng” càng dài hơn , và nhịp độ lập đi lập lại “khí thế Cách mạng” càng nhanh hơn. Càng về khuya, dân làng càng thất vọng trong nỗi lo âu cho số phận của anh em ông Tổng Thống. Suốt đêm hôm ấy, trên nền xi măng trong ngôi nhà ba gian mái tôn vách ván có radio ấy, lão cùng với nhiều dân làng ngồi tựa lưng nhau thì thầm cầu nguyện cho anh em Ông.

Ngày ấy dân làng không hề bị tổ chức nào bắt ép, hoặc bị cá nhân ai xách động kêu gào “làm chuyện đó”. Họ chỉ là những dân quê mộc mạc, biết “ăn quả nhớ kẻ trồng cây, ăn cây nào rào cây ấy” hơn là chuyện chính trị chính trường.

Họ nhớ ơn Ông đã đưa họ đến đây xây dựng lại cuộc đời sau khi thoát khỏi cơn hồng thủy Đỏ. Năm 1966 thôn làng hãy còn là một dãi đất nhỏ bé hình dạng không có trong môn hình học, giữa chốn đèo heo hút gió đất đỏ cao nguyên, với số dân khoảng trên dưới hai trăm gia đình; hẵn nhiên làm gì có ánh điện ở nơi như thế lúc bấy giờ.Vậy mà đêm Noel năm ấy bên những túp lều vải,Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hoà đã bất thần đến cùng họ dâng thánh lễ đón mừng Chúa Giáng Sinh, dưới mưa phùn gío lạnh. Ngày ấy lão chỉ là cậu bé tuổi mười hai,nhưng đã thấy ấm lòng làm sao khi bắt gặp ánh mắt của Tổng Thống lúc Ông đưa máy lên chụp hình dân làng đang cố xích lấn đến gần với khuôn mặt vỡ oà hạnh phúc.Chụp xong, Tổng thống đưa máy cho người cận vệ (?) và khoảng vài phút sau là có tấm hình màu được đưa cao cho mọi người xem.Với lão cho đến bây giờ, đó là món quà Noel tuyệt vời nhất cho dân làng.

Dần dà theo năm tháng, thôn làng thay đổi bộ mặt , từ những túp lều vải lên nhà tranh vách lá rồi mái tôn mái ngói; đường sá rộng rãi thẳng tắp; trường học nhà thờ; người người hòa thuận; làng thôn yên lành. Cuộc sống thật là, đúng như lời ai hát, “ấm no an lành”.

Năm ấy, Tháng ấy, sáng ngày mùng 2 “Cách Mạng” loan tin Tổng Thống và bào đệ đã “nạp mình ở nhà Thờ Cha Tam và sau đó đã tự tử chết”. Dân làng không ai tin hai ông tự tử, nhưng hầu hết tin Tổng Thống và ông Cố Vấn đã chết, bị giết chết.

Dân làng bẽ bàng. Trách phường phản nghịch. Tại sao người ta làm như thế với Tổng Thống và cả anh em của Tổng Thống.

Thế rồi nỗi tiếc thương nơi dân làng đối với người vừa “trồng cây” vừa “mang quả” đến cho ăn nguôi ngoai dần theo thời gian và dối gian dồn dập.

“Bà con ơi hãy cầm ngang tờ giấy bạc 5 Đồng lên mà xem : rõ ràng hình con mụ Trần Lệ Xuân đang nằm trần truồng . Vào dinh Diệm mà xem phòng làm việc của Diệm ăn thông với buồng ngủ mụ Nhu. Đến Dinh Gia Long mà ngắm: toàn những hầm tra tấn thủ tiêu đối lập. Nào Kinh tài Diệm Nhu; Nào kỳ thi Phật Giáo, vào chuà bắt tăng ni , đưa xe Thiết Giáp đi cán chết trẻ em Phật Tử nơi Đài Phát Thanh Huế; Ra mà xem cậu Cẩn hiếp dâm mụ Luyến ;Ngô Đình Thục.vân vân và vân vân “

Nhưng “Thiên bất dung gian”: Ngày 28.2.2003, văn khố Mỹ đã công bố đoạn băng ghi lại cuộc nói chuyện giữa Tổng Thống Johnson với Thượng Nghị Sĩ Eugene McCarthay trong đó có đoạn như sau:

Ngài nhớ, lúc đầu họ nói với tôi về Diệm. Ông ta tham nhũng và ông ta phải bị giết. Vì thế, chúng ta đã giết ông ta. Tất cả chúng ta đã họp lại với nhau và xử dụng một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa để hạ sát ông ta...”

Ít phút sau, ông lại nói với Tướng Maxwell D. Taylor như sau:

Họ khởi đầu và nói: ‘Chúng ta phải giết Diệm, bởi vì ông ta không tốt. Chúng ta hãy, chúng ta hãy lật đổ ông ta. Và chúng ta đã làm.”

Còn ông William R. Corson xác nhận:

“Mọi chỉ thị từ Averell Harriman... Các lệnh đưa đến cái chết của ông Diệm và bào đệ của ông ta phát xuất từ Harriman và được phụ tá quân sự của Henry Cabot Lodge thực hiện.”

Ngày nay, chính Tướng Trần Thiện Khiêm cũng đã thú nhận ông làm theo lệnh của CIA.”

Dần theo thời gian ngót nghét nửa thế kỷ trôi qua, hồ sơ mật được bạch hóa; sự thật được phơi bày ngày một thêm rõ trắng đen.Những biện minh cho hành động của “bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa”( cách gọi của TT Mỹ Johnson) toàn là những lời bịa đặt vu khống nạn nhân và lưà phỉnh lương dân, đồng bào chất phác. Chúng ác ôn côn đồ không chỉ với một vị Tổng Thống do dân bầu lên theo Hiến Pháp, vừa là vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội của chúng, ác ôn côn đồ với một gia đình họ Ngô, mà chúng ác ôn côn đồ cả với một đất nước, một dân tộc .

Lão nhìn qua khung cửa sổ. Bên ngoài, những ngọn cây đang đưa vai gánh từng cơn bão rớt, lưng cong oằn. Lão nhìn những lá vàng lả tả rơi, nghe lòng chơi vơi . Lão cũng chỉ là chiếc lá trên cành đang thoi thóp với những sợi diệp lục èo ọt cuối muà. Những chiếc lá rơi về cội của chúng. Lão thì sẽ rơi về nơi đâu.

Từ sau ngày ấy, “Cách Mạng” phá tung hàng rào (Ấp Chiến Lược), và lang sói thênh thang đường vê.Cuộc sống an lành bị đe dọa. Trai tráng phải ra đi bảo vệ thôn làng , và dần dà phố thị. Chính quyền thay thế chính quyền bằng những “Chỉnh Lý”, Biểu Dương Lực Lượng” liên tục.Giặc không lo đánh; chỉ lo đánh nhau. Quân nước ngoài tràn ngập thì trấn, không phân biệt được gái làng chơi bản xứ với đám nữ sinh trên đường đến trường học. Đồng Đô La Đỏ ( phát cho quân đội Mỹ phục vụ ở VN, thay thế cho Đô La Xanh ) làm tan nát không ít gia đình. Trật tự xã hội đảo lộn, khi “nhất tướng nhì sư tam cha tứ đĩ”, khi “nhất đĩ nhì sư tam cha tứ tướng”. Ký giả chống gậy ăn mày; bàn thờ Phật xuống đường.Sói vào giữa chợ. Mìn, lựu đạn nổ trong rạp hát, hoả tiễn 122 ly của địch rớt xuống nhà dân từ các tỉnh thành đến thủ đô không còn là chuyện hiếm hoi. Đồng minh đổi giọng. Giặc đến ngoài ngõ .Tổng thống của nền Đệ Nhị Cộng Hoà từ chức với cặp mắt ngấn lệ.

Lão không bao giờ quên được thái độ của mấy người lính đối với vị TổngTư Lệnh Quân Đội của họ mà lão chứng kiến. Đó là một buổi tối, lão ghé câu lạc bộ dành cho Hạ Sĩ Quan và Binh Lính trong quân Trường có nhiệm vụ tái huấn luyện các đơn vị tan hàng từ Vùng I và Vùng II. Khi thấy TT. Thiệu xuất hiện trên TV và nói điều gì đó , mấy người lính liền quay mặt sang chỗ khác va giận dữ nói lớn như cố ý cho lão nghe, “Chưa đánh đã bắt chạy, nói gì nữa mà nói”.

Và những người lính ấy đã cùng đơn vị lão đã chiến đấu cho đến giờ phút cuối cùng. Lão nghĩ, giá như Tổng Thống Ngô Đình Diệm không bị giết, chắc chắn lão đã không phải sống cuộc đời lưu lạc hiện tại. Lão ví mình như chiếc lá vàng trên cây, mùa Thu sắp tàn mà cội nguồn xa tít bên kia bờ Thái Bình Dương .

Lão nhớ đến những người đã về bên “kia thế giới”, gồm những người ruột thịt thân yêu, những bạn bè, những đồng đội năm xưa chết trên chiến trường, chết trong ngục tù cộng sản... Nỗi buồn đau mất mát rồi cũng nguôi ngoai theo năm tháng; nước mắt khóc thương tiếc nuối rồi cũng thôi trào; và ai cũng đã có ngày giỗ đoạn.

Nhưng chỉ riêng ông Ngô Đình Diệm, Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hoà , theo lão có lẽ không có ngày giỗ Đoạn Tang” cho Ông. Bởi lẽ dù đã gần nửa thế kỷ rồi,mà mỗi năm mỗi thêm người khóc thương nuối tiếc Ông; và lòng càng đau hơn ,lệ đổ nhiều hơn và lệ như cay hơn, khi tưởng niệm Ông trong Ngày Quốc Tang 1.11.1063.

Tâm sự của một Bác sĩ bị nghẻn mạch tim

Thần chết chẳng tha một ai , kể cả ông thày thuốc:

Một vị bác sĩ Quân Y gần 40 năm trong nghề cứu nhơn độ thế , vừa né thoát lưỡi hái của tử thần trong đường tơ kẽ tóc. Ông thuật lại những giờ phút hãi hùng mà ông đã trải qua, để bà con rút kinh nghiệm.

Theo ông, phân biệt được heart attack với heart burn đã là năm ăn năm thua rồi đấy .Nói dại, nếu các bạn thây tim đau nhói, hãy đo áp huyết ngay.. Áp huyết mà tụt xuông thì đúng là " Thần chết " gõ cửa đấy . Liệu mà ới 9-1-1 là vừa.

Tưởng cũng nên nhắc lại , trong tuần qua nhà tôi có gửi tới quí vị một e-mail khuyên chớ quên thủ vài viên aspirin ở gần giường nằm.Đêm hôm lỡ lâm cảnh ngộ trên, cứ uống một viên là có thể kéo dài thời gian cầm cự ..

Người quân tử bao giờ cũng phải lấy chuyện phòng thân làm đầu mà...

Sau đây là lời khuyên của ông " tu bíp":

Thưa các bạn

Tôi , tên là Đức, đã trải qua một cú heart attack ngày Chúa nhật 23/08/2009, khi đưa vào đến ER ( cấp cứu ) của bệnh viện Gagfield medical center, sau khi check bằng Echo.Cardiogram, và đưa ngay lập tức xuống Cath Lab để tiến hành thông tim bằng Angiogram, ở động mạch vành chính của tim bị nghẽn 99%, là nguyên nhân chính gây ra cơn đột quỵ, khó khăn để thông và đã suýt chút nữa là Đức tui theo ông bà rồi, Code blue bật lên, tôi còn tỉnh nhưng tay chân lạnh vô cùng, tim đập trên 120 nhịp/phút. Vị bác sỉ về tim đã nhanh chóng chích thuốc để làm nhịp tim chậm lại, qua cơn nguy, nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm, cuối cùng thông được 2 động mạch và đặt stein, chuyễn lên CCU ( Cardio Critical Unit ) nằm đến 7 giờ sáng hôm sau đưa xuống thông tiếp, lần này đau khủng khiếp vì sau một đêm thì vết xẻ ở đùi ( để đút catheter theo vein tỉnh mạch chính lên tim ) sưng tấy lên, may mắn cũng thông, nằm thêm một đêm với tình trạng thật flat, không nhúc nhích, kèm thêm bao cát 10 pounds đè lên vết thương không cho xuất huyết hematoma.!! Trưa thứ ba 25/09 xuất viện về nhà, chiều là lái xe chạy lòng vòng thăm bạn bè tỉnh như không có chuyện gì xảy ra, khác là trong tim có thêm 3 cái stein như lò so để nong 3 động mạch vành tim vừa bị nghẹt.!!

Bây giờ tui nói về phần chính yếu, thật ra do chúng ta không chú ý, cú đột quy xãy đến là do quá trình lâu dài trong tim của mình:

1. Thỉnh thoãng khi vận động, hay làm việc nặng... thấy nhói một cái ở vùng tim thì coi chừng, chính hắn đó chớ không phải như cô ca sỉ Minh Tuyết hát: Đôi khi nghe trong tim ta nhói đau, mong anh tha thứ bao lổi lầm..... không phải yêu iếc gì hết.!!! chuẩn bị cho heart attack đó.

2. Với các đấng yên hùng, nếu đột nhiên thấy gần đây khả năng vật lộn với phụ nữ tự nhiên giãm sút, thay vì như xưa, đụng trận thì đại bác bắn từng tràng, cả 10 phút mới ngưng tác xạ, còn bây giờ mới bắn có một hai phát là hết đạn kéo súng rút lui là coi chừng giống như phe ta bị tên đồng minh Mẽo cúp viện trợ.!!! là sắp tới giờ đứt phim 30/04 rồi đó, đó là dấu hiệu các mạch máu bị nghẽn ( chớ không phải đi ngã 3 chú ía " ăn phở " như các bà cứ nghi ngờ oan )

3. Khi bị đau vùng ngực hay chest pain, chest uncomfort... thì làm sao phân biệt cái nào là heart attack, cái nào là heart burn.??? giống nhau lắm quý vị, Đức tui cũng học qua, cũng trong nghề từ 72 tới giờ, bị rồi mới biết, và rất nhiều vị bác sỉ cũng lầm không phân biệt được, đúng là heart attack là đau vùng ngực, sau đó đau lan lên vai trái.... sách vở dạy như vậy, nhưng ngồi đó mà chờ coi nó có đau lan lên vai trái hay không là coi như đã lên thiên đàng rồi !! tui hổng thấy lên vai mà nó lại xuống lưng nên mới chần chờ trể nãi. Cách phân biệt theo Đức tui kinh nghiệm qua là heart attack thì huyết áp tuột xuống ( vì tim bị nghẽn động mạch không co thắt đủ mạnh để đẫy máu ra, còn heart burn do bao tử thì chỉ có đau ngực mà thôi. Cho nên khi đau vùng ngực thì làm ơn xách cái đo huyết áp tự động ( mua ở các pharmacy, ở drug store...khoãng 30 đô ) đo liền, thấy huyết áp từ trung bình khoãng 120/80 xuống còn dưới 90/60,( đừng đề xuống dưới 75/55 thường là co cẳng lên bàn thờ ngồi.!!!).

Trước đây có lúc chúng ta đã bàn đến phương pháp khi đột nhiên bị heart attack mà đang lái xe thì phải làm gì để lái xe về đến nhà, hoặc trong lúc ngồi chờ xe cứu thương đến, đó là hít hơi thật sâu 5 lần rồi ho mạnh 2 cái để điều chỉnh nhịp tim, điều đó đúng vô cùng với Đức, cái quan trọng trong cấp cứu đột quy là thở Oxygen, vì tim không đưa máu đủ ra phổi lấy oxy rồi đưa đến các cơ quan khác được cho nên phải thở oxygen là vậy, còn ho để tim trở lại trạng thái bình thường.

Bây giờ là những chuyện bên lề, trước hết Đức tui có nói kiểu positive là bịnh heart attack là hạnh phúc, thưa các bạn, có phải chúng ta ai cũng cầu xin và mong muốn rằng: Nếu ơn trên cho chúng ta sống thì được mạnh khoẽ, vui vẻ, còn khi nào phải ra đi thì đi cho nhẹ nhàn thanh thản, vâng thì heart attack là đó đó, sướng hơn các căn bịnh tiểu đường, cancer, stroke.... bại liệt nằm kéo dài cuộc sống khổ mình khổ gia đình phải không quý vị. Đức tui khi còn nằm trên CCU thì 1 vị Linh mục nhà thờ San Gabriel cùng đông đảo anh em bạn hữu sắp hàng dài chờ vào thăm vì mỗi lần thăm không quá 3 người, cả nhà thờ đã cầu nguyện cho Đức tui được Chuá nâng đở giữ gìn bình an, tui nói với vị Linh mục phó xứ là Cha Quyền là ngay trong giờ phút thập tử nhất sinh đó, Đức tui đã cầu xin với Chúa là: Lạy Chúa Jesus đầy quyền năng, con rất hạnh phúc lúc này khi vợ và con cái lo lắng chăm sóc cho con, xin Chúa nếu có thể gọi con về lúc này là perfect.!!!

Bà xả tôi bật khóc và tôi cũng nhận ra là mình quá ích kỷ, người ta cầu cho được sống, còn mình lại cầu xin ngược lại. Nhưng thật lòng là tôi cãm thấy Chuá đã cho tôi một người vợ tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc mà tôi không cầu mong điều gì hơn nữa.

Vài lời chia xẽ cũng hy vọng đem được điều gì có ích lợi thiết thực đến cho anh em bè bạn. Nếu có gì sơ sót cũng mong quý vị thông cảm cho Đức quân y.

Bài Xem Nhiều