We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 4 November 2010

Những dạng bệnh về rối loạn tâm lý của con cái mà cha mẹ không nên lơ là

Câu Chuyện Giáo Dục:
Những dạng bệnh về rối loạn tâm lý của con cái mà cha mẹ không nên lơ là

- Xã hội Hoa Kỳ ngày nay làm cho nhiều trẻ em bị xáo trộn tâm lý và nhiều người đã lên tiếng báo động về hiện trạng này. Một khảo sát mới nhất cho thấy cứ 5 em nhỏ ở Mỹ thì đã có 1 em bị rối loạn về tâm lý hay hành vi, một con số quá lớn.

Tuần báo Time trong số đầu tháng 11 còn báo động là có 1% trong số nhóm thanh thiếu niên từ 15 đến 17 tuổi bị chứng tâm thần phân liệt (TTPL- bipolar disorder), nhưng cũng có thể trẻ hơn rất nhiều vẫn bị và từ 3 đến 6 tuổi là lứa tuổi dạng bệnh ADHD (quá bung xung kích động không kiểm soát được và không chú ý ) dễ bùng ra nhất.

Trầm uất (depression) là dạng dễ thấy nhất, có thể xảy ra khi các em mới 9 tuổi hay còn nhỏ hơn, nhưng thường vào tuổi vị thành niên mới ‘chín muồi’. Nhưng cha mẹ đừng quá lo lắng nếu con mình vẫn ăn ngủ, chơi đùa bình thường.

Các dấu hiệu đáng báo động là khi đứa nhỏ có những dấu hiệu giống hệt người lớn lúc bị trầm uất là bỏ ăn, lừ đừ, dễ cáu, mất ngủ, thấy mình vô dụng, không cảm thấy vui vẻ và đôi lúc có ý nghĩ tự sát. Lúc này cha mẹ phải nhờ chuyên gia giúp đỡ rồi.

Thứ nhì là dạng bệnh “general anxiety disorder” (rối loạn tâm lý toàn diện) có thể xảy ra cho đủ loại lứa tuổi nhưng nhiều nhất là từ tuổi thơ đến trung niên. Từ 5 tuổi trở đi, nếu đứa bé không rời được cha hay mẹ ở nơi công cộng là dấu hiệu của bệnh.

Một trong các phương pháp chữa trị là cognitive therapy và phương pháp acceptance and commitment therapy, vốn là những cách dạy cho trẻ em biết cách chịu đựng những khó chịu và thích nghi với hoàn cảnh.

Một dạng khác của các rối loạn tâm lý trẻ là “obsessive-compulsive disorder” thường xuất hiện từ khi trẻ bước vào tuổi vị thành niên, nhưng có nhiều trẻ nhỏ cũng có dấu hiệu bệnh. Một cách tổng quát, những người có các dấu hiệu cứ lập đi lập lại một hành động thì bị xem là bị dạng này như cứ rửa tay hàng mỗi giờ.

Chỉ khi nào cha mẹ thấy con em mình lập lại một hành vi và có dấu hiệu bất an, bồn chồn hay mất tự chủ, mất hạnh phúc mới nên hỏi ý kiến chuyên gia tâm lý, không nên dùng thuốc ngay, chỉ nên hướng dẫn con cái hành động có trách nhiệm và hòa hợp với số đông.

Bệnh tâm thần phân liệt tuy thường xảy ra khi từ 18 hay 19 tuổi trở lên, nhưng cũng có trẻ bị vướng vào. Thay đổi tính khí, có vẻ hết sức vụng về và buồn bã là những dấu hiệu thường thấy, nhưng cha mẹ phải tỉnh táo, có khi đây chỉ là dấu hiệu của bệnh ADHD-Attention Deficit-Hyperactivity Disorder.

Tuy nhiên khi trẻ biếng ăn, ít ngủ hay nổi nóng bất thường, không tập trung lâu được và sự vụng về kéo dài, ăn nói bất thường thì phải nghĩ đến bệnh TTPL. Phương pháp trị liệu thường là talk therapy, có sự góp sức của người thân. Dùng thuốc thì cẩn thận hiệu quả phụ là tăng cân.

Cuối cùng là dạng ADHD, thường xuất hiện từ 3 đến 6 tuổi hay có khi nhiều tuổi hơn. Bệnh này rất khó bị phát giác vì trẻ con thường hiếu động, không phải đứa “siêu quậy” nào cũng bị ADHD, ngoài ra chưa kể con trai hay bị ‘dòm ngó’ hơn vì con gái dịu dàng ít phá phách.

Chi khi nào con cái nói luôn mồm, không hiểu và thực hiện được các hướng dẫn đơn giản của người lớn, cảm thấy buồn chán quá nhanh chóng, không ngồi vững vàng và yên lặng trong vòng vài mươi giây, nhất là lúc ăn cơm thì phải nghĩ là nó đã bị ADHD.

Để ý khi thấy con mình không bao giờ để cho một người lớn nói hết câu cứ chen vào ngắt lời ‘tươm tướp’ cũng là dấu hiệu bệnh. Cách chữa trị thường là behavioral therapy, dạy trẻ cách sắp xếp lại tư tưởng và hành vi. Có thể dùng thuốc để trị bệnh, nhưng phải do bác sĩ chuyên khoa theo dõi.

Hồng Quang

VÌ QUYỀN DẠ DẦY, DÂN MỸ HẠ OBAMA VÀ ĐẢNG DÂN CHỦ


Các Đài Truyền Hình Aâu châu nói đây là cuộc bầu cử tốn kém nhất tới USD.4.00 tỉ. Việc đóng góp tiêu tốn này phần lớn đến từ dân chúng tự động, thậm chí từ những người nghèo. Đó là cuộc bầu cử mang tính cách rộng lớn thực sự theo ý nghĩa Dân chủ từ dân và nhất là từ dân nghèo.



Bình luận về lý do hào hứng và nhất quyết hạ Obama và đảng Dân Chủ, các Đài Truyền Hình Aâu châu chỉ cần nhắc lại những lời tuyên bố thẳng thừng của những người hăng hái đi bầu : “ĐÓ LÀ LÝ DO KINH TẾ “. Nói theo kiểu bình dân, đó là cái bụng đói, nghĩa là QUYỀN DẠ DẦY.




Khuynh hướng “Xã Hội“ của Aâu châu đang làm các nước mang nợ công ngập đầu. Họ đã thấy làm ít mà tiêu nhiều thì không thọ cho Kinh tế. Họ đã cho Obama giải Hòa Bình, đã ca ngợi những chương trình đầy “Xã Hội“ của Obama và đảng Dân chủ.




Nhưng dân chúng Hoa kỳ đi bầu để nói lên rằng trước khi nghĩ đến “Xã Hội“, hãy ngĩ đến bụng mình đang đói đã.




Thực vậy, Kinh tế Hoa kỳ đang đi xuống. Thất nghiệp tăng trên 10%. Khuynh hướng thụt lùi Tiêu thụ sẽ làm đình trệ Kinh tế của chính Hoa kỳ và do đó đẩy mạnh thêm Thất nghiệp. Trong khi đó Obama và đảng Dân Chủ không có những biện pháp án ngữ nhập cảng hàng nước ngoài vào Mỹ nhằm vơ vét những đồng xu cuối cùng mang ra ngoài.




Các Đài Truyền Hình Aâu châu đã đối chiếu hai tâm tình của một Obama năm 2008 và một Obama năm 2010.






Obama năm 2008 vinh quang




Obama năm 2008 với tràn trề tưng bừng, đã tưởng mình như một Abraham LINCOLN, như một Luther KING, thêm giải Nobel Hòa Bình mà Aâu châu “Xã Hội“ tăng cho một cách bất ngờ. Oâng tưởng rằng ông có thể chuyển Kinh tế tư bản Hoa kỳ Tư nhân và Tự do thành Kinh tế “Xã Hội“ và Kiểm soát. Lợi dụng đa số Dân Chủ tại Lưỡng Viện Hoa kỳ, Obama đã đưa ra những chương trình thực hiện lý tưởng theo sách vở và theo hướng “Xã Hội“ và “Hòa bình“ như ông đã mang giải Nobel.




Báo Đài Aâu châu bắt đầu nhìn lại tại sao Obama đã thắng cử vinh quang năm 2008:




=> Những bài nói của ông như một Trí thức Đại học đã quyến rũ được giới trẻ sinh viên, vố chưa phải làm lụng vất vả kiếm cơm, mà chỉ đọc và nghe thuyết lý ở trường đầy lý tưởng. 66% giới trẻ dưới 24 tuổi bầu cho Oâng. Giới trẻ này còn lo ngại việc chiến tranh Irak và Afganistan mà họ có thể phải đi phục vụ.




=> Sau hai khóa của TT.BUSH, Cộng Hòa, một số dân chúng muốn có thay đổi. Một nhân vật Mỹ, Cộng Hòa, sống tại Geneva, hôm qua được mời lên Tryền Hình Thụy sĩ. Oâng nói rằng chính Oâng đã bầu cho Obama chỉ vì muốn một sự thay đổi. Nay không có gì thay đổi, mà còn tệ hơn. Oâng hô hào bầu cho Cộng Hòa.




=> Những người da đen rủ nhau đi bầu cho Obama vì mầu da. Thực vậy, theo thống kê, 96% dân da đen đi bầu cho Obama còn pha thêm ý nghĩa phục thù da trắng nữa. Bây giờ thất nghiệp vì Obama không lo lắng chính yếu vấn đề này, những người da đen còn cảm thấy những chủ hãng da trắng thải mình trước tiên.






Kiểm điểm lại hai năm qua




Báo chí và Truyền Hình Aâu châu bắt đầu kiểm điểm lại xem Oâng và đảng Dân chủ đã thực hiện thực sự được gì trong hai năm hay chỉ dùng tài hùng biện để nói giỏi nhưng không làm được.




=> Giải tỏa Nhà Tù nhốt Khủng bó trên phần đất ngoài lãnh thổ Mỹ. Oâng nghĩ rằng làm như vậy là tố cáo sự ác tâm của Chính quyền Bush, đồng thời làm hài lòng Thế giới A-rập. Aâu châu ca ngợi quyết định này. Báo Đài Aâu châu bắt đầu phê bình rằng Ký giấy Giải Tỏa Nhà Tù, nhưng sau hai năm, Nhà Tù vẫn nằm chình ình ra đó bởi lẽ không nước nào tại Aâu châu, mặc dầu ca ngợi quyết định, nhưng không dám rước những tù nhân về sống tại nước mình. Chắc chắn dân Mỹ không chấp nhận việc đưa những tù nhân ấy về Lãnh thổ Mỹ để nuôi trong lo sợ. Ngày nay, đe dọa Khủng bố còn tăng.




=> Chương trình Healthcare đã tốn rất nhiều thời giờ cho Obama và sẽ tốn rất nhiều tiền bạc, trong khi ấy nợ nần của Hoa kỳ tăng, nhất nữa Oâng phải làm việc chính yếu trong thời gian qua cho “Workcare“ mới phải. Oâng đã tốn thời giờ cho tương lai mà hiện tại Thất nghiệp của dân Mỹ mới là vấn đề quan trọng quyết định cho chính tương lai Tổng thống và đảng Dân chủ của Oâng. Chương trình Healthcare mới chỉ trên nguyên tắc, nhưng thực hiện còn xa vời.




=> Theo Lý thuyết truyền thống từ ông Tổ là KEYNES, thì những Chương trình Chi tiêu Kích Cầu Kinh tế phải hướng về những thợ thuyền bởi chính giới thợ thuyền nghèo mới có cường độ tiêu dùng lớn (Propension marginale à consommer). Khi giới thợ thuyền tiêu xài, thì phía CẦU mới tăng để kích thích phía CUNG là Sản xuất. Chương trình Kích cầu khổng lồ USD.787 tỉ lại đổ dồn vào các Ngân Hàng, nghĩa là giới giầu. Giới này cho số tiền ấy vào Tiết kiệm bởi vì cường độ Tiết kiệm của giới giầu cao (Propension à épargner).




=> Chương trình can thiệp kiểm soát Ngân Hàng (Bank Regulation) làm mất cảm tình của giới Tài chánh. Vì vậy trong cuộc bầu cử này, giới Ngân Hàng và Tài chánh đã ủng hộ tiền rất nhiều cho phía Cộng Hòa. Dân Mỹ vốn theo truyền thống làm ăn tư nhân và độc lập. Việc can thiệp của quyền lực vào công việc làm ăn khiến dân chúng gán cho Obama nhãn hiệu “Xã Hội Chủ nghĩa“, thậm chí còn vẽ thêm cho Obama bộ râu Staline hoặc Hitler.




=> Để cho Aâu châu tiếp tục ca ngợi mình là hiếu hòa, Obama đã hủy bỏ chương trình xây Phòng thủ tại Ba Lan, và bây giờ chính Anh và Pháp lại mới ký với nhau Chương trình Phòng thủ nguyên tử chung.




=> Đối với Iran, Obama cũng như thả lòng để Iran tiến dần về võ khí nguyên tử đe dọa Trung Đông, nhất là Do Thái.




=> Đối với những gian giảo Kinh tế của Trung quốc làm thiệt hại Kinh tế Hoa kỳ, nhất là về Tỷ giá đồng Yuan, Obama và Bộ trưởng Geithner như sợ sệt không dám làm mạnh và dứt khóat.




Tóm lại, Báo Đài Aâu châu kiểm điểm lại và thấy rằng trong hai năm, Obama không những chưa làm được điều gì trọn vẹn, mà còn làm cho Hoa kỳ đi xuống về Kinh tế để Thất nghiệp mỗi ngày mỗi tăng. Lý do Kinh tế xuống, Thất nghiệp tăng đụng chạm đến DẠ DẦY dân Mỹ và họ đi bầu cho đảng Cộng Hòa.






Obama năm 2010 buồn thảm




Cuộc bầu cử 02.11.2010 được Báo Đài Aâu châu không coi là cuộc dân đi chọn người Đại diện, mà được coi là một cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ý đối với những Chính sách của TT.Obama và của đảng Dân Chủ. Như vậy, dân bầu cho đảng Cộng Hòa có nghĩa là dân phủ nhận những Chính sách của đảng Dân Chủ và của TT.Obama.




Cái buồn thảm của TT.Obama và của đảng Dân chủ, vì vậy, không phải chỉ là đa số hay thiểu số ở hai Viện, mà còn là việc dân chúng làm cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ý phủ nhận những Chính sách của mình.




=> Tại Hạ Viện:




Cộng Hoà chiếm 238 Dân biểu, Dân chủ cỉ còn 183 Dân biểu, nghĩa là khoảng cách đa số là 55 phiếu.




=> Tại Thượng Viện:




Dân chủ có 51 Thượng Nghị sĩ và Cộng Hòa có 49 Thượng Nghị sĩ (47 Cộng Hòa + 2 Tea Party). Tea Party được gọi là cực hữu của phía Cộng Hòa. Như vậy đa số tại Thượng việc chỉ có 1 phiếu. Cũng lưu ý rằng tiến nói của một Thượng nghị sĩ Tea Party có tính cách dứt khóa bất hợp tác.




Trong ý nghĩa của một cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ý như vậy, Dân biểu John BOEHNER, Chủ tịch Hạ Viện tương lai, quyền lực thứ ba sau Tổng Thống và Phó Tổng Thống, không ngần ngại tuyên bố rằng đây là một cuộc PHỦ NHẬN (Désavoeu) của dân chúng Mỹ. Do đó, Oâng nói rằng trong tương lai liên hệ giữa Nhà Trắng và Quốc Hội, ông cứng rắn dứt khoát đối với những Chính sách của Nhà Trắng mà dân Mỹ đã PHỦ NHẬN chứ không tìm cách dàn xếp “Sống chung Hòa bình“ để Kinh tế Mỹ xuống nữa và DẠ DẦY dân chúng thiếu ăn.




Đài EuroNews sáng 03.11.2010 đặt câu hỏi với một Nhà Sử học chuyên về Hoa kỳ xem tương lai có thương lượng nhân nhượng giữa Obama và Quốc Hội hay không. Nhà Sử học chỉ nhắc lại câu nói của Dân biểu John BOEHNER:




“Il n’y aura pas de compromis“ (Sẽ không có điều đình).






Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Geneva, 03.11.2010

VietTUDAN.net

MỘT LÁ NGÔ ĐỒNG, MỘT LÁ NHO

Cổ thi Trung hoa có câu thơ nổi tiếng :

Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng (tận) tri thu

Thấy một lá ngô đồng rụng , mọi người đều biết mùa thu đã về.

Ảnh minh họa

Không chỉ bởi nét đẹp “mùa thu lá rụng”, câu thơ cổ chinh phục các nghệ sĩ và thức giả muôn đời chính bởi nét đẹp triết lý. Ở đây có quan hệ giữa cái cụ thể là chiếc lá rụng với cái trừu tượng là mùa thu, tình thu, hơi thu…! Lại có quan hệ giữa cái “một” đơn chiếc và cái tổng thể , “thiên hạ” , “cộng” hoặc “tận” là yếu tố rộng lớn, bao trùm. Lại có quan hệ giữa cảm giác nhìn thấy lá rụng trước mắt, với “tri” tức tri giác, là bước phân tích và tổng hợp của tư duy trừu tượng bên trong não bộ.

Sở dĩ chỉ nhìn qua mà biết, nhìn vật nhỏ mà biết điều lớn, nhìn hiện tượng bên ngoài mà biết bản chất bên trong là bởi thiên nhiên vốn có quy luật, mọi thứ đều ràng buộc với nhau chặt chẽ, cái nọ là kết quả của cái kia, cái này là tín hiệu của cái khác.

Trời sinh vạn vật nhưng ràng buộc chúng với nhau như vậy, vạn vật tương quan, nên dẫu “thiên ngôn” mà vạn vật vẫn cứ hữu duyên, hữu lý, hữu tình, một vài tín hiệu cũng tự nói thay tất cả.

Dẫu là một thi nhân đa cảm hay một thức giả túc trí , bằng những kênh riêng đều “ngộ” được lẽ huyền diệu ấy, nên họ thường kiệm lời. Hội họa cũng vậy, tranh thủy mặc, nhất là tranh Tề Bạch Thạch chỉ khắc họa vài nét đơn sơ, tưởng như rời rạc mà dưới mắt người thưởng ngoạn những nét chấm phá ấy cứ nối vào nhau, tạo nên những chỉnh thể sinh động, lấp lánh. Người thưởng ngoạn sẽ tự lấp đầy những khoảng trống mà họa sĩ hay thi nhân kia chẳng cần mô tả, nên tự cảm thấy mình được ủy nhiệm hoàn thành nốt quá trình sáng tác như một đồng tác giả. Trong khung cảnh ấy con người như thấy mình được đắm trong một thiên nhiên khoáng đạt, thanh cao, được chủ động khám phá, được tôn trọng, thì đáp lại, anh ta tự nhiên thấy mình cũng phải đáp ứng một cách nhạy cảm, trí tuệ , thanh cao, phải tự nâng mình lên cho xứng. Ta thấy trong lòng yên ả, cuộc sống sao mà đẹp!

Thơ như thế, họa như thế, biết lắng nghe những tín hiệu từ lúc còn thầm kín, manh nha, mà đã hiểu nhau và đáp ứng nhau tương xứng, phải chăng đó chính là nét đẹp truyền thống của phép ứng xử phương Đông, văn hóa phương Đông?

Tiếc thay nét đẹp văn hóa truyền thống ấy dường như đã biến mất khỏi xã hội ta hôm nay.

Chưa cần tìm đâu xa, chưa cần cọ sát trực tiếp với phố phường kẹt xe, ẩu đả, văng tục, chẳng thèm để ý đến ai, soi đuốc khó tìm một cử chỉ tế nhị, thanh lịch; chỉ cần ngồi trong nhà, nhắp chú chuột vi tính, đọc những tin cả “lề phải-lề trái” về những vấn đề lớn đang chi phối bầu khí quyển xã hội, ta sẽ thấy một cơn bất an, vẩn đục, náo loạn nổi dậy trong lòng.

Từ những dự án khổng lồ như khai thác Bô-xít Tây nguyên, dự án tàu cao tốc xẻ dọc Bắc Nam, đại chương trình Lễ hội Thăng long nghìn tuổi, chương trình mở rộng thủ đô, thái độ giữ gìn biên cương tổ quốc… đến những chương trình nhỏ hơn như cải cách giáo dục, đào tạo tiến sĩ và dựng bia tiến sĩ, làm thế nào để chống tham nhũng, chống nạn cướp đất của dân…, tất cả đều khiến ta đồng cảm ngay với những từ ngữ tả sự trơ lỳ đến cực độ của nhân tình thế thái: này đui điếc, cố tình, ngụy biện, này nước đổ lá khoai, nước đổ đầu vịt, này cố đấm ăn xôi, cãi chày cãi cối… đến đứt cả dây thần kinh xấu hổ!

Những thông tin đập vào tai vào mắt đã không còn là những tín hiệu, những dự báo, mà đã thành những sự thật rành rành, thậm chí dù đui mù cũng phải biết, mà những người có trách nhiệm vẫn làm như không có gì xảy ra, như “không có gì mới” hết. Trước những lẽ phải tưởng đến “củ cải” cũng phải nghe, mà xem chừng người ta còn lỳ hơn củ cải. Có blogger phải bực mình thốt lên : Ừ thì có gì mới, nếu thành nô lệ của Tàu thì cũng đã bị Bắc thuộc 1000 năm rồi chứ mới gì đâu? Điều ngược đời là những phong cách trơ lỳ này lại ở những người thường lấy đặc điểm văn hóa phương Đông để phản bác những người không cùng chính kiến. Người phương Đông nhìn chiếc lá rơi đã biết cả một mùa thu đã về, nay thấy cả một làn sóng của giới trí thức và nhân sĩ lên tiếng ầm ầm như vậy mà những người có bổn phận phải lắng nghe lại không hề giật mình rằng thời thế đã biến đổi, nước đã đến chân, rằng niềm tin của dân đã rụng vèo vèo hơn lá rừng mùa thu hay sao?

Nhân bài thơ về chiếc lá ngô đồng, kẻ văn nhân không khỏi lan man nghĩ về những chiếc lá như một mô-típ giàu biểu cảm trong văn học: chiếc lá cuối cùng, chiếc lá đầu tiên, chiếc lá tình yêu, chiếc lá cô đơn, chiếc lá vô tình, chiếc lá thu phai, lá rụng trong vườn… và cả chiếc lá đa nữa. Nhưng liên quan đến câu chuyện về sự tế nhị và thô thiển , về sự thanh lịch và trơ tráo thì độc chiếm văn đàn là chiếc lá nho.

Không biết tự bao giờ chiếc lá nho đã được chọn làm tấm bình phong, làm vật trung gian hòa giải cho cái tục trước cái thanh, cái thô trước cái tinh, cái giả trước cái thật, cái xấu trước cái đẹp, cái ác trước cái thiện…, để những mặt đối lập ấy có thể cùng chung sống? Lá nho, tức lá bồ đào 葡萄, vì thế đã thành thứ lá ngụy trang, che mắt người đời.

Chiếc lá nho tuy thuộc loại lá có diện tích vào loại lớn nên được dùng làm vật che đậy, song nó chỉ có tác dụng ngắn hạn. Những vật liệu khác kiên cố hơn nhiều, như “mo” như “thớt” mà còn bị lật ra , hỏi chiếc lá nho bền được bao lâu?

Xứ sở của những câu thơ, những bức họa kết tinh của triết lý, tinh tế, nhạy cảm, phong nhã như bài về chiếc lá ngô đồng, như tranh Tề Bạch Thạch, là xứ Trung Hoa. Nhưng có mấy ai biết đây cũng chính là xứ sở thiên tài về sử dụng chiếc lá nho che sự chai lỳ? “Mười sáu chữ vàng” và “chiêu bài bốn tốt” chẳng phải là chiếc lá nho một thời hiệu nghiệm, từng che được bộ mặt khả ố của cả kẻ bán lẫn kẻ mua đối với giang sơn gấm vóc và văn hóa kiêu hùng của ta đấy ư?

Nhưng dân Việt là dân Phù Đổng, bình thường thì như đứa trẻ thơ, mà khi có giặc là vụt lớn lên trăm trượng, có thiên lý nhãn, biến tre trúc thành gươm đao, biến sắt thành ngựa chiến, biến hơi thở thành cuồng phong rực lửa, thì một chiếc lá nho kia chịu được mấy nả mà lo? Thắng bại chưa nói, nhưng chiếc lá nho đã rụng, nhiều chiếc lá nho khác rụng theo.

Vậy xin “update” câu thơ cổ tuyệt diệu kia thành

BỒ ĐÀO nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri… THÙ!

(một chiếc lá nho rớt xuống, cả thiên hạ trông rõ mặt kẻ thù)

Và câu thơ Việt ứng tác:

Biển Đông rụng một lá nho

Tái tê “ba vạn”, tô hô… cửu trùng.

Đà lạt ngày 1-11-2010

Hà Sỹ Phu

Bài Xem Nhiều