We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 2 December 2010

Loại bàn chải không cần thuốc đánh răng sẽ khiến răng bạn sáng bóng!

Bạn có tin không? Loại bàn chải không cần thuốc đánh răng sẽ khiến răng bạn sáng bóng!








Không cần kem đánh răng, không dùng chỉ nha khoa và cũng không cần loại hoá chất tẩy rửa nào, nhưng bạn vẫn khiến người khác phải ghen tị vì độ “chói sáng” của mình.
Đây là sản phẩm bàn chải thú vị Soladey JX3 ứng dụng hiện tượng vật lí của giáo sư Mitoyama và chủ nhiệm Gerry từ trường Saskatchowan, Nhật Bản.
Sản phẩm mới xuất hiện nên chỉ có 4 màu: da cam, tím, hồng và xanh dương để lựa chọn.
Vậy chiếc bàn chải này hoạt động ra sao để giúp răng bạn trắng bóng nhỉ?
Trước hết đó là nhờ 3 phần quan trọng: thanh bán dẫn, vỏ kim loại và tấm pin mặt trời.
Khi sử dụng bàn chải dưới ánh sáng mặt trời hoặc bóng đèn, các hạt mang điện (electron) được sinh ra từ tấm pin và bán dẫn theo dây dẫn tới các lông bàn chải. Điều này tương tự như các máy tính sử dụng pin mặt trời các bạn học sinh vẫn dùng.
Tiếp đó, bàn chải đã làm ướt sẽ giúp các hạt mang điện tiếp xúc với miệng và cả hàm răng của chúng ta (vì nước máy là môi trường dẫn điện). Điện áp rất nhỏ nên người dùng khỏi lo bị điện giật (bị giật điện ở miệng thì thật là khủng khiếp!).
Cơ chế hoạt động đây này!
Khi tiếp xúc với răng, các hạt mang điện sẽ đánh bật các ion hydro (là cầu nối vững chắc giữa các mảng bám với răng). Khi cầu nối không còn, chải răng một cách thông thường (không cần kem) sẽ dễ dàng làm các mảng bám “cứng đầu” trôi đi. Bàn chải này cũng tiêu diệt 2 loại vi khuẩn chính gây bệnh nha chu. Răng của bạn sẽ trắng bóng và lợi được bảo vệ.
“Tôi có thể làm mọi thứ nếu có ánh sáng”.
Hiện tại, chiếc bàn chải này đã được phát miễn phí cho 120 người dân Nhật Bản sử dụng và đưa ra nhận định cá nhân. Trong tương lai, nó sẽ khiến các hãng bàn chải bình thường phải đau đầu đây!
Nha si cung phai ve huu som.
TB

Lột xác

Chuyện xưa tích cũ kể lại rằng:

Ngày kia, Lưu Bá Ôn đi thăm miếu Khổng Minh, trong miếu có một ngọn đèn dầu, được gọi là vạn niên đầy, nghĩa là đời đời không hề tắt. Ngoài cửa có một câu đối chỉ còn một vế:

- Vạn đại quân sư Gia Cát Lượng.

Lưu Bá Ôn thầm nghĩ:

- Ta đây cũng đủ tài thao lược.

Lập tức, ông lấy bút ghi qua một bên:

- Nhất thống sơn hà Lưu Bá Ôn.

Bước vào trong miếu, ông chỉ cúi đầu, chứ không chịu sụp lạy. Bỗng chốc, ông cảm thấy mình mất thăng bằng và bị một sức vô hình kéo ngọt lên không. Kinh hãi, ông bèn nắm lấy các đồ vật chung quanh, nhưng vô ích. Ông bị hút lên và dính chặt vào triền núi. Phải chăng vì vô lễ mà ông đã bị Đức Khổng trừng phạt?

Trong lúc hốt hoảng, ông nhìn thấy bức hoành phi có bốn chữ:

- Giải y nhi thoát, có nghĩa là cởi áo ắt sẽ thoát.

Ông liền vội vã cởi áo và tụt xuống đất bình an vô sự. Bấy giờ ông mới cung kính quỳ gối tạ tội với Khổng Minh.

Thì ra Lưu Bá Ôn mặc áo giáp sắt, mà ngôi mộ lại xoay lưng vào một sườn đá có nam châm.

Dầu vậy, Họ Lưu cũng đáng mặt anh hùng, vì trong thời chinh chiến còn gì quí giá hơn bộ giáp sắt, nhưng khi nó đã trở thành mối nguy hiểm, ông không ngần ngại cởi bỏ để được an toàn.

Việc họ Lưu cởi bỏ bộ giáp sắt để thoát thân cũng chỉ là một việc nhỏ và dễ dàng như trở bàn tay, bởi vì bộ giáp sắt dù quí giá, thì nó vẫn chỉ là một đồ vật ở bên ngoài chúng ta. Trên đời này còn nhiều thứ cởi bỏ cam go và khó khăn hơn nhiều, nhất là những cái ở bên trong chúng ta, trong thân xác cũng như trong tâm hồn.

Trước hết, gã xin bàn đến việc lột bỏ những cái trong thân xác.

Viết đến đây, chẳng hiểu sao gã liền nghĩ đến việc làm mấy món nhậu. Chẳng hạn như làm món thịt chuột: có người thì lột da và vứt đi, có người thì làm lông, rồi thui chứ không lột da, như vậy thịt mới ngon. Chẳng hạn như làm món lươn rút xương: người ta lột da lươn, lấy thịt lươn băm nhuyễn với thịt heo và mục nhĩ, rồi dồn vào bộ da lươn, như khi làm dồi heo hay dồi chó. Sau đó đem chưng với nước cốt dừa hay đem chiên dòn. Nhưng nói tới lột da, người ta thường nhớ tới loài rắn.

Ngày xửa ngày xưa, đường xá còn ít, mà bờ bụi thì lại nhiều, nên loài rắn có nơi cư trú, sinh sôi nảy nở, giết hại loài người một cách ghê gớm. Không tìm ra phương cách tự vệ, loài người mới hội lại, rồi cử người lên thiên đình, để tấu trình với Ngọc Hoàng Thượng Đế, xin ngài mau giải cứu. Ngọc Hoàng Thượng Đế thương tình bèn dạy rằng:

- Người già, người lột, Rắn già, rắn chui tọt vô săng.

Nghe xong, người ấy vội vã trở về trần gian để kể lại cho mọi người được hay biết. Thế nhưng vì quá mừng vui, người ấy đã nói lộn:

- Rắn già, rắn lột, Người già, người chui tọt vô săng.

Thế nên từ đó, loài rắn vốn đã sinh sản nhiều, lại càng sinh sản nhiều hơn, vì không một con nào bị chết già. Cũng do đó, nạn rắn cắn người lại càng gia tăng gấp bội, khiến loài người bất mãn, lại phải phái ông đại diện cũ lên kêu nài một lần nữa với Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Rõ là tại người ấy nói lộn, nên Ngọc Hoàng Thượng Đế liền bắt tội và đày người ấy làm kiếp con bọ hung, cả đời phải sống chui rúc trong đống phân. Còn việc kia, Ngọc Hoàng Thượng Đế vốn dĩ đã là người lớn, nên không thể nói đi nói lại nhiều lời, đành phải để chịu vậy mà thôi.

Theo quan niệm cổ tích, thì dường như khi gìà rắn sẽ lột da và cứ thế, cứ thế mà sống mãi. Còn dưới cái nhìn khoa học thì lại không phải vậy đâu. Chuyện rắn lột xác thay da chỉ là một hiện tượng sinh lý bình thường, vì toàn thân rắn được bao phủ bằng một lớp vảy cứng và không lớn lên tương ứng với sự phát triển thân hình của rắn.

Vì vậy, cứ hai ba tháng, khi thân hình rắn lớn lên, lớp da trở nên chật chội, khiến rắn phải thay da một lần, bỏ lớp da cũ và thay bằng lớp da mới. Mỗi lần lột xác như vậy, rắn lại lớn thêm lên một tí. Và như thế, không phải chỉ rắn già, mà cả rắn non cũng lột, giống như chúng ta cởi bỏ chiếc áo cũ đã quá chặt hẹp, để mặc chiếc áo mới rộng rãi và thích hợp với cơ thể hơn. Những chiếc vảy này không phải chỉ giúp cho rắn bảo vệ, mà còn có chức năng như bàn chân để rắn trườn bò.

Trước khi lột xác, rắn có thói quen ngâm mình trong nước, vì nếu không có đủ độ ẩm, sẽ rất nguy hiểm, lớp da không thể bị lột, sẽ bám lại và trở thành nơi sinh ra vi khuẩn và bệnh tật.

Khi sắp lột da, cử động của rắn trở nên lờ đờ và chậm chạp. Mắt rắn chuyển dần sang màu trắng đục, như bị một lớp sương mù che phủ. Khi lột da, trước hết bắt đầu từ miệng. Rắn lấy miệng cọ xát vào chỗ thô ráp. Cọ long da miệng ra, xong rồi mới lột mảng da đầu, tiếp đến lột dần phía sau một mạch do đến cái đuôi.

Chuyện rắn lột là như vậy, còn con người chúng ta thì sao? Các nhà khoa học ngày xưa cho biết cứ bảy năm, cơ thể chúng ta lại được trùng tu một lần. Còn các nhà khoa học ngày nay lại còn xác quyết mạnh mẽ hơn thế nữa, đó là cứ mỗi năm các bộ phận trong cơ thể đều được “đại tu”, nghĩa là lần lượt được gỡ bỏ, những tế bào cũ được thay thế đi hết bằng những tế bào mới, còn kỹ lưỡng hơn gấp ngàn vạn lần các chú thợ sửa xe!

Tuy nhiên, việc thay da đổi thịt này lại âm thầm diễn ra bên trong cơ thể mỗi người, không gây nên đớn đau, khiến chúng ta chẳng hề hay biết và nhiều người lại còn coi đó như cái lý đương nhiên: Đã sinh ra thì phải lớn lên, bằng không thì cơ thể ấy đang có vần đề, cần phải được xét nghiệm để tìm ra nguyên nhân bệnh tật.

Thế nhưng, việc cắt bỏ một chi thể, hay mổ xẻ một khối u nơi thân xác thường làm cho bệnh nhân rất đau đớn.

Anh bạn gã vừa mới qua đời vì bị ung thư xương hàm. Cách đây bốn tháng, anh ta bị nhức răng và đi nhổ. Sau khi nhổ chiếc răng bị sâu, anh về nhà mà vẫn cứ bị nhức. Anh liền đi khám bác sĩ ở tỉnh và tỉnh chuyển anh lên thành phố. Bác sĩ tại thành phố cho hay anh bị ung thư xương hàm. Người ta cưa một nửa xương hàm của anh, rồi chữa trị bằng hoá chất, nhưng mới vô được ba lần thì anh đuối sức và bác sĩ cho anh về nhà để chờ chết.

Đến thăm anh, gã thấy anh thường hay nhăn mặt và nắm chặt đôi bàn tay. Những lúc như thế, chắc hẳn anh đau đớn lắm, đau đớn cho đến khi nhắm mắt từ giã cuộc đời và những người thân yêu. Đó là kết quả của việc cắt bỏ trên thân xác.

Tiếp đến, gã xin bàn về việc lột bỏ những cái trong tâm hồn.

Xét về mặt tinh thần, gã cũng nhận thấy có một việc lột xác, hay nói đúng hơn, có một việc cởi bỏ thật quan trọng, mà mỗi người chúng ta cần phải thực hiện, đó là việc cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới. Vậy thế nào là con người cũ và thế nào là con người mới?

Con người cũ là con người xấu xa với những thói hư. Còn con người mới là con người xinh đẹp với những tính tốt. Ai cũng muốn khử trừ con người cũ và phát triển con người mới. Nhưng thực tế lại chẳng được như vậy, vì sự thiện chúng ta muốn thì lại chẳng chịu làm, còn điều ác chúng ta rất ghét, thì lại hăng hái thực hiện.

Có những lúc chúng ta quyết tâm quyết tâm loại bỏ con người cũ, nhưng quyết tâm này chẳng kéo dài được bao lâu, để rồi chúng ta lại xẹp xuống như quả bóng xì hơi. Chúng ta giống như một anh chàng tay nâng chén rượu nồng:

- Đổ đi thì tiếc, uống vào thì sợ say.

Chúng ta giống như cô nàng đỏng đảnh, giận hờn với anh chàng, muốn bỏ đi cho bỏ ghét, nhưng vẫn cứ chần chừ:

- Nửa về, nửa muốn ở đây,
Nửa thơm như mít, nửa cay như gừng.

Cuối cùng, chúng ta vẫn chứng nào tật ấy, mèo vẫn hoàn mèo và chó đen thì vẫn giữ mực. Chúng ta cúi đầu nhượng bộ cho sự dữ, cho điều ác. Thành thử, cuộc chiến chống lại con người cũ là một cuộc chiến thật cam go, đến nỗi Napoléon đã thú nhận:

- Thắng được cả Âu châu còn dễ hơn là thắng được chính bản thân mình.

Sở dĩ như vậy, vì nó đòi buộc chúng ta phải đấu tranh một cách kiên trì và không được ngơi nghỉ và buông xuôi, như một câu danh ngôn đã bảo:

- Sống là bơi ngược dòng nước. Nếu không cố gắng bơi, thì sẽ bị dòng nước cuốn trôi.

Có một anh chàng mắc phải tật nghiện rượu. Bị vợ cằn nhằn, anh quyết tâm bỏ rượu, chứ không như đám bạn nhậu, kẻ “bỏ rượu”, người “bỏ mồi”. Ngày ngày anh vẫn ngồi uống, nhưng trước khi uống, anh nhỏ vào chiếc ly một giọt nến. Phải, chỉ một giọt mà thôi. Và thời gian cứ êm đềm trôi qua, cho đến khi chiếc ly đầy nến và anh cũng thôi không còn nghiện rượu nữa.

Một anh chàng khác, sau khi tham dự khoá tĩnh tâm, cũng đã dốc quyết làm lại cuộc đời, vì anh thấy mình quá khô khan, quá nguội lạnh. Anh đã thực hiện điều dốc quyết của mình như sau:

Mỗi khi làm được một việc tốt, anh bỏ một hạt đậu trắng vào trong chiếc lọ. Còn mỗi khi làm một việc xấu hay sai phạm một tội nào đó, anh liền bỏ một hạt đậu đen cũng vào trong chiếc lọ ấy. Ban tối trước khi đi ngủ, anh ngồi đổ ra và đếm.

Ban đầu, chỉ toàn đậu đen, chứng tỏ anh làm một kẻ bê bối. Sau đó, những hạt đậu trắng lác đác xuất hiện, rồi mỗi ngày một gia tăng. Đậu trắng cứ thêm lên, còn đậu đen cứ giảm xuống. Cho tới một lúc chỉ còn toàn đậu trắng và anh đã trở nên một con người mới, tốt lành và thánh thiện.

Hãy chết đi cho con người cũ, để được sống lại cho con người mới./.


Tác Giả: Gã Siêu

DVD "Đại Họa Mất Nước"

DVD "Đại Họa Mất Nước"

Một nhà cầm quyền khiếp nhược

Những người cộng sản cầm quyền ngày hôm nay được thừa hưởng một cái di sản cách mạng kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ với danh nghĩa giải phóng dân tộc. Lúc phôi thai thiếu thốn họ được người dân bảo bọc giúp đỡ, họ lễ phép nhún nhường. Trong gian khổ tình đồng chí đồng đội thắm thiết hoạn nạn cùng chia, gian nan cùng gánh.
Nhưng rồi thói đời như một định lý mà họ không tránh khỏi khi “hột muối cắn hai, cục đường nuốt tuốt”. Đúng vậy, hồi còn đấu tranh gian khổ thì đoàn kết, đại đoàn kết; nhưng khi thành công thì chia rẽ, đại chia rẽ. Lúc bấy giờ mỗi người đã có vị thế lợi lộc khác nhau, tiền, quyền, sắc đẹp làm mờ mắt anh lính cụ Hồ. Ngay cả những người từng đào hầm cho họ trốn, đem cơm nước cho họ ăn vậy mà khi thành công họ lại đem ra bắn (Bà Nguyễn thị Năm thời CCRĐ) thì thử hỏi có đạo lý cách mạng nào hơn? Bây giờ thì mỗi người thi nhau lo chụp giựt, cấu xé, sát phạt lẫn nhau tranh giành quyền lực, không còn tinh thần đồng chí đồng đội nữa, cũng không còn ý chí chiến đấu nữa. Tôi còn nhớ một câu nói của nhà văn Dương thu Hương hồi còn ở trong nước đại ý như sau: “Họ can trường trong chiến tranh, nhưng yếu hèn trong hòa bình”. Thật đúng vậy, ngay như tướng Võ nguyên Giáp ngày xưa được tiếng anh hùng, nhưng khi hòa bình ông ta chỉ còn là một đề tài cho thiên hạ ví von với câu: “Ngày xưa đại tướng cầm quân. Ngày nay đại tướng cầm quần chị em”. Chua chát thay và nhục nhã thay cho người anh hùng thời XHCN. Ngày nay đứng trước họa ngoại xâm, tiến sĩ Hà sĩ Phu có nhận định như thế nào:
“Trong khi báo chí đang nói rất nhiều về nạn NỘI XÂM, phải chống nội xâm để cứu nước thì nạn NGOẠI XÂM, sau nhiều năm nung nấu, đã hiện diện ngay giữa lòng đất nước chúng ta. Mất nước nhãn tiền. Việc mất trắng hàng loạt cao điểm trên đất liền, mất hai quần đảo và kèm theo là vùng hải phận bao la chẳng những mất lãnh thổ và tài nguyên mà còn đẩy Việt Nam vào tư thế nhục nhã của một nước chư hầu mất khả năng tự vệ và họ bóp là chết…
“Vậy mà cái nước bị làm nhục, cái đảng bị làm nhục, không dám triệu tập đại sứ của họ, không có một hành động trả đũa ngoại giao tương xứng, không một đại diện có thẩm quyền nào dám lên tiếng… Thật đáng khôi hài đến chảy nước mắt. Tự nhận“ra ngõ gặp anh hùng”mà các anh hùng cứ lúng búng trong xó bếp vậy sao?Phải đúc một dấu hỏi to bằng chừng nào trước tòa nhà Quốc hội của chúng ta cho xứng đây?” (Đối Thoại online ngày 13-12-2007)
1- Bán đất, bán biển.
Kể từ cuộc thư hùng “răng cắn môi” ở sáu tỉnh biên giới tháng Hai năm 1979 và sau thất bại trong trận tấn công cao điểm Núi Đất (trước của Ta nay thuộc Tàu) năm 1984 thì đảng ta không còn nhuệ khí đấu tranh và bắt đầu khiếp nhược. Hành động điển hình là đảng CSVN đã ký hai hiệp ước bán đất năm 1999 và bán biển năm 2000, vì thế mà một luật sư trẻ Lê chí Quang đã viết bài “Hãy cảnh giác với Bắc triều” cảnh giác bọn cầm quyền CSVN, nhưng luật sư Quang đã bị chúng cho vào tù để nhớ đến Bắc triều một cách thấm thía hơn.
Tiến sĩ Nguyễn thanh Giang, trong lần trả lời phỏng vấn của đài Little Saigon nói rõ về việc ông Nguyễn đức Tâm, vốn là trưởng Ban Tổ chức của đảng và đã từng có chân trong Bộ chính trị đảng CSVN gửi thư tố cáo lên BCT về việc ký hai hiệp ước với Trung quốc như sau:
“Ông Tâm nói rõ là Lê khả Phiêu sang đấy thì bị nhà lãnh đạo Trung quốc dùng mỹ nhân kế, luồn gián điệp đánh lừa Lê khả Phiêu để lung lạc vừa mua chuộc về mặt tinh thần vừa hứa hẹn sẽ giữ ghế cho Lê Khả Phiêu, vừa đưa gái ra làm lú lẫn Lê khả Phiêu và đưa Lê Khả Phiêu đến chỗ bí hiểm nhất là dâng lãnh hải cho TQ”. (Việt Tide số 28 ngày 25-1-2002)
Ngày xưa vua Lê Thánh Tông từng truyền lệnh: “Kẻ nào làm mất một tấc đất của Đất nước là kẻ đó trọng tội với Tổ Tông” thế mà ngày nay tên Lê khả Phiêu, Tổng bí thư đảng cộng sản việt Nam đã bán đất, bán biển cho TQ hàng ngàn cây số vuông đất và hàng chục ngàn cây số vuông biển thì thử hỏi tội là bao?
Giáo sư Trần Khuê trả lời phỏng vấn của báo Việt Tide, ông nói:
“Các cụ lão thành cách mạng và các cựu chiến binh mà tôi gặp ở đó nói rằng Bộ chính trị của Lê khả Phiêu đã nhường một phần đất biên giới cho TQ. Tôi rất ngạc nhiên. Họ cũng phê bình, chê ông Lê khả Phiêu là hậu duệ của Lê chiêu Thống…
“Đúng như thế. Hành động cắt đất, cắt biển cho ngoại bang như thế là hành động phản dân tộc, phản quốc, phản lịch sử, cần phải được xét xử”. (Việt Tide số 30-8-2-2002)
Cụ Hoàng minh Chính, nguyên Viện trưởng Viện Triết học Mác Lê trả lời phỏng vấn của Việt Tide nhận định về hai hiệp ước biên giới và Vịnh Bắc bộ:
“Còn những lực lượng ở trong nước quỳ gối dâng đất nước cho ngoại bang thì đấy là một trọng tội, không thể tha thứ được…
“Hiện nay, việc bán đất nước là do lãnh đạo cao cấp nhất của đảng cộng sản. Họ lợi dụng quyền khống chế của họ với quốc hội và chính phủ. Họ độc quyền mà, nên họ cứ làm bừa…
“Người chính thức được trao nhiệm vụ ký kết là ông Lê khả Phiêu. Thế rồi Trần đức Lương là người đang lãnh đạo hiện nay. Họ không dám công khai, họ chui lủi, giấu diếm những việc làm khuất tất của họ”. (Việt Tide số 29 ngày 1-2-2002)
Theo cựu đại tá QĐND Bùi Tín thì qua hai hiệp ước về biên giới và biển đảo Tổ quốc ta bị mất một số đất và một số biển như sau:
“Qua Hiệp ước Biên giới, TQ đã giành được nhiều điểm cao có lợi về quân sự, một số vùng canh tác có dân cư, rằng vùng tỉnh Lạng Sơn phía VN mất nhiều nhất, rằng cổng Nam Quan, một địa danh có ý nghĩa lịch sử và văn hóa sâu đậm của ta, vốn ở sát đường biên nay đã ở sâu gần 4 km trong nội địa phía TQ…
“Hiệp ước phân định Vịnh Bắc bộ… thì ta đã bị TQ ép một cách vô lý để họ lấn tới diện tích bị mất thêm gần 10.000 km2”. (Người Việt ngày 14-11-2008)
Bài ca bán đất.
“Kính gửi Quốc hội khóa X, kỳ họp thứ X, tháng 12-2001.
Nhại thơ Bút Tre:
Quốc hội đại biểu của dần (của dân)
Mà không ai dám chất vần nửa câu (chất vấn)
Biên giới hiệp định lõm sâu
Đất đai bị mất, mà) vẫn vểnh râu quai hàm!
Vào bài:
Hoan hô cộng sản Việt Nam,
Cuối đời bán cả giang san nước nhà
Bản Giốc cảnh đẹp của ta,
Nay còn đâu nữa để mà ngắm trông.
Trường Sa mù mịt biển Đông,
Cả Hoàng Sa nữa mất tong còn gì.
Mục Nam Quan giữa biên thuỳ,
Nay lùi xa tắp thấy gì nữa đâu.
Ngước trông lệ nhỏ rầu rầu,
Suối Phi Khanh cũng qua cầu người ta.
Mấy nghìn năm! thật xót xa!
Trách ai cắt đất để mà vinh thân.
Mặc cho cuộc thế xoay vần,
Cuối đời đầy túi, cóc cần cái chi.
Quốc hội một lũ ù lì,
Nhưng còn bia miệng sẽ ghi muôn đời.
Việc này không thể buông trôi!
Tháng 12 năm 2001
Các lão thành Hà Nội”.
(Việt Tide số 24 ngày 28-12-2001)
2- Rước voi dày mả tổ.
Toàn dân Việt Nam hôm nay đều biết rằng công hàm bán nước ngày 14-9-1958 của thủ tướng nước VNDCCH ký công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Tổ tiên Việt Nam nay thuộc về TQ là cái tội của ông Hồ chí Minh. Ngoài ra ông ta còn cúi đầu tuân lệnh của Mao trạch Đông tàn sát hàng trăm ngàn nhân dân vô tội một cách dã man trong chiến dịch CCRĐ năm 1953-1956 và huỷ hoại cả tài sản văn hóa dân tộc qua vụ đàn áp phong trào Nhân văn Giai phẩm năm 1958.
Ngày nay con cháu Hồ chí Minh lại tiếp tục rước Trung quốc vô khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn hay là nô lệ lớn của đảng? Đảng CSVN có biết khai thác bauxite Tây Nguyên sẽ là một thảm họa cho dân tộc Việtnam. Biết bao là nhà cách mạng lão thành trong đó có cả đại tướng Võ nguyên Giáp, cựu phó chủ tịch nước Nguyễn thị Bình và hàng mấy ngàn chuyên gia trí thức chống đối việc khai thác này. Thảm họa bùn đỏ gây ô nhiễm môi trường ở Hungary, ở ngay trong tỉnh Cao Bằng mới đây chứng tỏ khai thác bauxite là một thảm họa không thể tránh được, chưa kể đến nguy hại cho an ninh quốc phòng. Biết bao là kiến nghị kêu gọi dừng ngay lại việc khai thác bauxite nhưng đảng CSVN đã cúi đầu nhận lệnh của Trung quốc qua những tuyên bố chung cho nên bất cứ với gía nào chúng cũng không thể ngừng lại được:
- Tuyên bố chung ngày 4-12-2001 tại Bắc Kinh, giữa TBT CSVN Nông đức Mạnh và TBT CSTQ Giang trạch Dân:
“Nhất trí sẽ tích cực thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trên dự án bô-xít nhôm Đắc Nông”.
- Tuyên bố chung ngày 17-11-2006 tại Hà nội, giữa TBT CSVN Nông đức Mạnh, CT nước Nguyễn minh Triết và TBT CSTQ Hồ cẩm Đào:
“Khẩn trương bàn bạc và thực hiện các dự án lớn như bô-xít Đắc Nông”.
- Tuyên bố chung ngày 2-6-2008 tại Bắc Kinh, giữa TBT CSVN Nông đức Mạnh và TBT CSTQ Hồ cẩm Đào:
“Hai bên tăng cường hợp tác trong các dự án như: Bô-xít Đắc Nông”.
(Bauxite Việt Nam online ngày 7-11-2010)
Dân Việt Nam nên xem lại tên Nông đức Mạnh là ai? Dòng tộc nào? Mà dám ngồi trên đầu trên cổ bọn quốc hội (đảng hội), bọn cầm quyền bù nhìn để làm việc “rước voi dày mả tổ” như thế?
Vụ cho người nước ngoài mướn rừng đầu nguồn khai thác 50 năm đã làm xôn xao dư luận, nhất là báo điện tử VietnamNet đang đưa loạt bài cảnh báo về tình trạng cho công ty Innovgreen trồng rừng phía Bắc giáp với biên giới Trung quốc là một đại họa. Rõ ràng bọn chúng có một kế hoạch khai thác rừng đầu nguồn để xây dựng vùng chiến lược với những cao điểm quân sự “quốc phòng” của ta để chuẩn bị tiến hành một cuộc xâm lược trong tương lai. Chính báo điện tử VietNamNet bị chúng “đánh sập” vì đã vạch trần âm mưu thâm độc của chúng với loạt bài:
- InnovGreen đang làm gì trên biên giới Việt Nam
- InnovGreen đều‘ nhắm’ vào các vị trí nhạy cảm?
- Sự hoài nghi về dự án trồng rừng của InnovGreen
- Thâm nhập chốt quân sự nơi InnovGreen trồng rừng…
3- Những hành động khiếp nhược.
Tiến sĩ Nguyễn thanh Giang, vị giáo sư giàu lòng yêu nước đã cho chúng ta thấy được chân tướng và thái độ luồn cúi của một tên chóp bu của đảng CSVN:
“Ngày 5 tháng 11 năm 1991, TBT Đỗ Mười vả TT Võ văn Kiệt thăm nước CHNDTH để chính thức bình thường hóa bang giao và triển khai tư tưởng chỉ đạo của Lê đức Anh. Trong khi Đỗ Mười lật đật trèo mấy bậc tam cấp hấp tấp ngước lên ôm chầm lấy Giang trạch Dân thì ngay sau đó TQ khẳng định mối quan hệ đôi bên chỉ là thân nhi bất cận, sơ nhi bất viễn, tranh nhi bất đấu”
(thân nhưng không gần, sơ nhưng không xa, đấu tranh nhưng không đánh nhau)…
“Thế đã là bỉ mặt lắm rồi”. (Việt Tide số 264 ngày 4-8-2006)
Nhân khi TQ đưa hàng hóa chất lượng kém và có cả độc hại vào thị trường VN, các chuyên gia kinh tế nước ta lên tiếng cảnh báo cho nhân dân trên báo chí thì TQ đã lên giọng trịch thượng, thế mà bọn cầm quyền dảo lỗ tai ra nghe:
“Ông Hồ tỏa Cẩm không phải là nhân vật đi tiên phong trong chuyện khuyến cáo. Một số nhà báo Việt Nam từng kể rằng, năm 2007, vào lúc nửa đêm, chính quyền TQ đã “vời” Đại sứ VN tại TQ đến để trách mắng vì báo chí VN chỉ trích chất lượng hàng TQ”. (RFA online ngày 7-7-2009)
Trung quốc đã hoành hành trên biển Đông. Cấm ngư dân ta đánh cá, không cho ngư dân ta trú bão số 9 đến Hoàng sa. Thường bắn, bắt, đụng chìm tàu đánh cá của ngư dân ta, thế mà nhà cầm quyền không có được hành động nào can thiệp mà chỉ lên tiếng phản đối lấy lệ khiến giáo sư Trần Khuê lấy làm bức xúc:
“Họ phản ứng rất chậm chạp. Báo chí kể cả các cơ quan ngôn luận chính của đảng CS như báo Nhân Dân, Thông tấn xã VN cũng đều hoàn toàn im lặng. Thái độ im lặng đó thật hết sức khó hiểu. Tại sao họ có thể bạc nhược đến như thế. Đồng bào mình bị giết hại, họ là cơ quan ngôn luận, hàng trăm cơ quan ngôn luận, vậy mà cứ im lặng. Thái độ đó rất khó chấp nhận được”. (Việt Tide số 84 ngày 21-10-2005)
Trên thế giới này từ xưa đến giờ chưa từng có nhà cầm quyền nào mà người dân mình đi biểu tình chống kẻ xâm lựợc lại bị bắt, bị bỏ tù. Người ta chỉ bày tỏ lòng yêu nước qua trang mạng một cách ôn hòa cũng bị bắt, tôi không hiểu cái di sản của ông Hồ chí Minh để lại nó thảm hại không biết đến chừng nào! Nhà thơ Tiêu Dao Bảo Cự lên tiếng:
“Ngoài những bài viết trên mạng, việc biểu tình của vài trăm sinh viên, học sinh và văn nghệ sĩ ở Hà Nội và Sài Gòn trước tòa Đại sứ và tòa Lãnh sư Trung quốc hôm chủ nhật 9-12-2007 vừa qua là hành động đầu tiên để phản đối xâm lược…
“Ông Lê Dũng, phát ngôn nhân chính phủ tuyên bố liên quan đến việc biểu tình: “Đây là việc làm tự phát chưa được phép của cơ quan chức năng Việt Nam. Khi các vụ việc trên xảy ra, các lực lượng bảo vệ của VN đã kịp thời có mặt, giải thích và yêu cầu bà con chấm dứt việc làm này”.
“Một tuyên bố tệ hại nhất, phản chính trị nhất, thể hiện chủ trương và tư thế của nhà cầm quyền hiện tại: Kìm hãm nhân dân trong sự phục tùng nô lệ và run sợ trước thế lực bá quyền của TQ. Đó không phải là đường lối ngoại giao khôn ngoan, chính là sự khiếp nhược tự đưa mình vào thế yếu”. (Đối Thoại online ngày 14-12-2007)
“Người ta vẫn chưa quên cảnh công an thẳng tay đàn áp những sinh viên Việt Nam biểu tình phản đối TQ xâm lược vào đầu tháng 12 năm 2007, và việc blogger Điếu Cày, cô Phạm thanh Nghiên cùng một số người khác đã bị bỏ tù vì đã công khai biểu lộ lòng yêu nước khi xác định chủ quyền của VN trên biển Đông”. (RFA online ngày 10-3-2009)
Nhà thơ Trần mạnh Hảo, trong một cuộc trả lời phỏng vấn của phóng viên Việt Hùng đài RFA ông nói:
“Thấy giặc ngoại xâm thì phẫn nộ xuống đường. Một nhà nước mang tiếng là nhà nước của nhân dân, bảo vệ dân, bảo vệ đất nước mà lại đi bắt người đi biểu tình chống ngoại xâm? Thì nó biểu hiện một điều khủng khiếp nhất trong lịch sử dân tộc. Không có ai đi đàn áp nhân dân mình chỉ vì nhân dân mình yêu nước cả..
“….
Tuổi trẻ mít- tinh
đả đảo Trung quốc xâm lược!
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc!
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “nhà nước” bắt?
……..” T.M.H
(RFA online ngày 24-1-2008)
4-Không dám chỉ đích kẻ thù.
Thường thì báo chí Việt Nam không dám đá động gì đến TQ, nhưng có lần tờ báo An ninh Thế giới của công an CSVN dám làm cái chuyên khó tin nhưng có thật đó là “chửi” Trung quốc làm người ta nghĩ đến sự khiếp nhược của báo chí quốc doanh “đi theo lề” trước đây:
“Nay báo này dám viết về trò “không hữu hảo” của TQ làm người ta liên tưởng tới từ “tàu lạ” khi nó đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân mình. Không những báo chí ở trong nước bị cấm dùng nhóm từ “tàu Trung quốc” mà ngư dân cũng bị buộc phải dùng từ “tàu lạ” để trả lời báo chí”. (Đối Thoại online ngày 11-8-2009)
Trong một cuộc trả lời phỏng vấn của đài RFI, ông Dương danh Dy, chuyên gia về Trung quốc nói thẳng rằng:
“Tôi xin thẳng thắn nói với ông rằng chữ “tàu lạ” mà báo chí Việt Nam dùng thực ra muốn tránh nói đến tàu Trung quốc. Ta phải nói thẳng với nhau như vậy. Bởi vì, chúng ta biết là từ tháng Ba năm nay, Trung quốc đã thành lập một đội tuần tiểu đi tuần tra ở khu vực mà Trung quốc gọi là biển Nam Hải của họ, còn đối với Việt Nam thì đó là biển Đông”. (RFI online ngày 20-7-2009)
5- Bọn cầm quyền phản động.
Tôi chưa từng bao giờ nghe trên thế giới này có một nhà cầm quyền nào mà chuyên sử dụng trò ném đá dấu tay, khiếp nhược như bọn cầm quyền nước CHXHCNVN hiện nay. Họ đã dùng bọn côn đồ xã hội đen đàn áp những người đấu tranh đòi tự do dân chủ cũng như đàn áp các tu sĩ bằng cách bóp “dái” họ, hoặc cho bọn đầu gấu trong trại giam đánh đập hù dọa các nhà dân chủ đang bị giam cầm trong tù ngục. Bọn cầm quyền cũng đã từng sử dụng hàng ngàn cảnh sát khuyển mã để đàn áp những giáo dân hay dân oan khiếu kiện vì bị bọn cướp đất, cướp nhà cũng như thẳng tay đàn áp người biểu tình chống quân Trung quốc xâm lược bằng những vòi rồng, súng điện, khói cay…
“Kỹ sư Phương Nam Đỗ nam Hải cũng cho lối ứng xử của giới cầm quyền VN đối với người dân trong nước là “lối ứng xử của kẻ côn đồ, của một chế độ côn đồ sử dụng những kẻ côn đồ để hành xử với những người yêu nước đang đứng lên đấu tranh để quyết giành lại tự do, dân chủ cho dân tộc VN… Họ là một chế độ bất chính, cho nên họ run sợ trước bất cứ một phản ứng nào của nhân dân”.
(RFA online ngày 5-5-2010)
Nhà cầm quyền CSVN chỉ biết đàn áp nhân dân mình bằng mọi thủ đoạn dù đê tiện nhất. Họ bất chấp cả luật pháp mà chế độ của họ đẻ ra. Chính họ đẻ ra “một rừng luật, nhưng khi áp dụng thì chỉ xài luật rừng”. Do đó mà luật sư có giỏi có hay đến đâu cũng phải chịu thôi. Theo như luật sư Trần đình Triển trả lời phóng viên Trà Mi đài VOA khi ông nhận bào chữa cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, ông nói:
“Đây tất nhiên là một trò “đạo diễn”. Tôi cho rằng trò chơi này còn ấu trĩ hơn mấy đứa trẻ…
“Đừng mở ra trò mèo,“đạo diễn” đó, tự dưng giết chết luôn cả danh dự của một phụ nữ khác. Họ giết được một người thì sẽ giết được hơn 80 triệu người của dân tộc Việt Nam này. Đấy là tính dã man…
“Mặc dù “chó không ăn thịt chó”, tôi với anh Vũ cùng chung học một mái trường, nhưng ngày mai họ sẵn sàng “ăn thịt” tôi ngay…
“Về mặt lý trí, pháp luật, về mặt Tổ quốc, đảng và nhà nước, thì tôi thắng 100%. Nhưng trong bối cảnh hiện nay thì tôi thua tất cả”. (VOA online ngày 11-11-2010)
6- Sự bức xúc của nhân dân.
Tiến sĩ Hà sĩ Phu rất bức xúc với cái bọn người nhu nhược mãi quốc cầu vinh, khôn nhà dại chợ. Đối với người trong nước thì hùng hùng hổ hổ. Hở một cái là kéo đến hàng trăm hàng ngàn bọn cảnh sát ác ôn đàn áp, bắt bớ, đánh đập thậm chí bắn giết người biểu tình một cách tàn bạo:
“Một số sinh viên, văn nghệ sĩ đã biểu tình ôn hòa phản đối hành vi xâm lược thì nhà nước lại đứng ra xin lỗi khéo kẻ xâm lược là “chúng tôi không cho phép họ biểu tình như thế”…
“Chỉ biểu tình ôn hòa chống kẻ xâm phạm bờ cõi mà phải xin phép mới được biểu tình thì đất nước này rất xứng đáng làm nô lệ, không có nhân dân anh hùng nào lại ứng xử như con giun vậy. Dân Việt Nam quyết không chấp nhận sự nô lệ ấy” (Đối Thoại online ngày 13-12-2007)
Trong “Lời kêu gọi không dùng hàng hóa TQ” của hòa thượng Thích quảng Độ thay mặt Lưỡng Viện GHPGVNTN, Ngài viết:
“Chẳng nghi ngờ gì nữa, qua hai sự việc nêu trên, từ việc bảo vệ lãnh hải, lãnh thổ dân tộc cho đến bảo vệ quyền lợi kinh tế quốc gia. Đảng và nhà nước CSVN đã phó mặc cho ngoại bang. Nguy cơ mất nước vào tay Trung quốc là nguy cơ cụ thể và hiện tiền…
“Hôm nay, nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, GHPGVNTN, tôi xin cất lời kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước hãy có thái độ trước hai hiện trạng TQ xâm lấn và nhà cầm quyền CSVN bó tay đầu hàng”. (Đối Thoại online ngày 6-10-2009)
Suốt trong chiều dài lịch sử Việt Nam chưa có một triều đại cầm quyền nào mà khiếp nhược như chế độ nô lệ thuộc địa như triều đại của đảng cộng sản Việt Nam, kể cả thời đại Hồ chí Minh. Nhân dân ta rất hãnh diện với truyền thống chống xâm lược phương Bắc giữ an bờ cõi trên 4000 năm. Ấy thế mà ngày nay bọn cộng sản cầm quyền lại đi cúi đầu khuất phục trước giặc ngoại xâm để mưu lấy vinh hoa cho bản thân và cho sự tồn vong của đảng. Ôi, cái đảng sao mà tệ hại!!!
Giáo sư Phạm đình Trọng trong bài “Thời điểm quyết định số phận dân tộc Việt Nam” chua chát nhận xét rằng:
“Người lãnh đạo tê liệt ý thức dân tộc thì dân tộc trở nên hèn kém, tủi nhục! Còn gì tủi nhục hơn người dân Việt Nam tập hợp lại để nói với kẻ chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam rằng, Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam liền bị công an Việt Nam bắt bớ, tra hỏi! Còn gì tủi nhục hơn Hoàng Sa, Trường Sa là dấu chân mở đất của Tổ tiên ta, là xương máu của ông cha ta mà lớp thanh niên yêu nước ngày nay phải lén lút canh chừng công an mới dám viết chữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!”

(Đối Thoại online ngày 29-10-2010)

Đại Nghĩa sưu tầm
© Đàn Chim Việt

Đi máy bay đường dài .... coi chừng không thức dậy!



Chỉ một tích tắc sau khi chiếc máy bay khổng lồ Boeing 747 đáp xuống phi trường quốc tế Frankfurt của Đức Quốc,
trực thăng cứu cấp đã chờ sẵn và bốc ngay Cô Emma C. 28 tuổi, vừa đi nghỉ hè tại Sydney trở về, vào bệnh viện cấp cứu. Tất cả mọi cố gắng của toán cứu cấp và bác sĩ, y tá bệnh viện không thể cải tử hoàn sinh người nữ hành khách trẻ tuổi bất hạnh này.
Lý do tử vong: cô bị nhồi máu vào hai buồng phổi (Lungenembolie - embolie pulmonaire - plumonary embolism) do cục máu đông của hai cẳng chân dội ngược lên. Một cơn bệnh chết người gần như 100% mặc dù trình độ phát triển y học hiện đại.

Đưa ra một đề tài đang tranh luận là làm thế nào để phòng ngừa một sự thay đổi của đông máu trong cơ thể con người đưa đến sự việc đột tử.

- phòng ngừa và làm chận đứng sự đông máu đang di chuyển trong mạch máu
- điều hành cơ chế tạo cục máu đông

Để dễ hiểu rõ vấn đề, bài viết được thu gọn trong một số câu vấn đáp cụ thể để giải thích những dữ kiện nêu trên như sau:

*1- Một chuyến bay đường xa nguy hiểm như thế nào?

Có một điều chắc chắn là thường một chuyến bay đường dài vì sự ngồi bất động trong suốt cuộc hành trình là nguyên nhân đưa đến sự đông máu ở phần hạ chi. Bao nhiêu hành khách trong số hàng triệu triệu lữ hành hằng năm khắp năm châu bốn biển gặp phải nghịch cảnh nói trên, chúng ta không thể tìm ra được một con số chính xác. Những phi trường quốc tế London, Paris, Lyon, Sydney hay Frankfurt đã phúc trình qua nhiều báo cáo y khoa nhưng sự thật vẫn còn nằm trong vòng bí mật. Lý do chính là tai biến do thành hình cục máu đông ở phần dưới cơ thể không phát hiện sớm khi máy bay đáp xuống mặt đất, mà triệu chứng lâm sàng của tai biến mạch máu lại thường xảy ra khoảng 14 ngày sau đó. Do đó thống kê của các sân bay quốc tế không thể mang ra ánh sáng những con số chính xác được. Ngoài ra còn có những bản báo cáo thiếu dữ kiện không đem lại lợi ích chung cho khách hàng... Vậy điểm rõ ràng mà mỗi hành khách trước khi lên máy bay cần phải biết: những chuyến bay trên những đoạn đường xa, thời gian càng dài là yếu tố chắc chắn tạo nên sự đông máu mà chúng ta không ai có thể lường trước được.

*2- Sự nguy hiểm do đâu mà ra?

Chúng ta chỉ biết rõ là chức năng đưa đến sự đông máu thường lại xảy ra do chỗ ngồi quá hẹp của hạng bình dân (Economy-Class). Chính vì sự kiện ngẫu nhiên này nên người ta đã không ngần ngại và đã nhầm lẫn khi viết: triệu chứng lâm sàng của sự đông máu ở hạng du lịch bình dân (Economy-Class-Syndrom). Sự nhận xét trên không đúng 100% vì ngay cả những hành khách hạng nhất, hạng thương gia cũng bị tai biến mạch máu nêu trên. Nguyên nhân được chứng minh rõ ràng là biến chứng tạo nên do sự tạo thành cục máu nhỏ rồi phát triển và lan dần rộng ra do các cục máu tụ kết hợp lại.

Hiện tượng máu tụ được hiểu biết là do là thiếu cử động trong chuyến bay và 2 cẳng chân xếp lại do tư thế ngồi trên máy bay. Hai nhận xét này thực ra rất đúng cho các hành khách máy bay ở hạng bình dân, do chỗ ngồi khá chật chội.

*3 -Hành khách di chuyển bằng xe buýt, tàu hoả và xe hơi trên chặng đường dài có gặp phải tai biến tuần hoàn trên không?

Có, hành khách xử dụng các phương tiện du lịch vừa kể trên cũng có thể xảy ra tai biến tạo thành cục máu rồi đưa đến đông máu tĩnh mạch ở hạ chi. Tuy nhiên một điểm phải được chú ý thêm nữa là trên máy bay, khí thông trong buồng hành khách rất khô. Ví dụ trong chuyến bay, quý vị để một chén cơm nóng thì chỉ cần 1 tiếng đồng hồ sau cơm sẽ khô như chén cơm chiên. Tác động "phụ" của không khí khô khan trong buồng hành khách sẽ "hút thêm" nước từ các mạch máu của cơ thể bạn trong hành trình, sự kiện "máu cô lại" chính là yếu tố quyết định nguyên nhân bắt đầu xuất hiện những cục máu đông nhỏ nằm ở phần hạ chi của con người.

Ngoài sự khô ráo, áp lực khí trong buồng máy bay cũng giảm xuống tạo thêm một yếu tố "rút nước" trong máu rồi tích lũy vào lớp mô. Đó cũng là một lý do đưa đến máu "khô" rồi... cục máu đông sẽ dễ thành hình. Nguy hiểm hơn nữa là trong chuyến bay, hành khách theo thói quen lại thích uống rượu 'không mất tiền'. Chất rượu sẽ làm mạch máu nở rộng thêm ra; máu lưu hành trong cơ thể chảy chậm hơn cho nên hổ trợ mạnh mẽ cho sự đông máu được nhanh hơn. Sự di chuyển bằng máy bay như vậy nguy hiểm hai lần nhiều hơn bằng xe búyt hay ô tô. Di chuyển bằng xe lửa được xem như là an toàn hơn hết.

* 4-Nhóm hành khách nào có nhiều nguy cơ tai biến mạch máu?

Tất cả hành khách đi trên các chuyến bay đều có thể gặp phải, bất luận già hay trẻ. Tuy nhiên những hành khách cao niên, phái nữ thì khả năng bị tai biến dễ gặp hơn... Ngay cả những lực sĩ cũng bị tai biến mạch máu, như trường hợp 3 lực sĩ trong phái đoàn Anh Quốc đã bị tai biến đông máu trên đường đến tham dự thế vận hội Sydney trong năm vừa qua. Ngoài ra vẫn có một số hành khách tương đối "dễ gặp phải" tai biến hơn so với những nhóm người khác...

* 5- Những ai thuộc nhóm người này?

Nhóm hành khách nằm trong diện sau đây rất có thể bị tai biến mạch máu:

a.- mập
b.- các bà dùng thuốc thuốc ngừa thai.
c.- những hành khách trên 50 tuổi
d.- các bệnh nhân có tình trạng yếu tim
e.- trong gia đình có thân nhân đã bị tai biến mạch máu
g..- một vài loại thuốc an thần trong một vài điều kiện sẽ khích động tai biến mạch máu
h.- hút thuốc lá

Hành khách nào mang trong người càng nhiều yếu tố nêu trên thì dễ gặp phải tai biến hơn.

*6- Trường hợp nào tai biến mạch máu sẽ dễ dàng khởi động?

Nằm trong diện nguy hiểm này gồm có:

a.- đã có lần bị đông cục máu trước đây
b.- bị nhiễu loạn chu trình đông máu trong cơ thể mà người ta tìm thấy qua khám nghiệm cục máu đông sau tai biến
c.- đã bị tai biến mạch máu não và bị liệt một phần của cơ thể
d.- đang bị bó bột do chấn thương gãy xương
e.- vừa bị mổ xong nhất là sau các trường hợp mổ bụng
f.- sản phụ vừa mới sinh xong
g.- bướu trong người, bướu ung thư thường khuyến khích sự đông máu

*7- Hành khách nên chuẩn bị như thế nào?

. Hành khách nên đi lui tới trong buồng máy càng nhiều càng tốt
. Khi ngồi thì nên cử động bàn chân & cẳng chân tuồng như đang lái xe hơi (đạp thắng, nhả ga...)
. Nên tham gia chương trình tập thể dục được truyền hình trong chuyến bay (Flyrobic) - hiệu quả rất khả quan.

Một điểm nên chú ý nữa là:

. Không bỏ hành lý dưới chân.
. Không hút thuốc.

Điều quan trọng đáng lưu ý :

. Không uống rượu nhiều,

. Phải uống thật nhiều nước để bù lại sự mất nước.

*8-Thế nào là uống thật nhiều nước?

Tuỳ theo nhu cầu đòi hỏi của cơ thể và cường độ khát nước; nên uống trà, nước trái cây và nước suối.

*9- Hành khách trong nhóm "dễ" bị tai biến phải chuẩn bị như thế nào?

Trong trường hợp không cấm dùng thuốc có chứa Acetylsalicylsaure thì hành khách nên uống một viên Aspirin 100mg trước khi lên máy bay. Nhóm hành khách này nên ngồi ngoài lối đi hoặc cạnh chỗ lối thoát nạn để có thể cử động dễ dàng. Theo kinh nghiệm, nên mang thêm vớ chống sự tạo thành cục máu đông.

*10 - Còn các hành khách thuộc nhóm "nguy hiểm" thì phải xử trí như thế nào.

Nhóm người thuộc diện "nguy hiểm" thì phải nên suy nghĩ tìm một phương tiện chuyên chở an toàn hơn; tuy nhiên nếu phải xử dụng máy bay thì bắt buộc gặp bác sĩ gia đình trước khi lên đường, thường thì được chích loại thuốc loãng máu "Heparin" hai tiếng đồng hồ trước khi máy bay cất cánh. Thuốc "Heparin" có công hiệu trong vòng 24 tiếng đồng hồ.

Chuẩn bị thuốc men vẫn chưa đủ, hành khách thuộc nhóm "nguy hiểm" này phải tuân theo đúng những lời hướng dẩn đã nêu trên trong suốt hành trình.

*11- Thời gian và khí hậu thay đổi có kéo thêm sự khó khăn không?

Quá đúng như vậy. Vì giờ giấc bị thay đổi cho nên thời điểm cần phải uống thuốc cũng bị ảnh hưởng theo. Bệnh đái đường là nhóm người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Nhóm bệnh nhân dùng thuốc loãng máu "Macumar" không bị nhiễu loạn mạnh vì hiện tại thì thuốc "Macumar" được chia đều cho 7 ngày, nhóm hành khách trên thường không gặp phải biến chứng. Những chuyến du hành đến miền nhiệt đới hay về Việt-Nam thì tai biến đông máu thường dễ gặp phải hơn, vì khí hậu nóng và ẩm tại chỗ ngay sau khi đáp xuống phi trường địa phương dễ "khuyến khích" tai biến tạo cục máu đông. Một điểm nữa cũng phải cần lưu ý là các chuyến bay ban đêm dễ bị tai biến nhiều hơn những chuyến bay ban ngày vì ban đêm cơ thể thường ít hoạt động hơn.

*12- Phía các hãng máy bay quốc tế nên thay đổi thế nào để giảm bớt tai biến đông máu?

Các hãng máy bay quốc tế chuyên dành cho các "hành trình dài" phải tôn trọng các điều kiện căn bản tối thiểu để bảo vệ sức khỏe và sinh mạng hành khách. Chúng tôi thiết nghĩ:

. quảng cáo ưu điểm các bít tất có sức "co dãn mạnh" để ôm sát vào cẳng chân chống việc ứ máu phần hạ chi và cho phép bán trên máy bay.
. các hành khách "mập" phải có những "ghế bành ngồi" phù hợp với "thân hình đồ sộ" của khách hàng.
. và khách hàng chuẩn bị "túi tiền" cho vé máy bay có tất cả điều kiện thích hợp để có sự bảo đảm về sức khoẻ trong chuyến bay và cho một cuộc sống chắc chắn sau khi đáp xuống phi đạo.

* Dr. Tôn-Thất Hứa
. 1976 - y sĩ chuyên khoa giải phẫu tổng quát và lồng ngực
. 1981 - y sĩ chuyên khoa gây mê và hồi sức (Anesthesiologie and Critical Care Medicine – Anesthesie et Réanimation)
. 1990 - bác sĩ cấp cứu và hồi sinh (Notarzt - Emergency physician - Médecin en service d' urgence);
. 1997 - (Leitender Notarzt - Emergency catastrophy physician - Médecin catastrophe).
. Bác sĩ cấp cứu tỉnh Würzburg và vùng phụ cận.
. Thành viên cứu cấp máy bay tiểu bang Bayern.

Bài Xem Nhiều