We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 11 December 2010

Khối 8406 Phản Đối Báo TIME Xếp Hồ Chí Minh Vào Danh Sách 10 Tù Nhân Chính Trị Kiệt Xuất...

Kính thưa Quý Vị

Tạp chí TIME số ra ngày 15 tháng 11 năm 2010, trong bài báo của Josh Sanburn nhan đề "Top 10 Political Prisoners", đã tôn vinh nhân vật Hồ Chí Minh như một tù nhân chính trị nổi tiếng trên thế giới đã từng tranh đấu cho tự do dân chủ, cùng chung một danh sách với Bà Aung San Suu Kyi, Ông Nelson Mandela, Mục sư Martin Luther King Jr, Thánh Mohandas Gandhi, Cựu Tổng thống Tiệp Khắc Vaclav Havel….

Following elections earlier in November that were widely seen as a sham, Burma's ruling military junta released Aung San Suu Kyi, the face of the country's beleaguered democratic opposition. The move has been received with cautious optimism by the international community, though it remains unclear how much freedom Suu Kyi will actually have. TIME takes a look at prominent dissidents imprisoned for their beliefs


Read more: http://www.time.com/time/specials/packages/completelist/0,29569,2024558,00.html#ixzz17CuoYflw
---------------------------
Dưới đây là lá thư của Khối 8406 và bản dịch Việt ngữ.
Bloc 8406
For Freedom and Democracy for Vietnam 2006
Vietnam, December 2nd, 2010
TIME Magazine
1271 Avenue of the Americas, NY 10020
Attention: Managing Editor
Dear Sir,
We are surprised by Mr. Josh Sanburn’s lack of knowledge in an article he wrote and was published in TIME Magazine of November 15, 2010 about Ho Chi Minh, a criminal who has caused countless sufferings to the Vietnamese people.
It is really an insult to the great men and women of the humanity, Mohandas Gandhi, Martin Luther King Jr, Andrei Sakharov, Vaclav Havel, Aung San Suu Kyi…who have sacrificed their lives for freedom and happiness of their people when Ho Chi Minh is set in the same list with them by your magazine.
In historical realities, Ho Chi Minh was an agent of Soviet Union and Comintern. His mission was to spread communism all over the South East of Asia. His direct duty was to drive the French colonial power out of Indochina and to settle up the communist regime in place. That is why he brought war not only to Vietnam but also to Laos and Cambodia. He knew how to mobilize the people’s aspiration for freedom and independence, and he succeeded. He accepted an international conspiracy to divide Vietnam in two in 1954 so that he could seize immediately the northern half of the country, and from there he planned and realized another war to invade the South with the false cause of liberating the South from the American neo-colonial occupation.
Under the communist rule, the Vietnamese people has suffered a cruel authoritative regime with the privation of freedom and human rights. Millions of people were killed in wars and in different repressions: land reform, Hue city massacre in Tet offensive, abolition of capitalists, re-education concentration camps etc… Until now, religious freedom and freedom of speech are still gravely violated, internet is censored, peaceful dissidents are arrested and condemned, corruption is rampant …
Many intellectuals of our time already open their eyes to recognize the real nature of Ho Chi Minh after so many years they have been misguided by the communist propaganda and misinformation.
We hope that TIME Magazine should recommend its collaborators, such as Mr. Josh Sanburn, to make a serious and updated research before writing an article like that appeared in TIME of November 15, 2010 in order to avoid any suspicion about the intellectual honesty of your respectful Magazine.
We also ask you, consequently, to rectify Mr. Josh Sanburn’s mistake in the nearest possible publication of TIME Magazine.
Please accept our thanks and high regards.
Board of Interim Representatives of Bloc 8406:
– Mr. Do Nam Hai, Saigon, Vietnam.
– Rev. Phan Van Loi, Hue, Vietnam.
– Rev. Nguyen Van Ly, Hue, Vietnam.
– Nguyen Chinh Ket, working abroad.
On behalf of the four members of the Board:
(Signature)
Nguyen Chinh Ket
Bản dịch Việt ngữ
Vietnam, ngày 2 tháng 12 năm 2010
Kính gửi:
Ông Tổng Biên Tập
Tạp Chí TIME
1271 Avenue of the Americas, NY 10020
Kính Ông,
Chúng tôi rất ngạc nhiên khi thấy ông Josh Sanburn đã tỏ ra thiếu kiến thức trong một bài báo ông viết được đăng trên tạp chí TIME ngày 15 Tháng 11 năm 2010 về nhân vật Hồ Chí Minh, một tội đồ đã gây không biết bao nhiêu đau khổ cho người dân Việt Nam.
Đây quả là một xúc phạm đến những bậc vĩ nhân của nhân loại như Mohandas Gandhi, Martin Luther King Jr, Andrei Sakharov, Vaclav Havel, bà Aung San Suu Kyi, v.v... là những người đã hy sinh cuộc sống của họ cho tự do và hạnh phúc của người dân khi tạp chí của ông xếp Hồ Chí Minh vào cùng một danh sách với họ.
Thực tế lịch sử cho thấy Hồ Chí Minh là tay sai của Liên Xô và Quốc tế Cộng sản. Nhiệm vụ của ông là bành trướng chủ nghĩa cộng sản trên khắp Đông Nam Á. Nhiệm vụ trực tiếp của ông là đẩy lùi quyền lực của thực dân Pháp ra khỏi Đông Dương và để thiết lập chế độ cộng sản tại đây. Đó là lý do tại sao ông đã mang chiến tranh không chỉ đến Việt Nam mà còn đến với Lào và Campuchia. Ông đã tìm cách vận dụng khát vọng tự do độc lập của nhân dân và ông đã thành công. Ông chấp nhận âm mưu của quốc tế chia đôi Việt Nam năm 1954 để ông có thể nắm chính quyền ngay lập tức nửa đất nước phía bắc, và từ đó ông lên kế hoạch thực hiện cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam với chiêu bài giả dối là giải phóng miền Nam khỏi chủ nghĩa tân thực dân của Hoa Kỳ.
Dưới sự thống trị của cộng sản, nhân dân Việt Nam đã phải chịu đựng một chế độ cường quyền tàn ác tước đoạt tự do và nhân quyền của người dân. Hàng triệu người đã thiệt mạng trong những cuộc chiến tranh và đàn áp khác nhau: cải cách ruộng đất, thảm sát tập thể tại Huế trong cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân, đánh tư sản mại bản, lập các trại tập trung cải tạo, v.v... Cho đến nay, tự do tôn giáo và tự do ngôn luận vẫn còn bị vi phạm nghiêm trọng, internet bị kiểm duyệt, các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa bị bắt giữ và ghép tội, tham nhũng đang lan tràn ...
Sau nhiều năm lầm đường lạc lối vì bị cộng sản tuyên truyền và thông tin sai lạc, nhiều nhà trí thức cùng thời với chúng tôi đã mở mắt và nhận ra bản chất đích thực của Hồ Chí Minh.
Chúng tôi hy vọng rằng Tạp chí TIME đề nghị các cộng tác viên của mình, như ông Josh Sanburn chẳng hạn, hãy nghiêm túc nghiên cứu và cập nhật thông tin trước khi viết một bài báo như bài báo của tạp chí TIME ra ngày 15 tháng 11, 2010 để tránh bất kỳ sự nghi ngờ về sự trung thực nơi Tạp chí có tính trí thức và đầy uy tín của ông.
Vì thế, chúng tôi cũng xin ông vui lòng chỉnh lại việc đánh giá sai lầm của ông Josh Sanburn trong số báo sắp xuất bản của tạp chí TIME.
Xin ông đón nhận lòng biết ơn và sự kính trọng sâu xa của chúng tôi.
Ban Đại Diện Lâm Thời Khối 8406:
– Ks Đỗ Nam Hải, Saigon, Việt Nam.
– Lm Phan Văn Lợi, Huế, Việt Nam.
– Lm Nguyễn Văn Lý, Huế, Việt Nam.
– Nguyễn Chính Kết, đang hoạt động tại hải ngoại.
Thay mặt 4 thành viên Ban Đại Diện:
(Ký tên)
Nguyễn Chính Kết
-

Niềm tin vào con người Việt

Năm 1983, trong một dịp về thăm nhà ở California, tôi đang loay hoay sửa lại hệ thống tưới nước cho khu vườn trước nhà, áo quần mặt mày lem luốc như một anh lao công Mỹ chính hiệu; thì một người phụ nữ lạ mặt xuất hiện ngoài cổng, cao tiếng, "Ông Tổng; Ông Tổng". Đã lâu lắm tôi mới nghe lại danh từ này.

Ngạc nhiên, tôi ra mở cửa mời khách vào nhà. Chị giải thích, "Con là nhân viên cắt thịt của nhà máy Dona Foods ở Biên Hòa ngày xưa. Chắc ông không nhớ?" Tôi lắc đầu. Nhà máy có hơn 3.000 nhân viên, ngoài các cán bộ trong ban quản lý, tôi thực sự không biết ai. Chị đưa ra tấm thẻ ID cũ của công ty, đã bạc màu, nhưng vẫn còn nhận rõ tên Dương Thị Gấm, với tấm hình đen trắng ngày xưa rất quê mùa, có cả tên và chức vụ của anh quản lý trong khu vực sản xuất.

Chị tiếp tục kể, "Sau khi chính quyền tiếp thu, con làm thêm 4 tháng rồi bị cho nghỉ vì nhà máy không đủ nguyên liệu để điều hành. Con lên thành phố làm ô sin cho một gia đình vừa ở ngoài Bắc vô. Sau 1 năm, ông chủ được thăng chức điều về Hà Nội. Vì con làm việc tốt, ông đem con đi luôn và con ở ngoài đó đến 2 năm. Trong thời gian làm thuê, có ông nhân viên ngoại giao người Đức cạnh nhà. Ông ta lớn tuổi, nhưng ngỏ ý muốn cưới con và đem về Đức khi mãn nhiệm. Muốn giúp gia đình nên con đồng ý, dù con chỉ mới 22 tuổi trong khi ông ta đã hơn 60." Tôi nhìn chị kỹ hơn. Năm 1975, chị mới 19, thì năm nay, có lẽ chị chỉ mới 27, nhưng xem chị già và phong trần nhiều. Chị thuộc loại đàn bà xấu, dưới trung bình, lại thêm đôi chân bị khập khễnh. Có lẽ những bệnh tật, bất hạnh và mặc cảm đã làm chị già trước tuổi?
"Con theo chồng về Đức được 3 năm thì phải bỏ trốn, rồi ly hôn, vì ông này mỗi lần say rượu là đánh đập con tàn nhẫn. Con phải vào nhà thương cả chục lần mỗi năm. Không có tiền bạc hay của cải, làm bồi bàn khổ cực, nên con nghe lời rủ rê của bạn bè chạy qua Mỹ tìm đường sống. Con đến Los Angeles được 6 tháng nay." Đại khái, chị đang làm nhân viên thoa bóp (masseuse) cho một tiệm trên San Bernadino. Thu nhập cũng tạm đủ sống, nhưng có cơ hội, người chủ muốn sang tiệm, nên chị tìm cách mua lại.
"Con dành dụm được hơn 12 ngàn đô la, nhưng còn thiếu 5 ngàn nữa. Nghe tin ông Tổng ở đây, con hy vọng ông giúp cho con số tiền này để con có cơ hội vươn lên".
Tôi đính chính với chị, tôi đã hết là ông Tổng, hiện nay chỉ là một nhân viên xoàng của một ngân hàng nhỏ ở Wal Street, sống đời trung lưu bình dị như triệu người Mỹ khác. Nhưng may cho chị là hôm ấy, gần ngày Giáng Sinh, tôi thấy rộng lượng và nhất là vừa nhận được tấm chi phiếu khá lớn của ngân hàng cho tiền thưởng cuối năm. Tôi cho chị mượn 5 ngàn và thực sự, không nghĩ rằng mình sẽ thấy lại số tiền này, như nhiều trường hợp vẫn luôn xảy ra với bà con bạn bè.
Nhưng chỉ 6 tháng sau, chị lại tìm đến nhà trả lại số tiền 5 ngàn và còn muốn đưa thêm 3 ngàn tiền lãi. Tôi không có nhà, vợ tôi chỉ nhận lại 5 ngàn không lấy lãi và chúng tôi đều đồng ý là số tiến 5 ngàn khứ hồi này quả là chuyện thần thoại của Hollywood. Chị còn khoe với vợ tôi là đã mua thêm 1 tiệm massage khác.

Bẵng đi 5 năm, tôi không gặp lại chị và cũng không liên lạc gì. Tình cờ, tôi và bạn bè vào một quán ăn khá sang trọng ở Bolsa (quận Cam) và người chủ tiệm đứng đón tiếp chúng tôi là chị Gấm ngày nào. Chị huyên thuyên câu chuyện, "Làm massage có tiền nhưng nhức đầu với nhân viên, khách hàng và cơ quan công lực, nên con bán hết 5 tiệm và quay ra kinh doanh nhà hàng. Ngoài tiệm này, con còn 2 tiệm nữa ở khu phố Tàu và khu đại học UCLA." Chị cũng khác hẳn lúc xưa. Áo quần thời trang bảnh bao, ăn nói lịch thiệp hơn, cư xử đúng như một bà chủ, và chiếc xe Mercedes đời mới đậu ngay cạnh cửa nói lên sự "thành công" của chị.

Sau bữa ăn miễn phí, tôi cũng không liên lạc gì với chị, vì công việc làm ăn của tôi lúc này đem tôi đi khắp thế giới, không mấy khi về lại California. Cho đến năm 1997, khi tôi đi dự một hội thảo và triển lãm về ngành ngân hàng ở Chicago, chị lại xuất hiện. Tôi đang nghiêm túc ngồi trên bàn làm phối hợp viên (moderator), còn chị thì tươi cười chào tôi trong bộ âu phục của một nhân viên cao cấp (executive), với một thẻ bài đeo trên người có tên rất Mỹ là Christina Spencer. Trong bữa ăn chiều sau hội thảo, chị đưa tấm hình chồng chị và đứa con đã lên 3, rồi tiếp tục, "Trong khi kinh doanh, con đi học thêm vào buổi tối và cuối tuần, cuối cùng cũng lấy được mảnh bằng Cử nhân (Bachelor) về Tài chính (Finance). Sau đó con đi làm cho Wells Fargo (ngân hàng lớn ở California), gặp chồng con là Phó Giám Đốc R&D cho Xerox nên đời sống hai đứa cũng tốt đẹp. Chúng con đang sống ở Palo Alto (một khu giàu của Bắc California cạnh đại học Stanford)". Một nhân công nghèo hèn, thất học với một nhan sắc kém cỏi, lại gặp nhiều gian truân, chị đã lên tới đỉnh sung túc của một xã hội có sự cạnh tranh khắc nghiệt giữa nhiều loại dân tứ xứ. Tôi nhìn lại chị thêm lần nữa, một biểu tượng đáng khâm phục cho ý chí cầu tiến và sự hy sinh vô bờ để đạt đến giấc mộng của mình.

Dĩ nhiên là chị không nói ra, nhưng tôi tin là trong cuộc hành trình 22 năm vừa qua của chị, đã không thiếu những tình huống hiểm nghèo, cay đắng và tuyệt vọng chị phải đối diện. Sức mạnh nội tại nào đã giúp chị vượt qua và bay cao mới thực sự là "cú đấm thép" mà cộng động chúng ta hay bàn luận.
Không thiếu những trường hợp như chị trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Rời quê hương với hai bàn tay trắng, thiếu sót mọi kiến thức, kinh nghiệm và quan hệ trên xứ người, những người Việt như chị đã vượt lên mọi rào cản, trở ngại để dành cho mình một chỗ đứng dưới ánh mặt trời (a place in the sun).
Tôi cũng còn nhớ một buổi sáng mùa đông nào, khoảng 1990, mấy người bạn đưa tôi đi thăm Chợ Vòm ở Moscow nơi phần lớn người Việt tụ tập mua hàng sỉ để đem về các tỉnh thành xa xôi ở Nga để bán lẻ lại. Tôi đã ái ngại nhìn những thùng đồ nặng trĩu trên đôi vai gầy yếu mỏng manh của vài thiếu nữ Việt Nam, quẩy gánh đi đến các trạm xe lửa, để tải hàng về những nơi như Siberia, Kazakhstan...chỉ nghe tên là đã lạnh run người. Họ là những biểu tượng đẹp nhất của tinh thần và sức sống Việt.
Dĩ nhiên là tôi cũng đã từng gặp những người Việt "xấu xí" trên các nẻo đường thế giới. Những anh chị dốt nát nhờ chút quyền lực, có chút tiền, ra nước ngoài coi trời bằng vung, hành xử với tất cả ấu trĩ của một bậc "đại quê mùa". Hay những cậu ấm cô chiêu, nhờ tiền rừng bạc biển của cha mẹ cung cấp, ăn chơi đua đòi, nhiễm mọi thói hư tật xấu của bọn sinh viên hoang đàng. Nhưng các người này chỉ là thiếu số giữa một đám đông người Việt thầm lặng, kiên nhẫn, cần cù xây dựng cho mình một tương lai xứng đáng với mọi lời vinh danh cao cả nhất.

Khi nói về sự hãnh diện của dân tộc, tôi nghĩ phần lớn những người Việt tha phương không cho hình ảnh các đại gia với máy bay riêng hay xe siêu sang là sự tiến bộ của xã hội. Hay các chân dài với đủ nhãn hiệu "hoa hậu", "siêu sao" là biểu tượng của thành công. Hay vài trận bóng đá với các nước láng giềng hoặc những xếp hạng rất vô nghĩa của các nhóm truyền thống quốc tế.
Vả lại, ở lâu trên xứ người, chúng tôi đã chứng kiến những sự giàu sang hay tiếng tăm cả triệu lần các nhân vật hay sự kiện này.

Niềm hãnh diện thực sự của chúng tôi là những Dương Thị Gấm, những cô gái buôn hàng lẻ ở Moscow, những em trẻ đứng đầu bảng ở các trường trung học, những khoa học gia đồng hành cùng các nhân tài thế giới ở rất nhiều viện nghiên cứu, những doanh nhân cạnh tranh ngang ngửa trên sân chơi bằng phẳng của các nền kinh tế tân tiến... Những người Việt đó là động lực khiến chúng tôi phải gắng đi thêm bước nữa trong những giờ phút đen tối khó khăn nhất, phải vượt qua cái kỹ năng hạn hẹp của mình để tỏa sáng.
Trong dòng đời, đối diện những thử thách khó khăn, chính con người "lỳ" như tôi cũng nhiều lúc muốn buông thả. Muốn quay về một góc tối nào đó, an phận với cuộc sống an nhàn, cho qua kiếp người dâu bể. Nhưng nhìn những tấm gương như chị Gấm, tôi thấy mình không có quyền bỏ cuộc. Tôi tự nhủ mình đã quá may mắn, được nuôi dưỡng trong một môi trường lành mạnh, phong lưu, với đủ lợi thế cạnh tranh. Sự thất bại của mình sẽ là một vết nhơ gấp đôi những con người Việt kém may mắn khác. Do đó, mình phải vươn vai đứng dậy để tiếp tục, vì đây là bổn phận và danh dự của mình trước những người bạn đồng hành.

Trước bối cảnh khó khăn hiện tại của kinh tế thế giới, và dự đoán là tình hình sẽ tệ hại hơn (theo nhận định chủ quan của tôi), tôi muốn nói với các doanh nhân trẻ và nhỏ của Việt Nam, trong hay ngoài nước, là nếu những con người như chị Gấm đã làm được, chúng ta cũng sẽ làm được. Điều thú vị nhất là lần ăn tối ở Chicago với chị Gấm, tôi bốc được một lời khuyên trong chiếc bánh may mắn (gọi là fortune cookies mà các nhà hàng Tàu ở Mỹ thường mời khách free. Bánh kèm bên trong một lời bói toán hay một câu nói của doanh nhân). Tôi còn giữ tờ giấy này, "Thua cuộc chỉ là một tình trạng tạm thời. Bỏ cuộc biến nó thành một sự kiện thường trực". (Being defeated is often a temporary condition. Giving up is what makes it permanent-- Marlene vos Savant). Chúng ta không tiên đoán về tương lai, chúng ta đang tạo dựng nó hàng ngày.
Alan Phan

Bắc Kinh cô lập vợ của Lưu Hiểu Ba, tung ra làn sóng bắt bớ vào ngày trao Giải Nobel


Liu Xia (vợ

của Lưu Hiểu Ba ) bị quản thúc tại gia kể từ Tháng Mười, nhưng trong những ngày gần đây, mạng an ninh đã bị thắt chặt. Nhiều nhà hoạt động và bảo vệ nhân quyền đã bị bắt và đưa đến những nơi không ai biết cho đến ít nhất là ngày 12 tháng Mười Hai, vì Nhà Nước sợ là họ có thể nói lên sự ủng hộ đối với nhà văn được trao giải Nobel đang bị cầm tù.

Bắc Kinh (AsiaNews) – Cảnh sát đã bao vây nhà của người đoạt giải Nobel Hòa bình, ông Lưu Hiểu Ba, vài giờ trước khi buổi lễ trao giải danh dự cho nhà văn bị cầm tù. Vợ của ông Lưu Hiểu Ba, Liu Xia (Lưu Hạ), đã bị quản thúc tại gia kể từ khi có thông báo chồng của bà đã được trao giải Nobel, trong tháng Mười. Đường dây điện thoại của bà đã bị cắt và bạn bè, gia đình và những người đồng chí hướng của bà trong tập thể bất đồng chính kiến đang sống ở Trung Quốc đều bị quản thúc tại gia hoặc bị đặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt. Tất cả đã bị cấm không được rời khỏi nước, vì lo ngại rằng họ có thể đi đến Oslo để nhận giải thay mặt cho nhà văn bị cầm tù. Từ thứ năm ngày 9 tháng 12 cảnh sát đã đặt bảo vệ tại lối vào khu phố, và kiểm tra danh tính của bất cứ ai đi vào. Hàng chục nhà báo đang chờ đợi bên ngoài lối vào, trong khi các cảnh sát viên tuần tra các khu vực lân cận.

Thứ năm, ngày 9 tháng 12, cảnh sát đã thực hiện một cuộc đột kích vào các nhà hoạt động nhân quyền và bất đồng chính kiến, và buộc họ phải “có một chuyến đi” ra khỏi nhà của họ trong vài ngày tới. Những đoạn phim đã được ghi lại bởi nhóm Bảo Vệ Nhân Quyền Trung Quốc (Chinese Human Rights Defender – CHRD), đã được gom góp biên soạn thành một danh sách của các dữ kiện này.

Người đồng-tổ chức cho Hiến Chương 08, Zhang Zuhua, đã bị cảnh sát bắt trên đường phố gần nhà ông. Cho đến hôm nay vẫn chưa biết họ giam giữ ông ở đâu. Zhang, một người bạn thời đại học của Lưu Hiểu Ba, khi trở về chung cư của mình sau giờ ăn trưa đã bị theo sát bởi một số cảnh sát, khi một chiếc xe van dừng lại gần ông. Một nhóm cảnh sát và nhân viên bảo vệ an ninh quốc gia (Guobao) đã nhảy ra và yêu cầu ông đi theo họ. Ông từ chối, nhưng đã bị đẩy vào xe. Vào ngày 07 Tháng 12, đường dây nối Internet của ông bị cắt, và ông đã được khuyến cáo là phải đi ra khỏi Bắc Kinh trong một vài ngày, nhưng ông đã từ chối.

Các luật sư nhân quyền và giáo sư Teng Biao, đã bị bắt sau khi giảng bài của mình tại Viện Khoa học Chính trị và Pháp luật TQ, và được đưa đến Quận Yanqing, bên ngoài Bắc Kinh. Ông đã được cho biết rằng ông phải ở đó cho đến ngày 12 tháng Mười Hai.

Tung tích của học giả Bắc Kinh, ông Cui Weiping, cũng không được biết, ông đang bị giữ tại một địa điểm bí mật gần thủ đô.

Nhà báo Gao Yu và chồng của bà, được bị cảnh sát hộ tống từ sân bay, không ai biết họ đang ở đâu.

Tác giả Yu Jie, và các nhà hoạt động nhân quyền tại Xi’an (Tây An) Hải Dương đã bị bắt đưa đến một nơi gần thành phố, nơi ông sẽ bị buộc phải ở lại đến ngày 12 tháng Mười Hai. Ông Yang đã phản đối, nói rằng ông phải chăm sóc cho người mẹ bệnh tật của mình, nhưng họ bắt ông đi bằng vũ lực.

Luật sư nhân quyền Zhang Jiankang tại Xi’an , người cũng đang chăm sóc bà mẹ già và bệnh tật của mình cũng bị cảnh sát đến bắt đi.

Các nhà hoạt động tại Xi’An, như Fu Sheng và Ma Xiaoming cũng được cho là đã bị bắt đi nhưng không có thông tin chi tiết.

Mạng Internet đã bị cắt đứt trên nhiều người khác, hoặc điện thoại của họ cũng bị vô hiệu hóa một phần (họ có thể gọi ra nhưng không nhận được điện thoại gọi vào). Dưới đây là danh sách của những người đang cư trú tại Bắc Kinh. Các học giả Xu Youyu; nhà hoạt động Yafeng (đã bị cảnh sát bắt), nhà hoạt động và nghệ sĩ Ai Weiwei, mà điện thoại đã bị chặn, và Internet bị cắt, nhà hoạt động nhân quyền Wu gan. Tác giả Wang Lixiong, và blogger người Tây Tạng Woeser, buộc phải ở nhà trong những ngày tới.

Ngoài ra, tác giả Shang Xia, tại Thượng Hải, học giả Mo Zhixu, hiện đang bị giam giữ ở Lạc Sơn, Tứ Xuyên; Wen Kejian một tác giả từ Hàng Châu, nhà hoạt động Hua Chunhui từ Wuxi City.

Hơn nữa, trong các ngày trước hôm 10 tháng 12 đã có rất nhiều sự việc tra tấn do các cơ quan cầm quyền nhắm vào những người bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động. Các viên chức an ninh quốc gia đã ngăn chặn luật sư Bắc Kinh Li Xionbing không cho vào tham dự một hội thảo được tổ chức bởi văn phòng Liên minh Châu Âu tại Trung Quốc;

Sáu nhân viên an ninh đang theo dõi và kiểm soát sự đi lại của Giáo sư Xu Zhiyong;

Nhà hoạt động tại Bắc Kinh Gu Chuan đã được ba nhân viên an ninh tiếp xúc, những người này đã cảnh cáo ông không được ra khỏi nhà của mình;

Nhà hoạt động Wu Yilong, từ Hàng Châu bị quản thúc giam “lỏng” từ thứ năm ngày 9 tháng Mười Hai, trong khi các nhà hoạt động Mao và Chu Yufu Qingxiang đang bị giám sát;

Tác giả và nhà hoạt động Giang Danwen từ Thượng Hải đang bị tạm giam “lỏng” ở nhà, và không thể ra khỏi nhà vì bất cứ lý do nào;

Nhà hoạt động Zhang Shijie tại Trùng Khánh đã bị khuyến cáo không được tham gia vào bất cứ biến cố gì nhằm chào mừng Lưu Hiểu Ba trong những ngày tới;

Giáo sư Xia Yeliang tại Bắc Kinh bị đặt dưới sự giám sát từ ngày 6 tháng 12, và được ra lệnh không được tham gia vào bất cứ biến cố nào, hay xuất bản bất cứ điều gì trên mạng, hoặc chấp nhận phỏng vấn với các cơ quan truyền thông ngoại quốc;

Nhà hoạt động Xiao Yong từ Quảng Châu đã bị bắt đi từ nhà của ông vào ngày 9 tháng 12, viên cảnh sát nói với ông sẽ đưa ông đến khách sạn. Các nhân viên an ninh đã tịch thu máy tính và điện thoại di động của ông và của vợ ông.

Từ ngày 07 tháng 12 các văn phòng của tổ chức phi chính phủ (NGO) Aizhing đã bị cúp điện, trong khi đó nguồn cung cấp nước cho nhà nhà sách All Sage Bookstore ở Bắc Kinh đã bị cắt, và người quản lý nhà sách, Lưu Suli, đang bị tạm giam “lỏng”.

Phạm Hương Sơn

Nguồn: AsiaNews

Bài Xem Nhiều