We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 19 December 2010

Loại bỏ tà giáo cộng sản




Nguyễn Nguyễn (danlambao) – “…Nếu muốn thay đổi chính quyền cộng sản, đừng tập trung vào chính quyền cộng sản. Hãy tìm hiểu và xóa sổ những tín đồ cộng sản. Không có tín đồ cộng sản, CNCS sẽ tự sụp đổ.”

Nhìn lại toàn bộ quá trình hình thành và phát triển của chủ nghĩa cộng sản, chúng ta có thể thấy những nét tương đồng với một tôn giáo. Cách thức xây dựng xã hội của cộng sản được rút ra từ tôn giáo. CNCS không phải là một hình thái nhà nước mà là một tà giáo.

Về triết học: chủ nghĩa cộng sản theo triết học duy vật (đối lập với triết học duy tâm của các tôn giáo). Người cộng sản xác tín rằng mỗi người chỉ có một cuộc sống. Niềm tin đó tạo ra sức mạnh, sức mạnh của sự bât chấp. Vì ý thức không có Thượng Đế, Bụt, Phật, Chúa,… không có quả báo nên người cộng sản rất liều lĩnh. Chính sự liều lĩnh đã giúp họ giành chiến thắng trong nhiều cuộc chiến. Nhìn lại thời gian CNCS phát triển ở nước ta có thể thấy CS rất “có thời”. Họ dựa vào sự khó khăn, gian khổ của thời chiến để lôi kéo tín đồ. Trong thời chiến tranh, nhiều người không thấy Chúa, không thấy Bụt, ngay lúc đó, CS xuất hiện cùng với lời hứa hẹn một thiên đường sau cuộc chiến. Người dân xác lập niềm tin vào cộng sản. Khi niềm tin được xác lập, cộng sản có sức mạnh vô cùng lớn: sức manh của ý chí. Những con người cuồng tín cộng sản không sợ chết.

Về Thượng đế: Chủ nghĩa cộng sản luôn tự cho là họ vô thần nhưng nếu nhìn kĩ, các bạn sẽ thấy cộng sản là một tà giáo, có giáo chủ. Mỗi tôn giáo đều tôn thờ một đấng (gọi chung là thượng đế). Cộng sản cũng vậy, họ tìm cách thần thánh hóa một nhân vật nào đó. Ở Việt Nam, nhân vật đó là ông Hồ Chí Minh. Để minh chứng cho việc này, tôi có thể chỉ cho các bạn thấy hình của ông HCM được treo trên bàn thờ thay cho Chúa, Phật, Ông bà, Tổ tiên. Vì sao cộng sản phải làm điều này? Theo tôi là để tạo ra những con người cuồng tín, sẵn sàng chết để bảo vệ cộng sản. Chúng ta hãy liên tưởng đến những tín đồ Hồi giáo đánh bom cảm tử. Việc thần thánh hóa một con người buộc CS phải tiêu diệt những người biết về cái xấu của “vị thánh”. Bởi ông HCM chỉ là 1 con người, có xấu có tốt. Tuy nhiên, trên thông tin CS, ông HCM luôn luôn là vị thánh, toàn diện.

Về đinh hướng xã hội: CNCS định hướng làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Chúng ta hãy dành một phút để suy nghĩ về các tu sĩ tôn giáo. Trên thực tế, các tu sĩ đã thực hiện điều này từ rất lâu rồi. Đất đai tôn giáo không thuộc tư hữu. Vậy điểm khác nhau là gì? Tại sao tôn giáo hướng thiện còn CS thì ngày càng suy đồi. Đó là sự khác nhau về nhu cầu. Nhu cầu vật chất của các tu sĩ rất nhỏ. Họ sống đơn giản. Nhưng nhu cầu tâm linh của họ rất lớn. Họ có nhu cầu giúp đỡ người khác nên họ làm xã hội trở nên tốt hơn. Với CS, theo quan niệm của họ, vật chất được đề cao. Chính điều này làm lòng tham được phát huy vô độ.

Về tổ chức: Cộng sản và tôn giáo có nét chung là chỉ có một tổ chức duy nhất. Người ngoài tôn giáo không được tham gia vào bộ máy tôn giáo. Người ngoài cộng sản không tham gia vào bộ máy công sản được. Tại sao lãnh đạo tôn giáo có thể đưa đạo của họ ngày càng phát triển còn cộng sản thì không? Lãnh đạo tôn giáo được sàng lọc từ tín đồ tôn giáo. Họ phải chứng minh năng lực và đức độ của họ bằng chính cuộc sống thường ngày của mình. Họ được tín đồ tín nhiệm, điều này tạo sự đồng thuận lớn, tạo ra sức mạnh của sự đoàn kết. Đối với CS, việc lựa chọn lãnh tụ không còn dựa trên sự tín nhiệm của đa số, lãnh tụ chỉ đại diện cho một bộ phận nhỏ. Điều này dẫn tới sự phân cấp trong xã hội: Người theo CS và người theo ”tôn giáo” khác.

Ngày nay, CS liên tục bất hòa với các tôn giáo đang hoạt động. CS buộc phải làm vậy vì sự tồn vong của CS không cho phép sự tồn tại và phát triển của bất cứ tôn giáo nào khác, niềm tin nào khác. Tà giáo CS với tư tưởng sai lệch sẽ làm con người mất dần cái chân, thiện, mĩ sẵn có, tước bỏ mục đích sống của cá nhân mỗi người. Thay vào đó là lí tưởng: sống cho cộng sản. Vì tư tưởng vô thần, CS phát huy cái tham (tiền, danh vọng, nhục dục..), Sân (ác tam, thù hận), si (u mê, vô minh).

Từ những so sánh trên, tôi kết luận: cộng sản không phải là một tổ chức nhà nước. Cộng sản là một tà giáo.

Vậy với những phân tích về bản chất cộng sản, có thể có cách nào thoát khỏi cộng sản hay không? Nếu xét ở Việt Nam, hầu hết đều có một tôn giáo: có người theo Phật giáo, có người theo Kitô giáo, có người theo Hòa hảo, Tin lành, có người thờ ông bà… Niềm tin tôn giáo trong con người là bất diệt. Cộng sản đã giết các tôn giáo khác bằng cách hạn chế những hoạt động của họ. Điều này làm con người xa dần tôn giáo của họ, đồng nghĩa với việc xa rời từ tâm. Khi con người xa lí tưởng tôn giáo, họ vô định trong cuộc sống, dễ dàng bị lòng tham lôi cuốn. Điều tất cả chúng ta cần làm là đưa niềm tin đặt đúng chỗ, giữ vững tính thiện trong con người mình. Nếu bạn là Phật tử, hãy siêng đi chùa, hãy tin vào Phật, học giáo lí Phật, hãy bố thí… Bạn theo Kitô giáo hãy siêng đến nhà thờ, tham gia mọi hoạt động tôn giáo có thể. Hãy trở về với tôn giáo của bạn và giúp người khác trở về với tôn giáo của họ. Hãy giúp đỡ các hoạt động của tôn giáo. Hãy ngưng tiếp tay cho cái xấu. Ví dụ nếu bạn cứu trợ, quyên góp và bạn có hai lựa chọn CS và tôn giáo của bạn, hãy lựa chọn khôn ngoan. Khi mua một sản phẩm hãy ưu tiên cho những doanh nghiệp tư nhân làm ăn hiệu quả.

Để hạ gục cộng sản, chúng ta không cần phải chú ý đến chính quyền cộng sản. Hãy khơi dậy tính thiện trong bạn và người khác. Đưa niềm tin đặt đúng chỗ. Có niềm tin tôn giáo, tức là bạn không có niềm tin nơi cộng sản. Không có niềm tin cộng sản thì không có chủ nghĩa cộng sản. Hãy trở về với niềm tin của bạn và giúp mọi người trở về với niềm tin của họ. Tất cả chúng ta đều có thể hạ gục góp phần loại bỏ cộng sản. Kẻ thù của cộng sản chính là niềm tin đặt đúng chỗ.

Nguyễn Nguyễn

Chính Nghĩa Là Của Chúng Ta.

Lịch sử đã chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của mình. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của mình chứ không thể trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế.

Chính Nghĩa Quốc Gia thực sự là của chúng ta, mãi mãi vẫn là của chúng ta - Những người đã tận hiến cho Tổ Quốc - Dân Tộc.

Hỡi những con người Việt Nam chân chính ! Hãy nhớ rằng dòng máu còn luân lưu trong huyết quản chúng ta vẫn là dòng máu di truyền của tổ tiên từ thời lập quốc và xương thịt lưu lạc này vẫn là máu thịt Việt Nam.

Dân tộc Việt Nam trường tồn gần 5000 năm lịch sử. Từ thuở lập quốc ven bờ Trường Giang, dân tộc Việt Nam đã phải luôn luôn chiến đấu chống lại bọn giặc ngoại xâm từ phương Bắc và từ chính những cuộc chiến đấu trường kỳ, ác liệt đó dân tộc Việt Nam đã viết nên vô vàn những trang lịch sử hào hùng, chói lọi chiến công. Trong cuộc đối đầu truyền kiếp này Hán tộc vốn mạnh đông nên chiếm ưu thế nhưng vì tinh thần bất khuất không chịu để Hán tộc đồng hóa nên tuy phải lui dần về phương Nam nhưng dù trải qua bao hưng phế, thịnh suy của các vương triều Việt tộc duy nhất chỉ có một lần Mạc Ðăng Dung hiến đất cho Trung Hoa vào năm 1540 để phải “lưu xú vạn niên”, ngoài ra chưa bao giờ có trường hợp ô nhục như việc bọn Cộng Sản Việt Nam đã và đang làm hiện nay là dâng đất - có nghĩa là bán nước - cho đám giặc phương Bắc nhiều lần.

Việc dùng lãnh thổ quốc gia hiến cho giặc để tranh đoạt thắng lợi của bọn Qủy Ðỏ ở Bắc Bộ Phủ ngày nay không phải là lần đầu tiên mà đã xảy ra từ năm 1958 qua văn thư ký Ngày 14-9-1958, của Phạm Văn-Ðồng tuân lệnh Hồ Chí-Minh, gửi cho Tổng-lý Quốc-vụ viện Trung-quốc (Thủ-tướng) là Chu Ân-Lai. Văn thư này thực chất là một văn kiện bán nước (nhượng lãnh hải) trắng trợn vì theo bản tuyên cáo Ngày 4-9-1958, của chính phủ Trung-quốc về lãnh hải gồm 12 hải lý kể từ đất liền và tấm bản đồ đính kèm bao gồm toàn bộ các đảo trong vịnh Bắc-Việt, toàn bộ các đảo ở biển Nam-hải như Tây-sa (Hoàng-sa) và Nam-sa (Trường-sa). Như vậy nếu tính theo Công Pháp Quốc Tế lãnh hải dài 12 hải lý, tính từ các đảo này thì:

- lãnh hải Trung-quốc ở Nam-hải, phía Tây sẽ kéo sát tới bờ biển suốt miền Trung, Bắc Việt-Nam.

- Phía Ðông vươn sát tới lục địa Phi-luật-tân, Bruneị

- Phía Nam tiến sát tới Indonésia, Mã-lai.

Công nhận bản tuyên cáo này có nghĩa là đã công nhận những đường biên giới được Trung Cộng vẽ ra.

Năm 1974, dựa trên nền tảng pháp lý của tuyên cáo này và văn thư bán nước của Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã nói ở trên, Trung Cộng tiến đánh Hoàng Sa. Trận hải chiến Hoàng Sa bùng nổ và kết thúc nhanh chóng nhưng đi vào lịch sử, quân sử của dân tộc Việt Nam. Trong trận đánh này, những người đã quyết chiến để bảo vệ giang sơn gấm vóc của tiền nhân không ai khác hơn là những người lính Việt Nam Cộng Hòa mà bộ máy tuyên truyền của bọn Cộng Sản Bắc Việt luôn công kích là “Việt Gian, Bán Nước”. Do điều kiện và hoàn cảnh của chiến trường nên binh chủng hải quân được là đại diện, là lực lượng chủ công. Trận đánh oanh liệt này đã gây cho phía Trung Cộng thiệt hại gấp ba lần VNCH (về nhân mạng, và chiến hạm. Nhưng VNCH lúc đó lại đang phải đương đầu với Việt Cộng nên lực lượng tham chiến quá ít, vũ khí chỉ có đại bác, chiến hạm nhỏ. Phía Trung-quốc có hỏa tiễn địa địa, chiến hạm lớn đông, lực lượng tham chiến đông gấp nhiều lần vì vậy VNCH phải tạm bỏ kế hoạch tái chiếm Hoàng-sa. Vào thời kỳ đó dư luận thế giới đều rất ngạc nhiên vì Hoa-kỳ với VNCH vốn có hiệp ước hỗ tương an ninh và quân đội Hoa Kỳ đang tham chiến tại Việt-Nam; đệ thất hạm đội Hoa Kỳ với lực lượng hết sức hùng hậu thường xuyên tuần hành gần vùng biển hai bên giao chiến nhưng không hề can thiệp, không tiếp sức cho VNCH?

Nguyên nhân bí ẩn ngày đó sau này hoàn toàn sáng tỏ vì trong cuộc mật đàm giữa Kissinger và Mao Trạch Ðông, chính quyền Cộng Sản Trung-quốc đã trao cho ông Kissinger bản tuyên bố về lãnh hải “Ngày 4-9-1958” cùng bản đồ đính kèm. Nhà ngoại giao “đốn mạt nhất mọi thời đại” Kissinger đã công nhận bản tuyên bố đó như là một cách bật đèn xanh cho Trung Cộng chiếm lấy Hoàng Sa làm một món quà lót đường để đổi lấy cuộc rút quân ra khỏi Việt Nam.

Trải bao cuộc chiến tranh vệ quốc khi giặc đang thế mạnh, ta ở thế yếu việc tạm để giặc lấn chiếm một vùng đất của tổ quốc chỉ là chuyện chiến thuật để chuẩn bị cho những cuộc phản công chiến lược.

Việc tái chiếm và khôi phục lãnh thổ chỉ là vấn đề thời gian và cơ hội sẽ xảy ra khi lực lượng ta đủ sức mạnh đánh đuổi ngoại xâm. Món nợ Hoàng Sa là món nợ mà tất cả mọi người Việt Nam chân chính sẽ phải đòi vì Hoàng Sa chính là xương thịt của Việt Nam.

Nếu không có những âm mưu buôn bán của bọn tư bản cá mập và đệ tam quốc tế cộng sản, cục diện chiến trường tại Việt Nam không đảo ngược có lẽ ngày hôm nay Hoàng Sa đã trở lại với Việt Nam cho dù dân tộc ta phải trả giá bằng hy sinh và xương máu.

Nhưng sau năm 1975, dù được thừa hưởng một thắng lợi tạo thành nhờ canh bạc của quỷ dữ, đảng Cộng Sản Việt Nam đã khom lưng, quỳ gối cam phận chư hầu nghiễm nhiên xóa sổ địa danh Hoàng Sa trong lòng dân tộc.

Hoàng Sa là một quần đảo xa xôi. Vùng đảo san hô đó không hiển hiện trước tầm mắt quốc dân. Việc mất Hoàng Sa lại xảy ra trong thời kỳ chiến tranh và sau năm 1975 thì toàn quốc lại bị Cộng Sản đàn áp, đói khổ, cơ cực; đảng Cộng Sản độc quyền lãnh đạo tất cả từ thông tin, văn hóa, tuyên truyền v.v... nên tất cả những người cầm bút làm công trác truyền thông, văn hóa dưới lá cờ đảng chỉ là bọn bồi bút, người máy làm theo lệnh đảng đua nhau ra sức bưng bít sự thật. Ðảng buôn dân chúng cũng vỗ tay, đảng bán nước chúng cũng tán thưởng, không có ai đánh thức tinh thần ái quốc do đó việc mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng mau chóng tan loãng.

Trong một xã hội đứng đầu là một đảng thú vật. Tự do và sinh mệnh bản thân còn mong manh như ngọn đèn trước gió, mấy kẻ còn được chút tâm huyết mà nghĩ đến chuyện nước non.

Việc mất Hoàng Sa chìm đắm từ sau năm 1975 đến năm 1988 lại bùng lên khi quân Trung Cộng xả súng vào hải quân nhân dân Việt Cộng. Những tưởng cơ hội này là cơ hội “Quyết Tử cho Tổ Quốc Quyết Sinh” nhưng toàn “Ðảng anh hùng và quân đội nhân dân anh hùng” lộ hẳn bộ mặt hèn hạ, cam phận tôi đòi bỏ mặc con em cho giặc tập bắn bia....

Chưa thỏa giấc mộng bá quyền của Chủ Nghĩa Ðại Hán, chính quyền Trung Nam Hải tiếp tục áp lực và thi thố mưu sâu buộc Cộng Sản Việt Nam ký tiếp hai hiệp định (1)

Theo tinh thần bản hiệp định cắt đất ký ngày 30-12-1999, thì Việt-Nam nhường cho Trung-quốc 789 km2 dọc theo biên giới hai tỉnh Cao-bằng, Lạng-sơn. Nghiêm trọng nhất là nhượng cho Trung Cộng vùng đất địa đầu thuộc tỉnh Lạng-sơn nơi có cửa ải Nam-quan lấn sâu vào lãnh thổ quốc gia đến 0,5 km. Ðây không chỉ là một hành vi “bán nước” mà còn là một tội ác “trời không dung, đất không tha” xúc phạm đến Hồn Thiêng Sông Núi vì đã tiêu hủy biểu tượng hào hùng của dân tộc Việt Nam trong việc bảo vệ đất nước và nền độc lập của dân tộc qua mấy ngàn năm.

Ải Nam Quan vốn chỉ một cửa ải nhỏ bé nằm ngay một vùng đất bằng phẳng nơi địa đầu chịu đựng bao cuộc tấn công của quân xâm lăng nhưng không di dời và vẫn hiên ngang trấn giữ cả một trời Nam.

Hầu hết những sách vở viết về giang sơn cẩm tú của dân tộc Việt Nam đều khởi đi từ mấy chữ chỉ rõ địa đầu biên ải là Nam Quan và điểm tận cùng của đất nước là Cà Mau.

Chính cửa ải này đã bao lần chứng kiến bước chân của đám quân xâm lược phương Bắc ngạo nghễ tràn qua khi khởi chiến, rồi sau đó cũng chính nơi này lại ghi nhận những bước chân hối hả, cuống quýt của bọn tàn binh, bại tướng tháo chạy sau khi bị quân dân ta đánh cho tan tác.

Vùng biên địa thượng du Việt Bắc vốn là vùng đất lịch sử. Vùng đất của những huyền thoại từ thời dựng nước và cũng là vùng đất của những địa danh chói lọi chiến công. Trong thực tế, ải Chi Lăng mới chính là hiểm địa, là mồ chôn bao đạo hùng binh của những vương triều Tống, Nguyên, Minh, là nơi có núi Ðầu Quỷ thường dùng để bêu đầu bọn bại tướng xâm lược do đó được mệnh danh là Quỷ môn quan.

Tại đây khí hùng sông núi tích tụ mạnh đến nỗi những bọn giặc đời sau đều táng đởm, kinh tâm khi đặt chân đến nơi này. [Theo lời mẹ tôi kể lại, nơi đây có hai câu thơ tạc trên vách núi được lưu truyền trong dân gian:

“Quỷ Môn Quan, Quỷ Môn Quan

Thập nhân xuất khứ, nhất nhân hoàn....”

(tạm dịch: Cửa Ðầu Quỷ! Cửa Ðầu Quỷ!

Mười người đi qua chỉ có một người trở lại.)]

nhưng Ải Nam Quan vẫn là biểu tượng linh thiêng nhất về tinh thần quyết chiến cho nền độc lập và sự vẹn toàn của Tổ Quốc.

Ðau đớn thay, ngày nay Ải Nam Quan lại nằm trong phần lãnh thổ mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã dâng cho Trung Cộng.

Trong suốt thời kỳ làm tay sai cho Ðệ Tam Quốc Tế Cộng Sản thực hiện âm mưu nhuộm đỏ toàn cầu, tập đoàn bán nước, buôn dân do tên cáo già Hồ Chí Minh lãnh đạo luôn phỉ báng và phủ nhận Chính Nghĩa của Người Việt Quốc Gia và giương cao ngọn cờ cứu quốc để lòe bịp quốc dân. Chúng tự tô vẽ cho chúng một lớp vỏ chính nghĩa để che đậy bộ mặt Phi Nghĩa, Phi Nhân, Vô Tổ Quốc của chúng.

Vào hùa theo chúng là một số tên triết gia ngu xuẩn và bọn bồi bút phương Tây tiếp tay bôi nhọ và bóp méo lịch sử để xóa bỏ mọi chiến tích hào hùng của một đội quân bảo quốc an dân truyền thống của dân tộc Việt Nam.

Qua hai mươi bảy năm thống trị toàn cõi Việt Nam, Tập Ðoàn Cộng Sản không có một kế hoạch “kinh bang tế thế, trị quốc, an dân; làm cho dân giàu nước mạnh” nào cả.

Sự tồn tại của chúng cho đến ngày hôm nay hầu hết chỉ nhờ vào độc quyền bóc lột, buôn dân hại nước, bán rẻ tài nguyên và đồng tiền mồ hôi, nước mắt của hơn ba triệu người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản gởi về cho gia tộc.

Bè lũ Cộng Sản Việt Nam thực chất chỉ là một bọn thừa hưởng lợi ích về việc điều chỉnh chiến lược giữa bọn Cộng Sản Quốc Tế và đám tư bản cá mập bán rao Dân Chủ, Tự Do, Công Lý vào thời “chiến tranh lạnh”.

Kết quả trong canh bạc của bọn Quỷ Ðỏ và đám tư bản cá mập đã khiến chúng trở thành kẻ chiến thắng và Người Việt Quốc Gia chúng ta là những nạn nhân.

Chính Nghĩa không phải lúc nào cũng chiến thắng nếu không đủ mạnh.

Trong cuộc chiến tranh giữa Chính Nghĩa và Phi Nghĩa ở Việt Nam “bọn xấu đã thắng”- như John Mc Cain đã phát biểu trong chuyến đi Việt Nam.

Lớp sơn chính nghĩa hào nhoáng, giả dối đã tróc. Mặt nạ yêu nước, thương nòi đã rơi xuống. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã lộ nguyên hình là một bọn buôn dân, bán nước; táng tận lương tâm không sá kể gì đến quyền lợi, an ninh, tài sản, danh dự của quốc gia dân tộc. Chúng trắng trợn bán đứng công lao xương máu của tổ tiên, xúc phạm anh linh của tiền nhân, xem thường cả Hồn Thiêng Sông Núi.

Hành động của chúng lần này là một bằng chứng khách quan không thể chối cãi cho thấy Chính Nghĩa Quốc Gia vẫn mãi mãi là của chúng ta và thực sự là của chúng ta.

Tội Bán Nước là đại tội với dân tộc. Tập Ðoàn Cộng Sản Việt Nam là một bè, một lũ “thiên cổ tội nhân” mặc dù chúng hiện đang là kẻ thống trị nhưng dân tộc Việt Nam là một dân tộc có óc quật cường, biết nhục quốc sỉ là điều cần phải rửa nên không một vương triều hay thể chế phản dân, hại nước nào có thể trường tồn.

Sở dĩ Tập Ðoàn Cộng Sản Cộng Sản đắc thế là do vận nước trôi vào thời quốc mạt. Ngày nay trước những sự kiện ô nhục này Tập Ðoàn Cộng Sản ở Bắc Bộ Phủ chắc chắn sẽ phải tiêu vong. Toàn thể dân tộc Việt Nam sẽ thức tỉnh và đứng lên tiêu diệt chúng. Quốc dân Việt Nam tại quốc nội cũng như hải ngoại không cần bàn tới những vở kịch sửa đổi Hiến Pháp hay hủy bỏ điều 4 nào cả mà chỉ có một việc cần phải suy nghĩ, phải bàn tới là hủy bỏ cả cái đảng Cộng Sản Việt Nam buôn dân, bán nước giành lại quyền vệ quốc và kiến quốc cho dân tộc.

Lịch sử đã chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của mình. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của mình chứ không thể trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế.

Chính Nghĩa Quốc Gia thực sự là của chúng ta, mãi mãi vẫn là của chúng ta - Những người đã tận hiến cho Tổ Quốc - Dân Tộc.

Hỡi những con người Việt Nam chân chính ! Hãy nhớ rằng dòng máu còn luân lưu trong huyết quản chúng ta vẫn là dòng máu di truyền của tổ tiên từ thời lập quốc và xương thịt lưu lạc này vẫn là máu thịt Việt Nam.

KIM ÂU

2002

Ghi chú (1)

* Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt-Nam, Trung-quốc ngày 30-12-1999.

* Hiệp định phân định lãnh hải Việt-Nam, Trung-quốc ngày 25-12-2000.


Nguồn : http://www.chinhnghia.com/chinhnghiacuachungta.htm

Phụ nữ Việt đến đây kiếm tiền cho lẹ

Phụ nữ Việt đến đây kiếm tiền cho lẹ (rồi biến dạng) -
Viet women here to make a quick buck -- Teh Joo Lin



Kính thưa quý niên trưởng, quý anh chị, các bạn, và các em,

Dưới đây là một bài được đăng ngày 14 tháng 12, trong tờ báo chính của Singapore, tờ Straits Times, giống như tờ Globe and Mail của Canada.

Phụ nữ từ Việt Nam sang, ngay cả nữ sinh viên, bị khinh rẻ, và bị chặn xét ở phi trường Changi là chuyện thường. Tại vì có quá nhiều chuyện tai tiếng liên quan đến đĩ điếm, cho nên nhân viên phi trường "thà bắt lầm, hơn bỏ xót", làm tổn thương danh dự nhiều em nữ sinh viên VN.

Theo GS. Nguyễn Văn Tuấn, Úc châu, thì "Hơn 30 năm trước, các đại học ở miền Nam Việt Nam là những trung tâm đào tạo sinh viên có uy tín trong vùng Đông Nam Á và Á châu nói chung. Thuở đó, có sinh viên từ Đông Nam Á, kể cả Thái Lan, sang Sài Gòn du học. Ngày nay, trong khi một số đại học Thái Lan đang trên đường trở thành “đẳng cấp quốc tế” và thậm chí sang Việt Nam chiêu sinh, còn các đại học Việt Nam thì đang loay hoay tìm kiếm một mô hình phát triển và mong muốn có tên trong danh sách “top 200".

Nay thì sinh viên Việt phải tứ tán khắp nơi, tốt có, xấu có, và bị khinh rẻ như hạng đĩ điếm. Buồn cho một dân tộc có hơn 4000 năm văn hiến. Vì ai nên nông nỗi này?

LMT


*
* *

The Straits Times (Singapore)
December 14, 2010 Tuesday

Viet women here to make a quick buck

Many who come know what they are getting into, but some are coerced into prostitution

Teh Joo Lin

SHE flew in from Ho Chi Minh City to Singapore as a tourist earlier this month, but for Kong (not her real name), her only places of interest are the pubs in Joo Chiat and nearby budget hotels.

The single mother, 26, was a hairdresser back home. But she decided to come here to work illegally as a pub hostess to make fast cash to bring up her eight-year-old son, she said.

Gaudily attractive in a black miniskirt, pumps and fake eyelashes, she sidles up to patrons in the pubs, drinking with them and letting them cop a feel.

Her aim is to provide the 'girlfriend effect' before collecting $10 or $20 from the patron, who may eventually ask her for sex. She 'sometimes' agrees, charging $150 for an overnight stay. She told The Straits Times: 'I hope I can make more than $1,000 before I go back later this month.'

Kong is one of many Vietnamese women who have come here to make a quick buck as pub hostesses or prostitutes in recent years.

They came under the spotlight recently after a Vietnamese court jailed four members of a trafficking ring last week for selling 10 women to a brothel here run by a Vietnamese woman. The four included a pair of 19-year-old Vietnamese twin sisters, who started luring others into vice after they were reportedly tricked into becoming prostitutes in Singapore.

Vietnamese in the vice trade here gained notoriety about six or seven years ago, when many of them started thronging the Joo Chiat pubs, aggressively soliciting patrons for paid sex. This drew strict police enforcement, beating back much of the sleaze.

As business in Joo Chiat declined, some of the women moved on to pubs in Geylang. With frequent raids, some pimps also resorted to hawking the prostitutes online. Customers would send an SMS to the pimp, who would arrange for them to visit the prostitute in a hotel.

Singapore is a popular destination because of its stronger currency, proximity to Vietnam and word-of-mouth from those who returned after making quick money here. But it is difficult to keep track of their numbers because many arrive on social visit passes and work illegally.

Last year, the police made 7,614 arrests of foreign women suspected of involvement in vice-related activities - up from 5,047 arrests in 2008.The police did not give a breakdown by nationality.

Unlike the twin sisters and the other women in the recent court case, it seems many Vietnamese women knew what they were getting into. They were also not forced to have sex with customers.

'To be honest, I would say the majority of them know what they are doing. They know they are here to work as hostesses, and not in a restaurant,' said a Vietnamese woman who helped many of these women. The woman, who is now a permanent resident here, declined to be named.

Many of these women are from rural areas in the southern parts of Vietnam, she said.

The issue of 'forced' prostitution arises when the women struggle to earn enough from tips to pay off their agents during their one or two months here. The debt may run up to $2,000 in some cases.

This is when the agents would issue veiled threats indicating they should sleep with the customers.

Said the woman: 'Some of them are okay. Some of them don't want. When they refuse, the agent will tell them you cannot go back to Vietnam if you don't pay me.

'Actually, the agents are wrong in the sense that when the girl cannot pay them back, they suggest they work as prostitutes. In such cases, when they refuse to work, they threaten them to scare them.'

Some of the women turn to the police.

Kong claimed she flew in on her own, but many other Vietnamese women increasingly rely on agents who belong to organised rackets with links in both countries.

Another Vietnamese pub hostess, known as Tao, said she paid $1,400 to an agent to fly here after hearing about the opportunity from her sister, who also worked here.

'The first time, you will need an agent to help. After that, you don't need,' said the divorcee in her 20s who has a five-year-old son back home.

For Tao, the pub hostess job is lucrative enough so she does not need to sleep with clients. She claims to earn $100 to $200 in tips from pub patrons a night. 'Unless you are old and ugly, and they don't want you at the table,' she said.

When contacted, Unifem Singapore - the United Nations Development Fund for Women - said the organisation was 'aware of cases of women being sex-trafficked to Singapore not just from Vietnam but from other countries around the region as well'.

She reckons she can fly back with about $1,000 after deducting agent fees and money spent on food, clothes and accommodation. She pays $10 a day to stay in a rented Joo Chiat apartment she shares with other women.

It added: 'We hope the Singapore government authorities will work closely with their counterparts in the region to take enforcement action against traffickers, and provide adequate training for victim identification as well as the necessary protection and support for victims so identified.'

In response to queries from The Straits Times, the Ministry of Home Affairs said last week that when sex trafficking cases are reported or prostitutes arrested, the police will interview the women to see if they were brought here against their will or tricked into coming.

The police received 32 reports of human trafficking last year, but only two were confirmed as trafficking cases and prosecuted. In some cases, investigations were hampered by a lack of substantiating evidence.

joolin@sph.com.sg

Additional reporting by Melissa Kok

Bài Xem Nhiều