We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 20 December 2010

Đến Cuối Cuộc Đời...

Khi gả về nhà anh, chị mới vừa tròn mười sáu, anh thì mới lên năm. Vì chỉ có mình anh nên ông bà cha mẹ quý anh hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.
Ông nội nhờ buôn bán, gom góp dành dụm được ít tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một hôm bà đi chùa lễ Phật và xin được một quẻ xăm giữa miếu nghi ngút khói hương, quẻ dịch ra, nói là phải cưới vợ lớn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội tin vào lời Phật dạy chúng sinh, nơi khói hương tỏa ngát vây quanh tiếng chuông chùa ngân vang, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh...

Cảnh nghèo

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu khô cằn sỏi đá, chỉ đủ bát cháo cho mùa đông, cha chị đi xa để may ra kiếm được đồng nào đỡ đần cho vợ con, ông theo người lên núi đập đá, nhưng... tiền chưa kiếm được đã bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương khô mà thương tích vẫn cứ trơ trơ.

Ngày ngày ông chỉ có thể nằm trên giường thở dài ngán ngẫm, muốn chết mà chẳng chết được. Mấy em trai còn bé dại. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm thời con gái của chị mang trĩu nặng một gánh tâm tư.

Bà mối cứ đến, rỉ tai: "Gả cô nhà đi, có tiền dưỡng bệnh cho cha, rồi còn đỡ đần cho việc túng quẩn trong nhà".

Mẹ chị khổ sở lắc đầu, bà không muốn gả bán con như thế, đứa con gái thơ dại yêu quý nhất của mình. Nhưng chị van xin: "Mẹ, cho con đi, với chỗ tiền ấy ta sẽ chữa khỏi cho cha!".

Tiếng pháo vu quy vang lên ngoài ngõ, bố chị nằm trên giường tần ngần sửng sốt. Con gái tôi phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình để cứu tôi và cứu gia đình này, thật oái oăm làm sao...

Mẹ rưng rưng với hai hàng nước mắt, tay run run vuốt mái tóc của con và cài chiếc trâm lên mái tóc cho con lần cuối... Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới tràn ra.. Từ đó, cuộc đời chị về tay một đứa bé lên năm...

Xót xa

May thay bà mẹ chồng còn trẻ không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng, anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái. Hằng ngày ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì hầu hạ anh, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ cho chồng, ru chồng ngủ, nhiều khi anh ốm anh ho suốt đêm, nóng sốt, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ không nói, vội vã đi nhanh. Không biết là có ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm sóc của chị, anh lần lượt thoát khỏi mọi cơn bệnh tật hiểm nghèo: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v...

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt trội hơn tình cảm dành cho chính mẹ mình, ngoài những lúc bận rộn, hoặc khi đêm về anh đã ngủ say, chị thường khóc thầm với chính thân phận của mình, nước mắt lăn dài trên hai bên gò má để rồi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, chồng của mình đây ư?".

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây quanh nhìn anh rồi nhìn chị soi bói...

Chị cố nén nỗi đau trong lòng, cúi gằm mặt xuống. Một tối, anh nằm trong chăn nói: "Chị ơi, em yêu chị!".

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị mỉm cười, một nụ cười đau khổ.

An ủi

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài canh bạc mà thua sạch bao gia sản đã khổ sở tích lũy bấy lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng cãi vã ầm trời, bố chồng chị bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe đâu người ta thầm thì với nhau, ông bị lính bắt đi làm phu nơi góc bể chân trời nào đó. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, Mẹ cầm đi đổi lấy tiền.

Mẹ và chị bàn nhau mua lấy vài sào đất. Không thể mượn người phụ làm được nữa rồi, mẹ chồng con dâu xắn ống quần lên lội ruộng, nhớ ngày còn ở nhà, chị đã từng giúp cha mẹ mình một tay đắc lực, khổ sở gì chị cũng đã trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng xưa nay chưa từng phải chân lấm tay bùn.

Vốn giàu có, bỗng chốc bần cùng, đàn ông cột trụ thì đã bỏ đi biệt tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc ruộng vườn không quen nặng nhọc, bà kiệt sức nhuỗm bịnh không dậy nổi. Trước phút lâm chung, bà kéo tay chị, thều thào van xin: "Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành..."

Chị nắm chặt bàn tay gầy guộc của mẹ chồng để trấn an bà, rồi nắm chặt lấy tay anh như thầm hứa sẽ bão bọc anh mãi mãi. Và từ đó số mệnh của chị và anh hình như lại dán chặt thêm vào nhau...

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, chị như bị cuốn theo chiều gió. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận được ra mình là vợ, là chị hay là mẹ của anh?

Chị làm việc quần quật ngày cũng như đêm, để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử thiêng liêng.

Sau khi anh học xong trung học và thi đỗ vào Đại Học Sư Phạm, chị thu xếp hành lý cho anh, lại một lần nữa chị đưa anh tới trường.

Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi từ bé đến giờ, chị dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra không nói thêm một điều gì nữa.

Nhưng anh cầm lấy tay chị siết nhẹ rồi nói: "Chị.. chờ tôi quay về nhé!".

Lần đầu tiên trong đời tim chị đập liên hồi những nhịp tim khó tả, chị cố giử vẻ mặt vẫn bình thường, môi chị tiềm ẩn một nụ cười hân hoan nhè nhẹ mà người đối diện khó nhìn thấy. nụ cười ấy không biết có phải vì câu nói của anh, hay vì những công lao bấy lâu chị vun sới, đã được đáp đền?

Hy sinh

Chị vẫn lam lũ với ruộng vườn, nhịn ăn nhịn mặc dành dụm gửi cho anh. Hai năm đầu, những ngày hè và ngày Tết anh về quê giúp chị một tay. Nhưng những năm sau anh viết thư về nói: "Chị đừng gửi tiền nữa, những kỳ nghỉ tới tôi cũng không về đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị".

Giờ chị đã 32 tuổi, ở quê người như chị đã là mẹ của một bầy con. Người trong làng bảo: "Chị nuôi anh lớn khôn, lại còn lo cho anh ra tỉnh đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ nữa. Bây giờ anh đã đi xa, thế giới bao la, muôn màu rực rỡ, hư thực khó phân, biết chồng có về nữa hay không mà đợi?"

Đêm đêm chị tự hỏi lòng mình có phải là mình đang thủ tiết, giữ đạo phu thê chăng? Dù sao thì mười mấy năm trước đây chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh kia mà, hay là mình đang vì câu nói ngày ấy của anh trước khi lên đường: "Chị... chờ tôi quay về nhé!"

Hay là chị đang âu lo như cái âu lo của người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa, và chị phải cứ chờ, mặc cho miệng đời dị nghị, bàn tán.

Chị vẫn cứ câm nín như đã từng câm nín hơn chục năm nay.

Ngày anh tốt nghiệp đã đến, và anh quay về, anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách dáng dấp một người đàn ông già dặn trường đời.

Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm mất đi những nét đẹp thời son trẻ, chị bây giờ là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không ngờ anh cầm lấy hai tay của chị và nói: "Mình, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!"

Chị nhìn anh, như đang mơ, chị sợ mình đã nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình, trọng nghĩa.

Hai hàng lệ rươm rướm trong khóe mắt của chị, nụ cười tự đáy lòng dâng lên làm rơi xuống hai gò má xạm nắng những giọt nước mắt sung sướng nhất đời chị.

Xin lỗi

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau bầy con hai đứa. Anh được thuyên chuyển đến làng này dạy học, rồi nhậm chức hiệu trưởng của một trường trung học nhờ bằng cấp và kinh nghiệm của mình. Vì phương tiện và nhà cửa ruộng vườn nên chị và các con vẫn ở lại quê nhà. Sau khi yên nơi yên chỗ anh về quê đưa vợ con lên.

Các giáo chức trong trường xúm nhau đến giúp ông Hiệu Trưởng dọn nhà. Một người nhanh nhẩu chạy ra hỏi: "Anh đón bác lên, rồi bao giờ thì mới đón chị?".

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị, chị sượng cứng người, với nụ cười gượng gạo, nhìn anh như kẻ có trọng tội, anh nhìn mọi người rồi tay anh tìm tay chị và dõng dạc nói: "Chị của các chú đây! Nhờ cô ấy tôi mới có ngày hôm nay, thậm chí đến cả tính mạng của tôi".

Chị nghe anh nói xong, hai khóe mắt chị ướt đẫm nước mắt...

Thủy chung...

Bây giờ chị đã bảy hai, vì làm việc quá nặng nhọc, sức khoẻ suy yếu đi nhiều, bệnh phong thấp làm bước đi của chị đi khập khễnh. Anh sáu mươi mốt và đã về hưu.

Hơn năm nay dọn về khu này, những hôm tốt trời không mưa ít gió, xóm giềng qua lại trong công viên này đều có thể thấy bóng dáng của anh chị hay quanh những bồn hoa, chị chống gậy, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc thật ân cần.

Những người biết chuyện nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ, tình đầy suốt một kiếp người, anh thường hay nói:

"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy"

Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…

Không biết tác giả

10 điều kinh ngạc mà bạn có thể chưa biết về Trung Quốc


10 điều kinh ngạc mà bạn có thể chưa biết về Trung Quốc

Lê Diễn Đức
Theo: Blog Lê Diễn Đức (VOA)
-
1. Các nhà hoạt động nhân quyền nói rằng, Trung Quốc đã xử tử hình nhiều gấp ba lần toàn bộ phần còn lại của thế giới. Tức là bao nhiêu? “Hàng ngàn” – Tổ chức Ân xá quốc tế viết trong một báo cáo mới nhất. Không thể đưa ra con số chính xác, bởi vì tại Trung Quốc số án phạt tử hình là bí mật quốc gia. Tổ chức lớn nhất thế giới chống lại án tử hình tổng kết dữ liệu từ báo chí địa phương xác nhận rằng, trong năm 2008 đã có 1.718 án tử hình được thực hiện ở Trung Quốc (so với Mỹ, một trong những tứ đại của cửa tử thần bên cạnh Iran và Saudi Arabia, trong năm 2009 cũng chỉ có 52 vụ xử tử). Sự thay đổi ở Trung Quốc không phải là sự hủy bỏ án mà là thay đổi hình thức. Văn minh hóa hình phạt chính là chiếc xe buýt hiện đại chở can phạm đến nhà tù và thay vì lãnh đạn, hành quyết được thực hiện bằng tiêm thuốc độc.

Trước khi bị bắn

Xử bắn tập thể
Trng Quốc, dù che giấu con số thật, vẫn đứng dầu thế giới về tử hình

Không chỉ bị lên án về số vụ tử hình, TQ còn bị thế giới chỉ trích về cách thức tử hình.


2. Ở Trung Quốc cộng đồng người Công giáo và Tin lành gộp lại rất lớn. Họ được chia thành hai loại: loại “yêu nước” được đăng ký chính thức có nghĩa là họ phải chịu sự kiểm soát của nhà nước; loại thứ hai là “tu tại gia”, tức là bất hợp pháp. Chính quyền tìm cách loại bỏ hình thức tu tại gia nhưng điều này xảy ra ngày mỗi ít hơn. Tin vào Chúa Chrystus có nhiều hơn 100 triệu người Trung Quốc (trong đó người Công giáo từ 12 đến 14 triệu).

3. Tại Trung Quốc có khoảng 4.000 trẻ em mang tên là “Olympic” (Aoyun). Cha mẹ của chúng đặt tên ồ ạt theo sự cổ vũ lòng nhiệt tình yêu nước trước Thế vận hội Bắc Kinh 2008.

4. Người Trung Quốc mỗi năm tiêu thụ khoảng 45 tỷ đôi đũa đũa sử dụng một lần, có nghĩa là số gỗ làm đũa bằng vài khu rừng ở Indonesia hay ở Nga. Tổ chức bảo vệ môi trường lâu đời nhất của Trung Quốc “Người bạn của Trái đất” thành lập vào năm 1994 khuyến khích mọi người dùng đũa làm bằng kim loại hoặc nhựa nhưng trước khi thuyết phục được 1,3 tỷ người, sẽ còn rất nhiều thời gian trôi qua.

5. 200 triệu người Trung Quốc sống dưới mức nghèo khổ, thu nhập ít hơn 1 đôla Mỹ một ngày. Dù vậy, đây là một thành công lớn, bởi vì trong năm 1981 có tới 64% dân số sống dưới mức nghèo khổ. Ngân hàng Thế giới xác nhận rằng, những cải cách của Trung Quốc bắt đầu từ năm 1978 đã kéo được tới khoảng 400 triệu người lên trên ngưỡng đói nghèo.

6. 700 triệu người Trung Quốc không được uống nước sạch. Cứ 6 người sống trên hành tinh thì có một người Trung Quốc, vậy mà Trung Quốc chỉ có 7% tài nguyên nước toàn cầu. Ngoài ra, Trung Quốc đang trải qua cuộc công nghiệp hóa với một quy mô chưa từng thấy cho đến nay. Nước thải và chất thải của hàng ngàn nhà máy mới, cũ và các khu nhà ở tác động lên các con sông và hồ. Ngân hàng Thế giới ước tính rằng, 90% mạch nước, 75% hồ và các con sông đang bị ô nhiễm. Điều này cho thấy 700 triệu người Trung Quốc không có nước sạch để uống.

7. Chính người Trung Quốc phát minh ra kem (ice cream) và spaghetti. Điều này được chứng minh bởi những phát hiện khảo cổ. Kem lâu đời nhất thế giới là hỗn hợp sữa đông lạnh và gạo có từ thế kỷ thứ II trước Công nguyên, tiền thân của kem ngày nay. Một bát mì sợi lâu đời nhất của miền Tây Trung Quốc có từ 4.000 năm trước.

8. Hơn một nửa, chính xác là 54% hàng giả bị thu giữ trong Liên minh châu Âu đến từ Trung Quốc. Nhiều nhất là đĩa CD, DVD (44%, 79 triệu cái) và thuốc lá (23%).

9. Trong năm 2009, Trung Quốc hoàn thành cuộc phong tỏa kiểm dịch xung quanh các thành phố phía Tây-Bắc xa xôi bị dịch bệnh phổi. Dịch bệnh truyền nhiễm cao, giết chết ba làng ở tỉnh Thanh Hải. Nhưng sau hơn một tuần ghi nhận không có lây nhiễm mới, chính quyền đã quyết định dỡ bỏ phong tỏa ở mức 10 cây số cách các thành phố phần lớn thuộc khu vực dân tộc Tây Tạng. Kinh nghiệm ở Trung Quốc cho thấy, sự bùng phát của bệnh dịch hạch thường lây lan qua bọ chét và động vật gặm nhấm và có thể dễ dàng tiếp cận con người.

10. Đến năm 2025, Trung Quốc sẽ bùng nổ 10 thành phố cỡ New York.

Quy mô và tốc độ đô thị hóa của Trung Quốc phải nói là duy nhất trong lịch sử. Theo dự báo và kế hoạch dân số đô thị của chính quyền trung ương, dân số của Trung Quốc trong các đô thị sẽ tăng từ 572 triệu lên 926 triệu vào năm 2025 và một tỷ người vào năm 2030.

Trong 20 năm gần đây, trong các thành phố Trung Quốc có thêm 350 triệu cư dân mới, nhiều hơn toàn bộ dân số Hoa Kỳ. Năm 2025 Trung Quốc sẽ có 219 triệu thành phố. Để so sánh, châu Âu, các thành phố như vậy, con số là 35. Ngoài ra có 24 thành phố trên 5 triệu người. Có nghĩa rằng, sẽ phải xây dựng cho họ 40 tỷ mét vuông, tức là 5 triệu ngôi nhà. 50 ngàn cái trong số đó sẽ là những tòa nhà chọc trời – tức là 10 lần New York.

Bản Anh ngữ: “10 Amazing Things You Didn’t Know About China”.

Bản tiếng Việt: Blog Lê Diễn Đức (VOA)

Lẫn



Bà già đó, tóc bạc trắng lưng khòm khòm, đi khệnh khạng chậm chạp một mình trên đường Đồng Khởi ( Đường này ngày xưa tên là Tự Do. Bà mặc áo bà ba vải trắng, quần lãnh đen, mang dép nhựt. Vừa đi vừa nhìn chung quanh. Bà đi một lúc lại ngồi xuống bệ gạch xây tròn chung quanh góc cây vỉa hè. Có khi bà ngồi chồm hổm cạnh bệ gạch, thay vì ngồi lên bệ gạch ! Đi hay ngồi, bà cũng nhìn quanh. Bà nhìn mấy cửa hàng, bà nhìn từng người qua lại. Cái nhìn trống rỗng.


Đường Đồng Khởi, cửa hàng san sát. Phần lớn bán nữ trang, đồ thủ công nghệ, đồ xú-vơ-nia, tranh sơn mài sơn dầu... Thiên hạ đi lại cũng nhiều, nhưng phần đông là du khách ngoại quốc. Không ai để ý đến bà già đó hết. Những người qua đường có lẽ nghĩ rằng bả ở trong một tiệm nào đó trên đường này, đi tới đi lui hóng mát. Còn những người buôn bán thì bận lo chào đón khách, “hơi đâu” mà để ý đến một bà già ? Ngược lại, có vài du khách ngoại quốc theo dõi bà một lúc, rồi chắc thấy đó là hình ảnh tiêu biểu của Việt Nam nên đưa máy ảnh lên mắt bấm lia ! Nhứt là khi bà ngồi chồm hổm chống tay lên má...


Đang chạy xe Honda xuống đường Đồng Khởi, cô giáo Kiều để ý thấy trên lề bên mặt phía trước, đèn flash chớp lia chia, giống như các phóng viên đang chụp một minh tinh sân khấu. Rề rề vào xem, cô nhìn thấy bà già. Cô bỗng nhớ ra là đã thấy bà này cách đây nửa tiếng đồng hồ, đi khệnh khạng ở đầu dưới kia. Sao bây giờ bả lại ở phía trên này ? Mà cũng chỉ thấy có một mình thôi, không ai đi với bả hết. Bả cũng chẳng có vẻ gì lo lắng hay đợi chờ ai. Chỉ thấy nhìn quanh, nhứt là nhìn từng người, kể cả những du khách ngoại quốc ! Cô giáo Kiều chắc lưỡi, nghĩ: “Bà già đi dạo phố mà...”. Rồi rồ ga chạy thẳng.


Cô giáo Kiều dạy trung học. Lương không đủ sống nên phải chạy thêm áp-phe cho mấy hãng máy bay để ăn tiền “còm”. Mấy hãng này nằm trên khu đường Đồng Khởi, vì vậy cô thường chạy tới chạy lui ở đây. Cho nên, cô mới nhìn thấy bà già tóc trắng hồi nãy.


Sau gần một giờ đồng hồ giải quyết mấy hồ sơ chót cho hãng máy bay, cô giáo Kiều thơ thới ra về. Lần này, cô nhìn thấy bà già đang đi thất thểu cũng trên vỉa hè đó, nhưng ở vào khoảng giữa đường Đồng Khởi, vẫn đi một mình. Mấy người ngoại quốc không còn bám theo bà nữa. Cô nghĩ: “Có cái gì không ổn ! Cứ đi lên đi xuống như vậy mấy tiếng đồng hồ thì đâu phải là đi dạo phố !”. Cô quày xe trở lại rà vào gọi:


- Bà cụ ! Bà cụ !


Bà già dừng chân, nhìn cô mỉm cười. Cô giáo dựng xe Honda cạnh lề, bước tới chưa kịp mở miệng thì bà già đã hỏi:


- Bộ quen hả ?


- Dạ không. Cháu không có quen bà. Nhưng cháu muốn hỏi coi bà đi đâu vậy ?


- Đi chơi.


- Bộ nhà bà ở trên đường này hả ?


Bà nhìn quanh :


- Đâu có.


Đến đây thì cô giáo nghĩ có lẽ bà già này đi lạc. Nhưng vẫn hỏi tiếp:


- Bà đi chơi một mình hả ?


- Đi với hai thằng nhỏ.


- Hai thằng nhỏ ?


- Ờ... Thằng nhỏ của tôi với thằng nhỏ của nó.


- Vậy... Họ đâu rồi ?


- Đâu biết ! Nãy giờ đợi muốn chết !


Tiếng “nãy giờ” làm cô giáo phì cười. Bà đi trên đường này hơn hai tiếng đồng hồ mà bà coi như chỉ mới có... “nãy giờ” thôi !” Thấy tội nghiệp, cô hỏi tiếp:


- Rồi nhà bà ở đâu ?


- Ở gần nhà thờ.


- Nhà thờ Đức Bà hả ? (Cô nghĩ ngay đến nhà thờ nằm gần khu này nhứt).


- Ai biết đâu nà !


Cô giáo suy nghĩ một chút rồi hỏi:


- Nếu cháu chở bà tới nhà thờ, bà có biết đường về không ?


- Về đâu ?


- Về nhà bà, ớ !


- Biết.


- Mà bây giờ bà muốn về nhà hay ở đây đợi hai người kia ?


- Hai người nào ?


- Hai người mà bà kêu là “hai thằng nhỏ” đó !


- Ợ... Tụi nó chắc đi chơi đâu rồi.


- Bà có hẹn với họ ở đây không ?


- Không.


- Vậy sao hồi nãy bà nói bà đợi họ muốn chết ?


- Ủa ? Vậy hả ?


Thấy bà già quá lẫn, cô thương hại:


- Bây giờ bà có muốn về nhà bà không ?


- Muốn.


- Để cháu chở bà lại nhà thờ, nghen.


- Ờ.


Cô định đỡ bà lên Honda, thì nghĩ lại: “Không được ! Rủi bả ngồi không vững té xuống thì đổ nợ !”. Nên đề nghị:


- Bà ở đây đợi cháu chạy về nhà chở con gái của cháu lại phụ mới được.


Bà già “ờ” rồi ngồi chồm hổm xuống, chống tay lên má. Bà làm như cái máy !


Độ mười lăm phút sau, cô giáo Kiều trở lại với đứa con. Trên đường đi, cô đã thuật lại câu chuyện, nên khi vừa ngừng xe, cô nhỏ – tuổi độ 13 – đã nhảy xuống nhanh nhẩu:


- Chào bà. Để con đỡ bà lên ngồi với con, nghen.


Cô bé đặt bà già ngồi “cặp gắp” giữa hai mẹ con. Bà già bỗng nói:


- Hai thằng nhỏ cũng chở tôi như vầy nè !


À... Thì ra đúng là bà có đi chung với hai người nữa ! Vậy, hai người đó đâu ? Hay là họ cùng tới một nơi nào đó, rồi trong khi hai người kia lo làm gì đó thì bà già đi lang bang, đi riết tới đây ? Nhưng sao không thấy ai đi tìm bà hết ? Cô giáo Kiều phân vân, không biết nên để bà ở lại đây hay nên đưa bà đi kiếm “cái nhà thờ gần nhà” ?


Nhìn đồng hồ tay thấy còn thời giờ để chạy tới mấy nhà thờ gần gần, cô giáo chắc lưỡi quyết định: “Kệ ! Cứ đi cầu may. Rồi sẽ tính !”.


Đến nhà thờ Đức Bà, cô hỏi:


- Phải nhà thờ này không bà ?


- Cha... Lớn quá há ! Mà có cái tượng của ai cao nghệu vậy ?


Như vậy là không phải ở đây rồi ! Chắc ở Tân Định quá. Cô giáo vừa nghĩ vừa rồ ga. Đến nhà thờ Tân Định, cô lại hỏi:


- Còn nhà thờ này ? Phải không ?


Bà già nhìn, có vẻ suy nghĩ. Một lúc bà mới nói:


- Xây tường làm chi mà cao quá há ?


- Dạ. Mà bà có nhìn ra cái nhà thờ này không ?


- Không biết nữa à ! Chỗ đó có trồng bông...


Cô bé góp ý:


- Hay là nhà thờ tin lành ở Phú Nhuận ?


Cô giáo gật đầu:


- Ờ ! Thì cũng thử coi !


Cô ráng lòn lách trong rừng xe cộ để cho mau tới nơi, bởi vì cô không biết còn phải đi bao nhiêu chỗ nữa !Đến trước nhà thờ tin lành, cô hỏi:


- Phải đây không, bà ?


- Chỗ đó có mấy cái chuông.


- Chết cha ! Nhà thờ nào lại không có chuông !


Cô bé lại góp ý:


- Chắc nhà thờ ba chuông quá, má à !


- Cũng có thể lắm ! Nhưng hơi xa à. Để ghé đâu uống miếng nước cái đã.


Bà già gật gật đầu:


- Ờ... Cho uống đi ! Nãy giờ... khát muốn chết !


Cô giáo phì cười:


- Cứ “nãy giờ” hoài. Mà bà có đói không ?


- Không ! Khát hè !


Trong khi ghé uống nước sâm, cô hỏi:


- Bà có nhớ bà tên gì không ?


- Nhớ chớ ! Tên bà Sáu !


- Con của bà tên gì ?


- Tên thằng Đực.


Mỗi lần bà trả lời là một lần cô bé cười hắc hắc. Trái lại, cô giáo Kiều không cười được nữa. Cô chỉ thấy càng thương hại bà già. Bà lẫn như vậy mà người nhà không chú ý gì hết. Để cho bà đi lang bang... Thật là tắc trách ! Cô lại hỏi:


-Vậy chớ... xóm của bà tên là xóm gì ?


- Cầu Ngang.


Hai mẹ con cô giáo nhìn nhau. Ở thành phố, chưa nghe nói “xóm Cầu Ngang” bao giờ. Có “Cầu Kinh”, “Cầu Bông”, “Cầu Kiệu”, “Cầu Chữ Y”, “Cầu Tre”... vv. Chớ làm gì có “Cầu Ngang” ? Nhưng không sao. Miễn là bà già nhìn ra được cái nhà thờ của bả, là có thể phăn ra cái xóm.


Uống nước xong, lại chở nhau đi. Lại phải lòn lách, bóp kèn liên hồi. Đến nhà thờ ba chuông, bà già cũng nói không phải ! Lần này, cô bé đề nghị:


- Mình chở bà đi vòng vòng như vầy, rủi người nhà đi kiếm thì làm sao mà gặp ? Thà trở lại đường Đồng Khởi, ngồi một chỗ mà đợi, con thấy chắc ăn hơn, à má !


Cô giáo đồng ý. Vả lại trời cũng đã xế bóng rồi. Vậy là chở nhau đi nữa. Lần này, đường từ nhà thờ ba chuông về nhà thờ Đức Bà cũng khá xa, nên cô giáo chạy có hơi nhanh. Bà già sợ, nhắm mắt, không dám nhìn quanh nhìn quất nữa !


Đang đổ xuống đường Đồng Khởi bỗng có một thanh niên chạy Honda ngược chiều, gọi lớn: “Ê ! Ê !”. Rồi gã quành xe lại chạy theo. Chạy đến ngang xe cô giáo, hắn la: “Bà nội ! Bà nội !”. Bà già mở mắt nhìn sang:


- Ờ ! Mầy đó hả ?


Cô giáo và hắn rề xe vô lề, ngừng lại. Hắn hỏi, có vẻ bực tức:


- Cô chở bà nội tôi đi đâu vậy ?


Cô giáo cũng bực tức, to tiếng:


- Bộ anh tưởng tôi có thì giờ ở không để chở bả đi chơi, hả ? Thấy bả đi lạc mà muốn về nhà nên mẹ con tôi tội nghiệp mới chở bả đi giùm. Anh hiểu chưa ? Nè ! Tôi trả bả lại cho anh đó !


Thanh niên dịu giọng:


- Vậy hả ? Làm từ trưa tới giờ, cha con tụi này chạy kiếm tùm lum. Mất cha nó mấy cái áp phe !


Trong lúc cô bé đỡ bà già lên vỉa hè, hắn vẫn ngồi chàng hảng trên Honda, vừa kể vừa huơi tay ra bộ:


- Bả kỳ lắm ! Hồi trưa này, trên đường chở bả lại gởi ở nhà cô Út, tụi này ghé Ủy Ban Nhân Dân có chút việc. Biểu bả đứng coi chừng xe, mà một hồi ra thấy bả đâu mất ! Có hẹn mấy áp phe “xịn” mà phải bỏ để chạy đi kiếm. Í hị... Mấy bà già... Thiệt... Khổ quá !


Cô giáo Kiều phát ghét, không muốn nói thêm một lời. Nhưng vì tò mò nên vẫn hỏi:


- Bà nói nhà bà ở xóm Cầu Ngang gần nhà thờ... Là ở đâu vậy ?


Gã thanh niên cười hắc hắc:


- Đó là nhà bả ở dưới quê gần Vĩnh Long, á ! Bây giờ tiêu hết rồi. Hồi đó biểu bán không chịu bán để bây giờ đất đai nhà cửa bị lấy hết. Lên đây, tối ngày cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ !


Vừa nói hắn vừa nhìn quanh như tìm cái gì. Hắn thấy ngang chỗ hai người đậu Honda, có một cửa hàng cho mướn điện thoại. Hắn dựng xe, bước xuống:


- Để tôi kêu về nhà cho ba tôi hay.


Hắn điện thoại mà nói lớn tiếng như sợ ở đầu kia không nghe.


- A-lô ! A-lô ! Ờ ! Kiếm được bà nội rồi, nghen ! Không có sao hết. Bây giờ ba đi vụ cái Toyota, đi ! Để cái Mercedes tôi lo. Tôi đưa bả lại cho cô Út rồi chạy vụ cái xe này. Thôi ! Cúp !


Trả tiền điện thoại xong, hắn bước lại bà già cằn nhằn:


- Nói đứng đâu thì đứng đó giùm một cái. Bà nội đi đâu báo hại người ta kiếm muốn chết. Thôi ! Mình đi !


Hắn đỡ bà già lên xe, đặt hai chân của bà lên bàn đạp, vừa làm vừa nói:


- Để chân đây cho chắc. Đừng huơi huơi rồi làm rớt dép như hôm trước, tôi không lượm đâu, nghen !


Bà già làm thinh. Hắn trèo lên ngồi:


- Ôm eo ếch cho kỹ nghen. Chạy à !


Rồi hắn quay sang cô giáo Kiều:


- Thôi. Đi nghen !


Hai mẹ con cô giáo không còn lời để nói ! Nhìn theo, thấy bà già tóc trắng ôm chặt lưng thằng cháu nội, giống như người ta ôm một cái phao !..


Trên đường Đồng Khởi, người qua kẻ lại...


TIỂU TỬ

chết vì cười



1, Ngôn ngữ chợ:
– Kìa em, lâu quá không ghé ăn thịt chị. Đùi của chị nay ngon lắm coi nè. À hay là em lấy tim đi, tim chị tươi lắm chị để rẻ cho nhé…!
2, Nói tắt:
Trong quán nhậu, một thực khách gọi bồi bàn: “Này! Cho anh thêm hai đĩa thịt dê nhé!”. Cùng lúc đó, một ông khách mới vào quán gọi: “Cho tôi hai đĩa thịt chó!”. Anh bồi hướng vào bếp la lớn: “Hai dê ăn thêm, hai chó mới vào!!!”

Popular Posts:


Một anh tây balô vào quán phở bò, ăn xong quay ra vừa đi vừa thắc mắc:

-Sao ở đây người ta ăn phở bò mà lại đòi thịt chó nhỉ?
Hóa ra anh nghe được một người ăn phở càu nhàu:
– Phở bò gì mà không có miếng thịt chó nào thế này!
Thí sinh người Nhật bèn đứng lên trước sân khấu dzít một hơi thuốc thật sâu rồi bắt đầu thở ra…… từ mồm của thí sinh người Nhật những vòng tròn khói thuốc to nhỏ dần , nhỏ dần tạo thành hình 1 cơn lốc xoáy.
Người Mĩ bước lên sân khấu , miệng nhả 2 hình tròn xoe và to. Rất khéo léo anh dùng tay vạch nhẹ vào 2 hình tròn tạo thành một con số 8 lơ lửng bay lưng chừng trời. Khán giả lặng im , ngây ngất… ngắm nhìn bài biểu diễn.
Thí sinh Việt Nam bước lên , miệng tru lại thở ra một loạt những hình TRÁI TIM đều đều. Tiếng vỗ tay vang dội từ phía khán giả. Ban tổ chức cuộc thi cũng xuống hẳn phía sân khấu trao luôn chiếc CUP vô địch cho thí sinh người Việt Nam. Báo chí cũng vây lấy thí sinh người Việt phỏng vấn. Phóng viên đài BBC nhanh chóng đưa ra câu hỏi :
- Thưa ngài , ngài thật là tài giỏi , thú thực tôi cũng hút thuốc từ bé nhưng chưa bao giờ tôi tạo được hình khói bằng trái tim cả. Ngài có thể cho tôi biết bí quyết được không ạ????
- Em…. em…… ị…….ỨT…..ÔI…….. .. (Em bị sứt môi) …………………………
Tại một quán nhậu, một hôm có 3 người Mỹ bước vào.1 người dõng dạc hô :”cho 3 chai bia, ko cần cái mở nút ” .3 chai bia được mang lên. Người Mĩ rút súng pằng pằng pằng, bay 3 cái nút chai, cả quán xanh mặt! Bỗng 3 người Nhật bước vào, ” 3 chai bia, ko cần cái mở nút chai “. 1 người rút kiếm : xẹt xẹt xẹt , 3 cái nút chai bay mất tiêu! Người Nhật vênh mặt, người Mỹ gườm gườm.
Bấy giờ 3 người Việt Nam ngồi trong góc quán mới kêu lên : “cho 3 chai bia, lấy dùm cái mở nút luôn “. Thằng Mỹ và Nhật đều cười lớn . Việt Nam nói tiếp :”ko cần đá (ice)”. Một người rót Bia ra 3 cốc rồi lấy 3 trái lựu đạn rút chốt thả vào ! Mỹ tái mặt, Nhật chui xuống gầm bàn…
————————————————� �—–
Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo…


…………………………

Một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại, quyết định mở cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh.
Muốn thế mỗi người phải đi wa 3 cái phòng, to…phòng 1 có 1000 lít rượu, phòng 2 có 1 con hổ hung dữ, phòng 3 có một … cô gái trẻ, đẹp, xinh, dễ thương, đáng iu…(mệt wa)! Ai muốn giật giải phải uống hết 1000 lít rượu, đánh chít con hổ , và phải … xxx 1000 lần với cô gái (ặc). Mĩ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước. 2 ngày 3 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài
Pháp tự hào với sự lãng mạn và quyến rũ, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 231 lần… xxx thì người ta khuân xác vứt ra ngoài.
Còn mỗi bố Việt nam, chặc lưỡi :thôi làm phát rượu đã tính gì tính sau. Uống hết 1000 lít rượu, bố lảo đảo sang phòng con hổ.Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt một ngày, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài.
bấy giờ bố việt nam lảo đảo bước ra, lè nhè :
“Say quá, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu ko”!!! #


…………………………

Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với TQ), phía Mỹ dặn nữ hoạ sỹ phải đề phòng anh chàng hoạ sỹ của VN. Họ lên phương án sẽ bắt chước hoạ sỹ VN để tránh bị chơi xỏ.
Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sỹ TQ cặm cụi vẽ được một con hổ rât oai phong. Ðến lượt anh chàng VN, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Mỹ thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy.
Ðến lúc công bố giải, thấy Việt nam được nhất vì vẽ nhanh và đẹp, phía Mỹ bèn kiện :”Tại sao cũng vẽ giống nhau mà VN lại được nhất?”. Ban giám khảo trả lời: “Vì VN vẽ quả cà chua có cuống, còn phía Mỹ vẽ quả cà chua không cuống”.

…………………………

3 thằng Anh, Nhật và Việt Nam sau khi chết tình cờ gặp nhau trên đường xuống địa ngục…
- Thằng Anh nói: “Trong đời tao, việc làm dũng cảm nhất của tao là từng nhảy trên tháp effen xuống…”. VN & Mỹ trầm trồ: Hồi nào vậy? Anh: “Cách đây 2 năm”…
- Nhật: “Còn tao thì từng nhảy xuống đất từ đỉnh của tháp Tokyo, đó mới là hành động dũng cảm nhất”. Anh & VN trầm trồ: “hồi này vậy?” Nhật: “Cách đây 1 năm”.
- Đến lượt VN: “Há há há, vậy mà cũng gọi là hành động dũng cảm nhất đời sao , tao từng nhảy từ máy bay bay boing 747 xuống đất nè!!!”. Nhật & Anh há mồm: “Hồi nào thế?” – VN: “mới tức thì…”

…………………………

Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông,hễ ai ko chịu nổi thì “reng…reng” sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng.
Anh chịu đc 3 ngày thì “reng…reng” thằng Nhật chịu đc 5 ngày phải bò ra. Qua tới ngày thứ 7 thấy thằng VN vẫn im hơi lặng tiếng.BTC quyết định cho VN thắng.
Nhưng khi mở hộp thì thấy thằng VN nằm chết queo từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu: “khốn kiếp thằng nào cắt chuông tao…..ặc ặc”
Trên 1 chuyến máy bay. phi công thông báo phải bỏ tất cả các vật không cần thiết vì máy bay quá tải. Trước tiên 1 người Mĩ thả 1 vali xuống ,anh người Nhật hỏi là cái gì. Anh Mĩ trả lời :”Ðôla dó ,nước tui có mà đầy”.
Tiếp theo anh Se-ri thả một cái bao xuống.Anh Mĩ hỏi cái gì. Anh Nhật trả lời :”kim cương dó nước tui có mà đầy”
Anh người Việt Nam thấy thế sẵn chân đạp luôn hai anh Mĩ và Nhật xuống.Anh người I Rắc hỏi tại sao ,VN bảo:”Mấy thằng đó nước tui có mà đầy…. hehe

Một thằng Singapo nói chuyện vơi một chú Việt Nam. Chú Việt Nam hỏi: “Sao anh thấy nước các chú sạch thế, đi bộ ngoài đường cả ngày trời mà chẳng tìm thấy bã kẹo cao su nào cả?” Thằng Singapo đáp: “Àh, keo cao su bọn tao ăn xong, xuất khẩu sang Việt Nam để làm bao cao su rùi! ” Đến lượt thằng Singapo hỏi lại:” Sao anh thấy nước các chú đông người thế, không thực hiện kế hoạch hoá gia đình àh? vào thăm giường của thằng Việt Nam đố tìm được cái bao cao su nào là sao?” Chú Việt Nam đáp: “Àh, bao cao su bọn tao dùng xong, xuất khẩu sang Singapo để làm kẹo cao su rùi!!!

Sau một thời gian dài nghiên cứu, các nhà khoa học đã phát minh ra máy bắn trộm (máy dùng để bắn những tên trộm đó mừ). Để chắc ăn, họ mang chúng ra thử nghiệm. Đầu tiên họ thử ở Mỹ, sau 30 phút thử nghiệm, chiếc máy bắn được 500 tên trộm. Sau đó họ thử ở Trung Quốc, sau 10 phút đã có 5000 (năm nghìn) tên trộm bị bắn. Lập tức chiếc máy được chuyển qua Việt Nam, sau 3 phút, chiếc máy đã bị trộm
Năm 2010 có 1 đoàn tàu xuyên quốc gia đi qua tất cả các nước trên thế giới.Trên tàu có 1 ông giáo sư bảo rằng cứ đi qua đất nước nào ông ta ko cần nhìn cũng biết. Mọi người ko tin bèn bảo ông ta làm thử. Ông ta thò tay ra ngoài cửa sổ đoàn tàu: “- Ở đây nóng quá! Chắc là California Mỹ rồi”. Một lúc sau ông ta lại thò tay ra ngoài và bảo: “- Chà! Lạnh thật! Đến Matxcova rồi!!” Đúng 2h sau ông ta thò tay ra cửa sổ rồi rụt vào nói: “- Mất cái đồng hồ đeo tay. Đúng đây là Việt Nam rồi !!”
Một anh chàng Việt vào 1 quán ba ở Mĩ. Anh ta gọi một chai Vang.
-Chai Vang này giá 100 đô, xin phiền anh gửi tiền trước – chủ quán tỏ ra cẩn thận.
Sau khi uống nữa chai, anh chàng rút tiền ra trả và thách ông chủ quán.
-Ông nghỉ sao nếu giờ tôi có thể cắn mắt bên trái của mình?
-Nếu được thì tôi tặng anh chai Vang- chủ quán tỏ vẻ giễu cợt.
Ngay lập tức, anh ta moi mắt giả từ mắt trái ra bỏ vào miệng cắn.
-Lần nữa nhá, bây giờ tôi sẽ cắn mắt phải của mình.
-200 đô cho anh!- chủ quán vừa cay cú vừa nghĩ ” mình thắng chắc, chả lẽ nó mù sao!”
Lần này anh ta tháo hàm răng giả rồi cắn vào mắt phải.
Ông chủ quầy kinh ngạc cầm 200 đô đưa cho anh ta.
-Lần cuối này, 500 đô nếu tôi đứng đây mà đái được vào chai rượu đằng kia, Okie?
-Chơi luôn. “Tỉnh còn ko làm đựoc huống hồ thằng say này”
Rồi anh ta bắt đầu đái vung vãi ra khắp bàn mà chẳng vào chai giọt nào.
-Thế nào, chấp nhận thua chứ?- người chủ quán hí hững.
-Không sao, dù sao tôi vẫn thắng, vì tôi vừa cá 1000 đô với ông bàn bên kia là có thể đái ra cả quán mà ông chủ quán bar vẫn cười. !

…………………………

Mỹ, Pháp, Việt Nam thi ở dơ… Thí sinh Pháp vào chuồng heo, ở được 3 ngày, chạy ra kêu:
- Thúi quá thúi quá!
Thí sinh Mỹ vào chuồng heo, ở được 1 tuần, chạy ra kêu:
- Thúi quá thúi quá!
Thí sinh Việt Nam vào… ở liền 1 tháng. Mọi người hoang mang… Chợt có 1 đàn heo chạy ra, kêu:
- Thúi quá thúi quá!

Bài Xem Nhiều