We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 22 December 2010

BẢN THÁNH CA KỲ LẠ (KHÚC SÁO ÂN TÌNH)

Mở báo vào dịp lễ thì đề tài số một là các "gợi ý" hơi kỹ cho các cơ hội mua quà tặng. Thứ nào xem ra cũng vừa túi tiền mà rất hấp dẫn, mang lại "hạnh phúc" nhanh chóng quá sức. Lại cho trả góp sáu tháng không lấy lời. Tử tế quá chứ.

Kìa một cô người mẫu được thuê để đeo chiếc nhẫn kim cương cười tươi ơi là tươi, niềm vui rạng lên khóe mắt làm ửng hồng làn da, đong đầy tươi mát tình duyên. Trông thấy vậy thì một cô vợ trẻ cảm thấy xốn xang ngay. Lâu nay bầu khí gia đình có vẻ trầm lặng quá, anh chồng thì mải mê tối ngày lo trả các khoản tiền trong tháng cũng không xong, nên chẳng còn biết chiều chuộng như hồi mới quen nhau. Hay là mình đã xuống giá?! Cứ thấy người ta cười tươi làm mình phát thèm, ao ước mình cũng được như vậy, long lanh như mặt kim cương dưới ánh sáng điện.

THỜI ĐIỂM ĐỔI MỘT CÁI ÁO LẤY MỘT MẠNG NGƯỜI

Một người tâm sự với bạn: - Xui quá là xui, đang tự nhiên bị cái hạt cát rơi trúng mắt, phải đi bác sĩ, hết toi cả mấy trăm đô.

Anh bạn kia liền thông cảm với lời an ủi: -Vậy là còn may đấy. Chả bù cho tớ tuần vừa qua vợ tớ đi "mò" (mall), một cái áo dạ hội rơi trúng mắt nàng, thế là tớ mất tiêu hơn hai trăm đô!

Quảng cáo có mãnh lực áp đảo rất tinh vi. Người lớn còn bị xỏ mũi như vậy, huống chi là trẻ con. Chúng cứ nhìn những đồ chơi mắc tiền bán ở tiệm Toys are Us hay cái Ipod của mấy đứa hàng xóm, thì không còn có thể cầm lòng được nữa. Đứa bạn cùng lớp đi học tuần vừa qua mang đôi giầy Addidas mới toanh, cái áo ấm mắc tiền có dấu vạch của hãng Nike cứ chọc vào mắt làm sao chịu nổi. Thế là như bị lên cơn, về đòi ba má không mua kịp thì nghĩ đến chuyện đi ăn cắp chôm chỉa.

Con cái bị áp đảo lên cơn thì cha mẹ cũng lãnh đủ. Thương con nên cũng không muốn con mình bị thua thiệt con nhà người ta, thế là cũng phải ráng, phải gồng. Báo địa phương ở New Orleans đăng tin có ông bố bị thất nghiệp, bắn vào đầu tự tử vì thấy mình không đủ khả năng mua quà mắc tiền cho con cái trong trạng huống đầy căng thẳng như thế này. Lại một tin khác làm rợn tóc gá, ở bên Mỹ xứ văn minh đây. Một đứa choai choai 16 tuổi tên là James Williams mặc cái áo ấm mới toanh loại có hiệu thời trang đang đi ở ngoài đường bị một chiếc xe hơi rà lại. Có tiếng súng nổ. Chiếc áo khoác bị lột nhanh chóng. Đổi một mạng người lấy một cái áo!

TIN VUI BẢN SILENT NIGHT KỲ LẠ

Đây cũng là một dấu chỉ thời đại lúc mà con người bị quăng vào vòng quẩn. Quà tặng để tạo niềm vui, thì quà tặng cũng là cớ những khốn khổ. Những trái đắng, những rối loạn thì nhiều lắm. Càng tìm cách giải quyết nhiều khi càng quẩn thêm! Thì đây là một giải quyết bất ngờ, tìm lại được niềm vui an bình, qua câu truyện Bài Hát Silent Night.

Hằng năm vào dịp lễ Giáng Sinh, không ai mà không biết đến bài hát Silent Night (gốc tiếng Đức là Stille Nacht), do Franz Gruber và linh mục Josef Mohr sáng tác chung trong một hoàn cảnh rất tình cờ và kỳ lạ. Bài hát này đã trở thành phổ thông khắp thế giới và đã được dịch ra các thứ tiếng, không phân biệt tôn giáo.

Franz Gruber nhà nghèo sống gần Salzburg quê của Mozart bên nước Áo. Franz mê nhạc ngay từ nhỏ. Khi cả nhà đi ngủ, chú bé Franz liền lẻn đến nhà thờ học đàn với Andreas Peterlechner. Năm 12 tuổi Franz được đánh đàn nhà thờ lần đầu tiên trong một lễ cưới khiến mọi người ngạc nhiên. Thế rồi Franz lớn dần, tìm cách học đàn thêm, lập gia đình và định cư ở Arndorf, và trở thành người đánh đàn phong cầm tại nhà thờ thánh Nicola ở Oberndorf. Cũng chính tại Oberndorf, Franz quen với một linh mục trẻ tên là Josef Mohr.

Josef Mohr mồ côi cha từ nhỏ, có tâm hồn nghệ sĩ rất thích nhạc. Rồi lớn lên đi tu, làm linh mục năm 1815. Ba năm sau thì được Đức Cha gửi đến làm cha phó nhà thờ thánh Nicola. Cha Josef Mohr có tính rất vui vẻ tự nhiên, hòa đồng với những người trẻ, khiến cho cha sở là một linh mục già yếu lấy làm khó chịu. Một hôm cha già viết cho cha quản hạt: "Cha Mohr quả thật còn quá trẻ. Đời thuở nào ra trước công chúng mà lại ngậm tẩu thuốc, và còn ca hát chơi giỡn với đám trẻ, khó coi quá sức. Kỳ lụt vừa qua lại còn phóng ca-nô vùn vụt như thanh niên vậy."

Cha quản hạt Klo đọc thư chỉ mỉm cười vì chính mình cũng thích nhạc và phóng khoáng như thế.

Lễ Giáng Sinh năm 1818 Cha Mohr thật sự lo lắng, vì cha sở già lâm bệnh nặng, trao hết mọi công việc lại, từ việc giải tội đến làm lễ hát trọng thể vào nửa đêm Giáng Sinh. Điều làm cha Mohr hoảng nữa là đàn nhà thờ bị chuột gặm hư luôn không kiếm được người sửa.

Buổi chiều chuẩn bị cho Lễ Nửa Đêm, cha Mohr ngồi dọn bài giảng mà chẳng ra một ý nào cả! Bỗng có tiếng gõ cửa, có người muốn gặp. Cha Mohr tỏ ra khó chịu. Giờ này mà còn có người quấy rầy. Nhưng rồi cha bình tĩnh ngay, vì có chuyện khẩn cấp: một đứa bé sinh non cần phải rửa tội ngay vì khó sống.

Khí hậu miền Bayern vào mùa này lạnh lắm. Cha Mohr vội vã lội tuyết ra đi, mãi mới tới một nơi hẻo lánh. Bước vào trong một túp lều xơ xác tiêu điều, cha Mohr thấy một cảnh tượng thật xúc động: đứa bé đang ngoi ngóp trong cái nôi nhỏ gần lò sưởi bên cạnh người mẹ xanh xao yếu ớt và người cha loay hoay chưa biết phải làm sao. Nhưng có điều rất lạ: cả căn phòng nghèo nàn toát ra một hơi ấm, nét mặt cả hai vợ chồng rất tin tưởng và an bình, đang khi ở ngoài trời tuyết lạnh rơi xối xả. Cảnh Giáng sinh đây rồi. Tình yêu giáng sinh, tình yêu đang hiện hình. Mọi xung khắc được hóa giải, mọi bổng trầm được hòa lại thành nhạc khúc dịu êm, mọi đắng cay được biến thành ngon ngọt.

Khi đã làm xong nhiệm vụ, cha Mohr lại lội tuyết trở về nhà thờ, nhưng tâm hồn rạng lên niềm an vui đầy hứng khởi. Cứ tưởng phải hy sinh và mất giờ đi giúp đỡ người ta, chứ đâu ngờ mình lại được trao tặng món quà hiếm lạ. Thế là thay vì về thẳng nhà thờ, cha Mohr đã tìm tới nhà Franz Gruber ở Arndorf cách nhà thờ hai dặm, và cho biết mình đang rộn lên những hình ảnh và ý tưởng tuyệt vời cần phải viết ra ngay. Thế là sau đó lời của bài hát kỳ lạ Stille Nacht được viết xong, và Franz Gruber phổ nhạc một cách nhanh chóng ngay hôm đó một cách dễ dàng, vì lời thơ tự nó đã rung lên những dấu nhạc đầy thần hứng rồi.

Thế là bản Đêm An Bình (Stille Nacht) lần đầu tiên được hát lên với đàn guitar vào lễ Nửa Đêm Giáng Sinh tại nhà thờ thánh Nicola ở một làng quê nhỏ bé Oberndorf. Cảm động hơn nữa, chính cha chủ tế Josef Mohr và Franz Gruber hát câu riêng trong phần cầu nguyện sau khi rước lễ.

PHÚT TÌM LẠI AN BÌNH

Mướp đắng nào mà chẳng đắng. Vậy mà mấy người mẹ Việt tài tình quá, đưa mướp đắng mà nấu với tôm thì biến thành một món canh ngọt lạ lùng. Thịt thà nhiều quá cũng chán, ăn cơm ì ạch mãi mới hết một chén. Vậy mà chan canh mướp đắng vào thì khỏi chê. Vừa mát vừa ngon miệng. Cứ là ngọt lịm đi, ngọt tới cuống họng, ngọt tới dạ dầy, một chén cơm bay vèo vèo.

Cũng thế, những xung khắc, những đắng cay, những bổng trầm của cuộc sống thì chẳng sao tránh được. Nhưng đây là cách hóa giải, biến thành hòa khúc dịu êm: để cho Chúa giáng sinh trong cuộc sống mình, cảm nghiệm được Chúa đang hiện diện yêu thương săn sóc. Có Chúa, có tình thương, thì đêm đen được bật sáng, nghèo trở thành giầu, tẻ lạnh trở thành êm ấm. Và đây mới là giải quyết vào thời điểm này, như lời Kinh Thánh:

"Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên-Chúa-ở cùng-chúng-ta". (Mt 1:23).

Vì con người ngày nay đang đánh mất Chúa, nên đời sống trở thành một đêm dài không ánh sáng.

Mình cũng có thể đang căng thẳng về vụ sắm quà, về những trái mướp đắng đang ngổn ngang tứ bề, làm sao có thể trở thành một món canh ngọt, làm thế nào mang đến cho nhau niềm an bình sâu thẳm hơn là những hời hợt đua đòi chỉ vun thêm vào cơn thèm khát không cùng?!

Đức Chúa Trời đã làm người và ở giữa chúng ta. Nói theo nét văn hóa Việt thì Trời tròn xuống với đất vuông để nối kết đất trời thành vuông tròn sung mãn tình thương. Đó là một Tin Vui quá vui, có sức hóa giải tất cả, biến đổi tất cả. Mình xin được giây phút cảm nhận này, để từ đáy lòng bật lên đốm lửa mới.

Đêm nay Thiên Chúa giáng sinh. Đêm nay tình yêu hiện hình. Đón nhận Chúa vào tâm điểm lòng mình thì mọi sự sẽ tìm lại an bình: Put God in the center, and everything will come together. Mọi xung khắc được hóa giải, mọi đắng cay được biến thành ngon ngọt, mọi bổng trầm được hòa lại thành nhạc khúc dịu êm.

Lm. Trần Cao Tường

(từ tác phẩm Khúc Sáo Ân Tình, Thời Điểm xuất bản)

MẸ ƠI ! ÔNG GIÀ NOEL KHÓC


Mọi hành khách trên máy bay mở giây an toàn, lục tục lấy hành lý cầm tay, nối đuôi nhau chờ xuống máy bay .
Nhóm hành khách Việt Nam đã được xếp ngồi ở những ghế gần cuối nhớn nhác nhìn bác Can, một người đàn ông khoảng độ 50 tuổi, thông thạo Pháp ngữ , nhận làm trách nhiệm hướng dẫn bà con không biết nói tiếng Tây đi cùng chuyến bay. Bác Can hiểu ý đứng lên nói :

- Các cô chú chờ cho hành khách ngoại quốc xuống trước đã, để tránh lạc nhau nhất là đám trẻ con, khi ra khỏi phi cơ tôi yêu cầu nhóm người Việt mình phải đi sát nhau, mình cùng đến chỗ lấy hành lý rồi cùng đi ra trình giấy nhập cảnh tại phòng kiểm soát, nhớ đi theo tôi đấy nhé ! .

Liên sắp đặt chân ở một đất nước gọi là quê cha của nàng, nhưng nàng chưa thông thạo ngôn ngữ xứ này, nàng cũng chẳng có ai là họ hàng lại thêm một đứa con còn thơ dại ... Liên cố nén hơi thở dài, gỡ chốt sợi giây an toàn cho con gái với đôi mắt còn ngái ngủ đang ngước nhìn nàng . Liên vừa sửa lại cho ngay ngắn tấm bảng tên nhỏ đeo trên cổ con vừa thủ thỉ :

- Linh phải nắm chặt cánh tay mẹ nghe .

Linh gật đầu đáp lại :

- Dạ mẹ !.

Đoàn người Việt Nam, trên người những chiếc áo len đan mỏng manh, vừa hít hà than với nhau là lạnh vừa đi theo bác Can , nối đuôi lần lượt rời khỏi phòng kiểm soát để ra một khu chờ đợi rộng thênh thang đầy ắp những người Tây đến đón thân nhân đang chen chúc đứng đợi .
Bác Can ráo rác nhìn rồi giơ tay lên chỉ chỉ một tấm bảng trắng được đưa cao hơn đầu những người chung quanh ghi hàng chữ "Chào đón những người Việt Nam đến từ thành phố Hồ Chí Minh trên chuyến bay Boeing 747...", bác quay qua quay lại nói to với mọi người :

- Mình đến chỗ đó đó !

Mọi người hớn hở như những người đi lạc gặp lại thân nhân, nhanh nhẹn thoát khỏi đám đông tiến về phiá có tấm bảng trắng .
Bác Can đi trước gật đầu nói "bonjour" với ông Tây khá lớn tuổi cầm tấm bảng trên tay rồi quay sang chào ngươì đàn bà Việt Nam khoảng độ năm mươi tuổi, trên cánh tay áo của bà một chiếc băng trắng có dấu thập đỏ, đứng bên cạnh , bà người Việt tươi cười đưa tay về phía ngươì Tây giới thiệu :

- Đây là ông Jacques, tài xế lái xe đi đón các ông các bà - sau đó tự giới thiệu mình - Tôi tên là Bình, người của hội Hồng Thập Tự , chịu trách nhiệm đến đón tiếp và hướng dẫn bà con, xin bà con đứng tụ lại đây .

Bà Bình chờ cho mọi người đã tụ tập quanh bà rồi mở ra một tờ giấy gọi tên từng gia đình sau đó bà bảo mọi người hãy theo bà ra xe để về trại.
Ông tài xế Tây sắp xếp hành lý cùng mấy người đàn ông , bà Bình chỉ chỗ ngồi cho mọi người.
Sau khi đã kiểm điểm lại đầy đủ 7 người lớn và 18 trẻ em, bà Bình bảo ông Jacques đóng cửa , xe lăn bánh rời phi trường .

Xe chạy thật nhanh một lúc khá lâu qua những cánh đồng mờ trắng rồi vào thành phố, người tài xế giảm tốc độ cho xe chạy chậm lại nối dòng cùng những chiếc xe khác tấp nập lưu thông trên đường phố. Trời đã sáng tinh, trên những vỉa hè, người qua lại tấp nập, ai nấy đều ăn mặc thật trang nhã, khuôn mặt mỗi người toát ra một vẻ nào đó của một sự thanh thản, bình an .
Xe chạy ngang những khu phố với những hàng trụ đèn nối liền nhau bởi những chùm đèn nhỏ đủ màu còn nhấp nháy hình cây thông , hình ngôi sao, hình ông già Noel đeo tuí quà ...
Đèn đỏ, xe ngừng ngay trước một cửa tiệm trưng bày đồ chơi trẻ em đèn treo lấp lánh , trong cửa kính chiếc xe lưả đang tự động chạy trên đường rầy, một món đồ chơi hình con trai đi tới đi lui , một con búp bê mặc chiếc áo đầm xoè tay muá trên bục gỗ bên cạnh những con búp bê khác thật xinh xẻo ... Lúc này mấy đứa bé ngồi trong xe đã tỉnh ngủ hẳn, dán mũi vào kiếng xe chỉ trỏ với nhau một cách thích thú, rồi xì xào bàn tán cái nầy đẹp, cái kia ngộ quá, phải chi mình có ... khi xe đã lại chạy.

.............................

Chiếc xe chở Liên và đoàn người Việt rời những khu phố tấp nập để chạy sang một vùng êm ả hơn rồi rẽ vào một chiếc cổng lớn của một chung cư nhiều tầng lầu. Người tài xế dừng xe lại ở giữa một chiếc sân nhưạ sạch sẽ, rồi nhấn nút cạnh tay lái để mở cửa xe . Bà Bình ngồi ở ghế trước hàng ghế Liên và con gái nàng ngồi, đứng lên quay nói với mọi người trong xe :

- Các bà, các cô và trẻ em đi theo tôi vào phòng, còn các ông ở lại cùng với ông Jacques đem hành lý xuống !

Trước khi xuống xe, bà Bình nhìn Liên :

- Cô và cháu vào trong tôi sẽ nhờ họ mang đến giúp cô !.

Khi mọi người đã có mặt đông đủ, bà Bình yêu cầu im lặng nghe bà:

- Đây là trại tạm trú, nói đơn giản hơn "trại thông qua" , đón tiếp các ông các bà trong hai tuần lễ, tùy theo số người mỗi gia đình sẽ được một hoăc hai phòng ngay cạnh nhau . Những người độc thân thì ở trên tầng 3 , gia đinh có con ở tầng hai , mỗi ngày có 3 bữa ăn : sáng từ 07 giờ đến 09 giờ , trưa 11 giờ 30 đến 13 giờ , chiều 18 giờ đến 19 giờ 30 , ai đến không đúng giờ coi như không muốn ăn , phòng ăn nằm phía trái cầu thang . Vào cuối tuần sẽ phát tiền để mọi người chi tiêu riêng, nếu ai có thân nhân hay người quen biết có thể bào điện thoại cho họ tới đây thăm !.
Bà ngưng một chút rồi tiếp :

- Tôi gọi tên từng gia đình để nhận chià khóa , mang hành lý lên phòng với sự giúp đở của các nhân viên làm việc tại đây....sau bữa ăn trưa , mời các ông bà có mặt tại phòng lúc 14 giờ để điền hồ sơ nhập cảnh .

Đúng 2 giờ chiều bà Bình bước vào phòng với cập giấy, bà kiểm điểm số người hiện diện, giải thích :

- Mỗi người lớn sẽ nhận một bản khai lý lịch viết bằng tiếng Pháp và tiếng Việt, các ông, các bà đọc cẩn thận trước khi trả lời, ai không hiểu rõ điều gì thì để trống chờ tôi nói rành rẻ hơn . Những hồ sơ nầy sẽ gởi đến cơ quan dành cho những người tỵ nạn tại Pháp và không tổ quốc ... gọi tắt là OFRA . Nếu có ai vì lý do nào đó phải man khai giấy tờ giả mạo là vợ ông Y, là con ông X... bây giờ muốn lấy lại tên họ mình thì cứ khai sự thật trong vòng 8 ngày đầu tới Pháp, giấy tờ sẽ được điều chỉnh lại dễ dàng không có gì rắc rối . Vài ngày nữa ông bà và trẻ em sẽ được khám bệnh tổng quát , ai có bệnh thì điều trị đến khi hết hẳn mới đi đến trại tạm cư chính thức.

Ông Can đưa cao tay , bà Bình hỏi :

- Vâng! ông muốn hỏi điều gì ?.

- Tôi sang đây theo quy định là nhân viên của cơ quan Pháp, sao lại cho tôi vào thành phần tỵ nạn?.

Bà Bình vừa cười vừa trả lời :

- Tất cả ông bà sang đây đều theo qui chế tỵ nạn Gènève 1951! .

Ông Can im lặng, bà Bình nói tiếp:

- Cơ quan nầy cấp một thẻ tỵ nạn màu trắng có hiệu lực trong ba năm và có thể xin gia hạn , các ông bà được bảo vệ bởi 2 cơ quan OFFRA và Cao Uỷ Liên Hiệp Quốc , ông bà sẽ được hưởng những quyền như sau : quyền được phép làm việc , được cấp phát tất cả giấy tờ hộ tịch liên quan đến đời sống như bảo hiểm bệnh miễn phí , trợ cấp cho các gia đình đông con. Tuần lễ tới chúng tôi sẽ niêm yết bảng tên những thành phố có trại tạm cư để ông bà tự chọn lưạ ... cơ quan sẽ đưa gia đình ông bà đến tận nơi đó.

Bà Bình ngưng lại một chút rồi tiếp:

- Ông bà phải ở trong trại 4 tháng hoặc 6 tháng tùy theo quy chế cuả mỗi thành phố. Nói là trại nhưng thật ra là chung cư như ở đây thôi. Chung cư được trang bị đầy đủ tiện nghi , mỗi gia đình sống riêng rẽ, được lảnh tiền trợ cấp, tự đi chợ nấu ăn lấy. Ở đấy sẽ có người lo liệu tất cả giấy tờ như thẻ cư trú , sổ gia đình , sổ bảo hiểm bệnh hoạn . Phần trẻ em thì tất cả sẽ đi học một lớp đặc biệt dành cho trẻ em chưa biết tiếng Pháp . Phần các ông các bà cũng phải học nói tiếng Pháp mỗi buổi sáng để có ít ngôn ngử, chuẩn bị tìm việc làm hay theo học khoá huấn nghệ cấp tốc .

Bác Can lên tiếng:

-Tôi có phải học không bà ?.

- Mọi ngưoí phải có mặt , nếu ông đã rành thì ông gíup những người chưa biết ! bà Bình ngưng lại giây lát rồi tiếp:

- Phần cô Liên và cháu Linh thì theo tôi vào trong văn phòng.

Bà Bình bảo Liên ngồi đối diện trước bàn giấy của bà, Liên mở tờ giấy trên tiếng Việt , hàng dưới chữ Pháp , bà cầm một cây bút đưa cho Liên:

- Cô điền tên họ cô và cháu bằng tiếng Việt, có gì không rõ cô cứ để phần đó lại rồi hỏi tôi, tôi sang phòng bà Jacqueline có chút việc rồi trở qua ngay .

Liên đọc cẩn thận từng chữ , bàn tay run theo nhịp tim , nàng cắn môi dưới thu hết nghị lực để viết .

Bà Bình quay trở lại vừa lúc Liên điền xong trang cuối , và trao tờ giấy cho bà , bà Bình đeo cặp kính trắng rồi bảo với Liên :

- Tôi đọc cho cô nghe lại những gì cô ghi nhen : Tên Lê Du Liên, sinh ngày... tháng ... năm ... tại ...

Đến câu hoàn cảnh gia đình , bà nhìn Liên hỏi :

- Cô khai chồng mất tích ! đối với luật gia đình của xứ nầy thì cô vẫn mang họ chồng , bà Trần, trung tâm nầy có thể chỉnh lại hồ sơ cuả cô.

Bà Bình nhìn chăm chú gương mặt dễ thương của người đàn bà 28 tuổi đang ngồi trước mặt bà , khoảng tuổi con bà , rồi với giọng dịu dàng bà giải thích :

- Cô Liên à, nếu một ngày nào đó cô gặp một người đàn ông hợp ý , cô muốn tiến tới hôn nhân , cô phải xin ly dị , lúc đó cô tìm chồng cô ở đâu để ký giấy chấp nhận ? thủ tục ly dị xứ Âu châu rắc rối lắm !.

Liên thắc mắc :

- Cháu chưa hiểu rỏ ý bác muốn nói gì ?.

- Tôi thí dụ, cô khai không có chồng thì dễ cho cô về sau nầy, bà đọc lại hồ sơ :

- Mất tin từ năm 75 vậy tính ra đã hơn 4 năm !.

Liên ngắt lời bà Bình :

- Cháu tin chồng cháu còn sống , cháu sẽ gặp lại chồng cháu, xin bác ghi đúng những gì cháu đã khai bên Việt Nam !.

Nghe giọng cứng rắn của Liên , bà Bình thở dài:

- Tôi cho cô biết những luật cuả xứ này, tùy cô chọn lưạ , bây gìơ tôi đọc cho cô nghe lần chót, nếu có gì sai cô nói tôi sửa lại nghe .

Liên im lặng nghe , nàng gật đầu . Đọc dứt bà Bình hỏi Liên : Tất cả đều đúng phải không ?

- Dạ !.

Bà Bình đưa hồ sơ chỉ :

- Cô chép câu nầy "lu et approuvé" (đã đọc và đồng ý) và ký tên ở dưới .
Bà xếp hố sơ Liên vào ngăn tủ, rồi cầm quyển tập khá dầy trên bàn trao cho Liên :

- Mấy năm trước khi những người con lai vừa sang đây có nhiều người Pháp đến tìm thân nhân, nhưng có vài người ở xa họ đi vài lần không gặp, họ nhờ cơ quan dán hình ảnh và ghi địa chỉ, cô nhìn xem có ba ai là ba cô không ? thì cho tôi biết để báo tin , cô cầm sang cái bàn vuông kia ngồi , khi nào xong trả lại tôi .

Bà Bình mở cửa phòng gọi tên gia đình khác, Liên và con gái mở cuốn tập . Mỗi trang trang giấy trắng đều có dán những tấm hình đen trắng nhưng đã ngả vàng ghi chữ Việt tên tuổi, năm sinh, quê quán . Lật tờ thứ nhất rồi tờ thứ hai , thứ ba , thứ tư , nàng thở dài thầm nghĩ "chắc ông ấy không còn nhớ mẹ nàng và nàng nữa đâu"...như mẹ Liên thỉnh thoảng trách móc . Liên muốn gấp cuốn tập trả lại cho bà Bình, nhưng bé Linh vẫn tiếp tục lật , bỗng Linh nói lớn, rồi chỉ :

- Mẹ coi nè ! Hình này giống hình bà ngoại thường đưa mình coi đó ! .

Liên lặng người nhìn bức ảnh mẹ nàng đứng cạnh ông Tây đang bế nàng trên tay trong thảo cầm viên Sài Gòn - bức ảnh mà mẹ Liên còn giữ, thỉnh thoảng đưa cho Liên và bé Linh coi .

Nàng đọc từng chữ ghi phía dưới : Tôi tên Paul sinh 1925 tại Bordeaux, số quân .... tìm bà Lê thị Diệp sinh 1932 tại huyện Gia - Lộc tỉnh Hải Dương ....và con gái tên Juilienne sinh năm 1950 tại Sài gòn.

Liên nhắm mắt tưởng như mình nhầm lẩn , rồi mở mắt chăm chú lần nữa , tim nàng đập nhanh, từng giọt nước lăn dài trên má, nàng gập quyển sách đứng lên trước đôi mắt ngạc nhiên cuả bé Linh, ngây thơ hỏi:

- Mẹ thấy ông ngoại tây rồi hả mẹ?.

Liên không trả lời, gấp cuốn tập lại để ngay ngắn trên bàn giấy của bà Bình:

- Cháu trả lại bác ! Cám ơn bác!.
Nàng cầm tay Linh rời thật nhanh khỏi phòng làm việc của bà Bình .

Hai ngày trôi qua , câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu Liên , nàng làm như vậy có đúng không ?

Bé Linh được bà Bình cho con búp bê với vài bộ áo quần, cô bé thay hết áo đầm nầy sang áo khác và nói với búp bê như một người chị, nó thấy lạ sao mẹ nó lại cứ đứng im bên cửa sổ . Nó nghỉ chắc mẹ đang nhớ ba !
Bỗng tiếng gõ cưả, giọng bà Bình :

- Cô Liên , tôi đây !.

Nàng ra mở cưả : - Dạ chào bác .

Bà Bình nói nhanh :

- Cô xuống văn phòng với tôi ngay . Có ông Paul đang đợi cô , nhớ đem theo mấy tấm ảnh và giấy tờ cô nhé , tôi xuống trước đây!.

- Dạ vâng ! - Liên choáng váng đáp lại thật nhanh.

Nàng mặc áo len cho bé Linh , mở vali lấy một phong bì , nắm tay bé Linh phập phòng từng bước xuống cầu thang, bé Linh ngây thơ hỏi :

- Chắc là ông ngoại Tây đến gặp mình hả mẹ ?.

Liên gật đầu không trả lời , bé Linh hỏi tiếp :

- Ông ngoại biết nói tiếng Việt hả mẹ ?.

- Mẹ không biết !.

Bé Linh thắc mắc:

- Vậy mình làm sao nói chuyện vớí ông ngoại ?.

- Bà Bình thông dịch cho mình !.

Nhờ sự liếng thắng của con nên Liên lấy lại được một chút bình tĩnh, gõ cưả văn phòng, bà Bình lên tiếng:

- Vào đi cô Liên.

Bàn tay Liên lại run run lên khi đẩy cánh cưả bước vào.

Cạnh chiếc bàn vuông, một ông tây tóc bạc khi trông thấy Liên vào đã rời ghế đứng ngay lên, nụ cười nở rộng trên gương mặt chử điền, chiếc ghế bên cạnh ông là một người đầm còn trẻ cũng đứng lên. Liên nhận thấy hai nụ cười của họ có nét giống nhau một cách lạ lùng . Linh bám cứng cánh tay mẹ :

Bà Bình vồn vã :

- Đây là ông Paul và cô Valérie con gái ông.

Bà quay sang ông Paul :

- Cô Liên và bé Linh !.

Ông Tây cười :

- Bonjour madame (chào bà) và đưa bàn tay . Liên rụt rè bắt tay ông Paul và Valérie . Liên nhìn sâu qua cập kính trắng trắng, đôi mắt màu xanh trong vắt , mà mẹ nàng thỉnh thoảng nói "mắt con mèo tam thể", và cái nốt ruồi đen như hạt đậu trên chóp mũi mà nàng còn nhớ lại hình ảnh lúc bé nàng thường đưa tay rờ rờ ... ba nàng mở miệng giả bộ cắn , nàng sợ hải rút tay lại ba nàng không cắn được, nàng thich chí cười nức nở . Bà Bình mời tất cà ngồi vào ghế , kéo Liên về thực tế , nàng ngồi bên cạnh bà Bình chờ đợi.

Valérie nhìn Liên:

- Tôi ngồi bên cạnh Juilienne nhen !.

Bà Bình thông dịch cho Liên hiểu , nàng mĩm cười gật đầu

Ông Paul ngồi đối diện Liên với cái nhìn quan sát , ông từ tốn nói :

- Tôi đã đến đây mấy lần nhưng không gặp đúng tên họ mà tôi tìm, tôi hiểu hoàn cảnh chiến tranh cuả Việt nam , khó mà giữ giấy tờ hay hình ảnh ... tôi xin xem hình mẹ cô ... hay kể tôi nghe vài kỷ niệm mẹ cô nói về tôi ...

Bà Bình vưà chấm dứt lời thông dich, Liên mở bao thơ đang cầm trên tay lấy ra hai tấm ảnh và giấy chứng minh quân đội cuả ông, ông cầm đọc với đôi mắt kính của ông càng lúc càng mờ nước, ông hôn tấm ảnh hai người chụp tại Hồ Hoàn Kiếm !

- Em yêu , xin tha lổi cho anh ! .

Liên cuối mặt dấu xúc động , ông Paul ngẹn ngào hỏi :

- Mẹ con chết lúc nào ? Tại sao chết vậy ?.

Liên thổn thúc đáp:

- Mẹ con chết vì bệnh tim năm 1974 ở Nha Trang , lúc con sinh cháu Linh được hai ngày.... mọi người đều dấu con nên con không được gặp mẹ lần cuối !.

Valérie tò mò xem những tấm hình và thắc mắc :

- Sao chị đổi tên vậy ?.

- Khi tôi đi học , mẹ tôi phải làm khai sinh chữ Việt , lấy tên Liên chữ cuối Juilienne ...

Ông Paul cầm bàn tay Liên :

- Xin con tha lổi cho ba !.

Tuy rằng tình phụ tử lại nẩy mầm trong lòng Liên , nhưng nàng cúi mặt nói nhỏ:

- Xin lỗi ông cho tôi thời gian, tôi chưa thể gọi ông là ba hôm nay ...

Ông Paul nhìn Liên chớp chớp đôi mắt :

- Ba hiểu ! Điều nầy không quan trọng đâu con ! Hôm nay gặp được con là môt diễm phúc cho những ngày còn lại cuả ba, một lần nữa ba mong con tha lỗi .

Nụ cười mếu máo , Liên ngập ngừng nói :

- Ơ .....ông hứa trở lại đón mẹ ... Ông Paul gật gật chiếc đầu hói của ông :

- Đúng vậy , ba chờ đợi giấy tờ sang trở lại Sàigòn , thì bất ngờ được tin quân đôi Pháp ở Đông Dương phải trở về nước , vài cơ quan hành chánh quan trọng ở lại chờ lệnh mới . Ba cùng vài người bạn trong quân đội phải tự tìm việc làm ... ông Paul ngừng nói nhìn Valérie , 6 tháng sau ba làm việc ở một nhà máy sản xuất rượu , tiền lương mấy tháng đầu ba nhờ một người quen làm trong sứ quán ở Sàigòn chuyển đến địa chỉ mẹ con , bà chủ nhà cho biết mẹ con dọn đi chổ khác mà không biết địa chỉ.

Liên tiếp lời :

- Khi biết tin ông không trở lại, còn ít tiền, mẹ ra Nha trang sống với gia đình mợ Trí !. bà mua lại một chỗ trong khu chợ bán trái cây tươi !
Liên nhìn ông Paul hỏi:

- Ông còn nhớ gia đình mợ Trí không ?.

Ông Paul gật nhẹ đầu:

- Mợ Trí là chị dâu lớn cuả mẹ con ! mợ theo gia đình vào Nha trang năm 1953 ...lúc đó con được một tuổi ... ba nhớ mãi buổi sàng hôm đó , mẹ con vưà để bàn chải đánh răng vào miệng thì nhợn oí , buổi trưa ăn xong lại ói ra hết , ba đem khám bác sỉ thì ra mẹ con có mang hơn tháng , mẹ con thèm ăn xoài, mỗi lần ăn hai trái to , năm phút sau cho ra hết ..... đến tháng thứ ba thi ăn uống bình thường .... Liên tiếp lời :

- Sau đó bà ăn cua biển trừ cơm !.

Mọi ngươì cùng cươì vui với quá khứ .

Liên nhìn Valérie tò mò :

- Valérie bao nhiêu tuổi ?.

Valérie đáp :

- Em nhỏ hơn chị 8 tuổi !.

Ông Paul cắt ngang lời Valérie , vội hỏi bà Bình :

- Tôi muốn đón gia đình Liên về nhà chúng tôi ăn Noel và Tết , ở trại có cho phép không ?.

Bà Bình vui vẻ đáp :

- Dĩ nhiên chúng tôi đồng ý vì Noel là đêm hôp mặt cuả gia đình.

Ông Paul nhìn Liên nói :

- Ba muốn mời con và cháu về nhà từ Noel đến Tết Tây con có nhận lời không ?.

Liên ngần ngừ , bà Bình khuyên :

- Ông rất xúc động gặp lại cô , với ngươì Tây Phương Noel rất quan trọng , cô nên nhận lời coi như xoá bỏ hờn giận !.

Liên nhìn ánh mắt tha thiết cuả ông Paul nàng gật nhẹ đầu , bà Bình xin lỗi chờ ba năm phút , bà cầm cuốn sổ tay trên bàn đọc :

- Thứ ba 18 tháng 12 chụp hình phổi , thứ tư 19 nhân viên phòng thí nghiệm đến lấy máu ... ông có thể đến đón ngày 20 tháng 12 ....và trở về trại trước ngày 3 tháng giêng ..... vì có hẹn nha sĩ ngày 5 tháng giêng ...

Ông Paul gật đầu lia liạ , Valérie ra xe lấy hai hôp giấy màu đỏ in hình những cây thông xanh trao Liên:

- Qua sự diễn tả của bà Bình, mẹ em gởi chị và cháu !.

Bà Bình bảo Liên mở ra xem , mỗi ngươì một áo lạnh dầy, nón và găng tay len đi cùng màu áo , Liên cảm động :

- Cám ơn má Valérie.

Valérie trao bà Bình hai chai rượu một trắng một đỏ đặc sản Bordeaux :

- Mẹ cháu biếu bà !.

- Cám ơn mẹ cô , mong có dịp gặp bà!.

Ông Paule nói liền :

- Lúc nào bà có dịp đi ngang nhà tôi cứ nghé vào , cổng nhà luôn mở rộng đón bà !.

Ông Paul nhìn đồng hồ 15 giờ 45 phút, bầu trời cũng đã ngả xám , ông đứng lên bắt tay bà Bình:

- Cám ơn bà ngàn lần, chúng tôi đã chiếm quá nhiều thời giờ cuả bà, tôi sẽ đến ngày 20 tháng 12 nghe bà , xin chào bà!.

Valérie ôm Liên và hôn trên má Linh từ giả rồi đi ra xe trước nổ máy chờ, ông Paul đang cầm chặt bàn tay Liên :

- Ba cám ơn con đã nhận lời về với ba ngày Noel . Ba sẽ trở lại đón con và cháu.

Nói xong theo thói quen người tây phuơng ông ôm choàng Liên và Linh và hôn nhẹ trên má nàng , ông bịn rịn bước vào xe, đưa bàn tay vẫy vẫy chào tạm biệt .

Liên và Linh đứng nhìn theo bóng chiếc mất dạng sau cổng , hai mẹ con lửng thửng bước lên lầu .

Ông Paul đón gia đình nhỏ bé của Liên vào sáng ngày 20 tháng 12, không quen ngồi xe hơi chạy đuờng xa, Liên bị say xe oí mấy lần , Valérie ghé tiệm thuốc tây tìm mua thuốc chống say xe , nhờ vậy Liên và Linh được một giấc ngủ trên đọan đường còn lại.
Liên tỉnh giấc khi xe vưà tới thành phố Libourne, đèn Noel rực sáng hai bên đường dẫn về nhà ông Paul . Valérie cho xe vào cổng lớn cuả một ngôi nhà hình chữ nhật nằm cách đường xe chạy một khoảng sân rộng bao chung quanh bởi hàng rào thông xanh được cắt bằng phẳng , xe ngưng ngay gần nhà đậu xe . Trong nhà tiếng chó suả dồn dập đánh thức Linh đang gối đầu ngủ trên đùi Liên, cánh cưả mở lớn, dưới ánh đèn trang trí Noel sáng rực một người đàn bà khá lớn tuổi , gương mặt và nụ cười đầy vẻ phúc hậu .
Ông Paul xuống xe, tiến lại hôn nhẹ trên má người đàn bà, ông quay lại mở cửa xe cho Liên và Linh .
Ông Paul giới thiệu Cécile, Liên chỉ nghe tên bà ta , ngoài ra nàng chẳng hiểu gì , nàng gật đầu chào theo phong tục người Việt.
Cécile nắm bàn tay nàng và đưa hai mẹ con Liên vào nhà, trong phòng khách người đàn ông đang bế trên tay một bé trai mái óng vàng như tơ , đôi má ửng hồng như trái đào , mở to đôi mắt màu xanh nước biển nhìn Liên rồi nhìn Valérie gọi to:

- Maman! Maman !.

Valérie để chiếc túi tay xuống bàn nhỏ, giang tay đón thằng bé , kề má hôn người đàn ông trẻ , quay sang giới thiệu Liên với Bruno chồng nàng và Benoit đứa bé trai . Liên muốn nói câu chào bằng Pháp ngữ mà nàng đã được học, nhưng sao nó nghẹn cứng trong cổ nên nàng đành cũng chỉ gật đầu chào.

Phần bé Linh thì đứng tò mò ngắm cây thông xanh cao viền vòng quanh những giây đèn nhỏ đủ màu, trên đầu 1 ngôi sao sáng chói. Ông Paul mang hành lý Liên lên lầu, Cécile ra dấu bảo Liên theo mình, mở cưả một phòng vuông có chiếc gìường lớn được phủ drap màu trắng với những chùm hoa hồng nhạt điểm .
Cécile trao cho Liên chiếc khăn lông nhỏ bảo nàng vào phòng rửa mặt và nói với Liên là ông bà chờ Liên ở dưới phòng ăn . Liên hiểu ý, nàng nói lời cám ơn bằng nụ cười.
Hai mẹ Liên vào bước phòng ăn thì mọi người đã có mặt đầy đủ quanh chiếc bàn ăn tròn , ông Paul kéo hai chiếc ghế trống cạnh tay mặt ông rồi bảo Liên và Linh ngồi ; mọi người mở lời chúc nhau "bon appetit " (chúc ăn ngon), ông nhìn Liên :

- Mời ăn ! tiếng Việt không dấu âm thanh quen thuộc ngày thơ ấu , Liên mỉm cười nhìn ông .

Cécile để thức ăn vào diã cho Linh , con bé đón nhận nhanh nhẹn nói :

- Merci madame !.

Cả bàn reo lên, vừa vỗ tay vưà nói :

- Bravo! bravo Linh !.

Cô bé e - thẹn cúi mặt ...
Xong bữa ăn,gia đình Valérie từ giả để trở về Bordeaux . Nhìn đồng hồ hơn mười giờ đêm , Paul chúc hai mẹ con Liên "ngủ ngon" nàng gật đầu chào rồi lên lầu , cả ngày ngồi co ro trong xe bây giờ được nằm thoải mái trên chiếc mện , bé Linh sung sướng nói vài câu rồi im lặng !.

Hai mẹ trở mình thức giấc thì đã hơn 9 giờ , Liên cố gượng dậy bước vào phòng tắm những tia nước nóng như xoá dần nỗi băn khoăn của nàng . Liên tự nhủ lòng phải can đảm ... nàng gọi bé Linh vào tắm thì nó đã rời phòng từ lúc nào cũng không biết nữa. Ông Paul đợi nàng ở cuối thang lầu với ánh mắt dịu dàng đầy tình thương , ông chào "buổi sáng" và hỏi thăm Liên ngủ ngon không .

- Bonjour !.

Cécile nói lớn :

- Bravo Juilienne !. (hoan hô Liên) Bà Cécile gọi Liên vào phòng ăn, Linh đang uống ly sữa chocolat , Cécile bảo Liên ngồi rồi mang một mâm có sẵn cà phê , bành mì , beure , đường để trước mặt nàng , Liên ái ngại khi được chăm sóc như một đưá trẻ con , nàng cố nói rõ :

- Merci ...

Bà Cécile vỗ nhẹ vai nàng !.
Ông Paul bước vào đưa cho Liên một quyển sách đã cũ với những trang giấy chuyển màu vàng, nàng cầm nhìn : Tự điển Pháp - Việt, Việt - Pháp ...
Nàng nói lời cám ơn cũng vừa lúc bé Linh uống xong ly sửa quay sang hỏi mẹ :

- Con ra phòng khách nhen mẹ Liên chưa kịp trả lời thì ông Paul đã cầm tay nó dẫn đi .
Trong bếp còn lại hai người đàn bà, Liên và bà Cécile trao đổi với nhau bằng cuốn tự điển , bà Cécile viết tiếng Pháp Liên tìm chử Việt ghi chú kế bên , bà phát âm và Liên lập lại , thỉnh thoảng tiếng cười cuả hai người đàn bà ròn rã vang lên như những tiếng pháo hạnh phúc trong nhà ông Paul .
Ngoài phòng khách bé Linh trong tay ông Paul, quyển sách mở rộng giữa hai người , ông vưà chỉ bức tranh vẽ vừa nói : Đêm giáng sinh ông già Noel đi vòng quanh trái đất với xe chất đầy quà được kéo bởi hai con rennes (tuần lộc) , ông già Noel sẽ chui qua ống khói lò sưởi những nhà có trẻ con để quà dưới gốc cây thông, đưá trẻ nào ngoan ngoãn ông cho đúng quà nó ước muốn .
Không biết bé Linh có thể hiểu như thế được hay không nhưng gương mặt bé say mê theo từng trang hình vẽ cho đến khi chấm dứt câu chuyện , bé ngước nhìn cây thông với ánh mắt mơ màng .

Bé Linh thức dậy sớm hơn thường lệ , nhìn mẹ còn say ngủ , nó rón rén xuống giường , nhón gót bước nhẹ nhàng rời phòng , ngôi nhà lặng yên , hình như chưa ai thức giấc , bé ngồi cạnh cây thông tay chống cầm thì thầm :

- Ông già Noel ơi , cháu có gởi cho ông tờ báo có hình ngôi nhà nhỏ cho búpbê , ông đã nhận được không ?

Bé Linh đưa con búp bé đến gần ánh đèn rồi tiếp :

- Búp bê của cháu, nó chưa có cái nhà , chưa có cái giường để ngủ ...ông thương nó nghe ! Mấy hôm nay nó ngoan lắm không khóc nhè ...vưà nói bé Linh vừa vuốt mái tóc dài óng ả cuả con búp bê .... Bé không biết có một đôi mắt xanh mướt như mắt mèo sau cánh cửa phòng ăn đang nhìn bé .

Gia đình Valérie về vào lúc trời vừa xuống thấp , bữa ăn gia đình rộn rả tiếng cười , Liên bây giờ phát âm tiếng Pháp khá tự nhiên, đôi khi sai chữ thì bà Cécile lập lại hay làm người thông dịch , riêng phần bé Linh gưong mặt mang nét suy tư , ăn uống chậm chạp ...mọi người nhìn nhau mĩm cười bằng ánh mắt . Liên lên tiếng :

- Hôm nay có bánh kẹo chocolat ngon quá mà sao bé Linh không ăn như mọi bữa vậy ?.

Bé Linh trả lời vẻ không vui :

- Con cảm thấy không đói bụng !.

Gần mười giờ đêm ,Liên bào Linh đi ngủ , cô bé ôm búp bê im lặng lên giường ,nói nho nhỏ vài lời rối thiếp ngủ ...

Tiếng "đinh đong " cuả một chiếc lục lạc đánh thức bé Linh , nó bụi mắt ngồi bật dạy , lay gọi mẹ , Liên dấu nụ cười làm bộ nói như ngái ngủ :

- Ơ ...ơ...gì đó ?.
Bé Linh ôm búp bê vội vã xuống lầu. Một ông già Noel mặc chiếc đỏ rộng thùng thình , trên đầu chiếc nón đỏ đầu nhọn, nó nói như hét :

- Mẹ ơi ông già Noel đang ở cạnh cây thông !.

Nói xong bé chạy nhanh nắm lưng áo ông già Noel như sợ ông sẽ biến mất , ông quay lại bộ râu trắng che kín khuôn mặt , nó rút lại bàn tay , đôi mắt chăm chú nhìn ông già Noel , ngây thơ hỏi :

- Búp bê cháu có quà không hả ông ?.

Ông già Noel gật đầu ngồi xuống , bé Linh ôm cánh tay ông rồi rối rít cảm ơn. Bàn tay nhỏ vuốt nhẹ vòng râu bạc chung quanh gương mặt ông , bé cảm thấy tay bé ướt nước. Linh ngước nhìn mặt ông già Noel, đôi mắt màu xanh biếc với những giọt lệ đang tiếp tục rơi , nó nói to :

- Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Ông già Noel khóc !!! .

    Trích từ tiểu thuyết TÌM TỔ
    của NGUYỄN THỊ DỊ .

THƯ GỞI PAPA NOEL!



Thân tặng tất cả các cô em gái ở Việt Nam


Tâm với tay gỡ tờ lịch Tam Tông Miếu treo trên tường, nhìn ba đứa con đang chụm đầu vào cuốn báo quảng cáo đồ chơi mùa Noel.
Trí 14 tuổi ít nói, Đức lên 10 nhỏ nhẹ nhưng dễ khóc còn bé Vân, gái út mới lên 5 nói líu lo như chim hót ...
Tâm tới gần hỏi :
- Các con đã viết thư cho père Noel chưa ? hôm nay là 10 tháng 12 rồi đấy!
Cả ba cùng ngước nhìn mẹ , lắc đầu.

Tâm tìm ba chiếc phong bì, đưa cho các con :

- Các con vào phòng viết nhanh lên . Lát nữa ba đưa mình đi chợ, trên đường sẽ ghé lại bưu điện gởi luôn cho papa Noël .

*

Trí nhìn Đức đang ngậm cây bút suy nghĩ , trong lúc đó thì bé Vân cậm cụi cắt hình ngôi nhà Barbie từ cuốn báo quảng cáo, cô bé mím môi cố giữ cho cây kéo không phạm vào ngôi nhà . Lấy được hình rồi bé Vân cầm cây keo chà chà trên trang giấy trắng, cẩn thận để ngôi nhà xuống, xoè bàn tay nhỏ xíu vuốt nhẹ nhẹ để chiếc nhà giấy dính chặt . Làm xong việc, bé cầm tờ giấy lên môi hôn nhẹ . Khi bắt gặp bốn mắt cuả hai anh đang nhìn nó mĩm cười , cô bé xụ mặt xoay lưng không thèm nhìn hai anh. Trí biết em gái mình chưa viết được nên dổ dành :

- Bé Vân nè , em có muốn anh viết thư gởi papa Noel dùm em không ?

Bé Vân nhanh nhẹn quay lại nhìn anh, vui vẻ cười đưa hai chiếc răng cửa to như răng thỏ :

- Dạ ! anh Tri viết trên tờ giấy nào đi , em sẽ chép theo, em biết viết a, b , c .e.d.f ... mà!

Nói dứt lời Bé Vân đến bên cạnh anh :

- Anh viết theo ý em nha :

" Père Noel thương ,

Trong lớp cô giáo khen bé Vân giỏi nhất : đếm được từ 1 đến 100 . Bé Vân đọc và viết 24 chữ . Ở nhà bé Vân phụ mẹ dọn chén điã vào tủ .

Xin père Noel thưởng cho bé Vân ngôi nhà Barbie như hình bé gởi ! Cám ơn Père Noel nhiều lắm .".

Trí viết xong, đứng lên nhường ghế cho bé Vân ngồi.

Bé Vân nắn nót chữ to chữ nhỏ ngả nghiêng theo cập môi cuả bé, Trí và Đức liếc mắt nhìn nhưng không dám lên tiếng bình luận gì. Trí đến gần cửa sổ nhìn đàn chim nâu đang tranh nhau ăn những trái pomme còn sót lại trên cành cây phủ đầy tuyết ở ngoài vườn, Trí thầm nghĩ :

- Mình chờ Tết Việt Nam ba mẹ lì xì cộng thêm tiền trong bụng con heo nữa mình mua sau vậy ! nhưng tội nghiệp cho em Đức...

Bé Vân cầm lá thư vừa nguệch ngoạc viết xong gọi anh :

- Anh Trí viết điạ chỉ père Noel trên phong bì hộ em nghe ! Nhớ ghi địa chỉ nhà mình không thôi père Noel nhầm nhà khác , mất quà của em đấy!

Trí và Đức cùng cười :

- Bé Vân yên tâm , père Noel biết rõ hết tên tuổi nhà cửa cuả tất cả trẻ em trên trái đất nầy !

Bé Vân ngây thơ hỏi :

- Trái đất nầy lớn lắn mà làm sao père Noel đem quà cho cùng lúc trong một đêm hả anh ?

Tri suy nghĩ một chút rồi giải thích :

- Ông père Noel có phép lạ , với cái chuông "Bing bong" ông làm ngưng thời gian lại lúc ông đem quà!

Ngoài phòng khách có tiếng An gọi :

- Các con xong chưa đưa thư cho ba mẹ dán tem .

Bé Vân mở cửa, chạy nhanh trao phong bì cho ba. Tâm đứng cạnh chồng thúc hối :

- Các con mang giầy , mặc áo lạnh vào đi chứ !

Tâm cúi xuống tìm đôi giầy cao cổ rồi gọi bé Vân :

- Bé tới đây mẹ mang giầy cho .

Bé Vân lắc đầu :

- Con tự mang lấy một mình ! để Père Noel thấy con giỏi !

Tâm cố giữ gương mặt nghiêm nghị :

- Bé Vân ngoan nhất nhà mà ,thế nào père cũng cho quà .

**

An thận trọng lái xe vào bãi đậu cuả khu siêu thị Lecler rồi tắt máy. Tâm mở cửa xe bước xuống kéo cao cổ áo lạnh quay lại nói với chồng:

- Anh dẫn các con vào trong chợ trước đi, em lấy một chiếc caddy sẽ vào sau !

Tâm đến chổ chứa caddy . Vừa kéo chiếc xe ra, nàng nhìn thấy trong lòng caddy một tờ nhật báo gấp đôi , Tâm cầm lên định bỏ vào thùng rác, chợt một cái bóp đàn ông rơi xuống chạm chân nàng. Sững sờ giây lát, Tâm cuối xuống nhặt, tò mò muốn mở ra xem nhưng chợt thấy có người sắp đi tới nên Tâm gập lại, để vào lòng xe, dự tính khi vào chợ sẽ bàn với chồng giao cho nhân viên tiếp tân siêu thị gọi loa báo tin người bỏ quên.

Tâm đẩy xe, đi thẳng vào chợ, tìm gặp An và ba đứa bé đang đứng trước gian hàng bán đồ chơi trẻ em. Nàng kề tai chồng nói nhỏ :

- Có người bỏ quên cái bóp trên xe caddy, em cầm vào định đưa cho cô tiếp viên siêu thị nhưng em nghĩ chắc người nầy đã rời chợ rồi, hay là mình nên đem đến giao cho police (cảnh sát)

An nhìn chiếc bóp giây lát rồi đáp nhỏ:

- Mình cứ mở ra xem, biết đâu có địa chỉ điện thoại của họ , mình gọi báo như vậy nhanh hơn , mà họ cũng đỡ phải khai trình police em ạ.

Tâm lưỡng lự :

- Anh ra xe mình ngồi xem kín đáo hơn chớ mở ở giữa chợ rủi họ trở lại tìm, họ bảo mình ăn cắp , mình không đính chánh gì được !

An gấp tờ báo để kẹp chiếc bóp lại, nói đủ để Tâm nghe :

- Em và các con mua gì cứ mua , anh tìm được số điện thoại gọi họ xong anh vào ngay !

*

Khi đã ngồi trong xe rồi, An mở bóp ra xem : thẻ ngân hàng, thẻ khám bệnh , thẻ bảo hiểm ... Chàng đọc tên tự hỏi : sao giống tên quá vậy ? hay là...

An mở ngăn trong của bằng lái xe, nhìn tấm ảnh , rồi thảng thốt : Thôi đúng ông ấy rồi !

Nhìn xấp tiền 100 euro nằm đều đặn trong ngăn giữa, An chợt nghĩ : Chỉ cần vài tờ thôi mình sẽ mua được những món quà mà các con đang ước mơ !

Sự giằng co cuả lòng tham và việc thiện làm đầu An nóng bừng !

Vợ An thất nghiệp đã hơn một năm nay. Lợi tức hàng tháng trong nhà là số tiền 400 Euros mà nhà nước cho Tâm hưởng cùng đồng lương thợ cuả chàng , mà lại vừa phải trả góp căn nhà mới mua , cộng thêm tiền điện, nước, bảo hiểm, xăng nhớt xe cộ .... cũng chẳng còn lại bao nhiêu cho bốn miệng ăn .

Noël này An không biết làm cách nào để có thể mua quà cho các con như những năm trước ! Ừ ! dễ thôi mình lấy xấp tiền nầy , rồi liệng cái bóp vào thùng rác ... An vừa nghĩ vừa rút sấp tiền bỏ vào túi mình, gặp bóp lại kẹp vào tờ báo nhét dưới ghế xe đang ngồi định sẽ tìm một thùng rác công cộng vắng vẻ nào để liệng.

Nhưng chàng lại chợt nghĩ : mỗi lần gặp ông ta chắc chắn mình sẽ không dám nhìn thẳng vào mặt ông ấy ... Trong tâm trí An gương mặt cuả mẹ chàng hiện ra cùng với lời răn dạy : " đừng bao giờ lấy cuả ai dù một đồng xu, vì đồng tiền là mồ hôi nước mắt của người đó , nếu con lượm được tiền rơi ngoài đường con hãy mang cho người hành khất , đừng bao gìơ đem về nhà con ạ !

An quyết định : trả lại tiền đã lấy về vị trí một cách thật cẩn thận.

*

An cầm tấm danh thiệp cuả ông Gilbert, bước xuống xe, tìm phòng điện thoại công cộng rồi nhấn số gọi . Bên kia đầu giây một người đàn bà tự giới thiệu là vợ ông Gilbert. An giải thích sự việc , bà rối rít cám ơn và xin An vui lòng đợi chồng bà ngay trong khu chợ Leclerc vì ông Gilbert vừa lái xe ra khỏi cổng định đến khai báo với police, bà sẽ gọi ngay điện thoại cầm tay cho ông để báo tin.

An quay vào chợ gặp Tâm :

- Em ơi, cuả ông Gilbert ,ông chủ công ty anh !

Tâm nhanh nhẩu hỏi :

- Anh gọi điện cho ông ta chưa ?

- Xong rồi, anh vào báo tin cho em . Anh ra quán café ngồi chờ ! Thôi anh đi ra nghe!

An vào quán café ngay cổng ra vào, gọi một ly café nhỏ, chàng giở đọc tờ báo lướt qua tin tức của những trận đá banh trong khi chờ chủ công ty cuả chàng đến. Đây là lần thứ nhất từ hơn 15 năm vào làm việc tại cơ sở của ông Gilbert An mới có dịp gặp riêng ông ngoài những lần ông xuống thanh tra nhà máy với những lời chào hỏi lịch sự bình thường giữa người chủ và người thợ.

*

Nhìn thấy ông bà Gilbert từ ngoài vội vã đi vào, An rời ghế ra đón họ và lịch sự bắt tay chào rồi mời ông bà Gilbert ngồi. Sau khi cả 3 đã an vị, An cầm tờ nhật báo cùng chiếc bóp nhẹ nhàng trao cho ông Gilbert :

- Tâm, vợ tôi thấy trong xe caddy, chúng tôi định mang đến cảnh sát nhưng sợ rằng sẽ chậm nên chúng tôi đành mở bóp tìm số điện thoại hoặc địa chỉ để báo tin cho nhanh. Thật bất ngờ nó là của ông, xin ông xem lại coi có mất mát gì không ?

Ông Gilbert cầm chiếc bóp rồi nhanh nhẹn đáp:

- Tôi chân thành cám ơn ông bà ! Ông cho phép tôi xem qua !

Mở bóp ra, khi nhìn thấy mọi thứ đều nằm đúng vị trí cuả nó, ông Gilbert gấp nhanh bóp lại và cất vào túi trong áo veste , hình như chẳng chút quan tâm gì đến những tờ giấy 100, nụ cười nở rộng trên môi :

- Ông cho chúng tôi gặp bà và các cháu để được nói vài lời cám ơn !

An và vợ chồng ông Gibert đi một vòng tìm Tâm và gặp nàng tại quầy đồ chơi trẻ em. Chàng giới thiệu Tâm với ông bà Gilbert.

Sau khi đã thân mật chào Tâm, bà Gilbert bước tới cạnh bé Vân lúc này đang mãi mê nhìn mấy con búp bê Barbie, bà hỏi nhỏ :

- Cháu thích Barbie hả ?

Bé Vân ngạc nhiên nhìn bà Gilbert, bà vội trấn an, vừa nói vừa chỉ tay :

- Bà là vợ ông đó đó cùng làm chung nhà máy với ba cháu!

Bé Vân mĩm cười trả lời :

- Cháu thich ngôi nhà cuả Barbie , bà xem kià dể thương không ? Mình có thể mở ra, xếp lại được đó bà ạ!

Bà Gilbert hỏi tiếp :

- Thế cháu đã viết thư gởi ông Père Noel chưa ?

Bé Vân đưa tay xịt ra dấu giử bí mật , thì thầm trả lời:

- Cháu cắt hình trong quyển mẫu giới thiệu kèm theo để père Noël đừng nhầm lẩn. Vừa nói bé Vân vừa gật gật đầu có vẻ tự tin .

An nhìn không thấy Trí và Đức, vội hỏi Tâm , Tâm chợt nhớ :

- Hai đứa xin phép em tới gian hàng đồ chơi điện tử !

An chào ông bà Gilbert để đi tìm hai bé trai, nhưng ông Gilbert lại tỏ ý muốn đi cùng với An . Khi cả hai tới nơi họ thấy hai đứa trẻ đang say mê thử đua xe trên màn ảnh .

Ông Gilbert ra dấu với An để chúng yên rồi chào từ giả An nhưng không quên lời cảm ơn.

Ông quay trở lại đón bà vợ rồi chào Tâm cùng bé Vân, hẹn sẽ gập lại .

Trong lúc An và Tâm đang lựa mấy hộp chocolat thì nghe có tiếng nói của bà Gilbert, cả hai cùng quay lại , bà Gilbert nói ngay :

- Xin lỗi tôi lại làm phiền ông bà. Ông nhà tôi muốn xin những lá thư của các cháu gởi père Noel, xin ông bà đừng từ chối lời yêu cầu cuả nhà tôi!

Giọng tha thiết, nài nỉ cuả bà Gilbert, Tâm phân vân khó xử, nàng đoán hiểu ý định của ông Gilbert nhưng cũng không muốn chỉ vì chuyện cái bóp mà các con nàng được quà Noel. Nhìn thấy vẻ lưỡng lự của Tâm, bà Gilbert lập lại :

- Tôi xin ông bà cho phép chồng tôi làm père Noel với các con ông bà!

Tâm thấy khó có thể từ chối được , nên đành mở bóp lấy ra 3 lá thư còn dán kín trao bà Gilbert . Bà Gilbert mừng rỡ ôm Tâm, rối rít cám ơn .

***

Như trút được mọi lo âu tưởng như đã mất chiếc bóp. Cởi áo choàng ngoài máng lên móc, ông Gilbert bước lại tủ rượu, rót một ly cognac, ngồi xuống salon bảo vợ:

- Em đọc hộ anh mấy lá thư của 3 đứa nhỏ!

Bà Gilbert cầm lá thư dầy nhất của bé Vân, mở ra, đọc từng chữ , ông nghe rồi mỉm cười gật đầu .

Lá thư thứ hai :

Père Noel thương ,

Con có hai điều ước , nhưng con xin một thôi vì phải chia cho các em bé khác ..

Con xin Père cho mẹ con tìm được việc làm , gia đình luôn vui vẻ.

Cám ơn père Noel.

Nguyen An Đức.

Bà Gilbert lặng người sau khi đọc xong, còn chồng bà, để ly rượu xuống bàn, bàn tay xoa xoa càm suy nghĩ rồi ông lấy lá thư thứ 3 đọc :

Père Noel thương,

Con không xin père Noel món quà nào cả , con xin père cho mẹ con môt việc làm , cho gia đình con được trở lại đời sống bình thường , an vui !

Cám ơn père Noel ngàn lần.

Nguyễn An Trí.

Đặt lá thư xuống bàn salon, ngước nhìn những bông tuyết lại lác đác rơi bên ngoài cửa kính của phòng khách, như tự hài lòng ông Gilbert vỗ tay reo lên :

- Anh biết hai đứa bé trai nầy thich gì rồi !

**

Nghe tiếng xe ngừng lại rồi có tiếng chuông cổng reo. Tâm vén màn cửa sổ nhìn ra ngoài, nàng ngạc nhiên rồi đi nhanh ra mở cổng rào, bà Gilbert đang đứng chờ :

- Chào bà Gilbert , xin mời bà vào nhà .

- Chào bà Nguyen, chúng tôi thay Père Noel mang quà đến các cháu !

Nói xong bà mở cưả xe lấy ra mấy gói quà được bọc cẩn thận bằng giấy hoa, nhờ Tâm phụ bà một tay .

Khi cả hai đã đem hết những gói quà vào nhà, bà Gilbert nói :

- Tôi đã ghi rõ tên từng cháu trên các món quà , bà vui lòng dấu kín đâu đó chờ đúng đêm Noel đem ra tặng các cháu dùm vợ chồng tôi.

Đặt bàn tay trên một thùng nhỏ không ghi tên bà tiếp :

- Còn đây là quà chúng tôi gởi ông bà ăn Noel .

Tâm xúc động nói với bà :

- Gia đình chúng tôi vô cùng cảm ơn ông bà...xin mời bà ngồi, bà uống trà hay café hả bà?...

- Bà cho tôi một ly trà nóng nha, tôi thich uống trà xanh lắm !

- Vâng , xin bà chờ một chút , may quá tôi có loại trà đó ...

Tâm mang bình trà đặt trên bàn, rót vào tách nhỏ mời khách . Bà Gilbert nhấp một hớp , nhìn Tâm :

- Tôi tới đây vừa mang quà cho các cháu và cũng muốn gập bà để nói một chuyện với bà .

- Vâng bà cứ tự nhiên !

- Trong trường mẫu giáo nơi tôi quản lý, tháng ba năm tới có một bà phụ giử trẻ về hưu ...

Bà Gilbert ngưng nói nhìn Tâm , Tâm hiểu ý :

- Vâng bà cứ nói tiếp !

- Tôi cần nói rõ với bà , nghề phụ giữ trẻ nầy là : chăm sóc trẻ em từ miếng ăn giấc ngủ đến vệ sinh ! bà nói chuyện với ông Nguyen , nếu hai ông bà đồng ý thì sau Tết bà đưa lý lịch cho tôi , tôi cầm thẳng đến toà hành chánh thành phố trực tiếp nộp đơn cho bà.

Tâm vui vẻ cười trả lời:

- Mẹ tôi dạy bảo chúng tôi : "nghề nào cũng quý cả ,không có nghề xấu ! Tại sao không xem những đứa bé ngây thơ đó như con của chính mình ?". Thời buổi nầy được vào làm cơ quan nhà nước được là cả một sự may mắn đối với chúng tôi. Chúng tôi vô cùng tạ ơn lòng tốt cuả bà. Tôi sẻ mang hồ sơ đến làm phiền bà !

Bà Gilbert khoác khoác bàn tay :

- Bà đừng nói vậy . Việc làm của vợ chồng bà là một món quà qúy cho chúng tôi !.

Nói xong bà đứng lên ôm Tâm chào từ giã , với những lời chúc mừng Noel ...

Xe bà Gilbert lăn bánh, Tâm khép cửa rào quay vào nhà, mang mấy gói quà cẩn thận dấu trong phòng ngủ của hai vợ chồng và nàng tưởng tượng Noël năm tới sẽ mua được qùa cho các con theo sự ao ước của chúng.

***

Bé Vân muốn thức chờ ông Père Noel nhưng mẹ không cho phép thức khuya. Trước khi lên phòng ngủ, bé đến gần cây sapin (thông) noí nhỏ:

- Père Noel ơi ! tối nay nhớ mang quà cho bé Vân nhen !

Bé lên phòng, vào giường , kéo mền ôm con chó bằng bông :

-Tomy à, ngày mai bé Vân có ngôi nhà Barbie mình sẽ chơi chung với nhau nghe ! Tomy phải ngoan , đừng sủa Barbie nhé !

Trong giấc ngủ bé Vân mơ thấy Barbie mặc một chiếc áo đầm màu hồng đang hát bài : "petit papa Noel ..."

***

Từ phòng khách, Tâm ngước lên lầu gọi :

- Các con ơi! mau xuống nhận quà cuả père Noel nè!

Bé Vân mở to mắt nhìn đồng hồ: 8 giờ 3 phút sáng. Bé tung mềm, chạy nhanh xuống cầu thang, vào phòng khách, nhìn 2 gói quà lớn đang nằm dưới chân cây thông .

Đến gần ba mẹ bé Vân nũng nịu :

- Quà nào cuả con hả ba mẹ ?

An xoa đầu con gái:

- Thì con đọc xem gói nào ghi tên con ?

Trí, Đức đứng sau lưng em gái. Bé Vân ngồi xuống, quan sát 2 món quà được gói bằng giấy màu lóng lánh, nhìn kỹ rồi đưa tay chỉ:

- Gói nầy nè : có chử V.A.N tên cuả con ! Gói to kia viết T.R.I - D.U.C là cuả hai anh phải không ? Nói dứt lời bé Vân ôm gói quà của mình vào lòng rồi ngây thơ hỏi :

- Con mở ra bây giờ nghe ba mẹ ?

- Mở đi con !

Trí , Đức khi nhìn nụ cười toe toét của em cũng thấy vui lây. Bé Vân đang cẩn thận gỡ từng miếng keo dán, mở tờ giấy bọc, reo lên :

- Ố , ngôi nhà cuả Barbie , cám ơn ông père Noel thật nhiều...nhiều...

Bé quay lại ngước nhìn hai anh trai hối thúc :

- Hai anh lấy quà mở ra xem đi !

Tâm cũng vui vẻ nhắc thêm :

- Trí , Đức lấy quà đi hai con !

Trí nhìn em trai, nhường nhịn nói:

- Đức lấy quà của mình mở ra đi !

Đức ngồi xuống kéo gói quà đến gần, xé tờ giấy hoa bọc ngoài, thảng thốt kêu :

- Ồ! máy điện tử Nintendo !

Dứt lời, Đức hớn hở ôm món đồ chơi vào ngực, nó không ngờ ông père Noel lại có thể biết được giấc mơ cuả hai anh em nó!

An bảo hai con trai :

- Hai anh em lên phòng gắn máy chơi thử xem nó có chạy được không !

Bé Vân ôm căn nhà Barbie theo hai anh trai lên phòng.

Trong phòng khách còn lại hai vợ chồng. An bước đến gần vợ, choàng tay ôm vai Tâm thì thầm :

- Anh nhớ lời mẹ anh thường nhắc nhở - Tâm và An nói cùng một lúc :

- " Làm phải, gặp phải !"

Nguyễn Thị Dị

Bài Xem Nhiều