We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 31 March 2011

Lãnh đạo csVN và nghi án Bao…cu !

Nếu lấy nhân cách con người để làm thước đo thì rõ ràng ’14 ông quan lớn’ trong BCT đứng chưa tới cái lai quần xà lỏn của ông Tiến sĩ Luật này , đem Tri thức mà so lại càng tệ hơn , có lẻ vì thế mà các cụ lãnh đạo csVN không dám đối thoại cùng ông . Trong chế độ cộng sản thì từ tên cắc ké cho tới các quan có số má trong triều đình đầu đất tên nào cũng không thích nghe Ý kiến đối lập và chúng rất sợ những Trí thức không thuộc loại ‘cục cứt’ có xuất xứ từ trường đảng . Hồng hơn chuyên là vậy . đảng không thích ai thắc mắc kiểu Cuốc hội : Ồ ! sao bé không lắc…

Ông Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là ân nhân của tầng lớp dân oan đã đành , Ông còn là tấm gương cho Tuổi trẻ và cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho những ai còn quan tâm đến đất nước khốn cùng này bởi sự lãnh đạo ‘tài tình’ của đảng. Ông đã nêu đích danh tên lưu manh TT Nguyễn tấn Dũng , Chỉ thẳng mặt tên khủng bố tin tặc tướng Vũ hải Triều . Nói thẳng nói thật nói hết lòng chứ không xách mé xa gần thì rõ ràng ông không biết sợ là gì , đơn giản những điều ông góp ý hay chỉ trích cả guồng máy cai trị của đảng đều dựa trên Pháp luật của chính đảng cộng sản , lại nói quá đúng nên cả lũ các cụ im re như cái khe không nước chảy vào mùa khô hạn . Điều đó không phải là sự liều lĩnh hay ngông cuồng theo cách nói của trên dưới 700 tờ báo chùi trong nước . Ông Tiến Sĩ Luật rất chính chắn khi yêu tầng lớp dân nghèo thấp cổ bé miệng và cứng cựa lúc phải đối đầu với các cụ tự phát , buộc đảng phải chơi trò hạ tiện vì chẳng đủ bản lĩnh để có thể đối thoại cùng ông . Một con người bình thường nhưng không tầm thường như các cụ , là thành luỹ cho tầng lớp khốn cùng trong xã hội nạn nhân của các cụ

Kể từ đảng quăng thân vào khách sạn làm cuộc cách mạng để tìm cho bằng được vật chứng là hai cái bao Cu…Condom Made in các cụ nổi tiếng từ dạo đó . Huế , Saigon , Hà nội giờ đây hễ ai nhắc tới bao Cu là thiên hạ liên tưởng đến 14 cụ ‘Bao công’ ba đình , nói ngắn gọn là đảng cộng sản và nghi án bao,,,Cu . Năm châu bốn bể chắc cũng không hiểu nỗi Việt Nam đang xảy ra cái gì mà mấy ông lãnh đạo csVN cứ chơi trò trốn tìm với mấy cái áo mưa…đã mặc rồi trong khi người dân đang gồng mình để chống cái thằng vật giá leo thẳng lên mâm cơm của người nghèo để giành giật từng miếng thịt miếng cá của tầng lớp khốn cùng trong xã hội .

Cả nước Việt Nam cùng loài người Văn minh trên thế giới đang nhìn vào nghi án của các cụ . Trí thức , Tuổi trẻ và mọi tầng lớp trong Xã hội đều đang hướng về Công Lý – Sự thật cho LS Cù Huy Hà Vũ cùng các Tù nhân lương tâm đang bị giam cầm cách bất công . Họ có thể xuống đường bất cứ lúc nào nếu đảng ngoan cố dựa vào bạo lực và sức mạnh của vũ khí mua bằng tiền dân thì thật xuẩn ngốc . Khi dân nỗi trận lôi đình là điều khó tưởng tượng nổi , nói cho dễ hiểu là coi chửng ‘Má đảng nhìn không ra’.

nguoithathoc1959

Tính “đồng chí” hôm nay


Chỉ nhắc lại vài chuyện cũ dưới đây thôi, vì hôm nay, ngày mai, hay ngày mốt những câu chuyện tương tự chắ
c sẽ còn tiếp diễn và có cơ nguy, mỗi ngày một nhiều hơn, hung dữ hơn và trắng trợn hơn!

Ngày 28 tháng 5 năm 2010, công an Thanh Hóa “cướp cò” giết chết tại chỗ cháu trai mới 12 tuổi và một người bị thương ở đầu, chết tại bệnh viện mấy hôm sau đó trong vụ chống “giải phóng mặt bằng” xây nhà máy lọc hóa dầu Nghi Sơn! [1] Công an ở Nghệ An chỉ “bắn chỉ thiên” lại trúng lưng nạn nhân. Công an mặc thường phục ở Thái Nguyên, cũng bị “cướp cò”, làm nát đùi nữ sinh viên. Cũng tại Thái Nguyên, anh con trai và mẹ vì bất hòa về 3 con vịt nên mẹ anh nhờ công an bắt anh để “giáo dục cho nó ngoan hơn” nhưng, chỉ sau một ngày “giáo dục”, công an trả về cho bà cái quan tài chứa xác con với biên bản ghi là “bị ngã và có tiền sử sử dụng ma túy”! [2] Cháu Lê Xuân Dũng và ông Lê Hữu Nam bị ông Đội trưởng đội cảnh sát cơ động 113 Nguyễn Mạnh Thư bắn chết, đã đi vào lòng đất đến nay hơn 10 tháng nhưng mấy ai biết nội vụ trôi về đâu?


Công an Bắc Giang bắt anh Nguyễn Văn Khương đem về đồn vì tội không đội mũ bảo hiểm và đánh anh chết. Hôm 23-7-2010, xe tang của anh được gia đình và hàng chục ngàn người phẫn nộ tham dự, họ đem quan tài lên Ủy ban Tỉnh khiếu nại. Trụ sở “Ủy ban nhân dân” bỗng chốc biến thành pháo đài, với súng và lựu đạn cay trong tay, công an thẳng tay đàn áp người dân đang tìm cách tràn vào! Qua họp báo mấy ngày sau, ai cũng biết chính công an mới là nguyên nhân gây ra hỗn loạn, nhưng tỉnh không nói! Tỉnh lại quy kết gia đình nạn nhân là “đối tượng quá khích”, còn 10 người tham dự đám tang bị bắt thì bị “tội gây rối trật tự”! Kết quả xử án ngày 1 tháng 3 năm 2011, Thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp, can tội giết anh Nguyễn Văn Khương ngay tại đồn, chỉ bị 7 năm tù giam! Trong lúc đó, “tội gây rối trật tự” thì tổng số án là 10 năm tù giam (một người bị 4 năm và ba người mỗi người bị 2 năm) chưa kể án treo của 6 người còn lại [3]

Nhiệm vụ của công an là thi hành luật pháp nhưng lại hành sử vô luật pháp mà không bị nghiêm trị, vì gốc gác được tuyển vào ngành công an phải có “từ ba đời... trung với Đảng”! Do đó nếu phạm tội thì tính “đồng chí” là đương nhiên! Vì thế công an đã công khai căng biểu ngữ: “Công an chỉ biết còn Đảng còn mình”!


Vụ án hiệu trưởng trường Việt Lâm, ông Sầm Đức Xương [4], dụ dỗ và “mua dâm” nữ sinh của chính trường ông, rồi môi giới cho các lãnh đạo tỉnh Hà Giang, các em khai ra cả một danh sách dài, gồm 15 quan lớn, thế mà thay vì là nạn nhân, các em đang tuổi vị thành niên lại biến thành tội nhân, là điển hình tình trạng giáo dục xã hội chủ nghĩa và cách cai trị đất nước của chế độ! Nội vụ vỡ lỡ, bị công an ép cung, bị bắt ký khống trên giấy trắng để công an tự điền lời khai vào đó, thế mà Chủ tịch tỉnh, ông Nguyễn Trường Tô, chỉ bị mất chức, mất thẻ Đảng vì lý do khác (!), còn 15 quan chức lãnh đạo thì vô can, vì “thiếu bằng chứng”! Phiên tòa phúc thẩm hôm 10 tháng 3 năm 2011 đã xử khép kín cốt che đậy tình tiết hành vi vô đạo đức của các quan lãnh đạo, hai cháu nữ sinh không có luật sư. Cha mẹ không được tham dự. Luật sư cũ của hai cháu cũng đành lóng ngóng ngoài đường!


Hiệu trưởng với học sinh, quan chức lãnh đạo với công an, quan tòa với luật lệ và trên hết là Bộ Chính trị với các đồng chí... để kết quả là “bác tố cáo cựu Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm nữ sinh”! Ông Sầm Đức Xương được giảm 18 tháng tù so với bản án trước, còn lại 9 năm! Hai cháu nữ sinh được tự do ngay khi phiên tòa kết thúc với án mới là 36 và 30 tháng tù treo, sau khi đã chịu 18 tháng giam cầm!


Đã thế mà cũng chưa yên! Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đang kháng án, theo lời vợ ông, mới thăm chồng về, cho biết: "Toà đã tuyên bản án quá nặng đối với chồng tôi. Nếu chồng tôi có tội tại sao những người có tên trong bản danh sách đen lại không bị đưa ra xét xử?"! [5]


Bất chấp thể diện quốc gia, bất chấp hiến pháp, bất chấp đạo lý dân tộc vì tính “đồng chí” đã vượt thắng!


Tính “đồng chí” rất thiêng liêng trong kháng chiến chống Pháp, như “áo anh rách vai quần tôi có hai miếng vá”, là hình ảnh thân tương của hai chiến sĩ xuất thân từ giới bần cùng trong xã hội. Họ dấn thân làm cách mạng, giải phóng đất nước ra khỏi sự đô hộ, bóc lột của thực dân Pháp, thì hôm nay, cũng hai tiếng đó, lại mang ý nghĩa cùng nhau tham nhũng đục khoét để làm giàu, bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý tối thiểu tình nghĩa “đồng bào”! “Đồng chí” hôm nay là cùng chủng loại chí rận, bám chặt vào chân lông kẻ tóc của công nhân, nông dân vì nghèo đói, đến nỗi thiếu cả nhu cầu tối thiểu về vệ sinh, để hút máu! Bản án man rợ của thứ tòa án mang tính chất thời Cải cách ruộng đất năm 1956, trả thù ba thanh niên Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương tranh đấu cho công nhân, nông dân bị áp bức bóc lột là tiêu biểu! “Đồng chí” hôm nay là cùng nhau bán cả tài nguyên đất nước thu lợi cho vây cánh, cá nhân, gia đình, bất chấp thảm họa và tai ương của dân tộc trong tương lai! Tính “đồng chí” hôm nay là “ghế anh triệu đô.. nhà tôi gấp hai giá đó”.. Vì thế, Vinashin sau 4 năm rưởi hoạt động đã để lại 4 tỉ rưởi Đô la tiền nợ! Và số nợ đó người dân phải còng lưng trả! Còn Bộ Chính trị thì đâu cần luật quốc gia, tuyên bố miễn trừ trách nhiệm những người đã gây ra, qua phát biểu của Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng “báo cáo” trước quốc hội hôm 21 tháng 3 năm 2011! Con số nợ của Vinashin là 100.000 hay 120.000 tỉ tiền Đồng, như khóa trước quốc hội đã nêu ra, là con số có cái đuôi dài đến độ màn hình máy tính nhỏ không đủ chỗ! Bình quân mỗi ngày “kinh doanh” Vinashin lỗ mất khoảng 3 triệu tiền Đô, tương đương với 60 tỉ tiền Đồng và số tiền đó chạy vào túi những ai? Thân phận ông Tổng Giám đốc Phạm Thanh Bình đang bị giam(?) sẽ ra sao? Sẽ đem ra xét xử hay ông sẽ vì bị “trụy tim” và ngã ra chết bất thình lình để “người chết, hết tội” và bí mật mang xuống tuyền đài?

Vì thế, theo bản chất tính “đồng chí” hôm nay thì bất cứ điều gì đều cũng có thể xảy ra mà chẳng có gì ngạc nhiên!



Khi các vị hưu trí có hàng chục năm tuổi Đảng, vẫn đang thao thức về những vấn đề trọng đại của đất nước, dùng hai tiếng “đồng chí” với những người đang lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hiện tại, là tự xác nhận tính đồng chí hay chỉ quen miệng? Nếu “xác nhận” thì niềm tự hào “giải phóng” đã và đang đưa đất nước đi về đâu? Còn nếu “quen miệng” thì vô tình đồng lõa với tội ác tham nhũng, với hiểm họa mất nước vào tay bọn bành trướng Bắc Kinh đang gần kề hơn bao giờ hết!

Có thể, mọi người trong một gia đình đều có cùng chí hướng nhưng chẳng mấy khi nghe xưng hô với nhau là “đồng chí” để nhấn mạnh tính cùng chí hướng đó, như “đồng chí vợ”, “đồng chí” chồng, “đồng chí” anh, “đồng chí” em... mà đều dùng những danh xưng thân mật thường tình! Trong lúc đó, khi các đảng viên họp hội... mà trao đổi với nhau bằng hai tiếng “đồng chí” thì câu chuyện đã đến hồi gay cấn lắm!


Bản chất trong sáng của hai tiếng “đồng chí” ngày đầu cách mạng, là danh xưng đặc trưng của đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam với nhau, đã là dĩ vãng! Giờ đây tất cả sự thật đang trơ ra, danh xưng đó chỉ là hư ngụy!

Hồ Phú Bông

Ðàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được lấy vợ Campuchia

Thưa quí vị, mới đây chính phủ Campuchia đã ra lệnh cấm những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được kết hôn với phụ nữ Campuchia. Chính phủ Campuchia nói rằng lệnh cấm này là để nhằm làm giảm tình trạng buôn bán phụ nữ ra nước ngoài, tuy nhiên một số người chỉ trích rằng qui định mới này phân biệt đối xử đối với phụ nữ.
Hình: AP

Trong phúc trình năm 2010, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ liệt kê Campuchia vào danh sách các nước hạng hai về buôn bán người và nhận định rằng một số những phụ nữ Campuchia di cư sang Đài Loan và Nam Triều Tiên thông qua các hoạt động môi giới hôn nhân quốc tế có thể đã bị buộc trở thành gái mại dâm hoặc bị cưỡng bức lao động. Phúc trình cũng nhận định rằng chính phủ Campuchia chưa hoàn toàn tuân thủ với các tiêu chuẩn tối thiểu trong việc loại bỏ tình trạng buôn người, tuy nhiên đã có nỗ lực đáng kể để giảm bớt tình trạng này.

Thừa nhận tình trạng phụ nữ Campuchia có thể bị bán vào các đường dây mại dâm hoặc trở thành “nô lệ” sau khi kết hôn với người nước ngoài qua các hoạt động môi giới hôn nhân quốc tế, chính phủ Campuchia trong những năm vừa qua đã ban hành một số qui định nhằm triệt phá các đường dây môi giới hôn nhân giả mạo này.

Cách đây hai năm, chính phủ Campuchia đã ra lệnh cấm tạm thời toàn bộ các cuộc hôn nhân giữa người nước ngoài và người Campuchia sau khi Tổ chức Di dân Quốc tế (IOM) ra một phúc trình trong đó cho thấy ngày càng có nhiều phụ nữ Campuchia sang định cư ở Nam Triều Tiên thông qua các cuộc hôn nhân chớp nhoáng được sắp xếp bởi những công ty môi giới hôn nhân, vốn được cho là thu về những khoản lợi nhuận lớn. Chính phủ cũng nói rằng trong một số trường hợp các cô dâu người Campuchia đã bị ngược đãi ở nước ngoài và đã phải bỏ về quê hương.

Tuy nhiên, lệnh cấm này đã gặp phải nhiều sự chỉ trích là vi phạm luật hôn nhân và vi phạm nhân quyền nên vài tháng sau đã bị hủy bỏ.

Ðến tháng 3 năm 2010, chính phủ Campuchia lại một lần nữa ban hành lệnh cấm tạm thời những người đàn ông Nam Triều Tiên không được phép kết hôn với phụ nữ Campuchia sau khi một người phụ nữ bị bắt vì đã tập hợp hơn 25 cô gái Campuchia xếp hàng để các chú rể Nam Triều Tiên lựa chọn.

Những người chỉ trích khi đó đặt câu hỏi rằng ‘tại sao qui định mới lại chỉ áp dụng đối với đàn ông Nam Triều Tiên cho dù một số người trong số họ vi phạm luật lệ nhưng họ không phải là nước duy nhất?’, và ‘tại sao những cặp đôi nghiêm túc muốn kết hôn vì tình yêu lại bị trừng phạt bởi những hành động bất hợp pháp của những người khác?’. Một tháng sau đó, lệnh cấm này cũng đã bị bãi bỏ.

Gần đây nhất, hôm 17/3/2011 chính phủ Campuchia đã ban hành lệnh cấm những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được kết hôn với các cô gái Campuchia.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Campuchia, ông Koy Kuong, được báo chí trích lời cho biết bộ của ông đã gửi một văn thư ngoại giao tới các đại sứ quán và lãnh sự quán nước ngoài ở Campuchia trong đó nói rằng “những người đàn ông nước ngoài muốn kết hôn với phụ nữ Campuchia phải dưới 50 tuổi và có thu nhập ít nhất là 2.500 đôla/tháng.”

Cũng theo lời ông Koy Kuong nếu qui định mới được thực thi, phụ nữ Campuchia sẽ không bị bán làm nô lệ, không bị môi giới trong các cuộc hôn nhân giả mạo hoặc trở thành nạn nhân của hoạt động buôn người.

Nêu lý do vì sao chính phủ quyết định cấm những người đàn ông trên 50 tuổi không được kết hôn với phụ nữ Campuchia, ông Koy Kuong nói rằng những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không sớm thì muộn cũng sẽ về hưu và sẽ có thu nhập ít hơn không đủ để đảm bảo một cuộc sống đàng hoàng cho người vợ mới của họ. Ông nói thêm rằng: “Kết hôn với một người đàn ông hơn 50 tuổi giống như ông cưới cháu”, và rằng chính phủ muốn những người phụ nữ Campuchia có một cuộc sống đàng hoàng chứ không phải sống như nô lệ.

Giống như những qui định trước đây, qui định mới nhất của chính phủ liên quan đến vấn đề hôn nhân với người nước ngoài đã nhận được những phản ứng trái ngược.

Tiến sĩ Pung Chhiv Kek, người đứng đầu tổ chức Licadho, một tổ chức bênh vực nhân quyền ở Campuchia, nói rằng mặc dù ý định và mục tiêu của chính phủ nhằm ngăn chặn tình trạng buôn người là tốt, nhưng qui định này vi phạm luật Campuchia và luật quốc tế:

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc vì chính phủ đã ban hành qui định này vì nó không tuân theo luật pháp của Campuchia. Luật pháp Campuchia không qui định cấm phụ nữ Campuchia lấy người nước ngoài. Qui định giới hạn tuổi và mức lương cũng vi phạm luật quốc tế vì Campuchia đã thông qua Công ước Quốc tế về chống mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ. Phụ nữ Campuchia có quyền kết hôn với bất cứ người đàn ông nào mà họ yêu thương, kể cả những người đàn ông trên 50 tuổi.”

Tiến sĩ Pung cũng nói thêm rằng biện pháp này còn phân biệt đối xử với phụ nữ ở chỗ qui định mới không cấm những người đàn ông Campuchia lấy vợ nước ngoài trên 50 tuổi trong khi qui định này đồng nghĩa với việc những người phụ nữ ngoài 50 tuổi hay 60 tuổi không được lấy những người đàn ông nước ngoài cùng lứa tuổi với họ.

Theo tiến sĩ Pung lệnh cấm này sẽ không giải quyết được nạn buôn người, bà cho rằng điều chính phủ nên làm là tạo điều kiện cho phụ nữ Campuchia có điều kiện được học hành và cải thiện đời sống:

“Thay vì lệnh cấm, chính phủ nên tạo điều kiện để phụ nữ được tiếp cận các chương trình giáo dục tốt để phụ nữ có thể kiếm được việc làm và tự quyết định chọn cho mình người đàn ông mà họ yêu thương và để họ có thể hiểu và tuân thủ theo luật pháp. Vấn đề của những người phụ nữ trở thành nạn nhân của nạn buôn người là tình trạng nghèo khó và thiếu độc lập. Nếu phụ nữ được giáo dục tốt hơn thì họ sẽ biết cân nhắc và cẩn trọng hơn trong vấn đề hôn nhân với người nước ngoài. Những phụ nữ này không biết về người chồng tương lai của họ vì họ kết hôn thông qua môi giới và thường là họ kết hôn bất hợp pháp nên khi định cư ở nước ngoài họ cũng không thể tiếp cận được các hoạt động hỗ trợ pháp lý.”

Tiến sĩ Pung cho biết tổ chức của bà đang vận động và hy vọng, cũng như những lần ban hành qui định gây nhiều tranh cãi trước, chính phủ Campuchia sẽ sớm bãi bỏ lệnh cấm lần này.

Quí vị nghĩ sao về qui định mới này của Campuchia? theo quí vị Việt Nam có nên áp dụng qui định này để ngăn chặn hoạt động môi giới hôn nhân bất hợp pháp hay không? Hãy chia sẻ ý kiến với chúng tôi ở dưới bài viết này. Xin cảm ơn quí vị.

Wednesday, 30 March 2011

30 tháng Tư, Người Lính nghĩ gì?


Tác giả: Phạm Lễ

1. 30 tháng Tư, Người Lính nghĩ gì?

11 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 đài phát thanh Saigòn đã phát thanh lời kêu gọi buông súng của Đại Tướng Dương Văn Minh. Lời tuyên bố này đã làm cho dân chúng cả ba miền Nam, Trung, Bắc bàng hoàng sửng sốt.

Một mầu đen tăm tối đã phủ xuống đất nước Việt Nam.

Khi lệnh đầu hàng phát đi từ Dinh Độc Lập và những tiếng xích sắt của T.54 nghiến trên các nẻo đường tiến vào Thủ đô Sài Gòn của Việt Nam Cộng Hòa. Chính lúc đó có những người Lính VNCH đã tự bắn vào đầu, đã tự ôm nhau cùng rút chốt lựu đạn tự sát để khỏi bị rơi vào tay giặc thù Việt Cộng.

Họ là những anh hùng của dân tộc trong quan điểm nếu không giữ được nước, không bảo vệ được đồng bào của mình thì phải chết vinh còn hơn là sống nhục.

Những hoạt cảnh bi thảm của ngày 30 tháng 4 từ ba mươi ba năm trước đã “HẠ MÀN CỦA SÂN KHẤU CHÍNH TRỊ” Việt Nam Cộng Hòa.

Người Lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa khi trước chỉ vì ba chữ :

”Tổ quốc - Danh Dự – Trách Nhiệm”,

tôn trọng quân phong quân kỷ và tuân theo quân luật.

Nên người Lính Việt nam Cộng Hòa luôn luôn sẵn sàng và hãnh diện chiến đấu cho Mầu Cờ, Sắc Aùo để giữ vững vùng đất Tự Do, Dân Chủ của VNCH và bảo vệ đồng bào của mình.

Vì cuộc chiến miễn viễn này, người Lính VNCH ít khi nào có đủ thì giờ để bình tâm suy nghĩ đến những hoạt cảnh chính trị, để kịp nhận định thời cuộc về đất nước.

Vì thế vai trò của người Lính VNCH vì thế đôi khi đã bị bạc đãi một cách bất nhân và thiếu sự đánh giá khách quan của đồng bào là những người khán gỉa đã dự khán vở Bi Trường Kịch chiến tranh giữa VNCH và Cộng Sản Bắc Việt của những tay phù thủy đạo diễn chính trị. Kế đó là những ngòi bút thiếu lương tâm khi viết bôi nhọ lên sự chiến đấu của người Lính VNCH.

Sự lơ là của đồng bào khi nhìn về sân khấu trình diễn tấm thảm kịch Chiến Tranh Việt Nam đã không xử dụng hết quyền phán xét của mình trong khi dự khán. Trong khi đó những diễn viên chính lànhững người Chiến Sĩ VNCH đã và đang xả thân giữ từng tấc đất, bảo vệ đồng bào của mình đã bị các diễn viên phụ là người lãnh đạo, là người lên kế hoạch, là người cố vấn chính trị và người làm Tổng Tham Mưu Trưởng của mình vì thiếu nhạy cảm, thiếu đầu óc sáng suốt trong trận tranh hùng qua bàn cờ quốc tế. Vì thế những diễn viên phụ ấy đã làm lu mờ, đã làm cho danh dự của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH bị trà đạp chết một cách tức tưởi…

Máu của các diễn viên chính, những người Lính VNCH đã đổ xuống trên quê hương Việt Nam chưa chấm dứt ở ngày 30 tháng 4 năm 1975, mà vẫn còn tiếp tục đổ xuống sau đó trong các lao tù cộng sản miền bắc, trên chặng đường vượt biên tìm Tự Do.

Những tay đạo diễn ngoại bang và những diễn viên chính trị phụ của Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Sản Bắc Việt vẫn đang cố gắng dựng lại vở Bi Hài Kịch này dưới một danh từ mới

“Hòa Hợp Hòa Giải – Hãy Xếp Lại Chuyện Quá Khứ Để Nhìn về Tương Lai…”

những từ ngữ đao to buá lớn, mỹ miều này đang quảng cáo rầm rộ để làm nhạt phai đi ngày mà chúng ta gọi là Quốc Hận 30 tháng 4.

Trên quan điểm đoàn kết là sức mạnh, người Lính VNCH chúng tôi minh định không đứng trong bất cứ một phe phái hay đảng chính trị nào. Những tranh chấp tị hiềm có tính cách cá nhân, đảng phái người Lính VNCH không màng tới. Mà không những thế người lính VNCH còn cho đó là những âm mưu xảo trá của cộng sản qua đường lối tuyên vận tại hải ngoại bằng nghị quyết 36 từ Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam nhằm phá nát tiềm năng chống cộng của mọi người quốc gia chân chính nói chung và của tập thể anh em chiến sĩ VNCH nói riêng.

Đây là mối hiểm họa rất tai hại giống như những “Trái Lựu Đạn Ngôn Ngữ” mà Cộng Sản Việt Nam đang mượn bàn tay bọn nằm vùng, bọn đón gió trở cờ, tầng lớp trí thức chính trị xa lông đang ném và cho nổ tung vào cộng đồng người Việt Tị Nạn Cộng Sản.

Trước khi vở kịch mới đang diễn xuất, người viết chỉ muốn quý đọc gỉa, quý chiến hữu trong Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa khi trước phải dành lại thế đứng của mình sau 30 năm tập dợt lại, bên cạnh những học hỏi, cố gắng của những diễn viên trẻ bắt đầu nhập cuộc. Chúng ta phải thuần thục vai trò và trách nhiệm của từng diễn viên ngõ hầu làm cho vở kịch mới “Đường Về Quê Hương”này phải được sự ủng hộ nhiệt tình của khán thính gỉa là những đồng bào của chúng ta từ hải ngoại đến quốc nội. Cũng như làm thức tỉnh những phù thủy đạo diễn phải kinh ngạc về sự thực hiện vai trò diễn viên chính của chúng ta.

Vì chính lề lối suy tư và hành xử tự tôn, tự mãn, mục hạ vô nhân của những người đạo diễn chính trị này đã phá vỡ mọi nỗ lực kết hợp từng bị trì hoãn trong công cuộc vận động mang lại sự Tự Do và Dân Chủ cho đất nước Việt Nam. Cũng những người này tự coi minh là người lãnh đạo có khả năng, nhưng thật ra họ chỉ là những chuyên viên chính trị xa lông tiếp tục muốn tự giam cầm trong các khuôn đúc cũ theo kiểu “Sông Lạch” của xã hội nông nghiệp, và đã làm che khuất đôi mắt nơi họ về thứ viễn kiến “Đại Dương” tối cần thiết trong kỷ nguyên mới hiện đại.

Vì bất hạnh của biến cố 30 tháng 4 năm 1975 cho đến nay đã là 33 năm. Nhưng cũng là một cơ may để cho gần một triệu người Việt Nam đang quen nếp sống chậm tiến được viễn du trong thập tử nhất sinh, xuất dương tìm học những điều văn minh mới trong đó có thêm tầng lớp thế hệ thứ hai, thứ ba đang cố gắng với chúng ta trên con đường đấu tranh đòi hỏi Tự Do Dân Chủ và sẵn sàng về xây dựng đất nước sau khi có bầu cử tự do dưới sự giám sát của quốc tế.

Những người Chiến Sĩ VNCH chúng tôi nhận thức rằng, công cuộc Kháng Chiến không thể thành công với sự lãnh đạo của vài ba quân nhân chuyên nghiệp già nua, của những chính khách xa lông một thời vang bóng, trí thức biển lận đang tiếc nuối quyền lực chưa chịu thức tỉnh với kiến thức khoa học và siêu tốc độ như hiện nay.

Công cuộc phục quốc đòi hỏi phải được lãnh đạo, quản trị một cách tối tân với những kế hoạch, sách lược chính trị, kinh tế, kỹ thuật tinh vi và dài hạn. Như vậy chỉ còn trông cậy vào giới trẻ có tài và thực tâm đóng góp với cha anh…

Phục hoạt đất nước theo chiều hướng kháng chiến phục quốc không thể được lãnh đạo theo kiểu hội kín cổ xưa. Mà phải được theo lối điện toán hoá, chuyên môn hoá, kỹ thuật hoá. Lãnh tụ không thể là một người.

Mà lãnh tụ phải là một tập đoàn Đa Năng Đa Hiệu, biết Cư An Tư Nguy cho người dân, biết Tự Thắng Để Chỉ Huy, biết Vì Dân…Có thế mới mong canh tân đất nước, mới bắt kịp được sự tiến bộ của các nước khác trên thế giới.

Người Lính VNCH hôm nay không chống cộng theo kiều thập niên 30-40, không tố cộng theo kiểu thập niên 50-60. cũng như khống chống cộng theo kiểu máy móc của nửa thập niên 1970-75, theo lối kháng chiến 5-7 người tại Thái Lan vào những năm giữa thập niên 80. Tất cả hiện nay đều là những sự xa vời thiếu thực tế đối với chính trường và ngay cả chiến trường cũng vậy.

Vấn đề căn bản đặt ra cho người Lính VNCH còn yêu nước hiện nay là phải nghĩ gì, hành động ra sao cho thích nghi, để ra khỏi những con lạch, con sông hạn hẹp thì mới tiến tới đại dương của vận hội mới được. Với hoàn cảnh đấu tranh mới cho sự đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ cho đất nước rút ngắn lại con đường phục hồi xứ sở chúng ta những ngừơi Lính VNCH còn hiện diện nơi đây hãy cùng nhau cúi đầu tưởng niệm những anh linh chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì lý tưởng Tự Do đã vị quốc vong thân.

Sau ba mươi ba năm vở trường kịch cộng sản rồi cũng phải chấm dứt bởi sự hạ màn. Vở kịch diễn trong ba mươi ba năm qua trên đất nước Việt Nam cũng như ở hải ngoại có gì gọi la mang lại hạnh phuc cho đồng bào hay không ?

Dở như thế nào?

Nội dung có được nhiều ngừơi khen hay chê ra sao?

Và những đoàn kịch hát “Live” sẽ tồn tại như thế nào khi đất nước chúng ta có
Tự Do – Dân Chuû thật sự trở lại.

Chúng ta hãy tạm khép kín nỗi buồn riêng tư, để đêm đêm chúng ta không còn phải khắc khoải u sầu vì đời của người lưu vong. Chúng ta hãy nhìn thẳng vào đại sự để nhận lấy vị trí diễn viên khiêm nhường của chính mình trong công cuộc chung mà mọi người khi còn tấm lòng nghĩ về đồng bào, về quê hương Việt Nam bên kia bờ Thái Bình Dương.

Viết cho muà tưởng niệm 30 tháng 4.
Bỉnh bút Phạm Lễ, BMD
Người lính mang số quân 700426
KBC.4339. CTF.228

http://vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=24658

Một đoạn đường đã được sửa xong trong 6 ngày…

Hai hình dưới đây cho thấy một đoạn đường bị thiệt hại nặng nề sau trận động đất 11/3/2011…

Công việc sửa chửa đã được bắt đầu hôm 17/03/2011..và chỉ 6 ngaỳ sau , đoạn đường tốc hành Great Kanto ở Naka đả đực sưả chửa xong.

Và xe cộ đả được lưu thông trở lại…

Sau động đất…



Sau sáu ngày sửa chửa…

Các Siêu Cường Họp Ở Thủ Đô Nước Anh Tìm Giải Pháp Cho Libya: Gây Áp Lực Buộc Gadhafi Đi Lưu Vong

Hội nghị quốc tế tại Luân Đôn ngày 29/3/2011 để bàn về tương lai Libya hậu KadhafiLONDON - Các nhà lãnh đạo thế giới họp tại thủ đô nước Anh hôm Thứ Ba để tìm kết thúc chế độ Gadhafy và thỏa thuận về tương lai đất nước Libyạ

TTK Ban Ki-moon, ngoại trưởng Clinton, Liên Đoàn Arap và khoảng 40 ngoại trưởng dự hội nghị để gâp áp lực buộc Gadhafy từ chức.

Theo ngoại trưởng Franco Frattini của Italia, 5, 6 nước định đề nghị ngưng bắn, đưa nhà độc tài Libya đi lưu vong, và khung thương thuyết để các bộ tộc và đối lập bàn tương lai Libyạ Ông Frattinini tuyên bố hôm Thứ Hai "Một số nuớc châu Phi có thể tiếp đón ông ta - tôi hi vọng Liên Phi sẽ nêu đề nghị cụ thể".

Anh và Hoa Kỳ báo hiệu trước giờ họp ý muốn 1 phương án cho phép Gadhafy ra đi nhanh chóng để không bị xét xử tội ác chiến tranh.

Thổ Nhĩ Kỳ, là phe từng đề nghị các bên ngưng bắn, mong đợi hội nghị nhiều nước sẽ tập trung hậu thuẫn quốc tế cho tình huống để Gadhafy sống lưu vong.

Ngoại trưởng Anh William Hague nhấn mạnh: nhân dân Libya sẽ định đoạt số phận của nhà độc tàị Ông tuyên bố qua đài phát thanh BBC "Dĩ nhiên, ông ta đi đâu là tùy ông ta và nhân dân Libyạ Chúng ta không nhất thiết kiểm soát việc ấỵ Chúng ta sẽ không chọn ngôi nhà lưu vong cho Gadhafy".

Trong ngày Thứ Ba, ngoại trưởng Hague và ngoại trưởng Clinton đã gặp sứ giả của đối lập Libya, ông Mahmoud Jibril. Ông này mở các tiếp xúc tại London nhưng không dự phiên họp chính của đa quốc. Sau cuộc gặp ông Jibril, ngoại trưởng Hague nói đại ý "Chúng tôi đồng ý về tầm quan trọng của việc bảo vệ và canh phòng thường dân tại Libya". Ông Jibril cũng đuợc yêu cầu luợng định nhu cầu cứu trợ nhân đạo tại Libya và các ưu tiên để quốc tế hỗ trợ.

Hoa Kỳ sắp đưa 1 sứ giả đi Benghazi để tiếp xúc với nhóm lãnh đạo đối lập, theo tiết lộ của 1 viên chức cao cấp yêu cầu ẩn danh.

Mặt khác, Thông Cáo Chung của TT Sarkozy và Thủ Tướng Cameron ghi rằng HĐ Chuyển Tiếp mà ông Jibril là đại diện có thể đóng 1 vai trò trong việc định đoạt tương lai Libya sau khi Gadhafy bị hạ bệ. 2 nhà lãnh đạo Anh, Pháp cho rằng HĐ Chuyển Tiếp và các lãnh đạo của xã hội công dân cũng như các thành phần tham gia cải tổ sẽ cùng đề ra tiến trình tổ chức bầu cử dân chủ.

Phóng viên cho biết TT Sarkozy, Thủ Tướng Cameron họp nối mạng video hồi chiều Thứ Hai với TT Obama và Thủ Tướng Merkel.

Trong bài diễn văn về Libya tối Thứ Hai tại trường đại học quốc phòng, TT Obama nói rõ: hội nghị London quyết định nỗ lực chính trị nào là cần thiết, bên cạnh can thiệp quân sự, để tăng áp lực với Gadhafỵ

Tại Tripoli, thứ trưởng ngoại giao Libya, ông Khaled Kaim, xác quyết Libya là 1 quốc gia độc lập với đầy đủ chủ quyền, chỉ nhân dân Libya có thể quyết định tương lai đất nước - mọi mưu toan chia cắt hay áp đặt của ngoại bang không thể chấp nhận. Ông Kaim hô hào hội nghị London thỏa thuận 1 giải pháp hoà bình.

Hội nghị London cũng có mặt TTK Rasmussen của NATO đuợc trông đợi sẽ bàn định quy mô của các hoạt động không tập, cũng như xác định mức độ hợp tác giữa các cấp chỉ huy quân sự của liên minh và đối lập Libyạ

Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov, không dự hội nghị London, nhắc lại răèng can thiệp quốc tế bắt đầu ngày 19-3 vi phạm quyết nghị của HĐ Bảo An chỉ cho phép thiết lập vùng cấm baỵ

Theo Thủ Tướng Cameron, cần buộc quân đội của Gadhafy lui khỏi 1 số thành phố quan yếu, để bảo vệ thường dân, và kết quả thực sự là đánh lui lực lượng của nhà độc tàị

Trong Thông Cáo Chung, Thủ Tướng Cameron và TT Sarkozy báo trước can thiệp quân sự chỉ ngưng khi thường dân không còn bị đe dọạ

Ngoại trưởng Libya, cánh tay mặt của ông Kadhafi đào thoát sang Luân Đôn


Ngoại trưởng Libya Moussa Koussa đào thoát sang Anh (Reuters)
Ngoại trưởng Libya Moussa Koussa đào thoát sang Anh (Reuters)
Tú Anh

Sự kiện ngoại trưởng Libya đào thoát sang Anh là một "vố đau" cho chế độ Kadhafi mà theo các viên chức Libya và Tây phương , có thể làm cho chính quyền sụp đổ nhanh chóng. Ông Moussa Koussa được xem như là thành phần cột trụ của Libya, đã tuyên bố từ chức ngay sau khi đến Luân Đôn vào hôm qua 30/03/2011.

Năm nay 59 tuổi, ngoại trưởng Moussa Koussa từng là giám đốc ngành tình báo của Libya suốt 15 năm từ 1994 đến 2009, là cột trụ trong Hội Đồng cách mạng, cột sống của chế độ Libya và là người thân tín của lãnh đạo Kadhafi trên tất cả các hồ sơ nhạy cảm từ Châu Phi đến Tây phương.

Sau hai thập niên hiện thân cho bộ mặt trái đen tối của chế độ Tripoli, chính ông lại là biểu tượng cho chính sách cởi mở, hòa giải với Tây phương. Ông là người đàm phán trong vụ trả tự do cho nhóm nữ y tá Bulgari bị vu cáo gây nhiễm virus Sida cho trẻ con Libya và bị kết án tử hình.

Ngoại trưởng Moussa Koussa cũng được biết đến trong quyết định gở bỏ chướng ngại cuối cùng cho phép Tripoli bình thường hóa quan hệ với Mỹ và châu Âu, bồi thường cho nạn nhân hai vụ khủng bố hàng không UTA của Pháp và PanAm của Mỹ.

Theo nhận định của cựu đại sứ Libya tại Liên Hiệp Quốc, Abdelraman Chalgham, từ nhiệm cách nay vài tuần, thì ông Moussa Koussa sẽ gây nhiều thiệt hại nghiêm trọng cho Kadhafi nếu ông tiết lộ thông tin bí mật. Còn cựu bộ trưởng di trú Ali Errishi, từ chức hồi giữa tháng hai, thì cho rằng "chế độ Kadhafi đã đến ngày tàn". Mất cánh tay mặt và cố vấn thân tín nhất, Kadhafi chỉ còn dựa vào mấy người con.

Cũng cùng nhận định này, ngoại trưởng Anh William Hague tuyên bố quyết định từ chức của ngoại trưởng Libya "sau hàng loạt vụ đào nhiệm quan trọng khác, chứng tỏ chế độ Kadhafi bị chia rẻ trầm trọng, bị áp lực và sẽ sụp đổ từ bên trong". Theo hãng tin AFP, ông Moussa Koussa đã nhân chuyến viếng thăm với tính cách “cá nhân” ở Tunisia đã đào thoát sang Anh vào ngày hôm qua thứ tư 30/03/2011.

__._,_.___

Phiên Tòa Xét Xử Anh Cù Huy Hà Vũ, Cuộc Chiến Gìữa Cái Thiện Và Ác


Vào ngày 04/04/2011, nhà cầm quyền độc tài cộng sản sẽ đưa nhà yêu nước Cù Huy Hà Vũ ra xét xử với tội danh: "Tuyên truyền chống phá nhà nước". Trong phiên tòa xét xử này, chắc chắn họ sẽ huy động một lực lượng công an lớn chưa từng có, vây quanh khuôn viên tòa án Hà Nội và sẵn sàn nã súng vào những ai dám đứng ra kêu gọi thúc giục đồng bào xuống đường đòi trả lại quyền tự do cho anh Vũ.

Các bạn đã sẵn sàng chưa và có những phương án gì chống lại họ khi có những sự cố bạo động xảy ra? Đây là giây phút quyết liệt, mặt đối mặt giữa cái thiện và cái ác. Liệu dân mình còn có đủ niềm tin và lòng can đảm để đối diện trước bạo quyền hay không? Ai sẽ thắng và ai sẽ thua? Vẫn còn chưa biết trước được. Tuy nhiên, nếu lòng dân được nối lại qua những áp bức và căm hờn, chắc chắn phần thắng sẽ thuộc về người dân.


Thật ra, chế độ bạo quyền cộng sản hiện nay chỉ là một con hổ giấy che đậy bên trong là một sự sợ hãi cho một sự thay đổi. Với thực trạng của một xã hội đầy rẫy những bất công và thối nát, đảng cộng sản Việt Nam chẵng khác gì là một ngọn đèn mờ đang treo trước gió. Họ rất là sợ và có lẽ, nếu có một cuộc cách mạng như Tunisia, Ai Cập hoặc Li-Băng xảy ra ở Việt Nam, thì chắc chắn chỉ trong vòng 1 tuần, toàn bộ chế độ cộng sản sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Nếu bạn có can đảm để đến dự phiên tòa xét xử anh Vũ (Có thể phiên toà này sẽ tiếp tục lại là phiên tòa xử kín), hãy chuẫn bị thật kỷ cho mình khi có những tình huống bạo động có thể xảy ra. Đừng loại trừ khả năng nhà cầm quyền sử dụng bọn xã hội đen trà trộn vào trong đoàn người ủng hộ anh Vũ để khuấy rối, gây kích động, làm cái cớ cho lực lượng công an dùng bạo lực đàn áp đoàn người tham dự phiên tòa bên ngoài.

Nên nhớ rằng bên công an, họ cũng đã lên phương án và chuẫn bị rất chu đáo cho những tình huống xấu, các bạn cũng nên có một cách làm tương tự để hổ trợ cho nhau lúc cần thiết.

Bao nhiêu người sẽ đến dự phiên tòa này? 5.000 hay 10.000 ngàn người hoặc hơn nữa? Khó mà đưa ra được câu trả lời chính xác cho câu hỏi này. Có lẽ, các cá nhân, tổ chức và đoàn thể đấu tranh dân chủ cần phải vận động ngầm và kêu gọi nhiều người cùng tham gia vào phiên tòa lịch sử này.


Băng rôn sẽ mang những hàng chử gì và có bao nhiêu băng rôn và biểu ngữ? Đoàn người sẽ tụ tập tại đâu, mang theo những gì để cổ vủ cho tinh thần yêu nước và đòi lại công lý cho anh Vũ? Ai sẽ là người đứng ra đại diện cho đoàn người biểu tình lúc cần thiết? Quay phim, chụp ảnh hiện trường để làm tài liệu sau này, ai sẽ là người thực hiện? Nói chung, đây không phải là một cuộc đi bộ đơn giản, mà chính là một cuộc đối chọi và thách đố với nhà cầm quyền cộng sản thì đúng hơn. Vì vậy, khi đã tham gia, thì bạn đã chấp nhận lao mình vào một cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác.


Có lẽ, bản tuyên án cho anh Vũ đã được định xong. Vấn đề còn lại chỉ là thủ tục tố tụng cho có lệ. Liệu chúng ta có thể chấp nhận lời phán xét vô nhân nghĩa này không? Và, lương tâm của chúng ta có cho phép quay mặt đi trước một trái tim yêu nước thiết tha đang bị một chế độ bạo quyền hãm hại? Đừng đánh mất niềm tin cuối cùng của mình đó chính là lòng tự trọng của một con người.


Hãy cùng nhau xuống đường phản đối và yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả ngay tự do cho anh Cù Huy Hà Vũ.
Tiếng nói của bạn càng lớn, sẽ làm cho họ càng sợ nhiều hơn vì họ có cái để sợ và mất, mà bạn thì không!

Tự do cho anh Vũ
!!!
Nông Đức Dân

Tượng Hồ Chí Minh Tại Sài-Gòn Bị Đốt






Chúng tôi ghi nhận vào lúc 4 giờ sáng ngày 28 tháng 3 năm 2011, tượng Hồ Chí Minh trước Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Sài Gòn, nằm ngay tại bùng binh, khu vực trung tâm Sài Gòn đã bị kẻ lạ mặt ném chai bom xăng, nhằm đốt cháy biểu tượng Hồ Chí Minh.

Dư luận hiện nay vẫn chưa biết nguyên do từ đâu? động cơ nào. Có tin đồn rằng vì tranh dành quyền lực giữa hai nhóm trong Đảng, cánh thân Trung Quốc trả thù nhóm thân Mỹ đã cho CIA vào Việt Nam, nên đã có hành động cảnh cáo. Tin khác chúng tôi cũng ghi nhận, có thể đây là phản ứng từ các bậc tiền bối CSVN, nhất là tứ phiá cựu tướng lãnh quân đội CSVN khi thấy đám lãnh đạo đảng CSVN hiện nay đã bắt và chuẩn bị xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, con của công thần chế độ, thi sĩ Cù Huy Cận. Tin khác cho là có thể làn gió Cách Mạng Trung Đông và Bắc Phi đã làm bừng tỉnh ý chí chiến đấu của Tuổi trẻ Việt Nam, đốt hình tượng ông Hồ là một biểu tượng của việc đoạn tuyệt với quá khứ khiếp sợ, yếu hèn, chuẩn bị cho giai đoạn nhập cuộc, dấn thân. Giai đoạn của Tuổi trẻ Việt Nam quyết tử, hy sinh cho Cách Mạng Việt Nam.

Một chế độ độc tài toàn trị, tự bản chất đã là chế độ mất ổn định chính trị. Một chế độ đi ngược lại lòng dân, chế độ đó không có cơ sở để tồn tại. Cách Mạng "Hoa Lài - Hoa Huệ - Hoa Lan - Hoa Sen - Hoa Mai" hay bất cứ "Hoa" gì thì cũng phải được tưới bằng quyết tâm đấu tranh và lòng dũng cảm hy sinh. Cách Mạng Việt Nam sẽ là một cuộc Cách Mạng Ôn Hoà, nhưng nếu phải đổ máu để tưới cho Cách Mạng Nở Hoa thì Tuổi Trẻ Việt Nam phải đi tiên phong, không thể tiếp tục như "con giun, cái kiến", tiếp tục sống vô cảm và khiếp nhược làm "cụ rùa rụt đầu".


Chúng tôi sẽ cập nhật thêm các thông tin. Dù thế nào thì sự kiện tượng Hồ Chí Minh tại Thành phố Sài-Gòn, biểu tượng của chế độ độc tài, toàn trị, được an ninh CSVN canh gát ngày đêm đã bị ném bom xăng. Đây có thể coi như là một hành động cảnh cáo vào đám tay sai công an và tập đoàn lãnh đạo độc tài, đảng tri, tham nhũng và bán nước. Đối với nhân dân Việt Nam hiện nay, những ông "Vua Tập Thể" trong Đảng CSVN chỉ là những kẻ quan lại tham ô, giỏi hà hiếp dân lành, nhưng lại khiếp nhược và thần phục trước ngoại bang, nước lạ.


Người Đưa Tin

Tuesday, 29 March 2011

Tình nguyện nô lệ hay chọn lựa Tự Do

Có một điều kỳ lạ, là rất nhiều người không hề biết coi trọng tự do. Họ không có khát vọng tự do trong tâm hồn, không ý thức được rằng tự do chính là một kho tàng quý báu, không quan niệm được là khi thiếu vắng tự do thì mọi sự xấu xa đều ồ ạt đổ xô đến và tất cả những gì có thể coi là tốt đẹp cho đời sống đều trở thành hư thối, đều bị đầu độc bởi trạng thái nô lệ. Vì sao những người ấy không coi trọng tự do ? Có lẽ vì ngay khi muốn tự do, thì họ liền được tự do. Như thể họ không coi trọng tự do chỉ vì tự do có thể có được một cách quá dễ dàng.

Hỡi những con người mù quáng, tự bịt mắt và đóng kín tâm hồn mình trước sự thật ! Các bạn để cho người ta tước đoạt đời sống của mình, cướp bóc công sức lao động của mình, tài sản cha ông mình để lại. Các bạn sống mà không thể nào nói được rằng mình sở hữu bất cứ gì ! Hạnh phúc của bạn chỉ là hãnh diện được làm người quản lý tất cả những gì bạn nghĩ mình có, kể cả gia đình và đời sống của bạn.

Điều trớ trêu là sự bất hạnh ấy không đến từ những người mà bạn coi là kẻ thù, mà từ những nhân vật được bạn tôn xưng làm lãnh tụ, những người ngồi được trên ngôi vị cao cả của họ nhờ vào công sức của chính bạn. Thậm chí bạn sẵn sàng hy sinh tính mạng để chiến đấu cho họ, sẵn sàng xô đẩy con em của bạn vào chỗ chết để bảo vệ cho quyền hành của họ.

Hãy nhìn xem : những người ấy, những kẻ có tất cả uy quyền trên bạn, cũng chỉ là những con người như bạn. Họ cũng chỉ có hai con mắt, hai bàn tay, đôi chân và một tấm thân như bạn. Tất cả những gì họ có thêm vào đó, và sử dụng chúng để nô lệ hóa bạn, đều do chính bạn dâng tặng cho họ. Thật vậy, những kẻ cai trị bạn lấy đâu ra muôn ngàn cặp mắt để theo dõi rình rập bạn, nếu không được bạn hiến dâng cho họ ? Họ lấy đâu ra muôn ngàn cánh tay để kềm chế, đánh đập bạn nếu không lấy những phương tiện ấy từ chính hàng ngũ của bạn ? Bàn chân họ dùng để đạp lên bạn, dẫm nát nhà cửa và gia đình bạn, đến từ đâu, nếu không phải do chính những người như bạn cống hiến ?

Bạo chúa lấy đâu ra sức mạnh và quyền hành nếu không phải từ chính bạn ? Kẻ cầm quyền làm sao nhiễu hại được bạn, nếu bạn không dung dưỡng hành vi cướp bóc của họ, nếu bạn không đồng lõa với việc làm sát nhân của họ, phản bội lại chính bạn và những người đồng cảnh ngộ ? Bạn gieo trồng để họ thu gặt lợi nhuận. Bạn xây dựng cửa nhà để họ chiếm đoạt. Bạn sanh thành những bé gái cho họ thỏa mãn dục tính, bạn dưỡng dục nuôi dạy những thanh thiếu niên để họ sử dụng trong các cuộc chinh chiến, hay như những công cụ sắt máu cho sự thống trị tàn bạo của họ. Bạn sát hại và bóc lột những người như bạn, để kẻ cầm quyền yên thân lặn ngụp trong xa hoa, lạc thú. Bạn tự làm cho mình yếu kém đi để tăng cường sức mạnh của kẻ thống trị, để họ xiết chặt hơn nữa những gông cùm trói buộc bạn.

Trước những áp bức mà ngay đến súc vật cũng không chịu nổi, bạn có thể thoát ra được nếu bạn thử làm một điều duy nhất. Điều ấy không phải là nỗ lực đấu tranh, mà chỉ là nghĩ đến sự giải thoát, là mong muốn nó. Khi bạn quyết định không là nô lệ, khi ấy, bạn có tự do ! Bạn không cần chống lại bạo chúa, không cần tấn công nó, hủy diệt nó. Bạn chỉ cần ngừng nâng đỡ nó, thì, bạn sẽ thấy : như một người khổng lồ bằng sắt thép nặng nề với đôi chân đất sét, nó sẽ tự động gãy đổ, ngã gục dưới sức nặng của chính nó, để tan tành vỡ nát trên mặt đất (...).

Ngay cả loài vật cũng biết kêu lên : « Tự Do muôn năm ». Nhiều giống thú biết tự để cho mình chết đi khi chẳng may bị bắt bớ cầm giữ. Nếu giữa các loài súc sinh có một sự phân chia đẳng cấp, thì chắc chắn những nòi giống biết chết vì Tự Do sẽ thuộc về đẳng cấp được tôn quý nhất. Những loài vật khác, từ lớn đến nhỏ, đều cố sức chống cự khi bị cầm giữ, bằng mọi phương cách, từ cào, cấu, cắn, đá ... với một năng lực và ý chí quyết tâm cực kỳ mạnh mẽ, như nhắc nhở mọi người trong chúng ta sự quý báu không thể đo lường được của tự do.

Hỡi mọi con người ! Bạo chúa chỉ có vẻ to lớn vĩ đại khi các bạn quỳ gối trước mặt nó. Hãy đứng lên ! Không quyền lực nào có thể thống trị được những con người Tự Do ...

Nguyễn Hoài Vân
(Theo Etienne de la Boétie – 1530-1563)

Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước

Cháu ngoan của bác nên đọc
Nên đọc - rất hay - đừng bỏ qua

Lời dẫn: Trong Đại Hội VIII Hội Nhà Văn VN khai mạc ngày 4-8-2010 tại Hà Nội, nhà văn Trần Mạnh Hảo được mời viết tham luận nhưng khi ông lên đọc thì … micro bị tắt. Dười đây là phóng sự đài RFA về diễn tiến của Đại Hội và toàn văn bài tham luận của nhà văn Trần Mạnh Hảo.

Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước


“Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” K. Marx

***

Kính thưa quý đồng nghiệp cầm bút,

Thưa quý vị quan khách và quý vị lãnh đạo,

Thói thường, con người sợ món gì nhất? Sợ ma quỷ ư? Không! Sợ vợ ư? Không! Sợ công an ư? Không! Sợ kẻ cầm quyền ư? Không! Sợ chết ư? Không!

Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.

Đã có bao nhiêu lý thuyết chính trị thề bồi giải phóng con người, bao nhiêu cuộc lật đổ, cuộc cách mạng tuyên thệ giải phóng con người, giúp con người hoàn toàn tự do, sau khi đã giết hàng triệu triệu sinh mạng. Rút cuộc, con người hình như vẫn chưa được hoàn toàn giải phóng, chưa hoàn toàn được tự do, con người vẫn còn sợ hãi vì bị sự dối trá thống trị? Một số đất nước, một số dân tộc trên hành tinh vẫn còn bị nhốt trong nhà ngục có tên là dối trá. Cần phải làm một cuộc cách mạng của sự thật mới mong giải thoát cho nhân dân khỏi ngục tù kia.

Chìa khóa cuối cùng giúp con người được giải phóng, được hoàn toàn tự do, chính là sự thật, một sự thật không còn bị giấu như loài mèo giấu của quý. Karl Marx đã tôn vinh sự thật lên tột cùng của nhận thức luận và phương pháp luận: “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý”: không có sự thật đi kèm, mọi kết luận, mọi lý thuyết, mọi khế ước, mọi hội kín, mọi cuộc cách mạng đều chỉ là ngụy lý, ngụy tạo, là lừa bịp. Cố Tổng thống Ba Lan Lech Kaczyński (1949-2010) người vừa bị tử nạn trong vụ rơi máy bay trên đường bay đến rừng Katyn tham dự lễ kỷ niệm 22.440 người con ưu tú của dân tộc Ba Lan bị Hồng quân Liên Xô chôn sống hồi đầu chiến tranh thế giới thứ hai; trong bài diễn văn viết sẵn mà ông không còn cơ hội để đọc, có đoạn viết như sau: “Sự thật, kể cả sự thật đau đớn nhất luôn luôn giải phóng cho con người. Sự thật gắn kết. Sự thật mang lại sự công bằng. Sự thật chỉ ra con đường hòa hợp.”

Lấy ý tưởng từ câu cách ngôn kinh điển của K. Marx và lời trăn trối thiêng liêng thống thiết lớn lao của ngài cố Tổng thống Ba Lan trên, chúng tôi viết bản tham luận theo yêu cầu của Hội Nhà văn Việt Nam này.

Dostoyevsky, nhà văn vĩ đại nhất của chủ nghĩa hiện thực Nga và thế giới, từng tuyên ngôn rất hoa mỹ, rằng: “Cái đẹp sẽ cứu chuộc thế giới”. Chúng tôi thêm: “Sự thật sẽ cứu chuộc thế giới”. Sự thật sẽ cứu chuộc nền văn học của chúng ta, cứu chuộc Tổ quốc ta, nếu chúng ta cả gan một lần cùng nhau: “Gọi sự vật bằng tên của nó” theo cách ngôn của phương Tây.

Nếu Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam thử một lần hợp tác với đất nước, với dân tộc Việt Nam mở HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG CHỐNG GIẶC NÓI DỐI để tìm ra con đường cứu nguy dân tộc đang trên đà suy vong, thì công này của quý vị rất lớn. Ông cha chúng ta đã đánh thắng giặc Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh… để bảo tồn đất nước. Tất cả các thứ giặc trên cộng lại cũng không ghê gớm bằng giặc nói dối đang tàn phá Tổ quốc ta, giống nòi ta. Lần này, nếu nhân dân ta không vùng lên đáng tan BỌN GIẶC có tên là DỐI TRÁ, chắc chắn đất nước ta sẽ bị kẻ thù phương Bắc nuốt chửng, như mấy nghìn năm trước chúng đã nuốt chửng toàn bộ các dân tộc Bách Việt từng định cư lâu dài phía nam sông Dương Tử.

Chúng tôi viết bản tham luận này cũng để nhằm hưởng ứng cuộc hội thảo “Văn học nghệ thuật phản ánh hiện thực đất nước hôm nay” do Ban Tuyên giáo Trung ương vừa tổ chức tại Đà Lạt trong hai ngày 12-13/7/2010 với hơn hai trăm văn nghệ sĩ và các nhà lý luận phê bình hàng đầu Việt Nam tham dự. Cuộc hội thảo dũng cảm kêu gọi văn nghệ sĩ từ trên mây tỉnh giấc, quay về với hiện tình đất nước, do GS.TS. Phùng Hữu Phú (Ủy viên Trung ương Đảng, phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình Trung ương), chỉ đạo. Theo Đại từ điển tiếng Việt trang 803, từ “hiện thực” có nghĩa như sau: “Cái có thật, tồn tại trong thực tế” (Bộ Giáo dục & Đào tạo–Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam-NXB Văn hóa Thông tin xuất bản 1998). Như vậy, khái niệm “hiện thực” chính là sự thật đã và đang xảy ra trong thực tại trên đất nước ta. Cuộc hội thảo của Ban Tuyên giáo Trung ương vừa qua có thể được gọi bằng một cách khác: “Văn học nghệ thuật phản ánh sự thật của đất nước hôm nay”. Muốn phản ánh được sự thật của đất nước hôm nay, việc trước tiên của chúng ta là phải nhìn ra sự thật, gọi đúng tên sự vật, không phải sự thật tô hồng hay sự thật bôi đen, mà sự thật đúng như nó đang tồn tại khách quan quanh ta.

Lâu nay, vẫn nghe dân gian xì xào nửa hư nửa thực rằng: “Các thế lực thù địch (xin lỗi, tiên sư nó) nói cái gì hình như cũng đung sắc đúng, Ban Tuyên giáo Trung ương (xin lỗi) nói cái gì hình như cũng sờ ai sai…” thì quả là chưa chắc; bằng chứng là trong hoàn cảnh đất nước mà sự thật trốn biệt như hôm nay, thì việc Ban Tuyên giáo Trung ương kêu gọi nhà văn chúng ta hãy mở mắt, từ bỏ giấc nam kha vô tích sự quá dài để nhìn vào sự thật, nói lên sự thật đất nước, là một việc làm quá đúng.

Tất nhiên, sự thật mà Ban Tuyên giáo Trung ương kêu gọi nhà văn nhìn nhận được nhìn bằng mắt thường, chứ không phải sự thật bịt mắt bắt dê, hay sự thật được nhìn bằng mắt kẻ khác, nhìn bằng những thấu kính ảo, kính lồi, kính lõm, hay chiếc gương chiếu yêu, chiếu bóng… Thâm ý của Ban Tuyên giáo Trung ương hình như muốn chúng ta tìm lại phong trào “Nói thẳng, nói thật” thời kỳ Đổi mới năm 1986 -1987 do Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phát động?

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, trong cuộc gặp mặt văn nghệ sĩ năm 1987, đã làm gương nói thẳng nói thật, khi ông đặt vấn đề rốt ráo cho văn học nghệ thuật là nhà nghệ sĩ phải có tự do sáng tác; ông nói: “Cởi trói như thế nào, cởi trói nói ở đây trước hết là Đảng phải cởi trói cho các đồng chí… Tôi cho rằng khi những sợi dây ràng buộc được cắt đi, sẽ làm cho văn học nghệ thuật như con chim tung cánh bay lên trời xanh…”.

Rõ ràng, qua lời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Đảng đã thừa nhận từng trói văn nghệ sĩ và trí thức rất nhiều năm. Lần này, Ban Tuyên giáo Trung ương, thông qua cuộc hội thảo cấp nhà nước “Văn học nghệ thuật hướng vào sự thật của đất nước” đã khuyến khích kẻ hèn này là chúng tôi nói lên sự thật, toàn là những sự thật chết người, sự thật mà chính quyền cố tình giấu diếm vì món lợi của quyền lực, với sự ngụy biện chống lại lẽ phải, chống lại chân lý: “Nói ra sự thật lúc này không có lợi”. Chả lẽ vì cái lợi, vì miếng ăn mà chúng ta đành phải nói dối hết đời ông đến đời cha, hết đời con đến đời cháu hay sao? Vậy chừng nào nhà nước Việt Nam mới cho người dân chúng tôi công khai nói ra sự thật đây? Chúng tôi đành lấy lời dạy của K. Marx làm bùa hộ mệnh: “Sự thật là tiêu chuẩn của chân lý” để một lần cuối cùng nói ra sự thật của đất nước chúng ta, dẫu có bị bị làm phiền, thậm chí bị tù đầy cũng mặc. Một kẻ nói dối, một dân tộc nói dối “lộng giả thành chân”, là một kẻ, một dân tộc không có tự do, không có độc lập, không có dân chủ, không có chân lý và lẽ phải… Khi một kẻ, một dân tộc phải núp vào sự dối trá để tồn tại, kẻ đó, dân tộc đó là một kẻ yếu, một dân tộc yếu đang trên đường suy vong. Chỉ có kẻ mạnh, kẻ tự tin, kẻ có liêm sỉ, có đạo đức mới không sợ sự thật, dù là sự thật đau đớn nhất, khủng khiếp nhất mà thôi.

Được lời như cởi tấm lòng, chúng tôi xin kể ra SỰ THẬT ĐẤT NƯỚC qua mắt mình, cái mà nền văn học của chúng ta lâu nay lảng tránh, làm ngơ, mặc “quốc gia hưng vong”, “ thất phu” thay vì “ hữu trách” thì hầu như cánh “thất phu” nhà văn thảy đều “tắc trách”… Chúng tôi mong 700 tờ báo của lề phải, tức báo của Đảng và nhà nước, hãy hạ cố chỉ ra những sự thật mà chúng tôi gọi tên trong bài tham luận này đúng hay sai. Còn nếu quý vị dùng công an hay nhà tù để đối thoại với chúng tôi thì quý vị đã mặc nhiên thừa nhận chúng tôi nói đúng; chỉ vì đuối lý mà quý vị mới phải dùng hạ sách là làm phiền chúng tôi, đe dọa chúng tôi thì quý vị đã không chính danh quân tử, dùng nền chính trị bá đạo ứng xử với người dân, khi người dân dám nói lên sự thật để hi vọng trên đất nước đau thương và cam chịu này le lói một nền chính trị vương đạo, dựa vào sự thật, lương tri và lẽ phải. Trong hàng trăm sự thật nhãn tiền của đất nước, chúng tôi chỉ xin kể ra ba sự thật mà thôi.

Sự Thật 1

Chưa bao giờ số phận dân tộc ta, đất nước ta có nguy cơ tiêu vong như hôm nay: nước nhà đang bị giặc ngoại bang xâm lấn bằng cuộc chiến tranh ngọt ngào, chiến tranh ôm hôn thắm thiết và tặng hoa, tặng quà anh anh chú chú, bằng cách chiếm dần hai quần đảo chiến lược Hoàng Sa và Trường Sa, lấn chiếm dần dần biên giới đất liền và hải đảo, khiến nguồn lợi biển vô cùng tận của ta rồi sẽ mất hết, dân tộc ta không còn đường ra đại dương, coi như tiêu. Ngoại bang dùng chiêu bài “ý thức hệ” và “16 chữ vàng” làm dây trói vô hình, trói buộc Đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam phải nhân nhượng kẻ xâm lược hết điều này đến điều khác. Trên đất liền, ngoại bang dùng con bài khai thác bauxite, mua đất thời hạn 100 năm của 18 tỉnh lấy cớ trồng rừng, thực chất là công cuộc chiếm đất di dân theo kiểu vết dầu loang, theo kiểu “nở hoa trong lòng địch”. Đến nỗi, khi giặc chiếm Hoàng Sa rồi đặt tên quận huyện cho quần đảo này, sinh viên thanh niên biểu tình chống giặc lại bị nhà nước Việt Nam bắt. Vậy, nhà nước chúng ta hiện nay đứng về phía ngoại bang xâm lược hay đứng về phía nhân dân ta? Cũng chưa bao giờ như hôm nay, thiên nhiên và môi trường sống trên nước ta lại bị phá hoại khủng khiếp như thế: rừng bị triệt phá gần hết, sông ngòi đồng ruộng cạn kiệt nguồn nước, lụt lội kinh hoàng, khí trời bị ô nhiễm tới mức cuối cùng, nước mặn xâm hại phá hủy các đồng bằng. Chỉ cần một trận mưa lớn là Hà Nội, Sài Gòn biến thành sông do quy hoạch xây dựng phản khoa học. Hạt lúa, củ khoai, mớ rau, tôm cá, thịt gia súc, gia cầm cũng đang bị các chất hóa học độc hại chứa trong thức ăn, các chất tăng trưởng, chất bảo quản độc hại ám sát, khiến sinh tồn của giống nòi có cơ biến dạng…

Đạo đức xã hội tha hóa tới mức cuối cùng, con người hầu như không còn biết tới liêm sỉ và lẽ phải… Một ông Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô và rất nhiều quan chức cao cấp trong tỉnh Hà Giang chơi gái vị thành niên do ông hiệu trưởng trường trung học Sầm Đức Xương bắt các cháu nữ sinh là học sinh trong trường làm điếm, nhằm cống nạp cho các quan đầu tỉnh. Nghe nói ông Nguyễn Trường Tô, ông Sầm Đức Xương từng là những người nhiều năm liền được bằng khen vì thành tích học tập và làm theo đạo đức Hồ Chí Minh. Một sinh viên Nguyễn Đức Nghĩa từng là đoàn viên thanh niên cộng sản ưu tú, đã ra tay giết và cướp của chính người yêu cũ của mình một cách man rợ, không phải là cá biệt trong một xã hội con giết cha, vợ giết chồng, anh em giết nhau được đưa tin đầy tràn trên các trang báo lề phải. Lối sống vô đạo đức, hành vi vô luân, con người ứng xử với con người man rợ hơn dã thú đang là vấn nạn quốc gia, có thể đưa một dân tộc vốn có văn hóa, văn hiến bốn nghìn năm tới chỗ diệt vong… Không nhìn ra những nguy cơ chết người này, liệu 100 năm nữa Tổ quốc Việt Nam chúng ta còn tồn tại không? Dòng giống con Lạc cháu Hồng còn tồn tại không?

Nền giáo dục Việt Nam hôm nay là một nền giáo dục thiếu trung thực, đúng như ý kiến của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã công nhận. Đạo đức trong giáo dục Việt Nam hôm nay đồng nghĩa với dối trá: thày dối trá thày, trò dối trá trò, quản lý giáo dục báo cáo láo cốt lấy thành tích, nạn mua bán bằng, bán đề thi, mua quan bán tước đang là đại họa của nền giáo dục. Hầu hết sách giáo trình, sách giáo khoa… là sách đạo văn. Cán bộ có chức có quyền đua nhau làm thạc sĩ, tiến sĩ… lấy bằng thật nhưng học giả. Nạn dùng tiền mua bằng cấp, mua học hàm học vị đang diễn ra công khai trong cái chợ trời giáo dục Việt Nam. Việc Hà Nội vừa qua đưa chỉ tiêu “xóa mù tiến sĩ” cho cán bộ công nhân viên nhà nước đã nói lên học vị tiến sĩ chẳng còn giá trị gì cả. Có lẽ trong vài năm tới, sau việc Bộ Giáo dục ra chỉ tiêu đào tạo thêm 23.000 tiến sĩ, sẽ dẫn tới chiến dịch xóa mù tiến sĩ trên phạm vi toàn dân. Nhiều ông cán bộ cấp cao có học vị tiến sĩ nhưng chưa có bằng tốt nghiệp đại học, thậm chí có vị chưa có bằng tốt nghiệp cấp 2 vẫn lấy được học vị tiến sĩ. Việc chính trị hóa môn văn, môn lịch sử, môn triết học, chính trị hóa nền giáo dục… đã tạo cơ sở cho sự dối trá làm bá chủ đất nước. Giáo dục như thế sao có thể đào tạo ra những công dân chân chính? Đây là dấu hiệu suy vong lớn nhất của dân tộc do nền giáo dục thiếu tính nhân văn, thiếu tính chân thật gây ra. Những quả bom B52 tinh thần là nền giáo dục đi chệch hướng chân thiện mỹ đang rải thảm lên tinh thần dân tộc, thì ai là người phải chịu trách nhiệm trước lịch sử đây?

Than ôi, sau những quả bom tinh thần có tên là giáo dục mà chế độ tự ném vào mình, chỉ cần ngoại bang ném bồi thêm mấy quả bom thật vào hai đập thủy điện Sơn La và Hòa Bình là đồng bằng Bắc Bộ và cả Hà Nội sẽ biến mất, dân tộc sẽ biến mất… Hai đập thủy điện khổng lồ trên nghe đâu lại nằm trên vết nứt động đất… mới hãi hùng làm sao? Đầu nguồn sông Hồng, đầu nguồn sông Mê Kông, Trung Quốc đã và đang xây hàng trăm đập thủy điện, khiến hai con sông chính của đất nước khô cạn dần, không còn đủ nguồn nước tưới cho hai đồng bằng chính nuôi sống dân tộc. Cách Móng Cái 60 km, tại Phòng Thành, Trung Quốc đang xây nhà máy điện hạt nhân rất lớn; nếu có sự cố kiểu Chernobyl vào mùa gió bấc, Hà Nội và dân đồng bằng Bắc Bộ có thể sẽ chết hết vì nhiễm phóng xạ hạt nhân…

Sự Thật 2

Chưa bao giờ như hôm nay, trên đất nước ta, giặc nội xâm có tên là tham nhũng lại hoành hành ngang nhiên, kinh hãi như dịch hạch đến thế. Dân có tham nhũng không? Không! Thế thì ai là giặc nội xâm, là giặc tham nhũng? Thưa, chính quyền! Chỉ kẻ có chức có quyền mới tham nhũng được mà thôi. Vụ tham nhũng mới nhất như một đòn hiểm ác đánh một cú chí tử vào đất nước là tập đoàn Vinashin – một nấm đấm thép của chính phủ – đã cướp đi của nhân dân số tiền khổng lồ là 80.000 tỷ đồng. Cứ thử làm tròn dân số nước ta là 90 triệu người (thực ra dân số Việt Nam mới chỉ trên 85 triệu dân), vị chi mỗi người dân vừa bị tập đoàn quốc doanh Vinashin cướp đi gần 9.000.000 đ. Chín triệu đồng với người nông dân là một nguồn vốn lớn: một gia đình nông dân có bốn nhân khẩu chẳng hạn, đã vừa bị Vinashin cướp đi nhãn tiền 36.000.000 đ. Đã có bao nhiêu tập đoàn Vinashin cướp hết tiền của nhân dân trong quá khứ, trong hiện tại chưa bị phát hiện? Những nấm đấm thép của chính phủ như các tập đoàn kinh tế: tập đoàn Than, tập đoàn Điện, tập đoàn Khoáng sản… đã và đang đấm chí tử vào hầu bao dân nghèo Việt Nam. Theo kiểm toán nhà nước, năm 2008, các tập đoàn kinh tế – nắm đấp thép – đã làm thất thoát 10 tỷ đô la. Năm 2009, số thất thoát (đổ tội cho lỗ vốn) cũng không nhỏ hơn số 10 tỷ đô la năm trước. Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các công ty quốc doanh đang là đại họa cho quốc gia; chứng tỏ thành phần kinh tế rường cột của mô hình xã hội chủ nghĩa này đã hoàn toàn thất bại. Về quốc nạn tham nhũng, bà Phạm Chi Lan, chuyên viên kinh tế cao cấp của chính phủ đã phải cay đắng thừa nhận “bọn nắm đấm thép – chúng nó ăn hết tiền của dân rồi” như sau: “Một khi vẫn còn các ông lớn chủ đạo vẫn ngốn hết nguồn lực của đất nước và thâu tóm hết quyền thiết kế chính sách có lợi cho mình, thì làm sao thằng nhỏ động lực kinh tế tăng tốc được” (Tuần Việt Nam 22/07/2010).

Tại sao nhà nước ta hiện nay vốn có hai chính quyền cồng kềnh, chồng chéo nhau, giẫm đạp lên nhau: một chính quyền theo hệ Đảng và một chính quyền theo hệ nhà nước với hàng vạn ban thanh tra, hàng vạn chi bộ bốn năm sáu tốt, với hầu hết mấy triệu đảng viên gương mẫu đều đã học tập tốt đạo đức Bác Hồ, mà giặc tham nhũng lại ngang nhiên hoành hành trắng trợn từ vi mô đến vĩ mô đến như vậy? Quan tham nhìn từ xã trở lên không thấy lao động chân tay, không thấy lao động trí óc, chỉ sử dụng một thứ lao động có tên là LAO ĐỘNG LÃNH ĐẠO mà ai ai cũng giàu có hơn dân thường hàng trăm, hàng nghìn, hàng vạn, hàng triệu, hàng tỉ lần là sao? Chung quy lại, có phải là do thể chế sai, mô hình chính trị sai: VỪA ĐÁ BÓNG VỪA THỔI CÒI, VỪA ĐI THI, CHẤM GIẢI VỪA PHÁT GIẢI VỪA ĐƯỢC LÃNH GIẢI. NHÀ NƯỚC – ĐẢNG một mình một chợ: vừa Tham Nhũng vừa Chống Tham Nhũng? Xin hỏi: tay phải tham nhũng, liệu tay trái có dám cầm dao chặt được tay phải hay không?

Linh hồn triết học duy vật biện chứng Marxism nằm ở câu kinh mà đảng viên cộng sản nào cũng phải thuộc làu làu: “Mọi sự vật đều được cấu thành bởi các mặt đối lập thống nhất”. Chỉ trừ nền chính trị của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam không hề nằm trong quy luật vận động này của Marx, vì nó triệt tiêu đối lập chính trị!

Nền chính trị độc đảng, độc quyền của nước ta hôm nay đang chống lại biện chứng pháp Marxism. Trong phép biện chứng do Hegel sáng tạo, Marx tiếp thu, có ba nhịp như sau: xuất đề, phản đề và tổng đề. Phản đề hay đối lập chính là linh hồn của biện chứng pháp Marxism. Chối bỏ đối lập, triệt để cấm phản đề, cấm đối lập chính trị, nền chính trị của nước ta ngày nay đang chống lại chính cái lý thuyết chủ nghĩa cộng sản mà nó thề nguyền đi theo, thành ra một nền chính trị thoái bộ, rất giống với các nền chính trị thần quyền thời Trung cổ bên châu Âu.

Hãy xem khẩu hiện rất duy tâm, hoàn toàn chống lại thuyết Marxism của Đảng cầm quyền: “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh MUÔN NĂM”. Marx từng giải thích tại sao loài người thống khổ: vì loài người còn phân chia giai cấp. Mục đích của Marx là làm cho nhân loại tiến đến đại đồng, tức tiến đến thiên đường cộng sản. Muốn đến thế giới cộng sản, phải xóa bỏ các giai cấp: xóa bỏ giai cấp tư sản, xóa bỏ giai cấp vô sản, xóa bỏ nhà nước, xóa bỏ công an, quân đội, tất nhiên phải xóa bỏ cả Đảng Cộng sản, vì Đảng Cộng sản là đảng của giai cấp vô sản. Mà khi xóa bỏ giai cấp, thì đảng của giai cấp cũng không còn. Hô “Đảng Cộng sản Việt Nam MUÔN NĂM” cầm bằng như hô: “Xã hội loài người có giai cấp muôn năm”! Rõ ràng hô như vậy là treo cổ chủ nghĩa Marx, là không chính danh, là tự xóa bỏ tính mục đích của Đảng Cộng sản.

Sự Thật 3

Nói một đàng, làm một nẽo, hay là Danh không chính thì Ngôn không thuận

Đảng, Nhà nước Việt Nam nói thì rất hay, nhưng làm thường ngược lại. Những nguyên tắc, nguyên lý, luật pháp, chính sách, đường lối của Đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam hiện nay hầu hết đều không chính danh.

Xin chứng minh

Trong Hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam người dân được hưởng tất cả các quyền: quyền sống, quyền làm người, quyền hoạt động chính trị, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, lập đảng phái, quyền biểu tình, tự do tôn giáo, tự do cư trú, tự do đi lại, tự do đủ thứ…

Chính sách hộ khẩu đã cấm tự do cư trú.

Quyền được biểu tình của dân bị cấm chỉ bởi một nghị định (do Thủ tướng Phan Văn Khải ký): cấm từ năm người trở lên tụ tập hay đi hàng dọc ngoài đường, ngoài phố. Anh bạn chúng tôi có 5 đứa con, cộng hai vợ chồng là 7 người, mỗi sáng Chủ nhật anh chị dẫn bầy con đi tập thể dục tại công viên cách nhà hơn cây số . Đoàn rồng rắn tí hon của anh chị không thể đi thành một hàng, mà phải bí mật xé lẻ thành hai tốp, anh dẫn 3 đứa con, chị dẫn 2 đứa con giả vờ không quen biết nhau, đi vào hai lề đường khác nhau, sợ đi chung sẽ bị công an bắt… Anh bạn này tâm sự: ra Quốc lộ số 1, qua một số đường phố ở các thành phố nhỏ, thấy trâu bò được ung dung đi thành bầy đàn hàng mấy chục con trên đường mà không bị công an bắt? Sao kiếp người ở Việt Nam lại tủi hổ hơn kiếp bò: con bò còn được tự do tụ tập, tự do nghênh ngang rồng rắn trên đường, được Đảng và nhà nước đối xử tử tế hơn hẳn con người… là sao hở các ông trời con?

Tự do tôn giáo bị cái rọ tôn giáo quốc doanh cấm cản. Hàng trăm sư sãi, chùa chiền vốn theo một hệ phái Phật giáo riêng từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam đã bị cấm hoạt động, bắt phải vào Phật giáo quốc doanh, nếu không chịu quốc doanh hóa Phật giáo sẽ bị bắt. Công giáo cũng phải thành Công giáo quốc doanh. Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành… cũng phải vào quốc doanh thì sao gọi là tự do tôn giáo? Ở một đất nước không có TÔN GIÁO TƯ NHÂN, chỉ có TÔN GIÁO QUỐC DOANH mà cứ xưng xưng toe toét: Việt Nam có tự do tôn giáo.

Điều 4 trong Hiến pháp cho phép chỉ một mình Đảng Cộng sản được nắm quyền lãnh đạo mãi mãi, đã cấm mọi công dân tự do hoạt động chính trị, trong khi quyền người dân được tự do hoạt động chính trị ghi rõ ràng trong Hiến pháp. Điều 4 của Hiến pháp là điều không chính danh.

Đảng và Nhà nước có trên 700 tờ báo giấy báo viết báo hình. Xã hội tự xưng là “nhân dân làm chủ: của dân, do dân, vì dân”, “cán bộ là đày tớ nhân dân”. Trái ngược thay, chính anh đầy tớ này được độc quyền ra báo, lại cấm ông chủ ra báo là sao? Marx – sinh thời từng ca ngợi nền tự do báo chí của chủ nghĩa tư bản. Marx lên án cay độc nhà vua Phổ kiểm duyệt báo chí theo kiểu nhà nước Việt Nam hôm nay lùa tất cả nền báo chí nước nhà vào cái rọ lề phải, đánh sập hơn ba trăm blog và website cá nhân trên Internet như lời khoe khoang của ông tổng cục phó Tổng cục An ninh Bộ Công an, trung tướng Vũ Hải Triều… Không có nền tự do báo chí tư sản, nền xuất bản tự do tư sản, không thể xuất hiện chủ nghĩa Marx. Nếu Karl Marx tái sinh xuất hiện giữa lòng Hà Nội hay Sài Gòn hôm nay, chắc chắn cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản sẽ bị lính của ông Vũ Hải Triều bắt ngay tắp lự.

Khi người dân không có quyền ra báo tư, lập nhà xuất bản tư… cũng có nghĩa người dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận.

Khi Hiến pháp đã cho công dân cái quyền thì người dân không phải đi xin. Hiến pháp bảo công dân có quyền sống, quyền làm người, vậy chả lẽ khi sống là phải thở, phải ăn, phải mặc, phải yêu vợ… thì cứ mỗi lần thở, mỗi lần ăn, mỗi lần mặc, mỗi lần yêu vợ… lại phải làm đơn xin phép công an à?

Hiến pháp của các nước dân chủ văn minh sinh ra để bảo vệ người dân, đảm bảo nhân quyền, dân quyền và mọi quyền tự do của dân, cốt yếu để ràng buộc kẻ cầm quyền. Hiến pháp nước ta hiện nay sinh ra hầu như để chỉ trói buộc người dân và tạo hàng nghìn kẽ hở cỡ lỗ thủng con voi chui lọt cho kẻ cầm quyền tự do đánh tráo Hiến pháp, tự tung tự tác, làm ngược lại Hiến pháp mà không bị luật pháp ràng buộc là sao?

Quốc hiệu nước ta hiện nay xưng là: Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thực ra có đúng không? Thưa không! Vì nền kinh tế nước ta từ năm 1986 đến nay là nền kinh tế thị trường, tức nền kinh tế tư bản chủ nghĩa, một chủ nghĩa tư bản hoang dã. Vậy quốc hiệu nước ta muốn sát với “sự thật của đất nước” như gợi ý của Ban Tuyên giáo, phải đặt lại là: “Cộng hòa Tư bản Chủ nghĩa Việt Nam” mới chính danh.

Chủ nghĩa xã hội nói cho cùng là một mô hình ảo, hoàn toàn không có thật. Hồi chúng tôi theo học tại Học viện Gorky bên Liên Xô năm 1988, thường nghe dân Liên Xô định nghĩa về chủ nghĩa xã hội theo mô hình Lenin-Stalin như sau: “Chủ nghĩa xã hội là con đường vòng vèo nhất, đầy máu và nước mắt nhất, khốn nạn nhất để đi lên tư bản chủ nghĩa”. Liên Xô, với mô hình xã hội chủ nghĩa trại lính (hay trại tập trung) đã phải mất 74 năm đi vòng vèo trong máu xương, ngục tù, trong đày đọa của những quần đảo Gulag hắc ám, man rợ… để năm 1991 mới tới được nền kinh tế tự do tư bản chủ nghĩa. Quốc hiệu của nước ta như vậy là không chính danh.

Cái đuôi “Định hướng xã hội chủ nghĩa” được gắn vào đít khái niệm kinh tế thị trường của nhà nước ta hiện nay là một cái đuôi giả, một cái đuôi nhựa chạy bằng cục pin sắp thối của Trung Quốc. Theo nghĩa từ điển: “định hướng” có nghĩa là xác định phương hướng, mà điểm tới đã được xác định cụ thể. Ví dụ ông A hẹn ông B qua điện thoại, rằng mai ta gặp nhau ở Hồ Con Rùa, tập kết tại đó ăn sáng, uống café, định hướng Buôn Ma Thuột mà tới Plây-ku nhé! “Xã hội chủ nghĩa” là khái niệm ảo trên giấy, chưa có thật trên đời và sẽ không thể có thật vì nó dựa trên những nguyên lý ảo tưởng, bịa đặt, phi khoa học.

Đưa đất nước đi vào chỗ không có thật, định hướng tới cõi không có thật mà đến thì than ôi, thà giết đất nước đi còn hơn! Nên khẩu hiệu “Vì Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội” in trên đầu tờ Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, nếu theo tiêu chí “hướng về sự thật” của Ban Tuyên giáo chỉ dẫn, phải đặt tên lại cho đúng với thực chất ngữ nghĩa của từ điển là: “Vì Tổ quốc, vì chủ nghĩa không có thật” mới đúng. Không có sự thật đi kèm, mọi lý thuyết, mọi mô hình xã hội, mọi lời hứa đều là sai trái, ảo tưởng, hứa hão, đúng như K. Marx đã nói.

Đồng nghĩa Đảng Cộng sản là đất nước, đồng nghĩa chủ nghĩa xã hội là Tổ quốc là không chính danh. Đảng Cộng sản mới chỉ có 5 triệu đảng viên, còn nhân dân Việt Nam ngoài Đảng chiếm đa số tới hơn 80 triệu dân, có phù phép kiểu gì, Đảng Cộng sản cũng không thể biến thành đất nước Việt Nam được. Đảng nghĩa là phe phái, là một nhóm người. Một nhóm người sao có thể biến thành tất cả được, nên danh từ ĐẢNG TA dùng để gọi Đảng Cộng sản là không chính danh. Liên Xô đã bỏ ra 74 năm để tìm mà không thấy chủ nghĩa xã hội đâu, chỉ thấy trại tập trung, thấy nhà tù nhiều hơn trường học. Lenin, Stalin, Mao… đã biến nhân dân các nước Nga, Tàu, Cuba, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Campuchia, hàng chục nước Đông Âu… thành hàng tỉ con chuột bạch cho cuộc thí nghiệm máu cộng sản chủ nghĩa bằng bạo lực, bằng cải tạo áp đặt, bằng thuyết đấu tranh giai cấp tàn bạo nhưng đã thất bại hoàn toàn. Liên Xô, Trung Quốc, Việt Nam, Đông Âu giờ đã đi theo tư bản chủ nghĩa. Chủ nghĩa xã hội là một khái niệm ảo, nên khẩu hiện “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” là rất buồn cười, giống như nói “Yêu nước là yêu cái không có thật” vậy…

Quốc hội nước CHXHCN VN được Đảng Cộng sản và nhà nước phong cho là cơ quan lập pháp cao nhất của nhân dân Việt Nam là không chính danh. Vì thực tế, Quốc hội này chỉ là cơ quan ngoại vi của Đảng, do Đảng lãnh đạo; Quốc hội mà 98% dân biểu là đảng viên của một đảng duy nhất thì việc gọi Quốc hội này của dân là một trò hề, là không chính danh; Quốc hội này của Đảng, dân nào có quyền bính gì trong Quốc hội giả hiệu này?

Việc một nhóm người không ai khiến, tự nhiên nhảy phóc ra đấu trường xã hội ngót trăm năm nay, hung hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm người khác lập phe đảng là không chính danh, không logic, không công bằng, không có luật hay chỉ là luật rừng?

Đảng Cộng sản Việt Nam không do nhân dân Việt Nam bầu ra, nên sự tồn tại của Đảng để tuyệt đối cầm quyền là không chính danh. Đúng như Mao nói rằng chế độ chuyên chính vô sản của ông ta là do súng đẻ ra: “Súng đẻ ra chính quyền”, tức là SÚNG BẦU RA CHÍNH QUYỀN… Mấy chục năm nay, người ta đã cố tình gọi nhầm SÚNG là DÂN: “súng bầu lên chính quyền thì lại nói dối là dân bầu”… Cũng giống như (giả dụ thôi, hi vọng đừng biến thành sự thật!) sau bài viết này, công an gọi tên Trần Mạnh Hảo lên… dọa bắn; Hảo ta vốn là một con cáy 64 tuổi biết cầm bút, thấy súng há mồm sắp đối thoại với mình, sợ vãi đái, nghĩ mình miệng hùm gan sứa, sức đâu cãi lại miệng súng, đành phải ký vào giấy cung khai rằng: báo cáo các anh, em đã nói sai, đã nói dối, vì Đảng ta và nhà nước ta từ xưa tới nay thật thà hơn đếm, có biết nói dối là gì đâu. Thế rồi báo An ninh hôm sau hí hửng: trước lý lẽ sắc bén và thực tế sáng ngời chính nghĩa của nhân dân, tên Hảo đã không đủ lý lẽ đối thoại, đã ăn năn hối lỗi vì dám vu cáo cho Đảng ta nói dối…

(Chuyện nầy đã và đang xẫy ra cho anh Trần Anh Kim)

Việc Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời năm 1930 theo thuyết Marxism là không chính danh.

Marx bảo: chủ nghĩa tư bản xuất hiện với đại công nghiệp. Marx lại bảo phương thức kinh tế châu Á không nằm trong chủ nghĩa Marx. Marx phán: giai cấp vô sản là hệ quả của giai cấp tư bản. Nghĩa là tư bản đẻ ra vô sản. Trung Hoa, Việt Nam và cả châu Á, thế giới Ảrập, Ấn Độ, Mỹ Latinh, Phi Châu… trong thế kỷ thứ 19, đầu thế kỷ thứ 20 chưa hề có chủ nghĩa tư bản. Năm 1930, Việt Nam chưa có ông bố tư bản, sao lại có đứa con tên là vô sản ra đời? Bịa ra một giai cấp vô sản ảo để thành lập ra đảng của giai cấp vô sản là Đảng Cộng sản Đông Dương là không chính danh, là trái với thuyết Marxism, là xây nhà trước, xây nền nhà sau.

Sau khi ra đời, Đảng Cộng sản Đông Dương nêu khẩu hiệu “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ” là không chính danh. Diệt trí thức là diệt đi hai ông đại trí thức Marx-Engels ư? Trí thức là linh hồn của xã hội, diệt trí thức cũng có nghĩa là diệt luôn xã hội loài người.

Năm 1958 – 1960 Bắc Việt Nam (năm 1975 là cả nước) tuyên bố tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội với “mo cơm và quả cà”, không thông qua con đường tư bản chủ nghĩa theo sự xúi dại của Lenin là không chính danh. Theo Marx, linh hồn của xã hội chủ nghĩa là đại công nghiệp; chỉ có nền nông nghiệp lạc hậu mà dám thí mạng cùi tiến lên xã hội chủ nghĩa là tiến lên toàn dân cùng chết đói, hay tiến lên công xã kiểu diệt chủng như Khmer Đỏ, tiến lên “đại nhảy vọt” kiểu Mao khiến mấy chục triệu người chết đói, dân chúng phải ăn thịt cả con mình như cuốn Mao Trạch Đông ngàn năm công tội do Thông tấn xã Việt Nam vừa phát hành đã kể

================= ================= =================

Trần Anh Kim http://www.esnips.com/doc/c39aa743-0876-465e-ad78-3a628a88b9e4/Bai-Phong-Van-Tran-Anh-Kim/?widget=flash_player_note

Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: "Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN. Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sĩ nhục (nguồn: Wikipedia)".

Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: "Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược. Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được. Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại" (Nguyễn Minh Cần, Xin Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

Trung Tướng Trần Độ
, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: "Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…” Và trong một lần nói chuyện, khi được hỏi về chế độ lao tù, ông nói “Nếu nhà tù Pháp thời xưa mà giống nhà tù cộng sản bây giờ thì chúng tôi chết lâu rồi, làm gì còn có người vượt ngục". Cuối cùng, để biện minh cho những đóng góp của mình vào chế độ, ông Trần Độ làm bốn câu thơ:

Những mơ xoá ác ở trên đời,
Ta phó thân ta với đất trời
Ác xoá đi, thay bằng cực thiện
Tháng ngày biến hoá, ác luân hồi.
(Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc. Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do. Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân. Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được". (nguồn: Wikipedia)


Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân. Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn. Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".

Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước... Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.

Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS:
- Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ . Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo.

Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974): "Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết".

Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”. Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.

Và còn rất nhiều trăn trở của: Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nguyên Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín Phó Tổng Biên Tâp tờ Nhân Dân, Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kim người anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ Thần Dương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn GióCòn nhiều lắm

Trần Mạnh Hảo



Bài Xem Nhiều