We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 16 January 2011

MÁU MỰC BỂ DÂU

MỘT CÂU HỎI XIN ĐƯỢC GỬI ĐẾN CÁC VĂN NGHỆ SĨ LƯU VONG TẠI HẢI NGOẠI: “MÁU” NÀO ĐÃ ĐỔ XUỐNG, “MỰC”NÀO ĐÃ VIẾT RA TRONG CUỘC “BỂ DÂU” NÀY?

Dẫn nhập: Theo tin báo chí, cách đây 2 năm, ngày thứ Hai 4-8-2008, các nhà lãnh đạo Âu Châu đã bày tỏ lòng thương tiếc đối với người đoạt giải Nobel Văn chương Alexander Solzhenitsyn, một nhà đối lập với chế độ cộng sản sống lưu vong, đã nổi danh thế giới qua những tuyên bố lên án chế độ cộng sản.

Ông Solzhenitsyn qua đời vì bệnh tim tại Moscow hôm Chủ nhật, thọ 89 tuổi.

Lãnh tụ cộng sản cuối cùng Mikhail Gorbachev đã mô tả ông Solzhenitsyn là một trong những nhà văn đầu tiên dám nói hết lời về sự vô nhân đạo của chế độ cộng sản dưới thời Joseph Stalin.

Tổng thống Nga Dmitri Medvedev và Thủ tướng Vladimir Putin cũng gởi lời phân ưu. Nữ Thủ tướng Angela Merkel của Đức, người từng lớn lên tại miền Đông Đức cộng sản, đã công bố thông báo ca ngợi nhà văn Nga, đã đóng một “vai trò quyết định” trong sự cáo chung của chế độ Liên bang Sô Viết.

Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy nói ông Solzhenitsyn giúp thế giới “mở mắt ra” về thực tế của hệ thống cộng sản Sô Viết.

Tờ Observatore Romano của Tòa Thánh Vatican đã gọi ông là “người chống lại sự ác.”

Sự phản kháng của ông Solzhenitsyn đối với chế độ cộng sản Sô Viết đã khiến Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan, năm 1988, thách thức Chủ tịch cộng sản Mikhail Gorbachev cho phép dân Nga đọc các tác phẩm của người mà ông Reagan gọi là “một sử gia và một người vĩ đại”.

Ông Solzhenitsyn đã được chôn cất tại nghĩa trang Donskoye tại Moscow.

Chúng tôi xin đăng tải lại bài viết của nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn đề cập đến thái độ SÔNG và VIẾT của nhà văn Alexander Solzhenitsyn và các nhà văn lưu vong nổi tiếng của Việt Nam tại hải ngoại

Và câu hỏi: “MÁU” NÀO ĐÃ ĐỔ XUỐNG, “MỰC” NÀO ĐÃ VIẾT RA TRONG CUỘC “BỂ DÂU” NÀY?”dùng làm tựa bài viết cũng xin được gửi đến nhà văn Võ Phiến và tất cả quý văn thi hữu lưu vong tại hải ngoại.

*

Trải qua một cuộc bể dâu (Kiều)

Máu nào đổ xuống, mực nào viết ra?!

*

Theo ký giả Fred Kaplan của tờ Boston Globe thì dường như văn hào Solzhenitsyn đang bị dư luận trong nước không còn chú ý đến ông như lúc đầu ông mới trở về quê hương nước Nga cách đây một năm.

Khi mới đáp máy bay xuống miền Đông tỉnh Vladivostok vào ngày 27 tháng 5 năm 1994 sau hai mươi năm phải sống lưu vong tại đất nước người, vì bị Đảng Cộng Sản Liên Xô kết tội phản quốc và tống xuất ra nước ngoài, dư luận tò mò quan tâm không biết tương lai sẽ có gì thay đổi: văn hào Slozhenitsyn hay đất nước Nga? Câu trả lời rõ ràng là chẳng có gì thay đổi sáng sủa, tất cả đều giậm chân tại chỗ, ù lì như cục đá nằm yên tại chỗ.

Một năm trước đây, dư luận quần chúng đặt nhiều kỳ vọng nơi văn hào Solzhenitsyn, người được giải thưởng Văn chương Nobel khi nhà văn này tuyên bố không có ý định tìm kiếm một địa vị nào trong bộ máy chính quyền, mà chỉ nuôi tham vọng giữ một vai trò tạo ảnh hướng chính trị thôi. Ông tuyên bố trong buổi họp báo đầu tiên rằng: “Tôi tha thiết muốn được đóng góp cho quê hương, đất nước. Qua những hoạt động công khai, những buổi gặp gỡ tiếp xúc, thuyết phục, và những bài báo phổ biến trên các tạp chí… tôi sẽ cố gắng nói ra thật nhiều những điều mà tôi nghĩ có lợi cho đất nước và dân tộc Nga.”

Ông Gleb Yakunin, một nhà lập pháp thuộc khuynh hướng tự do nói với mọi người khi đề cập đến Solzhenitsyn rằng nếu ngã theo chủ trương quốc gia cực đoan, ông này sẽ có cơ may trở thành một ông Khomeini Nga. Nếu ôn hòa, ông có thể trở thành nhà lãnh đạo tinh thần. Cả hai điều nói trên đều là ảo tưởng không hiện thực.

Lúc mới trở về quê hương, Solzhenitsyn phản ứng tỏ vẻ rất giận dữ về một bài báo đăng trên tờ Moskovsky Kimolest viết rằng ông đã “lỡ mất chuyến tàu”, trước đây bốn hoặc năm năm, có cơ hội để ông có thể đóng một vai lãnh đạo, nhưng nay thì đã quá trễ. Ông bảo rằng: “Tôi nghĩ tôi chọn thời điểm và quyết định trở về đất nước rất đúng lúc. Người ta phải trở về đúng lúc khi thấy người ta có thể nghĩ tới định mệnh của cuộc đời mình.”

Năm nay, Solzhenitsyn 76 tuổi, không đóng được vai trò đối thoại chính trị ngay trên đất nước của ông sinh sống. Một vài nhà báo Nga, khi được hỏi có nghe tin tức gì về Solzhenytsin trong vòng 6 tháng qua không, tất cả đều trả lời là không. Ông ta ít được dư luận quần chúng chú ý tới, chỉ xuất hiện trên một chương trình nói chuyện trên vô tuyến truyền hình diễn ra hai tuần lễ một lần nhưng lại ít khi nào có sự thảo luận.

Nhà văn Solzhenytsin giữ thái độ im lặng hoàn toàn trước vấn đề chiến tranh ở xứ Chechnya, việc Tổng Thống Yeltsin của Nga đã cho quân đội Nga đổ quân tấn công vào xứ Cộng Hòa Chechnya khi xứ này đấu tranh quyết định ly khai, rút khỏi Liên bang các xứ Cộng Hòa Nga. Yegeky Kiselev, một khuôn mặt rất quen thuộc của chương trình truyền hình được quần chúng chú ý theo dõi nói rằng: “Tôi thấy có cái gì kỳ cục, xa lạ đối với một người tự xem mình như là một nhà lãnh đạo tinh thần của quần chúng mà ngậm họng không lên tiếng cho quần chúng biết về thái độ của mình về vấn đề Chechnya.”

Trong cuộc phỏng vấn do một tờ báo thực hiện vào tháng 1 năm 1995 vừa qua, thì

Solzhenytsin tiết lộ một chút ít về lập trường bảo thủ của ông đối với vấn đề các xứ Cộng Hòa trong Liên Bang Xô Viết cũ đấu tranh đòi độc lập. Ông bảo lãnh thổ Nga phải được thống nhất, tuyệt đối không thể chấp nhận việc các xứ Cộng Hòa Miền Bắc nước Nga tách ra đòi độc lập, mà phải xem đó là phần đất của nước Nga.

Trên chuyến xe lửa hành trình kéo dài 8 ngày của ông trên đường tới thủ đô Mạc Tư Khoa, tại Vladivostok, ông có tuyên bố rằng chế độ hiện nay tại đất nước Nga là một chế độ dân chủ giả hiệu, việc cải cách kinh tế tiến hành một cách ngu xuẩn (brainless). Ngay cả về phương diện văn chương, khuôn mặt tác giả của những quyển sách Gulag Archipelago và One Day in the Life of Ivan Denisovich, những tác phẩm đóng góp rất nhiều vào việc đấu tranh làm thay đổi nền tiểu thuyết Nga mà còn góp phần cải tạo lịch sử nước Nga hiện đại cũng không còn là vấn đề trọng tâm nữa. Trong tháng 5 năm 1995, Solzhenytsin cho phổ biến hai truyện ngắn đăng trên tạp chí Novy Mir, nhưng cũng không được độc giả chú ý theo dõi nữa. Các nhà văn trẻ tuổi của Nga ngày nay đặt trọng tâm vào tinh thần hài hước, châm biếm và làm mới cách hành văn, không còn thích thú đọc văn của Solzhenytsin nữa. Nhiều nhà văn còn tỏ ra không thiện cảm với việc nhà văn đoạt giải thưởng Nobel trở lại với văn đàn Nga. Nhà văn Lev Anninsky, một bình luận gia, Chủ tịch Ban Giám khảo Giải Thưởng Văn Chương Tiểu thuyết Nga, vẫn xem Solzhenytsin như “một nhà văn lớn của thế kỷ 20” cho biết những truyện ngắn mới đây được đăng trong Novy Mir ở dưới mức trung bình, không gây được ảnh hưởng lớn lao nữa.

Yuri Buida, một nhà văn trẻ nổi tiếng cho biết ông ta vẫn kính trọng tài năng của Solzhenytsin, “nhưng Solzhenytsin đã thuộc về một thế hệ khác, ở một thời đại khác.”

Như chúng ta đã biết, Solzhenytsin, nhà văn được giải thưởng Văn Chương Nobel với toàn bộ tác phẩm như Quần Đảo Ngục Tù, Một Ngày Trong Đời Ivan Denisovich. Bằng một lời văn sáng sủa nhưng hàm xúc chuyển hết tất cả vĩ đại của một người tù trong việc đối kháng lại chế độ chính trị khủng khiếp, toàn bộ tác phẩm của nhà văn là những lời tố cáo trước dư luận thế giới tội ác man rợ của chủ nghĩa cộng sản phi nhân. Cuối cùng, chế độ đó đã sụp đổ ngay tại cái nôi của nó là đế quốc đỏ Liên Xô,

Trong suốt thời gian bị trục xuất, nhà văn đã viết quyển Red Circle (Vòng Tròn Đỏ) 5 ngàn trang để tiếp tục tố cáo tội ác man rợ của chủ nghĩa cộng sản. Và nhà văn đã giữ lời hứa chỉ trở về quê hương khi chế độ cộng sản tại quê hương của ông ta sụp đổ.

Việt Nam cũng có một nhà văn đoạt giải thưởng Văn chương Quốc Gia (dĩ nhiên không thể so sánh với giải thưởng Văn chương Nobel) nhưng cũng là giải thưởng văn chương của một quốc gia. Theo tin tức báo chí được viết ra ở nước ngoài thì, sau 30 tháng 4 năm 1975, nhà văn này đã “đeo băng đỏ”, hướng dẫn “công an nhân dân” đi bắt “văn nghệ sĩ… phản động” để lập công với nhà cầm quyền Việt Cộng. Rốt cuộc chẳng được trả công bèn buồn tình dẫn vợ con xuống thuyền vượt biển Đông. Tàu bị cướp Thái Lan. Chuyện tàu bị cướp Thái Lan thì thân phận đàn bà, con gái trên tàu ra sao mọi người đã rõ. Sau một thời gian ở quê người nhà văn này lại tuyên bố sẽ trở về Việt Nam “để tìm chất liệu sáng tác”, vì, ra nước ngoài nhà văn đã cạn nguồn sáng tác, cả chục năm chỉ in được vài tập truyện. Chuyện “Trăm hoa vẫn nở trên quê hương” như thế nào, mọi người đều đã biết. Chuyện “giao lưu, hợp lưu” như thế nào, mọi người đều đã biết. Năm rồi, nhà văn này lại đứng tên chung với người em là một nhà văn ở trong nước để xuất bản một tập truyện (1). Chuyện này trong họ ngoài làng đều đã biết. Người tôi vừa đề cập trên là nhà văn Nhật Tiến.

*

Tuần qua, theo tin báo chí có cuộc hội thảo “Bể Dâu” ở San Francisco do Vũ Đức Vượng tổ chức. Tưởng cũng nên nhắc lại là năm rồi Vũ Đức Vượng đã tổ chức triển lãm VietExpo và bị đồng bào biểu tình phản đối. Theo tin báo chí thì “nhóm văn học với danh hiệu là “Ink and Blood (Mực và Máu)” dự trù sẽ trình bày hai chủ đề. Phần thứ nhất có tựa là A Soldier Named Tony D. thực hiện bởi Nguyễn Quý Đức dựa vào câu chuyện ngắn của nhà văn Việt Nam còn ở trong nước tên là Lê Minh Khuê. Nhà văn này cũng có mặt vào dịp hội thảo này. Phần thứ hai là bình văn lấy từ cuốn tuyển tập truyện ngắn “The Other Side of Heaven” (Phía Bên Kia Thiên Đường) phần này trình bày bởi các nhà văn Hoa Kỳ Wayne Karlin, George Evans và các nhà văn Việt Nam Lê Minh Khuê, Hồ Anh Thái.

Cuốn “The Other Side of Heaven” là một tuyển tập gồm 18 truyện ngắn nguyên bản Anh ngữ và có một số dịch ra từ Việt ngữ. Nhà văn Hoa Kỳ Wayne Karlin đã cùng Trương Vũ (tại Hoa Kỳ) cùng tuyển chọn các truyện ngắn của các nhà văn Mỹ và nhà văn Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước để phát hành. Nhà xuất bản Curbstone Press bình luận rằng đây là một tuyển truyện về hậu chiến Việt Nam “đau thương nhưng cũng kỳ diệu.”

12 truyện ngắn của tác giả Việt Nam thì gồm có 4 truyện ở trong nước (Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Lê Minh Khuê, Hồ Anh Thái) và 8 truyện của nhà văn Việt Nam hải ngoại (Võ Phiến, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Mộng Giác, Trần Vũ, Nguyễn Xuân Hoàng, Andrew Lâm, Phan Huy Đường và Lai Thanh Hà).

Tại vùng Vịnh Cựu Kim Sơn, các ông Nguyễn Quý Đức, Andrew Lâm thường được coi là các cây viết Anh ngữ còn trẻ, có khả năng, có quan niệm phóng khoáng về các lãnh vực chính trị kể cả chính trị Hoa Kỳ hay Việt Nam. Cả hai đều tự cho là không bị ràng buộc bởi những ân oán xưa cũ của chiến tranh Việt Nam.

Đặc biệt, ông Nguyễn Quý Đức là con trai của cụ Hoàng Liên, tác giả hồi ký “Ánh Sáng và Bóng Tối” đã viết về thời gian lâu dài mà cụ bị kiên giam bởi Cộng sản Việt Nam. Cụ bị bắt từ trận Mậu Thân tại Huế lúc đang giữ chức Đại biểu Chính phủ Miền Trung Việt Nam. Hiện cư ngụ tại San Francisco (hiện nay đã qua đời). Còn ông Andrew Lâm, ký giả viết cho báo giới Hoa Kỳ đã được nhiều giải bình luận nổi tiếng lại là con trai của cựu Trung tướng Lâm Quang Thi nguyên là Tư lệnh phó Quân Đoàn I và hiện cư ngụ tại Milpitas.”

*

Viết là một cách bày tỏ thái độ chính trị. Ai cũng có quyền thương yêu, thù hận trong đời. Ai cũng có tự do chọn lựa đi bên này sông hoặc bên kia sông. Cũng có người chọn giữa dòng mà đi.

Tôi xin “chào thua” cách xuất xử của nhà văn Nhật Tiến – người mà nhà văn Mai Thảo gọi là “người đứng ngoài nắng” - nhưng bây giờ ông lại chọn đứng vào bóng tối!

Tôi cũng xin bày tỏ lòng “cảm phục” với các ông Nguyễn Quý Đức, Andrew Lâm - những người “tự cho là không bị ràng buộc bởi những ân oán xưa cũ của chiến tranh Việt Nam (sic!)”; nhưng cụ Hoàng Liên Nguyễn Văn Đãi và cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi chắc hẳn phải có niềm cay đắng với “những ân oán xưa cũ của chiến tranh Việt Nam!?”

Tôi cũng rất cảm phục thái độ thẳng thắn của nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã chọn làm người-đi-vào-bên-trong để đọc tham luận về vai trò của văn học hải ngoại. Phải công nhận nhà văn Nguyễn Mộng Giác rất can đảm và thẳng thắn khi viết trong bài tham luận những dòng chữ sau đây:

“… Khi nhận lời mời của Đại học San Francisco đến tham dự cuộc hội luận này, tôi biết rõ những gì bạn bè của tôi đang nghĩ và sẽ làm. Cái chỗ tôi đang ngồi, những điều tôi sắp nói, nhiều nhà văn có uy tín xứng đáng hơn tôi để ngồi ở đây. Nhưng không ai muốn tự đưa mình vào tình thế khó khăn, không ai muốn bận tâm về những chuyện tranh luận thị phi, nên cuối cùng tôi trở thành một người hết sức bất thường: không ai ủy nhiệm, cũng không đại diện cho ai cả, tôi lấy tư cách cá nhân của một người cầm bút trình bày một đôi điều về sinh hoạt văn chương của người Việt hải ngoại. Đúng hay sai, cá nhân tôi chịu trách nhiệm cho quan niệm này: Thay vì tẩy chay, vắng mặt trong các cuộc hội thảo về các vấn đề liên quan đến Mỹ và Việt Nam, người Việt hải ngoại cần có mặt để trình bày quan điểm của mình.”

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác là người đã can đảm viết trong tác phẩm “Mùa Biển Động” về hình ảnh người lính Nhảy Dù của quân đội miền Nam đã cắt tai Việt Cộng xỏ xâu để đeo. Nhà văn Lê Minh Khuê cũng là người đã can đảm “cho một nữ nhân vật là thanh niên xung phong miền Bắc ngẩn ngơ vì nụ cười của một tù binh sĩ quan miền Nam” – theo như bài tham luận của nhà văn Nguyễn Mộng Giác đăng tải trên báo chí Việt ngữ ở hải ngoại. Hai nhà văn “can đảm” của hai miền Nam, Bắc gặp nhau tại cuộc thảo luận có “mục đích hàn gắn những vết thương cũ, tiến tới sự thông cảm để tăng cường các giao lưu về văn hóa giữa Mỹ và Việt Nam” là việc nên làm lắm chứ. Có điều gì không ổn để nhà văn Nguyễn Mộng Giác viết: “… cuối cùng tôi trở thành người hết sức bất thường…”?

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác là người đã viết và in hai bộ trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động và Sông Côn Mùa Lũ (2) và nhiều truyện ngắn, truyện dài ở hải ngoại. Tôi cảm thấy có điều gì không ổn khi ông viết những dòng chữ sau cùng trong bài tham luận như sau:

“Cho nên theo tôi, vấn đề chính là những người có trách nhiệm về chính sách văn hóa Việt Nam có thực sự muốn hàn gắn những vết thương xưa cũ và hòa giải dân tộc hay không? Nếu còn cấm đoán không cho sách báo hải ngoại phổ biến trong nước, hay ít nhất không tạo điều kiện cho những người cầm bút tiếp cận với văn học hải ngoại, thì những lời tuyên bố như trên chỉ là những lời tuyên truyền chính trị.”

Chọn làm người-đi-vào-bên-trong chỉ để đọc bài tham luận có đoạn kết như trên cho mấy nhà văn Mỹ gốc Mỹ, Mỹ gốc Việt và hai nhà văn ở trong nước nghe, theo tôi, nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã làm phí đi nhưng quyển sách mà ông đã viết và in ra, từ bấy đến nay. Tự nhận mình là một người “hết sức bất thường” vào dự một cuộc hội luận chỉ để than van:

“Người miền Nam, một bộ phận quan trọng của dân tộc, vẫn vắng mặt. Họ vẫn bị liệt vào đám đông nhếch nhác của nhân vật phản diện. Họ không được quyền ‘đẹp trai’, càng không được quyền làm mềm lòng cô bộ đội miền Bắc!” và “bắn tiếng” với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam về cái cách “hàn gắn những vết thương xưa cũ và hòa giải dân tộc” với hai nhà văn qua từ Việt Nam là Lê Minh Khuê và Hồ Anh Thái, theo tôi, nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã phí công và phí cả… lòng can đảm! Vì những điều ông Giác nói nhà cầm quyền Cộng Sản đã biết – như ông Giác đã viết: “… Các cơ quan kiểm soát văn hóa theo dõi tường tận sinh hoạt văn chương hải ngoại, nhưng những người cầm bút trong nước biết rất ít về sách báo ngoài này.” Hai nhà văn đi từ Việt Nam phải có giấy phép của Cộng sản Việt Nam. Nếu họ “thực sự muốn hàn gắn những vết thương xưa cũ và hòa giải dân tộc” thì họ cũng phải trở về đạo đạt lên nhà cầm quyền CSVN.

Việc nhà văn Nguyễn Mộng Giác chọn làm người “bất thường” đi-vào-bên-trong đã tạo cho Cộng sản Việt Nam có diễn đàn để tuyên truyền giao lưu văn hóa trong trận “vận động chiến” tấn công vào “mặt trận giao lưu văn hóa” ở hải ngoại.

Khi nhà văn Nguyễn Mộng Giác ung dung đọc bài tham luận đầy những lời hoa mỹ trong cuộc hội luận thì, bên ngoài hàng trăm người “đã phải đối phó với nhiều thử thách khác: cuộc đời tù tội, cảnh gia đình phân ly tan nát, những bi thảm của cuộc vượt biển tìm đường sống, cố gắng làm lại cuộc đời trong một môi trường hoàn toàn khác biệt” đứng trong trời giá rét của vùng Vịnh Cựu Kim Sơn đưa cao biểu ngữ, hô to khẩu hiệu tẩy chay cuộc hội thảo “Bể Dâu”:

“Ai gây ra chuyện ‘Bể Dâu’

Việt gian, Việt Cộng làm đau dân mình!”

Họ là những máu lệ của đời sống trở thành chữ nghĩa văn chương – theo cách nói của nhà văn Nguyễn Mộng Giác. Việc làm “can đảm” này của nhà văn Nguyễn Mộng Giác đúng hay sai xin để dư luận phê phán.

Người mà tôi muốn đặt vấn đề trong bài viết này là nhà văn Võ Phiến - người mà theo nhà phê bình Thụy Khuê ở Pháp là người có “uy thế văn nghệ ở hải ngoại”.

Nhà văn Võ Phiến vừa được nhóm Thân hữu Miền Đông tổ chức ngày vinh danh một nhà văn lớn của văn học Việt Nam vào ngày 30 tháng 9 vừa qua.

Sở dĩ tôi đặt vấn đề vì qua cuộc phỏng vấn của chương trình phát thanh Khoa học Kỹ thuật và Nhân văn trên làn sóng 96.7 FM tại Orange County, ông Võ Phiến đã trả lời rằng có người xin phép dịch truyện của ông để đăng trong một tuyển tập và ông bằng lòng. Vấn đề đặt ra ở đây là tên tuổi của một nhà văn có “uy thế văn nghệ ở hải ngoại” - như ông - lại có tác phẩm xuất hiện bên cạnh những nhà văn ở trong nước nhằm cổ võ việc giao lưu văn hóa. Trường hợp nhà văn Võ Phiến có quyết định làm người-đi-vào-bên-trong - như nhà văn Nguyễn Mộng Giác thì không có gì phải bàn tiếp. Trong trường hợp vô tình vì “có người xin phép dịch truyện của ông để in vào một tuyển tập và ông đồng ý”, xin đề nghị ông lên tiếng về việc làm trí trá này. Chẳng lẽ “tên biệt kích văn hóa” [chữ dùng của Vũ Hạnh để kết tội và mạt sát Võ Phiến ngay khi Cộng sản Bắc Việt chiếm xong miền Nam] đã đổ ra không biết bao nhiêu là MỰC để ghi lại những trang sử đẫm MÁU của suốt chiều dài cuộc nội chiến, ngoại khiển vừa qua là ông mà lại đi dùng “uy thế văn nghệ đầy mình” của mình để tiếp tay cộng sản mở màn chiến dịch giao lưu văn hóa, hay sao? Tôi không tin điều đó.

*

Yuko Mishima, tác giả Kim Các Tự, nhà văn Nhật Bản có tên trong danh sách đề nghị dự giải văn chương Nobel, người chủ trương nước Nhật phải phục hồi chế độ quân phiệt. Nhà cầm quyền Nhật không thực hiện, nhà văn đã mổ bụng tự sát để bày tỏ thái độ vào năm 1972.

Solzhenytsin - Kẻ Sống Sót Vĩ Đại – đã giữ tròn lời hứa “chỉ trở về nước khi đất nước không còn chủ nghĩa cộng sản. Vậy mà khi trở về chưa làm được gì cho đất nước đã bắt đầu rơi vào quên lãng của dư luận quần chúng. Điều đáng nói là ông nhà văn nhà này được giải thưởng Nobel về văn chương và bị nhà cầm quyền Xô Viết trục xuất ra khỏi đất nước.

Những người cầm bút các nước khác là như vậy. Còn những nhà văn, nhà thơ “uy thế văn nghệ đầy mình” của chúng ta thì sao?

“Máu” nào đã đổ xuống, “mực” nào đã viết ra trong cuộc “bể dâu” này?!

*

Bài viết này được viết vào tháng 10 năm 1995, và được phổ biến trên rất nhiều báo chí từ California đến Virginia, từ New York đến Houston. Vào năm 2002 đã được Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Hải Ngoại in và phát hành trong tập tạp luận “Máu Mực Bể Dâu”.

Nhà thơ Thái Tú Hạp, người chủ trương tuần báo Sàigòn Times phát hành tại Los Angeles, đã phổ biến bài viết này. Ông cho biết là nhà văn Võ Phiến đã có đọc bài viết này và vì đang bị bệnh nên nhà văn Võ Phiến hứa sẽ trả lời khi khỏi bệnh.

Mười hai năm qua, không thấy nhà văn Võ Phiến trả lời câu hỏi mà chúng tôi đã nêu ra.

Người lên tiếng về bài viết này lại là nhà văn Nhật Tiến. Trả lời phỏng vấn của nhà báo Vị Giang của báo Ngày Nay ở Houston, nhà văn Nhật Tiến đã chê bai tôi là: “Một người thiếu kiên nhẫn”, “một ngòi bút bất xứng”, “cho rằng hễ cứ nhân danh chống Cộng là có quyền sử dụng mọi phương cách, xem chuyện bất hạnh vì nạn hải tặc của thuyền nhân như một thứ võ khí dùng để tấn công hay hạ nhục chính những thuyền nhân đó (sic!)”

Tôi đã có bài viết trả lời nhà văn Nhật Tiến và bài viết này cũng được in trong tập tạp luận “Máu Mực Bể Dâu.” Những việc làm xum xoe, bợ đỡ đạo diễn VC Trần Văn Thủy trong quyển “Nếu Đi Hết Biển”, nhà văn Nhật Tiến đã lộ rõ bộ mặt hôn đít bạo quyền (kiss asser) của mình. Trước kia tuyên bố Việt Cộng là những kẻ “không có tâm địa con người”, nay, lại xách mé gọi những người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản là “những cái đầu đong đá”. Những việc làm này chứng tỏ Nhật Tiến là một nhà văn hoạt đầu!

Cùng một giuộc với nhà văn Nhật Tiến, nhà văn Hoàng Khởi Phong, (kẻ đã cùng với Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Hữu Liêm, Đặng Tiến, bác sĩ Nguyễn Ý Đức, Phan Huy Đường… đã được William Joiner Center “trả công bội hậu” bằng cách cho tham dự việc viết lại căn cước đỏ cho người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại) đã tự nhận mình là “kẻ trốn chạy tổ quốc” (sic!).

Cùng với nhà văn Nguyễn Mộng Giác, kẻ đã được cán bộ văn hóa cao cấp của VC là Mai Quốc Liên cho phép in và phát hành trường thiên tiểu thuyết “Sông Côn Mùa Lũ”, nhà văn Nhật Tiến cũng đã được VC cho phép in chung với người em là nhà văn Nhật Tuấn một tập truyện ngắn.

*

Theo tin báo chí thì, “Võ Phiến Tuyển Tập” của nhà văn Võ Phiến vừa được ra mắt tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt vào chiều Chủ nhật 28 tháng 1 năm 2007 vừa qua .

Buổi ra mắt sách này đã thu hút khoảng hai trăm văn thi hữu từ nhiều nơi tới…

Nhiều văn thi hữu đã lên bầy tỏ những điều mình hiểu, mình biết về nhà văn Võ Phiến như Nguyễn Mộng Giác, Mai Kim Ngọc, Nguyễn Hưng Quốc, Nguyễn Tường Thiết, Trần Dạ Từ.

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác, tác giả của hai bộ trường thiên tiểu thuyết đã có nhận xét rằng:

“Truyện ngắn của Võ Phiến đọc xong thấy ngơ ngác bần thần, không là niềm vui mà là những nỗi buồn ngổn ngang. Nhân vật của ông (Võ Phiến) là những người dân quê xấu xí, vụng về. Họ đã ám ảnh chúng ta vì họ không tìm được nơi trú sở giống như chúng ta… Võ Phiến muốn cảnh tỉnh chúng ta về hiểm họa Cộng Sản.” [sic!]

Và “Sau cùng nhà văn ngoài 80 tuổi đời, trên 60 tuổi viết đã lên tình tự cùng văn giới và đồng hương. Ông khá xúc động mà đưa ra sự phân vân rằng: “Xưa, như cả Nguyễn Du chẳng có ai ra tuyển tập mà sao bây giờ thì ào ạt. Phải chăng là nhằm để bảo toàn văn phẩm đương đại , trước những chấn động thời thế với ‘chiến tranh cách mạng’ từ chủ nghĩa CS với ý thức hệ khác đã làm tốn hao xương máu và phá hủy đi nhiều nền văn hóa khi chủ trương tiêu diệt những nền văn hóa khác. Nên “Tuyển Tập” đã là hầm trú ẩn trước những tàn phá này.”

Và nhà văn Võ Phiến kết luận: “Dù là tuyển tập tác phẩm hay tác giả thì sau này cũng sẽ kéo về hồi hương.”

Theo ký giả Nguyên Huy, người tường thuật buổi ra mắt sách thì “Toàn thể trên hai trăm người tham dự đã đứng cả dậy vỗ tay khi Võ Phiến chấm dứt phát biểu, để biểu tỏ tấm lòng chân (trân?) quý của mình với một nhà văn có tài đã bỏ nhiều tâm huyết mà “nói hộ” cho cả một thế hệ trong một giai đoạn lịch sử quá nhiều thương đau, bi thiết cho dân tộc và đất nước.” (Tuần báo Việt Tribune số 40 từ 02 đến 08-02-2007).

*

Nhà văn Võ Phiến, người “có uy thế văn nghệ đầy mình” - nói theo cách nói của nhà phê bình Thụy Khuê, rất xứng đáng được hưởng những tràng pháo tay của những người tham dự buổi ra mắt “Tuyển Tập Võ Phiến” vừa được tổ chức vào cuối tháng 1 năm 2007 tại Nam Cali.

Có điều tôi không hiểu, cũng như tôi đã nêu thắc mắc trong bài viết này cách đây 12 năm khi nghe nhà văn Võ Phiến trả lời với chương trình phát thanh Khoa học Kỹ thuật và Nhân văn phát trên làn sóng 96.7 FM tại Orange County là “có người xin phép dịch truyện để đăng trong một tuyển tập và ông bằng lòng.” Vấn đề tôi đặt ra ở đây là tên tuổi của ông, một nhà văn “có uy thế văn nghệ ở hải ngoại” - như ông - lại xuất hiện bên cạnh những nhà văn ở trong nước (như Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Lê Minh Khuê, Hồ Anh Thái) trong tuyển tập The Other Side of Heaven ( tạm dịch Phía Bên Kia Thiên Đường) được đem ra thảo luận trong cuộc hội thảo “Bể Dâu” tại Đại học San Francisco do tên tay sai VC Vũ Đức Vượng tổ chức để mở màn trận “vận động chiến” tấn công vào mặt trận giao lưu văn hóa tại hải ngoại. (Xin được không đề cập đến việc làm của những nhà văn có truyện in chung trong tuyển tập này như Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Xuân Hoàng, Trần Vũ… trong bài viết này. Để biết về việc làm của các nhà văn này, độc giả có thể tìm đọc quyển “Thiên Hạ Phong Trần” của Nguyễn Thiếu Nhẫn do nhà xuất bản Tiếng Dân phát hành vào năm 2005).

“Dù là tuyển tập tác phẩm hay tác giả thì sau này cũng sẽ kéo về hồi hương”. Chúng tôi có thắc mắc về câu phát biểu đã được cả trên 200 người vỗ tay tán thưởng này của nhà văn Võ Phiến. Theo chúng tôi được biết thì, cả hai nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Nhật Tiến đã phải xum xoe, bợ đỡ, cạy cục xin xỏ mới được VC cho phép in và phát hành tập truyện ngắn “Quê Nhà, Quê Người” và truyện dài “Sông Côn Mùa Lũ” ở trong nước. Và theo nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc, người đã bị VC không cho vào Việt Nam khi dẫn phái đoàn du sinh từ một đại học ở Úc đến Việt Nam, đã phát biểu trong cuộc hội thảo Văn Học Việt Nam Hải Ngoại được tổ chức tại tòa soạn Việt Báo ngày 27-1-2007 (mà chính nhà văn Võ Phiến có tham dự), đã phát biểu như sau: “Không nên chờ đợi trong nước nhắc nhở tới văn học hải ngoại bởi chính quyền CS đã phủ nhận văn học hải ngoại và ngay cả nền văn học của miền Nam trước đây.”

Và nếu là vậy thì, không biết chừng nào “Dù là tuyển tập tác phẩm hay tác giả thì sau này cũng sẽ kéo về hồi hương?”

Năm nay nhà văn Võ Phiến, theo bài báo thì đã trên 80 tuổi đời. Mười hai năm trước, năm 1995, chúng tôi có lên tiếng về việc ông đã để ai đó lợi dụng “uy thế văn nghệ đầy mình” của ông để dịch và in một truyện ngắn trong tuyển tập “Theo Other Side Of Heaven” cùng với các nhà văn ở trong nước để mở màn trận vận động chiến tấn công vào mặt trận giao lưu văn hóa tại hải ngoại.

Nhà văn Võ Phiến đã im lặng từ bấy đến nay.

Đến nay các bộ mặt hôn đít bạo quyền của các nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Nhật Tiến, Trương Vũ (tức Trương Hồng Sơn, người đã dịch các truyện ngắn từ Việt ngữ sang Anh ngữ để in trong quyển “Phía Bên Kia Thiên Đường”)… đã lộ rõ trong vụ Trung tâm William Joiner Center do tên Việt gian Nguyễn Bá Chung thuê mướn hai cán bộ VC Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi viết tờ “căn cước đỏ” cho 3 triệu người Việt tỵ nạn Cộng Sản và đã bị “người tù kiệt xuất” Nguyễn Hữu Luyện và 11 nguyên đơn đứng ra kiện WJC.

Nay, ra mắt “Tuyển Tập Võ Phiến”, nhà văn 80 tuổi với “uy thế văn nghệ đầy mình” lại nói lời tự ru mình và ru người: “Dù tuyển tập tác phẩm hay tác giả thì sau này cũng kéo nhau hồi hương!

Sau này là bao giờ? Chẳng lẽ lại “hồi hương” theo cái kiểu của ông Nguyễn Cao Kỳ hay nhạc sĩ Phạm Duy? Hay là nhà văn Võ Phiến sẽ gửi “Tuyển Tập Võ Phiến” hồi hương trước theo cách làm của các nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Nhật Tiến, Bùi Vĩnh Phúc (3)?!

NGUYỄN THIẾU NHẪN

Email:laomoc45@...

(1)Quyển “Quê Nhà, Quê Người” in chung với Nhật Tuấn

(2)Quyển “Sông Côn Mùa Lũ”do NXB Văn Học – Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Học.

(3)Nhà xuất bản Văn Học đã in và phát hành quyển “chuyên luận” về Trịnh Công Sơn của Bùi Vĩnh Phúc.

XUÂN VỀ TRÊN THUNG LŨNG PHƯỢNG HOÀNG


DTDB


Arizona nổi tiếng là một vùng nóng nổI tiếng trong 50 tiểu bang của nước Mỹ. Thật vậy là vùng sa mạc mà, mùa hè thì Arizona nóng ơi là nóng. Nóng cháy da phỏng trán, nóng như đem bàn ủi ở độ nóng cao nhứt ịn vào da thịt, ịn trên lưng… Vì thế chúng ta sẽ không làm sao tìm được bóng dáng người lớn đi bộ trên đường, chạy xe đạp, hay trẻ con nô đùa chạy giỡn, đi cầu tuột, đánh đu… trong các công viên. Còn sân nhà nào có cỏ thì là những nhà có tiền, nhà giàu. Bởi dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời tuôn nóng cả trăm độ kéo dài mấy tháng trời thì nước đâu mà tưới cho phỉ, nên cỏ làm sao mà sống nổi đây! Cho nên chúng ta đừng có mơ mộng thấy được thấp thoáng “Bóng hồng sa mạc” ngoài phố, hoặc trước các tiệm lớn đại hạ giá những hàng bách hóa chất chồng bán bên ngoài mà đa số phái nữ ưa thích mua sắm.

Thung lũng Phượng Hoàng về mùa hè, tư nhân, công tư sở, chợ búa 24 giờ có chạy máy điều hòa không khí. Nếu ở bên trong nhìn ra thì đẹp ơi là đẹp, có bầu trời trong, mây trắng bay, và sao nắng nhấp nhánh…

Còn ở bên ngoài thì ôi thôi, đứng đâu cũng bị nóng, đi đâu cũng nóng, ngồi đâu cũng nóng… Nóng thật nóng, nóng bức rức khó chịu, nóng muốn nghẹt thở, nóng quá đi thôi!

Nhưng ai cũng biết ở đời mà, luôn có luật bù trừ! Hễ Thượng Đế cho chúng ta cái nầy thì thường lấy cái khác. Nên về mùa đông, có những nơi đã mặc áo quần đặc biệt chống lạnh năm bảy lớp rồi mà vẫn còn lạnh cắt thịt, xé da, lạnh tái, lạnh tê, lạnh giá buốt tâm hồn! Tuyết rơi phủ trắng khắp các nẻo đường phố… Như các vùng ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ, Trung Tây nước Mỹ Chicago, Michigan, Colorado, New York… Còn Arizona thung lũng Phượng Hoàng thì nhiệt độ ở khoảng 50 đến 65 độ F. Cây cối bắt đầu đâm chồi, nẩy lọc… cho lá xanh hoa thắm, trong tiết trời lành lạnh của mùa xuân, cái lạnh man mác dễ chịu vô cùng. Bởi mỗi năm cứ vào chánh mùa đông ở xứ người, thì lại nhằm vào Tết Nguyên Đán của chúng ta.

Cứ mỗi năm, vào mùa xuân của ta đến vùng sa mạc Arizona có mỹ danh thung lũng Phượng Hoàng, chói chang nắng gió đẹp và ấm áp vô cùng. Quý vị sẽ bắt gặp những tà áo dài của bốn mùa là lượt trong lễ hội ở các nơi thờ phượng như: Chùa, nhà thờ, Hội Thánh Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo… Trong các hội chợ Tết, qui tựu gần cả chục ngàn người Việt Nam đi dự lễ hội và thưởng xuân.

Mỗi thành phố lớn ở mỗi tiểu bang Mỹ, cộng đồng người Việt thường tổ chức một, hoặc hai hội chợ Tết khác ngày với nhau, hay của các hội đoàn, đoàn thể khác ở địa phương. Để người dân Việt nếu không có thời gian đi hội chợ nầy cũng có dịp đi hội chợ ngày khác để thưởng Tết, du xuân …

Khắp nơi trên thế giới ở nước nào, nơi nào có người Á Đông. Nhứt là người Việt Nam, thì những cửa tiệm lớn, ngay từ đầu tháng Chạp đã trưng bày bán bánh trái, những món ăn đặc biệt để cúng giỗ trong mấy ngày lễ Tết. Con cháu, bạn bè đến thăm sẽ thưởng thức những món ngon, vật lạ đãi khách, khi họ đến chúc Tết hoặc về mừng ngày lễ truyền thống của gia đình.

Họ sẽ tặng quà cáp cho nhau, ăn uống, vui chơi thỏa thích trong những ngày đầu năm Tết Nguyên Đán. Để rồi sau đó lại tiếp tục đi làm trả nợ áo cơm cho sự sống hàng ngày như mọi ngày…

Các nhà thường cúng trên bàn thờ ông bà mâm ngũ quả có: Cầu, dừa, đủ, xoài, dâu, thơm… Phải có 5 trong số 6 hoặc nhiều loại trái cây khác. Nhưng không cúng chuốingh, bởi “chúi nhủ” đấy mà! Các loại mứt như là: mứt dừa, mứt bí, mứt khóm, mứt gừng, mứt dẻo, chuối ép khô, hồng khô, chà là… Các loại bánh như là: bánh tét, bánh chưng, các loại bánh tráng, bánh phồng. Giấy tiền vàng bạc, trầm, nhang, đèn, trà… Cùng với các loại hoa ở miền Châu Á, do những người buôn bán mua từ vùng nắng ấm chở đến như: hoa mai, thọ, cúc, đào, thủy tiên, lan… Cây kiểng, hoa lá xanh tươi hơn hớn, màu sắc sặc sỡ…

Những ngày thường, người Việt Nam (Lương giáo, thờ cúng ông bà) trên bàn thờ Tổ Tiên luôn có hương, đăng, trà, quả và khói nhang thơm tỏa bay nghi ngút để trong nhà ấm cúng. Còn những ngày Tết Nguyên Đán nhà người Việt Nam nào mà không có bánh mứt, bình hoa, nhạc xuân, sách báo, trái dưa hấu, bao lì xì… Để mùa xuân gia đình thêm phần thi vị… Bởi ông cha ta đã bảo: “Đầu năm vui tươi thì suốt năm mới trong nhà gia đình sẽ được hài hòa, vui vẻ, hạnh phúc, ăn nên làm ra. Tấn thời, tấn lộc, tấn bình an, phát tài…” Ngoài ra còn có những tấm liễn treo nơi cột nhà, treo trên vách cùng những tấm tranh “Mai lan cúc trúc” tượng trưng cho 4 mùa được may mắnHoặc những câu đối, những câu được kẻ chữ lớn như “Phước, Lộc, Thọ” bằng mực tàu, trên giấy hồng đơn.

Mấy năm gần đây dân An Nam mua bánh, kẹo, mứt… làm ra tại các tiểu bang ở Mỹ, hoặc Âu Châu như Pháp, Hòa Lan, Bỉ… chở đến. Còn các loại bánh mứt, tôm, cá, khô, lạp xưởng, đồ khô, đồ đông lạnh… sản xuất từ các nước Cộng sản như Tàu, Việt Nam coi bộ ít được người Việt tị nạn chiếu cố cho lắm. Vì nhiều nguyên nhân: Không đủ tiêu chuẩn vệ sinh. Giữ trong tủ đông đá quá ngày phẩm chất đã bị mất, hương vị không còn… Ăn vào dễ, lấy ra khó vô cùng, rất tai hại cho sức khỏe, cho cơ thể con người… Đôi khi còn mất cả tính mạng! (Tin tức xác thực nầy là do các nhân viên còn có lương tâm làm việc tại các công ty sản xuất đó. Đã báo động cho toàn thế giới biết để cẩn thận, giữ gìn…)


Hội chợ Tết Nguyên Đán năm trên thung lũng Phượng Hoàng tổ chức trước chợ Mekong Supermarket, trong khu Mekong Plaza (Arizona). Hội chợ được long trọng khai mạc lúc 11 giờ sáng ngày 6 tháng 2 năm 2010. Trong 2 ngày 6 và ngày 7 - nhằm ngày 23 (đưa Ông Táo về Trời) và ngày 24 Âm lịch, tháng Chạp.

Bước vào cổng chánh hội chợ Tết, chúng ta thấy những lá Quốc kỳ Việt Nam vàng ba sọc đỏ, quốc kỳ Mỹ phấp phới tung bay rợp trời xanh. Cùng hai bên lối đi vào dưới những dây cờ bướm Việt, Mỹ chen lẫn với những dây kết bằng hàng, lụa ngũ sắc… Những gian hàng của các đại diện hội đoàn, đoàn thể, các đại diện tinh thần như chùa, nhà thờ… Các cơ sở thương mại, công tư sở có nhiều tặng phẩm để giới thiệu mặt hàng... Lời người xưa vẫn đúng “Dĩ thực vi tiên” nên những quán lộ thiên bán các món ăn: chiên, nướng… tỏa bay thơm phưng phức, và lúc nào cũng đông khách đứng sắp hàng chờ mua.

Trước khán đài đặt sẵn mấy trăm ghế dựa cho quan khách đến dự lễ, nghe nhạc, và xem trình diễn văn nghệ.

Bầu trời hôm nay xanh biếc một màu. Ánh nắng xuân như trải lụa, hòa cùng làn gió xuân ấm thấm đậm tình xuân của người Việt tha hương ở Thung lũng Phượng Hoàng. Trong hội chợ Tết tưng bừng tiếng nhạc, tiếng trống múa lân, tiếng pháo nổ liên hồi, tiếng pháo chà, pháo chuột lẹt đẹt… Cùng những trò giải trí như: Đố vui để học, thi đánh cờ tướng, thi vẽ, thi trẻ em tài năng, thi trẻ em mặc Quốc phục đẹp, triển lãm “Hành Trình Của Chiếc Thuyền Tự Do”… Có những vũ điệu múa nón, múa quạt… Những bài Dân ca làm náo nức lòng người… Những bài nhạc về xuân nhạc điệu réo rắc thấm đậm tình xuân… Các ca nhạc sĩ ở địa phương, và ca sĩ từ California về giúp vui, trình văn nghệ trong suốt hai ngày hội chợ từ sáng đến tối.

Trong phần phụ diễn văn nghệ, ban tổ chức mời được những ban văn nghệ bạn để họ biểu diễn trống và những vũ điệu của một vài sắc tộc Trung Hoa, Mễ, cũng như những điệu múa và hát của dân bản xứ (người Da Đỏ), sặc sỡ màu sắc và vui tươi, rộn ràn. Ngoài ra còn có Carnival của Mỹ hỗ trợ để cho trẻ em và người lớn vui chơi trong những ngày tư, ngày Tết.

Người du xuân, thưởng Tết đến lần lượt, khi rải rác, khi dồn dập, tới tấp suốt ngày. Càng về chiều những người đến tham dự hội chợ mỗi lúc một đông hơn (sau giờ làm việc).

Ngoại cảnh vui tươi rộn ràng thảnh thơi, khiến lòng viễn khách hồi tưởng những mùa xuân trên quê hương vào thời biển lặng sông trong, thanh bình thạnh trị mà ngậm ngùi, mà thương nhớ thuở miền Nam Cộng Hòa…

« ……
Quê ngoại ơi thuở em còn niên thiếu
Cứ mỗi năm mùa tháng Chạp bãi trường
Xếp bút nghiên về đồng nội mến thương
Để vui hưởng hương xuân, phong vị Tết

Nay xứ người trong đông phong mưa tuyết
Tết lạnh lùng kẻ dị chủng ngoại nhân
Nhớ cô hương tràn nắng đẹp mùa xuân
Mà mắt lệ che mờ trên phố thị… »

Phía sau khán đài, mặt tiền của Mekong plaza có những dãy bàn dài trong lều và lộ thiên có: Quán nhạc, quán cà-phê, quán sinh tố… Có gian hàng bán quần áo cổ truyền (áo dài khăn đóng của quý ông, áo dài khăn vành của quý bà…) Gian hàng nón Huế, gian hàng các quà kỷ niệm làm bằng tay. Có Họa sĩ vẽ tranh ngay trên áo, vẽ chân dung. Gian hàng trưng bày ảnh và chụp ảnh nghệ thuật … Gian hàng của đại diện các cơ quan truyền thông, sách báo, băng nhạc CD, DVD (phim bộ…) Gian hàng lớn của Mekong Plaza tặng bánh kẹo, áo thun cho người đến tham dự hội chợ Tết. Có chiêm tinh gia coi bói liền tại chỗ không cần lấy hẹn…

Anh Nam Giao người bạn văn “văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình” từ bấy lâu tôi chỉ trao đổi trên điện thư. Hôm nay mới có duyên được diện kiến ở hội chợ nầy. Anh vui miệng hỏi:

- Chị DB, chị có thích và tin ở bói toán không?

Tôi mỉm cười, trả lời anh:

- Có lẽ tôi thích bốc số tử vi hơn! Nhưng theo tôi, số phần con người không riêng gì ở có mấy lá bài và chỉ tay thôi đâu. Còn anh thì sao?

- Từ nhỏ đến giờ tôi chưa xem bói… Chị xem kìa, cũng có người đang ngồi coi bói. Xin một quẻ bói đầu năm cũng vui lắm, phải không?

Nhìn theo tay anh chỉ phía gian hàng xem bói. Thấy có người đang coi và có người ngồi chờ. Tôi cười, nhỏ giọng với anh Nam Giao:

- Tôi không là người bói mà cũng biết anh đã sai. Hôm nay là những ngày cuối năm, chớ không phải là ngày đầu năm đâu nghe.


Thung lũng Phượng Hoàng người Việt sống rải rác, riêng rẽ. Có lẽ vì thế mà họ ít quan tâm nhiều về hội chợ Tết Nguyên Đán (?) Hội chợ Tết ở đây không có cả chục ngàn người tham dự như ở Chicago, Stockton… Mấy cục ngàn người như ở Sacramento, San Fransico, San Jose… Cả trăm ngàn người như ở Wesminster (Nam California). Tuy nhiên vùng sa mạc Phượng Hoàng đã có trên 6, 7 ngàn người tham dự trong 2 ngày hội chợ Tết Nguyên Đán Canh Dần năm nay (theo số chánh thức giấy vào cửa)

Thật sự mà nói, ở hải ngoại nếu không nhờ những mạnh thường quân, những người có tấm lòng, chịu cực, chịu khó để đứng ra nhận lãnh nhiệm vụ nặng nề tổ chức những buổi lễ hội như những ngày lễ Tết Nguyên Đán, Giỗ Tổ Hùng Vương, Hai Bà Trưng, ngày Quân Lực, ngày Quốc Khánh, ngày Quốc Hận 30 tháng 4… thì không thể nào gây được sự chú ý, cũng như nhắc nhở, hoặc đánh động vào lòng, vào tâm hồn hầu hết mọi người dân Việt tị nạm Cộng sản tha phương. Nhứt là lớp trẻ đến xứ người còn quá nhỏ, hoặc những trẻ sanh ra ở xứ tạm dung nầy.

Bởi sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, nước Việt Nam hoàn toàn rơi vào tay Cộng Sản. Từ đó trẻ em Việt Nam bị nhồi sọ những giáo điều, về chủ thuyết của Cộng Sản. Còn những bài học Công Dân, Giáo Dục, tiên học lễ, hậu học văn, học làm người… thì lơ là vứt vào một chỗ, hoặc bôi xóa. Cho nên lớp trẻ ở Việt Nam còn kẹt bên kia bức màn tre theo chế độ Cộng sản bị mất mát quá lớn! Các em không hưởng được, không thấu hiểu được phong tục, tập quán, những điều hay lẽ thiệt… Rất nhiều, rất nhiều về giống dòng của Việt tộc.

Chân thành cảm ơn những mạnh thường quân, những hội đoàn, đoàn thể trong vùng đã hỗ trợ từ vật chất đến tinh thần để Mekong plaza, nhóm bạn trẻ Maria Hamim, Tina Lương, Mộng Tuyền, nhóm anh chị em của Nguyệt San Bút Tre, VIP Payment Solutions và Mekong Plaza cùng chung vai, góp sức tổ chức hội chợ Tết Nguyên Đán vùng sa mạc thung lũng Phượng Hoàng (Arizona) nầy. Ban tổ chức đã góp nhiều công sức tổ chức, dàn dựng cho 2 ngày hội chợ Tết thật đầy đủ về mọi mặt từ hình thức, vật chất, đến tinh thần… Để hội chợ Tết thật trang trọng, đại qui mô quy tựu đông người Việt và nhiều sắc dân Á Châu trong vùng đến tham dự.

Theo ban tổ chức Tất cả lợi nhuận của 2 ngày hội chợ Tết, sẽ tặng cho “CARE PARTNERSHIP AND THE MESA PUBLIC SAFETY FOUNDATION”.

Cá nhân tôi rất cảm động và hãnh diện về việc làm của quý vị, của các bạn trẻ ở Arizona. Các bạn đã làm một việc rất đáng được tuyên dương, thán phục, và đáng được khích lệ. Việc làm rất hiếm rất quý của các bạn tiêu biểu cho lớp trẻ có lòng. Vì không phải ai cũng chịu hy sinh, chịu đứng ra gánh vác việc nặng nề, và tổ chức được thành công như những ngày hội chợ Tết Nguyên Đán nầy đâu.

Nhìn vào sự hoạt động về Văn học nghệ thuật của một vùng nào, người ta có thể nghĩ và đoán biết được ít nhiều đến dân trí ở vùng đó! Các bạn hãy cố gắng lên. Đừng chùn bước trước khó khăn (nếu có)… “Vào rừng xanh thì sợ gì không củi đốt” Các bạn sẽ không cô đơn! Rồi đây sẽ có những bậc đàn anh, đàn chị, chú bác… ủng hộ cho việc làm có nghĩa, có tình và quý báu của các bạn.

Biết rằng một con én không làm thành mùa xuân. Nhưng có con én mùa xuân thêm phần ý nghĩa…

Chân thành cảm ơn ban tổ chức đã cho tôi có dịp viếng thăm, và tham dự hội chợ Tết Canh Dần ở thung lũng Phượng Hoàng vùng sa mạc Arizona. Cho tôi được hưởng lại hương xuân phong vị Tết, trong bầu không khí thật ấm tình xuân và thấm đậm tình người xa xứ!


California, xuân Canh Dần 2010

Tệ xá Diễm Diễm Khánh An


DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh

Vân Anh -Ngày 1 tháng 10 Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh

Ngày 1 tháng 10
Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh

Bài viết này nhằm để thông tin cho tất cả khối người Việt lưu vong tại hải ngoại hiện nay phải ý thức được một sự thật vô cùng nguy hiểm cho đất nước, cho dân tộc Việt Nam. Và bài viết này nhằm vạch trần âm mưu thâm độc, tàn ác của bọn Việt gian Cộng sản bán nước cũng như bọn tay sai của chúng đang nắm các hệ thống báo chí, các đài phát thanh, hệ thống thông tin, đang hoạt động mạnh mẽ cho Việt Gian Cộng sản cũng như bọn bành trướng Sô Vanh Cộng sản Tàu ở hải ngoại, nhất là ở Hoa Kỳ. Nguy hiểm nhất là bọn tay sai làm công không cho bọn Việt Gian Cộng sản ngày nay, chúng đã và đang là một đảng cướp, chúng làm việc hoạt động trực tiếp do lệnh từ Bắc Kinh chỉ đạo, chỉ thị. Chúng ngậm miệng không dám đả động đến vấn đề Trung Cộng đang chiếm giữ nước Việt Nam qua bọn tay sai bù nhìn là bọn: Trung Ương đảng Việt Gian Cộng sản. Như vậy bọn tay sai truyền thông nói chung và bọn trung ương đảng Cộng sản Hà Nội lại phạm thêm trọng tội nữa là tội bán hẳn nước Việt cho Tàu vào ngày 1 tháng 10 năm 2010, với tang chứng rõ rệt.
Cũng trong bài viết dưới đây, chúng tôi trình bày sự thật chính trị đang diễn tiến mà bọn Cộng sản Việt Gian ở Hà Nội không bao giờ dám nói lên. Các báo chí, đài phát thanh, truyền thông cho Cộng sản ở hải ngoại hiện nay lại càng không bao giờ dám nói đến. Lẽ giản dị là hầu hết bọn Việt gian Cộng sản và tay sai của chúng, đều quá ấu trĩ, ngu xuẩn, kiêu căng, ích kỷ. Chúng tưởng rằng chúng đang làm “chính trị” có lợi cho Việt Gian Cộng sản và bọn bành trướng Sô Vanh Trung Cộng và chắc chắn chúng sẽ thành công, sẽ buộc các chính phủ tự do trên thế giới “phải” giúp chúng để chúng tiếp tục tồn tại và bóc lột nhân dân Việt Nam nhiều thêm nữa.
Hiện nay vì quyền lợi cá nhân ti tiện bọn tay sai chỉ lo bợ đỡ, nịnh nọt Cộng Sản (Tàu cũng như Việt) đến mức chúng không bao giờ nhắc nhở đến vấn đề phải lật đổ hay tiêu diệt bọn Việt Gian Cộng sản (vì bọn này mới chính là bọn bán nước nước cho Tàu Trung Cộng hiện nay). Chúng ngang nhiên công nhận sự hiện hữu của bọn Việt Gian Cộng sản, chúng viện cớ rằng: chỉ có Cộng sản mới “lật đổ” được Cộng sản, và chỉ có Cộng sản Hà Nội mới “biết cách” “chống Tàu”. Ngay cả chính phủ Hoa Kỳ (ông TT Obama) hiện nay cũng nghĩ rằng: phải giúp cho Việt Gian Cộng sản để chúng “chống tàu” hay “chận đứng” các cuộc tiến quân về phía Nam của Trung Cộng. (Về điểm này nếu tình hình cho phép, Vân Anh sẽ viết lên sự thật về cuộc chia quyền và phân lợi của Hoa Kỳ và Trung Cộng trong hơn bốn mươi - 40 - năm qua như thế nào!. Nhất là những người Việt Quốc Gia lưu vong như chúng ta đừng ảo tưởng đến sự trợ giúp của “người bạn” Mỹ . Đây là Sự Thật mà Sự Thật này quá lớn và thật Phủ Phàng cho nên hiện nay và trước đây ít người dám nghĩ đến về “Người Bạn Đồng Minh” của mình. Nhưng dù có nghĩ hay không thì: Đây Là Sự Thật). Cho nên chúng không bao giờ dám nhắc đến tội ác của bọn Việt gian Cộng sản đã phạm với dân tộc Việt Nam trong hơn 60 năm qua (sau hơn 60 năm ở miền Bắc và hơn 35 năm qua ở miền Nam), chúng đã phạm tội quá man rợ với toàn thể dân tộc Việt Nam.
Trong thời điểm này bọn báo chí, phát thanh, thông tin cho Cộng sản hay đang hoạt động cho bọn Việt gian Cộng sản ở hải ngoại. Nếu nhìn kỹ thì ta thấy chúng chỉ tuyên truyền có lợi cho Cộng sản. Chúng không bao giờ có một tiếng nói nào cho dân tộc Việt Nam, cho tổ quốc Việt Nam. Nhưng chúng đâu hiểu rằng bọn Việt gian Cộng sản thì chúng chỉ có tàn ác, tham lam, bán nước và làm tay sai cho ngoại bang hay bất cứ thế lực nào để chúng được tồn tại. Từ thời điểm này trở đi đất nước Việt Nam được xem như một thuộc tỉnh của Trung Cộng. Ví dụ như: Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, Thanh Hải ..v.v… Dân tộc Việt Nam muốn sống và tồn tại thì chỉ có một con đường duy nhất là phải dùng võ lực để lật đổ chế độ Cộng sản Việt Gian Hà Nội đang bán nước, làm tay sai và bù nhìn cho Bắc Kinh.
Bài viết dưới đây là phản ảnh sự việc đang xảy ra trong nước và cũng là một lời cảnh cáo, cũng như một bản cáo trạng dành cho tất cả bọn ủy viên trung ương đảng Việt Gian Cộng Sản biết rằng đây là sự thật đang diễn tiến. Bài viết này cũng để động viên tinh thần người Việt trong nước cũng như ngoài nước để có cách thức tiêu diệt Cộng sản Việt cũng như Cộng sản Tàu. Hiện nay vì thời gian quá cấp bách để có thể động viên nhân sự gây chiến theo đường lối cổ xưa. Hơn nữa hiện nay muốn đánh bại bọn Việt Gian Cộng Sản mà lại đánh nhau với vũ khí cổ điển trong thời đại điện tử ngày nay thì có thể không còn hợp thời nữa. Chúng ta phải có sách lược đánh như thế nào để trong một thời gian ngắn nhất mà có thể tiêu diệu được toàn bộ các tên đầu não của chúng. Nếu không thì chúng cũng có thể điều động hàng triệu quân Tàu sang chiếm Việt Nam, cũng như chiếm trọn Nam Á châu.
Như vậy:
A) Mục đích “đại lễ ngày 1 tháng 10” của Việt Gian Cộng sản là gì?
B) Tại sao có sự trùng hợp giữa ngày của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tổ chức buổi hội luận ngày 29 tháng 9, 2010 chủ đề “Kinh nghiệm của Mỹ tại Đông Nam Á, 1946-1975?”.
C) Tại sao Ngoại Trưởng Hillary Clinton lại chúc mừng cho bọn Việt Gian Cộng sản khi chúng tổ chức “Đại Lễ Quốc Khánh Tàu ngày 1 tháng 10, 2010?”
D) Tại sao bọn Việt Gian Cộng Sản không tin Mỹ mà lại chọn theo Tàu?.
Bọn Việt Gian Cộng Sản thừa hiểu Mỹ là ai, và hơn ai hết bọn chúng cũng thừa biết là nếu tin và theo Hoa Kỳ thì tất mất rất nhiều quyền lợi và không được tiếp tục bóc lột, đè đầu cởi cổ người dân nhiều thêm nữa. Nếu Hoa Kỳ cho phép giữ được quyền lực thì quyền lực này cũng chỉ “có thời hạn” như nhóm cầm quyền Marcos, Saddam..v.v… Như nếu chúng chọn đi với Tàu thì được vô thời hạn như: Kim Chính Nhật (Bắc Hàn - Kim Jong Il) cha truyền con nối, nay đến đời cháu nội là Kim Chính Vân (Kim Jong Un) vẫn còn được (Trung Cộng) “bảo kê”. Chọn đi (làm tay sai) với Tàu thì tiếp tục giữ ngôi vị “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý” tức là không cần luật pháp, hiến pháp. Luật pháp Cộng sản (nếu có) thì chỉ để cho “dân đen” còn với đảng chúng nó thì “miệng tao là luật, tao là luật. Lẽ dĩ nhiên đi với Hoa Kỳ thì đảng Việt Gian Cộng Sản không thể tiếp tục “miệng tao là luật” được. Cho nên chuyện bà Ngoại trưởng Clinton tuyên bố sẽ đến thăm Việt Gian Cộng sản để … “thu phục” bọn chúng là một điều rất mơ hồ, ví như đàn gãy tai trâu, vì chúng không bao giờ “ngu dại” đi với phương Tây để mất quyền đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý”.
Vậy để tìm hiểu sự lưu manh của bọn Việt Gian Cộng Sản mượn lý do Vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long (toàn dân Việt Nam hiện nay nên nhớ rằng: Vua Lý Thái Tổ ra chiếu đời đô vào tháng 7 Âm Lịch năm 1010. Bọn Việt Gian Cộng sản làm kỷ niệm lễ “dời đô” từ ngày 1 đến ngày 10 tháng 10, nhằm ngày 3 tháng 9 Âm Lịch) để làm bình phong che lấp mục đích của chúng là chúng đang làm “Đại Lễ Quốc Khánh cho Tàu Trung Cộng”. Vì chúng không thể tổ chức kỷ niệm ngày lịch sử “Dời Đô” của tiền nhân Lý Công Uẩn vào tháng 7 âm lịch mà chúng đợi cho đến gần ngày 24 tháng 8 âm lịch, tức là ngày 1 tháng 10 Tây lịch để bắt bọn tay sai Việt Gian Cộng Sản tổ chức “hoành tráng” “đại lễ Quốc Khánh của Tàu Cộng”. Mục đích để chúng nói với “Mẫu quốc” Bắc Kinh và thế giới là: “chúng tôi Việt Gian Cộng Sản công khai sát nhập nước Việt Nam vào thành một thuộc tỉnh của Tàu và hôm nay là ngày mùng 1 tháng 10, 2010. Việt Gian Cộng sản chúng tôi tuyên bố từ đây toàn bộ Việt Nam là bộ phận của nước Trung Hoa trọn vẹn”, Việt gian Cộng Sản sẽ làm theo các tỉnh khác của Tàu. Vậy ngày 1 tháng 10 là ngày “Quốc Khánh” của Tàu, thì các tỉnh của Tàu đều phải tổ chức Đại Lễ “hoành tráng” như: treo lồng đèn đỏ, đốt pháo bông, ca tụng đảng, ca tung công ơn cán bộ Cộng sản Tàu cũng như Việt đã đè đầu cởi cổ, cướp đoạt xương máu nhân dân, mọi người từ viên chức địa phương, đến chức sắc tôn giáo phải kính cẩn dâng hương và quỳ lạy trong ngày “Đại Lễ Quốc Khánh” của Tàu. Trước ngày “kỷ niệm dời đô” đoàn thanh niên Việt Gian Cộng Sản đến Tàu triều cống, đem cờ quạt diễn binh, nhập chung với bọn lính Tàu diễn hành tại nước Tàu, dưới đại kỳ và hồng quân Tàu.
Kể từ năm 1945 đến nay, đây là lần đầu tiên người ta thấy bọn Việt Gian Cộng Sản tổ chức ngày “hoành tráng” này (“Quốc Khánh” Tàu). Điều này hoàn toàn không đúng vào thời điểm vua Lý Thái Tổ dời đô vào tháng 7 âm lịch, năm Thuận Thiên I. Bọn Việt Gian Cộng Sản “dời đô” sát nhập nước Việt Nam vào “Mẫu quốc Tàu” vào ngày 24 tháng 8 cho đến ngày 3 tháng 9 Âm Lịch, cũng là ngày Quốc Khánh của bọn Tàu Sô Vanh. Nếu nhìn kỹ chúng ta thấy tượng của tiền nhân Lý Công Uẩn được trang phục như người Tàu, tượng được tạc nhỏ và gương mặt “bẹc” như gương mặt người Tàu. Trong khi đó “tượng” của tên Việt Gian bán nước Hồ Chí Minh thì to lớn được đặt ở Nghệ An và tại Hà Nội. Chúng dựng thêm tượng của tên giặc Hồ bắt tay tên giặc Tôn để đánh dấu là cả đảng Việt Gian Cộng Sản và Quốc Hội của chúng, đều quay về “Mẫu quốc Tàu”, và không hề có chuyện “cởi mở” hay có khát vọng hướng về thế giới tự do, như lời kể của Ngoại Trưởng Hillary Clinton vừa tuyên bố.
Ngày xưa chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ đã lầm lẫn nên mắc rất nhiều sai phạm, và ngày nay qua lời phát biểu của bà Ngoại Trưởng Clinton, những người am tường thời cuộc cũng còn thấy Hoa Kỳ đã dậm chân tại chổ như 37 năm về trước. Như vậy phải chăng chính phủ ông Obama đã mất hướng đi!, thiếu chỉ đạo!, và sẽ đi và vết xe củ của thời gian trước đây!. Như vậy ta có thể hình dung chỉ trong một thời gian từ 5 năm đến 10 năm hay là đến năm 2020, thì Việt Nam sẽ không còn dấu tích gì gọi là Việt Nam nữa. Và không phải bây giờ mà từ nhiều năm qua, Việt Gian Cộng sản đã “nhập cảng” văn hóa Tàu vào Việt Nam. Chúng làm cho trẻ con thích mặc đồ Tàu, người lớn thích xem phim bộ Tàu, hàng chục tờ báo ngay trong nước chuyên phổ biến những chuyện Tàu và truyện xưa, truyện cổ Tàu theo kiểu nhồi sọ dân Việt Nam từ từ và dần dần với tính cách trường kỳ, cho văn hóa Tàu quen thuộc và tiêm nhiễm vào trí não người Việt. Các loại đồ dùng, máy móc Trung Cộng tràn ngập Việt Nam với giá rẻ ..v.v…
Trên truyền hình khắp các tỉnh trong nước hầu hết là chiếu các phim bộ của Tàu với cả gia đình chúi đầu vào xem. Trẻ con Việt hiện nay có thể thuộc sử Tàu, đời nhà Thanh, nhà Hán hơn thuộc sử Việt Nam. Chúng ta nên nhớ rằng hơn 700 năm trước Minh Thành Tổ đã đề ra sách lược này và ngày hôm nay bọn Tàu Trung Cộng đang thi hành sách lược của nhà Minh. Bước kế tiếp là Trung Cộng sẽ bắt người Việt phải dùng tiền Tàu với đồng “nguyên” (nhân dân tệ) và chắc chắn chúng sẽ áp dụng luật pháp sắt máu và tàn bạo đối với kẻ bị trị là người Việt Nam. Các trường Trung, Tiểu học sẽ phải dậy tiếng Tầu làm ngôn ngữ chính. Tiếng Việt sẽ chỉ còn là tiếng nói cho đến khoảng 25 năm sau hay là một thế hệ sau và sẽ tự nhiên biến mất, tiếng Tàu sẽ là ngôn ngữ chính với lũ trẻ Tầu lai. Hiện nay một số không nhỏ nông dân Tàu không có ruộng đất đã tràn sang đất Việt và tương lai không xa người Tàu sẽ dần dần thay thế nông dân Việt Nam tại các vùng đồng, ruộng, vườn. Một số lớn con gái, phụ nữ sẽ được thu gom gửi về Tàu để làm vợ hay là làm nô lệ tình dục cho khoản 150 triệu người Tàu không thể kiếm ra vợ.
Nhiều nước lân bang của Tàu từ trước cho đến này đều đã bị chúng đồng hóa và diệt chủng họ. Lỗi tại ai!. Chắc chắn Hoa Kỳ là quốc gia hiểu rõ câu trả lời trên hơn ai hết. Nay đến lượt nước Việt Nam trở thành một thuộc tỉnh của Trung Cộng. Ông TT Obama và bà Ngoại trưởng Hillary Clinton sẽ trả lời ra sao, từ bây giờ và trong tương lai gần 90 triệu người Việt Nam đều có một mối căm hờn, căm thù tột độ đối với bọn Việt Gian Cộng sản Việt và Tàu Trung Cộng. Mỗi người Việt đều hiểu rằng: chúng ta nên hiểu rằng, chúng ta phải tiêu diệt cho bằng được bọn Việt Gian Cộng sản trước tiên để cứu Tổ Quốc Việt Nam, cứu lấy quê hương thân yêu chúng ta, cứu toàn dân thoát khỏi ách thống trị tàn bạo, tàn ác, đoạ đày của hỏa ngục Cộng sản. Chúng ta hợp quần thì đây là sức mạnh chính yếu và vô địch, chúng ta sẽ tiêu diệt bọn Việt Gian Cộng sản và ngăn chận mọi ý đồ Sô Vanh xâm lăng bành trướng diệt chủng của Trung Cộng.
Để kỷ niệm ngày “dời đô” (sát nhập nước Việt Nam vào “Mẫu quốc Tàu”), từ cờ xí, phim ảnh, kịch nghệ, trang trí, y phục, lồng đèn đỏ đều do bọn Tàu đem từ Tàu sang (chúng ta phải chú ý điểm này). Mục đích bọn Việt Gian Cộng Sản chúng làm như vậy để làm gì?. Xin thưa: để chúng chứng tỏ với “Mẫu quốc Tàu” là: nhân dân Tàu thì hành lễ như là một tỉnh của Tàu, tương tự như khu vực Nội Mông, và mọi người Việt nên ngầm hiểu rằng: đây là khu tự trị “Nội An Nam” của Tàu. Vậy toàn bộ hệ thống đảng Việt Gian Cộng Sản từ Trung Ương đến cấp tỉnh, quận, làng, xã và bọn trí thức phản tỉnh cuội đều cung đầu quỳ lạy bọn Tàu. Cho nên bọn chúng không bao giờ dám nêu đúng cái tội tày trời của bọn Việt Gian Cộng Sản bán nước. Ví dụ như Nguyễn Đan Quế chỉ dám nêu lên “lộ trình 9 điểm”, và Nguyễn Văn Lý thì viết kiến thư hay kiến nghị kêu gọi “nhịn ăn” mừng “đại lễ”. Nhưng có điều nếu “đại lễ 10 ngày nhịn ăn”, thì có lẽ Nguyễn Văn Lý không thể nhịn nỗi, nên bèn tuyên bố: “nhịn ăn 3 ngày”. Nếu hiện nay Nguyễn Văn Lý khôn ngoan (dùng bên “tay phải đang liệt 40%”), Nguyễn Văn lý bấm thẳng số điện thoại cầm tay (di động) đến “tăng thống Thích Trí Quang” của Phật Giáo Ấn Quang để nhờ “thích” Trí Quang mách hộ cho “nghệ thuật tuyệt thực chống VNCH vào thập niên 60”. “Thích” Trí Quang “tuyệt thực” cả tháng bằng “nước cam vắt với sửa hột gà, và bánh bông lan, cũng như gỏi cuốn chay”, nên Thích Trí Quang dù “tuyệt thực” vẫn phây phây hội luận với báo chí. Ngày nay Nguyễn Văn Lý được đảng vỗ béo, giảm án cho Lý được về sớm 4 năm, để Nguyễn Văn Lý kêu gọi “người Việt hải ngoại đừng đấu tranh nữa mà hãy để cho bọn Việt Gian Cộng Sản tiếp tục theo kiểu cầm quyền, bán nước cho Tàu.”
Ngoài “phương pháp tuyệt thực” như trên, “thích” Trí Quang hằng đêm được các nữ đệ tử “đấm bóp” cũng như tẩm bổ bằng “cháo đậu đen nấu thịt bò” nên vẫn khỏe như vâm. Lưu manh và gian xảo như “thích” Trí Quang thì mới lừa nổi Hoa Kỳ. Ngày nay Nguyễn Văn Lý phải “được” ở tù nhiều năm nửa thì may ra mới bằng 1/10 cái gian xảo, lưu manh của “thích” Trí Quang. Hiện nay cái lò đấu tranh cuội còn có những tên lưu manh như: Cù Huy Hà Vũ giả vờ nỏ mồm đòi kiện Nguyễn Tấn Dũng nhưng không hề rớt cọng lông của Dũng hay của Cù. Điều của chúng làm để chứng tỏ rằng chế độ Việt Gian Cộng Sản của chúng có cởi mở, nên họ Cù được tự do ăn nói, tự do “phóng uế tư tưởng” và tự do tôn vinh Võ nguyên Giáp, và cuối cùng thì được tự do kiện tên Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng .v..v…
Riêng tên Nguyễn Huệ Chi thì “nhìn đời qua lăng kiếng dày” để hô hào “chuyện Bô xít” và chẳng bị làm sao. Trong khi đó bọn Tàu thản nhiên tiếp tục xẻ rừng, đạp núi Trường sơn tiến quân vào chiếm cứ. Chúng đã tàng trữ vũ khí, hỏa tiển tại các khu vực quan trọng làm cứ địa để đe dọa lân bang trong vùng Đông và Nam Á như: Nam Dương, Mã Lai, Lào, Cam bốt, Miến Điện, Nhật Bổn, Phi Luật Tân .v..v.. Các căn cứ này chỉ có quân Tàu được phép ra vào, lao công Việt Nam nếu được trưng dụng xây cất căn cứ thì không được ra khỏi khu vực đang làm việc, phần lớn các việc (xây hệ thống phòng thủ) đều do Trung Cộng đem người của chúng từ bên Tàu sang làm, vì chúng muốn bảo vệ các cơ sở mật của chúng, các “công nhân - chuyên gia” này sau đó đã chiếm đất và định cư. Chúng cũng ngang nhiên cướp đoạt đất đai trong vùng chúng chiếm đóng. Tóm lại bọn Việt Gian Cộng sản đã đồng tình cho chuyên viên Tàu và quân đội Tàu xâm thực, xâm lăng đất Việt.
Những điều nói ở trên thì Hoa Kỳ cũng thừa biết bọn Việt Gian Cộng Sản tự chúng chọn làm tay sai, Việt Gian qua khẩu hiệu “Bôn Xê Vít Hóa” toàn dân, “Bôn Xê Vít Hóa” toàn đảng. Nhưng cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ là Kissinger người nổi tiếng đi đêm với Việt Gian Cộng Sản để “Bàn Giao miền Nam” cho Cộng sản. (chúng ta người Việt Nam nên nhớ rằng: “Mỹ Bàn Giao Miền Nam Cho Cộng Sản”. Chứ không phải đánh nhau và Mỹ thua trận). Trong buổi hội luận ngày 29 tháng 9, 2010 vừa qua chủ đề “Kinh nghiệm của Mỹ tại Đông Nam Á, 1946-1975.” Kissinger tự bào chữa là: “bọn chúng (Cộng Sản) đòi hỏi thống nhất đất nước”. Vậy không lẽ trong suốt thời gian hòa đàm “hòa bình” Ba Lê!. Hoa Kỳ không có được một phụ tá nào đọc nỗi tiếng Việt?. để hiểu khẩu hiệu của tên Hồ Chí Minh?! và không ai nhắc nhở rằng châm ngôn của tên Việt Gian bán nước Hồ Chí Minh là: “tôi dẫn năm châu đến đại đồng” (Cộng sản)”. Đã là Cộng sản thì chúng không bao giờ tôn trọng bất cứ hiệp ước nào mà chúng đã đặt bút xuống ký.
Kissinger nói: “So it was Senator Magnuson who was visiting China, and he had a meeting with Cho En-lai (Chu Ân Lai), and Cho En-lai was complaining about the American bombing in Cambodia which was his part of the deal. And Magnuson said, “Don’t worry about it. The Congress has just stopped it.” Whereupon, Cho En-lai flew into a rage and started pounding the table because he - that it turned out, that an agreement he had made did not make him look very effective. But this is one of those episodes.”
Điều Kissinger nhắc nhở là: “nếu muốn nói chuyện gì liên quan đến Việt Nam hay những vấn đề liên quan đến Đông Nam Á, thì phải bàn thảo trước với Tàu Trung Cộng”. Cho dù đại diện cường quốc Hoa Kỳ là Nghị sĩ Magnuson còn bị Chu Ân Lai lên mặt đập bàn, quát tháo ầm ĩ, phương chi bọn tay sai Việt Gian Cộng sản thì chẳng làm nên tích sự gì. Bọn chúng chỉ có việc “bẩm báo” thôi cũng chưa nên thân. Vì vậy trước đây và cho đến bây giờ bọn Việt Gian Cộng sản đều phải “chạy bộ” qua Tàu một ngày 3 hay 4 bận để xin chỉ thị!.
Gần đây việc tranh chấp Hoàng Sa - Trường Sa chỉ là trò chơi để quảng cáo “món hàng” vũ khí của các tay buôn ngoại hạng, “khi mất gà mới chịu làm chuồng”. Thế là các tay buôn vũ khí được dịp khoe hàng “xịn”, một số quốc gia vội vã tung hàng tỷ đô la mua các loại vũ khí hạng bét để “bảo vệ gia xúc”. Sau những giờ phút “nghẹt thở” thì đến việc bọn Tàu phù dùng “tàu đánh cá” khiêu chiến với Hải quân tuần tra của Nhật. Đàn em Bắc Hàn đánh chìm chiến hạm của Nam Hàn .v..v.. là dịp cho Mỹ, Nga, Trung Cộng đem đủ loại tàu ra khoe, từ tàu lớn đến tàu nhỏ, từ tàu nổi đến tàu chìm. Nước nào cũng cần, họ cần để nắn gân nhau lấy tiền, thì mà dại gì không làm!. Thế là các đại gia “tư bản” của các bên được dịp lôi hàng bọc sắt từ nghĩa địa ra “đánh bóng” và bán lại.
Ngày 29 tháng 9 vừa qua bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ quên lời thú nhận của Ngoại Trưởng Kisinger là: “It was America’s first experience with limits in foreign policy, and it was something painful to accept”. Dịch nôm na là: đây là trãi nghiệm đầu tiên của Hoa Kỳ với chính sách đối ngoại “xiếc chặt thòng lọng” đó là sự thật phủ phàng. Hơn thế nữa Ngoại Trưởng Kissinger xem như rất nể sợ Lê Đức Thọ, một tên có “văn hóa kiểu mổ heo” với lưỡi dao sắc bén tài tình để “tùng xẻo con voi Mỹ”. “is in my day-to-day dealing with Le Duc Tho, he was at the edge of obnoxiousness. I mean he operated on us like a surgeon with a scalpel with enormous skill, always courteous”. Và cũng trong buổi hội thảo đó bà Ngoại Trưởng Clinton thú nhận là: “And yet, the lessons of that era (Việt nam War) continue to inform the decisions we make”. Tạm dịch: “chưa hết, những bài học của thời kỳ đó tiếp tục gây ảnh hưởng đến nhiều quyết định khác”. Đúng như lời Nghị sĩ Mc Cain nói: “the wrong side win” (thằng xấu đã chiến thắng). Nghĩa là Ngoại Trưởng Kissinger đã đem cả dân tộc Việt Nam “giao cho bọn ác quỷ” vào năm 1973.
Ngày 29 tháng 9, 2010, chính bọn cướp đó được “đồng minh” Hoa Kỳ mời sang Mỹ, để nghe lời ca ngợi của Ngoại Trưởng “lỗi lạc” Kissinger và Ngoại Trưởng “lạc lỗi” Clinton. Để sau đó đúng năm (5) ngày sau là: ngày Thứ Hai ngày 4 tháng 10, 2002 Hoa Kỳ vội vàng giành quyền “ứng xử Biển Đông”. Đại sứ Hoa Kỳ tại Phi Luật Tân là: Harry Thomas tuyên bố rằng: “sẵn sàng giúp xây dựng một bộ luật ứng xử mang tính ràng buộc, nhằm giải quyết những tranh chấp về lãnh thổ tại Biển Đông giữa các thành viên Hiệp hội Đông Nam Á - ASEANTrung Quốc”.
Hiện nay có lẽ bà Ngoại Trưởng Clinton còn bị ám ảnh bởi “Chiến Tranh Việt Nam”, và cựu Ngoại Trưởng Kissinger vẫn sợ “văn hóa kiểu mổ heo” của Lê Đức Thọ, đã làm cho một nhà “ngoại giao tài ba lỗi lạc” của thế giới tự do như Kissinger mà còn “sai lầm”, thì ai có thể đứng ra bảo đảm là: Chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ hiện nay không vấp phải sai lầm như 37 năm về trước?!. Hoa Kỳ … Hoa Kỳ … và Hoa Kỳ … lịch sử bây giờ và sau này của Hoa Kỳ sẽ viết gì trong sách vở. Điều này người viết xin dành câu trả lời cho các nhà trí thức Hoa Kỳ!.
Sự sống chết của hàng chục triệu sinh linh người Việt Nam hay vài trăm triệu sinh linh con người vì họa Cộng sản không thể chỉ trả lời ngắn gọn trong câu nói của cựu Ngoại Trưởng Kissinger là: “I believe that most of what went wrong in Vietnam we did to ourselves”. Nghĩa là: những sai lầm tại Việt Nam là do chúng tôi gây nên”. Hàng nhiều triệu người Việt Nam đã chết oan uổng chỉ vì “những sai lầm” của các nhà “ngoại giao” Hoa Kỳ?!. Vậy ngày nay ai là người phải chịu trách nhiệm để xin lỗi thân nhân những người đã chết vì “những sai lầm” đó?.
Một giao kèo mua bán máy bay của hảng Boeing chẳng hạn, cũng luôn kèm theo những điều khoản bảo kê dài hạn và cam kết bảo trì vài chục năm cho hợp đồng mua bán. Một miền Nam, một nước Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền trước khi người Mỹ và Cộng sản đặt chân đến nơi đấy. Thế mà nơi này đã được ngưỡi bạn “đồng minh” “ngã giá” bán cho Tàu và “bàn giao miền Nam” cho Cộng sản ngoài sự hiểu biết của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, của nhân dân Việt Nam, trước khi có cái gọi là hội đàm “hòa bình” Ba Lê, lại hoàn toàn không có một tờ giấy “bảo kê”, và để đến ngày hôm nay qua câu nói của cựu Ngoại Trưởng Kissinger là: “We had made - come to an understanding with the North Vietnamese in Paris. It became apparent in Saigon that we could not implement it. We had always had the position that Saigon would have to agree. We had made a mistake in our judgment. We thought that Thieu would be so happy with the fact that he was preserved, that his government was preserved, that he would not haggle about all the subsidiary clauses”. Dịch nôm na là: Chúng tôi đạt được thỏa thuận với Bắc Việt. Nhưng đối với Sài gòn thì chúng tôi không thuyết phục được. Mọi khi chúng tôi ở vào thế thượng phong và Sài gòn đều phải (ngoan ngoản) chấp nhận. Nhưng chúng tôi dự đoán sai. Chúng tôi nghĩ là Thiệu sẽ vui mừng vì ông ta duy trì được chức vụ, chính quyền của ông ta còn tồn tại, và ông ta không phải mặc cả về những điều tiểu tiết.
Chúng ta có thể thấy cái nhìn lệch lạc của Ngoại Trưởng Kissinger khi ca tụng Lê Đức Thọ và Chu Ân Lai hết lời, trong lúc “đồng minh Hoa Kỳ” xem miền Nam Việt Nam là một món hàng “bất khiển dụng” và họ đã vứt bỏ không thương tiếc. Đến nay vào tháng 10 năm 2010, Kissinger còn có thể mở miệng nói những lời mà có lẽ không một vị Ngoại trưởng nào trên thế giới có thể nói ra. Đúng là Kissinger có khác. Cái giá của bài học với người “đồng minh Hoa Kỳ” là đã đánh đổi bằng xương và máu của hàng nhiều triệu người Việt Nam vô tội. Những đoạn phim cho thấy bà Ngoại Trưởng Clinton đứng để quan sát bọn Việt Gian Cộng Sản dàn cảnh “đào xới tìm hài cốt của các chiến binh Hoa Kỳ”, vẫn quý hơn hàng triệu người dân vô tội đã và đang chết dần mòn dưới bàn tay cai trị sắt máu của bọn Việt gian Cộng Sản mà “mẫu quốc” của chúng là bọn Tàu Sô Vanh bànhh trướng Bắc Kinh. Rõ ràng là một sự so sánh lệch lạc, thiếu cân xứng từ bà Ngoại Trưởng của “siêu cường” “hạng nhất” trên thế giới. Một cựu Ngoại Trưởng thiếu hiểu biết về đất nước và con người Việt Nam, đã có “những” hành động “sai lầm” về ngoại giao, cũng như sự thiếu cẩn trọng của một Ngoại Trưởng như: Kissinger và bà Clinton đã và đang làm cho nhiều quốc gia trên thế giới ngày nay mất rất nhiều niềm tin vào những lời hứa hẹn của Hoa Kỳ trước những vấn đề tối quan trọng của nền hòa bình thế giới.
Qua sự phát biểu của Ông Kissinger cho thấy thái độ hung hãn của Chu Ân Lai đập bàn giận dữ la hét với Nghị sĩ của Quốc Hội Hoa Kỳ trong thập niên 60’s, hành động nghênh ngang của Tàu đòi Hoa Kỳ chia quyền lãnh đạo thế giới, phân tranh “lãnh hải Hoa Kỳ từ quần đảo Hawaii trở về Mỹ, còn từ Hawaii trở đi là khu vực do Tàu kiểm soát”. Hoa Kỳ có nên ngoan ngoãn như lời của cựu Ngoại trưởng Kissinger hay Ngoại trưởng Clinton khi cho là: “In today’s world, it is more imperative than ever that we seek to end conflict and to look for ways that we can connect based on our common humanity. We will not agree on everything. We will have different political systems. But we have to look for a way to find that common ground and to work toward common aspirations that fulfill the potential for peace, progress, and prosperity.”
“Hiện nay, hầu như chúng ta giải quyết mọi xung đột bằng cách tìm những điểm tương đồng của đồng loại để kết nối tình giao hảo. Cho dù chúng ta không đồng ý trong mọi vấn đề. Chúng ta có guồng máy chính trị khác nhau. Nhưng chúng ta tìm những điểm đồng thuận để đáp ứng cho ước vọng hòa bình, tiến tới và cùng có giàu mạnh.”
Lời tuyên bố khó hiểu ở trên của bà Ngoại trưởng Clinton nói đến làm giàu cho ai”?. Trong lúc đất nước Việt Nam đang bị Việt Gian Cộng sản và Trung Cộng xâm lăng, xâm thực. Thế mà chính phủ Hoa Kỳ vẫn che mắt khen tặng và khuyến khích các quốc gia Á Châu khác hãy làm theo gương bọn Việt Gian Cộng Sản. Thì thật không ai có thể hiểu được.
“Tri hành phải hợp nhất”!. Lời tuyên bố của bà Chủ Tịch Quốc Hội Pelosi như thế nào?. Trong chuyến đi “ngoại giao” đến Bắc Kinh gần đây. Bà Pelosi nói rằng: “Hoa Kỳ nhận thấy vấn đề môi trường là quan trọng hơn hết”. Bà đã che mắt để không thấy chuyện Trung Cộng vi phạm nhân quyền với tất cả các sắc dân nhỏ trên cùng lục địa chung quanh nước Tàu. Chúng đã diệt chủng hàng trăm sắc dân nhỏ yếu. Đến ngày nay nạn nhân của chúng là dân Việt và đất nước Việt Nam đã trở thành thuộc tỉnh của Trung Cộng qua bọn tay sai của chúng là bọn Việt Gian Cộng sản. Bà Chủ tịch Quốc Hội Hoa Kỳ quên cả những hình ảnh nhân dân và các vị tu sĩ Tây Tạng bị giết một cách tàn bạo dã man được phơi bày trên báo chí và truyền hình thế giới. Bà quên đi những lúc chính bà đã tiếp kiến Đức Đạt Lai Lạt Ma, bà nghe những lời tố cáo về tội ác diệt chủng nhân dân Tây Tạng của bọn cầm quyền Bắc Kinh. Thế giới này dù muốn hay không, thì cũng phải nhìn nhận Đức Đạt Lai Lạt Ma là biểu tượng thánh thiện nhất của dân tộc Tây Tạng đang bị lưu vong. Văn hóa, tôn giáo Tây Tạng đang bị Trung Cộng xóa khỏi lịch sử văn hóa thế giới.
Nay qua việc bọn Việt Gian Cộng Sản đã tự nguyện sát nhập vào thuộc tỉnh của Tàu với tang chứng không thể chối cãi là ngày: “Đại Lễ 1 tháng 10”, cũng là ngày Quốc Khánh của Trung Cộng. Điều này có lẽ đã làm cho Hoa Kỳ cảm thấy “tinh thần nhẹ nhàng” và lương tâm không còn bị thôi thúc bởi “Hội Chứng Chiến Tranh Việt Nam”. Và hàng hóa “made in China” hay “made in Indochina” cũng là các món hàng rẻ cho dịch vụ kinh tế thị trường kim dung tư bản của các tay tư bản quốc tế .
Hiện nay cuộc diễn binh của Hoà Kỳ tại vùng Thái Bình Dương có tiếp tục xảy ra với Nam Hàn, Nhật Bản, Phi Luật Tân và kế tiếp có thể là Thái Lan chăng?!. Quý vị đang lãnh đạo các quốc gia Á Châu đang nghĩ gì khi nhìn thấy đất nước Việt Nam đang dần dần biến thành một thuộc tỉnh của Trung Cộng. Ngày 1 tháng 10 sang năm có lẽ quốc gia quý vị cũng sẽ kết đèn giăng hoa để mừng ngày “đại lễ Quốc Khánh của nước Trung Hoa vĩ đại”. Dân tộc quý vị rồi cũng sẽ “bị diệt vong”. Mọi người đều đau buồn!. Chỉ có ông Kissinger và bà Hillary Clinton là vui vẻ và đang ồn ào cỗ võ cho sự “chiến thắng” đó. Chỉ có họ là Vui!
Vân Anh .

Bài Xem Nhiều