We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 20 January 2011

Vì đâu du học sinh Việt hay bị tấn công?


Tôi sống ở bắc Mỹ và nhận thấy một trong nhiều các nguyên nhân dẫn đến việc tấn công du học sinh, trong đó có học sinh Việt Nam, là thái độ của một số du học sinh đã châm lửa cho thành phần quá khích.

Kính gửi tòa soạn VnExpress và bạn đọc gần xa.

Gần đây, nhiều vụ du học sinh bị tấn công ở nước ngoài như Nga, Mỹ, Australia... đã dấy lên sự quan ngại cho học sinh, sinh viên Việt Nam ở nước ngoài và phụ huynh ở Việt Nam.

Người dân lên án và chính phủ các nước liên quan cũng đã ra tay tìm và trừng phạt loại tội phạm đó. Nhưng không mấy người công khai nói lên nguyên nhân sâu xa của vấn đề này và tìm cách khắc phục.

Tôi sống ở bắc Mỹ và nhận thấy một trong nhiều các nguyên nhân dẫn đến việc tấn công du học sinh, trong đó có học sinh Việt Nam, là thái độ của một số du học sinh đã châm lửa cho thành phần quá khích.

Rất nhiều lần, tôi đã chứng kiến và cảm thấy ái ngại vì hành vi của du học sinh, nhất là các em nam. Ở xứ sở tôi đang sống người ta rất lịch sự, tôn trọng nhau, tôn trọng người già, trẻ em, và phụ nữ. Ở nơi công cộng người ta rất trật tự, tự giác chấp hành luật pháp, nhường nhịn nhau theo thứ tự ưu tiên xã hội. Vậy mà, không ít lúc tôi thấy du học sinh không thèm xếp hàng ở trạm giao thông công cộng. Có em vì sợ trễ giờ hay sao mà chạy ào vào đứng ngay đầu hàng người đang xếp, trước bao nhiêu cặp mắt ngơ ngác của người khác. Nhiều khi trên xe buýt tôi thấy du học sinh châu Á ngồi ngay trên các ghế ưu tiên cho người già và trẻ em và thản nhiên ngồi đó khi mà những người già và phụ nữ thì đứng.

Khi các em đi thành nhóm thì các em nói chuyện lớn tiếng, cười nói ồn ào, mặc những người khác rất im lặng và trật tự. Cách ăn mặc và đầu tóc của nhiều em lại rất dị hợm, làm nhiều người nhìn với ánh mắt không thiện cảm. Tôi từng gặp nhiều lần du học sinh lên xe buýt mà không mua vé, tay cầm một cái vé cũ, úp úp mở mở, để đánh lừa tài xế (làm như thể là người đi vé tháng) tranh thủ chạy ào lên xe khi hành khách đang vào xe, và tài xế đã phải lôi em đó tống cổ ra ngoài. Tôi thật thấy xấu hổ vì hầu hết các em đó nhìn ngoại hình là đoán được người Việt hoặc người Hoa.

image

-------------------------------------

Nhiều du học sinh nữ sang đây không phải vì mục tiêu chính là đi học, các em hay lui tới những nơi tụ tập, cố tìm cách làm quen, mồi chài con trai ở đây để ở lại theo diện kết hôn.

Những hình ảnh và hành vi như vậy đã gây ác cảm cho nhiều người ba xứ, đặc biệt là các thanh niên quá khích. Do đó, những vụ tấn công du học sinh châu Á có phần xuất phát từ hành vi của chính du học sinh VN. Rất tiếc là trong nhiều cuộc tấn công, nạn nhân là các em ngoan hiền, không phải là du học sinh xấu, vì bọn tấn công cứ nhắm vào học sinh châu Á, không cần biết người tốt kẻ xấu là ai.

Việc du học hiện nay là chính đáng nếu như bản thân học sinh và gia đình có điều kiện đi học nước ngoài để được giáo dục cái hay, nhữvăn minh tiến bộ mà trong nước chưa đáp ứng được. Ngược lại, nhiều người đua đòi, đi du học để khoe khoang, hoặc bố mẹ kiếm nhiều tiền quá làm con cái hư hỏng nên tống khứ ra nước ngoài, hoặc đi tìm cơ hội định cư... thì việc đó có thể gây hại cho người khác, đặc biệt là những du học sinh đứng đắn.

Hoàng Thanh Phương


Ý kiến bạn đọc:

Một bài viết quá chính xác !

Nền tảng ý thức của người Việt mình còn thấp hơn so với nước bạn nhiều. Do ý thức của du học sinh quá kém. Đó cũng là lý do bị đánh. Bài viết này quá chính xác !

Mr.D

--------------------------------------------------------------------------------

Thái độ của Du học sinh

Nhận xét của anh/chị rất chính xác. Rất nhiều du học sinh Việt Nam có ý thức công cộng rất kém, có lẽ là do cách giáo dục của XHCN từ nhỏ. Ngay như truờng mình ở Guangzhou - China, số luợng du học sinh Việt Nam đông thứ 3 sau Hàn Quốc và Thái Lan. Nhưng ý thức của sinh viên Việt Nam rất kém, thường xuyên bị nhắc nhở về mở nhạc to làm ảnh huởng việc học tập nguời khác, làm ồn ào... Tuy nhiên tình hình vẫn đâu vào đấy chẳng thấy sửa đổi. Các bạn ấy hình như không còn biết xấu hổ khi bị người ta nhắc nhở hay sao???

L.H.

--------------------------------------------------------------------------------

Một bài viết quá chính xác !

Nền tảng ý thức của người Việt mình còn thấp hơn so với nước bạn nhiều. Do ý thức của du học sinh quá kém. Đó cũng là lý do bị đánh. Bài viết này quá chính xác !

Mr.D



--------------------------------------------------------------------------------

Thái độ của Du học sinh

Nhận xét của anh/chị rất chính xác. Rất nhiều du học sinh Việt Nam có ý thức công cộng rất kém, có lẽ là do cách giáo dục của XHCN từ nhỏ. Ngay như truờng mình ở Guangzhou - China, số luợng du học sinh Việt Nam đông thứ 3 sau Hàn Quốc và Thái Lan. Nhưng ý thức của sinh viên Việt Nam rất kém, thường xuyên bị nhắc nhở về mở nhạc to làm ảnh huởng việc học tập nguời khác, làm ồn ào... Tuy nhiên tình hình vẫn đâu vào đấy chẳng thấy sửa đổi. Các bạn ấy hình như không còn biết xấu hổ khi bị người ta nhắc nhở hay sao???

L.H.



--------------------------------------------------------------------------------

Thái độ của du học sinh

Kính gởi Tòa soạn, Tôi đang công tác trong một trường dạy ngoại ngữ, chuyên dạy luyện IELTS để đi du học. Theo tôi thấy ý thức của các bạn học viên ở trường tôi rất kém, không biết nếu sau này họ đi du học thì hình ảnh Sinh viên Việt Nam trong mắt bạn bè sẽ ra sao?? Vấn đề đơn cử như việc đi thang máy, các bạn đang chờ thang, thang vừa mở cửa là các bạn ùa vào, mặc dù người ở trong chưa ra. khi vào thang rồi thì bạn bấm tất cả các nút chọn tầng, mặc dù ở chỗ tôi chỉ có 4 tầng! nếu ở các tòa nhà có 20, 30 tầng thì sẽ ra sao?? Câu hỏi này xin dành cho các bạn nào có ý nghĩ tương tự như vậy trả lời nhé!

H.N.P.



--------------------------------------------------------------------------------

KHÁ ĐÚNG VỚI HIỆN TRẠNG Ở VIỆT NAM

Cảm ơn bạn đã nêu được nguyên nhân vấn đề, theo tôi tác giả nói khá đúng, vì đó đang là vấn nạn, là hiện trạng ở Việt Nam hiện nay. Ra đường ở Việt Nam ai cũng thấy điều đó, giờ hầu như chẳng còn tôn ti trật tự nào cả, là người trẻ mà tôi cũng thấy bức xúc, thấy tổn thọ khi phải chịu sức ép, căng thẳng ở mọi nơi.

Giao thông ở Việt nam ta giờ thật hỗn loạn, ô tô xe máy đi lẫn lộn, đến ô tô còn đánh võng, chen lấn. Văn hóa xếp hàng giờ hoàn toàn không còn trong suy nghĩ người Việt nam. Nhiều khi tôi ước mình không phải ra đến đường, vì tham gia giao thông căng thẳng quá, xe cộ đi vô tổ chức, tiếng còi xe inh ỏi.

Nếu ai đã từng sang Singapore rồi thì sau khi về nước thấy mệt mỏi, oải lắm, ở bên đó chẳng có tiếng còi xe. Đường phố Hồng Kong còn chật chội hơn mình nhiều, nó chỉ tương đương đường phố cổ Hà Nội mà chẳng tắc đường. Rộng đến như đường Trần Khát Trân, Hà nội mà cũng chật, xe cộ đi lộn xộn, loạn xạ

VINCT



--------------------------------------------------------------------------------

Thật xấu hổ.

Văn hoá giao tiếp cũng như ứng xử nơi công cộng của người Việt ta quá thấp. Giáo dục của ta đã gần như bỏ qua vấn đề này. Tôi có liên tưởng du học sinh VN ở xứ người giống như những đứa trẻ con nhà nghèo và không được giáo dục đến nơi đến chốn. Lớp người hoặc tầng lớp khác thì không nói làm gì, du học sinh mà như thế thì thật là thê thảm!

NPS



--------------------------------------------------------------------------------

Du học sinh

Đồng ý với bạn P. vì tôi cũng đã từng là 1 du học sinh. Người ta yêu hay ghét mình là do cách sống và cư xử của mình nhiều hơn là màu da, sắc tộc.

Trong thời gian du học, tôi cũng có kết bạn với nhiều sinh viên bản xứ và cũng nghe được họ phàn nàn về cách hành xử của sinh viên Châu Á nói chung (cũng là những vấn đề như bạn P. nêu trên). Tuy nhiên, họ vẫn coi trọng những sinh viên châu Á biết hòa đồng và thích ứng với văn hóa của họ.

Hy vọng là mỗi gia đình khi cho con em đi du học nên tìm hiểu kỹ hơn về vấn đề này. Đừng để người VN mình bị đánh giá thấp vì những cá nhân thiếu hiểu biết.

NHL



--------------------------------------------------------------------------------

Còn nữa...

Tôi định cư ở Mỹ vài năm trước và hiện đang học ở trường South Seattle Community College. Tôi rất lấy làm xấu hổ khi thấy các em du học sinh Việt Nam nói chuyện ồn ào trong thư viện trường rất tự nhiên, thậm chí chửi thề "rất nhuyễn" trong từng câu nói! Cũng may là những người khác không hiểu thứ các người này nói! Cùng học 1 lớp, trong khi mình và các bạn khác sắp xếp lại bàn ghế thì nhóm du học sinh VN vẫn điềm nhiên ngồi cười nói rôm rả. Mình là người VN mà nói thật không hề có tí thiện cảm nào với các bạn này!

L. N.



--------------------------------------------------------------------------------

Một sự thật!

Bài viết thể hiện sự chính xác gần như tuyệt đối, có nhiều trường hợp không còn cách nào ngoài cách "cho một trận nhớ đời". Chỉ đáng tiếc cho những người bị vạ lây... Cám ơn tác giả bài viết... mong rằng phụ huynh du học sinh đọc được bài này.

V.Nguyen



--------------------------------------------------------------------------------

Hành xử của giới trẻ hiện nay ở nước ta

Những ý kiến ở trên là xác đáng. Tôi đã quá tuổi "cổ lai hy" rồi, thấy rằng so với các thế hệ trước đây, thì thấy rõ cách sống của thế hệ thanh thiếu niên ngày nay, chưa nói gì đến ý thức dân tộc, có quá nhiều vấn đề mà XHCN, ngành giáo dục và gia đình phái quan tâm rất nhiều. Nhiều khi người ta cứ thích nói đến ưu điểm, đến thành tích, mà coi nhẹ các khuyết điểm, các vấn đề

Không phải là vơ đủa cả nắm nhưng đa số các nữ du học sinh xuất ngoại đi học chỉ mong lấy mảnh bằng MBA (Making Baby in America/Australia) để được ở lại các nước Tự Do (từ bỏ thiên đường CS).


Vua Doughnuts Cambodge Triệu Phú Thành Kẻ Không Nhà




Ted Ngoy ham mê bài bạc. Nay bỏ đạo Phật theo Tin Lành và chấp nhận Chúa phạt vì đã phản bội vợ con. (Ảnh Gary Friedman/ LAT)

Dưới mái hiên của một Mobile home ở Long Beach, vua Doughnuts Cambốt, ngả lưng nằm suy gẫm sự đời. Một thời được hưởng giầu sang và sự nể trọng của cộng đồng; Một chú bé nghèo rớt mùng tơi, lấy được con gái người danh gia vọng tộc nhất Cambốt; Triệu phú, đã gặp mặt và tài trợ cho 3 vị Tổng thống Hoa kỳ.

Ted Ngoy tạo sự nghiệp bằng nghề làm Doughnuts. Qua nhiều năm ông hướng dẫn hàng ngàn đồng bào ông vào thương trường. Nhờ doughnuts, nhiều người Cambốt đã thoát khỏi hoàn cảnh cô lập đi vào dòng sinh hoạt chính của người Mỹ. Tạo dựng hình ảnh nơi thương trường: “Những chủ nhân ông doughnuts, người Cambốt.”

Ngày nay, ở tuổi 62, vua doughnuts đã phá sản, vô gia cư và sống nhờ vào sự bố thí của vài người bạn còn lại.

Ông James Dok, Chủ tịch Liên Hiệp Cộng Ðồng Cambodge, cán sự xã hội ở Long Beach nói: “Ông ta đã mất hết mọi tiệm doughnuts, giờ đây ông mới bắt đầu một đời sống mới.”

Với cái tên cúng cơm Bun Tek Ngoy, mẹ nuôi Ngoy tại một làng nhà quê sát biên giới Thái Miên. Anh thuộc giống Miên gốc Hoa, thành phần bần dân ở xứ Chùa Tháp.

Năm 1967, mẹ gởi anh lên học ở thủ đô Nam Vang. Anh phải lòng một cô gái đẹp và kiêu sa. Tên cô Suganthini Khoeun. Bố cô là một viên chức cao cấp trong chính phủ. Anh rể cô, Sutsakhan Sak, là cảnh sát trưởng, đã một thời gian thật ngắn, trong những biến động chính trị của Cam Bốt đã hành sử quyền làm tổng thống trong vài ngày ngắn ngủi.

Cha mẹ nàng mong muốn con mình sẽ nên duyên chỗ xứng đôi vừa lứa. Lúc bấy giờ, ở tuổi 16, Suganthini bị kín cổng cao tường, không bạn bè, không được nói chuyện với con trai và hoàn toàn cấm ra khỏi nhà một mình.

Ngoy sống trên gác xép, một căn nhà thuê, cách căn phố lầu của nhà nàng mấy con đường. Là con trai một anh phu xích lô chắc hẳn không có chút hy vọng nào được lọt vào mắt nàng, không có cả quyền mơ đến chuyện yêu cô. Nhưng một đêm anh đã nghĩ ra cách. Giống như truyện Trương Chi, Ngoy leo lên nóc nhà ngồi thổi ống sáo, tiếng sáo lánh lót vang xa khắp xóm. Suganthini và mẹ cô nghe được tiếng sáo thiên thai ấy. Mẹ cô nói đó là loại âm thanh của người con trai đang yêu.

Ngoy viết thơ cho nàng, nhận là người thổi sáo ấy, và nhờ cô sen của nàng đem thơ trao nàng. Tuần sau, Suganthini hồi âm, từ đó cô cậu bắt đầu bí mật trao đổi thư tín. Và rồi, Ngoy xin được gặp mặt.

Nàng viết, “Em nghĩ anh không dám vào phòng em đâu, nhà em đầy lính gác và có nhiều chó dữ.” Một đêm mưa tầm tã, Ngoy chui qua rào kẽm gai bị xước da rách thịt, leo cây dừa chung quanh nhà nàng. Ðu cây dừa nhẩy lên mái nhà rồi lẻn chui qua một cửa sổ. Ướt như chuột, máu me tùm lum, Ngoy rón rén ngoài hành lang mà cũng không biết phòng nào là phòng nàng. Hé mở cửa và lại trúng ngay chóc phòng Suganthini.

Cô nàng kinh hoàng, nhưng cũng cho anh ở lại. Suốt 45 ngày, anh trốn trong phòng nàng. Ngủ dưới gầm giường và phải trốn khi gia nhân vào phòng dọn dẹp. Ðêm đêm, Ngoy cõng nàng trên lưng leo cây dừa xuống đường, đạp xe đưa nàng ra dạo phố Nam Vang. Gần sáng lại phải đưa nàng về phòng. Một đêm, dưới ánh trăng rằm, hai người quì gối bên nhau, chích máu ngón tay, nặn vào ly nước, cùng uống, thề trọn đời chung thủy.

Bất thần, bố mẹ nàng khám phá chuyện bí mật tống cổ Ngoy ra khỏi nhà. Họ dàn cảnh cho Ngoy hẹn gặp nàng tại nhà một người quen, ép Ngoy phải nói anh chỉ đùa với nàng mà thôi. Bố mẹ cô và người nhà ngồi nấp phía trong theo dõi.

Thoạt đầu, Ngoy nói không yêu cô; Anh chỉ giả bộ vậy thôi. Nhưng sau đó Ngoy rút dao ra đâm vào bụng mình và thú thật, anh nói theo lời ép của bố mẹ em. Máu me lênh láng, buộc lòng bố cô phải kêu xe cứu thương chở đi bác sĩ.

Sau biến cố ấy, Suganthini bị nhốt trong phòng nhiều ngày. Bất mãn, đau khổ, cô uống thuốc ngủ tự tử. Nhờ phát giác kịp Suganthini chỉ bị coma. Sau khi cả hai bình phục, buộc lòng bố mẹ nàng phải chấp thuận cho họ lấy nhau. Chiến tranh bùng nổ, năm 1970, Ngoy nhập ngũ. Ðược người anh rể nàng nâng đỡ, Ngoy leo lên đến cấp thiếu tá và được bổ đi làm tại lãnh sự quán bên Thái Lan.

1975, Pol Pot và Khờ Me đỏ cướp chính quyền, cuộc diệt chủng Cam Bốt mở màn. Ngoy sang Mỹ khởi nghiệp trong thế giới doughnuts.

Họ thuộc đợt dân Cambốt đầu tiên đến tị nạn ở Mỹ. Hai vợ chồng, ba người con đến trại Pendleton không một xu dính túi. Nhà thờ Lutheran Peace ở Tustin thuê Ngoy làm hốt rác, quét dọn. Anh xin được việc làm thứ hai tại cây xăng. Gần cây xăng có một tiệm donut. Hàng đêm anh quan sát khách ra vào tiệm. Hăm hở muốn học việc buôn bán, Ngoy tìm gặp ông chủ tiệm. Họ nói Winchells Donut có chương trình huấn luyện và thuê làm quản lý. Ngoy xin vào học nghề rồi nhận tiệm Winchell donut ở Newport Beach. Anh thuê vợ và đứa cháu vào làm. Mấy người nhà làm 17 giờ mỗi ngày và dành dụm nhiều năm.

Ngoy mua tiệm donut đầu tiên của một cặp vợ chồng về hưu, tiệm xìu xìu ễn ễn. Từ ngày đổi tên là Christys Doughnuts ở La Habra bắt đầu sung túc. Từ đó bất cứ tiệm donut nào Ngoy mở cũng mang tên Christys Doughnuts.

Trong vòng năm sau Ngoy mua các tiệm ở Fullerton, Anaheim, Anaheim Hills và Buena Park. Anh còn muốn mua thêm tiệm nữa, nhưng đã thấm mệt với 5 tiệm đầu tiên này. Ngoy nẩy ra sáng kiến. Dân Cambốt tị nạn đến California khá đông. Tiệm doughnuts rất dễ điều hành. Chủ nhân có thể thuê mướn toàn người nhà. Ngoy mua và mở thêm nhiều tiệm và cho người đồng hương sang lại. Ngoy gật gù: “Tôi vui và mọi người đều vui vẻ cả làng.”

Ngoy lái xe motorhome, xe đủ tiện nghi đi vòng quanh California, mở tiệm ở Los Angeles, Modesto, Fresno, San Jose, vùng vịnh Brisbane, Sacramento và San Diego. Tại mỗi địa phương anh dựng tiệm và huấn nghệ cho gia đình rồi sang lại cho chủ nhà. Ngoy dạy họ cách làm bánh và tính sổ sách. Anh dạy họ tên từng loại bánh: Old fashion, Jelly-Filled, Glazed. Anh giúp họ xin giấy phép. Anh cùng đứng tên với chủ vay tiền mua dụng cụ và hàng hóa. Ngoy giúp cho hàng trăm dân Cămbốt tị nạn xin nhà ở và thẻ An sinh xã hội. Cũng nhờ Ngoy mà nhiều người Cambốt khai nghề nghiệp đầu tiên của họ ở Mỹ là làm Donut.

Doughnuts giúp cho nhiều ngàn người thoát khỏi gánh nặng Welfare. Nhiều gia đình đã đi theo bước chân của Ngoy học buôn bán, làm ăn và học Anh ngữ. Lợi tức từ tiệm donut đưa con cái họ vào đại học. Ðến bấy giờ Ngoy không nhớ nổi đã làm chủ bao nhiêu tiệm donut, 40 ? 50 ? 60 ?

Ngoy thường nói: “Tôi muốn mở càng nhiều tiệm càng tốt. Chẳng biết rồi sẽ ra sao, nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục mở thêm tiệm.” Cũng như Ngoy, nhiều người Cambốt gốc Hoa sang tiệm của ông. Họ sang tiệm và giao dịch bán buôn chỉ cần một cái bắt tay. Ông nói hầu như mọi người đều sòng phẳng với ông.

Khoảng giữa thập niên 1980 Ngoy đã thành triệu phú. Nhưng, hơn cả tiền tài, ông được sự kính nể của mọi người. Năm 1985, ông và Suganthini trở thành công dân Mỹ. Họ thay tên Mỹ. Ông là Ted bà là Christy. Vợ chồng ông mua căn nhà 3 tầng, 7,000 square-feet, trị giá $1 triệu đô, garage 3 xe ở Lake Mission Viejo, Quận Cam. Ted thích chơi xe Cadillac và bà vợ khoái Mercedes-Benz mui trần. Họ có một căn nhà mát ở Big Bear, và phần nhà chung nghỉ hè ở Acapulco, Mexico. Họ đã đi du lịch sang Âu Châu hai lần.

Ted Ngoy gia nhập đảng Cộng Hòa, tổ chức tiệc gây quĩ cho tổng thống Bush bố, đã diện kiến tổng thống Reagan và Nixon.Ông luôn luôn cổ động đồng hương gốc Á Châu ủng hộ đảng Cộng Hòa.


Năm 1991 Ted Ngoy gia nhập Ðảng Cộng Hòa, giúp gây quỹ tuyển cử cho Tổng Thống George Bush.
(Ảnh Gary Friedman/ LAT)


Dân Cambốt theo kiểu Ted Ngoy làm thương mại. Khách hàng của Ted mở thêm tiệm và cho đồng hương sang lại. Khoảng đầu thập niên 1990 con số tiệm Doughnuts, do người Cambốt làm chủ tại California lên đến 2400 tiệm.

Ngoy mãn nguyện: “Mọi người đã tìm được mỏ vàng.”

Thế nhưng, dù với những thành công ấy, Ted Ngoy vẫn cảm thấy không hạnh phúc và bị cô lập. “Thiếu chính trị, thiếu tôn giáo, chỉ có làm và làm;” “Tất cả chỉ thấy tiền, đonut rồi ngủ.”

Ông sẵn sàng đi vào một thứ đam mê khác. Ngoy cảm nhận hương vị đam mê mấy năm trước đó. Gia đình ông Ngoy đi Las Vegas lần đầu năm 1977. Họ coi Elvis Presley trình diễn, và Ted chơi vài ván “Zì Zách.” Mấy năm sau, Ted trở lại Vegas hàng tháng, coi show Tom Jones, Diana Ross và Wayne Newton, và cũng đánh bài nhiều hơn.

Các sòng bài Caesars Palace, MGM Grand và Mirage đón rước Doughnuts King rất phải phép. Họ cho phòng free, đồ ăn, vé máy bay hạng nhất, ngồi hàng đầu xem show và boxing. Ngược lại, Ted cúng cho sòng bài hàng ngàn, hàng ngàn đô la.

Ted Ngoy tâm sự: “Las Vegas là thế giới mới, bên cạnh tiền và Donut.” Vợ Ngoy rất ghét tánh cờ bạc của ông. Chị thấy những khoản tiền thua bạc khổng lồ rồi họ cãi cọ liên miên. Nhiều lần bà tha thứ khi ông hứa bỏ, nhưng ít lâu sau, chứng nào tật ấy. Bà nói: “Tôi đã tin lời hứa của ổng cả ngàn lần rồi.”

Rồi Ngoy lén bay đi Las Vegas không cho vợ biết, nhiều khi đi cả tuần không về. Bà lái xe, chở đứa con út, kiếm ổng từ sòng bài này tới casino khác. Ngoy ký giả tên vợ, check vợ. Ngoy mượn tiền của các chủ thuê tiệm. Mượn nhiều quá ổng gán tiệm luôn cho họ.

Ngoy tâm sự: “Khi ngồi vào bàn bạc, ta thấy hứng khởi, ma lực trong cơ thể sai khiến ta, không thể cưỡng lại nổi.”

Tiếng đồn lan ra. Người tị nạn vẫn đến nhờ ông cố vấn bắt đầu xa lánh, họ sợ bị ông vay tiền. Trong lớp hướng dẫn tránh bài bạc Gamblers Anonumous, Ngoy than: “Tôi khóc, mọi người thề thốt, nhưng sau đó chúng tôi vẫn trở lại với thần đỏ đen.” Ngoy còn cá độ với những tay bookies Cambốt đủ đồ chơi: football, basketball. Nhiều Chua nhật ông thua cả 50 ngàn đô.

Năm 1990, Sau cuộc khủng hoảng bài bạc ở Las Vegas, ông Ngoy bay lên Washington DC xin vào chùa, cạo đầu, mặc áo cà sa. Ông vua Donut tu tâm trọn tháng. Sau đó ông còn bay sang chùa ở miền quê bên Thái Lan. Sáng sáng ôm bình bát, đi chân không, trên nhiều khúc đường sỏi đá xin ăn với các khất sĩ khác.

Sau chuyến khổ tu, trở lại quận Cam, ông lại cờ bạc hơn trước. Ngoy than: “Sư sãi, không giúp được tôi, Phật cũng chẳng cứu nổi tôi.”

Cambodge có chương trình bầu cử lần đầu năm 1993, nhà nước kêu gọi công dân về tham chánh. Ngoy là một trong số những người nghe theo. Tài sản Doughnuts của ông cũng gần tiêu tan hết. Ông bán luôn mấy tiệm còn lại. Nhà băng tịch thu căn nhà ở Mission Viejo.

Trở về Cambốt, Ngoy lập đảng Cộng Hòa Tự Do Phát Triển. Ông Ngoy tin sẽ giúp tạo cơ hội cho mọi người phát triển đi đến phồn vinh.

Ông cũng hy vọng với việc tham gia sinh hoạt chính trị sẽ giúp ông lánh xa bài bạc. “Khi thành một nhân vật lớn, tôi không thể bài bạc được nữa vì cử tri sẽ không bỏ phiếu cho tôi. Họ không tin kẻ bạc bài.”

Ðảng của ông thảm bại cả hai cuộc bầu vào quốc hội 1993 và 1998. Nhưng thủ tướng Hun Sen mời ông Ted Ngoy làm cố vấn về thương mại và nông nghiệp.

Dùng ảnh hưởng thân cận với đảng Cộng Hòa, ông Ngoy thành công trong việc vận động Hoa kỳ ban qui chế Tối Huệ Quốc cho Cam bốt, năm 1995, giúp cho kỹ nghệ may mặc phát triển mạnh tạo hàng ngàn việc làm.

Khi Christy trở về California dự sinh nhật cháu ngoại năm 1999, Ngoy cặp một thiếu nữ, ông mang về sống trong nhà. Ðối với Christy, đó là sự phản bội sau cùng. Bà ly dị và không trở lại Cambốt nữa.

Ông Ngoy rời chính trường bất ngờ năm 2002, khi chống lại hai người đồng minh lớn, bộ trưởng thương mại và Chủ tịch phòng Thương mại Cambodge. Trong một cuộc họp báo ông Ngoy tuyên bố giải tán đảng và tố cáo chính quyền tham nhũng. Ngày hôm sao ông bay trở lại Los Angeles, bỏ sau lưng bà vợ mới và hai đứa con với bà.

Ông vua doughnuts một thời đến phi trường LAX chỉ còn $50 đô trong túi.

Ông trở lại với cộng đồng tỵ nạn ngày xưa. Trong khi ấy 30 tiệm Doughnuts của bà Christy vẫn còn hoạt động cũng như hàng trăm tiệm của những chủ nhân Cambodge khác. Người Cambodge cũng đang bắt đầu bỏ dần nghề đô nut, vì quá mệt mỏi với cách làm việc 17 giờ mỗi ngày mà chỉ kiếm được 13 xu lợi tức từ mỗi chiếc bách bán ra 65 xu. Họ bắt đầu tiến lên, đầu tư vào tiệm liquor, chợ và nhà hàng.

Không một người nào đã được ông Ngoy giúp đỡ ngày xưa cứu vớt ông. Ông Ngoy trách: “Tôi dạy cho họ, chia xẻ tình yêu với họ, bằng con tim trí óc. Và bây giờ họ đâu hết rồi?”

Ông nói tật bài bạc của ông đã kiểm soát được rồi - hoặc chẳng còn tiền bạc để thử nữa. Hiện giờ ông Ngoy sống nhờ vào lòng từ bi của vài người bạn bố thí cho. Ông từ chối làm gác dan, vì: “Còn sức đâu mà đứng ngày 8 tiếng.” Ông có học lớp địa ốc nhưng than không thể nhớ nổi nhiều chi tiết.

Ông Ngoy đã tin Chúa Jesus, cho biết ông cầu nguyện mỗi ngày, xin Thiên Chúa cứu giúp ông. Chua Nhật ông thường dự Thánh lễ tại nhà thờ Parkcrest Christian ở Long Beach, rồi trầm tư mỗi chiều, một mình, ngồi đọc Thánh Kinh.


Ted Ngoy nhờ một mái hiên, mobile home ở Long Beach làm nhà trọ lúc cuối đời, sau khi đã lên voi, xuống chó vì tính cờ bạc. (Ảnh Gary Friedman/ LAT)

Một tín hữu cùng Hội thánh cho ông ngủ nhờ ở mái hiên có lưới, bên ngoài cái mobile home của bà. Ông thu vén lại thành chỗ ngả lưng, gia tài còn lại là mấy cái áo và vài cái quần máng trên dây phơi.

Ông Ngoy tự xét mình, đang chịu hình phạt của Thiên Chúa, phạt ông về tội bội lời thề uống máu của ông và Suganthini dưới ánh trăng rằm ở Nam Vang năm nào.

Bà Christy Ngoy hiện giờ làm chủ một nhà hàng đặc sản Peru ở Irvine. Một người con trai của họ làm cố vấn tài chánh, người kia làm Computer Networking. Con gái bà làm chủ tiệm Hamburger kiểu cổ điển cũng ở quận Cam.

Bà Christy nói về người chồng cũ: “Ðã có lần tôi tưởng, chắc tôi chết nếu có chuyện gì xẩy đến với anh ấy. Nhưng cuộc tình lãng mạn ấy giờ đây đã quá xa, tôi thấy dường như đã xẩy ra cho một người nào khác. Người đàn ông lạ đột nhập vào phòng ngủ của tôi cách đây 35 năm là một người xa lạ với tôi rồi.”

Ted Ngoy cũng trở thành người xa lạ với chính ông ta. Ông nói: “Tôi không biết bây giờ tôi là ai. Tôi tự hỏi: Ted, Ông là Ai? Tôi cũng không biết luôn.”

CNN viết theo Sam Quinones,

Los Angeles Times số ra ngày 19-1-05

oOo

"Se lever chaque jour et servir par l ' Amour - comme LUI "

" Dream as if you'll live forever, live as if you'll die today "

Lo buồn nghĩ chẳng ích chi
Đời còn vui được ta thì cứ vui
Một mai ba tấc đất vùi
Trần gian để lại nụ cười cho hoa

Tin vui cho những ông « thiếu tóc »


REUTERS

Những ông vẫn buồn rầu vì không còn mái tóc bồng bềnh như thời trai trẻ nữa nay có thể nuôi hy vọng : các nhà khoa học nghĩ rằng họ đã khám phá ra nguyên nhân gây nên hiện tượng rụng tóc của đàn ông.

Thật ra những người đầu bị hói không phải bởi vì họ « thiếu tóc », mà đúng hơn là vì có « vấn đề » trong quy trình « sản xuất » những sợi tóc mới.

Theo một công trình đăng trên báo chí chuyên môn vào đầu tháng giêng vừa qua, các nhà nghiên cứu thuộc trường đại học Pennsylvania, Hoa Kỳ đã chứng minh rằng hiện tượng đầu hói là các tế gào gốc trong nang lông không hoạt động nữa. Như vậy chỉ cần « đánh thức » những tế bào này là những « nhà máy » sản xuất tóc sẽ vận hành bình thường trở lại. Đơn giản thế thôi.

Để đi đến kết luận này, các nhà nghiên cứu đã so sánh nang lông từ những phần có tóc và những phần không có tóc trên đầu của những người đã được cấy tóc. Họ thấy là ở cả hai trường hợp, số tế bào gốc của nang lông là ngang nhau. Nhưng ngược lại, những nang lông lấy từ những vùng có tóc chứa nhiều tế bào trưởng thành, tức là tế bào sản xuất tóc, hơn là từ những phần không có tóc. Cho nên, họ mới nghĩ rằng hiện tượng đầu hói nơi đàn ông không phải là do giảm các tế bào gốc, mà là do sự giảm hoạt động của các tế bào này.

Có điều hiện giờ các nhà nghiên cứu chưa hiểu được lý do vì sao các tế bào gốc của nang lông không hoạt động nữa. Thật ra thì « sự cố » này không làm mất đi, mà là làm thu nhỏ nang lông, dẫn đến việc các sợi tóc được tạo ra có kích thước rất nhỏ, mắt thường không thấy được.

Cũng trong công trình nói trên, các nhà nghiên cứu của trường đại học Pennsylvania loan báo đã phát hiện ở con chuột những tế bào tương tự như ở người. Những tế bào này, một khi được cấy vào những con chuột khác, có thể tạo ra những nang lông và như vậy có thể làm tóc mọc trở lại.

Giai đoạn kế tiếp sẽ là xác định những yếu tố sinh học biến các tế bào gốc thành các tế bào có khả năng sinh sản tóc. Việc nghiên cứu sẽ này còn mất nhiều năm nữa. Như vậy là thần dược trị rụng tóc hãy còn lâu mới thành hiện thực.

Trong khi chờ đợi, những ông nào đầu bắt đầu bị hói chỉ có cách là đi cấy tóc, tức là người ta lấy tóc từ những phần có tóc, rồi cấy từng sợi vào những phần rụng tóc. Một công việc rất tỉ mỉ, mất rất nhiều thời gian và rất tốn kém ( khoảng 5000 euro). Chúng ta cũng nên nhớ rằng 80% trường hợp rụng tóc thành hói đầu là do duy truyền và chủ yếu là đàn ông trên 45 tuổi.


Thanh Phương

Bài Xem Nhiều