We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 28 January 2011

Thế Giới và Việt Nam đầu năm 2011



Những giây đèn mầu giăng trên đường phố, trên những tòa nhà, những căn phố vẫn còn đây đó chiếu sáng những buổi đêm tăm tối lạnh lẻo của mùa Đông đặc biệt giá lạnh của năm nay. Đây là lúc mọi người đang kiểm điểm những trục trặc kỹ thuật do Mùa Đông đã mang lại trong những mùa Lễ vừa qua.

Một Lễ Giáng Sanh gián đoạn bởi những cơn bảo Tuyết phủ ngập các Phi Trường Âu Châu làm trơ ngại những cuộc đi lại, một chuyến xe lữa trục trặc kỹ thuật chạy trễ gần 6 tiếng đồng hồ. Cả nước Pháp đặt câu hỏi : tại sao hai cái hảnh diện của Pháp là Bưu Điện và Hỏa Xa ngày nay lại tiêu tùng như vậy ? Thơ từ thì ngày nay chậm chạp, Hỏa Xa với những giờ giấc cà trật cà đụi. Đình công dài dài, đình công đòi lên lương đã đành còn đình công để « đi tìm cái thoài mái » ( Grève de confort ) : đình công vào dịp « lễ để bớt làm việc » ( dù cái lý lẽ là công việc quá nhiều, ông chủ phải thêm nhơn viên – surcharge de travail et manque du personnel ).


Ô tempos, ô morès ! tất cả đạo đức, trách nhiệm nghề nghiệp nay đều vứt bỏ. Vì Giáo dục sai ? vì Giáo huấn cha mẹ không còn hiệu nghiệm nữa, quan niệm gia đình tan vỡ, danh dự tên tuổi gia đình cũng tiêu tùng. Có nhà xã hội học cho rằng đó là do Toàn cầu hóa ! Ôi Toàn cầu hóa bao đau thương do mi tạo nên (Mondialisation que de crimes, que de malheurs ont été commis en ton nom ! ) Mới ngày nào đây người ta dành cho chữ Tự Do.
Mùa Lễ đã qua, bao nhiêu chai Champagne, bao nhiêu Con gà Sống thiến (Chapons), bao nhiêu Gan ngổng (Foies Gras d’oie) , bao nhiêu bánh bûches đã hy sanh cho những cuộc Lễ ? Nhưng bao nhiêu ưu tư của năm 2010 được giải quyết ? Thế giới có yên ổn hơn không ? có giàu có hơn không ? Thiên tai bão lụt, động đất Haïti, Vịnh Mexico vẫn còn chưa giải quyết xong những hậu quả của trận Bão Katerina, thì nay phải giải quyết nạn dầu hỏa đang tràn đầy do giàn dầu của Hảng BP bị nổ. Rồi lụt ở miền Bắc nước Pháp, sau những ngày bão tuyết, rồi lụt ở Úc châu, Brazil …Nạn khủng bố Hồi Giáo vẫn tiếp tục ám ảnh sanh hoạt của người Âu Mỹ, ở Niger, nơi có trên 2000 người Pháp sống yên lành bổng nhiên AQMI một nhóm khủng bố Hồi giáo bắt cóc hai sanh viên qua bên ấy phục vụ nhơn đạo, và trong khi quân đội bản xú cùng quân đối Pháp đền giải cứu thi bị thanh toán, câu hỏi được đặt ra, là khi một công dân mình bị bắt cóc, nên giải cứu hay không ? Khó trả lời. Thế giới Âu châu đang gặp khủng hoảng kinh tế và nghèo yếu và đời sống khó khăn hẳn, thế sao di dân lậu vẫn ồ ạt vượt biên vào ? Bức tường chạy dài trên biên giới Mỹ- Mễ tây Cơ không chận được làn sóng vượt biên Mễ thì những biên giới lỏng lẻo của Liên Âu làm sao chận được làn sóng tỵ nạn kinh tế từ Phi Châu, từ Trung Á, có khi cả từ Trung Quốc vọt sang.


Lạ nhỉ có ai tò mò tự hỏi tại sao một nước như Trung Quốc, ngày nay là số 2 của thế giới mà vẫn có người công dân mình vượt biên tỵ nạn kinh tế. Các nước Mỹ, Canada, Pháp, Đức, không có dân tỵ nạn kinh tế đã đành, các nước nghèo hơn Trung Quốc như Nhựt Bổn, Đài loan, Singapore, kể cả Thái Lan, Mãlai cũng không có dân tỵ nạn kinh tế…Ở trong đám dân tỵ nạn kinh tế nhập cư bất hợp pháp thường gặp ở Pháp là người dân các quốc gia A phú Hản, Irak, dỉ nhiên tỵ nạn chiến tranh, Pakistan, Yémen, thuộc Trung Đông vì nghèo đói, tỵ nạn kinh tế. Sau đó số đông dân nhập sư lậu là dân các nước Phi Châu , Bắc Phi hay Phi Châu đen vì quá nghèo khổ phải ra đi kiếm sống, các quốc gia Âu châu có dân Rom tức dân gypsi, dân du mục, gốc Roumanie và Albanie, hai nước cựu Cộng sản nay vẫn còn thuộc thành phần các quốc gia kém phát triển và cũng xin nói thêm là dân Rom bị kỳ thị xem như những công dân hạng hai ngay tại hai quốc gia nầy,.... và sau cùng có hai công dân gốc Đông Á là Tàu và Việt Nam, hai nước xã hôi chủ nghĩa tiên tiến đỉnh cao trí tuệ loài người.

1/ Ưu tư chiến tranh :
Những ngày vui vẽ liên hoan chưa tàn thi Thế giới lại bắt đầu lo lắng. Lo cho chiến tranh ở bán đảo Triều tiên. Hai nước Bắc Hàn và Nam Hàn có thể đánh nhau không ? hay Bắc Hàn đang dở trò hù dọa thế giới Âu Mỹ ? biết rằng sau cơn khủng hoảng kinh tế trầm trọng vừa qua, Mỹ và Âu Châu còn trong cơn dưởng bịnh, sức khỏe kinh tế còn rất mong manh, nên Trung Quốc mới xúi dục Bắc Hàn hù dọa Nam Hàn. Cả thế giới lo cho Biển Đông nổi sóng, e rằng một cuộc chiến sẽ nỗi ra ở Đông Á hay ở Thái Bình Dương. Nhưng tất cả chỉ là những múa may cường điệu của anh Tàu, một quốc gia muốn có mặt trên chánh trường quốc tế nhưng không được quốc tế nễ trọng : số 2 về kinh tế, chỉ thua Huê Kỳ về mặt sản xuất kinh tế, chủ nợ cả Huê Kỳ, thế mà Trung Quốc không có mặt trong nhóm cầm đầu nền kinh tế thế giới nhóm G8. Phải chờ một cơn khủng hoảng tiền tệ và kinh tế thiên hạ mới mở rộng quyền quản trị thị trường thế giới và mời vào nhóm G20. Mất mặt ! Và vì mất mặt nên phải cường điệu và côn đồ, và tuy là một nước đứng hàng số hai về kinh tế và được xem có tầm vóc chánh trị, thế mà được thế giới chơi khăm, tặng cho một Giải Nobel Hòa Bình cho người Tù nhơn của mình. Thật là một cái tát tai ! thế giới đã để uy tín và danh dự Trung Quốc ngang hàng với Miến Điện, một quốc gia được dư luận thế giới xem là một quốc gia kém văn minh và hủ lậu côn đồ nhứt thế giới !


Cơn khủng hoảng kinh tế và tiền tệ vẫn là vấn đề nóng bỏng hằng ngày của Âu Châu. Sau Ái Nhĩ Lan và Hy Lạp quốc gia nào sắp sữa sẽ sập tiệm : Bồ đào Nha, Tây ba Nha, Ý đại Lợi ?
Và Trung Quốc ? Trung Quốc thật sự mạnh không hay là chỉ là một con cọp giấy ? Một người khổng lồ với đôi bàn chơn đất sét ? Bao nhiêu câu hỏi, các nhà kinh tế gia, chánh trị gia đang nhức đầu … làm sao để cho một thế giới kinh tế lấy lại thăng bằng. Thăng bằng giữa những hối xuất ngoại tệ tương đương nhau, thăng bằng giữa những điều kiện phát triển, phát triển kỹ thuật mà không phát triển đồng đều những điều kiện xã hội, môi trường giáo dục thì cũng như không . Phát triển chỉ số kinh tế hằng năm, nhưng bừa bãi không đạo đức tôn trọng con người, tôn trọng môi trường xã hội cũng như không ! Người công dân một quốc gia đứng hàng số 2 thế giới mà số lương trung bình chỉ là 110 dollars một tháng, không có bảo hiểm sức khỏe, không có quỹ hưu trí có đáng giá tiêu biểu là công dân một quốc gia tiên tiến số 2 thế giới không ?

2/ Ưu tư dân chủ
Nhưng cái ưu tư chắc chắn về những câu hỏi về dân chủ được đặt ra ngày hôm nay là những vấn đề đang xảy ra tại Phi Châu, Phi Châu với cuộc bầu cử ở xứ Biển Ngà Côte d’Ivoire, bầu cử « dân chủ đấy » ! , có giám sát quốc tế đấy ! nhưng tại sao có hai kết quả ? Một bên do cơ quan « độc lập » do quốc tế giám sát quy định, và một bên do « Ban kiểm soát quốc gia do Hiến Pháp quy định ». Hai Ban kiểm soát : Cuối cùng hai kết quả : Hai ông Tổng thống. Ông đương nhiệm, do Ban Kiểm soát Quốc gia, với miền Nam Côte d’Ivoire, với Thủ phủ Abidjan, và ông mới tuy thắng cử do quốc tế chứng nhận, nhưng người miền Bắc, của một miền Bắc đã ly khai và chống miền Nam, từ trên 5 năm nay và đã được Liên Hiệp Quốc và Quân đội Pháp đóng binh trên ranh giới giảng hòa, ngưng bắn, chờ bầu cử một Côte d’Ivoire Thống Nhứt hai miền. Ai thắng đây ? Liên Hiệp Quốc bảo ông mới thắng nhưng không chứng minh được ông cũ thua. Thế là giằnh co, thế là loạn !


Nhưng cái bài học đau lòng là cái kém cỏi của các tổ chức quốc tế. Tổ chức và kiểm soát một cuộc bầu cử dân chủ cũng không xong. Vậy thì làm sao những người đấu tranh dân chủ ngày nay có thể tin tưởng vào cái đàng hoàng của một Liên Hiệp Quốc, một Liên Hiệp Âu châu, một Tòa án quốc tế …. Và ông Ouattara người được đại diện quốc tế cho là thắng cử, chắc chắn sẽ là vị Tổng thống của Côte d’Ivoire, nhưng ông mãi mãi sẽ là ông Tổng thống do sắp đặt của ngoại bang chứ nào có phải là Tổng thống của TOÀN dân Ivoire đâu ! Tánh chánh thống sẽ mất, tuy là hợp pháp ( còn phải chứng minh).
Những nhà đấu tranh cho dân chủ ở Trung Quốc, ở Miến điện ở Việt Nam … hãy noi gương Côte d’Ivoire để giài quyết những cuộc bầu cử tương lai sau khi thành công lật đổ được chế độ độc tài Cộng sản hay không Cộng sản. Giải pháp một cuôc bầu cử có quốc tế giám sát phải có những bảo đảm dân chủ rõ ràng.
Hôm nay lúc đang viết những giòng nầy, ở Việt Nam có Đại hội thứ 11 của Đảng Cộng sản đang diển ra. Hôm nay lúc đang viết những giòng nầy ở Algérie, và đặc biệt ở Tunisie, dân chúng đang xuống đường đòi có một đời sống tươm tất với những công ăn việc làm, đòi có ăn hằng ngày có nước uống sạch sẽ, có công việc lương bổng tử tế, cuộc biểu tình bất mãn xã hội những ngày đầu đang dần dần biến thành cuộc biểu tình bất mãn chánh trị. Tổng thống Ben Ali phải thay Tổng trưởng Nội Vụ, chưa đủ ! phải ra lệnh thả tất cả những người biểu tình đang bị bắt lúc trước chưa đủ ! Dân chúng đòi dân chủ, đòi bầu cử lại, tóm lại bảo ông xuống đi để đi chổ khác chơi ! Thế nhưng cũng như các quốc gia độc tài, đối lập hoàn toàn không có, và dẩu có đối lập đi nữa, cũng không có tổ chức chương trình, bộ máy an ninh, bộ máy quân đội vẫn còn trong tay nhà độc tài.
Đó là những cái hình ảnh đau thương của những Miến Điện (mặc dù có Giải Nobel Hòa Bình Aung San Sưu Ky đi nữa, nhưng Giải Nobel không dẫn dắt được một đất nước để Xây dựng và Phát triển, mặc dù một Giải Nobel có thể giúp một quốc gia thoát khỏi một chế độ độc tài. Cái khoản trống đối lập là cả một bài toán nan giải cho những quốc gia độc tài. Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Miến Điện, các nước Ả rập.. . Làm sao có một đội ngũ khoa học để có một sự Phát triển đồng bộ. Tổng thống Ben Ali cũng Tunisie vừa bỏ chạy, cuộc cách mạng được đặt tên là Bông Lài (Jasmin) đã thành công, nhưng ngày nay đang hỗn loạn. Dân côn đồ lưu manh đang chôm chỉa đập phá. Và dư luận thế giới lo ngại theo dõi và mong vị Quyền Tổng thống mới, cựu Chủ tịch Quốc hội thành công giữ được sự an ninh yên ổn để tổ chức một cuộc bầu cử dân chủ.


Chừng nào Việt Nam ? Dân chúng Việt Nam có dám nhưng dân chúng Tunisie xuống đường biểu tình đòi quyền sống, đòi quyền ăn nói, đòi quyền đi lại không ? Cái giá phải trả : trên 100 người thiệt mạng, 1000 người bị thương, cửa tiệm nhà hàng, nhà giàu … bị hôi của, chôm chỉa, cướp bóc , đập phá.
Chắc phải chờ đến khi nào dân chúng trong Việt Nam quá ư thất vọng và thiệt sự tuyệtvọng ?
3/ Trung Quốc đi tìm dân công mới , vì vậy phải bành trướng và chinh phục chư hầu:
Sự lớn mạnh của Trung Quốc làm khuôn mẫu sai lầm cho những giấc mơ của các nhà độc tài thế giới. Những Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam nghĩ rằng cứ bắt chước Trung Quốc thì tương lai ta cũng sẽ là một nước giàu có như Trung Quốc . Các quốc gia ấy quên rằng Trung Quốc lớn mạnh nhờ bốc lột nhơn dân mình . Nước Trung Quốc lớn mạnh nhờ dân lao động mingong, (dịch là dân công). Dân công Việt Nam đã xẽ Trường Sơn, xây đường mòn Hồ Chí Minh chống Mỹ thì mingong dân công Trung Quốc lao động trong những điều kiện tăm tối để đem phúc lợi cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Hàng hóa làm tại Trung Quốc tràn ngập thế giới nhờ sức lao động rẽ tiền của dân công Trung Quốc.


Ngày hôm nay, muốn cho Trung Quốc tiếp tục phát triển, Trung Quôc đang đi tìm dân công mới. Dân Công Tây tạng, Dân công Mông cổ, dân công Việt Nam sẽ thay thế dân công Trung Quốc làm giàu cho Trung Quốc. Chỉ phải sử dụng dân công các nước chư hầu Trung Quốc mới có thể xoa dịu được dân công của mình. Ngày hôm nay sau khi đã phát triển các thành phố ven biển, nay là lúc phải phát triển đến các đồng bằng trung nguyên và vùng cao nguyên phía Tây Trung Quốc , vì vậy phải xoa dịu nông dân cựu dân công. Những hàng hóa có kỹ thuật cao sẽ được công nhơn Tàu sản xuất. Những hàng hóa kiểu lắp ráp may mặc ít kỹ thuật sẽ gia công cho công nhơn Việt Nam với giá rẽ mạc là 50 dollars một tháng !


Vậy thì với Đại hội Đảng thứ 11 của Đảng Cộng sản Việt Nam, sắp đặt lại nhơn sự, sắp đặt lại mẫu cai trị, đưa Tổng Bí thư Đảng lên làm Chủ Tịch Nước bắt chước Trung Quốc. Như vậy rõ ràng trắng trợn áp đặt một « Vương Quốc Cộng sản » xé bỏ tất cả những tư tưởng dân chủ mà chính Đảng Cộng Sản quốc tế vẫn ngày nào hô hào là đất nước do người dân, của người dân, và vì người dân.
Ngày nay là rõ ràng đất nước Việt Nam là đất nước của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vì từ ông Thủ tướng Chánh Phủ, đến ông Chủ tịch Quốc Hội đều do một Đại Hội Đảng với 1400 người đại diện cho 2 triệu đảng viên lựa chọn để lãnh đạo trên 80 triệu công dân.


Và Đau đớn thay, tủi nhục thay, người được lựa chọn đứng đầu Đảng và đứng đầu đất nước lại do Đảng Công sản Tàu lựa chọn !
15 tháng giêng 2011
Viết xong ngày Cách Mạng Bông Lài thành công./-

Phan Văn Song

Chúc mừng đài VIỆT NGỮ BBC LUÂN ĐÔN chờ “cắt cổ”

CÁI CHẾT CỦA VÀI TỜ “BÁO GIẤY” Ở SAN JOSÉ VÀ CHƯƠNG TRÌNH PHÁT THANH VIỆT NGỮ CỦA ĐÀI BBC Ở LUÂN ĐÔN!


Trong mấy ngày qua có tin đài BBC sẽ “cắt cổ” một số chương trình phát thanh trong đó có chương trình Việt ngữ của đài này. Phải nói đa số những người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản đều vui mừng vì tin này. Chuyện dễ hiểu là trong thời gian qua chương trình Việt ngữ của đài BBC có những bài viết cũng như những bài phỏng vấn làm những người Quốc Gia tỵ nạn cộng sản rất là ứa gan như bài viết ngược ngạo của ả Tiến sĩ “mén” Đỗ Ngọc Bích, bài phỏng vấn anh cựu Tướng “nội gián” Nguyễn Hữu Hạnh với những câu trả lời ngớ ngẩn và ngu xuẩn của ông này về chuyện Hoàng Sa, Trường Sa. Có dư luận cho biết là ông Nguyễn Giang, người điều hành chương trình Việt ngữ của đài BBC là người của… Việt Cộng và ông này tìm cách vào cộng tác với đài BBC do ông Vũ Thư Hiên mách nước (?) Không biết điều này có đúng hay không, nhưng đây không phải là mục đích của bài viết này.
Tại San José thì tờ nhật báo Việt Nam Tự Do của ông Nguyễn Mạnh cũng đã đình bản. Chuyện này thì bàng dân thiên hạ ở đây nói chung cũng chẳng có ai quan tâm vì đây chỉ là tờ báo “phó bản” của tờ Người Việt có tòa soạn tại Nam California. Thấy ông chủ báo Vũ Bình Nghi có viết bài coi có vẻ “thố tử hồ bi” lắm lắm. Riêng Lão Móc thì xin chúc mừng ông Nguyễn Mạnh, bà Đỗ Mùi sẽ ngày càng thăng tiến trong sự nghiệp phát thanh và phát hình (?)
*
Chuyện báo, đài tưng bừng khai trương rồi âm thầm đóng cửa là chuyện chẳng có gì phải ầm ỉ ở hải ngoại. Nhưng…cách đây mấy năm ở San José, có một trường hợp rất là đặc biệt là có một tờ báo đặc biệt là tờ tuần báo “Viet Mercury” - một tờ báo do người Mỹ làm chủ và thuê mước ký giả người Việt làm báo.
Tờ tuần báo này rất đặc biệt là đã tưng bừng khai trương và lại om sòm đóng cửa!
Nhân dịp Xuân về và trong tình trạng báo, đài đang trăm hoa đua nở tại Thung lũng Hoa Vàng, chúng tôi xin nhắc lại cái chết của tờ tuần báo “ốc Mỹ mượn hồn Việt” để chúng ta cùng… ôn cố tri tân!
*
“Ốc mượn hồn” theo tự điển của Lê Văn Đức do Lê Ngọc Trụ hiệu đính có nghĩa là : “loại tôm đầu có râu, có mắt, có càng, có que, nhưng mình là một cục thịt mềm không vỏ cứng, phải chui vào vỏ ốc trống mà ở để trốn các thủy tộc khác, thịt ăn được, thường được ví với người thiếu căn cơ, sống tạm bợ, hoặc với người hay quên, lo ra.”

Chuyện một tờ báo Việt ngữ ra mắt rồi sau đó âm thầm đóng cửa không phải là chuyện lạ ở Bắc California, nếu không muốn nói là ở hải ngoại.
Chuyện tờ tuần báo Việt Mercury mà nhiều năm trước đây có người gọi là tờ báo “ốc (Mỹ) mượn hồn (Việt)” đã được báo mẹ là tờ nhật báo San José Mercury News “tưng bừng khai trương” cách đây 7 năm, nay lại “om sòm dẹp tiệm” quả là chuyện lạ - cứ y như chuyện “cáo tồn” của ông Trần Bình thời Pháp thuộc. Ông Trần Bình vốn người theo Hán học. Gặp lúc giao thời ông học thêm chữ Quốc ngữ rồi ra làm quan với Pháp.
Về già bị bệnh bướu, bác sĩ thời ấy bó tay. Ông chỉ còn chờ chết. Có vị thầy bói kia, bói rằng, đến tháng 8 năm nay là ông ấy hết số. Ông tin, và nằm nhà đợi chết. Nào ngờ sang tháng 9 mà ông vẫn còn chưa mệnh hệ gì. Ông liền làm một bài thơ đăng lên báo Trung Bắc Tân Văn. Bài thơ có tựa là “Cáo Tồn”, nội dung như sau:

Bướu mọc càng thêm ruột xót đau,
Thà rằng vui trước khỏi nhơ sau.
Sinh ra nước Việt làm tôi Pháp,
Lỡ tại người Nam học chữ Tàu.
Kiếp nặng chữa tan kềnh một giấc,
Đời thừa còn sống góp năm châu.
Đã qua tháng tám mà không chết
Thầy số năm xưa cũng lắc đầu.

Tờ báo mẹ San Jose Mercury News loan tin sẽ “cắt cổ” tờ báo con Việt Merccury vào ngày 11-11-2005 nhưng cho biết là có người đã “mua lại” để tờ báo con Việt Mercury tiếp tục… sống!
Viết về tin báo tử để “cáo tồn” tờ Việt Mercury, thì ký giả của tờ báo này là Đức Hà (tên thật là Hà Minh Đức, anh em tù đặt tên là Đức Gù) cho rằng đây chỉ là tờ báo đứng “trước bước ngoặt mới” và đã viết như sau: “Tuy không vào tháng Tư nhưng một số người cho rằng đó là tin hoang báo, còn với nhiều người thì đó là đợt cuồng phong thổi ngang San Jose với trung tâm bão ngay tại tòa soạn Việt Mercury”
Sau đó, ông ký giả này đã “cường điệu” về tờ báo mình cộng tác như sau: “Tin tức về số phận của Việt Mercury được loan báo thứ Sáu vừa qua đã làm chấn động toàn thể người Việt khắp thế giới vì lần đầu tiên người Việt mua lại một sản phẩm truyền thông từ người Mỹ.” (Trước bước ngoặt mới, Đức Hà - Việt Mercury số 353, 28-10-2005)
*
Ông bà ta có câu: “Thố tử hồ bi!” Câu này đem áp dụng vào trường hợp của tờ Việt Mercury thì không đúng chút nào. Lúc tờ báo được chủ Mỹ khai sinh thì nhiều ký giả của các tờ báo Việt ngữ tại San Jose đã viết bài công kích dữ dội vì tờ Việt Mercury đã “lấy thịt đè người” bằng cách hạ giá quảng cáo. Và chính ký mục gia Bùi Bảo Trúc đã viết thư cho nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng là Tổng thư ký của tờ báo này thông báo ngưng cộng tác. Chủ báo Mỹ lúc đó là Jay T. Harris còn làm cộng đồng Việt Nam nổi giận vì đã cho đăng một lá thư với lời lẽ “cảnh cáo những ai ăn cắp báo Việt Mercury thì cảnh sát sẽ truy tố (sic!).”
Khi báo mẹ San Jose Mercury loan tin “khai tử” tờ báo con thì cũng nhiều người viết bài lên tiếng về chuyện này.
Ông Giao Chỉ Vũ Văn Lộc thì ví von chuyện này cũng giống như chuyện Mỹ tham chiến và rút khỏi Việt Nam. Và đặt tựa bài viết của ông ta là: “Mỹ lại bỏ Việt Nam: Việt Nam hóa ‘Viet Mercury’”.
Ông Giao Chỉ chắc vì muốn nhắc tới quá khứ vàng son của ông “nghĩa quân kiểng” Vũ Bình Nghi, chủ nhiệm, chủ bút tờ Thời Báo San Jose nên đã ví von: “… tờ Việt Mercury vững chãi như một pháo đài, hỏa lực mạnh như Sư đoàn Khinh Kỵ Hoa Kỳ. So sánh với tòa soạn Thời Báo ốm yếu như đồn Dân Vệ mong manh ở bìa rừng cao su xứ Tân Mai, Biên Hòa. Tưởng như dễ dàng bị địch quân tràn ngập bất cứ lúc nào.
Nhưng ngày qua, Thời Báo vẫn tiếp tục cắt dán và đưa đến cho bà con Việt Nam một nhật báo vững vàng nhất tại San Jose. Cũng ra tòa nhiều lần, cũng chịu đựng chống đối nhưng luôn luôn vượt qua tất cả các trở ngại từ trong ra ngoài.
Trong khi đó, tờ Việt Mercury còn nhiều giới hạn đáng kể khác về nghề báo mà không vượt qua được…” (Thời Báo số 4178, Thứ Bảy, Chủ Nhật 5,6-11-2005).
Ông Giao Chỉ so sánh việc miền Nam bị Hoa Kỳ bức tử với việc tờ Việt Mercury bị báo mẹ San Jose Mercury News “cắt cổ”, và viết tiếp như sau: “… Nếu giới lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa được toàn dân ủng hộ và tìm cách chống lại được chính sách của chính quyền Hoa Kỳ và tách rời ảnh hưởng Mỹ từ sớm thì có lẽ sẽ có một chút cơ hội mong manh.
Cũng như quý vị Việt Nam trong tòa soạn Việt Mercury, nếu chinh phục được cộng đồng Việt Nam để dùng làm hậu thuẫn và đối thoại được với chủ nhân Mỹ để tạo ảnh hưởng hoặc tìm cách tự lập thì có lẽ không bị bức tử… Quý vị chỉ là các cây bút công chức hiền lành mà không phải là các nhà báo cách mạng…” (do tác giả bài này in đậm) (TB số đã dẫn). Ông Giao Chỉ quả xứng danh Nhạc Bất Quần! Phần trên, ông đã viết: “ Tờ Việt Mercury được sinh thành trong vòng tay báo mẹ rất tốn kém…Tiền lương nhân viên trả theo giá biểu nghiệp đoàn với đầy đủ phụ cấp”; phần dưới ông lại bảo: “Quý vị chỉ là các cây bút công chức hiền lành mà không phải là các nhà báo cách mạng (sic!)”.
Ngay trang 2 của tờ báo, Việt Mercury có ghi “Tôn chỉ của tuần báo Việt Mercury” như sau: “Nỗ lực của Việt Mercury là thực hiện nghiệp vụ thông tin cho độc giả Việt ngữ một cách công bằng, vô tư, chính xác. Chủ trương của Việt Mercury là những người làm báo và các độc giả Việt ngữ đều phải được hưởng quyền thông tin như tất cả các nhóm chủng tộc khác tại Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ cố gắng để những biến cố quan trọng được tường trình, những bất công không bị che đậy. Chúng tôi sẽ nỗ lực để trình bày những quan niệm và suy tưởng khác nhau về bất cứ đề tài nào, để bảo vệ cho quyền của chúng tôi được thực hiện tất cả những điều đó.” Những nhà văn, nhà báo, nhà dịch thuật Việt Nam trong tờ Việt Mercury có tôn chỉ làm báo “cách mạng”cao cả như thế mà ông Giao Chỉ lại “phán” rằng họ chỉ là “các cây bút công chức hiền lành” thì đâu có khác gì ông Giao Chỉ mắng khéo là các vị này chỉ viết và dịch bài theo lệnh của chủ Mỹ!
Theo bài viết của tác giả Bùi Văn Phú, ông Nguyễn Xuân Nam chủ nhiệm báo Cali Today có ý kiến như sau:“Tờ báo muốn sống được phải có sự ủng hộ của cộng đồng, phục vụ quyền lợi của cộng đồng và người thiểu số muốn sự phát triển truyền thông thiểu số phải do họ làm chủ.” (Thời Báo số 4179, Thứ Ba 8-11-2005) và ông Vũ Bình Nghi, chủ nhiệm tờ Thời Báo cho rằng: “Tờ Việt Mercury thường hay chọc giận cộng đồng, lại có phóng viên thường trực nguyên là phóng viên báo trong nước nên bị ghét” (TB số đã dẫn).
Đọc các ý kiến của hai ông chủ báo khiến người ta nhớ đến việc tờ Việt Mercury trước đây đã đăng tải bài viết của tác giả Trần Mộng Tú đã viết bài “HO và Sinh phần” xúc phạm nặng nề tới các anh em HO như sau:
“… Họ là những cựu Phó Quận, Phó Tỉnh, Trung Tá, Thiếu Tá, Thiếu Uý, Thượng Sĩ v.v… có chút uy quyần trong tay, có nghị lực, có tấm long, hay có người là sâu dân, mọt nước, tham nhũng, ỷ quyền, thì tựu chung họ cũng cùng một số phận tù đày như nhau…
“… họ chỉ còn là những con người bệnh hoạn, vô dụng cho vợ con và cho chính bản thân mình.
“Những con người nầy cạn hết vốn liếng tuổi trẻ và nghị lực. Nhưng lại dư thừa bệnh tật. Đã được cộng sản hào phóng tăng không cho nước Mỹ dưới danh nghĩa nhân đạo.
“Có đến hơn 50 phần trăm người tỵ nạn HO bị viêm gan, và thứ đến là lao phổi… “Nhưng những con vi trùng thì không. Chúng định cư vĩnh viễn trong những cơ thể mong manh đó. Bây giờ những người tủ cải tạo họp mặt nhau ở đây. Cùng nhau tìm một chỗ định cư kế tiếp (cũng là chỗ cuối cùng) cho những con vi trùng nầy…” (Trích trang 33 số 14, tuần báo Việt Mercury ngày 07 tháng 05 năm 1999).
Ông Đào Văn Bình lúc đó là Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam đã viết thư gửi Jay T. Harris, chủ nhiệm và Trần Đệ, chủ bút tuần báo Việt Mercury để phản đối và yêu cầu báo nầy lên tiếng xin lỗi tập thể cựu tù nhân về bài viết của bà Trần Mộng Tú nhưng những người nầy đã rất xấc xược chẳng trả lời, trả vốn gì cả.
Đọc trả lời của hai ông chủ báo CaliToday và Thời Báo cũng khiến người ta nhớ đến chuyện một trong những ông nhà văn mà ông Giao Chỉ gọi là viết những bài viết có “những kiến thức vàng ngọc” của tờ Việt Mercury là nhà văn Nguyễn Bá Trạc đã từng viết bài kêu gọi người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản hãy cùng với ông ta “Tháng Tư cà nhỏng chợ trời!”.
Người ta cũng không quên các ông chủ nhiệm, chủ bút, tổng thư ký, phóng viên của tờ Việt Mercury đã từng bị cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản Bắc California công khai lên án về những việc đăng tải những bài viết gây chia rẽ trong cộng đồng.
Theo một bài báo trên chính tờ Việt Mercury thì đa số ý kiến độc giả đều cho rằng tờ Việt Mercury không được cộng đồng ủng hộ vì đã loan tải tin tức cứ như là các tờ báo ở trong nước (!). Lúc nào cũng “thành phố Hồ Chí Minh”, “Thủ Tướng Việt Nam Phan Văn Khải” v.v…
*
Chuyện lạ là khi tờ báo mẹ San Jose Mercury News loan tin “cắt cổ” tờ báo con Việt Mercury thì tờ báo này cũng loan tin là có một nhóm người Việt sẽ mua lại tờ báo này. Khi tin này được loan tải thì có dư luận đồn đãi là Hà Nội là người mua lại tờ Việt Mercury.Vì không có đủ dữ kiện về việc này nên chúng tôi không dám có ý kiến về việc này.
Về chuyện này, tác giả Bùi Văn Phú có viết như sau:
“… Khi tin tức sang nhượng tờ Việt Mercury đang thua lỗ cho nhóm người Việt - đại diện là ông Jimmy Chinh Nguyễn - được loan truyền, với giá có thể bạc triệu, cộng đồng người Việt vùng Vịnh San Francisco rất xôn xao, nhất là trước những nỗ lực ngoại vận của nhà nước trong vài ba năm qua với Nghị quyết 36.
Ông Jimmy Chinh Nguyễn thì không xa lạ gì với những phát triển giao thương giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Khi còn làm trong ủy ban mậu dịch quốc tế của thành phố San Francisco ông đã điều phối chuyến tham quan San Francisco của phái đoàn Phó Thủ Tướng Trần Đức Lương, vào tháng 5 năm 1994. Tháng 9 năm đó, ủy ban cùng với Phòng Thương Mại (lúc đó do Vũ Đức Vượng làm chủ tịch - tác giả bài này chú thích) và Công Nghệ Việt Nam đã tổ chức VietExpo đầu tiên trên đất Mỹ cũng tại San Francisco. Ông Chủ tịch Đoàn Duy Thành và hơn 100 thương nghiệp Việt Nam đã tham dự VietExpo. Có một thời gian ông làm giám đốc thương vụ quảng cáo cho Việt Mercury. Những năm gần đây ông thường có mặt trong các buổi gặp gỡ quan chức trong nước ra hải ngoại tiếp xúc với doanh nhân Vùng Vịnh.” (Thời Báo, số đã dẫn).
*
Chẳng có ông Jimmy Chinh Nguyễn hay ai đó mua tờ cái xác tờ tuần báo “ốc (Mỹ) mượn hồn (Việt)” với giá bạc triệu cả. Nhưng…cũng lại chữ “nhưng” quái ác nầy, tờ tuần báo của chủ Mỹ đã bỏ ra hàng chục triệu Mỹ kim mướn những nhà văn, nhà báo Việt Nam để ra tờ báo Việt ngữ, tìm mọi cách đánh phá, gây lũng đoạn trong cộng đồng người Việt tại Bắc California, xấc xược đến cả việc đòi “đại diện cộng đồng người Việt tỵ nạn” đã chết tức tưởi dù ông ký giả Đức Hà đã cố khua chiêng, gióng trống trước khi tờ báo nhắm mắt lìa đời lại giống như Phạm Nhan: Sau khi chủ Mỹ San Jose Mercury News tự cắt cổ tờ báo con Việt Mercury thì những ông nhà văn, nhà báo Việt được chủ Mỹ thuê mướn trước đây lại cho ra đời hai tờ báo khác cũng mang tên nửa Mỹ, nửa Việt: tờ tuần báo VTimes, do ông chủ bút “người Việt gốc… Mỹ” Trần Đệ đứng tên chủ nhiệm, chủ bút. Ông phóng viên Lâm Văn Sang đứng tên Tổng Thư Ký. Tờ báo thứ hai là tờ tuần báo Việt Tribune do bà Trương Gia Vy đứng tên chủ nhiệm và ông cựu Tổng Thư Ký Nguyễn Xuân Hoàng của tờ Việt Mercury đứng tên “chủ biên”. Tưởng cũng nên biết bà Trương Gia Vy là phu nhân của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng.
*
Tờ Viet Tribune đã đăng tải bài viết khóc lóc thảm thiết về chuyện du sinh Hồ Phương bị ăn đòn của cảnh sát vì đã dám hăm dọa giết người và chống cự lại cảnh sát của bà chủ báo Trương Gia Vy.
Tờ VTimes công khai thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Bắc California bằng cách đăng nguyên trang quảng cáo cái gọi là “Meet Vietnam” tại San Francisco.
Xem ra cái chết của tờ báo “ốc Mỹ mượn hồn Việt” Viet Mercury để lại di căn cho cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản không phải là nhỏ!

LÃO MÓC

Bài Xem Nhiều