We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 9 February 2011

THỈNH CẦU CHUNG.

THỈNH CẦU CHUNG.

Một lần nữa chúng tôi XIN THỈNH CẦU quý vị Đại Diện Cộng Đồng Tỵ Nạn và quý vị có trách nhiệm trong giới truyền thông báo chí : NÊN TRÁNH KHÔNG DÙNG TỪ NGỮ "TỔ QUỐC" và "LỄ HỘI" của Việt Cộng.

Gần đây cho thấy Việt Cộng đã dựa vào chuyện NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN đã vô ý thức bắt chước một cách mù quáng dùng các chữ vừa nêu trong dịp tổ chức các Hội Chợ Tết Tân Mão vừa qua.

Việt Cộng đã vin vào các chữ "TỔ QUỐC" và "LỄ HỘI" để viết các bài tường thuật ; biến các sinh hoạt của Tỵ Nạn thành ra các HOẠT ĐỘNG CỦA CHÚNG Ở HẢI NGOẠI.

Kính xin Bà Con khắp nơi và quý vị Đại Diện , Báo Chí thử đọc lại các bài viết tường thuật mới đây của nằm vùng hay nhân viên ngoại giao của Việt Cộng sẽ thấy chúng dựa vào các từ ngữ riêng của chúng như TỔ QUỐC, LỄ HỘI mà tường thuật các Hội Chợ Tết ở San Francisco , ở Nam Cali, ở San Jose và nhiều nơi khác như ở Paris , Úc Châu , Canada ... thành ra các "LỄ HỘI" của Việt Kiều Việt Cộng ở Hải Ngoại tổ chức.

Người dân trong nước đã bị nhồi sọ các từ ngữ như TỔ QUỐC, LỄ HỘI , HOÀNH TRÁNG ... đã quá quen thuộc. Bây giờ đọc các bài tường thuật, có các chữ ấy ngay trên các BIỂU NGỮ ... thì tự dưng dân chúng trong nước sẽ tin là các sinh hoạt ấy là của Việt Kiều theo phe Việt Cộng ngay chứ gì nữa ?!!!

Rất tiếc , chúng ta những người Tỵ Nạn; cho dủ không cố tình theo phe VC đi nữa . Nhưng vô tình quen miệng , hay bắt chước một cách vô ý thức mà xài các chữ TỔ QUỐC , LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... để giúp cho VIỆT CỘNG tự nhiên có lợi. Vì chúng chỉ cần cho thấy người tỵ nạn cũng đã xài các từ ngữ rập khuôn của VC thì thử hỏi : VIỆT CỘNG hay TỴ NẠN ; Ai đã ĐỒNG HÓA ai ???

Nhiều dấu hiệu cho thấy , ngay từ đầu năm nay (2011) chúng đã thành lập CÁC TỔ CHỨC VIỆT KIỀU VIỆT CỘNG , bắt đầu từ Sydney ... để lập lờ gây phân tán; để lần hồi sẽ tung tiền ra mua chuộc, tê liệt hóa và loại trừ các tổ chức CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN ở khắp Hải Ngoại. Chúng đã gấp rút thành lập các HỘI DOANH GIA VIỆT KIỀU VIỆT CỘNG một cách công khai để đẩy mạnh công việc thu góp tài nguyên của người tỵ nạn một cách triệt để, tận lực hơn như phát biểu của chúng mới đây.

Kính xin quý vị đừng xem nhẹ việc dùng các từ ngữ của Việt Cộng, đặc biệt như các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI ; HOÀNH TRÁNG ... mà nhiều người đã vô ý thức xài nó một cách tỉnh bơ, không thấy sai, không thấy lạ. Nhứt là quý vị CÓ HỌC, quý vị CỰU QL/VNCH; Cựu CÔNG CHỨC VNCH; Các CỰU TÙ CẢI TẠO ... mà nay lại ngang nhiên dùng các chữ RÂP KHUÔN VIỆT CỘNG thì thật là ... ngây thơ và đần độn thì còn ai đáng phỉ nhổ hơn ?!

Nếu quý vị nào còn chưa thấy được tai hại khi dùng các từ ngữ TỒ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... thì xin vui lòng xem lại bài "CHỮ TỔ QUỐC CỦA VIỆT CỘNG" , đã được chúng tôi lưu giữ ở Label , bên Side Bar cột bên phải thí quý vị sẽ thấy nhiều chi tiết hơn !

Thỉnh cầu chung;
Chúng ta sẽ cùng nhau KHÔNG XÀI các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... mà thay vào đó có thể là ĐẤT NƯỚC VN, HỘI CHỢ TẾT, LỘNG LẪY ... hay các từ ngữ quen dùng trước kia của Miền Nam VNCH để vừa phân biệt, để vừa không bị VIỆT CỘNG nô lệ hóa chúng ta.

Ở Hải Ngoại đây, đâu cần gì phải bắt chước để tỏ ra CÙNG MỘT PHE với Việt Cộng như nhiều người đã tự cưỡng ép mình sau ngày 30-4-1975. Chắc quý vị còn nhớ khi dân chúng Miền Nam BẮT ĐẦU xài các chữ GÓP Ý, HỒ HỞI.v.v... lúc đó đa số chúng ta XÀI ĐỂ TỎ Ý MỈA MAI, GIỄU CỢT THÔI ...

Nhưng rồi năm tháng đã thành quen miệng, riết rồi đã bị chúng đồng hóa , không còn giữ được ý thức nữa. Ngay như người Miền Nam VNCH trước đây, giờ ra Hải Ngoại sau 20, 30 năm sống với VC và bắt chước các chữ của chúng thành ra khi tiếp xúc với Ngườời Tỵ Nạn khiến cho chúng ta cũng cảm thấy ngỡ ngàng vì cách dùng chữ bắt chước, bị ảnh hưởng nặng nề của Việt Cộng.

Nếu chúng ta cương quyết tránh xa các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI , HOÀNH TRÁNG ... nhứt là vẽ ra trên các BIỂU NGỮ thì VC sẽ không thể nào chụp hình, dùng các biểu ngữ ấy mà viết bài lái các sinh hoạt của Tỵ Nạn THÀNH RA các thành tích hoạt động của chúng GIẢ MẠO , GIAN TRÁ như chúng đã rầm rộ biến hóa các HỘI CHỢ TẾT MỚI ĐÂY ở khắp các nước có người Tỵ Nạn sinh sống. Tỵ Nạn chúng ta đã trở thành các VIỆT KIỀU YÊU VIỆT CỘNG cả rồi hay sao ??? Quý vị cứ đọc các bài báo VC thì sẽ rõ ràng hơn về các lỗi lầm vô ý thức của một số người đã làm, không hay , không biết ; không ngờ những hậu quả của mình khi dùng các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG .v.v...

Vô cùng kính mong, kính thỉnh cầu ; chỉ cần lưu ý một chút; không tốn kém gì cả là chúng ta sẽ không bị chúng nô lệ hóa chữ nghĩa Việt Cộng ngay !./- mt68

Đức: Phá Vỡ Băng Đưa 72 Người Việt Nhập Cư Lậu


BERLIN
- Cảnh sát tại Đức nói rằng họ đã phá vỡ một băng đảng buôn bán người quốc tế hôm Thứ Ba, bắt 10 người, trong một cuộc truy quét có kết hợp với Pháp, Cộng Hòa Tiệp, Hungary và Anh.
Hơn 250 cảnh sát Đức tham gia chiến dịch truy lùng, tịch thu chứng cớ, máy điện toán và điện thoại cầm tay, theo một tuyên bố cho biết.
Chiến dịch rộng khắp Âu Châu đã bắt đầu từ tháng 9 chống lại 22 nghi can buôn bán 72 người Việt Nam từ Đức sang tới Anh, Bỉ hay Pháp.
Cảnh sát nói rằng mỗi người phải trả tới 43,360 đô la để được chuyên chở, thường là qua ngả Mạc Tư Khoa, tới Đức. Rổi họ được mang tới Anh nơi mà họ hy vọng sẽ được vào cộng đồng người Việt ở đó.

-----------------------------------------------
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa của legaljuice.com.

Cảnh sát châu Âu vừa phá một mạng lưới quốc tế đưa người Việt ra nước ngoài và bắt 35 người.

Lực lượng an ninh của 5 nước gồm Đức, Pháp, Czech, Hungary và Anh phối hợp trong chiến dịch này. Hàng trăm cảnh sát tham gia các cuộc đột kích lúc rạng sáng và thu giữ nhiều máy tính cùng điện thoại di động.

"Cảnh sát 5 quốc gia cùng hành động chống lại các mạng lưới tội phạm liên quan đến nạn buôn người lao động, chủ yếu gốc Việt Nam", AFP dẫn thông báo chung của cơ quan hành pháp châu Âu Europol và Eurojust hôm qua.

19 người bị bắt ở Pháp, 8 người bị còng tay ở Đức. Số còn lại bị bắt ở những ba nước khác. Cuộc điều tra quy mô lớn này bắt đầu từ tháng 9 sau khi 22 người bị cáo buộc đưa 72 công dân Việt Nam từ Đức sang Anh qua Bỉ hoặc Pháp.

Thông cáo cho biết những người muốn sang châu Âu trả khoảng 4.000 USD để được đưa tới Đức qua Matxcơva. Sau đó họ được dẫn sang Anh và gia nhập cộng đồng người Việt tại đó.

Ngọc Sơn



Bao nhiêu tuổi là già?



Bao nhiêu tuổi là già?


Thất thập xưa khó tìm ra,
Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
Ngày xưa thất thập ngồi không,
Ngày nay thất thập còn mong đi làm..
Ngày xưa thất thập lão làng,
Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.


Thất thập về nước liên miên,
Các cháu gái nhỏ luân phiên chào mời:
"Mừng anh thăm nước nhà chơi,
Mời anh cắt tóc, thảnh thơi gội đầu,
Mời anh trẻ đẹp sang giàu
Đón em qua Mỹ, em hầu hạ anh.."



Các bà bảy chục xuân xanh,
Tóc đen, má phấn, xâm viền vành môi.
Bà nào cũng đẹp, cũng tươi,
Lả lướt sàn nhảy, nói cười thật duyên.
Các bà dáng dấp dịu hiền,
Các ông say đắm nghiêng nghiêng mắt nhìn.


Bây giờ tôi vững niềm tin
Trả lời câu hỏi linh tinh ban đầu:
" Tuổi già khởi sự từ đâu ?
Tuổi già khởi sự khi nào ta quên :
Quên chồng, quên vợ, quên tên,
Quên cười, quên bạn, quên mình là ai ? "

SỰ CẢM KÍCH & Danh Ngôn...(Story of appreciation and various quotes)

Câu chuyện về Sự Cảm Kích

(TG chuyển ngữ)

Một cậu thanh niên có trình độ học vấn cao, thành phần ưu tú,

đi xin một công việc trong ngành quản trị tại một công ty lớn.

Anh qua khỏi chặng phỏng vấn đầu tiên; người giám đốc phụ

trách cuộc phỏng vấn cuối cùng và sẽ là người quyết định có

nên mướn cậu hay không.

Ông ta khám phá ra trong học bạ của cậu thanh niên là các điểm

số từ những năm trung cho đến cao học, anh thanh niên đều đạt

điểm xuất sắc. Không có năm nào xuống thấp.

Người giám đốc hỏi "Thế anh có lãnh học bổng gì không?" Cậu

trả lời "Không".

Ngưởi giám đốc hỏi "Có phải cha anh đã trả mọi học phí phải

không?" Cậu thanh niên trả lời, "Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa

được một tuổi, chính mẹ tôi là người trả học phí cho tôi".

Người giám đốc hỏi "Thế mẹ cậu làm việc ở đâu?"

Cậu thanh niên trả lời "Mẹ tôi làm nghề giặt đồ mướn".

Người giám đốc bảo cậu thanh niên đưa hai bàn tay cho ông

xem, cậu thanh niên đưa hai bàn tay ra, da dẻ mịn màng

không sứt mẻ gì.

Người giám đốc hỏi "Thế có bao giờ cậu giúp mẹ cậu giặt

giũ gì không?"

Cậu thanh niên trả lời "Không bao giờ, mẹ tôi muốn tôi

học hành và đọc thêm nhiều sách, và hơn nữa, mẹ tôi có

thể giặt giũ nhanh hơn là tôi làm"

Người giám đốc nói "Tôi có một yêu cầu, khi cậu trở về

nhà hôm nay, hãy đi giúp mẹ cậu và rửa hai bàn tay của

bà, và hãy đến gặp tôi vào sáng ngày mai".

Người thanh niên cảm thấy cơ hội được việc làm của cậu

gần như chắc chắn, khi về đến nhà cậu vui sướng muốn

gặp mẹ để rửa tay cho bà. Người mẹ của cậu lấy làm lạ,

vừa sung sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, bà đưa hai bàn tay

ra cho con.

Cậu con trai rửa hai bàn tay của mẹ một cách chậm rãi.

Trong khi rửa bàn tay của mẹ, những giọt nước mắt rơi

xuống. Đây là lần đầu tiên cậu khám phá ra bàn tay mẹ

thật nhăn nhúm, và có nhiều vết trầy xước sâu trên da.

Có vài vết thương đã làm bà đau đớn đến nỗi phải run

lên khi bàn tay nhúng vào nước.

Đây là lần đầu tiên cậu thanh niên nhận ra và cảm nghiệm

được rằng chính đôi tay này đã giặt giũ mỗi ngày để kiếm

tiền nuôi mình ăn học. Những vết thương trên bàn tay là

cái giá mẹ anh phải trả để cho anh tốt nghiệp đại học, để

đạt được những điểm cao trong các kỳ thi cử, và có lẽ cả

tương lai về sau của cậu đã tùy thuộc vào hai bàn tay này.

Sau khi rửa xong hai bàn tay của mẹ, cậu thanh niên lẳng

lặng giặt tiếp cho mẹ những quần áo còn lại. Đêm ấy hai

mẹ con nói chuyện với nhau thật lâu.

Sáng hôm sau cậu lại đến văn phòng gặp người giám đốc.

Thấy những giọt lệ long lanh trong đôi mắt của cậu thanh

niên, ông hỏi "Anh có thể thuật tôi nghe những gỉ anh đã

làm và học được tại nhà ngày hôm qua hay không?"

Cậu thanh niên trả lời "Tôi rửa tay cho mẹ tôi và giặt số

quần áo còn lại cho mẹ tôi".

Người giám đốc nói "Anh vui lòng kể tôi nghe cảm tưởng

của anh như thế nào?"

Cậu thanh niên nói:

Điều thứ nhất: tôi đã hiểu thế nào về sự cảm kích; không có

mẹ tôi thì đã không có một thanh niên thành công trong học

vấn như tôi ngày hôm nay.

Điều thứ hai: tôi đã biết làm việc chung với mẹ tôi ra sao, rất

khó khăn để có thể hoàn tât một công ciệc.

Điều thứ ba: tôi đã hiểu tầm quan trọng và sự thiêng liêng của

những quan hệ gia đình.

Người giám đốc nói: "Đấy chính là điều tôi đòi hỏi. Tôi muốn

mướn một nhân viên biết cảm kích về sự giúp đỡ của kẻ khác,

một người có thể cảm thông được những nhọc nhằn mà người

khác trải qua để hoàn thành công việc của họ, một người không

theo đuổi tiền bạc như một cứu cánh duy nhất của cuộc đời, và

như vậy mới đúng là người quản trị mà tôi đòi hỏi. Bạn đã được

chấp nhận vào cong ty!"

Về sau, người thanh niên trẻ này làm việc rất siêng năng và được

sự nể nang của thuộc cấp. Mỗi nhân viên đều chuyên cần làm việc

trong tinh thần đoàn kết, do đó công ty đã có nhiều thành quả tiến

triển vượt bực.

Một đứa trẻ được cha mẹ cưng chiều và cho mọi thứ nó đòi hỏi sẽ

phát triển một tinh thần "Muốn Gì Được Nấy" sẽ tự đặt mình trên

hết. Nó không biết được những lao khổ của cha mẹ.

Khi lớn lên và đi làm việc, nó giả định là mọi người đều phải nghe

theo nó, và khi thành một quản lý hay giám đốc, nó sẽ không biết

được những nhọc nhằn của những người thuộc cấp và luôn luôn

đổ thừa họ khi có những thành quả không ưng ý.

Đối với những hạng người này, có thể họ đạt thánh quả cao về học

vấn, thành công trên đường đời một lúc, nhưng không thực sự cảm

thấy thỏa mãn trong sự nghiệp của mình, họ sẽ lầm bầm và đầy sự

ganh ghét, và họ sẽ tranh đấu để dành lợi lộc nhiều hơn. Nếu chúng

ta là loại cha mẹ cưng chìu con, chúng ta đã thực sự yêu nó hay vô

tình phá hủy cuộc đời của một đứa trẻ?

Bạn có thể cho con bạn sống trong một căn nhà rộng, ăn những bữa

ăn ngon, học đàn dương cầm và xem một máy TV lớn. Nhưng khi bạn

ra sân cắt cỏ, hãy để cho con bạn nhúng tay vào để biết sự cực nhọc

khi phải làm việc ấy. Sau bữa ăn hãy để nó tự rửa lấy chén bát cùng

với anh chị em của nó. Đó không phải vì bạn không đủ tiền mướn

người giúp việc, nhưng chỉ vì bạn yêu con bạn đúng cách. Bạn muốn

chúng hiểu rằng dù cha mẹ chúng có giàu đến bao nhiêu, nhưng một

ngày kia tóc cũng điểm hoa râm trong mùa thu của cuộc đời giống

như người mẹ của cậu thanh niên kia.

Điều quan trọng nhất là con của bạn phải biết cảm kích những lao

khổ của người khác và phải từng trải qua những khó khăn của cuộc

sống. Và nó phải học hỏi để có một khả năng biết làm việc chung

với những người khác hầu đạt được thành quả cho những đề án nào đó.

Story of Appreciation

Dec 30th, 2010 •

One young academically excellent person went to apply for a managerial position in a big company.

He passed the first interview; the director did the last interview, made the last decision. He discovered from the CV that the youth’s academic result was excellent all the way, from secondary school until the postgraduate research, not a year did he not score.

The director asked, “Did you obtain any scholarship in school?” and the youth answered, “None.”

The director asked, “Was it your father who paid your school fees?” The youth answered, “My father passed away when I was one year old, it is my mother who paid my school fees. ”

The director asked, ” Where did your mother work?”

The youth answered, “My mother worked as a clothes washer.” The director requested the youth to show his hands, and the youth showed the director a pair of hands that were smooth and perfect.

The director asked, ” Did you ever help your mother wash the clothes?”

The youth answered, “Never, my mother always wanted me to study and read more books, furthermore, my mother can wash clothes faster than I can.”

The director said, “I have a request; when you go back today, go and help to clean your mother’s hands, and then see me tomorrow morning.”

The youth felt that as the chances of landing the job were high, when he went home, he happily wanted to clean his mother’s hands. His mother felt strange, happy but mixed with fear, she showed her hands to the youth.

The youth cleaned his mother’s hands slowly, his tears dropped down as he did that. It was the first time he found his mother’s hands so wrinkled, and there were so many bruises on her hands. Some bruises incited pains so strong that made his mother’s body shiver when cleaned with water. This was the first time the youth realized and experienced that it was this pair of hands that washed clothes every day to earn him the school fees. The bruises on the mother’s hands was the price that the mother paid for his graduation and academic excellence and probably his future.

After finishing the cleaning of his mother’s hands, the youth quietly cleaned all the remaining clothes for his mother. That night, mother and son talked for a very long time.

Next morning, the youth went to the director’s office. The director noticed the tear in the youth’s eye, and asked:

“Can you tell me what you have done and learned yesterday in your house?”

The youth answered, “I cleaned my mother’s hands, and also finished cleaning all the remaining clothes.” The director asked, “Please tell me your feelings.”

The youth said :
Number 1, I knew what was appreciation; without my mother, there would not a successful me today.
Number 2, I knew how to work together with my mother, then only I could realize how difficult and tough it is to get something done.
Number 3, I knew the importance and value of family relationships.

The director said, “This is what I am asking; I want to recruit a person who can appreciate the help of others, a person who knows the suffering of others to get things done, and a person who would not put money as his only goal in life to be my manager. You are hired.”

Later on, this young person worked very hard and received the respect of his subordinates; every employee worked diligently and in a team, so that the company’s results improved tremendously.

A child who has been protected and habitually given whatever he wanted develops “entitlement mentality” and always put himself first. He is ignorant of his parents’ efforts.

When he starts work, he assumes every one must listen to him, and when he becomes a manager, he can never know the sufferings of his employees and always blame others.

For this kind of people, who may be good academically, may be successful for a while, but eventually would not feel sense of achievement. He will grumble and be full of hatred and fight for more. If we are this kind of protective parents, are we really showing love or are we destroying the kid instead?

You can let your kid live in a big house, eat a good meal, learn piano, watch a big screen TV. But when you are cutting grass, please let them experience it. After a meal, let them wash their plate and bowl together with their brothers and sisters. It is not because you do not have money to hire a maid, but it is because you want to love them in a right way. You want them to understand, no matter how rich their parents are, one day their hair will grow grey, same as the mother of that young person.

The most important thing is that your kid must learn how to appreciate the efforts and experience the difficulties and learn the ability to work with others to get things done.


Hãy quên quá khứ…Hãy xoá bỏ hận thù… Hướng về tương lai…



Tôi đã đọc câu này ra rất nhiều lần - cả trăm lần - để chắc mình không hiểu lầm!
Hãy quên quá khứ…

Tại hải ngoại, CSVN không ngừng kêu gọi người Việt hãy quên quá khứ để hướng về tương lai. Trong Tâm Sinh Lý học, quên quá khứ là chuyện không thể làm được. Cái gì đã đi vào bộ não thì sẽ ở đó cho đến khi con người lìa đời? Một đôi khi chấn thương sọ nảo hay tinh thần có thể làm gián đoạn dẫn truyền của hệ thống thần kinh. Nhưng khi hồi phục thì người ta vẫn nhớ lại. … Ngày nay, với tất cả thành tựu của con người trong mọi lãnh vực, văn minh trong cả khía cạnh vật chất lẫn tinh thần là nhờ quá khứ đấu tranh cả mấy ngàn năm – không chỉ qua những thành công mà chính là nhờ những thất bại. Thế thì tại sao phải quên quá khứ?

Nhưng “hãy” quên cái quá khứ nào? - Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ tù đày trong những trại học tập không biết ngày mai, bị sỉ nhục mỗi ngày mà vẫn phải cám ơn “cách mạng” đã khoan hồng? Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của gia đình bị hăm dọa đẩy lên vùng kinh tế mới để nhà cửa còn lại cho “cách mạng” tịch thâu và khi trở về phải ngủ dưới gầm cầu, trên vỉa hè của chính nhà của mình? Quá khứ hãi hùng hễ bị chụp mũ là tư sản thì đời kể như tiêu tùng, thân bại danh liệt, tài sản tịch thu, thân tù đày? Quá khứ hãi hùng trên biển cả, khiếp đảm trong bìa rừng Thái, Lào mà mỗi gia đình người Việt ngày nay ở hải ngoại đều có 1 câu chuyện như là một phần đời… Xa hơn nữa, có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của cuộc cách mạng địa chủ năm 1954 đã hành quyết hàng chục ngàn người hay là cuộc chôn sống tập thể cả 5 ngàn người vào Tết Mậu Thân tại Huế năm 1968? Ngược lại, có những quá khứ không nên quên bao giờ chẳng hạn như cuộc cách mang mùa Thu, Đại Thắng Mùa Xuân, những hy sinh vô bờ bến của Hồng Quân Liên Sô và Trung Quốc...?
Mỗi lần nghĩ về lịch sử oai hùng của dân tộc và những hy sinh của tiền nhân trong công cuộc dựng nước và giữ nuớc là tôi thấy hãnh diện và sung sướng.Không phải quá khứ nào cũng huy hoàng – và không có lý do gì tôi chỉ nên nhớ những huy hoàng ấy và bỏ qua những sai lầm như một trốn chạy. Còn như để quên quá khứ như một người mất trí thì hướng về tương lai để làm gì?
Ngay tại Việt-Nam ngày nay, nhiều người đã muốn quên quá khứ như mượn rượu để giải sầu. Có người còn muốn quên cả hiện tại. Phải chăng đây cũng là phản ảnh của hiện tượng hút sách, ăn nhậu, chơi ngông? – thêm vào đó nhà nước còn giúp cho đại đa số dân chúng một cuộc sống phải vật lộn với miếng cơm manh áo hàng ngày một – và một hệ thống giáo dục tẩy não để họ không có thời giờ nhớ về quá khứ hay phương tiện để tra cứu?

*
Hãy xoá bỏ hận thù…

Có lẽ người nói câu hãy quên quá khứ để hướng về tương lai muốn nói là hãy xóa bỏ hận thù để hướng về tương lai? Vì quá khứ là một “hiện thực” khách quan nên không thể quên được. Nhưng hận thù là sản phẩm của tâm tư con người nên con người có thể khắc phục được. Hận thù đưa đến trả thù sẽ làm cuộc sống máu me dơ bẩn. Hận thù làm tâm linh ta khốn khổ, cuộc sống mất đi cái hồn nhiên vô gía và hướng thượng… và ngay cả sau khi trả được mối thù, cái bàn tay nhuốm máu ấy vẫn không bao giờ rửa sạch…
Nhưng chính người cộng sản Việt-Nam đã lấy hận thù để làm cách mạng. Có cái lòng hận thù nào để giáo dục cho con cháu như thế này: “hôm qua dân quân ta bắn rơi 2 máy bay của Mỹ Nguỵ. Hôm nay dân quân ta lại bắn rơi thêm 3 chiếc nữa. Vậy tổng cộng ta đã bắn rơi bao nhiêu chiếc cả thảy?” Họ đã lấy hận thù để tiêu diệt tất cả các đảng phái không cùng chính kiến với họ. Sau khi toàn thắng ở miền Nam, thay vì dùng cái cơ hội bằng vàng này để nêu cao chính nghĩa dân tộc và hoà giải quốc gia, họ nhìn ở đâu cũng thấy toàn kẻ thù. Cái tâm lý bệnh hoạn và sợ hãi củng cố chế độ đã làm họ phải quyết định bế môn tỏa cảng trong cả 10 năm đầu. Hậu quả thì như ai cũng biết, nước Việt-Nam đã trở thành 1 trong 10 nước nghèo đói nhất của thế giới. Đánh động được lương tâm của con người qua những viện trợ nhân đạo, chính họ cũng phải nới lỏng nền kinh tế chỉ huy thiếu hiện thực, như đã từng được chứng minh qua các cuộc cách mạng ở Liên Sô và Trung Quốc. Nhưng khi tình hình đã được khả quan hơn nhờ những trao đổi với bên ngoài, họ trở lại nhìn thấy thêm kẻ nội thù, từ chính người dân của họ, những đồng chí mà cách đây không lâu đã hy sinh cuộc đời cho sự nghiệp “giải phóng” dân tộc do họ chủ xướng. Ngoài những lực lượng thù nghịch, họ đã đặt để thêm những kẻ thù trong những “diễn tiến hoà bình” - nỗi lo sợ và lời buộc tội đã mâu thuẫn với chính danh xưng của những biến chuyển mà nghe ra rất khách quan trong phát triển tự nhiên của con người. Họ khuyên người ta hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù nhưng chính họ thì không bao giờ, vì hận thù vốn là sức sống, là linh hồn, là nền tảng của sự an toàn trong tư tuởng và lý luận của những người cộng sản Việt-Nam khi đi làm cách mạng!
Nhưng có những hận thù nào ta không nên quên chăng? – cho dù cả ngàn năm sau? – như hận thù của 2 bà Trưng Trắc Trưng Nhị trước cảnh nước mất nhà tan mà rồi cuối cùng vẫn phải nhảy xuống sông tự vẫn? Trong đấu tranh cho Chủ Nghĩa Xã Hội, người vô sản có nên quên mối thù không đội trời chung với bọn tư bản bóc lột? Không hận thù thì làm gì có cách mạng? những ai còn phân vân với tính chuyên chính vô sản này thì cứ tìm đến ông Tô Huy Rứa để nghe lời giải thích. … Hay là chỉ có người cộng sản mới được quyền hận thù?
Mới đây thôi, trong bài diễn văn đọc trước Quốc-Hội Hoa Kỳ, bà Thủ Tướng nước Đức đã nói gì? Cần nhắc lại, bà Merkel đã sống và lớn lên trong xã hội cộng sản Đông Đức mà vẫn trở thành Thủ Tướng của nước Đức thống nhất là một bằng chứng của sự xóa bỏ hận thù: “Nhưng đừng có ai nhầm lẫn: Khoan dung không có nghĩa là thế nào cũng được. Không khoan dung với những ai không tôn trọng và chà đạp các quyền vô giá của con người”.
Xóa bỏ hận thù không có nghĩa là đồng lõa với tội ác. Không chịu nhìn thẳng vào cái gì đã gây ra hận thù nhưng chỉ biết kêu gọi xoá bỏ, cũng như họ kêu gọi đoàn kết nhưng không chỉ cho thấy cái gì đã gây ra chia rẽ là một sự lường gạt ấu trĩ và rẻ tiền !.

*

Hướng về tương lai…

Có ai trong chúng ta sống mà không để hướng về tương lai? Ngay cả trong tu dưỡng cá nhân cũng để cho một sự ra đi thanh thản khi từ giả cuộc đời. Tất cả người Việt chân chính đều mong muốn thấy được một nước Việt-Nam giàu mạnh, công bằng và nhân bản. Nhưng một lần nữa chúng ta đang nói về một tương lai nào? Một sự thành cộng của chủ nghĩa xã hội tại Việt-Nam và trên toàn thế giới? Quên quá khứ để hướng về tương lai trong diễn dịch của nhà cầm quyền CSVN là quên hết (như người mất trí?) và chấp nhận trở về làm việc cho họ. “Bằng lòng đi em về với quê hương”. Những người cộng sản Việt-Nam đã nói rõ ràng rồi: “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Danh từ “đoàn kết” có nghĩa là từ bỏ vị trí chống đối hoặc không đồng chính kiến để trở về dưới sự lãnh đạo của họ. Không có hòa hợp hòa giải gì cả. Hãy thành thật với nhau như chút liêm sỉ còn lại mà chúng ta đều hiểu: không ai có tư cách mặc cả với chế độ CS hiện nay cả!
Tôi không tin là cho đến bây giờ những người gọi là “Việt Kiều Yêu Nước” vẫn chưa biết mình đang nói cái gì? Xin các Việt-Kiều Yêu Nước đừng lừa dối thế hệ trẻ ngày nay vì họ không có cơ hội để kiểm chứng. Xin đừng tiếp tục làm dơ bẩn những ý tưởng cao đẹp của lòng nhân đạo, tình quê hương là những giá trị cao quí của dân tộc. Nhắm mắt lại như con đà điểu chui đầu vào cát? - những người tự gọi là Việt Kiều yêu nước đi về Việt-Nam xây vài lớp học, đào vài cái giếng rồi giáo dục những người Việt khác cũng nên yêu nước như mình… Chính người viết bài này cũng đã và đang gởi tiền về Việt-Nam để giúp đỡ bạn bè thân nhân khốn khổ của mình… nhưng yêu nước và “chỉ là” lòng nhân đạo khác nhau rất nhiều! Hãy nhìn cho rõ cái nguyên nhân chính đã đưa đến tình trạng hiện nay. Đó là hậu quả của một chế độ chính trị lỗi thời đang ngự trị trên cái quê hương khốn khổ này... Con đường đi đã sai lầm rồi thì càng đi càng xa cái đích dù đi bằng cách nào đi nữa. Trong mặt tiêu cực, càng đi càng lãng phí, càng phá hoại như chúng ta đã nhìn thấy xã hội hiện nay. Dù có bao nhiêu nghị quyết, bao nhiêu “rà soát” cũng chỉ là “mị dân” mà thôi.
Chính cái chế độ chính trị này trong hơn 30 năm qua đã đưa đất nước thụt lùi, cụ thể là so với các nước khác trong vùng. Trong lãnh vực xã hội, chính cái chế độ chính trị này đã tạo ra 1 giai cấp thống trị mà giờ đây chẳng khác gì một loại băng đảng, bao che cho nhau và sống trên mồ hôi nước mắt của tuyệt đại đa số người dân còn lại. Cái hậu quả của chế độ chính trị này đã và đang thấy tại các quốc gia đi theo cùng một chế độ chính trị. Tại Việt Nam, để bảo tồn quyền lực, băng đảng này đối với các thế lực cường quốc thì lạy dạ run sợ nhưng đối với chính người dân khốn khổ của mình thì thẳng tay đàn áp. Người cộng sản nói rất rõ: chế độ nào cũng là chế độ độc tài của giai cấp thống trị. Trong chế độ XHCN, đó là giai cấp vô sản. Cho nên chế độ XHCN là chế độ độc tài của giai cấp vô sản. Người cộng sản cười thầm khi những kẻ theo đuôi họ cứ ráng giải thích tính dân chủ tư sản của chế độ cộng sản.
Nhưng thực tế chúng ta thấy gì? - chế độ của họ ngày nay quả là chế độ độc tài của một giai cấp lãnh đạo, nhưng không phải vô sản mà là một loại siêu tư sản, được bảo vệ một cách công khai bởi hệ thống chính trị và nhà nước. Điều này không chỉ thấy ở Việt-Nam mà trong hiện thực của tất cả các nước cộng sản ngày nay. Trong kinh tế, nhờ vào quyền lực sẵn có, họ hội tụ tài sản của cả quốc gia vào trong tay tập đoàn lãnh đạo của họ. Cho nên nhóm bè đảng lãnh đạo của bọn họ rất giàu trong khi quốc gia thì vẫn èo ọt và tuyệt đại đa số người dân thì vẫn nghèo đói. Trong chính trị, băng đảng của họ có quyền lực không khác mấy thời của những lãnh chúa… cái chế độ như cha truyền con nối là những ngạo mạn, thách thức đối với lương tri của con người. Nếu họ vẫn còn đó – và có lẽ phải còn chờ lâu nữa cho đến khi trình độ dân trí của dân ta đủ mạnh để chiến thắng những khó khăn và sợ hãi của cuộc sống – thì xã hội sẽ tiếp tục như vậy... Đó là cái tương lai mà Người Việt Yêu Nước muốn hướng về? Còn nếu không, hãy quên bất cứ quá khứ nào cũng được để hướng về một tương lại vô định thì nếu người nói không mù quáng là có ý xem thường khả năng phán đoán của người nghe rồi. Một số người Việt khác quả quyết họ vẫn yêu quê hương bằng một con đường hợp tác khác, như con đường của một Tôn thọ Tường thì tôi chỉ còn biết tặng họ lại hai câu thơ của cụ Phan văn Trị:
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết?
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng…
Vào lứa tuổi của tôi có bạn đã chết, đang bị đày đoạ trên chính quê hương của mình, đã vùi thây trong Thái Bình Dương bao la, trong những bìa rừng âm u ở Thái, Lào hay đang lạc lõng trên những mảnh đất xa lạ nào đó ở Châu Phi, ở Trung Đông… so với họ tôi may mắn hơn nhiều. Hơn 30 năm đã qua. Vì nhiều lý do: an ninh bản thân và gia đình, an toàn khi có dịp về thăm quê nhà, miếng cơm Tây, manh áo gấm khiến tôi đã vô tình im lặng và tránh né. Giờ đây tóc đã hai màu, còn chút tình mà vẫn không dám nói thì đợi đến bao giờ? Riêng đối với các chiến sĩ VNCH trong đó có hàng cha anh chú bác của tôi, những người đã chết cho cho một chính nghĩa đã bị chối bỏ và chưa bao giờ được nhìn nhận, họ sẽ được những người CSVN viết lại trong lịch sử như những tội đồ … tôi có thể nào quên họ, quên cái quá khứ có sự hy sinh vô bờ và cô đơn của họ? Trong tự do của hôm nay tôi vẫn nên tiếp tục “hy sinh”, không nên nói lên những khát vọng của những người bạn, của đại đa số đồng bào kém may mắn hơn tôi đễ giữ an toàn và phồn vinh cho thiểu số còn lại chấp nhận đổi đời? Tôi không có tư cách để khuyên mọi người nên nói như tôi nói. Nhưng tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn khi khuyên họ không nên làm như thế bởi vì với tôi, viết là để công bằng trả lại cho đời chút ân tình mà tôi đã nhận, dù chỉ là ngọn lửa của một que diêm, như một người bạn của chúng tôi có nói, sẽ không đủ sức để sưởi ấm cho cả một mùa đông băng giá này!.

Võ Trang Hiền

Cách massage giảm nếp nhăn và mệt mỏi


Nếp nhăn là điều đáng sợ nhất đối với chị em phụ nữ bởi nó là dấu hiệu đầu tiên của sự lão hóa da. Nhằm lấy lại sự cân bằng cho cuộc sống, khiến gương mặt tươi sáng và trẻ trung hơn, các bước massage dưới đây sẽ là bí quyết đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả cho bạn.
Sau khi rửa sạch mặt bằng nước ấm, cơ mặt được giãn ra thì chúng ta bắt đầu bài massage dưới đây.
- Đặt tay lên phía ngang phía trên dái tai. Sau đó, vuốt xuống má, cổ. Bạn xem hướng chỉ của mũi tên. Lặp lại động tác 3 lần.

Đặt hai tay chạm nhau ở điểm giữa trán. Sau đó, từ từ vuốt xuống dưới cổ, xem chiều đi của hình mũi tên. Lặp lại động tác 2 - 3 lần.

Vị trí 1: Đặt tay ở phía đuôi mắt vuốt từ điểm đó vòng quanh mắt, sao cho đến được vòng tròn của mắt.

Vị trí 2: Đặt hai tay ở đầu vị trí 2, vuốt từ đó xuống dưới cổ. Xem chiều đi của mũi tên trong hình.

Lặp lại 3 - 5 lần.

Đặt hai tay ở điểm giữa cằm, sau đó vòng đến giữa điểm nhân trung. Lặp lại 4 - 5 lần.

Vị trí 1: Đặt hai ngón tay trỏ ở điểm nhân trung vuốt một vòng lên, xuống, theo hướng chỉ của mũi tên.

Vị trí 2: Đặt hai ngón tay trỏ ở dưới đuôi mắt, hai bên sống mũi (xem hình), vuốt lên, vuốt xuống theo hướng của mũi tên.

Vị trí 3: Đặt ngón tay ở vị trí số 3 (xem hình), sau đó vuốt xuống cổ.

Thực hiện lần lượt 3 động tác thành một bài tập. Lặp lại 3 - 5 lần.

Đặt tay ở sát 2 dưới cằm, sau đó vuốt lên sát 2 cánh mũi, thẳng sống mũi, sang dưới mí mắt và kéo xuống dưới cổ (xem hình).

Lặp lại 3 - 5 lần.

Một tay đặt bên má kia. Tay kia đặt cạnh khóe môi, bắt đầu vuốt quanh điểm má, kéo xuống cổ. Lặp lại 3 - 5 lần. Sau đó, đổi bên tiếp tục động tác.

Đặt hai tay ở ngang mũi, kéo sang ngang và kéo xuống cổ, theo hướng đi của mũi tên. Xem hình. Lặp lại động tác 3 - 5 lần.

Vị trí 1: Đặt hai tay vào vị trí 1, dưới cằm (xem hình). Sau đó, vuốt lên theo chiều của mũi tên. Tiếp theo, từ vị trí 2 vuốt xuống dưới cổ. (xem hình).

Lặp lại 3 - 5 lần.

Đặt hai tay ở dưới giữa môi, sau đó vuốt lên hai má theo hướng của tên. Sau đó, tiếp thực hiện ở vị trí 2. Lặp lại 3 - 5 lần.

Đặt tay ở vị trí 1, vuốt theo hướng chỉ của mũi tên. Tiếp theo, thực hiện ở vị trí 2. Lặp lại 3 - 5 lần.

Đặt tay như trong hình, sau đó vuốt sang hai bên. Tiếp theo, thực hiện ở vị trí số 2. Lặp lại 3 - 5 lần.

Dùng tay trái đặt tại điểm vị trí 1, vuốt theo hinh zích zắc, vuốt đi, vuốt lại, như trong hình. Sau đó, đặt tay vào vị trí 2, tiếp tục thực hiện động tác. Lặp lại 3 - 5 lần.
(Theo aFamily


__._,_.___


VĂN Dìu Cánh Phượng Yên Trăm Họ - VÕ Thét Oai Hùng Dẹp Bốn Phương!

Bài Xem Nhiều