We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 14 February 2011

Con kền kền

(của Hội Doanh Nhân Việt Kiều) và “Boat People”


Lời Tác Giả: Bài viết này nhằm vạch mặt Carina Oanh Hoàng (hay còn gọi là Carina Oanh Oanh) la 1 “thuyền nhân Việt Kiều” mà báo Người Việt đã và đang “lăng-xê” (promote) ráo riết vì lý do thương mại mà hai bên đã thỏa thuận chia chác trong việc rao bán một cuốn sách nói về thuyền nhân VN. Cuốn sách mang cái giá “thét ra lửa, mửa ra tiền” (khoảng $50/cuốn) vì họ biết rằng chủ đề “thuyền nhân” sẽ rất ăn khách, nó đánh động lòng trắc ẩn của dân tị nạn thì “móc túi” $50 nào có khó khăn gì ? Rốt cuộc thì chỉ có hơn 2 ngàn nấm mộ hoang phế đang nằm hiu quạnh ở đảo Kuku (Indonesia) là chẳng được hưởng lợi lộc gì từ chuyện kinh doanh và phát hành sách này của Carina và báo Người Việt.Bài viết cho thấy Carina là một “thuyền nhân tị nạn CS” 15 tuổi đến Hoa Kỳ từ năm 1980. Theo lời kể của chính Carina cho phóng viên báo Việt Cộng VietnamNet thì cô ả “về VN lần đầu tiên vào năm 1987, sau đó về mỗi năm”, rồi về hẵn luôn để kinh doanh với VC từ năm 1996 và hiện nay Carina vẫn còn tiếp tục điều hành doanh nghiệp dưới cái tên đăng bộ ở VN là “Royal Blue Training & Consulting” mà Carina đã dịch ra tiếng Việt là “Vương Thanh”. Carina còn là Hội Viên chính thức của cái mà VC gọi là “Hiệp Hội Doanh Nghiệp người VN ở nước ngoài” (hay “Hội Doanh Nhân Việt Kiều”) từ ngày 15/6/2005 khi cô tham gia học tập Nghị Quyết 36 trong buổi hội nghị của đám lâu la “bưng bô cho VC” này với tên Trần Quang Hoan, Phó Chủ Nhiệm “Ủy Ban về người VN ở nước ngoài”. Xin mời độc giả theo dõi bài viết dưới đây để biết bộ mặt khoác lác và xảo quyệt của con kền kền Carina.

Tác giả, Nguyễn thị Út Châu.


Mấy tháng nay tôi nghe và thấy báo Người Việt làm một chiến dịch quảng cáo rất rầm rộ cuốn sách nói về thuyền nhân VN của Carina Oanh Hoàng (có báo VC gọi cô là Carina Oanh Oanh). Gần đây tôi còn được biết thêm là cả báo Người Việt và Little Saigon Tivi đồng bảo trợ cho buổi ra mắt sách sắp tới của Carina. Đã sống lâu ở hải ngoại, ai cũng có thể hiểu rằng những sự kiện như thế này bao giờ cũng có dính líu đến chuyện chia chác lợi nhuận hoặc huê hồng giữa các phe liên hệ, nhất là khi Carina là một cá nhân, chứ không phải là một hội đoàn bất vụ lợi (non-profit organization). Cả báo Người Việt lẫn Little Saigon Tivi sẽ không dại gì làm chuyện quảng cáo không công cho Carina mà không được “chấm mút” gì.


Và cũng vì chiến dịch quảng cáo rầm rộ này mà tôi bắt đầu hồ nghi và tìm hiểu sâu xa hơn.Thực ra thì chuyện Carina đi tìm mộ thân nhân ở đảo Kuku đã được ông Ngô Nhân Dụng viết trên báo Người Việt từ năm 2009. Lúc ấy tôi có lên Internet truy cập và đọc được cái “résumé” do chính Carina viết và đăng trên website của cô. Tiện tay tôi đã bấm “Print” để in ra lưu giữ cái “résumé” này. Nhờ vậy mà bây giờ tôi vẫn còn có được cái gọi là “professional profile” mà chính Carina đã viết về mình như sau: (xem file kèm theo đây).Carina Oanh Hoang - Profile.pdfThế nhưng bây giờ thì tôi không còn thấy cái “résumé” này trên website của Carina nữa. Có lẽ cô ta đã gỡ nó xuống để tránh bị “thiên hạ” dòm ngó đến quá trình làm ăn với VC của cô ta chăng ? Dĩ nhiên ! Muốn bán sách thật chạy cho dân tị nạn VN thì phải giấu ém nhẹm cái “sơ yếu lý lịch” không được sáng sủa này. Chẳng hay báo Người Việt hay Little Saigon Tivi đã “cố vấn” cho cô ta làm điều này ?Thực ra thì cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại không còn lạ gì với chuyện bọn “Việt Kiều Doanh Gia” (xưa là thuyền nhân) nhưng nay đã đón gió trở cờ quay về VN làm ăn hay hát xướng với VC. Đó là quyền tự do mà họ đã sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống trên đầu sóng ngọn gió để đạt được bằng mọi cách, mọi phương tiện trên cả những chiếc thuyền thô sơ nhất.


Vậy thì họ cứ việc thực hiện cái quyền tự do ấy. Sẽ không ai thèm chống đối hay biểu tình nếu họ chịu im miệng và lẳng lặng về VN làm việc hay buôn bán với bọn VC, miễn là họ đừng có những lời lẽ tâng bốc hèn hạ để “bưng bô” cho VC như tên luật sư thân cộng Nguyễn Hữu Liêm đã làm (tác giả xin được phép dùng lại những từ “bưng bô cho VC” mà Luật sư Lê Duy San đã dùng trong một bài viết rất hay của ông).Cũng vậy thôi, nếu Carina cứ lẳng lặng buôn bán và làm hội viên của Hội Doanh Gia Việt Kiều thì sẽ không có bài viết ngày hôm nay, và sẽ không ai thèm để ý đến cô. Thế nhưng Carina không muốn như vậy. Cô muốn tạo ra tiếng tăm cho chính mình, sao cho thật “nổi” và “popular” không thua gì MC Kỳ Duyên trong cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại để còn góp tay với “người ta” mà “triển khai” cái Nghị Quyết 36 của VC nữa chứ ! Xin được nói rõ thêm :Cùng với cái nôm na gọi là “Hội Doanh Nhân Việt Kiều”, Carina Oanh Hoàng đã tham dự một buổi họp riêng với Trần Quang Hoan, Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban về Người VN ở nước ngoài” (viết tắt là UB VNVNONN) vào ngày 15/6/2005. Trong buổi hội nghị chỉ dành riêng cho các doanh nhân lâu la này (được tổ chức tại Khu Du Lịch Sinh Thái “Làng Tôi”), Trần Quang Hoan đã tuyên bố: “Đánh giá sơ bộ một năm thực hiện NQ 36 của Đảng và Chương trình hành động của Nhà nước, các Bộ-ban-ngành cũng đã có những bước chuyển, cụ thể hóa NQ 36 ở nhiều lĩnh vực …”Trần Quang Hoan tiếp tục nhấn mạnh : “Chúng ta quyết tâm thực hiện NQ 36 bằng những biện pháp cụ thể. Vai trò của các anh chị Việt kiều đã và đang về nước làm ăn sinh sống rất quan trọng trong công tác đối với NVNONN.


Nhà nước đang tạo điều kiện để các anh chị về nước làm ăn thuận lợi, hiệu quả. Các anh chị vừa là những người vừa biết bên ngoài, vừa am hiểu bên trong, nên các anh chị sẽ là “cầu nối” giữa Nhà nước Việt Nam đối với đồng bào đang sinh sống ở nước ngoài mà ít có dịp về nước. Lời nói của chính các anh chị sẽ có sức thuyết phục hơn. Chúng tôi mong muốn các anh chị thực sự đoàn kết thống nhất khi về nước làm ăn và làm ăn hiệu quả. Điều đó sẽ giúp chúng tôi rất nhiều trong công tác. Bản thân tôi về công tác ở UB VNVNONN, tôi nhận thấy đây là một công việc hấp dẫn, nhưng để làm tốt công tác đối với gần 3 triệu kiều bào đang sinh sống ở nước ngoài cũng có nhiều thách thức. Tôi mong được sự hỗ trợ giúp đỡ của các anh chị.”Để hưởng ứng lời kêu gọi của Trần Quang Hoan, Việt Kiều Carina Oanh Hoàng đã “phát biểu” trong hội nghị năm 2005 này như sau:“Tôi tên là Carina Oanh Hoàng, Việt kiều Mỹ. Thành viên mới gia nhập Hiệp hội ngày hôm nay. Tôi về VN sống và làm việc hơn 8 năm. Tôi có thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn (TNHH) chuyên về đào tạo và tư vấn quản trị kinh doanh, an toàn lao động… Công việc của chúng tôi tiến triển tốt. Nguyện vọng của tôi trong tương lai là muốn thành lập một công ty 100% vốn nước ngoài họat động trên lĩnh vực đào tạo. Hiện nay trên lĩnh vực đào tạo thì Nhà nước đề nghị liên doanh. Tôi nghĩ, nếu Nhà nước mở ra cho công ty 100% vốn nước ngoài được họat động trên lĩnh vực đào tạo thì sẽ có rất nhiều người về VN quan tâm đến lĩnh vực này.” Thế đấy ! Nguyện vọng thực sự của Carina trong tương lai là muốn bỏ vốn 100% để làm ăn với VC trong lãnh vực đào tạo, chứ nguyện vọng của cô ả đâu phải là để giúp vài ba gia đình thân nhân đi tìm mồ mã thuyền nhân xấu số ở Kuku (Indonesia), hoặc để biên soạn sách bán cho thuyền nhân đọc !!!!


Chuyện Carina quảng cáo bán sách, hoặc nhờ các cơ quan truyền thong giúp cô đăng tải các tên họ hoặc hình ảnh của các nấm mộ thuyền nhân xấu số chẳng qua chỉ là những “phương tiện” nhờ vả không tốn tiền nhằm giúp cô đạt được “cứu cánh” là tạo được một tên tuổi “tốt” trong cộng đồng người Việt tị nạn. Một khi Carina lấy được long tin yêu của cộng đồng chúng ta rồi thì chuyện cô ả tiếp tay giúp VC “triển khai NQ 36” sẽ đâu có gì là khó ? Ắt hẵn VC đã dạy Carina thuộc nằm lòng câu “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”.Chắc chắn là Carina Oanh Hoàng không thể quên được lời “nhắn nhủ” rất thân tình của “đồng chấy” Trần Quang Hoan khi hắn ta kết thúc buổi hội nghị Doanh Nhân Việt Kiều bằng những lời lẽ rất chí thiết như sau: “Trong việc triển khai NQ 36, các anh chị giữ vai trò quan trọng, là cầu nối hữu hiệu với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Chúng tôi luôn lắng nghe các ý kiến của các anh chị, những gì trong phạm vi quyền hạn của UB VNVNONN chúng tôi sẽ xem xét giải quyết và hồi âm cho các anh chị rõ. Còn những vấn đề khác, chúng tôi sẽ phối hợp với các cơ quan hữu quan cùng xem xét và có hướng giải quyết cho các anh chị. Rất mong các anh chị thường xuyên quan tâm, đóng góp ý kiến cho công việc của UB VNVNONN ngày một tốt hơn.”Ôi chao, nghe sao mà thắm thiết “tình đồng chấy” !


Chẳng thế mà Carina không ngần ngại mở miệng “bưng bô cho VC” khi cô ả cho phóng viên VietnamNet biết là cô ta luôn khuyên bạn bè bên Mỹ rằng: “hãy mạnh dạn và tự tin. Nhiều người vẫn còn e ngại nhưng vượt qua khó khăn ban đầu thì mọi việc rất tuyệt vời. Mình lúc đầu cũng thế, cứ nghĩ chắc chỉ có thể làm việc tối đa là hai năm nhưng bấy giờ đã gần 10 năm rồi và thấy hài lòng”.Và để chứng tỏ “lòng yêu nước” của mình, Carina xác tín: “Nói chung mình hài lòng với công việc hiện tại và luôn bị cuốn hút vào đó nên chưa tính đến chuyện “về già”. Làm việc ở đâu không quan trọng, nơi nào có điều kiện tốt nhất để phát huy khả năng thì mình lựa chọn nhưng dĩ nhiên ngoài công việc, được sống trên chính quê hương của mình là hạnh phúc nhất.” (trích Phỏng Vấn ngày 7/7/2005 với “chuyên san Người Viễn Xứ” tren VietnamNet cua VC).Thật chí lý thay, nếu đã cảm thấy “hạnh phúc nhất” như thế thì cứ cút hẵn về sống và kinh doanh ở VN, chứ việc gì Carina phải “hành xác” mình đi kiếm mộ thuyền nhân ở Indonesia, hoặc “nhọc công” phỏng vấn vài ba chục người nhằm lấy tư liệu biên soạn sách cho thuyền nhân đọc, rồi lại vất vả sang Mỹ để ra mắt và bán sách ? Sao lại mâu thuẫn thế ? Vì lý do gì mà Carina lại phải “hy sinh thân mình” để đi làm những chuyện “thiếu hạnh phúc” như vậy ? Phải chăng vì Carina muốn triệt để “triển khai NQ 36” của Đảng VC cho thật tốt ?Có lẽ Carina sẽ gân cổ lên cãi là cô thực lòng muốn giúp các thân nhân của các thuyền nhân xấu số đi tìm lại mồ mã của họ ở Kuku. Người ta bảo “Gái đĩ già mồm”.


Xin Carina đừng quên là ở hải ngoại đã có Văn Khố Thuyền Nhân VN (VKTNVN) là một tổ chức bất vụ lợi (non-profit organization) đã và đang làm công tác tìm kiếm & trùng tu mồ mã thuyền nhân VN khắp các trại tị nạn ở Đông Nam Á chứ không riêng gì Kuku. Hội đoàn này đã thực hiện công tác này từ năm 2004. Nghe đâu chính Carina đã cùng với VKTNVN về Kuku vào năm 2009 mà ? Nếu đã có VKTNVN thì tại sao Carina lại phải vất vả ôm đồm kêu gọi thân nhân người ta đóng tiền để cô giúp đi tìm mồ mã ? Sao lại mất công “re-invent the wheel” như thế thay vì ngồi sống “hạnh phúc” ở VN quê hương mình ? Phải chăng Carina muốn “gây tiếng thơm” cho riêng cá nhân mình để che đi cái mác “Viet Kiều yêu nước” và “hội viên của Hội Doanh Gia Việt Kiều” trước cộng đồng tị nạn ở hải ngoại cho cô được dễ dàng thao túng nhằm “triển khai NQ 36” của Đảng và Nhà Nước ?“Nói có sách, mách có chứng”. Tác giả xin kèm theo đây 2 tài liệu :1) Bài tường trình (có kèm theo hình ảnh) về hội nghị của Hội Doanh Nhân Việt Kiều mà Carina đã tham dự và xác nhận cô là thành viên vào ngày 15/6/2005;


Carina with Hiep Hoi Doanh Nghiep nguoi VN o nuoc ngoai.pdf2) Bài phỏng vấn Carina do “chuyên san Người Viễn Xứ” ghi nhận trên trang web VietnamNet của VC.Carina's interview with VietnamNet in 2005.pdfRất may mắn là cả 2 tài liệu này đều đã được in ra và lưu giữ trước khi báo điện tử VietnamNet tháo gỡ xuống. Tuy vậy tác giả vẫn đặt nghi vấn là phải chăng VC đã tháo gỡ 2 tài liệu này xuống khỏi trang mạng của họ nhằm “dọn đường sạch sẽ” cho Carina được “hội nhập” dễ dàng với cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại mà không sợ bị phát giác ?Ngược dòng thời gian, Carina đã kể lể trên Internet là cô vượt biên mãi đến lần thứ 5 mới thoát khỏi VN sau khi mẹ cô đã mất hết vàng để đóng cho người tổ chức, và ngay cả chuyến thứ 5 này cũng không được “trôi chảy” cho lắm vì tàu của cô đã gặp hải tặc Thái Lan.


Nếu thực sự những điều cô kể đều là sự thật 100%, không thêm “mắm muối” cho ly kỳ và giúp cô bán được sách thì xin được hỏi nhỏ Carina: “Khó khăn, vất vã và nguy hiểm như vậy thì tại sao cô lại dễ quên, nỡ xem nhẹ món quà “tự do” của Thượng Đế ban tặng để chui đầu về lại VN rất sớm ngay từ năm 1987 ?”. Carina còn kể lể là khi cô vượt biên thành công thì mẹ cô bị bắt vì đã “involved in organizing our escape”. Vì cũng là thuyền nhân vượt biên nhiều lần như cô nên tôi nghe có vẻ gì đó gượng ép và không đúng sự thật. Thường thì các bậc cha mẹ chỉ bị bọn công an làm khó dễ để vòi tiền rồi thôi, chứ không bị bắt bỏ tù như cô đã làm cho câu chuyện được “lâm li, bi đát” (dramatized). Cô đã kể rằng mẹ cô mất hết vàng đã đóng cho người tổ chức, như vậy mẹ cô chỉ là “khách” chứ có nằm trong nhóm tổ chức vượt biên đâu mà cô bảo mẹ cô bị bỏ tù vì “involved in organizing our escape” ? Và còn rất nhiều chi tiết mâu thuẫn khác cô đã “tạo ra” hoặc “phóng đại” trong câu chuyện vượt biên của cô, làm cho 1 người đọc là thuyền nhân như tôi nghi ngờ, không tin là cô đã trung thực trong câu chuyện của mình. Vậy thì cuốn sách đắt tiền đó của cô sẽ còn bao nhiêu điều thiếu trung thực nữa ? Xin được kể thêm một thí dụ điển hình khác về sự thiếu trung thực trong câu chuyện vượt biên của Carina:Tàu vượt biên của Carina dài 25 mét, rộng 5 mét và chứa 373 thuyền nhân (theo như lời Carina). Vào thời điểm năm 1979, để ra đi trên một chiếc tàu lớn như thế với ngần ấy số người, chuyến tàu của Carina phải là loại tàu có “đăng ký” để được đi “bán chính thức” do Việt Cộng bán vé (lấy vàng) và hộ tống. Đa phần các tàu vượt biên khác đều nhỏ hơn nhiều và không thể chứa được tới 373 người như vậy. Nếu đã đóng vàng để đi “bán chính thức” do VC tổ chức thì làm sao mà mẹ của Carina bị bỏ tù vì “involved in organizing our escape” (trừ khi mẹ cô là VC)?Những tàu thuộc diện đi “bán chính thức” như thế này thường chứa nhiều người Việt gốc Hoa (mà có lẻ Carina là một trong số này) vì lúc đó VC đang chủ trương đẩy người Hoa ra khỏi nước do cuộc chiến tranh biên giới với Trung Cộng lúc đó. Người Hoa thường mang theo rất nhiều vàng. Với một con tàu đông người Hoa như thế mà gặp hải tặc Thái Lan thì bọn chúng sẽ dùng chính sách “chia để trị”, tức là bắt cóc từng nhóm nhỏ qua tàu của họ để khám xét “tan nát” kỹ càng nhằm tìm vàng và cũng để khủng bố tinh thần mọi người.


Nếu thực sự tàu của Carina đã gặp cướp biển Thái Lan tới 2 lần như cô kể thì chiếc tàu đã … tan hoang và thê lương, ít nhất một số thuyền nhân đã bị quăng hoặc rớt xuống biển hoặc mất tích vì bị bắt cóc (chưa kể những trường hợp bị hãm hiếp), chứ không thể mọi người còn sống nguyên vẹn để gặp thêm bọn Mã Lai rồi tàu bị trấn lột thêm lần nữa. Dường như Carina đã cố tình đưa vào chuyện bị 3 lần cướp biển để cho “tình tiết được thêm gay cấn” nhưng lại quên mất bản chất dã man của cướp biển Thái Lan, nhất là đối với những thuyền có chứa nhiều người Hoa.Trên mạng Internet, Carina còn khoe khoang rằng khi đã đến Hoa Kỳ, “I worked my way up the America corporate ladder” (sic), tạm dịch “Tôi đã làm việc để thăng tiến bước trên các nấc thang sự nghiệp trong các công ty của Hoa Kỳ”, và Carina huyênh hoang với phóng viên VC Người Viễn Xứ của VietnamNet rằng cô đã “6 lần làm giám đốc”. Đó là 6 lần nào và ở đâu ? Xin hãy đọc lại cái “professional profile” mà chính Carina đã viết về mình trên mạng Internet của cô (nhưng sau đó cô đã gỡ nó xuống vì 1 lý do thầm kín nào đó) :Previous management positions Director-Owner (Royal Blue Training and Consulting) - VietnamBusiness Development Manager (Franco-Vietnamese Hospital) - VietnamHR/Administration Manager (Beechrow Vietnam Pty. Ltd.) - VietnamMarket Development Manager (Copeland International) – VietnamOperations Manager (Advanced Cleanroom Microclean) – California, USARetail Business Owner (Treasured Twice) – California, USATheo danh sách kể trên của Carina thì cô đã giữ cả thảy 6 chức quản lý (management). Chúng ta hãy tuần tự xét theo thứ tự từ dưới lên trên mỗi chức quản lý mà Carina bảo mình đã từng nắm giữ: 1) Retail Business Owner (Treasured Twice) – California, USAĐầu tiên Carina làm chủ một cơ sở kinh doanh bán lẻ có cái tên là “Treasured Twice”. Không hiểu đó là tên thương vụ hay Carina muốn nói rằng mình đã làm “thủ quỹ” ở đó 2 lần (Treasurer Twice) nhưng cô lại viết sai chính tả (mặc dù đã học xong MBA) ?Nếu đúng thế thì thật khôi hài vì đã làm chủ thương vụ của mình thì tha hồ muốn tự phong cho mình chức “thủ quỹ” hay “giám đốc” gì mà lại chẳng được ? 2) Operations Manager (Advanced Cleanroom Microclean) – California, USAĐể tìm hiểu thực hư như thế nào về cái chức vụ này của Carina, chính tôi đã liên lạc (chứ không phải “liên hệ”) với cô Cindy Tu hiện làm “Accounting Manager” tại cơ sở mang tên Advanced Cleanroom Microclean (ACM) có địa chỉ ở số 3250 S. Susan St. Suite A, Santa Ana CA 92704, so dien thoai (714) 751-1152, tức là ngay trong Quận Cam (California).


Sau khi xem xét trên computer, cô Cindy Tu đã xác nhận là ACM chưa từng bao giờ có nhân viên nào mang họ (last name) là HOANG, hoặc tên (first name) CARINA hay OANH cả. Muốn chắc ăn hơn, tôi nói thêm với cô Cindy rằng người này đã làm việc tại ACM trước năm 1996 (tức là năm Carina về VN kinh doanh với VC). Cô Cindy quả quyết với tôi là cô đã xem cả danh sách nhân viên cũ không còn làm việc nữa (List of Inactive Employees) nhưng hoàn toàn không có ai mang họ HOANG hoặc mang tên CARINA cả. Như vậy là thế nào ?Xin nhớ cho rằng CARINA không phải là một tên thông dụng, dễ bị lầm lẫn. Nếu không có tên trong danh sách nhân viên (dù là nhân viên cũ) thì làm sao Carina có thể nói rằng mình đã từng giữ chức vụ “Operations Manager” được ?Cũng xin được nói thêm là công ty ACM chỉ là một dịch vụ kinh doanh nhỏ có một văn phòng duy nhất ở Santa Ana, bang California. Theo MICRO Buyer’s Guide Index (tạm dịch là “Danh Bạ Hướng Dẫn người tiêu thụ”) thì công ty ACM kinh doanh những dịch vụ sau đây:Description: ACM provides cleanroom protocol and behavioral training, cleanroom audits of personnel performance and clients' facilities, and janitorial consulting for cleanroom cleaning.Nói trắng ra thì đây là một dịch vụ lau chùi văn phòng và cơ xưởng. Những ai đã sống ở California thì sẽ không xa lạ gì với loại dịch vụ lau chùi này vì họ phân công & kiểm tra những người Mễ (nhân công rẻ tiền) đi lau chùi các văn phòng và cơ xưởng. Cứ cho rằng Carina đã từng làm “Operations Manager” ở đây đi chăng nữa thì công việc cô không có gì khác hơn là phân công cho người Mễ đi lau chùi văn phòng và kiểm soát xem họ có làm việc đúng theo bài bản đã quy định hay không. Đơn giản chỉ có vậy ! Phải chăng khi khoác lác cái câu “I worked my way up the America corporate ladder” Carina muốn nói rằng cô đã từng leo lên thang lầu lau chùi hoặc kiểm tra các mạng nhện (nếu có) trong các văn phòng? Thật là mỉa mai cho giọng điệu khoác lác này của Carina ! Đó là chưa kể chuyện cô đã nói “dóc tổ” rằng mình đã làm việc tại đây. 3) Market Development Manager (Copeland International) - VietnamTôi đã “google” tên công ty “Copeland International” trên Internet thi thấy tên công ty này không có mặt ở VN, nhưng có một trụ sở duy nhất tại Texas, với số điện thoại (713) 466-9838. Toi đã đích thân gọi điện thoại cho công ty này và nói chuyện với bà Quản Lý Nhân Sự (Human Resources Manager). Sau khi xem xét trên computer, bà bắt tôi đánh vần lại từng chữ một cái họ HOANG va tên CARINA, rồi OANH để bà xem lại một lần nữa cho chắc ăn. Xong xuôi bà tuyên bố: “Chúng tôi chưa từng bao giờ có nhân viên nào với cái tên này cả !”. Tôi tỏ ra ngạc nhiên và cố nói thêm “Theo như résumé cua Carina thi cô ta đã làm cho công ty của bà tai Việt Nam”. Bà Quản Lý trả lời dứt khoát “Madam, we have nothing to do with Vietnam” (Công ty của chúng tôi không có làm ăn gi ở VN cả).Thế thì thêm một lần nữa, Carina đã khoác lác “nặn” ra cái chức vụ “Market Development Manager” trên cái “professional profile” của cô.4) HR/Administration Manager (Beechrow Vietnam Pty. Ltd.) - VietnamTôi lại “google” tên công ty “Beechrow Vietnam” và tim được những chi tiết sau đây trên trang mạng danh bạ thương nghiệp ở VN (yellowpages):Địa chỉ: Phòng 4A, Tầng 4, Khách Sạn Parkroyal Sài Gòn309B-311 Nguyễn Văn Trỗi, P. 1, Q. Tân Bình, Tp. Hồ Chí MinhTel: (84) 08 - 39973530 Email: beechrow@hcm.fpt.vn Website: www.beechrow.com Quý vị hãy thử nghĩ xem: Nếu “Beechrow Vietnam” thực sự là 1 công ty lớn thì tại sao lại có địa chỉ là một căn phòng nhỏ ỏ trong một khách sạn ? Carina đã làm “Quản Lý Nhân Sự” (Human Resource Manager) như thế nào trong căn phòng nhỏ đó ở trong một khách sạn ? Xin để độc giả tha hồ tưởng tượng ….. .


Nếu Carina bảo rằng cô đã “worked my way up the America corporate ladder” thì tôi chỉ có thể tưởng tượng là cô đã leo cầu thang trong cái khách sạn này khi nó bị … cúp điện (hy vọng cô sẽ không vô “lộn” phòng khác. Theo tôi, cái công ty “Beechrow Vietnam Pty Ltd” này chỉ là một thương vụ rất nhỏ để cho một doanh gia có cớ để “đi mây về gió” tại Việt Nam (nếu nó không phải là một công ty “ảo”).Cũng cần nói thêm là cái web site www.beechrow.com không có “active” và đang được rao bán (for sale) vì hiện tại bây giờ thì nó chỉ là một “default website’ mà thôi. .5) Business Development Manager (Franco-Vietnamese Hospital)- VietnamĐây là một bệnh viện cỡ loại như “Medical Center” (trung tâm y khoa) ở bên Mỹ. Bệnh viện này ở Saigon, được lập ra và điều hành bởi một nhóm bác sĩ người Pháp, chứ không phải là một công ty của Mỹ để Carina có thể bịp bợm khoác lác là “I worked my way up the America corporate ladder”. Tuy nhiên, ta cứ nghĩ xem: Carina lớn lên và học ở Mỹ, không biết nói tiếng Pháp thi việc gì người Pháp lại phải mướn cô ? Xin mời các độc giả ỏ VN điều tra hộ xem có phải Carina đã từng được mướn làm “Business Development Manager” ở đây không, hay cô ả chỉ là một “outside contractor” được trả huê hồng, hoặc chỉ là “sales rep” (đại diện thương mại) nhằm rao bán các túi cấp cứu (first-aid kits) mà tôi sẽ đề cập trong thương vụ kinh doanh dưới đây của cô.6) Director-Owner (Royal Blue Training and Consulting) - VietnamĐây mới đích thực là thương vụ làm ăn mua bán của Carina tại VN. Với cái tên “Royal Blue Training and Consulting”, Carina đã dịch ra tiếng Việt là công ty “Vương Thanh” (nghe rất ư là Tàu ! có lẻ vì Carina là Tàu thứ thiệt !). Chẳng qua đây chỉ là một cửa hàng (small business) tại địa chỉ số 345E-Trần Hưng Ðạo-Phường Cầu Kho-Quận 1. Chủ yếu thì Carina rao bán các túi cấp cứu (first-aid kits) và hướng dẫn cách sử dụng. Tuy nhiên, trên trang mạng của báo điện tử “muabanraovat.com” tại VN, tôi đã đọc được quảng cáo về thương vụ “Royal Blue Training and Consulting” như sau :Ngành nghề kinh doanh :Tư vấn quản lý doanh nghiệp (trừ tư vấn thuế, tài chính kế toán). Phiên dịch. Dịch thuật. Ðào tạo dạy nghề; đào tạo ngoại ngữ (không hoạt động tại trụ sở). Mua bán trang thiết bị y tế, trang thiết bị bảo vệ an toàn lao động. Dịch vụ giới thiệu việc làm. Mua bán vật tư, máy móc, thiết bị ngành xây dựng. Tư vấn xây dựng (trừ khảo sát, thiết kế, giám sát công trình). Dịch vụ hỗ trợ giáo dục: tư vấn giáo dục.


Bán buôn máy móc, thiết bị y tế. Bán buôn nông, lâm sản nguyên liệu (trừ gỗ, tre, nứa) (không kinh doanh nông sản, thực phẩm tại trụ sở) và động vật sống (trừ kinh doanh động vật hoang dã thuộc danh mục điều ước quốc tế mà Việt Nam ký kết hoặc tham gia quy định và các loại động vật quý hiếm khác cần được bảo vệ). Bán buôn thức ăn và nguyên liệu thức ăn cho gia súc, gia cầm và thủy cầm. Bán buôn thực phẩm (trừ thực phẩm tươi sống tại trụ sở).Bổ sung: Hoạt động thiết kế chuyên dụng (trừ thiết kế xây dựng). Bán buôn vật liệu, thiết bị lắp đặt khác trong xây dựng.Bổ sung: Bán buôn, dịch vụ bảo quản thuốc/.Giảm ngành: Bán buôn, dịch vụ bảo quản thuốc.Xem ra thì thương vụ kinh doanh của Carina là 1 gian hàng “tả pín lù” ! Ngoài chuyện cung cấp các dịch vụ “phiên dịch, đào tạo dạy nghề, đào tạo ngoại ngữ, giới thiệu việc làm, tư vấn xây dựng, ….” thì Carina không ngần ngại bao luôn chuyện mua bán lâm sản, cây cối, hoa lá cành, máy móc, …. và cả thú vật sống ! Thật là cô kinh doanh mọi thứ “hầm bà lằng xí quách” để kiếm sống ở Việt Nam. Không biết lợi nhuận như thế nào mà bây giờ Carina lại bao thầu thêm dịch vụ “đi tìm mồ mã thuyền nhân ở Indonesia” và bán sách cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại ? Phải chăng đây là cái “cầu thang danh vọng” mà Carina đã rêu rao trên website của cô : “I worked my way up the America corporate ladder” (Sic !).


Nói tóm lại, sau khi phối kiểm các dữ kiện thì Carina chưa bao giờ được một công ty nào của Mỹ mướn làm nhân viên, huống hồ là làm “Quản Lý” (Manager). Thế mà cô lại bịp bợm, vỗ ngực khoác lác với phóng viên Người Viễn Xứ của VietnamNet rằng: “Mình đã có thâm niên 17 năm làm việc cho các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ với nhiều vai trò và vị trí khác nhau như: chuyên viên hoá học, giám đốc tiếp thị, giám đốc phát triển kinh doanh, giám đốc điềuhành - nhân sự - tài chính…..”.Hãy chú ý đến những chữ “thâm niên 17 năm làm việc cho các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ”. Xin được nhắc lại là Carina tị nạn đến Mỹ năm 1980 và về buôn bán hẵn ở VN từ năm 1996, tức là Carina ở Mỹ được khoảng 17 năm.


Thế thì dân Mỹ ở đây có lẻ đã ngu hết cả rồi cho nên “các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ” mới phải mướn một “con nhãi ranh” 15 tuổi mới chân ướt chân ráo đến Mỹ tị nạn để làm “chuyên viên hoá học, giám đốc tiếp thị, giám đốc phát triển kinh doanh, giám đốc điềuhành - nhân sự - tài chính…..”. Đúng là Carina láo toét mà không biết ngượng ! Sao không dám thú nhận là mình thất nghiệp, chưa hề làm việc cho một công ty Mỹ nào ? Tại sao Carina lại phải nói dối ? “Trên răng, dưới … váy”, Carina chẳng có sự nghiệp gì ở Hoa Kỳ. Đó là chúng ta chưa điều tra gì vào chuyện học vấn của cô ả. Với thành tích “nói láo như Cuội” của cô thì chắc chắn chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều bất ngờ và thú vị khác về chuyện học hành của cô ả. Có lẻ vì thất chí nên Carina đã bỏ về VN rất sớm để kinh doanh. Và chính vì cô “hội nhập” nhanh chóng ở VN, quen sống “hạnh phúc” (lời của Carina) trong Xã Hội Chủ Nghĩa, nên Carina đã không ngần ngại “Xạo Hết Chỗ Nói”. Đến đây thì chúng ta có thể suy diễn là Carina đã quỷ quyệt như thế nào trong chiêu thức dùng các phương tiện truyền thông hải ngoại để “đánh bóng” cho tên tuổi của mình mà không phải tốn một xu teng trả tiền quảng cáo. Dễ lắm !


Carina đã gửi đến các cơ quan truyền thông ở hải ngoại (trong đó có báo Người Việt) những tên tuổi & hình ảnh mồ mã thuyền nhân xấu số mà cô đã chụp được trong chuyến đi về Kuku (Indonesia) do Văn Khố Thuyền Nhân VN tổ chức năm 2009, và cô nhờ các cơ quan truyền thông này đăng tải giùm (không tốn tiền vì lý do nhân đạo) để mọi người đều có dịp biết đến tên Carina Hoàng như là một “anh hùng” đầy nhân ái giúp thân nhân tìm lại mồ mã thuyền nhân ở Kuku. Vô hình chung các cơ quan truyền thông đều đã “quảng cáo” không công cho Carina. Và bây giờ thì Carina đang dùng cái “tiếng tăm” tạo được không mất một xu này để kinh doanh bán sách “Boat People” cho người tị nạn VN đọc.Đôi đàng lưỡng tiện ! Như một con kền kền xà xuống trên thân xác xấu số của các thuyền nhân để kinh doanh, Carina Oanh Hoàng đang “gặt ra tiền” bán sách, thâm nhập dễ dàng vào cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại nhằm “dọn đường” cho Đảng và Nhà Nước VN “triển khai” Nghị Quyết 36 mà cô đã học tập được tại Việt Nam từ năm 2005 !Tuy nhiên, báo điện tử Tin Paris ở bên Pháp đã hốt hoảng báo tin cho các độc giả của mình sau khi họ nhận ra được chân tướng của Carina Oanh Hoàng. Xin mời độc giả bấm vào “link” dưới đây để xem lời báo động của báo điện tử Tin Paris :http://www.tinparis.net/thoisu09/200...hOanh_HVT.html“Kính


Thưa quý vị,


Đời này vàng thau lẫn lộn thật khó phân biệt nhất là khi chúng ta hàng ngày phải đối đầu với VC. Với bản chất gian manh, xảo quyệt VC luôn luôn tìm cách mua dùng những thành phần lưu manh, côn đồ ra mặt đánh phá, gây xáo trộn trong Cộng Đồng, chiêu dụ những người trí thức ham danh hám lợi, chạy theo đồng tiền, ngụp mặt vào bả vinh hoa để tuyên truyền cho chúng, và lợi dụng sự non dại, ngây thơ, khờ khạo của những người trẻ với tấm lòng đầy nhiệt huyết để thi hành những quỷ kế cho chúng. Nào là các CD buổi triển lãm về văn hoá, các buổi trình diễn văn nghệ, các chương trình gây quỷ giúp các trẻ em nghèo khó, các người bịnh tật, các nạn nhân thiên tai, .... (Nãy giờ nhập đề hơi dài, bây giờ xin vào thẳng vấn đề) Vừa rồi có gởi đi một danh sách của một số thuyền nhân kém may mắn do Carina Oanh Hoang chuyển đến.


Nhưng ngay sau đó thì được một thân hửu thông báo cho biết cái MĂT TRÁI về con người của Carina Oanh Hoang: thì mới giật mình! Thật sự không phải như vậy vì Bà Carina Hòang Oanh là người đã về làm ăn tại Việt Nam với Cộng Sản Việt Nam như bài viết duới đây của Báo CSVN cho thấy :http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/.../45171005/111/(Trích từ trang mạng điện tử “tinparis.net”)Để hiểu rõ hơn về cái bản chất “xảo quyệt” của Carina, chúng ta hãy xem cô ả đã trả lời như thế nào khi một độc giả của báo Người Việt hỏi cô câ hỏi sau đây:“Em làm việc này do tình nguyện (volumteer)hay kiếm tiền (money) cho em?”Carina trả lời: “Carina thực hiện quyển sách này để ghi chép lại lịch sử nhằm giúp cho thế hệ tương lai hiểu biết thêm về nguồn cội cũng như sự hy sinh mà cha anh đã trải qua.”(Trích “Carina Oanh Hoàng gặp gỡ độc giả Người Việt Online”, Wednesday, October 06, 2010)Quý vị có thấy Carina đã khéo léo tránh né trả lời thẳng vào câu hỏi ? Cô ả không hề có câu trả lời nào xác nhận rõ ràng là mình làm việc này vì tình nguyện (volumteer) hay kiếm tiền (money). Trả lời theo lối của Carina chỉ tổ giúp cho cô bán sách thật chạy. Carina quả là một “doanh nhân Việt Kiều” khoác lác và một con kền kền quỷ quyệt kiếm lợi nhuận trên thân xác của thuyền nhân. Vậy thì thử hỏi chúng ta có nên tin vào mức độ khả tín và trung thực của cuốn sách mà cô đang rao bán không ? “Hãy trả lại cho Ceasar những gì thuộc về Ceasar”. Hãy tống cổ trả Carina Oanh Hoàng về lại Việt Nam là nơi cô cảm thấy “hạnh phúc nhất” vi cô được sống với “nguyện vọng” được kinh doanh “100% vốn” với VC. Hãy trả lại cho cộng đồng người Việt ti nạn chúng ta cuộc sống an lành, không Cộng Sản. Xin đừng mắc mưu con kền kền đang làm tiền trên xác các thuyền nhân xấu số. Nếu quý vị có nhu cầu tìm kiếm mồ mã của thân nhân, xin hãy liên lạc trực tiếp với Văn Khố Thuyền Nhân VN (www.vktnvn.com) là một tổ chức thiện nguyện, bất vụ lợi đã làm công tác tìm kiếm & trùng tu các mồ mã thuyền nhân từ năm 2004.


Văn Khố Thuyền Nhân VN cũng lưu giữ rất nhiều hình ảnh thuyền nhân và các trại ti nạn xưa & nay. Quý vị có thể “download” hoặc xin “copy” các hình ảnh này mà không tốn một xu teng. Xin đừng dại dột hoặc nhẹ dạ cả tin để con kền kền khoác lác, bịp bợm Carina móc túi $50 của quý vị và chia chác lợi nhuận với báo Người Việt. Số tiền đó đủ khả năng để trùng tu một ngôi mộ thuyền nhân ở Galang, Kuku, Bidong … và nhiều trại tị nạn khác nữa. Ai lại phí tiền cho một con kền kền !


Viết tại Orange County, ngày 10 thang 2, 2011.


Nguyễn thị Út Châu
http://www.datviet.com/threads/191210-Con-kền-kền-(của-Hội-Doanh-Nhân-Việt-Kiều)-và-“Boat-People”?p=1353893#post1353893

KHÔNG NÊN NẶNG LỜI


Có một ông rất ưu thời, mẫn thế, rộng lượng khuyên Lão Móc là nên lấy lời hơn, lẽ thiệt khuyên can các ông du kích, đặc công truyền thông viết bài đánh phá những người chống Cộng, hạ nhục Quân lực Việt Nam Cộng Hòa; các cá nhân, tổ chức, đảng phái chủ trương chôm chỉa credit, gây chia rẽ trong cộng đồng, kêu gọi dẹp bỏ lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, kêu gọi hòa hợp hòa giải với Việt Cộng. Theo ông “ưu thời, mẫn thế” này thì trước sau gì những người đó có lúc cũng ăn năn, hối cải mà quay về đường ngay, nẻo chánh bởi vì dù sao họ cũng là con người, cũng có chút điểm lương tâm, không nên đẩy họ vào đường cùng họ sẽ theo… Việt Cộng mà chống lại người chống Cộng (sic). Và ông này khuyên: “Không nên nặng lời với các ông, các bà đã kể trên.” Và mới đây, lại cũng có một ông “ưu thời mẫn thế” khác khuyên Lão Móc không nên nặng lời với ông Lữ Giang, tức Tú Gàn, tức cựu Thẩm phán Nguyễn Cần về chuyện ông này đã viết bài đánh phá Linh mục Nguyễn Văn Lý, Hoà Thượng Thích Quảng Độ và những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước.

Theo vị này thì chỉ cần bài viết đầu tiên đăng trên Báo Tổ Quốc với những góp ý của các độc giả thì chắc chắn là ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần sẽ thôi viết bậy! Vị này khuyên Lão Móc không nên nặng lời với ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần như thế. Theo vị “ưu thời mẫn thế” này thì dù sao ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần cũng là con người, chứ có phải là con… gì mà không phân biệt được chuyện phải trái!
Lão Móc xin không có ý kiến gì về lời khuyên thứ nhất.

Chuyện thế nào là nặng lời, thế nào là nhẹ lời thì Lão Móc lờ mờ lắm. Đưa chiếc Mercedes 560 SEL của bà chủ tiệm vàng đến đậu cách chiếc xe Honda cà tàng của Lão Móc một block đường, Lão Móc vẫn biết ngay rằng chiếc Mercedes nó nặng hơn chiếc Honda nhiều. Thùng bia 24 lon nặng gấp đôi thùng 12 lon. Con heo nặng hơn con gà. Tuy cùng khuôn khổ nhưng tờ 100 dollars xem ra có vẻ nặng hơn tờ giấy một đồng.
Đưa cho Lão Móc một cái cân, Lão Móc sẽ phán chắc như đinh đóng cột là cái nào nặng hơn cái nào. Nhưng ai hỏi tiếp rằng thế nào là nặng, cỡ nào mới gọi là nặng thì không phải dễ trả lời. Những thứ đem lên bàn cân được mà còn khó nói nặng nhẹ thì huống chi là lời nói, câu viết là những thứ chả biết lấy gì để mà cân. Nghe các vị “tỏ ra ưu thời, mẫn thế và rộng lượng” khuyên:

“Không nên nặng lời với các ông, các bà du kích, đặc công truyền thông viết bài đánh phá những người chống Cộng, hạ nhục QLVNCH; các cá nhân, tổ chức, đảng phái chủ trương chôm chỉa credit, gây chia rẽ trong cộng đồng, kêu gọi dẹp bỏ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, kêu gọi hòa hợp hòa giải với VC, không nên nặng lời với ông Lữ Giang, không nên nặng lời với những kẻ bịa chuyện để đánh phá các vị lãnh đạo tôn giáo, các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước …”

Lão Móc thấy lời khuyên ấy rất chí lý. Đúng, chúng ta không nên nặng lời với ai. Nhưng như thế nào mới gọi là nặng lời? Chuyện có vẻ hơi rắc rối!
Hai chú lỏi tì chơi thảy đáo lỗ với nhau, đồng bạc cắt nằm cheo meo ở miệng lỗ. Chú thì bảo: “Vô rồi!” chú kia bảo: “Chưa!” Hai chú sinh sự cãi nhau. Cuối cùng một chú chửi chú kia:
-Mày là đồ chó đẻ!
Dỉ nhiên chú kia cũng chẳng nhịn, chú trả miếng ngay lập tức:
-Mày là đồ trâu sanh!
Hai câu chửi này có nặng không? Không! Bởi gì chẳng lâu la gì, qua ngày hôm sau, người ta lại thấy hai chú ôm chung một cây chuối lội bì bõm dưới sông.
Nhưng nếu hai câu nói này do hai người lớn tuổi, đầu hai thứ tóc nói với nhau thì hẳn nó phải nặng ghê lắm. Chắc chắn là như thế! Ở Việt Nam khi người ta nói với nhau như vậy thì chuyện chẳng phải vừa nếu gặp hai ông lớn tuổi cùng nóng tính.
Thế nhưng ở xứ Mỹ này, đâu khoảng mười mấy năm trước, bà mẹ của ông Newt Gingrit, Chủ tịch hạ viện, khi nói chuyện phon1g viên truyền hình Connie Chung đã cho rằng bà Hillary Clinton là “Một con chó cái!” (She’s a bitch!) Cũng chả có sao cả.
Ở Việt Nam như thế là sanh chuyện chứ chẳng phải chơi. Năm 1992, khi cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ diễn ra giữa đương kim Tổng thống George Bush (cha) và Thống đốc Bill Clinton, ông Bush đã nói khả năng đối ngoại của ông Bill còn thua xa cả con chó của ông nữa. Oai quyền như Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu năm xưa cũng chưa dám nói câu ấy. Nhưng ở Mỹ câu ấy chỉ là một lời chê nhẹ nhàng, bởi ông Bill “playboy” nghe câu nói ấy vẫn cứ cười hề hề!
Anh Binh Móc năm xưa diện bộ đồ số một, đảo qua đảo lại trước cổng trường vào giờ tan học, mong kiếm tí tình yêu. Hy vọng của anh Binh Móc chết dần theo ngày tháng với những câu nói nhẹ nhàng thoát ra từ những cặp môi đỏ như son của những người kẹp tóc:
-Anh là một người chẳng ra gì!
Đối với anh Binh Móc, câu nói nhẹ nhàng ấy nó nặng nề ghê gớm.


Nói năng lòng vòng vẫn không giải quyết được chuyện thế nào là nặng lời, thế nào là nhẹ lời, Lão Móc tìm tới ông Giáo sư Triết học, người đã từng giữ chức Phát đại ngôn cho nhóm mình.
*
-Thưa Giáo sư, thế nào là năng lời ạ?
-Tôi sẽ giải thích cho ông Móc hiểu điều này bằng phương pháp luận của trường phái Triết học Đặc nhiệm. Này nhé, tôi nói về chuyện nhẹ lời trước, tôi lấy thí dụ về ông chủ báo của mình để cho ông Móc dễ hiểu. Thí dụ như khi ông chủ báo gọi những người ra hoạt động Cộng đồng là “lũ đại diện Cộng đồng”, gọi các phụ nữ là “một lũ đượi”, gọi Hội đồng Họp tác Tôn giáo là “chốn sa trường liên tôn”, gọi anh em HO là “đạo quân tấn công restroom”, bảo linh mục Nguyễn văn Lý vì “ham xe 60 chỗ ngồi nên phải lụy Đoan Trang”, gọi Linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô la”… thì đều là những từ ngữ “nhẹ nhàng, vui tươi.”
-Ông Giáo sư nói phải lắm! Thưa Giáo sư, còn thế nào là nặng lời ạ?
-Ông Móc có nhớ khi thằng cha già cư sĩ gì đấy làm bộ đạo mạo nói với ông chủ báo rằng chỉ có hạng người không được giáo dục mới chửi Cha, mắng Sư thì thằng cha cư sĩ ấy đã quá nặng lời. Đúng không?
-Dạ đúng lắm!
-Hoặc khi ông chủ báo nói người ta là “một lũ đượi” thì có thằng nào ở đâu lại chõ mõm vào nói đó là ngôn ngữ mà người ta sử dụng ở gầm cầu, đầu đường xó chợ chứ không phải để viết báo, là cái thằng đó đã quá nặng lời với ông chủ báo của mình. Đúng không?
-Dạ đúng lắm! Thưa giáo sư, thí dụ như trước đây, khi ông chủ báo mình lỡ tay viết mấy câu “nhẹ nhàng, vui tươi” thì có một bà nào đó gọi vào đài phát thanh Quê Hương (lúc đó) đòi cho… “chó đái vào mồm” ông chủ báo, có phải họ đã quá nặng lời với ông chủ báo của mình hay không?
-Câu đó nặng lời quá đi chứ!
-Thưa giáo sư, thế khi phụ nữ người ta nặng lời với mình như vậy thì mình phải làm sao, thưa ông giáo sư?
-Còn làm sao nữa! Phải mau mau mà ngậm miệng lại chứ lỡ mà người ta làm thật thì còn gì là mồm miệng ăn nói. Ông Móc tối dạ quá!


-Thưa giáo sư, khi ông chủ báo của mình viết nói mánh, nói khoé, ám chỉ dựng chuyện bà chủ đài phát thanh có 6 con với 6 người chồng, viết là Lão Móc và Kiêm Ái nằm dưới váy bà chủ đài phát thanh, là hai con chó của bà chủ đài, mụ này bảo cắn ai là hai con chó này xông ra cắn, mụ này bảo ăn cứt là hai tay này cũng ăn… thì ông chủ báo của mình đã viết với những từ ngữ nhẹ nhàng, vui tươi?
-Nhẹ nhàng quá đi chứ, có nặng nề gì đâu!
-Thưa giáo sư, khi bà chủ báo giở giọng nặc nô, vô bằng vô cớ viết báo mắng chửi Lão Móc và Kiêm Ái là “những người đã dùng ngòi bút ‘bẩn thỉu’ của họ viết những điều xấu xa về người khác và bịa đặt gán ghép những tin đồn vô cớ để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình” là bà chủ báo đã viết lên cái đẹp, cái tốt của đời sống với những từ ngữ nhẹ nhàng, vui tươi?
-Nhẹ nhàng, vui tươi và rất xứng đáng là phu nhân của một cựu giáo sư Triết, đương kiêm nhà báo lớn ở Bắc California.
-Thưa giáo sư, có một ông tỏ ra rất ưu thời, mẫn thế và rộng lương khuyên mọi người không nên nặng lời với các ông, bà chủ báo của mình. Lời khuyên ấy ông giáo sư thấy sao?
-Còn thấy sao nữa. Lời khuyên ấy rất chí lý. Phải nên nhẹ nhàng với các ông, bà chủ báo. Mọi người phải nên nhẹ nhàng với nhau, ông Móc ạ!
-Ông giáo sư nói phải lắm. Thế mọi người phải nói năng thưa bẩm với ông, bà chủ báo như thế nào cho phải phép ạ?
-Ông Móc có hiểu cái “văn phong nhẹ nhàng, vui tươi” của ông, bà chủ báo hay không?
-Dạ thưa ông giáo sư có ạ!
-Thế thì mọi người cũng nên nói năng với ông chủ báo bằng chính cái “văn phong nhẹ nhàng, vui tươi” ấy! Hiểu ra chưa?
*
-Thưa ông giáo sư, khi ai đó bịa điều, đặt chuyện đem mấy ông Chủ Tịch Cộng Đồng, Giám sát Cộng đồng lên đài, lên báo điện tử để mạt sát các ông này một cách vô bằng, vô cớ thì mọi người và cả báo chí cũng không nên lên tiếng vì như thế sẽ gây chia rẽ trong cộng đồng, có phải như vậy không ạ?
-Đúng quá đi chứ còn gì nữa mà hỏi.
-Thưa giáo sư, khi có một “người trẻ” nào đó mắng mỏ mấy ông Chủ tịch cộng đồng là “lỗ tai cây”, là “nói chuyện với mấy ông này thà nói chuyện với cái đầu gối, sướng hơn” thì những người này cũng phải im hơi lặng tiếng để tuổi trẻ mạnh dạn tiến lên để thay thế lớp già “lỗ tai cây”?
-Đúng quá đi chứ còn phải hỏi.


-Thưa ông giáo sư, khi có bọn xấu bịa chuyện ông Chủ tịch Cộng đồng thỏa thuận ngưng vụ kiện Thị Trưởng San José Chuck Reed và nghị viên Madison Nguyễn vi phạm Brown Act trong vụ đặt tên “Saigon Business District” cho khu phố tên đường Story để nhận 150,000 $US tung lên internet; trong khi vụ kiện vẫn đang được tiến hành.Và ông Chủ tịch Cộng đồng đã dùng tiền này để thuê hai tên viết mướn Lão Móc, Kiêm Ái viết bài đánh phá “chủ của chúng nó” thì bọn âm binh này chỉ làm những chuyện “nhẹ nhàng, vui tươi”; chúng ta không nên nặng lời với chúng nó. Nặng lời với chúng nó là làm mất tình đoàn kết trong cộng đồng?
-Exactly! Ông Móc nên nhớ, lúc bọn này làm Kỳ Đài và Công Viên Văn Hóa, quyên góp đâu được mươi ngàn, bọn này mua tám cái khánh vàng y tặng cho nhau, bọn báo chí nhiễu sự trong đó có Nguyễn Thiện Căn của tờ Việt Nam nhật báo lên tiếng, tôi bèn mắng mỏ bọn này là bọn phá xóm, phá làng. Có ai dám nói là tôi… nặng lời đâu?
*
Ông giáo sư đặc nhiệm giảng dạy như vậy mà cái đầu mít đặt của Lão Móc nó vẫn cứ lờ mờ. Lão Móc chỉ mang máng hiểu một điều là mọi người không nên nặng lời với hai ông, bà chủ báo, không nên lên tiếng về việc “người trẻ” đã mắng mỏ mấy ông chủ tịch Cộng đồng là “lỗ tai cây”, là “làm việc với mấy người này như làm việc với cái đầu gối (sic!)” . Mấy ông ấy muốn nói gì thì nói, chửi ai thì chửi, muốn kết tội ai thì kết tội, khi thưa bẩm với mấy ông, bà này mọi người phải dùng những chữ, những câu cung kỉnh, êm tai như như lời khuyên kia, kẽo mang tiếng nặng lời, gây chia rẽ cộng đồng, làm những người tuổi trẻ nản chí!
Ông chủ báo viết lách “nhẹ nhàng, vui tươi” quá mà; sao lại nặng lời với ông ấy làm gì! Bà chủ báo “dùng chữ nghĩa để viết lên cái tốt, cái đẹp của đời sống.” Bà chủ báo chỉ mới “phán” một cách nhẹ nhàng là Kiêm Ái, Lão Móc… “viết để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình”. Chuyện đó “nhẹ nhàng, vui tươi” quá mà, nặng lời với bà chủ báo làm gì cho nó mất đoàn kết, làm cho bà chủ báo có bằng MBA mà không thèm xử dụng, lại hy sinh đi làm báo phục vụ cộng đồng nản lòng mà thôi làm báo chống Cộng (sic !)
Mấy nhà tu hành ở trong nước như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lý không lo chuyện tu hành lại đi tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền mà làm gì làm phiền lòng cho Đảng và Nhà Nước. Các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền như nữ luật sư Lê Thị Công Nhân sao không lo cho tương lai của chính mình lại đi làm chuyện bao đồng, rùm beng lên là “nếu chỉ có một mình cũng tiếp tục tranh đấu”. Bị Đảng và Nhà Nước bỏ tù mấy năm vânẫkhông biết sợ, ra tù lại tiếp tục hô haò tranh đấu. Rồi lại còn hỗn xược làm bài thơ “Dòng Sông Rửa Tội” để kết án “Bác Hồ đẹp giai của bà nhà văn Hoàng Bắc” làm gì làm phiền lòng “mấy anh lớn bên nhà” của ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần, bảo sao ông ấy không viết bài bôi nhọ các cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Trần Văn Hương… để “cân bằng hai phía”!

Hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại. Câu tục ngữ ấy không đúng và không công bằng. Hòn chì ném đi, hòn chì ném lại mới phải chứ. Khi ông chủ báo viết lách về mọi người, mọi đoàn thể, quý Thầy, quý Cha một cách “nhẹ nhàng, vui tươi”, tức là ông chủ báo đã ném hòn bấc đi. Khi bà chủ báo dùng “những chữ nghĩa tốt đẹp” viết về Kiêm Ái, Lão Móc là bà ta đã ném đi hòn bấc.
Thế mà mọi người lại cố chấp và không công bằng đi lấy hòn chì nặng lời ném lại. Việc ấy không nên. Phải tìm một hòn bấc “nhẹ nhàng, vui tươi” giống hệt như cái văn phong của ông chủ báo, giống như cái cách hành xử của bà chủ báo mà ném lại mới đúng. Ý ông Giáo sư Phát đại ngôn là như vậy.
*
-Ông Móc đã hiểu ra rồi đấy à? Té ra ông Móc cũng không dốt như tôi tưởng!
-Cám ơn ông giáo sư có lời khen. Kẹt một nỗi cách nói năng “nhẹ nhàng, vui tươi” của ông chủ báo ít người có được. Khó học lắm! Và cái cách hành xử cao đẹp của bà chủ báo cũng khó bắt chước lắm!
-Khó học, khó bắt chước thì ông Móc cũng phải cố gắng cho vừa bụng người ta. Không nên nặng lời với ông chủ báo, với bà chủ báo! Không nên nặng lời với ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần và “Những Thằng Tý To Mồm” đang đánh phá những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở trong nước. Nghe chưa?
-Thưa vâng ạ!
*
Nói nặng, nói nhẹ - Tiếng bấc, tiếng chì.
Ai ơi bấc nặng hơn chì!

LÃO MÓC
Email: laomoc45@yahoo.com

HỠI ĐỒNG BÀO VIỆT NAM

HỠI ĐỒNG BÀO VIỆT NAM,

THỜI CƠ ĐÃ ĐẾN! HÃY ĐỨNG LÊN

GIÀNH LẠI NON SÔNG TỪ BẠO QUYỀN CỘNG SẢN!

Kính Thưa:
- Các Đảng Phái Chính Trị Các Tổ Chức Đấu Tranh,
- Tập Thể Quân Đội
- Các Cộng Đồng người Việt khắp Năm Châu Bốn Bể Quốc Nôi và Hải Ngoại cùng đứng lên cứu nước..
Tình hình chiến thắng lật đổ bạo quyền tại Ai Cập là Kim Chỉ Nam cho chúng ta cùng đồng loạt Quốc Nội Hãi Ngoại tích cực hưởng ứng đứng lên Biểu Tình Cứu Nước Cứu Dân Tộc.
Nếu Quốc Nội biểu tình lẻ tẻ sẽ bị cộng sản đàn áp đẫm máu,
Xin Quân, Dân, Cán, Chính và Đồng Bào trong nước hàng chục triêu người khắp nơi đoàn kết cùng quyết tâm đứng lên Biểu Tình như bên Ai Cập, Đất Nước sẽ sớm được giải phóng và thành công
Xin đế nghị tai Hải Ngoại khắp các Tiểu Bang cùng khắp nơi từ Á ÂU ÚC Châu đồng lòng biểu tình cùng một ngày một giờ và trong nước hãi ngoại cùng môt lúc đứng lên nổi dậy, khắp nơi các Tiều Bang biểu tình, hẹn ngày cùng kéo về Quốc Hội Hoa Kỳ và Tòa Bạch Ôc liên tiếp biểu tình hàng tuần hàng tháng đòi giải thể chế độ bạo tàn phi nhân tại quốc nội
Xin Công Đồng Nam Bắc Cali phối hợp với Houston và Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn đồng lòng cho biết ngày giờ Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia cùng Quân Dân Cán Chính Houston sẽ cùng lúc nổi dậy và kéo về Thủ đô Hoa Thinh Đốn.
- Chúng tôi sẽ biểu tình trước Tòa Tổng Lãnh Sự VC Houston.
- Trong nước Khối 8406 xin liên lạc hải ngoại cùng đứng lên đứng lên và đứng lên,
"Anh Hùng Tử Chí Hùng Bất Tử"
Trân Trọng
Trương Như Phùng
Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Chiến Sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Người biểu tình ăn mừng.
Đêm hân hoan ở Cairo

Tahrir-Platz, Kairo, Entsetzen, Jubel, Platz, Freitag, Mubarak, Abgang
Thứ Sáu, 11-2-2011: Công trường Tahrir đông nghẹt người biểu tình, ngay cả trước khi Mubarak tuyên bố từ chức


Feiernde, Demonstranten, Jubelnacht, Kairo, Abend, Enttäuscht, Demonstranten, Tahrir-Platz,, Präsident, Ende
Đêm hôm qua (Thứ Năm, 10-2-2011) nhiều người biểu tình đã thất vọng khi Mubarak chưa chịu từ chức.

Đêm hôm qua (Thứ Năm, 10-2-2011), ngay sau khi Mubarak đọc diễn văn xong, cơn phẫn nộ cuả người biểu tình dâng cao. Người biểu tình giơ cao giày lên (dấu hiệu cuả sự khinh bỉ, miệt thị" và hô to: "Đả đảo Mubarak" và "Mubarak cút đi".

Feiernde, Demonstranten, Jubelnacht, Kairo, Hundertausende, Tahrir-Platz, Herzen, Kairo, Rede, Präsidenten

Feiernde, Demonstranten, Jubelnacht, Kairo, Allein, Ankündigung, Rücktritt, Husni, Mubarak, Menschen
Vui mừng khi nghe tin Mubarak từ chức.

Feiernde, Demonstranten, Jubelnacht, Kairo, Spannung, Menschen, Rede, Präsidenten, Später, Enttäuschung


VIỆT NAM ƠI! TỔ QUỐC ƠI!

Tổ Quốc ơi! Đây tiếng kêu từ sông núi,

Sục sôi trong tim tiếng mẹ gọi ngàn năm.

Tiếng tiền nhân liều chết cứu non sông,

Uống cạn chén hờn căm vì quốc nhục.

Với thời gian không vơi bầu máu nóng,

Hận Quê hương quằn quại gót xâm lăng.

Héo hắt tâm tư dằn vặt âm thầm,

Ôi quốc biến trong ta niềm uất hận!

Phạm Hồng Thái xưa, danh thơm bất tận,

Công chưa thành nhưng chí cả lưu danh.

Ta nào dám sánh mình trang hào kiệt,

Nhưng quốc thù trĩu nặng gánh trên vai.

Kìa Cairo niềm tin thời đại,

Kìa non sông loang máu lệ biển Đông.

Đồng bào ơi! Mộng lấp bể vá trời,

Hãy cùng nhau đứng dậy đi thôi.

Hỡi ai cùng khát vọng tự do,

Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát!

Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh,

Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!

Đau dân tộc, đau quốc gia tan tác,

Thù xâm lăng thù bán nước tham quan.

Đôi vai gầy thề cứu lấy giang san,

Vì non sông đường gian khó đâu màng!

LÊ CHÂN


LỜI TẠ ƠN ĐẦU NĂM

Cảm ơn Anh đã chắt chiu từng giờ,

Đến cùng tôi lao tù dệt ước mơ.

Cảm ơn Chị đã dành bao thương mến,

Đan tặng tôi chiếc khăn thêu màu cờ.

Cảm ơn Cha những bước chân buồn bã,

Đến cùng con nơi tòa án San Francisco.

Cảm ơn Mẹ tấm lòng biển cả,

Đùm bọc con ngày tháng lao tù.

Cảm ơn đồng bào Hoa Kỳ, Nam, Bắc Cali,

Dallas Fort Worth, Seattle, Phila, New Jersey.

Bao năm rồi dầu ngày tháng qua đi,

Trong tim tôi ơn Người mãi còn ghi.

Từ Paris, Úc , Âu Châu nặng nợ,

Canada hỡi! Ơn đồng bào khôn nguôi.

Luân Đôn đó vẫn hoài trong nỗi nhớ,

Nơi giúp tôi trổi dậy hồn thơ.

Ơn Tổ Quốc ngàn đời ghi tạc dạ,

Nghĩa đồng bào muôn thuở khắc tâm can.

Xối máu nóng báo đền ơn Đất Nước,

Góp sức mình cho lịch sử sang trang.

Cảm ơn ai chuyến xe dài vô định,

Đến cùng tôi nơi chốn Pháp đình.

Cảm ơn người cho tôi một niềm tin,

Đường gian nan không chiến đấu riêng mình.

Hương ơi ! Gởi Hương bao ân tình,

Tình non sông có Hương biển tình.

Tôi xin nguyền con đường phía trước,

Đó con đường Vị Quốc Vong Thân.

Tôi cánh én trong đêm trường tịnh mịch,

Đang thét gào giữa bão táp phong ba.

Hỡi đồng bào, hỡi chiến hữu gần xa,

Góp bàn tay diệt Cộng cứu sơn hà.

Nguyễn Thị Ngoc Hạnh



MỔI NGÀY TA NHẬN MỘT BẢN TIN,

TIN NGƯỜI RA VĨNH BIỆT CUỘC ĐỜI!

ĐỂ LẠI TRONG TA NỖI LÒNG CHƠI VƠI,

ĐAU HỜN NON SÔNG HỒN NGÚT LÊN KHƠI!

NƠI VÙNG TRỜI XỨ HUẾ,

HUẾ YÊU THƯƠNG MUÔN ĐỜI.

CÓ NGƯỜI ĐANG CHỜ ĐỢI,

ĐỢI TOÀN DÂN ĐÁP LỜI.

XIN TẾ SỐNG ƠN NGƯỜI,

NGƯỜI TÙ LƯƠNG TÂM ƠI!

XIN QUẤN VÀNH TANG TRẮNG,

KHÓC THƯƠNG AI MỘT ĐỜI.

NHẬN NƠI TÔI HAI LẠY,

LẠY ĐÁP TẠ TÌNH NGƯỜI

LẠY XIN NGƯỜI THA THỨ

VÌ THÂN TÔI BẤT TÀI .

XIN GỞI AI MỘT THỜI ,

THỜI DỌC NGANG BIỂN TRỜI .

SAO ĐỂ THÂN LẦN LƯỢT,

VÀO NGHĨA TRANG ĐÓN MỜI.

TA PHẢI VÙNG LÊN THÔI,

SỐNG CHẾT CHỈ MỘT ĐỜI.

TIẾNG KÊU TỪ XỨ HUẾ,

GỌI HỒN TA AI ƠI!

HUẾ ƠI ! HUẾ TIẾNG VỌNG HỒN TA,

ĐÔI VAI BÉ NHỎ SÓT XA SƠN HÀ.

HUẾ ƠI ! NỢ NƯỚC TÌNH NHÀ,

ƠN CHA NHƯ NÚI HẢI HÀ HỠI CHA.

NĂM CHÂU BỐN BỂ NÀO XA,

MAU VỀ XỨ HUẾ CÙNG CHA VÁ TRỜI.

ƠN CHA LÀ MỘT BIỂN TÌNH,

CON XIN GÓP CHÚT MÁU MÌNH CHA ƠI!

LÊ CHÂN


Thơ của tôi chính là suối lệ,

Là vết thương đang rỉ máu trong lòng.

Là tiếng nấc tận hồn tôi uất nghẹn,

Hòa trong tim rực lửa hờn căm.


Thơ của tôi chính là tiếng thét,

Xé không gian về lại quê nhà.

Cùng đồng bào tôi trong ngày hội mới,
Tổ Quốc ơi! Mãnh liệt réo hồn tôi.



Thơ của tôi ướp bằng nước mắt,

Khóc quê nhà đang quằn quại thê lương

Hỡi đồng bào! Hỡi Tổ Quốc thân thương!

Ta liều chết để muôn người được sống.



Tổ Quốc ta, phải chính tay ta giành lại,

Dù phải đánh đổi bằng tất cả máu xương.

Đồng bào ơi! Ta quyết chọn con đường,

Con đường máu – là con đường cứu nước.



Tiền nhân ta bao đời lao phía trước,

Giặc vào đây dày xéo núi sông nhà.

Giặc vào đây dày xéo mả ông cha,

Bọn qủy đỏ đang dẫm chà đất nước..


Quê hương tôi ngập tràn bao tiếng nấc,

Biến đau thương thành sức mạnh đi thôi.

Cùng tòan dân ta xây mộng vá trời,

Vung kiếm thép giữa biển trời dậy sóng



Xưa tiền nhân cỡi voi giết giặc,

Dưới trăng soi bao độ tuốt gươm mài.

Tiếc kiếp này ta không được làm trai,

Để chí cả được tung hoành tứ hải.



Thân nhi nữ nhưng ta nào há ngại,

Bão táp phong ba vùi dập cuộc đời.

Hồn Trưng Vương đang trổi dậy nơi nơi,

Gương ái quốc ta soi đường cứu nước.

Lê Chân

Vĩnh Biệt Cộng Đảng Bán Nước Hại Dân


Vĩnh biệt đảng cộng sản,

Ta vĩnh biệt ngươi.

Đảng tội đồ dân tộc,

Mi cần phải ra đi.

Vĩnh biệt đảng cộng sản,

Hãy về với Lê Nin

Với Bác Mao "Vĩ đại"

Mà khóc than tội tình.

Vĩnh biệt đảng cộng sản,

Ác đảng của toàn dân.

Mi gieo bao núi hận,

Máu lệ chảy thành sông.

Vĩnh biệt đảng Cộng sản,

Thế giới vĩnh biệt ngươi.

Nhân lọai đang mở hội,

Tự Do đang đón mời.

Vĩnh biệt đảng Cộng sản,

Tổ phụ ngươi còn gì?

Đám tham quan ô lại,

Mi một lũ bất tri.

Đây non sông nước Việt,

Còn mãi mãi lừng uy.

Thái Thú kia vĩnh biệt,

Dân tộc hết chia ly.

Ta về lại quê hương,

Làm viên gạch lót đường,

Cùng tòan dân đứng dậy,

Ác đảng phải cút đi!

LÊ CHÂN


HẸN NHAU TẠI SÀI GÒN

Hẹn anh tại Sài gòn,

Ngày hội lớn quê hương,

Hẹn em lòng đất nước,

Cùng nhau ta xuống đường,

Làm ngọn triều dân tộc,

Làm làn thác tràn dâng,

Thúc giục nhau tiến bước,

Xua tan bóng đêm trường,



Sài gòn đó đã lừng uy một thuở,

Sài gòn giờ hơi thở nhỏ lệ rơi,

Sài gòn xưa rực rở một góc trời,

“Rồi sẽ có một ngày...”

Vào tối Thứ Sáu 11 tháng 2 năm 2011, sau khi được tin Tổng Thống Hosni Mubarak từ chức, hằng trăm nghìn người dân Ai Cập đã xuống đường, chen chân tại trên quảng trường Tahrir của thủ đô Cairo, ăn mừng, đốt pháo bông và reo hò, đánh trống hay ca hát trong niềm vui tràn ngập.

Nhiều người dân ràn rụa nước mắt, đã quỳ xuống hôn lên mặt đất, cầu nguyện và tri ân đất nước của họ đã được tự do, đồng loạt hô lớn khẩu hiệu: “Ai Cập tự do! Ai Cập tự do!” Ðài CNN đã dùng danh từ “Cánh Mạng” để mô tả diễn biến này.

Sau 18 ngày tranh đấu ôn hòa và sau khi quân đội đứng về phía dân chúng, tổng thống độc tài cai trị Ai Cập 29 năm dài đã phải ra đi. Hình ảnh dân chúng ôm hôn những người lính, leo lên chiến xa, phất quốc kỳ và nhiều gia đình đã kéo đến chụp ảnh trước các xe tăng với những quân nhân, đã làm cho mọi người xúc động trong ý nghĩ quân đội từ dân mà ra, phải bảo vệ dân. Chế độ độc tài nào cuối cùng cũng phải kết thúc, khác nhau ở chỗ bằng máu hay bằng đường lối ôn hòa mà thôi.

Chúng ta hơn một triệu người đã bỏ nước ra đi, trước cảnh tượng hằng trăm nghìn người xuống đường chống cường quyền, độc tài, tham nhũng ở Tunisie hay ở Ai Cập, chúng ta không khỏi liên tưởng đến hoàn cảnh đất nước của chúng ta, từ đó, trong đắng cay chúng ta đã bỏ nhà cửa, ruộng vườn, mồ mả ông cha để phiêu bạt tứ xứ, chân trời góc bể trên khắp năm châu.

Hosni Mubarak cai trị Ai Cập trong thời gian 29 năm, trong khi ở Việt Nam, Cộng Sản đã cai trị đất nước 36 năm. Mubarak là cá nhân, tại Việt Nam tuy có nhiều nhân vật thay phiên nhau cầm quyền nhưng cũng chỉ là một người đứng sau, đó là đảng Cộng Sản. Tờ Guardian ở Anh dẫn lời các chuyên gia về Trung Ðông cho biết, theo phân tích của họ, Hosni Mubarak cùng gia đình có tài sản lên tới 43.5 tỷ bảng Anh (70 tỷ US dollars). Tài sản này bao gồm tiền gởi trong các ngân hàng Anh và Thụy Sĩ cùng rất nhiều bất động sản ở London, New York, Los Angeles cũng như các khu du lịch có giá trị dọc theo bờ biển Hồng Hải. Căn cứ theo các tài liệu về gia sản của của cán bộ cao cấp đang cầm quyền, số tài sản của Bộ Chính Trị và trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam cộng lại, không thua tài sản của Mubarak. Chế độ của Mubarak ở Ai Cập là chế độ cảnh sát trị thì chế độ CS Việt Nam là chế độ công an trị, chúng ta đã thấy công an đầy đủ quyền lực và trấn áp người dân như thế nào.

Người ta đã viết về đất nước Ai Cập: “Tình trạng bất công, tham nhũng, lạm dụng chức quyền của những thành phần đảng viên đảng cầm quyền, là sự kiện phổ biến ở tất cả mọi chế độ độc đảng. Thiếu nền tảng dân chủ, đường lối phát triển kinh tế thị trường chỉ tạo cơ hội thuận lợi cho một giới ưu đãi thụ hưởng đặc quyền đặc lợi tới một tầm mức quá đáng trong khi cuộc sống của đại đa số quần chúng không được cải thiện bao nhiêu.” Hay qua tin tức qua báo chí: “Ðất nước Ai Cập dưới chế độ Hosni Mubarak từ lâu nay vẫn được coi là nơi mà tiền bạc mua được quyền lực chính trị và quyền lực chính trị đem đến giàu sang. Tuy khó có thể chứng minh được tất cả những điều này, người dân Ai Cập nhìn thấy sự trỗi vượt lên của thành phần giàu có, đều tin rằng tình trạng mánh mung, chia chác và tham nhũng tràn lan khắp nước.” (1) Ðọc đoạn văn này, mà không nói rõ là nói về đất nước Ai Cập từ 29 năm nay, thì bạn sẽ tưởng là một bài nói về đất nước Việt Nam hiện nay. Khi biết là nói về Ai Cập rồi thì các bạn sẽ có ngay một sự liên tưởng mạnh mẽ.

Tuổi trẻ ở Tunisie và Algérie đã quả cảm dấn thân vào các cuộc nổi dậy để đòi cải thiện quyền sống cũng như quần chúng Ai Cập đã nổi lửa tranh đấu độc tài, tham nhũng và đã thành công. Chừng nào thì chuyện này xảy ra ở Việt Nam?

Tôi không phải là nhà viết bình luận thời sự và không dám đặt câu hỏi này. Tuổi trẻ Việt Nam đang lo kiếm sống, Quân đội Việt Cộng đang có nhiều quyền lợi về thương mãi và chiếm cứ những vùng đất béo bở từ Nam ra Bắc, ở Việt Nam bây giờ chỉ có cá nhân tranh đấu đơn độc mà không có tập thể, quần chúng thì bươn chải kiếm miếng ăn và mang nỗi sợ thâm căn từ nửa thế kỷ nay. Trung Cộng đã bỏ mất cơ hội vào năm 1989, vì quân đội do đảng nắm và những chế độ Cộng Sản sẽ thẳng tay đàn áp đẫm máu không khoan nhượng những cuộc nổi dậy. Tố Hữu đã viết về tiếng kẻng của nhà tù thực dân, nhưng giờ đây chính là những gì xảy ra dưới chế độ Cộng Sản: “Kẻng dọa: Nằm yên.

Phải cúi đầu khuất phục. Ðây thành lao cửa ngục. Ðây xiềng xích, gông cùm. Ðây mũi súng, làn gươm. Chết, nếu mi đòi sống”.

Tuy vậy sáng nay ở trên đất Mỹ, tôi muốn có quyền lực gì để đánh thức cả tuổi trẻ và dân tộc Việt Nam dậy, vì giờ này bên Việt Nam còn đang là đêm. Ðêm Ai Cập đang rực sáng vì lửa đấu tranh, đêm Saigon cũng sáng lắm vì ánh đèn vũ trường. Tôi muốn gõ cửa từng ngôi nhà, bật sáng màn ảnh truyền hình cho mọi người chứng kiến giờ phút lịch sử của Ai Cập. Tôi muốn nói với các cụ già sống lưu vong đã ba mươi sáu năm nay ngoài tổ quốc, hãy đừng vội chết, đợi để còn được vui với con cháu một ngày sẽ đến. Và “Tôi ơi đừng tuyệt vọng” (TCS), các bạn ngậm ngùi nỗi nhớ quê hương, ba nươi sáu năm chưa phải là một thời gian dài để chôn hết hy vọng của một đời người.


Phải, rồi sẽ có một ngày:

“Sẽ có một ngày con người hôm nay

Vất súng, vất cờ, vất cùm, vất Ðảng,

Ðội lại khăn tang, quay ngang vòng nạng

Oan khiên...!

Khuyết danh vô đề


Tạp ghi Huy Phương

Bài Xem Nhiều