We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 4 March 2011

Truyện Ngắn: Thằng Bất Hiếu



Ông Mạnh đang say sưa trong giấc ngũ sau một đêm nhậu nhẹt linh đình với đám đàn em, bổng ông nghe có một tiếng gọi từ nơi xa xôi nào đó, văng vẵng vọng vào tai ông: "Mạnh ơi, bố đây con à.." Ông bừng tỉnh giấc và mở mắt ra thì ông nhìn thấy trong cái căn phòng tối qua ánh đèn vàng nhạt từ ngoài đường rọi vào, có một cái bóng mờ mờ và ảo ảo của một lão già nào đó với cái đầu hói, chòm râu thưa, khuôn mặt vàng khè và tiều tụy đang đứng nhìn chằm chằm vào ông.

Ông Mạnh vội hỏi:
- Ông là ai mà vào được trong đây?
Cái bóng lão già đó trả lời:
- Mạnh, bố đây con à!
Ông Mạnh ngơ ngác và hỏi tiếp:
- Bố ai?
Cái bóng lão già đáp lai:
- Bố là Hùng, bố của con đây.
Ông Mạnh chợt thốt lên:
Ôi! Bố! Bố đấy à! Sao bao nhiêu năm nay, bố không tìm đến con? Chúng con nhớ bố lắm bố ơi...
Hồn ma ông Hùng:
- Con ạ! Bố cũng muốn về thăm con lắm, nhưng thằng Chỉnh, thằng Đông và thằng Dân, chúng nó dùng bùa ngãi nhốt chặc cái hồn của bố lại nên bố không thể về thăm con được.
Ông Mạnh hỏi:
- Vậy hôm nay sao bố lại về được?
Hồn ma ông Hùng trả lời:
- Mấy hôm nay gió bảo lớn, làm một lá bùa yếm bị bay mất, nên bố mới có thể trốn ra và về thăm con được.
Hồn ma ông Hùng lại nói tiếp:
- Bố khổ lắm con ơi!
Ông Mạnh vội hỏi:
- Tại sao bố lại nói bố khổ?
Hồn ma ông Hùng đáp lại:
- Trước lúc bố chết, bố dặn thằng Chỉnh, thằng Đông và thằng Dân rằng khi bố chết rồi thì mang hài cốt của bố về quê nhà mà chôn cất, chúng nó cứ dạ dạ vâng vâng, nhưng sau khi bố chết, bọn khốn nạn đó lại không nghe mà tẩm xác bố, đưa vào cái đình này và yếm bùa chú để hồn bố không siêu thoát được.
Ông Mạnh xúc động nói:
- Bố ơi! Vậy thì con phải làm gì cho bố đây? Hay là con cho mời thầy về lập đàn cầu siêu cho bố nhé!
Hồn ma ông Hùng nói:
- Không được đâu con à! Chúng nó không để cho con lập đàn cầu siêu cho bố đâu bởi vì bố con mình đã hô hào và theo đuổi chủ nghĩa vô thần rồi mà.
Ông Mạnh hít một lấy hơi dài rồi hỏi:
- Vậy, con sai bọn đàn em đánh bom cho nổ sập cái ngôi đình có xác bố trong đó có được không?
Hồn ma ông Hùng trả lời:
- Con ơi! Mày ngu quá con ạ! Bây giờ mày là lãnh đạo. Đánh sập ngôi đình của bố chẵng khác nào mày tự hũy diệt những gí bố con mình đã gây dựng lên hay sao? Rồi cái bọn chống đối mày, nó có để yên cho mày làm việc đó hay không?
Ông Mạnh xót xa nói:
- Vậy thì bố muốn con phải làm gì đây?
Hồn ma Ông Hùng lại bảo:
- Con cứ bảo chúng nó gở hết những lá bùa yếm, mang xác của bố về quê chôn cất và thay vào đó là một cái xác của ai đó là được rồi.
Ông Mạnh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:
- Bố cứ yên tâm. Bố là bố của con. Con sẽ làm bất cứ điều gì mà con có thể làm được để giải thoát vong hồn của bố.
Hồn ma ông Hùng nói:
- Con có hiếu lắm, bố sẽ luôn phù hộ cho con. Thôi, trời gần sáng rồi, bố phải đi về lại cái đình đây.
Ông Mạnh trả lời:
- Vâng, bố cứ đi đi. Việc này bố cứ để cho con thu xếp.
Hồn ma ông Hùng đáp:
- Vậy thì bố yên tâm rồi, bố đi đây.

Sau khi hồn ma của ông Hùng từ từ tan dần trong bóng tối, ông Mạnh đứng dậy và đi về phía cái bàn gần bên cửa sổ, cầm lên cái phôn di động và nhấn vào một số điện thoại. Bên đầu kia có tiếng trả lời: "Em đây, có việc gì quan trọng mà gọi em vào giữa khuya thế?"

Ông Mạnh nói:
- Chú Dũng bên Nội Vụ đấy à?
Tiếng nói bên đầu điện thoại kia trả lời:
- Em, Dũng đây. Có chuyện gì vậy anh?
Ông Mạnh đáp:
- Anh vừa thấy ông cụ của anh hiện về than phiền khổ sở vì nằm trong cái đình đó lâu quá.
Ông Mạnh tiếp tục nói:
- Ngày mai chú bảo mấy thằng bên Mặt Trận Dân Tộc, nói với chúng nó là tìm ngay mấy ông thầy bùa ngãi thật là cao tay, đến ngay cái đình chổ để xác của ông cụ của anh, yếm thật nhiều bùa chú vào để ông ấy đừng có thoát ra ngoài mà đi lang thang rách việc.
Đầu điện thoại kia đáp:
- Vâng, ngày mai em sẽ bảo chúng nó làm ngay ạ.
Ông Mạnh đáp lại:
- Ừ, chú phải cố làm việc này cho xong càng sớm càng tốt cho anh. Thôi nhé, anh đi nghĩ đây.

Nói xong, ông Mạnh cúp máy và đi về phía giường ngũ của mình. Vừa đi ông thì thầm trong miệng "Bố cứ nằm đấy cho hết đời này sang đời khác đi. Đừng trách con không nói chuyện nhân nghĩa. Đời con không biết bố mẹ, họ hàng quyến thuộc mà con chỉ biết có đảng thôi."

Hồn ma của ông Hùng vẫn còn đó. Ông chưa đi và đã nghe hết toàn bộ câu chuyện mà thằng con của ông vừa nói với đàn em của nó. Ông không ngờ rằng nó lại quá khốn nạn đến thế. Nó không còn biết tình nghĩa cha con là gì. Chỉ vì quyền lực và quyền lợi, nó sẵn sàng giam cầm linh hồn của cha nó để bảo đảm cho cái bạo quyền tối thượng mà nó đang nắm trong tay. Ông ngữa mặt lên nhìn bầu trời đêm tối và khẻ nói: "Thằng con khốn nạn, mày sẽ trả một cái giá đắt hơn là tao đó con ạ". Bên ngoài văng vẵng xa xa có tiếng gà gáy báo hiệu một ngày mới và cái bóng ma của ông Hùng cũng dần dần tan biến vào trong bóng đêm.

Ông Mạnh đã quay lại với giấc ngũ từ lâu, ông khẻ trở mình, choàng tay qua ôm cái thân hình xinh đẹp của cô nữ thư ký riêng trẻ và bóp nhẹ vào đôi ngực trắng và căng phồng không một mãnh vãi che đậy của cô ta...

Trưa hôm sau, khi đến văn phòng làm việc, ông Mạnh cho gọi cô thư ký văn phòng vốn là người tình củ của ông đến và hỏi: "Chú Dũng bên văn phòng bộ Nội Vụ đã gọi đến cho tôi chưa?"

Cô thư ký văn phòng với gương mặt xinh xắn, giọng nhanh nhẹn trả lời:
- Thưa lãnh đạo, chú ấy có gọi đến, nhưng lúc đó lãnh đạo chưa đến ạ.
Ông Mạnh nói tiếp:
- Ừ, cô gọi chú ấy cho tôi ngay.
Cô thư ký văn phòng đáp:
- Vâng ạ, em sẽ gọi ngay và báo cho chú ấy biết là lãnh đạo muốn gặp ạ.
Ông Mạnh đáp lại:
- Ừ, cô nói là tôi muốn nói chuyện với chú ấy gấp.

Khi cô thư ký văn phòng quay người lại và bước ra khỏi phòng, ông Mạnh đưa mắt nhìn theo cái dáng người cao cao, tóc xõa bờ vai và cân đối của cô ta và nhếch lên một nụ cười mĩa mai trên môi. Ông cười là vì đối với ông, ông luôn luôn là một kẻ chiến thắng trong cuộc chiến chinh phục bất cứ người phụ nữ nào. Tất cả những người phụ nữ, dù già hay trẻ, khi đã lọt vào tầm ngắm thì đố mà thoát ra vòng tay của ông được. Điều đó cũng đúng thôi bởi vì ông là người có đầy quyền lực. Mà lại là cái quyền lực tối cao nữa, thì cái gì mà ông không thể lấy được?

Có tiếng điện thoại reo lên, ông Mạnh nhấc ống nghe lên và nói:
- Tôi, Mạnh đây.
Tiếng bên đầu điện thoại kia trả lời:
- Báo cáo anh, em Dũng đây ạ.
Ông Mạnh đáp:
- Ừ, chú Dũng đó hả. Chuyện hôm qua anh nói chú làm, chú đã làm đến đâu rồi?
Ông Dũng trả lời:
- Thưa anh, em đã tìm được bốn ông thầy phù thủy người dân tộc rồi. Ông Dũng nói tiếp:
- Họ là những ông thầy cao tay ấn và bùa ngãi cao siêu lắm! Em đã đưa họ đến cái đình đó để coi qua rồi. Họ nói với em rằng cái hồn ma trong đình này lúc trước sát hại rất nhiều người, nên oan khí của nó cao ngất trời. Muốn nhốt nó lại để vĩnh viễn khỏi siêu sinh thì phải cần mang hết hài cốt của bố mẹ, ông bà của nó đến chôn chung trong cái đình thì may ra mới có thể trấn áp nó được ạ.
Ông Dũng ngập ngừng nói:
- Việc này... Quan hệ trọng đại em không dám một mình quyết định, nên phải chờ xin chỉ thị của anh...
Ông Mạnh nghe xong, im lặng và ngẫm nghỉ một lát rồi nói:
- Người chết thì cũng đã chết rồi, mà người sống thì quan trọng hơn. Chú nói với thằng Sang bên Tuyên Huấn, kêu nó sai người về quê anh mà đào hết mồ mã và lấy hết hài cốt tổ tiên của anh mang về đây. Chú nói với nó là phải làm việc này thật êm đó nhé. Đừng để bọn thằng Triệt nó biết, nó làm rùm beng lên. Cái thằng đó như thế nào thì chú biết rồi.
Ông Dũng đáp lại:
- Anh yên tâm, cứ giao hết việc này cho em. Em sẽ nói với thằng Tư Sang phải làm thật là cẩn thận trong vụ này.
Ông Mạnh đáp lại:
- Ừ, chú mà nhúng tay vào thì anh yên tâm rồi.
Ông Dũng khiêm nhường đáp lại:
- Anh quá khen, chỉ là một chút việc nhỏ thôi mà. Báo cáo thêm với anh, thằng Quang bên an ninh nó nhắn lại với anh là chổ nó có một số gái đồng trinh vùng Thái Nguyên. Đứa nào cũng cao ráo, chân dài, xinh đẹp và trắng trẽo lắm. Nếu anh muốn qua dùng thử, thì cho nó biết để nó chuẩn bị.
Ông Mạnh khẻ cười và trả lời:
- Ừ, chú nói với nó là chiều nay anh đến. Nhớ phải cho các em tắm rữa sạch sẽ, anh ghét dơ dáy lắm.
Ông Dũng với một giọng cười nham nhỡ trả lời:
- Anh yên tâm, tụi em biết tính anh mà.
Ông Mạnh nói:
- Thôi, chú đi làm việc của chú đi nhé.

Nói xong, ông Mạnh cúp điện thoại, ngã dựa vào thành ghế, quay người về phía cửa sổ, đôi mắt đăm chiêu của ông nhìn về một hướng trời vô định, ông suy ngẫm "Cuộc đời của ông cũng trãi qua rất nhiều thăng trầm rồi. Ông từng sống khốn khổ như một con chó mồ côi vất va vất vưỡng không cha không mẹ và không nơi nương tựa bởi vì mẹ của ông đã chết sớm trong một tai nạn đột ngột nào đó khi ông mới được hai tuổi. Mãi sau này khi lớn lên, ông mới biết được rằng cái chết của mẹ ông không phải là do tai nạn mà là do sự xắp đặt bí mật của tổ chức để bào toàn danh dự của bố ông". "Mẹ nó", ông thầm nói. Tất cả những gì ông có được ngày hôm nay là do sự nhịn nhục và những mưu đồ cao thâm tính toán xão quyệt của ông mà ra. Làm gì có ai tự dưng mà mang quyền lực đến cho mình? Người bố của ông lúc còn sống có thèm đoái hoài gì tới ông đâu? Ông ta chỉ biết sống cho chính bản thân mình và sẵn sàng bán đứng bất cứ ai dám cản trở trên bước đường danh vọng của ông ấy. "Mẹ kiếp, thằng bố khốn nạn", ông Mạnh chưởi thầm.

Hôm nay, sức mạnh của quyền lực đã nằm trong tay của ông, hy sinh một vài nắm xương tàn của tổ tiên để duy trì cái ngôi vị độc tôn thì có đáng là bao. Đối với ông, là một tên tư bản đỏ, là sự hỗn hợp của cái nham hiểm độc ác của tên cộng sản cộng với sự ăn chơi sa đọa của tên tư bản phương tây, đã biến ông thành một con cáo xão quyệt chẵng những biết nói mà biết ăn luôn cả thịt người.

Ba tháng sau, khi việc mang hài cốt tổ tiên của ông Mạnh chôn cất ở ngôi đình và lễ chay đàn trù yếm ông Hùng đã hoàn tất. Gia đình ông Mạnh bắt đầu có nhiều biến cố đã xãy ra. Người vợ già của ông, sau một đêm mưa gió dữ dội, bổng dưng đã nhắm mắt ra đi lìa khỏi cuộc đời mà không một lời từ giả. Thằng con trai ăn chơi trác táng duy nhất của ông vừa nhận được một hung tin mắc chứng bịnh SIDA hiễm nghèo và đang nằm thoi thóp chờ chết trong bệnh viện. Còn cô con gái út thì đã trở nên mất trí ngờ nghệch và luôn thì thầm những lời gì mà không ai có thể hiểu được. Có những lúc trong cơ mê sảng, cô hét to lên: "Mày là thằng khốn nạn, bất hiếu. Trời không tha cho mày."

Thân hình của ông Mạnh đã bắt đầu trở nên hốc hác và tiều tụy đi nhiều. Ánh mắt của ông không còn sáng quắc như con thú chỉ chực vồ lấy con mồi mà thay vào đó là sự ngây dại vô thần không định hướng. Những gì đã xãy đến với gia đình ông, chắc có lẽ chỉ có ông mới là người biết được. Có nhiều lúc ông tự hỏi với chính mình "Ông có làm gì sai trái đâu mà tại sao người thân của ông cứ từng người một không lời giả từ bỏ ông mà đi?" Không biết từ lúc nào ông đã bắt đầu tin vào cái luật nhân quả. Phải chăng đây là cái quả mà ông phải trả hay sao? Ông, là người cộng sản và đã từng tuyệt đối tin vào cái thuyết vô thần. Nhưng, những gì đã xãy ra đến với gia đình ông, làm ông lo sợ và linh cảm có một điều gì đó không hay sẽ đến với chính ông.

Có tiếng điện thọai vang lên, ông Mạnh uể oải cầm cái điện thoại lên và trả lời:
- Alô, ai đó.
Từ phía điện thoại bên đầu kia nói:
- Báo cáo anh, em, Dũng đây.
Ông Mạnh mệt mõi hỏi:
- Chú Dũng đó à, có việc gì vậy chú?
Ông Dũng ngập ngừng nói:
- Thưa anh, bọn an ninh vừa báo cho em biết cô Thúy, con gái của anh, đêm qua đi lang thang ngoài đường đã bị một bọn côn đồ bắt và cưỡng dâm, hiện nay cô ấy đã được đưa vào bệnh viện để điều trị rồi ạ... Em đã bắt hết bọn khốn nạn đó, xin anh cho chỉ thị để em giải quyết bọn chúng.
Ông Mạnh lặng người đi một lúc, sau đó ông nghiến răng và nói với một giọng tàn bạo:
- Chú mang hết bọn khốn nạn đó đến trại nuôi cá sấu của thằng Tư Sang và nói với nó là bữa ăn chiều của mấy con cá sấu là bọn vô lại đó.
Ông Dũng đáp lại:
- Dạ, em sẽ làm đúng theo lời của anh dạy. Em sẽ gọi cho thằng Tư Sang ngay.
Ông Mạnh lạnh lùng nói:
- Ừ, chú đi làm việc này đi. Anh cúp máy đây.

Nói xong, ông Mạnh cúp điện thoại, đi về phía cái giường nằm kế cửa sổ và thả người nằm xuống. Với một sự căm tức vô cùng, ông rít lên qua khẻ răng: "Ông đã mất hết, ông không còn gì nữa. Ông sẽ cho tất cả chúng mày biết ông sẽ là tên bạo chúa tàn bạo như thế nào."

Tác Giả: Nông Đức Dân

Chuẩn bị cho cuộc xuống đường của dân tộc !!!



Chuẩn bị cho cuộc xuống đường của dân tộc !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 118 (01-03-2011)

1- Phấn khởi vì thành công cách mạng

Các cuộc cách mạng dân chủ đã mau chóng tống cổ khỏi ngai vàng hoặc đang dồn vào chân tường những lãnh đạo độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông quả mang lại ngạc nhiên cho toàn thế giới, hân hoan cho các nước dân chủ, lo sợ cho những chế độ chuyên chế và hy vọng cho các dân tộc bị trị. Phấn khởi và hy vọng nhất có lẽ là dân tộc Trung Hoa và Việt Nam, vốn đã gánh chịu không những một cá nhân mà là một tập thể độc tài, không những một chế độ chuyên quyền về mặt chính trị hay kinh tế mà còn về mặt triết lý, văn hóa, tư tưởng, nghĩa là một chế độ cực quyền toàn trị.

Ngay khi Cuộc cách mạng vừa thành công tại Tunisia (ngày 14-01-2011) và sắp thành công tại Ai Cập (ngày 11-02-2011), thì trong dịp Tết Tân Mão (03-02-2011), người ta đã thấy có gần 30 nhân vật đấu tranh người Việt nổi bật tại hải ngoại gởi thư chúc tết quốc nội với lời nhắn nhủ và niềm hy vọng hoa lài sẽ nở rộ sau hoa mai trên quê mẹ. Tiếp đó, ngay trong nước, xuất hiện nhiều lời kêu gọi khác, cá nhân có tập thể có. Nhưng xem ra 3 lời kêu gọi sau đây là nổi bật hơn cả:

- Lời Kêu gọi của Khối 8406 ngày 21-02-2011. Sau khi đưa ra 5 nhận định về các biến động ở Bắc Phi và Trung Đông, Khối đã ngỏ lời với 6 thành phần: đồng bào quốc nội, giới trẻ Việt Nam, tầng lớp trí thức đạo đời, lực lượng công an quân đội, lãnh đạo và đảng viên CS, đồng bào hải ngoại và thế giới dân chủ. Kêu gọi mỗi thành phần đóng góp theo cách thức riêng của mình vào một cuộc cách mạng rất cần thiết tại đất Việt, xét vì “hoàn cảnh đất nước Việt Nam còn dưới ách độc tài toàn trị Cộng sản, với vô vàn bất công xã hội, thảm trạng dân sinh, tệ nạn tham nhũng, cường quyền đàn áp gấp nhiều lần các quốc gia Trung Đông lẫn Bắc Phi, và nhất là nguy cơ mất văn hóa, mất đất nước vào tay giặc Tàu”.

- Lời Kêu gọi của Cao trào Nhân bản (mà chủ tịch là Bác sĩ Nguyễn Đan Quế) ngày 24-02. Với giọng hùng hồn, Bác sĩ Quế vạch ra thảm trạng xã hội: “đầu tư lãng phí, thiếu hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện, nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng; đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị em lao động !”. Chính vì thế mà toàn dân hãy “xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động” và đòi những nhân quyền căn bản.

- Lời Kêu gọi biểu tình cải cách xã hội VN của Nhóm bạn trẻ Việt Nam ngày 25-02-2011. Cảm hứng từ Bản hiệu triệu Cách mạng Hoa lài Trung Quốc ngày 17-02-2011, Lời Kêu gọi của Nhóm bạn trẻ trước hết nêu ra bức xúc về những thảm trạng quốc gia, bất mãn về những tệ nạn chế độ, quan tâm về những vấn đề đất nước, ước mơ về công bằng xã hội, niềm tin và hy vọng về tương lai dân tộc; để tiếp đó kêu mời đồng bào xuống đường mỗi chiều Chúa nhật tại các địa điểm quan trọng ở mỗi thành phố, với các khẩu hiệu rất ôn hòa, cụ thể và tích cực như: “Chúng tôi muốn công ăn, chỗ ở, việc làm, môi trường trong sạch, an toàn giao thông, luật pháp công minh, tự do báo chí, sửa đổi hiến pháp, chấm dứt chế độ độc đảng, thả các tù nhân chính trị”…

2- Thực tế trước hiện tình đất nước.

Trước những thành công mau chóng và vang dội ở bên trời Bắc Phi và Trung Đông, trước những Lời Kêu gọi xuống đường biểu tình vừa nói tại quốc nội (chưa kể tại hải ngoại), rất nhiều người trong lẫn ngoài nước hết sức nôn nóng, muốn thực hiện ngay những hành vi quyết liệt, thậm chí bạo động, để dứt điểm chế độ CS, muốn làm cách mạng bằng mọi giá và tưởng sẽ thành công ngày một ngày hai. Họ quên rằng Việt Nam có thể giống Tunisia, Ai Cập, Lybia, Iran… về mặt xã hội: nghĩa là có nạn tham nhũng nặng nề, thất nghiệp tràn lan, đại khối quần chúng nghèo khổ, hay về mặt chính trị: đảng trị độc tài, báo chí công cụ, bịt miệng đối lập… Thế nhưng, cái chế độ độc tài ở Việt Nam, như tại Liên Xô và Đông Âu trước đây, là độc tài toàn trị: đảng CS nắm hết mọi quyền lực trong nước: từ lập pháp, tư pháp, hành pháp đến công an, quân đội, báo chí và ngay cả tôn giáo (quốc doanh). Nhân dân chẳng những bị cái vòng kim cô là hệ thống đảng, mà còn những vòng kim cô khác: bộ máy công an khổng lồ và Mặt trận Tổ quốc rộng khắp. Đây là 3 mạng lưới theo dõi từng lời nói, hành vi, tư tưởng của con người. Thành ra thiết tưởng nên nhận định như hai nhân vật lão làng từng ở trong lòng chế độ và đang đấu tranh rất mạnh mẽ.

Đó là ông Nguyễn Minh Cần, từng làm Thành ủy Hà Nội và từng chứng kiến cuộc hạ bệ chính quyền CS Liên Xô: “Phân tích tình hình của VN ta hiện nay thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan đủ mức độ chín muồi cho một chủ trương như thế (ý nói «một cuộc vùng dậy» như lá thư thúc giục của một số ủng hộ viên rất nhiệt tình ở hải ngoại). Ai mà chủ trương như vậy là cố tình đẩy phong trào dân chủ nước ta đi vào một cuộc phiêu lưu cực kỳ tai hại chỉ có thể dẫn đến thất bại nặng nề. Đó sẽ là một tội ác trước phong trào dân chủ cũng như trước nhân dân Việt Nam. Nên nhớ rằng, trong giai đoạn hiện nay, việc chuẩn bị mọi điều kiện cho thật đầy đủ để khi thời cơ đến thì phong trào sẵn sàng đón lấy kịp thời... là cần thiết và quan trọng nhất. Phải kiên nhẫn làm việc đó đi, đừng nóng vội. Làm những việc phiêu lưu khi phong trào chưa đủ sức, khi chưa đủ điều kiện, chưa có thời cơ thì chỉ sẽ là hành động tự sát cực kỳ nguy hiểm» (bài “Không được đùa với cách mạng, với nổi dậy”, Moskva 28-02-2011)

Thứ đến là nhạc sĩ Tô Hải tại Sài Gòn, qua bài “Phấn đấu kí số 39 – Hương hoa lài làm tôi nhức óc” cũng ngày 28-02-2011: “Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa lợi, nhân hòa! Các bạn thanh niên hãy hết sức thận trọng chớ có nghe những lời kêu gọi “xuống đường bằng bất cứ giá nào”, bởi bất cứ ai ! Hãy tự rèn luyện để trở thành một Wael Ghonim Việt Nam, một mình nhờ Facebook mà có thể liên kết được với 400.000 thanh niên Ai Cập cùng nhau xuống đường tống cổ cha con Mubarak bật khỏi ngai vàng… Bằng không, đổ máu, bắt bớ sẽ chắc chắn xảy ra! Nên nhớ Trung Quốc không bao giờ ngồi yên khi thấy “một phần lãnh thổ” của họ có nguy cơ sụp đổ đâu!...”. Ngoài ra, theo cụ Tô Hải, có hai lý do chủ quan quan trọng: “Đó là những thói quen xấu, cần vứt bỏ như : Quen chịu đựng, quen vâng lời, quen với cái đói khổ, mất tự do, thậm chí quen cả với cái chết! Nhất là chưa bao giờ biết biểu tình chống chính phủ là gì!... Thói quen xấu thứ hai là bị cái chữ “SỢ” nó án ngữ trong đầu óc, tim gan! Cái sợ này càng được bành trướng khi bộ máy đàn áp bằng võ lực cũng như đàn áp tư tưởng khổng lồ luôn không nhẹ tay với bất cứ ai, kể cả tuỳ viên chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ…

3- Chuẩn bị kỹ càng cho đại cuộc

Nói như trên không phải để cho chúng ta thất vọng, bó tay, bỏ cuộc. Một mảng lớn của chế độ CS từng sụp đổ tan tành chỉ trong 3 năm bên trời Âu vào cuối thế kỷ trước, dù nó có lực lượng vô cùng hùng hậu. Điều cần là hội đủ 3 yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa như cổ nhân đã dạy. Cụ thể là mỗi giới làm phần việc của mình trong đại cuộc:

Giới trí thức yêu nước và các đảng viên phản tỉnh cần tác động không ngừng vào hàng lãnh đạo Cộng sản, vào đường lối cai trị Cộng sản. Cách tiêu cực như tự giải thể tổ chức của mình để khỏi trở thành công cụ (ví dụ Viện Nghiên cứu Phát triển IDS), cách tích cực thì lên tiếng, viết bài, liên kết với nhau để cảnh báo, để tố cáo, để góp ý xây dựng (nhóm BauxitVN với vô vàn kiến nghị và bài viết của họ là trường hợp điển hình). Giới đối kháng dân chủ hay chiến sĩ hòa bình thì kiên trì và can đảm giúp toàn dân thoát khỏi ù lì, sợ hãi, ý thức được những vấn đề xã hội đang gặp, những quyền lợi nhân dân đáng hưởng, những phát triển mà đất nước phải vươn tới; ngoài ra họ còn cần liên kết thành những lực lượng đấu tranh (công khai hay bí mật) để dần dần trở thành đối trọng với nhà cầm quyền (công đoàn Đoàn Kết bên Ba Lan là một ví dụ). Giới lãnh đạo tinh thần cũng nên theo gương các đồng nghiệp bên Đông Âu, vốn đã dấn thân vào đại cuộc giải thể chế độ CS mà chẳng bao giờ mặc cảm “làm chính trị”. Xin họ nhớ rằng cuộc nổi dậy tại Rumani đã khởi đầu từ một linh mục Chính thống, tại Đông Đức từ một mục sư Tin lành và tại Ba Lan từ một linh mục Công giáo. Tình thế Việt Nam sẽ biến chuyển tốt nếu hết mọi lãnh đạo tinh thần đều dấn thân như HT Quảng Độ, TGM Ngô Quang Kiệt, GM Hoàng Đức Oanh, các LM Dòng Chúa Cứu Thế… Giới thanh niên sinh viên học sinh, với óc sáng tạo và lòng dũng cảm, với khả năng về các kỹ thuật truyền thông hiện đại, với nỗ lực tìm tòi các phương pháp đấu tranh bất bạo động, sẽ góp phần xứng đáng như các bạn trẻ bên Ai Cập (chính họ đã đọc tác phẩm của Gene Sharp “Từ độc tài tới dân chủ” bằng đèn pin dưới bóng những chiếc xe tăng tại quảng trường Tahrir mới hôm nào). Giới công an quân đội cũng cần được tác động để trở về với nhân dân, đứng bên cạnh những đoàn người biểu tình đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Những đoàn dân này, khi xuống đường đòi lại đất bị cướp, nhà bị thu, lương bị quỵt, cũng cần được hỗ trợ về tinh thần lẫn vật chất, có khi cần được cố vấn hay hướng dẫn, vì đây là sức mạnh quần chúng chủ yếu, thể hiện “quyền lực của nhân dân”. Ngoài ra, những “cuộc tản bộ Hoa Lài” (kiểu Trung Quốc), những cuộc rỉ tai truyền miệng, những cuộc rải truyền đơn bằng bong bóng… vẫn là điều nên làm liên tục và đều đặn để độc tài không thể ăn yên ngủ yên. Hải ngoại dĩ nhiên cũng đóng vai trò hậu phương quan trọng đối với tiền tuyến quốc nội, đồng thời tác động lên chính giới ngoại quốc, như lời Bs Nguyễn Đan Quế: "Nếu Washington đang mong đợi VN như một đối tác lâu dài vì hòa bình và ổn định trong khu vực, Hoa Kỳ nên hành động hữu hiệu để mọi người có thể nhận ra rằng chỉ có một nước VN tự do và dân chủ mới có thể trở thành một đối tác như thế" (bài đăng trên Washington Post hôm 26-02).

BAN BIÊN TẬP

Thư Gởi Các Bạn Trẻ Việt Nam


Các bạn trẻ Việt Nam qúy mến,
Một mùa Xuân mới trên quê hương Việt nam mến yêu. Các bạn đang từng giây từng phút thao thức với sinh mệnh của tổ quốc và dân tộc với hoa lá và những nhộn nhịp rộn ràng của mùa Xuân trên đất Mẹ.
Các bạn là vốn liếng của quê hương, là tài sản trân quí của dân tộc và là hy vọng của tổ quốc. Các bạn là những người nắm giữ vận mệnh của chính các bạn và hơn tám mươi triệu đồng bào ruột thịt. Đất nước chúng ta giầu hay nghèo, tự do hay ngục tù tất cả đều do các bạn quyết định. Quê hương chúng ta văn minh tiến bộ hay vẫn còn nằm trong danh sách của những nước nghèo khổ nhất thế giới cũng chính là sự chọn lựa của các bạn. Đồng bào ta còn bị áp bức và ngụp lặn trong nghèo đói ngu dốt và bệnh tật cũng chính là sự chấp nhận của các bạn.
Các bạn đang phải học tập và làm việc trong những điều kiện hết sức nghiệt ngã. Hệ thống và chương trình giáo dục lạc hậu, bằng cấp được mua bán bằng tiền hay thế lực. Các bạn đã nước mắt ngắn dài mang tấm thân còm cõi yếu ớt phục vụ bọn lưu manh quốc tế trong các hãng xưởng hoàn toàn không có chút tiêu chuẩn vệ sinh và an t toàn mà lại còn bị xỉ nhục đánh đập tàn tệ cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. Bọn cán bộ chức quyền đã ăn tiền đút lót của đám con buôn người nước ngoài để tự tung tự tác bóc lột hành hạ sức lao động của các bạn. Một người lao động bị cai thầu Đài Loan hay Hàn quốc đánh đập là cả dân tộc Việt Nam bị xỉ nhục. Con cháu vua Hùng oai hùng lẫm liệt có đời nào lại khốn khổ nhục nhã đến như vậy.
Bọn cán bộ chức quyền mang đảng tính của đảng cộng sản Việt Nam bao che nhau nhũng lạm đục khóet công qũy và các ngân khoản viện trợ sống xa hoa phung phí bên cạnh đa số quần chúng cật lực vất vả phấn đấu để sống còn. Giáo viên sống ngắc ngoải nhưng thường xuyên bị nợ lương trong khi các quan chức vẫn hả hê liên hoan đình đám. Binh sĩ, công an cảnh sát còm cõi chật vật nhưng các thủ trưởng vẫn thay nhau đi du hí nước ngoài. Con cái ông to bà lớn đốt những bó bạc Mỹ kim ở các sòng bạc Macau, Las Vegas nhởn nhơ vô tội. Hệ thống cầm quyền của những người cộng sản đã tạo nên một thiểu số đảng viên rất giầu có trong khi đại đa số quần chúng vẫn hàng ngày chật vật với miếng cơm manh áo, nhưng vẫn bị những thủ thuật của của đám đại gia đỏ bóc lột. Khoảng cách giữa những đảng viên giầu có và quần chúng nghèo khổ càng ngày càng to lớn và sẽ tạo nên những nan đề xã hội đầy máu và nước mắt. Nhiều người trẻ sẽ bước vào con đường nghiện ngập đĩ điếm và nạn trộm cướp còn tệ hại hơn. Xã hội hỗn loạn còn đâu lễ nghĩa đạo đức.
Các bạn đang bị kềm kẹp trong chủ nghĩa cộng sản hoang tưởng, một mớ lý thuyết rác rưởi lấy bạo lực và hận thù làm phương tiện chiếm đọat quyền hành để cai trị. Người dân nước Nga, tuổi trẻ của các quốc gia đông Âu đã đứng lên xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản và bây giờ họ đang vui hưởng ánh sáng của lý tưởng tự do dân chủ và những thành quả của một hệ thống kinh tế nhân bản. Các bạn trẻ Việt Nam, hâu duệ của Quang Trung kiêu hùng, con cháu Trưng Triệu liệt oanh chẳng lẽ khoanh tay nhắm mắt nhìn quê hương mình bị dầy xéo, dân tộc mình bị đầy đọa bởi chủ nghĩa cộng sản mà cựu Tổng Bí Thư của đảng cộng sản Liên Bang Sô Viết Gorbachev đã khẳng định rằng lý thuyết và chủ nghĩa cộng sản phải bị tiêu diệt. Những người trẻ ở các quốc gia Bắc Phi như Ai Cập, Lybia, Yemen đang đứng lên để xoá bỏ các thể chế độc tài đòi lại nhân phẩm và quyền sống cho dân tộc họ. Những người trẻ Việt nam uy hùng và đảm lược lẽ nào chịu ngồi yên cam chịu cảnh một thiểu số người dùng quê hương gấm hoa của dân tộc Việt nam như là một món hàng trao đổi với bọn bá quyền Trung quốc, bọn con buôn quốc tế, bọn đĩ điếm chính trị để củng cố quyền lực cho cái gọi là đảng Cộng sản và để hút máu mủ của nhân dân Việt Nam.
Tương lai của tổ quốc, tiền đồ của dân tộc nằm trong tay các bạn là những người đang nắm giữ chìa khóa của một nước Việt Nam không còn hận thù, không còn cảnh người bóc lột người; nhưng là một nước Việt Nam thanh bình thịnh vượng. Các bạn là niềm hy vọng là tự hào của dân tộc Việt Nam. Người Việt Nam phải được sống trong không khí của tự do dân chủ, nhân quyền và dân quyền phải được thực sự đề cao và tôn trọng.
Các bạn là những sinh viên ở trường đại học, là công nhân ở các xí nghiệp, là binh sĩ trong các đơn vị quân đội, là chiến sĩ của các bộ phận công an cảnh sát. Các bạn hãy ngạo nghễ đứng lên vì quê hương vì dân tộc. Sinh viên học sinh cương quyết không đến trường. Công nhân viên chức nhất định bãi công không đến nơi làm việc. Các cửa hàng buôn bán hay hoạt động dịch vụ hãy đóng cửa. Các bạn trong những đơn vị quân đội, công an cảnh sát hãy xé bỏ thẻ đảng, bỏ súng xuống và cùng sát cánh với nhân dân. Tất cả hãy cùng nắm tay nhau đình công bãi thị, bãi trường, đòi tự do dân chủ cho chính các bạn và đồng bào ruột thịt, đòi lại tài sản của nhân dân mà bọn cầm quyền Hà Nội đang cất giữ ở các ngân hàng ngoại quốc.
Các bạn có bổn phận và nhiệm vụ mang một mùa xuân mới với hoa trái xinh tươi trong chan hòa nắng ấm đến từng mảnh vườn tấc đất, từng nhà từng người trên quê hương Việt Nam mến yêu.
Nước Việt Nam xinh đẹp. Người Việt Nam kiêu hùng. Các bạn trẻ Việt Nam hãy nhất tề cùng nắm tay nhau đứng lên phá bỏ xiềng xích cộng sản đưa tự do dân chủ về trên quê hương mến yêu, hạnh phúc ấm no cho đồng bào ruột thịt.

Thân mến,
Trương Phú Thứ

Bài Xem Nhiều