We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 6 March 2011

CẦN XUA TAN MỘT NGỘ NHẬN

Sau khi bài viết của tôi “”Không được đùa với cách mạng và nổi dậy” được đăng lên các báo mạng, tôi nhận được rất nhiều ý kiến biểu lộ sự đồng tình. Đồng thời, đúng như dự đoán, tôi cũng “được” một số ít người đọc cho “đội nón cối” đủ loại, nào là “hèn”, “nhụt chí”, “phá hoại phong trào”, v.v... Bị “chụp mũ” oan, không phải là điều đáng quan tâm lắm, nên câu chuyện tôi muốn đề cập đến hôm nay, thuộc về một đề tài khác.

Qua các ý kiến phản đối cũng như tán đồng, tôi thấy có một vài hiểu lầm về cuộc cách mạng ở Tunisia và Egypt cần giải tỏa. Một số không ít người, có thể là do thiếu thông tin, do cảm tính, tưởng rằng phong trào nổi dậy ở Tunisia và Egypt là hoàn toàn tự phát. “Họ cứ rủ nhau ào ạt nổi dậy thế là độc tài phải đổ”, “chẳng cần tổ chức tổ chiếc, chờ đợi gì, cứ nhất tâm đồng loạt vùng lên, hàng nghìn, hàng chục nghìn người là thắng”, “đứng lên đòi công bằng xã hội thì không bao giờ là muộn. Nếu người dân Tunisia có những tư tưởng chờ đợi, nhụt chí như thế thì còn lâu họ mới thoát khỏi gọng kềm độc tài”, v.v...

Ý nghĩ cho rằng cuộc cách mạng dân chủ là một phong trào tự phát của quần chúng, không cần tổ chức, không cần chuẩn bị mà cứ “ào ạt nổi dậy” “đồng loạt vùng lên” là có thể giành được thắng lợi, là một ngộ nhận ngây thơ. Ngộ nhận này tạo ra một ảo tưởng có thể dẫn đến những hành động nóng vội, xốc nổi, phiêu lưu, chắc chắn sẽ gây ra những nguy hại cho cuộc cách mạng dân chủ.

Thực tế hai cuộc cách mạng dân chủ ở Tunisia và Egypt vừa qua, cũng như các cuộc cách mạng dân chủ ở Đông Âu và Liên Xô hồi cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 thế kỷ trước, tuy rất bất ngờ ngay cả đối với những người hướng dẫn phong trào, nhưng đều có sự tổ chức và chuẩn bị rất chu đáo. Để không phải kể lại dài dòng, xin các bạn xem ba video clips trên YouTube tựa đề Sức Mạnh Nhân Dân (People Power) nói về phong trào giới trẻ “6 tháng 4” trong cuộc cách mạng dân chủ ở Egypt :

- phần 1 : http://www.youtube.com/watch?v=VEy8voAt7nA

- phần 2 : http://www.youtube.com/watch?v=1kvznEEVj2M

- phần 3 : http://www.youtube.com/watch?v=zXCNlpGhJ6Q

Thực tế cho thấy rõ cả ở Tunisia cũng như ở Egypt đã có những tổ chức của giới trẻ có lý tưởng tự do, dân chủ, đồng thời có kiến thức vững vàng, họ đã xây dựng một mạng lưới liên kết những người cùng chung lý tưởng tự do, dân chủ, cùng chung mục đích đánh đổ bọn độc tài và chế độ toàn trị. Và những nhà cách mạng trẻ tuổi trong và ngoài hai nước này đã âm thầm làm việc chuẩn bị trong nhiều năm, khi thấy thời cơ đến bất ngờ (đời sống của đa số dân chúng bị sút kém đột ngột do giá cả leo thang, nạn thất nghiêp trầm trọng, nạn tham nhũng tràn lan cộng thêm vụ tự thiêu rất đau thương của anh Mohamed Bouazizi) thì họ đã dấy lên một cao trào quần chúng mãnh liệt lúc đầu đánh đổ được tên độc tài Ben Ali ở Tunisia, rồi lan sang Egypt đánh đổ tiếp tên độc tài Hosni Mubarak, và cứ theo vết dầu loang phong trào lan rộng đến Libya, Yemen, Jordan, Bahrain, Algeria, Iran, A Rập Saudi, Oman, v.v.... Cái giỏi của giới trẻ hai nước này là họ đã khéo léo tận dụng sức mạnh của các phương tiện thông tin hiện đại nhất, của Internet để hoạt động đầy mưu trí và hữu hiệu.

Muốn huy động đươc một khối lượng 200 ngàn, thậm chí có khi lến đến một - hai triệu người, già, trẻ, gái, trai, thậm chí cả trẻ nhỏ, thuộc các tầng lớp, các tôn giáo... xuống đường đấu tranh tay không chống lại cảnh sát vũ trang, quân đội (trừ Egypt quân đội án binh bất động) thì không thể không có tổ chức, không có chuẩn bị. Làm sao giúp cho quần chúng vượt qua được nỗi sợ hãi bọn độc tài và chế độ toàn trị để mạnh dạn vùng lên tranh đấu, nếu không có chuẩn bị và tổ chức? Làm sao cố kết được dân chúng thuộc đủ các thành phần giai cấp, các tôn giáo, các lứa tuổi... thành một khối rắn chắc để đối chọi được với sự đàn áp sắt máu mà kẻ cầm quyền hung bạo, tàn ác đã tung ra hòng đè bẹp ý chí đấu tranh của dân chúng, nếu không có chuẩn bị và tổ chức? Ngay cả những việc cụ thể, như làm thế nào chống được hơi cay, làm thế nào giải quyết vấn đề vệ sinh cho quần chúng trên quảng trường, việc ăn uống, cứu thương, v.v... đều đòi hỏi một kế hoạch tổ chức chu đáo.

Bản thân người viết những dòng này đã ở Liên Xô trong nhiều năm. Khi Liên Xô còn trong thời kỳ cực kỳ tăm tối, qua những chuyện trò thầm kín của một vài bạn thân của nhà tôi, chính tôi cũng ngầm đoán biết là trong các giáo sư, sinh viên Nga ở các trường đại học hồi đó đã có những mối liên kết bí mật nào đấy với những dissidents (những người bất đồng chính kiến). Còn đến khi Liên Xô làm perestroika (cải tổ) thì bắt đầu có Phong trào Nước Nga Dân chủ - đó chính là tổ chức rộng lớn đã động viên, hướng dẫn, hoạch định sách lược cho những hoạt động tuyên truyền, tranh cử hồi đó. Chính các thành viên của Phong trào này đã tổ chức những cuộc vận động cho các ứng viên dân chủ ra tranh cử, tổ chức những cuộc biểu tình hàng chục ngàn, trăm ngàn, có một lần lên đến gần một triệu người... Những hoạt động như vậy mà không có chuẩn bị, không có tổ chức thì làm sao thực hiện nổi?!

Có một điều này rất hay của các chiến sĩ dân chủ Nga mà tôi coi đó là một bài học tốt là: trong thời kỳ ngặt nghèo, khi sự kiểm soát của KGB quá chặt chẽ và rộng khắp thì các chiến sĩ dân chủ thường dùng lối “tổ chức mà không có hình thức tổ chức rõ rệt”, tức là những liên kết quần chúng nhẹ nhàng, không chặt chẽ, không định hình, nhằm những mục tiêu tranh đấu chung. Còn khi tình hình bắt đầu hơi “thoáng”, nghĩa là sự kềm kẹp của KGB hơi lơ là (dưới thời perestroika) thì họ biết lấn dần để lập ra rất nhiều tổ chức văn hóa, xã hội, thể thao... có tính vô thưởng vô phạt nhưng hợp với sở thích của các tầng lớp quần chúng, rồi từ đó tiến lên lập các tổ chức ilegal, nghĩa là không hợp pháp (hồi đó về mặt chính thức chính phủ chưa cho phép lập ra các tổ chức). Thanh niên, trí thức Nga thành lập vô số tổ chức ilegal, chính quyền không thể nào theo dõi hết. Rồi từ các tổ chức ilegal, người ta lại tiếp tục lấn tới, ra những tờ báo ilegal, nghĩa là báo không cần xin giấy phép, tự do viết, tự do in, tự do phát hành, rồi tiến lên tự in ấn những sách trước đây bị cấm (gọi là những samoizdat, ấn phẩm tự xuất bản)... Cứ thế, tiến lên họp mit tinh, biểu tình chẳng cần xin phép. Cái chiến thuật “lấn dần từng bước” như vậy vừa đánh tan nỗi sợ hãi của quần chúng, vừa tập dượt cho quần chúng và cốt cán, vừa phát triển được ảnh hưởng của phong trào, vừa đào tạo được những cán bộ từ quần chúng làm chỗ dựa cho phong trào. Hồi đó, trong tay dân chúng chưa hề có các máy móc hiện đại như ngày nay, nhất là những phương tiện thông tin điện tử, Internet... cho nên phải dùng lối làm việc chậm rãi, từng bước như vậy.

Tôi còn nhớ rõ, hồi đó, có một tổ chức tên là “Memorial” (Đài tưởng niệm) do Viện sĩ Andrei Sakharov sáng lập và điều hành. Tổ chức này lập ra vì dựa vào nghị quyết của đại hội 20 ĐCSLX (1956) chủ trương xây dựng một tượng đài để tưởng niệm những người cộng sản và nhân dân Liên Xô bị giết oan dưới thời Stalin. Dĩ nhiên, sau khi Brezhnev lên ngôi tổng bí thư (1964) thì ban lãnh đạo ĐCS đã lờ tịt nghị quyết đó. Nhưng Viện sĩ Sakharov cứ nộp đơn xin lập tổ chức “Memorial” để vận động cho việc dựng Đài tưởng niệm. Nhiều lần người ta đã bác đơn xin, ông cứ đòi, người bắt ông, sách nhiễu ông, cuối cùng giam ông trong một ngôi nhà ở một thành phố xa thủ đô, buộc cho ông tội hoạt động chống chế độ... Họ không tuyên bố chính thức bỏ tù ông, nhưng nhốt ông trong nhà, ngày đêm canh giữ chặt chẽ, không cho ông ra khỏi cổng mà cũng không cho ai được đến nhà ông, trừ vợ của ông, bà cũng là một dissident nổi tiếng. Đến khi, tổng bí thư Gorbachev, do sức ép của dư luận quốc tế, buộc lòng phải trả tự do cho Andrei Sakharov thì việc đầu tiên ông làm là bắt tay thành lập tổ chức “Memorial” quy tụ được nhiều trí thức lớn, nhiều nhân sĩ nổi tiếng, nhiều nhà hoạt động tích cực của nước Nga thời đó, bất chấp sự ngăn cản, sách nhiễu, phá phách của công an, mật vụ. Muốn vận động làm Đài tưởng niệm thì phải có tiền, muốn có tiền thì phải tuyên truyền, cổ động, phải giải thích cho dân chúng vì sao đã có hàng triệu đảng viên cộng sản và thường dân phải chết oan mà nay phải xây Đài tưởng niệm. Thế là hàng trăm, hàng nghìn cuộc mit tinh, cuộc triển lãm nói về những tội ác dưới thời Stalin - dù muốn dù không thì đó cũng là vạch trần những tội ác.của ĐCS và chính quyền xô-viết. Ở một đất nước rộng lớn như Liên Xô, số tù nhân của chế độ lên đến hàng chục triệu người, rất nhiều gia đình có người thân đã bị tù tội, bị giết, cho nên những cuộc mit tinh, những cuộc triển lãm đó thu hút rất đông đảo người đến xem, và đó là cơ hội rất tốt để nâng cao ý thức quần chúng và thúc đẩy người dân càng tích cực tham gia phong trào đấu tranh.

Tôi chỉ nhắc lại vài việc như vậy thôi để thấy rằng cuộc cách mạng dân chủ ở Liên Xô hồi đó đã có sự chuẩn bị cẩn thận và tổ chức chu đáo, Chỉ có một điều này – theo tôi - là không có chuẩn bị trước: kế hoạch phải làm gì khi chính quyền xô-viết sụp đổ và dự kiến sơ bộ cho tương lai một nước Nga dân chủ, cả về hiến pháp, cả về đường lối đối nội, đối ngoại.... Vì chẳng một ai ngờ được là cuộc đảo chính của bọn bảo thủ nhất trong Bộ chính trị ĐCSLX sẽ gây ra, và đó lại là thời cơ làm bùng lên một cao trào cách mạng cực mạnh đến nỗi chỉ trong ba ngày tranh đấu cực kỳ căng thẳng, cách mạng dân chủ đã quật đổ cái chế độ tàn bạo thống trị nhân dân trong 73 năm trời mà chỉ có ba chàng thanh niên gan dạ phải hy sinh ! (Thực ra, nếu tính cả một quá trình đấu tranh nhiều năm trước nữa thì số người đã ngã xuống hoặc chết rục trong ngục tù thì phải tính hàng trăm). Thật khó có thể trách cứ những người đứng đầu phong trào hồi đó, vì Lịch sử đã chơi một “cú” quá bất ngờ cả cho họ, cả cho nhân dân Liên Xô, cả cho ĐCSLX lẫn tập đoàn độc tài toàn trị, cả cho toàn thế giới. Nhưng, chính vì không chuẩn bị những điều nói trên, nên những người lãnh đạo phong trào dân chủ hồi đó rất lúng túng, vấp váp, không nhất trí với nhau, rồi phạm phải những sai lầm nghiêm trọng gây hậu quả to lớn về sau ! Viết đến đây, tôi nhớ lại một bài báo tôi đọc đã lâu của một nhà báo Việt Nam ở tận Paris đã khẳng định rằng cuộc cách mạng dân chủ ở Liên Xô không có chuẩn bị, nó là tự phát !

Ở các nước Đông Âu cũng vậy thôi! Không có chuẩn bị, không có vận động, không có tổ chức thì làm sao có thể huy động hàng triệu quần chúng đấu tranh kiên cường trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm? Ở Tiệp Khắc, phong trào Hiến chương 77 và ở Ba Lan phong trào Công đoàn Solidarnos (Đoàn kết) cũng phải phấn đấu gian khổ trên mười năm mới giành được thắng lợi.

Trong việc chuẩn bị cho cao trào đấu tranh thì cái khâu vận động quần chúng là quan trọng nhất và khó khăn nhất. Quan trọng nhất thì rõ rồi, còn khó khăn nhất là vì đại đa số dân chúng sống nhiều thập niên dưới nền chuyên chính cực kỳ khắc nghiệt, chính mình đã từng bị hoặc đã từng chứng kiến sự đàn áp vô cùng độc ác của kẻ cầm quyền, nên nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức họ, từ đó họ tự tạo cho mình thái độ “mũ ni che tai”, hoàn toàn thờ ơ, vô cảm trước mọi cảnh bất công. Ở nước ta, tình trạng đó càng trầm trọng đến nỗi có người đã từng ví khối đại chúng nước ta là một “đám bùn nhão”. Trong tình hình đó việc vận động và tổ chức dân chúng dĩ nhiên là cực kỳ khó khăn. Nhưng không nên vì thế mà đánh giá quá thấp quần chúng, mất lòng tin vào họ. Tôi nghiệm thấy đại chúng của nước Nga và nhiều nước khác dưới chế độ độc tài ở đâu cũng thế thôi, không khác gì ở nước ta cả: nỗi sợ hãi, tính vô cảm thường xuyên trói buộc, chế ngự họ. Đồng thời tôi cũng nghiệm thấy rằng khi cũng cái khối quần chúng đó đã quá tức giận cảnh bất công, nạn tham nhũng, đã quá căm ghét bọn chức sắc, quan lại, bọn đặc quyền đặc lợi của chế độ rồi thì họ “quên” hết sợ hãi, vùng lên và tỏ ra rất hăng hái, thậm chí sẵn sàng hy sinh thân mạng của mình. Nhưng nếu vì lý do nào đó, những người dân chủ không đáp ứng được nguyện vọng, ước mơ của họ thì họ lại xìu đi, trở lại trạng thái vô cảm, theo chủ nghĩa mackeno như trước. Quần chúng thường là như vậy. Cho nên, những nét tiêu cực của quần chúng mà ta thường cho là “dân trí”, “dân khí”, “phẩm chất”, “nhân cách” thấp không phải là bất biến, cố định. Chân lý muôn đời là có áp bức, bóc lột thì có đấu tranh. Có đấu tranh thì “dân trí”, “dân khí” sẽ biến đổi, “phẩm chất” của nhân dân, “nhân cách” của quần chúng sẽ đổi thay. Vấn đề quan trọng là các chiến sĩ dân chủ có gần gũi được nhân dân hay không, có hướng dẫn nhân dân đấu tranh cho quyền lợi của mình hay không để tập luyện dần cho quần chúng, rồi khéo léo liên kết, tổ chức họ lại, nâng cao trình độ cho họ, và điều quan trọng là luôn luôn giữ “ngọn lửa” nhiệt tình trong lòng họ... Đó chính là sự chuẩn bị thiết thực nhất cho đại cuộc khi thời cơ đến.

Khi nghe nói đến thời cơ, có người bực bội phản ứng mạnh mẽ: “Không có chuyện phải thời cơ. Ai cũng có cái dũng của người đó”; hoặc: “Chúng ta còn muốn chờ “đủ điều kiện chủ quan và khách quan” như các cụ muốn chờ 66 năm từ 1945-2011 không? Không! dứt khoát không, không chần chờ, phân vân, lưỡng lự như các cụ chờ 66 năm qua nữa, phải bắt tay nhau vào làm việc ngay!!!”; hoặc: “Đối với những chế độ độ tài toàn trị như của ĐCSVN và ĐCSTQ, dùng bạo lực làm cứu cánh; lập pháp, tư pháp, hành pháp, công an, quân đội tất cả đều là Đảng, còn Đảng... thì KHÔNG BAO GIỜ thời cơ chín mùi cả” (tất cả đều là nguyên văn hồi âm từ người đọc). Còn nhiều nữa, tôi chỉ ghi một số thôi. Tôi hiểu rõ tâm trạng của nhiều người nóng lòng chờ đợi ngày được giải thoát khỏi gông cùm của một chế độ độc tài hoặc sốt ruột sốt gan mong sớm được trở về lại quê hương đất tổ nên thường dễ nảy sinh những ý nghĩ như vậy. Điều này rất đáng cảm thông, và tôi tin rằng với thời gian những ý nghĩ xốc nổi đó sẽ lắng dịu và sự bình tâm sẽ giúp những người này nhận thức được vấn đề.

Xin nhắc lại, trong thư viết cho các bạn thân trong nước, tôi có nói rõ: «Phân tích tình hình của VN ta HIỆN NAY thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan đủ mức độ chín muồi cho một chủ trương như vậy (ý nói «một cuộc vùng dậy» như lá thư thúc giục của một số người... ». Nên hiểu từ «vùng dậy» ở đây tương đương với từ «nổi dậy» hay «khởi nghĩa», nó khác với từ «xuống đường» ý nghĩa nhẹ hơn. Phải nói cho rõ về từ ngữ như vậy để có một thái độ rất thận trọng đối với «một cuộc vùng dậy», vì đây là sinh mạng của hàng chục, hàng trăm con người, đây là tiền đồ dân chủ của Đất nước, của Dân tộc, chứ không là chuyện đùa mà ta có thể nhẹ dạ kêu gọi! Cũng xin chú ý rằng «HIỆN NAY thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan đủ mức độ chín muồi cho một cuộc vùng dậy» thì câu đó đã hàm ý ta đã có những điều kiện chủ quan và khách quan, đã bắt đầu chín, nhưng chưa đủ mức độ chín muồi cho «một cuộc vùng dậy». Thế thì trước hết, ta hãy bắt tay làm việc cho điều kiện chủ quan được đầy đủ hơn, chín muồi hơn. Chẳng hạn, tranh thủ sự đồng tình của một bộ phận lớn dân chúng để họ thực sự mong muốn dân chủ hóa, mong muốn thoát khỏi chế độ toàn trị; phát triển và củng cố vững chắc hơn các tổ chức đấu tranh cho dân chủ, v.v...Thiết nghĩ đây là khâu chính quan trọng nhất, tức là tạo được thực lực cho một cuộc vùng dậy đích thực. Tôi nhấn mạnh chữ «đích thực» để phân biệt với «cuộc vùng dậy» bằng miệng hô vang từ xa. Còn điều kiện khách quan, ta cũng có thể tác động để chúng chóng chín muồi hơn, chẳng hạn, vận động những người trong hàng ngũ bộ máy thống trị, công an, quân đội để ít nhất là họ biết thương dân, không mù quáng hành hung, đánh đâp, bắn giết người dân theo lệnh cấp trên. Có những điều kiện khách quan khác ta không thể tác động được thì phải chờ đợi cho những điều kiện bắt đầu chín sẽ dần dần đến độ chín muồi. Chẳng hạn, qua cuộc đại hội 11 của ĐCSVN vừa rồi, ai cũng thấy rõ những tín hiệu về sự thay đổi tâm tư và thái độ trong cán bộ, đảng viên, đáng kể là các chuyên viên hàng đầu và cán bộ cao cấp. Với thời gian, tình hình «lên men» đó sẽ nghiêm trọng hơn và «độ chín muồi» sẽ rõ rệt hơn vì đó là một quá trình mà đảng cầm quyền không thể nào cưỡng lại được. Vì sao ? Vì ĐCS đã lâm vào một cuộc khủng hoảng ngày càng trầm trọng về tư tưởng, về đường lối đã hai mươi năm rồi mà không có lối thoát. Cuộc khủng hoảng này bắt nguồn từ việc đảng lấy chủ nghĩa Marx-Lenin là thứ chủ nghĩa không còn sức sống làm tư tưởng chỉ đạo cho mình, lấy thứ chủ nghĩa xã hội ảo tưởng, lầm lạc làm «định hướng» cho Đất nước. Nhiều chuyên gia ưu tú nhất của Đất nước, một số cán bộ cao cấp đã tỉnh thức, nhiều trí thức trung thực, nhiều người trong giới trẻ có tư duy độc lập thấy rõ tình trạng này, do đó thấy rõ sự dối trá, ngụy biện của lãnh đạo. Còn người dân bình thường cũng bắt đầu thấy, nhưng chưa dám nói ra. Còn nhiều điều kiện khách quan khác cũng đang chín dần: hố ngăn cách giàu nghèo càng ngày càng sâu, càng rộng, đời sống người dân càng ngày càng xuống cấp do giá cả leo thang, do đồng tiền mất giá, nạn thất nghiệp trầm trọng hơn, cuộc sống của người dân ngày càng khó khăn hơn, v.v... Những người dân chủ không thể tác động gì được vào những điều kiện khách quan này, mà chỉ có thể vận dụng nó vào công việc vận động quần chúng và chờ đợi mức độ chín muồi của chúng. Ý nghĩa của sự chờ đợi là như thế, khác hẳn với «khoanh tay ngồi chờ» !

Còn một điểm này cần nói thêm: những người dân chủ không bao giờ được quên vị trí địa lý chính trị của Đất nước ta, nó có ảnh hưởng rất lớn đối với sự nghiệp dân chủ hóa của nước ta. Số phận bắt nước ta phải sống cạnh một nước láng giềng cộng sản to lớn, có cùng một chế độ độc tài toàn trị như nước ta. Cho nên làm việc gì, ta không thể không nhìn sang «ông bạn» láng giềng. «Ông bạn» đang tăng cường sức mạnh kinh tế, quân sự..., nhưng đồng thời dưới gầm giường của ông ta cũng đang chất đầy những kho thuốc súng chưa biết khi nào sẽ bùng nổ: nạn tham nhũng trầm trọng, hố ngăn cách giàu nghèo sâu rộng, lạm phát và giá nhà cửa tăng cao, sự tước đoạt đất đai trắng trợn và tàn bạo.... tất cả những điều đó đang gây sự bất mãn, thậm chí phẫn nộ lớn trong dân chúng, nhiều nơi đã bùng lên những cuộc nổi dậy và bị đàn áp dã man... Chính vì thế Thủ tướng Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao) khi báo cáo trước Quốc hội Trung Quốc (hôm 05.03.2011) đã đưa ra những biện pháp cốt để tháo «ngòi nổ» và để đối phó với phong trào xã hội đang dâng lên, Theo tin tức nhận được, đã có trên 200 chiến sĩ dân chủ và luật sư về nhân quyền đã bị bắt, hàng chục nhà báo bị gọi lên công an «làm việc» và đặc biệt nghiêm trọng là một nhà báo của Bloomberg bị đánh phải đưa vào bệnh viện nhân buổi tập hợp «hoa lài» gần đây. Tôi kể lại những điều trên để thấy rõ một điều kiện khách quan nữa đang chín dần, và nó sẽ có ảnh hưởng lớn đến phong trào dân chủ nước ta.

Mong rằng các chiến sĩ dân chủ nước ta sẽ có sự kiên nhẫn, bình tĩnh của một bác sĩ hộ sinh, khi bà mẹ chưa «chuyển bụng» thì phải biết chờ đợi và chuẩn bị sẵn sàng để đón đứa trẻ sơ sinh. Nhất định nó sẽ ra đời !

Xin mọi người nhớ rằng: Thời cơ chỉ đến với những ai chờ đợi sẵn !

Moskva ngày 06,03.2011

Nguyễn Minh Cần

Kêu gọi mít tinh cải cách xã hội Việt Nam Lần II:


2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 6/3/2011
Bạn đang bức xúc về kịch bản đồng tiền bị phá giá, giá xăng dầu tăng đột ngột, giá các vật dụng khác đều tăng lên.
Bạn là người thuộc tầng lớp công nhân, nông dân, học sinh, sinh viên, giáo viên, công chức, là cán bộ về hưu, là đảng viên đang lo toan về những chi phí sinh hoạt và cảm thấy bi quan khi nhìn về tương lai.
Bạn đã từng bất mãn về chính sách tiền tệ và hiện nay nhà nước đang tìm cách kiểm soát nguồn vàng lưu động trên thị trường. Đó là tài sản của mỗi người dân mà thủ tướng chính phủ định tuỳ tiện ban hành chính sách nhằm xóa đi giá trị được thừa nhận trên thị trường quốc tế. Đây chính là đánh cắp và cào bằng giá trị tư hữu bằng chính sách độc quyền như những vụ đổi tiền thời bao cấp.
Bạn đã từng khiếu kiện về đất đai nhưng không được lắng nghe. Bạn có lòng thương xót cho những đồng bào nông dân khiếu kiện nhưng không biết làm gì hơn khi nhìn thấy họ lem luốc bên đường bị công an canh giữ.
Bạn cũng đã từng quan tâm đến những vấn đề to lớn hơn của đất nước, hình ảnh những lao động đang kẹt ở biên giới Libya hay đã trở về và đang hụt hẫng ở sân bay Tân Sơn Nhất đã làm bạn nhức nhối. Đây chính là những đồng bào của chúng ta phải làm việc xa nhà tại những nơi chiến loạn tai ương để đem những đồng thuế thân góp vào guồng máy nhà nước.
Dù bạn là người từng ký tên vào khối 8406, là thành viên của Cao Trào Nhân Bản, của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, là nhân sĩ các đảng phái dân chủ hay là đảng viên Đảng Cộng sản, hay ngay cả bạn là người chỉ là người không quan tâm, tất cả chúng ta, bạn và tôi, đều là người Việt Nam. Mỗi chúng ta đều có những ước mơ và trách nhiệm đối với đất nước và thế hệ mai sau.
Chúng ta hãy hẹn nhau đến những trung tâm thành phố tham dự cuộc mít tinh nhằm kêu gọi sự cải thiện xã hội một cách toàn diện.
Nếu có ai cho rằng những động lực cải thiện xã hội của chúng ta là sai trái mà có những hành vị phá rối gây sự thì chúng ta chọn con đường ứng xử lịch sự nhã nhặn. Nếu lực lượng công an quá thô lỗ thì chúng ta sẵn sàng không để xảy ra va chạm. Nếu có gia quyến của những tù nhân chính trị những người đấu tranhdân chủ đang bị giam cầm tới kêu oan cho chồng, cha, con em của họ thì chúng ta sẽ để dành diễn đàn cho các vị ấy bày tỏ tâm tình và ra sức bảo vệ sự an toàn cho họ nếu bị xúc phạm
Cúng ta sẽ bền bỉ đấu tranh với công an, kêu gọi lương tâm và đạo đức của con người. Suy cho cùng, lực lượng công an chính là đối tượng xã hội cần được cải thiện như tất cả các tầng lớp đồng bào khác.
Chúng ta có động lực chân chính và nhu cầu cấp thiết để đòi hỏi quyền tự do cơ bản của công dân bằng cuộc mít tinh đi bộ kêu gọi cải cách xã hội.
Vào mỗi Chủ Nhật vào lúc 2 giờ chiều, mọi người sẽ tụ tập phát biểu và hô vang khẩu hiệu cho đến khi có kết quả.
Các khẩu hiệu sẽ thống nhất như sau:
Chúng tôi muốn công ăn, chỗ ở, việc làm
Chúng tôi cần môi trường trong sạch
Chúng tôi cần an toàn giao thông
Yêu cầu luật pháp công minh
Yêu cầu thả các tù nhân chính trị
Yêu cầu sửa đổi hiến pháp
Yêu cầu bỏ điều 4 Hiến Pháp
Tự do báo chí
Tự Do Dân Chủ Muôn Năm
Thời Gian – 2:00 Giờ chiều Chủ Nhật, ngày 06/3/2011
Địa điểm: Tuần này có sự điều chỉnh ở một số thành phố
Hà Nội: Quanh Hồ Hoàn Kiếm, khu Highland’s Coffee
TP HCM – Sài Gòn: Khu vực nhà thờ Đức Bà, trung tâm Diamond Plaza
Huế: Khu vực Phú Văn Lâu
Đà Nẵng: Cửa trước chợ Đống Đa
Hải Phòng: Quảng trường trung tâm thành phố, khu tượng đài Lê Chân
Nha Trang: Cửa trước Chợ Đầm (Trung Tâm Thương Mại Nha Trang)
Các thành phố không nằm trong danh sách, các bạn có thể đến công viên hay quảng trường trung tâm thành phố để tụ tập.
Xin hãy phổ biến lời kêu gọi này bằng mọi phương tiện truyền thông, tờ rơi, email, blog, facebook, twitter…
http://baotoquoc.com



Việt Nam: Ngăn Cản Nạn Nhân Buôn Người Cầu Cứu


Các nạn nhân trong vụ Spektra Alucast, được CAMSA giải cứu năm 2010. (ảnh CAMSA)

Các nạn nhân trong vụ Spektra Alucast, được CAMSA giải cứu năm 2010. (ảnh CAMSA)

Chính quyền Việt Nam lên án gắt gao một liên minh quốc tế đã can thiệp hiệu quả cho nhiều ngàn người Việt là nạn nhân của sự buôn bán lao động.

Ông Nguyễn Ngọc Quỳnh, Cục Trưởng Cục Quản Lý Lao Động Ngoài Nước thuộc Bộ Lao Động – Thương Binh - Xã Hội, gởi công văn yêu cầu các doanh nghiệp dịch vụ đưa người đi lao động phải quản lý công nhân chặt chẽ.

Theo bài viết ngày 22 tháng 2 trên báo Người Lao Động, cơ quan ngôn luận của Bộ Lao Động – Thương Binh - Xã Hội, Ông Quỳnh cảnh giác các doanh nghiệp này không để công nhân bị lợi dụng bởi "một số tổ chức phản động ở nước ngoài thông qua hình thức trợ giúp nhân đạo đã lợi dụng kích động, lôi kéo người lao động nhằm xuyên tạc, chống phá quan hệ hợp tác lao động và quan hệ hữu nghị giữa nước ta với các nước trong thời gian gần đây.”

Bài viết trên báo Người Lao Động: http://vieclam.nld.com.vn/?view=labourexports&id=459.

Nhân viên Toà Đại Sứ Việt Nam đe doạ một nữ công nhân xuất khẩu lao động từ Việt Nam sang Jordan: http://www.youtube.com/watch?v=fu6DXnkAHBY&feature=related

Bài báo này nêu danh Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA:

"CAMSA (Mỹ) do Nguyễn Đình Thắng cầm đầu với 5 tổ chức thành viên… được xác định là những tổ chức thường xuyên can thiệp, lôi kéo kích động lao động Việt Nam ở nước ngoài. Các tổ chức này thường kết hợp với một vài tổ chức bất vụ lợi hoặc nhà thờ do người Việt sáng lập để tiến hành các vụ việc.”

Bài báo nhắc đến các vụ CAMSA can thiệp và giải cứu công nhân gặp nạn ở nhiều nơi trên thế giới, từ Hoa Kỳ đến Jordan đến Mã Lai và nhiều quốc gia khác.

"Chúng tôi lấy làm lạ về thái độ này của nhà nước Việt Nam,” Ts. Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS và đồng sáng lập viên CAMSA, nhận xét.

Theo Ông, khi chính bài báo này chỉ trích sự can đa dạng và trải rộng của CAMSA thì đã mặc nhiên công nhận việc làm hiệu quả của CAMSA.

"Nếu một tổ chức ngoài chính phủ có hiệu quả như vậy thì không lý do gì chính quyền Việt Nam lại không làm được và đó là bổn phận đương nhiên của h ọ,” Ts. Thắng nói.

Theo Ông, thay vì bênh vực cho nạn nhân, chính quyền Việt Nam đã cử người từ toà đại sứ và nhiều khi từ Hà Nội đến tận nơi để hăm doạ và trấn áp các nạn nhân nào đủ can đảm để lên tiếng tố giác đường dây buôn người.

"Điều này đã xảy ra trong hầu hết các vụ buôn lao động được CAMSA can thiệp và giải cứu,” Ông nói.

Cùng ngày với bài báo kể trên Ts. Thắng và cựu Đại Sứ Grover Joseph Rees, Cố Vấn Đặc Biệt Về Các Vấn Đề Quốc Tế của BPSOS, họp với Văn Phòng Theo Dõi và Bài Trừ Nạn Buôn Người của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để trao đổi nhận định về thực tâm chống buôn người của chính quyền Việt Nam.

Việt Nam hiện bị Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ xếp vào danh sách cần theo dõi vì đã không chứng tỏ thực tâm chống buôn lao động. Từ năm 2008, CAMSA đã cung cấp cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nhiều chục hồ sơ buôn lao động cùng với chứng cớ về sự can dự của một số cơ quan và giới chức của Bộ Lao Động – Thương Binh - Xã Hội, nhất là Cục Quản Lý Lao Động Ngoài Nước.

Ngày 28 tháng 2, Ts. Thắng tham dự buổi họp với Đại Sứ Louis CdeBaca, Giám Đốc văn phòng này, để đề nghị sự xếp hạng Việt Nam cho năm 2011. Nếu Việt Nam tiếp tục nằm trong danh sách cần theo dõi thì qua năm 2012 sẽ tự động rơi xuống Hạng 3, nghĩa là hạng chót, và có thể bị chế tài.

Tại cả hai buổi họp với Bộ Ngoại Giao Ts. Thắng nhận xét là chính quyền Việt Nam đã không hề điều tra và truy tố các doanh nghiệp xuất khẩu lao động mà bằng mọi cách bao che cho họ.

"Điều trớ trêu là nay chính phủ Việt Nam yêu cầu chính các doanh nghiệp này, trong đó có những doanh nghiệp là đầu nguồn của tệ trạng buôn lao động, quản lý công nhân chặt chẽ hơn nữa”, Ông nhận xét.

Phần lớn các trường hợp được báo Người Lao Động nêu ra và cáo buộc là có sự giật dây của CAMSA đều là những trường hợp được chính phủ Hoa Kỳ đưa vào bản phúc trình thường niên như là những ví dụ tiêu biểu của tình trạng buôn lao động từ Việt Nam.

Ts. Thắng cho biết là CAMSA mới đây đã cung cấp thêm hồ sơ mới cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cho thấy chính quyền Việt Nam tiếp tục tắc trách trong việc bảo vệ nạn nhân và truy tố thủ phạm buôn lao động.

Báo Người Lao Động khuyến cáo công nhân lao động ngoài nước không nên tìm đến CAMSA để được can thiệp và giải cứu.



Đức thầy Huỳnh Phú Sổ và món nợ chưa trả của Việt Minh

Nay sắp sửa đến ngày lễ giỗ đức thầy Huỳnh Phú Sổ của Phật giáo Hòa Hảo. Người viết bài này muốn tháo gỡ một phần bức màn bí mật bao trùm chung quanh cái chết ấy của vị lãnh đạo Phật giáo cách đây hơn 60 năm-1920-1947- bị Việt Minh bắt ngày 16-4-1947.[năm sinh và ngày mất đều không được chính xác]
Trước tiên nên biết như một niềm hãnh diện và tự hào rằng Phật giáo Hòa Hảo cũng như đạo Cao Đài mang tính chất bản địa đặc sản của vùng đất mới trong công cuộc Nam tiến do những nhu cầu địa phương đẻ ra. Nó cùng một mô thức hình thành như Bửu Sơn Kỳ Hương hay Ông Đạo Dừa.

Về đạo Cao Đài
Đạo Cao Đài là sản phẩm pha trộn giữa những yếu tố văn hóa, xã hội, tôn giáo, chính trị và quân sự.
Đạo Cao Đài xuất hiện ở Sài gòn năm 1926 là biểu trượng cho sự tổng hợp đạo Khổng, đạo Lão và Phật giáo cộng với Ky tô giáo. Nó là một hiện tượng thuần túy Nam Kỳ đáp lại những nhu cầu tinh thần bản địa về địa lý-chính trị.
Chính cái tinh thần bản địa là điểm tựa cho sự lớn lên và kiên trì tồn tại của hai tôn giáo này khi phải đương đầu với các thế lực chính trị như người Pháp và nhất là Việt Minh. Louis Marty, trùm mật thám đã viết: Le Cao Dai, volume 6, 1926-1934, contribution à l’histoire des mouvements politiques de L’Indochine, Louis Mary, direction des affaires politiques et de la sureté générale.
Nội dung cuốn sách của Louis Marty, ông coi đạo Cao Đài cũng như Hoa Hảo là một phong trào chính trị hơn là một tôn giáo.
Đó là tính chất đặc thù nhất của hai đạo này.

Về Hòa Hảo
Phật giáo Hòa Hảo xuất phát từ làng Hòa Hảo, thuộc tỉnh Châu Đốc, một tỉnh Biên giới Việt Miên vì thế lấy địa danh đó đặt tên cho đạo.
Căn bản là đạo Phật, nhưng là Phật giáo cải biên và thoát xác từ làng Hòa Hảo mang tính chất cá biệt bản địa.
Chính từ nơi hẻo lánh, xa xôi này dựng lên ngọn cờ tôn giáo.- một tôn giáo đã được canh tân, rũ bỏ được tính cách nghi thức phiền đa không thích hợp với dân tình, canh tân trong việc đơn giản hóa, phù hợp với thực tiễn địa phượng.
Và nhờ đó thu phục được khoảng 2 triệu tín đồ vào thời điểm đó.- một thành công kinh ngạc, ngoài sức tưởng tượng-.
Hai triệu tín đồ đó chẳng những là một sức mạnh tinh thần mà còn là sức mạnh võ trang bảo vệ an ninh cho người dân vùng lục châu học chạy dài tản mát trên một số tỉnh miền Tây.
Xin trích dẫn một đoạn trong Ban Biên Tập truyền thống Tây Nam Bộ viết về đức thầy Huỳnh Phú Sổ và đạo hữu theo cách diễn giải của Việt Minh trong những ngày lịch sử đen tối của Châu Đốc đưới gọng kìm Việt Minh cộng sản như sau:
“Ngày 5-9-1945, bộ tham mưu của Huỳnh Phú Sổ vạch kế hoạch cướp chính quyền ở thị xã Cần Thơ… huy động tín đồ mang theo cây roi, gậy gộc “đi rước đức Thầy,” nhưng thực chất dùng lực lượng đông đảo tín đồ để cướp chính quyền tỉnh dự định vào ngày 9-9-1945. Các lực lượng vũ trang của chúng ở các tỉnh phía Bắc sông Hậu, tập trung tại Tổng Hành dinh Cái Vồn. Số tín đồ phía Nam sông Hậu thì tập trung sớm ở thị xã Cần Thơ ..
Ngày 7-9-1945, Tỉnh ủy Cần Thơ đã nắm được kế hoạch này. Ta chủ trương kiên quyết trấn áp bọn phản động đầu sỏ, còn đối với tín đồ thì giáo dục, thuyết phục, làm chọ thấy được âm mưu và hành động của bọn cầm đầu phản động. Chúng đã dự định huy động 15.000 tín đồ tiến vào thị xã Cần Thơ ngày 9-9, nhưng chúng thất bại. Lực lượng vũ trang của chúng ở Cái Vồn đã bị ta đánh tan khi chúng dự định vượt sông Hậu sang thị xã Cần Thơ.
Ta bắt Nguyễn Xuân Tiếp[bút hiệu Việt Châu], người chuyên thảo kịch sấm cho Huỳnh Phú Sổ,Trần Văn Hoành [con của Năm Lửa], Huỳnh Phú Mậu [em của Huỳnh Phú Sổ].
[…]Cuộc bạo động ở Phụng Hiệp, Ô Môn cũng bị dẹp tan. Qua những ngày điều tra, thành lập tòa án nhân dân[nhiều thành phần]. Tòa tuyên án tử hình: Huỳnh Phú Mậu, Trần Văn Hoành, Nguyễn “văn” Thiệp. Chưa kể 3 người chết và 27 người bị thương, không ai bị vết đạn nào, toàn là gươm giáo đâm lẫn nhau và chết đuối“
Trích Lớn lên với đất nước, Vy Thanh, trang 417

Đã bao nhiêu con số người Phật giáo Hòa Hảo đã bị thảm sát dưới tay Việt Minh?
Thật sự không có con số chính thức, chỉ là dự đoán có thể lên đến 10 ngàn người trải dài trong suốt hai cuộc chiến!
Người Pháp tuy có lo sợ uy tín của Huỳnh Phú Sổ cũng đưa ông giam ở Cần Thơ, rồi sợ dân chúng thăm hỏi, họ đưa ông đi an trí ở nhà thương Chợ Quán là cùng.
Nhưng dười tay Việt Minh thì họ tìm cách thủ tiêu các lãnh đạo giáo phái và lãnh tụ Quốc gia. Lần lượt họ bị ám sát, không mấy người thoát khỏi
Những cha ông của người dân vùng đất mới thuộc giáo hội Phật giáo Hòa Hảo đã bị coi là những tên phản động và đã bị giết bởi người cộng sản cách đây hơn nửa thế kỷ.
Và ngày hôm nay, có điều gì khác biệt với trước đây? Hay cảnh cũ lại đang tái diễn? Xin giới trẻ suy nghĩ để phòng thân.
Trích dẫn đoạn tài liệu này có mục đích để kính gửi đến cụ Lê Quang Liêm. 92 tuổi, thuộc Giáo Hội Trung ương Phật giáo thuần túy qua lời Hiệu triệu số 75/TB/TƯvà đến 7 triệu tín đồ Phật giáo Hòa Hảo trong nước cũng như ngoài nước.
7 triệu người nếu đồng một lòng thì đó là sức mạnh bão táp lấy gì cản nổi?Và nếu nhân lên 10 lần thì đó là một cuộc cách mạng nhân dân- không lãnh tụ- không bạo lực- chỉ có vũ khí là lòng yêu nước!
Và đặc biệt phần trích dẫn như một lời cảnh báo nỗi hiểm nguy cộng sản vẫn tồn tại đến gửi đến “phong trào tuổi trẻ yêu nước”.

Mong mỏi rằng các em bảo trọng.
Đồng thời gửi đến Tổng đoàn trưởng và các đoàn trưởng tỉnh An Giang, đoàn trưởng tỉnh Đồng Tháp, đoàn trưởng tỉnh Hậu Giang và TP Cần Thơ, đoàn trưởng tỉnh Vĩnh Long, đoàn trưởng tỉnh Kiên Giang, đoàn trưởng tỉnh Sóc Trăng
Cách đây 45 năm, người viết đã có dịp diện kiến những cô thôn nữ, mặc quần áo chẽn bà ba, vai đeo súng của Phật giáo Hòa Hảo để ..giữ an ninh làng xóm thời đệ nhị cộng hòa.
Hình ảnh ấy gợi đến hình ảnh các thanh thiếu nữ thuộc giáo hội Phật giáo Hòa Hảo bây giờ giữ được truyền thống cha ông mình.
Chỉ có một điều khác biệt là các thanh thiếu nữ bây giờ vai không đeo súng mà chỉ có một nguyện vọng duy nhất: đòi hỏi được yêu nước ..

Vận số đức thầy Huỳnh Phú Sổ
Sự khác biệt giữa Phật giáo và Phật giáo Hòa Hảo có thể là khác biệt về lối sống đạo, lối dấn thân vào đời, lối tranh đấu, nghiêng về chính trị và quân sự.
Họ vừa là Phật tử vừa là một chiến sĩ. Hãy ghi nhớ điều này.
Đức thầy Huỳnh Phú Sổ khi vừa 19 tuổi, vào năm 1939 đã chính thức khai sinh ra đạo bằng những phương thức kệ giảng có tính cách tiên tri về thời cuộc đồng thời thực hành cứu đời như chữa bệnh bằng phương thức riêng đậm nét siêu phàm.
Cái cách rao giảng ấy, cách hành xử ấy thích hợp cho một thời kỳ nhất định.
Đức thầy Huỳnh Phú Sổ nằm trong danh sách Mặt trận Quốc Gia Liên hiệp, nhóm họp ngày 20-4-1946, tại Bà Quẹo, dưới quyền chủ tọa của ông Phạm Thiều.
Đứng đầu danh sách là:
- Huỳnh Phú Sổ, chuởng giáo Phật giáo Hòa Hảo
- Trần Văn Lắm, Quốc dân đảng
- Lê Văn Tý, đại diện Cao Đài
- Lâm Văn Hậu, chủ tịch Tịnh Độ cư sĩ, Mai Thọ Trấn, thay mặt Hà Huy Giáp, đại diện kỳ bộ Việt Minh
- Phạm Đình Công, thay mặt Nguyễn Bình, khu trưởng khu 7
- Tướng Huỳnh Văn Trí, đại diện Bình Xuyên, Phạm Huy Đức, chỉ huy Vệ quốc đoàn
- Nguyễn Văn Sâm, Nguyễn Bảo Toàn, lãnh tụ VN Quốc gia độc lập
- Nguyễn Văn Nhân, đại diện Huỳnh Long đảng
- Linh mục Nguyễn Bá Sang, đại diện công giáo
Mặt trận này đặt trụ sở ở đường Léon Combes và mỗi đêm đều có nhóm họp. Sau đó Việt Minh đã cài Nguyễn Bình và chính tướng Nguyễn Bình đã thủ tiêu Mặt trận!!! Khi Phan Văn Hùm[nhóm Tranh đấu] có ý định đi liên lạc với Việt Minh để tiếp xúc làm việc chung.
Huỳnh Phú Sổ thản nhiên cười và nói nửa chơi nửa thiệt:
“.. thì Việt Minh có đâu đây, chớ cần gì đi kiếm .Té ra có Trần Văn Giàu, đứng trong hàng ngũ đảng Quốc Gia độc lập kà không ai ngờ Giàu là đại biểu Việt Minh ở Nam Bộ.
Và mọi người đều biết rõ dĩ vãng của Trần Văn Giàu. Mặc dù Giàu tuyên bố ”tôi bỏ hàng ngũ cộng sản để về với Quốc gia”
Và cũng chính giáo chủ Huỳnh Phủ Sổ đã trực tiếp tố cáo Trần Văn Giàu trong các phiên nhóm. Huỳnh Phú Sổ tố cáo:
-Tôi có đủ tài liệu chứng minh rằng. Trần Văn Giàu đã thông đồng với Pháp. Cho nên trong nhiều phiên nhóm, Huỳnh Phú Sổ thường gay gắt hỏi:
- Ai Việt Minh thiệt? Ai Việt Minh giả? Và ai là Việt gian?
Trần Văn Giàu, chủ tịch Lâm Ủy hành chánh rơi mặt nạ trong những phiên nhóm này, nên về sau, Huỳnh Phú Sổ bị thủ tiêu, không ai lấy làm lạ nữa!!
Trích Hồi ký 1925-1945, Nguyễn Kỳ Nam, từ 27-29
Cộng sản !! Họ đổi chiến lược, họ thay tên đổi họ.. họ gài người và gạt gẫm đồng bào cả nước tùy mỗi giai đoạn.
Xin hãy cảnh giác. Thật sự cảnh giác để khỏi rơi vào bãy họ giăng ra ..
Cũng xin ghi lại cuộc nói chuyện giữa ký giả Nam Đình và Tạ Thu Thâu nói về Huỳnh Phú Sổ trước khi Tạ Thu Thâu lên đường ra Bắc, lúc về lại có ghé Quảng Ngãi và bị Việt Minh ám sát ở đó. Tạ Thu Thâu cũng ghi lại một vài kỷ niệm về con người Huỳnh Phú Sổ như sau do Nguyễn Kỳ Nam, tức Nam Đình ghi lại:
-Anh có nghe nói Phật giáo Hòa Hảo chớ?
- Trước khi lên đường, tôi có ghé lại biệt thự ở đường Miche thăm ông Huỳnh Phú Sổ.
Thâu gật đầu nói:
-Ông Huỳnh Phú Sổ còn nhỏ mà rất thông minh.
-Phải. Tôi có nghe ông đọc qua rất nhiều bài thơ có giá trị lắm.
[độc giả có thể vào Web Phật giáo Hòa Hảo để đọc những bài thơ này].
- Anh có nghe ông kể chuyện về mái tóc của ông không.
- Có
- Đó là tóc của hùynh Phú Sổ . Trước kia ông để tóc dài . Không biết ông “xuống” tóc hồi nào mà khi tôi hân hạnh được ông tiếp, ông lấy ra cho tôi coi một gói tóc, ngoài bọc giấy mỏng. Ông nói:
- Đây không biết tại sao mà gói tóc tôi cuộn lại, thành một con rồng .
Tôi nhìn kỹ..
Quả thật hình một con rồng có đầu, có đuôi trông rất đẹp. Đó là tự nhiên. Vì không bao giờ tay người ta có thể sắp mớ tóc thành hình con rồng được ..
Thâu cũng nói :
Đó là một việc lạ.
Tôi thừa dịp hỏi Thâu:
- Về Phật giáo Hòa Hảo, anh có ý kiến gì không?
- Thâu đáp:
- Một lực lượng đáng kể. Để coi .. .
- Tôi không biết Thâu nói vậy là có ý gì. Nhưng lúc bấy giờ, đầu óc tôi đang nghĩ về việc ra Huế, nên nói sang chuyện khác .

.
Trích Hồi ký 1925-1964, Ký giả Nguyễn Kỳ Nam, trang 39
Nói về cái chết của Đức thầy Huỳnh Phú Sổ thì Việt Minh cộng sản đều đổ cho trách nhiệm sai lầm địa phương .Đó là luận điệu của Trần Văn Giàu trong các vụ án Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm cũng như vụ giết giáo chủ Huỳnh Phú Sổ
Serei Blagov, giáo sư người Nga chuyên khảo cứu về Á Châu, tác giả các cuốn sách: Honest mistakes: The life and death of Trinh Minh The, 1922-1955, South VietNam‘s alternative và Hoa Hao Buddhism in the course of Viet Nam History đã có dịp phỏng vấn Trần Văn Giàu, ông Giàu đổ cho là trách nhiệm địa phương.

Chỉ có một điều chắc chắn là giáo chủ Huỳnh Phú Sổ bị bắt ở kênh Đốc Vàng Hạ, Kiến Phong .. Ông Đã bị Việt Minh bắt và kể từ đấy, không ai được biết số phận ông ra sao? Chắc là bị thủ tiêu rồi mất tích?

Nay là lúc yêu cầu cộng sản Hà Nội trả lời về vụ mất tích này và hàng ngàn vụ khác. Kể cũng chưa lấy gì làm muộn.


Nguyễn Văn Lục

Bài Xem Nhiều