We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 7 March 2011

Đã hội đủ điều kiện cho một cuộc nổi dậy ở VIỆT NAM chưa?

Không một nước nào bênh vực những chế độ độc tài đang dẫy chết. Nhân loại đang dành cảm tình cho những dân tộc dám vùng lên để tự cứu mình. Dân tộc Việt Nam đừng bỏ lỡ cơ hội.

Ông Mặc Giao là một trong những huynh trưởng đầu tiên của Phong Trào Thanh Sinh Công Việt Nam, nguyên là dân biểu Quốc Hội, Tổng Thư Ký Hạ Nghị Viện, Sứ thần ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa tại Paris trước 1975. Đồng tác giả cuốn "30 năm Công Giáo Việt Nam dưới chế độ cộng sản", và tác giả sách khảo luận "Một cái nhìn khác về văn hóa Việt Nam". Hiện nay, ông là Chủ tịch Ủy Ban Canada Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam.


Chuyện thời sự trên đầu môi vào lúc này là cuộc nổi dậy thành công của nhân dân các nước Tunisia và Ai Cập, cũng như những cuộc biểu tình chống độc tài lây lan sang các nước Algeria, Yemen, Bahrain, Iran, Libya, đe dọa Saudi Arabica, Jordan và Syria. Những cuộc nổi dậy của nhân dân các xứ này xảy ra bất ngờ, lan rộng bất ngờ và cũng thành công bất ngờ. Quả thật đây là một hiện tượng, một biến cố lớn của lịch sử nhân loại vào tiền bán thế kỷ 21. Bộ mặt của vùng đất này trên thế giới sẽ thay đổi và sẽ có thể kéo theo những thay đổi trên những vùng đất khác.

Tuy nhiên, việc gì cũng có nhân có quả. Người dân các nước nói trên đã bị đàn áp, bóc lột, tước đoạt nhân phẩm và quyền làm người suốt một thời gian dài. Họ đã im lặng chịu đựng. Đôi khi bực bội vùng lên, nhưng chưa đồng loạt, nên dễ bị dập tắt. Dù vậy sự bất mãn, căm phẫn vẫn còn đó, mỗi ngày mỗi tăng thêm. Đến lúc không thể chịu đựng được nữa, niềm phẫn nộ đã vỡ òa và quét sạch những chế độ gian tham, tàn ác, dù đầy tiền bạc và súng đạn trong tay. Con giun bị xéo lắm cũng quằn, huống chi con người.

Trước những biến cố này, nhiều người “hồ hởi” cho rằng phong trào nhân dân vùng dậy sẽ lan tới Việt Nam và kêu gọi dân ta hãy đứng lên hưởng ứng. Có người lại bi quan cho rằng cuộc đấu tranh tương tự chưa thể xảy ra tại nước ta, vì tình hình các nước có biến cố không giống tình hình Việt Nam.

Điểm tương đồng quan trọng nhất giữa những nước có biến động và Việt Nam là những nước này bị cai trị bởi một chế độ độc tài, độc tài cá nhân, độc tài đảng phái, độc tài gia đình, độc tài quân chủ. Bản chất của mọi chế độ độc tài là áp bức người dân, tước đoạt mọi quyền tự do và quyền công dân của họ, vơ vét tài nguyên quốc gia và tài sản tư nhân để làm giầu cho một đảng, một gia đình, một cá nhân và đám bầy tôi. Lòng tham quyền và tiền nảy sinh tham nhũng, sự tàn ác, những mánh khóe bóc lột.

Hậu quả là đại đa số nhân dân sống trong nghèo khổ, xã hội chậm tiến, văn hóa suy đồi, trong khi những kẻ giầu có bất chính sống xa hoa, phè phưỡn trên sự đau khổ của những người khác. Đó là mầm bất ổn của xã hội, là nguyên nhân của những cuộc vùng dậy để dân đòi lại quyền lợi và nhân phẩm. Tại những quốc gia có tự do, dân chủ, không có tình trạng này, dù đôi khi dân chúng xuống đường hàng ngàn hàng vạn người để phản đối chính phủ hoặc đòi hỏi những quyền lợi cá biệt của từng giới. Có giải tán biểu tình, có bắt nhốt những phần tử qúa khích phá hoại, nhưng luôn luôn kết thúc trong hòa bình và chính phủ biết lắng nghe ý nguyện của dân.

Video các cuộc biểu tình
sôi động trên thế giới
http://www.freevietnews.com/tintuc/detail.php?subaction=showfull&id=1298709632&archive=&start_from=&ucat=&

Sự khác biệt nổi bật nhất giữa Việt Nam và các chế độ độc tài khác là quyền lực ở những nước kia thường được thâu tóm trong tay một cá nhân với những tay chân dễ sai khiến và với một chính đảng bù nhìn được dựng lên để làm bình phong. Nói chung là đám tay chân lo suy tôn lãnh tụ và bảo vệ lẫn nhau chỉ vì muốn giữ những đặc quyền, đặc lợi. Trong khi chế độ cộng sản Việt Nam do một đảng độc tôn nắm giữ, có chủ thuyết, có bài bản và kinh nghiệm cướp chính quyền, giữ chính quyền và khủng bố dân chúng để không ai dám chống lại.

Thêm vào đó, những con người cộng sản lại độc ác, mất nhân tính, coi đồng bào của mình như kẻ thù, đầy đọa trong lao tù, đánh đập, giết chóc không nương tay. Staline đã giết hàng triệu người Nga khi đầy họ đi khổ sai ở vùng giá lạnh Sibérie. Đặng Tiểu Bình đã ra lệnh tàn sát hàng ngàn sinh viên Trung Quốc trên quảng trường Thiên An Môn. Hồ Chí Minh cũng gây ra cái chết của hàng trăm ngàn nông dân trong những đợt cải cách ruộng đất… Vì vậy nhiều người bi quan cho rằng dân chúng sống dưới chế độ cộng sản khó vùng dậy vì sợ hãi và vì kỹ thuật khủng bố, đàn áp qúa tinh vi và dã man.

Nếu nhìn một cách khách quan, sự so sánh trên có phần đúng. Nhưng người ta sẽ giải thích ra sao sự tan rã của những chế độ cộng sản vô cùng hùng mạnh và gian ác ở Đông Âu, đứng đầu là Liên Xô? Liên Xô là nước cầm đầu khối cộng sản thế giới, là thánh địa để các nước cộng sản khác đến học hỏi và xin trợ giúp, là một cường quốc có binh hùng tướng mạnh, võ khí tối tân hiện đại không thua Hoa Kỳ, có guồng máy gián điệp và công an chìm KGB khổng lồ với kỹ thuật tân tiến bậc nhất thế giới.

Vậy mà chế độ Liên Xô đã sụp đổ vì sự phẫn nộ của nhân dân Nga, không phải vì ông Gorbatchev. Ông này chỉ muốn áp dụng chính sách cởi mở và đổi mới để cứu vãn nền kinh tế Liên Xô đang trên đường xuống dốc, không hề có ý định giải tán đảng cộng sản. Nhưng khi cánh cửa hé mở, nhân dân tràn tới đạp tung. Rồi như nước vỡ bờ, họ cuốn trôi luôn căn nhà chế độ.Guồng máy kềm kẹp, đàn áp của các nước cộng sản khác, Đông Đức, Bulgaria, Roumania, cũng tinh vi và tàn ác không kém Liên Xô. Nhưng khi nhân dân phẫn nộ vùng lên, không có gì cưỡng lại nổi. Công an bất lực, lo chạy trốn. KGB lo thủ tiêu tài liệu rồi lặn sâu. Quân đội khoanh tay đứng nhìn, không can thiệp. Ông Gorbatchev không còn cách nào giữ đảng ngoài việc giao quyền cho ông Boris Yeltsin, để ông này theo ý nhân dân giải thể chế độ cộng sản.

Điều đáng quan ngại đối với trường hợp Việt Nam là dân ta vốn có tính thụ động, ít quan tâm tới việc chung, chỉ chú ý đến cái lợi trước mắt cho riêng mình và cho những người thân của mình. Dân Việt có truyền thống đấu tranh chống ngoại xâm, nhưng lại ngoan ngoãn đối với những người cầm quyền bản xứ, cam lòng chịu phận “con sâu cái kiến”, dù luôn bị “quan tha nha bắt”.

Những người cộng sản hiểu tâm lý này của dân Việt. Họ áp dụng triệt để chính sách được gán là của Hoa Kỳ “cây gậy và củ cà rốt”. Họ vừa hăm dọa, giữ dân trong sự sợ hãi thường xuyên, vừa đưa mồi ra nhử. Họ cũng áp dụng chính sách này với các đoàn thể và tôn giáo. Họ làm cho dân nhụt hết ý chí, đa số chỉ lo kiếm tiền và hưởng thụ, không nghĩ gì đến đất nước, đến công ích xã hội.

Giới trẻ thì thả cửa ăn chơi sa đọa trong một xã hội vô luân lý. Các tôn giáo thì bể thành nhiều mảnh do âm mưu chia rẽ và phá hoại của cộng sản. Phật Giáo thành 3 mảnh, Cao Đài, Hòa Hảo mỗi đạo thành hai mảnh, Tin Lành thành nhiều mảnh, Công Giáo tuy chỉ có một mảnh rưỡi (nửa mảnh là Ủy Ban Đoàn Kết CGVN) nhưng hàng giáo phẩm thân thiện cộng tác với nhà cầm quyền theo kiểu “úm ba la hai ta cùng lợi”. Trông chờ nhân dân vùng dậy có vẻ khó.

Tuy khó khăn như vậy, chúng ta cũng không mất niềm hy vọng. Khó thì phải kiên trì hơn. Khó thì cần nhiều thời giờ hơn để hội đủ những điều kiện cho một cuộc đấu tranh dứt điểm. Dân Việt Nam vẫn chưa mất hết ý chí quật cường. Trí thức Việt Nam vẫn còn những bộ óc biết suy nghĩ. Tuổi trẻ Việt Nam chưa đánh mất nhiệt tâm yêu nước và yêu tự do công lý. Bằng cớ là càng ngày càng có nhiều lời nói và hành động công khai phê phán và chống đối chế độ. Những cá nhân lãnh đạo cũng bị chỉ đích danh với những lỗi lầm và yếu kém của họ. Sự sợ hãi vẫn còn nhưng càng ngày càng giảm bớt. Nhà cầm quyền có thể bắt vài chục người hay một trăm người chống đối nổi bật nhất nhưng không thể bắt hết hàng triệu người âm thầm hay công khai chống chế độ.

Chúng ta hãy thử nhìn tương quan lực lượng giữa nhân dân Việt Nam và guồng máy cầm quyền tại Việt Nam để dự đoán những gì có thể xảy ra khi một cuộc vùng dậy bộc phát

* Phiá nhân dân:

Không phải tất cả 86 triệu người Việt Nam đều tích cực chống đối cộng sản và sẵn sàng tham gia một cuộc vùng dậy. Nhưng thực tế, tuyệt đại đa số dân Việt Nam đã chán chế độ cộng sản lắm rồi. Họ hoan nghênh bất cứ một sự thay đổi nào, dù chưa chắc họ sẽ tham gia việc tạo nên sự thay đổi. Có thể coi họ như một đa số thầm lặng, không hành động nhưng sẽ đi theo.

Mọi biến cố chỉ có thể xảy ra khi có một thiểu số năng động, tức là những thành phần tham gia trực tiếp biến cố. Chế độ Hosni Mubarak sụp đổ không cần 80 triệu dân Ai Cập xuống đường. Chỉ cần vài trăm ngàn đến cao điểm một triệu người tại quảng trường Tahrir ở thủ đô Cairo, vài chục ngàn ở Alexandrie và Port Said. Đám đông sẽ lôi kéo đám đông. Khi cao trào nổi lên, những người khác sẽ đi theo.

Những thành phần dân chúng có thể tham gia một cuộc đấu tranh vùng dậy:

- Giới trẻ, giới sinh viên

- Nạn nhân bị cướp đất, cướp nhà
(dân oan khiếu kiện)

- Nông dân bị cướp đất canh tác

- Công nhân bị bóc lột

- Tín đồ các tôn giáo (quan trọng nhất)

Giới trẻ đã có nhiều dịp thao tác trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Dân oan đã có kinh nghiệm đấu tranh trường kỳ. Công nhân đã có kinh nghiệm tổ chức đình công. Nông dân đã có kinh nghiệm đấu tranh giữ đất như ở Cồn Dầu (Đà Nẵng), Vụ Bản (Nam Định). Tín đồ các tôn giáo đã có kinh nghiệm đấu tranh đòi tự do tôn giáo, đòi đất đai và cơ sở bị chiếm hữu. Đây là những lực lượng sung kích đầu tiên.

Dù đã có lực lượng quần chúng nhưng vấn đề quan trọng là ai sẽ phát động cuộc đấu tranh? Có thể một tổ chức, một đoàn thể hay một nhóm công dân sẽ làm việc này. Nhưng cũng rất có thể một biến cố nhỏ hay một hành động đàn áp vô ý thức của nhà cầm quyền sẽ châm mồi cho đám cháy lớn. Cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Tunisia bùng lên từ việc tự thiêu của Mohamed Bouazizi, một thanh niên thất nghiệp đi làm chui, không thể chịu nhục vì bị một nữ cảnh sát viên chửi rủa, đánh đập khi xét giấy tờ.

Cuộc vùng dậy ở Ai Cập khởi đầu bằng việc đàn áp một số không đông những người biểu tình ôn hòa, trong số đó anh Khalid Sayid bị cảnh sát đánh chết. Việc này khiến anh Wael Ghonim phẫn nộ. Anh Wael Ghonim là một thanh niên 30 tuổi, có tài đặc biệt về kỹ nghệ thông tin, đang giữ chức giám đốc điều hành (executive manager) của công ty Google ở Dubai.

Anh bắt đầu cuộc đấu tranh ôn hòa bằng kỹ thuật computer. Anh lập hàng loạt twitter, blog, website, mở facebook có tên “Tất cả chúng tôi là Khalid Sayid” để truyền những bản tin và những hình ảnh đàn áp. Anh thông báo ngày giờ, địa điểm tập họp. Đám đông cứ việc làm theo những thông tin của anh, chẳng cần theo một lãnh tụ chính trị hay tôn giáo nào. Những lãnh tụ này mấy ngày sau mới lẽo đẽo theo đám đông đi biểu tình để kiếm điểm.

Kỹ thuật thông tin hiện đại là một đe dọa sinh tử cho những chế độ độc tài. Họ không còn có thể bóp méo thông tin và bưng bít nhân dân được nữa. Những tội ác của họ được phơi bầy. Kế hoạch và ngày giờ đấu tranh lật đổ họ được thông báo cho hàng ngàn hàng vạn người cùng một lúc. Dù họ biết cũng trở tay không kịp. Có thể kỹ thuật thông tin liên lạc qua computer ở Tunisia và Ai Cập phát triển hơn ở Việt, nhưng số lượng người dùng computer ở Việt Nam cũng không phải nhỏ, có thể ước lượng hàng triệu.

Chúng tôi biết một tổ chức người Việt ở Hoa Kỳ có ba triệu địa chỉ email tại Việt Nam, một cá nhân ở Úc có vài chục ngàn địa chỉ. Họ vẫn thường xuyên gửi tin tức, hình ảnh và những bài viết về những địa chỉ này. Tường lửa do nhà cầm quyền dựng lên bị vượt qua dễ dàng đối với những người muốn vượt. Kỹ thuật thông tin qua computer chắc chắn là một lợi khí cho cuộc đấu tranh chống cộng của nhân dân Việt Nam.

*Phiá guồng máy cầm quyền:

Dĩ nhiên guồng máy cầm quyền hiện có nhiều lợi thế. Họ có 3 triệu đảng viên, có tiền, có chính quyền, công an và quân đội. Tuy nhiên trong cái mạnh vẫn có cái yếu:

- Trong số 3 triệu đảng viên, có bao nhiêu người trung thành với đảng, sẵn sàng hy sinh vì đảng đến giọt máu cuối cùng? Có bao nhiêu người vào đảng vì lý tưởng cộng sản hay chỉ vì cơ hội tiến thân và kiếm tiền? Có bao nhiêu đảng viên đang uất ức, bất mãn vì không được ban bổng lộc, chức tước như họ mong muốn? Có bao nhiêu đảng viên đã phản tỉnh về sự sai lầm của đảng nhưng chưa dám rút chân ra vì còn bị kềm kẹp trong guồng máy và còn dính dáng tới quyền lợi?

Chưa kể những đảng viên lão thành như ông Nguyễn Văn An, cựu chủ tịch Quốc Hội, nguyên ủy viên trung ương đảng, cũng như nhiều đảng viên tai mắt khác, đã công khai phê phán đảng, đòi cải tổ tận gốc rễ, nhiều người thẳng thừng đòi dẹp bỏ chế độ cộng sản. Chắc chắn đảng không phải là một khối thuần nhất và không phải là một khối sức mạnh vô địch có thể đập tan mọi cuộc nổi dậy chống đảng. Người ta nghĩ rằng nếu có một biến cố xảy ra, sẽ có vô số đảng viên mau lẹ nhảy tầu để khỏi bị đắm chung.

- Tiền và chính quyền chỉ được xử dụng khi có lãnh đạo. Khi lãnh đạo bị cô lập, chính quyền sẽ tê liệt. Nhân viên chính quyền các cấp bất cứ ở đâu, bất cứ thời nào cũng có truyền thống án binh bất động, khoanh tay ngồi chờ khi có biến động dẫn đến việc thay đổi quyền hành. Họ muốn được vô can và chờ nhận lệnh khi tình hình ngã ngũ.

- Công an là lực lượng chính bảo vệ chế độ. Nhân viên công an được tuyển chọn trong hàng ngũ thân tín và trung thành, được đãi ngộ đặc biệt và được giao quyền sinh sát. Vì vậy người chỉ huy công an mới hiệu triệu thuộc cấp bằng bằng khẩu hiệu “Còn đảng còn mình”.

Điều này có nghiã nếu không bảo vệ đảng, để đảng mất là mình cũng tiêu luôn. Chỉ biết có đảng thôi, không cần biết tới đất nước và đồng bào. Công an ý thức rất rõ là họ đã gây nhiều ân oán với nhân dân, bị nhân dân thù ghét. Khi có cơ hội, dân sẽ “hỏi thăm sức khỏe” của công an trước tiên.

Do đó, khi được hiếp đáp dân thì công an hùng hổ ra tay, khi có tiếng nổ lớn như ở Sài Gòn ngày nào là công an trốn biệt, sợ bóng viá biến cố, sợ nhân dân hỏi nợ. Bất cứ một cuộc đấu tranh vùng dậy nào cũng sẽ bị công an đàn áp. Máu sẽ phải đổ. Nhiều hay ít là do mệnh lệnh của những người nắm quyền, và cũng do chiến thuật đấu tranh của nhân dân. Vùng dậy ít nơi, người tham dự không đông, công an dễ đánh đập, bắn giết, bắt nhốt.

Nhưng nếu sự việc xảy ra nhiều nơi cùng một lúc với số người tham dự đông đảo, công an sẽ bị phân tán lực lượng và sẽ bị số đông áp đảo, tràn ngập. Sự thiệt hại về phiá nhân dân sẽ rất ít. Khi máu đã đổ, máu sẽ gọi máu. Quần chúng sẽ phẫn nộ, sẽ nôn nóng trả thù. Dù có hàng sư đoàn công an cũng không thể đương đầu với hàng trăm ngàn, hàng triệu người đang say sưa khí thế đấu tranh và căm phẫn trước việc đồng bào bị tàn sát. Diễn tiến này luôn luôn xảy ra cùng một bài bản ở khắp nơi có những cuộc vùng dậy.

- Khi công an đã bất lực trong việc đàn áp nhân dân, quân đội sẽ được gọi tới. Nếu một quân đội sẵn sàng bắn giết dân lành không một tấc sắt trên tay theo lệnh đảng như ở Thiên An Môn thì đảng đã thành công trong việc biến quân đội thành cầm thú, tàn sát đồng loại không gớm tay.

Nhưng không phải lúc nào cũng xảy ra như vậy. Toàn thể lực lượng quân sự hùng mạnh của Khối Varsovie đã khoanh tay đứng nhìn dân chúng đấu tranh lật đổ hàng loạt chính phủ cộng sản. Nhiều tướng lãnh Liên Xô đã từ chức hoặc tuyên bố không tuân lệnh bộ quốc phòng và ra lệnh cho lính không được bắn vào dân.

Chúng ta đừng quên rằng, cũng như ở Việt Nam, quân đội của các quốc gia cộng sản này bị hệ thống quân ủy của đảng kiểm soát và điều động, quyền của một chính ủy nhiều khi còn lớn hơn quyền một chỉ huy trưởng. Vậy mà quân đội vẫn không theo lệnh đảng. Tại Tunisia, quân đội đã đứng ngoài vòng tranh chấp. Quân đội Ai Cập được lệnh đưa chiến xa đến bố trí ở quảng trường Tahrir. Quân đội đã thi hành lệnh, nhưng án binh bất động, binh lính nắm tay múa hát với người biểu tình.

Sau chiến thắng, quân đội Ai Cập lãnh nhiệm vụ giữ an ninh và tạm thời điều hành quốc gia trong 6 tháng để tổ chức một cuộc bầu cử tự do. Qua những tiền lệ trên, không ai dám tin chắc quân đội “nhân dân” Việt Nam sẽ giết dân theo lệnh đảng. Điều cần là chúng ta phải tiến hành ngay công tác vận động quân đội để họ nhận thức rõ rệt rằng quân đội có nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc và nhân dân, không phải là công cụ của một đảng, nên không thể chiã súng bắn vào đồng bào, trong đó có cha mẹ, anh em, bạn bè của mình.

Cuộc tranh đấu của dân Việt Nam có hai lợi điểm khác mà dân Tunisia và Ai Cập không có: Một là lực lượng chống cộng của người Việt ở hải ngoại, dù chưa quy tụ thành một mối, rất mạnh, đấu tranh kiên trì không mệt mỏi suốt 36 năm qua, đã tiếp tay yểm trợ anh chị em đấu tranh cho dân chủ trong nước qua nhiều đường dây và nhiều hình thức mà cộng sản không kiểm soát nổi.

Hai là dân Việt Nam, kể cả nhiều đảng viên cộng sản, có một mục tiêu tranh đấu chung rất rõ rệt: đó là chống lại những người bán nước, dâng đất, dâng biển cho ngoại bang, cắt những phần đất mầu mỡ và có địa thế chiến lược của tổ quốc cho kẻ thù truyền kiếp thuê để khai thác. Ngoài những tội khác, tội này rất dễ gây căm phẫn trong nhân dân và dễ khích động tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết yêu nước đứng lên hỏi tội thủ phạm.

Dể kết luận, tôi nhận thấy những yếu tố cho một cuộc nổi dậy tiêu diệt độc tài tại Việt Nam đã hội đủ, dù vẫn còn nhiều khó khăn. Những tổ chức trong nước, những đường dây nối kết từ ngoài vào trong, nếu chưa đến lúc kết hợp thành một, hãy tìm cách phối hợp với nhau trong những công tác cụ thể, đồng bộ thực hiện một chiến dịch chung, nắm bắt cơ hội hay tạo ra cơ hội để châm ngòi cho cuộc nổi dậy bùng lên.

Hãy chuẩn bị việc hướng dẫn cuộc nổi dậy đi đến thành công mong muốn, ngăn chặn những phần tử cộng sản trá hình và những nhóm hoạt đầu lợi dụng để hướng lái cuộc đấu tranh theo mục tiêu riêng của họ.

Hãy hòa mình với cao trào nhân dân vùng dậy tiêu diệt độc tài áp bức ở Bắc Phi và Trung Đông để giải phóng dân tộc Việt Nam.

Hãy rút kinh nghiệm từ những cuộc đấu tranh này để thực hiện cho chính mình. Thế giới đang ngạc nhiên và ủng hộ cao trào tự giải phóng đang diễn ra. Những tính toán của các cường quốc cũng phải nhường bước trước ý chí của nhân dân các nước này.

Không một nước nào bênh vực những chế độ độc tài đang dẫy chết. Nhân loại đang dành cảm tình cho những dân tộc dám vùng lên để tự cứu mình. Dân tộc Việt Nam đừng bỏ lỡ cơ hội.

Tác Giả: Mặc Giao

http://freevietnews.com/audio2/index.php?subaction=showfull&id=1299392048&archive=&start_from=&ucat=&

Măng Tây - Ai mà ngờ

Image
Mẹ tôi đã dùng nước sinh tố măng tây, sáng 4 muỗng xúp và tối cũng 4 muỗng từ hơn 1 tháng nay. Bà đang phải uống thuốc hóa trị cho bệnh ung thư màng phổi giai đoan 3 và số lượng tế bào ung thư của bà từ 386 đã xuống 125 trong tuần vừa qua. Vị bác sĩ chuyên gia có nói là bà không cần phải đến gặp ông ta trong 3 tháng tới đây.

BÀI BÁO :
Nhiều năm trước đây, tôi có gặp một người đang đi tìm măng tây cho người bạn bị bệnh ung thư. Anh ta đưa tôi một bản sao bài báo tựa đề “Măng tây cho bệnh ung thư”, được đăng trên tờ Cancer News Journal, tháng 12 năm 1979. Tôi chia sẻ cùng các bạn ngay bây giờ như anh ta đã làm với tôi : tôi là một nhà hóa sinh và chuyên về liên quan giữa chế độ ăn kiêng và sức khỏe trên 50 năm rồi. Nhiều năm trước, tôi có biết về sự khám phá của ông Richard R. Vensal, D.D.S, rằng măng tây có thể chữa khỏi bệnh ung thư. Từ đó đến giờ, tôi đã hợp tác với ông ta cho dự án của ông ta. Chúng tôi đã thu thập được rất nhiều trường hợp rất triển vọng.

Sau đây là vài thí dụ :
Trường hợp thứ 1 : Một người đàn ông gần như là không còn hy vọng gì với bệnh Hodgkin (một loại bệnh ung thư về mạch bạch huyết) đã hoàn toàn mất hết năng lực. Một năm sau khi chữa trị bằng liệu pháp măng tây, các bác sĩ của ông ta không thể tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào của bệnh ung thư và anh ta trở lại làm việc thật hăng hái.
Trường hợp thứ 2 : Một thương gia thành đạt ở tuổi 68 đã bi bệnh ung thư bàng quang từ 16 năm rồi. Sau nhiều năm điều trị, kể cả xạ trị không kết quả, ông ta chuyển qua măng tây. Sau 3 tháng, các xét nghiệm cho thấy khối u trong bàng quang đã biến mất và thận của ông ta hoạt động bình thường
Trường hợp thứ 3 : Một người đàn ông bị ung thư phổi. Vào ngày 5 tháng 3 năm 1971, ông ta được đưa lên bàn mổ nhưng vì căn bệnh đã phát triển quá nhiều nên không thể tiến hành cuộc giải phẫu được. Các bác sĩ tuyên bố trường hợp của ông ta không còn hy vọng gì. Vào ngày 5 tháng 4, ông ta nghe nói đến liệu pháp măng tây và bắt đầu uống ngay tức thì. Đến tháng 8, các phim X quang cho thấy các dấu hiệu của bệnh ung thư đã biến mất và ông ta trở lại công việc kinh doanh của mình.
Trường hợp thứ 4 : Một phu nữ bị bệnh ung thư da từ nhiều năm. Sau đó bệnh này đã chuyển sang nhiều hình thức ung thư khác nhau mà vị bác sĩ chuyên gia cho là đã phát triển nhiều rồi. Sau 3 tháng dùng măng tây, vị bác sĩ chuyện gia cho biết da bà ta trông rất tốt và không còn các vết tổn thương nữa. Bà này còn cho biết liệu pháp măng tây còn chữa căn bệnh thận của bà, mắc phải từ năm 1949. Bà ta đã làm 10 cuộc giải phẩu lấy sỏi thận và bà cũng nhận được trợ cấp từ chính phủ về tình trạng thận không thể giải phẩu ở giai đoạn cuối. Bà quy cho liệu pháp măng tây đã chữa khỏi bệnh thận của bà.

Tôi không ngạc nhiên lắm về các kết quả, vì theo “Các yêu tố về materia medica” được xuất bản vào năm 1854 do một ông Giáo sư của Trường Đại học Pennsylvania, nói rõ là măng tây là một phương thuốc dân gian để làm tan các sỏi thận. Hãy chú ý đến ngày tháng !
Chúng tôi còn có nhiều trường hợp khác nữa nhưng ngành y tế đã can thiệp vào việc chúng tôi thu thập các hồ sơ. Vì thế, chúng tôi mới kêu gọi các độc giả hãy phổ biến các thông tin rất hữu ích này để giúp đỡ chúng tôi thu thập thật nhiều chứng cứ về các thành tích bệnh sử để áp đảo các người hoài nghi của ngành y tế cho một thứ liệp pháp rất không thể tin được, đơn giản và tự nhiên này.

Về cách chữa trị, măng tây phải được nấu chín trước khi dùng. Vì thế, măng tây đóng hộp vừa tươi và tiện lợi. Tôi có liên hệ với 2 công ty đóng hộp măng tây , Giant và Stokely, và tôi rất hài lòng vì 2 nhãn hiệu này không có sử dụng thuốc trừ sâu hoặc hóa chất bảo quản. Bỏ các cọng măng tây vào máy xay sinh tố và đánh cho nhừ, sau đó cất vào trong tủ lạnh. Cho người bệnh uống 4 muỗng canh, 2 lần trong ngày, sáng và chiều tối. Thường thì sau 2 - 4 tuần người bệnh sẽ thấy sức khỏe được cải thiện. Người bệnh cũng có thể pha loãng trong nước nóng hoặc nước lạnh để uống. Liều lượng này được ấn định căn cứ trên các thí nghiệm thực tế nhưng dung lượng nhiều hơn cũng không có hại gì hết mà đội khi rất cần thiết trong vài trường hợp. Với tư cách là một nhà hóa sinh, tôi tin chắc rằng câu châm ngôn cổ xưa rằng “ Cái gì điều trị được thì có thể phòng ngừa được”. Căn cứ theo lý thuyết này mà vợ chồng chúng tôi thường dùng purée măng tây như là thức uống trong các bữa cơm. Chúng tôi dùng 2 muỗng canh được pha trong nước để hợp khẩu vị của chúng tôi cho các bữa ăn sáng và tối. Tôi thì thích uống nóng trong khi vợ tôi thì thích lạnh. Từ nhiều năm rồi, chúng tôi thường cho xét nghiệm máu trong các lần kiểm tra sức khỏe.
Trong lần kiểm tra máu sau cùng do một ông bác sĩ chuyên về dinh dưỡng liên quang đến sức khỏe, cho thấy có nhiều cải thiện đáng kể trong các thành phần trong máu khác với lần trước đó và chúng tôi có thể khẳng định rằng các cải thiện đó không do cái gì khác hơn là măng tây. Với tư cách là một nhà hóa sinh, tôi có làm một nghiên cứu sâu rộng về các nét đặc trưng của các bệnh ung thư và các phương pháp chữa trị được đề nghị. Và với kết luận cuối cùng, tôi tin chắc rằng măng tây phú hợp nhất cho các lý thuyết về ung thư.
Măng tây có chứa một số lượng lớn protein gọi là histones mà tôi tin là rất tích cực trong kiểm soát sự phát triển của tế bào. Vì lý do đó, tôi tin là ta có thể nói măng tây có chứa một chất mà tôi tạm gọi là chất bình thường hóa cho sự phát triển tế bào. Tầm quan trọng của tác động trên bệnh ung thư cũng không khác như là nhiệm vụ của một loại thuốc bổ cho cơ thể. Không để ý đế lý thuyết, trong hoàn cảnh này, măng tây được dùng theo đề nghị của chúng tôi, là một chất vô hại. Cơ quan FDA (Cơ quan kiểm tra thực phẩm và dược phẩm của Hoa Kỳ) không có lý do gì ngăn cản bạn dùng một thứ mà chỉ có đem lại điều tốt mà thôi. Viện Nghiên Cứu Ung Thư Hoa Kỳ đã báo cáo là trong măng tây có chứa chất glutathione, được xem như là chất chống sinh ung thư và chống oxy rất hiệu nghiệm.
Xin các bạn hãy phổ biến thông tin này. Một việc làm không nghĩ đến lợi ích của bản thân là hãy phổ biến thông tin để nhận lại lòng tốt của người khác, dù cho đó là một người không xứng đáng chút nào.
(VLP dịch)

Mảng cầu xiêm (Graviola (fruit) - Trái cây chống Ung Thư


Theo các kết quả nghiên cứu, nước ép mãng cầu xiêm có thể tầm soát và tiêu diệt có chọn lọc các tế bào ác tính. Nhưng tại sao đến bây giờ chúng ta mới biết về tác dụng “phép lạ” của mãng cầu xiêm trong phòng chống ung thư? Và đã có bao nhiêu người thiệt mạng oan uổng khi công cụ chống ung thư hiệu quả này bị các công ty dược che giấu?
Mãng cầu xiêm thuộc giống cây thân thấp có tên là Graviola ở Brazil , guanabana trong tiếng tây Ban Nha và Soursop trong tiếng Anh. Quả lớn ngọt, có nhiều hột tách ăn dễ dàng và làm nước ép có mùi vị rất ngon.
Graviola là sản phẩm tự nhiên nên theo luật liên bang Mỹ không cần có bằng sáng chế. Như thế, làm sao nó có thể mang lại lợi nhuận nếu các con cá mập dược phẩm công bố khả năng trị liệu “phép lạ” của mãng cầu xiêm ra thị trường? Họ chờ cho đến khi chiết xuất được dưỡng chất chống ung thư của Graviola và bào chế được loại thuốc chống ung thư bằng thành phần nhân tạo từ chất này, xin bằng sáng chế và thu lợi.
Tiếc thay khả năng chống ung thư của mãng cầu xiêm có ngay trong cây, qủa mà không cần phải chiết xuất gì cả. Vì vậy để bảo vệ khả năng thu lợi của các loại thuốc chống ung thư có sẵn, cách hay nhất là ém đi những nghiên cứu mang tính “cứu mạng” của mãng cầu xiêm, không công bố nó cho dân chúng..
May mắn, có một nhà khoa học bị lương tâm cắn rứt đã làm lộ câu chuyện về “trái cây phép lạ” cho những người có trọng trách trong y tế Mỹ. Khi viện Khoa học Y tế Mỹ nghe tin này, nó bắt đầu truy tìm những công trình nghiên cứu chống ung thư liên quan đến cây Graviola lấy từ khu rùng mưa Amazon của Brazil.
Sự thật được phô bày
Năm 1976, Viện Ung thư Quốc gia Mỹ tiến hành cuộc nghiên cứu đầu tiên về loại cây này và kết quả cho thấy, lá và thân của Graviola tiêu diệt hữu hiệu các tế bào ác tính.
Nhưng nghiên cứu vẫn chỉ được lưu hành nội bộ chứ không công bố ra ngoài. Sau đó 20 nghiên cứu độc lập khác của các công ty dược hay viện nghiên cứu ung thư do chính quyền tài trợ đều cho thấy khả năng trị ung thư của Graviola.
Tuy nhiên, vẫn không có ca thử nghiệm nào được tiến hành chính thức tại các bệnh viện. Chỉ đến khi nghiên cứu của Đại học Cơ đốc giáo Hàn Quốc đăng trên tạp san Journal of Natural Products khẳng định một hoá chất trong Graviola đã tiêu diệt các tế nào ung thư ruột nhanh gấp 10.000 lần hoá chất Adriamycin thường dùng trong hoá trị ung thư người ta mới vỡ lẽ. không gây nôn ói, sụt cân và rụng tóc.
Điều quan trọng là không như các hoá chất điều trị ung thư khác, Graviola và nước ép mãng cầu xiêm không hề làm hại gì cho các tế bào khỏe mạnh và không có tác dụng phụ. Người bệnh thấy mạnh khỏe hơn trong quá trình chữa ung thư và các bệnh khác; năng lượng được tăng cường và sống lạc quan hơn.
Một nghiên cứu tại Đại học Purdue University sau đó cũng phát hiện ra lá mãng cầu xiêm có khả năng giết các tế bào ác tính của nhiều loại ung thư khác nhau như ung thư ruột, ung thư vú, tuyến tiền liệt, phổi và tuyến tụy. 7 năm im lặng bị phá vỡ. Sự thật được phô bày. Hiện mãng cầu xiêm do thổ dân Brazil trồng hoặc sản phẩm bào chế từ nó đã có mặt nhiều ở Mỹ như một công cụ điều trị và ngăn ngừa ung thư. Một báo cáo đặc biệt có tên Beyond Chemotherapy: New Cancer Killers, Safe as Mother's Milk, do Viện Khoa học Y tế Mỹ công bố về Graviola đã xem loại cây này là “công cụ cách mạng hoá” chống ung thư.
Vì vậy, nếu nhà bạn có vườn rộng và thổ nhưỡng thích hợp, bạn nên trồng một cây mãng cầu xiêm trong sân. Nó sẽ có ích rất nhiều cho bạn và gia đình bạn.
A Guava- Mãng Cầu Xiêm
As medical science progresses, people begin to forget about traditional medicine. Traditional medicine is cheaper and can be in the potion himself because the material easy to obtain. As the research of several experts said that the soursop fruit can kill cancer cells.>
So from now on you can help a friend in need, letting him know that you should drink soursop juice to prevent the disease.
Sense of fun, and certainly not a terrible effect of chemotherapy. And yes you can, plant a guava tree in their backyard. All parts are useful.
The next time you want to drink juice, soursop requested.
How many people died while this has been a closely guarded secret so as not irrigated millions of dollars profit from big companies?
As you also know soursop tree is low. It takes very little space. This is known as the Brazil Graviola, Soursop in Latin America , and “Soursop” in English.<
Large fruit and white flesh, sweet, eaten directly or usually used to make drinks, sherbet, sweets and so on.
The interests of this plant because of strong anti-cancer effects. And although he caused many more properties, the most interesting about it is the effect on tumors. This plant is a proven cancer drug for all types of cancer. Some say that it is useful in all types of cancer.
It is considered also as an antimicrobial agent against the spectrum of bacterial and fungal infections, is effective against internal parasites and worms, regulate high blood pressure and antidepressants, fight stress and nervous disorders.
Simple fact: In the depths of the Amazon rainforest grows a tree that could revolutionize what you, doctor, and the whole world thinks about cancer treatment and survival opportunities offered, never before presented a very promising outlook.
Samples of the investigation, with extracts from this miraculous tree, which is encouraging. Here are some conclusions:
1/ This is a natural therapy that does not cause extreme nausea, weight loss or hair.
2/ Protecting the immune system, prevent deadly infections.
3/ People feel stronger and healthier in all treatment .-
4/ This new energy in improving their life prospects.
Source of this information interesting: he comes from one of the largest drug manufacturers in the world, who say that after more than 20 laboratory tests conducted from 1970 extracts revealed that: He could destroy malignant cells in 12 types of cancers, including colon, breast, prostate, lung and pancreas.
Compounds of this tree shows 10,000 times better to act by slowing the growth of cancer cells that the product adriamycin, a chemotherapy drug, usually used in the world.
And what is even more amazing: The type of therapy, Graviola extract, or Soursop, only destroys cancer cells does not affect the malignant and healthy cells.
The question arises: whether the anti-cancer properties have been investigated so intense Graviola, why you never hear about it. If the statement is not even 50% of the importance attached to it, why oncologists, hospitals urged patients not to use it? The answer is simple: our very lives and our health are under the control of economic power. And Graviola is a plant that works well.
An American company, billionaire, started looking for a cure for cancer and research focused on Graviola.
All the shows will be useful: leaf, root, pulp and seeds, have been used for centuries by traditional healers and natives in South America to treat heart disease, asthma, arthritis.
Given the early evidence, which said the company spent large sums of money to test anti-cancer properties of the tree, and was amazed by the results. Apparently he will be a source of millions of profits. But they found an insuperable obstacle: the tree Graviola (Soursop), completely natural, why not patentable under federal law. You can not get a juicy profit is expected of him. There is no way to make serious profits from it.
Company chose to try to synthesize two of the ingredients of effective anti-cancer Graviola tree. If they have been isolated, will be able to patent and make billions of dollars. But they met a solid wall.
Original only possible to emulate. There is no way for these companies can be protected if the commercial disseminate their research, without first obtaining an exclusive patent.
Like the dream has evaporated, the project saved the company decided not to publish the results of the investigation.
Luckily, a scientist who participated in the research, professional ethics is not going to ignore this decision, decided to contact the company risks that are dedicated to studying plants from the Amazon and a miracle.
When researchers at the Institute of Health Sciences studied the good news, began investigating the possibility that Graviola can fight cancer. Evidence of the effectiveness of Graviola amazing and the way they try to hide that truth is not expected, triggering a wave of anger
National Cancer Institute’s first scientific research in 1976. The results showed that Graviola leaf and stem effectively attack and destroy malignant cells. For some reason, the results are collected in a secret and never communicated to the public.
Since then, Graviola has been shown in laboratory tests 20, independent, and that power is very strong anti-cancer, although not yet developed a blind test (double blind) that is used by medical science as a reference to assess the treatment value, it begins.
A study published in the Journal of Natural Products (Natural Products), collected according to a study recently by the Catholic University of Korea, found that an element, a chemical in Graviola (Soursop) used to kill cancer





Trượt tuyết khỏa thân ở Đức

































Lời tâm huyết của thế hệ trí thức trẻ 8x, trong nước

Lời tâm huyết của thế hệ trí thức trẻ 8x, trong nước



Tôi viết bài này như một lời tâm tình với tất cả trí thức trẻ Việt Nam và hải ngoại. Mục đích duy nhất bài viết là mong muốn trí thức Việt Nam hãy làm điều gì đó để cứu lấy Việt Nam, cứu lấy chính mình. Tôi là một người Việt trẻ sinh trong thời bình, với kiến thức hạn hẹp nên tôi rất mong được sự góp ý của tất cả các bậc tiền bối. Tôi xin nhấn mạnh một điều: Bài viết của tôi chỉ là một lời chia sẻ gửi đến trí thức mang dòng máu Việt Nam.

Việt Nam hiện nay có nhiều điều kiện để trở thành nước có nền kinh tế phát triển: nguồn lao động trẻ, thuận tiện giao thông, có nhiều loại tài nguyên. Tuy vậy, nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là do đất nước chúng ta không tôn trọng tri thức.

Một xã hội bảo thủ, coi thường sư tiến bộ của khoa học dương nhiên sẽ tụt hậu. Và Việt Nam đã tụt hậu. Nếu chỉ so sánh trong Đông Nam Á chúng ta cần tới 18 năm để đuổi kịp Indonesia, 34 năm với Thái Lan và 197 năm với Singapore. Hậu quả của một chính phủ xem thường trí thức.

Ngay trong định hướng của đảng: “Giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo” đã sai lầm trầm trọng, phản khoa học.

Vấn đề đầu tư vào giáo dục luôn quyết định hưng, suy của một quốc gia. Nền giáo dục của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam làm nhân tài không có đất dụng võ. Với bằng cấp tràn lan, người Việt có khi ảo tưởng về mình. Mỗi năm chúng ta có rất nhiều kỹ sư, cử nhân, tiến sĩ, giáo sư mới nhưng nền kinh tế của chúng ta èo uột, đất nước chúng ta lạc hậu. Hoàn toàn thiếu một sản phẩm Việt sánh ngang tầm các quốc gia khác trên thế giới. Nhắc đến Samsung, Hyundai, người ta nghĩ đến Hàn Quốc, nhắc tới Sony nhớ tới Nhật… Thực tế này cho thấy chất xám Việt đang bi lãng phí.

Có thể nói Việt Nam đã tụt hậu, người lãnh đạo đất nước không phải là tinh hoa của dân tộc, học thứckém xa nhiều người trong xã hội. Bằng cấp Việt Nam không có giá trị quốc tế. Theo tôi, đã đến lúc trí thức Việt Nam nhìn thẳng vào chính mình, nhìn nhận thực tế và thực hiện vai trò của mình để cứu chính mình và cứu xã hội. Thực tế cần phải chấp nhận: nước ta là nước nghèo nàn, lac hậu. Và nếu chúng ta không khắc phục được sự yếu kém của đất nước nạn nhân cũng chính là chúng ta.

Bất cứ xã hội nào, trí thức và tinh thần dân tộc luôn dẫn đầu để đưa đất nước đi lên. Nước Mỹ phồn vinh với giấc mơ Mỹ, Người Hàn Quốc chấp nhận “ăn mày chất xám” ở phương tây, tinh thần Samurai của Nhật… Các dân tộc khác đã làm rạng danh dân tộc họ. Việt Nam kém phát triển chứng tỏ trí thức Việt chưa phát huy được vai trò của mình. Trí thức Việt đang bị gông cùm, bị cuốn vào vòng xoáy của xã hội lưu manh và mất đi trí thức, ý chí.

Là một người sinh sau 75, tôi chỉ nêu ra cái vòng xoáy mà người trí thức trẻ phải chịu. Sau năm 75, thế hệ 8x là lực lượng trí thức đông đảo nhất. Rất tiếc, không ít phải thỏa hiệp với cái lưu manh trong xã hội “hành hạ nhau mà sống”. Xã hội mà trí thức vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm. Tôi đưa ra vài ví dụ cho thấy cái vòng luẩn quẩn mà chí thức phải chịu:

VD: Một bác sĩ với mức lương chết đói, anh ta tìm cách làm khó bệnh nhân để nhận “lót tay”. Nhưng khi anh ta sử dụng các dịch vụ khác, anh ta lại bị làm khó lại.

Vụ sập cầu Cần Thơ, những kỹ sư làm việc trên công trình đó đã làm hại hoặc tiếp tay cho người khác làm hại rất nhiều người. Sẽ ra sao nếu như những kỹ sư này đứng dưới công trình của chính họ.

Mỗi người trong xã hội tự hại mình và hại người khác. Có thể nói trí thức Việt Nam cũng như bao người Việt khác là nạn nhân của nhau, nạn nhân của định hướng xã hội, nạn nhân của sự lãnh đạo tồi tệ. Một nền giáo dục tồi tệ.

Khi một người nước ngoài nói: “Giáo dục Việt Nam tồi tệ”, chúng ta phải công nhận họ đúng. Nền giáo dục của chúng ta mang tính chất bịt miệng, giáo điều. Học sinh phổ thông học khổ hơn đi cày. Học, học như điên, như bị ma đuổi. Học sinh cố gắng vào trường A, trường B mà đôi khi không biết học ngành đó làm gì, ngành đó ra sao, mình có thích ngành đó hay không. Học sinh bị nhồi vào đầu những kiến thức mang tính giáo điều. Ngay cả văn chương, nhạc họa cũng sặc mùi đảng, đảng, đảng..... Họ không được cung cấp kiến thức xã hội để có thể định hướng cuộc đời. Phương tiện truyền thông đưa những thông tin láo khoét. Cứ coi điểm chuẩn của các trường đại học sẽ thấy nực cười. Có ngành năm trước cao ngất, năm sau xấp xỉ xuống sàn. Học sinh chạy theo ngành nghề đan g nổi. Những năm gần đây, kinh tế lên ngôi, sự bùng nổ của ngân hàng, chứng khoán làm mức lương ngành này cao ngất và đương nhiên điểm chuẩn tăng theo. Bên cạnh đó, nhiều ngành kỹ thuật lại không phát triển, lương kỹ sư bèo bọt. Có thể nói giáo dục không định hướng, nền giáo dục ăn theo. Nhìn nhận lại nền giáo dục, chúng ta thấy hầu như các trường đào tạo theo kiểu đem con bỏ chợ, lãng phí thời gian và tiền bạc của sinh viên. Việt Nam có rất nhiều trường thuộc bộ nhưng ngành chính thì mờ nhạt so với các ngành khác.

Các trường này chỉ biết cấp bằng còn sinh viên ra trường sẽ như thế nào họ không quan tâm. Sinh viên bị buộc đóng tiền và lãng phí rất nhiều thời gian cho các môn vô bổ hoặc vô lí. Triết học Mác- Lê tốn khá nhiều thời gian, kinh tế chính trị, học xong bỏ xó, lịch sử đảng tách thành 1 môn riêng biệt. Có những trường đào tạo Anh Văn cho sinh viên với giáo trình cơ bản mà học sinh phổ thông đã học qua. Nếu tính số tiền đầu tư cho một sinh viên đại học ta thấy sự lãng phí rất lớn, cái bằng không có giá trị thực thụ. Bốn năm học tiêu tốn cả trăm triệu và sau ra trường phải đi “đào tạo lại”.

Điều chắc chắn là nếu giáo dục không được đầu tư đúng sẽ rất lãng phí thời gian, tiền bạc và chất xám.Thực tế là kỹ sư Việt Nam có rất nhiều người làm bảo trì nhưng nếu máy hư, kỹ sư chỉ được phép gỡ, chờ kỹ sư nước ngoài. Có người đã nói : Kỹ sư Việt Nam thầy không ra thầy, thợ không ra thợ.

Cả xã hội đang đuổi theo một thứ rất hư ảo: Bằng cấp. Một thứ mà ngay tại Việt Nam cũng chưa được tôn trọng. Nếu những năm trước đây, tiến sĩ, giáo sư hiếm thì nay tràn lan. Có vẻ như bậc đại học bây giờ chỉ là phổ cập. Cả xã hội đua bằng cấp trong khi giá trị của cái bằng lại ngày càng giảm. Tư tưởng học lấy bằng rất đáng lo ngại.

Với hệ thống giáo dục tệ hại, người Việt không phát huy được năng lực, không sánh tầm được với đồng nghiệp thế giới. Trí thức Việt sống trong môi trường thiếu lành mạnh, khoa học.

Đảng cộng sản Việt Nam và hệ thống truyền thông nô dịch đã lừa bịp toàn dân. Họ làm cho người dân tưởng đất nước đang đi lên một cách mạnh mẽ bằng cách đưa ra những con số mị dân trên phương tiện truyền thông.

Nhưng nếu chúng ta thử đặt bên cạnh những con số khác thì sẽ ra một kết quả cười ra nước mắt. Ví dụ: tăng trưởng 7% bên cạnh lạm phát 11%. Nhà nước ra rả nói đã thoát nghèo nhưng trên VTV1 ngày 21-1-2011, khi nói về một gia đình “cận nghèo”, thu nhập 300 ngàn/ người/tháng. Mức cận nghèo là 0.5 USD/người/ngày. Nhiều người vì không để ý đã tin tưởng vào thông tin họ nghe thấy và ảo tưởng về Việt Nam.

Điều đáng tiếc là vẫn còn nhiều trí thức trẻ đang tiếp tay cho sự dối trá. Về mục đích, họ cũng vì mưu sinh. Họ chấp nhận mua việc làm ở các cơ quan, doanh nghiệp nhà nước với cái giá không nhỏ và tin tưởng rằng họ sẽ ổn định. Họ bước vào vòng xoáy, đầu hàng nghịch lí. Nhưng nếu xét kỹ họ cũng không khá hơn được. Ai hiểu về cơ quan, doanh nghiệp nhà nước đều phải công nhận rằng càng ngày xin chỗ làm càng khó, giá càng cao. Trong khi hoạt động của doanh nghiệp nhà nước yếu kém còn nguồn nhân lực tăng nhanh (do con cháu, quen biết trong ngành) thì việc hiếm là đương nhiên. Với 40% tổng vốn của nền kinh tế quốc doanh chỉ tạo ra 26 % GDP. Vinashin là bài học nhãn tiền.

Nhìn sâu vào hoạt động của các tập đoàn nhà nước, chúng ta có thể thấy các tập đoàn này đang tìm mọi cách để giành giựt lợi nhuận của nhau. Việc các tập đoàn kinh doanh đa ngành không nói lên sự phát triển: Dầu khí, EVN, nhảy vào viễn thông. Viettel, VNPT cũng giành giựt nhau từng ngày. Các tập đoàn đang bế tắc, tìm cách kiếm tiền bằng cách đầu tư vào ngành đang ăn khách. Hiện tại,Vinashin đang gây ảnh hưởng lớn đến sự tồn vong của các tập đoàn khác. Trái phiếu chính phủ xuống hạng rác, các tập đoàn khó khăn với ngân hàng nước ngoài. Nếu như các tập đoàn này phá sản như Vinashin , những trí thức đã mua việc vào cảnh tiền mất tật mang. Họ cũng khó thích ứng với công việc ngoài quốc doanh.

Nhiều trí thức chọn con đường du học. Họ đi và phải tìm cách ở lại nước ngoài vì so với mức đầu tư của họ, mức lương trong nước không thích ứng được. Họ vào cảnh tha phương cầu thực.

Vài trí thức bước vào con đường của doanh nhân và không ít đã bị gẫy nặng trước một cách thức làm ăn lưu manh. Trí thức Việt bị bít đường sống.

Với hiện trạng, tôi nghĩ đến tư tưởng của Lỗ Tấn: Chữa bệnh thể xác không quan trọng bằng chữa bệnh tinh thần. Đã đến lúc người trí thức Việt phải tự giải cứu mình để trở thành trí thức thực thụ, để nhận đồng lương một cách công khai, xứng đáng và không phải áy náy với bất cứ ai. Trong lịch sử, các cuộc cách mạng thường được một lực lượng trí thức dẫn đầu. Trong dân tộc cũng có những người đã từng đưa thanh niên đi du học để giải phóng đất nước.

Tôi nghĩ trí thức Việt nên nhìn nhận xã hội và hành động thiết thực bằng cách đưa tin tức chân thực đến với mọi người. Truyền thông luôn đóng vai trò quan trọng để thay đổi xã hội. Chúng ta hãy tự đào tạo mình, hãy viết suy nghĩ của mình, hãy phân tích bẻ gẫy luận điệu dối trá của đảng. Gửi những thông tin, bài viết có giá trị về tình hình đất nước cho bất cứ ai qua email hay bất cứ phương tiện nào có thể. Tôi mong muốn những trí thức ở hải ngoai hãy giúp đỡ trí thức trong nước bằng những tài liệu, giáo trình của các đại học tân tiến trên thế giới qua internet để người muốn học có cơ hội tiếp cận. Chúng ta sẽ có một lực lượng mạnh nếu đoàn kết. Đảng cộng sản xử dụng chiêu chia rẽ, đưa vào chúng ta những ranh giới: hải ngoai- trong nước, khen người này chê người kia nhằm ngăn cản sự đoàn kết. Chúng ta hãy sát cánh bên nhau để trí thức tiền bối chỉ dạy trí thức trẻ, một khối đại đoàn kết Việt Nam. Tôi góp ý vài điều mà bất cứ ai cũng có thể làm:

- Tích cực tự học hỏi và chia sẻ tài liệu cho người khác, xích lại gần nhau qua email (chúng ta không cần biết nhau, chỉ cần là người Việt )

- Viết báo, phân tích báo chí nô dịch để vạch mặt kẻ nói dối.

- Tham gia tuyên truyền (Gửi email cho bất cứ ai)

Hãy cùng tôi tích cực dọn đường cho sự thay đổi của Việt Nam. Vì chính chúng ta, vì Việt Nam, để không còn nỗi nhục nhược tiểu, để không có cảnh phụ nữ Việt phải đi lấy chồng ngoại, trẻ em Việt bị mua bán, bị đẩy vào các nhà chứa, để trí thức Việt không còn phải tha phương cầu thực, nông dân, công nhân không phải vất vả và còng lưng trả nợ cho kẻ cầm quyền. Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.

Nguyễn Nguyễn

Thư gửi anh xuôi Đỗ Mười (cựu tổng bí thư Đảng CSVN)

Trân trọng cảm ơn tất cả quý độc giả, các Yahoo Mail groups, các tòa soạn và các diễn đàn “lề trái” đã và đang giúp tác giả lưu hành bài viết “Thư gửi anh xuôi Đỗ Mười (cựu tổng bí thư Đảng CSVN)”. Chúng ta cần phải cảnh giác và giúp đồng bào tránh xa bọn Việt gian trở cờ và “bưng bô” cho Việt Cộng này.

----------------------

San Jose, ngày 3 tháng 3 năm 2011,


Đầu thư Giao Chỉ tui có lời thăm hỏi và lời chào “Quyết Chiến, Quyết Thắng … có thêm con đàn cháu đống” đến với cả hai gia đình thông gia chúng ta.

Dạo này cái viện bảo tàng thuyền nhân của tui bên Cali này cũng hơi … ế ẩm, ít người thăm viếng nên tui cũng bày đặt viết lách lung tung cho qua thời giờ. May sao gặp lúc có con nhỏ “cựu thuyền nhân kiêm Doanh Gia Việt Kiều yêu nước” Carina Oanh Hoàng đang kinh doanh văn hóa, bán sách “Boat People” cho đám thuyền nhân VN & con cháu của chúng đọc nên tui cũng nhảy vô ăn chực chút tiếng tăm. Tui viết bài “Điểm Sách Boat People” để giúp nó bán sách vì dù gì thì tui với ba nó là cựu trung tá VNCH Hoàng Tích Hữu Ái cũng có mối thâm giao của tình binh nghiệp thuở xa xưa (à quên, phải nói là “tình đồng chí” cho đúng với danh từ cách mạng chứ, phải không anh xuôi ?).

Tui vẫn biết là đã có không biết bao nhiêu sách báo viết về đề tài thuyền nhân, tiếng Việt có, tiếng Anh có, tác giả người Việt có, người ngoại quốc cũng có nhiều. Đó là chưa kể các cuộc thi viết “Hành trình biển Đông” ở cả Úc và Hoa Kỳ, nhất là các hình ảnh & phim lưu trữ trong Văn Khố Thuyền Nhân VN (www.vktnvn.com) và còn nhiều trang web khác nữa. Nhưng tui vẫn thích “phóng đại” một chút để lăng-xê cuốn sách “Boat People” cho con nhỏ Carina. Vì vậy tui đã mạnh dạn đặt hàng tựa “Nếu anh không nói, ai nói ? Bây giờ không nói, bao giờ ?”.

Hà hà hà, anh xuôi nghe có thấy tựa đề tui đặt có “nổ như lựu đạn Tết Mậu Thân” không ? Phải “nổ” như vậy thì mới bán sách được chứ, tròm trèm cả $50 dollars một cuốn, đâu có ít ỏi gì trong thời buổi kinh tế khó khăn ở cái xứ cờ huê này ! Nhưng nghĩ lại thì thuyền nhân cũng đã ổn định ở hải ngoại cả hơn 20 năm nay rồi thì chuyện lâu lâu “bị” móc túi $50 cũng đâu có gì là quá đáng, phải không anh xuôi?

Có điều là con nhỏ “doanh gia Việt Kiều” Carina này còn “khờ” quá, anh xuôi ạ. Ai đời viết sách “Boat People” cho dân tị nạn đọc mà lại “thành khẩn khai báo” chuyện nó về làm ăn ở VN ngay trong cái “Professional Profile” đăng ở trên cái website của nó. Nó chưa kịp tháo gỡ xuống thì đã có người in lại lưu giữ và bây giờ thì bị phát tán tùm lum ở trên Internet hết cả rồi (xem link ).

Ôi thôi thiệt là “bể dĩa” ! Thiên hạ liên lạc với mấy cái hãng ở Mẽo và khám phá ra là nhỏ Carina này chưa hề làm việc dù chỉ một ngày ở cả hai cái công ty mang tên “Advanced Cleanroom Microclean” và “Copeland International” ghi rõ trong cái “Professional Profile” của nhỏ.

Thiên hạ cũng đoán trúng phóc về chuyện Carina làm “quản lý nhân sự & hành chánh” (Human Resources/Administration Manager) cho cái công ty Beechrow Vietnam Pty Ltd có trụ sở là … một cái phòng nhỏ ở trong một cái khách sạn hay cúp điện tối thui tại Saigon. Số là Carina “làm quản lý nhân sự” giỏi quá nên y thị “vớt” luôn cả ông chủ (Director) lên … giưòng để … cưới làm “chồng tại chỗ” luôn cho tiện việc sổ sách và có “đầy đủ nhân sự” trên … giường phòng ngủ khách sạn (!) nhằm cắt giảm chi phí thuê văn phòng trụ sở cho cái công ty Beechrow Vietnam Pty Ltd (chuyên môn về nhập cảng giường ngủ và bàn ghế vô VN).

Viết đến đây Giao Chỉ tui không khỏi bùi ngùi tội nghiệp cho ông bố Hoàng Tích Hữu Ái của Carina vì lão có thằng con rễ người Úc (gốc Ý) già khú đế, xấp xỉ bằng tuổi bố vợ (và đã “mất trinh” qua một đời vợ rồi mới tới phiên con Carina xài đồ “recycled”), chứ đâu có được cái diễm phúc dâu rễ đề huề trẻ trung và “môn đăng hộ đối” như gia đình của tui với anh xuôi. Đúng là phước đức “hòa hợp hòa giải” của hai gia đình chúng ta thiệt là quá lớn !

À, chưa hết, còn có mấy thằng vô công rỗi nghề khác lại chú ý tới hai cái bằng cấp ghi trong “Professional Profile” của Carina như sau:

Professional qualifications
MBA – California States University of Pomona, USA
BA (Chemistry) – Rosemont College, Pennsylvania, USA

Chỉ có vỏn vẹn mấy hàng đó thôi mà tụi nó “chọt” liền, nào là:
“Trường CSU Pomona là trường chuyên về kỹ thuật nông nghiệp và chăn nuôi. Con kền kền dốt không có đi học nên mới chọn trường này chơi nổi. Mà thí dụ ả có ra trường với bằng MBA đi nữa thì cũng chỉ có nước làm nghề cởi trâu hoặc chỉ đi trồng cam kiếm sống thôi! Ai mà mướn làm buniness management ???” (trích từ diễn đàn datviet.com).

“Tui chưa thấy ai có cái bằng BA Chemistry cả vì chỉ có BS Chemistry thôi vì nó nằm trong danh sách về Science thì làm sao mà đứng chung trong bộ Bachelor of Art (BA) cho được? Đúng là dân học "chạy" lấy tiếng thơm cho có để về nước nổ lấy le chứ hỗng phải là loại có kiến thức chính gốc! “ (trích từ diễn đàn datviet.com).

Có đứa khác còn “bới lông tìm vết” như sau:
“Rosemont College là đại hoc trường làng. Rosemont College chỉ mới mở rộng năm 2009. Tức là lúc nó học không có undergraduate program (“BA” chemistry). Cái bằng BA của nó là bằng dởm !!! Xin hãy xem http://www.rosemont.edu/about-us/index.aspx, trích như sau:

“Over the year’s the College has evolved to “meet the wants of the age,” by developing as one college with three schools: the Undergraduate College and the Schools of Graduate and Professional Studies. On May 30, 2008 the Board of Trustees of Rosemont College approved a Strategic Plan which will emphasize and expand the College’s enrollment, programs, and reputation by embracing co-education, partnerships, and online education. In the fall of 2009, the College opened its doors at the undergraduate level to all interested and qualified women and men, unifying the College’s three schools and expanding the College’s mission of being a ‘community of learners’. In addition to changes on the undergraduate level, the approved Plan has permitted major changes in the Schools of Graduate and Professional Studies, specifically expanding online degrees." (trích từ diễn đàn datviet.com).

Mèn ơi, không ngờ mấy cái bằng cấp “học đại” của nó cũng chẳng ra gì ! Anh xuôi có thấy cái con Carina này nó khoác lác thày chạy, thuộc hạng siêu đẳng không thua gì tiểu sử Bác Hồ không ?

Tuy vậy chứ chuyện “sơ yếu lý lịch” láo toét này của nhỏ Carina vẫn chưa làm tui “bức xúc” cho bằng chuyện làm việc lề mề và tắc trách của mấy cái thằng phóng viên Vietnam Net bên anh. Tụi nó chậm chạp quá, không kịp tẩu tán hết mấy cái bài viết về Hội Nghị Doanh Nhân Việt Kiều năm 2005 mà con Carina đã tham dự và tuyên bố mình “là thành viên”, cùng với mấy cái bài phỏng vấn tai hại trên chuyên san Người Viễn Xứ của Vietnam Net. Thiệt là thiện tai, thiện tai ! Với bằng chứng rành rành như vậy thì trách chi con Carina bị …. lộ tẩy quá sớm ở hải ngoại.

Anh xuôi biết hông, để “chữa cháy” tui ép con Carina phải viết lại cái “sơ yếu lý lịch” của nó và bắt nó phải khai là nó đã bán cái công ty Royal Blue Training & Consulting (Vương Thanh) ở Saigon ngay từ năm 2006 (tức là ngay sau cái Hội Nghị Doanh Nhân Việt Kiều năm 2005) rồi theo thằng chồng Ý già về Úc sinh sống ngay sau đó. Thôi thì “còn nước còn tát” !

Tưởng nói láo như vậy là yên chuyện, ai ngờ thiên hạ lại “mò” trên Internet và khui ra một cái bản tin đề ngày 9 tháng 10 năm 2008 của trường đại học RMIT (Royal Melbourne Institute of Technology, có chi nhánh ở VN) trong đó họ loan báo chuyện Carina làm “guest speaker” (phát ngôn viên) cho một buổi hội thảo ăn mặc gì đó ở Saigon, đặc biệt bản tin này đã “phát họa” sự nghiệp hiện tại của Carina là đương kim “owner and director of the Royal Blue Training and Consulting Company”.

Khám phá này của họ làm tui mất … mặt mo hết sức vì đã nói láo mà bị … “giấu đầu lòi đuôi”. Coi nè, anh xuôi đọc xem cái đại học chết tiệt RMIT đó nó đã báo hại tui như thế nào:

RMIT Vietnam Community Update 6
9 Oct 2008 ... The guest speaker ,Carina Oanh Hoang, owner and director of the Royal Blue Training and Consulting Company, is well-known in the American and Vietnamese business community …..
Link: http://www.scribd.com/doc/6459315/RM...unity-Update-6

Thiên hạ còn khui ra thêm một mớ websites khác nữa như:

http://mobi.tuoitre.com.vn/tianyon/I...76&ChannelID=7

http://www.vietbao.com/?ppidE&pid=5&nid0639

http://tim.vietbao.vn/b%E1%BA%AFt_%C...7u_kinh_doanh/

Ui chao, không có gì là có thể giấu diếm được dưới gầm trời Internet này ! Ngày xưa mà có Internet thì làm sao Đảng ta có thể gạt gẫm dân chúng miền Bắc suốt mấy chục năm thắt lưng buộc bụng “chống Mỹ cứu nước” được phải không anh xuôi ?

Chỉ vì ba cái Internet phản động này, tui xin anh xuôi làm ơn ra lệnh ngay cho cái đám công an mạng phải giật sập hết mấy cái websites tui đã kể ở trên và đánh tan nát luôn mấy cái tui kể ở dưới đây nữa nhé:

1) Bài tường trình (có kèm theo hình ảnh) về hội nghị của Hội Doanh Nhân Việt Kiều mà Carina đã tham dự và xác nhận cô là thành viên vào ngày 15/6/2005 :
http://www.datviet.com/attachment.ph...3&d=1297441190

2) Bài phỏng vấn Carina do “chuyên san Người Viễn Xứ” ghi nhận trên trang web VietnamNet của VC.
http://www.datviet.com/attachment.ph...4&d=1297441197

3) Bài phỏng vấn Carina do phóng viên Trọng Nguyên của Việt Báo (VN) :
http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/.../45171005/111/

Trong lúc chờ đợi anh xuôi giúp đỡ, Giao Chỉ tui đã “phản công” bằng cách la hoảng và buộc tội cái đám lợi dụng Internet này là bọn “thù nghịch” đang “đánh phá ” tác giả chẳng qua chỉ vì “Carina ra mắt sách tại tòa báo Người Việt, một địa điểm đang bị thiên hạ thù nghịch”.

Anh xuôi có thấy tui đã “thấm nhuần cao độ” tinh thần cách mạng sau bao năm làm xuôi gia với gia đình anh không ? Hễ bất cứ ai có ý kiến, ý cò ngược lại với mình thì họ đều là bọn “thù nghịch” và “phản động” hết ráo phải không anh xuôi ? Rất may là tui được sự ủng hộ hết mình của tờ báo lề phải “Cali Today”. Tui gọi nó là báo “lề phải” vì Cali Today chỉ dám đăng một chiều các bài viết o bế Carina của tui thôi, chứ còn các bài viết chống đối ngược lại tui thì họ dứt khoát không đăng đâu, anh xuôi à. Tui đề nghị anh ban cho họ cái bằng “Báo Tiên Tiến” để họ còn tiếp tục hăng hái lập công dâng Đảng, anh xuôi nhé.

Tuy Carina chưa kịp làm nên cơm cháo gì để “triển khai nghị quyết 36” của Đảng ta nhằm nhập nhằng xóa bỏ ranh giới Quốc - Cộng giữa đám thuyền nhân “khúc ruột dài ngàn dặm” và nhà nước ưu việt của ta, Giao Chỉ tui cũng mạnh dạn xin anh xuôi làm ơn tuyên dương công trạng cho tác giả Carina lấy lại tinh thần vì dù sao con nhỏ này cũng đã có công to lớn trong chuyện bóp méo lịch sử thuyền nhân VN. Anh biết không, từ đầu đến cuối cuốn sách “Boat People” Carina đã không hề tố cáo đích danh “Việt Cộng” hay “Cộng Sản VN” như là thủ phạm đã đẩy dân chúng trốn chạy ra biển Đông để tìm tự do. Ngược lại, cuốn sách đã miêu tả thuyền nhân VN như là “people fleeing from war ” (trang 206) và phác họa các cuộc trốn chạy ra biển Đông này chẳng qua chỉ là “migration” (trang 107), một làn sóng di tản chạy loạn và trốn đói sau khi chiến tranh VN kết thúc chứ hoàn toàn không ăn nhậu gì đến Việt Cộng cả.

Không tin xin anh xuôi cứ lật ra trang 107 của cuốn sách “Boat People” để đọc đoạn văn sau đây:
“A national wide famine, an unjust and ludicrous land reform, total war, the loss of one nation now split in two (?) – all this combined to set in motion the largest exodus in modern history. The Skyluck was just one vessel from this vast migration, but it ended up as a symbol for what prompted the Vietnam War.” (trích “Boat People”, trang 107)

Anh xuôi thấy “đã” chưa ? Con nhỏ Carina này “khéo léo” lắm, anh xuôi ơi. Tất cả các diễn biến và các câu chuyện kể trong “Boat People” đều được trình bày theo lối … bàng quang miêu tả hậu quả của chiến tranh để “mập mờ đánh lận con đen” và che giấu thủ phạm. Từ nay, nhờ sách “Boat People” của Carina mà tất cả độc giả người ngoại quốc và ngay cả thế hệ con cháu của thuyền nhân VN sẽ nghĩ về chuyện “vượt biên” của cha mẹ anh em mình như là một cuộc di tản vĩ đại để chạy ra khỏi một đất nước bị chiến tranh tàn phá (“war-torn country”), chứ không phải để “tị nạn chính trị” gì ráo trọi !

Nhằm để nhấn mạnh quan điểm “war-torn country” này của mình, Carina đã không ngần ngại trình chiếu ngay trong buổi ra mắt sách ở tòa soạn báo Người Việt cả hai tấm hình nổi tiếng trong chiến tranh VN: một tấm của Nick Út với cảnh cô bé Kim Phúc hớt hãi chạy tránh bom Napal, và tấm kia là tấm hình oan nghiệt năm Mậu Thân khi tướng Loan (VNCH) bắn vào đầu tên Việt Cộng. Khán giả tham dự buổi ra mắt sách của Carina đã trố mắt đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia khi nhìn lại hai tấm hình nổi tiếng đã giúp bọn phản chiến tuyên truyền.

Khán giả còn đang há hốc thì lại không khỏi bàng hoàng khi một khán giả đứng lên hỏi tác giả Carina là “Chị có thấy mâu thuẫn gì không trong việc chị về VN rất sớm ngay từ năm 1987, về lại mỗi năm rồi sau đó về ở hẵn luôn để kinh doanh với VC từ năm 1996, trong hội nghị doanh nhân Việt Kiều năm 2005 chị phát biểu là chị muốn “đầu tư 100% vốn” với VC, thế nhưng bây giờ thì chị lại đầu tư trong việc bán sách “Boat People” ở hải ngoại ?”.

Ông MC Đinh Quang Anh Thái của báo Người Việt đã vội vàng tìm cách “bịt miệng” không cho vị khán giả này nói thêm khi ông viện cớ rằng “đây là chuyện cá nhân của tác giả Carina” và “sắp hết giờ rồi” mặc dù ngay trước đó ông đã cho cô phóng viên Hà Giang tới những 15 phút để ca ngợi tác giả mà Hà Giang “biết dùng lời rất khó ” nên chỉ nói được có 5 phút thôi.

Một bà khán giả khác đã nổi giận phản đối là “Tại sao sách Boat Peoples mà lại đề cập đến sự kiện “chết 200 người ở Mỹ Lai” là sao ?”.

Anh xuôi thấy chưa, Carina đã “khéo léo” chen vào các sự kiện “lãng nhách” đó nhằm trình bày quan điểm: người ta đã kéo nhau ra biển Đông chỉ vì họ chạy loạn sau khi chiến tranh VN kết thúc, đơn giản chỉ có vậy thôi !
Tuy nhiên, Giao Chỉ tui cũng bày đặt “nổ” một chút rằng “cuốn sách là một bản cáo trạng”.
“Cáo trạng” cái nỗi gì khi thủ phạm chỉ là “chiến tranh VN” ?

Tụi thuyền nhân VN này vẫn còn đặc cứng đầu óc “ủy mị” của đám tiểu tư sản, anh xuôi à. Chúng nó mãi lo chúi mũi lặng ngắm mấy tấm hình chụp cảnh lênh đênh trên biển (do các ký giả ngoại quốc chụp & Carina in lại) hoặc sụt sùi nhỏ lệ vì các câu chuyện kể ở trong đó cho nên chúng đâu có để ý đến cái “thâm ý” rất đặc biệt này của tác giả Carina Oanh Hoàng nhằmviết lại lịch sử thuyền nhân VN ? Vì vậy cho đến bây giờ vẫn có thằng ngây thơ tin rằng Carina “đã đóng góp đưọc một quyển sách về lịch sử di dân tị nạn CS khá hay” (trích từ NguoiVietBoston.com). Có đốt đuốc cũng chẳng thấy Carina tố cáo thủ phạm là Cộng sản !

Đám thuyền nhân cũng ngờ nghệch lắm, anh xuôi ơi ! Chỉ cần báo chí đưa tin và hình ảnh các ngôi mộ ở đảo Kuku do Carina gửi tới thì họ ngây thơ tin ngay rằng “Carina nổi tiếng là người đi tìm mộ ở Indonesia”. Chứ đâu có ai để ý chuyện chính Carina trước đó đã tháp tùng phái đoàn do Văn Khố Thuyền Nhân VN tổ chức và tìm được con đường đến đảo Kuku vào tháng 4 năm 2009. Sau khi tháp tùng xong thì Carina “mượn hoa cúng Phật” hay “ăn hớt cơm chim” bằng cách nhảy ra mở dịch vụ tìm kiếm mộ thuyền nhân để “cạnh tranh” với tổ chức thiện nguyện & bất vụ lợi là Văn Khố Thuyền Nhân VN, và để lấy tiếng thơm riêng cho cô ta.

Do đó các chuyện cá nhân (chẳng hạn như chuyện của David Lee tìm mộ mẹ) kể trong “Boat People” đều cố tránh né đề cập đến cái tên “Văn Khố Thuyền Nhân VN” chính là cơ quan đã tổ chức chuyến đi tìm mộ ở Kuku tháng 4 năm 2009, hoặc chỉ nhắc sơ qua là “non-profit organization” (chỉ nói trổng, hoàn toàn không nói tên !). Đúng là “qua cầu chặt dây” !

Thêm vào đó, Carina đã lợi dụng truyền thông ở hải ngoại để “quảng cáo không tốn tiền” cho dịch vụ tìm mộ của mình. Tưởng cần nói thêm, Văn Khố Thuyền Nhân là tổ chức đã trùng tu gần 500 ngôi mộ thuyền nhân tại Malaysia, đã tìm đường đến các trại tỵ nạn cũ tại Thái-lan, Mã lai, Singapore, Indonesia, Philippines và giúp thân nhân tìm mộ thuyền nhân. Mọi chi tiết đều có trên trang web (vktnvn.com). Ai đọc cũng được và ai lấy xài cũng được (miễn là dùng cho mục đích bất vụ lợi), hoàn toàn không có chuyện “giữ bản quyền” (copyright) như quyển “Boat People” có giá cắt cổ của Carina.

Riêng về điểm lợi dụng thuyền nhân để làm thương mại này thì cả Carina và MC Đinh Quang Anh Thái đều giỏi xuất sắc. Hồi đó (năm 2005) Đinh Quang Anh Thái đã đại diện cho Little Saigon Radio để cùng tháp tùng với giới truyền thông về thăm hai đảo Pulau Bidong & Galang dưới sự tổ chức và hướng dẫn của Văn Khố Thuyền Nhân VN. Ngay sau khi về, giới truyền thông chỉ biết đưa tin tức cho quần chúng thôi, chứ me xừ Đinh Quang Anh Thái thì tung ra bán ngay cuốn DVD “Về Biển Đông” để kiếm lợi tức cho Little Saigon Radio (tròm trèm 50 ngàn dollars) mặc dù ngay từ đầu giới truyền thông đã được Văn Khố Thuyền Nhân VN nhắc nhở là không được dùng các hình ảnh trong chuyến đi cho mục đích thương mại (vì chính VKTNVN cũng làm một cuốn DVD nhưng chỉ để gây quỹ trùng tu các nghĩa trang thuyền nhân).

Đúng là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cho nên lần này thì chính khứa Đinh Quang Anh Thái đã đứng ra làm MC để giới thiệu tác giả Carina trong buổi ra mắt sách “Boat People” dưới sự thỏa thuận ăn chia với báo Người Việt.

Đó, anh xuôi thấy bất công chưa, tại sao Đinh Quang Anh Thái bán DVD “Về Biển Đông” để kiếm lời cho Little Saigon Radio mà không ai gọi khứa là “con kền kền” họ Đinh, mà bây giờ người ta lại gọi Carina là “con kền kền” họ Hoàng ? Rõ ràng là “đầu óc phong kiến” “trọng nam khinh nữ” chứ đâu có ưu việt và bình đẳng như chế độ xã hội chủ nghĩa của Đảng ta hén anh xuôi !

Nghĩ cũng oan khiên ông Địa cho nhà báo, nhà văn & nhà nghệ sĩ Ngụy Vũ ở Nam Cali. Ngụy Vũ kêu gọi làng nước đóng góp viết các câu chuyện về thuyền nhân, sửa chữa lại, rồi xuất bản quyển sách “Hành Trình Biển Đông”. Đó là một bộ sách sưu tập tuyệt vời về thảm cảnh thuyền nhân và tội ác Cộng sản. Vậy mà tui lại cố tình làm ngơ như bộ sách đó chưa hề ra đời !

Nhỏ Carina cũng làm công việc tương tự như Ngụy Vũ, chỉ khác là nó phỏng vấn rồi viết lại sao cho trao chuốt theo ý mình, và thêm hình ảnh nhiều vào. Hình cá nhân và gia đình nó thì nhiều, chứ hình lịch sử phỏng có bao nhiêu ? Nhưng mà mệnh nó có sao Tham Lang vượng địa, lại thêm dòng dõi nhà họ Hoàng có máu kinh doanh nên nó làm ăn khấm khá trót lọt hơn Ngụy Vũ cho tới ngày nó bị người ta phác giác là “doanh nhân Việt Kiều yêu nước”.

Cái đám thuyền nhân này cũng “quáng gà” khi mãi mê đọc ba cái chuyện chết chóc trên con đường hải hành trong cuốn sách “Boat People” mà quên khuấy đi mất sự kiện tác giả Carina đã về Việt Nam ngay “từ năm 1987 và về lại mỗi năm” (theo chính lời của Carina kể lại với phóng viên Vietnam Net). Có mấy ai biết được khi các thuyền nhân khốn khổ đang lênh đênh đối diện với tử thần và cái đói khát trên đầu sóng ngọn gió thì ở trên trời cao “cựu thuyền nhân kiêm Việt Kiều” Carina Oanh Hoàng đang ngồi chễm chệ uống rượu sâm-banh trên máy bay về thăm quê hương ?

Hành động thiếu ý thức và “sống chết mặc bay” này của nhỏ Carina (và đám Việt gian giống như nó), đã khiến cho Liên Hiệp Quốc và các cường quốc tiếp nhận người tị nạn VN bắt buộc phải suy nghĩ lại. Tại sao Liên Hiệp Quốc lại phải tốn tiền và hơi sức để lo cho các thuyền nhân VN khi mà chính các cựu thuyền nhân như Carina, con của Tướng Tá VNCH, đã có thể nhởn nhơ bay về VN ăn chơi thoải mái trong vòng tay “kẻ thù” VC ngay từ năm 1987 ?

Hậu quả là Liên Hiệp Quốc quyết định đóng hết các trại tị nạn vào đầu thập niên 1990 và tất cả thuyền nhân đều phải qua giai đoạn “thanh lọc” để xác nhận tư cách tị nạn chính trị hay bị cưỡng bức hồi hương về VN. Có bao nhiêu thuyền nhân đã chết tức tưởi và oan ức trong quá trình “thanh lọc” và cưỡng bức hồi hương này của Liên Hiệp Quốc ? Bao nhiêu người đã treo cổ tự tử, tự thiêu, bao nhiêu người đã tự mổ bụng chết vì không muốn bị cưỡng bức về lại VN ? Khi đóng kịch sụt sùi nhỏ nước mắt cá sấu của mình trước nấm mộ các thuyền nhân, không biết con nhỏ Carina này có biết sợ những oan hồn tức tưởi này “vật” mình hay không ?

Tui tin là con nhỏ Carina này đang bị các oan hồn thuyền nhân “vật” nó nên kỳ này vừa mới ra quân bán sách “Boat People” nó bị … ế chổng gọng và bị chống đối quá xá ! Đó là chưa kể bị tuần báo Sàigòn Nhỏ (Little Saigon News) gán cho cái tên là “Việt Gian gái”. Mèn đét ơi, hết gọi “con kền kền” rồi tới “Việt Gian gái” thì làm sao bán sách được đây, các cha nội nhà báo ?

Lão Hoàng Tích Hữu Ái cứ “ỷ” mình là trung tá VNCH thì con mình phải là … “phượng hoàng”, chứ không thể “kền kền”.
Sao lại không ?
Lão có nghĩ đến các oan hồn thuyền nhân đã chết tức tưởi vì bị con nhỏ Carina “đâm sau lưng chiến sĩ” (à quên, đâm sau lưng thuyền nhân) khi nó về VN du hí từ năm 1987, rồi về mỗi năm để rồi ở lại kinh doanh luôn từ năm 1996 và còn tuyên bố nhi nhô trên báo rằng “sống ở VN là hạnh phúc nhất” ? Có lẻ lão không bao giờ nghĩ ra chuyện đó nên mới “hung hăng con bọ xít” tuyên bố: “Con tôi, tôi biết …nếu nó là cộng sản tôi sẽ xử nó”.
Nói xin lỗi, lão “biết ” quái gì về con lão ?

Khi con Carina lấy chồng già ở ngay trên … giường của khách sạn Park Royal tại Sàigòn năm 1998 thì lão có “biết ” không ?

Lão có mặt ở đó để … chúc lành cho tình yêu của “đôi trẻ” không ?
Việt Nam ta có câu “Gái khôn tìm chồng ở chốn ba quân”. Ái nữ của lão vì quá “giỏi” (theo như lời lão khen con) nên nó “tìm chồng ở chốn phòng thuê” (khách sạn) mà chắc gì lão cản nỗi nó.

Thế con lão không là cộng sản, mà là “bưng bô” cho cộng sản thì lão sẽ “xử nó ” thế nào đây ? hay lão sẽ câm lặng “dĩ hòa vi quý” ? Mọi người hãy chờ xem.

Nói nào ngay, con nhỏ Carina này đã từng đâm sau lưng thuyền nhân của nó như vậy thì Đảng ta cũng không nên tin dùng nó lâu, chỉ nên “vắt chanh bỏ vỏ” rồi đá đít nó như đã từng đá thằng gián điệp Phạm Xuân Ẩn vậy, phải không anh xuôi ?


Thôi thư đã dài nên tui xin mạn phép dừng bút. Có điều không quên việc nhà nên xin được nhắc nhở anh xuôi là luôn tâm huyết ghi nhớ chuyện … tẩu tán cái tài sản 2 tỷ dollars của anh xuôi gấp gấp gấp. Dạo này dân Bắc Phi bày đặt xuống đường làm cách mạng bông lài, bông sứ gì đó nên mấy cái ngân hàng ở Âu Châu đã phong tỏa hết các trương mục kết xù của đám lãnh đạo độc tài ở Tunisia, Ai Cập, Libya, …. Xin anh xuôi chớ dại mà gửi tiền ở các ngân hàng ngoại quốc. Mùa hè này tui sẽ biểu xấp nhỏ dẫn đàn cháu về VN chơi, trước là thăm viếng anh chị xuôi, sau là để anh xuôi có cơ hội “dúi” tiền và vàng cho tụi nó cất giùm kẽo “của thiên trả địa”, hay anh muốn vợ chồng tui “cất giùm” cho anh cũng được, bao nhiêu tụi tui cũng nhận tuốt. Anh xuôi nhớ “bảo trọng” nhe !

Chào đoàn kết trong tình nghĩa thông gia,


Giao Chỉ Đại Tá.

STOP PRESS ! TIN MỚI NHẬN !
Tin từ bên Úc Kăng-ga-ru cho biết VC đặt Toà Lãnh Sự tại Perth là thủ phủ của tiểu bang Tây Úc, nơi sinh sống của Carina. Bên Úc hiện đang sôi sục không khí biểu tình chống Văn công VC đầu tiên đến Perth để chào mừng Lãnh sự quán vào ngày 20 tháng 3 này. Nghe đâu Carina cũng đã về Úc, không biết để coi văn nghệ của văn công VC, để chào mừng VC hay là tình cờ ngẫu nhiên ?
Hãy chờ xem …. Let’s wait and see …

Lời Tác Giả: Bài viết trên đã được sáng tác sau khi tác giả lấy cảm hứng từ chuyện Giao Chỉ Đại Tá hãnh diện khoe mình là “xuôi gia của Đỗ Mười” trong một email lão Đại Tá hồi âm cho một độc giả có thắc mắc về tác giả Carina và tác phẩm “Boat People”, Nguyên văn của cả hai email đó được ghi nhận trên diễn đàn vietland.netnhư sau:

1) Email của độc giả:“

Kính gửi ông Lộc:
Lúc ban đầu, tui rất vui khi thấy tin về cuốn The Boat People nên tìm hiều và vào website của cô Carina Hoàng đó để coi. Thấy giới thiệu rất mạnh và biết cô bên Úc. Tui đã tính gửi mua sách, nhưng có một trực giác thế nào ấy, lại tìm nữa, và thấy cái tài liệu trong cái link đó. Và thiệt sự ngại ngùng ... Vì tui đọc trong các webs của cô Carina, không hề thấy nói lý do vượt biển vì cộng sản. Đó là một dấu hỏi rất lớn đối với tui.
Tui chưa thấy cuốn sách nhưng có tò mò coi video do (Báo) NgườiViệt phỏng vấn, thì thấy sách cô XZ cầm tay (The Boat People), không phải là đồ sộ chi lắm (webs để là 295 trang mà bán cả $45-$50 thì cũng thắc mắc .... Tui chỉ mới gửi đi khoảng 100 mails thì đã có vô số bạn hỏi muốn tìm mua .. mà chính tui cũng muốn mua nhưng ... dội lại với giá đó.
Ngàn Giọt Lệ Rơi của Bà Đặng Mỹ Dzung trên 500 trang, sách bìa dày và hoàn toàn chống cộng, vạch trần những mánh khóe xảo quyệt của cộng sản, có giá trị gấp bội ... không bán với giá đó. Các webs của Carina về cuốn Boat People không hề thấy nói lý do vượt biên, đọc kỹ chỉ thấy có mấy từ ngữ exodus và diaspora .... có ý tránh né chống cộng sao ???????? Hay là bị/được kiểm duyệt ?????????
Tui có quyền đặt câu hỏi và có quyền xin lỗi quý bà con bạn hữu về cái tin tui forward ban đầu. Quý bạn kia có quyền xét đoán của họ .
Vậy xin giải thích để ông rõ quan điểm của tui.
Thăm và chúc ông luôn bình an.
XYZ “
[Phần chữ gạch dưới và trong ngoặc đơn (..) do người đăng (post) tự ý thêm, để giải thích ]

2) Email hồi âm của Giao Chỉ Đại Tá:
[Tôi xin mạn phép được bỏ dấu dùm cho bức điện thư của Đại-Tá]
“Kính gửi Ms. XYZ.
Xin cám ơn đã gửi cho tôi tài liệu viết về tác giả Boat People mà tôi viết bài giới thiệu. Tôi cần biết thêm tin tức để suy nghĩ cho đúng. Xin nói thêm để có thể biết rõ về cá nhân tôi. Có lẽ trong số các anh em sĩ quan trong quân đội VNCH tôi là người bị biểu tình chống đối dữ dội nhất vì bị cho là có tinh thần hòa giải. Làm sui gia với (cựu TBT) Đỗ Mười (có mớ tài-sản ghi nhận cuối năm 2005- là 2 Tỷ $ US Dollars) và rất nhiều chuyện lẩm cẩm khác. Vì vậy tôi hết sức dè dặt khi lên án người khác.
Chưa hề biết tác giả, tôi chỉ biết bố cô ta là trung tá trưởng ty cảnh sát Tây Ninh, tù cộng sản 14 năm. Tuy nhiên khi cầm được tác phẩm trong tay thì tôi thấy đây là bản cáo trạng (?) dành cho chế độ cộng sản viết cho thế giới Anh ngữ. Tôi hết sức xúc động nên đã viết bài giới thiệu với chân tình. Tôi nghĩ rằng rất cần mắt thấy tai nghe mới biết được sự thật. Nên có dịp đọc qua tác phẩm và nên có dịp tìm hiểu thêm mới có thể kết luận được. Không thể nào chỉ đọc lời phê phán hết sức một chiều và bất công mà có thể kết luận ngay được.
Xin lỗi nếu ý kiến của tôi không thuận với Ô/ Bà XYZ. Đối với riêng tôi là người sáng lập Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân tại San Jose thì Boat People quả thực là một món quà vô giá.
Trân trọng
Vũ văn Lộc “
[Hết- Ngưng trích]
[Phần chữ gạch dưới và trong ngoặc đơn (..) do người đăng (post) tự ý thêm, để giải thích ]

Ghi Chú:
Nếu quý vị muốn tìm hiểu thêm về chuyện kinh doanh văn hoá thuyền nhân (DVD “Về Biển Đông”) của kền kền họ Đinh và Little Saigon Radio năm 2005, xin mời vào link dưới đây:
http://www.datviet.com/threads/19140...A%AFt%E2%80%9D
(Bài viết này đã từng được đăng trênTake2Tango nhưng diễn đàn này không còn hoạt động nữa).

Trân trọng cảm ơn tất cả quý độc giả, các Yahoo Mail groups, các tòa soạn và các diễn đàn “lề trái” đã và đang giúp tác giả lưu hành bài viết “Thư gửi anh xuôi Đỗ Mười (cựu tổng bí thư Đảng CSVN)”. Chúng ta cần phải cảnh giác và giúp đồng bào tránh xa bọn Việt gian trở cờ và “bưng bô” cho Việt Cộng này.

Tác giả,
Nguyễn Thuyền Nhân


____________________________________

Sent by Dong Tran
ARCHIVE OF VIETNAMESE BOAT PEOPLE
Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam
www.vktnvn.com
(+1) 714 982 8300 0403 578 467 (Australia only)

Bài Xem Nhiều