We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 8 March 2011

Mất cắp

Một nhà báo bị mất cắp, kẻ cắp đã lấy trộm của gia đình anh hàng tỉ đồng. Cuối cùng anh bị tên trộm đó mưu sát vì hắn bị anh phát giác, và anh phải sang thế giới mới. Đau đớn cho anh nhà báo ấy, tên trộm chính là kẻ đồng sở hữu tài sản với anh, kẻ đó vừa buộc phải tự thú và bước chân vào chốn lao tù. Gia đình anh hoàn toàn đổ vỡ, tan nát: Anh chết, mẹ của các con anh đi tù, có thể còn lãnh án tử hình về tội giết người. Hai đứa trẻ của gia đình ấy bơ vơ, hàng tỉ đồng nợ nần còn đó…

Trên đây là những thông tin vắn tắt về vụ nhà báo Hoàng Hùng ở Long An bị giết hại bằng cách tẩm chất cháy và đốt gây bỏng nặng, sau đó tử vong tại bệnh viện chợ rẫy – Sài Gòn. Chung quy vấn đề cũng bắt nguồn từ chuyện mất cắp…


Ở đời có rất nhiều thứ có thể bị mất cắp: Tài sản, tiền, tình, lòng tin vv... Có trường hợp đòi lại được những gì đã mất, nhưng nhiều trường hợp là “một đi không trở lại”.


Người dân nghèo ở Việt Nam hôm nay đang bị mất cắp hàng ngày. Tên trộm bất nhân cứ thẳng tay thò vào túi móc tiền người dân mà họ không hề hay biết. Họ không biết thật, vì có 50 ngàn đồng trong túi, một người công chức nọ tiêu trong một buổi sáng đã gần hết: Mua báo, uống cà phê sáng, ăn một tô phở, còn lại đúng 10 ngàn đồng, anh ta đã hết tiền để đủ mua một lít xăng…


Anh ta chợt nhớ lại: Chỉ cách nay khoảng 3 năm thôi, với 50 ngàn trong túi, anh ta đã đủ chi cho cá nhân trong hai ngày, có 2 bữa sáng bình dân, và còn dư tiền đổ xăng cho chiếc xe máy Tàu cà tàng, chiều về còn mua cho đứa con đang học cấp 1 mấy cây kem. Tên trộm nào đã lấy mất của anh 50% số tiền? Không ai khác, đó là tên Gía, nói đầy đủ là “giá cả leo thang”, hay là nạn lạm phát.


Hãy làm một con tính tạm ước rất nhỏ thôi, người giàu bù cho người nghèo, mỗi ngày một người dân Việt Nam mất cắp trung bình là 20 ngàn đồng. Nếu nhân với khoảng 85 triệu dân, con số đó sẽ là 1 ngàn 700 tỉ. Nếu lấy số này nhân với 30 ngày trong tháng và 365 ngày trong năm thì con số đó thật khủng khiếp. Đó là chỉ nói đến lĩnh vực tiêu dùng thiết yếu. Nếu liệt kê ra các giao dịch tài chính, và lưu thông tiền tệ khác trên đất nước Việt Nam, thì đó mới là con số mất cắp đáng quan ngại, cố thể làm sụp đổ nền tài chính quốc gia…


Chuyện tiền bạc, nếu bị mất cắp thì có thể “khéo co thì ấm”, và hồi phục bằng cách cắt giảm chi tiêu, tăng cường lao động. Nhưng còn có nhiều thứ khác thì không thể tiết kiệm hay “chế biến” cách nào, vì nó vô hình và mang những giá trị cũng khá trừu tượng. Ta hãy cùng liệt kê ra xem, người dân Việt Nam còn đang bị mất cắp những gì?


Mất cắp nguồn gốc. Không phải ngẫu nhiên mà nhà sử học Dương Trung Quốc tuyên bố: “Thế hệ chúng ta sau này mất gốc hoàn toàn. Nếu có tiếp cận phương Tây thì chỉ là tiếp cận văn minh bề ngoài, phương tiện sống, kiến thức. Chẳng hạn chúng ta biết tiếng Anh, nhưng không hiểu nền văn minh của Anh là như thế nào”. Thật vậy, nếu làm một cuộc khảo sát nhỏ thì sẽ thấy đại đa số học sinh, sinh viên ngày nay không thuộc Lịch Sử nước nhà, không hiểu đâu là cội nguồn dân tộc, không biết gì về văn hiến ngàn năm…


Mất cắp danh dự. Chúng ta đã mất hết danh dự, khi nhượng bộ cho Trung Quốc nhiều vị trí chiến lược quan trọng trên đường biên giới đất liền, mất Hoàng Sa và một phần Trường Sa. Ngư dân Việt Nam bị bắt cóc đòi tiền chuộc ngay trên vùng biển của quê hương mình. Nhiều trường hợp người Việt gây án, quậy phá ở nước ngoài, cướp bóc, buôn bán ma túy, trồng Cần Sa vv… Hiện nay có hàng chục ngàn (con số thực có thể lên đến hàng trăm ngàn) cô dâu Việt lấy chồng Đài, chồng Hàn, chồng Trung, mà để trở thành nàng dâu xứ lạ, mỗi người đã phải trải qua những cuộc “coi mắt” hoàn toàn lõa lồ cho những gã đàn ông ngoại xem, như một món hàng. Thậm chí có cả chục phụ nữ Việt tình nguyện làm thuê bằng cách đẻ mướn cho người nước ngoài, không phải bằng phương pháp cấy ghép trong ống nghiệm mà là thụ tinh trực tiếp – Một hình thức mang thai hộ hết sức vô nhân đạo - Trước đây chưa từng được nghe trên thế giới, vừa bị phát hiện tại Bangkok – Thái Lan. Chẳng phải vô cớ mà tổng giám mục Ngô Quang Kiệt đã phải thốt lên “tôi nhục nhã khi mang hộ chiếu Việt Nam”.


Mất cắp nhân tính. Ngày nay nếu không có việc cần thiết thì không mấy người lương thiện nào thich bước ra khỏi nhà mình. Vì ra khỏi cửa là có thể gặp cướp bóc, chém giết, hãm hiếp tràn lan, người ta sẵn sàng lao vào ẩu đả nhau, đâm chém, thậm chí dùng cả súng để hạ sát nhau, nguyên nhân xuất phát chỉ vì một va chạm nhỏ trong giao thông, mà một lời xin lỗi cho cả hai phía là đã quá đủ để làm hòa. Đến nỗi, không hiểu vì thiếu hiểu biết hay căm ghét cuộc đời nghèo túng của mình mà muốn trả thù đời, một số người trồng rau chỉ vì một bó rau giá vài ngàn bạc, đã sẵn sàng sử dụng thuốc trừ sâu cực độc, sẵn sàng phun các loại hóa chất, và cả dầu nhớt vào rau trước ngày thu hoạch, rồi vô tư đem bán…


Mất cắp văn hóa. Người nước ngoài đến Việt Nam không thể đoán được gạch lát nền các trung tâm sinh hoạt văn hóa công cộng như Cung văn hóa hữu nghị Việt – Xô, Nhà hát lớn ở Hà Nội, Sân khấu Lan Anh, Trống Đồng, Nhà hát kịch ở Sài Gòn làm bằng loại đá hoa nào. Kỳ thực nó được các nam thanh nữ tú dùng bã kẹo cao su “tô điểm” thành những hoa văn có một không hai. Rồi lễ hội hoa trở thành lễ hội cướp hoa, Đường phố, vườn hoa, công viên ở những nơi đông người, sau những ngày lễ và mỗi tối thứ bảy đều ngập ngụa rác thải. Chưa bao giờ người ta lại lo lắng cho nền văn hóa bị vong bản như ở Việt Nam hiện nay. Mọi thứ đều được đặt trên giá trị đồng tiền. Thanh thiếu niên càn quấy, tụ tập lập băng đảng đua xe, hút chích, thác loạn. Người ta quay cuồng, hối hả trong sự đảo điên, mà đích đến chỉ là vật chất, tiền bạc và nhục dục…


Mất cắp giáo dục. Chưa bao giờ và có lẽ là không có nơi nào trên thế giới xảy ra quá nhiều những chuyện tày trời về tha hóa, mất đạo đức trong ngành Giáo dục và quan hệ thầy trò như ở Việt Nam: Thầy giáo cưỡng dâm học sinh, đưa học sinh vào con đường bán dâm cho các đại gia cán bộ nhà nước, học sinh chém cô giáo vì bị cho điểm kém, thầy cô say sưa móc túi phụ huynh học sinh trong “dịch vụ” học thêm dạy thêm. Rồi chuyện chạy lớp chạy trường, nạn bằng cấp giả mạo, bằng cấp thật kiến thức giả, Bộ giáo dục loay hoay hàng chục năm trời vẫn không thể cho ra đời, dù chỉ một bộ sách giáo khoa tiểu học cho hoàn chỉnh (chưa dám nói đến các cấp cao hơn), thôi thì đủ thứ chuyện ngang tai trái mắt vô phạm trong ngành Giáo dục…


Mất cắp sự công bằng. Công bằng không có nghĩa là cào bằng, nó chỉ mang tính tương đối. Nhưng chưa bao giờ nó lại thể hiện việc bị mất cắp rõ rệt như hiện nay. Câu nói “con vua thì lại làm vua” chẳng có sai. Nếu là con cái một quan chức cấp huyện trở lên đến trung ương, hay từ cỡ giám đốc chẳng hạn, thì chắc chắn người đó sẽ có cơ hội vào học tại các trường có đầu ra “ngon ăn”, tức là dễ kiếm việc làm, lương cao, có việc ở thành thị. Cao hơn thì sẽ được đi du học nước ngoài bằng tiền tham nhũng, hoặc bằng tiền học phí công khai do nhà nước chi trả. Chưa bao giờ lũ con ông cháu cha lại ngông nghênh hợm hĩnh, cao ngạo và trác táng như hiện nay. Người ngay thẳng, chống tiêu cực, thì bị trù dập trả thù dã man và hèn hạ. Hệ thống công quyền đang tự tạo ra những mối quan hệ giữa các cá nhân nắm quyền ở mọi cấp, bằng một sợi dây xích nhằng nhịt, kết nối bởi tiền – Quyền, giống như một băng đảng xã hội đen. Một sự đảo lộn trật tự đến chóng mặt, quay cuồng…


Mất cắp quyền sống. Một con người sẽ chỉ là một con vật nửa người khi bị tước quyền sống, quyền tự do. Bởi vậy nhân loại mới đặt vấn đề Nhân quyền lên hàng đầu trong các quyền sống của con người. Nhưng ngày nay chuyện đó là chuyện xa sỉ ở Việt Nam. Anh muốn chỉ trích ai cũng được, lên án ai cũng được, nhưng trừ chính quyền ra. Nếu vi phạm điều này thì ngay lập tức có “hai chiếc Còng”, đó là điều 88 Bộ luật hình sự sẽ “bập” vào tay anh. Anh có đất đai, nhà cửa nhưng không được trao đổi, mua bán vì rơi vào một dự án treo. Anh có nhà nhưng không được sửa chữa vì đây là phố cổ, làm gì cũng phải cần được nhà nước cho phép vv và vv… Tóm lại con người của anh chỉ thuộc về anh một phần, còn lại thì thuộc quyền của Đảng, của nhà nước, anh có quyền sở hữu thân thể nhưng không có quyền sở hữu hành vi chính đáng của mình…


Mất cắp lòng tin. Hệ lụy và là kết quả của mọi sự mất cắp, đó là mất lòng tin. Lòng tin là cái mà người ta thường phải mất rất nhiều thời gian để xây dựng nên, nhưng nó lại rất dễ bị mất đi, vì chỉ cần “một sự bất tín” là “vạn sự bất tin” ngay.


Trước đây người dân tin vào Đảng, vào bác Hồ, vì được nghe tuyên truyền là “Bác và Đảng sống cho dân cho nước”. Nhưng rút cục, bác Hồ cũng là người dối trá, tự viết sách ca ngượi bản thân mình (Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch - Trần Dân Tiên), bác cũng có vợ, thậm chí còn có tới hai, ba vợ (Tăng Tuyết Minh, Nông Thị Xuân…). Mà trái khoáy ở chỗ: Vợ Bác cũng không nhận, con Bác cũng chẳng dám công khai.


Đối với Đảng thì ngày nay các “quan” Đảng từ cấp xã phường đến trung ương, họ đều là những người giàu có hơn hẳn người dân lao động. Một bộ phận lớn cán bộ nhà nước đã trở thành các đại gia, triệu phú, tỉ phú tiền Dollar Mỹ, nhờ vào tham nhũng, cướp bóc, bòn rút của dân, của quốc gia, bằng đủ mọi hình thức. Người dân mạnh ai nấy sống cho riêng mình, xã hội đã phân hóa rõ ràng tầng lớp bị trị và kẻ thống trị. Nhà nước sợ nhân dân nổi loạn chống chính quyền, nhân dân sợ nhà nước lừa dối, đàn áp. Vậy còn ai tin ai?


Mất cắp, đó chính là kết quả của sự thờ ơ, bàng quan của mỗi người dân với cuộc sống. Nếu ta không cảnh giác, không ngăn chặn, chúng ta sẽ còn tiếp tục mất, và còn mất nhiều hơn, toàn diện hơn. Hãy cảnh giác với những tên trộm ngày, là quan chức nhà nước, mặt bóng nhẫy, đi xế hộp mặc complete, mở miệng ra là nói “vì dân, do dân”. Bọn chúng mới đích thị là những tên đã gây nên các vụ trộm và vấn nạn mất cắp trên toàn cõi Việt Nam.


Lê Nguyên Hồng

Đã 50Đ năm qua mà họ vẫn còn giữ được bản sắc VN. Còn chúng ta?

Thật là cảm động. Đã 500 năm qua mà họ vẫn còn giữ được bản sắc VN. Còn chúng ta?

Đối với chúng ta, rất ít người biết có một cộng đồng rất nhỏ (khoảng 20,000) người Jing (Kinh = Việt) sống ở Tam Đảo (Quảng Tây, Trung Hoa) là một "khám phá" gây nhiều cảm xúc (xem hình bên dưới).
Tài liệu cho biết họ đã rời xa Việt Nam khoảng 500 năm về trước (thời loạn lạc nhà Mạc?) mà vẫn cố gắng duy trì bản sắc văn hóa dân tộc Việt, trước sức đồng hóa rất mạnh của Trung Hoa. Nghe họ hát "Qua Cầu Gió Bay", những điệu múa với cái giọng Việt lơ lớ thật xúc động. Bài "khúc hát ân tình" là một bản nhạc của miền Nam thời di cư 1954. Chú ý bài hát cuối cùng (4) có thể lấy nước mắt của người xem vì lời kêu gọi giữ nước được hát lên giữa lòng đất nước Trung Hoa.
QP





(1)
(2)
(3)
(4)

( Bài do: Thi nguyễn gửi )


TƯỞNG NIỆM CÔNG ĐỨC HAI BÀ TRƯNG

Nhớ ngày mùng 6 tháng 2 năm Quý Mão (năm 43 dl.)

Tưởng niệm công đức Hai Bà Trưng

Vinh danh những anh thư nước Việt, đã và đang tranh đấu cho một nước Việt Nam tự chủ, độc lập và toàn vẹn.

Hai Bà Trưng thuộc phái quần thoa, thế mà hăng hái quyết tâm khởi nghĩa, làm chấn động cả triều đình Hán. Dẫu rằng thế lực cô đơn, không gặp thời thế, nhưng cũng đủ làm phấn khởi lòng người, lưu danh sử sách. Kìa những bọn nam tử râu mày mà chịu khép nép làm tôi tớ người khác, chẳng những mặt dày thẹn chết lắm ru!
(Hoàng đế Tự Đức , Khâm định Việt sử thông giám cương mục)

Hai Bà Trưng (mất ngày mùng 6 tháng 2 năm Quý Mão, năm 43 dl.) là tên gọi chung của Trưng Trắc và Trưng Nhị , hai chị em (nhiều tài liệu nói là sinh đôi) là anh hùng dân tộc của người Việt. Hai Bà Trưng khởi binh chống lại quân Hán, lập ra một quốc gia với kinh đô tại Mê Linh và tự phong là nữ vương. Sau khi cuộc khởi nghĩa này bị quân Hán dưới sự chỉ huy của Mã Viện đánh bại, tục truyền rằng vì không muốn chịu khuất phục, hai Bà đã nhảy xuống sông tự tử. Đại Việt Sử ký Toàn thư coi Trưng Trắc là một vị vua trong lịch sử Việt Nam.

Tiểu sử

Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, hai bà nguyên là họ Lạc, con gái của Lạc tướng huyện Mê Linh, Phong Châu. Mẹ hai bà là bà Man Thiện, theo truyền thuyết và thần tích bà là người làng Nam Nguyễn (Ba Vì, Hà Tây), có tên là Trần Thị Đoan, chồng mất sớm. Bà có công dạy hai chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị giỏi võ, có tinh thần yêu nước, có chí lớn.

Trưng Trắc là vợ của Thi Sách con trai Lạc tướng huyện Chu Diên.

Tuy nhiên, theo giáo sư Nguyễn Khắc Thuần trong sách Danh tướng Việt Nam, thời đầu công nguyên, người Việt “chưa có họ”. Tên Trần Thị Đoan của mẹ hai bà chỉ là tên thần phả đặt sau này, khoảng thế kỷ 17, 18. Cả tên Man Thiện, theo giáo sư Thuần, nghĩa là “người Man tốt”, có thể do người Hán gọi. Tên của ông Thi Sách, theo một số tư liệu Trung Quốc được xác định: chồng bà Trưng Trắc tên là Thi. Còn tên của hai bà, có nguồn gốc từ nghề dệt lụa truyền thống của Việt Nam, tương tự như cách đặt tên theo các loài cá của các vua nhà Trần sau này vốn xuất thân từ nghề chài lưới. Xưa kia nuôi tằm, tổ kén tốt gọi là “kén chắc”, tổ kén kém hơn gọi là “kén nhì”; trứng ngài tốt gọi là “trứng chắc”, trứng ngài kém hơn gọi là “trứng nhì”. Do đó, theo sách Danh tướng Việt Nam, tên hai bà vốn rất giản dị là Trứng Chắc và Trứng Nhì, phiên theo tiếng Hán gọi là Trưng Trắc và Trưng Nhị.

Khi hai bà Trưng khởi nghĩa chống quân Hán, bà Man Thiện luôn luôn có mặt cùng các con bàn việc cơ mật. Bà mất trong thời gian chống Mã Viện. Nhân dân địa phương lập miếu thờ bà, gọi là Miếu Mèn, nay ở làng Nam Nguyễn, huyện Ba Vì, tỉnh Hà Tây vẫn còn ngôi mộ cổ của bà. Nhân dân gọi đó là Mả Dạ (tiếng Việt cổ gọi các cụ bà là “dạ”).

Sự nghiệp

Các Lạc tướng Mê Linh và Chu Diên có ý chống lại sự cai trị tàn bạo của Thái thú Tô Định. Định bèn bắt giết Thi Sách để trấn áp tinh thần người Việt.

Tháng 2, năm Canh Tý (40), vì Tô Định dùng pháp luật trói buộc, lại thù Tô Định giết chồng mình, Trưng Trắc cùng với em gái là Trưng Nhị nổi binh đánh hãm trị sở ở châu. Tô Định chạy về nước. Các quận Nam Hải, Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố đều hưởng ứng. Hai bà lấy được 65 thành ở Lĩnh Nam. Trưng Trắc tự lập làm vua, xưng là Trưng Nữ Vương.

Ngày 30 tháng 2 năm Tân Sửu (41), nhà Hán thấy bà xưng vương dấy quân đánh lấy các thành ấp, các quận biên thùy, nên hạ lệnh cho các quận Trường Sa, Hợp Phố và Giao Châu sắp sẵn xe thuyền, sửa sang cầu đường, thông các núi khe, chứa thóc lương, cho Mã Viện làm Phục Ba tướng quân, Phù Lạc hầu Lưu Long làm phó sang xâm lược.

Tháng Giêng năm Nhâm Dần (42), Mã Viện tiến theo đường ven biển, san núi làm đường hơn nghìn dặm, đến Lãng Bạc (ở phía tây Tây Nhai của La Thành) đánh nhau với vua. Hai bà thấy thế giặc mạnh lắm, tự nghĩ quân mình ô hợp, sợ không chống nổi, lui quân về giữ Cấm Khê (sử chép là Kim Khê). Quân cũng cho vua là đàn bà, sợ không đánh nổi địch, bèn tan chạy.

Năm Quý Mão (43), Hai Bà Trưng chống cự lại với quân nhà Hán, thế cô, bị thua, đều tử trận. Mã Viện đuổi theo đánh quân còn sót lại huyện Cư Phong thì tàn quân đầu hàng, Mã Viện bèn dựng cột đồng (tương truyền ở trên động Cổ Lâu châu Khâm) làm giới hạn cuối cùng của nhà Hán, và khắc lên đó dòng chữ thề: “Cột đồng gãy thì Giao Chỉ diệt” (Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt). Từ đây, nước Việt lại thuộc quyền kiểm soát của nhà Hán. Người dân đã dựng đền thờ Trưng Nữ Vương ở xã Hát Giang, huyện Phúc Lộc (nay ở Hát Môn, huyện Phúc Thọ, tỉnh Hà Tây), và ở đất cũ thành Phiên Ngung cũng có.

Đại Nam quốc sử diễn ca có đoạn kể về cuộc khởi nghĩa của Hai bà Trưng đã trở thành quen thuộc đối với người Việt:

Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Hai Bà thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn.

Đánh giá

Sử gia Lê Văn Hưu viết:

Trưng Trắc, Trưng Nhị là đàn bà, hô một tiếng mà các quận Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố, cùng 65 thành ở Lĩnh Ngoại đều hưởng ứng, việc dựng nước xưng vương dễ như trở bàn tay, có thể thấy hình thế đất Việt ta đủ dựng được nghiệp bá vương. Tiếc rằng nối sau họ Triệu cho đến trước họ Ngô, trong khoảng hơn nghìn năm, bọn đàn ông chỉ cúi đầu bó tay, làm tôi tớ cho người phương Bắc, há chẳng xấu hổ với hai chị em họ Trưng là đàn bà hay sao? Ôi! Có thể gọi là tự vứt bỏ mình vậy.

Sử gia Ngô Sĩ Liên viết:

Họ Trưng giận thái thú nhà Hán bạo ngược, vung tay hô một tiếng mà quốc thống nước ta cơ hồ được khôi phục, khí khái anh hùng há chỉ lúc sống dựng nước xưng vương, mà sau khi chết còn có thể chống ngăn tai họa. Phàm gặp những việc tai ương hạn lụt, đến cầu đảo không việc gì là không linh ứng. Cả bà Trưng em cũng thế. Vì là đàn bà mà có đức hạnh kẻ sĩ, cái khí hùng dũng trong khoảng trời đất không vì thân chết mà kém đi. Bọn đại trượng phu há chẳng nên nuôi lấy cái khí phách cương trực chính đại ấy ư?

Hoàng đế Tự Đức viết trong Khâm định Việt sử thông giám cương mục:

Hai Bà Trưng thuộc phái quần thoa, thế mà hăng hái quyết tâm khởi nghĩa, làm chấn động cả triều đình Hán. Dẫu rằng thế lực cô đơn, không gặp thời thế, nhưng cũng đủ làm phấn khởi lòng người, lưu danh sử sách. Kìa những bọn nam tử râu mày mà chịu khép nép làm tôi tớ người khác, chẳng những mặt dày thẹn chết lắm ru!

Ghi lại từ Bách khoa toàn thư Wikipedia

Một vài ca khúc vinh danh Hai Bà Trưng:

Trưng Nữ Vương

Hai Bà Trưng

Hai Bà Trưng (diễn ngâm)

THỜI CƠ ÐÃ CHÍN MUỒI

Kể từ khi cuộc Cách Mạng Hoa Lài khởi đầu cho đến nay, là người Việt Nam ai ai cũng nao nức trong lòng, khi thấy sự thành công của Tunisia và Ai Cập, nhất là khi biết được dư luận quốc tế đã theo dõi kỹ càng những diễn biến tại Lybia và sẵn sàng giải cứu dân chúng vô tội một khi tên độc tài khát máu Gaddafi hung hăng muốn nuốt trộng mấy triệu người dân Lybia mà hắn ta nói rằng họ vẫn còn yêu mến hắn.

Trong bài “Giờ hành động đã điểm”, sau khi lấy 2 trường hợp của 2 nhà độc tài Ben Ali và Mubarak, và trường hợp thứ 2 của Gaddafi là cái gương tay liếp cho Cộng Sản Việt Nam thấy điều hơn lẽ thiệt về 2 phương diện: - một là một khi dân chúng đứng lên làm Cách Mạng Hoa Lài Việt Cộng không thể nào chống đối nổi, hai là một khi cuộc Cách Mạng Hoa Lài nổi lên, tất cả tài sản mà Việt Cộng cướp được bấy lâu này đều bị tiêu tan. Vì sau khi cố gắng chống trả dân chúng một thời gian ngắn 2 tên độc tài Ben Ali và Mubarack đã đầu hàng và sống lưu vong, nhưng tài sản chúng kiếm được đã bị phong tỏa, hai là trường hợp của Gaddafi đang dùng bạo lực để cố thủ, hiện nay chính phủ Thụy Sĩ cũng đã phong tỏa tài sản của Gaddafi, ngăn chận bất cứ sự yễm trợ tài chánh cho Gaddafi và những kẻ thân tín của y.

Riêng Cộng Sản Việt Nam còn có một cơ may, đó là cuộc Cách Mạng Hoa Lài chưa bùng nổ hẳn ở Việt Nam. Việt Cộng nên chớp thời cơ, lợi dụng chút thì giờ “khi trời chưa mưa” làm hòa với dân chúng để tránh tình trạng “chạy trời không khỏi nắng” như 3 tên độc tài trên kia. Nhất là đừng hy vọng dẹp được cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Việt Nam, vì những điều kiện khách quan và chủ quan mà tôi đã trình bày. Vậy bao giờ dân chúng Việt nam nên nổi dậy làm cuộc Cách Mạng Hoa Lài?

Từ khi cuộc cách mạng ở Tunisa bùng nổ, đồng bào trong cũng như ngoài nước coi như 99,99% đều đồng ý cuộc Cách Mạng Hoa Lài ở Việt Nam nổ ra càng sớm càng tốt. Ðã có rất nhiều Hội Ðoàn ra tuyên cáo kêu gọi đồng bào đứng lên đấu tranh, hầu hết các cá nhân trên Internet cũng đều hô hào đồng bào “dậy mà đi hỡi đồng bào ơi”. Dậy mà đi đâu? Dĩ nhiên là đi lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam. Nhưng mấy ngày qua bổng dưng có một vài người “lội giòng nước ngược”, cố chứng minh rằng “thời cơ chưa tới”. Người ta cho rằng “Thiên Thời, Địa Lợi và Nhân Hòa” không có. Thử hỏi khi cái dây thòng lọng Việt Cộng đang ngày càng siết mạnh vào cổ một người, có nên “coi bói” xem có Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa hay không rồi mới bứt cái dây? Điều cần biết là Việt Cộng có thực sự đang cầm cái dây thòng lọng và càng ngày dân Việt Nam càng bị siết cổ hay không? Ai cũng có thể trả lời được. Có nước nào mà vi phạm luật giao thông, tức là tội vi cảnh và bị đánh chết một cách vô tội vạ hay không? Chỉ một vài tháng mà đã có tới 19 vụ công an đánh chết người chỉ vì tội không phải tội hay không? Có nước nào mà cả tập đoàn chóp bu cấp tỉnh, hiếp dâm nữ sinh vị thành niên rồi vu cho nạn nhân “làm điếm” và bắt nhốt nạn nhân không? Chẳng những dân chúng bị thắt cuống họng mà chính tổ quốc cũng ngày càng lâm nguy? Nhân Hòa ở đây chứ ở đâu? Có chế độ nào mà tịch thu từng tấc đất của dân chỉ để “qui hoạch” bán cho ngoại nhân lấy tiền bỏ túi hay không? Ngày trước Hồ Chí Minh mở chiến dịch Cải Cách Ruộng Ðất giết và tịch thu ruộng đất địa chủ, ngày nay VC tịch thu đất của những kẻ quần rách, áo ôm, đợi đến lúc VC lột cái khố trên mình dân mới có đủ nhân hòa? Nông dân bị bóc lột, công nhân bị bóc lột, phụ nữ bị bóc lột, tôn giáo bị bóc lột, v.v… tại sao ngăn cản họ đứng lên đập tan quyền lực bóc lột mà còn cho họ hèn nhát không dám làm? Khi mà những người dân bị đàn áp đến nỗi cả thế giới lên án mà còn cho rằng chưa có nhân hòa thì cái nhân hòa mà những ai nêu lên để trì hoản cuộc Cách Mạng Hoa Lài là loại nhân hòa gì?

Có người cho rằng phải đợi chính người Cộng Sản đứng ra lật đổ chế độ Cộng Sản như Gobachev, như Yeltsin thì mới mong thành công. Nếu rủi 10 năm, 20 năm… nữa mà vẫn chưa có người Cộng Sản đứng lên thì dân tộc đi về đâu? Lúc đó dất nước có còn là của người Việt Nam hay đã trở thành của Tàu? Chúng tôi không phủ nhận nếu có người Cộng Sản đứng lên thì rất thuận tiện. Việt Cộng cũng biết đều đó từ khuya rồi. Do đó, chúng chia nhau quyền lợi “tập thể tham nhũng, cá nhân phụ trách”. Cũng vì vậy mà 99% cán bộ từ chóp bu cho đến tép riu đều công nhận chủ nghĩa Cộng sản phản dân hại nước, nhưng họ chỉ công nhận như vậy khi nào họ đã … nghỉ hưu! Thậm chí những kẻ đã nghỉ hưu cũng còn quyền lợi, con cháu họ cũng có quyền lợi, do đó, họ không dám đứng lên đấu tranh vì sợ bĩ mất quyền lợi. Nói cách khác vì Việt Cộng biết trước “ngón đòn” này, nên chúng đã đề phòng với một thủ đoạn thâm độc. Luận điệu đợi Gobachev, Yeltsin Việt Nam là luận điệu của những kẻ không có xương sống. Nói cách khác, Việt Cộng hôm nay chỉ có quyền lợi. Do đó, một khi chúng ta khởi xướng cuộc Cách Mạng, tư tưởng của những tên Việt Cộng sẽ chao đảo?

Ngoài ra, trong hàng ngũ Việt Cộng cũng có những kẻ còn chút đỉnh lương tâm con người. cũng có những kẻ đã chứng kiến biết bao nhiêu đồng đội, đồng bào đã ngã gục vì “bài học của Đặng Tiểu Bình” ban cho Việt Cộng năm 1979, thế mà ngày nay, Việt Cộng lại là những tôi tớ trung thành, đang giúp đỡ Trung Cộng chiếm dần đất nước. Chúng ta phải tạo cơ hội cho những Việt Cộng còn chút lương tâm này trở về với chính nghĩa quốc gia, như 2 phi công Lybia đã vứt bỏ máy bay không oanh tac đồng bào của họ. Kẻ sáng dắt người mù chứ không ai đợi kẻ mù đắt người sáng. Có nhân hòa hay không đã được trả lời: Có.

Cả thế giới đang sôi sục vì Cách Mạng Hoa Lài. Việt Nam và Trung Cộng đã bị liệt vào danh sách 11 nước còn lại cần có Cách Mạng Hoa Lài vì độc tài đàn áp, bóc lột. Cuộc Cách Mạng Hoa Lài của 3 nước Tunisia, Ai Cập, và Lybia đã được quốc tế ủng hộ mạnh mẽ, thậm chí giải pháp quân sự cũng được nghĩ đến. Mặt khác, lâu nay những kẻ thiển cận cho rằng “sợ một khi chúng ta lật đổ CSVN thì Trung Cộng đưa quân qua”, nhưng quốc tế đã lên án mạnh mẽ cả 3 tên độc tài. Giấc mơ Trung Cộng cứu Việt Cộng đã tan thành mây khói. Khi quốc tế mạnh mẽ yễm trợ Cách Mạng Hoa Lài, Việt Nam là 1 trong những nước cần phải có cách mạng mà chúng ta “chờ Việt Cộng” biết đến bao giờ? Khi quốc tế sẵn sàng ủng hộ chúng ta, chúng ta không làm, thử hỏi có phải VC không độc tài, đảng trị nên dân chúng “bằng lòng” sống chung với chúng, hay dân tộc Việt Nam hèn nhát cho đến nỗi không dám làm Cách Mạng Hoa Lài? Cách mạng Hoa Lài là Phong Trào, là cơ hội, Việt Nam không đón lấy cơ hội này mà chỉ chờ “sung Việt Cộng rụng” là nghĩa làm sao? Thiên Thời đang có, đừng bỏ lỡ cơ hội.

Cách Mạng Hoa Lài đã đến Hoa Lục, Trung Cộng đang lo sợ. Chúng lo sợ vì dầu hỏa của Hoa Lục một phần do Lybia cung cấp. Trong khi quan thầy Việt Cộng đang “mắc nước xe lồng” như vậy, Việt Cộng đang “mồi cô” hay cô đơn, tại sao chúng ta không lợi dụng cái “Thiên Thời và Ðịa Lợi” này mà lại để cho Việt Cộng và Trung Cộng mua thời gian “nhất dạ sinh bá kế”?

Tóm lại những kẻ bảo hoàng Việt Cộng hơn vua mới có tư tưởng hèn nhát, và đưa ra luận điệu đợi cán bộ Việt Cộng ra tay trước, đợi cho VC xâu xé nhau, đợi cho diễn biến hòa bình kiểu VC. Mấy chục năm qua chúng ta đã đợi, giờ đây, cơ hội ngàn năm một thuở, tại sao còn chần chờ?

Trước khi đi đến phương thức hành động, chúng ta cũng nên loại bỏ những ý tưởng có thể làm cho suy yếu Cách Mạng Hoa Lài. Mỗi lần Trung Cộng và Việt Cộng nghe mấy chữ “Cách Mạng Hoa Lài” làm cho tim gan chúng như có người bóp nghẹt. Mỗi khi chúng ta dùng mấy chữ “Cách Mạng Hoa Lài” lập tức dư luận quốc tế hiểu đó là biểu tượng cho cuộc cách mạng mạnh mẽ tiêu diệt độc tài đảng trị, cá nhân trị. Do đó chúng ta cũng chỉ nên dùng mấy chữ Cách Mạng Hoa Lài để thống nhất ý chí, đoàn kết một lòng, để dư luận quốc tế ý thức rõ ràng cuộc cách mạng của chúng ta, đừng làm họ phân tâm khi nghe chúng ta gọi Cách Mạng Hoa Sen, Hoa Súng, đừng đặt thêm tên cũng đừng vẽ thêm cờ vàng, cờ đỏ mà sinh ra chia rẽ giữa tôn giáo, giữa người trong nước và hải ngoại. Ngfoài ra, thời gian trước đây, tay sai Việt Cộng liên tục đánh phá linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân và các nhân vật tranh đấu khác. Hôm nay, mũi dùi tập trung vào bác sĩ Nguyễn Ðan Quế. Cộng Sản có ngu thì chúng cũng chừa lề. Vô lý chúng đưa ông Nguyễn Ðan Quế ra để dàn dựng cuộc Cách Mạng Hoa Lài tạo cho chúng có cơ hội dùng võ lực để tiêu diệt đồng bào? Luật sư Lê Thị Công Nhân, linh mục Nguyễn Văn Lý, và ngay cả bác sĩ Nguyễn Ðan Quế đã được cả Việt Cộng lẫn Hoa Kỳ cho ra hải ngoại mà họ không đi, ở lại để đấu tranh cho dân tộc, đó là một sự hy sinh phải ghi nhận.

Phương pháp mà dân chúng Ai Cập đã dùng để tổ chức, để liên lạc, để thông tin, hội họp v.v… là internet. Internet nhanh hơn báo giấy, phổ biến hơn rađio, TV, rộng khắp địa cầu đâu đâu cũng nhận được. Chúng ta phải tận dụng nó để khởi xướng cuộc cách mạng. Trong bài “Giờ Hành Ðộng đã điểm” chúng tôi có đề cập đến một vài “tia lửa” khởi đầu cho cuộc cách mạng. Từ nay, mỗi khi có người vì đấu tranh cho tự do dân chủ mà bị Việt Cộng bắt, đồng bào lập tức kéo nhau đến hang ổ Việt Cộng bắt buộc phải trả tự do cho họ. Tận dũng điện thoại cầm tay, internet để liên lạc, để kêu gọi, càng đông càng tốt, càng nhanh càng có hiệu quả. Mỗi khi công an Việt Cộng hành hung, đánh đập người nào, đồng bào cũng kéo đến bao vây, giải thoát cho người vô tội. Những tia lửa này có thể bùng lên ngọc lửa Cách Mạng Hoa Lài. Nghĩa là bất cứ một nguyên nhân nào dù nhỏ hay lớn cũng có thể bùng lên cuộc cách mạng.

Những tên tay sai Việt Cộng đừng hy vọng bạo lực Việt Cộng sẽ đập tan cuộc cách mạng Hoa Lài Việt Nam. Vì cả thế giới đang lên án bạo lực và sẵn sàng can thiệp một khi Việt Cộng dùng bạo lực đối với dân chúng. Ðừng mơ tưởng người Việt hèn nhát, dễ bị khuất phục hơn các dân tộc Phi Châu và Trung Ðông, nhất là đừng mộng tưởng rằng 85 triệu đồng bào đều có đầu óc nô lệ ngoại bang như bọn chóp bu Việt Cộng. Việt Cộng hôm nay đang chửi cha Việt Cộng thập niên 40, 50, 60, 70. Việt Cộng hôm nay đã vứt bỏ Các Mác, Lê Nin và cả Hồ Chí Minh vào sọt rát. Việt Cộng ngày nay chỉ có tài sản, làm giàu, hưởng thụ. Bằng cớ là VC bán luôn lãnh thỗ, lãnh hải của tổ tiên. Cách Mạng Hoa Lài là dịp để chúng bỏ tối ra sáng, bảo dảm được tính mạng và tài sản cũng như gia đình vợ con. Cuộc cách mạng Hoa Lài nổ ra sớm chừng nào tốt chừng đó.

Lê Văn Ấn

Biểu tình đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2011-03-07
Sự thành công của cuộc cách mạng Hoa Lài tại Tunisia và Ai cập đã thổi một làn gió mới vào các quốc gia đang sống trong chế độ độc tài trên thế giới và trong cộng đồng người Việt hải ngoại.
Photo by Hien Vy/RFA
Cộng đồng VN ở Houston biểu tình đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam vào ngày 6 tháng 3 năm 2011

Từ "cách mạng hoa lài"...

Để cổ võ cho phong trào đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền tại Việt Nam, người Việt hải ngoại đã biểu tình nhiều nơi trong tuần qua.
Vào cuối tuần 26 và 27 tháng Hai, một số người Việt tại Nam California đã tuyệt thực và biểu tình. Thứ Sáu, mùng 4 tháng Ba, tại Bắc California cũng có một biểu tình trước tòa Tổng lãnh sự Việt Nam.
Vào thứ Bảy,5 tháng Ba tại Frankfurt, nước Đức, cũng có một cuộc biểu tình trước tòa Lãnh sự Việt Nam. Và vào trưa Chủ Nhật, 6 tháng Ba, khoảng trên dưới một ngàn người Việt đã tề tựu trong khuôn viên Tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ cũng để đòi Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam.
Người Việt Quốc gia tại hải ngoại sẽ luôn luôn sát cánh với đồng bào quốc nội và sẽ cùng với đồng bào quốc nội tranh đấu cho đến khi đạt được Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam
Ông Trần Trí Hoàng
"Tự Do cho Việt Nam. Dân Chủ cho Việt Nam. Nhân quyền cho Việt Nam ..."
Đó là vài trong những khẩu hiệu được đồng hương Việt Nam hô to trong buổi biểu tình trưa Chủ Nhật, ngày 6 tháng 3 vừa qua tại Houston. Trưởng ban tổ chức, ông Trần Trí Hoàng cho biết lý do nhóm Hoa Lư kêu gọi đồng hương xuống đường :
"Cám ơn quí vị hiện diện đông đủ nơi đây để góp phần chuyển ngọn lửa đấu tranh về Việt Nam, kêu gọi đồng bào quốc nội thân yêu của chúng ta hãy đứng lên cùng trào lưu cách mạng Hoa Lài, xuống đường đòi cho bằng được Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và xóa bỏ chế độ độc tài, độc đảng, cộng sản Việt Nam.
traigiabinh-250.jpg
Biểu tình đòi tự do, dân chủ cho VN tại Houston. Photo by Hien Vy/RFA
Đảng Cộng sản Việt Nam đang tước bỏ tất cả các quyền căn bản nhất của con người, đang áp đặt một nền độc tài, hà khắc lên đầu dân tộc. Không ai ban phát cho chúng ta Tự do và chúng ta cũng không thể van xin để được tự do. Muốn có Tự do, chúng ta phải vứt bỏ sợ hãi, tranh đấu quyết liệt cho dù có phải hy sinh bằng máu, bằng nước mắt , bằng đau khổ và đôi khi bằng cả chính sinh mạng của mình.
Người Việt Quốc gia tại hải ngoại sẽ luôn luôn sát cánh với đồng bào quốc nội và sẽ cùng với đồng bào quốc nội tranh đấu cho đến khi đạt được Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam"
Một sinh viên trẻ tên David cho biết lý do em tham dự cuộc biểu tình:
"Là người Việt Nam, mình cũng mong muốn người Việt Nam có Tự do ở Việt Nam như các nước dân chủ. Nên cháu ra đây để support và mong một ngày nào đó Việt Nam sẽ có Tự do"
Anh Bùi Ngọc Thắng thì chia sẻ rằng người Việt hải ngoại luôn luôn ủng hộ phong trào tranh đấu quốc nội:
"Ở hải ngoại này chúng tôi là những người tiếp sức cho công cuộc đấu tranh trong nước và tác động cho trong nước biết rằng chúng tôi không bao giờ quên họ. Và chúng tôi luôn ủng hộ tinh thần đấu tranh của những người trong nước ..."

...đến "cách mạng hoa sen"?

Trong khi đó, một người trẻ khác tên Trâm cho rằng tiếng nói của người Việt hải ngoại dù ở rất xa Việt Nam cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc tranh đấu cho Tự do của người trong nước:
"...dù ít hay nhiều thì nó cũng có ảnh hưởng vì người ta hiểu được ở hải ngoại ít nhất cũng có quyền tự do hội họp, tự do lên tiếng. Được phản đối những gì mình muốn chứ không phải như trong nước mà tụ họp là phạm luật"
houston3-250.jpg
Biểu tình tại Houston hôm 06/3/2011. Photo by Hien Vy/RFA
Và ông Thanh Nguyễn cũng đồng ý như vậy:
"Có, bởi vì tuổi trẻ và đồng bào trong nước sẽ thấy có người ở nước ngoài hỗ trợ thì họ sẽ đứng lên để tranh đấu"
Nhiều người tin rằng cuộc "Cách Mạng Hoa Lài" cũng sẽ lan đến Việt Nam. Ông Chu Hữu cho rằng:
"Không chóng thì chày cũng sẽ thành công. Thuận lòng trời, thuận lòng dân thì sẽ được. Đảng cộng sản Việt Nam đang cai trị toàn dân một cách sắt máu. Họ tiêu diệt tôn giáo và tự do dân chủ nhân quyền. Họ cướp đất, cướp đai và hành hạ con người Việt Nam rất khổ sở. Cho nên họ không thể tồn tại mãi được"
Và theo ông Thanh là Việt Nam sẽ có cuộc "cách mạng Hoa Sen":
"Sẽ lan về Việt Nam và ngay bây giờ Việt Nam đang có cuộc cách mạng Hoa Sen. Hy vọng một ngày nào đó sẽ chấm dứt chế độ Cộng sản"
Dù rất mong muốn người dân Việt được Tự do và Dân chủ nhưng ai ai cũng lo ngại là sẽ có một cuộc đàn áp từ nhà nước Việt Nam, nếu có một cuộc nổi dậy của dân chúng. Anh Bùi Ngọc Thắng lo ngại có thể Việt Nam sẽ có một "Thiên An Môn" như tại Trung quốc hơn hai thập niên trước:
"Việt cộng là học trò của Trung cộng nên Trung cộng làm gì thì Việt cộng cũng sẽ làm như vậy, nhưng có tiếng nói của người Việt hải ngoại cũng như chúng tôi đưa tiếng nói lên quốc hội của nơi chúng tôi đang cư ngụ, thì có thể Việt Nam sẽ không dám đàn áp mạnh như ở Thiên An Môn "
Đảng cộng sản Việt Nam đang cai trị toàn dân một cách sắt máu. Họ tiêu diệt tôn giáo và tự do dân chủ nhân quyền. Họ cướp đất, cướp đai và hành hạ con người Việt Nam rất khổ sở. Cho nên họ không thể tồn tại mãi được.
Ông Chu Hữu
Nhưng sinh viên David Nguyễn thì cho rằng:
"Sẽ có đàn áp, nhưng muốn có Tự do thì phải không e ngại. Phải vượt qua những cái đó để tìm Tự do. Cuộc tranh đấu nào cho Tự do cũng sẽ có đổ máu và chính những đổ máu đó sẽ mang lại Tự Do"
Trong khi đó ông Chu Hữu thì tin rằng sự đàn áp sẽ khó khăn hơn nếu toàn dân cùng lên tiếng:
"Nếu toàn dân đồng lòng đoàn kết đứng lên thì đảng Cộng sản không làm gì được. Nếu cá nhân lẻ tẻ thì họ sẽ tìm cách tiêu diệt nhưng với một số lượng 80 triệu dân cùng nổi dậy thì họ có ba đầu sáu tay cũng không làm gì được"
Chúng tôi xin mượn lời phát biểu của Dược sĩ Nguyễn Khoa Diệu Thảo, một người trong ban tổ chức, để kết thúc bài phóng sự này:
"... đặc biệt xin một tràng pháo tay cho những em du học sinh đã không còn sợ tòa lãnh sự mà ra đây ủng hộ cuộc đấu tranh cho Dân chủ tại Việt Nam. Hy vọng ngọn lửa hôm nay có thể sẽ nối tiếp về Việt Nam để giúp tinh thần thêm cho những người đang tranh đấu tại Việt Nam..."

Bài Xem Nhiều