We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 15 March 2011

Chỉ cần không biết sợ


Chung quanh các cuộc nổi dậy đã thành công cũng như chưa thành công ở một số quốc gia thuộc Trung Đông và Bắc Phi gần đây, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học, trong đó, theo tôi, bài học này là quan trọng nhất: Không biết sợ.

Khi được các phóng viên hỏi, những người xuống đường biểu tình ở Tunisia, Ai Cập, Bahrain, Yemen, Iran và Libya thường nói một câu giống nhau: Họ không còn thấy sợ nữa. Mà thật, nhìn mặt họ, trên tivi, chúng ta cũng không thấy có chút sợ hãi nào cả. Nếu không hò hét thì họ cũng bình thản đứng yên trên đường phố. Riêng ở Tunisia và Ai Cập, xe thiết giáp của quân đội đến, họ cũng vẫn đứng yên. Thậm chí, nhiều người còn vẫy chào, có khi tặng hoa cho lính đang ngồi trên xe. Ở Libya thì người ta chống trả kịch liệt khi bị phe thân Đại tá Muammar el-Qaddafi tấn công.

Có thể nói chính việc không-biết-sợ ấy vừa là nguyên nhân hình thành các cuộc nổi dậy và cũng đồng thời là nguyên nhân dẫn đến sự thành công của các cuộc nổi dậy ấy.

Không phải chỉ bây giờ dân chúng các quốc gia ở Trung Đông và Bắc Phi mới bị đối xử một cách bất công và tồi tệ. Ách độc tài và nạn tham nhũng đã đày đọa họ từ cả mấy chục năm nay. Thế nhưng, trong chừng ấy năm, họ vẫn câm lặng chịu đựng. Bị áp bức: họ cắn răng chịu. Bị nghèo đói: họ ra đường buôn bán lặt vặt hay thậm chí, ăn xin, ăn cắp để sống qua ngày. Nhìn giới cầm quyền sống giàu có và xa hoa một cách bất chính: họ vẫn im lặng. Rất hiếm, cực kỳ hiếm những người đủ can đảm lên tiếng kêu gọi hay tranh đấu cho một sự thay đổi theo hướng tốt lành và bình đẳng hơn. Hầu hết người dân, tuyệt đại đa số người dân, đều tiếp tục chịu đựng chỉ vì một lý do duy nhất: khiếp sợ.

Mà các nhà độc tài thì rất lão luyện trong việc củng cố những nỗi khiếp sợ ấy. Bằng tuyên truyền: lúc nào cũng đề cao sức mạnh của họ. Và bằng bạo lực: mật vụ, công an và cảnh sát có mặt hầu như khắp nơi để theo dõi mọi người, sẵn sàng ra tay trấn áp bất cứ ai bày tỏ chút phản đối nào đối với chính quyền.

Ai cũng tưởng sự khiếp sợ như vậy sẽ kéo dài mãi. Giới cầm quyền độc tài lại càng tưởng như thế. Chắc chắn trước khi dân chúng đổ xô xuống đường, Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali của Tunisia và Tổng thống Hosni Mubarak của Ai Cập không thể tưởng tượng được là người dân của họ lại có ngày không còn sợ như vậy. Đại tá Qaddafi, sau đó, cũng không tưởng tượng được. Ngay cả khi dân chúng đã xuống đường, đã giành quyền kiểm soát khá nhiều địa phương trong cả nước, trong một cuộc phỏng vấn của các ký giả phương Tây, Qaddafi vẫn còn dõng dạc tuyên bố: “Không ai xuống đường cả!”, “Dân chúng cả nước đều yêu mến tôi!”

Tôi tin là ngay chính dân chúng, những người đã hoặc đang xuống đường đòi tự do và dân chủ ở các nước ấy, trước đó, cũng không thể tưởng tượng nổi là có ngày họ lại không còn biết sợ.

Nói cho đúng, theo tôi, suốt cả mấy chục năm trước: họ sợ. Một ngày trước khi đổ xô xuống đường: chắc họ cũng sợ. Có lẽ chỉ một hai giờ trước khi xuống đường họ mới bớt sợ. Bớt chứ không phải là hết. Tôi tin họ chỉ không còn thấy sợ nữa khi chung quanh họ đã có trùng trùng điệp điệp những người cùng cảnh ngộ và cùng lý tưởng quyết tâm chống lại độc tài.

Sự phẫn nộ trước họa độc tài và tham nhũng khiến người ta bất chấp sợ hãi chứ bản thân sự phẫn nộ không đủ làm tiêu tan hẳn mọi sự sợ hãi. Yếu tố làm cho sự sợ hãi ấy biến mất nằm ở chỗ khác: đám đông.

Khi người ta đứng một mình, ngay cả lúc ở trong nhà của mình: sợ. Túm tụm với nhau vài ba chục hoặc vài ba trăm người: sợ. Nhưng khi đứng giữa đám đông gồm cả hàng ngàn, hàng chục ngàn người, nỗi sợ hãi sẽ tự nhiên biến mất. Lúc ấy, kẻ sợ không còn là những người biểu tình. Mà là giới cầm quyền. Cuối cùng, chính những kẻ từng thét ra lửa ấy đã bỏ chạy.

Dĩ nhiên, vẫn có những kẻ không sợ, vẫn ra lệnh bắn sả vào đám đông. Chuyện ấy đã từng xảy ra ở Thiên An Môn hơn hai chục năm về trước. Nhưng một chuyện như vậy có lẽ sẽ không thể xảy ra vào lúc này.

Nếu biến cố Thiên An Môn xảy ra ở thời điểm hiện nay, con số mấy chục ngàn sinh viên đổ xô xuống đường sẽ trở thành một lực lượng lớn hơn gấp bội, cả hàng chục hay thậm chí, hàng trăm, hàng ngàn lần, nhờ một yếu tố: truyền thông. Đã đành mọi diễn biến ở Thiên An Môn năm 1989 đều được các cơ quan truyền thông trên thế giới theo dõi và loan tải. Nhưng thời ấy chỉ có báo in, truyền hình và truyền thanh. Bây giờ thì có vô số các phương tiện khác. Không những đa dạng hơn mà còn phổ biến hơn và nhất là, nhanh chóng hơn. Bây giờ, mọi chiếc điện thoại di động đều có thể trở thành vũ khí: chúng không những được dùng để liên lạc mà còn dùng để chụp ảnh và những bức ảnh ấy dễ dàng được gửi đi khắp nơi. Nếu mỗi người chỉ gửi đi một bức ảnh và một tin nhắn, sự hiện diện của số người trên đường phố sẽ được nhân lên gấp cả hàng chục lần. Và họ có cả thế giới đứng sau lưng họ. Ủng hộ họ.

Tuy nhiên, ở đây, tôi không đi sâu vào những sự khác biệt giữa thời của Thiên An Môn và thời bây giờ. Tôi chỉ muốn trở lại với luận điểm nêu ở trên: Dân chúng ở các nước Trung Đông và Bắc Phi chỉ bớt sợ ở thời điểm quyết định và chỉ hết sợ khi họ đã thực sự xuống đường. Khi họ hết sợ cũng là lúc họ thành công.

Cần phân biệt mức độ bớt sợ và hết sợ ở các nước Trung Đông và Bắc Phi: chúng khác nhau. Những sự phân tích ở trên có lẽ chỉ đúng với hai quốc gia đầu tiên bùng nổ cách mạng dân chủ: Tunisia và Ai Cập. Ở các quốc gia khác, sau đó, kể cả ở Libya hiện nay, cảm giác bớt sợ có lẽ xuất hiện sớm hơn và với mức độ cao hơn nhờ những sự thành công vang dội của dân chúng các nước lân cận. Những sự thành công ấy cho thấy ý định nổi dậy của họ không còn là một cuộc phiêu lưu liều lĩnh hay dại dột và cũng không còn là một ước mơ viển vông nữa.

Người ta thường nói: đối với một người, không có gì giúp cho người ta thành công nhanh bằng chính sự thành công. Thành công nuôi dưỡng sự tự tin. Tự tin giúp người ta dám quyết định và dám đương đầu với thử thách. Có quyết định và có đương đầu thì mới có những thành công liên tiếp được. Với một cộng đồng, cũng vậy. Những sự thành công của dân chúng ở Trung Đông và Bắc Phi giúp người dân ở vô số các quốc gia đang chịu đựng nạn độc tài khác thấy được một điều: Chỉ cần bớt sợ, dù chỉ một chút, người ta có thể dấn thân; và khi đã dấn thân vào cuộc tranh đấu thì tự nhiên những nỗi sợ hãi sẽ không còn nữa.

Và khi họ không còn sợ hãi nữa thì đến lượt bọn độc tài sẽ khiếp sợ.

Nguyễn Hưng Quốc Blog

Việt Nam - thêm một lần lỡ tàu!




Thế là Việt Nam lại lỡ con tàu “cách mạng hoa nhài” từ các nước Bắc Phi và Trung Đông. Như đã từng lỡ con tàu cách mạng “nhung”, cách mạng “màu” ở các nước Đông Âu thuộc khối XHCN cũ và ở Liên Xô hơn 20 năm trước.

Và trước đó, sau khi thống nhất đất nước, giai đoạn từ năm 1975-1985, nếu những người cộng sản biết nắm lấy cơ hội, biết nhìn xa và có tấm lòng rộng mở, thi hành một đường lối chính sách khác hẳn về chính trị, đối nội, đối ngoại, lẫn kinh tế, văn hóa, Việt Nam có thể đã đi theo một con đường khác hẳn. Đối nội, người Việt Nam, nhất là người miền Nam đã không phải chịu thêm những vết thương hậu chiến nặng nề từ sự phân biệt Bắc-Nam, chủ nghĩa lý lịch, trại cải tạo và rất nhiều sự sai lầm khác buộc hàng triệu người phải bỏ nước ra đi và cho đến bây giờ việc hòa giải, hòa hợp vẫn chưa thực hiện được; kinh tế miền Nam có thể đã không bị phá sản, cả nước đã không phải suýt nữa thì chết đói chẳng khác nào Bắc Hàn bây giờ để rồi mãi đến năm 1986, những người lãnh đạo mới bừng tỉnh “mở cửa”, thay đổi, thực chất là đi lại từ đầu, học lại cách làm ăn theo lối kinh tế thị trường…Đối ngoại, Việt Nam có thể đã không phải vướng vào hai cuộc chiến tranh với Campuchia và Trung Quốc, có thể giảng hòa với Mỹ sớm hơn khi chính Mỹ đã chìa bàn tay ra trước trong giai đoạn này, để từ đó hội nhập với thế giới sớm hơn rất nhiều, điều mà Trung Quốc đã làm được sau cuộc chiến tranh biên giới với VN mà thực chất, như nhiều nhà nghiên cứu, bình luận chính trị sau này đã phân tích, là một “món quà” để đổi lấy quan hệ với Mỹ và phương Tây…

Và nếu nhìn xa hơn nữa vào quá khứ, Việt Nam đã từng bỏ lỡ rất nhiều cơ hội khác. Giữa thế kỷ XIX, Minh Trị Thiên Hoàng của nước Nhật đã biết nhìn xa trông rộng, quyết định thực hiện những cải cách triệt để về mọi mặt từ giáo dục, chính trị, quân sự cho đến kinh tế, học tập phương Tây, thoát Á, biến Nhật Bản từ một nước phong kiến với một nền nông nghiệp lạc hậu trở thành một cường quốc về kinh tế-quân sự đầu thế kỷ XX và mấy mươi năm sau nữa, cả thế giới phải khiếp sợ trước sức mạnh quân sự của Nhật trong thế chiến thứ 2. Trong khi đó, Việt Nam thời nhà Nguyễn thì lại làm ngược lại, “bế quan tỏa cảng” khước từ mọi cơ hội cải cách, học hỏi, hậu quả là nước Việt Nam nghèo đói, lạc hậu phải trở thành thuộc địa của Pháp…

Việt Nam. Một dân tộc luôn luôn nhỡ tàu. Nhà văn Võ Thị Hảo từng than như thế. Phải, số phận bi kịch của đất nước này, dân tộc này chính là như thế.

Và bây giờ điều đó đang lập lại.

Trong suốt những ngày qua, khi phong trào cách mạng hoa nhài bắt đầu bùng lên từ Tunisia rồi lan rộng sang Ai Cập và các nước khác ở Bắc Phi, Trung Đông…nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước cũng nhân đó nghĩ suy đến vận mệnh của đất nước. Một câu hỏi đau đáu nhất được đặt ra: Liệu có một cuộc cách mạng như thế ở Việt Nam vào thời điểm này?

Nếu theo dõi một số bài viết, ý kiến của mọi người xung quanh chủ đề này, có thể thấy khá nhiều quan điểm đối chọi nhau nhưng nhìn chung, có thể chia làm hai luồng chính. Quan điểm thứ nhất, thường là của những người Việt ở hải ngoại và những người hoạt động cho phong trào dân chủ, cho rằng sẽ có, và cần phải có một cuộc cách mạng hoa nhài ở Việt Nam vào thời điểm này. Những người ủng hộ quan điểm này thường lý giải dựa trên tình hình kinh tế xã hội lẫn chính trị ở Việt Nam hiện nay quá bí bét, bất ổn về nhiều mặt chưa kể mối họa từ phương Bắc đã quá rõ ràng, người dân VN đã phải chịu đựng một cuộc sống tồi tệ quá lâu rồi, cần phải thay đổi để cứu mình, cứu dân tộc, cứu đất nước. Và rõ ràng là những cuộc cách mạng từ các nước Tunisia, Ai Cập…có những điểm khiến người ta có quyền hy vọng: không do các đảng phái tổ chức chính trị tạo nên, không có một gương mặt lãnh tụ nổi bật, hoàn toàn bất ngờ từ sự bức xúc của chính người dân, từ những cuộc biểu tình ôn hòa và đã đi đến thắng lợi…Tất nhiên, trường hợp của Lybia thì hoàn toàn khác. Có những người rất lạc quan, cũng đã có những lời kêu gọi được đưa ra trên các trang mạng…

Quan điểm thứ hai, thường là của những người ở trong nước, ngược lại, cho rằng VN sẽ không có một cuộc cách mạng, thậm chí chưa nên, không nên có, vào thời điểm này. Một số lập luận được đưa ra để lý giải tại sao như vậy: Có người cho rằng vì cuộc sống ở VN hiện nay dễ chịu hơn xưa nhiều, vì người dân VN đang tạm bằng lòng với những gì họ có. Có người thì chỉ trích phong trào dân chủ ở VN quá yếu, và lập luận: cứ cho là VN sẽ xảy ra một cuộc cách mạng tự phát của quần chúng, thế thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, đâu là lực lượng đối lập có đủ sức đứng ra “làm việc”, thậm chí “giải giáp” đảng cộng sản VN , nắm quyền lãnh đạo đất nước? Liệu có chăng một tình trạng hỗn loạn, xâu xé tranh giành quyền lực khiến mọi chuyện càng thêm bí bét sau đó? Cũng có người cho rằng chỉ khi nào Trung Quốc thay đổi thì VN mới hy vọng có thay đổi, rằng ở VN không thể có cách mạng từ dưới lên mà chỉ có cách mạng từ trên xuống, rằng nên trông đợi vào sự thay đổi từ phía nhà nước VN, họ đã thay đổi nhiều và sẽ còn tiếp tục thay đổi v.v…

Thực tế cho thấy một cuộc cách mạng như mong đợi đã không xảy ra. Nhưng lại không hẳn từ những lý do như quan điểm thứ hai nói trên. Vậy thì vì sao?

Phân tích tình hình chính trị xã hội ở VN hiện nay, phải nói là thời cơ đã quá chín muồi. Quan điểm của ai đó cho rằng vì cuộc sống ở VN hiện nay dễ chiụ hơn trước kia nên người VN cảm thấy tạm bằng lòng như vừa nêu trên là hoàn toàn không đúng. Nếu là thời điểm nào khác, khi chính sách đổi mới bước đầu đã đem lại sự tăng trưởng về kinh tế, thoát khỏi nạn đói theo nghĩa đen…thì còn có lý. Còn hiện nay? Ai đang sống ở VN hoặc nếu không sống ở trong nước nhưng theo dõi đều đặn tình hình qua báo chí, đều thấy rõ VN hiện đang phải đối mặt với một giai đoạn khủng hoảng thực sự về kinh tế. Sự bất ổn đã thể hiện quá rõ. Đây là hậu quả của sự điều hành quản lý kinh tế kém cỏi và những phương pháp sai lầm suốt một thời gian dài, mà người dân đang phải trực tiếp gánh chịu. Lạm phát tăng cao, đồng tiền bị mất giá, vật giá leo thang tác động đến đời sống của từng gia đình. Chỉ trừ một bộ phận nhỏ là tầng lớp quan chức, giới giàu có, trung lưu trở lên ở các thành phố lớn, còn thì nông dân, công nhân, dân nghèo thành thị, sinh viên, công nhân viên chức bình thường cho tới đồng bào ở tỉnh lẻ, vùng sâu vùng xa, dân tộc thiểu số…đời sống thực sự khó khăn. Khái niệm “ổn định” mà nhà nước VN thường đem ra để mỵ dân và “hù dọa” mọi ý muốn đòi thay đổi đã không còn đứng vững nữa. Bởi ổn định đây không chỉ là ổn định về chính trị do được cai trị bằng bàn tay sắt. Người dân cần có sự ổn định về kinh tế, xã hội. Cuộc sống hàng ngày, tương lai có thể hoạch định được. Nên nếu nói đời sống hiện nay đã tạm ổn là một cái nhìn phiến diện. Đừng quên đời sống và thu nhập đầu người của các nước như Tunisia hay Ai Cập còn cao hơn của VN nhiều vậy mà dân chúng họ đã không bằng lòng.

Kinh tế thì như vậy, còn xã hội? Có lẽ cũng không cần phải chứng minh về bức tranh thực trạng xã hội VN hiện nay là như thế nào, chính báo chí truyền thông nhà nước hàng ngày đã nêu lên quá rõ. Nạn tham nhũng, những bất công phi lý trong xã hội, khoảng cách giàu nghèo, đạo đức bị xuống cấp, cái xấu cái ác cái không tử tế ngày càng tràn lan như cỏ dại trong lúc cái đẹp, cái thiện, cái tử tế ngày càng hiếm hoi; giáo dục thì lạc hậu, nạn chạy chữ chạy chức, đạo văn, thói lừa lọc…nhan nhản, môi trường sống bị ô nhiễm, thiên nhiên bị tàn phá… Một người sinh ra trong một gia đình quan chức hoặc có tiền, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì trừ việc kiếm sống và ngắm vuốt bản thân có thể sẽ không thấy hết mọi điều nhưng còn đa số người dân? Vì sao 36 năm sau ngày thống nhất đất nước, người VN vẫn tìm mọi cách bỏ nước ra đi? Đi bằng con đường “xuất khẩu lao động” làm thuê cho xứ người, đi lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc...-những cuộc hôn nhân qua môi giới may ít rủi nhiều; đi học, đi làm ăn rồi tìm cách ở lại v.v…

Nếu thử một lần, tìm hiểu số phận của những người nông dân một nắng hai sương, là một trong hai lực lượng chính đem lại đồng tiền ngoại tệ cho đất nước qua con đường xuất khẩu gạo và các sản phẩm nông nghiệp nhưng lại luôn luôn bị ép giá từ chính những công ty nhà nước, bị cưỡng bức bán rẻ đất đai nhà cửa từ những đợt giải phóng mặt bằng để rồi một ngày nhập trong hàng ngũ dân oan đi khiếu kiện đất đai…Những người công nhân với đồng lương rẻ mạt, bị bóc lột ngay trên đất nước mình. Những ngư dân đi làm thuê ở xứ lạ bị hải tặc bắt cóc, còn ở ngay trên vùng bờ biển nước mình thì bị “tàu lạ” đâm chìm tàu, bắt giữ, đánh đập, đòi tiền chuộc…Những cô gái nông thôn vì nghèo khó phải đi lấy chồng xa, đi làm Ôsin, đi làm gái, đi đẻ thuê…kiếm tiền….Những đồng bào dân tộc thiểu số sống nghèo nàn lạc hậu mọi thứ từ tinh thần đến vật chất…

Nếu thử tìm hiểu, thì câu trả lời cuộc sống ở VN hiện nay có ổn không sẽ khác ngay.

Hoặc nếu một ngày chẳng may đi trên đường bị tai nạn giao thông do một kẻ nào đó chạy xe ẩu tông phải nhưng nếu kiện thì cũng chẳng ăn thua gì; một ngày chẳng may chạy xe ngoài đường quên đội mũ bảo hiểm và bị mấy tay công an đánh cho gãy cổ, tử vong-như đã từng có nhiều người chết oan vì bị những ông công an chả coi mạng sống của dân ra gì, quen thói dùng bạo lực hành hung người dân đến tử vong chỉ vì những sai phạm hết sức nhỏ nhặt; một ngày thấy mình học hành tử tế, làm việc vất vả cả đời nhưng vẫn chỉ là một nhân viên quèn trong khi thằng bạn cùng lớp dốt đặc cán mai, đạo đức tệ hại lại là xếp mình chỉ vì con của ông X cháu của ông Y; một ngày thấy người anh là công nhân xây dựng chết oan chỉ vì công trình đang xây bị “rút ruột", đổ sập trên đầu; người chị ngồi khóc đứa con gái nhỏ bị làm nô lệ tình dục cho ông Hiệu trưởng đạo mạo và những vị quan chức tai to mặt lớn…v.v…và v.v…

Đến lúc đó, câu trả lời cuộc sống ở VN hiện nay có ổn không sẽ khác ngay.

Nghĩa là nói thẳng ra, tình hình kinh tế chính trị xã hội ở VN đã quá đủ cho những mâu thuẫn xã hội dồn nén từ bao lâu nay. Chưa kể, mối họa từ Trung Quốc mà tôi sẽ nói đến sau.

Thế nhưng ở VN vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Vì sao? Phải chua xót mà nhận thấy rằng dân tộc nào chính phủ ấy và ngược lại. Nếu như tính cách của một con người có thể tạo ra số phận của người đó thì với một dân tộc cũng vậy, tính cách của một dân tộc sẽ góp phần quyết định làm nên số phận của dân tộc, đất nước đó. Mà tính cách của một dân tộc phần lớn là từ cái môi trường xã hội tạo nên. Tính cách của người Việt, vốn dĩ đã mang nhiều nhược điểm của người dân sống trong một nước nông nghiệp lạc hậu, cộng thêm một thời gian dài sống dưới một chế độ độc tài toàn trị và một môi trường xã hội tệ hại, đã dần dần hình thành một số “căn bệnh” khó chữa. Trước đây tôi đã từng viết bài “Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội VN”, đó là: bệnh vô cảm;cái xấu cái ác lên ngôi; sự bạc nhược, cầu an; sự giả dối;hoài nghi và mất lòng tin. Và nếu nói kỹ hơn thì sẽ còn một số “bệnh” khác nữa. Một cuộc sống bất an, luôn phải vật lộn với cơm áo gạo tiền, bao nhiêu nỗi lo nỗi sợ hàng ngày, mặt khác, cũng đang tồn tại phổ biến ở VN một lối sống phụ thuộc nặng nề vào vật chất và những giá trị giả, giá trị ảo, qua đó con người được đánh giá dựa theo cái nhà, cái xe, quần áo bên ngoài hay mảnh bằng, cái “ghế”…Cả hai khía cạnh đều khiến tạo nên những thế hệ “phi chính trị”, chỉ quan tâm đến việc mưu sinh và kiếm một chỗ đứng trong xã hội, đến bản thân, gia đình mình. Chưa bao giờ nội lực xã hội VN lại cạn kiệt về mọi mặt và nguyên khí con người VN cũng cạn kiệt đi như bây giờ. Bao nhiêu sự dũng cảm, quật khởi bất khuất, lòng tự hào tự tôn dân tộc đã bị chính những người nắm quyền đất nước bào mòn đi, làm cho hèn hạ bạc nhược đi, như họ.

Tôi cũng muốn nói thêm một ý là một số người viết bài trong nước thường hay tỏ ra coi thường, chỉ trích người Việt hải ngoại và những người hoạt động dân chủ là không hiểu biết về tình hình trong nước, làm chính trị salon…rằng cách mạng nếu có, phải do người trong nước tạo nên. Không ai chối cãi và cũng không ai tranh công gì điều hiển nhiên này. Nhưng vận mệnh đất nước như thế này chưa lo được mà ngồi chỉ trích chê bai nhau làm gì, đất nước là của chung, ai cũng nên và có quyền đóng góp phần của mình, dù chỉ một bài viết, một câu nói, cũng đã là quý. Tôi nghĩ thế. Sự chia rẽ, dường như cũng là một trong những nhược điểm khá rõ của dân tộc tôi.

Với một dân tộc như thế, tinh thần đâu để có một cuộc cách mạng?

Lý do chính là nằm ở đó chứ không phải vì xã hội VN hôm nay đã ổn và người dân VN chưa muốn thay đổi.

Với quan điểm cho rằng ở VN không thể có cách mạng từ dưới lên, mà chỉ có cách mạng từ trên xuống, nên trông đợi vào sự thay đổi từ phía nhà nước VN, rằng họ đã thay đổi nhiều và sẽ còn tiếp tục thay đổi…tôi cũng nghi ngờ luôn vào điều này. Không phải vì quá cực đoan như Boris Yeltsin là "Cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không thể thay đổi được". Đúng là trong những năm qua, các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản ở VN buộc phải thay đổi và có thay đổi. Ai cũng thấy, về mặt lý thuyết con đường đi của xã hội hiện nay cũng như trên thực tế, những gì họ đang tiến hành ở VN hoàn toàn trái ngược 180 độ so với những gì họ từng tuyên bố hay thực hiện trước kia, thời thập niên 50 cho tới 80. Nhưng có những cái không bao giờ họ thay đổi, ví dụ như sự bảo thủ đến cùng vì quyền lợi của chế độ, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng, của chế độ, của một thiểu số đặc quyền đặc lợi lên trên quyền lợi của đất nước, dân tộc. Trong nhiều mặt, họ vẫn thay đổi rất chậm, họ tìm mọi cách để trì hoãn thời gian. Vả lại nếu có muốn đổi nhanh họ cũng không dám (và cũng không làm được) vì cứ nhìn qua các thế hệ lãnh đạo của VN thì thấy, không có ai có tầm nhìn xa, trí tuệ vượt trội, họ đều kém cả về đầu óc, tư duy lẫn bản lĩnh. VN không có một Mikhail Gorbachov hay Boris Yeltsin. Họ cứ dàn đều cùng nhau một bước tiến hai bước lùi.

Một dân tộc thì như thế, những người lãnh đạo thì như thế. Trong khi tình hình của VN thì không còn có thể chờ đợi được nữa. Bởi kinh tế quá nguy ngập. Xã hội nát bét. Nội lực, nguyên khí con người đều cạn kiệt. Bên cạnh đó là mối họa từ phương Bắc.

Tôi cũng từng viết: nếu đảng cộng sản Trung Quốc có tiếp tục lãnh đạo đất nước thêm cả trăm năm nữa, Trung Quốc cũng chẳng mất vào tay nước nào, nhưng nếu đảng cộng sản Việt Nam mà tiếp tục “tại vị” thêm chừng hai thập niên nữa thôi, VN chắc chắn sẽ mất vào tay Trung Quốc-không “mất” kiểu này thì kiểu khác.

Một chính quyền điều hành kinh tế kém cỏi, không đảm bảo được một sự ổn định trong đời sống hàng ngày của người dân. Một chính quyền bạc nhược để mất đất mất biển, đảo vào tay nước khác. Có còn xứng đáng để tiếp tục độc quyền lãnh đạo?

Trong cuộc đời một con người, chẳng bao giờ nên dùng chữ “nếu”. Vận mệnh của một dân tộc, một đất nước cũng vậy. Nhưng dù sao, cũng chỉ một lần thử đặt những chữ “nếu”…Hơn hai mươi năm trước, nếu VN cũng chuyển mình dứt khoát và triệt để như các nước Đông Âu, chúng ta đã có được 20 năm đi theo một con đường khác, với một thể chế chính trị khác, như hầu hết các nước tiến bộ trên thế giới đã lựa chọn. Những Hiệp ước Biên giới trên đất liền năm 1999, Hiệp định phân vịnh Bắc bộ VN-TQ năm 2000 đã không được ký, và VN đã không phải mất đi thêm hàng trăm kilomet vuông lãnh thổ dọc theo biên giới, hàng ngàn kilomet vuông lãnh hải, thác Bản Giốc, Ải Nam Quan vẫn còn…Chúng ta chắc chắn đã không mắc kẹt quá sâu trong mối quan hệ với TQ như bây giờ và TQ cũng không dám bắt nạt ta quá mức, bởi chúng ta có đồng minh quân sự chứ không phải như hiện tại. Hai mươi năm trước TQ khác xa bây giờ. Hai mươi năm là đủ cho một đất nước có thể tiến được rất xa nếu đi đúng đường.

Với một TQ ngày càng mạnh, càng đầy tham vọng, liệu sự mất mát của VN có dừng lại ở đó? Không ít lần trên những trang mạng TQ các tướng lĩnh thuộc phái diều hâu của TQ, với giọng điệu đầy hung hăng, đã từng hằm hè muốn gây chiến nữa ở vùng biển Đông nói chung và với VN nói riêng. Những ngày này nhiều bài viết cũng đã nói đến nguy cơ TQ có thể nhân dịp VN đang lao đao vì kinh tế, để tấn công chiếm thêm một số đảo ở Trường Sa. Và nếu sự thật xảy ra, gần như chắc chắn TQ sẽ chiếm được thôi, ai sẽ là đồng minh của VN, ai sẽ hỗ trợ VN? Mỹ ư. Đừng hy vọng hão. Hoặc chưa cần đến nói đến chuyện TQ tấn công bằng vũ lực. Nếu kinh tế VN sụp đổ, ai sẽ chìa bàn tay ra “giúp đỡ”? Vẫn không phải là Mỹ hay các nước phương Tây. Còn Nhật Bản, đất nước rộng lòng giúp đỡ VN thực sự từ trước đến nay thì lại đang gặp thảm họa quá lớn. Vậy thì ông anh cả TQ sẽ bỏ hầu bao ra và kèm theo đó là những điều kiện gì. Xin dành câu trả lời lại cho mọi người.

Lại nếu…Chính vì vậy, nếu VN lỡ tàu thêm lần này sẽ là ân hận vô cùng cho tương lai. Cũng có thể không còn đường lùi nữa, cái họa một ngàn năm phương Bắc lại trở lại chăng?

Song, số phận của VN là do chính người dân VN quyết định. Không một lời kêu gọi nào có tác dụng một khi người dân còn đang lơ mơ, mụ mị, chưa tỉnh thức. Hơn ba thập niên trước, cũng chính vì sự thờ ơ vô cảm với vận mệnh của đất nước đó mà người miền Nam đã khiến cho đồng minh của họ, người Mỹ thêm một lý do để nản lòng bỏ cuộc khi ván cờ VN vốn đã làm nước Mỹ quá thiệt hại, tốn kém. Trong khi miền Bắc thì quá quyết tâm đến cùng để giành chiến thắng, cho dù cái giá của chiến thắng là bao nhiêu.

Việt Nam-một số phận đầy bi kịch.

Sự sụp đổ của bọn Việt Gian Cộng sản rất gần

Nếu theo dõi thì chúng ta sẽ thấy các sự kiện dưới đây sẽ báo hiệu cho sự sụp đổ của bọn Việt Gian Cộng sản trong ngày rất gần đây thôi.

1) Chính phủ liên bang Hoa Kỳ vừa ra thông báo truy lùng các tên tội phạm về di trú (chúng ta phải hiểu là Trung Cộng và Việt Nam Cộng sản là nhiều nhất).

2) Văn phòng Sở Di Trú Hoa Kỳ đóng cửa vĩnh viễn vào ngày 31 tháng 3 năm 2011.

3) Thụy Điển đã đóng cửa Tòa Đại Sứ của họ ở Việt Nam. (Điều này trước đây Van Tran đã tiên đoán là: “Sẽ còn nhiều nước theo gương của chính phủ Thụy Điển để rời khỏi Việt Nam”. Thế giới đang biến chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp khác chưa tiện nói ra. Khối Âu Châu nên mau mau bỏ rơi Hà Nội là cách an toàn nhất cho bây giờ và sau này).

4) Anh Quốc đã chấm dứt chương trình viện trợ cho Việt Nam .

5) Hiện nay người dân Việt Nam rút tiền khỏi ngân hàng của nhà nước để mua vàng và đô la dự trữ, vì có tin đồn là chế độ Việt Gian Cộng sản sẽ xụp đổ trong nay mai (bọn Việt Gian Cộng sản đang ra lệnh cấm, nhưng đã muộn).

6) Giá cả nhu yếu phẩm ở Việt Nam gia tăng một cách phi mã, (xăng, điện, gạo, thịt ..v.v..) và sẽ còn tăng nửa . Riêng Trung Cộng thì dầu dự trữ của họ cũng chỉ được 1 tháng là hết .

7) Thị trường chứng khoán Việt Nam đang sụp đổ, nền kinh tế khánh tận, không còn tiền trả nợ, và Việt Nam không thể xuất và nhập cảng được nửa.

8) Các cuộc cách mạng đang nổi lên khắp nơi để lật đổ các chế độ thối nát, độc tài, tham lam, tham nhũng tại các quốc gia như: Tunisia, Ai Cập, Libya, Yemen, Bahrain, Algeria, Jordan, Iran, Albania, Bắc Hàn, Trung Cộng ... Cuộc cách mạng này đã và đang tiến đến Việt Nam trong thời gian tới đây .

9) Hiện nay tại Việt Nam giá vé máy bay xuất ngoại (khứ hồi - round trip) được bán với giá rẻ mạt gần như cho không, chỉ trên dưới $50 dollars. (Như vậy Hà Nội đã có chiến dịch mở cửa cho tất cả các đảng viên của chúng rời khỏi VN, khi tình hình Việt Nam nổ ra biến động - lời của Van Tran).

http://vietditru.com/bb/viewtopic.php?f=21&t=15080

Văn phòng USCIS ở TP hcm (VN) đã có lệnh đóng cửa

Trong thông cáo đưa ra ngày hôm 8 tháng 3, 2011, Sở Di Trú Hoa Kỳ cho hay sẽ đóng cửa vĩnh viễn văn phòng xét duyệt hồ sơ di trú tại Sài Gòn (TP hcm) kể từ ngày 31/3/2011. Tất cả các hồ sơ duyệt xét về di trú được chuyển sang văn phòng di trú tại Bangkok, Thái Lan.


Văn phòng liên lạc tại Thái Lan là: 84-8-3520-4200,

hoặc qua địa chỉ:
American Consulate General
4 Le Duan Street, District 1
Ho Chi Minh City
Vietnam


The Consular Section will send other applications and petitions to the USCIS Field Office in Bangkok, Thailand.
Individuals may contact the USCIS Bangkok Field Office by telephone, 02-205-5352 (within Thailand) or 011-662-205-5352(from the United States); fax, 02-255-2917;

Hay địa chỉ email là: (The mailing address is: inquiries@... .)
Regular Mail
Express Mail
DHS/USCIS Bangkok
c/o American Embassy
Box 12
APO AP 96546
DHS/USCIS
Sindhorn, Tower 2, 15th Floor
130-133 Wireless Rd.
Lumpini Pathumwan
Bangkok Thailand 10330

-----------------------



Hoa Kỳ -Chính phủ liên bang truy bắt luật sư di trú giả mạo

Chính phủ liên bang truy bắt luật sư di trú giả mạo
Thursday, March 10, 2011 6:06:15 PM



SANTA ANA (OC Register) - Các giới chức sở Di Trú Liên Bang Mỹ đang có kế hoạch truy lùng thành phần giả mạo luật sư di trú và hướng dẫn dân chúng để nhận diện những người này.

Ông Alejandro Mayorkas (hình: LUCY NICHOLSON/AFP/Getty Images)

Liên lc Cơ Quan An Ninh Hoa kỳ US Marshall


Chương trình nói trên dự trù sẽ được công bố vào mùa Hè này, theo nữ phát ngôn viên Mariana Gitomer của cơ quan đặc trách dịch vụ công dân và di trú (U.S. Citizenship and Immigration Services).


Hôm Thứ Tư, giám đốc cơ quan này, ông Alejandro Mayorkas, thảo luận vấn đề luật sư di trú giả với một nhóm tại hội nghị các bộ trưởng Tư Pháp Quốc Gia (National Association of Attorney General) ở Washington D.C., theo lời bà Gitomer.


Ông Mayorkas kêu gọi sự giúp đỡ của các bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang trong việc truy lùng thành phần luật sư di trú giả mạo, vốn chỉ là “notarios” (công chứng viên-notary public), thường thấy nhiều trong giới nói tiếng Tây Ban Nha. Một số các “notarios” này hành xử như luật sư một cách trái phép và đòi tiền thù lao cao trong khi đưa ra các lời chỉ dẫn bất hợp pháp cho những người muốn có thẻ xanh, trở thành công dân hay có các vấn đề khác liên quan đến lãnh vực di trú.


Ông Gitomer nói rằng các chi tiết rõ ràng về kế hoạch này sẽ được đưa ra thời gian tới đây.


Kirsten Kreymann, giám đốc dịch vụ pháp lý miễn phí tại trung tâm Public Law Center ở Santa Ana nói rằng bà lạc quan về lời tuyên bố này.


Public Law Center mở các lớp hướng dẫn khắp nước Mỹ để cảnh báo dân chúng về hoạt động của giới “notarios” và các luật sư di trú không lương thiện, đưa ra nhiều hứa hẹn để thu hút khách hàng. Thay vì được trợ giúp, nhiều thân chủ của họ bị trục xuất, theo bà Kreymann.


Bà cũng cho biết thêm rằng trung tâm Public Law Center từng thấy nhiều trường hợp bị mất hàng ngàn dollars nhưng rồi cũng vẫn bị trục xuất.


“Ðây là vấn đề vô cùng trầm trọng,” bà Kreymann cho hay.


Jorge-Mario Cabrera, phát ngôn viên tổ chức bảo vệ quyền lợi di dân Coalition for Humane Immigration Rights ở Los Angeles, nói rằng họ ủng hộ chiến dịch này nếu “có biện pháp trừng phạt thật sự.”


Ông Cabrera nói nếu không có biện pháp mạnh thì chỉ là chuyện “bắt cóc bỏ dĩa” và việc truy lùng thành phần luật sư giả rất quan trọng vì “mỗi năm có không biết bao nhiêu nạn nhân bị trục xuất và mất tăm” vì những luật sư và “notarios” này

Để tiện liên lạc với Cơ Quan An Ninh Hoa kỳ: US Marshall, FBI … để tố cáo những tên Việt gian, Vẹm nằm vùng hay buôn bán người bằng cách di dân lậu. Xin gọi hoặc email dưới đây:

International Investigations

For General Information, Call: (202) 307-9100

http://www.usmarshals.gov/images/u116.gifWitness Security Sylvester Jones, Assistant Director 202-307-9150

usms.foia@usdoj.gov

usms.wanted@usdoj.gov

http://ghpgvntn-toiacphatgiaoanquang.blogspot.com/2011/02/lien-lac-co-quan-ninh-hoa-ky-us.html?utm_source=BP_recent

http://www.justice.gov/images/spacer_003366.gifhttp://www.justice.gov/images/spacer.gifhttp://www.justice.gov/images/spacer.gifhttp://www.justice.gov/images/spacer.gif

Justice Management Division
Serving Justice - Securing Results

Voice (202) 616-4800
Fax (202) 616-4823
TDD (202) 616-4824

Richard Toscano, Director
Charles W. Cephas Jr., Deputy Director
Denise Abrahams, Assistant Director
Karen Basnight, Assistant Director
Sylvia Price, EEO Program Manager
Anna Rosario, EEO Program Manager
Isabel Flores Kaufman, EEO Program Manager
Carlton Coleman, EEO Program Manager
Donna Gray-Flowers, EEO Counselor
Florence Hall, Administrative Officer
Leisa Bush-Yillah, EEO Counselor
Sabrina Miller, EEO Assistant

http://www.usmarshals.gov/contacts/districts.html

Bọn lưu manh, khủng bố xâm nhập, trà trộn trong cộng đồng Người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản. Chúng len lỏi khắp nơi, chụp ảnh, thu lượm tin tức viết bài xuyên tạc, gây phân hóa chia rẽ, ngộ nhận và xáo trộn đời sống an bình của cư dân vùng thủ đô và nhiều nơi khàc do tác động theo chiều rộng .


Xin quý đồng hương sớm cung cấp những thông tin cần thiết về nhân thân, danh tính, hoạt động của những đối tượng nói trên đến cơ quan điều tra liên bang theo tinh thần thông cáo chống khủng bố và những đối tượng gây nguy hại an ninh Hiệp Chủng Quốc .


Địa chỉ FBI như sau:
Federal Bureau of Investigation
935 Pennsylvania Avenue, NW
Washington, DC 20535

TP Vinh, Nghệ An:Thứ tư, 02/03/2011,


Người dân ồ ạt “xin” xuất ngoại

GiadinhNet- Phòng Xuất nhập cảnh Nghệ An những ngày này luôn trong tình trạng quá tải trầm trọng do người dân thuộc 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh ùn ùn đến làm thủ tục "xin" xuất ngoại.

Các dịch vụ giữ xe, photo, ăn uống... vì thế cũng được dịp bùng phát.

Người dân đến làm thủ tục xuất ngoại tăng đột biến. Ảnh: T.G

Quá tải người dân đến làm thủ tục

Mới 7 giờ sáng, nhưng tại Phòng Quản lý xuất nhập cảnh thuộc Công an tỉnh Nghệ An ở đường An Dương Vương phường Trường Thi (TP Vinh) đã chật kín người dân đến làm thủ tục giấy thông hành và hộ chiếu.

Trao đổi với chúng tôi, Đại úy việt gian Thúc Văn Đức, Đội trưởng Phòng Quản lý xuất nhập cảnh Nghệ An cho biết, lượng người dân đến làm hồ sơ xin cấp hộ chiếu và giấy thông hành tăng đột biến so với ngày thường. Trung bình mỗi ngày, Phòng nhận và giải quyết cho hơn 1.000 hồ sơ xin cấp hộ chiếu và hơn 200 hồ sơ xin cấp giấy thông hành, tăng gấp 5 lần so với những ngày thường.

Phải đứng tràn ra cả bên ngoài.

Để bà con được làm thủ tục nhanh, không phải chờ, Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh đã huy động lực lượng tối đa 100%. Không những tăng quân số còn tăng cả thời lượng làm việc. Buổi sáng làm việc từ 7 giờ 30 đến 11 giờ 30, chiều từ 1 giờ 30 đến 5 giờ 30 nhưng vẫn không giải quyết hết được hàng nghìn bộ hồ sơ trong ngày. Công an tỉnh Nghệ An đã phải điều động thêm người đến hỗ trợ công việc để giúp bà con làm thủ tục nhanh gọn.

Đội trưởng Đức cho biết thêm: Tính đến ngày 26/2, phòng đã cấp hơn 8.000 hộ chiếu và hơn 2.000 giấy thông hành. Từ đầu năm tới nay người nước ngoài đến Nghệ An gồm 172 đoàn, 1.399 lượt người, trong đó có 22 đoàn, 53 lượt người có chương trình làm việc.

Nhiều dịch vụ có dịp ăn theo vì sự “quá tải”

Các dịch vụ ăn theo bùng phát

Theo quan sát của chúng tôi, do nhu cầu làm hồ sơ hộ chiếu và giấy thông hành tăng cao, nhiều dịch vụ ăn theo được dịp “bùng nổ”. Nhiều người dân mới dừng xe đã bị nhiều đối tượng vây kín, đưa ra nhiều "lời mời gọi" như: Giữ xe, cân đo, chụp ảnh, viết hộ tờ khai...

Xung quanh Phòng Quản lý xuất nhập cảnh, các nhà dân được trưng dụng làm nơi gửi xe, giá gửi xe máy mỗi lần là 3.000- 5.000 ngàn đồng. Nếu ai thuê chụp ảnh hoặc viết tờ khai thì được miễn phí giá gửi xe. Nhiều dịch vụ ăn theo như cân đo, ép dẻo, ăn uống "mọc" ra gây mất trật tự, tạo nên cảnh nhốn nháo.

Chị Nguyễn Thị Tâm, quê ở Thanh Chương cho biết: Do các thủ tục chị nắm chưa rõ lắm nên chị đã phải nhờ dịch vụ. Theo chị Tâm thì giá cả cũng không đắt đỏ lắm vì chỉ mất 50.000 đồng nhưng người ta làm cho mình từ A - Z.

Quá tải ở trụ sở của Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh, bên ngoài các dịch vụ lại tự phát nở rộ tạo nên cảnh lôn xộn, ồn ào, chen lấn. Vì thế, Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh đã phải yêu cầu chính quyền địa phương, đội trật tự đô thị hỗ trợ nhằm hạn chế tối đa việc các đối tượng bên ngoài lợi dụng "móc túi' người dân.

----------------

Up 181,000 migrants 'have stayed in UK illegally'

AFP
Up 181,000 migrants 'have stayed in UK illegally' AFP/File – Picture from February last year of anti riot police surrounding a building in Calais at the centre of …

LONDON (AFP) – Up to 181,000 migrants who should have gone home over the past two years alone could still be in the UK illegally, the National Audit Office says in a study.

It calls on the UK Border Agency to do more to check that migrants leave the UK if they have no right to remain.

"The agency's points based system is not yet delivering its full potential for value for money. While it is well designed and adaptable, the underlying systems and management information are in need of improvement," audit office head Amyas Morse said.

"Customer services do not meet customer expectations and the agency cannot easily identify and follow up individuals whose visas have expired," he added.

The study's conclusions show that the agency has some contact details for an estimated 181,000 failed applicants but that it "cannot be sure how many have left the UK."

Poor information systems are also undermining the agency's ability to manage the risk that sponsors are failing to comply with immigration rules, the audit office study concludes.

The border agency rates 96 percent of its 22,000 sponsoring employers as compliant but is unable to say how many it has visited to confirm this, according to the study.

Immigration Minister Damian Green said the report shows exactly why reforms to the UK's immigration system are needed.

Radical reforms are already being introduced, including "the introduction of an annual limit on economic migrants, sweeping changes to the student visa system, and a shake-up of the family and settlement route," he said.

"We are also committed to reintroducing exit checks by 2015," Green said, adding: "Counting people in and out of the country will give us better control over those that overstay."

"We are determined to reduce net migration to the tens of thousands, and clamp down on immigration abuses."

-

Thổi bùng ngọn lửa lên !!!


Thổi bùng ngọn lửa lên !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 119 (15-03-2011)

Vào ngày 17-12-2010, anh Mohammed Bouazzi đã tự thiêu tại thành phố quê hương mình thuộc nước Tunisia, để phản đối việc bị cướp mất quyền sinh cơ lập ngiệp. Cây đuốc lửa ấy đã lập tức được nhân dân thổi bùng thành một biển lửa, thiêu đốt chế độ độc tài của Ben Ali trong vòng một tháng. Trước đó, vào ngày 6-6-2010, anh Khaled Said, 28 tuổi, người Ai Cập, đã bị công an mặc thường phục đánh cho tới chết vì không đòi được tiền hối lộ. Câu chuyện đau thương của anh cũng đã được nhân dân Ai Cập, đặc biệt là các bạn trẻ, biến thành ngọn lửa rồi thổi bùng thành biển lửa thiêu đốt chế độ độc tài của Hosni Mubarak chỉ trong vòng hơn hai tuần lễ.

1- Những ngọn lửa của Việt Nam

Câu chuyện của anh Mohammed Bouazizi có khác gì câu chuyện của anh Phạm Thành Sơn tại Đà Nẵng sau đó đúng ba tháng, ngày 17-2-2011? Cũng vì bị nhà cầm quyền cướp lấy đất đai là nguồn sinh cơ lập nghiệp, dù anh thuộc gia đình "có công với cách mạng”, mà anh đã tự biến mình thành ngọn đuốc sống trước trụ sở UBND thành phố, như lời ông Đỗ Xuân Hiển, nguyên là một cán bộ CS gộc, đã tiết lộ với đài RFA ngày 04-03-2011: "Gia đình anh Phạm Thành Sơn là gia đình có công với cách mạng, mẹ anh ấy là bà mẹ Việt Nam anh hùng, trong gia đình có mấy liệt sĩ. Bản thân anh Sơn là kỹ sư. Gia đình cách mạng đóng góp rất nhiều công lao nhưng cuối cùng bị chính quyền đối xử không ra gì… Gặp tôi trước đó mấy ngày, anh ấy nói với tôi một câu: "Kiểu này giờ chỉ còn con đường tự thiêu mới giải quyết được thôi, đất đai thì nó lấy hết rồi…”.

Còn câu chuyện của anh Khaled Said thì có khác chi câu chuyện của ông Trịnh Xuân Tùng, nạn nhân mới nhất của Việt cộng. Do cùng với tài xế xe ôm bị một trung tá công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội, bắt lỗi cách vô lý trong ngày 28-02-2011, ông đã phản ứng lại. Thế là như lời con gái của ông tường thuật với đài RFA ngày 09-03, "ông công an lao vào bóp cổ ông xe ôm. Bố em liền gỡ tay ông ấy ra và bảo: "Ông là công an mà lại bắt dân, đánh người như thế à?”, rồi bố em cũng chấp nhận sai và xin nộp phạt 100.000 đồng, nhưng ông ấy không chịu và đòi 150.000 đồng. Sau đó hai bên giằng co và chẳng may tay bố em vung phải mặt ông ấy, thế là ông ấy dùng dùi cui và đồ vật cứng đập bố em. Ông đánh vào đầu, vào gáy và bố em ngã xuống. Khi bố em ngã xuống, ông ấy tiếp tục hô hào thêm 5, 6 dân phòng nữa lao vào đấm đá túi bụi. Sau khi đấm đá xong thì xích bố em vào một gốc cây rồi gọi xe đưa về phường…. Bị vào khoảng 3g, tầm 4g30–5g gia đình em biết chuyện xuống đấy để xin cho bố em được đi khám và hỏi tình hình, nguyên nhân sự việc. Khi gia đình em đến, em có vào xin cho bố em đi khám, nhưng công an phường Thịnh Liệt nhất định không cho. Mãi đến tận 9g30, khi tình hình của bố em trở quá nặng, người ta mới cho bố em đi khám”. Rốt cục thì ông Trịnh Xuân Tùng đã lìa đời trong đau đớn hôm 08-03 mới rồi, trước nỗi uất ức của gia đình và sự phẫn nộ của công luận (càng phẫn nộ vì trò bóp méo sự thật của báo Công an Nhân dân).

Bên cạnh đó, nhiều ngọn lửa khác cũng đã sẵn sàng bùng lên. Các tu sĩ Phật giáo Hòa Hảo chẳng hạn. Xin nghe tường thuật của họ ngày 01-03-2011, khi công an xông vào Đạo tràng của hai tu sĩ Minh Thiện và Huệ Thọ tại quận Ô Môn, Cần Thơ để phá sập. Hai tu sĩ ấy đã dùng xăng chận đứng sự xâm nhập của trên 100 côn đồ xã hội đỏ. Tu sĩ Huệ Thọ kể lại: "Đến trước cổng rào, họ dùng loa phát lớn lên: "Phải mở cửa để lực lượng vào đọc quyết định xử phạt”. Tôi nói : "Không mở cửa! Mấy anh vào được cứ vào!” Thượng tá Bùi Đức Hồng CA quận Ô Môn nói : "Nếu không mở thì đừng trách lực lượng tràn vào!”. Tình thế quá ngặt, Đặng Thanh Nhàn anh của Thọ cầm can xăng 20 lít, chế phân nửa lên người và nói: "Anh nào ngon vào đây chết chung với tôi”. Tôi thì bảo: "Phân nửa xăng còn lại, anh Hồng chỉ đạo ngon vào đây cưa 2 với tôi! Còn những người lính CA vô tội họ chỉ làm theo lệnh”. Hồng liền bỏ đi chỗ khác. Tôi nói tiếp: "Mấy anh thấy quốc gia Ai Cập chỉ có 1 người tự thiêu làm chấn động thế giới, dân chúng biểu tình lật đổ tổng thống độc tài. Còn mấy anh chỉ biết hiếp dân, đàn áp tôn giáo. Có ngon ra tay giữ đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Aỉ Nam Quan, Thác Bản Giốc đã bị Trung Cộng lấy rồi kìa! Chế độ CS của mấy anh quá ác độc sẽ bị sụp đổ nay mai”.

Một ngọn đuốc nữa cũng chuẩn bị bùng cháy ngày 29-03-2011 tới, tức 25-02 âm lịch, Đại lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại năm 1947, nếu Cộng sản tiếp tục đàn áp lễ này. Ngọn đuốc đó chính là cô Lê Thị Mỹ Hạnh, 24 tuổi, con của ông Lê Văn Sóc đang bị án tù 6 năm rưỡi vì đòi tự do tôn giáo. Cô viết trong Tuyệt mạng thư ngày 13-03-2011: "Trong cái cảnh truân chuyên nghiêng ngửa của PGHH trước cường quyền bạo lực, là một đứa con gái bé bỏng, vô tài kém đức, không đóng góp được gì trong sứ mệnh bảo tồn Đạo pháp, nhất là đối với ngày lễ 25-2 âl là ngày kỷ niệm thiêng liêng nhất, trọng đại nhất của 7 triệu tín đồ PGHH sắp tới, tôi cảm thấy trong lòng tràn đầy trăn trở… Suy cạn nghĩ cùn, tôi chỉ có thể làm một việc là đem cái xác thân phàm tục của một đứa con gái xuân thì làm một ngọn đuốc phá tan màn âm u tàn bạo quyết tâm tiêu diệt PGHH của đảng CSVN hầu lưu lại muôn đời một tấm gương chói rạng về khí phách của người phụ nữ PGHH. Tôi quết định tự thiêu để phản đối trong trường hợp nhà cầm quyền CSVN còn tiếp tục thi hành những biện pháp nghiệt ngã, khủng bố trấn áp, ngăn đường chận ngõ, nhất là trực tiếp đàn áp ngày lễ 25/2 âl Tân Mão

Bên cạnh đó, các tín hữu Tin lành Mennonite tại Sài Gòn Bình Dương, trước sự đàn áp ngày càng khốc liệt của Cộng sản, cũng quyết tâm phản kháng theo cách của mình là tình nguyện chịu tử đạo. Trong cuộc phỏng vấn của đài Á châu Tự do ngày 09-03-2011, Mục sư Nguyễn Hồng Quang tuyên bố: "Tôi thấy họ bất công, đàn áp chúng tôi chịu hết nổi rồi. Nên không còn con đường nào khác là chúng tôi lập danh sách kêu gọi những người trong Giáo hội sẵn sàng tử đạo để bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng của mình. Đã có hàng loạt người đăng ký, trong đó Ms Nguyễn Thành Nhân là người đăng ký tử đạo trước tiên. Chúng tôi không làm gì cả ngoài việc cầu nguyện và phục vụ Chúa của chúng tôi thế mà cũng bị truy diệt. Họ đã đàn áp như vậy thì hiện đã tới lúc chúng tôi báo động toàn bộ Giáo hội, các Giáo hạt và các Mục sư sẽ làm đơn kiến nghị và kêu gọi mọi người hy sinh. Nếu chúng tôi sợ chết, sợ tù, để chúng nó tấn công mãi như thế này thì sẽ tiêu diệt Đức tin và làm cớ vấp phạm cho hàng loạt tín đồ và nhân sự mới."

Dĩ nhiên, còn nhiều ngọn lửa khác giữa giới dân oan, giới dân chủ, giới đối kháng bị tù, giới trí thức yêu nước, giới đảng viên phản tỉnh…. đang chờ được liên kết để thành biển lửa.

2- Thổi bùng ngọn lửa cho Việt Nam

Tiếc thay, ngọn lửa Phạm Thành Sơn cho tới nay vẫn chưa được thổi bùng, một là vì sự hăm dọa của nhà cầm quyền đối với gia đình và bạn bè anh, hai là vì sự bưng bít hay xuyên tạc của bộ máy tuyên truyền công cụ, ba là vì thái độ dửng dưng hay khiếp hãi của quần chúng cũng như của những người đồng cảnh ngộ. Ông Trịnh Xuân Tùng thì tới nay thì gia đình chưa định ngày đưa tang, nhưng cái chết này có biến thành được mồi lửa ngay tại đầu não của chế độ không thì còn phải chờ đợi. Và các ngọn lửa dân chủ đang âm ỉ cháy giữa lòng xã hội Việt Nam cũng thế.

Ai sẽ nối kết và thổi bùng các ngọn lửa này lên? Trước hết có thể nói là các phương tiện truyền thông hiện đại được vận dụng cách thông minh, nhiệt tình và can đảm, như kinh nghiệm của cuộc cách mạng Hoa lài, Hoa sen bên Bắc Phi và Trung Đông. Vận dụng bởi các nhà dân chủ trong nước cũng như bởi các cộng đồng đấu tranh hải ngoại. Đồng loạt ý thức sẽ đồng lòng hành động. Thứ đến là việc hình thành cho được những tập thể đối kháng có tổ chức, có tinh thần, có đường lối, có kỷ luật, âm thầm hoặc công khai, khối nhóm quần chúng hoặc đảng phái chính trị.

Nhưng vì tình hình Việt Nam giống với tình hình các nước Đông Âu trước đây hơn là với các nước Trung Đông hay Bắc Phi hiện giờ, bởi lẽ cùng nằm dưới chế độ cộng sản độc tài toàn trị, nên một nhân tố quan trọng làm bùng phát và nối kết các ngọn lửa, đó chính là các tôn giáo, tổ chức dân sự duy nhất còn được miễn cưỡng cho tồn tại và hoạt động trong chế độ Cộng sản. Lịch sử việc sụp đổ Liên Xô và các nước Đông Âu cuối thập niên 80 - đầu thập niên 90 của thế kỷ trước đã chứng minh điều này: Tin lành, Chính thống, Công giáo tại các nước ấy đã đóng vai trò chủ chốt và lớn lao trong việc thanh toán chế độ CS. Những biến cố xảy ra tại tòa Khâm sứ, giáo xứ Thái Hà, giáo phận Vinh cách đây đôi ba năm với những cuộc tập họp quần chúng tên tới cả chục ngàn, trăm ngàn trong ôn hòa trật tự nhưng kiên trì quyết liệt, rồi với việc nhà cầm quyền tìm mọi cách triệt hạ các lãnh đạo tinh thần đã biết huy động quần chúng như thế (kể cả vụ Bát Nhã Lâm Đồng) cho thấy kinh nghiệm Đông Âu cần phải được học hỏi.

Chính vì thế mà mới đây, khi cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, thành lập Đoàn Thanh niên Phật giáo Hòa Hảo yêu nước (Thông báo 23-02-2011) thì CS giật mình và quyết tâm dẹp bỏ. Nó cũng đang làm mọi cách (vừa dụ vừa dọa) để làm cho các lãnh đạo tinh thần một là "sợ động tới chính trị”, hai là "im tiếng để khỏi bị vạch trần”, ba là "được việc hơn đúng việc”, bốn là "cho quyền đạo đi chung với quyền đời”. Xin các vị ấy hãy nhớ lại lời của Hồng y Tomasek, Tổng Giám mục thành Praha, kiêm Giáo chủ Công giáo miền Bohêmia, Tiệp Khắc: "Về phần tôi, tôi không thể nào tỏ ra xa lạ với định mệnh quốc gia của tôi và toàn thể đồng bào đất nước tôi. Tôi không thể im lặng trong lúc tất cả anh chị em đang hiệp lực với nhau để phản đối những bất công mà anh chị em phải chịu từ 40 năm trời” (Trích Thư công bố ngày 21-11-1989, trước 200.000 người biểu tình tại Praha, Tiệp Khắc, khi sắp kết thúc cuộc Cách mạng nhung tại nước này)

BAN BIÊP TẬP

Chồng nam vợ bắc


Tôi lấy vacation nghỉ ở nhà 3 ngày để dưỡng sức vì bị cảm từ mấy ngày trước. Ba ngày ở nhà tôi tha hồ ngủ muộn dậy trễ và lên net vui chơi với bạn bè. Có nhóm bạn bè cùng lớp thời trung học là thân nhất, chúng tôi gặp nhau hàng ngày, ngoài thông tin liên hệ tới trường cũ bạn xưa nếu có, hầu hết chúng tôi hỏi thăm nhau, kể chuyện mình, chuyện đời và vui đùa qua lại. Thời buổi thông tin điện tử vừa nhanh vừa tiện lợi.


Sáng hôm nay chúng tôi có đề tài “Kiếp sau tôi sẽ thay chồng, đổi vợ không?” nhiều bạn hăng hái trả lời sẽ lấy chồng khác, vợ khác để …thay đổi không khí, bạn Nguyễn Trung Trực đã xuất thần làm ngay 2 câu thơ dù cả đời chẳng làm thơ bao giờ:

“Một kiếp đã oải lắm rồi,

Lấy thêm kiếp nữa đời tôi còn gì?”

Và một bạn khác cũng đồng tình:

“ Một kiếp đã chán thấy bà,

Lấy thêm kiếp nữa chắc là tiêu luôn”

Nhưng vài người quyết chí kiếp sau sẽ lấy lại người phối ngẫu hiện tại của mình. Tôi cũng thế, sẽ lấy lại người chồng Nam Kỳ hiền lành đã dám kết duyên cùng tôi cô em Bắc Kỳ chanh chua đanh đá.

Ngày xưa anh Bông quen tôi đúng là duyên kỳ ngộ, không tìm nhau mà gặp nhau. Anh hay đến thăm một người bạn ở cùng xóm tôi, lần nào anh cũng gặp tôi đang ngồi ăn bún riêu xì xụp ở đầu con hẻm. Nhờ tật ăn hàng thường xuyên ấy mà anh nhớ mặt tôi và tò mò làm quen. Khi đã quen nhau anh chọc quê tôi:

- Xóm này có nhiều con hẻm giống nhau, nhưng nhờ có em ngồi ăn bún riêu nên anh biết chắc mình không lộn.

Tôi đã bẻn lẻn và chọc lại anh:

- Tại em thích ăn bún riêu cua với rau kinh giới, nên thành ghiền luôn. Hôm nào em nghỉ ăn bún riêu cho anh đi lạc sang ngõ hẻm khác cho biết thân..

Quê anh Bông ở Cần Thơ gạo trắng nước trong, ruộng vườn bát ngát, cây trái xum xuê, anh là công tử miệt vườn của xứ Tây Đô.

Mẹ tôi không tán thành cho tôi kết duyên với anh, bà thành kiến với trai miền Nam, chỉ thích ăn nhậu, sinh ra đánh vợ đánh con và nhất là tiêu xài hoang phí, không biết phòng xa cho tương lai, lấy nó thì đời con nghèo mạt rệp, hạnh phúc chẳng dài lâu. Thà tôi lấy người miền Trung, xứ khô cằn sỏi đá nhưng sản xuất ra nhiều nhân tài, chịu thương chịu khó làm ăn và căn cơ tằn tiện …cao tay hơn cả dân miền Bắc thì bà yên chí đời tôi ấm no, hay tôi lấy đồng hương miền Bắc thì tốt nhất vì giống nhau mọi thứ, sẽ thông cảm nhau.

Nhưng mẹ tôi đâu biết rằng tôi đã “kết” anh Bông rồi, nghe anh tả vườn trái cây nhà anh tôi đã mê tơi, chỉ mong được về quê anh trèo hái trái cây và ăn cho thỏa thích, những trái mận, trái soài ngọt lịm ngon lành, mà dù có chua thì chấm muối ớt cũng ngon luôn.. Còn chuyện tính tình thì tùy từng người, chứ đâu phải trai miền Nam nào cũng hư như mẹ tôi nghĩ.

Tôi đã hứa với mẹ:

- Mẹ yên tâm, anh ấy là dân Cần Thơ hay bất cứ vùng Nam Kỳ Lục tỉnh nào, hay dân miệt vườn Nam bộ Hốc Môn Bà Điểm 18 thôn vườn trầu đi chăng nữa mà vào tay con, con sẽ huấn luyện thành Bắc Kỳ nhà mình ngay.

Cuối cùng mẹ tôi cũng phải đồng ý, bà lo âu dặn dò:

- Vậy con phải học làm ruộng, làm vườn mà gánh vác giang sơn nhà chồng.

Tôi yêu vườn ruộng nhà anh, tôi yêu anh, dù trước đó những đồng hương Cần Thơ của anh đã lừa đảo tôi hai cú thật đẹp..

Sau năm 1975 có lần mẹ tôi sai tôi đi Cần Thơ thăm một gia đình họ hàng làm ăn ở đó. Khi về tôi có ghé chợ tại bến Ninh Kiều để mua trái cây về Sài Gòn làm qùa. Tôi đã chọn lựa kỹ từng qủa soài, một chục soài 14 qủa, ( người miền Nam hào phóng thế đấy, đã gọi là “một chục” đáng lẽ ra là 10 mà thành 14) Bà bán hàng để vào túi giấy ngay trước mắt tôi. Vậy mà bà phù phép sao đó về nhà đếm lại chỉ có 12 qủa mà lại có mấy qủa soài hư. Tôi vừa tức giận vừa…kinh ngạc bái phục bà bán hàng soài sát đất. Hay là bà đã tốt nghiệp nghề ảo thuật trước khi ra chợ bán hàng ?

Chưa hết, khi ra bến xe đò về Saì Gòn, thấy phòng bán vé đông nghẹt người, tôi biết sức mình không chen lấn nổi với người ta, đành tìm mua vé chợ đen, thì có một anh lơ xe túm áo tôi mời mọc lên xe với gía cả đắt gấp đôi gía chính thức. Tôi đồng ý miễn là khỏi bon chen và được về sớm, anh hướng dẫn tôi lên xe ngồi xong đòi tôi trả tiền để anh còn chạy đi kiếm thêm những khách khác cho mau đủ chuyến.

Tôi trả tiền và thong thả ngồi ngắm thiên hạ đang lu bu ngoài bến xe mà thương cho họ, thà chịu hi sinh tốn thêm tiền như tôi cho khỏe tấm thân.

Khi hành khách đã đầy và xe bắt đầu chạy thì một anh lơ xe khác đến thu tiền từng người. Tô mới giật mình biết mình đã bị lừa, anh lơ xe lúc nãy là tên lưu manh lường gạt nào đó, anh lơ xe này mới là thật. Thế là tôi lại phải trả tiền xe gía chợ đen thêm một lần nữa.

Mẹ tôi qúa lo xa, vì vợ chồng tôi sống ở Sài Gòn, tôi không phải làm ruộng làm vườn, nhưng quản lý một anh chồng Nam Kỳ theo …truyền thống Bắc Kỳ nhà mình, theo đúng ý mình cũng vất vả lắm.

Mẹ tôi nói linh qúa, anh Bông vừa ăn xài rộng rãi vừa thích nhậu nhẹt lu bù.

Mới lấy nhau tôi đã thấy làn ranh Nam Bắc ngay trong nhà mình, trong cách ăn uống, cách suy nghĩ và trong từng lời ăn tiếng nói của hai vợ chồng. Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.

Bài học vỡ lòng tôi dậy anh là dẫn anh vào bếp chỉ từng món một:

- Anh ơi, đây là cái “ bát” và cái “thìa”, anh đừng gọi là cái “chén” và cái “muỗng” nữa nhé.

Anh nhanh nhẩu:

- Biết rồi, còn cái “gía” múc canh kia kêu là cái “môi” chứ gì?

Tôi không hài lòng:

- Đấy, sao anh lại nói tiếng Nam “kêu là” phải “gọi là” như tiếng Bắc em chứ. Em đã nói rồi, hai vợ chồng sống chung cả đời với nhau dưới một mái nhà thì phải cùng một thứ ngôn ngữ cho đồng điệu mà, đơn giản chỉ vì thế thôi, chứ em không ghét bỏ gì tiếng miền Nam của anh đâu. Nhưng dù sao tiếng miền Bắc cũng …dễ thương hơn, thí dụ chiếc thuyền còn được đưa vào thơ vào nhạc, “thuyền tình” chứ ai nói “ghe tình” bao giờ. “Đi về” mà anh nói “Đi dìa” hay “tấm màn cửa” anh nói “tấm màng cửa” là sai lỗi chính tả đấy.

Anh Bông khiêm nhường chịu thua:

- Anh đồng ý là anh và em sẽ xài chung, à quên…sẽ dùng chung tiếng Bắc cho hoà hợp như tình yêu của chúng mình đã hòa hợp, cho dù em có thiên vị tiếng Bắc của em rõ ràng.

Ngoài việc dậy tiếng Bắc cho chồng, tôi còn sửa đổi anh bản tính ăn tiêu phong lưu, rộng rãi như đa số những người miền Nam sinh ra ở nơi chốn vốn được đất trời ưu đãi, ruộng vườn tươi tốt, nhiều sông rạch, nhiều cá nhiều tôm, huống chi anh lại là con nhà giàu được cha mẹ cưng chiều từ nhỏ.

Dần dần công tử Tây Đô của tôi cũng đã dùng quen nhiều từ miền Bắc và ăn được những món Bắc, tôi khỏi phải làm thực đơn phân loại hai miền Bắc Nam như hồi mới lấy nhau nữa.

Cái màn “cai rượu” cho anh mới là khó. Ban đầu tôi ra chỉ thị:

- Anh chỉ được phép uống rượu bia khi xã giao thôi nhé. Em không thích đàn ông có mùi rượu đâu.

Rồi tôi lườm, tôi nguýt mỗi khi thấy anh uống rượu, nên anh cũng giảm được đôi chút. Để nhắc nhở chồng, tôi dán một tờ giấy với hàng chữ viết to bằng mực đỏ: “ Uống rượu vợ bớt yêu”, nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy.

Tôi tăng cường thêm một khẩu hiệu khác mạnh mẽ hơn: “ Uống rượu sẽ mất vợ”

Lần này anh Bông tức tốc hỏi tôi ngay:

- Em sẽ bỏ anh hả?

- Không bao giờ, em vẫn yêu anh suốt đời. Anh bỏ em thì có, vì nếu anh không nghe em bỏ rượu thì một ngày nào đó anh say xỉn không trúng gío ở ngoài quán hay lề đường chết bất tử thì cũng sơ gan, ung thư gan mà chết sớm, em sẽ ôm trọn gia tài anh để lại và đi lấy chồng khác ráng chịu.

Thế là anh Bông bớt rượu và bỏ rượu hẳn. Không biết vì anh sợ mất vợ hay sợ mất gia tài?

Khi gia đình tôi được bảo lãnh sang định cư ở Mỹ, dòng máu Nam kỳ xả láng của anh Bông lại ngóc dậy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.

Anh đi shopping trong mall mua quần áo, đồ dùng toàn là đồ hiệu đắt tiền, còn đi làm anh cũng lười không muốn mang gỉo đồ ăn theo, sáng sớm anh ghé tiệm mua điểm tâm cà phê trước khi vào hãng, trưa thì anh chạy xe ra ăn ngoài v..v…

Một lần nữa tôi lại phải uốn nắn, sửa đổi cho anh. Tôi ra kế hoạch:

- Anh ơi, mình phải sống tiết kiệm để dành tiền mua nhà.

Anh cằn nhằn:

- Mới xong kế hoạch mua xe bây giờ đến mua nhà…

Tôi kế hoạch tiếp:

- Còn nữa, xong mua nhà tới để dành tiền cho hai con vào đại học.

Anh thảng thốt đến nỗi quên phéng tiếng miền Bắc của vợ, mà xổ nguyên một câu miền Nam quen thuộc:

- Trời đất qủy thần thiên địa ơi, hết kế hoạch này tới kế hoạch kia, em giống cộng sản Việt Nam y chang hà, lúc nào cũng chỉ tiêu và kế hoạch làm cho dân tình lầm than. Lấy vợ Bắc Kỳ cứ tưởng mãi mãi là cô em Bắc Kỳ dễ thương, ai dè em lo xa, tằn tiện, bóc lột đời anh không ngừng nghỉ.

Đợi anh nguôi ngoai cơn “sốc” tôi “khiếu nại” anh đã dùng tiếng miền Nam, là đi sai đường hướng thuận hòa của hai vợ chồng, và anh đã phải học thuộc câu thảng thốt bằng tiếng miền Bắc là: “Ối giời cao đất dầy ôi” thay vì “ Trời đất qủy thần thiên địa ơi”.

Anh hứa lần sau nếu đụng chuyện anh sẽ xử dụng câu này.

Đấy, anh chồng Nam kỳ của tôi hiền lành và dễ bảo như thế, kiếp sau tôi không lấy anh thì cũng phí. Chỉ lo là kiếp sau anh Bông …có chịu lấy tôi nữa hay không mà thôi.

*********************

Buổi trưa tôi lại vào email của nhóm bạn học, lần này đọc được hai hung tin một lúc.

Một người bạn bên Việt Nam mới bị đụng xe chết tốt, và một người bạn ở Mỹ thì bị stroke đang nằm hôn mê trong bệnh viện.

Chúng tôi nhào nháo hỏi thăm nhau những tin tức liên quan đến hai người bạn đồng môn bất hạnh này và bàn xa tán gần đến cuộc sống vô thường ngắn ngủi, chẳng biết sống chết lúc nào.

Người nọ khuyên người kia hãy lo hưởng thụ cuộc đời, của cải vật chất chỉ là bọt bèo, hãy thương yêu vợ, chồng mình thêm nữa. Ai cũng biết thế, nhưng cuộc sống luôn có những điều để người ta phải lo toan, tính toán.

Hôm nọ tôi mới bị cảm mà đã thấy mệt mỏi chán đời. Lúc ấy tiền bạc, món ăn ngon, niềm vui thú nào cũng đều vô nghĩa. Vậy tại sao tôi không hưởng những thứ ấy khi đang khỏe mạnh, yêu đời.

Tôi nhớ mãi câu chồng tôi đã thảng thốt kêu lên “ Trời đất qủy thần thiên địa ơi” suốt nhiều năm nay, bỗng thấy ân hận và thương anh Bông qúa. Hai con đã học đại học xong rồi, tôi lại đề ra chỉ tiêu chắt chiu để dành tiền mai mốt…cho cháu nội cháu ngoại. Lo toan như tôi thì kéo dài đến cả kiếp sau cũng chưa hết.

Hôm nay tôi sẽ thay đổi chính mình, một cuộc thay đổi quy mô và bất ngờ cho chồng tôi ngạc nhiên và sung sướng.

Ngay chiều nay tôi sẽ không thèm nấu cơm, chốc anh đi làm về tôi sẽ rủ anh đi nhà hàng, chiêu đãi anh những món ngon và đắt tiền nhất để đánh dấu một cách sống khác, một bước ngoặt trên con đường đời của một đôi vợ chồng hạnh phúc.

Anh vừa bước chân vào cửa tôi đã hớn hở xông ra ôm chầm lấy anh, nũng nịu:

- Welcome anh đã đi làm “dìa”.

Anh Bông ngạc nhiên chất vấn và chỉnh tôi:

- Sao em lại nói tiếng miền Nam sai lỗi chính tả thế? Ừ, anh đã đi làm về.

Tôi dịu dàng hơn bao giờ:

- Hôm nay em thích tiếng miền Nam của anh mà. Em biết là tiếng miền nào cũng có cái dễ thương của nó, ngay cả tiếng miền Trung nặng nề khó nghe, khó hiểu.

- Nhưng sao em lại welcome anh? Em lịch sự bất ngờ thế? một ngày anh đi làm về như mọi ngày.

Tôi nghiêm chỉnh nói:

- Em chờ anh về để thông báo một tin rất vui là bắt đầu từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ chi tiêu thoải mái, không phải hà tiện để dành tiền theo bất cứ kế hoạch nào nữa. Nhân dịp em vừa nghe tin hai người bạn gặp nạn, em sợ cuộc đời bất trắc, kiếp người còn phù du nói chi là tiền bạc. Chúng ta hãy vui hưởng cuộc sống ngay khi còn khỏe mạnh anh ạ, nhà cửa, xe cộ trả hết sạch sẽ rồi, tiền bạc trong 401K và trong bank của hai vợ chồng mình khá nhiều vì dành dụm suốt nhiều năm nay. Chúng ta sẽ mua xe đẹp, loại đắt tiền, sẽ sắm quần áo xịn, sẽ đi du lịch đó đây mỗi năm, và chốc nữa đây vợ chồng mình sẽ đi ăn tiệm anh nhé. Mai sau về gìa chúng mình đều có tiền retire, lo gì.

Nói xong tôi nhìn anh với vẻ ban ơn huệ, như một cai tù độ lượng vừa phóng thích cho một tù nhân mang án tù vô hạn định, tưởng anh sẽ mừng vui và hét lên thỏa thích khi được trở về bản chất Nam Kỳ của chính mình vì bao nhiêu năm nay anh đã sống theo cách sống Bắc Kỳ của tôi, theo sự quản lý của tôi. Nhưng tôi kinh ngạc qúa, anh thảng thốt lên một tràng với những từ miền Bắc rất chuẩn:

- Ối giời cao đất dầy ôi, em đang tỉnh hay mê? sao em liều và to gan thế? Sao bỗng dưng em rửng mỡ đòi tiêu xài hoang phí thế? Khi mà trước đây anh tiêu xài hoang phí em đã điên tiết lên cấm cản anh. Em có biết là nước Mỹ đang nợ ngập đầu ngập cổ không? ngân sách chính phủ Mỹ càng ngày càng eo hẹp, đang phải cắt xén bớt tiền phúc lợi của người gìa, người về hưu không? Người ta còn tiên đoán rằng chẳng bao lâu nữa chính phủ sẽ không có đủ tiền trả cho những người hưu trí nữa đấy. Nên dù chúng ta không phải lo cho con cái nữa, nhưng vẫn phải sống căn cơ, dành dụm tiền để sau này về gìa có mà chi tiêu, ở Mỹ điều kiện khoa học, y tế cao chúng ta sẽ sống lâu, sống thọ lắm. Không ai thương mình bằng chính mình đâu em.

Thì ra suốt mấy chục năm sống bên nhau, bây giờ anh đã lo xa, tính toán hơn cả dân Bắc Kỳ thứ thật là tôi đang đứng trước mặt anh. Mẹ tôi ở dưới suối vàng chắc cũng đang mỉm cười mãn nguyện?

Tôi còn đang ngẩn ngơ không ngờ người chồng Nam Kỳ của tôi đã bị tôi Bắc Kỳ hóa nhuần nhuyễn đến thế thì anh ân cần và rất rành rẽ nói:

- Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn, với đậu phụ rắc tía tô anh thích lắm, ăn được mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế, rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như của em cơ chứ.

Nguyễn Thị Thanh Dương

March-2011

Bài Xem Nhiều