We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 22 March 2011

Bán Nước vì Chơi Gái Tàu

Lê Khả Phiêu: Bán Nước vì Chơi Gái Tàu

Tin từ Hà Nội

Tên Bán Nước Lê Phả Phiêu:

"Sướng con koo, mù con mắt"

Hiện tượng thật sự và rất lạ lùng bao trùm Việt Nam từ nam chí bắc, từ đông sang tây:

Một người đàn ông chơi gái, mà khiến cho đến mấy triệu người sướng.

Điều kỳ lạ hơn nữa là có cả đàn bà, nữ cán bộ cũng sướng vì sự chơi gái nầy !

Người ta thường kể cho nhau nghe chuyện mê gái như vua Trụ mê Đắc Kỹ, vua Ngô Phù Sai mê Tây Thi v.v. mà mất nước hay những mẩu chuyện về đàn ông dân dã mê gái, mê mấy con gái điếm mà đem tiền bạc, tài sản đôi khi cả nhà cửa cung phụng cho gái, vì bị mê hoặc do gái làng chơi làm cho sướng khoái chí tử mà trở nên mù quáng đến tán gia bại sản, cho nên Người xưa có câu rằng: "Sướng con cu, thì mù con mắt"

Vụ việc hiện nay là Lê Phả Phiêu qua Bắc Kinh chơi gái, cô gái nầy [tên là Cheng Mei Wang hay Trương Mỹ Vân ] do mưu sĩ uyên thâm nhất của Trung Cộng gài bẫy để bắt chẹt Lê Khả Phiêu. Xong rồi TC dùng sự chơi gái nầy của Phiêu mà làm săng ta (chantage = blackmail) bảo chính phủ VN phải nhường biển và ải Nam Quan, thác Bản Giốc cho Tàu.

Sự chơi gái nầy của Lê Khả Phiêu sướng như thế nào không ai biết, mà người dân chỉ thấy cách ứng xử của các đồng chí lớn rất bức xúc:

Các đồng chí trong chính phủ VC vồn vả ríu ríu nghe theo, cho nên TC đòi VC nhượng nhiều vùng biển, vùng đất cho TC. Quốc hội, chính trị bộ lúc nào cũng đồng tình hồ hỡi dâng đất cho Tàu, Mặt Trận Tổ Quốc, công an, bộ đội cũng hồ hỡi thông đồng cắt hết phần đất nầy đến phần biển khác dâng cho Tàu. Tòan bộ các đảng viên Cộng sản đều mù mắt mà hoan hỉ cắt đi phần đất mà tổ tiên VN đã tốn bao xương máu mới bảo tòan trong bao ngàn năm qua.

Câu hỏi đặt ra là tại sao chỉ một mình con cu của Lê Khả Phiêu sướng mà cả mấy triệu đảng viên Cờ Máu đều mù mắt, kể cả bọn vẹm cái cũng mù luôn, sự cố nầy rất quái lạ.

Hơn thế nữa, bọn "công an và bộ đội mù mắt" cùng nhau ngăn cản, lùng bắt và đàn áp (dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Tấn Dũng) những người đi biểu tình chống Trung Quốc "xâm chiếm" đất của VN. Người dân biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hòang Trường Sa thì đúng, còn Nam Quan Bản Giốc thì sao ?

Hải quân VN có đánh với hải quân của TC, nhưng theo diễn biến các vụ việc từ đó đến nay, thì tôi phát giác ra rằng: sự hy sinh một số binh lính tại biên giới hay tại Hòang Trường Sa là do mánh lới của các mưu sĩ TC và VC dàn dựng ra để lừa người dân Việt Nam và lừa bọn Mỹ ngu. Bọn Cờ Máu chúng đem hy sinh mạng sống của một số lính ra để làm cảnh, để tỏ ra rằng Việt gian cờ Máu "chống Tàu cứu nước". Nhưng bên trong cha con chúng (cha TC và con VC) đã thỏa thuận chi tiết từng trận đánh, từng số quân lính phải hy sinh trong mỗi trận địa với mục đích tuyên truyền gian trá. Binh lính "quân đội nhân dân" tưởng rằng họ hy sinh để bảo vệ tổ quốc, nhưng họ không biết rằng bọn cầm quyền Cờ Máu chỉ xem sinh mạng của họ chẳng khác gì giòi bọ, chết bao nhiêu cũng thây kệ, miễn mục đích tuyên truyền đạt chỉ tiêu.

Hiện tượng "hoan hỉ dâng đất cho Tàu" của tòan bộ đảng viên Cờ Máu bao gồm luôn công chức và bộ đội đều mù mắt: do đó mà 5 chữ "Lê Khả Phiêu chơi gái" là một bản án tròng lên đầu quân cán chính Việt Gian Cờ Máu, nhẫn nhục tuân lệnh bọn chủ nhân ông Tàu Phù gian ác dơ dáy và điếm đàng.

HIỆN TƯỢNG LẠ LÙNG: dấu chàm hiện lên

Nhân dân ta mỗi ngày càng thấy rõ bản mặt của từng thằng quân cán chính cờ Máu, càng ngày càng dễ phân biệt bọn chúng vì trên trán của chúng đều có dấu chàm trổ "Lê Khả Phiêu chơi gái" tự nhiên hiện lên.

Dấu chàm trổ trên trán của bọn cường quyền "Lê Khả Phiêu chơi gái" càng ngày càng hiện rõ, không phải màu nâu mà là màu đỏ chói: rõ nhất là khi từ tên thủ tướng cho đến bọn lập ra kế họach chiếm nhà chiếm đất của dân, đây là dấu ấn thượng đội hạ đạp của bọn Việt gian nô lệ ngu dốt và ô nhục.

Đồng bào ta càng ngày càng thấy rõ dấu chàm trổ "Lê Khả Phiêu chơi gái" trên trán của Việt Gian Cờ Máu, chúng bị mù mắt mà trở thành công cụ của vụ dâng đất cho Tàu.

Bộ đội công an phái đến đàn áp nhân dân phản kháng chiếm nhà đất, chúng dùng bạo lực thẳng tay đàn áp và giết hại dân oan, thì dấu chàm "Lê Khả Phiêu chơi gái" lại càng hiện rõ ra trên trán của chúng.

Cho nên mỗi lần thấy chúng bao vây đàn áp nhân dân thì đồng bào ta hô to: "Lê Khả Phiêu chơi gái", thì tức khắc 5 chữ nầy nổi đỏ lên trên trán của mỗi tên công an bộ đội bạo hành. Đây là hiện tượng hết sức lạ lùng cổ kim hãn hữu.

Khẩu hiệu "Lê Khả Phiêu chơi gái" được đồng bào xử dụng như phù chú, họ hô to khi công an bộ đội đến đàn áp dân oan, thì chúng bị mù mắt ngay, vì vậy mà dùi cui của chúng mất hiệu lực, cứ nhắm khỏang không múa may búa xua.

Khẩu hiệu "Lê Khả Phiêu chơi gái" được xử dụng rộng rãi hơn nữa khi đồng bào thấy lấp lóan bọn công an bộ đội quân cán chính xuất hiện ở bất cứ đâu.

Dấu chàm trên trán "Lê Khả Phiêu chơi gái" càng đậm nét theo những hành vi gian ác và bạo ngược của từng thằng quân cán chính Cờ Máu, từ an ninh khu vực cho đến các nơi đóng quân sư đòan.

Dấu chàm trên trán "Lê Khả Phiêu chơi gái" cũng được bọn quân cán chính xử dụng để nhận ra cấp bậc của nhau, địa vị và quyền thế càng cao càng lớn thì càng đậm nét.

2. TẠI HẢI NGOẠI

Khi đồng bào cần đến sứ quán hay lãnh sự quán VC thì gặp ngay bọn trên trán có dấu chàm "Lê Khả Phiêu chơi gái", địa vị chức vụ càng cao thì dấu chàm nầy càng hiện rõ.

Bọn văn công cho xuất ngoại ra các nước để tuyên truyền duyên dáng Việt Cộng cũng có dấu chàm "Lê Khả Phiêu chơi gái"

Riêng bọn gián điệp nằm vùng thì dấu chàm "Lê Khả Phiêu chơi gái" được bọn chúng bôi lên một lớp son phấn, bao che bằng một lớp da người, hay bằng bong bóng heo dán lên trên. Khi một tên điệp viên nằm vùng của chúng bị phát giác, thì lập tức 5 chữ "Lê Khả Phiêu chơi gái" liền hiện rõ dưới lớp sơn phấn.

3. KẾT LUẬN

Dân oan khiếu kiện hô to "Lê Khả Phiêu chơi gái" khi bọn công an bộ đội đến bao vây đàn áp.

"Lê Khả Phiêu chơi gái" là khẩu hiệu mới tại Việt Nam.

Tòan dân ta khi gặp bọn quân cán chính của Cờ Máu thì hô to "Lê Khả Phiêu chơi gái" cho đến khi bạo quyền sụp đổ.

Trong tương lai gần đây

Nhất định nhân dân ta sẽ lấy lại chính quyền.

Nguồn: http://www.buinhuhung.com/chiendich/Hieenj_Tuwowngj_Bao_Trumr_Ddangv_VC.htm

Cựu Tổng Bí Thư Cộng Đảng Việt Nam Lê Khả Phiêu nói chuyện về vấn đề tham nhũng. Sau đây là một đoạn phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ ở Thành Hồ:

" Thưa nguyên tổng bí thư, ông có kinh nghiệm gì không trong phòng chống tham nhũng?

- (Cười) Qua thực tế bản thân tôi thấy muốn làm được việc này thì mình phải giữ nghiêm đức tính liêm khiết. Tôi không muốn cái gì cũng đổ lỗi cho kinh tế thị trường. Trong quan hệ xã hội cả bên trong bên ngoài có nhiều mối quan hệ: với lãnh đạo cấp cao, với cấp dưới, với dân...

Có người đến với mình với động cơ cầu thị, trong sáng như xin ý kiến để thực hiện công việc được tốt hơn. Song cũng có người đến với động cơ không trong sáng, muốn tìm chỗ nương tựa hay tiếp tay gì đó. Mình phải hết sức cảnh giác. Phải luôn răn mình là đầy tớ của dân. Tôi nói thật có chuyện họ đến biếu tiền, năm nghìn, mười nghìn chứ không ít đâu.

* Năm, mười nghìn đô (USD)?

- Đô chứ. Lúc tôi còn thường trực (Thường trực Bộ Chính trị -PV) đã có rồi, lúc làm tổng bí thư càng có. Đối với tôi, họ đến đút tiền không dám đưa thẳng đâu. Thường là có bó hoa xong để cái gói trên bàn rồi về. Mở ra thấy có năm nghìn, mười nghìn tôi gọi anh Hoan (ông Trần Đình Hoan, khi ấy là chánh Văn phòng Trung ương Đảng - PV) và cậu Dần (ông Nguyễn Giáp Dần - thư ký nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu - PV) lên, nói: “Cái này của ông A, ông B... Giao các cậu mời các ông đó lên xem thái độ thế nào. Tại sao lại có phong bì thế này?

Đồng chí tổng bí thư nhắc như thế là không được, từ nay trở đi không được làm thế”. Vậy mà có ông trả lời rằng “đồng chí Phiêu không nhận thì tôi xin biếu các anh”. Cả cậu Dần, anh Hoan về báo cáo lại tôi. Thế thì không được rồi. Tôi phải gọi lên cảnh cáo.

* Sao lại chỉ cảnh cáo thôi, thưa ông?

- Tôi không muốn làm to chuyện mà giáo dục bên trong. Nhưng tôi biết cũng có người khác đã nhận rồi, tôi phải mời lên yêu cầu trả lại. Nói thế để thấy trong nội bộ ta chuyện đó không ít. Họ cứ cho chuyện đưa là tự nhiên, chuyện nhận là bình thường. Nói thật, tôi thấy buồn. Bây giờ chuyện đó chắc vẫn thế thôi.

Vì vậy cái chính là anh phải thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ “cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư”, giữ mình trong sáng mới chỉ đạo được. Ngay hồi phát động thực hiện nghị quyết 6 (lần 2) tại hội nghị toàn quốc, tôi đã nói hết các vụ việc (dù không nêu tên) với yêu cầu các anh cán bộ đứng đầu phải hết sức cảnh giác. Anh em ở dưới nghe rất ủng hộ.

Mà không chỉ bản thân đâu, nhất là với gia đình cũng phải dặn dò cẩn thận, bởi kẻ xấu có nhiều thủ đoạn lắm. Vợ con anh phải giữ, nếu không nó tấn công rất ghê. Tấn công con có, tấn công vợ có. Đánh vào bếp, đánh từ phía sau. Phải đề cao cảnh giác! ....''

(Trang Webb của đài BBC trích đoạn của báo Tuổi Trẻ về cuộc phỏng vấn ông Lê Khả Phiêu, cựu tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam tháng 5 năm 2005)

Đọc xong đoạn trên chúng tôi có ý nghĩ như sau:

Hồi còn đang làm tổng bí thư đảng cộng sản, quyền uy nhất nước sao ông không nói để đến bây giờ khi bị đá văng khỏi chức rồi mới dám nói.

Phải chăng vì còn tí chút lương tâm cho nên ông cựu du kích tỉnh Thanh Hoá Lê Khả Phiêu cố cứu cái đảng sắp tan rã của mình bằng cách chứng minh rằng đảng cộng sản Việt Nam của ông thật sự muốn đổi mới, muốn làm một cái gì cho dân cho nước chứ không phải là thứ ăn hại, và bắn tiếng xin bà con trong nước cũng như hải ngoại đừng hiểu lầm, và ủng hộ chúng tôi đi.

Ngay cả cái ông Mai Chí Thọ lúc còn làm chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Hồ Chí Minh thì miệng cứ câm như hến, đếch nói cái gì. Đến khi hết làm rồi thì mới dám nói lên sự thật dù chỉ là một chút cỏn con trong lòng để tỏ ra rằng mình còn có chút “lương tâm hão”. Khi chỉ trích chính sách bỏ tù cải tạo các sĩ quan, quân nhân và các cấp chỉ huy hành chánh ở miền Nam sau năm 1975, ông ta nói, “cái hận thù của người ta là nặng nề, tụi nó thù mình lắm chứ không phải không!” Và: “Đáng lẽ theo tôi phải thả họ sớm hơn, động viên họ tham gia xây dựng lại đất nước ...” Thì ra người cộng sản hèn thế. Văng cha nó khỏi chức rồi mới dám vén cái miệng hến lên mà nói nghe xôm lắm.

1. TẠI VIÊT NAM

Bởi thế cho nên:
Lúc còn chức trọng quyền cao
Say sưa ông để mắt nào đến dân!
Về vườn ông nghĩ tấm thân
Chẳng bằng cục “phẩn” nên gân cổ gào
Thưa ông, dù có thế nào
Có ngày cả bọn sẽ trào đờm thôi!
***
Chó không chê cứt
Người không chê tiền
Biếu ông, ông bỏ túi liền
Tiền đô bạc lớn mua tiên với đời
Cứ nhìn lũ cộng con thôi
Nó sang xứ Mỹ học đòi làm sang
Mua xe cả mấy chục ngàn
Đô tươi xỉa trả phăng ngang một lèo
Nhà thời dù giá có leo
Mấy trăm ngàn, mặc! “cậu” theo tới cùng
Tiền đâu nhiều thế để “chung”
Cán cha “cạp” cả cái lưng quần nghèo
Gian manh một lũ quỷ yêu
Đù cha cái bọn cộng tiều lưu manh

Bác cả Phiêu chỉ một lần ăn chơi thôi là đã tốn đến mấy hòn đảo và mấy ngàn cây số vuông dọc theo biên giới cộng thêm mấy trăm mạng sĩ tốt hy sinh lót đường để hợp thức hóa việc này. Năm mười ngàn đô biếu xén thì thấm vào đâu với cách ăn chơi "Hoành Tráng" của các "Bác". Hiềm một điều Lê Khả Phiêu là tên đảng viên có tiếng là thanh liêm bậc nhất mà còn như vậy thì với phường tham quan ô lại thì chúng làm hại nước hại dân đến thế nào.

Hiểm họa nuớc mất, dân Việt bị diệt vong không phải do Tàu Cộng mà chính là do Việt Cộng.


NGUYỄN THỊ BẮC

Vì sao ta lại quên đi căn cước cuả Người Tỵ Nạn Cộng Sản



Đã hơn 35 năm chúng ta lìa xa quê hương đất tổ. Đã hơn 35 năm chúng ta phải khóc cười trên xứ lạ quê người. Có bao giờ chúng ta tự hỏi vì sao phải chôn thân trên cõi tạm này ? Đề tài được viết và gửi lên các diễn đàn hôm nay không còn mới lạ gì với tát cả mọi người, đã có nhiều người nhắc nhở, viết tới viết lui, nhưng rồi chỉ như NƯỚC ĐỔ ĐẦU VỊT ? ĐÀN KHẢY TAI TRÂU !

Sở dĩ khơi lại nội dung này vì tình cờ dạo chơi trên các diễn đàn điện tử, đọc được chủ trương lập trường Ban Biên Tập, người viết mới té ngửa ra, đau như bị ai đấm vào mât. XIN ĐỪNG GỬI BÀI VIẾT CÓ LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ CHÍNH TRỊ !

Họ tránh né vấn đề này để tâm hồn được thư thả thoải mái ăn chơi !

Bản thân không là kẻ cực đoan quá khích, không chủ trương sắt máu như bè lũ cộng sản. Người viết vẫn yêu thích những bài ca trử tình, những áng văn bài thơ lảng mạn. Tôi vẫn yêu Việt Nam quê hương tôi đấy chứ !

Nhưng ít ra xin đừng quên bè lũ lưu manh Cộng Sản đã xâm chiếm đất nước chúng ta, xua đuổi chúng ta phải lìa xa nơi chôn nhao cắt rún !

Chúng ta còn nhớ chăng một ngày tháng tư đen ? Người người hớt hãi lo âu, người người gục ngã để bảo toàn khí tiết người chiến sĩ VNCH, người đâm đầu ra biển, ra sông, người trú ẩn nơi rừng sâu nước độc để tìm lối thoát khỏi bàn tay của quỷ đỏ.

Chúng ta còn nhớ chăng lũ người rừng vào dẫm nát thành phố Sài Gòn xinh đẹp của chúng ta ? Lũ người hổn xược không biết KÍNH LÃO ông bà cụ bảy tám chục tuổi mà chúng nó cũng gọi bằng ANH bằng CHỊ

Chúng ta còn nhớ chăng lũ bất nhân lòng lang dạ thú đã xua đuổi bao nhiêu Thuơng binh đang điều trị trong Tỗng Y Viện Cộng Hoà, lê lết ra ngoài đường phố không nơi nương thân ? không có thuốc men chửa chạy.

Và hàng trăm ngàn Quân Cán Chính của Nam Việt Nam bị đày đọa bức tử trong các trại tù trong rừng sâu núi thẳm ? Họ lãnh hình phạt lưu đày kiêm biệt xứ, chịu khổ nhục, mà không hề được đem ra toà xét xử cho công bằng. Các thành phần sinh viên học sinh thì không được tiếp tục học hành các em đã bị tròng vào cổ cái bản án CON CỦA NGỤY

Tôi viết ra đây tâm sự của một kẻ tha phương khốn khổ. Tôi biết còn rất nhiều người cũng mang một nổi đắng cay như tôi. Nhưng họ không dám nói ra cứ âm thầm cất giấu trong cõi lòng sâu thẳm và đợi chờ đến một ngày khi chế độ cộng sãn sụp đỗ, …....Có người bạn bảo tôi rằng : sống trong thời buổi này rất khó khăn tế nhị, phải sống sao để khỏi phật lòng cả hai phía. Tại sao người ta đang tâm luồn lách giửa hai chế độ để mưu cầu lợi ích cho bản thân. Chính vì lợi ích đó, mà nước mất nhà tan. Thế nên đã bao lâu tôi chôn mình vào bóng tối không nói năng gì nữa. Nhưng ….. bao nhiêu sự lố lăng cứ tiếp diễn khiến tôi phải viết lên những giòng tâm sự nầy!

Tôi không phiền trách các cháu của thế hệ thứ ba vì các cháu được sinh ra trong cảnh thanh bình yên ổn. Được chính quyền sở tại lo lắng bảo vệ từ miếng cơm manh áo. Các cháu không biết gì về chiến tranh VN, kể cả chân dung của người lính VNCH, những chiến sĩ quên cả mạng sống của mình bảo vệ an bình cho quê hương xứ sở. Tôi không trách các cháu mà có chăng là trách những bậc đàn anh, cha mẹ ông bà không chỉ bảo cho con cháu thấu rõ ngọn ngành nguồn gốc xuất xứ của gia đình. Các bậc tiền bối đã quên rồi cái thuở những giọt nước mắt ngắn, nước mắt dài tay xách nách mang đàn con chạy di tản, trốn giặc hũi cộng sản; sống chết không biết được ngày mai. THẾ MÀ hôm nay lại một vài đoàn thể như CS QG, Như Binh Chủng KQ tuyên bố : KHÔNG NÓI CHUYỆN CHÍNH TRỊ và hoan hỉ rủ nhau về VN, cứu giúp người nghèo trẻ mồ côi bịnh hoạn. Có bao giờ họ dám đặt câu hỏi vì sao người dân VN nghèo khổ như thế, vì sao trẻ em VN không nhà không cửa. Sau khi đã hơn 35 năm thống nhất đất nước theo miệng lưỡi của bè lũ Cộng nô ?????? Cộng sản làm gì được cho quê hương ? Hay toàn dân càng ngày càng xuống dốc, đạo đức suy đồi ? Các bậc tiền bối đã quên rồi nổi nhục nhã do bọn cộng sản gây ra ? Nên hôm nay mạnh bạo kêu gọi quên đi chuyện quá khứ hầu xây dựng quê hương ( theo giọng điệu cuả Võ văn kiệt ) ; Cũng có người phiền trách tôi quá Cực Đoan khi cứ buộc tội cho bè lũ cộng nô. Đã bảo nó ĐỔI MỚI rồi mà sao cứ thù hận ? Xin lỗi mọi người, (những người binh vực bọn cộng sản VN) tôi không bao giờ quên được câu nói : CS không thể nào thay đổi nó mà chỉ TIÊU DIỆT nó thôi Xin đừng quên câu nói đó hỡi đồng bào VN. Đừng mù quáng theo bợ đỡ bọn dã nhân Thời gian sụp đổ của bạo quyền không còn bao xa.. Thanh niên VN, tuổi trẻ VN hãy vùng lên theo gương các nước bạn Ai Cập, Tunisie dẹp bỏ đi những chế độ hà khắc độc tài không biết thương dân. Toàn dân vùng dậy thì bạo chúa sẽ kinh sợ lùi xa. Đừng hèn nhát chỉ muốn sống an phận thì suốt đời không xây dựng được cái gì tốt đẹp hơn. Muốn chiến thắng thì phải biết đoàn kết, bài học BO ĐỦA CỦA THỜI NIÊN THIẾU chắc chúng ta vẫn còn nhớ Và cha ông chúng ta cũng đã dạy ĐOÀN KẾT THÌ SỐNG CHIA RẺ THÌ CHẾT.

Tôi hằng mơ có một ngày được quay về cùng đoàn quân quang phục với sắc cờ vàng rực rỡ. Các bạn yêu dấu của tôi hãy nghĩ đi, muốn sống trong vui vẻ hạnh phúc, ban phát tình yêu cho mọi người thì chúng ta phải được sống trong một chế độ DÂN CHỦ TỰ DO Không có sự phân chia giai cấp giàu nghèo.

Chúng ta đừng quên VÌ SAO chúng ta phải sống ở quê người ???
VÌ SAO chúng ta phải lìa xa họ hàng bạn bè lối xóm ???
VÌ SAO XIN ĐỪNG QUÊN
Tội lỗi của bè lũ hồ chí minh ngút trời !
XIN ĐỪNG QUÊN

Paris 2011
Hà Lan Phương

http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=3723:3723&catid=37:bandoc&Itemid=56

Nhìn Nhật Bản, tự thấy mình


Hình ảnh nước Nhật trên màn ảnh tivi cũng như trang nhất của hầu hết các tờ nhật báo trên khắp thế giới là hình ảnh tang thương của những nạn nhân đầy bất hạnh
Hình: AP

Hình ảnh nước Nhật trên màn ảnh tivi cũng như trang nhất của hầu hết các tờ nhật báo trên khắp thế giới là hình ảnh tang thương của những nạn nhân đầy bất hạnh

Trong hơn một tuần qua, kể từ ngày 11 tháng 3, nước Nhật xuất hiện trước thế giới với một gương mặt khác. Khác hẳn lúc trước.

Trước, nghĩ đến Nhật, người ta nghĩ đến một quốc gia kỹ nghệ và giàu có nhất châu Á, một dân tộc đã từng có tham vọng thống trị thế giới, nhưng cuối cùng đã thảm bại sau khi gánh chịu hai quả bom nguyên tử đầu tiên, và cho đến nay, duy nhất được sử dụng trong lịch sử.

Bây giờ, hình ảnh nước Nhật được phô bày trên màn ảnh tivi cũng như trang nhất của hầu hết các tờ nhật báo trên khắp thế giới là hình ảnh tang thương của những nạn nhân đầy bất hạnh.

Thật ra, nước Nhật bị không ít thiên tai. Những trận động đất với mức độ lớn nhỏ khác nhau thường xuyên xảy ra ở Nhật. Thường đến độ, với người Nhật, liên quan đến nạn động đất, vấn đề ám ảnh nhất không phải là có hay không mà chỉ là vấn đề thời gian: khi nào thì nó xuất hiện? Biết thế, họ chuẩn bị rất kỹ. Không phải chỉ chuẩn bị về tâm lý mà còn chuẩn bị cả về chiến lược và kỹ thuật đối phó với thiên tai: ví dụ, gần giường ngủ của họ lúc nào cũng có sẵn đèn pin; sau lần tắm cuối cùng vào buổi tối trước khi đi ngủ, họ thường giữ nước lại trong bồn để phòng hờ, nếu động đất xảy ra trong đêm, nước máy bị tắt, họ sẽ không quá khổ sở vì thiếu nước, v.v...

Mặc dù sống trên một đất nước đầy rủi ro như vậy, hầu như chưa bao giờ người Nhật phải đối diện với nhiều thiên tai, lại là những thiên tai khủng khiếp, thuộc loại kỷ lục, như bây giờ: động đất (với cường độ 9 Richter, lớn nhất trong lịch sử nước Nhật), sóng thần (có nơi, như ở Sendai Shinko, cao hơn 10 mét và kéo sâu vào thành phố đến cả mấy cây số) và nguy cơ nổ lò nguyên tử. Hai thiên tai đầu tiên đã tàn phá nguyên vùng duyên hải từ Hokkaido đến Okinawa, kéo dài gần 4000 cây số, trong đó nhiều địa phương cơ hồ bị xóa sạch: Minami Sanriku (trên 17.000 dân; hơn 95% nhà cửa bị cuốn trôi), Kesennuma (74.000 dân) và Rikuzentakata (trên 23.000 dân; 75% nhà cửa bị phá hủy). Số người bị chết có thể lên đến vài chục ngàn người; hàng trăm ngàn ngôi nhà bị nước cuốn; gần một triệu căn nhà bị cúp điện nước; hơn nửa triệu người bỗng trở thành vô gia cư. Tổng số thiệt hại lên đến hàng trăm tỉ đồng. Riêng tai họa cuối cùng, liên quan đến các lò điện hạt nhân, chưa ai biết nó sẽ dẫn đến đâu. Nếu bùng nổ, nó sẽ là một thảm họa kinh hoàng không phải chỉ cho người dân Nhật mà còn cho cả nhiều quốc gia khác trong khu vực.

Gắn liền với ba tai họa khủng khiếp cùng lúc như vậy, hình ảnh nước Nhật và người Nhật trên các trang báo cũng như màn ảnh tivi khắp nơi là những hình ảnh rất dễ làm xúc động lòng người: thành phố thì thành bình địa, ngổn ngang đầy rác rến, có nơi không còn bất cứ một ngôi nhà nào còn nguyên vẹn; người thì sống chen chúc trong các khu tạm cư nhiều khi không có cả điện nước, trước mặt là một tương lai hoàn toàn mù mịt, còn thân nhân thì không biết sống chết thế nào.

Những hình ảnh ấy, một mặt, khiến người ta thương cảm, nhưng mặt khác, cũng khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.

Đối với chính phủ Nhật thì nhiều người, nhất là các chuyên viên về nguyên tử lực Mỹ, chê trách khá nặng nề: một là, họ nắm tình hình chậm và phản ứng không đủ nhanh nhạy; hai là, sự kết hợp giữa chính quyền trung ương và địa phương cũng như giữa các cấp chính quyền và các công ty nguyên tử lực không thật nhịp nhàng và kém hiệu quả; và ba là, họ không cung cấp đầy đủ và chính xác các thông tin cần thiết cho quốc tế và dân chúng khiến nhiều người dân trong các vùng bị phóng xạ đe dọa đâm hoang mang, nhiều lúc, giận dữ.

Tuy nhiên, với người dân Nhật, hầu như không ai không ngưỡng mộ.

Ngưỡng mộ nhất là ở ba điểm: sự dũng cảm, tinh thần kỷ luật và tinh thần tập thể.

Khi thiên tai xảy ra, mọi người dân đều phản ứng một cách bình tĩnh theo đúng những quy định sẵn có lúc đối phó với hiểm họa. Hoàn toàn không có những cảnh chạy tán loạn, nháo nhác và gào thét inh ỏi như thường thấy ở những nơi khác. Sau thiên tai, dù nhà cửa bị cuốn sạch, có khi cả thân nhân cũng bị mất tích, mặt người nào người nấy đều đanh lại, nặng trĩu đau buồn, nhưng rất hiếm khi thấy ai òa lên khóc. Thiếu thốn ngay cả những nhu yếu phẩm cần thiết và quan trọng nhất, nhưng không ai lên tiếng than vãn. Trước cửa các siêu thị cũng như quanh các cây xăng, mọi người vẫn kiên nhẫn xếp hàng rồng rắn chờ đến lượt mình. Không ai chen lấn, xô đẩy hay giành giật nhau. Người bán hàng không lợi dụng cơ hội ngặt nghèo để tích trữ hay nâng giá. Người mua không kèo nài nhiều hơn số lượng quy định. Gặp nhau, người ta vẫn cung kính cúi đầu chào.

Và hoàn toàn không có cảnh hôi của. Thành phố bị nước cuốn trôi, nhà cửa sụp đổ ngổn ngang, người thì kẻ bị chết kẻ đi lánh nạn, nhưng không ai lùng sục vào các cửa tiệm để vơ vét hàng hóa, dù ai cũng đang thiếu thốn mọi thứ. Cảnh sát chỉ lo nhiệm vụ tìm cứu các nạn nhân sống sót, thu thập thi thể những kẻ bất hạnh, và giúp đỡ những người bị mất nhà mất cửa chứ không cần phải lo giữ an ninh, dọa bắn bỏ những tên du thủ du thực như ở những nơi khác.

Tất cả những nét đẹp trong tính cách người Nhật đều được nhiều người viết. Trên báo chí ngoại quốc, từ Mỹ đến Anh, Úc, v.v... Nhưng điều tôi vui nhất là thấy rất nhiều người Việt Nam cũng quan tâm đến điều đó. Từ Nguyễn Đình Đăng (1), một nhà khoa học hiện đang làm việc tại Nhật đến Ngô Nhân Dụng (2), một nhà báo đang sống ở California, Nguyễn Quang Lập (3), một nhà văn ở Việt Nam, và Song Chi (4), một đạo diễn ở Na Uy, cũng như vô số các nhà báo và blogger khác, đều bày tỏ sự ngưỡng mộ trước văn hóa hành xử của người Nhật.

Theo tôi, đằng sau sự ngưỡng mộ ấy cũng là một nhận thức văn hóa và chính trị sâu sắc: người ta thấy rõ tất cả những ưu điểm trong tính cách của người Nhật cũng là những khuyết điểm nặng nề của người Việt Nam.

Thành ra, nhìn người Nhật, những người có chút lương tri và tự trọng đều tự thấy và hiểu rõ về mình. Ở những chỗ mình cần phải khắc phục. Và phải học từ người Nhật.

Nhưng phải học bằng cách nào?

Đó mới chính là vấn đề.


Chú thích:

  1. Bài “Nhật Bản – một đất nước thực sự vĩ đại" trên Tiền Vệ
  2. Bài “Mỹ chất của dân một nước lớn” trên Người Việt
  3. Bài “Bài học Nhật Bản", trên Quechoa
  4. Bài "Việt Nam và thảm họa Nhật Bản" trên Người Việt
__._,_.___

VNCH, biết mới tiếc....


Tuần Báo Saigon Nhỏ số ra ngày 11 tháng 3, 2011



Sau 36 năm Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay không chỉ những người sinh sống tại Miền Nam Việt Nam trước đây, không công nhận lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản Việt Nam mà ngay cả những người trong nước cũng không tôn trọng lá cờ này mặc dù đó là lá cờ đang tung bay khắp lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Người Việt hải ngoại tôn trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, không chỉ thuần túy vì đó là lá cờ của Việt Nam Cộng Hoa, của chính phủ Miền Nam Việt Nam mà vì đó là một biểu tượng cho một quốc gia mà đáng lẽ dân tộc Việt Nam phải có, một chính phủ tự do dân chủ, một nền kinh tế thịnh vượng, một xã hội công bằng bác ái mà lá cờ đỏ và cái chính phủ Việt gian cộng sản ngày nay tại Hà Nội sau 36 năm làm chủ đất nước đã chứng minh những điều ngược lại.
Dĩ nhiên, lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ mà những người sinh sống tại Miền Bắc không quen mắt, không chấp nhận dù họ có thù ghét chế độc cộng sản mà họ đang sinh sống đến tận xương tủy. Người ta không thể chấp nhận một biểu tượng mà người ta không biết, không hiểu, không có những kỷ niệm đẹp, không hy sinh xương máu để bảo vệ nó. Nhất là khi chỉ một sớm, một chiều, những người Việt Nam không chấp nhận Cộng Sản đã mang theo lá cờ vàng trên đường lưu vong, dù phải trải qua những nơi địa ngục trần gian là những nhà tù của cộng sản, và đã phải để lại sau lưng quê hương yêu dấu, mảnh vườn nhỏ, mái nhà ấm cúng, con sông hiền hoà, sau khi đã được chứng kiến chủ nghĩa xã hội cộng sản tiêu biểu cho văn hoá, đạo đức, luân lý Việt Nam phân hoá dần dần trước mắt. Việt Nam Cộng Hoà mặc dù là một xã hội chưa hoàn bị nhưng đã hình thành được mọi cơ cấu của một xã hội văn minh, công bình và dân chủ. Người Việt sống tại Miền Bắc đói khổ, đã phải hy sinh mọi thứ cho nhu cầu chiến tranh theo sự tuyên truyền của cộng sản nên có thể nói hầu hết đều không biết gì về Việt Nam Cộng Hoà.
Việt Nam Cộng Hòa không phải là Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ.... mà là xã hội Miền Nam Việt Nam xây dựng trên căn bản giáo dục. Đó là những cô bé, cậu bé đến trường mỗi buổi sáng, mặc đồng phục với nét mặt tinh anh trong sáng của tuổi thơ. Đó là những cô nữ sinh áo trắng dễ thương và ngoan ngoãn, thuần hậu trong gia đình. Đó là những thầy, cô giáo sống và hãnh diện với thiên chức của một bậc thầy và được mọi người trong xã hội kính trọng. Trước 1975 Việt Nam Cộng Hoà đã đào tạo nhiều chuyên viên với tiêu chuẩn quốc tế, văn bằng của VNCH được chính phủ Hoa Kỳ, Pháp và nhiều quốc gia khác công nhận tương đương hoặc gần tương đương. Nghề thầy do đó không phải là một thứ... “chuột chạy cùng đường mới vào sư phạm” như ngày nay. Nhưng trong ký ức của tuổi trẻ miền Nam Việt Nam thì Việt Nam Cộng Hoà là những con đường ngợp bóng lá me, các nam sinh đi theo nữ sinh mỗi khi tan học nhưng không dám có một cử chỉ sàm sỡ, một lời nói vô lễ. Phải nhắc đến điều này vì những kỷ niệm đẹp của thời thiếu niên thường ghi sâu trong ký ức người ta suốt đời:
Lời ru nào níu được
Lúc những cánh me xanh
Bay mềm con lộ nhớ

Em sau khung cửa đạn soi
Sách ngăn tầm mắt đời ngoài lộ cao
Khi không lòng bỗng dạt dào
Sông tôi cạn nước nguồn nào bỗng đi
(Bài cho người trong vườn dược thảo, thơ Du Tử Lê)

Cuộc chiến càng thảm khốc thì lại có biết bao thanh niên theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập ngũ để bảo vệ một hậu phương bình yên trong đó có cha, có mẹ, có anh, có em, có cái gia đình nhỏ bé của mình. Đó là lý tưởng. Đó là những chàng trai anh hùng của thế hệ. Hàng trăm ngàn bài hát, bài thơ đã được viết ra trong giai đoạn này và cho đến nay vẫn còn là nguồn cảm hứng bất tận cho toàn nước Việt Nam thống nhất. Nó chính là “nhạc vàng” của văn hoá Việt:
Anh rót cho khéo nhé
Kẻo trúng nhằm nhà tôi
Nhà tôi ở cuối thôn Đoài
Có giàn thiên lý có người tôi thương .(thơ Yên Thao)
Hay
Năm năm rồi đi biệt
Đường xưa chưa lối về
Thương người em năm cũ
Thương goá phụ bên song (thơ Phạm Văn Bình)

Hình ảnh của những tân sinh viên sĩ quan trong quân phục đại lễ ngày tốt nghiệp ở Đà Lạt, ở Nha Trang, ở Thủ Đức là những hình anh tinh anh của dân tộc Việt, không phải là hình ảnh của “nợ máu với nhân dân” sau ngày 1975 đâu. Họ đã chọn binh nghiệp để bảo vệ từng tấc đất của quê hương đang bị dày xéo vì bom đạn gây ra bởi bọn lãnh tụ cộng sản vô thần. Bây giờ sau 36 năm nhìn lại, nhìn thế hệ thanh niên tan rã mệt mỏi, tương lai không lối thoát của Việt Nam thời cộng sản mà thương cho họ không biết là bao nhiêu. Thương tuổi thơ của những người không lý tưởng, chỉ nắm “cái đuôi của đảng cộng sản Việt Nam” mà nhìn ra thế giới bên ngoài và trở thành một thế hệ “vô cảm” đến rợn người. Đời sống chỉ còn là sự tranh đua để đạt được điạ vị trong đảng vì quyền đi với tiền. Bằng được mua bằng tiền chứ không cần học để có kiến thức. Trong một quốc gia nghèo đói vào hàng nhất thế giới nhưng có hàng nửa triệu “tiến sĩ ma” làm trò cười cho thế giới.

Xã hội Việt Nam Cộng Hoà trước 1975 không phải là hoàn toàn trong sạch, không có bóng dáng của tham nhũng nhưng tham nhũng không phải là một chính sách để cai trị nước như đảng cộng sản Việt Nam ngày nay. Người dân Miền Nam sống hiền hoà trong tôn ti trật tự, trong đời sống hàng ngày, họ không phải đối đầu với cảnh sát, công an. Không phải bất cứ khi nào có việc liên hệ với chính quyền thì phải trả tiền cho công an từ xã, huyện, tỉnh đến trung ương. Khi vào bệnh viện, không có việc đút lót tiền thì mới có được giường nằm. Trẻ con học giỏi thì được xếp hạng cao, được cho đi du học dù là con nhà nghèo. Sĩ quan đánh trận oai hùng, gan dạ thì được thăng thưởng. Nhà cháy thì được cứu hỏa chữa cháy chứ không phải trả tiền mới được chữa cháy.
Về chính trị, Việt Nam Cộng Hoà là một nước dân chủ tự do thực sự mặc dù cũng có những khuyết điểm. Trước 1975 tại Miền Nam Việt Nam, chính phủ công nhận đối lập, cho biểu tình chống đối tự do nên từ những năm 1965 đã có nhiều cuộc biểu tình chống Mỹ, chống Thiệu Kỳ, chống tham nhũng thoải mái của sinh viên học sinh, của nhân dân. Có những ông giáo sư đại học nhận mình là thành phần thứ ba, theo chủ thuyết xã hội chứ không phải là chủ thuyết Mác Lê công khai ra báo, viết sách, viết luận án đại học lên án chính phủ, lên án chiến tranh, nhưng lại ve vãn cộng sản vì lý luận ấu trĩ rằng chính phủ Miền Nam bị Mỹ giựt dây, muốn chấm dứt chiến tranh thì phải nói chuyện với Hà Nội. Kinh tế thương mại tự do không bị chính phủ kiềm chế, về an ninh xã hội người dân được luật pháp bảo vệ, cảnh sát công an ức hiếp nhân dân bị truy tố ra trước pháp luật ngay.
Xã hội Miền Nam tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương diện. Ngày nay, sau 36 năm nhìn lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết rằng khi giam hãm, đầy đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với chính quyền đem nhốt vào ngục tù, họ đã hủy diệt đi hầu hết những nhân tài về mọi mặt của đất nước, những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm sau, Việt Nam chưa thể có lại. Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất”có hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ “chấp nhận’ có hai người này vì một anh thì trốn lính, sống hèn mọn trong sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam tôn trọng nghệ sĩ, còn người kia thì mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đã được xuất bản tại Miền Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính trị, từ truyện ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm cộng sản CAI TRỊ Việt Nam thì sẽ hiểu.
Do đó, so với xã hội Việt Nam dưới thời Việt gian cộng sản thì xã hội Việt Nam Cộng Hoà là thiên đường, là con đường mà Việt Nam cần nhiều thập niên mới “back to the future” được. Những người Việt Nam sống tại Miền Nam trước 1975, biết rõ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà vì sao vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đã mất đi phần đất cuối cùng đã 36 năm.

*

Vì không được sống, không được trưởng thành, không được hoạt động chính trị, văn hoá hay sống đời quân ngũ của xã hội Miền Nam nên không có gì ngạc nhiên khi những người trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản vì đã hất cẳng họ, đã đẩy họ ra khỏi nước, rồi vì hậm hực nên suốt ngày ngồi viết những điều phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ cả” xem cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là một thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên tôn trọng họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt quốc gia cũng là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt Nam từ 60 năm qua đã chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều khối: trí thức, công nhân, cộng sản, quốc gia, vv...vv... Điều khó hiểu là những người cán bộ đảng trung kiên bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết bài dạy Người Việt quốc gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng trong khi họ nhìn thấy trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một tên tuổi, chính cái đảng đó đang làm tan rã đất nước và con người Việt Nam. Cái đảng bất nhân đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần chúng bình dân, không có phương tiện về an sinh xã hội, không có giáo dục, sống đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi là “quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt vong trong tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà vì thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải quân dân cán chính trong rừng già để chết dần chết mòn, gia đình ly tán, con cái thất học, nên bằng mọi cách Người Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng ý chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt Nam, khối Người Việt Tự Do, những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đã chọn thế giới làm lãnh thổ, phát triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên truyền và bành trướng của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người ta cũng không thể nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Hòa trong điều kiện sinh sống dù lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đã giữ vững được ý chí chống cộâng đến thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của những công dân của Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lý của Việt Nam. Trong mọi gia đình, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt hay nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là những đưá trẻ ngoan ngoãn vì chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong, phải hy sinh nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội để phát triển trí tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một chế độ cộng sản, như Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn, hay ngay cả Trung cộng...

Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, hãy cho toàn dân biết ‘chúng” đã đi sai... đường cách mạng. “Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường... bi đát, đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, làm mãi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường dâng nước Việt cho Tàu? Các ông hãy can đãm đứng dưới ngọn cờ do các ông lựa chọn miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay giặc là được. Hãy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm trước khi bị tước súng vì một thế cờ chính trị thế giới: họ đã đứng lên, đã anh dũng hy sinh, đã chống lại áp bức của chính quyền để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất Miền Nam để rồi đảng các ông đã lừa gạt dân Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một Miền Nam trù phú, một xã hội tôn ti trật tự, đạo đức văn hoá, luân lý cần được bảo tồn.

Mới đây có một bài viết của một người thuộïc thế hệ trẻ có tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” do diễn đàn danchimviẹt.com phổ biến với lời toà soạn như sau:
(Trích)
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia - mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai - là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ. (hết trích)

Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng như nội dung bài viết của ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ đã sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam cộng hoà được tái lập ở Việt Nam... sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin đây là bài viết của một người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975, Người Việt Miền Nam đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ý thức hệ tự do và cộng sản. Cái thành trì bảo vệ thế giới tự do đã không còn đứng vững sau khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông va øChu Ân Lai. Giữa một bên chiến đấu với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô điều kiện của khối cộng sản, sự chiến thắng khó lòng ở về phía VNCH. Khi buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đã muốn “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây nước và dựng nước chứ. Nhưng việc gì đã xãy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập của Đàn Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và “người bạn trẻ” Tiên Sa chắc đã biết rõ hơn ai hết: hàng triệu quân dân cán chính Miền Nam bị đầy vào lò “cải tạo”, gia đình họ bị đẩy đi vùng kinh tế mới, cướp nhà, cướp cuả, con cái họ không được đến trường. Cho đến ngày nay, những người sinh sống tại Miền Nam vẫn còn là những công dân hạng hai trên đất nước mình. Vì nghĩ rằng “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên”nên hàng triệu người Miền Nam đã buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo vì nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh tương tàn đã đi qua, đi trình diện một tháng rồi về sống đời công dân của một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện gì đã xãy ra cho họ, cho những người sinh sống tại Miền Nam sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong công cuộc cứu nước, khi không còn ở vị thế cầm quyền thì những công dân của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối lập với cái chính quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam hay sao? Chúng ta sẽ đấu tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ và tự do có quyền lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nhìn vào xã hội Việt Nam ngày nay thì thấy rõ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu người nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân chủ. Việc họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn chạy hèn nhát mà là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ thua, người thắng. Khi họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt không chấp nhận chế độ cộng sản, một tiếng nói đối lập là một việc làm cần thiết khi Người Việt không thể làm được điều này ở quê hương. Tiếng nói đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn này chắc hẳn là cần thiết cho công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm” của những ông đảng viên thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?

Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần nào tại sao Người Việt không cộng sản không thể “Để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên”được. Vì đó là tương lai của đất nước Việt Nam. Đừng bàn cãi trên những trang giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế chứng minh cho hành động. Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá đất nước và con người Việt Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng sản” đủ hết hèn để la làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác còn thở của “đại tướng”) về cái hoạ mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đình cuả cái xác thối rữa chưa chôn thì chúng ta có cần bàn cãi thêm về cờ vàng hay cờ đỏ không? Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản đã “bành trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm uất, vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỹ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm nên ... nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam thì co cụm lại trong các toà sứ quán, ra đường thì mắt la, mày lét sợ người dân bắt gặp. Lãnh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie thì hành xử như bọn đầu gấu, du đãng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20 tuổi bị xúc phạm đã được Hoa Kỳ cho nhập cảnh vì lý do chính trị thì đủ hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xã hội nào thì cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng... đừng nhìn vào đàn gà của cộng đồng Việt Nam hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà lầm to. Nhưng có một điều có thể coi như là chân lý “không thay đổi” dù bên này hay bên kia bờ Thái Bình Dương: đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giãi với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!
Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.

Đào Nương

Các đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc tin rằng ĐCSTQ sắp sụp đổ

Tôi là một đảng viên lâu năm của ĐCSTQ; tôi đã ngoài 60 tuổi và đã làm việc cho Đảng trong hơn 40 năm. Cá nhân tôi đã trải qua các chiến dịch Tam phản, Ngũ phản, Phong trào Chống cánh hữu, Cách mạng Văn hóa, Cuộc thảm sát [trên quảng trường Thiên An Môn] ngày 4 tháng 6 năm 1989, và cuộc đàn áp Pháp Luân Công đang diễn ra. ĐCSTQ sử dụng quyền thống trị của nó để làm bại hoại 95% công chúng và cô lập và tấn công 5% còn lại bằng cách bịa đặt ra những lời dối trá, kích động lòng thù hận, và xúi giục các cuộc đấu tranh tàn bạo trong nhân dân. Mỗi phong trào chính trị được gây ra bởi việc đấu đá tranh giành quyền lực giữa các quan chức cao cấp của ĐCSTQ. Ngoài việc gây sợ hãi, kinh hoàng, và nghèo khổ, họ còn cố thực hiện việc kiểm soát tư tưởng. Nhân dân Trung Quốc không có tự do ngôn luận và tự do tư tưởng. Tất cả những gì mà ĐCSTQ mang đến cho đất nước chúng ta là những lời dối trá, thù hận và đấu tranh. Hiện nay, chế độ cộng sản này dựng lên một sự trưng bày thịnh vượng, chỉ là để che dấu sự khủng bố nghẹt thở mà sự tàn bạo của ĐCSTQ tạo ra. Tôi đã thấy các cuộc diễu hành của Pháp Luân Công ở Hong Kong và Mỹ. Tôi được biết về phong trào Thoái-ĐCSTQ trong khi đi ra nước ngoài. Gần đây, tôi đọc ‘Chín bài bình luận về ĐCSTQ’. Giờ thì tôi hiểu rằng trời sẽ diệt ĐCSTQ; sự diệt vong của nó là sắp xảy ra. Đây là một vấn đề rất quan trọng cho tương lai của tất cả mọi người. Gia đình tôi không còn tin bất cứ điều gì từ ĐCSTQ. Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến sự thối nát và đạo đức suy đồi của ĐCSTQ không thể chữa trị như thế nào. Tất cả những thực tế này đã chứng tỏ rằng ĐCSTQ là một thực thể tà ác không có tôn trọng gì đối với con người và xã hội. Với một số lượng lớn các quan chức của ĐCSTQ đang chạy trốn khỏi đất nước với những tài sản ăn cắp, chẳng phải điều này là một tín hiệu rằng sự diệt vong của Đảng đang đến gần hay sao? Cả gia đình tôi tin rằng sự sụp đổ của ĐCSTQ đang đến gần. Chúng tôi không còn muốn là một phần của các tổ chức của nó nữa. Hôm nay, chúng tôi tuyên bố thoái ĐCSTQ, để xóa sạch dấu ấn của tà ác mà đã được đóng lên chúng tôi thông qua sự lừa dối. Cái gọi là “duy trì tính tiên phong của các Đảng viên” không có tác dụng đối với chúng tôi. Tại đây chúng tôi hủy bỏ mọi lời đã hứa với ĐCSTQ tà ác. Zhu Jianchao, Jing, Xiaozi Tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc Tôi có bằng Thạc sĩ về Nghiên cứu Lịch sử Đảng; tôi biết sự tà ác của Đảng Gia đình 4 người của chúng tôi tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Chúng tôi là những người trung thực và chăm chỉ đã bị ĐCSTQ lừa dối trở thành các thành viên của Đảng. Tôi biết rất rõ là Đảng này tà ác như thế nào; ngay cả như vậy, là một đảng viên tôi cảm thấy bất lực. Sau khi đọc ‘Chín bài bình luận về ĐCSTQ’, tôi cảm thấy sợ và không thể trì hoàn việc rửa sạch mình khỏi sự ảnh hưởng của tà ác. Từ nay trở đi, toàn bộ gia đình tôi và tôi từ bỏ sự liên kết của chúng tôi với tất cả các tổ chức Đảng. Các hành động, lời nói và tư tưởng của chúng tôi dưới sự ảnh hưởng của ĐCSTQ bị hủy bỏ tại đây. Gia đình 4 người họ Gan Tỉnh Cam Túc, Trung Quốc (Theo The Epoch Times) Bản tiếng Anh có tại:

Quitting the Chinese Communist Party

Editor's note: The Epoch Times here publishes direct translations of statements made by Chinese people in ‘renouncing’ the Chinese Communist Party (CCP) and its subordinate organizations. Statements such as these are submitted to a website affiliate of the Chinese version of The Epoch Times, Dajiyuan. The movement to renounce, withdraw from, or quit the CCP, called ‘tuidang’ in Chinese, began in late 2004, soon after The Epoch Times published the "Nine Commentaries on the Communist Party," an editorial series that explores the true nature and history of the CCP. The statements offer a rare and candid glimpse of history in the making: the Chinese people turning their backs on the Communist Party, choosing conscience over pragmatism, and peacefully ushering in a future China free of Party rule.

Our Whole Family Believes the Fall of the CCP is Fast Approaching

I am a long-time Chinese Communist Party (CCP) member; I am in my 60’s and hve worked for the CCP for over 40 years. I have personally experienced the Three-Anti Campaign, the Five-Anti Campaign, the Anti-Rightist Movement, the Cultural Revolution, the June 4, 1989 Massacre, and the ongoing persecution of Falun Gong. The CCP uses its ruling power to corrupt 95 percent of the general public and isolate and attack the remaining 5 percent by fabricating lies, inciting hatred, and instigating brutal struggles among the people.

Every political movement is caused by the power struggle among the CCP’s higher-level officials. Apart from causing fear, panic, and poverty, they try to exert mind control. Chinese people have no freedom of speech and no freedom of thought. All the CCP has brought to our nation are lies, hatred and struggle. Currently, the communist regime puts up a window display of prosperity, only to hide the suffocating terror created by the CCP’s tyranny.

I have seen the Falun Gong parades in Hong Kong and America. I came to know about the quit-CCP movement while traveling abroad. Recently I read the Nine Commentaries on the Communist Party. Now I understand that heaven will eliminate the CCP; its demise is imminent. This is a matter of great importance for everyone’s future.

My family no longer believes anything from the CCP. We have seen with our own eyes how the CCP’s corruption and declining morals are beyond repair. All these realities have proven that the CCP is an evil entity without respect for humanity and society. With large numbers of CCP officials fleeing the country with stolen assets, does this not signal that the demise of the Party is near?

Our entire family believes the CCP’s collapse is imminent! We do not wish to remain part of its organizations. Today we declare to quit the CCP, to wipe off the evil mark that was put on us through deception. The so-called “maintain the advanced nature of Party members” brainwashing has no effect on us. We hereby cancel all promises made to the evil CCP.

Zhu Jianchao, Jing, Xiaozi
Guangdong Province, China

I Have a Master’s Degree in Party History Studies; I Know the Evil of the Party

Our family of four declares to quit the CCP. We are honest and hardworking people who were deceived by the CCP into becoming Party members. I know very well how evil this Party is; even so, as a member I felt helpless. After reading The Nine Commentaries on the Communist Party, I was fearful and couldn’t wait to clear myself of the evil influence. From now on, my entire family and I renounce our association with all Party organizations. Our actions, words and thoughts made under the CCP influence are hereby canceled for good.

Gan Family of four
Gansu Province, China

Bài Xem Nhiều